THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Hồi mười một (5)

Sáng hôm sau…

Lúc ba người Lê Hổ khởi hành đến đàn Nam Giao dự Quần Hùng yến thì Quận đã bỏ đi từ bao giờ. Tạng Cẩu đi theo hai người Phạm Ngũ Thư. Trên đường, nó nhặt đại một cành cây, đánh thử một chiêu kiếm trong bộ Đảo Nam Nghịch Bắc của Ngũ Thư. Thấy thằng bé mới xem qua một lần đã mô phỏng lại được, hai người Lê Hổ chỉ biết ngơ ngác mà nhìn.

Đánh xong, lại nghe Tạng Cẩu cằn nhằn:

“ Chiêu gì mà tay cứ phải xoay xoay xoắn xoắn hết cả lên vậy? Người chứ có phải cọng bún đâu. Khó quá. ”

Phạm Ngũ Thư nhớ ngày đó mình phải luyện Nhuyễn Cốt công gần một năm cho dẻo người mới bắt đầu tập được Đảo Nam Nghịch Bắc, nên nay dù thấy Tạng Cẩu đánh chẳng ra hình thù, cũng không dám coi nhẹ thằng bé chút nào.

Ba người đồng hành, chẳng mấy đã thấy đàn Nam Giao phía trước. Lúc ở trên đường, Tạng Cẩu đã nghĩ kì nhân dị sĩ đất Nam thế đã là nhiều lắm rồi. Nhưng đi đến đây mới biết nó ấu trĩ thế nào. Thật đúng là ếch ngồi đáy giếng.

Chỗ này một anh kiếm thủ, đằng đó một gã đao khách. Phía trước bang chúng bang này đang ẩu đả, thì sau lưng môn sinh phái nọ đã làm ầm ĩ. Thiên Cơ lão đạo chưa xuất hiện, mọi người đứng đực ra một chỗ cũng buồn. Thành thử mới nảy ra cái trò luận võ. Người này xuất chiêu, kẻ kia đón đỡ. Còn những người đứng chung quanh thì thỉnh thoảng lại bình một, hai câu. Không thì chỉ điểm cho đôi ba chỗ. Cả một vùng rộng quanh đàn Nam Giao nô nức hẳn lên, như một cuộc phá cờ thế gay cấn.

Tạng Cẩu hứng quá, từ bé đến giờ nó đâu đã đi được khỏi bốn cái cổng làng đâu. Nó dùng Lăng Không Đạp Vân chạy khắp nơi, ngắm nghía đủ thứ. Thành thử bị tách khỏi hai người Lê Hổ lúc nào không hay. Thằng bé nhỏ người, cứ luồn trên lách dưới nên chẳng đụng vào ai. Nó mê nhất là chỗ mấy người có tuổi. Họ hay kể này kể kia, bao nhiêu là chuyện thú vị. Còn như mấy chỗ đánh đấm nó lại không ham lắm.

Nếu như là hồi mới tiếp xúc với võ công, Tạng Cẩu sẽ chẳng ngần ngại chạy tới xem một chiêu hai thức. Nhưng giờ, được hai người Quận Gió, Khiếu Hoá rèn cho nên thân, nó đã biết được cái gọi là “ một nghề cho chín còn hơn chín nghề ”. Thành ra không tham nhiều nữa.

“ Nhớ năm ấy lúc tay lão còn khoẻ, mắt vẫn chưa mờ, bảy vị tông sư hiện tại đánh một trận ở đền Hùng. Các chú lúc ấy còn đang bú mẹ, không có cái may mắn được chứng kiến. Cảnh tượng khi đó thực là long trời lở đất.

Hổ vương vừa gầm lên một tiếng, quá nửa quần hùng đã phải quỵ gối thở dốc. Đảo chủ đảo Bạch Long vừa bạt gươm, là bao nhiêu người ngã rạp cả xuống như lau như sậy. ”

Tạng Cẩu càng nghe càng thích, rồi lại buột miệng:

“ Thế khi đó ông quỳ hay là đứng? ”

Người nọ tuổi trạc ngũ tuần, bị thằng nhóc này “ hỏi vặn ” thẹn cháy cả mặt. Y biết mình hớ, bèn ho khan hai tiếng, biện minh:

“ Nội lực hổ vương mạnh đến mức nào, thằng oắt vắt mũi chưa sạch như mày sao tưởng tượng nổi? Tương truyền, ngựa chiến chạy thành đàn, nghe tiếng ông gầm cũng phải chạy tán loạn.

Hoàng đảo chúa của đảo Bạch Long lại càng không cần bàn. Một thanh gươm trong tay quét ngang cả võ lâm, mấy ai cản nổi một chiêu? Nghe đồn ánh gươm loáng lên thôi cũng sắc đến độ giết được người ta.

Chuông khánh còn chả ăn ai, nữa là mảnh chĩnh vứt ngoài bờ tre. Mày mà ở đó, chắc đái ra ướt hết đũng quần. ”

Nói đoạn, lại cười khẩy, nhìn Cẩu hất đầu một cái khinh khỉnh:

“ Nhãi ranh như mày đến giờ ngoài mép váy mẹ thì biết được cái quái gì chứ? Cút đi! Quần Hùng yến là nơi anh hùng tụ hội, chứ không phải cái chuồng lợn bờ ao để cho cái ngữ nhà mày đến nghịch. ”

Tạng Cẩu nghĩ: [ Mẹ mình trông thế nào mình còn chả rõ, nữa là bà mặc cái gì. Nhưng bảy tông sư nước ta cũng được gặp đến hai người rồi. Chẳng lẽ lại nói mình là đệ tử của Quận Gió? Thôi bỏ đi… nói cũng chẳng ai tin. ]

Lúc này thì hai người Lê Hổ, Ngũ Thư cũng chạy đến. Vừa hay lão già mới mắng vốn Cẩu một trận lại là người quen với Long Thành kiếm khách, bèn đứng dậy chào:

“ Anh Phạm đến rồi hả? Đây! Ngồi đây! ”Đám người bâu lấy ông ta để nghe chuyện bèn xì xào:

“ Ấy là người minh chủ đích thân mời đến đấy hả?? ”

“ Cứ tưởng phải ba đầu sáu tay, mắt xanh mỏ đỏ ghê gớm lắm chứ. ”

Phạm Ngũ Thư đang vội, nên cũng chẳng kịp đáp lời lão. Lão kia thấy y vừa đi vừa thở hổn hển, trán cũng lấm tấm mồ hôi thì không khỏi lấy làm lạ. Hà cớ gì Long Thành kiếm khách lại vội vã đến thế?

Phạm Ngũ Thư bước nhanh đến, tóm áo nhấc bổng Tạng Cẩu lên. Chỉ sợ chân nó mà chạm đất là thằng nhãi này lại luồn đi đâu mất hút. Y thấy Cẩu chỉ bé có chút xíu mà khiến y phải tìm đến mòn con mắt, chẳng biết làm sao ngoài cười khổ:

“ Cái thằng ranh… lẩn gì nhanh như chuột! Tìm chú mày bở cả hơi tai. ”

Phải mà thằng nhãi này không có ông thầy quái vật, chắc Ngũ Thư đã nọc nó ra đánh cho mấy cái. Rồi y lại nghĩ: [ Thầy xuất quỷ nhập thần như thế thì trò “ đi không ai biết về chẳng ai hay ” cũng là chuyện thường. Mình không nên trách nó làm gì. ]

Vừa nghĩ thế, Phạm Ngũ Thư vừa kiếm dây thừng buộc quanh eo Tạng Cẩu mấy vòng, một đầu thì cầm khư khư trong tay. Nghĩ bụng thế là chắc ăn, khỏi sợ thằng ranh này nó lỉnh mất.

Tạng Cẩu bị buộc như người ta cột chó, cứ đi được mấy bước là dây căng lên giật ngược nó lại. Thằng bé đâm cáu, bèn đưa dây thừng lên miệng nhai lấy nhai để cho bớt tức. Phạm Ngũ Thư trông thấy, phì cười cốc lên đầu nó:

“ Chú mày là chó thật đấy à? Đừng có cắn bậy. ”

Trung niên nọ thấy hai người có vẻ quen biết, bèn hỏi:

“ Đứa bé này phải con anh Phạm không? Lấy vợ mà không báo một câu, tôi còn đến đưa trầu gửi cau chung vui.”
“ Bác cứ đùa. Em đây là giai ế, đến vợ còn chưa có, đào đâu ra được thằng con tồng ngồng cỡ này? ”

Phạm Ngũ Thư cũng đùa lại, rồi tiếp:

“ Chẳng dám giấu bác. Sư phụ thằng nhóc này nhờ em với chủ công trông nó giúp. Thế mà mới nói có hai câu với người quen thôi, thằng ranh này đã lẩn đi đâu mất tiêu. Tìm nửa ngày giời mới ra. Nó còn bé chưa biết gì. Có nói câu nào xúc phạm thì bác cũng nể mặt em bỏ quá cho. ”

Trung niên nọ nói:

“ Không! Không! Sao lại xúc phạm? Nó là trẻ con, chấp làm gì? ”

Hai người hàn huyên thêm một lúc thì Lê Hổ tìm đến. Thấy Tạng Cẩu bị buộc dây nằm lăn lộn một chỗ, chàng ta mới thở phào ra nhẹ nhõm. Không ai tưởng tượng nổi Quận Gió lúc sửng cồ lên sẽ đáng sợ như thế nào. Lê Hổ càng không muốn đi thí nghiệm.

Tạng Cẩu nghe người lớn nói toàn mấy lời hoa mĩ khách sáo với nhau mà thấy chán muốn chết. Thành ra nó co lại ngồi một góc, ngáp ngắn ngáp dài. Tai nó lại loáng thoáng nghe được tiếng dao tiếng thớt, gà gáy lợn kêu ở xa. Nghĩ thầm chắc là người ta đang nấu nướng gì đây.

Trời chuyển dần sang trưa, bàn ghế bắt đầu được kê dọn. Chờ khách khứa an vị đủ cả thì cỗ bàn mừng công cũng lần lượt được bày biện. Mâm nào cũng đủ con gà luộc, bát thịt kho, đồ xào rán không miếng chả thì cũng có đĩa nem. Canh rau luộc xanh rờn, rượu nếp nồng trong suốt thi nhau được bưng lên.

Tạng Cẩu cứ mắt tròn mắt dẹt nhìn những mâm cỗ ê hề thịt thà Năm hết Tết đến, cả làng hò nhau nấu bánh chưng nó cũng chẳng được thấy nhiều thịt như thế.

Thiên Cơ lão đạo và Phan Chiến Thắng đến từng bàn nâng rượu chúc mừng, lại hàn huyên mấy câu mới bỏ đi. Trên mâm cao nhất dành cho nhà chủ, các vị đức cao vọng trọng chỉ còn mỗi Quận.

Tướng ngồi của ông vua trộm cũng khá là khó xem. Một chân thì co lên ghế, chân kia thì duỗi ra chiếm nửa cái gầm bàn. Một tay nâng chén uống một mình, tay còn lại thì gãy chân sồn sột. Người ngồi dưới cứ việc tỏ vẻ khó chịu, lão cũng mặc xác.

“ Cỗ bàn hôm nay đều do sơn trang Bách Điểu chuẩn bị. Bọn chúng trông thì giang hồ thảo mãng vậy thôi, chứ cũng là dạng phú hộ địa chủ có hàng trăm mẫu ruộng sâu, nghìn con trâu nái chứ không ít. Mỗi năm tô thuế thu về phải chất mấy chục rương hòm mới xuể. ”

Phạm Ngũ Thư nhìn qua chỗ Phan Chiến Thắng, thấp giọng.

Tạng Cẩu nghe xong, bèn thì thầm:

“ Tức là chú với anh Hổ đang ăn chùa uống không của kẻ thù hả? ”

“ Cũng có thể nói thế. ”

Phạm Ngũ Thư mới nói dứt lời, thì Tạng Cẩu đã nhoài lên bốc lấy bốc để đồ ăn nhai ngấu nghiến. Thằng bé từ nhỏ đã lang thang đầu đường xó chợ, thìa đũa gì nó cũng không biết dùng. Thành thử tướng ăn của nó xấu thấy sợ. Phạm Ngũ Thư với Lê Hổ nhìn lên ông thầy, lại nhìn xuống đứa học trò, chỉ biết lắc đầu cười với nhau.

Ăn ngấu ăn nghiến như thế, thành ra chỉ được một chốc là Cẩu đã nghẹn. Tay nó cứ đập mãi xuống phản, miệng ú ú ớ ớ. Người ngoài nhìn vào, trông vừa thấy bực mà lại vừa thấy buồn cười.

Lê Hổ ngồi cạnh thấy nó nghẹn, bèn tìm vội một chén nước trắng đưa sang cho Cẩu. Nào có biết ấy là chén rượu. Tạng Cẩu uống phải rượu nếp thơm, chỉ thấy cổ họng nó vừa cay lại nóng bừng lên. Máu trong người cứ như sôi sục, rất khó chịu. Mâm cỗ lại được mẻ cười to, còn Lê Hổ thì áy náy gãi đầu.

Ngũ Thư thấy nó như vậy, bèn nghĩ ra một cách. Y tháo luôn sợi dây buộc eo Tạng Cẩu ra. Được tự do, thằng bé nhảy ngay xuống đất, bắt đầu dùng khinh công chạy thật nhanh cho quên cơn khó chịu. Có thêm men cay, từng bước chạy của nó lại thêm một phần tuý ý, chút tiêu sái phóng đạt. Quả thực đã có một chút phong phạm của vua trộm.

Chương 72: Hồi mười một (6)

Mâm cỗ được một mẻ lác mắt, há hốc mồm ra mà nhìn. Không biết có bao nhiêu người thấy hổ thẹn trong ruột, tự biết nếu ra tay so tài đảm bảo sẽ bị thằng nhóc cho hít bụi. Nghĩ thầm: [ Mình tự xưng là anh hùng đến đây ăn uống, thế mà khinh công còn dưới cơ một thằng oắt con. ]

Tay trung niên trước đấy chê bai Tạng Cẩu cũng phải ngỡ ngàng. Lại nhìn sang Phạm Ngũ Thư, y chỉ biết chặc lưỡi than:

“ Hậu sinh khả uý. Thực là hậu sinh khả uý. Văn nước ta có Trạng Hiền, võ nay cũng tòi ra thằng nhóc này. Chết! Không biết tên nó là gì, sau này đi lại trên giang hồ còn tiện xưng hô? ”

Phạm Ngũ Thư đáp:

“ Nói ra sợ các bác cười. Thằng bé này tên Tạng Cẩu. ”

“ Chó bẩn? Ai lại đặt cho con cái tên vừa thô vừa hèn như thế chứ? ”

Mọi người bắt đầu bàn tán ngược xuôi, không khí vui vẻ hẳn. Chè chén đến lúc cao hứng, một thanh niên ngồi trong mâm lại bước ra, nói:

“ Ai cũng đã nhìn thấy khinh công của Tạng Cẩu, đúng là đáng nể. Nhân lúc cơm no rượu say, chi bằng để tôi lĩnh giáo công phu quyền cước của nó xem thế nào. Mọi người thấy có được không ạ? ”

Đang lúc cao hứng lại có người chịu đứng ra giúp vui, tất nhiên là ai cũng ủng hộ. Người thì nhịp tay xuống bàn, kẻ thì lấy đũa khua vào chén cổ vũ. Không ít người vừa tò mò, vừa buồn cười vì cái tên của thằng nhỏ. Thanh niên thì nọ càng được thể, xắn tay áo đi xăm xăm ra chỗ đất trống gần cái giếng. Y bèn nói:

" Cậu nhóc kia chớ có sợ. Ta đây dù sao cũng là người của phái Cửu Cung, có chút danh hão trên giang hồ. Thế nên sẽ không bắt nạt cậu nhóc đâu. "

Phía xa lại có người lên tiếng: " Thằng nhóc kia mới có tí tuổi đầu, muốn công bằng phải nhường nó ba chiêu mới đúng! "

Lời vừa nói xong, quần hào ai cũng reo lên khen là phải. Tên đệ tử của phái Cửu Cung bèn khom người thi lễ với mọi người, khảng khái: " Ba chiêu thì ba chiêu! Chẳng lẽ Trần Nhân Đức này còn phải bắt nạt một đứa trẻ hay sao? "

Tạng Cẩu chẳng nỡ bỏ mâm cỗ tí nào. Nhưng mọi người xung quanh reo hò ghê quá, nó mới sợ mà nhảy xuống đất. Đi được mấy bước, chẳng hiểu thằng bé nghĩ gì mà nó lại leo trở lại trên ghế, lấy đẫy một nắm giò xào rồi mới leo xuống lót tót ra chỗ giao đấu.

Thấy đứa nhỏ vừa đi, vừa ngồm ngoàm nhai rõ cái tướng tham ăn, ai nấy đều cười bò lăn ra. Trần Nhân Đức thì lại giận tím tái, nghĩ thằng nhãi này rõ ràng đang khinh thường mình. Y thầm hạ quyết tâm lát nữa phải cho Tạng Cẩu biết mặt.

Tạng Cẩu lại cố tình đi chậm lại để ăn cho đã, thành ra ăn hết phải nửa khoanh giò nó mới mò đến chỗ để giao đấu.

Trần Nhân Đức đã tức lắm rồi. Máu hắn sôi sùng sục, còn tai thì đỏ thấu lên tưởng như sắp có khói xì ra đến nơi vậy. Nhưng biết làm sao bây giờ? Ban nãy chính hắn đã nói là sẽ chấp Tạng Cẩu ba chiêu. Giờ mà nóng giận đánh nó trước thì chẳng phải đã bội tín trước mặt bao nhiêu anh hùng thiên hạ à? Sau này còn hành tẩu gì nữa?

Thế là, dù chả muốn tí ti ông cụ nào, hắn vẫn phải nhịn để thằng bé gặm nốt khoanh giò.

Cẩu ăn no rồi, mới đứng thủ thế, nói:

" Môn này con mới học mấy hôm, đánh chưa ra gì. Các ông các bác ở đây đều là cao thủ, có gì sai sót xin mọi người dạy bảo. "

Trần Nhân Đức hơi gằn giọng do bắt đầu mất kiên nhẫn:

" Đánh thì đánh đi, còn ở đó lôi thôi cái gì? "

Tạng Cẩu giật mình, bèn nhảy tới trước. Nó nhớ lời Khiếu Hóa tăng đã chỉ, bèn dùng hay ngón tay thay mũi thương, đánh ra chiêu đầu tiên của Nhạc gia thương pháp.

Kể cũng lạ, trước đấy môn thương pháp tạp nham này cực kì bình thường, nhưng từ khi tiếp xúc với Quận và Khiếu Hóa, nay Tạng Cẩu thi triển ra đã có một cái thần vận kì lạ. Nói không ngoa, thì như vẽ mắt cho mĩ nhân, điểm nhãn cho rồng vậy. Trần Nhân Đức thấy chiêu của thằng bé ác liệt không ngờ, bèn vung chưởng gạt ngang. Y biết khinh công của mình dưới cơ Cẩu, cho dù muốn tránh cũng không tránh được.

Tạng Cẩu thấy vậy, bèn biến chiêu liền. Vẫn là hai ngón tay, nhưng lần này nó dùng chiêu Đạp Tuyết Tầm Mai của Tuyết Trai kiếm pháp. Trần Nhân Đức chưa kịp phản ứng thì kiếm chiêu của Tạng Cẩu đà tìm đến dí ngay vào cổ họng. Y gầm lên một tiếng, hai chưởng đan vào nhau đánh ra bộ võ công Cả Thuyền Cả Sóng. Chưởng kình như sóng lớn tạt vào tới tấp từ hai phía, khí thế thật bức người. Cảm tưởng như thuyền lớn cũng phải chìm nghỉm, nữa là cái thuyền thúng con con Tạng Cẩu.

Phát ra chưởng này, Trần Nhân Đức cũng phải thầm hổ thẹn, nghĩ: [ Ta đã nói là chấp nó ba chiêu, thế mà đã bị ép phải phản công chỉ sau có hai đòn. Không biết sư thừa của thằng nhãi này là ai mà cao minh đến thế? ]

Tạng Cẩu gặp phải chiêu này cũng phát hoảng. Nhưng nó lại nhớ đến lời Quận từng nói lúc trước, bèn cố bình tĩnh lại. Giữa một rừng chưởng pháp đánh đến ngập mặt mà vẫn phải bình tĩnh, nói dễ hơn làm. Huống hồ thằng nhóc năm nay mới có tám tuổi đầu.

[ Mình nhìn ra được rồi. Chưởng pháp chú này tuy là dồn dập, nhưng lại quá nhiều hư chiêu. Chỉ cần mình cẩn thận, nhân lúc sơ hở dùng khinh công trội hơn đánh trúng điểm yếu là thắng! ]Nghĩ là làm, Tạng Cẩu nhẹ nhàng gập người lại, dùng Lăng Không Đạp Vân mà chạy giữa muôn trùng chưởng ảnh đang xồ đến như sóng Đà cuồn cuộn. Trần Nhân Đức nghĩ thằng nhóc còn nhỏ con, nên chưa muốn phát ra chưởng tất sát. Hai bên cứ giằng co mãi, Tạng Cẩu nội lực yếu hơn tự nhiên sẽ phải bại.

Quả nhiên chẳng được bao lâu, Cẩu đã xuống sức rõ rệt. Nó vừa thở hổn hển, vừa tìm cách phá giải chiêu Cả Thuyền Cả Sóng của Trần Nhân Đức đến nỗi xuất thần. Quần hào la ó mắng Trần Nhân Đức, ủng hộ nó nó cũng chẳng hay.

Trần Nhân Đức cảm thấy như vừa ngậm trúng quả mướp đắng. Nói thế nào y cũng là người lớn, là bậc tiền bối trong giang hồ, có vai có vế đàng hoàng. Đối thủ lại là một thằng nhóc con chẳng biết từ đâu chui ra. Không những chẳng chỉ giáo được điều gì, lại còn ỷ vào nội lực bắt nạt thằng bé.

" Này, có biết xấu hổ không? "

" Bội tín, vô liêm sỉ! "

" Mẹ nó! Bắt nạt thằng nhóc chỉ có chút nội lực cỏn con thì còn ra thể thống gì? Có giỏi thì đánh với ông mày này! "

Trần Nhân Đức giờ mới thấy mình dại. Thắng thì cũng mang tiếng bắt nạt trẻ con, mà thua thì lại càng nhục về cho môn phái. Y nhất thời thất thần, chưởng pháp hơi lỏng ra một chút. Tạng Cẩu cũng chỉ chờ có thế, xấn ngay tới chỗ sơ hở mà tung chiêu Hàm Chó Vó Ngựa.

Bốp!

Quả đấm của thằng bé không còn bao nhiêu chân khí nội lực, nhưng lại xảo diệu ở cái " đúng lúc, đúng chỗ ".

Trần Nhân Đức lơ lỏng, nội kình hãy còn ngưng ở hai tay chưa phát. Chính là cái thời điểm " lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh ". Thành ra chân khí hộ thân của y không làm gì được Cẩu. Ấy là đúng lúc.

Tạng Cẩu lùn tịt, Trần Nhân Đức muốn đánh trúng nó ắt phải cúi thấp xuống. Y lại để lộ sơ hở bên mé sườn bên phải. Thành ra mặt y cũng nằm vừa luôn tầm tay vung của Cẩu. Ấy, lại là đúng chỗ.

Một tiếng kêu rõ to vang lên, má Trần Nhân Đức liền thấu đỏ. Tạng Cẩu thì ngã bệt xuống đất, thở không ra hơi. Trước đấy nó dùng Lăng Không Đạp Vân chạy nửa ngày, sau lại phải đánh nhau, thành ra sớm đã mệt lử.

Quần hào ai nấy đều vỗ tay khen hay. Thậm chí còn có một vài ẩn sĩ, hoặc hảo thủ các bang các phái nảy ý muốn nhận Tạng Cẩu làm đệ tử. Thế rồi lại nghĩ: [ Tự nhiên từ đâu lại chui ra một nhân tài học võ còn bé tí thế này, chứng tỏ sư thừa của thằng nhãi này ắt có lai lịch không nhỏ. Không khéo còn là mấy vị tông sư Hổ vương, hoặc là Hoàng đảo chủ… ]

Trên đàn Nam Giao, Thiên Cơ lão đạo nghiêng mắt nhìn vua trộm:

" Không hổ là đồ đệ của vua trộm. Ôi. Giá như mấy tên đồ đệ bất tài của tôi bằng được một phần của nó, thì đã không phải bỏ mạng trong tay đảng ác. "

" Sao? Lão đạo nổi lòng yêu tài, muốn dạy nó mấy chiêu thì cứ việc. "Thiên Cơ lão đạo với Quận Gió từng giao thủ, lại là bạn vong niên. Lão đạo sĩ chỉ cần liếc một cái là biết ngay thân pháp Lăng Không Đạp Vân của Cẩu là do Quận chân truyền.

Quận Gió nghĩ thầm:

[ Tạng Cẩu dại quá. Đã nói đừng để lộ ra là đồ đệ của mình, thế mà cứ phải phô ra cho bằng được. Cũng may chỉ có Thiên Cơ lão đạo nhìn thấu được thân pháp của nó, bằng không thì hỏng bét hết cả. ]

Tối muộn hôm qua, trước khi Quận nói chuyện với Cẩu ông đã gặp Thiên Cơ nói chuyện mật thư. Lão đạo sĩ thuật lại qua qua với Quận, là những gì ghi trên mật thư đúng là bằng chứng cho hành vi bán nước của Phan Chiến Thắng và sơn trang Bách Điểu. Biết thế lực của sơn trang Bách Điểu không thể coi thường, nên Quận Gió mới để Tạng Cẩu đi theo hai người Lê Hổ.

Tạng Cẩu được Phạm Ngũ Thư đưa về chỗ, cho ngồi xuống nghỉ. Quần hào cũng nhìn thằng bé bằng con mắt khác. Đúng thực là nó may mắn, nhưng nên nhớ thằng bé cũng mới chỉ có tám tuổi đầu mà thôi.

Tối muộn, tiệc tàn…

Thiên Cơ lão đạo nhẹ nhàng bước lên đàn Nam Giao, nhìn xuống quần hào bên dưới. Ông tằng hắng một cái, bao nhiêu tiếng cười tiếng nói đang rôm rả khắp nơi lập tức lắng xuống, rồi im hẳn. Người người ai nấy đều hướng mắt về nơi đài cao, đứng một ông đạo sĩ già nua.

“ Các vị anh hùng, hào kiệt nước Nam, xin cho tôi được nói vài lời. Ngày trước dĩ lùi Quần Hùng yến lại một hôm, ấy là do có chuyện lớn tày trời xảy ra. Thế nên mới muốn nói chuyện này ra cho mọi người cùng nghe, để có một lời phân giải công bằng. ”

Nói xong, tay ông giơ cao hai vật. Một là tấm thánh lệnh Quần Hùng, một là bảo kiếm Đông A. Đuốc nổi lên như rừng, ánh lửa rọi sáng mấy cũng chẳng thể chiếu vào hai vật đúc từ đồng đen.

“ Mời Phan trang chủ lên đây đối chất với Quận Gió. ”

Hai tiếng Quận Gió vừa cất lên, quần hào lập tức dậy sóng. Cứ mười người ở đây thì bốn có ân, năm có oán dù ít dù nhiều với Quận. Thế nhưng vua trộm xuất thần nhập quỷ, thoắt ẩn thoắt hiện. Dù là người mang ân, kẻ gánh oán với ông cũng chưa mấy ai được nhìn thấy bộ dạng ông. Thành thử, nhiều người cảm thấy cực kì tò mò không biết vua trộm thần thông quảng đại trông ra làm sao, có như những gì người ta đồn đại hay không. Số ít tinh tế lão đời hơn thì đã mơ hồ liên hệ Quận với lão già vô duyên ngồi trên mâm cao nhất.

Phan Chiến Thắng rảo bước lên đàn Nam Giao, sau lưng là ba Tinh của sơn trang Bách Điểu. Mỗi bước chân y cất lên, là một lần ánh mắt của Quận Gió lao tới quất vào mặt.

Ba người đi sau cứ giật mình thon thót. Mắt Quận quắc lên sang quá, mà sắc nữa. Nói như là ánh chớp giật giữa đêm dông đầu hạ cũng chẳng sai. Chỉ có Phan Chiến Thắng là thong dong chắp tay sau mông mà bước chậm, biết rằng hôm nay ắt sẽ có một người nằm lại ở chỗ này.

Trên đàn Nam Giao nay đứng lố nhố sáu người. Bốn ông trùm của Bách Điểu sơn trang một bên, vua trộm một bên. Thiên Cơ lão đạo đứng ở giữa, ngăn cách song phương giống như là trọng tài ghìm hai đấu thủ trước khi tiếng cồng sinh tử vang lên vậy.

Quận cố dằn cơn tức xuống chưa ra tay vội mà nhìn Thiên Cơ lão đạo, chờ đợi ông lên tiếng. Dẫu sao, người có trong tay bức mật thư bằng chứng cũng là Thiên Cơ.

Thiên Cơ lão đạo vận khí, khiến tiếng lão ầm vang như tiếng suối nguồn đổ từ vách đá, quần hào vây quanh ai cũng nghe được rõ mồn một.

“ Chẳng là trong võ lâm nước Nam ta, lại có một kẻ dám báng bổ hồn thiêng Lạc Việt, chà đạp lên đất tổ Phong Châu, mang ô nhục về cho dòng giống rồng tiên vua Hùng. Ngặt nỗi tên này võ thuật cao siêu chẳng kém bần đạo. Thế nên bần đạo mong các vị anh hùng cho biết cao kiến, phải xử lí tên khốn ấy ra làm sao. ”

“ Chí phải! Chí phải! “

Quần hào nghe có người bán nước, thì phẫn nộ không sao nén nổi, nhao nhao cả lên.

Phan Chiến Thắng nhếch mép, lên tiếng:

“ Dám hỏi minh chủ, kẻ này đã phạm phải cái tội tày đình gì?? Có thể nói ra cho mọi người được tỏ tường? ”

Quận Gió bị bất ngờ bởi nước cờ này của Phan Chiến Thắng. Lẽ nào chưa khảo đã khai, lạy ông tôi ở bụi này? Rồi ông lại nghĩ:

[ Có mình và Thiên Cơ lão đạo ra tay, thì hắn có giả thần giả quỷ thế nào đi nữa cũng không phải sợ. ]

Phan Chiến Thắng thấy vậy, cũng chỉ cười khẩy.

Chương 73: Tiền truyện hồi hai (3)

Phạm Lục Bình thu chặt hai bàn tay quanh chuôi cổ kiếm, chỉ toan xông tới trước liều mạng. Điệu cười nhếch mép đầy khinh thường của đối thủ phản chiếu trong đôi mắt y. Hắn thầm thề sẽ khiến kẻ địch phải trả giá đắt cho sự coi rẻ này.

Bỗng nhiên…

Ngoài cổng chùa bật lên một hồi rống trầm hùng hàm hậu, khác nào tiếng hổ gầm trước núi. Đám người đang chuẩn bị giao đấu bị giật mình, vội vàng đề khí giữ vững thân mình. Thế mà cơ thể vẫn lung lay không ngừng chẳng sao đứng thẳng nổi, đủ thấy nội lực của người phát ra tiếng rống hùng hậu đến cỡ nào.

Liền đó, tiếng binh khí va đụng nhau chan chát bắt đầu vang lên. Trong ánh mắt sững sờ của quần hào, có hai bóng người tung mình nhảy lên đầu cổng tam quan mà đánh nhau.

Tam quan chùa Trấn Quốc cao đến mấy trượng, thế mà hai người thần bí chẳng những có thể nhảy lên dễ dàng, trong lúc ở giữa bán không còn kịp trao đổi năm sáu chiêu.

[ Hai người nọ là ai mà lại có võ công cao nhường này?? ]

Đám người sơn trang Bách Điểu lẫn bọn Phạm Lục Bình đều lộ vẻ cảnh giác, chỉ sợ là viện binh của địch thủ mới tìm đến, bèn ngưng thần nhìn kỹ xem có khám phá ra thân phận của đối phương hay không.

Thì thấy một kẻ vận đạo bào màu xám tro, tay nắm chuôi thanh kiếm lưỡi đen tuốt trần. Dưới ánh trăng, mép kiếm lừ lừ toả ra ánh sáng màu đỏ tươi như lửa, trông đến là quái dị.

Đối diện với y là một kẻ mặc đồ đen, che mặt. Tay gã nâng một thanh đao cong cong, lưỡi cũng đen bóng như đúc từ bóng tối ra.

Thiên Cơ lão đạo nheo nheo nhìn đối thủ, những vết chân chim nơi đuôi mắt hằn lên rõ mồn một. Thanh đao trong tay đối thủ chỉ mảnh như lá lúa, nhưng có thể đấu không phân cao thấp với Đông A kiếm. Mà trên cả đất Đại Việt, chỉ có duy nhất một thanh đao làm được điều đó.

Đao Lĩnh Nam.

Đông A kiếm trong tay Thiên Cơ lão đạo hơi rung lên, ánh đỏ chiếu rọi lên mặt đối thủ, phản chiếu trong tròng mắt đen sâu thăm thẳm. Hai người ngưng thần thủ thế, nhìn chằm chằm đối thủ chẳng khác nào hai con rắn cuộn mình nhìn kẻ thù, hai con cọp dữ vờn quanh con mồi.

Đám người ở dưới sân đứng nhìn trân trân, không dám chớp mắt. Hai vị cao thủ vì sao lại đến đây, giao chiến ở chốn thiền tu thanh tịnh này??

Gió hồ khẽ thoảng qua, cuộn lên tàn tro trong lò hương hóa vàng. Một mảnh tro tàn nhẹ nhàng phấp phới, lấy ngọn gió làm bậc thang để mà leo lên tầng không, từng chút từng chút một.

Không một dấu hiệu, hai người động thân.

Các vị sư sãi trong chùa không có võ công, thành thử chỉ thấy hai cái bóng đen đụng vào nhau rồi dạt ra, ánh lửa tóe lên giữa tiếng tinh tang thanh đến rợn người. Mấy người Lê Học với bọn sơn trang Bách Điểu thì võ nghệ có phần nhỉnh hơn, nên cũng theo kịp động tác của song phương.

Chỉ thấy cổ tay Thiên Cơ lão đạo xoay chuyển liên tục, Đông A kiếm vạch nên từng mảnh trăng. Bốn chiêu kiếm từ cùng một người, đánh ra trong thời gian chỉ độ nửa hô hấp, thế mà mạnh yếu nhanh chậm thẳng cong hoàn toàn khác nhau, thực đúng là kì cảnh.

Người thần bí nọ cũng chẳng chịu kém cạnh. Y vung đao Lĩnh Nam, đối chiêu chan chát với Thiên Cơ. Thiên Cơ đánh chậm thì y dùng nhanh để phá, dụng tốc độ thì y lại lấy cái chậm để hóa giải. Lúc lão đạo lấy lực, thì y dùng thế nhu hòa gạt đi. Khi lão toan dùng xảo kình, thì y lại vận man lực lên đánh dạt.

Người dân đến chùa vãn cảnh thắp hương làm lễ thấy có người giao đấu thì đâu có dám ở lại. Người nọ đỡ kẻ kia, đều trèo tường nhảy xuống hồ mà bơi vào bờ. Áo mới du xuân bị dính bùn, ướt bẩn cũng không dám than, chỉ biết tất tả chạy cho xa trước đã.

Sư sãi với các chú tiểu thì bảo nhanh lui nhanh vào trong chính điện, đóng kín cửa lại rồi mới hé mắt nhìn ra xem cuộc chiến bao giờ thì chấm dứt. Một số tìm cách lẩn về trai phòng, đặng gói ghém đồ đạc rồi qua chùa khác lánh nạn.

Hai cao thủ cứ như hai con chim cắt giao chiến, xáp gần rồi tách ra, mãi mà không phân ra chính phụ mạnh yếu, ai ở chiếu trên ai xuống hạ phong. Chỉ có kiếm khí đao khí đánh ra tứ phía, chém vào tán cây, khiến lá rụng rơi lả tả xuống sân gạch vắng hoe.

Gã áo đen chợt xoay người, một đao khảm tới muốn chém văng cánh tay của Thiên Cơ. Nhưng lão đạo sĩ đã nhanh hơn một bước. Ông lật nghiêng thanh kiếm, cản được nhát chém hiểm hóc. Kiếm Đông A va vào đao Lĩnh Nam, âm thanh trong như tiếng chuông vang ra mặt hồ, vào tận rặng si bên bờ.

Thiên Cơ lão đạo bất ngờ lật tay, đánh trả một chưởng. Một chưởng nhìn như thường thường, không nhanh cũng không chậm, chẳng mạnh cũng không yếu. Ấy thế mà, trước một chưởng tưởng như bình thường ấy, gã mặc áo đen bắt đầu luống cuống. Nó cứ tà tà như vậy, nhưng lại huyền ảo đến mức không tưởng. Bình thường đến phi thường, lại phi thường đến mức nhìn như bình thường. Một chưởng không thể nắm bắt, không thể đỡ.

Gã mặc đồ đen hú lên một tiếng, đoạn cũng lật tay, vỗ ra một cái toàn lực. Chưởng của hai bên đụng nhau, chưởng tâm bất thần dán sát lại. Đến một tiếng động khẽ như tiếng đập cánh của con ngài cũng chẳng nghe thấy nổi.

Bình!

Ngay sau đó, nhanh đến nỗi đám người bọn Lê Học, Gia Nghĩa chẳng kịp hiểu, tay áo đen đã văng ngược xuống đất. Lưng hắn đụng mạnh lên sân gạch, vai phải buông thõng vô lực. Dù hắn đang che mặt, ai cũng biết hắn ắt vừa phun ra một búng máu to.

“ Thiên Đạo thần chưởng, chưởng trung thiên đạo. Lợi hại lắm. ”

Kẻ kia làu bàu, nói với âm lượng chỉ đủ cho hắn nghe. Đoạn, hắn lại vùng đứng lên, vừa cười ha hả vừa quát lớn:

“ Thiên Cơ lão đạo, có giỏi thì nhà ngươi đuổi theo ta đi. Bằng không, bí mật của thành Cổ Loa sẽ được truyền ra cho bàn dân thiên hạ. ”

Nói rồi y vụt chạy, dùng môn Bích Hổ Du Tường nhảy vọt ra khỏi ngôi chùa cổ. Thiên Cơ lão đạo nghe thấy y nói về bí mật của Loa thành thì giật mình một cái, bèn gác kiếm lên lưng, vội vàng đuổi theo. Ông nghĩ:

[ Khinh công của mình tuy không có gì nổi bật, nhưng hắn lại đang bị thương. Nếu cố hết sức chắc chắn đuổi kịp!
Rồi Thiên Cơ lại nhớ đến hai người bạn vong niên đã khăn gói lên đường từ hồi sáng mà chặc lưỡi, không nén nổi một tiếng thở dài. Nếu có vua trộm, thì kẻ áo đen làm sao có cơ hội thoát thân?

Lúc nghĩ đến đây thì Thiên Cơ lão đạo đã lướt đến đầu tường. Chỉ thấy dưới ánh trăng mới mọc, kẻ áo đen phóng người trên mặt hồ, chân đạp lấy một cánh sen mà mượn đà phi vào bờ. Một ít bọt nước theo đó bắn lên, dính vào chéo áo hắn.

Thiên Cơ lão đạo thấy khinh công đối phương hơn hẳn mình một bậc, nhưng không có thời gian mà trầm trồ thán phục. Ông cũng búng mình xuống khỏi bờ tường, lại nhấn chân vào vách đất mà mượn lực. Thiên Cơ lão đạo bắn mình đi như một mũi tên, tốc độ nhanh đến chóng mặt, chỉ có động tác là hơi xấu.

Gần đến bờ, Thiên Cơ bắt đầu hết đà. Ông bèn vung tay chưởng mạnh xuống nước, mượn lực đó bắn người thêm một quãng ngắn. Dù có hơi chật vật, nhưng đã vào đến bờ. Kẻ áo đen hãy còn chưa chạy được quá xa, chính đang dựa vào một gốc cây mà thở dốc. Y đã bị thương dưới chưởng của Thiên Cơ lão đạo, tất nhiên không tiện khinh công trong thời gian dài.

Thiên Cơ không cho đối thủ cơ hội hồi khí, lao tới cản trước một bước. Ông phất tay, phát chưởng chộp mạnh vào vai của kẻ áo đen toan chế trụ hắn. Gã nọ thấy vậy cũng phát chưởng đánh lại.

Bình!

Hai bàn tay vỗ vào nhau, dội ra một tiếng vang. Thiên Cơ lão đạo chỉ thấy một luồng xảo kình cuốn vào lòng bàn tay, nhưng đã nhanh chóng bị Thiên Đạo Thần Chưởng hóa giải nên cũng không để ý tới. Trái lại, đối thủ của lão thì lại rên lên một tiếng nữa, ra chiều đau đớn lắm.

Y mượn đà một chưởng đó, lui nhanh ra sau rồi bỏ chạy. Thiên Cơ lại đuổi theo sát nút, kiếm nắm chắc trong tay. Hai người cứ một chạy, một lần theo. Thoắt cái đã được hơn mười dặm. Kẻ áo đen vội vàng tách khỏi bờ hồ, lẩn vào trong rừng cây. Có lẽ y nghĩ rừng cây rậm rạp sẽ giúp y cắt đuôi được lão đạo sĩ.

Chỉ chừng mấy hơi thở sau là Thiên Cơ lão đạo đã đuổi đến nơi. Lão dáo dác nhìn quanh, tiếc thay ánh trăng không xuyên được qua những tán cây rậm rạp, nên tạm thời không tìm được dấu vết của kẻ áo đen. Thiên Cơ lão đạo bắt đầu đâm lo.

[ Chìa khóa Loa thành đã thất lạc rất nhiều năm nay lại xuất hiện trong tay hắn, lẽ nào bí mật của thành Cổ Loa không chỉ có mình mình biết? Không! Có lẽ hắn chỉ đoán bừa… ]

Nghĩ vậy, lão quay người bỏ đi. Thế nhưng, mới được hai ba bước, Thiên Cơ lão đạo bất chợt đạp gãy một cành cây khô. Tiếng rắc giòn tan vang lên, khiến lão ngừng bước. Thiên Cơ lão đạo lặng người đi một chút, trong lòng luẩn quẩn vô vàn ý niệm.

[ Ăn nhai, nói nghĩ. Nếu chẳng may hắn thực sự biết bí mật của thành Cổ Loa, thì chẳng phải mình phụ sự kì vọng của tiên tổ, thành tội nhân của cả họ hay sao? Không được. Bằng giá nào mình cũng phải lấy chìa khóa Loa thành về. ]

Đúng lúc này, bụi cây cách đó độ mười thước chợt phát ra tiếng loạt xoạt. Thiên Cơ lão đạo không kịp nghĩ nhiều, vội vàng ném thanh Đông A kiếm đi như một ngọn phi đao.

Tiếng kêu thất thanh bật lên xé cả màn đêm. Chim rừng bị âm thanh đánh động, giật mình tung cánh bay tứ tán. Lá bay lả tả, lông vũ rơi xiên êm ru mượt khác nào lụa Hà Đông?

Đoán là đã chế trụ được đối thủ, đôi mắt cũng đã dần quen với bóng tối, Thiên Cơ lão đạo mới tiến lại gần. Nằm dưới đất bất động, kiếm Đông A đâm trúng ngực, ngoài gã mặc đồ đen ra thì còn ai vào đây nữa? Đêm hôm ai lại mò vào rừng làm gì?

Thiên Cơ lão đạo rút kiếm ra, máu tươi nhuốm vào vệt đỏ trên lưỡi kiếm, sáng lên lấp lánh như ngọc. Lão lục lọi một hồi, lấy ra được từ áo kẻ thần bí nọ một vật to bằng nắm đấm. Cầm được nó, cảm nhận sự mát lạnh truyền tới tận xương qua từng đầu ngón tay, lão mới thở phào an tâm. Lúc bấy giờ, ông mới thò tay kéo mặt nạ của tên hắc y xuống.

[ Để xem thân phận thật của nhà ngươi nào. ]

Tấm vải đen tuột xuống, để lộ diện mạo của kẻ thần bí. Nhìn thấy khuôn mặt y, Thiên Cơ lão đạo không khỏi giật mình thảng thốt. Không thể nào! Tại sao người đó lại xuất hiện ở đây? Hà cớ gì chìa khóa Loa thành lại nằm trong tay hắn? Tại sao y lại có võ công cao cường chỉ thua lão một chiêu nửa thức?

Vô vàn câu hỏi hiện lên trong nội tâm vốn đã rối loạn của Thiên Cơ lão đạo. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, lão đạo sĩ già ngơ ngác đến điếng người. Giữa hai cao thủ với nhau, thì chỉ cần thất thần trong một phần mười khoảng thời gian ấy thôi cũng đủ trí mạng rồi.Mắt của kẻ thần bí đột nhiên mở trừng ra, tay lần xuống eo nhấn một cái. Tức thì, vô số mũi châm xé áo bắn liên tiếp vào người Thiên Cơ lão đạo. Thì ra y giấu cơ quan ở bụng, lấy áo che lại. Một khi gạt lẫy ở thắt lưng, ám khí sẽ bắn ra như mưa.

Thiên Cơ lão đạo đang lúc thất thần, không kịp đề phòng. Mũi châm được lò xo cứng bắn ra, mạnh như sấm rung nhanh tựa chớp giật. Khu rừng lại tối om om, thế nên dù có võ công hơn người thì Thiên Cơ vẫn dính hết thảy mười bốn mũi châm. Ông chỉ kịp kêu lên một tiếng, thì gân xanh đã nổi lên đầy cả trán và cổ. Biết là mũi châm có bôi chất độc, nhưng ông không thể nhận ra đó là độc gì. Chỉ biết tuy là tạm thời không trí mạng, nhưng toàn thân cứ như có dòng điện chạy quanh, cả người trừ cánh tay trái ra không thể nhúc nhích nổi dù chỉ một khớp xương. Ông lại phát hiện dù có vận nội lực cũng không bức nổi chất độc ra khỏi cơ thể.

Kẻ nọ lừ lừ đứng dậy, nhìn ông một cái. Ánh mắt của hắn quắc lên, sáng và sâu lắm. Đôi môi mỏng của hắn khẽ nhếch, tạo thành một nụ cười nhìn mà thấy sởn gai ốc.

Thiên Cơ lão đạo thấy y kề đao lên cổ mình, biết là chuyện đã hỏng. Ông thở dài, thầm trách bản thân bất cẩn. Nếu lúc đó ông bình tĩnh hơn chứ không vội vàng muốn cướp lại chìa khóa Loa thành, thì y làm gì có cơ hội dùng ám khí hại ông.

Gã nọ chép miệng mấy cái, nói:

“ Xem chừng ta có gặng hỏi đe dọa cỡ nào, nhà ngươi cũng không chịu tiết lộ cách phá giải bí ẩn của chìa khóa Loa thành đâu nhỉ. ”

Thiên Cơ lão đạo cười khẩy, không thèm đáp. Ông biết, dù cho mình có nói gì đi chăng nữa, hắn cũng sẽ giết người bịt miệng. Họa may võ công ông khôi phục, thì dựa vào Thiên Đạo thần chưởng, hắn làm sao đánh lại ông cơ chứ. Chỉ có kẻ ngu mới để Thiên Cơ sống mà trả thù.

Gã nọ tất nhiên không phải là kẻ ngu. Thế nên, hắn chỉ nhún vai, không phí lời thêm nữa.

Nào ngờ, bàn tay trái đang run rẩy của Thiên Cơ lão đạo đột nhiên bổ ra một chưởng nhanh như trảo chớp. Đúng là Thiên Đạo thần chưởng. Kẻ thần bí nọ thoáng giật mình, không ngờ đến mặc dù đã trúng độc, Thiên Cơ lão đạo vẫn có thể vỗ ra một chưởng trí mạng đến thế.

Ở phương xa, có một người đàn bà ôm đàn bầu ngồi trước một gian nhà tranh. Nghe tiếng chim kêu dáo dác, thị bèn buông đàn, tung mình một cái. Tức thì cả người lướt qua không trung, thoắt cái đã lên tận ngọn cây si trăm tuổi. Thân pháp chẳng khác nào quỷ ảnh.

Đàn chim bay nhanh về hướng của thị, sự hốt hoảng phản chiếu trong đôi mắt át cả ánh trăng mờ. Người đàn bà vuốt cần, khảy một cái lên dây đàn. Tiếng đàn bầu cất lên da diết mười phần, ngân nga một cách đầy huyễn hoặc. Lạ chưa. Đàn chim đang kiệt sức vỗ phần phật đôi cánh nhỏ chợt bình tĩnh lại, đến đậu xuống cành cây ngay sát mặt thị mà rỉa lông rỉa cánh.

Người đàn bà nhìn về phương xa, nơi đàn chim cất cánh, đáy lòng thoáng qua một dự cảm chẳng lành. Nói đoạn, vẫn ôm đàn bầu, thị nhún chân lên cành cây, thoắt một cái đã vọt ra mấy trượng. Lướt đi chẳng để lại bóng người, so với quỷ ảnh còn đáng sợ hơn vài phần.

Lưng người đàn bà biến mất trong những tán cây được một hồi, thì đám chim chóc mới như sực tỉnh khỏi cơn mê.

Tiếng đàn độc huyền vô hình nhưng có thể mê hoặc nhân tâm, che mờ thần trí, giết người hạ địch, chẳng còn ai khoác ngoài Cầm Ma.

Cầm Ma thi triển khinh công được non bốn năm dặm thì dừng lại, cảnh giác nhìn xuống bãi đất trống bên dưới. Bóng tối của cánh rừng ôm lấy tiếng chân đi chậm rãi, âm thanh cỏ cây lay động theo từng bước. Đoạn, tiến ra từ trong rặng cây một lão đạo sĩ già với bộ đạo bào xám tro, hai tay nắm chắc một thanh đao, một thanh kiếm.

Nhìn nước đồng đen tuyền đặc trưng, Cầm Ma nhận ra ngay hai thanh binh khí gắn với hai huyền thoại của võ lâm đương thời. Kiếm Đông A thì thị chẳng lạ gì, nhưng đao Lĩnh Nam thì tưởng đã biến mất cùng với chủ nhân của nó, không ngờ lại xuất hiện ở chốn này. Khi Thiên Cơ tới gần thêm, thì thị chợt nghe thấy mùi tanh nhàn nhạt còn thoảng trong không khí, dường như là bắt nguồn từ thanh đao Lĩnh Nam.

Thiên Cơ lão đạo ngẩng lên, mắt xoáy vào Cầm Ma. Trừ lão ra không còn một ai được biết, rằng trong khu rừng vắng vẻ nọ có một thi thể đã mãi nằm lại nơi đó.

Cầm Ma nhảy xuống khỏi chỗ đứng, bước đến trước mấy bước, đoạn cất tiếng hỏi bằng giọng lạnh nhạt mười phần:

“ Ông bị thương? ”

Thiên Cơ khẽ đảo mắt, đáp:

“ Bị một tên tiểu nhân ném đá giấu tay, không cẩn thận trúng phải một ít độc châm của hắn. Không hề gì hết. ”

Cầm Ma nghe lão giải thích xong, cũng không gặng hỏi nữa, chỉ nhìn thanh đao đen bóng mà nói:

“ Ông đang bị thương, mang đao báu theo bên mình chỉ tổ thêm phiền. Chẳng bằng để tôi giữ hộ. ”

Thiên Cơ lão đạo nhìn thanh đao Lĩnh Nam, thoáng do dự. Khó khăn lắm mới tìm được cả đao quý, gươm báu. Song lại nghĩ tới thương thế trong người, thêm vào kiêng kị võ công của Cầm Ma, bèn chặc lưỡi đưa thanh kiếm Đông A cho thị.

Cầm Ma đón kiếm, sâu trong mắt xẹt nhanh qua một tia hoài nghi. Song, bà vẫn nói:

“ Tôi ở cù lao ngay bờ bắc Tây Hồ, cách chốn này chỉ mấy dặm đường. Bao giờ thương thế lành hẳn thì đến tìm tôi. ”

“ Nhất định. ”

Thiên Cơ lão đạo trầm giọng, nói.

Chương 74: Hồi mười một (7)

Phan Chiến Thắng thấy vậy, cũng chỉ cười khẩy.

Thiên Cơ lão đạo cao giọng:

“ Kẻ này chẳng những có ý tìm giết hết hậu nhân nhà Trần, bán nước ta cho giặc phương bắc mà còn có ý tìm thanh Thuận Thiên kiếm dâng cho vua Minh! Mọi người nói xem, thế có chấp nhân nổi không? ”

“ Cái gì? ”

“ Mẹ nó, khôn ngoan đá đáp người ngoài. Thằng khốn ấy có xứng làm con dân Đại Việt hay không?? ”

“ Băm vằm nó ra! ”

Thuận Thiên kiếm mất tích cũng ngót một ngàn năm trăm năm, nhưng trong dân gian danh tiếng của nó vẫn truyền xa như lửa âm ỉ cháy. Ở cái chốn võ lâm Đại Việt ngày đó, có ai mà không biết danh của kiếm thần tượng trưng cho đế quyền nước nam ấy. Nay có người muốn lùng kiếm dâng cho Chu Đệ, thì khác nào bôi tro trát trấu vào quốc hồn?

Thiên Cơ lão đạo chờ tiếng chửi mắng giảm bớt, mới quay sang hỏi:

“ Theo bác Quận, hạng người ấy phải xử lí như thế nào? ”

“ Để anh hùng hào kiệt chốn này mỗi người chửi một câu, đánh một cái là được. Hắn không chết vì đau, cũng phải đi vì nhục. ” – Quận Gió vuốt chòm râu, cười khẽ. Cách của ông so với người khác thì ôn hòa hơn nhiều, song cũng là hiệu quả nhất.

Thiên Cơ lão đạo bất giác khẽ cười, nói:

“ Mang bằng chứng lên đây! ”

Có năm người đàn ông lực lưỡng bắt đầu bang qua đám đông, tiến lên đàn Nam Giao. Cứ hai người khiêng một cái cáng, trên cán phủ khăn trắng xóa. Quần hào người nọ nhìn kẻ kia, tôi ngó chú chú liếc anh mãi. Rồi thì xì xầm to nhỏ, hỏi bé hỏi to mãi cũng chẳng rõ thứ nằm trên cáng là gì.

Quận Gió đánh hơi thấy mùi không ổn, nhưng vẫn bình chân như vại. Ông không tin người bạn vong niên sẽ hãm hại gì mình. Mà chỉ cần Thiên Cơ lão đạo không ra tay, nhìn khắp chốn này chẳng ai đuổi được cái bóng của Quận.

Hai cái cáng được đặt xuống đàn Nam Giao, rồi người thứ năm đi lên hai bước, giật phăng hai tấm vải trắng ra. Té ra là hai bộ thi thể đã lạnh toát.

“ Đậu Trí Dũng, Đậu Trung Kiên… chuyện này… ”

Thấy rõ rành rành thi thể của hai người mình nhờ dịch lại tấm mật thư xuất hiện trước mắt, thì Quận Gió đã biết có sự chẳng lành đây rồi. Giờ họ chết không có đối chứng, ai mà biết mật thư nói gì?

“ Lại còn đóng kịch?? Quận Gió! Uổng cho người đời kính ngưỡng gọi mày một tiếng vua trộm, uổng cho cái danh tông sư. Mày làm ra cái chuyện táng tận lương tâm đến thế, còn xứng là con người không? ”

Phan Chiến Thắng chỉ thẳng vào mũi Quận mà quát.

“ Nói năng vớ vẩn. Đừng nói anh em họ với ta không oán không cừu, cho dù là có, Quận Gió này cũng không thèm làm cái chuyện bỉ ổi ấy. ”

Phan Chiến Thắng cười khẩy, đoạn vạch cổ hai người lên. Quận nghe tiếng xương chuyển, biết ngay hai người này bị kẻ gian dùng lực lớn đánh gãy cổ, đoạn khí mà chết. Dưới ánh đuối sáng soi, có thể nhìn thấy ràng, trên huyệt Nhân Nghênh của hai người có một dấu tròn tím bầm.

Trang chủ của sơn trang Bách Điểu cười nhạt, nói to:

“ Mời các vị tiền bối đức cao vọng trọng lên đây xem cho rõ, không lại nói họ Phan tôi gắp lửa bỏ tay người. ”

Các môn, các phái đều cho người có danh vọng lên. Đích thân Tư Nghiệp của Quốc Tử Giám cũng xuất hiện. Ông này là phó cho Tế Tửu, thực quyền cũng chỉ dưới Tế Tửu một chút. Ngoài ra còn có trưởng môn phái Cửu Cung, phái Long Đỗ, phái Hy Cương…v.v…

Phan Chiến Thắng lại nói:“ Mời Thiên Cơ lão đạo đến nói một lời công bằng, xem vết thương này là do vật gì gây ra. ”

Thiên Cơ lão đạo bước lên hai bước, nhìn thoáng một cái, rồi nói luôn:

“ Hai anh em họ Đậu bị lực mạnh đánh gãy cổ, nhìn vết tích, đích thực rất giống với Quỷ Diện Phi Châu của bác đấy bác Quận. ”

“ Lí nào lại thế?? Ngày hôm qua… ”

Quận Gió biết mình đã sa bẫy, nhưng điều ông không sao ngờ được ấy là người kéo chốt lại là Thiên Cơ.

“ Ngày hôm qua minh chủ vẫn luôn ở trong phòng riêng giải quyết công vụ, không rời cửa nửa bước. Họ Phan tôi lấy tồn vong của sơn trang Bách Điểu ra đảm bảo. ”

Thiên Cơ lão đạo cũng nói:

“ Ta đúng là chưa từng rời khỏi phòng. ”

Kinh hãi chỉ một, mà thương tâm thì tận chín. Quận Gió chẳng ngờ nổi Thiên Cơ lão đạo sẽ đâm sau lưng mình một nhát như vậy.

Vị Tư Nghiệp nọ lên tiếng:

“ Muốn biết thực hư phải trái thế nào, vua trộm chỉ cần lấy binh khí ra ướm thử là biết ngay thôi. Nói có khi không phải, chứ cây ngay thì sợ gì chết đứng? ”

Quận Gió lườm người kia một cái, khàn giọng:

“ Ứng Long mà không quy hàng quân Minh, thì đến lượt cái ngữ nhà anh ở đây ba hoa bép xép đấy. Tôi đây mà Việt gian, thì nhà anh cũng cá mè một lứa cả thôi. ”

Gã Tư Nghiệp hừ lạnh, rồi phất tay áo:
“ Này thằng trộm chó, đang bị hiềm nghi, còn mặt dày mày dạn đi hỏi ngược người ngay đấy phỏng? ”

Quận Gió cười khẩy, nói:

“ Người ta đã có lòng gắp lửa bỏ tay, Quận này có mồm năm miệng mười, nói rã cổ họng nát yết hầu cũng chẳng sao rửa sạch oan này được. Hay! Hay cho chiêu cả vú lấp miệng em ấy. Nhưng, cho rằng đây không dám đáp lễ thì hơi nhầm. Hòn đá mà ném đi, thì hòn chì ném lại! ”

Quát xong, ông vung mạnh tay áo một cái. Kình lực hàm hậu đánh trúng ngay năm người khiêng cáng, đánh họ rớt đánh bịch một cái xuống đài. Bên tai cả năm hãy còn nghe ong ong tiếng rít gào như ma quỷ, sợ đến đầm đìa mồ hôi. Thế nhưng người nào người nấy đều chẳng tổn hại gì, chỉ hơi sợ hãi một phen mà thôi. Vậy mới thấy cái thuật ngự kình của Quận cao thâm tới mức nào.

Trưởng môn phái Hy Cương nhảy một bước, đến chỗ trưởng môn phái Cửu Cung, dùng truyền âm công nói khẽ:

“ Quận Gió dùng xảo kình đánh năm người kia xuống, là sợ đám cao thủ như mình đánh nhau, không cẩn thận hại mạng người ta. Nhân nghĩa như thế, sao có thể là Việt gian được? ”

“ Be bé mồm! Minh chủ, Phan trang chủ muốn dồn vua trộm, chẳng lẽ lão không nhìn thấy? Lát nữa chúng ta ra tay thì đánh nhè nhẹ, rồi mượn thế lui xuống là hơn. ”

Tay Tư Nghiệp nọ chỉ chờ có thế, bèn xoay chưởng chém vào mặt Quận, vừa phát chiêu vừa quát:

“ Cháy nhà mới ra mặt chuột, xuất thủ đánh người chẳng phải do chột dạ là gì?? Hôm nay ta phải thừa mệnh trời giết chết tên giặc cướp nhà ngươi! Tiếp chiêu! ”

Lời chưa dứt thì chưởng phong đã tới trước. Chiêu này đã nhanh thì chớ, lại hiểm hóc vô cùng. Đám người Phạm Ngũ Thư, Lê Hổ xem mà lạnh người vì biết mình không đỡ nổi. Nhưng làm sao làm khó nổi vua trộm? Quận Gió cong tay thành trảo, chộp cứng luôn mạch môn của y. Ông bẻ vặn một cái, gã Tư Nghiệp lập tức la lên oai oái vì đau.

“ Vẫn nghe Quốc Tử Giám xưa nay phân làm hai phái chữ Hán – chữ Nôm đấu nhau chan chát. Chiêu thức rườm rà, lấy hiểm thủ thắng nhưng nội lực lại thường thường. Nhà ngươi ắt là phe chữ Hán chứ không sai đi đâu được. ”

Quận Gió vận lực, vung tay ném bổng tay Tư Nghiệp nọ lên cả hai trượng. Y sợ hết hồn, nhưng la hét chẳng nên lời bởi gió mạnh bạt vào kín họng, thở cũng còn khó khăn. Nói đoạn, y lại thấy sau lưng minh nhói lên liên tiếp mấy lần, mấy chỗ huyệt đạo quan trọng đều bị nội lực ai điểm trúng vào, khóa cứng cả lại. Thì ra là Quận Gió cong ngón tay mà búng, dùng chỉ kình phong tỏa huyệt vị của y.

Đáng nói là Quận đứng dưới đất, tay Tư Nghiệp đó bay giữa trời, khoảng cách có đến hai mươi xích. Thế mà chỉ kinh của ông vẫn đanh trúng được đối thủ, đủ thấy lợi hại đến đâu.

“ Tuyệt kỹ độc môn Cách Không Điểm Huyệt của bác Quận đúng là tài tình… ”

Thiên Cơ lão đạo đột nhiên cướp đường nhảy tới trước một bước, tay phải vạch thẳng một chưởng. Chỉ kình của Quận sắc bén là thế, gặp phải luồng nội lực uyển chuyển như nước của Thiên Cơ lập tức bị dời hướng. liên tiếp bốn tiếng “ Cạch ” ròn tan, xương tay xương chân của tay Tư Nghiệp đã gãy đoạn cả.

Thiên Cơ lại tung mình, phóng chưởng dung nhu kình đón lấy Tư Nghiệp. Gã nọ đang thở phao mình thoát được một kiếp, nào ngờ nhu kình trong chưởng của Thiên Cơ lão đạo lại chứa một luồng hàn ý lạnh thấu cả xương. Còn chưa kịp ú ớ câu nào, thì hàn khí này đã ngấm luôn vào xương sống, xộc lên tận não. Gã chỉ kịp nhìn Quận Gió vẻ khó xử một cái, rồi ngoẹo đầu đứt hơi luôn.

“ Anh Cao, anh Cao!! Chết thật, đứt hơi rồi, không cứu kịp nữa. Bác Quận. Người ta dầu gì cũng là Tư Nghiệp mới của Quốc Tử Giám, dù lời nói hơi xúc phạm nhưng cũng là sự thật. Hà cớ gì lại hạ độc thủ như thế?? ”

Chân mới chạm đất, Thiên Cơ lão đạo đã trừng mắt nhìn sang, vận công nói lớn lên cho quần hào đều nghe được. Nháy mắt thôi, mà tiếng chửi rủa của nhân sĩ võ lâm đã rộ lên tưởng như át được tiếng sấm đang ì ùng xa gần.

Quận Gió biết Thiên Cơ có lòng hãm hại mình, chỉ đành cười khổ. Bị ông bạn vong niên năm nào còn bàn thế sự trên hồ Tây với nhau lách cho mấy nhát dao vào lưng liền, ai mà không đau lòng chắc chẳng phải con người, hoặc có một trái tim cứng hơn cả đồng đen.

Ông tung mình lên, dùng Lăng Không Đạp Vân lượn nhẹ một cái. Nửa thân từ thắt lưng hất lên mượn đà, nghiêng lệch đi. Mỏm vai chỉ cách mặt sàn bằng gạch của đàn Nam Giao chừng nửa li. Quận cong ngón tay, phát liên tiếp mấy đạo chỉ kình liền.

Ba Tinh của sơn trang Bách Điểu, võ công của Đại Bàng tinh là cao nhất, thành thử y cũng tự tin đứng gần Quận Gió hơn. Nay ông vua trộm đột nhiên thi triển khinh công xảo diệu xuất thủ đanh trước, khiến y trở tay không kịp. Chỉ kình của Quận Gió mạnh chẳng thua gì đạn súng hỏa mai, mà bắn ra lại vô thanh vô hình. Đại Bàng tinh trúng chiêu ngay trước ngực, quỵ xuống ngay.

Hai Tinh còn lại thấy có biến, vội vàng nhảy lui lại. Thế nhưng Quận Gió đã rút phứt một viên Quỷ Diện Phi Châu ra, co ngón tay búng mạnh. Hòn bi sắt xoay tròn như con vụ, vừa rời tay Quận là có tiếng ma gào quỷ khóc vang lên ngay. Thiên Cơ lão đạo thấy vậy mà lòng hơi kinh sợ, nghĩ thầm:

[ Tay này đã khống chế được nội công của vua trộm một cách tự nhiên, âm thanh muốn phát ra thu lại lúc nào cũng được, to nhỏ trầm bổng dài ngắn thế nào cũng xong. So với Quận Gió đời trước còn cao minh hơn một chút. Cũng may đêm qua y đấu với ta, cố tình vơ nội thương vào người, bằng không hôm nay thực không ai chống lại nổi. ]

Chương 75: Hồi mười một (8)

Quạ Tinh thấy Phi Châu bay hơi chếch sang phải, mới an tâm một chút. Y thầm nghi người vua trộm nghiêng sát đất thế kia, bắn Phi Châu chuẩn xác được mới là chuyện lạ. Nào có biết, cái đất Đại Việt này chẳng khác nào cái nôi của việc lạ chuyện kì.

Chỉ thấy phi châu đột nhiên uốn nhẹ một đường, đáng lẽ phải đánh trượt thì giờ tự nhiên ngoặt lại một cái, đụng trúng luôn đầu vai phải của hắn. Hắn chỉ kịp Á một cái, tay đã gãy lìa. Nhưng chưa dừng ở đấy. Quỷ Diện Phi Châu như một sinh vật sống. Đụng trúng vai Quạ Tinh, nó bèn nảy bật lên, bắn thẳng về phía Phượng Hoàng tinh đang chạy trốn. Ả ta giật mình kinh hô lên, vội dùng thủ đao chém một cái mong gạt được phi châu. Nhưng cũng không sao chống nổi. Chỉ thấy trong chỉ kình của Quận, cương mãnh sinh ra nhu hòa, nhu hòa lại sinh ra cương mãnh. Cứ tuần hoãn mãi không thôi, lực đạo bắn đi hồi lâu vẫn không yếu bớt.

Người đứng ngoài, thấy Quận có thể phóng ám khí theo hình vòng cung thì cứ tấm tắc mãi không ngậm được miệng lại.

Trưởng môn phái Hy Cương, phái Cửu Cung thấy võ công Quận Gió đến mức ấy, thì không thể không chép miệng thầm khen, đồng thời cũng càng muốn lui một bước. Thành thử, trưởng môn phái Hy Cương bước lên một bước, nói:

“ Mấy năm nay ở mãi mạn Thậm Thình nơi voi chầu đất tổ, nên tôi cũng nguệch ngoạc sáng tạo được mấy đường võ vẽ. Sai sót ở đâu xin vua trộm dạy dỗ. ”

Quận gật đầu trả lễ, nói:

“ Vậy Quận này xin lĩnh giáo thần kỹ của trưởng môn. ”

Trưởng môn phái Hy Cương Lí Tịnh bước tới trước vài bước, hai quyền để ở ngang hông như người ta đứng trung bình tấn. Tên của ông vừa là chữ tịnh trong thanh tịnh, nếu đọc theo khẩu âm thì lại thành con tịnh trong cờ tướng, tức là voi vậy.

Quận Gió thầm nghĩ: [ Phàm là võ công trong thiên hạ, thì thức thủ thế đều khiến tay chân được thoải mái, đặng về sau có thể tự do thu phóng chiêu thức. Nay y lại đặt đầu quyền lên thắt lưng, e là có huyền cơ gì đây. ]

Vút!

Trưởng môn phái Hy Cương chẳng lâu la thăm dò gì, thấy Quận muốn nhường mình ra tay trước, y bèn khua hai quyền. Đôi nắm đấm rắn chắc đồng thời đánh ra, từ dưới hất lên thành hai đường cong, phảng phất như một cặp ngà voi.

“ Bộ pháp hay lắm! ”

Quận Gió gật đầu khen, còn bóng người đã nhẹ nhàng lướt về phía sau tránh khỏi cú đấm thôi sơn. Ấy thế mà đầu ngón chân ông hãy còn hơi ê ê vì cương kình từ bộ pháp của trưởng môn phái Hy Cương. Nếu lúc ấy chỉ mải chú ý đến đôi nắm đấm, thì bàn chân ắt đã bị dẫm nát.

Có qua có lại thì mới toại lòng nhau. Quận Gió tung mình lên không, bắn ngay một viên Quỷ Diện Phi Châu về phía trưởng môn phái Hy Cương. Nào ngờ đối thủ của Quận chẳng né cũng không tránh, mà hít sâu một hơi, rồi gồng mình lên. Bịch! Quỷ Diện Phi Châu đụng lên ngực y một cái, rồi rơi xuống đất.

Quận thấy vậy, biết mình gặp phải một cao thủ ngạnh công trình độ không dưới những thiền sư đã luyện Kim Chung Tráo đến mức thượng thừa của chùa Thiếu Lâm bên Tàu.

“ Phái Hy Cương chẳng hổ danh là có cái tên thứ hai là Bách Tượng. Võ này của bác ắt được tạo ra dựa trên loài voi rừng rồi. Hay! Hay lắm! ”

“ Vua trộm quá lời, mời tiếp chiêu thứ hai của tôi! ”

Trưởng môn phái Hy Cương quát lên, lại chồm tới thêm lần nữa. Tay phải ông nện sang nhắm ngay cổ Quân Gió, cả cánh tay cứng như một cây roi sắt.

Quận Gió đoán chiêu này phỏng theo cái vòi voi, nếu như né sang thì kiểu gì cũng sẽ bị biến chiêu của trưởng môn phái Hy Cương giữ lại. Mà cước pháp của võ này cũng không thể coi thường được. Thành ra, ông chọn cách đánh.

Cánh tay như sắt quật tới, kình phong thổi phần phật. Có lẽ chỉ nửa hô hấp nữa là nện trúng ngay đầu vua trộm. Đúng lúc này, Quận gió bèn lách người qua trái, chưởng trái thì vỗ liền một phát ngay huyệt Kiên Tỉnh nơi mỏm vai. Thấy chưởng lực vua trộm dạt dào như sóng, trưởng môn phái Hy Cương không thể không lùi lại một bước. Vừa lùi, y vừa than không xong. Giao đấu với cao thủ như Quận Gió, một khi đã bị ép phải bước theo mong muốn của ông thì kiểu gì cũng bại sớm.
Quả nhiên, Quận vươn ngay tay phải ra, hai ngón tay điểm liên tiếp trúng các huyệt Nhân Nghênh, Phong Trì, Cự Cốt, Túc Tam Lí, Tam Âm Giao. Trưởng môn phái Hy Cương tối mắt tối mũi phải lui lại liên tiếp, toàn thân nhanh chóng tê bại đi. Y nghĩ: [ Vua trộm không hổ là tông sư võ học, ngạnh công hộ thể của ta sắp bị phá rồi. ]

Quận điểm thêm hại yếu huyệt trên người Lí Tịnh thì tốc độ bắt đầu chậm lại. Người ngoài nhìn vào, ai cũng tưởng là vua trộm dùng nội lực quá độ, bắt đầu xuống sức.

Phan Chiến Thắng đã trị thương cho ba Tinh xong xuôi, bèn bước đến chỗ Thiên Cơ. Thấy hiện trạng của cuộc chiến, y bèn cười khẩy.

“ Quận Gió tưởng thế nào, hóa ra là hữu danh vô thực. ”

Thiên Cơ lão đạo vuốt râu, nói khẽ:

“ Chuông khánh còn chẳng ăn ai, nữa là mảnh chĩnh vứt ngoài bờ tre. Đừng có chưa đỗ ông nghè, đã đe hàng tổng. Nếu không phải hôm nay y mới bị thương, cho dù ta đứng ở đây, cũng không ngăn nổi y ra tay lấy đầu của nhà ngươi. ”

“ Té ra là vậy. Cái lão họ Lí này thật là cáo già. ”

Phan Chiến Thắng nghiến răng, cảm thấy như bị qua mặt. Đồng thời, hắn cũng thầm liệt trưởng môn phái Hy Cương vào đối tượng nguy hiểm.

Thiên Cơ lão đạo lại tiếp:

“ Làm sao cáo già được bằng vua trộm? Nhìn cho kỹ đây này. Lí Tịnh sắp thua rồi. ”

Chưa nói xong câu, thì trưởng môn phái Hy Cương đã nhấn gót, chộp thẳng một chưởng về phía Quận Gió những muốn thoát thân. Nhưng rồi lại nghĩ: [ Quận Gió với mình chẳng oán thù gì, hôm nay bất đắc dĩ mới phải vây đánh ông ấy. Người ta nể mặt, mình cũng nên nể mũi. ]

Nghĩ đến đây thì chưởng kình đã nhẹ đi ba phần, với công lực của Quận thì chưởng này chỉ đủ trấn cho ông lui lại mà thôi.Đến đây, thì Quận tung chiêu trả đòn ngay. Ngón trỏ ông giơ ra, dùng đốt thứ hai đánh trúng ngay vào chưởng tâm của đối thủ. Trung tâm lòng bàn tay là nơi có yếu huyệt Thái Uyên. Một khi bị đánh trúng, thì trong người sẽ bị trì khí.

Tuy nói là như vậy, song không phải ai cũng dám nhắm vào Thái Uyên, bởi ấy cũng là nơi nội kình tuôn trào hùng hồn nhất khi phát chưởng.

Trưởng môn phái Hy Cương chỉ thấy chưởng lực của bản thân chẳng hiểu ra sao đã bị nội kình của vua trộm đánh cho trào ngược trở lại, yếu huyệt Thái Uyên cũng bị điểm trúng khiến toàn thân uể oải không còn sức lực. Ông lui liên tiếp ba bốn bước liền, gót chân đã dẫm lên mép đàn. Trưởng môn chính ra còn đang muốn ngã, thì từ bàn tay bỗng có một dòng khí ấm trào ra khắp người giúp ông đứng vững trở lại, tránh khỏi bị mất mặt.

Lúc này ông mới phát giác, ngạnh công hộ thể đã bị Quận phá giải từ bao giờ.

Quận Gió vuốt râu, thu tay không truy kích thêm, mà nói:

“ Võ này ông mô phỏng động tác và tập tính của loài voi rừng mà sáng tạo nên, nhưng cái thần vận còn thiếu một chút. Quận này có mấy câu trái tai, không biết có nên nói không? ”

Trưởng môn phái Hy Cương cung kính vái vua trộm một cái, nói:

“ Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi. Xin vua trộm cứ dạy bảo. Các cụ vẫn bảo là cá không ăn muối cá ắt ươn. Được Quận Gió chỉ dạy, tôi đâu dám không nghe? ”

“ Được! Thuốc đắng thì dã tật. Quận Gió tôi xin nói thẳng, võ voi của ông hung mãnh mà bạo ngược quá, thành ra khuyết một nửa cái thần. ”

Lí Tịnh nghe vài câu của Quận, mà thảng thốt như bừng tỉnh. Voi không phải loài dã thú như hùm beo sẵn sàng nhảy xổ vào vồ người, mà chúng rất khôn và tình nghĩa. Chẳng thế mà đến giờ dân gian hãy còn lưu truyền giai thoại về bà Triệu Thị Trinh và con voi trắng một ngà.

“ Ru con con ngủ cho lành

Để mẹ gánh nước rửa bành ông voi

Muốn coi, lên núi mà coi

Coi Bà Triệu tướng cưỡi voi, đánh cồng ”

Trưởng môn của phái Hy Cương trong lòng chợt máy động, có linh cảm xẹt qua trong đầu. Thế là ông quét chân nửa vòng tròn, tay phải đánh ra một đòn. Ấy chính là thế phảng theo cái vòi voi. Nhưng nay đã khác trước, cánh tay ông không còn căng cứng ra như cái roi sắt nữa, mà thả lỏng hơn.

Trên đàn Nam Giao nay chỉ có bốn vị cao thủ, hai trong số ấy là tông sư thời nay. Mắt thấy kình lực, quyền phong của trưởng môn phái Hy Cương càng lúc càng nhẹ thì không khỏi lấy làm kinh ngạc. Đặc biệt là Thiên Cơ lão đạo. Cái sự thong dong trên gương mặt lão đã bốc hơi bằng sạch sau chiêu thứ tư của Lí Tịnh.

Thế gian này bao giờ cũng thế, vạn vật đều xoay vần quanh cái đạo lí “ âm thịnh dương suy, âm suy dương thịnh ”. Võ công cũng là như vậy. Một khi đã ngộ ra, thì kình lực trong đòn thế cứ luân chuyển luôn luôn, sinh ra tưởng như không ngừng.

Trưởng môn phái Hy Cương đánh xong võ voi một lần, bèn ôm quyền cảm tạ Quận Gió. Đồng thời, cũng xuống khỏi đàn Nam Giao, dẫn đệ tử phái Bách Tượng về Thậm Thình ngay trong đêm đó. Mấy năm sau ông theo đó mà tinh tu, cuối cùng cũng hiểu thấu được đạo lí “ chí cương sinh chí nhu ” trong võ học. Từ ấy võ công đại tiến. Song đó lại là chuyện của sau này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau