THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 341 - Chương 345

Chương 341: Hồi hai mươi tám (3)

Cái chết bi thảm của hai vua Giản Định – Trùng Quang, chiến tích oanh liệt của các tướng Hậu Trần lan truyền trong dân gian, nghĩa binh các nơi thi nhau nổi dậy khác nào lửa cháy lan ra cánh đồng? Quân Minh một mặt trấn áp, một mặt giả ý vỗ về dân chúng.

Chuyện về sau, Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục chép rằng;

“Tháng 8, Trương Phụ, Mộc Thạnh và Trần Hiệp trở về bắc, chia quân trấn giữ.

Tháng 9, Hoàng Phúc nhà Minh truyền bảng cho các phủ, châu, huyện dựng Văn Miếu và các đàn thờ thần xã tắc, thần gió, thần mây, thần núi, thần sông và những thần không ai thờ cúng để tế lễ thường xuyên.

Nhà Minh cấm con trai, con gái không được cắt tóc; phụ nữ mặc áo ngắn, quần dài, đồng hóa theo phong tục phương bắc.

Mùa đông, tháng 10, nhà Minh mở học hiệu và sức tìm tòi những người nho học, thầy thuốc, thầy tướng số, nhà sư, đạo sĩ, hạ lệnh cho các phủ, châu, huyện lấy lễ mà thành tân thỉnh mời. Đó là làm theo lời của Hữu tham tri Bành Đạo Trường.

Nhà Minh bắt khai số ruộng và đất trồng dâu, trưng thu lương thực, tơ tằm. Mỗi hộ 1 mẫu thì bắt khai thành 3 mẫu. [Đến sau xét hộ khẩu tăng hàng năm, định số ruộng mỗi hộ là 10 mẫu (nghĩa là mỗi mẫu chỉ có 3 sào, 10 mẫu thực ra chỉ có 3 mẫu). Mỗi mẫu thu 5 thăng thóc, đất bãi mỗi hộ một mẫu thu 1 lạng tơ, mỗi cân tơ dệt được 1 tấm lụa.Ất Mùi, năm Vĩnh Lạc năm thứ 13, bắc thuộc năm thứ hai. Mùa thu, tháng 8, nhà Minh khám thu các mỏ vàng, bạc, mộ phụ đãi nhặt vàng bạc và bắt voi trắng, mò trân châu. Thuế khóa nặng, vơ vét nhiều, dân chúng điêu đứng. Bãi muối ven biển cấm dân mua bán riêng, sai nội quan coi giữ cả. Lại đặt chức cục sứ và phó của từng bãi muối để chia nhau trông coi. Các phủ, châu, huyện đêù đặt phó sứ ty Thuế khóa và sở Hà bạc.

Phép lấy muối của nhà Minh: Trước hết sai viên cục sứ và viên phó đốc thúc dân nấu muối, mỗi tháng được bao nhiêu đưa tới ty Đề cử thu giữ. Các viên nội quan mộ người buôn bỏ tiền ra lĩnh giấy khám hợp của ty Bố chính. Giấy khám hợp lớn thì lấy 10 cân muối, giấy khám hợp nhỏ thì lấy 1 cân rồi mới được đem bán. Nếu không có giấy [giấy khám hợp] thì [xử tội] như luật nấu lậu. Lạ cấm người đi đường, lệ chỉ được đem 3 bát muối và 1 lọ nước mắm thôi.

Tháng 9, Hoàng Phúc nhà Minh sai quan áp giải đích thân những bọn nho học, thầy thuốc, thầy tướng số, nhà sư, đạo sĩ đưa về Yên Kinh trao cho quan chức rồi đưa về các nha môn làm việc. Lại ra lệnh cho các quan ty sở tại cấp cho tiền đi đường và ngưoời bạn tống, nếu không sẽ bị trừng trị; dọc đường phải cấp cơm ăn và tiền đi đường.
Mùa đông, tháng 10, Tổng binh nhà Minh là Trương Phụ giữ chức Chinh lỗ phó tướng quân, lại sang trấn thủ.

Nhà Minh mở đường thủy Vĩnh An, Vạn Ninh, đặt trạm đón chuyển đường thủy đến thẳng Khân Châu. Lại đặt trạm chạy ngựa đến thẳng Hoành Châu.”

Trương Phụ lần này sang, biết nước Nam còn nhiều kẻ tài ba như Trần Nguyên Hãn đang náu mình ở ẩn chờ một minh chúa xuất hiện, bèn cho gọi bọn Sơn Thọ, Lí An, Vương An Lão sang. Những tên này trẻ tuổi thiện chiến, ngay cả Trương Phụ cũng không dám chắc quần thảo với bọn này ngoài năm mươi hiệp thì còn chống đỡ được hay không.

Đương nhiên, Trương Phụ trước nay chưa từng sợ rằng những người này sẽ thay thế vị trí của lão. Thân là chủ soái, có tướng trong tay như cao thủ được bảo kiếm, chiến tướng gặp ngựa hay. Nếu lại có tâm tị hiềm người tài, che mờ ngọc sáng, thực quá tầm thường.

Trương Phụ có phải tướng tầm thường hay không? Chuyện ấy đương nhiên là không phải. Cho dù đối thủ của lão, tỉ như Hồ Nguyên Trừng, cha con Đặng Tất, Đặng Dung cũng phải thừa nhận lão là một mãnh tướng, một chủ soái lắm mưu mô.

Lam Sơn vẫn ngấm ngầm tụ tập lực lượng, sơn trại của Vũ Uy càng ngày càng lớn mạnh.

Chương 342: Hồi hai mươi tám (4)

Lại kể chuyện Tạng Cẩu…

Tửu Thôn đồng tử nhảy lên thuyền, ánh mắt ngay lập tức đụng phải cái nhìn của Tạng Cẩu. Y thấy hiện tại cậu chàng nhàn nhã mà trấn định, thả lỏng mà không mất cảnh giác, như đao bén chực rời vỏ thì vừa nhếch mép, cười tà.

[ Tiểu tử này tiến bộ thực quá thần tốc. ]

Y nhớ lại bảy năm trước, trên điện Thái Hoà, hai người này liên thủ liều sống liều chết mới nhặt lại được mạng sống từ chỗ y. Năm năm trước, ở Tất gia trang, hai người còn bị y xoay như dế.

Mà nay vật đổi sao dời…

Ở trước trận Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới của mười tám người đồng Thiếu Lâm, y bại.

Bại tuy thống khoái, nhưng chưa sướng tay…

Y tự hỏi, nếu cả hai người ở vào trạng thái tốt nhất, tỉ đấu một phen thì ai thắng ai thua.

Tửu Thôn đồng tử đứng thẳng trên đầu thuyền, gió thổi khiến y phục và tóc y phiêu động, nhưng ánh mắt y thì kiên định bất động.

Nói đoạn, y cười gằn:

“ Chưa quên cái hẹn tái đấu chứ? ”

“ Địa điểm và thời gian cho ngươi chọn! ”

Tạng Cẩu chậm rãi đứng lên, tay nắm chặt thanh Thuận Thiên kiếm.

Tửu Thôn đồng tử nói:

“ Chọn ngày chẳng bằng gặp ngày, nhưng không đánh ở đây. ”

Tạng Cẩu cười, đoạn nhìn sang chỗ Phiêu Hương, bảo:

“ Hương về thăm bác Trừng, bác Khanh với ông trước, Cẩu giải quyết chuyện này xong sẽ về ngay. ”

Cô nàng biết Tạng Cẩu muốn đánh một trận thật sảng khoái với Tửu Thôn đồng tử, lại nghĩ hai người hiện tại cũng không có việc gì gấp, bèn nói:

“ Thế thì đi sớm về sớm. Cẩu về Hương mới nói chuyện của mình cho bác và ông, không được trốn đâu đấy. ”

Tạng Cẩu cười, đáp:

“ Được rồi. ”

Nói đoạn, cậu chàng gác kiếm Thuận Thiên lên vai, nhìn Tửu Thôn hất đầu:

“ Dẫn đường đi. ”

Hai người một trước một sau, dùng cùng một bộ thân pháp búng mình lao về hướng tây, cứ theo nóc nhà mà chạy. Dân chúng bên đường trông thấy cũng hơi giật mình khiếp hãi.

Cả hai đảo hướng mấy lần, chạy đến một cái hồ, phóng mình vào rừng tùng. Bấy giờ Tửu Thôn đồng tử mới đứng lại, đặt chân lên một phiến đá, tay chỉ về phía hồ, nói:

“ Đây là hồ Huyền Vũ, bờ bên kia là Kê Minh tự. Cả hai đều là thắng cảnh nổi tiếng ở Nam Kinh, xứng làm chỗ tỉ thí của chúng ta. ”

Tạng Cẩu bấy giờ mới nói:

“ Không ngờ kẻ ưa giết chóc như ngươi cũng rất biết chọn nơi đấu võ. ”

Tửu Thôn đồng tử đáp:

“ Ta hiếu sát, điều này Tửu Thôn ta thừa nhận. Nhưng đánh một trận với kẻ ta coi là đối thủ, thì càng không thể qua loa được. ”

Tạng Cẩu nhìn Tửu Thôn một cái, cười thầm.

Một tên võ si.

Nhưng cảm nhận của hắn cậu chàng cũng rất hiểu.

Từ lúc xuất đạo đến nay, đối thủ của Tạng Cẩu nếu không phải người mạnh hơn xa mình, thì lại quá kém. Duy chỉ có Tửu Thôn đồng tử là đối thủ vừa sức, có thể nói là kì phùng địch thủ. Thế nên, y ngóng trờ trận tái đấu này bao nhiêu, thì cậu chàng cũng mong được chiến một trận ra ngô ra khoai bấy nhiêu.

Người yêu võ thực ra không phải thích động tay động chân, hở tí là đòi đánh nhau. Đối với những kẻ quá yếu đến khiêu khích hoặc khiêu chiến mình, Tạng Cẩu nhiều khi thường bỏ qua, không chấp đối phương.

Thèm một đối thủ ngang tầm, để trổ hết tài năng đánh một trận thư hùng long tranh hổ đấu, ấy mới là tinh thần của người học võ.

Học võ, trước là để giúp nước, cứu đời, sau là để tự rèn tâm tính, thân thể. Người học võ mà chỉ ôm lòng tự tư, chăm chăm đến mình, tệ hơn là học để đi ức hiếp kẻ yếu hơn thì chẳng lấy đâu ra mà thành được cao thủ. Cho dù không bị tôn sư đuổi thẳng cổ, thì cũng chỉ được truyền cho mấy bài quyền dưỡng sinh mà thôi.

Chính cái lí tưởng cao cả: giúp nước, cứu đời này mới là thứ khiến võ học trở nên thiêng liêng.

Coi võ là thứ thiêng liêng, trọng võ, không dùng võ vào những chuyện tự tư vị kỷ, ấy mới là thượng võ.

Tạng Cẩu chợt vỗ trán, nói:

“ Xong!!! Nhà ngươi còn thanh đao nào khác không? ”

Tửu Thôn lắc đầu, nói đầy vẻ kiêu ngạo:

“ Trừ Quỷ Hoàn ra, ta đây không cần thanh đao thứ hai! ”

Nói đoạn lại chỏ vào kiếm Thuận Thiên, hỏi:

“ Chẳng phải kiếm của ngươi ở đấy sau, lấy nó ra thư hùng cùng ta một trận! ”

“ Không phải không muốn, mà nếu ta dùng kiếm này, thì đánh không được sướng tay đâu. ”

Tuy không nói ra ngoài miệng, nhưng Tửu Thôn vẫn biết ý Tạng Cẩu là thanh Quỷ Hoàn của y không chống lại nổi kiếm của cậu chàng. Điều này khiến kẻ coi đao như mạng như y rất bực mình, bèn nói:

“ Quỷ Hoàn cũng như ta, thèm khát một đối thủ. Ngươi cứ dùng kiếm đi. ”

Tạng Cẩu thấy y kiên quyết, thở dài một tiếng, lại rút kiếm Thuận Thiên ra. Kiếm rời vỏ, lập tức phát ra tiếng vang lảnh lót.Người biết xem kiếm, thực chất không cần nhìn, không cần sờ. Chỉ cần nghe tiếng kiếm ngâm cũng đủ biết thanh kiếm ấy tốt hay không.

Tửu Thôn đồng tử coi đao như mạng, đương nhiên nhãn lực của hắn đối với binh khí cũng rất cao. Kiếm ngân càng thanh thì kiếm càng tốt, mà tiếng vang của Thuận Thiên kiếm thực chẳng biết phải so sánh với điều gì. Ngọc rơi trên mâm ngọc ít nhất cũng phải kém ba phần, dùi vàng đánh chuông bạc cũng còn xa mới bằng nổi.

Kiếm rời vỏ, Tạng Cẩu dựng thẳng kiếm trước mặt, nói:

“ Ngươi đã không tin ta cũng hết cách, thôi thì ta cứ để kiếm trước mặt, ngươi lấy đao chém thử một cái là biết. ”

Tửu Thôn đồng tử cau mày, trừng mắt, đoạn phun rượu tế đao, nói mà đôi vai cứ run lẩy bẩy như người ốm:

“ Quỷ Hoàn, mày cũng đang kích động đúng không? ”

Đoạn, Tửu Thôn đồng tử vận lực quát to một tiếng, chém ngay ra một đường Hoả Viêm Chi Vũ. Chiêu này có đặc điểm là càng chém đà càng mạnh, thực là một kì chiêu quái thức trong thiên hạ. Năm xưa trên điện Thái Hoà, Tạng Cẩu phải vắt chân lên cổ mà chạy mới thoát nổi khỏi chiêu đao, cơ hồ thở bằng lỗ tai.

Nhưng nay đã khác xưa.

Cậu chàng một tay chắp sau lưng, tay kia giữ kiếm, ánh mắt chậm rãi quét về phía đường đao.

Quỷ Hoàn đã đụng phải kiếm Thuận Thiên…

Không một tiếng động.

Phập!

Nửa thanh đao văng ra xa, sượt qua tai Tạng Cẩu, mũi cắm vào đất.

Mà Tửu Thôn thì ngơ ngác nhìn thanh đao chỉ còn nửa đoạn lưỡi thép của mình, bàn tay nắm chặt chuôi đao dần buông lỏng ra.

Quỷ Hoàn rơi xuống đất…

Một chiêu ban nãy quái dị ra sao, bản thân Tửu Thôn cảm nhận rõ hơn ai hết. Quỷ Hoàn chém vào Thuận Thiên kiếm như chém vào không khí, người cầm đao cả đời như hắn cũng không cảm thấy bất cứ một lực cản nào, cứ như thể Thuận Thiên kiếm là hư ảo, là kiếm thần mà binh khí phàm tục không thể chạm tới, cao không thể với. Lúc nhìn lại, thì đao đã gãy đôi.

Thuận Thiên kiếm sắc tới độ lướt qua đao kiếm tầm thường như thể không khí, người dám vung đao múa kiếm đối đầu cũng không cảm nhận được sự tồn tại của nó. Đao Quỷ Hoàn – một trong thiên hạ ngũ kiếm – chỉ lướt qua một cái là gãy.

Tạng Cẩu thở dài, thu kiếm vào vỏ. Cứ như lời Lí Bân thì đồng đen vốn là trí tuệ đến từ sáu trăm năm sau, mà kiếm Thuận Thiên thì còn xếp trên đồng đen bình thường. Đao Quỷ Hoàn có sắc, có tinh xảo, cũng là bàn tay thủ công của con người vài trăm năm trước làm ra. Có thể chống lại đao Lĩnh Nam đã đủ chứng minh tài hoa của nghệ nhân đúc kiếm.

Nhưng nay… chênh lệch gần một ngàn năm, khiến hai thanh thần khí trong nháy mắt đã phân ra thắng bại.

Tửu Thôn đồng tử nhìn kiếm một cái, hít vào một hơi lạnh, rồi cười chua chát:

“ Kiếm này tên là gì? ”

“ Thuận Thiên. Có thể nói là bảo kiếm đứng đầu nước ta, đao Lĩnh Nam gặp nó cũng phải gãy. ”

Tạng Cẩu thở dài, lại nhớ cảnh kiếm Thuận Thiên xả đôi tấm cửa đồng đen như thể chém chuối, đến nay vẫn chưa hết chấn kinh.

Tửu Thôn đồng tử cười nhạt, nhặt hai nửa thanh kiếm lên nhét vào bao, lại nói:

“ Ngươi có thanh kiếm này, ta đánh không lại. ”

Tạng Cẩu cười, đặt kiếm Thuận Thiên sang một bên, lại tung mình lên không bẻ hai nhành tùng, giật hết cành lá thừa đi. Cậu chàng ném cho Tửu Thôn một cành, không nói không rằng, cành cây trong tay chỉ xéo xuống đất.

Ý tứ đã rõ ràng.

Cũng không cần nói.Tửu Thôn ngửa cổ cười dài, vung vẩy nhành tùng trên tay mấy cái cho quen, đoạn thủ thế. Chỉ thấy chân trước để thẳng, chân sau đứng tấn, nhành tùng đưa ngang mặt. So với tư thế của Tạng Cẩu, trọng tâm của Tửu Thôn thấp hơn, bộ vị yếu hại như bụng và hạ bàn được che kín. Thoạt nhìn, thì thủ thế của hắn hiệu quả hơn nhiều.

Trái lại Tạng Cẩu chỉ chéo nhành tùng, tay chắp sau lưng, thẳng lưng ưỡn ngực, nhìn thì có vẻ cao thâm mạc trắc, kì thực bao nhiêu bộ vị yếu hại ở ngực, bụng đều lộ rõ mồn một cho đối thủ, hạ bàn cũng không vững chãi bằng. Kẻ khác nhìn vào, không khỏi sẽ cảm thấy chỉ có mã ngoài, bên trong rỗng tuếch.

Mà kì thực, lúc này hai người thủ thế, thì cũng có mấy tiều phu đi ngang qua. Thấy có đánh nhau, mấy người này ham vui cũng xúm lại xem, chỉ chỉ chỏ chỏ, ra chiều thích thú. Có người trông vẻ già dặn hơn cả, thì đánh giá Tửu Thôn phần hơn, cũng chỉ ra những lỗi sai của Tạng Cẩu.

Hai người trong trận, lúc này mắt nhìn tứ phương tai nghe tám hướng, tất nhiên mấy tiều phu bàn ra tán vào đều nghe cả. Tạng Cẩu chỉ cười nhạt không chấp, còn Tửu Thôn thì thấp giọng chửi là không có nhãn lực.

Kì thực, lí luận của mấy tiều phu này chỉ đúng với người luyện võ thông thường. Nếu hai bên so tài võ công đã đến hàng cao thủ thì cần phải nghĩ ngược lại. Tạng Cẩu để lộ hết sơ hở, ấy là muốn dụ đối thủ tấn công để phản kích. Lúc này cậu chàng như con rắn hổ đang ngóc đầu, tuy là lộ chỗ yếu hại là bảy tấc dưới cổ, nhưng nếu dám tấn công vào đấy thì ắt sẽ bị mổ trúng tay chết trước. Nói trắng ra, thủ thế của Tạng Cẩu chẳng phải làm màu mè gì, mà là thiên hướng công kích.

Tửu Thôn giữ chặt hạ bàn, thủ thế nghiêm mật, kì thực là thiên hướng phòng thủ.

Lúc này, Tửu Thôn thở ra một hơi, hoàn toàn quên hết cảnh trí lẫn khán giả chung quanh. Trong mắt hắn, chỉ có bản thân, đối thủ, và vũ khí của hai người.

Ấy là vong ngã.

Còn Tạng Cẩu, trong tâm thức cậu chàng bản thân đã không còn tồn tại. Ngoài ra, bất luận là rừng tùng trút lá, tiều phu đứng xem hay Tửu Thôn đồng tử đều phản chiếu rõ mồn một tại đáy lòng.

Ấy là vô ngã.

Cùng trong trận Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới, cùng dựa vào một lời nhắc nhở của Khiếu Hoá Tăng là “ tâm như tĩnh thuỷ ”, nhưng hai cảnh giới lại khác nhau về bản chất.

Có lẽ, là do tính cách.

Tửu Thôn đồng tử từ trước đến nay, làm hết thảy mọi chuyện, cũng vì lợi ích của bản thân và thế lực của hắn. Theo một cách nói nào đó, có chút tự tư ích kỷ. Thế nên, cảnh giới hắn ngộ ra từ “ lòng như nước lặng ” cũng là tập trung vào bản thân.

Mà Tạng Cẩu, có thể vì nguyên nhân được người trong thôn Điếu Ngư nuôi lớn một cách vô tư không cần báo đáp, lại được Quận Gió dạy bảo, nên hành động của cậu chàng hiếm khi vì cái lợi riêng của chính mình. Thế nên, cậu chàng mới hướng đến “ vô ngã ”, quên đi sự tồn tại của bản thân.

Tất nhiên, lời này chỉ có thể giải thích tại sao Tạng Cẩu và Tửu Thôn ở trong cùng một điều kiện lại ngộ ra hai cảnh giới khác nhau. Thực chất chưa hẳn người không có lòng tự tư tự lợi mới ngộ ra được vô ngã, và những người đã có vô ngã cũng chưa hẳn đã vì đại nghĩa.

Đến chuyện chính…

Tửu Thôn thở ra một hơi thật dài, vung nhánh tùng lên, đoạn lao về phía Tạng Cẩu. Nhành cây đề ngang, trảm ra một chiêu Phong Bạo Chi Vũ, thế công nhanh như bão lốc, hung hãn vô cùng.

Tạng Cẩu hơi rùn người né lệch sang, nhành cây trong tay cũng xỉa ra một cái, giống như chim hạc mổ cá nhè ngay yết hầu Tửu Thôn mà đâm.

Thế đánh của nhánh tùng nhanh, nhưng Tửi Thôn cũng biến chiêu rất gấp. Chỉ thấy hắn chuyển thân lạng người, thân hình hạ xuống nghiêng đi nửa vòng, nháy mắt đã giật sang bên phải. Nhánh cây trong tay hắn đảo một cái, từ chém thành đâm nhắm ngay vào bên eo Tạng Cẩu.

Nhưng nay Tạng Cẩu đã vào cảnh giới vô ngã, biến chiêu của Tửu Thôn có bất ngờ hơn thế cũng không thể thoát được cảm nhận của cậu chàng. Chỉ thấy Tạng Cẩu dựng thẳng cành cây gạt ngang nhánh tùng của đối thủ, chân lại tống ra một đạp. Tửu Thôn lập tức co gối lên cản ngọn cước đang bổ ra với thế như sét giật sấm rung của Tạng Cẩu.

Ấy đương nhiên là chiêu Tháng Mười Sấm Rạp, Tháng Chạp Sấm Động của bốn lão Thiên Tàn Địa Khuyết.

Ầm một cái, mỗi người lui lại mấy bước. Tạng Cẩu thì có vẻ nhẹ nhàng do chiếm thế chủ công, còn Tửu Thôn phải thủ gấp nên mỗi bước lại hằn sâu một dấu chân lên mặt đất, lún đến nửa tấc.

Hai người cùng luyện Lăng Không Đạp Vân, thân pháp nhanh đến nỗi mắt thường chỉ thấy hai cái bóng mờ, lại tưởng như có năm sáu Tạng Cẩu đấu với bốn năm Tửu Thôn đồng tử. Trong con mắt của mấy người tiều phu quan chiến, hai người cơ hồ là sáp vào nhau, dùng phép phân thân ra đánh túi bụi rồi tách ra tức thì, Tửu Thôn đồng tử đã ở thế hạ phong. Cả đám há miệng to đến nỗi tưởng như có thể nhét cả nắm tay của bản thân vào.

Lúc này cái người mở miệng đánh giá hai đối thủ cũng rất biết điều ngậm tăm, không dám nói tiếp. Bởi bây giờ mở miệng giải thích chẳng những không thể lấy lại thể diện, có khi còn rước nhục vào thân.

Tửu Thôn đồng tử nâng nhánh tùng trên tay lên, quát to:

“ Sau trận ở Thiếu Lâm, sáng tạo ra được một chiêu đao mới. Có muốn thử không? ”

Tạng Cẩu thấy hắn nhắc đến trận đánh ở Thiếu Lâm, biết Tửu Thôn nghĩ ra chiêu này ắt hẳn chuyên để đối phó mình. Song, cậu chàng chẳng những không thấy lo, ngược lại còn thấy hứng thú, máu nóng trong người chảy xuôi.

“ Thế thì xin tiếp cao chiêu! ”

Tạng Cẩu nói xong, bèn đưa nhành tùng lên thủ thế.

Lần này, cậu chàng đổi về thế thủ, để Tửu Thôn đồng tử tấn công.

Tửu Thôn đồng tử đề khí nâng nhành tùng lên quá đỉnh đầu, không nhiều lời nữa, chậm rãi bước từng bước về phía Tạng Cẩu.

Một bước này, nhẹ, êm, tựa như không có trọng lượng.

Nhành tùng trong tay hắn theo đó cũng hất ra…

Động tác so với bước chân của hắn càng nhẹ, cơ hồ không dùng sức, cũng rất chậm. Nhưng tay hắn vung chậm, chân hắn bước lại rất nhanh.

Bặc.

Tạng Cẩu giật mình, vung nhành tùng gạt chiêu số của đối thủ, lại nhảy lui lại một bước.

Ánh mắt cậu chàng nhìn đối thủ đã không còn vẻ thong dong nữa.

Vô ngã của Tạng Cẩu tuy là có thể thu hết toàn cảnh xung quanh, phản chiếu trong lòng, nhưng điều ấy không có nghĩa cậu chàng trở thành toàn tri. Mà đã là người, ắt có thể bị lừa.

Tửu Thôn đồng tử dùng động tác nhẹ, tay chậm mà chân nhanh, chính là để đánh lừa cảm giác của Tạng Cẩu. Cậu chàng được dạy dỗ bởi bốn lão chí tôn trong giới sát thủ, thì Tửu Thôn cũng là kẻ máu mặt trong giới lấy đầu người. Thành thử, hiểu biết của hắn về khí và thế chưa chắc đã nông cạn hơn Tạng Cẩu.

Mà Tạng Cẩu thì từ trước đến nay vẫn ỷ vào vô ngã để khống chế cục diện. Đối thủ của cậu chàng hoặc là danh môn chính phái, không thì cũng không quá thạo về khí và thế như Tửu Thôn đồng tử. Lâu ngày, khó tránh cậu chàng có phần ỷ y, đánh giá vô ngã quá cao.

Cũng may, lần này được Tửu Thôn đồng tử đề tỉnh.

Tửu Thôn đồng tử thất thủ bèn quăng mạnh nhành tùng xuống, chửi:

“ Mẹ kiếp, nếu trong tay là Quỷ Hoàn thì đâu có thất thủ? ”

Ps: Hôm qua bộ đếm từ bị lỗi nên cắt nhầm chỗ, nay bù lại

Chương 343: Hồi hai mươi tám (5)

Rất hiển nhiên, chiêu này y sáng tạo dựa trên cơ sở thanh Quỷ Hoàn. Nhành tùng trong tay nhẹ, ngắn, lại gồ ghề thẳng không ra thẳng cong chẳng ra cong, khác xa đao của y. Khác biệt này khiến lúc phát chiêu thế công của y đến chậm nửa hơi thở.

Nửa hơi thở này, đối với cao thủ như Tạng Cẩu, đã là khác biệt giữa sống và chết.

Cậu chàng cũng hiểu nếu như Tửu Thôn dùng Quỷ Hoàn, mà cậu chàng dùng một thứ binh khí tương tự, thì ban nãy ắt phải bị chém trúng. Tuy là thương thế chưa chắc đã ảnh hưởng tính mạng, song ắt cũng không nhẹ.

Tạng Cẩu cười nhẹ, rồi nói:

“ Lúc tấn công, ta thắng nửa chiêu. Ban nãy lại thua nửa chiêu. Trận này coi như hoà, thấy sao? ”

Tửu Thôn lắc đầu, vỗ Quỷ Hoàn, nói:

“ Nó thua kiếm của ngươi, bọn ta tuy hai mà một, thất bại của nó là thất bại của ta. Nên trận này, Tửu Thôn ta bại. ”

Cậu chàng thấy trận này mình thắng không vẻ vang gì, thầm nghĩ nếu không phải do Thuận Thiên kiếm chém đứt đao Quỷ Hoàn thì chưa biết ra sao, trong lòng thấy khó chịu. Đối với Tạng Cẩu, trừ phi là chuyện liên quan tới dân tộc, thì thắng phải sòng phẳng mới khoái. Còn như trong một trận so tài, hai lần thắng nhờ binh khí thực chẳng vẻ vang tí nào. Nhưng Tửu Thôn đồng tử tính ra cũng là đối thủ khó được, thành ra y đã kiên quyết, cậu chàng cũng không tiện phản đối.

Đám tiều phu thấy trận đánh đã đến hồi ngã ngũ, hết trò để xem, bèn ai về nhà nấy.

Còn lại Tạng Cẩu và Tửu Thôn đứng dưới chạc cây tùng, nhìn về phía hồ Huyền Võ. Mặt hồ theo gió hơi xao động, vầng dương phản chiếu nơi bờ tây như rữa ra, tan vào dòng nước. Khung cảnh thật khiến người ta cảm thấy thư thái.

Đáng ra, lúc đầu Tạng Cẩu dự định đánh xong sẽ đi luôn, nhưng trận này thắng mà không võ khiến cậu chàng vẫn còn khúc mắc chưa giải. Tửu Thôn thì vỗ vào vỏ đao, cười dài một tiếng, lại ngồi xuống bên một gốc tùng. Y mở nắp hồ lô, ném cho Tạng Cẩu, hỏi:

“ Uống không? ”

Cậu chàng đón bầu rượu, dốc ngược, uống một ngụm lớn. Nói đoạn mắt nhìn về phía xa, nói:

“ Sau này sửa được Quỷ Hoàn rồi, nếu tìm được một thanh đao tương tự, thì hãy đến Đại Việt gặp ta. Chúng ta tái đấu một phen. ”

Tửu Thôn hơi giật mình, rồi lại cười nhạt, nói:

“ Được! Không gặp không về! ”

Nói đoạn, y lại vỗ phiến đá bên cạnh ra hiệu cho Tạng Cẩu ngồi xuống. Ánh hoàng hôn dần lui về tây, nhường chỗ cho ánh trăng bàng bạc.

Bấy giờ, Tửu Thôn bèn nói:

“ Đao đã gãy, hôm nay ta cũng không có hứng đánh tiếp nữa. Ngươi nếu có gì muốn hỏi, thì hỏi luôn đi. ”

Tạng Cẩu bèn hỏi, giọng đầy vẻ nghiêm túc:

“ Chiêu đao ban nãy của ngươi tên gì? ”

“ Lạc Anh chi vũ. ”

Tửu Thôn đồng tử cười nhạt, đáp.

Trong bộ đao pháp Bạt Đao Ngự Đao của hắn, tính đến nay duy chỉ có chiêu này là đặc biệt nhất. Chẳng những cái tên khiến người ta cảm thấy quá đỗi thanh tao thoát tục, đến đường đao cũng vừa nhẹ vừa chậm, so với những chiêu trước đó như Hỏa Viêm chi vũ, Lôi Điện chi vũ, Phong Bạo chi vũ thì thực khác nhau một trời một vực.

Chiêu thức chậm, biến hóa thanh, thực đúng là có cái vận vị cánh hoa lả tả rơi trong gió.

Tạng Cẩu bèn cười:

“ Lạc Anh. Hay. ”

“ Hay? Hay ở điểm nào? ”
Tửu Thôn ngả người ra bìa rừng, miệng ngậm nhánh cỏ, mắt hướng lên bầu trời sao, nói đoạn mở lời. Tiếng nói tưởng như bâng quơ, nhưng kì thực hắn rất chú ý tới đáp án của Tạng Cẩu.

Cậu chàng bèn nói:

“ Các chiêu đao trước của ngươi đều nhuốm đầy mùi tử khí, máu tanh, khí thế hung hãn bạo ngược. Còn chiêu Lạc Anh chi vũ này… hướng tới sự sống, là một đao hữu tình. ”

Tửu Thôn cười nhạt, nói:

“ Ma đầu giết người không gớm tay, coi mạng người như cỏ rác như ta, thì sinh cơ với hữu tình cái gì chứ? ”

Hắn nói xong, bất giác trong đầu hiện lên cây huyết bồ đào, chung quanh có một đám trẻ vừa chạy vừa hát.

Đại Giang Sơn của hắn…

Tạng Cẩu cười nhạt, không nói.

Kì thực, cả hai đều đã có thành tựu trên con đường luyện võ, Tửu Thôn có muốn che giấu cũng không qua được mắt cậu chàng.

Người sống, chiêu thức là chết…

Ấy vốn là thường thức của người luyện võ.

Song cũng phải nói, người thi triển chiêu số là người sống, thì người sáng tạo ra chiêu số cũng đâu phải người chết? Phàm là người sống, đương nhiên sẽ có thể ngộ, có cảm nhận, có ký ức, có cách lí giải của mình. Tỉ xưa quan sát động vật, sáng tạo ra hình ý quyền. Trương Tam Phong thể ngộ cái huyền diệu của “ không ” và “ có ”, nghĩ ra Thái Cực quyền kiếm.v.v…

Ấy… đều là cảm hứng. Những chiêu số này đâu phải đi bừa dường quyền, đánh bừa chiêu kiếm mà thành? Bởi thế, kể từ lúc được sinh ra, chiêu số đã có hồn, có khí thế, có ý cảnh của nó.

Tửu Thôn sáng tạo Lạc Anh chi vũ, là lấy sự sống làm chủ đạo, dung hòa cương nhu, kết hợp nhanh chậm, trở thành một kì chiêu hiếm thấy trên đời. Cũng đồng nghĩa, lúc sáng chiêu, hắn ắt không hề nghĩ đến chuyện giết chóc, nếu không thì chiêu số sau cùng không thể không nhiễm một chút sát ý nào như hiện tại.

Tạng Cẩu thấy hắn im lặng, bèn lên tiếng hỏi câu thứ hai:

“ Thân pháp của ngươi từ đâu mà ra? ”
Tửu Thôn đồng tử nói:

“ Ắt hẳn cùng một gốc với của ngươi. Không biết các ngươi gọi ông ta là gì, ở nước ta ông ấy được gọi là Lãng Biều ( Nurarihyon). Trong khi các Đại Danh ( Daimyo) bắt đầu rậm rịch xung đột lẫn nhau, thì giặc cướp nổi lên, sưu thuế đánh lên đầu người dân rất nặng. Người ấy xuất hiện, đến và đi như một cơn gió. Chuyện xảy ra e là cũng hơn ba mươi năm trước. ”

Tạng Cẩu nghe y, không khỏi nhớ đến sư tổ - Quận Gió đời trước. Sau khi cứu bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn, nhận thầy cậu chàng làm đồ đệ, truyền dạy bản lĩnh xong xuôi, ông bèn đi đâu mất. Từ đó về sau không biết tăm tích nữa, thậm chí ở Hội Chí Tôn cũng không xuất hiện. Nay nghe Tửu Thôn kể, cậu chàng bèn đoán lúc ấy ông đã sang xứ Phù Tang.

Tửu Thôn đương nhiên không biết cậu chàng đang nghĩ gì, tiếp tục kể:

“ Ông ta nhận ba người đồ đệ, chia nhau cát cứ mỗi người một phương, lãnh đạo đám dân nghèo và bọn lãng nhân ( Ronin) nổi lên đánh nhau với quân triều đình. Thầy ta được truyền cho thân pháp, đến Đại Giang Sơn phát hiện được Huyết Bồ Đào nên ngừng lại xây dựng thế lực. Do lây tính ham rượu của sư tổ, nên xưng là Tửu Thôn. ”

Tạng Cẩu cười, nói:

“ Ở nước ta, sư tổ được gọi là Vua Trộm – Quận Gió. ”

Cậu chàng nói xong, bèn thấy hiếu kì về hai vị “ sư thúc ” còn lại, bèn giục Tửu Thôn kể tiếp. Y bèn nói:

“ Người thứ hai ở Tán Kì, nghe đồn được truyền cho nội lực, có thể tạo ra âm thanh gào khóc của hàng vạn con quỷ. Người trong giang hồ kính sợ, gọi ấy là nội công Bách Quỷ Dạ Hành, còn y được gọi là Sùng Đức Thiên Hoàng. Người cuối cùng được thuật cải trang, nghe đồn thế lực của ả đã thẩm thấu được vào kề cận hầu hết các Đại Danh. Ả được gọi là Ngọc Tảo Tiền.”

Tạng Cẩu nghe là biết ấy là hai bản lĩnh còn lại của các đời Quận Gió: nội công vô danh và thuật cải trang xuất quỷ nhập thần. Mà nay nghe Tửu Thôn kể, cậu chàng mới biết cái tên Bách Quỷ Dạ Hành lại là do người Bồng Lai gọi trước, sau mới truyền đến Đại Việt.

Từ ngữ khí của y, Tạng Cẩu đoán chừng quan hệ của Đại Giang Sơn và hai người kia không tốt lắm. Hà huống còn có các thế lực võ lâm thâm căn cố đế ở Bồng Lai, há lại chịu để yên cho ba truyền nhân của một kẻ “ ngoại tộc ” này?

Tính ra, Tửu Thôn đồng tử vừa phải đối phó các thế lực giang hồ khác, vừa đánh với quân triều đình, lại có cả tinh lực đi cướp phá vùng phía đông Đại Minh. Tạng Cẩu nghĩ đến đây chỉ biết chặc lưỡi, thầm thán phục tên này.

Tuy hắn nửa điên nửa tỉnh, nhưng thực sự là một kì tài thế gian hiếm thấy.

Bấy giờ, Tửu Thôn lại nói:

“ Ta đã liên tiếp trả lời ngươi hai câu, bây giờ đến ta hỏi một câu. Không phản đối chứ? ”

Có câu có qua có lại mới toại lòng nhau, nay Tửu Thôn đã đáp hai điều thắc mắc của cậu chàng, nếu bây giờ không trả lễ thì thật không phải. Hà huống, chính Tạng Cẩu cũng thấy mình làm người ngay thẳng, chẳng việc gì phải chối từ một yêu cầu rất bình thường này, nên sảng khoái đáp lại.

Những tưởng Tửu Thôn sẽ hỏi điều gì đó về chiêu số võ công, hoặc là Quận Gió, thế nhưng điều y sắp nói đây lại vượt ngoài dự đoán của cậu chàng.

Y không hỏi ngay, mà kể một câu chuyện:

“ Nếu như, có một kẻ, hắn vì để một đám trẻ có được mái nhà chở che, được ăn no mặc ấm mà làm rất nhiều chuyện. Tỉ như đánh phá nước ngoài, cướp bóc đốt phá, lại giết rất nhiều người… Ngoại quốc cũng tốt, đồng tộc cũng được. Hai tay hắn nhuốm rất nhiều máu, nhưng điều mà hắn muốn làm hắn chưa từng nghĩ là sai. Thì người đó là tốt, hay xấu? ”

Tạng Cẩu nghĩ một lúc, rồi cười:

“ Chuyện này không phải dễ nói sao? Với đám trẻ hắn nuôi, hắn là anh hùng, là người tốt nhất. Với một đám trẻ nhỏ khác, hắn là kẻ tử thù, ác ôn đốn mạt đã hại chết cha mẹ người thân của chúng. Lập trường khác nhau nhiều khi đã khó nói ai sai ai đúng, hà huống người nọ còn đưa cả chuyện xã tắc dân tộc, khác máu tanh lòng vào? Nhưng thực ra, từ lũ trẻ đến dân tộc có thể đều chỉ là một cái cớ của kẻ nọ, bởi hắn không dám đối diện với một sự thật mình biết quá rõ mà thôi. ”

Tửu Thôn hơi ngẩn người, rồi lại hỏi:

“ Tại sao lại nói như thế? ”

“ Thật ra, cũng như câu hỏi này thôi. Y hiếu sát thị huyết là do ảnh hưởng của Huyết Bồ Đào, hay bản chất của y trước giờ là như vậy? ”

Tên sát thủ nghe câu này, thì đứng bật dậy, gằn giọng:

“ Tức là ngươi nói vì bọn trẻ chỉ là lấy cớ, thực chất là bản tính ta hiếu sát, thích giết chóc nên mới cướp phá như vậy? Hừ… So với cướp của người trong nước, chẳng thà cướp của bọn ngoại bang. ”

Chương 344: Hồi hai mươi tám (6)

Tạng Cẩu thấy y nổi quạu, mới từ tốn nói:

“ Nếu kẻ kia thực là vì bọn trẻ, thì gần đây ta vừa học được hai câu thơ, tặng cho người nọ thực rất thích hợp. ”

Cậu chàng thừa biết hắn đang nói đến bản thân, nhưng vẫn dùng “ kẻ kia ” chứ không chỉ mặt gọi tên Tửu Thôn đồng tử. Lúc này thấy hắn đã nguôi nguôi, cậu chàng mới chậm rãi ngâm hai câu thơ của:

“ Phong cương hà sự cân khai tịch?

Nghiêu Thuấn đương niên chỉ cửu châu. ”

Nói xong, cậu chàng bèn hắng giọng một cái, thấy Tửu Thôn không phản ứng gì mới tiếp tục:

“ Nếu người kia thực không có lòng xưng hùng xưng bá, không ưa chết chóc giết người, thì đánh giết đâu phải cách duy nhất để cho bọn trẻ một chốn bình an? ”

“ Thiên hạ đã nói hắn là ma đầu, hắn hành hiệp hay giết chóc có gì khác biệt? ”

Tửu Thôn lại tiếp.

Tạng Cẩu không nghĩ nhiều, đáp ngay:

“ Có thể không thèm giải thích, nhưng mình thích sao thì cứ làm như vậy. Việc gì phải sống theo ý của người ta? Hồi xưa bị ngươi gài, võ lâm trung nguyên không thiếu người chửi ta là heo, là chó. Nếu ta cũng sống theo ý họ, chẳng phải bây giờ đang đi bằng bốn chân hay sao? ”

Nói đoạn, lại tiếp:

“ Hành hiệp, không vì người khác nghĩ ra sao, mà vì bản thân thấy nên làm, thấy đáng làm. Nếu hành hiệp trượng nghĩa mà lòng ngươi thấy thoải mái, thấy vui, thì cứ làm. Còn như làm việc thiện chỉ để người đời nhìn vào người ta khen ngợi, ca tụng, thì chỉ là loại ngụy quân tử mà thôi. ”

Cuối cùng, cậu chàng mới chốt:

“ Thực ra, ở đời loại người nào sống không thoải mái nhất thì ấy là ngụy quân tử. ”

Tửu Thôn đồng tử lại cười nhạt, nói:

“ Suy nghĩ ngây thơ, chưa trải sự đời. Có những lúc ngươi muốn ngừng, kẻ khác chưa chắc đã cho ngươi được ngừng, càng lúc càng lấn tới. Còn như lấy ân báo oán ư? Chắc ngươi chưa biết có những lúc, ngươi giúp người cứu người, kẻ khác chưa chắc đã nhớ ơn, về sau có khi còn hại ngươi. Giống như con sói hoang vậy. Ngươi cứu nó, về sau có cơ hội nó cũng chẳng tha cho ngươi một mạng! ”

Tạng Cẩu nghĩ lại cảnh trong mộ Thiên Vương, Chấn Nguyên tử nhờ cậu chàng ra tay mới nhặt về được cái mạng già, nhưng sau đó chưa đầy một ngày đã cấu kết với Lí Thông, Gia Luật Sở Tài muốn hãm hại cậu chàng, khiến hai người Tạng Cẩu Phiêu Hương suýt thì bị giam chết trong cổ mộ. Song, chỉ vì một vài kẻ tiểu nhân, mà không còn tin cả thiên hạ hay sao? Thành thử, lập luận của Tửu Thôn Tạng Cẩu chẳng thấy có lí chút nào, chỉ thấy toàn là sơ hở mà thôi.

Song, biết là một lời, đôi chữ chẳng thể suy suyển được tư tưởng đã thâm căn cố đế của y, nên cậu chàng chỉ thấp giọng nói:

“ Ta đã nói rồi, ta cứu người là vì bản thân ta thấy ấy là chuyện đáng làm, không trông chờ người ta báo ân. Mà xét cho cùng, tin tưởng vào lòng người vốn là chuyện khó khăn, kẻ bị rắn cắn một lần cả đời sợ dây thừng, chim ngã một lần cả đời hãi cành cong như nhà ngươi đương nhiên không có cái gan này. ”

Nói về kinh lịch, tuy năm nay chỉ mười lăm, nhưng từ hồi mười tuổi Tạng Cẩu đã ra giang hồ, làm toàn những chuyện động trời. Cũng tận mắt thấy qua nhiều hạng người, tuy không dám sành sõi, nhưng ngọt chua mặn đắng cay của đời người cậu chàng đều đã nếm rồi.

Tạng Cẩu mang mật thư đến tận Nhạn Môn quan, tuy là kế của Chu Đệ, song cũng giúp quân của Liễu Thăng và Trương Phụ đẩy lui được quân Mông Cổ. Nhưng về sau, thì võ lâm cũng đâu được mấy người báo ơn? Không nói đến hạng bán nước như Lí Thông, đến Quảng Thành tử, Chấn Nguyên tử cũng vì lợi mà không ít lần muốn đẩy cậu chàng vào thế kẹt.

Nếu như vì được báo ân, ngay từ đầu đã ở lại Nam Kinh, không màng thánh chỉ. Hoặc cố ý chậm chễ, nói là không thông thạo đường lối trung nguyên, thì Chu Đệ cũng chẳng bắt bẻ gì được.

Hai người Tạng Cẩu, Phiêu Hương một là không phải thần tử, không ăn lộc vua. Hai là không phải người Minh. Chu Đệ muốn mượn cớ trễ nải buộc tội cũng vô lí, khó mà phục chúng. Tất nhiên, chuyện riêng là vì cứu Hồ Quý Li cũng là một nguyên nhân.

Tạng Cẩu và Tửu Thôn tuy có thể coi là xuất thân từ cùng một phái, đều được hun đúc trong thời loạn, nhưng nhân sinh quan lại khác nhau như trời với vực. Một nguyên nhân chủ yếu, ấy là lực chú ý.Tạng Cẩu không phải không biết cuộc đời này chẳng phải màu hồng, vẫn có những góc khuất đen tối của nó. Nhưng cậu chàng lựa chọn nhìn nhận rằng cái xấu tồn tại, nhưng đồng thời cũng tập trung, hướng tới cái tốt đẹp của cuộc đời. Mà Tửu Thôn, thì lại ngược lại…

Mà hi vọng, niềm tin, lại xuất phát từ sự tập trung, hướng tơi cái thiện này.

Cũng như hoa sen hướng tới ánh sáng ở mặt ao chứ không rúc vào bùn đen dưới đáy vậy.

Tạng Cẩu ôm kiếm, bỏ lại Tửu Thôn còn đang chìm trong suy nghĩ ở sau lưng, chạy về phía thành Nam Kinh. Tuy hiện tại cửa thành đã đóng, nhưng dựa vào khinh công Lăng Không Đạp Vân, muốn vọt vào tường thành mà không đánh động lính canh không phải chuyện quá khó khăn. Tạng Cẩu búng mình lên, lúc hết đã thì lấy Thuận Thiên kiếm chọc thủng tường thành, lấy một kẽ hở ấy làm chỗ đặt chân, mượn đà phóng lên tiếp lần nữa. Làm độ hai lần thì đến đầu vọng gác, lẩn qua lính gác, nhẹ nhàng trườn vào góc tối của bức tường thành.

Cậu chàng vòng qua mấy con đường, nhìn ngang ngó dọc để xác định lại phương hướng, rồi tiếp tục rảo bước. Nam Kinh vẫn vậy, sau bảy năm các con đường vẫn không thay đổi quá nhiều so với trong ký ức của cậu chàng.

Tạng Cẩu chạy đến nơi ở trước đây của Hồ Nguyên Trừng và Hồ Quý Li. Đẩy cửa, đập vào mắt cậu chàng là khung cảnh vắng hoe vắng hoắt, bàn ghế ngổn ngang, rượu đổ lan tràn trên con đường đá. Phòng không đèn lạnh, cửa nẻo mở toang, chỉ có bóng người là không thấy…

Cậu chàng nhẹ nhàng vọt đi, tìm khắp cả phủ đệ một lượt. Chẳng ngờ Thanh Hằng không thấy, Hồ Nguyên Trừng cũng không có ở đây, Phiêu Hương cũng mất dạng. Tạng Cẩu càng nghĩ càng thấy có điều gì đáng ngờ,

Bấy giờ, bỗng nhiên tứ phía nổi đuốc sáng rực, trên các bờ tường xuất hiện cơ man không biết bao nhiêu là cung thủ, cung tên chĩa vào người Tạng Cẩu chỉ chờ lệnh sẽ nhả dây. Từ cổng chính cổng phụ, quân cấm vệ túa vào đông như kiến. Người dẫn đầu không ai khác, chính là Lí công công năm nào.

Ông ta hắng giọng một cái, mở thánh chỉ, đọc:

“ Thánh chỉ tới, truyền thảo dân Tạng Cẩu tiếp chỉ. ”

Tạng Cẩu ngó quanh một vòng, không quỳ, mà lườm tay công công một cái, hỏi:

“ Người ở đây đâu??? ”

Lí công công không biết võ nghệ, bị cậu chàng lườm cho một cái thì cũng hết hồn hết vía, mồ hôi chảy ròng ròng đấy. Nhưng lão hầu Chu Đệ nhiều năm, khí thế của hoàng đế nhà Minh so ra chỉ hơn chứ đâu kém gì Tạng Cẩu? Giật mình chẳng qua là vì phong vị khác nhau, cũng giống như con thỏ đứng gần con hổ lâu ngày, chưa chắc thấy sói đã không hoảng sợ.

Song, chỉ chớp mắt lão đã lấy lại tinh thần, lại nói:
“ Bệ hạ đã cho mời chú cháu Lê Trừng và Nguyễn Ứng Long vào cung rồi. ”

Tạng Cẩu thoáng giật mình, lúc này dần lộ vẻ lúng túng.

Chu Đệ thân trên điện ngọc, ngồi trên ngai rồng, ngày xử lí trăm công nghìn việc. Về lí mà nói, thì những chuyện lông gà vỏ tỏi như hai thiếu niên trở về thành Nam Kinh, phủ Tần Hoài đáng lí không thể kinh động tới lão mới phải. Nhưng nay Hồ Phiêu Hương về nhà chưa đầy nửa ngày lão đã cho người rước vào cung, chứng tỏ nhất cử nhất động của hai người Chu Đệ đều nắm trong lòng bàn tay.

Thời gian rảnh rỗi của hoàng đế không nhiều, nên cũng sẽ không phí công sức thì giờ làm chuyện không có mục đích. Nếu như lão đã cố tình theo dõi Tạng Cẩu và Phiêu Hương thì ắt là có dụng ý của lão ta. Nhưng lão muốn gì thì cậu chàng chẳng nghĩ ra được.

Lão nay làm vua một nước, đứng trên hàng vạn vạn người, hai thiếu niên vong quốc có gì có thể khiến lão động tâm được?

Ánh mắt cậu chàng bất giác chuyển dời đến thanh kiếm trong tay.

Kiếm Thuận Thiên?

Nhưng… bản thân Tạng Cẩu và Phiêu Hương đi phiêu bạt là vì cách phá giải trận Rồng Không Đuôi, chuyện kiếm thần ở dưới mộ Lí Thân do dọc đường gặp Tần Trảm mới biết. Tuy vua một nước hẳn là có tai mắt rải rác khắp dân gian, nhưng chuyện trong mộ vốn cực kì bí ẩn, lão sao có thể biết được?

Tạng Cẩu đảo mắt, tự hỏi nếu lúc này bản thân là Phiêu Hương thì sẽ làm gì.

Thông tin quá ít, đoán già đoán non cũng vô dụng, chẳng thà lấy tĩnh chế động!

Cậu chàng quyết xong sách lược đối phó, bèn bảo Lí công công tuyên đọc thánh chỉ.

Lí công công bèn nói:

“ Bệ hạ chỉ truyền cho cậu vào gặp người, ngoài ra không dặn gì khác. Kẻ làm nô tài như ta không dám hỏi nhiều, càng không dám đi phỏng đoán thánh ý. ”

Nói đoạn ra dấu mời…

Tạng Cẩu bước lên kiệu, lại nói:

“ Người phương bắc có cách mời kẻ khác hay thật, kiếm cung đủ cả. ”

Lí công công làm như không nghe thấy ý mỉa mai của cậu chàng, chỉ đáp gọn:

“ Võ công thiếu hiệp ra sao, bệ hạ sớm đã biết. Ngài phái đại binh để phòng hờ cậu chạy mà thôi. ”

“ Chạy? Y nắm ba con tin, ta có muốn cũng đâu dám chạy? ”

Tạng Cẩu cười nhạt, rồi nhảy vào kiệu ngồi mặc xác hắn.

Lí công công cũng không thèm chấp cậu chàng, ra lệnh một cái, tức thì một đoàn cả trăm tinh binh điệu cái kiệu đưa Tạng Cẩu vào thẳng cung cấm. Vào hoàng cung rồi, lúc này thân như là chim trong lồng, cá trong chậu, Tạng Cẩu đương nhiên cũng không làm chuyện gì dại dột. Lão bèn dẫn cậu chàng đến một phủ, rồi nói:

“ Ba người cậu muốn tìm đều ở trong đó, nay trời đã khuya, bệ hạ còn phải nghỉ ngơi. Sớm mai sau buổi chầu ba người hẵng vào diện thánh. ”

Sắp xếp xong xuôi thì Lí công công lập tức lui đi, chẳng hề nói thừa lấy một câu, càng không thể hiện bất cứ cảm xúc dư thừa nào cả.

Chương 345: Hồi hai mươi tám (7)

Tạng Cẩu nhìn ngôi phủ đệ xa lạ, gãi tai thở dài. Nếu như là chỗ bảy năm trước lúc vừa sang Tàu, thì cậu chàng còn biết đại khái phải đi thế nào để ra khỏi cung. Nhưng chỗ mới thế này thì chịu thua. Chẳng trách ngôi phủ này không có vệ quân canh giữ.

Cậu chàng đẩy cửa, phát hiện bấy giờ đại sảnh hãy còn sáng đèn. Hồ Phiêu Hương ngồi lặng một bên, Nguyễn Phi Khanh an tĩnh thưởng trà ở ghế chủ vị. Tạng Cẩu đảo mắt một vòng, không thấy Hồ Nguyên Trừng đâu cả, đoán là đã ngủ sớm rồi.

Cậu chàng lại nhìn người đàn ông luống tuổi ngồi ở ghế chủ nhà, lòng thầm cảm khái. Năm năm không gặp, Nguyễn Phi Khanh đã già đi nhiều, tóc trên đầu đã bạc phơ bạc phếch, người gầy gò lộ hẳn xương gò má.

Thấy cậu chàng đã đến, ông bèn nở nụ cười, dường như cũng bất ngờ trước sự trưởng thành của cậu nhóc ốm o ngày nào. Tay đặt chén trà xuống, Nguyễn Phi Khanh ra dấu gọi cậu Tạng Cẩu vào, ánh mắt như thể có điều gì muốn nói. Chờ cậu chàng ngồi ấm chỗ, ông mới từ tốn nhìn sang phía Hồ Phiêu Hương, thở dài một tiếng:

“ Hai đứa lớn rồi. Nó cũng về rồi. Thế thì bây giờ bác kể hai đứa nghe… ”

Tạng Cẩu bèn hỏi:

“ Kể chuyện gì hả bác? Lúc con không có ở đây xảy ra chuyện gì rồi? ”

Hồ Phiêu Hương vỗ bàn tay cậu chàng, vẻ trấn an, rồi nói:

“ Thái độ ban nãy của bác Trừng rất lạ, tại sao lại nói không có tư cách gì lo liệu chuyện hôn sự của con? Ông con đâu? ”

Nguyễn Phi Khanh cười thảm, nói:

“ Ông con thì chưa rõ tung tích, nhưng Nguyên Trừng thì quả thực không có tư cách quyết định chuyện hôn nhân đại sự cho hai con. ”

“ Bác càng nói càng khó hiểu. ”

Hồ Phiêu Hương buông một câu xong, rồi cũng an tĩnh chờ nghe Nguyễn Phi Khanh giải thích.

“ Chuyện xảy ra lúc hai con lên đường lên ải Nhạn Môn đưa mật thư chưa lâu. Độ nửa tháng thì có đoàn sứ bộ của nước Nam sang, xưng là được vua Trần là Trần Quý Khoáng phái sang, mang người bạc người vàng thế mạng xin Chu Đệ sắc phong làm Bố chánh sứ Giao Châu. Chu Đệ một mặt để đoàn sứ bộ này ở lại Nam Kinh ít lâu, mặt khác lại cố ý bảo Hồ Nguyên Trừng đến nói chuyện với chánh sứ, giả ý tình nghĩa cố cựu, hỏi về tình hình trong nước mạnh yếu hư thực thế nào. ”

Hai người nghe mà giật mình, lại nghĩ đến lúc đó Hồ Quý Li ở trong tay Chu Đệ, một bên là trung một bên là hiếu, Hồ Nguyên Trừng phải lựa chọn ra sao?

Hồ Phiêu Hương run giọng, nói:

“ Con không thấy ông đâu… tức là ông con… ”

Cô nàng rùng mình một cái, nửa câu nói gở sau đó không thể nói ra được nữa.

Nguyễn Phi Khanh bèn đáp:

“ Chuyện há lại đơn giản như vậy? Chu Đệ chẳng những không ép buộc, hay trách phạt, còn ngợi khen Nguyên Trừng là trung nghĩa vẹn toàn. Y nói, chỉ cần Nguyên Trừng đến gặp chánh sứ nước Nam một chuyến, hỏi tìm giúp một thang thuốc của Tuệ Tĩnh thiền sư. Cậu ta thấy thang thuốc đúng thực do thiền sư kê đơn, nên chẳng mảy may nghi ngờ gì. ”

Tạng Cẩu nghe đến đây, còn chưa hiểu gì, thì Phiêu Hương đã nói ngay:

“ Y muốn dùng kế li gián? ”

Nguyễn Phi Khanh thở dài, nói:

“ Con đoán không sai, nhưng Chu Đệ hắn còn thâm độc hơn nhiều. Y cố tình để thái giám dẫn Nguyễn An vào cung, nghe được chuyện y phái Hồ Nguyên Trừng đến gặp chánh sứ. Sau đó lúc nói chuyện với Nguyễn An thì lại cố tình nói lộ ra là chánh sứ Hồ Nghiện Thần bấy lâu nay thư từ qua lại với Nguyên Trừng, đã có vẻ xuôi xuôi dạ. Lần này đến gặp là để tiết lộ hết quân cơ bí mật nước ta. Nguyễn An hoảng sợ, báo lại cho phó sứ là Bùi Nột Ngôn… ”Hồ Phiêu Hương hít một hơi kinh hãi, nói:

“ Hiểm thật! ”

Tạng Cẩu nghe không hiểu gì, bèn chen vào hỏi:

“ Hương… hiểm ở chỗ nào thế? ”

Cô nàng bèn nói:

“ Cẩu thử nghĩ xem, Bùi Nột Ngôn nếu gặp phải chuyện như vậy, há lại không báo lại cho vua Trần? Thế thì Nghiện Thần tránh đường nào cho khỏi chết? Nhưng thuộc hạ thân tín của y sẽ vì chủ bị oan, cho rằng Nột Ngôn vì tranh quyền vu oan giá họa, mà vua Trần thì có mắt như mù tin nhầm kẻ gian. Từ đó mà sinh ra bất nhẫn, chủ tớ xích mích lẫn nhau, đám thân tín này lại càng mất lòng tin vào vua tôi, từ ấy sẽ dễ bề chiêu dụ quy hàng ”

Nguyễn Phi Khanh cũng nói thêm:

“ Y mượn bản tính lá rụng về cội của Trừng và An, dựng nên một vở kịch tuyệt hảo, dựng chuyện chia rẽ hàng ngũ quân Trần. Đồng thời lại khiến tướng sĩ bên ta nghĩ rằng bao nhiêu quân cơ bí mật đều đã bị quân Minh biết cả, vừa lo sợ không đâu, trên chiến trường lại mất đi sĩ khí, còn phải bài bố cát cứ các cánh quân trấn thủ lại từ đầu. Tốn người, tốn công, tốn của, tốn thì giờ mà quân Minh thực chất đến một góc địa đồ bố phòng cũng chưa từng thấy bao giờ. Có thể nói là một mũi tên trúng hai đích. ”

Tạng Cẩu thấy vua Minh ngồi một chỗ mà xoay thiên hạ trong tay như dế, sống lưng tức thì ớn lạnh một hồi.

Hồ Phiêu Hương thở dài:

“ Đâu chỉ có thể. Thể nào Bùi Nột Ngôn cũng kể cả tên bác Trừng vào, thế là thanh sử ghi lại vết nhơ bội phản bán nước đến nghìn năm, rửa sao cho sạch? Thế là chỉ bằng mấy lời đã biến bác Trừng thành người có nước không dám về, có tổ tiên không dám nhìn mặt, có cội có nguồn lại không dám nhận là dòng giống rồng tiên, bị bêu riếu đến ngàn đời sau. Ngoại trừ đi theo làm việc cho Chu Đệ, thì còn đâu đường mà sống nữa? Chỉ là… con nghĩ bác Trừng hẳn sẽ thấy có sự bất thường, sao còn nhận lời? ”

Hồ Phiêu Hương tự hỏi, Hồ Nguyên Trừng nếu thực lòng đồng ý theo hàng quân Minh, thì sớm đã viết sớ dâng biểu xun xoe nịnh hót. Chẳng nhìn đâu xa, riêng Mạc Thúy chẳng phải cũng từng viết tấu sớ nhận làm quận huyện, tự nói là man di hay sao? Hoặc giả, cứ như Lê Tắc, phản quốc rồi soạn bộ An Nam Chí Lược, lời văn rõ ràng đã quên đi bản thân là người Đại Việt.

“ Một chữ: Hiếu! Trừng cũng đoán được phần nào Chu Đệ có ý khác, nhưng cậu ta không ngờ lão lại thâm độc như thế. Không có bằng chứng, chuyện lão nhờ lại quả thực không phạm gì tới đại nghĩa dân tộc, thì phận làm con chẳng nhẽ trơ mắt nhìn cha bị hành hình mà không cứu?
Nên dẫu giữa chừng biết là cái bẫy, cũng chỉ có thể châu đầu vào, không khác gì con thiêu thân lao đầu vào lửa. ”

Nguyễn Phi Khanh vừa nói, vừa thở dài.

Hồ Phiêu Hương cau mày lại, rồi hỏi:

“ Thế… ông cháu đâu? ”

“ Ông của cháu ư? Ông ấy sớm đã cao chạy xa bay, kể từ trước khi chúng ta sang Đại Minh rồi. Người đi cùng chúng ta từ đầu tới giờ là thế thân của Hồ Quý Li, lão Bộc!

Chu Đệ chỉ bảo sẽ thả Hồ Quý Li, không bảo sẽ thả thế thân của ông ta. Và… lão Bộc bị xử chém. Lúc bị chém đầu, diện mạo của ông at khôi phục, người ta mới biết ông ta luyện Kim Thiền thần công của Chiêm Thành. Cái đầu lão Bộc được Chu Đệ dùng mâm ngọc đưa đến cho Nguyên Trừng xem.

Ông ta phạm tội dối vua, là khi quân, đáng nhẽ không được phép chôn cất. Trừ phi… bác cháu nhận lời ra làm quan cho Chu Đệ. ”

Đêm trước khi qua biên ải, Hồ Quý Li, chính xác mà nói là lão Bộc, đã nói với Hồ Nguyên Trừng rằng:

“ Dù ai nói ngả nói nghiêng thế nào, thì chuyện con là con trai của ta cũng không thay đổi. ”

Hồ Phiêu Hương bất giác nhớ lại chuyện ở cửa biển Kì La, núi Cao Vọng, khi cha mình gieo mình tự tử, có quát lên rằng:

“ Hồ Nguyên Trừng không phải con ruột của Hồ Quý Li!! ”

Nay ngẫm lại, chẳng nhẽ Hồ Hán Thương lại nói sự thật?

Cô nàng bèn nói:

“ Vậy… bác con nói không có tư cách quyết định chuyện hôn phối của con… là do mặc cảm bác ấy không phải bác ruột của con? ”

Đến lúc này, cô nàng vẫn chưa thể chấp nhận chuyện mình và Hồ Nguyên Trừng không phải máu mủ ruột già, Nhưng lão Bộc vừa biến mất ở Tây Đô, thì “ Hồ Quý Li ” đã dẫn quân Thánh Dực ra cản đường tiến của Trương Phụ. Nay nghĩ lại, thì không thể là chuyện trùng hợp được.

Mà lời trối trăng cuối cùng của Hồ Hán Thương vừa để đánh lạc hướng quân Minh, vừa để nhắc nước cho Nguyên Trừng, lại vừa là lời cảnh tỉnh cho chàng về thân thế thật sự của mình?

Tiếc là hồn đã về nơi chín suối, đâu thể gọi lên mà hỏi cho rõ ràng được?

Thế thì những năm qua, Hồ Quý Li đang ở đâu, làm những gì, thực là không ai biết cả.

Hồ Phiêu Hương đảo mắt, nhẩm tính thì đoàn sứ bộ sang Tàu vừa khớp với thời gian cô nàng và Tạng Cẩu bôn ba. Lại thêm chuyện người đưa manh mối tiếp theo: Niết Bàn kinh cho hai người không phải người quen nào, mà lại là Trương Phụ.

Rõ ràng ấy là lưới nhện của Chu Đệ giăng ra…

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Lẽ nào… lão ta đoán được chuyện chúng ta muốn tìm kiếm bí mật chìa khóa Loa thành, nên cố tình để Trương Phụ đưa thư tới, lại theo dõi bọn con gắt gao cũng chỉ chờ làm ngư ông đắc lợi… ”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau