THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Hồi mười hai (8)

Trở lại chỗ Hồ Nguyên Trừng, ta thấy Nguyễn thị đã bị Trương Phụ đánh bại, ma huyệt bị điểm mấy chỗ liền khiến cả người thị mềm nhũn ra như cọng bún thiu. Kế bị quẳng sang một chỗ.

Về phía hai người Ngô Miễn, Kiều Biểu thì võ công tầm thường, chỉ vài ba tên lính thiện chiến một tí là bắt được. Cả hai bị trói gô lại, bắt quỳ trước Hồ Nguyên Trừng.

Trương Phụ bỏ kiếm lại vào bao, xoay mình ngồi trên chỗ cao. Lão đặt một tay lên bành ghế, cằm tựa lên chưởng tâm, nhìn xuống chỗ Hồ Nguyên Trừng. Cả hai đều là người thông minh, lão không nói, chàng cũng hiểu. Nên họ Trương cần gì phải nói chuyện xuông bằng nước bọt?

Lão chỉ im lặng, nhưng chính vì lão không lên tiếng, Hồ Nguyên Trừng mới càng áp lực. Chàng biết thời gian để mình cân nhắc thiệt hơn sắp hết.

Cứu hay là không??

Giữa ba sinh mạng và tương lai dân tộc, tưởng như rất dễ chọn lựa chẳng phải ư? Nhiều kẻ sẽ chẳng ngại ngần gì thí ba quân tốt để bảo toàn “ đại cục ”. Dù sao có đại nghĩa dân tộc chống lưng, cần gì phải sợ người ta lời vào tiếng ra?

Nhưng Hồ Nguyên Trừng không làm được.

Hi sinh là tự nguyện, là bản thân trả giá, chứ không phải nhẫn tâm xô kẻ khác xuống hầm chông. Cho dù có bao biện bằng bao nhiêu lời hay ý đẹp, ấy cũng vẫn là hành vi vô sỉ.

Chàng không thể ép ba người kia chết, vì chàng là anh hùng. 

“ Nhất sát đa sinh ”? Không sai.

Thế nhưng từ cổ chí kim, lại có bao nhiêu người nói ra câu này mà dám đặt bản thân vào phần “ nhất sát ” kia??

“ Nhanh lên nào, Hồ Nguyên Trừng. Trương Phụ này đã có tuổi, sinh hoạt phải điều độ, không chờ được lâu đâu đấy. ”

Rốt cuộc, Trương Phụ cũng nhướn mày lên, nói bằng giọng khàn khàn.

Hồ Nguyên Trừng bấm môi, thở dài, đang định cam chịu, thì đằng sau Ngô Miễn – Kiều Biểu đã cất cao giọng:

“ Tả tướng quốc không cần phải thoả hiệp với lũ giặc bán nước ấy!! ”

Dứt câu, thì máu đỏ lòm đã xối ra đầy ngực, mắt mũi hai người đều có tiên huyết chảy xuôi xuống… Bọt mép nhuốm dòng máu đỏ lòm trào ra khỏi miệng, toàn thân thì cứ giật lên từng hồi từng hồi.

Hồ Nguyên Trừng nhắm mắt, ngẩng đầu lên để gió đêm quất vào mặt. Ánh mắt áy náy trước khi tuẫn quốc của Ngô Miễn, Kiều Biểu in sâu trong kí ức.

Chàng hiểu, ánh mắt đó là muốn chuyển lời xin lỗi đến Hồ Quý Li, cha chàng.

Nguyễn thị chắc cũng đã cắn thuốc độc, gục chết cùng chồng mình tự bao giờ rồi. Chẳng cần nhìn Hồ Nguyên Trừng cũng biết. Chàng ngước lên vầng trăng nơi xa, than:

“ Anh hùng… nào có dễ làm?? ”

Nói đoạn, Hồ Nguyên Trừng nhặt khí giới của ba người lên, cắm xuống thay cho mộ bia. Phiêu Hương lấy đao Lĩnh Nam, đào cho ba người hai nấm mộ. Vợ chồng Nguyễn thị chôn chung một chốn, coi như phu thê xuống dưới tuyền đài cũng được đoàn viên.

Trương Phụ không ngăn cản, cũng chẳng tỏ thái độ gì hết. Người Trung Quốc có câu chó cùng nhảy tường, cả nước Nam cha ông ta cũng vẫn dạy con giun xéo lắm cũng quằn. Trương Phụ là người lão đời, gian giảo. Biết khi nào nên ép, khi nào cần dừng.

Gió đêm hú lên từng hồi, sao mà thê lương. Trong lều, binh lính nhà Minh ai nấy đều co ro trong chăn, không phải vì sợ lạnh mà vì hãi lũ muỗi rừng. Đại Việt nước độc rừng thiêng, đến muỗi cũng hung hãn hơn bắc quốc.

Tối nay thì càng chẳng ai dám ra ngoài. Có chót mót tiểu cũng nhịn, không thì túm nhóm mà đi. Vì sao ư? Bởi lởn vởn ngoài doanh trại, quện trong từng cơn gió núi là tiếng ai ngâm khe khẽ, rờn rợn như tiếng vong hồn. Ai nấy chùm chăn kín đầu, không dám hó hé tiếng nào, thành ra chỉ loáng thoáng được bốn câu

“ Nợ nước non ai ai cũng có,

]

Phận dân con giao phó phải mang.

Hễ đứng làm nghĩa sĩ anh trang,

Phải đáng bực trung thần liệt nữ. ” 

( Văn tế chư chiến sĩ trận vong / Chư lương dân tử nạn – thí thực cô hồn số 7. Đã sửa lại một chút cho hợp với văn cảnh)
Chỉ có mỗi Hồ Phiêu Hương là biết đến tận tờ mờ sáng hôm sau, Hồ Nguyên Trừng mới chịu về lều, vai áo nhiễm sương đêm.

Lại nói chuyện Tạng Cẩu và Bạch Thanh Lâu.

Hai người đang trên đường vào xứ Nghệ định mai táng Quận Gió, nào ngờ đụng phải Phạm Hách và đại cao thủ là trưởng môn phái Long Đỗ.

Kinh ngạc hơn, vị trưởng môn nhân ấy lại là một người con gái tuổi trông còn rất trẻ. 

Bạch Thanh Lâu ghé tai Tạng Cẩu, nói:

“ Lát nữa tao sẽ đánh với con ả ngồi kiệu, nhóc lo tên trọc lốc kia nhé. ”

Tạng Cẩu nhìn Phạm Hách, nuốt nước bọt.

[ Nhìn hắn đáng sợ quá. Cảm giác khác hẳn với mấy người mình đấu trong mấy ngày rồi. ]

Tính ra, Phạm Hách là kẻ có võ công cao nhất nó phải đối đầu từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ. Tất nhiên, so với những cao thủ nó từng gặp, hắn chẳng là gì. Song Quận Gió, Khiếu Hoá tăng, bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn không có ác ý với nó.

Phạm Hách thì khác. Trực giác mách bảo Tạng Cẩu rằng gã trọc lốc này sẽ giết nó ngay khi hắn có cơ hội.

Bạch Thanh Lâu tuốt kiếm, làm thế mời:

“ Phái Long Đỗ nổi tiếng với hai món công phu. Một là ám khí, hai là dùng độc. Không biết so với Quỷ Diện Phi Châu độc bộ thiên hạ của vua trộm, độc công của quý phái so nổi không?? Trần trưởng môn có thể cho gã học trò nghèo một đáp án chứ? ”

Trưởng môn phái Long Đỗ họ Trần, tên Liên Hoa. Đương nhiên trong giang hồ chẳng mấy ai biết khuê danh của nàng ta hết. Trần Liên Hoa biết Bạch Thanh Lâu cố tình nói kháy, chê công phu ám khí của phái Long Đỗ kém xa Quận Gió, phải dùng độc dược để thủ thắng. Song nàng ta cũng chẳng lấy thế làm tức giận, chỉ chậm rãi nâng bàn tay lên, nói:

“ Mời thầy khoá xem, kỹ nghệ của tiểu nữ vụng về cũng mong đừng chê cười. ”

Ngày xưa học trò lên kinh thi cử, người ta gọi bằng thầy khoá. Bạch Thanh Lâu là người trong Quốc Tử giám, vốn là nơi dạy học thuở trước. Thành thử, câu này vừa có ý nói móc Thanh Lâu hay lại qua nơi bướm ong lơi lả, vừa chê y là trò dốt nhiều năm chẳng đậu. 

Trần Liên Hoa thấy Bạch Thanh Lâu bóng gió, cũng kháy lại một câu.

Bạch Thanh Lâu đờ ra một thoáng, rồi cười vang:

“ Miệng lưỡi trưởng môn sắc hơn kiếm của tôi mất rồi. ”Nói đoạn, ánh nhìn của thư sinh Quốc Tử Giám lập tức sắc lại, kiếm trong tay vẩy ra ba nhát nhanh như điện. Ấy là bộ “ Thuỷ ” trong chữ Hán.

Ba kiếm vung ra, gạt văng ba thanh Long Đỗ truỷ xuống đất.

Bạch Thanh Lây lại nhún chân xông lại, tay vạch chữ Bì lên không khí. Bì là da, thêm chấm thuỷ, thành Ba là sóng. Kiếm thế của Bạch Thanh Lâu cũng theo đó mà biến đổi, vồ vập cuộn trào như sóng bể Đông.

Trần Liên Hoa thấy chiêu kiếm ác hiểm khó lường, ẩn chứa vô vàn hiểm hoạ như mặt biển khơi che kín nhiều loài thuồng luồng cá dữ. Nàng ta bèn tung người nhảy lên, giật lấy thắt lưng mình, vung tay vụt mạnh xuống.

Choang một tiếng rõ to, chiêu kiếm đánh bồi của Bạch Thanh Lâu bị đánh bật sang hai bên như thể sóng vỗ vào vách đê. Trần Liên Hoa lại giật mạnh tay về sau, chiếc thắt lưng uốn một vòng, vụt trúng vai phải của Bạch Thanh Lâu.

Thư sinh ôm lấy đầu vai, lui vội ba bốn bước liền. Chiếc thắt lưng đánh dí theo rất rát, mỗi cú vụt xuống đều khiến mặt đường nứt toác ra một vệt dài.

Nhìn kỹ, thì mới thấy chiếc thắt lưng nọ hoá ra là một thanh quái kiếm. Lưỡi kiếm không phải một, mà do nhiều mảnh thép đỏ au được nối vào nhau.

Bạch Thanh Lâu nhìn thanh kiếm trong tay bị vụt cho xước một vệt dài, đầu óc thì bắt đầu xây xẩm vì độc mới than thầm.

[ Kiếm Long Đỗ đúng thật là lợi hại. ]

Ở một phía khác, Phạm Hách nhìn Tạng Cẩu, hai tay xoa xoa vào nhau vẻ thèm thuồng, nói:

“ Mày cũng may đấy nhóc, ở tuổi đó đã có công lực hơn người của vua trộm. ”

Tạng Cẩu thoáng lui lại một bước, toan chạy. Đối thủ muốn giết nó, đánh nó, bắt nó trên đường nam tiến này nó đều đã gặp rồi. Nhưng nhìn nó chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống thế này thì lần đầu mới gặp.

Phạm Hách thấy bên kia Bạch Thanh Lâu yếu thế, bèn lấy làm mừng rỡ. Trần Liên Hoa kiềm chân họ Bạch, thằng nhãi non choẹt này đánh sao lại kẻ lão luyện giang hồ như y?? Nghĩ sao làm vậy, Phạm Hách bèn nhảy chồm tới, vung chưởng trái lên chộp xuống đầu Tạng Cẩu mà quát:

“ Giao Lục Lâm lệnh ra đây! ”

Một chưởng này hắn vận đến tám thành công lực, biết rằng nội lực thằng nhãi này được thừa hưởng của Quận Gió, không thể coi thường.

Tạng Cẩu giật mình, vội vàng nhảy lui lại. Trong lúc qua chiêu với nó, sư phụ hay bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn đều dùng chiêu thức thuần tuý, không cậy nội lực. Song Phạm Hách thì khác. Một chưởng của y vỗ xuống nặng nề như chuỳ sắt, nội kình hùng hậu hơn nhiều. Rõ ràng so với ngày đó tập kích doanh trại quân Hồ, nội lực của y đã có bước tiến dài.

Nói không ngoa, Phạm Hách là kẻ có nội công thâm hậu nhất nó từng phải đối mặt.

Bị bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn dần cho mấy chặp, thành thử Tạng Cẩu dùng Lăng Không Đạp Vân nay càng thêm thuần thục, bước đi nhẹ nhàng thong dong nhưng không chậm một chút nào. Nó dễ dàng tránh được một chưởng của Phạm Hách.

“ Chết thật, quên mất thằng nhãi này là đồ đệ của vua trộm! Nhưng lần này sẽ không nương tay nữa đâu! ”

Phạm Hách gằn giọng, quát. Để Tạng Cẩu thoát phát chưởng đầu tiên là nỗi nhục lớn đối với hắn. Gã hít sâu một hơi dài rồi vận công, dậm chân bám sát thằng nhóc. Thân pháp của y tuy không nhanh bằng Tạng Cẩu, nhưng thắng ở hoả hầu và quái dị.

Trong lúc chạy hông Phạm Hách cứ vặn qua lắc lại, hết trái lại phải trông đến là nực cười. Tạng Cẩu đang guồng chân, trông thấy bộ dáng kì quái của đối thủ cũng phải bụm miệng nén cười.

Chẳng ngờ Phạm Hách chỉ vặn eo có hai ba cái đã lách đến sát bên người Tạng Cẩu. Thân pháp của hắn trông thì khó coi, nhưng khiến gã đột nhiên linh hoạt như lươn rúc trong bùn. Y nâng chỏ, toan thúc một phát ngang ngực thằng nhỏ.

Đột nhiên đối thủ xuất hiện ngay bên cạnh khiến Tạng Cẩu bị giật mình, bất ngờ luống cuống cả tay chân làm hụt mất một nhịp. Thành thử, hiện tại nó có muốn giơ tay nhấc chân đỡ gạt cũng không còn kịp nữa.

Phạm Hách thấy thằng nhãi lỡ mất thời cơ chống trả thì mừng húm, cho là phen này ăn chắc Lục Lâm Lệnh rồi. Thì bỗng nhiên từ trong rừng cây vọng ra tiếng sấm khàn khàn:

“ Đồ ngu! Dùng Chó Sủa mau! ”

Tạng Cẩu không kịp nghĩ nhiều, vận khí theo đúng như những gì Khiếu Hoá Tăng đã dậy trước lúc rời khỏi căn miếu hoang ở Khoái Châu.

Nhất Chó Sủa Dai, Nhì Người Nói Lắp.

Chương 87: Hồi mười hai (9)

Ngày ấy nội lực Tạng Cẩu còn yếu, Khiếu Hoá chỉ dạy cho nó cách vận khí của chiêu cuối cùng. Thế nhưng hiện tại Tạng Cẩu được Quận Gió truyền công, nội lực tiềm tàng trong cơ thể hùng hậu khác nào Đà giang, Tây hồ. Thậm chí còn có phần nhỉnh hơn đám Phạm Ngũ Thư, Phạm Hách một chút.

“ Oẳng!! ”

Phạm Hách chỉ kịp nhận thấy tiếng sủa cất lên bên tai, tức thì đôi mắt hoa lên, đầu quay mòng mòng như bông vụ. Y loạng choạng mấy bước, hai lỗ mũi hơi có máu đổ xuôi xuống, đầu lưỡi nếm thấy vị ngọt tanh tanh.

Tạng Cẩu nhân lúc đó, bèn tung tiếp chiêu Chó Cắn Áo Rách đấm ngay vào huyệt nhân trung của Hách. Đấm ra được giữa chừng, nó lại nương tay ba phần, sợ mình sẽ ngộ sát thêm mạng người nữa. Bị phản công bất ngờ trúng ngay vào yếu huyệt, đầu Phạm Hách đã choáng lại càng thêm váng vất. 

Trần Liên Hoa thấy người lên tiếng chỉ điểm cho Tạng Cẩu có nội lực sâu khôn lường, bèn vận công nói lớn:

“ Không biết vị cao nhân nào giá lâm, có thể ra để thiếp được diện kiến chăng?? ”

Bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn nhìn nhau, bàn khẽ:

“ Mặc dù con chó con dùng kì chiêu chế địch, nhưng con nỡm kia cũng chẳng phải tay vừa đâu. Tôi nghĩ mình nên xuất hiện áp trận một chuyến, ý mấy bác sao?? ”

Lão câm xé áo, buộc lên che nửa khuôn mặt, lại khua tay múa chân ra hiệu. Ba lão còn lại hiểu ý, biết thân phận mình đặc thù, không tiện tái xuất giang hồ bèn làm theo. Lại bôi cả đất bùn lên nhoe nhoét hết mặt mày.

Trần Liên Hoa liếc sang chỗ Tạng Cẩu, nghĩ thầm:

[ Hay mình cứ dùng kiếm Long Đỗ đánh thằng nhóc này một nhát. Chỉ cần nó trúng độc, lo gì cao thủ thần bí kia không xuống nước?? ]

Thị vung kiếm toan quất thằng nhóc, tức thì chỉ nhoáng lên một cái, bên cạnh nàng ta đã xuất hiện một bóng người.

Ấy là một kẻ gầy gò, dong dỏng cao. Cặp mắt cá chết vô cảm đặt trên sống mũi dọc dừa, nổi bật lên ngay cả khi chúng bị che khuất phần nào bởi mái tóc màu xám bạc.

Trần Liên Hoa không dám cử động, bởi cần cổ đã bị bàn tay của kẻ thần bí khoá cứng lại. Ngón trỏ và ngón giữa của y đặt ngay hai tử huyệt Ngọc Chẩm, Á Môn sau gáy, còn ngón cái trấn giữ ngay yết hầu. Chỉ cần kẻ thần bí khẽ vận sức, Trần Liên Hoa sẽ gãy cổ mà ngọc nát hương tan ngay. Nhìn sự vô cảm hằn trong đôi mắt y, Liên Hoa biết đối phương không phải kẻ biết thương hoa tiếc ngọc.

“ Thuốc giải. ”

Y cất giọng khàn khàn, đầu hất về phía Bạch Thanh Lâu. Tất nhiên, trên Long Đỗ kiếm cũng có bôi độc như Long Đỗ truỷ. Nếu không giải độc nhanh, thư sinh họ Bạch ắt phải mất mạng.

Lại nói đến chỗ Phạm Hách bất ngờ trúng chiêu hiểm của Tạng Cẩu. Song hắn cũng không phải hạng tép riu như mấy tên đệ tử tầm thường khác Tạng Cẩu vẫn hay gặp, thành thử cú đấm của thằng nhóc không thấm tháp gì cho lắm.

Hách bật ngay dậy, gầm lên be be:

“ Thằng nhãi ranh, con chó ghẻ, tao sẽ cho mày chết nhục nhã như thằng thầy mày vậy! ”

Phạm Hách rút ngay Giao Long chuy, vung tới tấp vào Tạng Cẩu. Hắn đã sôi gan nóng tiết, thành ra đến cả Lục Lâm Lệnh hắn cũng quăng ra sau đầu. Lúc này Hách chỉ muốn giết chết Tạng Cẩu.

Còn về phía Tạng Cẩu, thằng nhóc sợ sệt trốn chui trốn nhủi ngày nào giờ đang nghiến chặt đôi bàn tay, răng nanh nó cắm vào môi. Máu đổ xuống họng, phũ phàng như cơn mưa hôm ấy.

Nó đã cố chôn ký ức về cái đêm đáng hận ấy sâu trong lòng. Nó đã cố nghe lời thầy nó dặn khi ôm nó vào lòng trong rừng.

Nhưng…

Tạng Cẩu không cố được nữa.

Mắt nó long đỏ lên, nước mắt lăn dài trên má. Hình ảnh cuối cùng về thầy hiện lên trong đầu. Bất lực, quằn quại. Từng cú đá, từng câu chửi, luẩn quẩn mãi trong đầu.

Tạng Cẩu có trí nhớ rất tốt. Quá tốt.

Cốp!!

Phạm Hách vội vã vặn eo, người ngả về sau. Gần như ngay sau đó, bàn tay nhỏ bé hàm chứa kình lực kinh hồn vồ đến, suýt nữa đã đánh hắn sái quai hàm.

Nhưng vẫn chưa dừng lại, bởi một quyền của Tạng Cẩu đột nhiên cong thành trảo, quệt mạnh xuống một đường.

]

Vụt!

Phạm Hách lại tránh được thêm một lần. Nhưng cái áo ngoài của hắn đã bị Tạng Cẩu xé toạc ra thành mấy mảnh liền.

Phạm Hách càng đánh càng chật vật, thì tức điên cả lên. Hắn vung chuy như vũ bão, nhưng tiếc là không đụng vào nổi chéo áo của Tạng Cẩu. Lúc này nó dùng Lăng Không Đạp Vân đã thành thục hơn. Một kẻ tức giận đến mất lí trí, đánh thêm vài năm may ra trúng nổi một cái.

Song, Phạm Hạch không có đến vài năm. Tạng Cẩu không cho phép kẻ mới sỉ nhục thầy nó được đứng bằng hai chân lâu đến thế.
Nhân cơ hội Hách đánh hớ một chiêu, Tạng Cẩu bèn vặn eo, thoắt một cái đã lẻn ra sau lưng địch thủ. Họ Phạm thấy thằng nhóc này đột nhiên sử dụng thân pháp của mình, thì không khỏi giật mình kinh hô.

“ Á! ”

Đã muộn. Tạng Cẩu nhanh nhẹn trầm gối, xoay hông, lực đạo toàn thân dồn hết vào nơi đầu vai. Nó dẫm mạnh chân xuống đất lấy đà, tay hơi nâng lên trong khi cả người bắn đi như một hòn đạn. Ấy là chiêu Chó Cậy Gần Nhà.

Phạm Hách bị nó húc trúng ngay lưng, cùi trỏ của Tạng Cẩu giáng một phát trúng ngay Linh Đài ở lưng gã. Nội lực cuồn cuộn, hùng hồn đến không ngờ đánh tới tấp vào cơ thể, Phạm Hách chỉ kịp hét lên một tiếng đau đớn rồi ngã nhào. Khoé miệng y đã thấy có máu trào ra. Toàn thân y đau như muốn vỡ, cú đánh bất ngờ của thằng nhóc thật là hiểm hóc trí mạng. Phạm Hách đoán mình gãy ít nhất phải vài cái xương sườn.

Tạng Cẩu nhào đến, toan tung cước cuối cùng xuống đầu Phạm Hách, thì bất giác nó thu chân lại.

“ Xin lỗi mau! Dập đầu xin lỗi đi! ”

Nó gằn giọng lên, chân đặt lên lưng Phạm Hách. Lần thứ hai trong cuộc đời ngắn ngủi của nó, người ta thấy thằng nhãi ấy to tiếng.

Nhục! Nhục nhã đến tột cùng. Lần đầu tiên trong đời Phạm Hách bị sỉ nhục đến thế, gã cảm thấy danh dự của mình bị chà đạp không thương tiếc.

Đường đường là con giao long vẫy vùng cả một đoạn sông Hồng, trại chủ mười tám trại thuỷ tặc, gia thế hiển hách… ấy thế mà hôm nay bại trong tay một đứa nhóc tì hỉ mũi chưa sạch. Đã vậy, còn bị nó bắt dập đầu xin lỗi.

“ Khốn kiếp! Mày giết tao đi! ”

Phạm Hách gồng mình, rít lên từng chữ. Hắn chẳng thà thân tử, còn hơi là chịu nỗi sỉ nhục này.

Lần này đến lượt Tạng Cẩu lúng túng. Thực tình nó không muốn giết người tí nào hết. Đặc biệt là khi thầy nó – Quận Gió – đã trối trăng là không được phép phục thù. Nhưng Phạm Hách cứ ép nó quá, đến mức nó không biết nên làm gì cho phải.

Phạm Hách nhếch môi, biết là nhóc tì này không đủ nhẫn tâm.

Đúng lúc này, Trần Liên Hoa giật giọng quát:

“ Phạm Hách! Quận Gió dù sao cũng là tông sư một thời, huống hồ ông đã tạ thế! Xin lỗi ông một tiếng không nhục nhã gì cả!!! ”

Họ Phạm giật mình, ngoái đầu nhìn qua. Lúc trước y bị cơn tự ái và lửa giận che mờ mắt, thân pháp của Địa lão lại nhanh và nhẹ đến hãi hùng, thành ra hắn không nhận ra Trần Liên Hoa đã bị chế trụ.

Nhìn đường đường trưởng môn phái Long Đỗ mà bị người ta chế trụ không khác nào tóm cổ con gà, Phạm Hách bắt đầu run lên. Hiển nhiên, người lên tiếng chỉ điểm cho Tạng Cẩu tám chín phần chính là gã cao thủ thần bí nọ.

Phạm Hách run lẩy bẩy, đoạn dập đầu xuống đất bình bịch mấy cái liền, trán tóe cả máu. Vừa lạy như vái sao, y vừa hét:

“ Quận Gió trên cao sống khôn chết thiêng, kẻ hèn này dám buông lời mạo phạm trước mặt cao đồ, xin lượng thứ cho. Xin lượng thứ cho. Xin lượng thứ cho. ”

Tạng Cẩu bất giác thấy hả hê ghê gớm. Chưa bao giờ nó thấy thoải mái như lúc này. Uất ức vì những cái chết tức tưởi của người thân khiến con tim bé nhỏ của nó phồng cứng lên như cái bong bóng lợn bị thổi căng. Nay mối hận ấy được xả ra một chút, khiến lòng nó thoáng nhẹ nhõm.Đồng thời, trong tâm hồn nó, có một đường ranh giới dần bị xóa nhòa.

Tạng Cẩu ngẩng đầu lên trời, nghĩ bụng:

[ Rồi mình sẽ khiến tất cả những kẻ ra tay hại thầy phải dập đầu trước mộ thầy xin lỗi y như những gì tên này vừa làm. ]

Nói đoạn, nó từ từ rút chân về.

Phạm Hách như một tên tử tù được ân xà, vội nhổm dậy xách cây Giao Long Chuy lên, nói:

“ Xin đội ơn tiểu anh hùng, đội ơn tiểu anh hùng đã tha mạng hèn của tôi. ”

Tạng Cẩu lườm hắn một cái, nói:

“ Đừng để tao nghe thấy mày chửi thầy tao một câu nào nữa, cút ngay! ”

Phạm Hách nào còn biết đến ai ngoài bản thân gã. Tạng Cẩu đuổi hắn đi, hắn mừng còn không kịp. Thế là ba chân bốn cẳng vắt giò lên cổ mà chạy trối chết, không hề biết trong bóng tối còn có ba cao thủ đang quyết định vận mệnh của hắn.

“ Nên giết hắn hay tha? ” – Khuyết lão lên tiếng, cái mũi giả hơi nhúc nhích.

Thiên lão là ông bị câm, nên chỉ có thể khua chân múa tay ra hiệu là thả người. Tàn lão đứng bên cạnh cũng gật đầu đồng tình, lại nói tiếp:

“ Tên này chỉ là hạng tiểu nhân thù dai, song cũng thuộc dòng dõi thế 

phiệt trâm anh. Mối nhục hôm nay có thể sẽ khiến hắn chuyên tâm khổ luyện, võ công tiến dài một bước. Khối thép thô của chúng ta muốn được luyện thành bảo kiếm, thì không thể thiếu lửa hồng. ”

“ Ý lão là muốn dùng tên Phạm Hách này để rèn luyện cho Tạng Cẩu? ”

Nghĩ thêm một lúc, lão bèn nói: 

“ Cũng có lí. Thằng nhóc kia không đủ tàn nhẫn, dậy học trò như trồng hoa trong vườn vàng vườn ngọc. Hạt giống tốt mấy, cũng không thành đại thụ được, chỉ làm cây cảnh mà thôi. ”

“ Với cả, cũng sắp được đủ tuần của nó rồi, tốt nhất nên kiêng chuyện sát sinh. ”

Tàn lão nhắc.

Thằng nhóc mà ba lão nói đến, không ai khác chính là cố Quận Gió.

Có cao thủ như Địa lão ra tay can thiệp, mọi chuyện đã kết thúc trong êm thấm. Trần Liên Hoa chịu giao thuốc giải độc ra rồi, ông cũng thả cho đi. Nhẩm ngày thì lễ cúng tuần Quận Gió cũng sắp đến, bốn lão đều muốn tránh sát sanh.

Trưởng môn phái Long Đỗ không dám vô lễ tí nào, đi bộ cùng đám kiệu phu gần một dặm đường, đến khi bóng Địa lão khuất hẳn nàng mới dám ngồi lại vào kiệu bát cống. Trần Liên Hoa uể oải ngả người ra, mắt nhắm hờ, lòng rối như tơ. Nàng ta cứ mải băn khoăn không biết cao thủ thần bí kia có lai lịch thế nào, vì sao lại ra tay giúp Tạng Cẩu bất chấp đối đầu với sơn trang Bách Điểu và Thiên Cơ lão đạo.

[ Người này nếu không có giao tình với Quận Gió, thì ắt có mưu đồ muốn nẫng tay trên Lục Lâm lệnh. Hoặc cũng có thể là cả hai. Song y che giấu thân phận, võ công lại cao thâm đến mình cũng nhìn không ra sư thừa môn phái… ]

Bạch Thanh Lâu dùng thuốc giải, sắc mặt đã tốt hơn nhiều. Song y phải vận công bảo vệ tâm mạch, thành thử đã xuống sức ít nhiều.

Địa lão nói:

“ Theo lời Tạng Cẩu Quận mất đã gần được bảy ngày, cần phải về rừng trúc ngay cho kịp làm cúng đầy tuần. ”

Bốn lão chia nhau cõng Bạch Thanh Lâu và Tạng Cẩu, khinh công chạy thục mạng. Tốc độ của Địa Khuyết Thiên Tàn thực chẳng khác nào có đôi hài bảy dặm, Tạng Cẩu chỉ thấy cây cối mọc ven đường lần lượt bị bỏ lại phía sau. Nó trộm nghĩ: [ Không biết tốc độ của mấy lão so với sư phụ nó thì ai hơn ai kém. ]

Từ huyện Nha Nghi đi thêm một quãng nữa là đến một rặng núi cao, gọi là Hống, tên chữ là Hồng Lĩnh. Tương truyền núi có chín mươi chín ngọn, linh thiêng vô cùng. Núi Hống, sông Lam là hai địa danh biểu tượng cho hồn thiêng sông núi vùng Nghệ - Tĩnh.

Sáu người rồng rắn lên núi, nhưng không theo đường mòn băng rừng mà cứ nhằm cây lớn mà đi. Hết quành trái lại vòng phải, mất thêm nửa ngày thì đến trước một tảng đá lớn cao quá đầu người, vòng thân năm sáu người ôm không hết.

Thiên lão không nói không rằng, tìm đến một bụi cây cách đó không xa. Tạng Cẩu tò mò đi theo, phát hiện giấu trong bụi cây là một cái đầu rắn mắt trợn lên tròn xoe, lưỡi thè ra đỏ lòm, trông mà rùng mình sởn gáy.

“ Đồ giả thôi. Với nội lực hiện giờ của mày trăn lớn còn không sợ, sao lại sợ cái thứ bé xíu này?? ”

Tàn lão cau có, đoạn thò tay tóm lấy chỗ bảy tấc trên đầu rắn, vận công vặn một cái. Tức thì lưỡi rắn rơi xuống đất, té ra là một cái chìa khoá. Lão lại đưa tay cạy một viên đà gần đó lên, thì lộ ra một tấm kim loại, trên có một cái ổ khoá.

Chương 88: Hồi mười hai (10)

Chìa vừa vào ổ, tức thì có tiếng kèn kẹt nặng nề vang lên phía sau. Tạng Cẩu vội ngoái lại nhìn, thì phát hiện tảng đá khổng lồ khi nãy đã nhích qua bên một chút, để lộ ra một cửa hầm, bề rộng cỡ hai cánh tay.

Tàn lão lại rút chìa, cắm vào miệng rắn như cũ. Ông nói:

“ Nhanh lên, chỉ lát nữa là cửa hầm sẽ đóng lại. ” 

Bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn kéo nhau xuống hầm, Tạng Cẩu và Bạch Thanh Lâu bám sát đằng sau. Cả đoàn đi sâu xuống độ hai thước thì đến một hành lang rộng rãi. Trong này mở mắt to ra cũng vô hiệu, nên Địa lão trở thành người dẫn đội.

Tạng Cẩu nhắm mắt, thì phát hiện phía trước mơ hồ truyền đến tiếng róc rách như có nước chảy. Nhưng sờ lên nền hang và hai bên vách lại thấy khô ráo, nên khoing khỏi lấy làm lạ.

Khuyết lão lấy từ đâu ra một bó đuốc, cầm dao đánh lửa. Phừng một cái. Cảnh sắc trong thông đạo đã hiện lên trong mắt hai người Tạng Cẩu, Thanh Lâu.

Thì ra thông đạo này nằm trong một gian phòng hình tròn, hai bên có nhũ đá rủ xuống đều tăm tắp không khác gì cột chống nơi cung vàng lầu ngọc. Chỉ thấy gian phòng bốn bề là nước, chính giữa có một cái cầu đá bắc ngang, cong cong như hình cầu vồng, chiều cao cỡ năm xích. Hai bên cầu có lan can bằng đá, vịn theo mà bước thì không cần nhìn cũng đi được đến cuối thông đạo. 

Đặc biệt ở chỗ, mặt cầu này không làm phẳng như bình thường, mà hai mép được mài chếch xuống như hình thang cân.

“ Đừng có mà đi láu, không thì trượt chân xuống nước, rắn độc cắn chết tươi đấy. ”

Địa lão nhắc.

Đi đến chân cầu, thì gặp ngay một con suối nhỏ. Dòng nước đổ xuống từ một cái hốc trên vách, hoá thành một tấm liếp mỏng. Bạch Thanh Lâu thấy cảnh này, mới hiểu vì sao cầu thang này được mài thành hình dáng kì lạ như thế. 

Nước trên cao đổ xuống sẽ theo hai mép cầu chảy xuống dưới, rồi bằng cách nào đó thoát khỏi mật đông.

“ Dùng Thiên Cân Truỵ rồi đi, đường trơn lắm. ”

Tàn lão nhắc.

Băng qua tấm rèm nước, chiếc cầu dưới chân sáu người mới phân làm hai ngả.

Mé tả có một con dốc dẫn lên cao, tạo thành một cái đài như đàn tế trời. Phía trên nóc có giếng trời, lộ ra dưới ánh nắng là một cái lò to gần gấp đôi Tạng Cẩu. Dưới chân lò vứt lăn lóc mấy mẩu kim loại đen thui, nuốt lấy ánh nắng.

Bạch Thanh Lâu tò mò tiến đến nhặt một mẩu lên, da tay lập tức truyền đến cảm giác mát lạnh của nước đồng. Y giật mình kinh ngạc, kêu:

]

“ Đồng đen?? ”

Khuyết lão làu bàu:

“ Đây vốn là lò rèn của ngài Khổng Lồ, có đồng đen cũng chả có gì là lạ. Song có thì sao? Thứ kim loại này nấu không chảy, uốn không cong, đập không gãy, lúc nặng lúc nhẹ thất thường. Thật không biết gia công làm sao. ”Hai người mới theo bốn lão qua phía hữu, qua ba lần cửa đá, thì đến một khoảng đất mở.

Cảm giác đầu tiên của Tạng Cẩu, là mềm. Chân nó dẫm lên nền đất tơi xốp, mềm như thảm nhung. Sau đó là hương cỏ đập vào mặt từng đợt, từng đợt. Thoang thoảng bên tai vọng lại từng tiếng chim hót, vượn kêu phía xa xa.

Tre, trúc, vông, nứa mọc thành khóm thành bụi khắp nơi. Có những chỗ rậm rạp dày đến hàng sải tay. Điểm xuyết giữa cỏ thắm tre xanh là hoa dại, có trắng có vàng.

Khuyết lão nói:

“ Nghe Quận Gió kể lại, thì cửa đá sau lưng chúng ta vốn là một cửa động thiên nhiên mở ra ngay ở lưng chừng núi,. Chốn này ba mặt là vực thẳm, sau lưng là đỉnh núi cao chót vót. Trừ khi dùng mật đạo lúc nãy bằng không không ai có thể vào nổi, dù khinh công có cao bằng trời. ”

Tạng Cẩu biết đây là rừng trúc bí mật dân gian vẫn đồn đại, lại nghĩ đã đến lúc biệt li vĩnh viễn với Quận Gió, bất giác không nén nổi lòng nữa mà ứa nước mắt.

Nó gục xuống đất, vục mặt khóc. Nước mắt tuôn lã chã như mưa.

Bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn không nói gì hết, lẳng lặng đào huyệt chờ làm lễ hạ thổ. Bạch Thanh Lâu lấy kiếm chặt tre, làm mộ bia, lại ngâm tặng Quận Gió một bài thơ tế:

“ Gió yên mây vắng lặng bầu không.

Gió nổi sông ngâm, chuyển núi Hồng.

Gió còn thổi không ai ngóng.

Gió lặng rồi người người mong. ”( Bài đầu tiên làm theo kiểu Hàn luật thất ngôn xen lục ngôn)

Mộ bia đã có, văn tế cũng làm xong, đã đến lúc nhập quan. Tạng Cẩu từ từ đặt tráp tro Quận Gió xuống huyệt, còn tứ lão lúi húi giúp nó buộc khăn tang.

Tạng Cẩu khụt khịt, cố nén dòng nước mắt lại. Mũi nó cay cay, cảm xúc uất nghẹn như một quả bom không thể xả ra thành tiếng khóc. Nó lấy cái trống đồng con con ra, lẩm bẩm:

“ Thầy yên tâm, chuyện thầy dặn con chắc chắn sẽ làm được. ”

Đặt mu bàn tay lên trán một lúc thật lâu, Tạng Cẩu mới đành lòng thả nắm đất trong tay xuống huyệt. Những hạt đất đầu tiên vừa đậu lên tráp tro, bất thần một trận gió lớn nổi lên. Chim chóc không dám hót, khỉ vượn ngừng tiếng hú lặng người đi. Còn tre, trúc xung quanh bắt đầu reo lên xào xạc, tấu lên giai điệu man mác buồn thay cho tiếng nhạc đưa tang. 

Bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn lấp huyệt lại, làm thật nhanh để Tạng Cẩu nó không xúc động thái quá. Bốn lão đều mang trong mình nội lực hiếm có trên đời, nên làm loáng một cái là xong.

Bạch Thanh Lâu đóng mộ bia mới khắc xuống cho Quận, rồi vái hương hồn ông ba vái.

Tạng Cẩu quỳ rạp xuống, dập đầu binh binh hết cái này đến cái khác. Nó cứ nhằm đất mà nghiến răng nghiến lợi lạy thật lực, như muốn ghè vỡ trán mình ra vậy. Đến lúc vết thương cũ ở trán của nó toé máu đỏ tươi, thấm ra ngoà lớp khăn tang nó vẫn cứ dập đầu bôm bốp như vái sao. Bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn sợ nó nghĩ quẩn, bèn hò nhau kéo nó dậy.

Cơn quái phong thổi thêm một lúc lâu mới chịu ngừng. Không có sư thầy đắc đạo, cả đoàn đã làm lễ cầu siêu đơn giản, đang định đứng lên. Bỗng nhiên có một mảnh lá trúc con khẽ lướt qua mũi Tạng Cẩu, trước khi bị cơn gió thốc lên tận trời. 

“ Mày làm gì mà nhìn mãi ra kia thế??? Chỗ đó là vực thẳm, có cái gì đâu mà nhìn?? Sửa soạn đi. Mày còn phải thay vua trộm làm cho xong một chuyện đúng không? ”

Thấy thằng nhãi đứng đực ra như trời trồng, Bạch Thanh Lâu bèn lên tiếng nhắc.

Tạng Cẩu nghe thấy thế, bèn giật mình quay lại. 

[ Mình thề là mảnh lá trúc ấy có màu tím. Hoa mắt chăng?? ]

Núi Cao Vọng, Kỳ La

Quân Minh đuổi đánh quân Hồ mấy ngày liền, theo đến tận đây, thì Hồ Hán Thương được bộ hạ mở đường máu cho chạy thoát.

Trương Phụ thấy chư tướng sĩ vì không quen khí hậu nóng ẩm, rừng thiêng nước độc của phương Nam bèn cho quân dừng chân dưỡng sức. Quân của Mạc Thuý đa phần là người Đại Việt, nên được cử đi tiên phong truy kích.

Sau khi để lộ thân phận, Phiêu Hương chịu chung cảnh giam lỏng với Hồ Nguyên Trừng, ngày nào cũng chỉ được quanh quẩn trong trướng bồng. 

Hồ Nguyên Trừng thì hãy còn nghĩ mãi về cái chết của Ngô Miễn, Kiều Biểu và Nguyễn thị hồi đêm nọ. Thế nên chàng cũng chẳng có thời gian đâu mà để ý đến cô cháu gái.

Trương Phụ ghé lều hai ngày một lần, lần nào cũng im lặng chẳng nói câu nào, chỉ quẳng một xấp chiến báo lên bàn rồi đi. Hồ Nguyên Trừng đọc vài dòng, thấy Đại Ngu đang thua xiểng liểng, chán chường bèn vứt xó.

Chương 89: Hồi mười hai (11)

Một hôm nọ, Phiêu Hương thức đến tận khuya, mượn ánh trăng đọc chiến báo. Hồ Nguyên Trừng mới hỏi:

“ Ngày mai là sinh thần của cháu, đang lo cho vua cha phải không? ”

“ Bác Trừng, nói thật cho cháu biết đi. Cha cháu có qua nổi cơn hung hiểm này hay không?? ” 

Hồ Nguyên Trừng không trả lời trực tiếp, mà nói:

“ Đều do ý trời. ”

Hồ Phiêu Hương nhìn thanh Lĩnh Nam, ký ức bất giác ùa về. Đấy là lúc cô còn bé, Hồ Hán Thương vẫn chưa thành hoàng đế của Đại Ngu. Trong mỗi buổi sinh thần, cha đều đặt cô lên vai cõng nhong nhong đi khắp cả hoàng thành. Đèn đỏ, lụa vàng, pháo bông bắn rung trời, hoa cỏ rải đầy hai bên lề phố. Song chẳng mấy khi cô bé để ý đến những thứ đó. 

Pháo bắn có to hơn cũng không giòn bằng tiếng cười của cha. Hoa có ngát thơm, cũng không át được mùi hương của bố. Chẳng biết bao nhiêu lần cô bé ngủ quên trên đôi vai hơi gầy, nhưng rắn rỏi vững chãi hơn bất cứ thành quách nào trên thế gian ấy.

Thế rồi, cô bé lớn lên. Địa vị của hai cha con cũng theo thời gian mà thay đổi. Những cái xoa đầu ôm ấp ít dần, thay vào đó là những bài học chán ngắt. Ánh nhìn của cha cô cũng khác dần đi. Ngọn lửa nơi đáy mắt nay đã lịm tắt, bị thay thế bằng đống tro tàn tuyệt vọng. Vật cuối cùng Phiêu Hương được Hồ Hán Thương tặng, tặng một cách đúng nghĩa như món quà của người cha dành cho cô con gái nhỏ của mình, chính là thanh Lĩnh Nam này đây. Thanh đao đồng đen nay nằm im lìm trong vỏ, lạnh lẽo đến lạ.

Cửa biển Kỳ La ( nay thuộc huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh)

Hồ Hán Thương dẫn theo chưa đến năm mươi tàn binh chạy được đến chỗ này. Những ngày qua bị quân Chiêm đuổi gắt, chủ tớ lạc nhau, thành ra đại quân đã tàn tạ nay càng thê thảm. Nhẩm ngày thì bây giờ đã là hai mươi tháng năm âm lịch.

Đứng trên ghềnh đá nhìn về phương bắc, sóng vỗ ì oạp dưới chân, gió biển thổi miên man tung bay tóc. Hồ Hán Thương thoáng chạnh lòng, nghĩ rằng chỉ mới hai tháng trước thôi, y còn là hoàng đế thét ra lửa cười ra sấm, nói có người nghe đe có người sợ. Thế mà nay bị người ta đánh cho chạy thất điên bát đảo như con chó mất nhà, dọc đường đám bộ hạ chỉ còn mấy tướng là thực tâm với mình. Y thở dài, cảm thán thời cuộc xoay vần sao mà li kì. Thoắt cái đã là bãi bể nương dâu, lên voi xuống chó.

Một tướng Đại Ngu là Nguỵ Thức lên, khuyên:

“ Thánh thượng chớ có đau lòng. Giờ trăm họ bị thủ đoạn của giặc che mắt, nên mới như vậy. Đợi dăm ba năm nữa giặc lộ vuốt nanh, người dân ắt sẽ biết khổ tâm của thánh thượng mà hồi tâm chuyển ý. Quan trọng bây giờ là phải giữ mình. Chúng thần nguyện cùng Đại Ngu còn nước còn tát, nhưng phải có gầu mới được. ”

Hồ Hán Thương lắc đầu, thở dài:

“ Âu cũng là tại ta ấu trĩ. Cứ tưởng dựa vào thành cao, hào sâu, hoả pháo, lâu thuyền thì có thể kê cao gối mà ngủ. Không ngờ… ”

Nói rồi y lại phóng mắt về phương xa, không thêm câu nào nữa. Có một nguyên nhân quan trọng nhất, y đã giấu mọi người, kể cả chính bản thân. Thực ra trong tiềm thức, Hồ Hán Thương quá tin vào cha và anh, thế nên mới lỏng lơi cảnh giác. 

Nguỵ Thức nhìn vua đã chán chường thế này, cũng bất giác thấy bất lực, đang muốn lựa lời khuyên can, thì bỗng nhiên từ phía sau có người cất tiếng.

“ Bây giờ ông mới biết thì có muộn quá không!? ”

Nguỵ Thức lập tức tuốt gươm, quát:

]

“ Phạm thượng! Kẻ nào vừa buông lời vô lễ mau bước ra đây! ”

Chợt có một người đứng phắt dậy, sải bước đến trước mặt Hồ Hán Thương và Nguỵ Thức.

Hồ Hán Thương nhìn vào hắn, cái kẻ y vẫn trọng dụng cho làm đội trưởng đội cận vệ của mình vì võ nghệ cao cường và tài lãnh đạo xuất chúng. Hắn giờ đang chỉ ngón tay vào mặt Hồ Hán Thương, cười đầy vẻ khinh bỉ:“ Sao?? Nó nói thì mày không phản bác, tao đồng tình với nó thì mày lại nói tao phạm thượng?? Anh em ở đây toàn là người từng có quyền to tước lớn, kẻ kém nhất cũng dẫn đầu trăm người. Mọi người hãy nói một lời công đạo xem sao, Hồ Hán Thương nhà ngươi hãy tự hỏi lòng hai câu xem sao. 

Thánh thượng cao quý của chúng ta đã từng ghen tị với tả tướng quốc ư?? Thánh thượng anh minh của chúng ta chưa từng dùng mưu tính kế để đẩy mấy vạn người ủng hộ tướng quốc vào chỗ chết đúng không?? ”

Hồ Hán Thương thở dài, không hề phản bác. Nguỵ Thức thì quát:

“ Vua muốn tôi chết, tôi mà không chết là bất trung! Ai còn trung với Đại Ngu thì chém đầu hắn ngay đi. ”

Gã nọ ngửa đầu, cười sằng sặc. Tiếng cười của hắn hoà cùng tiếng sóng vỗ ì oạp ngoài khơi, vọng mãi lên tận hòn núi ở xa xa. Y quát to:

“ Đại Ngu đã vong, Hồ Hán Thương bây giờ chỉ là ông vua không ngai, ông hoàng mất nước! Anh em nào còn muốn sống thì cùng ta trói gô cổ thằng này lại, nộp cho Đại Minh! ”

Mấy chục người cùng tuốt khí giới, hô vang:

“ Bắt Hồ Hán Thương, chém Nguỵ Thức! ”

Nguỵ Thức thấy tình hình chẳng lành, bèn kéo áo Hồ Hán Thương. Y ỷ vào võ nghệ, đánh thủng vòng vây cướp một con đường máu tẩu thoát, vừa chạy vừa nói:

“ Nước đã sắp mất, bậc vương giả không nên chết vào tay kẻ khác! ”

Khai Đại đế ngẩng đầu dậy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, ánh sáng đã trở lại trong đôi tròng mắt y. 

Hồ Hán Thương hất đầu nhìn Nguỵ Thức, nói:

“ Kiếm! ”Nguỵ Thức thấy y lấy lại tinh thầm, trong dạ mừng như mở cờ, bèn trao ngay gươm cho Hồ Hán Thương.

Phập!!

Bất thình lình, lưỡi gươm bén nhọn cắm ngập vào bụng y, xuyên rách áo choàng ra tận sau lưng. Mũi kiếm còn vấy máu đỏ lòm.

Cả đám tàn binh giờ mới đuổi tới nơi, trông thấy tình cảnh này thì đều thất thần ngơ ngác.

Chỉ nghe tiếng Hồ Hán Thương quát lên lanh lảnh:

“ Nguỵ Thức, giờ trẫm muốn ngươi chết, ngươi mau chết đi để tỏ dạ trung thành với trẫm! ” 

Nói rồi chuyển mình, tung cước đạp mạnh một cái. Nguỵ Thức cứ thế rơi tòm xuống biển, sóng chồm lên nuốt chửng bóng hình người tướng quân.

Gã cận vệ trưởng thấy thế, bèn quát:

“ Mau! Mau bắt lấy nó! Đừng cho nó tự sát!! ”

Nào ngờ, chưa cần ai động một ngón vào long bào của mình, Khai Đại đế đã chủ động buông gươm giang rộng hai cánh tay. Long bào đã lấm lem bùn đất đón lấy cơn gió mặn mòi vị biển tung bay, bất giác khiến Hồ Hán Thương trở nên oai phong đến lạ.

Cả đám tàn binh đều dừng bước chân, ngơ ngác nhìn. Lúc này Hồ Hán Thương uy phong lẫm lẫm, có khác gì con rồng cụt đuôi đang giãy dụa muốn bay lên chín tầng trời, đánh tan mây mù, bẻ gãy sấm chớp để mà hiên ngang dưới ánh bình minh.

Y cười vang, nói:

“ Ta thân là vua, há không ban thưởng được các ngươi mấy hồi hay sao?? Mau bắt ta dâng cho quân Minh mà hưởng phú quý vinh hoa của các ngươi đi!! ”

Thấy hoàng đế buông tay chịu cho bắt, ai cũng nghĩ hay y điên rồi, không thì ắt có sự mờ ám gì đây. Nhất thời ai cũng cẩn thận không tiến thêm bước nào nữa.

Cuối cùng, vẫn là cận vệ trưởng của Hồ Hán Thương dấn bước, bắt trói chủ cũ của mình. Khai Đại đế cứ thản nhiên để hắn trói tay chân, nhét vải vào miệng mình. Long bào cũng bị lột mất, thay bằng y phục bình thường.

Đám tàn quân dẫn Hồ Hán Thương bắc tiến chừng hai ngày, thì đụng phải cánh tiên phong của Mạc Thuý. Tên trưởng cận vệ lập tức ngỏ ý muốn hàng, mong được dẫn đến gặp Trương Phụ. Y giấu nhẹm việc có Hồ Hán Thương đang ở trong tay mình, muốn dựa vào Khai Đại đế để lập công với Trương Phụ.

Mạc Thuý thấy các quan cũ cùng triều quy hàng, lấy rượu thịt khoản đãi rất hậu. Suốt mấy tháng trời đánh đánh giết giết, chạy lên miền ngược trốn xuống miền xuôi vất vả trăm bề, đến nay đám hàng quan vốn quen ăn sung mặc sướng mới được một bữa tươm tươm. Thành thử ai nấy đều đánh chén đến say khướt quên cả đường về.

Đêm hôm đó tên cận vệ trưởng cũng chìm vào mộng đẹp, mơ về nhà cao cửa rộng, uy quyền mĩ nhân của hắn.

Song, đời chẳng đẹp như mơ…

Chẳng là chiều ấy, một tướng trong đám tàn binh vì nổi lòng tham, bèn mật báo cho Mạc Thuý biết tin về Hán Thương. Tên hàng tướng nghe tin này mừng rơn, bèn bí mật cho người bỏ thuốc ngủ vào rượu đãi tiệc. Cả đoàn ngủ say như chết, y mới lẻn vào lều giết quách cả bọn, cướp Hồ Hán Thương.

Chương 90: Hồi mười hai (12)

Ngay buổi sáng hôm ấy Mạc Thuý và Hồ Hán Thương cưỡi chung một con ngựa, phi lên núi Cao Vọng hội quân với Trương Phụ. Y khai man chính mình là người tóm cổ Hồ Hán Thương, được Trương, Mộc ghi công hứa sẽ thưởng hậu.

Đêm ấy, Hồ Hán Thương được vời vào trướng bồng của Trương Phụ. Lính lác đi tuần đêm ngang qua chỉ thấy đèn dầu chong đến gần sáng, không rõ hai người nói gì với nhau.

Hôm sau đại quân hành quân xuống cửa biển Kì La, Hồ Nguyên Trừng và Phiêu Hương được hội họp với Hồ Quý Li, đứng ngay hàng đầu tiên. Hai bác cháu nhìn nhau ngơ ngác, không biết Trương Phụ lại đang muốn giở trò gì.

Gió biển thổi hiu hiu, sóng gầm nơi vách đá. Hồ Hán Thương từ từ bước ra khỏi đám đông. Đầu tóc y bạc trắng. Vấn vít như mây được se thành sợi.

Tóc y đã được gột rửa, chải chuốt lại cho chỉnh tề đạo mạo. Y người vận áo cổn, đầu đội mũ miện, bước chân khoan thai, thần thái thản nhiên bình tĩnh.

“ Sao lại thế này?? ”

Ba người Hồ Quý Li thấy Khai Đại đế đột nhiên xuất hiện ở chốn này, đầu tiên là ngây ngẩn cả ra, song về sau cũng lờ mờ đoán được điều gì đó.

Hồ Hán Thương bước lên mỏm đá nơi y tuốt gươm đâm thuộc hạ, cúi xuống vết máu đã khô lại của Nguỵ Thức. Nói đoạn y nhìn qua chỗ Hồ Nguyên Trừng đang đứng, thản nhiên nói:

“ Trương Phụ muốn ta khuyên anh dâng bản vẽ Thần Cơ sang pháo lên, sẽ đảm bảo tính mạng của ta. ”

Gió biển nổi lên mạnh hơn, làm bốn tua ở mũ cổn bay phấp phới.

“ Cha! Sao cha lại có thể…??? ”

“ Im miệng, người lớn nói chuyện, ranh con lại dám chõ mồm vào à?! Khổng Tử dạy nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô đúng là chẳng sai. Đẻ thứ lanh chanh ăn hại như mày ra thực đúng là ê cái mặt. ”

Hồ Hán Thương lườm con gái, nạt. Nói rồi lại nhìn Hồ Nguyên Trừng, tiếp:

“ Nhưng trước hết, có một chuyện ta nghĩ không nên giấu anh nữa. Anh Trừng. Luận tài năng, đức độ, anh đều hơn ta nhiều. Thế nhưng vua cha lại sắp đặt để truyền lại ngôi báu cho ta. Anh có biết vì sao hay không? ”

Trương Phụ ngồi đằng xa, cúi xuống cho người vời Liễu Thăng đang ngồi trầm tư một góc. Nói đoạn, lão hỏi cậu:

“ Hắn đang nói cái gì vậy?? ”

Liễu Thăng bập bẹ dịch lại, nhờ vậy Trương cũng hiểu được đại khái. Lão nghe vậy thì cũng có đôi phần tò mò, không biết vì sao Hồ Nguyên Trừng lại không được thừa hưởng ngai vua. Chẳng những đường đường là anh lớn, mà còn tài hoa xuất chúng như thế. Đáng lẽ ngôi báu phải chắc mười mươi cho chàng ngồi lên mới phải.

Thành thử, lão không lập tức phái người lên lôi cổ Hồ Hán Thương xuống mà cho Mạc Thuý xếp sẵn hộ vệ hai bên vách đá, phòng hờ y tự vẫn. Nói đoạn, Trương Phụ ngưng thần chờ nghe.

Hồ Nguyên Trừng cũng rất đỗi ngạc nhiên. Nguyên nhân cha chàng truyền ngai cho Hồ Hán Thương, chẳng phải kẻ trí giả trong thiên hạ ai nhìn qua cũng biết hay sao? Thế nhưng Hồ Nguyên Trừng vẫn thấy ngờ ngờ. Cái cách Hồ Hán Thương nói không bình thường một tí nào hết.

“ Thánh thượng là thân sinh của công chúa triều Trần. Thế nên về danh phận địa vị, thánh thượng lên ngôi sẽ thích hợp hơn thần. ”

Khai Đại đế nghe xong câu trả lời của Hồ Nguyên Trừng, bèn cười phá lên. Điệu cười của y chua chát, pha lẫn chút tự giễu. Chư tướng sĩ chẳng ai hiểu y đang cười cái gì, cứ ngơ ngác nhìn nhau. Duy chỉ có Hồ Quý Li nãy giờ vẫn đang cúi gằm mặt thì nay đột nhiên ngẩng đầu. Trông ông có vẻ chột dạ.

Hồ Hán Thương liếc qua chỗ Trương Phụ, rồi tiếp:

“ Hồ Nguyên Trừng ơi là Hồ Nguyên Trừng. Anh nhìn xem, sau khi ta lên ngôi có thuận lợi một tí nào chăng?? Lũ hủ nho, thầy đồ trong thiên hạ thì oán ghét. Trong triều thì người bàn vào kẻ tán ra. Thử hỏi như thế thì có gì mà thuận lợi?? ”

“ Thế nhưng… ”

]

Hồ Nguyên Trừng đang muốn vặc lại, song bất giác lại nhìn sang vua cha, trầm mặc hẳn.

“ Nhận ra rồi phải không?? Nhỏ thì có bá quan văn võ chống đối, lớn thì hoàng thân quốc thích. Tất cả đều bỏ mạng dưới thủ đoạn của vua cha.

Nghĩ thử xem, đã giết từng đó mạng, thì chuyện anh hay ta ngồi lên ghế rồng cũng có gì quan trọng?? ”

Hồ Hán Thương vừa cười sằng sặc, vừa cầm mũ cổn quăng xuống biển.Hồ Nguyên Trừng nhìn lên không, tự hỏi lòng mình. Có câu chỉ đâu mà buộc ngang trời, tay đâu mà bịt miệng người thế gian là vậy.

Thế thì, tại sao lại là Hán Thương mà không phải mình??

Chẳng biết bao lâu rồi, Hồ Nguyên Trừng mới lại hỏi mình câu này. Bẵng đi một cái, chắc cũng phải mấy năm đã qua, từ cái lúc chàng nghe lời cha khuyên nhường em vì nghĩa lớn.

Hồ Quý Li vẫn không nói tiếng nào, chỉ yên lặng thở dài.

Hồ Hán Thương nhìn Hồ Nguyên Trừng, đoạn đưa tay lên vuốt râu, nói:

“ Vẫn không đoán được tại sao đúng không? Thế thì để ta bật mí cho anh nhé, anh trai… ”

Hai chữ “ anh trai ” y ngâm rất chậm, rất dài và rất rõ. Chẳng cần là người tinh ý, cũng nghe được hàm ý mỉa mai trong đó.

Trương Phụ nghe Liễu Thăng dịch đến chỗ này, tinh thần thoáng thả lỏng. Tiếng Việt của cậu tiểu tướng không sõi, thành thử không truyền tải hết được hàm ý sâu xa của Hồ Hán Thương.

Chỉ thấy Hồ Hán Thương khẽ lui một bước nhỏ, rồi nói:

“ Thực ra đáp án chẳng thể nào đơn giản hơn. Anh… và vua cha chúng ta… không phải ruột thịt! 

Hồ Nguyên Trừng Không Phải Con Đẻ Của Hồ Quý Li! ”

Câu cuối cùng, y hét toáng lên bằng tiếng Hoa, ai cũng nghe thấy rõ mồn một. Mấy chục ngàn con người có mặt ở cửa biển Kì La hôm đó, nghe tin đó đều điếng cả người.

Trương Phụ, Mộc Thạnh, Liễu Thăng, Phiêu Hương… đều bị bất ngờ đến nỗi đứng đực ra như ngỗng ỉa, á khẩu không nói nổi câu nào. Đến cả Hồ Nguyên Trừng cũng ngã ngồi phịch xuống, lẩm bẩm:

“ Ta không phải con của cha mình, ta không phải con ruột của ông ư?? ”

Không đợi mọi người hoàn hồn, Hồ Hán Thương đã tung mình, nhảy xuống khỏi vách đá. 

“ Cha! Cha ơi!! ”

Phiêu Hương hét lên thất thanh, vội vàng nhào tới. Tay cô bé chới với đưa ra, như muốn bằng một phép nhiệm màu cổ tích nào đấy mà tóm lấy cái người đang dần khuất sau vách đá. Thế nhưng…

Mặc cho cô bé có ngã nhào, mặc cho đá cứng có cứa trầy da trật gối…

Cha cô vẫn biến mất. 

Chẳng có phép màu nào xảy ra hết.

Những con sóng bạc đầu gầm lên như tiếng pháo tiễn hồn, đã đón lấy xác thân Khai Đại đế cuốn trôi ông tận ra ngoài khơi xa tự bao giờ. Trời bỗng trở gió, khiến mây trắng trên tầng cao bỗng uốn lượn, quyện vào nhau thành một dải dài trên nền trời đất Nam. Nhìn từ dưới lên, trông cứ như rồng thần xuống trần, đang dương mắt ngạo nghễ ngắm thiên hạ.

Tấp vào mặt Hồ Phiêu Hương chỉ có sóng nước mặn mòi vỡ tan nơi khoé mắt, và cơn gió mang đầy hơi cá hun cay xè cặp con ngươi. Biển cả mênh mông ngàn năm qua đong đầy không biết bao nhiêu lệ biệt li, vẫn cứ trải rộng ngút tầm mắt.

“ Không! Không! Trả đây! Trả lại đâyyyyy!!! Khôngggg!!”

Cô bé gào lên với khoảng nước bao la trước mặt, đầu lưỡi mặn chát và ướt đẫm mà sao cổ họng lại khô cháy và khản đặc.

Tiếng cô bé dội vào vách đá, vọng xuống con nước. Thế nhưng đại dương vẫn cứ hững hờ đẩy những con sóng ì oạp quật vào bờ cát, mặc cho những tiếng van lơn đẫm lệ chìm sâu xuống, chôn vùi vạn năm nơi đáy biển âm u.

Đám hộ vệ của Mạc Thuý và Trương Phụ mai phục gần đó nhất thời cũng ngơ ngác, nhìn nhau không biết phải làm gì. Quá nhiều thứ vừa mới xảy ra, thời gian thì lại quá ngắn.

Phiêu Hương gạt nước mắt, nhún chân toan nhào thẳng xuống biển, giá nào cũng phải tìm được cha. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Thế nhưng bất ngờ có một bàn tay từ đâu vươn ra bắt ngay vai cô bé. Người nọ khẽ vận lực, Hồ Phiêu Hương đã bị nhấc bổng lên, ném về sau mép đá.

“ Cẩu?? ”

Người xuất hiện ở cửa biển Kỳ La, đúng là thằng nhóc với cái tên khó nghe, đệ tử của vua trộm: Tạng Cẩu.

“ Tránh ra! Tránh ra! Tớ phải đi tìm cha! Không được ngăn cản!! ”

Hồ Phiêu Hương lườm Tạng Cẩu một cái thật dài, nói đoạn nhào tới muốn lao xuống vách núi thêm lần nữa. Song, với công lực hiện tại của Tạng Cẩu, cô bé làm sao mà qua nổi cửa ải của nó.

Tạng Cẩu khẽ vận khí, hít một hơi rồi dùng chiêu Nhất Chó Sủa Dai, Nhì Người Nói Lặp quát một tiếng:

“ Oẳng! ”

Tiếng quát ẩn chứa nội lực kinh người quật đến, Phiêu Hương không kịp đề phòng, bất giác thấy đầu váng mắt hoa. Trời đất cứ quay cuồng một lúc lâu, rồi phịch một cái, cô bé ngã nhào.

Thế nhưng thế nào đã xong. Sợ đả thương bạn, Tạng Cẩu chỉ dám dùng năm phần công lực mà thôi. Thành thử Phiêu Hương vừa ngã xuống chưa được bao lâu là đứng dậy ngay được. Cô bé tức mình phồng má lên, dùng khinh công toan cướp đường lui ra phía sau Tạng Cẩu.

Thế nhưng, dưới sự trui rèn của bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn, Lăng Không Đạp Vân của Cẩu cũng đã lợi hại hơn xưa nhiều. Phiêu Hương càng cố chạy nhanh, lại càng thấy như bị mắc vào thiên la địa võng, tiến thoái lưỡng nan.

Nhìn Tạng Cẩu vượt mặt mình mà không thở dốc một tí nào, cô bé càng bấm môi nghiến răng nghiến lợi. Chẳng biết vì sao, nước mắt càng tuôn càng dài, thấm đẫm hai gò má.

“ Bình tĩnh nào! Ai!! ”

Không rõ vì sao, hay từ lúc nào, cô bé chợt dùng song trảo công tấn công Tạng Cẩu. Năm đầu ngón tay vạch một phát khác nào chớp giật xuống đầu vai nó, ý đồ phong toả đại huyệt Kiên Tỉnh.

Trảo của Phiêu Hương xé toạc một góc áo Tạng Cẩu, nhưng thằng bé hầu như chẳng bị gì hết. Ngược lại, Phiêu Hương lại kêu lên một tiếng, rồi lui liên tiếp về phía sau. Chỉ thấy năm đầu ngón tay của cô bé tấy đỏ lên vừa đau vừa ngứa, trông như bị sâu róm bò phải.

Người ngoài nghề thì ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, xong Trương Phụ, Mộc Thạnh và đặc biệt là Hoàng Phúc đều là cao thủ kinh nghiệm. Vừa nhìn qua là biết Phiêu Hương bị chân khí của Tạng Cẩu phản chấn, khiến huyệt đạo kinh mạch ở hai tay bị phong kín.

Hồ Nguyên Trừng không biết võ công, trông thấy cảnh vừa rồi còn tưởng mà tà thuật. Chỉ thấy Hồ Quý Li bỗng đứng dậy đón Phiêu Hương, hai tay xoa bóp thôi cung quá huyệt cho cô bé một lúc mới bình thường lại được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau