THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Hồi mười hai (3)

Trong lúc đó, thì nhờ Tạng Cẩu ra tay đánh bất ngờ, mà Bạch Thanh Lâu có một chút khoảng trống để thở. Y nhân đó lách khỏi thế gọng kìm của ba lão, đồng thời vung kiếm chém liền bảy chiêu còn lại.

Nhất Tự Vi Sư

Một Chữ Là Thầy

Tổng cộng từ đầu đến giờ y phát tám chiêu kiếm, phảng theo thư pháp viết nên hai câu một Hán một Nôm. Những tưởng y có thể dựa vào bộ kiếm chiêu thư pháp này để đánh lui được ba lão, nhưng chẳng ích chi. Thân pháp của ba lão đã nhanh còn biến ảo khôn lường, mũi kiếm của Bạch Thanh Lâu cứ như đuổi theo cánh hoa trong gương, mảnh trăng dưới nước.

Nói đoạn, lão mù hít sâu, đoạn cất tiếng gầm. Nội kình theo âm thanh đánh tới, cuồn cuộn như sóng vỗ bờ. Bạch Thanh Lâu bị kình phong quất trúng, tai ù đầu nhức. Nội tạng y thoáng rung chuyển, khóe môi bật máu tươi, tay bủn rủn suýt thì đánh rơi thanh kiếm.

Lão mất tai chẳng chịu tha, chớp thời cơ phi thân đến sát người, bả vai đụng một phát trời giáng ngay phần bụng dưới. Phải biết nơi đó có những đại huyệt Khí Hải, Quan Nguyên, Trung Cực, Khúc Cốt, còn chấn động tới ngũ tạng lục phủ nữa.

Bạch Thanh Lâu trúng phải đòn nặng, hộc cả máu tươi bắn ngược ra sau. Về võ công, thì y nhỉnh hơn ba Tinh của sơn trang Bách Điểu một chút, nhưng so với ba lão trong Địa Khuyết Thiên Tàn thì thua kém quá xa. Nãy giờ mấy lão vẫn đang giỡn chơi như mèo đùa chuột, vẫn chưa tung đòn hiểm, bằng không y đã sớm toi mạng.

Lão có tật ở mũi thì tung mình lên, dùng một chiêu Song Túc Tề Phi nhắm ngay vào huyệt Đàn Trung trước ngực Bạch Thanh Lâu. Kình lực trên đôi chân lão đã đạt cảnh giới thu phóng tự nhiên, cương nhu tùy ý. Người đứng trước mặt dù là một cao thủ tầm cỡ cũng chỉ thấy như có như không, chỉ nghĩ thôi đã thấy đáng sợ rồi. Nếu trúng phải cước này, thì còn gì là tim là phổi nữa. Đừng nói là thân máu thịt, cho dù tim sắt phổi đồng cũng phải bị đánh cho dẹp lép. Bạch Thanh Lâu thầm thở dài, rồi đành nhắm mắt buông tay.

Chát! Chát!

Nào ngờ, hai cước của lão mất mũi không bao giờ đụng được tới ngực y, bởi đã có một bóng người xông ra, thay y tiếp lấy chiêu trí mạng. Hai chưởng của lão câm hóa giải song cước của lão mất mũi, kình lực hai bên tản ra thoang thoảng như gió xuân, nhưng lan đến đâu cỏ xanh bị đứt đoạn tới đó. Trong phạm vi ba trượng quanh hai lão, cỏ non cây nào cây nấy đều bị chém đứt ngang hông.

Chờ lão mất mũi thu chân lộn mèo xuống đất, lão câm mới nghiêm sắc mặt dậm chân hai cái, ra hiệu cho ba người kia.

Bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn nhìn nhau, rồi lại kéo vào bàn tới bàn lui, chẳng màng đến Tạng Cẩu và Bạch Thanh Lâu nữa. Thằng bé bèn tranh thủ đi đến đỡ Bạch Thanh Lâu dậy. Hai người nhìn bốn lão già rách rưới, miệng đắng ngắt. Muốn chạy cũng không thoát, mà đánh cũng chẳng xong. Đúng là tiến thoái lưỡng nan.

Hai người đi đường mòn để tránh sự truy lùng của sơn trang Bách Điểu, thế mà lại chạm phải bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn còn đáng sợ gấp mấy lần. Thực là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

Bạch Thanh Lâu nhìn Tạng Cẩu, nói:

“ Chú mày vốn là đệ tử chân truyền của vua trộm, trong giang hồ có vai vế không nhỏ. Thế mà hôm nay phải trốn chui trốn nhủi thế này, lại còn mất mạng nơi rừng hoang núi vắng. Ôi. Thực là lên voi xuống chó mà. ”

Chẳng đợi Tạng Cẩu đáp, bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn đã cất giọng:

“ Đúng nó là đệ tử của Quận Gió hay không? ”

Lão câm huơ chân múa tay một hồi, ra dấu cho ba người kia. Ý là lúc giao thủ với nhau, lão phát hiện nội lực của Cẩu và Quận Gió là cùng một gốc.

Lão cụt tai lại đi đến chỗ nó, tháo cái áo tơi của nó ra sờ thử. Thằng bé tiếc cái áo thầy, cứ nhào tới toan giật lại, nhưng võ công của nó làm sao so được với bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn kia chứ? Nhìn di vật của thầy bị cướp đi, mắt nó rơm rớm nước.

“ Đúng rồi! Không sai được đâu! Đúng là tín vật của các đời Quận Gió! ”Nghe lão mất tai tuyên bố, ba người kia bèn nhảy lên, gương mặt già nua dưới ánh lửa lộ rõ vẻ mừng rỡ như mở hội. Lão mất mũi không nhịn được dùng khinh công lao đến, bế Tạng Cẩu lên vai.

“ Đây rồi! Tôi đã nói Quận kiểu gì cũng đã chọn sẵn truyền nhân, mà các ông cứ không tin. ”

Ba lão kia nghe xong đều cười ha hả. Đến lão không tai cũng cười, dù lão đã chẳng còn nghe được cái gì nữa. Màng nhĩ lão đã hỏng từ lúc lọt lòng. Song lão lại có thuật đọc khẩu hình, nên cũng đoán được mấy người bạn già đang nói gì.

Bạch Thanh Lâu và Tạng Cẩu nhìn nhau, ngơ ngác.

Theo lời của bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn thì mười tám năm trước họ nợ ân cứu mạng của Quận Gió đời trước, nên mới nhận lời đi theo ông để báo ơn. Quận Gió mới, tức là sư phụ của Tạng Cẩu lên thay, bốn người mới quy ẩn.

Nay được tin Quận Gió không may bỏ mạng, truyền nhân thì chỉ có một đứa bé hạt tiêu võ công không nổi mấy đường, nên Địa Khuyết Thiên Tàn mới quyết định xuất phát đi tìm trước khi nó bị sơn trang Bách Điểu bắt mất. Song mấy lão có hung danh quá lớn, kẻ thù không biết bao nhiêu mà kể. Nếu bây giờ lại xuất hiện trên giang hồ thì khó mà tránh được một màn tranh đấu, dấy lên một hồi gió tanh mưa máu… Thành thử suốt mấy ngày qua cả bốn đều hành tẩu trong rừng sâu núi hiểm, không lộ mặt ra ngoài. Tình cờ hôm nay lão câm thấy ánh lửa của hai người Tạng Cẩu ở đằng xa, bèn dẫn mọi người đến.

Đánh đánh đấm đấm một hồi, thì mới ngã ngửa nhân ra là quân ta đánh người mình. Thật đúng là chỉ biết cười chuyện đời nhiều khi sao mà trùng hợp.

Giờ lại kể chuyện của Hồ Phiêu Hương…

Quay trở lại doanh Minh, cô bé lập tức tìm gặp Hồ Nguyên Trừng. Chàng đang bị giam lỏng trong một khu lều trại ngay giữa đại doanh, xung quanh có lính gác tuần tiễu thường xuyên. Phiêu Hương nhìn từ xa, thấy trong lều giường chiếu đều sạch sẽ tươm tất. Hồ Nguyên Trừng khi ngồi đọc sách lúc lại viết chữ, tay chân không bị cùm xích gì. Lúc này mới yên tâm là bác mình không bị hành hạ, hay đối xử như tù binh. Cô bé lại nghĩ:

[ Doanh trại quân Minh có bài bố lính canh chặt như nêm cối thế này, không biết Khiếu Hóa tăng có cứu được người không nữa. ]

Phiêu Hương vừa đi, vừa nghĩ xem nên làm thế nào cho phải. Dù biết lần trước trong soái trướng Liễu Thăng viết quân lệnh trạng để cứu Tạng Cẩu là chính, sống chết của cô cậu chả thèm để tâm, nhưng nói gì thì nói Liễu Thăng vẫn cứu Phiêu Hương một mạng. Cô bé không thể lấy oán báo ân, song cũng chẳng thể thấy bác mình bị giữ làm tù binh mà không cứu.
Mới đó mà trời đã sang chiều. Vầng dương lấp ló nơi chân trời, phủ ánh cam lên cả khu trại. Dế mèn mới lột trắng bóc hạt gạo, lóc cóc leo lên đầu ngọn cỏ khiêu vũ dưới ánh hoàng hôn, chuẩn bị vừa cứng càng dài cánh là cất cao tiếng gáy gọi hè.

Liễu Thăng leo lên nóc lều, ngồi cạnh Phiêu Hương. Nắng vàng hắt lên, ửng hồng cả cánh đồng hoa tuyết, tưởng như bóng dáng bé nhỏ kia sắp tan vào trong ánh nắng.

“ Này, sư tử Hà Đông. ”

Cậu dúi ống nước qua, nói bằng cái giọng cộc cằn. Nơi đáy mắt Liễu Thăng hằn lên vẻ khó chịu. Suốt từ bấy đến giờ, cậu cứ tự hỏi rằng con bé ngồi bên cạnh mình có cái gì tốt, mà Tạng Cẩu chẳng tiết liều mạng cũng muốn cứu cho bằng được. Nếu không phải chuyện liên lụy tới đứa em kết nghĩa, thì hôm đó ở trong soái trướng, Liễu Thăng đã là người đầu tiên đứng lên đâm chết cô bé.

Phiêu Hương đón lấy, nhìn sang một cái thật nhanh, rồi uống cạn. Hiếm có lúc nào, mà hai người này đình chiến như bây giờ. Có lẽ nguyên nhân là do Tạng Cẩu đã không còn ở đây để mà hòa giải cho hai đứa nữa.

Suốt một lúc lâu, cả hai chẳng ai nói với ai câu nào. Cái sự im lặng đến chết chóc đó thật là khó chịu. Nó như một bãi phân trâu vậy. Dọn thì bẩn tay, để thì hôi thối, đúng là chẳng biết làm sao cho phải.

Rốt cuộc, Phiêu Hương dùng tiếng Hoa xé tan im lặng. Đôi mắt cô bé lim dim nhắm hờ:

“ Ban nãy Trương Phụ gọi ngươi lại, có phải là muốn ngươi khuyên sư phụ phụng sự cho triều Minh hay không? ”

“ Nếu đúng thế thì sao?? Điều đó thì có liên quan gì tới cái ngữ đàn bà nhà ngươi? ” – Liễu Thăng hỏi vặn lại, ngữ khí có phần nặng nề. Cậu không thích cái cách cô bé nọ đoán được điều đã xảy ra trong soái trướng. Cậu nghĩ rằng cô cố tình nghe lén.

“ Sao lại không liên quan? Quận Gió cũng là sư phụ của ta… ” – Ngừng lại một chút, cô bé tiếp: “ Thầy sẽ không đồng ý ra làm việc cho Trương Phụ đâu. ”

Đó đúng là câu Liễu Thăng không muốn nghe nhất. Nếu như thầy trò có thể cùng phục vụ cho một triều đình, đó rõ ràng là điều tốt nhất. Song chuyện đời không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió…

Dẫu biết là thế, Liễu Thăng vẫn bướng bỉnh:

“ Cô không phải thầy! Lại nói, chính thầy cũng bảo người nam dân bắc đều chẳng quan trọng sao, lại còn nhận ta làm đệ tử. Như vậy… ”

Phiêu Hương nhìn Liễu Thăng một cái, đáp:

“ Học với thầy lâu như thế, mà ngươi vẫn không hiểu ông là người thế nào ư?? Ngươi thực sự nghĩ người như ông sẽ đi theo lũ tàn sát dân lành, khiến người ta nhà tan cửa nát như Trương Phụ?

Cái hơn người của ông là không vơ đũa cả nắm, vì con sâu làm rầu mà vứt cả nồi canh thôi. ”

Liễu Thăng im lặng. Những gì Phiêu Hương nói hôm nay, lẽ nào cậu không hiểu được? Song, con người mà… nhận thức và tiềm thức không phải lúc nào cũng đồng ý với nhau.

Bước đi với tâm trạng nặng nề, lại có phần không muốn về trướng bồng của bản thân, Liễu Thăng quyết định đến tìm Trương Phụ. Lão ta có rất nhiều cổ thư, đặc biệt là sách sử lấy được ở Đông Đô. Liễu Tử Tiêm muốn biết, rốt cuộc vua trộm muốn nhắn nhủ điều gì khi dạy cho cậu bộ võ công của Ngô Tiền Vương Ngô Quyền.

Chương 82: Hồi mười hai (4)

Ánh dương biến mất khỏi chân trời, nhấn thế gian chìm vào một biển tối mịt mùng. Sương mù từ đâu nổi lên, xuyên qua kẽ hở giữa đám lều bạt len vào doanh trại quân Minh, tựa như một lũ rắn độc quỷ quyệt. Phiêu Hương ngồi trên nóc lều, vuốt thanh đao Lĩnh Nam. Cô có linh cảm rằng đêm nay ắt sẽ có chuyện lớn xảy ra…

Quả nhiên, chỉ chừng một khắc sau, đằng tây đã vang lên tiếng ì ùng khi xa lúc gần. Ánh lửa loé lên lúc chớp khi tắt, khói mờ quện sương đêm, tạo thành một buổi dạ yến của yên hoả.

“ Có địch tập!!! ”

“ Có… có… có phải đám điên hôm trước hay không???? ”

Quân Minh chạy khắp nơi, khua mâu đánh thuẫn inh ỏi gọi nhau dậy. Lúc biết là có kẻ dạ tập, ai nấy đều giật mình nghĩ ngay đến đội quân Thánh Dực dũng nghĩa ở Tây Đô ngày đó.

Phiêu Hương nghe sĩ tốt bên dưới í ới gọi nhau thì đứng phắt dậy. Cô hướng mắt về trướng bồng nơi Hồ Nguyên Trừng bị giam lỏng, mừng thầm trong dạ.

Lại nói về Tạng Cẩu và bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn…

Bốn ông già nghe thằng bé kể lại cái chết của vua trộm, ai nấy đều sụt sùi. Lão mất mũi ngửa mặt than:

“ Các đời Quận Gió đều lấy hiệp nghĩa làm đầu, giúp dân trừng bạo làm vui… Thế mà lại phải lìa đời nhục nhã như vậy. ”

“ Thiên Cơ lão đạo và đám người sơn trang Bách Điểu dám ném đá sau lưng hại Quận, bốn người chúng ta ắt phải trả thù này. ”

Lão mù cũng lên tiếng hùa theo.

Tạng Cẩu ấp úng, rồi cắn răng xua tay:

“ Không được. Thầy nói ấy là nhân quả của riêng thầy, chỉ nên để mình thầy gánh mà thôi. ”

Lão câm đỏ bừng cả mặt mũi lên, đoạn vỗ mạnh tay xuống nghe ầm một cái. Tảng đá lão đang ngồi nổ tung thành năm sáu mảnh. Lão câm liếc sang Tạng Cẩu, đôi mắt dựng ngược ra chiều chất vấn.

Ánh mắt của một sát thủ đời trước sao mà sắc bén, lạnh lẽo. Thằng bé sợ đến run bắn lên một cái, rồi cả người cứng còng ra, mồ hôi đổ ra như tắm. Đến cả hít thở nó cũng thấy khó khăn. Cố mãi, nó mới lí nhí lên tiếng, lời nói xen kẻ bằng những tiếng thở gấp:

“ Con… con cũng muốn… trả thù cho thầy. Nhưng… thầy đã trối trăng như vậy. Con mà không nghe lời, thầy ở dưới không được yên nghỉ, sẽ đánh con chết. ”

“ Lão già này, đừng có doạ nó! ”

Lão điếc nạt một cái, lại tống cho lão câm một cú thôi sơn vào bụng.

Lão mù lại hỏi, giọng trấn an:

“ Tạng Cẩu, con đem tráp tro kia theo, là muốn chôn thầy ở quê nhà phải không? ”

Tạng Cẩu gật đầu như hái sao, đáp:

“ Dạ. Con nghe người ta nói Quận Gió ngụ ở một rừng trúc mãi tận xứ Nghệ. Thế nhưng không ai biết chính xác rừng trúc ấy ở nơi nào. ” – nói đến đoạn này, nó bèn cúi thấp đầu xuống – “ Còn con thì đến xứ Nghệ là chỗ nào cũng chẳng hay. ”

]

Bốn lão gật gù, rồi đồng thanh:

“ Chuyện đó có khó gì, để bọn này đưa đi. ”

Đến lão câm cũng hoa tay múa chân, vỗ vào ngực mình tỏ ý sẵn sàng đưa Tạng Cẩu đi.

Bạch Thanh Lâu thấy vậy, bèn loạng choạng đứng dậy chắp tay với bốn lão:“ Có bốn vị tiền bối Địa Khuyết Thiên Tàn bảo hộ, sự có mặt của tôi giờ chỉ là thừa thãi. Chi bằng đường ai nấy đi từ đây. ”

Đoạn vỗ vai Tạng Cẩu, dặn nó lên đường phải cẩn thận, nghe lời bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn. Tạng Cẩu thấy y có vẻ hơi rầu rĩ, bèn nói:

“ Đã đến tận đây rồi, thôi thì chú đến tận nơi thắp nén hương cho sư phụ luôn. Chú vẫn nói làm ơn làm ơn cho trót, tiễn Phật tiễn đến Tây… Đô mà. ”

“ Tây Thiên, không phải Tây Đô. ”

Bạch Thanh Lâu mài nắm đấm lên đầu Tạng Cẩu, kì thật mạnh làm tóc nó rối tung, da đầu nóng bừng cả lên. Thằng nhóc ôm đầu la oai oái.

Địa Khuyết Thiên Tàn nhìn nhau, xong lão mù thêm vào:

“ Bốn lão già này ngoài chữ chết với chữ tiền ra nửa chữ cắn đôi cũng không biết. Thằng nhãi này có chút xíu, chữ nghĩa trong bụng cũng chả được bao nhiêu. Đến lúc ghi bài vị cho Quận thì phải nhờ đến chú cả. ”

Lão cụt mũi tiếp:

“ Chú này là người của Quốc Tử Giám, được người như thế viết bài vị cho thật không làm mất mặt vua trộm. ”

Bạch Thanh Lâu nói: 

“ Nếu mọi người đều đã có lời, thì tôi đành mặt dày đi theo vậy. ”

Sau khi gặp bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn, sáu người bắt đầu đổi cách hành sự. Hai người Tạng Cẩu không thèm chui rúc trong rừng rậm nữa, cứ theo đường lớn mà đi. Bốn lão sát thủ thì âm thầm bám theo yểm hộ.

Vừa giao thủ qua, là mấy lão biết ngay Tạng Cẩu đang thiếu thứ gì. Võ công, nội lực của nó tiến bộ quá nhanh, thành ra kinh nghiệm thực chiến bị tụt hậu trầm trọng. Nếu chẳng may gặp phải một đối thủ cứng cựa, nội lực hai bên không chênh lệch quá nhiều thì Tạng Cẩu thua đứt đuôi. Biết được điều này, bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn quyết định dùng chiêu mật ngọt chết ruồi.

Kế thì cũng đơn giản thôi, đó là chưng cái mặt Tạng Cẩu ra làm con mồi dụ kẻ thù đến cho nó đánh. Nếu như gặp phải đối thủ quá tầm, đánh không lại chạy không thoát, bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn mới xuất thủ giải vây.

Sáu người hành tẩu suốt hai ngày trên đường lớn, tổng cộng gặp mười sáu nhóm đối thủ cả thảy. Trong đó có bốn đến từ phái Long Đỗ, ba của sơn trang Bách Điểu, còn lại là đám lâu la từ mấy môn phái phụ thuộc hoặc những tên đã vào hùa đánh đập lăng nhục Quận Gió hồi ở Tây Đô.Tạng Cẩu được phen đánh bở hơi tai, vừa đi đường vừa đánh nhau đến nỗi chả có thời gian mà ngủ nghỉ. Ban đêm chỉ kịp nhắm mắt tĩnh toạ, vận công một lúc là trời đã sáng. Cũng may nội lực mà Quận Gió truyền lại trước khi ra đi không yếu tí nào, nó mới không đứt hơi mà chết.

Trải qua nhiều cuộc chiến, nội lực hùng hồn dần hoà vào cơ thể nó, nay vận dụng đã trơn tru hơn trước nhiều. Bộ võ chó Khiếu Hoá tăng dạy, ngoại trừ chiêu cuối cùng “ Nhất Chó Sủa Dai, Nhì Người Nói Lặp ” thì tất cả các thức còn lại nó đều đã đánh được ngon lành. Ấy là bởi chiêu ấy phải dùng thủ pháp hoá nội lực thành sóng âm, tiêu hao rất lớn. Kể cả có Quận Gió truyền công, thì nội lực của nó bây giờ vẫn còn thiếu một chút.

Tối đến, Tạng Cẩu lại nhảy vào giao thủ với Địa Khuyết Thiên Tàn. Nói là đối chiến, thực chất là bốn lão đè đầu cưỡi cổ nó ra mà đánh. Mục đích là ép nó luyện khinh công Lăng Không Đạp Vân. 

Phải biết mặc dù là sát thủ, nhưng Địa Khuyết Thiên Tàn thực ra lại khá nóng vội, không biết dạy từ từ. Hôm nào cũng có tình cảnh thương tâm bốn lão già xúm vào tẩn hội đồng một đứa bé, giã nó mềm cả xương chả kịp kêu đau tiếng nào. Cũng may bốn lão này không đánh thật, bằng không thì Tạng Cẩu không chết tươi cũng tàn phế. Thành ra cứ tối đến là Bạch Thanh Lâu được mẻ cười lăn lộn.

Sáu người dùng khinh công nam tiến, chẳng mấy mà đã về đến Hoan Châu. Diễn Châu tách ra khỏi Hoan Châu từ thời nhà Lí, cũng tức là hai tỉnh Nghệ - Tĩnh bây giờ.

Bạch Thanh Lâu là người trong Quốc Tử Giám, học rộng hiểu nhiều. Y vừa lim dim mắt trông về phương nam, vừa kể:

“ Cứ xem cước bộ của chúng ta thì chỉ cần đi thêm nửa ngày đường nữa là đến huyện Nha Nghi ( tức Nghi Xuân ngày nay).

Vào thời nhà Lí chốn này được đặt là Nghệ An châu trại, cái tên xứ Nghệ cũng từ đó mà ra (*). ”

( Chú thích: đoạn này tác giả biên ra, thực chất đến thời Lê Thánh Tông mới có cái tên xứ Nghệ)

Tạng Cẩu gật gật đầu, biết Bạch Thanh Lâu cố tình giải thích cho nó nghe:

“ Chà. Rộng lớn như thế, biết rừng trúc nọ ở đâu mà tìm? ”

“ Có bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn dẫn đường, mày còn sợ lạc đi đâu? ”

Bạch Thanh Lâu kí đầu nó một cái, mắng.

Hai người đang định kiếm chỗ nào nghỉ chân, thì bỗng phía sau có tiếng người quát to:

“ Hà hà! Đây rồi. Thế mà để tao tìm mãi. ”

Cùng lúc, tiếng vó ngựa khua rôm rả bắt đầu vang rền lên. Tạng Cẩu và Bạch Thanh Lâu không hẹn mà cùng ngoái đầu lại, thì thấy một gã trọc đang phi ngựa chạy đến. Ở eo y đeo một bộ búa, dùi. Nếu quay ra sau lưng nhìn thì ắt thấy hình xăm ác long nanh ác.

Ngoại trừ Hồng Giang Giao Long Phạm Hách ra thì còn ai vào đây nữa??

Võ công Phạm Hách hơi kém hơn Phạm Lục Bình, tất nhiên là không thể so nổi với Bạch Thanh Lâu. Nhưng y hống hách như thế, chứng tỏ còn có cường viện phía sau. Chỉ là không biết ấy là Phan Chiến Thắng, hay Tinh nào trong Tứ Tinh của sơn trang Bách Điểu.

Chẳng cần chờ lâu, đáp án đã xuất hiện. Phía cuối con đường, ngay sau Phạm Hách xuất hiện một cỗ kiệu bát cống sơn đỏ, tám đòn gánh được chạm trổ thành hình rồng thần rất tinh xảo.

Bạch Thanh Lâu thấy kiệu gỗ uy tráng lẫm liệt như thế, đoán ra ngay chủ nhân của nó là ai. Trong võ lâm, chỉ có trưởng môn phái Long Đỗ là dùng loại kiệu màu mè loè loẹt này để đi lại. Bốn kiệu phu của y cũng là dạng võ công cao thâm khó lường, lại chỉ nhận lệnh của một mình trưởng môn, thành ra địa vị chẳng thua gì trưởng lão trong phái.

Tạng Cẩu không khỏi trầm trồ:

“ Kiệu đẹp quá. Chú này, đánh xong mấy người kia cho con ngồi thử được không?? ”

“ Chớ có hấp tấp, đối thủ lần này không dễ đối phó như trước đâu. ”

Bạch Thanh Lâu trầm giọng, ánh mắt sắc lẻm như lưỡi kiếm khoá chặt lấy cỗ kiệu bát cống, biết chắc sắp sửa có một trận đại chiến

Chương 83: Hồi mười hai (5)

Khiếu Hoá Tăng đã xuất hiện trong doanh trại quân Minh. Đi bên cạnh ông có ba người, hai nam một nữ.

Nam thì một tên Ngô Miễn, người còn lại tên Kiều Biểu, đều là quan nhà Hồ. Người nữ là vợ Miễn, họ Nguyễn, cũng là bậc cân quắc anh thư, nữ trung hào kiệt. Ba người này sắp sẵn mấy bộ hạ trung thành nhân lúc nửa đêm thanh vắng, sương mù không trăng lén dùng súng thần cơ gây huyên náo doanh trại quân Minh. Mục đích là để ba người đột nhập vào bản doanh, giải cứu tả tướng quốc Hồ Nguyên Trừng. Vừa vặn lại đụng vào Khiếu Hoá Tăng. Khi biết mục đích của hai bên giống nhau, hai đoàn người bèn nhập chung làm một.

Ngô Miễn và Kiều Biểu mỗi người cầm một thanh gươm. Nhìn cước bộ thì xem chừng hai người có học một ít ngoại công, song nội lực yếu kém. Một đối một với binh sĩ bình thường thì vô tư, nhưng nếu gặp Cẩm Y Vệ hay cao thủ tầm Mộc Thạnh, Trương Phụ thì chỉ có đường chết. 

Nguyễn thị dắt theo hai thanh loan đao, thân pháp uyển chuyển nhẹ nhàng như chim yến. Một hơi thở của thị dài lâu hữu lực, chứng tỏ võ công của nàng ta chính ra lại cao nhất trong ba người. Tuy không so nổi với bậc đại tông sư như Khiếu Hoá Tăng, song cũng một chín một mười với đám Phạm Ngũ Thư, Phạm Hách.

Bốn người lẩn khuất trong đêm, dần dần tiếp cận trướng bồng nơi Hồ Nguyên Trừng bị giam lỏng. Trên đường đi có đụng phải một hai toán lính canh, nhưng chúng chưa kịp kêu tiếng nào đã bị Nguyễn thị điểm trúng á huyệt. Hai người Miễn, Biểu bèn sấn lên cắt cổ hết chẳng chừa người nào, nói là coi như giảm bớt được ít kẻ thù nào thì hay ít đấy cho quân Hồ.

Khiếu Hoá Tăng hơi tỏ vẻ không vui, song cũng hiểu hai bên kẻ sống người chết không phù cùng chủ. Vả lại lão cũng đang muốn cứu Hồ Nguyên Trừng ra, nên cũng chẳng tiện ngăn cản.

Một đường thuận lợi là thế, trướng bồng nơi Hồ Nguyên Trừng bị giam đã ở ngay trước mặt. Đúng lúc này, Nguyễn thị vội ngăn hai người kia lại, nhỏ giọng:

“ Có cao thủ. ”

Khiếu Hoá Tăng cũng nhíu mi, đoạn tung mình nhảy trước một bước. Ông vung nắm tay, tống mạnh một quyền vào bóng tối. Nội lực của ông sư ăn xin vốn nổi tiếng là kinh hồn, nay tuy chỉ phát ra sáu thành, uy lực vẫn kinh hồn bạt vía như thường.

Một đấm nặng nề như núi Tản giáng vào kẻ địch trong bóng tối, phát ra tiếng động lớn.

Ầm!!

Quyền đầu của Khiếu Hoá hơi run, cảm giác vừa rồi hệt như đánh vào vách đá rồi bị phản chấn lại. Song đối thủ của ông sư cũng chẳng dễ chịu gì.

[ Mẹ kiếp! Người An Nam sao lại có nội công thâm hậu cỡ này?? ]

Y không sao ngờ nổi ngoại trừ kẻ nhỏ thó từng đùa cợt dắt mũi y suốt nửa tháng nay, nước Nam nhỏ bé này vẫn còn cao nhân có thể khiến y chịu thiệt. Hơn nữa là còn không trốn tránh gì, cứng đối cứng.

Khiếu Hoá Tăng thì thầm nghĩ:

[ Chân khí hộ thân của gã này cứng không khác gì thép nguội, e là đao chém thương đâm cũng chưa chắc đã làm hắn bị thương nổi. Thất sách. Không ngờ trong doanh trại quân Minh còn giấu một át chủ bài như thế. ]

Hai bên dạt ra một khoảng rộng, có dịp nhìn kỹ đối thủ. Đứng trước Khiếu Hoá Tăng là một ông già nhìn cũng luống tuổi, tóc dài muối tiêu phủ xuống vai. Lão đội một cái nón của Cẩm Y Vệ, nhưng không vận Phi Ngư Phục mà cởi trần, eo cũng không đeo loan đao. 

Khiếu Hoá Tăng nhìn thấy đối thủ cốt cách dẻo dai thì đoán ngay lão này là một cao thủ quyền cước cận thân. Trông tinh thần lão Cẩm Y Vệ sáng láng mà lão sư ăn xin không khỏi chặc lưỡi nhủ thầm gừng càng già càng cay, lần này gặm phải cành khế xương gà.

Lão già nọ cũng âm thầm đánh giá đối thủ. Một hoà thượng béo tròn ăn bận rách rưới, miệng lúc nào cũng hềnh hệch cười nhìn như vô hại lắm. Nếu không phải song phương vừa mới giao thủ, dặn dày kinh nghiệm giang hồ như lão cũng không đoán được người trước mặt sẽ có cương kình đáng sợ đến thế.

]

Ngô Miễn, Kiều Biểu võ công không đủ, chẳng nhìn ra cái cao thâm của một chiêu vừa rồi. Nhưng nàng Nguyễn thị thì có huệ nhãn thức anh hùng, trông rõ mồn một. Biết cả hai ông già đều có thể giết mình dễ dàng, nàng bèn kéo áo Khiếu Hoá Tăng, nói nhỏ:

“ Xin phiền bạch thầy cản y lại một thoáng, để nhà em cứu Tả tướng quốc ra. ”

Khiếu Hoá tăng nói:“ Thí chủ yên tâm. Có bần tăng ở đây, y không làm gì nổi các vị đâu. ”

Nàng Nguyễn thị chắp tay thi lễ với lão, rồi bung mình chạy về phía trướng bồng. Ngô Miễn, Kiều Biểu đuổi theo sát đằng sau. Vừa chạy Miễn vừa hỏi vợ:

“ Sao mình không ở lại giúp bạch thầy một tay, giết chết lão già kia rồi ta đi tiếp? ”

“ Trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi đứng bên chỉ làm vướng tay vướng chân. ”

Nguyễn thị đáp, nói đoạn vung đao cắt cổ một lính canh người Minh, cướp đường xông tới.

Trở lại chuyện của Khiếu Hoá tăng và lão cao thủ thần bí.

Người nọ vứt mão của Cẩm Y Vệ xuống đất, xiết chặt dây lưng lại. Y quắc mắt nhìn Khiếu Hoá tăng, nói:

“ Bình sinh trừ Hồng Vũ đại đế, người An Nam này là kẻ đầu tiên đánh lùi được mỗ. ”

Y nói bằng tiếng Hoa, khẩu âm của người Sơn Đông, thế nên tất nhiên Khiếu Hoá tăng chẳng hiểu gì cả.

Khiếu Hoá phủi tay, làm dấu mời, sau đó lấy trong tay áo ra một đôi chuông đồng to cỡ cái gáo con. Biết đối thủ của mình không dễ ăn, lại đang có chuyện lớn bên mình, nên ông không dám coi thường mà phải dùng đến binh khí. Hai tay ông cầm hai quai chuông, thủ thế.

Kể sơ qua về Phúc thì y vốn là người Sơn Đông, nghe đâu từng đỗ thái học sinh rồi ra làm quan dưới thời Minh Thái Tổ, rất được trọng dụng. Sử chép về sau Minh Thành Tổ nghe dèm pha của Lý Cảnh Long, bèn giáng chức y. Rồi thế cuộc xoay vần, dần dà y bị xung vào trong quân sang xâm lấn Đại Việt. Còn thực tế ra sao, trừ Chu Đệ và chính bản thân Phúc ra chẳng ai được rõ.

Người đời ai cũng nghĩ y là quan văn, chỉ có Trương Phụ là biết Hoàng Phúc xuất thân Sơn Đông, võ công cao cường khắp cõi Trung Hoa hiếm ai địch lại. Thế nên lão mới để Phúc ở ngay gần chỗ giam giữ Hồ Nguyên Trừng.

Thời gian qua, trong Minh doanh cũng chỉ có y hơi phát hiện được hành tung của vua trộm, nhưng lần nào cũng bị cắt đuôi.Thấy Khiếu Hoá Tăng là cao thủ trong cao thủ, Hoàng Phúc biết đây là cơ hội lập công phục chức, bèn nghiêm cẩn đối địch. Y biết rõ đạo lí tiên hạ thủ vi cường, bèn chớp thời cơ tấn công trước.

Y cong tay lại thành ưng trảo, nhắm ngay cái đầu trọc lốc của Khiếu Hoá tăng mà vạch một cái. Ngón Đại Lực Ưng Trảo công đã được y luyện gần đến mức thượng thừa, thiết nghĩ có thể xưng hùng xưng bá chốn võ lâm. Khó trách lại được Chu Nguyên Chương trọng dụng đến thế. 

Liệt kình ở ba đầu ngón tay Hoàng Phúc khiến người xung quanh tê dại cả da đầu, những tưởng thần binh lợi khí nào vừa rời vỏ.

Khiếu Hoá Tăng vung tay vận lực, nện hai quả chuông vào nhau. Booooonggg! Tiếng động thanh thuý bật lên, chẳng khác nào tiếng sấm. Hoàng Phúc không đề phòng lối công kích cổ quái này của ông sư, suýt nữa thì ăn đủ. Cũng may cho y là có giữ lại mấy thành chân khí hộ thể, nên tiếng chuông chỉ khiến y loạng choạng mà thôi.

Khiếu Hoá Tăng nhân lợi thế ấy, vung nắm đấm phản công. Nếu Ưng Trảo công của Hoàng Phúc nhanh, hiểm, sắc bén thì nắm đấm của Khiếu Hoá tăng cho người khác cảm giác vững chãi như núi, tưởng như trong trời đất chẳng sức mạnh nào lay động nổi quả đấm đó.

Một nắm đấm không thể lay chuyển. Ấy đã không còn là chiêu thức, mà là một loại lòng tin gần như tín ngưỡng.

Ầm!!

Danh gia so chiêu, chỉ cần một cái chớp mắt đã biết ai tài hơn ai. Ưng Trảo của Hoàng Phúc so ra vẫn hơi lép vế trước quyền của Khiếu Hoá tăng. Cương kình xồ tới ào ạt, cuồn cuộn như dòng nước dữ sông Đà.

Chúng thuỷ giai đông tẩu.

Đà giang độc bắc lưu.

Khiếu Hoá bước một bước thì Hoàng Phúc lui một bước. Họ Hoàng thử dùng phép tứ lạng bạt thiên cân, dẫn cương kình của Khiếu Hoá đi chỗ khác. Tiếc là bất lực. Kình lực của chiêu quyền mãnh liệt là thế, nhưng không hề mất đi cái uyển chuyển.

Song kình lực của con người không phải vô hạn. Khiếu Hoá dậm ba mươi sáu bước thì ngưng, còn Hoàng Phúc lui đúng ba mươi bảy bước mới hoá giải được hết kình lực của ông sư ăn xin. Bấy giờ họ Hoàng đã biết, đấu cứng với Khiếu Hoá tăng thực không khác gì tự sát. Vì sĩ diện, lão lấy sở đoản của mình đi đánh sở trường của đối thủ.

Hoàng Phúc vận lực lên song trảo, tung mình nhảy tới như một con dã ưng. Lần này trảo pháp của lão đã biến hoá, hiểm độc hơn nhiều. Khiếu Hoá tăng không giỏi dùng biến thức hư chiêu, vung chuông lên chống trả. Tuy nhiên nhất thời vẫn phải rơi xuống hạ phong.

Hai bên giao thủ đến quên hết xung quanh, qua hai trăm chiêu vẫn không phân ra được thắng bại. Khiếu Hoá tăng thấy Hoàng Phúc khó giải quyết như thế, mới nghĩ:

[ Võ công hắn khắc chế mình, muốn đường đường chính chính đánh thắng y không mất ngàn chiêu khó mà làm nổi. Hèn gì võ công cỡ Quận Gió cũng không dám liều lĩnh bứt dây động rừng, ra là đã phát hiện trong Minh doanh giấu cao thủ. ]

Pạc!!

Nhân một bước hớ của lão sư ăn xin, Hoàng Phúc vận trào công cào rách được một miếng trên cà sa của Khiếu Hoá. Y thầm lấy làm đắc ý, nghĩ: [ Võ công của mình vẫn trên gã An Nam này một bực. Tuy nhiên hai cái chuông chỉ vài cân, vào tay hắn lại hung mãnh như hai quả chuỳ đồng. Cử trọng nhược khinh đã khó, mà y còn cử khinh nhược trọng được thì đúng là đáng sợ. An Nam có nhân tài bực này, không để thiên triều sử dụng thực đúng là lãng phí. ]

Nhưng Khiếu Hoá đâu có phải dạng vừa? Ông để đối thủ tiếp cận, xé rách cà sa đều có chủ đích. Lúc trảo của Hoàng Phúc vươn ra, tay ông cũng động. Khiếu Hoá buông cái chuông khỏi tay, thu quyền xuống tấn, rồi mở hết sức tống mạnh một đấm.

Booooooong!

Hoàng Phúc bị tiếng chuông ngân làm giật mình lần thứ hai. Tiếc là đã muộn. Quả chuông bị Khiếu Hoá đấm lên, lao về phía lão. Quả chuông chỉ có mấy cân, mà nay bỗng hùng vĩ như núi thánh Tản Viên sừng sững. Cương kình trên quả chuông mạnh đến mức không lời nào tả xiết.

Chương 84: Hồi mười hai (6)

Đốp!!

Phụt!!

Hoàng Phúc bị quả chuông đập trúng ngay ngực, không nén nổi phun ra một ngụm máu tươi. Song y cũng khá ngoan độc, ngụm máu này phun ra nhắm ngay vào mặt Khiếu Hoá tăng. Ông sư không ngờ đối thủ lợi dụng máu của bản thân làm vũ khí, theo phản xạ quay mặt đi tránh không cho máu của Hoàng Phúc bắn vào mắt. 

Hoàng Phúc chỉ chờ có thể, bèn gập eo, dùng một tư thế quái dị bắn mình vọt lên mấy trượng. Thân pháp y vốn dĩ linh hoạt hơn Khiếu Hoá tăng một bậc, nay lại càng nhanh vượt mặt vị hoà thượng ăn mày. Song trảo của y vươn ra, toan chộp vào đầu Khiếu Hoá tăng, tự tin rằng liệt kình của bản thân có thể xé toang chân khí hộ thể của ông sư ăn xin.

Nào ngờ đang lúc đắc chí, thì bên eo lại khẽ nhói lên một cái. Liền đó, máu đỏ nở bung ngay mạng sườn tựa như một đoá mạn đà la. Mất máu, lại thêm mất đà khiến Hoàng Phúc loạng choạng mất một bước. Thành thử, đòn đánh bất ngờ của y chẳng còn bất ngờ nữa.

Khiếu Hoá tăng thừa cơ phản ứng lại, dùng tay áo cà sa đỡ lấy búng máu, lại thuận thế tung một cú đấm thôi sơn. Quyền đầu đụng song trảo, dư kình chấn ra hai bên quệt trúng một cô bé đứng ngay đó, khiến cô ngã dúi dụi.

Đọ kình lực, so nội công thì Hoàng Phúc chẳng thể nào là đối thủ. Y bèn mượn lực phản chấn, lui nhanh ra sau, kéo dãn khoảng cách của hai bên không cho Khiếu Hoá tăng cơ hội đấm thêm một phát. Nếu không, y ắt phải thua đứt đuôi.

Vừa lui, y vừa nhìn xuống vệt đao chém toang hoác ngay bên hông, sắc mặt trầm hẳn xuống. Hai lần liền, pho ngạnh công hộ thể y luôn lấy làm tự hào là kim cương bất hoại, da đồng thịt sắt bị người ta phá đến hai lần.

Hoàng Phúc dáo dác nhìn khắp nơi, muốn tìm xem binh khí nào lại phá được ngạnh công của y. Phải biết, ngày trước long đao của Hồng Vũ đế chém trúng cũng chỉ khiến y bị trầy da, không thể tạo thành thương tích kinh khủng thế này được. 

Chẳng cần tìm đâu xa, nằm sõng soài trên đất là một cô bé con, tay nắm thanh loan đao. Lưỡi đao màu đen như mực, mỏng như lá lúa, ngoại trừ đao Lĩnh Nam ra còn thứ gì khác nữa chứ??

Hoàng Phúc trầm mặt, song không vội kích động nhào lên cướp đồ. Mặc dù thanh hắc đao ấy quả là bảo vật khó kiếm trên đời, song bên kia còn một cao thủ đang nhìn chằm chằm. Y không thể mạo hiểm. Cũng không cần phải làm thế.

Thời gian kéo dài, viện quân của Trương Phụ kéo đến, thì hai người kia chết chắc. 

Đúng lúc này, Nguyễn thị và bọn Ngô Miễn Kiều Biểu cũng trở lại. Tả tướng quốc Hồ Nguyên Trừng đã ở cùng với ba người. Trông thấy Phiêu Hương cũng ở đây, chàng vừa ngạc nhiên lại vừa mừng rỡ, thêm cả lo âu. Em trai hiếm muộn, khiến chàng cũng chỉ có mỗi đứa cháu này. Nó vừa mất tích là Hồ Nguyên Trừng đã lo sốt vó lên.

“ Bạch thầy, cứu được tả tướng quốc rồi. ”

Nguyễn thị vừa nói, vừa dùng đao gạt mấy mũi thương đám lính canh đâm tới. Nàng lại tiện tay đưa thanh đao còn lại lên phạt ngang một cái, cắt đứt yết hầu của bốn năm tên liền.

Khiếu Hoá tăng gật đầu, nói:

“ Chạy trước đi, để tên này lại ta lo! ”

]

Hoàng Phúc biết mình không qua được ải của Khiếu Hoá tăng, chỉ có thể hậm hực dậm chân đấm ngực.

Phiêu Hương nghĩ thầm:

[ Thành công rồi, mình cũng nên lánh mặt thôi kẻo làm liên luỵ tới tên đáng ghét. ]Thế nhưng ông trời chẳng bao giờ để người ta toại nguyện. Đúng lúc ba người Nguyễn thị và Khiếu Hoá muốn hộ tống Hồ Nguyên Trừng chuồn êm thì đã có tiếng ai thất thanh cất lên:

“ Hồ Nguyên Trừng! Nhà ngươi xem ai ở đây!! ”

Kẻ mới quát lên là Trương Phụ. Năm người giờ mới để ý, ánh lửa rừng rực xa xa và tiếng pháo gầm rền vang lúc nào nay đã lắng hẳn.

Hồ Nguyên Trừng nhìn theo hướng cánh tay Trương Phụ chỉ, thì thấy một người bị trói nghiến bằng thừng chão, treo trên đỉnh cột cờ. Dưới ánh đuốc mờ mờ, chàng tạm thời không nhận ra là ai. Nhưng dáng người đó rất quen.

“ Hồ Nguyên Trừng hãy nghe đây, nếu nhà ngươi rời khỏi doanh ta một bước thì đầu cha ngươi sẽ rơi xuống đất! ”

Trương Phụ vừa nói dứt lời, đã có một đám lâu la khiêng y giáp và quái phủ vứt ra trước mặt bọn người. Hồ Nguyên Trừng chỉ vừa liếc qua, là biết ngay đấy đúng là chiến phục và khí giới của cha mình.

Phiêu Hương cũng giật mình khi thấy y giáp của ông nội. 

[ Lẽ nào ông cũng bị bắt?? ] – Cô bé nghĩ, lòng lo ngay ngáy.

Thì ra sau trận Tây Đô, Hồ Quý Li trọng thương bất tỉnh, thành thử vô tình bị bỏ lại phía sau. Lý Bân bị cảnh chém chém giết giết trên chiến trường doạ cho vỡ mật nát gan chạy bán sống bán chết rồi rúc luôn vào một bụi cây ven đường mà run như đuôi thằn lằn đứt. Nào ngờ trùng hợp sao, con ngựa của Hồ Quý Li lại quỵ ngay trước mặt hắn. Lí Bân cứ thế lập được đại công.

Đại quân nhà Ngu thì rút chạy vào cố thủ ở Lỗi Giang. Rồi lại thua mấy trận nữa, nay Hồ Hán Thương đã dẫn mấy trăm tàn binh còn lại chạy vào Tân Bình.

Song, Hồ Quý Li cũng chỉ là một trong hai con bài chưa lật của Trương Phụ. Y bỗng nhiên lia ánh mắt về phía Phiêu Hương đang đứng, cười gằn:
“ Tiểu công chúa nhà Đại Ngu, cô cũng gan lắm mới dám qua mặt bản hầu gia đấy. ”

Phiêu Hương giật mình, không dám tin vào tai mình. Thân phận của bản thân được cô giấu rất kỹ, thậm chí hai người Quận Gió Tạng Cẩu cô cũng không tiết lộ nửa lời. Làm sao Trương Phụ lại biết được cơ chứ??

Hồ Nguyên Trừng lại càng khẩn trương. Chàng không rõ làm cách nào Phiêu Hương lẻn được vào doanh trại quân Minh, song một khi thân phận bại lộ, đứa cháu gái này của chàng chết là cái chắc. 

Cố giữ bình tĩnh, Phiêu Hương nói:

“ Trương hầu, có phải ngài nhầm tôi với ai? Tôi là… ”

Trương Phụ cười khẩy, vẫy tay một cái. Tức thì có một bóng người chen lên trước, lên tiếng:

“ Công chúa, ngài còn nhớ bọn mạt tướng chứ? ”

Nãy giờ Trương Phụ và Phiêu Hương đối đáp bằng tiếng Hoa, đột nhiên có người dùng tiếng Việt xen vào không khỏi khiến người ta chú ý.

Phiêu Hương chuyển ánh mắt qua, thì phát hiện kẻ lên tiếng chẳng ai khác ngoài Mạc Thuý. Nguyễn Công Khôi đang đứng ngay cạnh tên hàng tướng, lấm lét nhìn cô.

[ Thôi xong, xôi hỏng bỏng không! ]

Phiêu Hương chớp chớp mắt, vuốt mái tóc qua vành tai. Cô bé vừa kinh hô một câu trong lòng, lại thầm trách bản thân quá chủ quan, đáng lẽ phải chú ý hành động hơn. 

Trong Minh doanh người đông nghìn nghịt, nhưng nhận ra được thân phận của Phiêu Hương chỉ có vài người, tiếc thay trong đó có Nguyễn Công Khôi.

Mà cuộc đời đôi khi nó lại trùng hợp một cách li kì đến thế.

Khiếu Hoá Tăng lui nhanh nửa bước, chân hơi nghiêng về hướng nam. Chỉ cần có cơ hội, ông sẽ lập tức dốc lực mở đường máu đưa Phiêu Hương ra khỏi Minh doanh. Tuy nhiên, nói thì dễ, đâm xuyên qua vô vàn binh sĩ mới khó. Nhất là khi có một cao thủ cỡ Hoàng Phúc đang nhìn chằm chằm.

Trương Phụ vẫn kiên nhẫn nhìn Hồ Nguyên Trừng, không nói một lời. Ánh mắt lão sắc bén, ai nhìn cũng phải giật mình. Trông có khác nào con hổ đang nằm trong bụi rình chú hươu bước vào đúng chỗ cho nó vồ.

Mạc Thuý thì biết nhìn người hơn, bèn tranh thủ lui mấy bước, kề con dao lên sợi chão treo Hồ Quý Li. Chỉ cần hắn cứa một cái, đứt dây, thì Hồ Quý Li ắt phải rơi xuống từ nóc cột cờ cao cao, không tan xương nát thịt cũng phải gãy đoạn tứ chi.

Bọn Ngô Miễn, Kiều Biểu bèn lên tiếng can:

“ Tả tướng quốc xin hãy nghĩ kĩ. Đại Ngu ta không thể không có ngài. ”

Chỉ có Nguyễn thị là thở dài, hai tay đặt lên chuôi đao.

Chương 85: Hồi mười hai (7)

Thời gian trôi qua thật chậm, như một con sên bò trên chiếc lá. Không khí trùng xuống, nặng nề, ngột ngạt. Ai nấy đều cảm giác như có cục đá treo trên đầu, đè lên ngực mình vậy. 

Hồ Nguyên Trừng hết nhìn cháu gái, lại nhìn cha. Người cha nay đã chẳng còn trẻ trung gì nữa, đang bị treo lơ lửng trên cột cờ như một con rối, mềm oặt như miếng vải rách.

Phận làm con, ai không xót đấng sinh thành, ai mà không mang nặng nợ sinh thành ơn dưỡng dục?? Chẳng thế, mà có câu: 

“ Biển cả mênh mông không đong đầy tình mẹ 

Mây trời lồng lộng chẳng phủ kín công cha. ”

Huống hồ, trong thâm tâm, Hồ Nguyên Trừng cũng biết Quý Li không sai. Nhưng đúng phỏng có ích gì, nếu thế nhân chẳng thèm nghe không cần hiểu? Bỏ thì thương, vương thì tội…

Cuối cùng, chàng vẫn buộc lòng phải thoả hiệp.

“ Gượm đã! ”

“ Tả tướng quốc, xin đừng! ”

“ Đúng vậy. Ngài thử nghĩ xem. Thái thượng là bậc anh hùng một thời, chẳng thà tuẫn tiết cũng không thoả hiệp. ”

Trương Phụ cười khẩy, trong mắt loé lên một tia nham hiểm.

“ Giao bản vẽ thuyền Cổ Lâu ra đây, thì bọn ta sẽ thả người thân của ngươi. ”

Nói xong, y giật khẽ hai ngón tay ra dấu. Mạc Thuý hiểu ý, bèn dùng dao cứa đứt một phần ba đoạn chão, vừa đủ để nó giữ Hồ Quý Li thêm một lúc ngắn nữa.

“ Được! Các người thắng! Thả người đi. Hồ Nguyên Trừng này sẽ ở lại chốn này, bày cho các người đóng thuyền Cổ Lâu. ”

Hồ Nguyên Trừng thở dài, lại nói với hai người Ngô, Kiều:

“ Người bị treo trên kia chẳng phải cha đẻ của hai người, tất nhiên các người nói hai chữ hi sinh thật là dễ dàng. Phận làm con, nào có chuyện thấy cha mình chịu khổ mà khoanh tay đứng nhìn? ”

Ngô Miễn, Kiều Biểu đang định nói gì đó, xong lại thôi. Thực chẳng biết nói sao cho phải vào lúc này hết. Bản thân họ cũng biết lời mình vừa nói chẳng qua là một cách nguỵ biện. Hi sinh là tự nguyện. Nếu như hai người họ “ hi sinh ” Hồ Quý Li, không bằng nói lão là con tốt họ mong thí đi để giữ xe.

Trương Phụ gật đầu, nói:

“ Được! Ta tin tưởng tả tướng quốc của Đại Ngu sẽ giữ chữ tín. Mạc Thuý. Thả người! ”

]

Mạc Thuý thoăn thoắt tháo dây, chẳng mấy Hồ Quý Li đã được đặt xuống đất. Hồ Nguyên Trừng chạy vội đến bên, quỳ xuống nâng ông dậy. Hơi thở Quý Li giờ mảnh cứ như sợi chỉ mành treo chuông, yếu ớt tựa ngọn đèn trước gió. Chiếc áo ngoài nhiễm đầy máu, môi khô nẻ, râu tóc xổ tung và đôi mắt vô thần nhìn đau đáu vào Hồ Nguyên Trừng khiến trái tim chàng cứ quặn thắt lại.

Nhưng cha con đoàn viên chưa được mấy hồi, Trương Phụ đã cất cao giọng, ra một mệnh lệnh tưởng như sét đánh ngang tai:

“ Bay đâu! Ngoại trừ con công chúa, còn lại giết hết! ”Hai người Ngô Miễn, Kiều Biểu giật mình một cái. Nguyễn thị vũ động vội hai thanh loan đao chém đứt nửa thân trên mấy tên lính liền. Khiếu Hoá tăng thở dài vung nắm đấm đánh dạt Hoàng Phúc ra. Ông ngước mắt nhìn trời đêm, trông như đã lường trước được điều họ Trương sẽ nói.

Có người nói: ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê. Khiếu Hoá tăng chẳng phải quan lại nhà Ngu, chả dây mơ rễ má gì với họ Hồ. Thành thử, chỉ mình lão đủ tỉnh táo để để ý kỹ từng câu từng chữ của Trương Phụ.

Lão ta nói là “ thân nhân ”, không nhắc gì tới “ thuộc cấp ”. Tức là chỉ có Hồ Quý Li, Hồ Phiêu Hương là thoát được tử kiếp.

Hoàng Phúc cười gằn, quát:

“ Sư An Nam, xem mi chạy đi đâu! ”

Khiếu Hoá Tăng bấm tay đón chiêu, bụng bảo dạ:

[ Nay con bé đã an toàn, mình cũng nên ba mươi sáu kế chước chuồn là hơn. Dầu sao hôm nay có cố mấy cũng không cứu được Hồ Nguyên Trừng. ]

Phía xa, thì Hồ Nguyên Trừng cũng mới cãi vã một trận với Trương Phụ. Nguyên nhân thì y như những gì Khiếu Hoá tăng đã dự đoán. Chỉ khác là Trương Phụ đã nêu ra điều kiện của lão ta.

Muốn cứu sống thuộc cấp bằng hữu, thì hãy vẽ cách chế tạo Thần Cơ sang pháo ra, lão sẽ thả người.

Hồ Nguyên Trừng nghe thấy điều kiện này, càng thêm do dự.

[ Ngô tiền Vương dùng thuyền nhỏ đánh chìm thuyền lớn đã lưu danh nơi đầu sóng Bạch Đằng, nên mất thuyền Cổ Lâu cũng không sao. Đại Việt rủi có bị đô hộ nhất thời, cũng hẵng còn cơ hội trở mình. 

Nhưng nếu mất cả Thần Cơ sang pháo thì nguy to. Có nó, hoả lực của giặc sẽ mạnh mẽ khôn lường. Quân ta có dấy binh cũng chỉ là nông dân áo vải thì sao mà chịu nổi? ]

Nguyễn Công Khôi nghe vậy, bèn hét lên:
“ Ngô Miễn, Kiều Biểu! Mấy người đã nghe gì chưa?? Mau khuyên tả tướng quốc giao Thần Cơ sang pháo ra thì còn được sống! ”

Ngô, Kiều khinh bỉ nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, lại vung tay đánh ngã thêm mấy tên lính nữa. Song cả bọn đang ở giữa doanh trại, càng lâu thì lính canh nhà Minh càng kéo tới, ùn ùn hết lớp này lại lớp khác.

Nguyễn thị vung đao chém bay đầu một người khác, máu vấy đầy gương mặt trái xoan. Nàng nghĩ thầm:

[ Thì ra tướng quốc đắn đo nãy giờ là vì thế. ]

Nói đoạn, nàng hét to:

“ Tướng quốc, ngài chớ có thoả hiệp! ”

Vừa dứt câu thì Nguyễn thị đã phi tới chỗ Trương Phụ, tốc độ chẳng khác nào loài chèo bẻo săn mồi. Nhanh! Nhanh hơn nữa. Ở vào cái khoảnh khắc ngắn ngủi đó, thanh đao trong tay nàng lao đi với tốc độ nhanh nhất trong đời.

Tiếc thay, Trương đâu có phải hạng vừa. Trước khi song đao của Nguyễn thị kịp tìm tới cần cổ lão, Phụ đã rút kiếm lên cản được. Đao kiếm va nhau, toé cả lửa.

Ở một bên khác, thì Khiếu Hoá tăng và Hoàng Phúc đang giã nhau túi bụi. Vừa đánh, ông sư ăn xin vừa chộp lấy lưng áo đám lính lác đang láo nháo trước mặt, vận lực quẳng ngược về phía Hoàng Phúc như cách người ta liệng bao gạo.

Khiếu Hoá tăng dẫn Hoàng Phúc đi, trộm nghĩ chỉ cần không có y toạ trấn, nhóm Nguyễn thị chắc chắn chạy được. Thế nên ông càng cố guồng chân dùng khinh công, chạy như bay. Mỗi lần ông cất bước, mặt đất lập tức lõm xuống in nguyên một dấu chân đất sâu đến nửa đốt ngón tay. Còn ông sư thì bắn mình đi cả trượng.

Họ Hoàng không nỡ đả thương người mình, đành phải dùng nhu kình hoá giải đỡ lấy rồi gạt qua một bên khác. Bằng không với cương kình hùng mãnh của Khiếu Hoá, sĩ tốt ngã xuống phải trọng thương.

Khiếu Hoá chạy thêm một lúc, họ Hoàng đuổi theo càng lúc càng gát gao. Song trảo của y bổ ngang, vạch dọc như sấm rền chớp giật. Liệt kình ác liệt khiến Khiếu Hoá tăng không dám tuỳ tiện đón đỡ, bằng không sẽ bị hãm lại trong vòng vây của địch quân.

Chạy thêm một lát, ông sư đến một chỗ ngoặt, đang tính thở phào vì không thấy bóng tên lính lác nào thì bất giác trước mắt lập loè sáng lên. Một thanh nhuyễn kiếm thốt nhiên giật ra từ chỗ khuất, hiểm độc như một con rắn mổ mồi. Thì ra là tên Vương Sài Hồ ra tay đánh lén.

Người ta nói là hay không bằng hên, Khiếu Hoá tăng đang tập trung tinh thần đối phó trảo của Hoàng Phúc, tinh thần mới thả lỏng thì kiếm của Vương đã bạt tới ngang mặt. Nhuyễn kiếm uốn như dải lụa, chỉ cần Khiếu Hoá bước tới nửa bước là nó chọc mù đôi mắt của ông.

Lui cũng dở, tiến chẳng xong. Lần này đúng là trên đe dưới búa, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

Khiếu Hoá tăng vung chuông nện một phát trúng ngay thanh nhuyễn kiếm, chân co lên tống một cước vào ngay bụng dưới Vương Sài Hồ. Cương kình của ông sư nổi tiếng là kinh hồn, họ Vương chỉ kịp kêu thảm một tiếng, cả người đã bắn vọt ra sau như một quả pháo, xé rách cả vải lều.

Trong lều vang lên tiếng đổ vỡ, chính là do họ Vương lăn lóc gây nên.

Tuy đánh bay đối thủ, song Khiếu Hoá tăng cũng đã phải lưu bước. Hoàng Phúc nhân cơ hội này, tung mình nhảy qua đầu ông, cản lối không cho bước tiếp.

Lúc này vòng vây của quân Minh đã bắt đầu khép lại. Giữa các lều các bạt, nén chặt như nêm cơ man nào là lính lác. Gươm giáo tuốt trần sáng choang, phản chiếu ánh đuốc hồng rừng rực. Tiếng chân giộng đất át giọng người, Khiếu Hoá tăng chẳng còn nghe thấy tiếng ai nữa cả.

[ Hi vọng là ba người kia thoát thân. ]

Lão nghĩ bụng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau