THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Hồi mười (8)

Hồ Quý Li thúc con Thiên Lí chạy đầu, theo sát đằng sau là hai trăm binh sĩ Thánh Dực quân. Những người này rảo bước như bay, mỗi lần vung chân là bắn mình đi xa bằng năm sáu bước dài của người thường. Liền đó mới là Hồ Hán Thương dẫn theo tướng sĩ và hai vạn tàn binh hối hả theo sau.

Quân Minh nhìn thấy cảnh ấy, bèn cười hô hố khinh thường. Có người nói:

“ Bọn Nam man đó cùng đường mạt lộ rồi, muốn liều thân đây mà. ”

“ Hơn hai mươi vạn quân còn bị đánh tan, huống chi một lũ tàn binh bại tướng? ”

Vương Sài Hồ khịt mũi, khinh khỉnh mỉa mai. Mấy hôm trước đánh trận Hàm Tử, Hồ Xạ từng phao tin quân Đại Ngu đông tới hai mươi mốt vạn. Nay tên Cẩm Y Vệ lấy ra diễu nhại, khiến cả đám thao tướng xung quanh cười ồ lên theo.

Chỉ có Trương Phụ là thấy hơi e dè trước sự thay đổi đột ngột của quân Hồ. Trong những dòng sử lão từng đọc, người An Nam vốn thiện nghề sông nước, thạo đường qua núi biết lối trên rừng. Thế nên lối đánh truyền thống của họ là đánh trường kì.

Còn một khi đã đem quân ra đánh vỗ mặt, thì chỉ có là thắng lợi ròn rã hoặc là thất bại liểng xiểng.

Mới nghĩ đến thế thôi, còn chưa kịp ra lệnh cho cung tiễn thủ khai tên thì nhánh quân Thánh Dực do Hồ Quý Li dẫn đầu đã đánh ập vào cánh tả của quân Minh. Người bắc quốc hoàn toàn ngây người. Họ di chuyển với tốc độ của một ánh chớp, một cơn bão táp.

Gươm sáng tuốt trần vung đến đâu, đầu quân Minh rụng xuống đến đó. Không hề có một tiếng kêu khóc rên la. Bởi lẽ thường nhân thì làm sao nghe được thanh âm của người cõi dưới?

Thánh Dực dũng nghĩa lầm lầm lì lì, lướt qua xẹt lại giữa ba quân như những cái bóng. Quân trận của quân Minh chẳng mấy mà bị hai trăm binh sĩ khuấy đảo cho rối tung hết cả.

Thấy tình thế không hay, Vương Sài Hồ nhảy phắt tới trước một binh sĩ của Thánh Dực quân, nhuyễn kiếm hất một cái như chớp giật vào gáy địch thủ. Người nọ vốn đang địch lại năm sáu bộ binh Minh triều, e rằng không phản ứng lại kịp.

Bất thình lình, một cái bóng đen bay vèo tới từ mé tả, đập trúng cánh tay đang xuất kiếm của họ Vương khiến y trẹo cả tay. Vương Sài Hồ ngã lăn kềnh ra đất, nhuyễn kiếm cũng văng đi tận nơi nảo nơi nao. Gã Cẩm Y vệ rên lên một tiếng vì đau, rồi mới định thần nhìn kỹ lại. Té ra “ thứ ” vừa mới đụng trúng y lại là cái xác còn ấm của một cung thủ bắc quốc.

Phát hiện ấy khiến y hãi lắm. Từ sau lần bị Hồ Đỗ hành hạ ở Hàm Tử, y đặc biệt sợ những kẻ có sức trâu.

Đúng lúc này tráng sĩ Thánh Dực quân bị Vương Sài Hồ đánh lén đã xử xong địch thủ. Y quay lại lườm họ Vương một cái, sau đó búng mình nhảy về phía đối thủ.

Ban nãy tên Cẩm Y Vệ bị thi thể cung tiễn thủ xô ngã, đám bộ tốt quân Minh cũng dây dưa kéo người nọ ra xa thêm một quãng nữa. Ước tính khoảng cách song phương phải đến gần ba trượng. Thế mà người của Thánh Dực dũng nghĩa chỉ nhảy một cái là tới nơi.
Quả đấm rắn rỏi vung lên, tung một đòn sấm sét nhắm thẳng vào ngực Vương Sài Hồ. Đối thủ vốn thấp bé nhẹ cân hơn mình nhiều, ấy thế mà họ Vương cứ có cảm giác bản thân y thật nhỏ bé trước cú đấm của kẻ địch.

Không dám chọi cứng, Vương Sài Hồ xoè bàn tay đánh ra một chiêu trong Võ Đang Miên Chưởng. Trong một phát chưởng tưởng như đơn giản hàm chứa áo nghĩa của thái cực bát quái, có thể lấy bốn lạng đẩy ngàn cân. Thật là ảo diệu.

Nhưng mục nát có thể hoá thành thần kì, thì điều ngược lại cũng có thể xảy ra. Chỉ thấy đầu quyền của tay lính Thánh Dực quân đáng lí phải bị miên chưởng của họ Vương dời đi thì lại trơ ra như cục đá. Tên Cẩm Y vệ chợt phát hiện nắm đấm vốn bị chưởng tâm của mình chặn lại chợt rung lên một cái. Tức thì bao nhiêu xảo kình của y đều bị kình lực của kẻ địch phá nát.

Vương Sài Hồ lui năm bước liền, cánh tay buông thõng xuống không còn tí cảm giác nào nữa. Hãi hùng tột độ là thứ cảm giác duy nhất tồn tại trong đầu y lúc này.

Võ Đang miên chưởng bị phá giải dễ dàng, chứng tỏ võ công của đối thủ hơn y nhiều lắm. Tính ra trong hàng ngũ quân Minh, họ Vương cũng là cao thủ đứng hàng đầu. Thế thì còn ai ngăn nổi người nọ nữa?

Mộc Thạnh bị Hồ Đỗ chém rụng một cánh tay, nhất thời vẫn chưa quen được. Nội việc giữ thăng bằng trên lưng ngựa đối với lão đã là chuyện khó, chứ chưa nói đến cái ngón giương cung bắn tên. Nhưng chiến lực của Thánh Dực quân thực là cao đến doạ người, lão không thể không ra giúp một tay.

Mộc Thạnh giục ngựa phóng vào chiến trường. Nơi lão tiến tới có hai chục binh sĩ Đại Minh đang dần trận chữ khẩu, vây lấy một lính của Thánh Dực quân. Người này dáng người cao lớn, đầu cắt trọc, hai tay còn múa tít thanh gươm sáng choang.

Trước khi lọt vào vòng vây y đã tàn sát hơn năm chục kẻ địch, chạy giữa chiến trường mà như người ta phát rạ gặt lúa vậy. Quân Minh sợ uy của y, không dám tiến lên.

Thạnh vung siêu, chém mạnh một nhát nhắm ngay đầu Thánh Dực binh. Lão thầm nghĩ:
[ Đà chạy của ngựa thêm vào công lực của ta, muốn cản lại trong khi đứng yên dưới đất e rằng chỉ có Hồ Đỗ mới làm được. ]

Nào ngờ người nọ chẳng né chẳng tránh, mà lại vung gươm lên đánh trả một đòn. Trong một tích tắc, âm thanh chát chúa nổ vang lên tựa sấm rung thác đổ.

Mộc Thạnh bị đánh văng ngược ra khỏi yên ngựa, nặng nề ngã bịch xuống đất. Thanh đao của lão văng xa, chém chết tươi mấy binh sĩ Đại Minh liền.

Lưỡi gươm sắt của người lính Thánh Dực gãy làm bốn đoạn, rơi lả tả xuống. Kẻ địch thấy y đã tay không tấc sắt, bèn nhào cả đến. Chẳng hề nao núng, y luôn chân đá mấy cái liền. Từng đoạn từng đoạn kiếm gãy bắn lên không, vọt đến cứa đứt cổ họng của bộ binh quân Minh.

Làm xong chuyện, y cũng dùng cạn chân khí, cơ thể bắt đầu thoát lực. Chỉ chờ có vậy, Trương Phụ từ đâu vọt tới, một đao chém chết luôn người lính Thánh Dực. Trước khi ngã xuống, một mình y đánh chết bảy mươi quân địch, trọng thương ba tướng. Đúng là một chiến tích đáng sợ.

“ Mẹ kiếp! Nhánh quân quái quỷ gì đây?? ”

Trương Phụ thấy để giết chết một người của Thánh Dực quân thôi mà cũng hao binh tổn tướng đến thế thì hãi hùng không thôi. Lão không sao ngờ được Đại Ngu hãy còn một chi kì binh lợi hại đến thế.

Noi gương của binh sĩ Thánh Dực quân, quân Đại Ngu bắt đầu đánh anh dũng hơn trước không biết bao nhiêu lần. Bình thường một lính Hồ đánh bại được một binh sĩ Đại Minh, thì nay có thể một chống hai chống ba. Thậm chí có người bị chặt đứt hai tay rồi vẫn nhảy chồm tới cắn vào cổ địch thủ.

Chiến lực cá nhân lợi hại là thế, cách Thánh Dực quân ngang dọc chiến trường cũng hết sức bài bản. Tam quân dưới trướng Trương Phụ bị bọn họ xé nhỏ ra, sức chiến đấu giảm đáng kể. Quân Minh cố gắng kết trận hòng giữ vững đội hình, nhưng bất lực. Thỉnh thoảng lại có binh sĩ bị Thánh Dực quân dùng sức lẳng ra ngoài, xô vỡ cả một hàng.

Nói đến Thánh Dực quân, cũng không thể không nói về Hồ Quý Li.

Lão tuổi đã cao, mà sức chẳng thua thanh niên trai tráng. Tấm lưng cao ngất trên con ngựa Thiên Lí tung hoành trong ngàn quân, bàn tay gân guốc nắm chắc thanh quái phủ mà vung giữa chiến trường. Ngọn cờ “ văn võ toàn tài, quân thần đồng đức ” bay phấp phới có khác gì như ánh lửa đỏ rực tô điểm cho chiến thần Phù Đổng. Hồ Quý Li xuất chiến, đúng thật khiến người ta phải thốt lên. “ gừng càng già càng cay ”.

Ở trên chiến trường, đặt bên cạnh người cha đang dẫn đầu cánh quân mà công phá tan tác trận thế quân Minh, thì phong phạm của Hồ Hán Thương kém không chỉ một phần.

“ AAAAAA!!! ”

Cả chiến trường chuếnh choáng trong mùi tanh hương, nồng say giữa tiếng kiếm đao va chạm. Chỉ có tiếng hét thất thanh của Lý Bân vang lên đều đều. Trong khi hai quân đang ập vào nhau chém giết quên mình, thì tên này lóng ngóng để bị gươm của Thánh Dực dũng nghĩa khua trúng. Cả một mảng tóc to tướng bị hớt trụi, đũng quần thì ướt sũng. Hắn chỉ biết ôm cái đầu nay hói một nửa mà chạy, vừa trốn vừa gọi cha khóc mẹ inh ỏi.

Chương 67: Hồi mười một (1)

Gió giữa rừng tre, gió vờn gió

Chưởng trung thiên đạo, thiên ngoại thiên

Năm người nhóm Tạng Cẩu vào thành Tây Đô, tìm một gốc đa mà dừng chân. Trên đường, loáng thoáng nghe tiếng người ta bàn tán về kết quả của trận đại chiến ngoài thành diễn ra chỉ mấy hôm trước.

“ Mày hay tin gì chưa?? ”

“ Thánh Dực dũng nghĩa xuất chinh nghênh chiến quân Minh phải không?? Tao cũng có nghe qua. ”

“ Ừm ừm. Chỉ hai trăm người thôi, thế mà dám đánh thẳng vào mấy vạn quân, xé một con đường máu cho quân Hồ tháo chạy. Nghe người ta kể mà chẳng dám tin. ”

“ Chắc là đám quan lại nó nói vống lên thế thôi. ”

Tạng Cẩu nay đã có chút nội lực thô thiển, người ta nói gì nó đều nghe rõ mồn một. Thấy lạ, nó bèn hỏi:

“ Thánh Dực dũng nghĩa là gì? ”

Khiếu Hoá Tăng nói:

“ Ấy là một đội quân có từ thời kháng Mông - Nguyên, gồm toàn tử tù. Võ công đã cao, lại liều mạng chả coi cái chết ra gì. Đã vậy còn được huấn luyện bài bản, thế nên sức chiến đấu của nhánh quân này mạnh vô cùng. Thế nhưng hai trăm mà đấu mấy vạn… e có phần nói quá. ”

Quận lại nói:

“ Tương truyền sau khi thiên hạ thái bình, Thánh Dực dũng nghĩa đã bị phân hoá làm hai bộ phận. Một ngoài sáng, một trong tối. Nhánh quân xuất trận mấy hôm trước chắc hẳn là chi ẩn giấu khỏi người đời rồi. ”

Quận để ba đứa nhóc ngồi dưới gốc cây, rồi tung mình nhảy lên một cái gần mười trượng. Ông nhấn lên ngọn cây lấy đà, liền đó một cái lá nhẹ nhàng rơi xuống, còn vua trộm thì đã mất dạng tự bao giờ.

Khiếu Hoá Tăng và mấy đứa nhỏ đã quen với kiểu hành vi xuất quỷ nhập thần này của ông, bèn ai làm việc người nấy. Ông sư thì nằm ườn ra đánh một giấc, ba đứa nhỏ lại ngồi chơi những trò của nó.

Liễu Thăng bị hai đứa tiểu yêu lừa chơi đánh chuyền, kẻ thua bị phạt bôi đất lên mặt. Kết quả chẳng nói cũng biết, vị tướng quân trẻ tuổi được cho nếm đủ mùi đất vị cát.

Chơi chán, ba đứa nhóc lại ngồi tựa vào gốc cây, thưởng những tia nắng yếu ớt xuyên qua từng kẽ lá.

Đúng lúc này, ở phía nam chợt truyền đến tiếng ai giao đấu, càng lúc càng kéo lại gần gốc cây bốn người đang nghỉ chân. Lỗ tai Khiếu Hoá khẽ giật mấy cái. Nội công ông cao nhất, nên cũng nghe thấy tiếng huyên náo đầu tiên. Thế nhưng ông lại cúi đầu xuống mặc kệ. Võ công của hai bên dù có liên thủ lại cũng không phải đối thủ của lão.

Đến lúc này thì ba đứa nhóc cũng nghe được dị động. Chỉ thấy trên đường, có ba người đang đánh quần túi bụi. Một trong số đó mặc đồ theo kiểu thư sinh, tay cầm một thanh kiếm đen thui vuông vức. Y vừa đánh vừa đỡ, chỉ cốt sao bảo vệ cho kì được người thanh niên đi cùng không bị thương hại gì. Kẻ còn lại là một gã thô hào. Tay áo bên phải y rỗng không, té ra chỉ còn một cánh tay. Tên cụt chính dụng một lộ cước pháp lợi hại, miếng nào miếng nấy nhanh lại hiểm. Nhìn kỹ, thì thấy ở cẳng chân y đeo một miếng gỗ, mặt bên có gắn ba lưỡi đao hất ra sau như cựa gà.

Ấy chính là Kim Kê Trần Gia Nghĩa trong Hùng Kê Tam Kiệt năm nào.

“ Họ Phạm, hôm này mắt ắt phải đền mạng cho hai em tao! ”

Người còn lại chẳng phải ai khác, đúng là Phạm Lục Bình - nay là Phạm Ngũ Thư, và chàng thanh niên kì lạ. Người kiếm thủ vừa đỡ, vừa cười khẩy. Biểu cảm trên gương mặt anh tuấn vô cùng thoải mái.

“ Không gặp mười sáu năm, thế mà võ công của nhà ngươi chỉ tiến thêm có chút xíu vậy thôi à? ”

“ Hừ, mới chào hỏi nhau mấy chiêu, chớ ngạo mạn sớm! ”

Kim Kê cũng đã không còn là thanh niên tuổi trẻ nông nổi như hồi trước, đối thủ có khích tướng thì chiêu số cũng vẫn không loạn không gấp. Y một lòng muốn báo thù cho hai người em, nên càng ra tay thì càng tung những ngón tủ hiểm độc, nội kình sử dụng cũng tăng dần. Phạm Lục Bình thì sử dụng kiếm thuật gia truyền chống đỡ, nhẹ nhàng hoá giải hết. Ngoài mặt thì song phương thản nhiên như không, nhưng trong lòng thì cả hai đều đang ngấm ngầm đề phòng tính toán lẫn nhau. Gia Nghĩa hãy còn tuyệt chiêu Thất Đao Thiên chưa xuất ra, mà Lục Bình cũng còn giấu mấy độc chiêu tất sát của Đảo Nam Nghịch Bắc chưa dùng đến.

Tính ra, phần bất lợi đang nghiêng về họ Phạm. Khi mai táng Hồ Xạ, y đã để lại thanh Thư kiếm. Nay Thư Hùng đã khuyết mất một nửa, uy lực bộ kiếm pháp sáng chế riêng cho nó cũng hao hụt đi ít nhiều.

Quả nhiên, đến chiêu thứ một trăm hay mươi bảy vẫn bất phân thắng bại. Phạm Ngũ Thư bèn giả như bước hớ một bước, mất đà muốn ngã. Kim Kê chỉ chờ có vậy, bèn tung mình phát chiêu Thấy Đao Thiên.

Chát! Chát! Chát!

Liên tiếp từng cước từng cước dội vào Phạm Ngũ Thư, nghe tiếng gió rít mà thảng thốt. Thanh Hùng kiếm cứ đón một cú là lại rung lên bần bật, từng cỗ ám kình lưu lại trên thân kiếm cứ cộng hưởng với nhau, làm chiêu sau lại nặng hơn chiêu trước

Gia Nghĩa chắc mẩm mình đã thắng, nào ngờ Ngũ Thư cũng chỉ chờ có thế. Mượn lực từ chính cú đá cuối cùng trong Thất Đao Thiên, y bất thần xoay người nửa vòng, chuyển thanh kiếm phản đòn. Xoẹt! Hùng kiếm phạt ngang, chém ngay ngực Kim Kê. Máu xối ra ướt đẫm áo.
Đắc thắng một chiêu, Phạm Ngũ Thư lập tức ép sát qua chỗ Trần Gia Nghĩa. Độc chiêu bị phá còn chưa kịp hết kinh ngạc, thì Hùng kiếm đã đuổi sát tới chỗ Kim Kê. Hết chiêu này tới thức khác đánh ra liên hồi, không cho y có thời gian hồi khí.

Vừa đánh, họ Phạm vừa nói:

“ Thất Đao Thiên của sơn trang Bách Điểu chỉ có thế thôi sao? ”

Kim Kê phải đón đỡ ngộp cả mặt, làm sao đáp lời được? Y lúc này chợt nghĩ: [ Mình hãy còn chiêu Nội Hoa Đăng chưa dùng. Chẳng bằng mặc kệ nốt cánh tay trái, tung chiêu đá chết hắn. ]

Y toan nghiêng người lấy thế, mặc kệ cánh tay còn lại để tung cước. Bất thình lình, có một bàn tay đưa ra kéo giật y ra sau.

Phạm Ngũ Thư thấy đối phương ra tay giúp đỡ, toan thu chiêu lại. Nào ngờ kẻ kia bất thần nhảy lên một cái, chân đạp mạnh một nhát. Đúng là chiêu Thất Đao Thiên Trần Gia Nghĩa vừa sử dụng. Thế nhưng nay được người nọ thi triển ra, lại trở nên kinh khủng gấp bội lần. Một cước kia dộng xuống có khác chi Từ Đạo Hạnh in dấu chân lên đá năm nào. Phạm Ngũ Thư kinh hãi rên lên, tuyệt vọng. Áp lực xốc vào mặt trầm trọng hết như con sóng đánh từ trên cao xuống. Ngũ Thư biết cho dù nội lực mình có lợi hại gấp đôi đi chăng nữa cũng không sao cản sống nổi dưới đòn này.

Bang!

Quyền cước va chạm, tầng tầng ám kình của Thất Đao Thiên giống như hòn đá đánh vào một màn nước, nháy mắt đã chìm nghỉm vô tung vô tích. Sáu cước phía sau cũng bị loạn nhịp không cách nào tung ra nổi nữa. Còn mặt nước đang tĩnh lặng bị khuấy động càng mạnh, sóng dâng lên đánh ập lại cũng càng thêm dữ dội.

Y vội vàng lui nhanh, chân đạp mạnh mấy cái xuống nứt cả gạch lát mới hoá giải được kình lực, song cũng bị phản chấn đến ộc cả máu tươi. Tuy nhiên vì giữ sĩ diện, nên y nuốt nhanh lại vào bụng. Thầm nghĩ:

[ Trên đất Đại Việt có cương kình dữ dội như vậy chỉ còn hai người, không phải hổ vương ắt là lão sư ăn mày. ]

Quả nhiên người mới ra tay hoá giải Thất Đao Thiên chính là Khiếu Hoá. Tay ông vẫn làm tư thế đưa quyền ra, chưa kịp thu về. Nhận ra đối thủ là một trong bảy tông sư, gã nọ bèn cười khẩy:

“ Khiếu Hoá tăng hôm nay lại rảnh rỗi can dự vào chuyện thị phi này hay sao? ”

“ Trang chủ, bọn trẻ chúng nó đánh nhau, mình ngồi xem là được. Việc gì phải ra tay cho mất thân phận thế? Chẳng bằng lấy bảo vật trấn trang ra cho lão đây mở mang tầm mắt, ”

Khiếu Hoá Tăng phẩy tay một cái, ám kình từ chiêu Thất Đao Thiên bị lão hoá giải bằng sạch. Trong lòng ông sư thầm nghĩ: [ Võ công của tên này lại có tiến bộ! Lát nữa nếu hắn lấy Khổng Tước Linh ra e mình cũng phải khổ chiến một phen. ]

Phan Chiến Thắng - trang chủ của sơn trang Bách Điểu - cười híp mắt:

“ Ồ không, chỉ muốn cho thằng nhóc kia biết Thất Đao Thiên của chúng tôi không phải thứ mà nó đỡ nổi thôi. Thứ cho tôi còn có chút việc, không làm phiền đại sư nữa. ”

Nói đoạn tóm áo Kim Kê, khinh công chạy như bay.

Khiếu Hoá nhún vai, nghĩ: [ Chạy nhanh như thế cũng tốt. Lão nạp đây đỡ phải khách sáo thêm một lúc với nhà ngươi. ]Phạm Ngũ Thư được cứu sống trong gang tấc, không khỏi thở phào một cái. Nhân sĩ võ lâm được dịp chứng kiến hai đại cao thủ so chiêu, cũng trầm trồ khen ngợi bàn tán không ngớt. Thanh niên đi cùng tiến lên mấy bước, thi lễ với nhà sư:

“ Cám ơn ngài. ”

Y nói rất chân thành, chẳng hoa mĩ khách sáo tí nào nhưng cũng không qua loa thiếu lễ độ. Khiếu Hoá tăng bèn khua tay:

“ Ơn huệ gì, lão nạp mà ngồi yên thì quá bằng bọn nít ranh chưa nứt mắt. Thôi trời cũng chả còn sớm sủa gì, hai anh em các chú rời khỏi Tây Đô này cho mau. Đừng có tham gia vào Quần Hùng yến gì nữa kẻo lại thiệt thân. ”

Chàng thanh niên nói:

“ Ơn bạch thầy cứu mạng, tôi xin ghi nhớ. Công sư thầy nhắc nhở, chúng tôi chẳng dám quên. Nhưng còn chuyện quan trọng trên người cần nói trực tiếp với Thiên Cơ lão đạo, không thể không hoàn thành. ”

Phạm Ngũ Thư cũng chắp tay, tỏ ý xin cáo biệt.

Chính lúc ấy, Tạng Cẩu chợt lên tiếng hỏi:

“ Ông sư, hay cho họ đi cùng mình đi. ”

Trước ấy nó cũng lần lữa mãi mới dám nói. Tự nhiên bắt Khiếu Hoá Tăng phải hứng bao chuyện phiền phức, nó cũng ngại lắm chứ. Song lại không thể đứng yên nhìn hai người kia được.

Khiếu Hoá nhún vai, không nói gì.

Hai nhóm nhập chung làm một, chàng thanh niên muốn ra bắc môn thắp nhang cho Thánh Dực dũng nghĩa. Ba đứa nhóc ham chơi, cũng muốn tranh thủ ngó nghiêng đây đó bèn gật đầu đồng ý.

Dân trong thành đã chạy hết, quán xá rỗng không. Nhìn đâu cũng thấy nhân sĩ giang hồ ngồi nằm vạ vật trên ghế thấp, phản cao. Đèn không lên, bếp không nóng. Trông toà thành càng thêm xơ xác.

Trên đường, Tạng Cẩu bèn hỏi chàng thanh niên:

“ Thánh Dực dũng nghĩa thực sự mạnh đến thế ư? ”

“ Giặc Minh bị phá tan quân trận, phải lui mười dặm. Chết đâu cũng phải gần hai vạn, bị thương vô số. Từ ngày chúng tràn sang, đây là trận thắng thống khoái nhất của nước Nam ta đấy. ” - Giọng kể đầy hào hứng của chàng ta khiến Liễu Thăng hơi khó chịu. Suốt dọc đường cậu ta chỉ im lặng.

Phạm Ngũ Thư thở dài, giọng đầy bi thương tiếc rẻ:

“ Thế nhưng đại thế đã định. Hai trăm Thánh Dực dũng nghĩa có dũng mãnh như rồng tựa cọp, thì cũng chỉ là ánh hoàng hôn. Nhà Trần cự lại giặc Thát Đát ba lần oanh liệt năm nào, nay lại được phục hưng bởi tay ngoại bang và một đống hồn hoang. ”

Ra khỏi cửa thành, cả sáu người đi tới tàn tích của chiến trường. Đã mấy ngày trôi qua… Lửa đã tàn tro. Thép đã nguội lạnh. Máu đã cạn khô, thân đã về với đất. Duy chỉ có không khí bi thương tang tóc là trùm lên mảnh đất này. Bao nhiêu hào hùng, bao nhiêu oanh liệt thoắt cái đổ sụp thành một bóng ma.

Chàng thanh niên nọ lướt qua những tấm giáp da rách bươm nhuộm sắc đất, bước chậm lại mỗi khi đến trước một lưỡi gươm vương màu bùn. Chàng quỳ giữa chiến trường, dâng cao ba nén hương trầm mà dập đầu cúi lạy. Năm người còn lại đứng ở đằng xa, nhìn theo bóng lưng.

“ Dẫu khổ chiến thành Tây Đô có biến mất khỏi lịch sử.

Dù đám hậu bối có bất hiếu mà lãng quên đi sự hi sinh của người xưa

Thì nơi đây, Hổ ta xin thề với đất trời nước Nam, với anh linh các vị.

Nếu đám ngoại bang dám giở trò tráo trở, thì dù có dốc cạn máu tiên, gãy hết xương rồng cũng sẽ đánh đuổi chúng đi.

Làm trái lời thề, xin chịu bị đầy xuống A Tỳ, vĩnh viễn không ngóc nổi đầu lên. ”

Ầm! Oàng!

Mây đen đã vần vũ tự bao giờ, sấm chớp chợt ì ùng nổ ngang tai. Phong vân biến sắc, như để làm chứng cho lời thề nguyện.

Chương 68: Hồi mười một (2)

Khiếu Hoá đứng từ xa, nhưng vẫn nghe rõ hết lời khấn. Ông vỗ vai ba đứa nhỏ:

“ Đi, về! Mai mốt là tổ chức Quần Hùng yến rồi. ”

Ở Tây Đô có một nơi gọi là đàn Nam Giao. Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư chép, Hán Thương sai đắp đàn Giao ở núi Đốn Sơn để làm lễ tế Giao, Đại xá. Ấy vốn là nghi lễ quan trọng của các nước phương đông.

Lúc này trên đài cao ấy có hai bóng người đứng đối diện nhau. Khí thế va chạm trong vô hình, lá cây dưới chân không gió cũng tự dựng đứng lên. Đạo bào bay phấp phới, áo tơi rung phần phật. Hai tông sư đấu thế nhau, chẳng ai chịu nhường nửa bước.

Thiên Cơ lão đạo cất tiếng trước, hỏi:

“ Không biết Quận Gió nổi tiếng hành tung vô định đến tìm ta làm gì? ”

“ Lâu năm không gặp, đến thăm hỏi nhau một chút không được à? ”

Quận Gió khàn giọng, cặp mắt dưới nón tre quắc lên sáng như mắt chim ưng.

Thiên Cơ lão đạo chẳng yếu thế chút nào, mà tiến lên trước một bước. Lá vàng hai bên tự tách ra, mở lối cho lão.

“ Không vấn đề… Thế lão muốn thăm hỏi thế nào? ”

Quận không đáp, mà hít sâu một hơi, vận công hú dài một tiếng. Nháy mắt, âm thanh như biển động sóng cồn, núi rung đất chuyển vang lên. Trong tiếng hú dài còn kèm theo cả cái lanh lảnh gai người của tiếng ma hờn quỷ rống khiến sống lưng người ta lạnh buốt.

Thiên Cơ lão đạo cũng mỉm cười, giật giọng hú lên đáp lại. Tiếng ông oanh tạc tựa sấm rung chớp giật, hùng hồn tựa vạn mã bôn đằng. Đối lập với Quận, tiếng hú của ông hoà trong cái trầm thấp vững vàng của giọng thần ca tiên hát.

Một như thanh mâu nhọn, một tựa tấm thuẫn dày. Hai bên va chạm nhau, lá vàng dưới đất bắt đầu xoay tròn thành một quả cầu xung quanh hai người. Mỗi cái hô hấp qua đi, lại có một chiếc lá bị nghiến đến rã ra.

Ngói trên mái nhà cửa chung quanh rung lên bần bật, người đang náu tại mấy căn nhà trong bán kính mười dặm xung quanh ai nấy đều ôm ngực rên la. Duy chỉ có những cao thủ nội gia cỡ Khiếu Hoá Tăng, Phan Chiến Thắng là trụ được.

Tiếng hú của hai bên kéo dài đến chừng bữa cơm mà hãy còn chưa yếu bớt. Cứ đấu nội lực thế này, hai bên ắt phải có một chết, một bị trọng thương.

Bất ngờ, Quận vận ngược chân khí, cưỡng ép thu chiêu về. Mặt ông đỏ ửng lên, trông như sắp phun máu đến nơi. Quận là người khơi mào cuộc đấu, chịu chút nội thương thu công cũng là chuyện nên làm.

Thiên Cơ lão đạo thấy thế, thở phào thu công.

Thân hình Quận nhoáng lên một cái, đã đến bên giếng nước, gầu khua xuống múc. Lơ phơ vài chiếc lá hãy còn đang đong đưa theo con trăng vỡ tan trong ánh nước.

Quận lại lấy bức mật thư ra ném cho Thiên Cơ lão đạo, nói:

“ Có người nhờ tên trộm này đưa bức mật thư tận tay lão đạo. Nay xin giao lại. ”

Thiên Cơ giở bức mật thư ra nhìn, khi thấy soái ấn của Trương Phụ ngay ngắn đóng trên đó mới gật gù:

“ Đúng là của tên họ Trương, không sai. Nhưng những văn tự này…? ”

“ Tiếng Ai Lao. Tên Trương Phụ rất gian giảo, hắn cố tình viết bằng tiếng khác tưởng rằng dân ta không đọc nổi. Lão hãy mời anh em họ Đậu đến, mật thư ắt bị giải. ”

Quận Gió xoay mình bước đi mấy bước, rồi lại khựng chân.

“ Cẩn thận Phan Chiến Thắng. ”

“ Được rồi, yên tâm. ”

Thiên Cơ lão đạo cười nhạt, khua tay. Chẳng nghe một âm thanh nào báo trước, bóng Quận đã tan biến vào bóng đêm.

Còn một mình nơi đàn Nam Giao, với bức mật thư trong tay, mép Thiên Cơ lão đạo khẽ nhếch lên cười một điệu thần bí.

“ Đã nghe cả rồi phải không? Còn không mau cút ra đây? ”

Rầm!Một bóng người phá tung nóc cái lò rèn gần đấy, nhảy lên đứng trên mái ngói. Dưới con trăng rọi sáng, hình dáng kẻ kia cũng từ từ hiện ra. Áo đối lĩnh trắng như mây, dám ăn mặc kiểu này ngoài Phan Chiến Thắng - trang chủ của sơn trang Bách Điểu ra thì còn ai nữa?

Phan Chiến Thắng nheo mắt nhìn Thiên Cơ lão đạo, trong con ngươi thoáng qua một chút sát ý.

Sáng hôm sau…

Lúc Khiếu Hoá Tăng khua ba đứa nhóc dậy đi luyện công, thì Quận Gió đã nằm vắt vẻo trên xà nhà nghỉ ngơi. Ông sư thấy hô hấp của Quận gấp và loạn hơn thường ngày, biết vua trộm bị nội thương nên cố tình dặn đám nhóc chớ có làm ồn.

Sáng bảng mắt mới phát hiện trong nhà có thêm một người khiến hai người Phạm Ngũ Thư giật mình không ngớt. Cả đêm qua Phạm Ngũ Thư không dám ngủ, cứ thức mãi canh chừng đám người sơn trang Bách Điểu đến trả thù. Vậy mà Quận đi về lúc nào cũng không hay không biết.

Hai người càng nghĩ càng sợ. Nếu hôm qua Quận Gió muốn sát nhân thì cả hai đã chẳng thấy được ánh nắng ban mai.

Ba đứa nhỏ ra sân sau luyện công một lúc, rồi giao đấu vòng tròn. Cẩu luyện võ chó võ chó nay dần thành thục hơn, mỗi chiêu mỗi thức đều đã mơ hồ có được cái thần vận. Phiêu Hương vẫn cứ dùng những chiêu thức gia truyền tinh diệu phi thường. Liễu Thăng trái lại. Dù đã cố sức nghiên cứu bộ bổng pháp Bạch Đằng giang, nhưng không sao hiểu được khuyết thiếu ở đâu.

Thành thử, Liễu Thăng thua trắng cả hai trận. Đã có kinh nghiệm lần trước, Phiêu Hương đánh bại Tạng Cẩu và là người duy nhất có thành tích toàn thắng trong ba đứa.

Trở vào phòng thì đã xế trưa, Quận Gió đang ngồi nói chuyện với Khiếu Hoá Tăng. Phạm Ngũ Thư và Lê Hổ ngồi nguyên ở một bên, không dám nói xen vào một câu nào hay thậm chí là thở mạnh. Lê Hổ thầm nghĩ: [ Sư thầy ăn mặc rách rưới nhưng võ công còn mạnh hơn Phan Chiến Thắng. Ông kia có thể ngồi nói chuyện ngang hàng với sư, ắt võ công cũng sêm sêm nhau. Trời ơi… bộ đôi này đi ngoài thành Tây Đô thì ai cản lại nổi? ]

Quận Gió lim dim mắt, thở hắt ra hương trà. Hai người chuyện trò về Thiên Cơ lão đạo, về ba tấm thánh lệnh võ lâm. Quận không khỏi tỏ ra buồn rầu vì người bạn vong niên năm nào nay đã thay đổi.

Từ khi có thánh lệnh trong tay, Thiên Cơ lão đạo không ngừng khuếch trương sức mạnh của phe Quần Hùng. Các giáo, phái của phe Ẩn Thế bị chiêu mộ dần. Những sơn trại, thuỷ trại vốn thuộc về phe Lục Lâm của Quận cũng đầu nhập vào dưới trướng Thiên Cơ lão đạo. Thập Bát Liên Trại của Phạm Hách chỉ là một trong số vô vàn thế lực thôi.

Từ chuyện ấy, họ bàn qua chuyện quân tình thế sự.

Quận nhấp ngụm chè Khiếu Hoá đưa cho, kể:

“ Hôm qua tôi có ghé qua doanh trại quân Minh lão ạ. ”

Khiếu Hoá hỏi lại:

“ Sắc mặt bác Quận hơi kém. Chẳng lẽ hôm qua gặp phải cao thủ của giặc, mới bị nội thương? ”

“ Mấy thằng ranh ấy thì sá gì? Chẳng bõ dính răng. Chán là chán chuyện thiên hạ ấy lão ạ. ”“ Có chuyện gì ư? Lẽ nào liên quan tới Thánh Dực dũng nghĩa? ”

Khiếu Hoá Tăng cũng hơi tỏ vẻ kích động. Truyền kì về trận chiến Tây Đô, về Thánh Dực dũng nghĩa khiến nhiệt huyết của bao nhiêu người trào dâng. Chính lão cũng không ngoại lệ.

“ Cũng không hẳn. Trận chiến ngoài Tây Đô, nhờ có Thánh Dực quân mà quân Minh bị đánh thất điên bát đảo. Trương Phụ phải cho rút đại binh lại mười dặm, thương vong gần hai vạn quân. Lần này thực là trận bại ê chề nhất của chúng từ khi đặt chân sang nước Nam ta.

Thế nhưng một vạn quân Đại Ngu, hai trăm Thánh Dực dũng nghĩa đều đã hi sinh. Tả tướng quốc Hồ Nguyên Trừng cũng bị tóm được. Nhờ thế, mà sĩ khí của quân giặc hãy còn chưa tan rã. Ai… có lẽ là số trời. ”

Đúng lúc này thì ba đứa nhóc đi vào phòng, vừa kịp nghe câu chuyện của Quận. Phiêu Hương hay tin bác mình rơi vào tay giặc, lòng như có lửa đốt bèn chạy nhào tới. Cô bé tóm lấy bả vai Quận mà lay.

“ Thầy! Thầy ơi! B… Hồ Nguyên Trừng có làm sao không? ”

“ Này! Mày muốn giết thầy đấy à? Thập ác tội đồ đó nghen con. ”

Quận cười đẩy cô bé ra, lại tiếp:

“ Yên tâm. Quân Minh muốn Tả tướng quốc vẽ lại cách chế tạo Thần Cơ sang pháo cho chúng, nên tạm thời ông còn chưa có nguy hiểm gì về tính mạng. Ài, khinh công của Hồ Nguyên Trừng mà bằng nửa con thôi, chắc ta đã cứu được y ra ngoài. ”

Phiêu Hương nghe xong, trái tim đang đập bình bình trong ngực mới chậm rãi lại. Cô bé không trách Quận Gió. Ra vào doanh trại quân Minh đã là chuyện khó khăn, mang theo một người không biết võ công thì còn nan giải hơn mười phần.

Thấy đứa đồ đệ mình cứ bồn chồn, Quận mới nói:

“ Hay thế này. Khiếu Hoá đưa hai đứa Thăng, Hương về trước đi. Thằng nhãi này biến mất cũng khá lâu, người ta mong mòn con mắt rồi đó. Còn Cẩu thì để nó ở đây còn mở mang tầm mắt. ”

Khiếu Hoá nói khẽ:

“ Nội thương của bác còn chưa lành, nhỡ có bất chắc gì thì sao? Chi bằng tôi ở lại, cũng tiện việc đỡ bác một tay. Dù không có thánh lệnh thì cũng là một trong bảy tông sư. ”

Quận cười vang. Tiếng ông đã lấy lại sự đanh thép và hùng hậu của một cao thủ võ lâm.

“ Khà khà! Lão khinh thường tôi phỏng? Quận này có sợ ai? Lại nói, nếu thực sự đánh không nổi, ai bắt được tôi? Thằng Cẩu nó cũng biết Lăng Không Đạp Vân kia mà. Với lại thằng này cái gì cũng dở, chỉ được cái hễ có biến là nó lẩn nhanh hơn chuột. Có bị vứt ra giữa đường cũng không chết được đâu. ”

Khiếu Hoá còn muốn khuyên nữa, nhưng ngẫm lại thì khinh công cỡ Quận đã gần đến mức phi nhân loại rồi, trên đời mấy ai đuổi kịp ông?

Thế là nhóm người tách nhau ra, một thì quay về doanh trại quân Minh. Trước khi đi, Phiêu Hương gỡ con trâu lá trên tóc xuống đưa cho Tạng Cẩu, nói:

“ Cầm hộ tớ! Sau này gặp nhau thì trả lại. Nếu không thì sau này không chơi với Cẩu nữa! ”

Tạng Cẩu gãi gãi gáy, tỏ vẻ khó khăn:

“ Lá giòn như thế, để đâu cũng nát với gãy thì phải làm sao bây giờ? Hay lần sau tớ làm cho cái khác? ”

“ Nát hay gãy gì cũng phải đưa lại! ”

Phiêu Hương dậm chân, má phồng lên. Nói đoạn cô bé hứ một tiếng, quay ngoắt đi đuổi theo Khiếu Hoá Tăng để lại Tạng Cẩu đằng sau đứng đực như ngỗng ỉa. Đến khi ba người đã khuất bóng nơi cuối con đường, Quận mới vỗ vai Cẩu mà hỏi bằng giọng nửa trêu chọc:

“ Không hiểu vì sao nó tức đúng không? ”

Tạng Cẩu nghệt mặt ra, lắc đầu như trống bỏi.

“ Không bao giờ hiểu được đâu con ạ. ”

Lão trộm cười vang, quay trở vào. Thằng bé vẫn chưa hiểu gì, song cũng chỉ còn cách tiu nghỉu bám theo.

Chương 69: Hồi mười một (3)

Có người truyền tin khắp thành rằng Quần Hùng yến sẽ bị hoãn sang ngày hôm sau. Nguyên nhân được nói là do Thiên Cơ lão đạo có chuyện đột xuất phải giải quyết. Nhân sĩ võ lâm khắp thành Tây Đô không tránh khỏi bàn tán xôn xao một phen.

Sơn trang Bách Điểu đột nhiên yên ắng lạ. Phạm Ngũ Thư và Lê Hổ chờ mãi chẳng thấy người ta tìm đến. Kể cả Trần Gia Nghĩa có thâm thù với Ngũ Thư cũng không thấy tăm hơi đâu.

Chẳng có chuyện gì làm, Quận Gió bèn chỉ Tạng Cẩu luyện công. Phạm Ngũ Thư, Lê Hổ cũng ở một góc khác của khoảnh sân. Thỉnh thoảng, Quận cũng chỉ điểm cho vài chỗ. Đến lúc cao hứng, hai bên liền tỉ đấu luôn.

Phạm Ngũ Thư lật thanh Hùng kiếm, giở toàn bộ các độc chiêu của mình ra hòng tấn công vua trộm. Nhanh có, chậm có. Thẳng có, vòng có. Hư có, thực có. Nhưng mặc cho Ngũ Thư dùng chiêu gì đi nữa, cũng chẳng một kiếm nào đụng được tới chéo áo của Quận. Thậm chí thỉnh thoảng còn bị tấm áo tơi của ông quất cho vào mặt.

Ông vua trộm bước với tốc độ không đồng nhất, lúc thì nhanh khi lại chậm, nhưng chung quy vẫn luôn né được kiếm của Ngũ Thư.

Đánh hơn trăm chiêu, Phạm Ngũ Thư đã đổ mồ hôi ròng ròng thấm mệt. Trong khi Quận thì vẫn cứ nhàn nhã, vừa tránh vừa nói:

“ Mỗi chiêu, mỗi thức đều chỉ có thể chậm hoặc nhanh. Chậm quá thì không khó để tránh. Mà nhanh quá thì lại dễ phạm phải sai lầm. Thành thử, nếu được chiêu số của địch thủ là nhanh hay chậm, tự khắc sẽ phá giải được.

Lăng Không Đạp Vân chú trọng vào cái tự nhiên, tiêu diêu. Muốn chậm cũng được. Muốn nhanh cũng chẳng vấn đề gì. Miễn sao thuỷ chung địch thủ cuối cùng cũng không đánh trúng, thì ấy là cảnh giới cao thâm nhất. ”

Cẩu ngồi một bên vừa nhìn vừa nghe Quận giảng. Nó ngẫm một lúc lâu, lại hỏi:

“ Thế nào là nhanh? Thế nào là chậm? Con nghĩ mãi mà chưa hiểu. Nhanh với con là chậm với thầy. Thầy chạy tuy chậm hơn chú, nhưng vẫn né được chiêu thức của chú kia dễ dàng. Thế thì chẳng phải thầy nhanh hơn sao? ”

Lê Hổ nghe Tạng Cẩu nói, chỉ thấy tối nghĩa vô cùng. Khái niệm nhanh, chậm trong đầu cứ bị đảo loạn cả lên. Đến cả Phạm Ngũ Thư cũng chỉ mơ hồ nhận ra được điều gì đó. Nhưng không sao cắt nghĩa được.

Quận nói:

“ Đúng lắm! Nhanh - chậm vốn là tương đối. Thế nên, hiểu rõ được đối thủ của mình trước khi giao đấu quan trọng vô cùng. Các cụ mới dạy: biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng là thế. ”

Lê Hổ, Phạm Ngũ Thư đồng thời trầm trồ ồ lên một tiếng. Chỉ có Tạng Cẩu là tiếp tục suy ngẫm, một câu cũng không nói.

Quận nhìn thấy vậy, thầm cười hài lòng.

Thằng Cẩu chợt vò đầu bứt tai, nhãn châu xoay tròn liên hồi. Hai người Ngũ Thư, Lê Hổ nhìn nó bằng ánh mắt quái lạ.

[ Không lẽ tên nó là Cẩu, nên nó cũng bị dại? ] - hai người nghĩ.

Tạng Cẩu lầu bầu hỏi:

“ Thầy càng nói càng mơ hồ. Hiểu rõ đối thủ bằng cách nào mới được chứ? Chẳng lẽ phải nhìn đối thủ ra tay rồi mới quyết? Nhỡ đối thủ đánh nhanh quá, chưa né kịp đã chết luôn thì biết sao bây giờ? ”

Lê Hổ, Phạm Ngũ Thư muốn lên tiếng thử giải nghĩa cho Cẩu. Thế nhưng, họ chợt phát hiện câu hỏi nhìn như có thể giải quyết một cách đơn giản kia lại sâu xa quá tưởng tượng. Đâu phải cao thủ nào cũng lấy nhanh chóng thành danh? Mà ngộ nhỡ gặp phải mà không nhận ra thì phải làm gì?

Một đứa bé tám tuổi, nhưng lại suy nghĩ đến một chuyện ngay cả người lớn cũng không để ý. Tất nhiên, không phải vì nó giỏi hơn hai người, mà vì đối với nó thứ gì cũng mới mẻ, làm nó tò mò. Thế nên đôi khi chính trẻ em lại phát hiện những điều chính người lớn chúng ta thường bỏ qua.

Quận cười, nói:

“ Vậy nên mới sinh ra thân pháp, khinh công. ”

Tạng Cẩu ồ lên, ra chiều đã hiểu. Hai người kia thì ngớ ra mất một lúc, rồi cũng lần lượt thông suốt.

Phía tây thành Tây Đô có một vòng thành đất, xây dọc theo thế đồi hình núi. Ấy chính là La thành, nơi vững vàng nhất của cả thành.

Thiên Cơ lão đạo đã đứng đợi sẵn dưới gốc tre đằng ngà. Gió thổi luồn qua mái tóc bạc xám thả tung xuống đôi vai.

Hai bóng người hơi lùn xuất hiện nơi cuối con đường, lao tới chỗ ông với tốc độ càng lúc càng nhanh. Kẻ đi trước lưng đeo một cái vung nồi bằng thép, đường kính độ hai gang tay. Mặt vung chạm nổi một con chim thần, mào cong cánh rộng, chân thẳng đuôi dài. Người đi sau thì tay lại đeo một cái nồi gang, trên thân chạm một con rùa to. Tay y thò vào bụng nồi, nắm chặt một cái trục bằng đồng gắn bên trong.

Đó chính là hai anh em họ Đậu. Kẻ nhớn là Trung Kiên, người nhỏ là Trí Dũng. Cả hai đều dòng dõi Lạc tướng, ở Phong Châu giữ Loa thành đã nhiều năm. Hai người cũng im hơi lặng tiếng, ít đi lại trên giang hồ nên thanh danh không cao như bọn Phạm Hách. Nay vì Thiên Cơ lão đạo phát Quần Hùng lệnh mới bôn ba tới tận Tây Đô.

“ Kính chào minh chủ. Không biết ngài gọi riêng hai anh em tôi ra đây là có việc gì? ”
Đậu Trung Kiên ôm quyền, lên tiếng. Đứa em Đậu Trí Dũng bình thường kiệm lời, đi đâu người lên tiếng cũng là anh trai.

Thiên Cơ lão đạo đã biết tính hai người, bèn nói:

“ Chẳng giấu gì hai cậu. Hôm qua Quận Gió đến chỗ tôi, đưa một cuốn mật thư do Trương Phụ gửi. Ngặt nỗi nội dung bức thư lại được viết bằng tiếng Ai Lao. Tôi và Quận không đọc nổi, đành phải gọi hai người đến.

Nói thế này có khi không phải, nhưng mong hai người giúp tôi dịch nội dung bức thư này ra. ”

Đậu Trí Dũng hừ một tiếng, đầu gật mạnh. Trung Kiên bèn đáp:

“ Chuyện liên can trọng đại, chúng tôi đâu dám chối từ? Đừng nói do chính Thiên Đạo kiếm ngài, cho dù là một kẻ vô danh tiểu tốt nhờ vả tôi cũng sẽ giúp tới cùng. ”

“ Vậy xin nhờ hai vị. ”

Thiên Cơ lão đạo khom lưng, đoạn trao mật thư cho anh em họ. Đậu Trí Dũng nhanh nhẩu mở bức mật thư ra, tranh thủ đọc lướt qua một lượt. Thế mà càng đọc một dòng, bờ vai y càng run lên một chặp, mà lửa giận trong đôi nhãn châu lại càng mạnh lên một chút.

Đến chữ cuối cùng, mặt mũi đã đỏ chót lên như thể sắp có khói thoát ra từ đôi tai. Y gằn giọng:

“ Mẹ kiếp cái đồ ăn chó cả lông! Anh xem này! ”

Đậu Trung Kiên thầm nghĩ nội dung bức thư ắt hẳn phải ghê gớm lắm, rồi mới nhận bức thư mà đọc.

Sắc mặt Đậu Trung Kiên cũng thay đổi theo từng câu chữ. Trước y còn cố giữ vẻ bình tĩnh khách quan, nhưng rồi cũng không nén nổi lửa giận mà gầm lên.

“ Mẹ kiếp! Thật là quá đáng! ”

Thiên Cơ lão đạo vội hỏi:

“ Hai anh phải thật bình tĩnh. Trong thư có viết gì đi nữa thì nó cũng chưa tới tay kẻ ác. Mau nói cho tôi biết nội dung của mật thư, đặng còn tìm cách giải quyết. ”

Đậu Trung Kiên hít sâu một hơi cho bình tĩnh, đoạn kể:

“ Minh chủ nói phải. Bức mật thư này gửi đến Phan Chiến Thắng của Bách Điểu sơn trang. Trước là khen ngợi y kích động được võ lâm Kinh Bắc hỗ trợ giặc Minh, sau là giao cho y nhiệm vụ tìm kiếm tông thất nhà Trần. ”
Thiên Cơ lão đạo nói:

“ Cái trước rõ ràng lợi dụng chúng ta, chẳng tốt lành gì, đến ta cũng phải thấy khó chịu. Thế nhưng việc sau thì nên làm mà. Phù Trần, diệt Hồ. Không tìm được tông thất cựu triều thì diệt Hồ còn có tác dụng chi nữa? ”

Đậu Trung Kiên tung quyền đấm vào lòng bàn tay, nói:

“ Nhưng chúng đâu có ý định đưa tông thất nhà Trần lên ngôi. Tìm họ, ấy là để thủ tiêu cho bằng sạch. Khi ấy nước Nam vô chủ, quân Minh trong cõi mình đông đến hàng vạn. Chưa kể còn có Bách Điểu sơn trang làm tay sai. Người ta muốn “ tiếp quản ”, e là chuyện ngay trong tầm tay. ”

Đậu Trí Dũng cũng gật đầu, hừ lạnh một tiếng.

Bộp! Bộp!

Bất thình lình, sau lưng ba người truyền đến tiếng vỗ tay nhè nhẹ. Hai anh em họ Đậu giật mình đánh thót một cái. Người nọ đến đi chẳng phát ra lấy một tiếng bước chân, chỉ khi cố ý vỗ tay hai người mới phát hiện ra. Nhiêu đó cũng đủ thấy võ công người này đã gần tới mức đăng phong tháo cực.

Người như vậy, ngoại trừ Thiên Cơ lão đạo ra, trong thành Tây Đô e chỉ còn hai người. Một là vua trộm, kẻ còn lại…

“ Khá khen cho hai tên nhà ngươi lại đọc được mật thư của Trương hầu gia. ”

Hai người quay lại, phát hiện một trung niên vận áo trắng như mây đang khoan thai bước về phía họ. Áo trực lĩnh, hai vạt thả song song trước ngực.

“ Phan Chiến Thắng??!! Tên Việt gian nhà mi dám xuất hiện ở đây à? Đến thật đúng lúc. ”

Đậu Trung Kiên cười gằn, đoạn gỡ cái vung sau lưng xuống. Hai ngón trỏ và giữa kẹp lấy nắp vung, mặt vung áp sát lòng bàn tay. Thủ pháp này gần giống thủ pháp sử dụng Nga Mi thích.

Đậu Trí Dũng thì xốc lại cánh tay đeo nồi, thủ thế. Bàn tay trong lòng nồi xiết chặt quanh trục đồng.

Phan Chiến Thắng thản nhiên bước tiếp, ánh mắt chưa từng đọng lại trên người hai anh em họ Đậu. Trong ba người, Thiên Cơ lão đạo là người duy nhất hắn phải quan tâm.

Thiên Cơ lão đạo trầm giọng, nói:

“ Giải quyết cho nhanh, chớ để tên bợm đến đây lại rách việc. ”

Hai anh em họ Đậu nghe lão nói mà ngơ ngác. Trong ngữ khí của Thiên Cơ, chẳng những lão không có ý ra tay trấn áp Phan Chiến Thắng mà còn định bỏ mặc hai người. Hai anh em còn chưa kịp định thần, thì Thiên Cơ lão đạo đã xoay người bước đi. Mỗi bước nhìn như ngắn ngủi khoan thai lại dài gấp mấy người thường, nên chẳng mấy chốc lão đã mất hút.

Phan Chiến Thắng cười gằn, nói:

“ Chà chà. Tiếc nhỉ. Không có Thiên Cơ lão đạo, xem chừng ngày này năm sau là giỗ đầu của hai ngươi rồi. ”

Đậu Trí Dũng nhìn anh một cái, thấy trong mắt anh trai loé lên sự giận dữ. Chẳng ai bảo ai câu nào, hai anh em nhất tề xông tới chỗ Phan Chiến Thắng. Vung lướt tới, nước thép phản chiếu vầng dương ánh lên sáng loáng. Nồi đập qua, chất gang xé không khí nặng nề trầm thấp.

Phan Chiến Thắng cười nhạt, vận lực bật lên, tung cả hai cước. Mũi chân phải đá trúng ngay mặt Đậu Trung Kiên, mà gót chân thì văng phải cằm của Trí Dũng.

Cốp!

Hai anh em đồng thời lui lại, tay bụm lấy mặt. Người thì day day má cho đỡ nhức, kẻ thì bẻ lại hàm cho khỏi lệch. Hai anh em cùng thấy đầu lưỡi ngòn ngọt, tanh tanh.

Phan Chiến Thắng nhẹ nhàng tiếp đất, mũi chân điểm lên cọng cỏ tựa như thần tiên giáng trần. Vạt áo trắng phau tung lên rồi hạ xuống, không nhiễm phải dù chỉ một hạt bụi.

“ Võ nồi danh bất hư truyền hoá ra cũng chỉ có vậy ư? ”

Phan Chiến Thắng cười khẩy, bàn tay phủi phủi vai áo.

Anh em họ Đậu nhìn nhau, rồi gật đầu. Chỉ thấy Trung Kiên dựng thẳng vung nồi dậy, nhìn qua như người chiến sĩ giơ một tấm mộc. Người em thì nện nồi xuống đất, trầm hông thủ thế sẵn sàng.

Chương 70: Hồi mười một (4)

Phan Chiến Thắng tiếp tục dùng chiêu Diều Tha Quạ Mổ trong võ quạ. Ngọn cước đâm thẳng ra như mũi thương, liệt kình ác liệt chấn ngay vào mạch môn của Đậu Trung Kiên. Y chỉ thấy bàn tay tê chồn, dại ra từng hồi, thành thử chỉ đành lui vội mấy bước liền.

Đậu Trí Dũng thấy anh lép vế, bèn tranh thủ lúc Phan Chiến Thắng chưa kịp hồi khí để tung chiêu tới. Nồi gang vừa cứng vừa nặng nện mạnh xuống nhắm ngay đầu vai, nghe đã thấy rợn người. Họ Phan thấy vậy, biến chiêu phản kích ngay. Y tung người, nhảy xéo sang bên. Bàn chân hãy còn đang duỗi thẳng ra thì lướt ngang, chém trúng ngay thân nồi đang đập xuống của Trí Dũng.

Kình lực cuồn cuộn dộng vào tay, bảy tầng ám kình Nội Hoa Đăng đánh dạt luôn cả Đậu Trí Dũng. Y rên lên một tiếng vì đau.

Hai anh em lần nữa bị đánh cho tách nhau ra, mỗi người ở một đầu của bờ thành. Còn Phan Chiến Thắng chễm chệ đứng ngăn ở giữa.

Võ nồi, ba sáu đường thiên cương của Đậu Trung Kiên thiện về tấn công, bảy mươi hai thế địa sát của Đào Trí Dũng lại giỏi về phòng thủ. Phan Chiến Thắng cố tình ép mỗi người phải dùng sở đoản của mình đấu với hắn, chứng tỏ đã có kế hoạch đối phó hai người từ trước.

Hắn còn biết võ nồi có một tuyệt chiêu xưng là “ áp chế hết võ công trong thiên hạ ”. Ấy là đòn hợp kích Nồi Nào Úp Vung Nấy.

Nhưng với vị trí hiện tại, Phan Chiến Thắng tin là hai anh em sẽ không thể thi triển được tuyệt chiêu ấy. Thành thử, hắn rất tự tin, chắc mẩm chiến thắng đã nằm trong tay mình.

Nào ngờ, hai anh em họ Đậu thoáng trao đổi ánh mắt với nhau, đoạn khẽ gật đầu. Không cần một lời cũng đủ hiểu người kia muốn làm gì. Đậu Trí Dũng thì lỏng tay, trượt ra khỏi miệng nồi. Đoạn, y kéo từ dưới đáy nồi ra một cái vòng xuyến dùng làm chỗ nắm.

Cả hai trước đứng phắt dậy, nhìn chòng chọc đối thủ. Phan Chiến Thắng rùng mình, chợt có một dự cảm không ổn trong lòng.

Thế rồi hai anh em họ Đậu động thân. Họ cất bước cùng một lúc, chân cũng chạm đất cùng một nhịp. Thậm chí có cảm giác chân khí trong thể nội Trung Kiên, Trí Dũng cũng đang chuyển động với cùng một vận tốc.

Người anh giơ vung nồi, áp tới từ đằng trước. Người em quảy thân nồi, bức qua từ phía sau. Phan Chiến Thắng đứng ngay trung điểm của hai anh em, chợt có cảm giác áp lực như hai quả núi lớn đang ép mình vào giữa. Y biết đối thủ đã tung chiêu hiểm, thầm trách bản thân khéo quá hoá vụng.

[ Chúng nó võ công thấp kém như thế, ta chỉ cần dùng khinh công tránh thoát là được. Dù hơi mất mặt một tí. ]

Phan Chiến Thắng tung mình sang trái, toan dựa vào thân pháp áp đảo hai anh em. Có ngờ đâu y tránh qua trái thì họ theo sang trái, nhảy sang phải thì họ đuổi qua phải. Mà càng né, thì khoảng cách giữa hai anh em với Phan Chiến Thắng thu lại càng nhanh, áp lực sinh ra cũng càng lớn. Xương cốt chuyển nghe lắc cắc, hô hấp dồn dập hẳn lên, mặt Phan Chiến Thắng tím tái cả lại vì giận, vì sợ.

Y đường đường là trang chủ sơn trang Bách Điểu, tông sư của võ lâm đương đại. Thế mà đối mặt với hai cao thủ hạng hai lại phải chật vật thế này. Phan Chiến Thắng thấy mình như Phạm Nhĩ năm xưa vùng vẫy giữa túi thần trong vô vọng. Y giờ mới thấm thía cái gì là khôn quá hoá dại, khéo quá thành vụng.

Hai anh em họ Đậu đẩy chân khí trong người lên đến cực hạn, vào chính khoảnh khắc cuối cùng ấy họ như hoá thành hai cái bóng mờ ma mị. Phan Chiến Thắng chỉ kịp vận khí vào chân, tung người lên thì cái vung thép và cái nồi gang đã dí sát người.

Ầm!!!!

Vung đã úp vào nồi.

Cương kình bùng phát ra hai phía, thổi bạt cả tóc tai hai người Trí Dũng, Trung Kiên. Hai anh em phải nhắm tịt cả mắt lại, lui lại mấy chục bước liền do phản chấn. Liền đó toàn thân cũng uể oải mà ngồi phệt xuống, thở dốc từng cơn. Hai anh em mất mấy hô hấp mới gượng dậy nổi, mắt mở cố ra. Muốn dùng chiêu Nồi Nào Úp Vung Nấy thì cả hai phải vét cạn sạch chân khí trong người, nên mỗi ngày chỉ dùng được một lần mà thôi. Thế nhưng, về uy lực thì đúng là không phải bàn.

Lả tả rơi. Vải vụn đầy trời. Trắng phau như mây giăng sương vãi… Hai anh em họ Đậu không thấy thi thể Phan Chiến Thắng đâu, bắt đầu lo lắng. Nếu như là mười năm trước, vào cái tuổi trẻ ngông nghênh và ngu ngốc, họ sẽ đắc chí cười phá lên cho rằng đối thủ đã lìa trần. Nhưng giờ phải khác. Lớn rồi. Cũng biết suy nghĩ hơn.

“ Được lắm! Giỏi thay cho chiêu Nồi Nào Úp Vung Nấy của chúng mày. ”

Phan Chiến Thắng rơi từ trên cao, hai chân dộng xuống nứt toác cả gạch cả đất. Mắt y hằn lên đỏ ngầu, làn da ngăm ngăm bánh mật lộ hoàn toàn ra bên ngoài. Từng lọn vải vụn đậu lên đôi vai của y, trông xa xa giống như một tầng giáp vai vậy.

“ Kim Thiền Thoát Xác? Nhà ngươi không phải… ”

Quận Gió ngồi đối diện với Tạng Cẩu, im lặng không nói một lời. Quả trứng nằm giữa hai thầy trò sáng lên lập loè, thay cho ánh đèn dầu đắt đỏ. Ấy là do Tạng Cẩu đem mấy con đom đóm nó bắt ngoài vườn bỏ vào vỏ trứng.

“ Cẩu, ngày mai con đi theo hai chú. Nhớ, đừng nói cho ai biết ta là thầy con. ”

“ Tại sao ạ? ”

Tạng Cẩu tròn mắt, hỏi. Gần đây thầy nó cứ là lạ, khiến chính nó cũng bắt đầu thấy bất an. Trước thì tự bôi be bét hình ảnh vĩ đại trong mắt nó, giờ lại bắt đầu làm chuyện khó hiểu.

Quận lim dim mắt, thở dài:
“ Con không cần hỏi nhiều. Cầm lấy cái này đi. ”

Nói đoạn, Quận cởi áo tơi xuống khoác lên vai nó, lại trao đôi guốc cháy dở với cục đồng cỡ quả quất cho Cẩu.

Làm xong hết, ông mới nhìn chăm chú đứa đệ tử của mình.

“ Thật giống. Giống đứa trẻ ngày hôm đó. ”

Quận lầu bầu không ra câu. Ông nhớ về khuôn mặt bẩn thỉu. Mái tóc bù xù. Đôi mắt tròn và sáng nhìn sâu vào tâm hồn tội lỗi của ông bằng ánh sáng thơ ngây.

“ Người chết rồi, có giết ông cũng không sống lại được! Ông giúp con chôn họ đi. ”

Thấy ông tự nhiên nói linh tinh hết chết rồi chôn, Tạng Cẩu lại càng khó hiểu. Nó lại nhớ chuyện thầy nó kể hôm trước, thầm nghĩ thật là kì lạ.

[ Chẳng bằng mình hỏi ngay lúc này. ]

Thằng bé trộm nghĩ.

Không phải tự nhiên mà một kẻ máu lạnh, tàn nhẫn lại thoắt cái biến thành con người vĩ đại của ngày hôm nay. Đã có chuyện gì xảy ra với người thầy đáng kính của nó trong quá khứ, nó thực lòng muốn biết.

“ Thầy… sau khi thầy gặp cái chuyện kia, thầy đã làm gì? ”

Nó lắp bắp, chỉ sợ nói sai lời thì lại thành xát muối vào vết thương lòng của thầy. Nhưng Quận chỉ hít sâu, kể:

“ Thầy khi đó hoảng hốt, chẳng biết làm gì ngoài đứng đực ra thế. Kẻ chủ mưu cười vang, đoạn lao đầu vào ngọn lửa hừng hực. Hắn nói: “ Tao không giết mày đâu. Ngu gì lại giải thoát cho mày. ”. Hắn muốn thầy phải ôm hối hận cả đời. ”

Tạng Cẩu nghe xong, rùng cả mình. Câu chuyện ấy đối với một đứa trẻ như nó phải nói là quá đen tối. Trong thế giới quan của Cẩu không có chỗ cho những toan tính oán độc và hèn hạ như thế.

Quận lại tiếp:

“ Lúc ấy, theo bản năng ta vươn tay ra tóm lấy góc áo giữ y lại. Ánh mắt y khi đó cũng dại ra. Không rõ y nghĩ gì, chắc là muốn sống.
Nhưng một tàn lửa đã đốt cháy gấu áo y, khiến y mất hẳn đà sa vào ngọn lửa đỏ rực. Tiếng kêu gào, sự quằn quại của kẻ thù đáng lẽ phải khiến thầy hả dạ lắm lắm, nhưng ngày ấy chỉ thấy trống rỗng và vô nghĩa làm sao. Chắc hắn cũng nghĩ như vậy.

Thấy hắn chết rồi, thầy mới đứng dậy, cắm đầu đi chẳng có mục đích gì cả. ”

Kể đến đây, ông ngừng lại một lúc. Dường như Quận đang sống lại cái ngày ấy, lắng sâu tất thảy cảm xúc đó một lần nữa.

Tạng Cẩu cố gắng mường tượng xem khi đó thầy mình cảm thấy ra sao, nhưng chẳng thể thấu cảm. Không phải nó không hiểu đắng cay đau khổ, mà nỗi đau của Quận hoàn toàn khác với những gì nó từng trải qua.

Quận Gió ngả người trên ghế, kể:

“ Lúc ấy thầy lang thang đến bụi tre, toan tìm cây cổ thụ nào đấy để treo cổ chết phứt đi cho rồi. Nào ngờ lại gặp được sư phụ, tức sư tổ con Quận Gió đời trước.

Ông ấy mới hỏi ta: “ Vì sao muốn chết? ”.

Ta đáp: “ Tội tôi quá nặng, nghiệt tôi quá sâu. Không chết đi còn làm gì? ”.

Con biết sư tổ con nói sao không? ”

Tạng Cẩu lắc đầu nguầy nguậy, tỏ vẻ chẳng biết gì cả.

Quận cười, nói:

“ Ông đưa ta trở lại chốn cũ. Lúc ấy thì đứa con gái bé của kẻ thù vừa mới trở về. Thấy thây người ngổn ngang, cha mẹ không còn bóng, cô bé nọ gục xuống mà oà khóc. Chính khi ấy thầy ta vác ta đến, nắm cổ ném xuống chỗ cô nhóc. Rồi, ông móc ra một con dao sắc.

Cô bé con ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì ông đã dúi con dao vào tay nó rồi chỉ mặt ta: “ Đấy! Người giết cả nhà con đấy! Lấy dao này đâm chết hắn đi! ”. Cô bé nghe xong tin dữ, thì ngơ ngác nhìn thầy một lúc lâu. ”

Tạng Cẩu nghe ông kể đến đây, rồi cũng ngây ra. Nó tự đặt mình vào vị trí của cô bé nọ, thầm nhủ: [ Nếu là mình mình sẽ làm gì? Xách dao lên ư? Không! Mình không đâm được. Vì ông là thầy mình. Nhưng còn cô bé nọ thì sao? Không lẽ cũng bái thầy làm thầy?? ]

Cẩu nghĩ, nếu như để nó có cơ hội giết Mạc Thuý, ắt nó sẽ nhào đến đâm chết hắn mới hả dạ. Nhưng…

Quận Gió nhìn thằng bé, không vội kể tiếp mà hỏi:

“ Không tìm được lí do gì để cô bé nọ tha mạng cho thầy đúng không? ”

Tạng Cẩu thở dài, ôm đầu rồi bứt tóc. Nó cứ dùng hai ngón tay bóp bóp trán, day thái dương xem có vắt ra được giọt ý tưởng nào chăng. Cuối cùng, nó đành lắc đầu.

“ Cô bé đó nói: “ Con giết ông, chưa biết có đúng tội không, thì cha mẹ con cũng chẳng sống lại được. Ông giúp con chôn mọi người đi. ”

Thầy nhìn cô bé, ngắm con dao, lại nhìn sư tổ con. Người chỉ đứng đó, kéo lại nón mà cười. Lúc đó, chẳng biết sao ta hiểu ngay, rằng nếu cô bé không tha cho ta hay ta không có ý hối cải, thì ông sẽ ra tay lập tức.

Ta chôn người mà ta hại, nạn nhân của họ là vợ và đứa con của chính ta. Rồi đứng lặng hồi lâu, đầu rỗng không. Cô bé kia thắp nhang khấn khứa xong, rồi nói:

“ Tội chết tha được, tội sống khó tha. Nếu ông là người hạ sát, thì phải hứa với con, sau này phải làm một ngàn điều tốt để chuộc lại. Đấy là hình phạt đấy. ”

Khi đó, ta mới biết đôi lúc được tha mạng còn khổ hơn là chết. Chết, là trốn chạy. Chỉ có sống, mới gánh được tội lỗi mình đã làm ra. ”

Ông ngước lên vầng trăng treo cao mà xa xăm, nói trong tiếng thở dài:

“ Sư tổ con hứa với cô bé nọ, sẽ bắt ta hoàn thành lời hứa cho bằng được. Từ đó, ta được thầy chân truyền để trở thành Quận Gió đời tiếp theo. Năm nhận nón lá áo tơi, hình như ta ba mươi lăm tuổi. ”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau