THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 321 - Chương 325

Chương 321: Hồi hai mươi bảy (7)

Tạng Cẩu nghĩ:

[ Hai đứa mình hẳn phải chết trong này, giúp Hương làm nốt chuyện sau cùng cũng tốt. ]

Cậu chàng bèn gật đầu ưng thuận.

Hồ Phiêu Hương thấy bạn đáp ứng, mặt đỏ bừng lên, chợt lí nhí:

“ Tớ… muốn được làm cô dâu một lần. ”

Tạng Cẩu há miệng kinh ngạc, nhưng rồi lại nghĩ hai người phen này e phải chết trong mộ cổ. Hồ Phiêu Hương là con gái, ai mà không có lúc từng mơ ước được ngồi kiệu hoa, mặc áo cưới về nhà chồng?

Mà trừ Tạng Cẩu, trong mộ chỉ còn một cái xác bằng thịt, một cái thây bằng sắt, chẳng nhẽ lại để Phiêu Hương cưới hai thứ này? Cậu chàng bèn nói:

“ Nhưng không có sính lễ, không có áo cưới cỗ bàn. Tớ là cô nhi, cũng chẳng có cha mẹ chồng nào để ra mắt. Cưới xin qua loa như thế liệu có thiệt thòi cho Hương quá không? ”

Cậu chàng nói đến đây, bỗng sực nhớ cảnh Hồ Hán Thương gieo mình tự tử thuở nào, bất giác thấy hối hận vội che miệng lại. Tạng Cẩu là cô nhi từ bé, chưa từng biết đến hơi ấm của cha mẹ. Còn Hồ Phiêu Hương trước là công chúa một nước, là hòn ngọc quý, được cưng chiều ra sao không nói cũng hiểu. Thế nhưng vì chiến tranh, mẹ cô nàng e đã quyên sinh, cha cô nàng gieo mình tự tử, nay Hồ Phiêu Hương cũng đã thành cô nhi.

Nhưng hai người không giống nhau! Tạng Cẩu chưa từng biết đến yêu thương của cha mẹ, khổ có, ghen tị có nhưng không biết tiếc. Còn Hồ Phiêu Hương thì khác. Tình thương cha mẹ mà đáng nhẽ cô nàng được hưởng đã bị chiến tranh cướp mất.

Giữa hai người ai khổ hơn? Thật là khó nói.

Hồ Phiêu Hương nghĩ một lát, nói:

“ Cưới xin là chuyện cả đời người, tuy nay tình thế có phần đặc biệt, nhưng cùng lắm chỉ nên bỏ sáu lễ, vẫn phải có người làm chứng chứ. ”

Cô nàng nghĩ một thoáng, chợt cười, nói:

“ Có rồi. Chúng ta cứ nhờ bức tượng này làm chứng, làm lễ cúng bái cáo lên trời đất thần linh là được. Thánh Chèm Lí Ông Trọng tính ra cũng là người nước Nam, tổ tiên của cả hai đứa mình, xem ông là cha mẹ hai bên cũng không có gì là vô lí cả. Lại nói, hai ta được anh linh đức Thánh Chèm làm chủ hôn, không tính là thiệt thòi. ”

Tạng Cẩu thấy cô nàng cười tươi hơn hoa, thầm nghĩ trước khi chết còn được vui vẻ hạnh phúc một lúc như thế này cũng là cái tốt. Thế là, cậu chàng đỡ bạn đứng dậy, lại nói:

“ Tớ đỡ Hương qua bên đó làm lễ. ”

Song cô nàng lại giật tay ra, cau mày lườm Tạng Cẩu một cái, tỏ vẻ phụng phịu giận dỗi.

“ Ơ… tớ… nói sai cái gì hả? ”

Hồ Phiêu Hương thấy cậu chàng vẫn lơ ngơ chưa hiểu trời đất trăng sao gì, vừa giận dỗi vừa buồn cười, lại nói:

“ Đời thuở nào sắp làm lễ cưới nhau rồi còn xưng hô kiểu trẻ con như thế? Chàng đỡ thiếp qua bên đấy đi. ”

Vừa dứt câu, cô nàng đã đỏ tái cả tai, hai má nóng bừng bừng, xua tay:

“ Không được! Đúng là không được thật! Ngượng muốn chết! ”

Tạng Cẩu thấy vẻ ngượng ngùng của Phiêu Hương thì tính trẻ con lại nổi lên. Cậu chàng bèn nén cười, hắng giọng ra chiều nghiêm túc:

“ Như vậy xin để vi phu đỡ nàng ra làm lễ. ”

Hồ Phiêu Hương thấy bộ dạng nhăn nhăn nhở nhở của Tạng Cẩu, bèn đưa tay tóm eo cậu chàng vặn một cái, khiến cậu chàng la lên bai bải.

“ Hay đấy nhỉ? Học đâu ra cái kiểu ăn nói như thế đấy? ”

“ Nghe… nghe kịch hát… á… Bớ làng nước ơi! Gái giết chồng! Có người chưa thành cô dâu đã muốn làm bà goá này! ”

Hai người đùa bỡn nhau một phen, bầu không khí nặng nề tuyệt vọng suốt thời gian qua rốt cuộc cũng bị tiếng cười xua đi phần nào.

Bấy giờ, Tạng Cẩu mới hắng giọng một cái, dìu Hồ Phiêu Hương ra giữa phòng.

Đoạn, hai người cùng quỳ xuống.

Tạng Cẩu giơ ba ngón tay lên trời, dõng dạc thề:

“ Trời đất làm chứng, Tạng Cẩu ta hôm nay lấy Hồ Phiêu Hương làm vợ, nguyện yêu thương bảo vệ nàng cả đời. Nếu trái lời này, sẽ bị trời tru đất diệt. ”

Hồ Phiêu Hương nghe được sự kiên quyết trong giọng nói của Tạng Cẩu, đáy lòng ngọt như có đường tan chảy.

Cô nàng cũng giơ ba ngón tay lên trời, hạ lời thề:

“ Hôm nay Hồ Phiêu Hương, lấy Tạng Cẩu làm chồng. Sau này nguyện cùng chàng chung hoạn nạn, chia ngọt sẻ bùi, mãi đến thiên hoang địa lão, đầu bạc răng long. Trời đất làm chứng, nếu có hai lòng, nguyện bị đày xuống mười tám tầng địa ngục. ”

Thề nguyền xong, hai người hướng về phía trước, cúi lạy một cái.Sau đó, đồng thanh:

“ Hôm nay kết tóc trăm năm, xin có anh linh của đức thánh Chèm làm chứng. ”

Rồi dập đầu lạy pho tượng sắt.

Lúc này, hai người đã chiếu cáo trời đất, thưa với tổ tông, tuy bỏ qua sáu lễ, nhưng đã có thể nói là nên nghĩa Tào Khang.

Tiếc là, e rằng duyên vợ chồng không thể kéo dài được bao lâu.

Hai người chậm rãi đứng dậy, ánh mắt nhìn nhau đã có phần gượng gạo, khang khác khi xưa. Nhưng cả hai đều không có vấn đề gì với thay đổi này, có chăng chỉ là ngượng ngùng.

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Thế này đi, đức thánh Chèm đã làm chủ hôn cho mình, ta cũng nên lau dọn bức tượng của ông một phen, coi như cảm tạ. ”

Trước đó, hai người từng bị thây sắt đánh cho trọng thương, nên cũng chưa từng nghĩ tới chuyện đi lau dọn bức tượng. Nay kết tóc trăm năm, mà cha mẹ đôi bên đều hoặc không có tung tích, hoặc không còn trên đời. Thành ra Hồ Phiêu Hương muốn làm chút chuyện cho tròn chữ hiếu.

Tạng Cẩu đương nhiên không có vấn đề gì với đề nghị của cô nàng.

Hai người lấy vải lau lau quét quét một hồi, cẩn thận không để sót nơi nào. Tượng sắt trấn thủ căn phòng này đã hơn ngàn năm, bụi phủ rất dày, nay được lau dọn cẩn thận, trông uy vũ hiên ngang hơn hẳn trước đây.

Thế rồi…

Lúc Hồ Phiêu Hương đánh lại đôi giày của tượng sắt, chợt kêu lên:

“ Cẩu! Chân bức tượng này có chữ! ”

Lại kể chuyện của Lê Lợi…

Sau trận Sái Già, quân Hậu Trần thoải mái hơn hẳn.

Một trận đại chiến này, từ quân đến tướng đều được thẳng tay giết địch, xả hết bao nỗi bực dọc uất ức dồn nén suốt cả mấy tháng trời, thử hỏi sao mà không cao hứng??

Ngay cả Nguyễn Suý, Nguyễn Cảnh Dị và Trùng Quang đế Trần Quý Khoáng đều say sưa vui vẻ một trận.

Duy chỉ có Đăng Dung là trầm mặc…

Y nhìn thanh kiếm Long Tuyền đặt trên đùi, chẳng cần một lời một chữ, cũng hiểu Trần Nguyên Hãn nói gì.

Không hoàn thành chuyện được giao, xin trả lại bảo kiếm.Việc Nguyên Hãn vòng ra tập kích hướng tây, thiếu điều giết được Mộc Thạnh Hoàng Thiên Hoá cũng đã nói cho y biết cả.

Mà chuyện để thoát Trương Phụ, Lê Sát cũng nói lại cho Đặng Dung chẳng giấu diếm chút nào.

Thành ra, trận này tuy là thắng, mà không giết được Trương – Mộc.

Cũng đồng nghĩa, quân Trần đã mất cơ hội sau cùng.

Không có thời gian chiêu binh mãi mã, chiếm lại địa bàn đã mất còn là chuyện không tưởng, nữa là đánh đuổi quân Minh khỏi bờ cõi??

Thế là, Đặng Dung bèn đưa cho Lê Sát, Lê Văn An, Lưu Nhân Chú, Lê Lợi mỗi người một cái cẩm nang vải, bảo họ về Lam Sơn. Y lại bảo rất nhiều đại tướng, binh mã sau trận này mau chóng trốn vào rừng núi, kiếm cớ sinh nhai chờ thời cơ.

Chuyện này đương nhiên là truyền đến tai Trùng Quang đế.

Một tướng bộ hạ vượt quyền, cho hầu hết binh tướng giải ngũ, không thể nghi ngờ là thách thức quyền uy của người làm vua.

Xưa nay, phận làm tôi sợ nhất là “ công cao lấn chủ ”. Nay Đặng Dung chẳng những công cao, còn làm chuyện vượt quyền như thế, khó trách Trùng Quang đế nổi trận lôi đình.

Thế nên, Trần Quý Khoáng bèn cho gọi Đặng Dung vào, nói cho rõ trắng đen.

Trùng Quang đế đứng chắp tay, nhìn thẳng vào người ngồi trên xe lăn, khí độ không giận mà uy. Nhìn y như thế, Hoàng Thiên Hoá đang đẩy xe cho cháu cũng phải thở dài:

[ Người này giữa chân mày đã có anh khí ẩn hiện, khí độ rộng lượng khác xưa, bắt đầu hiển lộ phong phạm của bậc đế vương. Tiếp tục bồi dưỡng mấy năm, có lẽ sẽ làm nên nghiệp lớn thật, chỉ tiếc là muộn mất rồi. ]

Đặng Dung bèn nói:

“ Thánh thượng cho gọi Dung, ắt hẳn là muốn một câu trả lời thoả đáng. ”

Trần Quý Khoáng không đáp, chỉ trầm mặc nhìn vào Đặng Dung.

Người này, từng có thời đến trước mặt y, hai mắt đỏ quạch, thống thiết bảo y ngồi lên ngôi cửu ngũ.

Mà nay, vẫn là dung mạo đó, nhưng thần sắc cực kì bình thản.

Trùng Quang đế không muốn thừa nhận, song không thể không nói, y nhìn không thấu Đặng Dung.

Bấy giờ, Đặng Dung mới lên tiếng:

“ Không phải thần sợ, càng không phải thần có lòng riêng. Chỉ là nay đại thế ta đã mất, hà tất phải cố đi ngược lại dòng chảy thế cuộc? Sở dĩ thần cho các binh tướng về náu mình trong rừng núi, là muốn gieo hạt giống đánh giặc hun đút trong quân ngũ Trần triều ta vào dân gian.

Đợi lúc chúng ta kháng Minh lần nữa, những hạt giống này hi vọng đều đã trở thành cổ thụ chống trời. ”

Y không phải đang giải thích cho Trần Quý Khoáng nghe.

Lúc Đặng Dung nói hai chữ “ chúng ta ”, dường như chẳng phải đang ám chỉ quân Hậu Trần

Y nói như thể đã nhìn thấy cảnh trí của ngày mai, của thái bình thịnh thế.

Trần Quý Khoáng bấy giờ mới mở lời:

“ Trẫm không muốn hỏi chuyện này. ”

Đặng Dung nghĩ một chốc, rồi lại lên tiếng, vẻ đạm mạc:

“ Ý thánh thượng nói là… Nguyên Hãn? ”

Trần Quý Khoáng lúc này mới tháo mặt nạ nghiêm túc xuống, cười xoà, vỗ vai Đặng Dung mà nói:

“ Khanh có một hãn tướng như thế, sao lại giấu trẫm? ”

Đặng Dung thở dài:

“ Không phải Dung muốn giấu thánh thượng, mà là Nguyên Hãn đã từng lập lời thề đời này không giúp nhà Trần.

Nếu không phải cha thần và sư huynh của y – Trần Khát Chân – có chút uyên nguyên sâu xa, lại lấy thanh Long Tuyền ra làm thù lao, thì y không chịu ra tay đâu. ”

Chương 322: Hồi hai mươi bảy (8)

Trần Quý Khoáng kêu “a” một tiếng, rồi mới hỏi lại:

“ Tướng tài như thế, sao không ra giúp nước, lại có thù hận gì với vương thất mà hạ lời thề độc? ”

“ Năm xưa đế Ngỗi kéo quân ra Bắc, nhân cớ Trần Thúc Dao, Trần Nhật Chiêu không ra đón rước mà giết hại, tổng cộng cả bộ hạ hơn năm trăm người. Mà Nguyên Hãn thì lại là con trai của Thúc Dao. ”

“ Thù giết cha không đội trời chung, y đã quyết chí thì cũng đành chịu vậy. ”

Trần Quý Khoáng nghe Đặng Dung giải thích đầu đuôi, cũng chỉ biết thở dài một tiếng.

Y ngừng một chốc, rồi lại hỏi:

“ Khanh thì sao? Nay binh tướng của ta quy ẩn chờ thời, khanh đã có chỗ nào để đi chưa? ”

Đặng Dung nghiêm hẳn sắc mặt, đáp rằng:

“ Tuy ta thắng trận Sái Già, song hai thằng giặc già Trương – Mộc đều thoát chết. Thiết nghĩ những ngày tới đây, đợi chúng tập hợp được đại quân, ắt sẽ thừa thế tiến công lần nữa. Chỉ e lần này quân giặc tràn qua sẽ như núi sạt lũ quét, thần có dùng hết tài hèn sức mọn, cũng vị tất đã có thể chống đỡ. Chi bằng ta hãy học Hưng Đạo đại vương thuở chống giặc Nguyên, trước tạm né mũi nhọn, tính kế khôi phục lâu dài. ”

Y ngừng một chút, rồi lại nói:

“ Thánh thượng theo Suý về tây, cố gắng trốn sang Tiêm La hoặc Lão Qua, thay tên đổi họ, đặng ngày khôi phục. Thần và Cảnh Dị dùng thuyền đi về đông, đánh lạc hướng quân giặc cho thánh thượng có thêm thì giờ mà chạy trốn. ”

Trần Quý Khoáng thấy ý y đã quyết, khuyên can cũng vô dụng, chỉ biết sá dài một cái, nói:

“ Không có khanh và Cảnh Dị, làm sao có được Trùng Quang ngày nay? Nếu còn có duyên gặp lại, trẫm tất sẽ đáp đền ân sâu nghĩa nặng. ”

Đặng Dung thấy thế, ra hiệu cho Hoàng Thiên Hoá đỡ Trùng Quang đế lên, lại trao thanh Long Tuyền cho y, dặn:

“ Kiếm này theo thần chinh chiến cả đời, nay xin dâng lên thánh thượng, nhìn kiếm như thấy người. Sắc trời cũng không còn sớm, lên đường ngay cho kịp. ”

Nói đoạn, tiệc mừng công cũng tàn, binh tướng vua quan từng trải qua biết bao trận binh đao sống chết suốt mấy năm qua, nay chia nhau mỗi người một ngả. Thành thử, người nào người nấy đều thấy nao lòng.

Đặng Dung đến gặp Lê Sát, đưa cho một túi gấm dặn:

“ Cậu đến từ đâu, thì về nơi đó đi. Đến nơi thì mở túi này ra. ”

Lê Sát quỳ thụp xuống, nói:

“ Ân tri ngộ của thánh thượng và quan Bình Chương, Lê Sát này chết trăm lần cũng không đủ báo đền. Xin hãy cho tôi được theo bảo vệ thánh giá, liều một mạng vì xã tắc cho không uổng kiếp người. ”

Đặng Dung bèn nói:

“ Đây là quân lệnh! Nếu tướng quân muốn báo ơn tri ngộ của ta và thánh thượng, thì chớ có hỏi nhiều, cứ theo sắp xếp của ta là được rồi. ”

Thấy vẻ kiên quyết trong mắt y, Lê Sát không thể nói gì thêm, chỉ biết nghiến răng nhận lời.

Nguyễn Suý và Trùng Quang đế dùng ngựa tốt, phi về phương tây.

Đặng Dung, Nguyễn Cảnh Dị lên thuyền của cướp biển, chạy ra biển Đông.

Còn Lê Lợi thì dẫn chư tướng, cộng thêm Lê Sát, trở về Lam Sơn. Bấy giờ, có Lưu Nhân Chú mở lời khuyên rằng:

“ Nay đang buổi nhiễu nhương, Trương Phụ lại là kẻ làm việc chu toàn. Lão vừa thua một trận lớn, đương nhiên càng cẩn thận hơn. Chỉ sợ nếu ta để lộ hành tung khiến giặc chĩa mũi giáo về Lam Sơn, đối với bà lớn sẽ cực kì bất lợi. Tôi thấy chúng ta nên đi đường nhỏ, ngày nghỉ đêm đi. Tuy là chậm hơn, nhưng tránh được tai mắt của giặc. Lại có hai vị tướng quân Lê Sát, Lê Văn An bảo vệ, hùm beo thổ phỉ bình thường không làm gì được ta đâu. ”

Mọi người nghe xong, đều khen y làm việc cẩn thận.

Chư tướng quyết lần rừng mà đi, nên tốc độ rất chậm. Thi thoảng lại thấy có bóng người ngựa của quân Minh chạy trên đường cái, thậm chí có mấy kẻ còn vào rừng sục sạo, khiến mọi người phải giật mình một phen. Nhưng may sao là không có nguy hiểm gì.

Đi đường độ bảy ngày, cả đoàn đã đến địa giới của Lam Sơn. Thấy sắc trời vẫn sáng, chưa tiện vào làng, Lê Lợi bèn để chư tướng nghỉ ngơi tại chỗ, lấy lương khô trái cây ra ăn tạm.

Lưu Nhân Chú chợt đến bên, rỉ tai chàng:

“ Chủ công, tôi thấy chuyện này hơi kì quái. ”

“ Chẳng nhẽ có nguy hiểm gì? ”

Lê Lợi nhíu mày, hỏi lại.Cùng kháng Minh mấy năm nay, chàng hiểu rõ tính thuộc hạ. Nay tuy Lam Sơn đã ở ngay trước mặt, nhưng nếu Lưu Nhân Chú đã nói là có chuyện bất thường, thì tất có cái lí của y. Lê Lợi sẽ không tin tưởng kẻ dưới một cách mù quáng, nhưng nếu y giải thích được duyên cớ, thì chàng tất sẽ nghe theo.

Lưu Nhân Chú hít sâu một hơi, rồi nói:

“ Chủ công, chẳng nhẽ ngài không thấy chúng ta đi đường quá thuận lợi hay sao? Chúng ta xé rừng mà đi, cây cối um tùm biết đâu mà lần? Vậy mà không hề lạc lối đi nhầm, thẳng bước về đến tận đây. Chuyện này… có phần hơi khó tin. ”

Lê Lợi đảo mắt, rồi hỏi nhỏ:

“ Vậy anh đang nghi ngờ hai tên lính dẫn đường? ”

“ Không sai. Tuy hai người này ở dưới trướng chủ công đã lâu, nhiều phen cứu chủ, nhưng nếu bọn chúng có mục đích khác thì thực là mối họa lớn bằng trời. Có lẽ nên nhờ Lê Văn An tướng quân bắt bọn chúng lại, rồi hỏi cho ra nhẽ, xem mưu đồ thực sự của hai người này là gì. Còn nếu như họ trong sạch, tôi xin được tự mình quỳ xuống xin thỉnh tội. ”

Lưu Nhân Chú đáp.

Lê Lợi vẫy tay gọi Lê Văn An đến, giải thích kỹ càng.

Như thể nghe được những gì bọn họ bàn với nhau từ nãy đến giờ, hai người lính dẫn đường suốt bảy ngày qua từ từ đứng dậy, cung tay về phía Lê Lợi, trầm giọng nói:

“ Nay đã hộ tống cậu lớn về đến Lam Sơn bình an, nhiệm vụ của chúng tôi đã hoàn thành. Nay xin được về bản phục mệnh với Hổ Vương, mong được cậu lớn cho phép. ”

Chư tướng không khỏi giật mình.

Lê Văn An nói:

“ Chỉ dựa vào một tiếng “ Hổ Vương ” không bằng không chứng, chưa đủ đáng tin để thả hai người đi! ”

Hai tên lính bèn cười:

“ Vậy thì được rồi. Chúng tôi có nhân chứng đây. ”

Đoạn, một trong hai người lấy trong ngực áo ra một chiếc kèn lá, chu miệng thổi lên một tiếng cao vút. Độ mấy hơi thở sau, thì có tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc đáp lại:

“ Hai bác vất vả quá, chuyện ở đây cứ giao cho cháu. ”

Hai người cùng vái một cái, rồi kính cẩn:

“ Vậy thì phiền công chúa. ”
Đoạn tung mình một cái, trong chớp mắt đã vọt ra ngoài hai trượng. Chư tướng thấy thân pháp hai người như điện xẹt, võ công cực kì cao thâm thì không khỏi giật mình. Hai người nọ chỉ nhún mình mấy cái, bóng người đã biến mất sau những bóng cây rậm rạp của đại ngàn.

Lê Sát bèn nói:

“ Để tôi đuổi theo bắt lại! ”

Lê Lợi khoát tay, bảo:

“ Bỏ đi anh Sát. Người ta làm thế là muốn nói, nếu như họ muốn đi, chúng ta không có bản lĩnh bắt bọn họ đấy thôi. ”

Chàng ngừng một chốc, rồi ngẩng đầu nhìn lên chạc cây cao cao phía trên, cười vang:

“ Hà huống, nhân chứng của họ đến rồi. ”

“ Không sai. Không sai. Đi đánh giặc ba năm, tiến bộ nhiều thật đấy. ”

Chư tướng nhìn theo ánh mắt Lê Lợi, thì phát hiện ở trên cây đã có một bóng người ngồi vắt vẻo từ lúc nào. Mái tóc như suối, nét cười như hoa, có nói nàng là mĩ nhân tạc từ ngọc ra cũng không quá. Bấy giờ thiếu nữ vận trang phục của người mèo, đầu đội mũ có tua rủ xuống trán, váy trắng áo xanh đều có trang trí thổ cẩm, cổ tay cổ chân đều có lắc bạc.

“ Cô hổ cái, giả vờ dịu dàng với ai thế? ”

Lê Lợi thấy rõ mặt nàng, lập tức cười rộ lên.

Người ngồi trên cây ngoại trừ Phạm Ngọc Trần ra thì còn ai vào đây nữa?

Thực chất, từ lúc hai người lính nhắc đến “ công chúa ” thì chàng đã biết người sắp xuất hiện chính là cô nàng rồi. Thế nhưng lúc này gặp lại, Lê Lợi cũng phải ngạc nhiên, bất giác nhớ về lần đầu tiên hai người gặp nhau ở bến Bô Cô.

Nay Phạm Ngọc Trần đã không còn là thiếu nữ mười sáu mười bảy như trước, vẻ ngoài hiền thục nữ tính hơn, song đôi mắt chẳng giấu được vẻ tinh minh sinh động của ngày trước. Có chăng, là hiện tại sự hoạt bát tinh nghịch của cô nàng không thể hiện ra ngoài mặt, mà nội liễm bên trong, ngấm vào xương tủy.

Phạm Ngọc Trần bị trêu, phồng má lên, nói:

“ Ai là hổ cái??? Anh… anh… ”

Vừa nói lại một câu, thì lại phát hiện mình bị hớ, nếu lúc này phát tác há chẳng phải khiến câu đùa của Lê Lợi thành sự thật hay sao?

Phạm Ngọc Trần hít một hơi, nhảy xuống khỏi chạc cây, lại chỉnh lại áo xống tóc tai cẩn thận rồi mới nói:

“ Còn nhớ ngày trước có người dùng tên ở nhà đi lại trên giang hồ, tự nhận là hổ cơ mà? Chị Lữ lấy phải anh, đúng là dê vào miệng cọp. ”

Lê Lợi thấy cái tên ở nhà hồi bé mình dùng để hành tẩu trong võ lâm cho tiện bị nhắc lại trước mặt bộ hạ, cực kì xấu hổ, bèn hắng giọng:

“ Ý là sao đây hả? ”

Lưu Nhân Chú chợt cười, nói xen vào:

“ Chủ công, ý của công chúa là hổ đực như ngài đến với hổ cái mới xứng đôi vừa lứa đó mà. ”

Phạm Ngọc Trần không ngờ câu phản pháo của mình bị bẻ chữ thành như vậy, tức thì á khẩu, má đỏ như gấc, vừa thẹn vừa ngượng, không biết lúc này phải nói gì mới phải. Nàng bèn dậm chân sẵng giọng:

“ Chủ tớ các người mồm năm miệng mười, hùa nhau bắt nạt người ta. ”

Chư tướng cùng cười vang.

Lê Lợi cười ngặt nghẽo một chốc, rồi ra hiệu cho bộ hạ ngừng lại, đoạn nói:

“ Được rồi. Không trêu cô nữa. Bàn chuyện nghiêm túc đi. ”

Đoạn, chàng lại hỏi Phạm Ngọc Trần thật kỹ những chuyện xảy ra ở Lam Sơn trong mấy năm chàng đi đánh giặc dưới trướng của Trùng Quang đế.

Cô nàng bèn đáp:

“ Chuyện này anh phải hỏi u, chứ em biết thế nào được? ”

Chương 323: Hồi hai mươi bảy (9)

Lê Lợi thấy cô nàng xưng hô khác hẳn trước đây, không khỏi lấy làm lạ. Song lại nghĩ:

[ Cha mình và Hổ Vương thân như anh em ruột thịt, hai nhà lại có ước hẹn từ trước. Cho dù không kết làm nghĩa vợ chồng, nhưng cũng như anh em ruột, xưng tôi gọi cô như người lạ mãi kể cũng không phải. ]

Phạm Ngọc Trần vỗ trán, nói:

“ Suýt thì quên, ở nhà có người đến chỉ đích danh muốn gặp anh, đợi ba ngày nay rồi. ”

Lê Lợi không khỏi lấy làm lạ. Mấy năm nay chàng phục vụ dưới trướng của vua Trùng Quang, kháng Minh cứu nước, không ở Lam Sơn, sao người này biết mà tìm đến. Hà huống vì nhiều nguyên nhân cả chủ quan lẫn khách quan mà lúc ở trong quân, Lê Lợi càng không có chút danh tiếng nào. Thế thì người nọ cũng không thể vì mộ danh mà tìm đến được.

Chàng lại hỏi:

“ Vậy u không tiếp y hay sao? ”

Phạm Ngọc Trần bèn đáp:

“ U hôm trước có gặp y một lần, khen là danh tướng trăm năm hiếm gặp, văn võ song toàn. Y muốn làm khách ở phủ mấy ngày chờ gặp anh, u cũng không từ chối. ”

Lê Lợi nghe cô nàng bảo mẹ mình đánh giá cao người này như vậy, không khỏi buột miệng a một tiếng. Bà Thương là người từng trải, thay chồng cáng đáng chuyện ở Lam Sơn nhiều năm, thành thử con mắt nhìn người sao mà sắc bén.

Vậy mà nay lại khen người nọ hết lời, thật khiến chàng thấy tò mò không biết y là người ra sao, hà cớ gì lại đến tận nơi tìm gặp.

Lê Lợi đảo mắt một cái, lại nhìn về phía Lê Sát, nói:

“ Thế này vậy. Mọi người chờ đến tối rồi vào làng, tránh để bị tai mắt của giặc phát hiện. Lê Sát, anh theo tôi về phủ một chuyến, để xem xem rốt cuộc kẻ đến bái phỏng này là người thế nào. ”

Chàng biết ngày trước Lê Sát không được bà Thương giao cho việc lớn, mà muốn cầm quân đánh Minh cũng không được đồng ý, thế nên nếu nói người cao ngạo như y không thấy bất mãn trong dạ thì quả là khó tin. Nay lại nghe có người được bà khen hết lời, đương nhiên y không phục, nóng lòng muốn biết người đến bái phỏng là kẻ thế nào mà lại được khen hết lời.

Lê Lợi biết, nếu như chàng không mở lời, thì Lê Sát cũng sẽ xin được đi cùng, lấy cớ để bảo vệ an toàn, phòng hờ bất trắc. Nếu y trước sau cũng muốn theo, chẳng thà sảng khoái đáp ứng ngay lúc này.

Lê Sát không ngờ chàng lại mời, nhưng trong dạ y đúng là đang ngứa ngáy vì chuyện này, nên nhận lời ngay.

Phạm Ngọc Trần nói:

“ Ăn gió nằm sương đến tối cũng chẳng được gì. Để tôi sắp xếp cho mọi người một chỗ dừng chân trước đã. ”

Quần hào nghe xong, lập tức reo hò hưởng ứng nhiệt liệt, vỗ tay ầm ầm. Tuy mọi người đều là tướng từng trải trên sa trường, sớm đã quen với cảnh ăn sương uống gió, dãi nắng dầm mưa, màn trời chiếu đất. Nhưng nay nếu đã được một chỗ nghỉ ngơi tử tế, ngồi ghế cao nằm giường ấm, thì cớ gì còn lăn lộn ở đây tự hành hạ bản thân?

Phạm Ngọc Trần đưa mọi người đi sâu vào rừng, vòng qua ba cây đa lớn, thời gian ăn hết bữa cơm thì đến được một khu sơn trại, thoạt nhìn như thể của bọn thổ phỉ cướp cạn nào.

Nếu như là mấy năm trước, thể nào Lê Lợi cũng nhảy dựng lên, hai mắt nhìn về phía Ngọc Trần sẽ cảnh giác hơn hẳn. Nhưng chàng đầu quân cho Hậu Trần kháng Minh đã mấy năm, theo học Đặng Dung mấy mùa hoa nở. được sa trường binh lửa tôi rèn, đâu còn là thanh niên chưa trải sự đời như trước?

Nay ánh mắt của Lê Lợi sao mà sắc bén. Chàng vừa nhìn lướt qua, đã thấy sơn trại này tuyệt nhiên không thể do một đảng cướp bình thường dựng nên được.

Nơi này đặt ở thượng nguồn mấy con suối, thành thử chuyện nước uống không cần phải lo.

Mấy dải thành đất nhấp nhô trải dài ra hai phía, nơi thì lèn đá chỗ thì cắm chông, đồn lũy kiên cố chặn hết những con đường huyết mạch dẫn lên đỉnh núi. Theo Lê Lợi thấy, nếu như quân đội thủ trại là kẻ tinh nhuệ thiện chiến, dựa vào địa thế nơi này lấy một địch vài chục cũng chưa chắc đã là chuyện không thể.

Lê Lợi nhẩm thoáng lại các tướng ở Lam Sơn, thì cười, khen:“ Anh Uy thực sự đã phải hao phí nhiều tâm huyết mới tạo thành sơn trại tường đồng vách sắt thế này. ”

“ Anh Uy ” mà chàng đang nhắc tới, tự nhiên chính là Vũ Uy.

Ở Lam Sơn này, trừ y ra, thì chẳng có ai có kinh nghiệm làm trại chủ. Thế nên, sẽ không có người thứ hai đủ khả năng tạo nên một nơi hiểm yếu dễ thủ khó công như thế này.

Hà huống, nếu không phải người mình, đời nào bà Thương để yên cho một đám trộm cướp ở lại nơi này, dựng nên cả một sơn trại nguy nga bề thế?

Lê Lợi còn tưởng Phạm Ngọc Trần sẽ phải ngạc nhiên một phen, rồi đến hỏi chàng làm sao đoán ra được chân tướng? Thế nhưng, cô nàng chỉ liếc Lê Lợi một cái, nhoẻn cười nửa miệng, như thể việc chàng đoán được sự thật vốn là chuyện hiển nhiên vậy.

Nàng không cho là chuyện gì to tát, nhưng có một người lại rất đỗi ngạc nhiên.

Lê Lợi chỉ nghe thấy phía trước có tiếng cười vang, liền đó có ba bóng người dẫn theo một nhóm năm chục thanh niên tiến ra cửa quan đón mọi người. Chư tướng thấy đám người động tác dứt khoát, bước chân hữu lực, quân kỷ nghiêm minh, tuyệt nhiên chỉ hơn quân Hậu Trần khi trước chứ không kém, vô cùng kinh ngạc.

Ba người thủ lĩnh, đi đầu là một người năm nay ngoài bốn mươi, lưng vác đao lớn, mặt vuông chữ điền, cường tráng rắn rỏi, cao hơn Lê Lợi hẳn một cái đầu. Người thứ hai đeo mặt nạ sắt, chỉ lộ đôi mắt sáng quắc như điện, eo đeo bội kiếm.

Đi sau cùng là một thiếu niên, mình khoác lông sói, cổ đeo vòng nanh vuốt, hai tay đeo vuốt sói bằng sắt dùng dây gân làm quai đeo.

Ba người đồng thời quỳ một gối, hành lễ với Lê Lợi.

Tức thì, năm mươi thanh niên không cần hiệu lệnh, chỉnh tề quỳ thụp xuống theo, chắp tay thi lễ với chàng. Từ đầu đến cuối, chư tướng đều chỉ nghe được duy nhất một tiếng “ thụp ” do đầu gối của năm mươi người chạm lên mặt đất, ngoài ra không có một tiếng động thừa thãi nào khác. Quân đội được rèn luyện đến trình độ này, quả thực là loại tinh binh trăm người tuyển một.

Lê Lợi vội đi đến, đỡ ba người dậy, cười:

“ Anh Uy, ra dáng tướng quân quá. ”

Vừa nói, chàng vừa vỗ vai người cõng thanh đao lớn. Người nọ ngoại trừ Vũ Uy từng tự mình lập trại làm cướp ở vùng Thanh Hóa ra, thì còn ai vào đây nữa? Lê Lợi nói xong, Vũ Uy cũng cười khà khà, vỗ vỗ thanh đao sau lưng tựa như đang khoe mẽ. Chàng lại nhìn sang người đeo mặt nạ sắt nãy giờ vẫn kiệm lời như vàng, bảo:
“ Anh Lễ, năm mươi người này tất là tinh binh do anh huấn luyện rồi. ”

“ Chủ công quá khen. ”

Lê Lễ đáp gọn, nhưng trong lời nói không giấu được sự tán thưởng và tự hào.

Năm chục người này, tự nhiên là tinh binh y dày công huấn luyện hết cả năm trời. Tuy trong suốt quá trình cũng học hỏi ít nhiều từ kinh nghiệm của Hổ Vương, nhưng trước sau Đề Lãm không hề nhúng tay chỉ bảo trực tiếp lấy nửa lời, thành thử có thể nói chi tinh binh này là một tay Lê Lễ đào tạo.

Lê Lợi chạy đến, giơ tay đặt lên đỉnh đầu cậu thanh niên thứ ba, cười:

“ Thằng Xí nữa. Lớn quá rồi. Cao hơn cả cậu rồi. ”

Chàng vừa nói, vừa bất giác nhớ đến chuyện ngày xưa, lúc cha Nguyễn Xí bị hổ vồ chết còn cậu nhóc theo anh về nhà mình ở. Chuyện chàng gom đống lụa đen, lại lấy hai nhánh sả gọt cho giống hình ngón chân, tối đến giả làm ma cà rồng dọa Nguyễn Xí, để cậu nhóc vui lại. Giờ nghĩ lại, thấy bản thân quả thực ấu trĩ và trẻ con.

Rồi cả lúc Nguyễn Xí dạn dĩ, học luôn trò nghịch dại của chàng, đi phá làng phá xóm đến nỗi bà Thương phải cho nó đi chăn đàn chó săn cho bớt nhàn cư vi bất thiện.

Vậy mà chẳng rõ từ bao giờ, cậu nhóc ngày xưa nay đã trở thành thiếu niên, vào cái tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu rồi.

Mà bản thân Lê Lợi, nay cũng đã trở thành một người đàn ông cứng cáp, có thể cáng đáng phong ba, lại hiểu được thù nhà nợ nước trên vai, chẳng thể vô tư cắm sả vào mũi, khoác vải đen đi bày trò phá phách được nữa. Thời gian vô tình, nhìn về tương lai thấy thật mờ mịt, ngày mai đến thật chậm. Nhưng nhìn vào quá khứ, thì chẳng rõ từ lúc nào, trẻ con đã trưởng thành, người lại già thêm.

“ Không gặp mấy năm, chủ công thực khiến tôi ngạc nhiên đấy! ”

Vũ Uy ôm vai bá cổ Lê Lợi, nói.

Lê Lợi cười, đáp:

“ Mọi người đều thay đổi, tốt hơn xưa rất nhiều. Em đây đi lính ba năm, nếu mà dậm chân tại chỗ thì lấy mặt mũi ở đâu ra mà nhìn người xưa bạn cũ? ”

Nói cho cùng, chàng vẫn thích không khí như hiện tại. Vừa là chủ công – bộ hạ, lại vừa là anh em – bạn bè vào sinh ra tử. Trong quân Hậu Trần, không một khắc nào là không phải chú tâm vào vai vế ai thấp ai cao, tuy là kỷ luật nghiêm minh, nhưng cũng có phần gò bó.

Vũ Uy, Lê Lễ và Nguyễn Xí dẫn mọi người vào trại, lo chỗ nghỉ ngơi đàng hoàng, lại giục giết gà đồ xôi làm bữa cơm hội ngội. Chủ tớ họ lâu ngày không gặp, nay Lê Lợi trở về, tự nhiên phải uống rượu hàn huyên một phen cho thỏa thích.

Rượu qua mấy tuần, chư tướng mới chỉ hỏi thăm nhau về sức khỏe, người thân, rặt những chuyện lông gà vỏ tỏi chứ chưa đả động gì tới chuyện chính cả. Lê Lợi phóng mắt từ ngôi lầu cao, nhìn thấy rừng cây bát ngát, mới bảo:

“ Chắc hẳn u thấy tai mắt của Trương Phụ rải rác trong dân gian quá nhiều, e ta chiêu binh mãi mã rầm rộ sẽ khiến giặc chú ý, mới bảo anh mở cái sơn trại này. ”

Vũ Uy cười lớn, khen rằng:

“ Đấy! Đánh giặc mấy năm về khác hẳn! ”

Y ngừng một chốc, uống ngụm rượu to, rồi mới nghiêm hẳn giọng:

“ Chủ công đoán không sai một li! ”

Chư tướng thấy thế, tự giác ngồi thẳng lưng, thần sắc nghiêm trang chuyên chú hơn hẳn. Không ai bảo ai, người nào người nấy đều hiểu rõ bây giờ không còn bàn chuyện nhà nữa, mà nói việc nước, xưng hô cũng phải thay đổi, không xuề xòa bỗ bã như ban nãy được.

Chương 324: Hồi hai mươi bảy (10)

Lê Lợi cười:

“ Ta tập ấm chức của cha làm quan phụ đạo ở Lam Sơn, chung quy cũng chỉ là một chức quan trong triều. Nếu như nắm giữ trọng binh, không có tâm dấy nghĩa mới là lạ. Bọn chúng đề phòng ta, cử tai mắt đến thám thính cũng không phải chuyện gì ngoài dự liệu. Có chăng là hơi sớm một chút. ”

Lê Lễ đáp:

“ Chuyện này thực ra cũng có nguyên do. ”

Đoạn thuật lại cho Lê Lợi…

“ Sau lần chúa công đánh giặc ở châu Ngọc Ma, có tên Lương Nhữ Hốt chẳng rõ làm sao lại thám thính ra được ngày trước Lê Sát tướng quân từng ở Lam Sơn ta một thời gian. Chính hắn làm lời tâu với Phụ, đại ý rằng: “ Chúa Lam Sơn chiêu vong, nạp bạn, đãi quân lính rất hậu, chí nó chẳng nhỏ. Nếu rồng thần gặp được mây mưa, thì tất không phải là vật ở trong ao đâu! Nên sớm trừ đi, đừng để sau sinh vạ. ”. Thế nên Trương Phụ mới cử thêm mấy thằng quan lợn về đây, giám sát nhất cử nhất động của ta. ”

Lê Sát nghe đến tên của kẻ phản thầy, đập bàn quát:

“ Lại là thằng khốn đó! Mẹ kiếp! ”

Lê Lợi bèn nói:

“ Ngày trước quân tướng của họ Hồ đầu hàng giặc không phải ít, bọn chúng đang muốn có cớ lập công mà không được. Cho dù ta không lập chí đòi nợ nước rửa thù nhà, chúng cũng vu oan giá họa cho mấy hồi. Hà huống, chúng ta thực sự có tâm đánh giặc! Chuyện sớm muộn thôi, không kẻ này thì kẻ khác. ”

Lê Lợi từng đánh trận Ngọc Ma, đương nhiên từng nghe Đinh Lễ, Lê Văn An kể lại chuyện Lê Sát giết hụt Lương Nhữ Hốt. Chàng mở lời tự nhiên là để nói với Lê Sát rằng chuyện hôm nay thực chất không liên quan đến y.

Vũ Uy bèn cười vang, nói:

“ Đúng thế, chú mày chớ lo. Anh làm thổ phỉ cường đạo nhiều cũng khoái, ở đây thoải mái vô cùng. ”

Đoạn lại nâng bát mời rượu Lê Sát.

Lê Sát thấy người này hào sảng, tức thời nhiệt huyết sôi lên, nâng bát rượu nói:

“ Cạn! ”

Một tiếng ngắn ngủi, cộc lốc, nhưng hào tình tráng chí ấy đâu bút nào tả xiết cho được? Hai người uống cạn bát rượu, chợt vung tay đập vỡ bát nghe choảng một cái, lại ngẩng đầu cười vang ba tiếng.

Có người hỏi, tại sao anh hùng uống đến lúc cao hứng, lại đập bát đập cốc. Ấy là do gặp người tri kỉ, máu nóng trào dâng, không lời tả xiết, lại không thể không phát tác ra ngoài mới vậy, chứ nào phải hạng phàm phu phá phách trong cơn say?

Lê Lợi ho khan một cái, rồi lại hỏi Lê Lễ:

“ Lúc ta ở tiền tuyến mấy lần viết thư về nhà xin viện quân, nhưng u đều nói không cho quân đi được, chắc cũng vì lí do này. ”

Lê Lễ đeo mặt nạ sắt, đương nhiên không thể nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt y. Nhưng chỉ thấy y hơi cụp mắt xuống, khó giấu một tiếng thở dài.

“ Chuyện này mạt tướng không dám đoán bừa, chủ công đợi về nhà rồi hỏi bà lớn xem sao. ”

Vũ Uy nghiến răng:

“ Phải như có thằng Xí, thằng Lễ đánh cùng, chưa chắc đế Quý Khoáng phải bại vong như bây giờ! ”

Lê Lợi thở dài, nói:

“ Đại thế đã mất, trừ phi là tướng nhà trời, bằng không sức một hai người sao xoay vần được càn khôn? Phùng Hưng sức đánh hổ dữ, đương thời khó có đối thủ, không phải sau cùng cũng lâm vào cảnh binh bại tuẫn quốc hay sao? ”

Kì thực, người không phải thánh nhân, đâu thể nhìn thấu được quá khứ vị lai. Nếu Đinh Lễ, Nguyễn Xí…v.v… có thể tham chiến, thì kết quả sẽ ra sao, chuyện này bản thân Lê Lợi cũng không rõ. Nhưng chuyện xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, nếu quá chú tâm vào chữ “ nếu ” này, há chẳng phải dậm chân tại chỗ, tự chôn vùi vào quá khứ hay sao?

Xét cho cùng, có lẽ tiếc nuối của đời người, đều gói trong một chữ “ nếu ” này mà thôi.

Mọi người nói việc nước một chốc, chủ đề hầu như chỉ xoay quanh sơn trại dựng ra để che mắt người ngoài này. Uống thêm mấy tuần, Nguyễn Xí bèn đứng lên tạ từ, nói còn có nhiệm vụ cần phải làm. Mấy người Lê Văn An, Lưu Nhân Chú từ xa về, bảo cậu ta ở lại mấy lần cũng không được.Vũ Uy bèn nói:

“ Nhờ có thằng Xí mà giặc bắc mấy phen phải đau đầu đấy. ”

Y cứ úp úp mở mở như thế, Lê Lợi cũng không nén được lòng hiếu kì. Chàng tự hỏi cậu nhóc năm nào bây giờ đã có bản lĩnh gì mà khiến cho Trương Phụ và lũ tay sai phải đau đầu nhức óc.

Như nhận ra trong ruột chư tướng đều đang ngứa ngáy, không để Vũ Uy dương oai lâu thêm chút nào, Lê Lễ đã đáp:

“ Xí bây giờ được giao nhiệm vụ tuần tiễu khắp đồn lớn lũy nhỏ quanh núi. Nó chỉ cần dẫn đàn chó ra một buổi, thể nào cũng bắt được mấy tên lảng vảng quanh đây. Đám chó săn này mũi thính vô cùng, giặc trốn kỹ thế nào chúng cũng tóm được. ”

Vũ Uy huých khuỷu y một cái, nửa nạt nửa cười:

“ Cái thằng, mày không để oanh oai phong thêm tí nữa được à? ”

Chư tướng cùng cười vang.

Lê Lợi nghe xong, chặc lưỡi thầm khen mẹ mình huệ nhãn nhìn người như đuốc. Nếu không phải năm xưa bà Thương giao đàn chó cho Nguyễn Xí, thì nay Lam Sơn đâu thể có được một chi khuyển binh lợi hại như vậy?

Lúc này, Lê Sát chợt lên tiếng:

“ Nếu như quân giặc lấy bùn trét lên người để giấu mùi thì sao? ”

Quả vậy, tuy mũi chó cực kì thính nhạy, nhưng đôi mắt của chúng mù màu, nên chỉ cần giấu được hơi người thì thể nào cũng thoát được bọn chó.

Lê Lễ vẫn trầm mặc như trước, nhưng ngữ khí của y lúc nói đã không giấu vẻ tự hào.

“ Không giấu gì tướng quân, trong phạm vi mấy dặm quanh đây đều gài mẻ kho, đặt hố chông dày đặc. Lại có cái anh Lai, đệ tử của Hổ Vương, thiện nghề đặt cạm cài bẫy. Quanh trại đều là trận địa của anh ta, mà bẫy thì đều được ngụy trang cho giống bẫy thú. Nếu không phải người trong trại, sẽ không thể nào rõ đường đi lối lại, không sớm thì muộn cũng trúng bẫy. Người dính bùn đất, một khi lại có vết thương hở, thối thịt lở loét cũng không phải không thể. Mà người đã tanh mùi máu, thể nào cũng khốn đốn với bọn vắt rừng. ”

Phạm Ngọc Trần bèn quay sang, cười một cái:

“ Đấy cũng là nguyên do em phải đi ra dẫn mọi người vào. Chứ để các vị chạy loạn lên, trúng bẫy thì lại khổ. ”
Lê Lợi chẳng ngờ, mình tòng quân đánh Minh mấy năm, vậy mà các tướng ở nhà đã biến nguyên một vạt núi rừng này thành tường đồng vách sắt, thực là chuyện đáng kinh ngạc.

Vũ Uy đứng dậy, nói:

“ Được rồi, cơm no rượu say, cũng nên về phủ rồi đấy. ”

Lê Lợi không nói, nhưng cũng đoán được thể nào cũng có đường ngầm thông từ khu trại này vào thẳng làng, có khi còn ở trong phủ nhà chàng không chừng.

Chứ ngày nào cũng đi qua trận địa toàn bẫy là bẫy, lại có chó dữ tuần tiễu thì cũng quá mệt mỏi.

Mà nghĩ đến lúc này, thì chàng lại sực nhớ ra một chuyện. Nếu đàn chó của Nguyễn Xí có thể tuần tra ngay trong trận địa toàn bẫy là bẫy do đệ tử của Hổ Vương bày bố, thì chúng còn thiện chiến hơn chàng những tưởng. Bấy giờ chàng lại thấy hiếu kì không biết cậu thiếu niên Nguyễn Xí kia dạy chó kiểu gì.

Đúng lúc mọi người đang vui vẻ, bất chợt thấy bên ngoài nổi lên những tiếng trống thúc dục. Cứ ba tiếng, lại ba tiếng, ba tiếng một nối nhau truyền khắp cả trại.

“ Có người đến khiêu chiến! ”

Vũ Uy đứng phắt dậy, vớ thanh đao to. Lê Lễ cũng cầm thanh bội kiếm lên thủ sẵn.

Chỉ thấy người đàn ông ban nãy còn thô tráng lỗ mãng, trong tích tắc đã hóa thành một chúa cướp khét tiếng một vùng. Y nhanh nhẹn ra lệnh cho bộ hạ đi cáo tri các đồn lớn đồn nhỏ chung quanh ra sao, kéo quân ra cản trở thế nào, lại bảo cả Phạm Ngọc Trần nhanh đưa Lê Lợi về phủ. Mệnh lệnh ban ra chỉ trong tích tắc, cơ hồ không có thời gian mà suy nghĩ, vậy mà vẫn mạch lạc rõ ràng, mỗi người một việc, không ai là rảnh rỗi mà cũng không ai bị trùng việc với nhau.

Lê Lợi bèn nói:

“ Khu trại này tính ra cũng là cơ nghiệp của Lam Sơn chúng ta, nay có người đánh tới cửa, người làm chủ công há có chuyện rút lui? Các tướng từng đánh Minh với ta lấy vải che mặt, giấu thân phận, cùng đến lược trận cho Vũ Uy tướng quân. ”

Lê Văn An, Lưu Nhân Chú, ngay cả Lê Sát đều nói:

“ Tuân lệnh! ”

Vũ Uy thấy hành động của chư tướng, nhìn Lê Lợi một cái thật sâu, rồi nói:

“ Không cần vải. Ở đây có mặt nạ đây. ”

Vừa dứt câu thì kẻ dưới đã mang đến một hộp toàn mặt nạ sơn xanh sơn đỏ, từ yêu ma thần quái đến danh tướng văn thần đều đủ cả. Chư tướng không khỏi nhìn nhau ngơ ngác, tự hỏi chẳng nhẽ Vũ Uy này biết phép tiên tri?

Lưu Nhân Chú vỗ trán, lên tiếng khen:

“ Hay! Chẻ tre nghe ngóng, Vũ Uy tướng quân cẩn thận thế là tốt lắm. ”

Các tướng đến giờ mới hiểu, Vũ Uy vì sợ gặp phải bọn tham quan từng hàng Minh, làm tai mắt cho Trương Phụ mà rủi bị lộ thân phận, nên mới cho làm mặt nạ này.

Chư tướng chuẩn bị xong xuôi đâu đó, bèn kéo nhau xuống lầu, ra nghênh chiến.

Bấy giờ, cổng trại đứng lố nhố mấy trăm người, binh tướng đủ cả, chính đang bày trận thủ chắc ngoài cổng đến độ cơ hồ con ruồi cũng không lọt qua được. Lê Lợi thấy trên mặt sĩ tốt lộ hẳn về nghiêm túc, sâu trong đáy mắt còn pha chút sợ hãi thì đủ biết đối thủ tuyệt không phải hạng thường.

Vũ Uy dẫn người đến, quân trận tự nhiên mở ra một lối cho chư tướng đi qua.

Đứng cản trước cổng trại, chỉ có độc một bóng người…

Ấy là một thanh niên mặt ngọc mày kiếm, tuấn tú tựa như học trò đọc sách. Giáp đen bào trắng, đầu đội ngân quan, tay cầm thanh long kích, khóe môi treo nửa nụ cười lạnh nhạt. Một bóng thanh niên đơn bạc, tưởng như trói gà không chặn chắn ngay trước cổng trại, lại không có ai dám ra nghênh chiến, thành thử không khí có mấy phần quái lạ.

Y đương nhiên là Trần Nguyên Hãn.

Chương 325: Hồi hai mươi bảy (11)

Lê Lễ làm việc cẩn thận, không vì vẻ ngoài thiếu niên tựa như học trò trói gà không chặt mà coi thường. Lính lác được y huấn luyện đâu phải hạng hèn nhát gì cho cam, nếu kẻ đến khiêu chiến thực sự chỉ là một thư sinh yếu ớt, bọn họ sẽ có bộ dáng như bây giờ hay sao?

Y bèn hỏi một lính thủ trại ở đó đầu đuôi câu chuyện…

“ Bẩm giáo đầu, tên này chẳng hiểu vì sao đang yên đang lành lại đến đây khiêu chiến, mười hiệp đánh trọng thương được Nguyễn Xí tướng quân. Tướng lĩnh bình thường căn bản không tiếp được ba chiêu của hắn. ”

Binh sĩ nọ vừa dứt lời, thì các tướng đều biến sắc. Lê Văn An, Lê Sát đánh Minh mấy năm nay không rõ thực lực của Nguyễn Xí còn tốt một chút, chứ những người như Vũ Uy thì sa sầm cả mày mặt.

Chớ thấy Nguyễn Xí cả ngày huấn luyện bầy chó chiến mà coi thường. Trừ Đinh Lễ ra, cả Lam Sơn không ai dám chắc có thể nhẹ nhàng đánh bại cậu ta.

Nay thanh niên lạ mặt này trong mười hiệp đánh trọng thương được Nguyễn Xí, đương nhiên cũng là kẻ hung hãn mười phần.

Đáng ngại ở chỗ, Đinh Lễ hiện giờ không có trong trại.

Lê Lợi cũng thấy rất áp lực, nhưng điều đầu tiên chàng hỏi binh sĩ thủ thành là tình hình của Nguyễn Xí. Lúc biết cậu ta không bị gì đáng ngại đến tính mạng thì chàng mới dám buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Đối phương đã đến tận cửa thách thức, lại đi một mình một người, không tiếp chiến thì thực là quá mất mặt, thanh danh gây dựng bao lâu nay trong một đêm sẽ bị phủi sạch không còn mảy may.

Trần Nguyên Hãn quét mắt qua chư tướng, ngạo nghễ rằng:

“ Sao? Ta nghe người ta đồn tặc khấu Lam Sơn hung hãn thiện chiến lắm, bây giờ lại nhũn như con chi chi thế này? ”

Nói đoạn, y lại nâng chân, đạp đổ cái hòm gỗ bên cạnh. Chỉ thấy một đống váy áo đủ màu văng ra đầy đất, lụa là lả lướt, màu sắc lòe loẹt, cho dù là phường ả đào con hát bất chính mua phấn bán son cũng chẳng dùng tới.

“ Thưởng cho các ngươi, sau này chớ mặc sai nữa. ”

Vũ Uy thấy y khinh người quá đáng, tức đến đỏ mặt. Nếu không phải có mặt nạ che giấu, ắt đã lộ vẻ thất thố cho người ngoài. Người Tàu có câu kẻ sĩ có thể chết không thể chịu nhục, cha ông cũng có câu chết vinh hơn sống nhục chết đứng hơn sống quỳ, Vũ Uy chính là loại người như thế. Y chẳng thà ngọc nát đá tan, cũng muốn ngẩng cao đầu mà sống.

Thấy y mó đao muốn động thủ, Lê Sát bèn nói:

“ Ông anh hãy để thằng em ra thử trước một phen xem sao. ”

Trước đó uống rượu, y đã nể sự hào sảng của Vũ Uy. Nay thấy Trần Nguyên Hãn không coi ai ra gì, Lê Sát sớm đã bất bình thay cho các tướng trong trại. Y tính nóng như lửa, cá tính rất mạnh, đương nhiên lúc này sẽ đứng ra đấu một trận.

Y chỉ xéo ngọn thương hai đầu, quát:

“ Nhãi ranh hống hách kiêu căng như thế, thử xem có được mấy nả sức, đỡ được mấy thương của tao! ”

Trần Nguyên Hãn cười khẩy:

“ Đeo mặt nạ hát tuồng vào, rồi tưởng mình là Triệu Vân thật hay sao? Nhà ngươi đã thích chơi thì hôm nay ta đây làm Lã Bố đánh với ngươi một phen ra trò. ”

“ Lã mới chả Bố. Ta đây còn sợ nhà ngươi chỉ được cái miệng chứ thực tài chẳng ra gì. ”

Lê Sát không nhiều lời nữa, bèn nắm chắc ngọn thương dài, thủ thế chiến đấu. Trần Nguyên Hãn thì chậm rãi cởi giáp Phù Đổng vứt xuống đất, rồi mới nắm thanh thanh long kích lên.

Vốn là y biết thương của Lê Sát tuyệt đối không đâm thủng được giáp Phù Đổng. Khó lắm mới gặp một đối thủ xứng tầm, y muốn so tài một trận thật sảng khoái chứ không muốn dựa vào ưu thế của giáp báu thủ thắng, thành thử mới cởi ra. Nhưng vào mắt của đối thủ, ấy lại là hành vi khinh thường. Tướng ra trận lại cởi bỏ giáp, khác gì võ sĩ lên sới lại tự trói hai tay?
Song Lê Sát không phải hạng mè nheo nhiều lời, xốc thẳng ngọn giáo, phóng tới đâm nhanh một chiêu trong Tung Hoành Thiên Hạ. Thương của y lóe lên một cái, nhanh như một tia chớp trong cơn giông. Mũi thương tuốt trần tựa như rồng thò vuốt, mắt thấy đã sắp đâm thủng cổ họng Trần Nguyên Hãn.

Lúc này, ngọn kích trong tay y mới đánh trả một chiêu.

Chỉ nghe choang một tiếng, lưỡi kích phát sau mà đến trước, đánh dạt cả đầu thương của Lê Sát. Hoa lửa bay múa, hổ khẩu của Lê Sát cũng phải tê bại đi một thoáng, ánh mắt nhìn Trần Nguyên Hãn đã đầy vẻ dè chừng.

Đương nhiên, võ lực của Trần Nguyên Hãn tuy rất mạnh, nhưng nhiều lắm cũng chỉ hơn được Lê Sát hai phần, không thắng quá nhiều. Thế nên bảo Lê Sát e sợ đối thủ chỉ sau một hiệp thì không có khả năng.

Sở dĩ tỏ ra dè chừng e ngại, là bởi chiêu số của Trần Nguyên Hãn lấy từ bộ Uy Chấn Bát Phương, giống hệt của Lương Nhữ Hốt.

Lê Sát trầm giọng, quát:

“ Ra là chó săn của giặc Minh, xem chiêu! ”

Lê Sát nhận ra chiêu số của Trần Nguyên Hãn, thì chính y cũng nhìn ra đối thủ sử dụng Tung Hoành Thiên Hạ, ắt là truyền nhân của Trần Khát Chân, tính ra thì là sư điệt của y rồi. Trần Nguyên Hãn thấy y chửi mình là chó săn của quân Minh, thầm nghĩ hẳn là Lê Sát coi y cùng một giuộc với Lương Nhữ Hốt, mới có chuyện hiểu nhầm này. Đương nhiên, lúc này chỉ cần Trần Nguyên Hãn ngừng lại giải thích một hai, sẽ có thể hóa giải trận can qua này.

Song y lại là hạng người kiệt ngạo khinh cuồng, bị chửi là “ chó săn ” khiến y cực kì khó chịu, lại thấy truyền nhân của sư huynh vào rừng làm cướp thì càng thất vọng, nên chẳng thèm giải thích gì nữa. Y lại nghĩ đối thủ như tướng trước mặt không phải ngày nào cũng gặp được, chi bằng cứ giả ngây đánh thêm lúc nữa cho sướng tay cái đã.

Thế là Trần Nguyên Hãn xoay trở ngọn thanh long kích, cười nhạt:

“ Không chỉ riêng thứ này, chiêu số của nhà ngươi ta cũng biết! ”

Nói đoạn nâng kích, xộc tới, kích phát ra uyển chuyển như rồng bay phượng múa, thế công dồn dập như gió quật mưa sa, hung hãn mười phần.

Lê Sát múa thương tít mù, hoa thương vẽ ra vô vàn chiêu thức, lúc thì là đao khi thì là kích, thậm chí còn có cả chiêu số của phủ, mai, việt, đảng lẫn vào (*).

( Đảng / thang là một loại võ khí cổ, hình dáng như thương nhưng có hai ngạnh phụ chìa ra hai bên, gần giống cái đinh ba. Ở Việt Nam ta không có danh tướng nào tác biết dùng thứ vũ khí này, nhưng trong Thuyết Đường, Vũ Văn Thành Đô dùng một thanh Phụng Sí Lưu Kim Đảng. Chớ nên nhầm với Đảng trong Đảng và nhà nước)
Thương quét ngang lướt dọc, kích bay trước lượn sau, chiêu số biến hóa chóng mặt, bóng thương ánh kích chôn vùi lẫn nhau trong một trận mưa rào của những tiếng loảng xoảng do kim loại va chạm.

Hai người cùng sử ra Tung Hoành Thiên Hạ, một người có bao nhiêu chiêu, mỗi chiêu lại có bao nhiêu biến hóa người kia đều thuộc nằm lòng. Thành thử, đây là trận chiến đọ hỏa hầu.

Đánh hơn trăm hiệp, rốt cuộc thế công của Trần Nguyên Hãn đã ngớt lại. Y tuổi đời còn trẻ, luyện Tung Hoành Thiên Hạ không lâu bằng Lê Sát, lại phân tâm luyện thêm cả Uy Chấn Bát Phương, thành thử đánh tới lúc này bắt đầu không kiên trì được, đổi chiêu biến hóa không còn trơn tru nhuần nhuyễn bằng đối thủ.

Trần Nguyên Hãn thầm nghĩ:

[ Tung hoành thiên hạ dựa vào một chữ “ thế ”, một khi phát chiêu sẽ tấn công liên miên không dứt, áp đảo đối thủ. Nay mình đã lơi tay, hắn ắt sẽ phản đòn. Chẳng bằng dùng một chiêu trong Uy Chấn Bát Phương, lừa hắn công vào. ]

Ngọn kích trong tay y chợt biến hóa, thu về dựng ngược, mũi kích trúc xuống đuôi kích nâng lên. Bộ pháp của Trần Nguyên Hãn cũng thay đổi, chân phía trước duỗi thẳng, chân đặt sau đổi thành chân trụ. Nếu lúc trước y hung hãn như mãnh hồ vồ mồi, thì hiện tại y giống như một con rắn cuộn mình chực mổ.

Lê Sát thấy y đổi thế, đoán chừng là dùng đến Uy Chấn Bát Phương, bèn nắm chặt ngọn thương, nhảy lui lại một bước.

Y tự biết nếu cả hai dùng Tung Hoành Thiên Hạ, y còn có thể thủ thắng. Nhưng nếu đối thủ dùng Uy Chấn Bát Phương, thì Lê Sát giỏi lắm chỉ có thể đánh ngang tay như đánh với Lương Nhữ Hốt.

Hai bên lại ở vào thế giằng co…

Bấy giờ, Lê Lợi chợt lên tiếng:

“ Hai vị xin ngừng tay, ta thấy chuyện này dường như có sự hiểu nhầm. Nếu như đánh tiếp, chỉ tổ tổn thương hòa khí, mà kế ném đá giấu tay của kẻ gian lại thành, thế có phải là để đảng ác được thỏa nguyện hay không? ”

Chàng đứng ngoài quan chiến, tự nhiên nhìn ra được chiêu số của Trần Nguyên Hãn và Lê Sát cùng một phái. Đương nhiên Lê Lợi không biết uyên nguyên sâu xa bên trong như Lương Nhữ Hốt, nhưng chàng nghĩ đã là đồng môn cùng một thầy thì không có gì không nói cho ra ngô ra khoai được, bèn lên tiếng khuyên can.

Hà huống, lúc bị chửi là “ chó của giặc Minh ”, thì đôi mắt Trần Nguyên Hãn đã lóe ra lửa giận. Nếu y thực là phường xảo trá ác hiểm, thì sẽ không phản ứng như vậy.

Lê Sát nói:

“ Thằng nhãi, cho dù mày có dùng Uy Chấn Bát Phương thì hai ta có đánh tới ngàn hiệp cũng không phân thắng bại, cùng lắm là ngang tay. Chi bằng dừng ở đây? ”

Trần Nguyên Hãn đã hơi xuôi tai, nhưng kiêu ngạo thành tính khó mà thay đổi, bèn cười:

“ Sao? Sợ rồi à? ”

Lê Sát khoát tay, nói:

“ Đánh nhau thêm trăm hiệp ta đây cũng chẳng ngại, nhưng phải là lúc thẳng tay so tài kia. Đánh mà mưu lợi cho kẻ gian thì chẳng khoái trá tí nào. ”

Lúc này Trần Nguyên Hãn mới chịu ngừng tay.

Chỉ thấy y chậm rãi thu kích đi đến trước mặt Lê Lợi, hết nhìn đầu lại nhìn chân chàng. Chư tướng sợ Trần Nguyên Hãn đột nhiên ra tay giết người, thì với sự hung hãn của y ở đây không ai ứng cứu kịp cho chủ, vội vã tiến lên mấy bước. Nhưng Lê Lợi đã khoát tay ra hiệu cho mọi người lui xuống, lại nói:

“ Mọi người chớ lo, tướng quân đây không làm chuyện đánh lén sau lưng, ném đá giấu tay đâu. ”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau