TIÊN LINH THÁNH CẢNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên linh thánh cảnh - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Mạnh lên

Tại phòng của Đằng Hải, hắn đang ngồi trên giường tĩnh tâm tu luyện.

""""Mạch thứ 4201, 4202,...""""

Thời gian tu luyện của Đằng Hải được tăng lên đáng kể nhưng cũng bởi thế nên độ áp lực lên cơ thể càng tăng cao, những chất cặn bã dồn từ kinh mạch được đẩy ra bên ngoài, tốc độ đẩy nhanh nên có vài chỗ cũng bị nội thương hoặc tồn đọng lại một số chất độc.

""""Chủ nhân lại làm ta khổ rồi""""

Thiên Long kích phát cơ thể Đằng Hải bằng ngọc bội, lập tức cơ thể Đằng Hải co lại rồi đùn hết cặn bã ra ngoài, sau đó lại trở về nguyên trạng.

Đằng Hải ngừng tu luyện, nằm ngả ra mệt mỏi, nhìn ra xung quanh cặn bã nhiều vô kể, mùi hôi thối bốc lên không thể thở được, hắn lại phải bật dậy dọn dẹp phòng rồi ra ngoài tắm rửa.

Hắn lau qua lau lại căn phòng một cách sạch sẽ kĩ càng, hắn thở phào nhẹ nhõm rồi liền tìm quần áo để đi tắm. Mở tủ quần áo ra tìm, đa phần là mấy bộ quần áo của võ đường, chỉ có một bộ là Long phu nhân đích thân mua cho hắn.

Hắn thích cái áo này lắm, cái áo có đường nét tinh xảo, chất liệu tốt cùng với vô cùng thoải mái thoáng mát nữa.

""""Đúng là đồ mẹ mua lúc nào cũng chất lượng!"""" - Đằng Hải nói

Hắn cầm bộ quần áo cùng cái chậu gỗ ra phòng tắm. Tới nơi, phòng tắm tấp nập những sư huynh, sư đệ hay một vài sư thúc tới đây tắm rửa. Khi hắn tới, mọi người đều thì thầm lớn bé về hắn, chưa ai biết hồn linh của hắn như thế nào.

Cởi quần áo ra, cơ thể của Đằng Hải bám đầy chất nhầy đen sì, cơ thể của một đứa trẻ ngốc nghếch này lại có cơ bắp chắc nịch, cứng cáp nhưng cũng hao hao gầy và đầy vết sẹo nhỏ.

Thực ra mà nói ấy là vết thương do tập luyện chỉ là chưa hồi phục hoàn toàn mà để lại sẹo thôi, hắn cũng chẳng thấy đau gì cả.

Ngồi vào chiếc ghế nhỏ, Đằng Hải lấy một lòng bàn tay xà phòng, gội kĩ đầu tóc, rồi dội nước lên đầu, trông hắn ướt như chuột lột.

Kì cọ xong, cơ thể hắn không còn chất bẩn, liền trắng bóc như da em bé, hắn ngay lập tức ngâm mình vào bồn tắm, cảm giác thoải mái hết sức.

Đang nghỉ ngơi, bỗng có một sư thúc tới gần hắn, hỏi:

""""Cho ta hỏi nhỏ hồn linh cháu thức tỉnh hôm nay có màu gì?""""

Đằng Hải chưa ngâm mình thoải mái đã bị gạ hỏi thế này, hắn ghét lắm, hắn liền nói mớ hết ra:

""""7 sắc cầu vồng chăng?""""

Vị sư thúc vẫn chưa hiểu ý nói là sao liền hỏi lại thì Đằng Hải vẫn chỉ đáp: """"Cháu đùa ta hả?""""

Đằng Hải liền im lặng không đáp, khiến vị sư thúc cũng không biết nói gì thêm. Vị sư thúc đó biết hỏi cũng chả giúp được gì liền đành lẳng lặng bỏ đi.

Vốn dĩ Đằng Hải không nói bởi theo kế hoạch còn tận 1 ngày nữa mới tới kế hoạch nên hắn cứ yên tâm tu luyện, tận hưởng nốt ngày cuối thôi, hà chi phải nói ra làm gì rồi lại chui vào trong ngục.

Hắn tắm rửa xong liền ra ngoài, mặc bộ y phục vào, đi thăm quan Long gia một vòng. Long gia này là một gia tộc lâu năm dù không phải gia tộc lớn nhất nhưng cũng là một phần cũ của ngũ đại gia tộc cổ: Thanh Long.

Vốn dĩ các gia tộc cổ bị tan rã bởi cuộc chiến Hồn Nhân, một cuộc chiến chấn động mạnh trong lịch sử. Cuộc chiến giữa con người và hồn thú, đó là thời đại loạn lạc con người và hồn thú đang tranh chấp lãnh thổ với nhau.

Con người và hồn thú đều hòa nhau, hồn thú thì từ bỏ chiến tranh, trở về ẩn tu. Còn con người thì cố gắng phát triển lại gia tộc, tìm lại thời kì hưng thịnh lúc trước.

Rồi dần dần họ chầu diêm vương cả lũ, để lại những người yếu đuối phải dựa vào chính sức mình để sống sót, hồn thú thì vẫn ẩn thân tu luyện, không lâu sau trở thành sinh vật thống trị cả 12 đại lục.

Đó là những gì có trong sách, Đằng Hải cũng không quan tâm lắm, cái hắn quan tâm là làm cách nào để đột phá lên Võ cảnh bậc 5, đó là điều quan trọng.

""""Chủ nhân chưa cần vội vàng, điều quan trọng cần làm hiện giờ là đột phá cho hồn linh của ngài"""" - Thiên Long trong thần thức nói

""""Hồn linh của ta rốt cuộc là thứ gì?"""" - Đằng Hải hỏi lại

Thiên Long cũng suy nghĩ, nhìn hồn linh của Đằng Hải chứa một lực lượng cường đại của nhiều quy tắc, nó đành nói: """"Ta cũng chưa biết nữa nhưng nếu ngài đột phá lên võ binh thì cơ thể ngài có thể sẽ đột phá tầng tiếp, liền có thể kết hợp được với hồn linh""""

""""Có thể sao!?"""" - Đằng Hải hào hứng

Mắt Đằng Hải sáng lên như đèn pha, Thiên Long nói tiếp:

""""Khi lên cảnh giới cao hơn, cơ thể ngài sẽ có thức tỉnh ví dụ như linh căn nhưng ngài lại không có...""""

Đằng Hải liền ngắt lời Thiên Long:

""""Ta không có!?""""

Thiên Long tức giận, nổi nóng lên:

""""Ngài đừng có mà ngắt quãng ta khi nói chuyện! Để ta nói tiếp nào...""""

""""Thể chất, tư chất hay bất cứ cái gì của chủ thể thì hồn linh đều có thể sở hữu bởi từ khi thức tỉnh hồn linh, linh hồn con người đã kết hợp với hồn linh, tạo thành thể đồng sinh...""""

Đằng Hải ngắt lời:

""""Vậy là ta đã có tam thể đồng sinh sao?""""

""""Đừng có ngắt lời ta khi ta đang nói!!!"""" - Thiên Long vô cùng là tức giận quát lên.

Nó nói:

""""Tiếp theo ta sẽ truyền một cơ duyên cực lớn vào trong hồn linh của ngài, ngài gọi hồn linh ra đây""""

Đằng Hải nhắm mắt, miệng nhẩm gọi hồn linh tới, tiểu xà dần xuất hiện trên lòng bàn tay Đằng Hải.

Thiên Long mở phong ấn trong người ra, lấy ra viên hư vô - thôn phệ ra, truyền vào hồn linh nhỏ bé ấy.

Tiểu xà bỗng đột phá, lên thẳng trung cấp hồn linh, dần hình thành linh trí trong não hải. Nó giờ đã có thể bắt chước hành động con người.

Chương 12: Quá mạnh rồi ư?

"Là trung cấp hồn linh rồi sao?"

Đằng Hải nhìn kĩ vào tiểu xà của hắn, nhìn thì có vẻ như chẳng thấy chút biến đổi nào, chỉ thấy bên trong cơ thể của nó có thêm một viên hắc chi lực cường đại nào đó. Thiên Long nói:

"Hiện giờ chủ nhân đã được thừa kế những thứ mà người thường có khi cả đời cũng chả có được rồi, cái ngài cần làm hiện giờ là hợp nhất linh trí của nó với thần trí của ngài là được"

Đằng Hải nghe theo, hắn lấy một tia thần thức, kéo tới đỉnh đầu của tiểu xà, kết nối linh hồn với nhau.

"Thế này là được rồi?" - Đằng Hải hỏi

Thần trí còn thừa nhanh chóng bị tiểu xà hấp thụ lại. Thiên Long nói:

"Giờ thì nó đã là hồn linh chính thức của ngài, ngài chết nó cũng chết, nó chết ngài trọng thương, vậy nên ngài phải bảo vệ nó kĩ vào""""

Thiên Long trở về, trong đầu nghĩ thầm:

"Thiên phú quá cao rồi, hồn linh của chủ nhân lại có hư vô - phản phệ, một loại chi lực cường đại như vậy mà kết hợp với hư vô - thôn phệ thì nó cứ như là âm dương hoà hợp vậy, sau nếu mà thức tỉnh thể chất âm dương há không phải mạnh nghịch thiên sao?"

Trong khi đó ở chỗ Đằng Hải, hắn vẫn đang cố đột phá tầng tiếp theo. Ngồi tu luyện tĩnh tâm, cả tiểu xà cũng tu luyện theo.

Khoảng tám canh giờ, lúc này trời lại sầm tối. Đằng Hải đột phá thành công lên Võ đạo cảnh bậc 5.

Hắn vui mừng khôn xiết, đang vui thì bỗng có người đạp cửa phòng hắn lao vào, khiến chiếc cửa biến dạng.

"Thiếu chủ nhà ta đi đâu rồi~?"

Đó là một tên huynh trưởng ở đan dược các, hắn không rõ vì sao nhưng trông cứ như đang bị hút cạn sinh khí, gầy gò như cái xác khô.

Đằng Hải núp dưới gầm giường chờ tên kia cúi xuống nhìn, mục đích là khi tên đó nhìn xuống ngay lập tức dùng chiêu Đằng Hải mới học được: thôn phệ.

Đúng như dự đoán tên kia tìm mọi ngóc ngách không thấy nhưng hắn lại không nhìn xuống gầm giường, hắn cầm con dao dắt sau lưng, chém loạn xạ trong phòng.

Đằng Hải không biết được hắn đã bị làm sao, nhìn ngóc ra ngoài. Nhìn ra thì thấy hắn cứ chém như một tên điên, mắt trợn trắng dã lên nhìn vô cùng đáng sợ.
Sau đó được một lúc, hắn ngừng lại, trên người hắn bỗng toả ra sát khí, chém thẳng vào cái giường nơi Đằng Hải trốn.

Đằng Hải bật ra ngoài, liền dùng thôn phệ lên tên kia. Trong tay Đằng Hải hiện lên một cái hố đen hút tên kia vào, tên kia vẫn nhìn dù cho bị thôn phệ vào trong cái hố trong tay Đằng Hải, kêu:

"Aaaaa!""""

Ngay lập tức trên đầu Đằng Hải có vô số các cường giả lao xuống, ai nấy cũng có triệu chứng thần kinh không ổn định như tên kia.

Tất cả lao lên, Đằng Hải chỉ biết chạy đi.

"Thiên Long! Giúp ta!"

Thiên Long hiện lên, tạo ra một quả cầu ánh sáng, nổ toé ra khiến bọn chúng choáng váng mà ngã xuống.

"Có chuyện gì thế này chủ nhân?"

"Ta cũng không biết nữa, bọn chúng tự dưng đuổi theo ta!"

Thiên Long dùng thần thức bao quét cả một vùng.
"Một tên bậc 5, bốn tên bậc 6, nếu ngài không chạy kịp thì đúng là chết thật rồi..."

Bỗng dưng Thiên Long phát hiện một tên ở phía xa dường như đang điều khiển những tên này.

"Chủ nhân! Ở phía tây có một tên tu vi Võ đạo bậc 8 ngài phải cẩn thận đấy!"

Đằng Hải bất ngờ, chạy thẳng tới chỗ tên đó, liền thoắt cái đã cắt đuôi được lũ kia. Vừa tới nơi, tên đó vẫn đang loay hoay như đang điều khiển mấy tên kia đi tìm Đằng Hải.

Đằng Hải nhảy bật ra đằng sau tên kia, dùng thôn phệ lên người hắn. Chợt hắn nhận ra có gì đó lạ thường quay lại.

"Hử?"

Tên đó quay ra đằng sau nhưng rốt cuộc cũng đã không kịp, hắn đã bị hút vào nhưng vẫn kịp thoát ra, kêu lên:

""""Thằng nhóc chết tiệt!""""

Đằng Hải dùng phải toàn lực, đến nỗi cơ thể Đằng Hải suýt bị hút ngược lại, gãy mất xương cánh tay liền hút trúng hắn. Khiến xương cốt hắn bị bẻ gãy thành thừng mảnh nhỏ chui vào hố đen.

""""Aaaaaaa!"""" - Tên đó gào lên trong đau đớn

Được một lúc, cuối cùng Đằng Hải cũng đã thôn phệ xong hắn, đó là một việc vô cùng là cực nhọc. Hấp thụ nốt số dư mà hắn để lại cũng gọi là kha khá, cũng giúp Đằng Hải đột phá tận 6722 kinh mạch khắp người.

Bởi vì đột phá quá nhanh, cơ thể Đằng Hải không kịp giãn để đùn độc chất ra kiến hắn lập tức bị phản phệ, cơ thể đau nhức như đang bị nghìn cục đá nặng ngàn cân đè lên người, cơ thể hắn mất đi khả năng di chuyển.

Thiên Long lúc này hiện lên nói với Đằng Hải:

"Ngài cũng có thể dùng chiêu phản phệ để hồi phục cơ thể và đẩy cặn bã ra ngoài nhé!"

"Sao ngươi không nói sớm!" - Đằng hải nói

Đằng Hải tức giận, Thiên Long thì cười thầm. Đằng Hải cố ngồi dậy, dùng phản phệ truyền vào kinh mạch, đẩy độc chất ra khỏi cơ thể. Vào đúng lúc đó, hắn lại cảm giác có cái gì đó chui vào não hải hắn, đó là kí ức của tên hắn vừa thôn phệ. Tên đó có tên là: Hân Bàn.

Chương 13: Quá khứ

Trong kí ức của tên Hân Bàn kia, Đằng Hải thấy được những việc hắn đã làm trong cả cuộc đời.

Hắn tên được cha mẹ nuôi đặt là Hiên, là một người nông dân hiền lành, là một người bị cha mẹ bỏ rơi nhưng lại có nghị lực đến phi thường.

Hắn sống trong một ngôi làng nhỏ, chăm chỉ làm việc đồng áng suốt ngày mong có một mùa màng bội thu.

Vào mùa hè năm ấy, lúa của hắn chín mọng, trĩu hạt trên từng ngọn. Tới cái lúc hắn chuẩn bị hí hửng đi thu hoạch thì một dàn binh sĩ chạy qua.

Đúng lúc đang đói, các binh sĩ ấy đều dừng chân trước đồng ruộng vàng ươm này. Ngay lúc đó hắn hỏi những người binh sĩ:

""""Các hạngài có thể nghỉ ngơi ở chỗ bóng râm kia để tôi có thể thu hoạch lúa được không?""""

Nhìn hắn ta gầy guộc, nhìn cũng tội nên họ liền tránh ra chỗ khác, nhưng một trong số đó lại thấy người này khá quen mặt.

Người dẫn đầu đám binh sĩ đó là một người biết nghĩ cho người khác nên đã huy động tất cả mọi người ra chỗ bóng râm nghỉ ngơi, còn bản thân thì giúp đỡ Hân Bàn.

Trong khi tên kia đang gặt lúa, có vài binh sĩ tới gần tên kia, ra vẻ thân thiện nhưng thực ra đang có sát ý.

Khi đang gặt gần hết, tên lính đứng gần tên nông dân liền rút đao ra, chém Hân Bàn một cái. May mắn thay, Hân Bàn né ra kịp, kêu lên:

""""Oái! Anh định làm gì tôi!?""""

Tên binh sĩ kia lao bổ tới, tưởng chừng như sắp đâm được nhưng ngay lập tức bị trưởng đoàn chặn lại, phản lại một chiêu rồi quát:

""""Tại sao ngươi có thể đê hèn đến tấn công người vô tội? Người ta đã làm gì ngươi mà ngươi làm vậy?""""

Tên binh sĩ kia liền miệng lưỡi trơn tru:

""""Thưa trưởng đoàn, tên nông dân đó rõ ràng là có mặt ở trên lệnh truy nã của Long gia, ngài nhìn mà xem!""""

Ngay lập tức những tên cùng hội với hắn cũng gật đầu lia lịa, khiến cho vị trưởng đoàn kia quay lại nhìn. Rõ ràng trên tay người nông dân kia chỉ là một người hiền lành yếu ớt, liền quay lại nói:

""""Rõ ràng là hắn...""""

Chưa kịp nói xong thì ngay lúc đó tên binh sĩ kia cầm kiếm đâm vào bụng vị trưởng đoàn đó, khiến tổn thương đến nội tạng của vị trưởng đoàn. """"Tại sao ngươi lại...làm những chuyện...như vậy...""""

Không hiểu sao vị trưởng đoàn đó chỉ bị một đâm đã sủi bọt mép chết, hóa ra là trên kiếm có cực độc, không hiểu sao những tên này lại kích động như vậy mà lại dám ra tay với cả cấp trên của mình.

Ở phía xa xa nơi các binh sĩ nghỉ ngơi, họ cũng đã bị những tên đó sát hại hết cả, chỉ còn lại người nông dân trước những tên binh sĩ thôi.

Những tên binh sĩ đó liền nhảy xô vào, khi đó có tên nói:

""""Cái đầu này là của ta!!!""""

Không hiểu sao bọn chúng lại nói vậy, người nông dân liền né ra kịp thời, tránh được cái chết. Ngay lập tức người nông dân nhặt được một cục đá lạ, cầm vào thì có cảm giác cơ thể như hòa với viên đá ấy, ngay lập tức hắn thức tỉnh, trở thành người tu luyện.

Những tên lính đó đều ngạc nhiên, sợ rằng nếu hắn thức tỉnh được hồn linh mạnh mẽ thì người chịu tổn thất sẽ là bọn hắn.

Tưởng chừng bọn chúng sẽ sợ hãi nhưng không chúng càng thêm khinh thường khi thấy hồn linh của tên nông dân đó chỉ là một con rết khá lớn, to bằng lòng bàn tay.

Tên binh sĩ đứng gần đó lao lên mà không biết rằng lúc đó cục đá đã chuyển sang màu đen, lúc này người nông dân giơ con rết của hắn lên, chĩa thẳng vào mặt tên binh sĩ kia.

Ngay lập tức con rết phun một loại độc gì đó vào mặt tên binh sĩ, khiến ngắn ngã xuống, chân tay bủn rủn không đứng lên được. Ngay lập tức những tên binh sĩ khác lao lên, cũng liền bị phun, nằm ra đất quằn quại rồi nằm im lịm trên đất, khiến Hân Bàn tò mò tới gần hỏi:

""""Này, còn sống không?""""

Ngay lập tức tất cả binh lính bật dậy, nhìn cơ thể lù đù, mắt trợn ngược lên. Tất cả đều chưa chết nhưng thay vì nằm xỉu ở đó, bọn chúng lại nghe lời tên đó răm rắp.

Hân Bàn cũng không thù hận gì bọn chúng nhưng lại thương xót bởi người binh sĩ tốt của đoàn là trưởng đoàn đã ra đi.

Sau khi mai táng người trưởng đoàn đó, hắn liền ra lệnh thử cho những cái tên đã chết này.

Hắn nói ngồi thì bọn chúng ngồi, đứng thì bọn chúng đứng, nhưng rốt cuộc cũng chỉ có thể điều khiển được vài tên lính tinh nhuệ trong đám.

Bỗng dưng trong người một tên tướng sĩ lòi ra một cuộn giấy, bên trong là hình vẽ của hắn cùng với cái tên bị truy nã Long Hân Bàn, có khuôn mặt giống hệt hắn với mức truy nã là 2 vạn linh thạch hạ phẩm.

Hắn liền chạy về nhà, lấy món đồ cha mẹ nuôi hắn để lại trước khi mất, đó là huy hiệu Long gia, có trên người hắn từ bé.

Giờ tên Hân Bàn mới nhận ra sự thật rằng hắn là người của Long gia, từ đó hắn liền bỏ việc đồng áng của nông dân, ngao du khắp đại lục tìm kiếm tin tức.

Cho đến một ngày...

""""Ưm ngon quá!""""

Hắn đang ăn mì ở một cái tiệm nhỏ thì bỗng hắn nghe người ta bàn tán về chuyện gì đó của Long gia. Hắn liền lẻn vào nghe xem có gì mới mẻ, trong đó họ nói:

""""Ôi các ngươi thấy không, hai cụ lớn của Long gia bị mất tích đứa con trai ruột đó, hình như tên nó là Long Hân Bàn thì phải, hơn 17 năm rồi!""""

Hân Bàn ngạc nhiên xúm lại hỏi:

""""Mọi chuyện là như thế nào vậy? Mọi người có thể kể cho ta được không?""""

Bởi vì khi đi ngao du, khuôn mặt hắn đã thay đổi rõ rệt nên không ai ngờ rằng đó là Long Hân Bàn, liền kể cho hắn nghe mọi việc.

Chương 14: Thay trời hành đạo

Nghe kể về cha mẹ hắn đang tìm kiếm hắn hắn cũng xúc động lắm nhưng hắn vẫn nghi ngờ

""""Ai lại truy nã ta lâu như thế này?""""

Hắn suy đoán mãi một hồi, không tìm ra lý do liền lẻn vào trong Long gia nghe lén. Lúc đó cũng đã đêm, hắn leo tường bay vào, may mắn là không ai phát hiện. Hắn đứng ngay trên nóc nhà, lại ngay đúng phòng của cha mẹ hắn.

""""Lão công, bao nhiêu năm rồi con trai chúng ta sao vẫn chưa về? Rõ ràng ta đã bảo Biểu Đắc treo tìm rồi mà?""""

""""Chắc là có sai sót gì đó thôi!""""

Hai ông bà đều rất xót ruột khi nghĩ về đứa con trai, Hân Bàn biết nhưng thay vì tìm người thì trên tờ giấy lại có chữ truy nã to đùng, khi nghe hai ông bà nói mới biết là đã nhờ một tên là Biểu Đắc.

Thoát ra khỏi Long gia, hắn đi hỏi tất cả những người quen biết trong thành, ai cũng bảo Biểu Đắc là một con người vô cùng nham hiểm mưu mô và xảo quyệt, hắn còn nhốt hai ông bà kia ở trong nhà còn ở ngoài thì truy nã chính anh trai ruột của mình.

Lúc đó hắn mới biết hắn là anh trai Biểu Đắc nhưng buồn thay em trai hắn lại là một con người như vậy. Hắn quyết định sẽ tới đó đưa cha mẹ ra ngoài, tố giác em trai.

Ngay hôm đó hắn lẻn vào phòng hai ông bà. Vẫn như trước ông bà vẫn chỉ loay hoay ở trong phòng mà không được ra ngoài. Hắn lẻn vào trong, giả làm một tạp vụ để vào.

Vào được trong phòng, hắn liền đóng cửa, tháo mũ áo ra. Ông bà liền thấy hắn có hành động kì lạ, nhưng bà lão thì cứ đứng đực ra.

Bà lao tới ôm trầm lấy Hân Bàn khi nhìn thấy vết bớt trên cổ hắn. Đó là vết bớt có từ khi hắn sinh ra, vết bớt kéo dài xuống ngực.

""""Con trai ta về rồi! Về thật rồi!""""

""""Thật sự là Hân Bàn đó ư!?....""""

Hai ông bà đều rơi nước mắt, không kiềm nén được. Hân Bàn ôm lấy cha mẹ mình sau nhiều năm xa cách, cũng không kìm được nước mắt mà vừa nói vừa sụt sịt:

""""Con...con đã về...rồi đây...""""

Sau đó, họ dần bình tĩnh lại, Hân Bàn kể lại mọi chuyện cho cha mẹ hắn nghe. Nghe xong cha mẹ hắn tức giận lắm, liền bảo Hân Bàn ngày mai tới xem họ sẽ dạy dỗ lại tên nhóc ấy thế nào. Hắn liền vui vẻ đồng ý, nhưng mọi chuyện lại không như mong muốn.

Sáng hôm sau tại giữa phố, cha mẹ hắn đúng là đã tố giác và trừng trị tên Biểu Đắc, tưởng chừng sẽ xong và gia đình hội ngộ thì không, cha hắn bỗng trúng độc gục xuống còn mẹ hắn thì tê liệt chân tay không di chuyển được.

Thực ra là trước khi Biểu Đắc bị trừng trị, hắn đã sớm bỏ thuốc để giết hại hai ông bà, hắn vốn là muốn giết ngay tại Long gia nhưng vì sự kiện này hắn đã thay đổi ý định, giết cha mẹ hắn ngay tại nơi này.
""""Ngươi...tên nhóc...thâm tâm độc ác...""""

Cha hắn ngất đi còn mẹ hắn thì chửi rủa:

""""Tao không ngờ tao sinh mày ra nuôi mày ăn học còn không bằng nuôi một đứa mồ côi cha mẹ tao thật không ngờ...""""

Chưa nói xong hắn liền thục vào bụng mẹ hắn con dao sắc trước mặt mọi người, còn Hân Bàn thì đứng ở dưới quyết chuẩn bị lên thì bỗng dưng bà nói:

""""Được lắm, coi như lòng dạ mày độc ác...Hân Bàn!...""""

Hân Bàn nghe thấy tiếng bà lão liền khựng lại, ngước mặt nhìn thẳng vào mắt bà.

""""Nếu con đang nhìn...thì có lẽ con sẽ rõ...Long gia ta mục nát lắm rồi...nhưng mong con cố gắng sống tốt...không cần phải trả thù cho chúng ta...con hãy mạnh mẽ lên...vì tương lai của đại lục này!!!"""" - Bà nói to

Nói xong mẹ hắn ối máu ra, cơ thể già cỗi không còn trụ được, đành phải từ giã cõi trần. Còn tên Biểu Đắc cầm cây kiếm, cúi xuống đâm thẳng vào tim ông lão, rồi bật dậy hét to:

""""Hân Bàn! Nếu mày nhìn thấy cha mẹ chết thảm vì mày thì hãy nên ân hận vì không cứu được họ đi, thế giới này kẻ mạnh nắm đầu kẻ yếu đấy, có tên nào không phục thì nói xem!?""""

Tất cả mọi người đều im lặng như tờ, trong cái thành này Long gia nắm quyền lớn nhất nên không ai dám cãi lời, còn Hân Bàn thì chỉ có thể đứng nhìn mà căm hận đến tận xương tủy, chờ thời cơ mà tận diệt Long gia.

""""Long gia này, ta quyết sẽ diệt sạch!!!"""" - Hân Bàn nghĩ thầm Hắn quay đi để rồi bây giờ trở lại, tu luyện suốt 62 năm, còn mối tình đang dang dở nữa, ước muốn trả thù cũng bị một thằng nhóc 13 tuổi làm cho tan nát, hắn đúng là không cam lòng.

Sau khi xem xong loạt kí ức đó, Đằng Hải liền thở dài như cảm thông cho chính Hân Bàn, liền nghĩ:

""""Long gia này, đúng là mục nát thật rồi...""""

Hắn đứng dậy quay trở về phòng, những tên bị điều khiển cũng đã chết yểu từ lâu. Thiên Long từ trong thần thức hỏi ra:

""""Ngài có cảm nhận thế nào về Long gia?""""

Thiên Long hỏi nhưng Đằng Hải không đáp lại, Đằng Hải liền hỏi lại rằng:

""""Hiện tại Long Biểu Đắc là trưởng lão dược phẩm của Long gia đúng không?""""

Thiên Long lập tức trả lời:

""""Đúng thế, hơn nữa tu vi là Võ tướng cảnh hậu kì, ngài định làm gì hắn?""""

Đằng Hải liền khựng lại, hỏi lại Thiên Long:

""""Thế với sức mạnh đủ một chiêu giết một tên Võ quân cảnh đỉnh phong mà không giết nổi hắn ư?""""

""""Đúng là nếu chăm chỉ tu luyện thì cũng có thể nhưng nãy ngài cũng chỉ là may mắn, đối phương nhiễu loạn không thì cho 10 cái mạng ngài cũng không đánh lại hắn"""" - Thiên Long nói

Đằng Hải bất giác, nắm chặt bàn tay, nói:

""""Ăn may thì sao? Đã là người Long gia, phải biết giúp đỡ quan tâm nhau, Biểu Đắc đường đường là một trưởng lão mà lại làm vậy, đây là thay trời hành đạo!""""

Đằng Hải nói với ý quyết tâm, ánh mắt hắn lộ ra rõ ý muốn trả thù cho tộc nhân mà quên đi bản thân mình lúc này, Thiên Long chỉ nghĩ thầm:

""""Đúng là tốt quá cũng không được nhưng thôi, để chủ nhân thử sức mình một lần cũng không sao""""

Chương 15: Phản phệ, Vong hồn tiểu nữ

Đằng Hải chạy tới phòng kho, hắn lại ngồi tu luyện mà không bỏ phí chút thời gian nào. Nhưng không như bao lần, lần tu luyện này của hắn vô cùng đau đớn, vốn chỉ là để linh khí chảy vào trong người nhưng trong chốc lát hắn bị chính linh khí đả thương, kinh mạch đứt vỡ trong chốc lát.

""Hộc...!!!""

Hắn nôn ra một vũng nước đen sì, tanh mùi máu, cơ thể cũng xuất hiện hơn nghìn vết máu khắp người tuôn trào ra, đau đớn tột độ, cơ thể suy nhược, dần ngã gục xuống đất.

""Chuyện gì...đang xảy ra...!?"" - Đằng Hải hỏi

Hắn nằm quằn quại trong đau đớn, cơ thể cũng không thể di chuyển. Thiên Long hiện lên:

""Đây có lẽ là hiện tượng phản phệ khi đột phá quá nhanh, có lẽ là do ngài thôn phệ tên kia xong thì kinh mạch mới được đả thông còn đang chịu thương tổn mà ngài còn chạy nhảy như vậy, ngài chưa chết đã là tốt lắm rồi""

""Thế ta phải làm thế nào?"" - Đằng Hải hỏi

Thiên Long suy nghĩ một hồi, liền nói:

""Ngài từ giờ phải phong bế tu vi, không được tu luyện nữa cho đến khi nào kinh mạch hồi phục hoàn toàn thì thôi, còn nếu ngài cố quá thì sẽ thành quá cố đó~""

Đằng Hải cũng muốn lắm chứ, nhưng hắn vẫn chưa đủ mạnh để diệt trừ cặn bã của gia tộc mà giờ lại phải dừng lại chỉ để hồi phục, hắn cũng không còn cách nào khác ngoài chờ đợi.

""Ngài tốt nhất nên nghỉ ngơi đi, mà kĩ năng thôn phệ và phản phệ của ngài bị ta đóng băng rồi"" - Thiên Long nói

Nghe vậy, Đằng Hải liền thắc mắc:

""Đóng băng là sao!?""

""Ngài hiện đang nội thương nên nó đã bị ta chặn không cho dùng đến khi nào ngài hồi phục hoàn toàn mới dùng được"" - Thiên Long trả lời

Lập tức Đằng Hải tức giận hỏi:

""Tại sao ngươi lại làm thế!?""

""Chủ nhân, ngài đừng trách ta ác, ngài chưa thấy hậu quả à? Lúc đó mà không thôn phệ kịp thì ngài sẽ bị tên kia giết, mà giờ kịp thì lại bị phản phệ tới mức này, ngài nghĩ ngài còn muốn dùng không?"" - Thiên Long nói

Đằng Hải quay đi chỗ khác, không muốn thừa nhận nhưng sự thật đúng là như vậy, mà còn suýt tự dùng thôn phệ hút chính mình, đúng là không có cái dại nào bằng cái dại này.

Lúc đó đã là đầu giờ sửu, bỗng có một bóng người áo trắng đi ngang qua, chân không chạm đất, đúng lúc Đằng Hải quát mà giật nảy mình.

Nó liền nhìn thấy bóng dáng Đằng Hải nằm trên đất, liền tiến lại gần. Khi gần tới, nó hóa ra lại là một ma nữ, bụng có một thanh kiếm đâm vào, âm khí tỏa ra ngùn ngụt.

Thấy vậy Đằng Hải sợ run cả người lên, hắn liền mở miệng, nhưng sợ đến nỗi không nói rõ lời:

""Cô...là...ai...!?""

Ma nữ ngạc nhiên, hỏi:

""Ngươi có thể nhìn thấy ta?""

Đằng Hải cảm thấy cô ta không có sát ý, liền bớt sợ đôi chút, nói:

""Người sắp chết...nhìn thấy người đã chết thì...có gì lạ đâu..., mà cô là...?!""

Bỗng dưng Đằng Hải nhận ra cô ta, dù cho chưa gặp mặt bao giờ nhưng cứ như khắc sâu trong tâm trí hắn, hắn thốt lên:

""Thanh Nhi!?""
Cô ta ngạc nhiên, lùi ra phía sau, liền tỏ ra cảnh giác, tỏa ra sát khí, hỏi:

""Sao ngươi biết tên ta!?""

Đằng Hải biết tên cô ta bởi nó nằm trong phần kí ức của Hân Bàn, cô ta khi còn sống chỉ là một người hầu nhỏ nhoi, nhưng lại có thể khiến Hân Bàn tăng thù hận lên Long gia.

Trong mảnh kí ức còn sót lại, năm đó cả hai yêu nhau từ lần gặp mặt đầu, thề nguyện sau khi trở lại Long gia sẽ lấy cô làm nương tử, bởi cô đã giúp Hân Bàn che dấu thân phận, đưa tới chỗ cha mẹ hắn.

Nhưng rồi chuyện không như mơ, tên Biểu Đắc đã biết chuyện cô phản bội, ngay hôm giết cha mẹ liền gọi người mang cô ra quảng trường cầm thanh kiếm đâm đâm liên tục vào bụng cô, khiến cô chết không nhắm mắt.

Thù hận là thế nhưng cho đến khi cô ta chết đi, linh hồn không chút thù hận vẫn vương vấn trên nhân gian không biết tại sao, Đằng Hải nghĩ:

""Theo như lời mẹ thì linh hồn sẽ bị sứ giả câu hồn đưa đi chứ nhỉ? Vậy mà cô ta vẫn còn ở đây, chẳng nhẽ bởi chuyện lúc đó? Không không thể nào!""

Hắn không tin vào điều hắn nghĩ, ""ma mà vẫn còn vương vấn vì tình?"" là điều hắn thắc mắc, nhưng nhìn vào thái độ hừng hực sát khí khiến hắn càng không tin, hắn lấy hết can đảm hỏi:

""Cô...vẫn còn yêu...Hân Bàn?""

Cô ta có chút ngạc nhiên, tới gần hắn, hỏi:

""Ngươi biết chàng ấy? Nhưng ngươi là ai?""

""Phế vật Long gia..., và cũng là...người đã tiễn hắn về tây thiên...""

Tưởng chừng cô sẽ tức giận, bóp chết Đằng Hải nhưng không, cô lại nói:

""Thế à? Cảm ơn ngươi đã ngăn cản huynh ấy, bởi có lẽ ta cũng không muốn huynh ấy phải giết người...""

Cô ấy khẽ cười:

""Bởi, huynh ấy là một con người hiền lành, hiếu thảo với cha mẹ và cũng là phu quân của ta nữa!""
Những lời nói này không giống lời của những linh hồn mà Long phu nhân hay kể cho Đằng Hải nghe chút nào mà nó lại sáng lên chữ Nhân vậy.

Đằng Hải dù đang nằm đất, vẫn cố hỏi Thiên Long:

""Thiên Long, có cách nào đẩy linh hồn của Hân Bàn ra không?""

Thiên Long bỗng tỉnh giấc, nhìn thấy ma nữ, nó giật mình, nói:

""Ma nữ!? Ngài lại không sợ ma ư!? Cái này đi ngược lại với đạo lý a! Không, nếu đây là diễn thì sao?""

Đằng Hải tức giận bởi hắn rõ ràng là đang sợ run lên, âm khí cũng đủ làm cho hắn lạnh toàn thân rồi nói gì đến không sợ chứ. Hắn liền che mặt đang sợ, nói:

""Vào vấn đề chính đi!""

Thấy Đằng Hải nói chuyện một mình, ma nữ lấy làm lạ, cô hỏi:

""Nhóc đang nói chuyện với ai vậy?""

Ma nữ đó nhìn Đằng Hải giống như một đứa tự kỉ ngồi lẩm bẩm một mình vậy, nhìn càng không hiểu hắn.

""Chủ nhân nhà ta bị tự kỉ a~"" - Thiên Long nói

""Không phải do ngươi thì do ai!!!"" - Đằng Hải gắt lên

Thiên Long liền quay lại chính sự, hỏi Đằng Hải:

""Linh hồn của Hân Bàn à? Ta phải xem ngài đã thôn phệ linh hồn của hắn chưa đã""

Cơ thể Đằng Hải cũng chẳng thể cử động, càng không thể xem linh hồn của Hân Bàn còn hay đã thôn phệ.

Thấy thời gian cũng hết, ma nữ đứng dậy quay đi, âm khí dần tan biến.

""Thôi cũng đã muộn rồi, ta đi đây!""

Cơ thể ma nữ dần hòa vào sương sớm, lúc ấy đã cuối giờ sửu, ánh mặt trời cũng dần xuất hiện.

""Cô còn muốn làm một hôn lễ trọng đại không, ta hứa sẽ tự tay làm giúp cô!""

Cô ta liền khựng lại, dù cho chỉ một chút cảm xúc cũng không lộ ra trên mặt nhưng lời nói lại bán đứng cô:

""Chính ngươi nói đấy...""

Đằng Hải liền hỏi cô ta:

""Tên thật của cô là gì?""

Cô ta vừa đi vừa biến mất.

""Nếu ngươi muốn biết, ta tên Biên..Vân...Hòa....""

Sau đó cô ta biến mất hoàn toàn, không còn dấu vết gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau