TIÊN LINH THÁNH CẢNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên linh thánh cảnh - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Đày ải Tử ngục

Đằng Hải nằm dưới đất vờ như sắp chết, chờ người nào đó đi ngang qua nhìn thấy. Nằm hoài mà tới tận cuối giờ dần mới có người phát hiện ra hắn.

Đó là một nữ tử ở phòng luyện đơn, cô lấy ra trong bình thuốc dắt ở eo một viên thanh tâm đơn, cho Đằng Hải nuốt vào.

Ngay lập tức cô bế Đằng Hải đưa tới phòng y tế của viện. Khi đưa tới nơi, ai cũng hốt hoảng bởi vết thương quá nặng, khó có thể cứu chữa, họ đành phải gọi trưởng lão dược các tới.

"Có chuyện gì khẩn cấp?"

Trưởng lão dược các tới, nhìn thấy Đằng Hải liền tới gần, bắt mạch cho Đằng Hải.

"Kinh mạch vỡ vụn, không lẽ là do mấy tên thích khách đột nhập vào làm ư? Hà cớ phải làm thằng nhóc ra nông nỗi này? Chậc chậc chậc..."

Long phu nhân lao vào trong phòng, hốt hoảng khi thấy Đằng Hải cơ thể đầy máu, liền ôm lấy hắn.

"Con ơi! Sao lại ra nông nỗi này chứ!"

Long phu nhân khóc thảm thiết, cứ như tai hoạ tới không bằng.

"Thằng nhóc này nếu kinh mạch không hồi phục có lẽ sẽ trở thành phế nhân cả đời..." - Trưởng lão nói

"Phế nhân cũng được, miễn nó không chết là được rồi, ngài có cách gì cứu thằng bé không?" - Long phu nhân đáp

Trưởng lão cau mày, nói:

"Cái này thì còn chữa được nhưng kinh mạch phải để xem nó hồi phục thế nào rồi, phế nhân à, tiếc thật!""

Ở ngoài cửa, Bành Thiên bước vào trong phòng, đằng sau là một đám người theo sau đưa Đằng Hải đi. Long phu nhân hốt hoảng, bám lấy tay một tên, hỏi:

"Các người định đưa con ta đi đâu?"

Tên đó liền quay lại, ngăn cản Long phu nhân rồi nói:

"Đây là lệnh của trưởng lão, mong phu nhân lượng thứ"

Sau đó đám người liền đi thẳng tới hướng Tử ngục, liền vị trưởng lão kia hỏi Bành Thiên:

"Này Bành Thiên, huynh định làm gì vậy?"

"Long gia này vốn đã không cần phế vật, cái loại này không thể giữ lại được!" - Bành Thiên đáp

Nghe vậy, vị trưởng lão kia trợn tròn con mắt, nói: "Không lẽ huynh định...."

Bành Thiên nhếc mép, đi ra ngoài, còn trưởng lão dược các nhìn xuống đất, không dám tưởng tượng những gì sắp xảy đến với Đằng Hải.

Đằng Hải đang trong quá trình hồi phục, miệng vết thương cũng đang cố khép lại, người bế hắn vẫn không biết gì.

Bỗng dưng Thiên Long nói:

"Tốc độ này quá nhanh rồi, không đúng với suy tính của ta a!"

Dù cho có là Võ tông cảnh đi chăng nữa, tốc độ hồi phục vẫn là vô cùng chậm, nếu mà có thêm một tí đan dược nữa thì có lẽ sẽ hồi phục được khoảng 3 thành lực.

Mà ngọc bội lại không thể dùng quá nhiều do tổn thương kinh mạch nếu không kiểm soát được thì cũng có thể chết, mấy lần muốn hồi phục mất rất nhiều thời gian nhưng giờ thì không chắc còn chậm thêm được nữa không.

Giờ chỉ còn trông chờ vào tạo hoá sẽ giúp Đằng Hải vượt qua trở ngại này.

Tên người hầu kia ném Đằng Hải vào trong ngục, ném xong hắn liền bị sát khí trong đó toả ra đến sởn da gà, liền hốt hoảng chạy ra ngoài, bọn họ liền bàn tán:

"Úi dồi ôi...thế này thiếu chủ sao mà sống sót qua được cái ngục này chứ"

"Nhốt tận 1 tháng không có tiếp tế gửi vào thì đến tôi còn chả sống được chứ nói gì đến cậu chủ"

"Tội thật nhưng đây là lệnh của trưởng lão mà, chúng ta mà làm trái thì chỉ có đi chết thôi!" "Thôi về làm chén rượu quên hết đi!"

Mấy tên kia ra về, kệ cho Đằng Hải ở trong ngục bị sát khí đè nén.

Bên trong ngục này trống rỗng, không có cái gì cả, tất cả là một màu đen huyền ảo. Đằng Hải nằm trong này, sát khí cũng phải chuyển hóa để cố hấp thu hồi phục cơ thể.

"Chủ nhân ~ ta không ngờ ngài còn chiêu này nha ~" - Thiên Long ngạc nhiên

Đằng Hải trả lời:

"Lẽ đương nhiên, ta đã học được KHÍ thì phải biết dùng nó?"

Dù nói thế nhưng hắn vẫn chịu áp lực của sát khí, vẫn có một chút miễn cưỡng khi hấp thụ.

Đang hồi phục thì bỗng dưng có tiếng "Leng keng" ở phía xa xa.

"Uỳnh!" - Tiếng thanh kiếm cắm xuống đất.

Thanh kiếm cực to bay tới, cắm ngay trước mặt hắn, còn đúng 1 gang tay là chạm tiểu kê kê của hắn. Tên ném nó lại là một con quái vật nhìn khô khộc nhưng tu vi lại là Võ phách cảnh, đằng sau là cả một lũ Võ tông cảnh hồn linh hạ phẩm bạch sắc cầm đủ loại vũ khí tiến lên, dường như muốn giết Đằng Hải.

Đằng Hải sợ hãi, vận hết sức đứng dậy để chạy, vết thương cũng đã gần lành, hắn chạy nhanh theo đường thẳng. Đi hoài đi hoài hắn vẫn không thấy điểm dừng, còn lũ quái thì vẫn rượt theo hắn.

Chạy được một lúc tưởng đã cắt đuôi được thì bỗng trước mặt hắn lại xuất hiện thêm một đoàn nữa tu vi tương đương nhưng lần này tên nào tên nấy cũng có một võ hồn trung cấp lục sắc, rượt theo hắn không lỡ một giây phút nào.

Chạy được một hồi lâu, tu vi cũng dần hồi phục, Đằng Hải quay lại đánh giáp lá cà với mấy tên yếu nhất trước, nhưng đánh được một tên thì cả lũ lao lên, khiến hắn phải bỏ chạy.

Trận đánh khốc liệt vô cùng khi mà một đứa trẻ Võ tông cảnh đấu với một lũ quái vật đông như quân mông. Hồn kĩ của Đằng Hải còn đang bị Thiên Long đóng băng nên muốn xài cũng không được, hắn chỉ còn nước vừa đánh vừa lui để giảm sức quân địch, kéo dài thời gian.

Đang đánh căng thì bỗng có luồng âm khí buốt giá ngùn ngụt kéo đến khiến hắn di chuyển chậm lại, sau lại là một nguồn dương khí cực nóng đốt cháy cơ thể hắn.

Nóng lạnh xâm nhập vào cơ thể hắn khiến lúc lạnh lúc nóng, tâm thần bất ổn, còn lũ quái vật lại không bị làm sao, liền lao tới.

"Chủ nhân! Hô long hoá đi!"

Đằng Hải nghe thấy tiếng của Thiên Long, liền hô theo:

"LONG HOÁ!!!"

Chương 17: Long hoá

Cơ thể của Đằng Hải căng lên, các cơ phình to rồi lại teo lại, khói bỗng bốc ra từ trong từng lỗ chân lông.

Cơ thể của Đằng Hải không chỉ hồi phục hoàn toàn mà còn săn chắc và cứng cáp hơn nữa. Trên đầu hắn mọc ra 6 cái sừng, 2 cái trên trán, 2 cái cạnh tai và 2 cái sau hàm dưới.

Tóc hắn cũng phai màu, bạc trắng nhưng lại dài và bồng bềnh, kéo dài xuống sống lưng. Hắn cũng mọc thêm một cái đuôi đằng sau, cùng đôi Long trảo kết thành ngay trên tay.

Hắn biến hình xong, liền không kiểm soát được sức mạnh cường đại đó, liền mất trí lao vào giữa đám quái vật như một con thú điên cuồng, tàn sát vô số.

""GÀO!!!""

Hắn kêu trổng lên, dường như đã hoàn toàn đánh mất lý trí, liền thỏa trí cắn xé lũ quái vật. Lũ quái vật cũng xông vào nhưng bị xé xác nhanh chóng.

May mắn thay dù lũ quái vật có mạnh thế nào cũng không có linh trí, không thì Đằng Hải có mạnh thế nào cũng chỉ là một con thú điên giữa vòng vây địch mà thôi.

Đang trong cơn điên cuồng, bỗng có một con quái vật cực mạnh bước từ trong bóng tối ra, nó đã có tu vi Võ tướng cảnh mà lại còn thêm hồn linh là Khải Tàn Binh, một siêu cấp chiến hồn tử sắc.

Con quái vật đó kích hoạt hồn linh, mặc bộ khải giáp hồn linh đó vào người, tạo ra uy hiếp cực lớn khiến Đằng Hải trong sự điên cuồng vẫn phải sợ hãi lùi ra sau. Các con quái vật khác trước sức uy hiếp đó bị đè bẹp đến không thể di chuyển.

Con quái vật tạo ra dòng khí trước tay, tùy ý chém một cái, dòng khí bay tới, chém đứt tay phải của Đằng Hải, khiến hắn gào lên trong đau đớn:

""Aaaaaaa!!!""

Đằng Hải gào lên trong đau đớn, ngất đi, sức mạnh đã cạn dần.

Bên trong thần thức Đằng Hải giờ vẻn vẹn ánh sáng ở dưới chân hắn, là tiềm thức còn sót lại của hắn, lại một lần nữa hắn rơi vào ảo cảnh do chính tâm hắn tạo ra.

Quay đi ngoảnh lại xung quanh là một màu đen xì, hắn hoảng loạn.

""Đây là đâu? Chẳng phải ta vẫn đang chiến đấu sao? Sao ta lại ở đây?"" Đang định rời khỏi thì bỗng có cái gì giữ hắn lại, đó là ngọc bội mà Thiên Long đưa cho hắn. Ngọc bội đó không cho hắn rời khỏi nơi chiếu ánh sáng mà hắn đang đứng.

Bỗng từ phía xa có một cô nhóc tóc trắng buộc đuôi ngựa và có những 6 cái sừng như của Thiên Long, đứng trước là một người đàn ông tóc đỏ thẫm như máu, ung dung đọc sách.

Cô nhóc liền chạy ra sau đọc sách cùng, đang đọc thì người đàn ông kì lạ đó nói:

""Đừng bỏ cuộc giữa chừng bởi những thứ đã mất thì không thể lấy lại, thay vì tìm cách lấy lại thì ta hãy cứ đi tiếp để rồi tìm thấy thứ còn giá trị hơn thứ ta đã mất...""

Tiếng nói dần nhỏ dần rồi trở về với sự im lặng, Đằng Hải như bừng tỉnh, hắn nhận ra những thứ hắn làm đơn thuần chỉ là mạnh lên nhanh nhất có thể để bảo vệ người thân mà quên mất rằng hắn từ lâu đã không thể bảo vệ được bất cứ thứ gì.

Thay vì hắn cố gắng bảo vệ thứ vốn đang bảo vệ hắn thì hắn phải tự sức mình bảo vệ mình, tự lực cánh sinh như thế vừa không liên lụy ai vừa giúp bản thân mạnh lên và tìm thấy thứ bản thân đang tìm kiếm.

Nhưng suy nghĩ đi cũng suy nghĩ lại, bản thân hắn đang tìm kiếm thứ gì?

Hắn suy ngẫm hồi lâu.
""Thứ ta đang tìm kiếm là gì? Sức mạnh? Tri thức? Niềm tin? Hạnh phúc?....""

Hắn vẫn không biết thứ hắn đang tìm kiếm là gì, đang nghĩ thì trước mặt hắn hiện ra một dòng chữ: Đại đạo.

Hắn lại một lần nữa thắc mắc đại đạo là chi? Nhưng hắn cũng không rõ nữa, chỉ biết đó từ giờ chính là mục tiêu của bản thân, là ĐẠO của ĐẠO.

Bỗng dưng cơ chế đóng băng hồn kĩ của Thiên Long biến mất, khiến hắn có thể kích hoạt được hồn kĩ thôn phệ, nhưng thôn phệ tự động chui ra, hút hết mảng tối đó vào.

Sau khi thôn phệ hết, thần thức của hắn hiện lên là một không gian bao la hơn cả lúc trước, nơi hắn đứng là một biển nước nhưng lại trong veo, phản chiếu được rõ nét cả ảnh của hắn ở dưới.

Hắn ở bên dưới hiện lên lại là người đàn ông kì lạ đó, điều khác thay giờ hắn giờ lại bằng tuổi với Đằng Hải, hơn nữa còn giống hắn y sì.

Trong lúc Đằng Hải còn say mê trong thần thức thì con quái vật đi dần tới chỗ Đằng Hải, giơ tay lên định dùng khí chém hắn.

Ở trong thần thức Đằng Hải nhìn xuống kĩ tên kia nhưng tên kia không nhìn lại, bỗng dưng hắn quay ngoắt, nhìn thẳng vào Đằng Hải. Ánh mắt đầy sát khí nhìn thẳng vào hắn, khiến hắn giật mình mà vô thức thoát ra khỏi thần thức.

Hắn nhìn thấy con quái vật giơ tay định chém, hắn ngạc nhiên lăn nhanh ra chỗ khác để tránh.

""Uỳnh!!!"" - Tiếng khí chém vào đất

Vết chém sâu đến ba gang tay, to bằng người hắn, khiến hắn ngạc nhiên không thốt lên lời.

""Tên này ăn cái quái gì mà khỏe giữ vậy???"" - Đằng Hải nghĩ thầm

Ngay lập tức hắn liền chạy đi mà trong khi uy áp của tên kia lại không tác dụng được, đó là hồn kĩ phản phệ của Đằng Hải đã tự kích hoạt.

Đằng Hải về sau mới nhận ra, liền quay lại tìm cách tiêu diệt con quái vật kia...

Chương 18: Sống sót

Con quái vật dùng uy áp lên Đằng Hải nhưng không có tác dụng bởi hồn kĩ phản phệ.

Đằng Hải nhận ra, liền dừng lại, liên tục huy động thần thức để đánh thức Thiên Long.

""Oái cái gì vậy!?"" - Thiên Long nói

Thiên Long liền bừng tỉnh, nhìn thấy Đằng Hải đang chạy trước một con quái vật tu vi Võ tướng cảnh cùng Linh cấp võ hồn tử sắc, nó ngạc nhiên:

""Chủ nhân!.....Ai cho ngài giải đóng băng hồn kĩ hả!!!!!?""

Thiên Long lo lắng cho Đằng Hải, nó gào lên:

""Ngài muốn phế nốt cái tay kia ư? Nó tàn tạ lắm rồi đấy!""

Đằng Hải vừa chạy vừa né chiêu của con quái vật nên muốn nói cũng khó, hắn đành nói ngắn gọn:

""Ngươi nghĩ cách đánh bại con này đi.....Oái!!""

Con quái vật dùng linh khí chém qua chém lại suýt trúng Đằng Hải. Dòng linh khí mạnh đến nỗi nó to gấp ba lần những nhát chém trước và có thể chém sắt như chém bùn.

Thiên Long cũng khó có thể nghĩ ra cách để chiến thắng được con quái vật này. Tự nhiên, nó nghĩ ra một kế sách:

""Chủ nhân, ngài phải nghe ta, đầu tiên ngài tìm cách áp sát nó...""

Đằng Hải tức giận quát:

""Ngươi nhìn tình cảnh này thì áp sát bằng niềm tin à!!!""

Lúc này con quái vật giơ tay lên, tích đòn tất sát. Thiên Long thấy thế liền ra hiệu cho Đằng Hải:

""Chính là lúc này!!!""

Sau khi nghe thấy Thiên Long ra hiệu, Đằng Hải ngay lập tức lao tới, lấy hết sức lấy chân bật mạnh về phía con quái vật.

""Ngài sử dụng KHÍ cảm nhận điểm yếu nó!""

Đằng Hải nhắm mắt lại, cảm nhận linh khí xung quanh, dường như điểm yếu con quái vật này nằm ở ngay đầu, Đằng Hải cảm thấy được linh khí tập trung ở ngay giữa trán nó và đang truyền vào đòn đánh kia.

Đằng Hải lấy hai chân quặp lấy cổ nó, tay trái dùng hồn kĩ thôn phệ, hút đầu nó vào. Con quái vật cùng vẫy, đầu dù sắp lìa khỏi vẫn cố lấy linh khí trên tay tạo thành mảnh kiếm, đâm một nhát vào bụng Đằng Hải để đẩy hắn ra.

""Còn chút nữa!!!!"" - Đằng Hải gào lên
Ngay lập tức Đằng Hải cố gồng hết sức, hút đầu nó vào trong, dùng cả tinh thần lực ấn đầu nó vào.

""Toạc!"" - Tiếng một bộ phận trên cơ thể Đằng Hải bị xé toạc ra khỏi cơ thể.

Hắn dùng hết sức hút đầu con quái vật vào, hút được vào thì tay trái hắn cũng đã quá sức chịu đựng, rách toạc ra để rồi bị hút vào trong cái thôn phệ mà hắn tạo ra.

""Aaaaaaaaa!!!!!"" - Đằng Hải la lên

Hắn cố nhịn lại, cố đứng thẳng trong khi hai chân vẫn đang run run, liền khỵu xuống đất. Đúng lúc đó thôn phệ đã hấp thụ mất đầu của con quái vật, để lại một viên ngọc màu đỏ trên mặt đất.

""Chủ nhân, mau ăn viên ngọc đó đi!!!"" - Thiên Long nói

Nghe theo lời Thiên Long, hắn lấy sức, dùng cằm lết tới chỗ cục đá, chân đẩy cơ thể tiến lại gần, liền nuốt thẳng viên đá vào trong bụng.

""Aaaaaaa!!!"" - Đằng Hải hét lên

Ngay lúc đó thôn phệ chi lực xuất hiện trong cơ thể Đằng Hải, liền thôn viên ngọc, viên ngọc bị thôn phệ vào cơ thể hắn nhưng nó lại chứa quá nhiều linh khí, khiến nó chui thẳng qua những chỗ bị thương, nhất là cánh tay, khiến hắn đau đớn vô cùng.

Cái cảm giác ấy như là có một dòng nước chảy mạnh xuyên qua cơ thể hắn, mỗi lần va chạm vào cơ thể là cứ như bị đấm mạnh vào.

""Chủ nhân bình tĩnh lại đã""

Đằng Hải bình tĩnh lại thần trí, hắn dần bình tĩnh lại nhưng vẫn bị linh khí tổn thương, từ từ cảm nhận đau đớn xuyên qua xương tủy.

""Ngài dùng KHÔNG GIAN bao bọc xung quanh lại, dùng KHÍ để hấp thụ linh khí, hồi phục tổn thương cho bản thân đi"" Đằng Hải nghe theo lời của Thiên Long, bao bọc linh khí lại rồi hấp thụ chúng....

Mất khoảng một thời gian vô cùng lâu, cuối cùng Đằng Hải đã hấp thụ hoàn toàn số linh khí.

""Uỳnh!!!""

Tiếng động lớn phát ra, Đằng Hải đã đột phá cảnh giới, tiểu xà cũng thành trung cấp hồn linh, hắn lại lên cơn vui mừng, đang định bật dậy hoan hô thì cơ thể hắn suy sụp, hai chân run run.

""Ọc ọc ọc...""

Tiếng bụng hắn réo lên, lâu lắm rồi hắn chưa bỏ gì vào bụng, nhìn thấy xác con quái vật, hắn liền hỏi Thiên Long:

""Cái xác này ăn được không vậy?""

Vừa nói, miệng hắn vừa chảy dãi lênh láng. Trước cái khuôn mặt như hổ đói của Đằng Hải, Thiên Long đành phải đồng ý cho hắn ăn thịt con quái vật ấy:

""Được rồi, ngài cứ xé nó ra mà ăn, à mà ngài nhớ sử dụng phản phệ để đấy hết chất độc bên trong đó....""

Chưa nói xong, Đằng Hải đã ngấu nghiến miếng thịt hắn mới xé ra, mọng máu, chưa qua tiệt trùng.

""Ngài bị bỏ đói đến nỗi ngáo rồi à! Nghe ta nói cái đã! Ăn đau bụng giờ!"" - Thiên Long la lên

Nói gì thì nói Thiên Long cũng chỉ là hồn linh, không làm gì được hắn, có tức thì cũng chỉ mắng mỏ được hắn thôi.

Sau vài phút, con quái vật bị Đằng Hải ăn sạch, còn nội tạng các thứ hắn chảnh chả thèm ăn. Ngay lập tức, Đằng Hải cảm ta thấy có cái gì nôn nao trong bụng.

""Òng ọc òng ọc...""

Đó là minh chứng cho không rửa tay trước khi ăn, lại còn ăn sống, ăn bẩn nên mới ra cơ sự này, hắn ôm bụng, nó đau chết mất!

""Ngu thì chết! Khóc thì lên phường!"" - Thiên Long mắng

Thiên Long hả hê trước cảnh Đằng Hải vật vã, lăn lộn với cơn đau bụng, Đằng Hải đành phải tìm chỗ nào đó xả thải nỗi buồn.

- Cảnh đã được cắt-

Sau khi xả nỗi buồn xong, hắn khô rạc ngựa gầy, khổ nỗi vã quá, cũng không kiềm chế được cơn đói nên phải chịu khổ thôi.

Chương 19: Học hỏi

Sau khi giải quyết xong nỗi buồn, Thiên Long hỏi Đằng Hải:

"Khi ta đang hôn mê, ngài đã thấy được những gì?"

Sau đó Đằng Hải liền kể hết tất cả mọi việc cho Thiên Long nghe.

"Quả nhiên kí ức một phần đã được khôi phục rồi à..." - Thiên Long nghĩ thầm.

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Đằng Hải, Thiên Long cũng không muốn động tay động chân nữa, liền giao cho hắn một nhiệm vụ:

"Ngài hiện tại phải làm những thứ sau đây:

Tìm cách đột phá tu vi lên Võ cảnh bậc 7

Học và lĩnh ngộ đến hoàn mĩ quyển "Dịch Dung Pháp Điển"

Phá bỏ pháp trận, tìm ra bảo vật được cất trong này"

Nghe dễ dàng như vậy, chỉ hấp thụ hai tên mà đã có thể lên được Võ cảnh bậc 6, Đằng Hải trong lòng cứ nghĩ nắm chắn nhiệm vụ này.

Cuối cùng, thực tế lại phũ phàng hơn hẳn. Đằng Hải tu luyện, chém giết, thôn phệ vô số con quái vật trong ngục nhưng lại không thấy dấu hiệu đột phá, công pháp thì chưa tới nổi nhập môn, trong ngục thì tối như mực, không thể tìm ra pháp trận.

Hắn vẫn cố gắng từng ngày, tích lũy linh khí trong cơ thể mà không chịu đả thông kinh mạch, linh khí trong đan điền cứ thế mà lớn lên. Công pháp thì đến ngày thứ 3 mới có tiến triển, trở thành tiểu thành có thể thay đổi một chút dung mạo bản thân. Còn trận pháp thì khi Đằng Hải đánh nhau đã vô tình thấy được một đạo thất nằm sâu trong đất.

Bên trong cái đạo thất là vô số linh ngọc pháp bảo hay thậm chí có cả bảo bối, lạ nhất trong số đó đó là Âm Dương Chi Cực dưới chân hắn, trên đó có hai viên ngọc màu trắng đen.

Hắn không biết phá giải, liền nhờ Thiên Long ra giúp đỡ. Thiên Long hiện lên, chỉ bảo hắn:

""Ngài đặt cây kiếm ở chỗ này, cây gậy chỗ này...""

Đằng Hải chạy đi chạy lại, đặt pháp bảo theo đúng như Thiên Long bảo.

Sau hơn mười hai ngày ròng rã lắp ghép, đặt trận pháp bảo, hắn cuối cùng đã giải được câu hỏi cực kì khắc nghiệt trong đạo thuật đó. Gồm có 45 chi đồ, 24 tinh đồ, 92 pháp tắc, 24 đạo thuật, 44 pháp thuật, 12 thuật pháp và 3 pháp chú ngữ.

Đó là cả một quá trình dài học tập mày mò, tìm hiểu rồi cuối cùng cũng đã giải được tất cả các phần của pháp trận, nó thu lại tạo thành 2 cực âm dương, xoáy vào với nhau, giữa hai cực là 2 viên ngọc nhỏ tròn khoảng cỡ viên bi nhưng lại chứa một lượng âm khí và dương khí nhiều đến kinh ngạc.

Đằng Hải chạm vào viên màu trắng, ngay lập tức ngón tay của Đằng Hải nóng rực lên, cứ như bị một ngọn lửa vô hình đốt cháy, không tổn thương về thể xác nhưng lại tác động mạnh đến linh hồn.

Viên màu đen cũng như vậy nhưng lại trái với viên màu trắng, nó buốt lạnh đến tận xương tủy, khiến tay như đóng băng.

Hắn rụt tay lại, hỏi Thiên Long: "Cái này sao thu thập được đây?"

Thiên Long im lặng, Đằng Hải liền ngồi xuống, vào trong thần thức tìm Thiên Long, thấy nó đang ngủ, hắn liền quát:

"Thiên Long! Ta vật vã ngoài kia mà ngươi vẫn còn tâm trạng ngủ được à!?"

Thiên Long tỉnh dậy, liền hỏi hắn:

""Thế ngài đã xong nhiệm vụ ta giao chưa?"

""Ta còn đang không biết xử lí viên ngọc kia thế nào đây"" - Đằng Hải đáp

Thiên Long thở dài, nói:

""Được rồi, chuyện đó để sau, ngài đã làm được gì rồi?

Đằng Hải liền nói:

""Ta đã tích được một lượng lớn linh khí, đủ để một người bình thường đột phá liền 3 đại cảnh giới! Công pháp kia ta cũng đã lên tiểu thành rồi!"

Đằng Hải tự hào cho rằng mình đã rất cố gắng, hắn chống tay khoe thành tích mà hắn làm được, Thiên Long thở dài thất vọng.
"Ngài tích tụ ngần ấy linh khí đúng là giỏi thật, nhưng ngần ấy Chưa Đủ để ngài đột phá Võ đạo cảnh bậc 7, gọi là quá kém đi...""

Đằng Hải nghe tới, liền như có cái gì đâm qua hắn, tổn thương đến lòng tự trọng sâu bên trong hắn.

"Còn công pháp thì...ngài thử thay đổi dung mạo đi..."

Đằng Hải sáng mắt lên, như thấy ánh sáng hi vọng có thể cứu vát cái liêm sỉ còn một mẩu của hắn vậy.

Hắn thoát khỏi thần thức, liền lấy linh khí xung quanh tập trung vào hai tay, dịch dung chúng rồi xoa đều lên mặt, làm được một lúc thì đã dịch dung xong, liền vào thẳng thần thức khoe.

Vào trong thần thức, Thiên Long nhìn thấy khuôn mặt sau khi dịch dung của hắn, không kìm được cảm xúc mà cười phá lên, lăn lộn trên mặt nước, khiến Đằng Hải đơ ra.

Cái khuôn mặt của Đằng Hải lúc này đúng là đang cố ý khiêu khích người khác, khuôn mặt hắn tạo ra méo mó, ngu si hết mức, đến nỗi Thiên Long không kìm nổi mà cười sặc sụa.

Mặt Đằng Hải tạo ra,môi phồng, mắt sếch, mũi to, lông mày rậm khiến hắn khi nhìn xuống nước liền xấu hổ, lập tức xóa đi khuôn mặt ấy.

"Hừ! Đó là lỗi thôi, ngươi quên nó đi!" - Đằng Hải nói

Thiên Long cố giữ lại thể diện, liền ngừng cười và nói:

"Khụ khụ, ngài nên luyện tập thêm về cách dịch dung đi chứ ngài mà dịch dung như vậy thì đến hề chúa còn phải cười sặc sụa...Phụt!!!"

Cứ nhớ đến khuôn mặt đó, Thiên Long lại không nhịn cười được, ngay lập tức che miệng lại để Đằng Hải không bị tổn thương.

Nhưng Đằng Hải đã biết, hắn tức giận đến nỗi sôi cả máu, nhưng vẫn cố nhịn để hỏi:

"Vào vấn đề chính đi! Lấy hai viên đá ấy bằng cách nào!!?"

Thiên Long tem tém lại điệu bộ của mình, nghiêm túc nói chuyện với Đằng Hải:

"Hai viên đá ấy ngài chỉ cần..."

Bỗng Thiên Long nhìn vào mặt Đằng Hải, hình bóng khuôn mặt trước hiện lên.

"Phụt!!!! Hahahaha!!!!!"

Thiên Long vẫn không quên được khuôn mặt ấy, cười rộ lên khiến Đằng Hải tức giận mà thoát khỏi thần thức, dỗi nguyên một ngày chỉ tập thuật dịch dung.

Chương 20: Hồn Linh Sử Quyển

Sau khi giận dỗi với Thiên Long, Đằng Hải liền vào trạng thái bế quan tu luyện, rèn giũa kĩ năng. Nhờ đó khiến hắn gần đủ linh khí để đột phá lên Võ đạo cảnh bậc 7, kĩ năng dịch dung cũng đã tăng cao, cũng có thể nặn ra một cái mặt cũng coi như tạm chấp nhận được.

Còn 1 ngày là cánh cửa Tử ngục sẽ mở ra, Đằng Hải đi tới chỗ trận pháp, liền dùng linh khí bao quanh hai viên ngọc, để chúng gần nhau.

Bỗng hiện tượng lạ liền xảy ra, hai viên ngọc quấn lấy nhau không rời, tạo thành một cái cầu song cực xoay chuyển liên tục rồi rớt xuống.

Đằng Hải thu chúng vào ngọc bội, để sau rồi mang ra thử lại.

Hắn liền dùng thần thức kiểm tra trong viên thôn phệ, tìm ngay bên phía ngoài rìa nơi chưa hấp thụ, hắn tìm thấy linh hồn của Hân Bàn, liền dùng tinh thần lực kéo ra.

"Hiện!" - Đằng Hải nói

Hân Bàn xuất hiện trước mặt hắn, thấy Đằng Hải, Hân Bàn ngạc nhiên hỏi:

"Hả ta còn sống!? Còn ngươi là...tên nhóc đó!?"

Đằng Hải nói:

"Ngươi không cần phải lo, ta đã hứa với cô gái tên Vân Hòa là sẽ cứu ngươi ra rồi""

"Ngươi...ngươi định lấy ta ra để đe dọa cô ấy sao!?""

Đằng Hải thở dài, hắn nói:

"Thế ngươi định bỏ mặc người mà ngươi đã thề nguyện sẽ cùng nhau đến cuối đời sao?"

Hân Bàn nghe thấy, hoảng loạn.

"Cô...cô ấy còn sống sao!?""

Đằng Hải cũng không muốn nhắc đến, chỉ gói gọn hai câu:

"Không còn..."

Hân Bàn nghe vậy, cũng biết là không thể làm gì, hắn hỏi:

"Thế ngươi còn muốn bọn ta làm gì, dù gì cũng đã chết rồi, ngươi không thể tha cho bọn ta sao...?""

"Ngu ngốc!!!" - Đằng Hải quát

"Cô ta đã đem lòng yêu ngươi, đến âm khí cũng tăng lên, sắp thành oan hồn nhưng cô ta vẫn đợi chờ ngày gặp ngươi, cô ta ở Long gia suốt hơn chục năm!"

Hân Bàn nghe thấy thế, liền tự trách bản thân mình:

"Ta xin lỗi, là do ta yếu kém, không cứu được mọi người mà lại khiến mọi người chịu khổ, không trả thù được cho mọi người..." Hắn khóc nức nở, cũng không còn thời gian nữa, Đằng Hải liền nói:

"Không sao, đều là người cùng chung dòng máu, ta sẽ giúp ngươi trả mối thù này!"

Đằng Hải liền thu Hân Bàn lại, Hân Bàn liền nói trước khi bị thu vào hoàn toàn:

"Cảm ơn ngươi..."

Đúng lúc đó trong ngục xảy ra biến đổi, nó rung chấn cả sàn lên, những chỗ tối thui dần biến mất, để lại là bức tường cao chót vót khoảng 12 trượng, trên cùng là một quyển sách bay lơ lủng trên đó, tên nó là hồn linh sử quyển.

"Sao tên quyển sách này lại giống quyển sách lão bà lúc trước đọc thế nhỉ?" - Đằng Hải nói

Bỗng Thiên Long hiện lên.

"Đây là cuốn sách chứa toàn bộ lịch sử của thế giới này từ thuở khai sinh, quyển của lão bà kia chỉ là một góc cực nhỏ của quyển sách này thôi, không ngờ Long gia tàn tạ vẫn bảo toàn được quyển sách quý này"

"Quyển sách này quan trọng lắm sao?" - Đằng Hải hỏi

Thiên Long nghe vậy liền trả lời:

"Nó vô cùng quan trọng bởi số kiến thức trong đó còn nhiều hơn số kiến thức có trong thần trí mà ta gộp với ngài, cái quyển này còn có bản đồ của cả 12 đại lục"

Đằng Hải nhìn kĩ lên, lấy đà định nhảy.

"Ngài phải cẩn thận đấy, quyển này quý giá như vậy thì bảo mật của nó rất cao ngài phải nhớ"
Đằng Hải nhếch mép cười một cái.

"Ta còn có ngươi mà lo gì"

"Ta?" - Thiên Long hỏi

Đằng Hải lấy phản phệ để ra sau tay, dùng nó để đẩy hắn lên trên, liền dùng thôn phệ bảo vệ cơ thể.

"Ngài có làm thế gặp chiêu mạnh ngài cũng không chịu nổi đâu!"

Nói xong, Đằng Hải đã chạm gần tới cuốn sách thì bỗng có một chưởng cực mạnh hình nắm đấm bay thẳng vào chỗ hắn.

"Ai bảo ta không lấy được? Long hóa một phần!"

Trong lúc luyện tập trước, Đằng Hải cũng đã dần kiểm soát được một chút sức mạnh của Thiên Long, làm chủ được một phần của nó.

Khi chưởng đó lao tới, Đằng Hải không ngại ngần đỡ luôn chiêu đó, lại nhảy lên trên.

Đằng Hải tóm lấy cuốn sách, thu nó vào trong ngọc bội rồi đáp xuống dưới. Gần chạm đất thì bỗng Long hóa hết, chân chạm với đất tạo thành tiếng gãy nghe mới đau đớn làm sao, hắn ôm chân lăn lộn dưới đất kêu gào.

"Aaaa, đau quá, sao lại hết đúng lúc vậy!?"

Mọi chuyện thực ra đều do một tay Thiên Long sắp xếp, nó cố tình thu nguyên khí truyền đi trở về chỗ nó, khiến cho Long hóa giảm thời gian tác dụng.

"A, do ngươi đúng không!?"

Đằng Hải đau đớn ôm chân, liền biết được thủ phạm mà vẫn phải lấy số hồn linh hấp thụ được hồi phục cái chân đã gãy.

Ngày mai là hắn lại phải rời khỏi nơi tu luyện tuyệt vời này rồi, mà thôi đằng nào pháp trận cũng đã bị phá, quái vật cũng chẳng thể sinh ra nữa.

"Chủ nhân, giờ ngài đã biết vẽ và hủy pháp trận cao cấp như vậy, thế giờ ngài có muốn học phù văn và nhiều thứ khác không?"

Đằng Hải nghe thấy mấy cái lạ, hắn quay ra hỏi:

"Thế nó có khó không?"

"Không khó bằng pháp trận nhưng lại yêu cầu độ tỉ mỉ cao, ngài có học không? Mà học phù văn với luyện khí cùng một chút thủ công có thể giúp ngài tạo ra một bộ quần áo đẹp lại còn xịn nữa, nếu không học thì ngài cứ vĩnh viễn là rách quần thủng áo như hiện tại đi" - Thiên Long nói

Đằng Hải nghĩ đi cũng có lý, cũng học những cái này vậy.

"Được rồi ngươi dạy đi!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau