THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 366 - Chương 369

Chương 366: Hồi hai mươi chín (11)

Trần Liên Hoa cũng chợt hồi tưởng lại cái ngày nàng và sư muội cùng luyện công, cùng tranh nhau từng thức quà, tức manh áo sư phụ cho. Lúc rảnh rỗi thì cùng chơi đùa, cùng ngắm cảnh, ngủ chung, tắm chung.v.v… Lúc ấy hai người thực giản đơn, thật thiên chân, trong đầu chưa hề có một khái niệm nào về quyền thế, về địa vị…

Rồi mọi thứ thay đổi…

Hai người đã ở vào thế đối đầu sống chết, là tử địch.

Một người cấu kết với Cầm Ma, ám hại sư tỷ khiến nàng bất tỉnh suốt một thời gian dài. Nếu không phải được Bạch Thanh Lâu cứu, Trần Liên Hoa cũng không rõ Cầm Ma Đặng Ngọc Bình sẽ làm gì mình nữa.

Cô nàng trở lại đền Bạch Mã, biết được thực hư sự thể…

Lại lần nữa bị sư muội ám hại.

Trần Liên Hoa vung roi Long Đỗ, chém một nhát chí tử vào chính người sư muội từng tối ngày kề cận với mình. Trước khi chết, nàng nhận lại chỉ là tiếng cười the thé, đầy thê lương của sư muội.

Phái Long Đỗ từ trước đến nay có một truyền thống…

Ấy là, khi một người nhận chức trưởng môn, sư huynh đệ cùng bối của người đó phải uống một viên thuốc bào chế từ độc Long Đỗ - nọc rắn cạp nong và độc từ lá ngón – hay Đoạn Trường thảo. Tương truyền là để tránh cái cảnh đồng môn tương tàn vì chức trưởng môn…

Nên lúc Trần Liên Hoa nhận chức trưởng môn, sư muội của nàng ta đương nhiên phải uống thuốc độc.

Bây giờ, nghĩ lại, nàng cũng hiểu tại sao sư muội hận mình, thậm chí chẳng tiếc hãm hại nàng đến hai lần.

Trong suy nghĩ của người sư muội, thì Trần Liên Hoa mới là kẻ đã phản bội trước, không phải sao? Chị em tốt, nhưng lại để em mình uống thuốc độc, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ kịch độc sẽ phát tác.

Mà Trần Liên Hoa, rõ là trong tay có thuốc giải dứt điểm, lại không chịu đưa cho nàng ta.

Môn phái đã có quy định cấm tiệt việc trưởng môn ban thuốc giải độc triệt để cho kẻ khác, nhưng đến nay khi Trần Liên Hoa tự hỏi lòng mình, chẳng phải ấy cũng chỉ là cái cớ hay sao?

Sự thật là từ lúc ngồi lên ngôi cao, nắm chức quyền sinh sát trong tay, nàng đã thay đổi.

Nàng không muốn kẻ nào uy hiếp được địa vị của bản thân… kể cả ấy có là sư muội của mình đi nữa.

Trần Liên Hoa cúi đầu, nhìn vào hai lòng bàn tay mà tưởng như đã vấy đầy máu. Nàng đối xử như thế với sư muội mình, thử hỏi có khác nào Cầm Ma, hay Chế Bồng Nga?

Sở dĩ nàng bất chấp sự phản đối của các trưởng lão còn lại, gom góp tinh nhuệ chặn đánh đoàn người của Tuyệt Tình điện thực chất không chỉ vì muốn phục hận, mà còn vì nghĩ không thông.

Nàng vẫn luôn đổ lỗi cho Cầm Ma, cho Chế Bồng Nga, rằng chính hai người họ mới là nguyên nhân khiến cho môn phái chia năm sẻ bảy, khiến đồng môn tương tàn. Nhưng sau khi đã ra quân chặn đường, đánh thương một trong Thất Tuyệt Ma Nữ, Trần Liên Hoa mới hiểu ra rằng…

Thực chất chính nàng mới là kẻ mang tội.

Đáng nhẽ, nàng phải đền tội dưới chưởng của Bắc Đẩu thần quân mới đúng.

Thế nhưng…

Bạch Thanh Lâu lần nữa xuất hiện, xả thân cứu nàng một mạng.

Trần Liên Hoa lúc bấy giờ mới nhớ ra, mình còn hai cái ân cứu mạng nặng bằng trời chưa kịp trả.

Cứu Khổ thần tăng và Khiếu Hóa tăng ra tay giúp đỡ, lấy võ công của họ chẳng qua là một cái lật tay mà thôi. Tuy vẫn là ân cứu mạng, nàng cũng chắc chắn sẽ báo đáp, nhưng so ra vẫn kém Bạch Thanh Lâu. Y mặc dù võ công không tính là cao, nhưng hai lần liền xả mạng giúp đỡ,

Ơn này chưa trả, mà nay Bạch Thanh Lâu còn trúng độc chưởng dở sống dở chết, nàng mà tìm cái chết bây giờ, bỏ mặc y không quan tâm đến há chẳng phải bất nghĩa lắm sao?

Từ ấy Trần Liên Hoa mới không nghĩ quẩn nữa.
Giờ nghĩ lại, tính ra, thế là Bạch Thanh Lâu lại cứu nàng. Ít nhất cũng phải tính là nửa lần.

Về sau, lại được cậu thiếu niên ăn vận rách rưới đề tỉnh, rằng bây giờ đi tìm cái chết thực là uổng phí. Mạng ấy sức ấy, cống hiến cho việc kháng Minh cứu nước chẳng phải tốt hơn bao nhiêu hay sao?

Bấy giờ… Bạch Thanh Lâu bất giác nhìn vào ống tre.

Y lấy một tờ giấy ra, thấm mực, toan đặt bút rồi lại ngưng lại.

Bàn tay y hơi run run…

Trần Liên Hoa thấy vậy, bèn trải tấm chân dung ra.

Một thiếu nữ váy đỏ, tóc búi đuôi gà, chính đang ngồi lẳng lặng ngắm ngọn lửa. Nhưng dù nét vẽ tinh tế, bút lực thoát tục, lại có nét gì hơi khang khác người thật.

Nàng bèn chỉ vào bức tranh, hỏi:

“ Người trong tranh phải chăng là vợ của thầy khóa? ”

Bạch Thanh Lâu im lặng. Y chỉ biết nhìn bức tranh dưới ánh lửa vàng, từng nét từng nét bút đen giao hội, tựa như duyên gặp gỡ.

Trần Liên Hoa lại tiếp:

“ Anh cứ liên tục vẽ người khác, chẳng qua là hi vọng đến một ngày kia, lúc tranh của mình không còn giống nàng ấy nữa, thì sẽ quên được? ”

Bạch Thanh Lâu không đáp, ánh mắt lảng sang hướng khác.

Xem ra nàng đã đoán đúng.

Trần Liên Hoa thở dài, nhún vai, thu lại cuộn tranh. Nàng không biết rõ nguồn cơn tại sao Bạch Thanh Lâu lại bị ám ảnh về người nọ như thế, song nàng có thể chắc chắn rằng y càng vẽ thì lòng chỉ càng thêm loạn mà thôi.

Chỉ có nói ra, mới là giải thoát…
Song, biết thì biết vậy, nhưng phải nói với y ra sao? Hai người có là gì của nhau đâu mà nàng bắt y phải trải lòng với mình như thế? Bản thân Trần Liên Hoa cũng không rõ lúc này phải làm gì nữa. Thành thử, nàng chỉ biết thở dài, nói:

“ Thầy khóa không muốn nói thì thôi vậy. ”

Bạch Thanh Lâu nhịp nhịp ngón tay lên tảng đá đang ngồi.

Y cũng cụp mắt xuống…

Có những chuyện hiện tại y thực lòng không muốn thừa nhận. Nhưng chính y cũng hiểu rằng nếu lúc này không can đảm đối mặt, thì sau này cũng không còn cơ hội nào nữa.

Hít vào một hơi thật sâu, Bạch Thanh Lâu mới phát giác lồng ngực y bỏng rát tưởng như cháy thành than. Vậy mới khiến y nhớ ra là mình bị thương vẫn chưa khỏi hẳn.

Y chầm chậm kể:

“ Năm tôi lên mười thì cha nuôi mất, để lại di nguyện rằng muốn tôi học hành đỗ đạt để rạng danh cho dòng họ. Mẹ nuôi tôi cũng biết vậy, nên gom hết chuyện đồng áng về mình. Nhưng rồi bà bệnh một đợt nặng lắm, khỏi thì sức cũng yếu nhiều, không ra đồng được nữa. Mẹ tôi mới hỏi nàng cho tôi, trước là để quán xuyến việc gia đình, sau là để có người làm lụng cùng. Chẳng mấy bà theo gót cha nuôi nốt… ”

Y lấy cành cây, thảy vào đống lửa cho đượm lên, rồi tiếp:

“ Mẹ mất rồi, tôi cũng định vừa học vừa làm lụng nuôi gia đình cho đáng người trụ cột. Lúc ấy nàng nói rằng: bây giờ mình chỉ có học, đỗ đạt sớm ngày nào thì ta đỡ khổ ngày ấy, cha mẹ được mát mặt nơi chín suối, mà em cũng được nhờ. Chứ nếu bỏ ngang thì đỡ vất được một lúc, nhưng dậm chân tại chỗ cả đời. Vậy là nàng làm lụng bằng hai tôi, tôi thì cố dùi mài kinh sử, ước hẹn với nhau đến ngày khổ tận cam lai. ”

Bạch Thanh Lâu ngừng lại trong thoáng chốc, dường như để điều chỉnh lại tâm tình đang càng lúc càng kích động. Hồi tưởng xem chừng đã đến đoạn cao trào, vậy mới khiến cho y thất thố đến như vậy.

Y kể tiếp:

“ Đến ngày thi, tôi đỗ thi hương, rồi xa quê thử sức lên thi hội. Bấy giờ nàng ở nhà vừa có mang đứa con đầu lòng với tôi. Nàng bảo tôi đặt tên con… nó tên Cam Lai. Tôi lên kinh, thi hội tôi cũng đỗ, nhưng lại hỏng thi đình. Bấy giờ thân lạc xứ người, lộ phí cũng hết, may sao có nhà giàu ở kinh thành thương tình thuê về dạy con, một hôm ôm quyển chấm văn lại lọt vào tai của Tế Tửu, được giới thiệu vào Quốc Tử Giám lo chuyện học hành. Khoa sau tôi đỗ Thám Hoa… ”

Trần Liên Hoa trước là trưởng môn phái Long Đỗ, tổng đàn cũng đóng ở chốn cố đô. Thành thử, những chuyện động trời ở kinh thành nội trong chục năm qua nàng cũng từng nghe đến.

Nghe Bạch Thanh Lâu kể chuyện, nàng bỗng sực nhớ tới một tay Thám Hoa chỉ vừa đỗ đạt, vinh quy được hai ngày đã trả ấn từ quan, an phận sống đời học trò kiết xác. Có người bảo y không cam ngôi Bảng Nhãn mà quyết chí giật khôi nguyên mới chịu, nên bỏ để thi lại. Cũng có kẻ bảo nhân phẩm y không tốt nên bị biếm mất cả chức quan. Song cơn phẫn nộ của Khai Đại đế Hồ Hán Thương không ai mà không biết.

Thấy sắc mặt nàng hơi đổi khác, Bạch Thanh Lâu cũng đoán được phần nào. Y gật đầu một cái, đáp:

“ Đúng rồi. Cái tên Thám Hoa ấy là tôi. ”

“ Lẽ nào vợ con anh ở quê có mệnh hệ gì? ”

Trần Liên Hoa ngập ngừng, đoạn len lén nhìn Bạch Thanh Lâu một cái, lí nhí hỏi.

Bạch Thanh Lâu đáp:

“ Nàng ở quê, sinh con rồi, tiếp tục làm lụng nuôi con. Ban đầu mang nặng đẻ đau không làm ruộng được, nàng phải bán ruộng đi lấy ít vốn dằn lưng, sau lại mở hàng nước nuôi thân, chờ ngày tôi đỗ đạt trở về chuộc lại ruộng xưa. Chẳng ngờ… lại có tên ác đồ tên Cam thấy vợ tôi có chút tư sắc, bèn nhân lúc tối trời đến hành dâm… sau đó… ”

Bạch Thanh Lâu nói đến đây bỗng nấc lên, nắm tay đấm mạnh vào tảng đá đang ngồi. Động chân khí khiến vết thương bị trúng chưởng của y lại tấy lên, khiến gã ngã vật ra đất, trán rịn đầy mồ hôi, miệng thở hào hển đứt đoạn từng tiếng.

Trần Liên Hoa vội vàng chạy tới, lấy tay áo lau mồ hôi giúp y, lại dùng tay vuốt lưng để khí huyết y điều hòa lại. Bạch Thanh Lâu mới kể tiếp:

“ Người ta chôn nàng ở miếng ruộng trước nàng bán đi. Sau này tôi về, quan phủ và bà con chòm xóm mới báo cho biết. Cam Lai… Cam lai??? Hắn đến rồi đấy, mỉa mai lắm đúng không? ”

Nói đến đây thì y không nén nổi nữa, bật ra một tiếng hét dài.

Chương 367: Hồi hai mươi chín (12)

Trần Liên Hoa cắn răng, lúc này trong đầu nàng trống rỗng không nghĩ được gì, chỉ biết là ngực quặn đau theo từng tiếng thét của Bạch Thanh Lâu. Cô nàng chầm chậm ngồi sát bên, quàng tay qua cổ y, trán áp lên thái dương của y. Nàng thấp giọng, thủ thỉ từng lời bên tai:

“ Khóc đi. ”

Bạch Thanh Lâu như bị bất ngờ, chợt bật cười, nói:

“ Đàn ông đàn ang, há có thể khóc lóc mè nheo? ”

“ Khách giang hồ, trọng nhất một chữ “ tiêu sái ”. Nay đến cảm xúc trong lòng cũng phải giả dối, thì còn hành tẩu giang hồ làm gì? ”

Trần Liên Hoa vẫn nói, thật chậm, rõ ràng từng chữ một. Giọng nàng êm mà nhẹ, chảy vào tai như dòng nước ấm.

Lúc chồng chết nhà tan, Bà Trưng có khóc chăng? Trần Liên Hoa đoán chắc là có. Người chứ nào phải gỗ đá đâu? Nhưng lại có mấy gã đàn ông dám nói rằng mình mạnh mẽ hơn người phụ nữ từng rơi nước mắt ấy??

Kiên cường hay không, đôi khóe mắt khô ran há là đã đủ?

Hành động mới là thứ quyết định!

Nhược bằng mắt mũi khô ran, mà lại ngồi im chịu đựng, thì chẳng phải vẫn là kẻ hèn nhát hay sao?

Rơi lệ hay kiên cường, thực chất chẳng can hệ gì tới nhau cả.

Chính những người phải vin vào đôi mắt khô ran để chứng minh mình mạnh mẽ… mới lại là những kẻ đáng thương hại nhất.

Bạch Thanh Lâu rốt cuộc cũng không kìm chế nữa. Nước mắt lăn dài trên gò má y, nhưng khóe miệng lại bất giác cong lên thành một nụ cười.

Y rốt cuộc cũng hiểu mình thiếu điều gì…

Y giống như người mất ngủ, càng nghĩ mình muốn ngủ, càng cố để ngủ thì đôi mắt lại càng thao láo. Chỉ đến khi y bỏ ý định đó đi, thì mới trôi dần vào giấc ngủ.

Muốn buông một người cũng thế…

Bao giờ y hiểu rằng buông tay không phải là quên đi đối phương, mà là giữ lại những gì đẹp nhất của nhau, chấp nhận rằng mối duyên phận này tạo nên một phần tính cách của bản thân thì đến khi ấy mới có thể thực sự thôi ám ảnh và người xưa.

Đến lúc sinh mạng ngàn cân treo sợi tóc, Bạch Thanh Lâu mới chợt hiểu rằng.

Y muốn yêu, và được yêu lần nữa.

Bất giác, y bật cười.

Nếu không có người vợ trước ấy, chắc chắn y đã không tới kinh thành, cũng không vào Quốc Tử Giám.

Có lẽ bây giờ y đã rất khác.

Thay đổi ấy là tốt, là xấu? Y không biết. Bạch Thanh Lâu chẳng phải thánh nhân… Nhưng giờ nhìn lại, y sống có lý tưởng, ấy là kháng Minh.Nên y không muốn cược, không muốn đánh mất lý tưởng này.

Khi người ta hài lòng về thứ mình đang có, họ sẽ thôi nuối tiếc về quá khứ, ngừng sợ hãi trước tương lai.

Có lẽ vậy là đỡ phiền não…

Lại nhắc chuyện ở chợ Hạc…

Bấy giờ cậu thiếu niên ăn vận rách rưới bỗng nhiên xông pha vào vòng vây của bốn ma. Động thái này khiến bốn người Thị Nghi, Hàn Than thoáng giật mình, nhưng sau đó lại càng thêm vẻ nghiêm trọng cẩn thận.

Phàm là lúc lấy ít đánh nhiều, một điều tiên quyết là tránh chớ để bản thân gặp cảnh phải đánh địch ở nhiều mặt. Nay thiếu niên ăn vận rách rưới lại xông thẳng vào trận địa của tứ ma, thì chỉ có hai khả năng. Hoặc là hắn là kẻ ngu ngốc không hiểu chuyện đối địch, hoặc là phải cực kì tự tin vào thực lực của bản thân, không để bốn người các nàng vào mắt.

Bốn người Hàn Than cũng có danh tiếng trên giang hồ, đương nhiên hiểu được rằng có những chuyện thà tin là có chứ không tin là không. Trong lúc qua chiêu đối địch, tuyệt đối không bao giờ được nhận định đối phương là kẻ ngu cho đến khi hắn đã trút hơi thở cuối cùng. Ấy vốn là quy tắc đi lại trên võ lâm, càng là cao thủ thì càng phải giữ nghiêm. Cái gọi là giang hồ võ lâm, sâu như sông hồ, hiểm như rừng rú. Trên đời có bao nhiêu quái kiệt vô danh, cao thủ lánh đời chỉ e không ai đếm cho xuể…

Bốn người Tiêu, Địch, Nguyệt, Linh Ma lớn lên cùng nhau, kinh nghiệm chiến đấu dày dạn, tâm ý linh thông. Chỉ thấy bọn họ không cần trao đổi lấy một chữ, hai Nhị Khanh đã phân ra chặn hai hướng trái phải của thiếu niên áo rách. Sáo ngọc rút ra kề lên môi, lập tức có tiếng nhạc réo rắt ai oán cất lên. Linh Ma và Nguyệt Ma luyện Thất Tuyệt Ma Âm từ bé, đương nhiên khúc Tuyệt Ai Tuyệt Ái không làm gì được. Nhưng kẻ nhập trận mà muốn vô sự trước ma âm của hai chị em Nhị Khanh thì chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

Nguyệt Ma Hàn Than khinh công cao nhất, hai Nhị Khanh vừa động là y thị đã phóng mình lướt ra sau, cản ngay đường lui của cậu thiếu niên áo rách. Tuy phía sau là sông lớn, nhưng ai mà biết được cậu ta là vịt mắc cạn hay giao long dưới nước? Thế nên chẳng thà chặn trước, không chừa đường lui từ đầu.

Trong bốn người thì Linh Ma Thị Nghi võ công cao nhất. Tranh thủ tiếng sáo của hai Nhị Khanh cất lên, y thị đã lấy trong tay áo ra hai đoạn lụa dài, đầu có buộc chuông nhỏ bằng vàng. Chỉ thấy nàng ta vung tay một cái, cả hai dải lụa đã quất về phía thiếu niên áo rách như một đôi nhuyễn tiên lợi hại. Lụa xé gió, chuông reo linh tang, nội lực theo tiếng chuông đánh ra khiến thần trí kẻ khác mơ hồ váng vất. Kẻ thần trí hơi yếu, thì tức thì thấy người lâng lâng như trên tiên cảnh, khoái lạc vô cùng…

Khúc phổ trong tay Linh Ma là Tuyệt Lạc.

Thiếu niên áo rách dường như cũng trúng chiêu, lắc mạnh đầu một cái, vừa kịp tỉnh người vung chưởng gạt hai dải lụa đi, từ cửa chết kéo về được cái mạng. Dải lụa đào mềm như vậy, gắn thêm chuông vàng cực nặng, dưới tay kẻ có nội lực phóng ra thực chẳng thua gì Lưu Tinh Chùy. Mà do lụa mềm và uyển chuyển hơn xích sắt, nên chiêu số càng thêm phiêu dật khó đoán.

Song bản lĩnh của Linh Ma nào có đơn giản như thế?Chỉ thấy y thị vừa uyển chuyển nhảy vờn quanh người đối thủ, tựa như một làn hương trầm thoắt ẩn thoắt hiện. Mỗi khi động thân, khánh bạc ở cổ tay cổ chân lại reo lên, tiếp tục truyền đi khúc Tuyệt Lạc khiến đối phương lâng lâng như mất hồn, vừa thất thần, lại vừa mất đi chiến ý. Chỉ thấy thiếu niên nọ bắt đầu chưởng mấy phát tán loạn vào khoảng không, lực lớn ngàn cân cũng không có chỗ phát, chưởng kình quét không tới nổi chéo áo của Linh Ma.

Bốn ma thấy đối thủ bị áp chế gắt gao, thì trong lòng dần thả lỏng ra hơn. Một mình Linh Ma đã nhẹ nhàng khiến cậu ta bó tay hết cách, huống hồ là bốn người cùng ra tay? Nhưng lúc này câu cảnh cáo của thánh nữ lại vang lên trong lòng khiến bốn người Thị Nghi không khỏi cẩn thận lại.

Xưa nay thánh nữ hiếm khi quá đề cao hay quá xem thường ai cả. Nhận định của cô nàng thường cực kì chuẩn xác, nếu có xê xích thì cũng không quá nhiều.

Còn lần này??

Thị Nghi đảo mắt, bụng bảo dạ thà tin lời thánh nữ còn hơn là không, dù sao cẩn thận vẫn hơn.

Thế là y thị đánh mắt cho Hàn Than một cái. Hai người trao đổi ánh mắt rất nhanh, Nguyệt Ma lại đứng sau lưng thiếu niên rách rưới, cho dù là cao thủ bình thường e là cũng bỏ qua hành động này của Thị Nghi, chỉ coi ấy là việc quan sát đối thủ rất đỗi bình thường của kẻ đang giao đấu.

Hàn Than được đánh mắt ra hiệu, hiểu ý, bèn nâng đàn nguyệt lên, ngang mặt. Chỉ thấy y thị vặn trục dây đàn một cái, tức thì ở dưới đáy đàn bỗng lộ ra một cái ống đồng nhỏ, gắn thẳng với trục đàn.

Nguyệt Ma lại rờ cần đàn, trong chớp mắt đã tìm được một cái hõm nhỏ xíu ẩn bên mặt dưới, ngón tay chám vào, đẩy nhẹ một cái.

Không có lấy một âm thanh, chớp mắt đã có một mũi châm nhỏ bắn ra từ cơ quan, lao vút về phía thiếu niên rách rưới. Mũi châm này nhằm chuẩn lúc Linh Ma vừa phóng hai dải lụa ra công kích mới bắn, nhằm ngay hậu tâm đối thủ, lại lợi dụng tiếng chuông ngân che giấu tiếng kim bay trong không khí. Châm này bắn ra bằng cơ quan giấu trong thân đàn, vừa nhanh lại êm, cơ hồ chỉ trong chớp mắt sẽ trúng đích. Kim đâm thủng gáy, xuyên vào đến xương, chất độc trên mũi châm mới phát tác khiến kẻ trúng chiêu đau chết đi sống lại. Trong tình trạng như vậy há lại còn có thể kháng lại được khúc Tuyệt Ai mê hồn của Linh Ma?

Cho dù đối thủ có đề phòng Nguyệt Ma sẽ giở trò, thì cũng không tin nổi châm độc lại bắn ra nhanh đến thế. Thủ đoạn ám toán phối hợp nhuần nhuyễn ăn ý như thế, không thể nói là không cao minh.

Song…

Lúc này, bỗng thiếu niên nọ nở nụ cười nhạt.

Chỉ thấy y nhích người một cái, vai nghiêng ra sau, chưởng phải vung lên chộp ngay vào đầu hai dải lụa, né chuông vàng mà bắt vào phần lụa mềm mại. Tay kia đưa ra sau, hai ngón tay chuẩn xác kẹp lấy mũi châm do Hàn Than bắn ra,

Thị Nghi còn đang kinh hoảng thì đã thấy hai chân chới với, té ra là đối phương chỉ dụng lực một cái là cả người y thị đã bị y dùng hai dải lụa quăng bổng lên không. Linh Ma tuy là cô gái sắc xuân, nhưng người cũng nặng ít nhất bốn mươi cân. Nâng bổng nàng ta lên không hơn một trượng bằng một tay đã khó, dùng một dải lụa hất nàng lên như thiếu niên áo rách lại càng khó khăn hơn. Lúc này chỉ thấy y tiện tay hất một cái, mũi châm vừa tóm được đã phóng vèo về phía Địch Ma Nhị Khanh. Người sau lúc này hãy còn đang cố sức thổi sáo ngọc tấu khúc Tuyệt Ai, đâu có lường được y biến chiêu nhanh như thế? Lúc này mũi châm bắn tới sát mặt, nhằm ngay con mắt đang trừng lớn của y thị.

Tuy Nguyệt Ma ắt có thuốc giải, nhưng châm này nhằm ngay nơi yếu hại là con mắt, cho dù có thuốc giải e cũng mù cả đời. Nhị Khanh tưởng chừng phen này ắt phải hỏng con mắt này thì bỗng trước mặt nhoáng lên một bóng áo trắng. Chỉ nghe tiếng tay áo kêu phật một cái, mũi châm đã bị cuốn lấy rồi bắn xuống đất.

Lại có một giọng người lạnh nhạt, lanh lảnh, lắc rắc rơi vào khoảng không tựa như bông tuyết ngày hè. Không khí của cuộc chiến cơ hồ cũng theo hai tiếng đơn giản của kẻ vừa đến thốt ra mà lạnh hẳn xuống.

“ To gan. ”

Lời vừa dứt, ánh kiếm đã lóe lên, nhanh như một ánh chớp, nhẹ tựa như làn sương. Vạt áo trắng bay múa, bóng người tựa như làn khói, như u linh, vừa nhẹ vừa nhanh, cơ hồ không tồn tại ở trời đất này vậy.

Kiếm đã tới gần…

Nhắm thẳng vào yết hầu của thiếu niên nọ.

Chương 368: Hồi hai mươi chín (13)

Song…

Đập vào mắt của thánh nữ lại là nét cười nửa miệng của thiếu niên nọ. Tựa như một nét chấm phá làm nên cả bức tranh, điệu cười như có như không ấy bỗng chốc họa lên một vẻ ngạo nghễ không gì sánh được.

“ Trả cho các người! ”

Tiếng nói trầm ấm vừa cất lên, thì Linh Ma đã xuất hiện trước mũi kiếm của thánh nữ, mắt thấy chỉ trong khoảnh khắc là trên người Thị Nghi phải có thêm một cái lỗ. Song thánh nữ mặt không biến sắc, chỉ hơi xoay gót một cái, người đã nghiêng đi, mũi kiếm từ đâm thẳng thành hất lên, phạt đứt cả hai dải lụa đang làm tình làm tội Linh Ma.

Nàng ta vung kiếm giải cứu được Thị Nghi, thì đã nghe được phía xa có người kêu lên ối một cái. Té ra cậu thiếu niên ăn vận rách rưới đã dùng một bàn tay tóm lấy cần cổ Hàn Than, tay còn lại đoạt cây đàn nguyệt thủ ở sau lưng.

Hẳn nhiên, thân thủ của thánh nữ cũng khiến y tỏ vẻ kiêng dè.

Hàn Than vừa nhìn mọi chuyện, biết nội lực của đối phương vô cùng kinh khủng. Lúc này bị y nắm cổ như người ta cầm cổ con gà, tuy lòng sợ hãi nhưng toàn thân lại trơ ra như đá. Sau gáy truyền tới cảm giác ớn lạnh, nàng ta biết chỉ cần đối thủ khẽ phát kình là mình gãy cổ ngay tức thì.

Thánh nữ thu kiếm lại, lúc này cậu thiếu niên kia mới phát hiện kiếm của nàng ta hơi đặc biệt. Ấy là một thanh gươm một lưỡi bén như nước, nhưng lưỡi gươm lại cực kì quái lạ. Thường thường người làm gươm sẽ rèn lưỡi gươm cho sống kiếm dài hơn lưỡi bén, sau đó tra cán vào phần thừa ra. Nhưng lưỡi gươm này lại có sống kiếm ngắn hơn lưỡi sắc có một gang tay, từ đáy lưỡi sắc kéo dài ra một đoạn hình khuyên về phía sống kiếm, tay cầm được tra vào như kiểu cán rìu. Thành thử, sống gươm và cán gươm không liền, mà đứt mất một khúc độ bốn tấc,

Gươm lạ thoáng cái đã được tra vào vỏ, nên cũng không quan sát được thêm nữa.

Thiếu niên nọ bỗng nhếch môi cười rất nhạt, nói:

“ Thánh cô bây giờ mới đến đây, ắt hẳn là đã tra được thân phận của kẻ hèn này, cũng đã bắt được người nào đó để uy hiếp tôi rồi. Chi bằng ta trao đổi tù binh, thế nào? ”

Thánh nữ cau mày lườm y một cái, chỉ thấy thiếu niên rách rưới kia vẫn cứ nhởn nhơ như không, vốn dĩ không để mắt đến năm người phía nàng.

Nàng ta bèn lên tiếng:

“ Đoàn Công Uẩn, đệ tử quan môn của Tạ Cổ Tùng trưởng môn phái Hy Cương. Tên thật là Tạng Cẩu, có một sư phụ khác là Quận Gió! ”

Im lặng…

Độc chỉ có tiếng gió thổi heo hắt…

Lá vàng rơi lả tả.

Đoàn Công Uẩn bỗng cười dài một cái, nói:

“ Thánh cô à, cô đùa cũng hay thật. ”
Y ngừng một chốc, lại đảo mắt nhìn quanh, rốt cuộc lộ ra một nét cười điên cuồng trên đầu môi:

“ Chẳng nhẽ cô còn chưa nghe rằng tên đệ tử Quận Gió kia chính là do tôi giết hay sao? ”

Y nói đến đây, bỗng nhiên vận lực. Hàn Than trong tay y chợt run bắn một cái, mồ hôi lạnh ứa ra đầy đầu. Đoàn Công Uẩn khôi phục điệu cười nửa miệng, nửa như trêu chọc nửa như trào lộng mà nói:

“ Thế thánh cô có định đổi người không, để tôi còn biết đường mà liệu? ”

Thánh nữ nhìn thoáng qua Hàn Than trong tay Đoàn Công Uẩn một cái, không nói không rằng. Chỉ thấy nàng ta lướt nhanh một cái, vòng qua một bụi cỏ cao, sau đó ném một người xuống đất.

Ấy là một thiếu nữ độ mười lăm mười sáu, mặt như trái xoan, mắt bồ câu to tròn, linh động khác thường. Bấy giờ tuy bị trói tay bịt miệng, nhưng khí chất linh xảo hoạt bát không vì thế mà yếu đi chút nào.

Té ra thánh nữ âm thầm dò la một hồi không có tin tức, lại bắt gặp cô thiếu nữ này đang đi tìm sư đệ. Thấy nàng ta mặc võ phục tay áo buộc miếng vải thêu con voi lớn – tiêu chí của phái Hy Cương nên thánh nữ mới lân la đến hỏi thì biết Tạ Cổ Tùng gần đây mới thu nhận một tên đệ tử mới, tên là Đoàn Công Uẩn. Người này hành xử thần bí kì quặc, thích ăn mặc như ăn xin, lang bạt khắp cả phủ Tam Giang. Hỏi ra thì thấy tuổi tác vừa xấp xỉ thiếu niên ngáng chân mình hôm trước.

Nàng ta hỏi kỹ, biết cô gái này tên Nguyễn Hạ Băng, từng là sư muội bé nhất của phái Hy Cương, sau này Tạ Cổ Tùng nhận Đoàn Công Uẩn làm đệ tử quan môn thì cô nàng mới có một sư đệ. Nàng Hạ Băng này hoạt bát đáng yêu, trước giờ được sư huynh sư tỷ trong phái Hy Cương rất mực bảo vệ, thành thử kinh nghiệm đi lại giang hồ không cao, rất dễ tin người. Thế nên chẳng những để cho thánh nữ biết nhiều chuyện như vậy, mà còn để lộ cả quán trọ mình đang ở cho người ta biết. Bản thân thánh nữ cũng hiểu, nếu nàng gặp phải một người khác thì chưa chắc đã có thể thuận lợi biết được nhiều chuyện đến thế,

Thánh nữ quay lại Nhã Hạc cư, thấy bốn ma vẫn chưa về, đoán rằng bốn người bắt gặp Đoàn Công Uẩn nhưng lại không quay về gọi mình như được dặn, bèn trở ngược lại quán trọ bắt nữ đồ đệ phái Hy Cương kia dẫn theo. Trước là để thị uy với Đoàn Công Uẩn, sau là để đề phòng nếu chẳng may xảy ra chuyện gì thì còn có cơ sở mà đàm phán, chí ít không để bị rơi xuống chiếu dưới.

Linh Ma nóng lòng cứu Hàn Than, bèn nói lớn rằng:

“ Họ Đoàn kia, sao còn chưa thả người? ”
Đoàn Công Uẩn nhún vai, cười nhạt:

“ Thủ đoạn của các vị ngoan độc ra sao thằng em đây đâu phải chưa được nếm thử? Các người để sư tỷ của ta đi mười bước, bản thân lùi lại mười bước, sau đó ta mới thả người. ”

Thị Nghi đang muốn nói thêm, thì thánh nữ đã lên tiếng đáp ứng:

“ Được. ”

Nói rồi khẽ thúc mũi chân vào lưng Nguyễn Hạ Băng, vừa để giải huyệt đạo bị phong tỏa, vừa để giục nàng mau chóng đứng lên. Chẳng ngờ hai sư tỷ đệ nhà này sớm đã đánh mắt ra hiệu cho nhau trêu chọc bọn họ, chỉ thấy nàng Hạ Băng tuy bị bịt miệng không nói được, nhưng vẫn đủ để kêu lên “ ui ” một tiếng rất rõ ràng. Nói đoạn nàng ta lại nằm bẹp ra đất không thèm nhúc nhích.

Thánh nữ hơi nghiêng đầu ra chiều không hiểu. Nàng dùng lực rất chuẩn, lúc này huyệt đạo trên người Nguyễn Hạ Băng đều đã được giải, khí huyết thông suốt tuần hoàn, đáng lí không thể có chuyện tê chân không đứng được mới phải.

Bốn người Nhị Khanh đi lại giang hồ nhiều năm, há lại có thể không biết đây chẳng qua là đối phương giở trò trêu chọc mà thôi? Song lúc này thánh nữ đã ra mặt, bọn họ đâu dám nói chen vào? Ban nãy Thị Nghi vì nóng lòng cứu Hàn Than nên mới mạo muội buột miệng. Lúc sau bị thánh nữ chặn lại, đã biết mình thất thố, bây giờ chỉ hận không thể tự nuốt lưỡi vào bụng.

Thánh nữ tuy thiên tư cực cao, nhưng từ bé đến lớn chưa từng rời khỏi Tuyệt Tình điện. Trong điện địa vị của nàng ta chỉ dưới Cầm Ma, đâu có ai dám trêu đùa hay hí lộng nàng? Mà phàm những chuyện trêu chọc giễu cợt cho vui này thì đâu có theo lí lẽ thường bao giờ? Bởi thế, nàng mới không thể nhìn ra dụng ý của Đoàn Công Uẩn và Nguyễn Hạ Băng.

Mà đã không hiểu, thì thường sẽ sinh ra tò mò. Thánh nữ không nói không rằng, vung kiếm chém đứt dây trói tay của Hạ Băng. Mũi kiếm khẽ chuyển, khoa nửa vòng, nhẹ nhàng khều miếng vải bịt miệng ra. Thủ pháp vừa nhanh như điện vừa chuẩn như thước thực là hiếm có trên đời, ngay cả Đoàn Công Uẩn cũng phải chặc lưỡi tự nhận là không làm được đến thế.

Nguyễn Hạ Băng là người trực tiếp cảm nhận hai đường kiếm của thánh nữ thì lại càng kinh hãi đến líu cả lưỡi. Nàng ta dù sao cũng là người học võ, kiếm cung thương mác đều có động qua. Thanh kiếm trong tay thánh nữ là vật quý, sắc bén thế nào, Hạ Băng là người rõ nhất. Ban nãy lưỡi kiếm chỉ cách nàng ta một khoảng cỡ sợi tơ mà thôi.

Cô nàng Hạ Băng tuy thiếu kinh nghiệm giang hồ, ngây thơ rất đỗi, song cũng không phải loại người gan thỏ đế. Hành động của thánh nữ càng khiến tính trẻ con của nàng ta nổi lên, ý muốn trêu chọc thánh nữ một phen cho hả giận lại càng thêm sắt đá. Chỉ thấy Hạ Băng hít vào một hơi thật sâu, đoạn lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ hờn dỗi:

“ Gì đây? Các người coi ta là con gà mà thích trói thì trói, thích thả thì thả sao? Ta đây không đi! Ngươi trói ta lại như cũ đi thôi. ”

Đoàn Công Uẩn cười, mắt cố tình liếc Hàn Than một cái, mồm năm miệng mười nói với thánh nữ rằng:

“ Đấy, cô xem, cô sư tỷ này của ta lại giở tính đỏng đảnh ra rồi. Thế này… thế này phải làm sao? ”

Bản thân thánh nữ nào có ngờ được trên đời lại có loại con tin được thả ra rồi mà không chịu đi, nhất thời không khỏi luống cuống. Trước giờ cô nàng chỉ biết bắt khó thả dễ, chứ chưa gặp ai bắt thì dễ thả lại khó như Hạ Băng cả. Nào biết đâu cô nàng kia chỉ đang trêu chọc thánh nữ, chứ trong bụng cũng run lắm.

Hạ Băng dễ tin người, nhưng lại không phải hạng không biết suy nghĩ. Bấy giờ cô nàng thấy Đoàn Công Uẩn nắm Hàn Than trong tay, bên Tuyệt Tình điện có đến ba người mà đều đứng dậm chân tại chỗ, không ai dám xông lên giải cứu thì đoán ngay rằng cậu sư đệ này của mình võ công cũng giỏi lắm, chí ít đủ khiến cho đối phương dù người đông thế mạnh vẫn phải kiêng dè. Hiểu được chuyện này nên cô nàng mới yên tâm vững dạ trêu chọc thánh nữ cùng Đoàn Công Uẩn.

Nguyễn Hạ Băng bèn đáp ngay:

“ Còn làm sao nữa? Đệ cứ mang y thị về, sắp tới là đại thọ của sư phụ, vừa hay dâng ả cho thầy làm thiếp thứ bốn mươi tám. Đổi một đệ tử quèn lấy một cao thủ sắc nước hương trời thế kia thì phái Hy Cương ta lời chán. ”

Chương 369: Hồi hai mươi chín (14)

Đoàn Công Uẩn ngó Hàn Than một cái, không nói gì cả. Nhưng ánh mắt lóe lên đầy vẻ bất hảo khiến Nguyệt Ma không khỏi lạnh người. Y thấy thế, lại nghía sang sư tỷ một cái bụng cười thầm:

[ Bà sư tỷ hờ này của mình thế mà tài, trong cái lúc này mà vẫn có thì giờ ngó xem người ta đẹp hay xấu được. ]

Đoàn Công Uẩn nhún vai, lại nói với thánh nữ rằng:

“ Cô thấy đấy, tôi thân là sư đệ, bối phận kém hơn, không tiện khuyên ngăn can gián. Nếu sư tỷ tôi đã quyết thì đành thôi vậy, không trao đổi tù binh nữa. ”

Nói đoạn lại đưa hai ngón tay, nhứ hờ vào mạng che mặt của Hàn Than. Y thị từ trước đến nay hành tẩu giang hồ tuy mang tiếng là ma nữ nhưng thủ thân như mai, đến giờ vẫn là thân băng thanh ngọc khiết, đến giờ vẫn chưa từng bị ai chọc gheo sàm sỡ thế bao giờ. Nay Đoàn Công Uẩn thái độ ngả ngớn, động tác lớn mật, khiến y thị vừa tủi vừa tức đến phát nghẹn, mặt đỏ thấu lên như mặt gà chọi.

Ba người Thị Nghi tuy xót chị thương em, hận y thấu xương nhưng võ nghệ không bằng, chẳng làm gì nổi. Nếu bây giờ lỗ mãng xông tới, cứu được người hay không còn chưa biết, rủi y bẻ cổ Hàn Than, hoặc bản thân bị bắt, thì thánh nữ lại càng bất lợi. Nên cả ba chỉ đành chôn chân tại chỗ, cắn răng ghé tai thánh nữ mà giải thích rằng một nam một nữ kia thực chất đang trêu đùa bốn người bọn họ mà thôi. Bấy giờ thánh nữ mới vỡ ra, nàng bình thường lạnh nhạt lãnh cảm, bây giờ cũng thấy mặt đỏ tai hồng. Song thánh nữ dù sao cũng không phải kẻ tầm thường. Nàng ta chỉ nhẹ hô hấp một cái, tâm tình đang nổi sóng lại trở lại bình thường. Chỉ thấy nàng ta khẽ nhích chân, nói:

“ Nếu đã không muốn đi, giữ lại đôi chân này có ích gì. ”

Lại nghe xoạt một tiếng, thanh gươm kỳ quái đã rời vỏ.

Đoàn Công Uẩn đảo mắt một cái, tay đang để không hơi run run như muốn đưa lên, nhưng lại thôi. Y đoán được phản ứng của Nguyệt Ma, nên mới cố tình dùng nội lực khóa lại huyệt đạo của nàng ta. Bằng không, để Hàn Than nhởn nhơ, e là y thị đã tự đoạn kinh mạch để không phải làm gánh nặng của tam ma và thánh nữ. Thành thử, Đoàn Công Uẩn biết rõ có đe dọa cũng vô dụng, chẳng nhẽ dọa người đang muốn tự tử sẽ giết y thị? Huống chi nếu thực sự giết Nguyệt Ma, vả mặt thánh nữ, thì chỉ e Tuyệt Tình điện sẽ khai chiến với phái Hy Cương. Đây là điều y không muốn thấy tẹo nào.

Nhưng Nguyễn Hạ Băng không giống Hàn Than. Nàng chỉ muốn trêu chọc một chút, không thực sự muốn táng mạng ở đây tí nào.

Đoàn Công Uẩn hít một hơi, đoạn đẩy một cái vào lưng Hàn Than:

“ Đi đi. ”

Cái đẩy này vừa hay điểm vào huyệt ngứa của Nguyệt Ma, khiến y thị vừa đi người vừa run lên từng cơn, eo cứ uốn éo, bước chân lúc xiên trái lúc xẹo phải, trông vừa quái dị vừa buồn cười.

Nguyễn Hạ Băng vừa thấy Đoàn Công Uẩn đẩy Hàn Than ra đã đứng lên toan chạy, nhưng thánh nữ đã xoay đốc kiếm đánh vào huyệt cười, khiến cô nàng cứ vừa đi vừa gập bụng cười sằng sặc mãi không thôi.

Đoàn Công Uẩn và thánh nữ đồng thời đỡ người của phe mình, rồi đều thử giải huyệt, nhưng đều hoài công cả. Bấy giờ, hai người đều nhận ra, té ra con bài chưa lật của song phương đều là thủ pháp điểm huyệt độc môn người ngoài không biết cách giải. Lúc này Đoàn Công Uẩn chỉ có nước phẩy tay, cười mà rằng:

“ Thánh cô quả thực là cao tay. ”

Mồm nói, tay đã điểm vào huyệt ngủ của Nguyễn Hạ Băng. Cô nàng chỉ kịp kêu á một tiếng, hai mí mắt đã nặng chịch, ngất lịm đi không biết gì nữa.

Thánh nữ thấy hành vi ấy, bắt đầu ngờ vực trong lòng, song vẫn đáp gọn lỏn:

“ Quá khen. ”

Nàng lại nhìn Hàn Than đang run rẩy bên cạnh, mắt quét về phía Đoàn Công Uẩn và Nguyễn Hạ Băng một cái, lại nói:

“ Không biết thiếu hiệp muốn nói gì? ”

Đoàn Công Uẩn chặc lưỡi khen thầm, lại bảo:

“ Chuyện này không tiện để sư tỷ tôi biết, tránh y thị lại nói linh tinh với người trong phái. ”

Y nói đến đây bỗng vung tay, tung một hòn sỏi vào giải huyệt ngứa cho Hàn Than. Tức thì cô nàng thấy cả người thư thái, cái cảm giác toàn thân có hàng ngàn con kiến bò lổn nhổn biến mất cả. Y thị bèn đứng thẳng dậy, phủi lại nếp áo, lườm Đoàn Công Uẩn một cái thật dài.

Đoàn Công Uẩn nhún vai, coi như không thấy. Y hất đầu về phía thánh nữ, nói:

“ Tôi đã giải huyệt ngứa cho cô này, thế chắc đủ thành ý rồi chứ? ”

Thánh nữ gật đầu, khoanh tay thu kiếm, cũng giải huyệt cười cho Nguyễn Hạ Băng. Mất công một lát nữa nàng ta tỉnh, lại tiếp tục cười như nắc nẻ thì người ta chửi là điên. Nói đoạn thánh nữ chợt lên tiếng:

“ Nói! ”

Đoàn Công Uẩn bèn cười:

“ Không biết thánh cô đã từng nghe đến Tứ Ngưu Ngũ Mã chưa? ”Thánh nữ cau mày, hỏi:

“ Ý là sao? ”

Thị Nghi bèn nói:

“ Thưa thánh cô, gần đây quần hào nổi dậy kháng Minh rất đông. Trong đó ở Hạ Hồng có Trịnh Công Chứng và Lê Hành, Phạm Thiện ở Tân Minh là cưỡi trâu ra trận. Cộng thêm chiến thần Đinh Lễ từng đầu quân cho Hậu Trần nữa là đủ bốn con trâu, hợp xưng là Tứ Ngưu. Gọi chung như vậy chứ trâu của ba người kia không thể bì được với trâu thần Đại Thắng của chiến thần. ”

Hai Nhị Khanh bèn tiếp:

“ Ngũ Mã là thế lực dưới trướng của năm người Nguyễn Đặc ở Khoái Châu, Nguyễn Đa Cấu và Trần Nhuế ở Hoàng Giang, thổ tù Lạng Sơn Bế Thuấn, lại có tên Trần Thiên Lại cát cứ vùng Thiên Trường nữa là năm. ”

Thánh nữ gật đầu, lại liếc Đoàn Công Uẩn, lạnh giọng:

“ Ra là gian tế. ”

Chỉ thấy người nọ nhếch mép cười nhạt, hơi cúi người, nói:

“ Thánh cô thứ cho thân phận tôi đây đặc thù, ở phái Hy Cương này vốn là có lòng riêng, không tiện nói ra mình hầu ai kẻo chủ tôi phải vạ. Hôm trước đắc tội với thánh cô cũng là hiểu nhầm cả. ”

Thánh nữ nghe y giải thích, cũng đã xuôi xuôi. Nếu là tử sĩ trung thành của Tứ Ngưu Ngũ Mã cài vào phái Hy Cương thì cũng giải thích được tại sao y có võ công cao cường chỉ dưới Tạ Cổ Tùng như thế lại cam chịu làm một đệ tử nhỏ nhoi. Chỉ là không biết y đang nhắm tới thứ gì… Còn nguyên nhân tại sao y lại cứu Bạch Thanh Lâu và Trần Liên Hoa thì cô nàng không tiện dò hỏi. Thân là gian tế, ai chẳng có chuyện khó mà nói ra?

Đoàn Công Uẩn đảo mắt như điện, nói:

“ Không giấu gì thánh nữ, bây giờ hào kiệt nước ta cứ chia năm xẻ bảy, chưa đánh quân Minh thì đã tự tranh làm chủ đến người chết ta sống. Chủ tôi thấy thế, tự hỏi phải làm thế nào thống nhất được các lộ anh hùng, mới có thể đánh bại giặc Minh hung ác. ”

Y ngừng một chốc, chờ, quả nhiên Hàn Than đã lên tiếng hỏi:

“ Chủ nhà ngươi cũng muốn chiếm kiếm Thuận Thiên? ”

Buột miệng chưa hết câu thì đã bị thánh nữ liếc một cái, nàng ta bèn im lặng.

Thánh nữ lạnh giọng:“ Y giết được Tạng Cẩu, nếu muốn sớm đã độc chiếm kiếm thần. Không cần trà trộn vào phái Hy Cương làm chi cả. ”

Đoàn Công Uẩn cười nhạt mà gạt đi, bảo rằng:

“ Kiếm Thuận Thiên mà tên phản tặc Tạng Cẩu mang về, ai biết được là đồ thật hay của giả đây? Nhưng phái Hy Cương thì lại có một thứ, tuy uy vọng kém hơn kiếm báu, nhưng thiết tưởng cũng có thể thay thế được để mà hiệu lệnh quần hùng. Đến lúc ấy, hi vọng thánh cô có thể nể mặt trợ giúp tôi một tay, đoạt được bảo vật, chủ tôi ắt sẽ hết lời tạ ơn thánh chủ. ”

Tuy là y mồm năm miệng mười, ăn nói trơn như mỡ, nhưng những gì y nói ra quả thực khiến kẻ có dã tâm động lòng. Mà Tuyệt Tình điện thực ra cũng nuôi chí lớn, bằng không cũng chẳng đến tận Sơn Vi tranh chấp kiếm Thuận Thiên làm gì.

“ Nói ra nghe thử. ”

Thánh nữ rốt cuộc cũng lên tiếng.

Xem ra, nàng ta cũng tò mò muốn biết bảo vật có thể thay thế kiếm Thuận Thiên để ra lệnh cho quần hùng, hợp nhất các lộ nghĩa binh kháng Minh về một nhà.

Đoàn Công Uẩn cười cười, chậm rãi đọc:

“ Đao báu Tượng Nha. ”

Nhắc đến Tượng Nha, thì phải nhắc đến chủ nhân đầu tiên của nó: nữ tướng Triệu Thị Trinh.

Thưở ấy là lúc nhà Hán mạt vận, ba nước Ngụy Thục Ngô tạo thành thế chân vạc ở Trung Quốc. Khi ấy Đại Việt là quận Giao Chỉ, nằm dưới quyền quản hạt của nước Ngô. Bà Triệu có hùng tâm muốn lật đổ ách đô hộ, ngặt nỗi không biết bắt đầu thế nào. Một hôm tinh sương anh trai bà là Triệu Quốc Đạt khuyên rằng nên lên quả núi bây giờ là núi Nghĩa Lĩnh cầu khẩn chư vị quốc tổ chỉ cho đường sáng.

Hương vừa tàn thì từ trong rừng sâu xuất hiện một con voi trắng mắt đỏ, hung dữ vô cùng, xé cây mà xông tới chỗ Bà Triệu. Nữ tướng là người tài cao bắc đẩu, rành nghề côn quyền cung kiếm còn hơn cả đàn ông. Bà quần thảo với con voi suốt bảy ngày bảy đêm, lách cây luồn bụi mà né, lại dùng tên nỏ và ná vải đánh trả. Đến sáng ngày thứ tám thì cả người lẫn thú đều mệt lả, Bà Triệu chém đứt một cái ngà voi, còn con voi dẫm nát một cánh tay của bà.

Nhưng từ ấy voi ta thần phục, thành thú chiến của Triệu Thị Trinh. Huyền thoại voi trắng một ngà lưu truyền trong dân gian cũng từ đó mà ra. Triệu Thị Trinh tuy mất một tay, nhưng được ngà quý, cho là điềm lành, bèn bảo thợ giỏi đẽo gọt, pha thêm đồng đen sắt quý vào, lấy cái ngà làm lõi, đúc thành thanh đao ngà. Đao cùn nhưng nặng đến gần trăm cân, đánh vào người thì nát giáp tan xương, khiến quân Ngô hãi sợ, gọi là Tượng Nha.

Bà Triệu lúc mới rèn được đao cũng không dùng nổi, bèn nghĩ ra cách đeo hai quả sắt nặng ở cổ, mặc áo chẽn bằng sắc đặc dày cộm, tay chân đều đeo mấy vòng sắt nặng liền, cốt để luyện thêm khí lực. Qua mấy năm thì vung đao Tượng Nha tự nhiên như người ta cầm quạt lông, bay nhảy không khác gì hoẵng giữa đồng cỏ, tung hoành chiến trường khiến kẻ khác thấy mà phát lạnh. Nhưng trong lúc bà luyện tập, có đánh mấy trận, bị người khác trông được từ xa, thấy hai quả nặng dài đến hơn ba thước treo ở cổ lại tưởng nhầm là bộ ngực. Từ ấy mới có truyền văn rằng Triệu Quốc Trinh vú dài ba thước như huyền sử.

Chuyện xưa chỉ có như thế…

Nhưng nay thánh nữ nghe Đoàn Công Uẩn kể rằng đao Tượng Nha nằm trong tay phái Hy Cương, bất giác nghĩ thầm:

[ Lòng sư phụ mang chí lớn muốn học Bà Trưng Bà Triệu, nhưng thời này khinh nữ trọng nam, thân gái hô khản giọng không ai hưởng ứng. Nay đã chiếm được đàn của Trưng Vương, nếu có cả đao của Triệu tướng thì lo gì người ta không phục? ]

Bèn hỏi Đoàn Công Uẩn định bao giờ thì ra tay. Gã họ Đoàn cười mà rằng:

“ Mấy ngày nữa đợi quần hùng tụ hội, Tạ Cổ Tùng sẽ đưa kiếm Thuận Thiên ra cho anh hùng các phái định đoạt chủ nhân của nó. Thời buổi này ai chẳng muốn ăn trốc ngồi trên, chẳng ai chịu ai đâu, thể nào cũng phải dùng võ mà tranh đoạt. Khi ấy hai ta liên thủ, đến lúc cuối cùng thánh cô đánh bại tôi, lại đòi Tạ Cổ Tùng đổi kiếm báu lấy đao ngà thì kiểu gì cũng xong. ”

Thánh nữ nghe xong, chỏ tay vào cây sấu mọc gần đấy, nói:

“ Nếu có chuyện cần gặp, đến cái cây đó buộc chỉ đỏ vào cành cây. Hôm sau giờ Tý quay lại chờ. ”

Nói rồi gọi cả bốn ma cùng về theo.

Đoàn Công Uẩn giải huyệt ngủ cho Nguyễn Hạ Băng, lại lấy nước sông vẩy vào mặt nàng ta cho tỉnh hẳn. Bấy giờ y mới cười mà bảo:

“ Sư tỷ, dậy thôi. Ngủ ở đây muỗi nó cắn cho không ra hình thù nhân dạng gì nữa đâu. ”

Nguyễn Hạ Băng ậm à một chốc, rồi sực tỉnh, mồm năm miệng mười chửi thánh nữ hạ thủ bất ngờ khiến mình không kịp trở tay. Lại trách móc Đoàn Công Uẩn một hồi, y cũng không để trong lòng.

Hai đoàn người cùng rời khỏi bờ sông, nhưng ai cũng có tính toán của riêng mình.

Kiếm Thuận Thiên vừa xuất hiện, nay lại có một thanh Tượng Nha, e rằng con sóng cồn thật sự hãy còn ở phía sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước