THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 306 - Chương 310

Chương 306: Hồi hai mươi sáu (12)

Hai bên quần nhau một chốc, thì Tạng Cẩu đột nhiên đánh ra một chiêu sát thủ của Địa Khuyết Thiên Tàn: Ráng Mỡ Gà, Có Nhà Thì Giữ. Ánh đao lóe lên cực nhanh, đến Chấn Nguyên tử tự phụ là cao thủ dùng đao trong giang hồ cũng phải giật mình. Một đao chém ra, lập tức chém cụt được một chân của con hổ dữ.

Con hổ bị đau, bắt đầu dùng thân hình to lớn của nó húc bừa khắp nơi. Tạng Cẩu chỉ nghe những tiếng rít gió không ngừng vang lên, chỉ thấy từ những hốc đá trông rất đỗi tầm thường, độc châm bắt đầu bắn ra tới tấp, đồng thời cát từ trên trần lại đổ xuống che mờ tầm mắt của con thú. Lúc này cậu chàng mới hiểu té ra trong hang động này cũng bố trí cơ quan trùng trùng, nay bị con thú dẫn động mới bắt đầu nhả độc châm tới tấp. Lạ một nỗi là những người chạy trước ban nãy không dẫn động cơ quan, có lẽ là do may mắn…

Lúc này con hổ bị cát văng vào mắt không mở nổi, kêu lên từng tiếng lớn. Tạng Cẩu lại nhân lúc này rút phi châu ra, nhè mặt nó mà phóng. Chỉ nghe hai tiếng rắc rắc thật to, cặp nanh dài nhọn hoắt của nó đã bị đánh rụng. Bấy giờ Chấn Nguyên tử mới quát to một tiếng, tung một chiêu long tu chỉ vào cặp mắt của con thú, thừa lúc nó bị cát che mắt đánh cho nó mù hẳn.

Con hổ dữ rống lên, quẫy người thật mạnh. Những mũi châm độc kia bắn đầy trời, song cũng không xuyên thủng được lớp lông vừa dày vừa cứng của nó. Tạng Cẩu thấy vậy chặc lưỡi, nghĩ bụng:

[ Hung thú này quả thực khó đối phó. ]

Đoạn, cậu chàng búng mình lên, mượn trần hang làm điểm đặt chân, lại dùng một chiêu Tháng Mười Sấm Rạp, Tháng Chạp Sấm Động làm lực đẩy. Toàn thân Tạng Cẩu xé không lao xuống như một mũi tên, thanh Lĩnh Nam trong tay hoa lên một cái, cái đầu to lớn của con hổ đã rơi xuống đất.

May sao con thú bị cơ quan đổ cát vào mắt, bằng không Tạng Cẩu cũng không cách nào giải quyết nó bằng một đao như thế.

Chặt đứt đầu hổ nanh kiếm rồi, Tạng Cẩu mới chậm rãi ngồi xuống bên xác con thú, thanh Lĩnh Nam gác vào xác con vật.

Chấn Nguyên tử thấy thế, ngoài mặt thì khen ngợi võ công cậu chàng đạt tới cảnh giới cao thâm quá nhiều so với lứa, nhưng trong bụng thì âm thầm tính kế nếu cậu chàng chết vì cơ quan trong mộ thì đoạt lấy thanh bảo đao ra sao. Tạng Cẩu nhìn thấy ánh mắt khác thường của lão, song cũng mặc kệ. Cậu chàng đáng lẽ đã ra tay sớm hơn, nhưng trong động tối thui, mất dấu con thú, hai người đáng cứu nhất là đệ tử của Ngô trưởng lão và đệ tử Nga Mi lại ngây thơ đi hàng đầu, thành ra chưa kịp làm chuyện gì đã phải vùi thây trong mộ cổ.

Chấn Nguyên tử không thấy Hồ Phiêu Hương, trộm nghĩ:

[ An Nam man nữ không xuất hiện, khéo là chết rồi. Không có nó ở đây, thì thằng ranh này chỉ là đứa võ nghệ cao cường nhưng tâm cơ không đủ. Mình lợi dụng nó để kiếm bảo là được. ]

Tạng Cẩu hồi phục chân khí xong, chậm rãi đứng lên.

Cậu chàng bèn nói:

“ Quái thú nay đã trừ, chân nhân có gì chỉ bảo? ”

Chấn Nguyên tử lại nghĩ thầm:

[ Lẽ nào con thú này không có bảo vật? ]

Đoạn, lão lấy dao găm trong hành nang ra, cẩn thận mổ bụng con quái thú kiểm tra một lượt. Máu tanh tràn ra đầy cả động phủ.

Song tìm mãi cũng không thấy gì, lão bèn lấy dao xẻo mấy miếng thịt hổ gói vào trong bọc, đoạn nói:

“ Thiếu hiệp ra tay cứu ta một mạng, không biết có muốn cùng ta phá mộ hay không? Bảo vật kiếm được, ta nhường cậu tám phần. ”

Tạng Cẩu nói:

“ Hay là thôi đi, ta và chân nhân mỗi người một trận doanh, ai thờ chủ nấy. Cứu mạng ngài, chẳng qua là thuận tay làm mà thôi, không cần để trong lòng. ”

Cậu chàng nói xong thì quảy đao Lĩnh Nam lên vai, thận trọng bước về phía đệ tử xấu số của Cái Bang và Nga Mi. Lấy lưỡi đao đào hai cái mộ để chôn cất. Chấn Nguyên tử chặc lưỡi chửi thầm, nhưng rồi cũng mặc kệ, chạy nhanh về phía cửa động tối om om. Lần này thì không được may mắn như cái lúc bốn người rồng rắn dẫn nhau chạy ban nãy, mỗi bước chân của lão lại dẫn động một cái bẫy rập, khi thì dưới chân đột nhiên trồi lên mấy ngọn thương, lúc thì vôi sống trên trần đổ xuống, thậm chí các măng đá cũng có thủy ngân vẩy ra, có thể nói là mỗi bước chân đều giấu nguy cơ mất mạng. Nhưng Chấn Nguyên tử dầu sao cũng là trưởng môn một phái lớn, võ công không phải hạng xoàng, mà kinh nghiệm cũng không thấp, thế nên lão cũng vượt qua được khoảng cách hơn chục trượng để đến cửa hang mà không hư hao gì cả.

Chôn hai người xấu số xong, Tạng Cẩu lại dùng đao Lĩnh Nam chém xuống mấy viên đá nhỏ, dùng kình ném về bốn phía thăm dò. Lại có tiếng cơ quan vận hành ầm ầm vang lên, tên độc kim độc tiếp tục thi nhau bắn tới tấp. Đôi chỗ còn có chông sắt nhô ra thụt vào, sương độc phụt ra tới tấp. Cậu chàng phá hết cơ quan, lại nhẩm tính Chấn Nguyên tử đã đi một lúc lâu rồi hẳn là sẽ không quay lại, Tạng Cẩu mới tung mình về phía cái hốc đá, dẫn Hồ Phiêu Hương ra.

Cô nàng là người đứng ngoài, chứng kiến từ đầu tới cuối trận đánh với con hổ nanh kiếm. Thành thử, Hồ Phiêu Hương là người duy nhất có đủ thời gian để bình tĩnh nghĩ kỹ lại những chuyện vừa xảy ra.

Lập tức xuất hiện vấn đề…Hồ Phiêu Hương kéo Tạng Cẩu ngồi xuống, giở lương khô ra ăn, lại nói:

“ Cẩu có thấy kì quái không? ”

“ Kì quái thế nào?? ”

Tạng Cẩu bụng đói cồn cào, đang ăn uống rất vui vẻ thì bị câu hỏi bất ngờ của bạn chẹn họng. Cậu chàng chưa kịp nghĩ, đã hỏi lại theo bản năng, bởi mỗi lần cậu chàng hỏi ngược lại như vậy là thể nào cô nàng cũng giải thích mọi chuyện tường tận.

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Con thú này xuất hiện trong hang trước chúng ta. Nhưng Cẩu nhìn mà xem, hang này cả trước cả sau chỉ có hai cửa, vừa bé vừa thấp, nó vào bằng cách nào? Cứ cho là nó vào từ lúc còn bé, lớn lên trong này, thì nó ăn cái gì?? Trừ phi nó là thú ma thú quỷ, yêu quái thành tinh… Mà những thứ này cũng không có thật. ”

Tạng Cẩu rụt cổ, nói:

“ Biết đâu nó thành tinh thật. Dù sao cái mộ này cũng được xây bằng kỹ thuật sáu trăm năm sau, chuyện hoang đường thế còn là sự thật nữa là yêu tinh. ”

Hồ Phiêu Hương biết bạn là chúa sợ ma, chẳng qua lúc vào trong lòng núi, gian thạch thất nào cũng trông như hang đá tự nhiên chứ không giống nơi thờ tự người chết nên cậu chàng mới không xanh mặt. Lúc này thấy Tạng Cẩu như thế thì phì cười, nói:

“ Cứ cho là nó có phép hóa to biến nhỏ đi, sao lúc nãy đánh nhau nó không dùng phép? ”

Thấy bạn á khẩu không đáp được, cô nàng mới phì cười, rồi nghiêm mặt không trêu chọc nữa:

“ Thứ hai, Cẩu không thấy lạ à? Lúc đánh nhau con hổ vô tình dẫn động cơ quan, lúc Chấn Nguyên tử chạy về phía cửa động nọ cũng dẫn dộng cơ quan… Chứng tỏ trong cái hang này đầy rẫy bẫy rập. Thế nhưng cái con này nằm ở đây từ trước, coi như không chết đói chẳng nhẽ nó không đi lại trong hang, tại sao lúc ta vào đây lại không thấy dấu vết nào? Không cả một cái độc trâm, một vệt thủy ngân… ”

“ Ý Hương là… ”

Tạng Cẩu nuốt cố một miếng cơm, trong đầu chợt nghĩ đến một khả năng đáng sợ.
Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Không sai! Tớ đoán con thú này chỉ vừa xuất hiện trong hang, hơn nữa còn là đột nhiên hiện ra như là có phép thần vậy. ”

Kết luận này cực kì khó tin và hoang đường…

Song, bản thân ngôi mộ cổ này đã là một sự tồn tại cực kì hoang đường rồi. Thế nên thân ở trong mộ, cũng không thể suy nghĩ theo cách bình thường được.

Tạng Cẩu bèn cười:

“ Đấy! Cậu cũng bảo là có phép… ”

“ Tớ bảo con thú hiện ra trong hang một cách rất phi lí, chứ không bảo nó có phép. Chẳng nhẽ Cẩu không nghĩ… trong mộ vốn đã có người hóa phép khiến con hung thú này hiện lên ở đây? ”

Hai người ăn xong, nhưng những suy nghĩ về ngôi mộ điên rồ vẫn lởn vởn trong đầu. Tạng Cẩu chợt xách đao lên vai, định bụng nhảy xuống.

Hồ Phiêu Hương chợt hỏi:

“ Này, định làm gì thế? ”

Cậu chàng bèn cười:

“ Lí Thông và một tên nữa bị trọng thương ngã vào một cái hốc, tớ định moi họ lên chôn cất. Nghĩa tử là nghĩa tận, bằng không thì cũng coi như nể mặt của Thánh Chèm. ”

Hồ Phiêu Hương thấy vậy thì không phản đối nữa.

Tạng Cẩu leo xuống khỏi cái hốc, lại đảo mắt một vòng đặng tìm nốt hai người xấu số. Chỉ có điều…

Cả cái hang đều im lìm, không khí chết chóc phủ xuống tứ phía, bốn bề tuyệt nhiên không có một bóng người nào, đương nhiên không tính bản thân Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương.

Tạng Cẩu có trí nhớ rất tốt, chuyện cậu chàng đã để tâm thì tuyệt không có khả năng nhớ nhầm. Lúc nãy ngồi trong hốc đá rõ ràng cậu chàng thấy Lí Thông trúng chưởng văng vào một hốc đá, sau đó kẻ phóng chưởng đánh y cũng trúng ám khí rồi bị đạp vào chỗ ấy. Cái hốc đá ấy nằm đối diện nơi hai người đang nấp, Tạng Cẩu thấy được rõ mồn một.

Nhưng nay đến kiểm tra thì lại không có người…

Cũng không có xác.

Lại càng không có máu.

Trong cái hốc đúng ra phải có hai người – hai bộ thi thể thì hiện tại chỉ có độc bóng tối và bụi đất.

Cậu chàng khịt mũi, gãi gáy, tự nhủ:

[ Chẳng nhẽ cái động cổ quái này còn ăn được người?? Hoặc giả… trong cái hốc này có cơ quan bẫy rập gì, ban nãy mình đại chiến với con dị thú vô tình kích hoạt nó? ]

Tạng Cẩu còn đang miên man suy nghĩ thì bỗng có tiếng hét kinh hoàng vang lên, cắt đứt mạch tư duy của cậu chàng. Cậu chàng giật mình một cái, phản ứng đầu tiên là đánh mắt về phía hốc đá nơi mình và Phiêu Hương vừa ngồi

Chương 307: Hồi hai mươi sáu (13)

Nhưng nghe kỹ lại, thì Tạng Cẩu đoán chừng người vừa cất tiếng hét không phải cô bạn, thế thì ắt là ba người ban nãy xông vào trong. Cậu chàng nghĩ đến võ công cỡ như Chấn Nguyên tử mà cũng có thể xảy ra biến cố, ắt hẳn cạm bẫy bên trong cũng không tầm thường, thậm chí có thể là đường cùng. Nghĩ thoáng một chốc, cậu chàng bèn tung mình lui vào chỗ nấp cũ chờ xem thực hư.

Quả nhiên, một chốc sau đã thấy Chấn Nguyên tử chạy thục mạng ra khỏi cửa hang, mồm kêu oai oái. Một tay lão buông thõng ra, rõ ràng đã thụ thương, tay còn lại cầm đuốc quơ loạn, miệng không ngừng quát:

“ Đừng qua đây! Không được qua đây! ”

“ La đi, ngươi có la rát cổ họng cũng không ai cứu đâu. ”

Tạng Cẩu quay lại, nhìn Phiêu Hương – người vừa nói một câu cực kì dễ gây hiểu nhầm bằng ánh mắt cổ quái. Cô nàng nén cười, nói nhỏ:

“ Chứ Cẩu không thấy câu này dùng đối đáp lão ta rất hợp sao? ”

“ Trong hoàn cảnh này thì không. ”

Tạng Cẩu tiếp tục nén cơn ớn lạnh xuống, nói.

Hồ Phiêu Hương thì nhẹ giọng:

“ Sao? Lỏng người ra rồi phải không? Thế thì chuẩn bị mà đón tiếp khách không mời. Tớ nghĩ thứ sắp xuất hiện không dễ chơi hơn con hung thú kia là bao đâu. ”

Tạng Cẩu thấy cô nàng quả quyết, cũng hiểu dụng tâm của bạn, âm thầm súc khí chờ đợi.

Dưới ánh đuốc leo lét…

Điểm sáng độc nhất làm cái hang vốn tối tăm, lại càng thêm bí hiểm. Ánh sáng nhỏ bé căn bản không thể chiếu rọi những góc khuất không thấy trong hang động, thành thử ở một phương diện nào đó, lại càng khiến người ta cảm thấy bất an.

Dưới ánh lửa, bóng của những nhũ đá lởm chởm kéo dài ra, hóa thành miệng ma, răng quỷ, chỉ vừa nhìn là đã khiến lông tóc người ta dựng đứng cả lên.

Chấn Nguyên tử nhìn quanh nhìn quất, mắng:

“ Bọn An Nam sớm đã biết đường đó là vực thẳm, trong hang còn lối khác. Chỉ trách ta quá chủ quan không nghĩ đến khả năng này. ”

Lão nghĩ hai người đã sớm theo lối bí mật nào đó đi càng sâu vào mộ, nên không hề kiêng dè. Dù sao những thú đang đuổi theo lão chưa chắc đã hiểu tiếng người.

Chấn Nguyên tử không hổ là tay lão luyện giang hồ, lão bỗng vừa khua đuốc, vừa chạy về phía thi thể con hổ, tung cước đá cái xác về phía cửa hang.

Đoạn, lão ta cũng tắt đuốc, cúi xuống, nấp vào một hõm đá.

Độ mấy khắc sau, bỗng nhiên có vô vàn những âm thanh quái lạ bật lên, lởn vởn lẩn khuất từng hốc càng ngõ hẻm trong cái hang tối hun hút.

“ Thứ… thứ gì vậy… ”

“ Không biết. Nhưng đông lắm. Có lẽ là đại bàng… có bốn cánh? ”

Hang động tối mò, Chấn Nguyên tử lại vừa nổi đuốc, thành ra mắt người hãy còn chưa kịp thích nghi lại với bóng tối. Lấy nhãn lực của Tạng Cẩu thế mà cũng chỉ nhìn được loáng thoáng hình thù của những thứ vừa xuất hiện trong hang.

Ấy là khoảng chục con dị thú, to như con đại bàng, trên lưng chúng có bốn cái cánh dài không ngừng đập loạn. Tiếng đập cánh nghe rè rè, rè rè… Lúc xa thì tưởng như ở tận bên kia động đá, khi gần những tưởng như sát bên tai.

Hồ Phiêu Hương nghĩ thoáng một chốc, lại nói:

“ Không đúng. Loài chim mà đập cánh, âm thanh lông vũ tạo nên nghe rất khác. Sao tớ nghe những âm thanh này na ná như tiếng ruồi muỗi… ”

Tạng Cẩu nói:

“ Làm gì có con ruồi con muỗi nào to đến thế? ”

Hai người trao đổi một thoáng, thì Hồ Phiêu Hương cũng lấy sẵn bột thuốc đuổi côn trùng của thiền sư Tuệ Tĩnh ra rải trước cái hốc cho cẩn thận. Tạng Cẩu lúc này âm thầm quan sát, chỉ thấy những dị thú nọ đậu lên xác con hổ nanh kiếm, không ngừng cắn xé thịt tươi mà ăn.

Té ra Chấn Nguyên tử đã dùng xác con hổ làm mồi nhử bọn dị thú này.

Nhắc đến lão, thì đã thấy lão nhân lúc này lần mò tìm xuống cái hốc ban nãy Lí Thông ngã vào. Tạng Cẩu nghĩ thầm:

[ Lão này chắc chui vào ấy tìm nơi để lẩn trốn. ]

Được một chốc, tiếng cắn xé ngừng lại, Tạng Cẩu đoán bọn dị thú đã ăn no. Lúc này cậu chàng lại nghe tiếng đập cánh, nhận chuẩn phương vị rồi lấy một viên phi châu bắn mạnh về hướng đó, hòng đánh chết dị thú. Chỉ nghe bịch một cái, một con dị thú bị đánh rơi hẳn xuống.
Cả đàn lập tức phát rồ, luẩn quẩn trong hang một lúc tìm thủ phạm, song có lẽ trí tuệ bọn thú này không cao lắm nên được một chốc là cả đàn kéo nhau chui vào cái hang cũ.

Tạng Cẩu chờ cho những tiếng đập cánh tắt hẳn, rồi nói:

“ Ra, xem thế nào. ”

Hai người dùng khinh công, nhẹ nhàng búng mình về phía cửa hang nơi cái xác hổ đang nằm. Mở mồi lửa lên kiểm tra, thì chỉ thấy cái xác hổ to đùng đã bị gặm nham nhở, nhiều chỗ hở cả xương trắng hếu trông đến là đáng sợ.

Mà bên cạnh nó…

Là con dị thú bị phi châu đánh chết.

“ Nó là… chuồn chuồn?? ”

Nằm trên mặt đất, thế mà lại là một con chuồn chuồn, thân bọc trong giáp đen bóng lộn, từ đuôi đến đầu dài cả thảy hơn hai xích. Tuy cái đầu của nó đã bị phi châu đánh dập nát, nhưng hình dáng quen thuộc thế này thì không thể lẫn đi đâu được. Hai người nhìn sải cánh của con quái trùng, nhẩm tính thấy không thua gì độ dài từ đầu chí đuôi của nó thì không khỏi chết trân cứng họng.

Hồ Phiêu Hương bèn cười trêu:

“ Con này bay thấp khéo mà bão lớn, bay cao có mà hạn to. ”

Tạng Cẩu thì rùng mình, bỗng nhiên nhớ ra chuyện người dân chài lưới thôn Điếu Ngư hay nói với đám trẻ chăn trâu hồi bé:

“ Có khi nào cụ Yết Kiêu bị con này cắn nên lặn mới giỏi thế không? Người ta bảo chuồn chuồn cắn rốn biết bơi, con này to thế này, cắn một cái chắc thành tay cự phách. ”

Hồ Phiêu Hương bèn trêu:

“ Cẩu thích thế thì để cho nó cắn một cái là biết, khéo lại lòi ruột ấy chứ. ”

Đoạn, cô nàng lại hất đầu về phía cửa động:

“ Giờ sao? Trong đấy cái thứ này bu thành bầy thành đàn đấy, có vào một chuyến không? ”

Tạng Cẩu nói:

“ Vào! Đường cùng với người ta, chưa chắc là đường cùng với mình. ”

Phiêu Hương nhún vai, nói:

“ Tớ chỉ nhắc là thuốc đuổi trùng của thiền sư chỉ có một bình này, dùng hết là mình toi đấy. ”Hai người không khỏi trầm ngâm…

Hành động ban nãy của Chấn Nguyên tử đã chỉ rõ, là đám chuồn chuồn ngoại cỡ này không sợ lửa như côn trùng bình thường. Đốt thì chúng vẫn chết cháy đấy, nhưng có dùng lửa cũng chẳng dọa nổi.

Thế nên, thứ hai người có thể dựa vào, ngoại trừ bản lĩnh của bản thân ra thì cũng chỉ có đống thuốc thiền sư Tuệ Tĩnh chuẩn bị cho.

“ Đi bước nào hay bước đấy. ”

Tạng Cẩu nói xong, lại lấy phấn diệt mùi rắc lên người mình. Cậu chàng vừa đánh một trận với con hổ răng kiếm, trên người không khỏi dính máu. Sau đó lại tiếp xúc với thi thể, tự nhiên là không khác gì bữa cơm biết chạy cho bọn chuồn chuồn khổng lồ cả. Thế nên, không xử lí mùi trên người trước, thì chuyện vượt qua khỏi bọn chuồn chuồn này quả thực khó còn hơn lên trời. Hai người tuy khinh công thân pháp đều cao quá đáng, nhưng dù sao cũng phải có chỗ mượn lực, không thể tùy ý chuyển hướng, đâu thể linh hoạt như bọn chuồn chuồn, sau lưng có cánh được?

Hà huống, so với chim lớn, ở trên không trung bọn chuồn chuồn càng linh hoạt hơn.

Tạng Cẩu tuy là muốn thử một phen, song cũng không nắm chắc lắm.

Hai người nhìn nhau, thấy ánh kiên quyết lóe qua đáy mắt người còn lại, thì đồng thời gật đầu, lao vào bóng tối của hang động.

Lại kể chuyện ở Sái Già…

Đặng Dung chậm rãi nói với Lê Lợi:

“ Ta muốn cậu đào ngũ. ”

Những lời này khác nào sấm rền sóng cuộn, Lê Lợi nghe mà không khỏi lấy làm ngạc nhiên, lại cực kì tức giận. Chàng bèn hỏi:

“ Quan Bình Chương cho rằng Lê Lợi là kẻ văn không giỏi võ không thông, ở lại chỉ làm cản tay cản chân các vị hay sao? ”

Đặng Dung lắc đầu, phẩy quạt:

“ Ta không có ý này. ”

“ Vậy… ngài cho Lê Lợi này là kẻ tham sống sợ chết, lâm trận thoái lui sao? ”

Lê Lợi nghiêm sắc mặt, nhìn y một cái.

“ Tôi biết, tôi trì hoãn chuyện hội quân vài tháng. Sau trận đánh ở Ngọc Ma, cũng có ý về nhà cũ. Nhưng lần trước làm tròn đạo hiếu, lần sau cho vẹn chữ tín, chứ nào có phải ngại khó ngại khổ, thấy nguy hiểm mà trốn tránh? ”

Đặng Dung lắc đầu, nói:

“ Bản tính cậu thế nào, ta hiểu rất rõ. Thế nên… trận này cậu càng phải đào ngũ. ”

“ Tại sao? ”

Y lặng lẽ nhìn ra cửa sông, nơi binh tướng đang hò nhau đắp đất, cắm chông, buộc xích mà chậm rãi:

“ So với đế Quý Khoáng, thái thượng hoàng Giản Định, cậu không thấy mình rất được lòng người hay sao? Đinh Lễ, Lê Sát, Lê Văn An…v.v… những người này đặt ở đâu cũng có thể cáng đáng một phương, lại trước sau tụ về dưới trướng cậu, chịu nghe sai khiến. Một núi không thể có hai hổ, nhưng nay Lam Sơn khác nào nơi rồng cuộn hổ ngồi, phong vân tế hội? Đến thánh thượng dù biết cậu không có dã tâm ngồi lên ngôi cửu ngũ cũng không thể không sinh lòng đề phòng, song lại không giải thích được tại sao. Thế nhưng, ta thì biết… ”

Y ngừng một chốc, lặng yên nghe tiếng nước sông đánh vào bờ, đoạn lại tiếp:

“ Cậu cầm quân ra trận, nhưng kì thực chưa từng nghĩ cho bản thân, chưa từng mảy may có chút tư lợi nào. Các tướng sở dĩ tin theo cậu, là vì họ biết, đi theo cậu tức là dốc sức phụng sự cho muôn dân trăm họ, chứ không phải là dốc sức cho họ Lê. Mà chuyện này nói ra thì dễ, làm được lại chẳng mấy ai…

Ít nhất, vua quan nhà Hồ chẳng ai làm được. Mà hai vị Giản Định Trùng Quang, cũng không làm được… ”

Lê Lợi cúi đầu, nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt.

Đặng Dung lại đánh giá cao chàng như thế hay sao?

Đặng Dung thở dài một hơi, nói:

“ Chuyện kháng Minh không thể nào đứt đoạn, bằng không chiến công thảm liệt của cha ta, của bác Dị, cũng như của Nguyễn Súy, của Chân sẽ nguội lạnh vào dĩ vãng. Ngọn lửa trong lòng muôn dân… cần có người giữ. Mà ngoài cậu ra, thiên hạ ta chưa thấy người thứ hai thích hợp hơn. ”

Chương 308: Hồi hai mươi sáu (14)

Im lặng…

Chỉ có tiếng gió hiu hiu thổi vào đòng đòng, tiếng sóng đập vào bãi cạn…

“ Trận này thú thực, mười phần hết chín là thua, cửa thắng không nằm ở quân ta quyết định. Cho nên, cậu an toàn thoát được khỏi đây, mới là kế sách lâu dài, phòng ngừa vạn nhất. ”

“ Chẳng phải, đế Quý Khoáng an toàn rút lui mới là chuyện quan trọng hay sao? ”

Lê Lợi nhìn con thuyền rồng ở xa xa, vào bóng người mặc áo cổn đội mũ miện đứng nơi đầu thuyền phóng mắt ra phương bắc, nhẹ giọng.

Đặng Dung thở dài, lắc đầu:

“ Đại thế nay đã mất, thánh thượng không có chúng ta phò trợ, không chống đỡ được bao lâu. Mà cậu, cho dù có thoát thân, cũng phải ẩn nhẫn chờ thời mới được. ”

Lê Lợi còn muốn nói nữa, nhưng ánh mắt khẩn khoản của vị Bình Chương khiến chàng chẳng thể mở lời.

Rốt cuộc, chàng cũng nuốt khan một tiếng, hỏi:

“ Còn ngài thì sao? ”

Đặng Dung mỉm cười…

Y nhìn về xa xăm.

Đúng rồi, còn bản thân y thì sao?

Kì thực sớm đã có câu trả lời rồi…

“ Tôi trung không thờ hai chủ. Hà huống, phục Trần vốn là tâm huyết cả đời của tiên phụ… phận làm con sao đành bỏ dở giữa chừng? Hoặc là làm quan nhà Trần, hoặc làm ma nơi chiến địa… vốn không có con đường thứ ba. ”

Y nói những lời này, ngữ khí thì nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt hiện lên vẻ quả quyết không gì lay chuyển nổi, khác nào núi lớn giữa trời?

Lê Lợi chỉ biết thở dài…

Chàng quay người, toan bỏ đi…

Bên tai, nhẹ nhàng vương lại mấy lời rất nhỏ:

“ Đáng tiếc, cậu sinh sớm mười năm, thì có lẽ Đặng Dung đã dốc sức cho Lam Sơn. ”

Lê Lợi ngừng bước, ngoảnh đầu nhìn, thì Đặng Dung đã quay lưng về phía chàng, lẳng lặng quan sát địa đồ trên tay.

Những lời ấy là chàng tưởng tượng ra, hay y thực sự nói như vậy?

Không có đáp án.Lê Lợi nhìn lên bầu không, tự nhủ:

[ Vài năm trước mình hãy còn lông bông chưa hiểu gì, nào đã được như bây giờ? Xem ra là trời xui quỷ khiến, không có duyên với người tài… ]

Chàng cúi đầu, vái một vái, nói:

“ Được đứng chung một trận doanh, đánh Minh với quan Bình Chương mấy năm là vinh dự của Lê Lợi tôi. ”

Nói xong liền bỏ đi, chuẩn bị đánh một trận sau cùng với tư cách là Kim Ngô tướng của Hậu Trần.

Độ năm ngày sau, quân Minh cho thám quân sục sạo mấy nơi hiểm yếu quanh cửa Sái Già, chắc chắn không có phục binh nhà Trần rồi mới cho quân đóng trại ở bờ bắc. Bấy giờ thì bãi cọc, xích sắt, chiến lũy của quân Trần cũng đã chuẩn bị xong xuôi, thủ chắc ở phương nam. Hai bên cách một bờ sông hằm hè lẫn nhau, chia quân đánh thử mấy trận nhỏ, xong chưa chính thức khai chiến toàn diện. Trương Phụ thấy quân Hậu Trần trận nào cũng tung quân đánh chặn, hung hãn quyết thắng thì cực kì mừng rỡ. Tuy là thiệt quân, nhưng lão cũng thăm dò được phen này quân Trần đã quyết một trận tử chiến sau cùng. Chỉ cần lão thắng, quét tan Hậu Trần là chuyện sớm muộn.

Ngày khai chiến…

Quân Minh kéo thuyền lớn dàn trận ở bờ bắc, cờ xí rợp trời, thanh thế như nước tràn đê vỡ.

Thuyền của quân Minh là loại thuyền Phúc Kiến to lớn như nhà lầu, có thể chứa hàng trăm người. Ðáy nhọn, phía trên sàn rộng, đầu ngang và trương ra: đuôi cao, đặt bánh lái ba lớp vào nơi này: quanh biên đóng ván dựng rào tre như bức thành, thiết lập 2 cột buồm. Bên trong có 4 tầng: tầng đáy không thể ở, chỉ chất đá gỗ để lấy thăng bằng lúc bão tố: tầng 2 cho quân lính nghỉ, có cầu thang gỗ lên xuống: tại tầng 3 hai bên phải trái đặt 6 cửa tủ, đây là nơi kéo buồm, nấu nướng, trước và sau tầng này là nơi sử dụng neo thuyền, dây thừng kéo lên kéo xuống phải dùng sức. Tầng trên cùng là đài lộ thiên, cầu thang từ dưới lên tại đây, hai bên lát gỗ làm lan can, lính dựa vào mà chiến đấu, tên, đá, hoả pháo xuất phát từ đây: thuyền địch nhỏ hơn gặp phải sẽ bị vỡ chìm: đánh thành hoặc hải chiến đều lợi hại. Tuy nhiên thuyền này chỉ hành sử lúc thuận gió, thuận triều, quay chuyển bất tiện: lại không thể ghé ngay vào bờ, chỉ nhờ thuyền nhỏ chuyên chở hộ.

Trương Phụ cho rằng quân Trần chạy nạn không đào đâu ra hỏa pháo, nơi đây lại gần sát đất Chiêm Thành nên cũng không thể chôn giấu sẵn được, thành thử lão càng vững dạ.

Trên lâu thuyền gió lộng, Trương Phụ nheo mắt nhìn về phương xa, thu hết chiến trường vào tầm mắt. Lão đã thấy quân Trần có ba trận doanh đặt ở hai cù lao lớn, và một xóm chài ven biển. Bấy giờ ở các cửa sông hiểm yếu đều có thuyền chiến của Hậu Trần neo đậu ngang dọc, dàn thành trận chữ nhất, thuyền này được buộc xích vào thuyền khác, giữa hai bên đóng ván gỗ làm cầu. Hiển nhiên quân Trần sẽ dùng những con thuyền nối đuôi này làm cầu phao, chi viện qua lại cho nhau. Ngoài ra, cửa ngõ để đánh thọc sườn quân Trần ở các cù lao giữa sông cơ hồ đều bị “ bức tường thành ” này chẹn cứng cả.

Còn hai khúc sông chính ôm lấy hai cù lao thì không có chiến thuyền, mà Trương Phụ không lo, càng không dại gì đánh vào đó. Hai nơi này, sông rộng hai trăm trượng, muốn lấy thuyền chặn đứng là chuyện không tưởng. Nhưng nếu lão kéo thuyền vào, lập tức sẽ bị ở thế gọng kìm, bị quân Trần từ hai bên bờ tấn công thì không phải chuyện tốt.

Hà huống, mặc cho quân Trần thủ vững những nơi hiểm yếu, nhưng nếu chỉ dựa vào cung tên thì không cản nổi thế tiến của thuyền lớn. Lão thấy chẳng việc gì phải đi đường vòng cho mất công, cứ đánh vỗ mặt vào phòng tuyến của Đặng Dung, dùng hỏa lực bẻ gãy phản kháng của quân Trần là được.Mà lúc này trong lòng các tướng cầm quân phía nhà Trần đều thấp thỏm lo âu, không biết trận này nên đánh ra sao.

Trương Phụ tuy có bản đồ sông núi, nhưng không thông thuộc thủy tính, không rõ thời gian nước triều lên xuống. Lão xua thuyền lớn ra lại gặp lúc triều rút, đang rẽ sóng băng băng thì gặp phải xích sắt chặn đường, thuyền lớn bèn dừng gấp một cái, người trên thuyền đều trao đảo.

“ Cho quân chặt xích! ”

Trương Phụ là tướng lão làng, biết chuyện gì vừa xảy ra. Song lúc này thuyền lão vẫn chưa vào tầm tên bắn nên lão chẳng ngại gì. Trái lại, từ vị trí này thì hỏa pháo đã có thể bắn với được vào hào lũy, bãi cọc của quân Trần, lát nữa quân Minh chiếm bãi cạn cũng sẽ thuận lợi hơn. Chứ nếu quân Trần có hỏa pháo thì Trương Phụ sẽ cho lui binh ngay tức khắc. Lão bèn ra hiệu cho thả thuyền nhỏ xuống hộ tống thuyền lớn.

Phía nam, Đặng Dung thấy có quân báo thuyền to của quân thù đã bị kẹt, lập tức hạ lệnh:

“ Hạ lệnh, dùng pháo bắn thuyền.

Chư tướng mau chèo thuyền ra, chặn đánh thuyền nhỏ của giặc! ”

Quân lệnh ban xuống, tức thì từ các mô đất cao, các thuyền chiến chắn ở giữa dòng không ngừng có pháo nổ rung trời. Thuyền lớn quân Minh bị kẹt ở giữa dòng, không thể quay đầu, bây giờ lại lọt vào trận địa của quân Trần, bị hỏa pháo bắn tới tấp thì vô cùng kinh ngạc. Trương Phụ thân chinh bách chiến cũng không ngờ đến sự lạ này, thành thử thuyền trúng mấy phát đạn rồi lão mới kịp định thần, vội vàng hạ lệnh cho quân sĩ mau chóng thả thuyền nhỏ xuống nước. Hỏa pháo bắn xong một lượt, cần phải mất một lúc mới có thể nhả đạn tiếp. Đây là thời khắc nghìn vàng để cắt xích giải phóng cho thuyền lớn.

Lại nói, trận này khác hẳn đại chiến trên bến Bô Cô. Khoảng cách giữa hai bờ sông lúc đó chỉ khoảng hai mươi lăm ba mươi trượng, còn hiện tại thì gấp bốn lần. Mà tầm bắn hiệu quả của hỏa pháo hạng nhẹ lắp trên chiến thuyền, cũng chỉ khoảng hai mươi ba mươi trượng đổ lại.

Thành thử, quân Minh không thể bắn pháo từ bên kia sông, mà phải bơi thuyền ra giữa dòng mới vào tầm bắn. Bằng không, Trương Phụ cũng không đến nỗi phải dùng thuyền lớn ra giữa dòng.

“ Trương Hầu, ngài hãy xuống thuyền trước đi. ”

“ Nhớ kỹ lời ta dặn. ”

Trương Phụ nói xong thì đã có một đám tướng sĩ thân cận của Phụ xúm lại che cho lão, đoạn lại đỡ xuống thuyền lá, cho người giỏi chèo nhanh đưa vào bờ. Lão thấy hỏa pháo bắn rung trời, tức giận đến độ mặt già đỏ tấy lên.

“ Được lắm… Được lắm… ”

Lão cười lên vài tiếng, ánh mắt quắc lên nhìn chòng chọc vào bãi sậy ven sông như thể sắp giết người. Gã chèo thuyền bắt gặp ánh nhìn của Phụ, sởn cả tóc gáy, không dám cả thở mạnh.

Lúc này, một đoàn thuyền nhỏ của quân Minh lướt nước mà đi, ý đồ cắt dây xích. Trương Phụ đã sớm biết quân Hậu Trần đã bỏ hầu hết thuyền chiến lớn, dùng làm tường ngăn cửa sông, thế nên lúc này nếu như thuyền lớn xông tới sát bờ, dựa vào lợi thế độ cao thì có thể chiếm được bãi cạn thả neo. Thế nên lão một mực không để thuyền lớn rút lui, quyết chịu hỏa lực của quân Trần.

Chuyện quân Trần có trong tay hỏa pháo nằm ngoài dự đoán của lão, song lão cũng đoán số lượng hẳn là không nhiều, nên cũng không vội cho lui thuyền lại.

Bấy giờ, lại có đến trăm chiếc thuyền nhẹ chở quân Trần ra đến giữa dòng, nhằm ngay đoàn thuyền con đang lục tục chèo từ bờ ra của quân Minh mà phóng tiễn. Bờ phía nam, trống trận nổi lên từng hồi từng hồi nghe lồng lộng, dội vào mặt sông, đập vào bầu không cao vợi. Trên thuyền, người nào người nấy đều hăng hái, thanh thế mười phần.

Quân Minh trên thuyền thấy thế, vội vàng lấy nào đá nào gỗ, nào hỏa pháo nào hỏa thương, cung tên nỏ cứng ra bắn xuống dòng sông. Bọn này đứng trên thuyền, có ưu thế về độ cao, nên sức sát thương tự nhiên cũng lớn. Nhưng lên trên mặt thuyền lấy vũ khí cũng đồng nghĩa là hứng hỏa pháo của quân Trần. Pháo gầm dậy đất, đạn bắn đầy trời, tức khắc đã có mấy trăm lính Minh trúng pháo rơi xuống đất, thuyền chiến bị trúng pháo hư hại nhiều chỗ. Thuyền nhỏ nhân được pháo trên bờ bắn yểm trợ, phi nhanh tới áp sát vào thuyền lớn của quân Minh, ném thừng leo lên. Chẳng mấy mà đã đã có vài trăm quân lính hai phe ngã xuống nước, kẻ chết người bị cuốn trôi.

Thấy quân Trần có ý muốn leo lên thuyền lớn, quân Minh vội vã cắt cử người bơi thuyền nhẹ ra chiến đấu hòng đẩy lui được đợt tấn công này. Song quân Trần thông thuộc thủy tính hơn, đấu thuyền nhỏ với nhau đương nhiên là có lợi, thế là giữ vững được trận chiến ở giữa sông, không để bị đẩy lùi quá những đoạn xích.

Chương 309: Hồi hai mươi sáu (15)

Lại qua nửa khắc thì quân Hậu Trần đã có những tốp đầu tiên leo lên được thuyền lớn nhà Minh, theo thang xuống tầng bắt đầu đánh giết. Trên thuyền nhiều chỗ vướng víu, chật hẹp, nhưng người Nam vóc người nhỏ bé, võ nghệ thiên hướng lăn xả, lại thạo thủy tính chòng chành, nên có lợi hơn. Quân Minh trên thuyền liều chết ra đánh, hai bên vừa chửi vừa giết nhau túi bụi, nhất thời cả khúc sông dậy tiếng kêu gào than khóc, tiếng trống trận có khỏe mấy cũng không át nổi.

Trương Phụ thấy người Nam bơi thuyền vừa nhanh vừa linh hoạt, chiến đấu lại liều mình không sợ chết, trên phương diện sĩ khí quân Minh dần bị áp chế thì không khỏi nghiến răng nghiến lợi. Người xưa dạy, “ kiêu binh tất bại ” thực chẳng sai. Quân Minh đánh trận mấy tháng nay, liên tiếp thắng lợi, không tránh khỏi có chút tự mãn đại ý. Thành thử lúc này quân Trần liều mạng mà đánh, khí thế hung hãn vô cùng, đạp nát sự kiêu ngạo của quân Minh, chỉ để lại sự kinh hoàng và bất lực.

Song, lão cũng là tướng kinh nghiệm dày dạn, thành thử vừa đặt chân lên bờ là đã hạ lệnh cho quân lính, cố giữ vững thế trận. Tuy không hiểu tại sao đột nhiên lại có pháo từ trên trời rơi xuống dưới đất chui lên giúp cho quân Trần, nhưng lão cũng hiểu hỏa lực của quân Trần không thể kéo dài được, do bản thân đoàn thuyền Hậu Trần vốn không có hỏa pháo.

Quả nhiên, được một chốc, tiếng pháo gầm đã vãn…

Lúc này, những thuyền chiến lớn của Trương Phụ tuy tổn thất mấy phần, nhưng phần lớn thì đã giằng ra được khỏi xích sắt giăng ngang, hoặc đã được thuyền con chặt văng xích giữ chân. Bây giờ được thế, lập tức nhằm những hướng ban nãy có tiếng pháo mà trả đạn.

Thế trận bỗng chốc đảo chiều.

Quân Trần chiếm lấy tàu lớn, vội vàng leo lên tầng trên cùng, lấy hỏa pháo cung tên bắn sang các tàu bên cạnh. Đáng tiếc, quân Minh ở trên thuyền đều là tinh nhuệ của Thần Cơ doanh, lại chiếm tiên cơ nhắm trước. Thành thử quân Trần vừa ló ra ngoài thì lập tức có một cơn mưa đạn dội ngay vào. Hậu Trần cướp súng trong kho bắn trả, ngặt nỗi sĩ tốt phần nhiều là nghĩa quân nông dân, trước giờ chưa từng tiếp xúc với “ hỏa thương ” bao giờ, lần đầu bắn thì lại càng lóng ngóng.

Trương Phụ thắng thế, nhưng không lấy làm vui vẻ, mà trái lại thần sắc lão càng lạnh đi như mặt nước. Lão lập tức cho giương lệnh kì lên cao, các tướng trên thuyền Phúc Kiến chỉ ngoái đầu một cái là thấy được ngay. Lúc phát hiện hiệu lệnh, các tướng này bèn trầm giọng, cho hiệu lệnh cho sĩ tốt trên thuyền của mình ngưng thần chuẩn bị, chỉ là không rõ muốn làm gì.

Độ nửa khắc sau, thì hai bên thành những con thuyền chưa rời bến đã có một toán quân xếp thành hai hàng. Những tên này cởi trần đóng khố, tóc cạo sạch từ trán đến đỉnh đầu, để lại một dải tóc lòa xòa kéo từ tai đến sau gáy, trông cực kì buồn cười. Bên hông bọn này đeo lủng lẳng một dao găm, một lưới cá, tay thì thủ sẵn đao bén.

Vừa có quân lệnh, bọn này đã lao người nhảy ùm xuống nước, lặn xuống đáy tàu. Quả nhiên phát hiện nhân mã của Thập Bát Liên Trại đang từ các bụi lau, bờ hoang bến vắng bơi tới toan đục thuyền. Những người này thấy bị quân Minh bắt thóp, bèn lấy sẵn dao ra, bơi tới giao chiến. Trên mặt nước, cung nỏ giao phong, pháo nổ ầm ầm, bọt nổi đỏ lòm, thì dưới nước cũng đang nổ ra một trận chiến thảm liệt chẳng kém. Quân Minh và nhân mã phe Thập Bát Liên Trại đánh nhau một hồi, song phương đều có tử thương, nhưng luận thủy tính thì rõ ràng người Tàu không bằng. Bấy giờ quân Minh hết khí trước phải ngoi lên mặt sông, rút về gần tàu lớn cho an toàn, tức thì nhân mã của Thập Bát Liên Trại hăng máu đuổi theo để giết. Nào ngờ, quân Minh ở trên thuyền Phúc Kiến đã chờ sẵn.

Chỉ thấy bọn này mang lưới ra, phía cuối buộc mấy quả nặng bằng sắt đổ chỉ, cứ nhác thấy bóng tên nào đỉnh đầu không trụi tóc là chụp lưới vào đầu. Chỉ thoáng chốc là cường đạo Thập Bát Liên Trại đã tử thương vô số. Tuy là liều mạng cũng đục chìm được hai con thuyền lớn, hơn chục thuyền nhỏ, song đủ thấy được không bù nổi mất, lợi bất cập hại. Sau khi Phạm Hách bị đám quân lặn tung lưới cá tóm gọn, lôi lên bờ thì tàn đảng còn lại của Thập Bát Liên Trại cũng mất sạch sĩ khí, mạnh ai nấy chạy.

Quân Minh trói gô Phạm Hách lại, điệu đến chỗ Trương Phụ.

Phạm Hách trước từng đục thuyền quân Hồ, song chưa từng giao thiệp với người Minh bao giờ. Nay y thấy Trương Phụ hung danh vang dội té ra lại là một lão già quắc thước, không có vẻ gi là hạng hung ác giết người ăn gan uống máu như giang hồ vẫn đồn đại thì không khỏi thấy nhẹ lòng một chút.

Trương Phụ vẫn chăm chú quan sát chiến địa, chưa một lần dời mắt về phía Phạm Hách, song chuyện nhân mã Thập Bát Liên Trại đến đục thuyền, và cả chuyện y bị tóm cổ điệu đến đây đều không nằm ngoài dự đoán của lão. Dù sao, chiến báo của Hàn Quan đã ghi lại cái gì, Trương Phụ đều đã nắm được cả.

Lão chậm rãi cất tiếng, đoạn lại có một kẻ phiên dịch sang cho Phạm Hách:

“ Người Nam lặn như mày được bao nhiêu? ”

Y nghe lão hỏi câu này, lòng khấp khởi mừng, nghĩ bụng:

[ Năm xưa tiên tổ cũng bị quân Thát tử hỏi câu này còn gì? Mình cứ làm y hệt, khéo lại có cơ thoát thân. ]

Đoạn, Phạm Hách hắng giọng, cười nhạt:

“ Loại tôm tép như tao có hằng ha sa số, lại có mấy trăm người ở dưới nước như trên đất bằng, mười ngày nửa tháng không hề chi. Bây giờ dưới đáy sông bọn tao đang từng tốp từng tốp luân phiên, chỉ chờ đục thuyền của chúng bay. ”
Cứ như truyện cổ kể, thì lúc này tướng địch sẽ đòi y phải giúp tìm bắt bằng hết những tay lặn giỏi này. Mà y sẽ tương kế tựu kế, chỉ cần xuống nước, thì sẽ lỉnh mất ngay.

Phụ nghe xong, gật đầu:

“ Đúng là đáng sợ. Nếu đã thế, thì cứ giết thằng nào hay thằng nấy. ”

Lão đánh tay ra hiệu, quả có hai ba tên lính cường tráng ấn đầu Phạm Hách xuống toan chém thật.

Lưỡi đao nặng đặt lên cổ, khiến cho y chẳng cách nào làm ra vẻ trấn định được nữa. Phạm Hách thấy có biến, mồ hôi tứa ra như tắm, tim đập bình bình như trống. Y vội vàng kêu:

“ Chờ đã! Lẽ nào tướng quân không muốn bắt gọn hết đám người này hay sao?? Ta có thể dẫn các ngài đi. ”

Trương Phụ vẫn không nhìn về phía y, chỉ chậm rãi nói:

“ Trương mỗ làm người nhiều khiếm khuyết, nhưng được cái rất trọng anh hùng. Ngài đã là con cháu của bậc lương đống, cốt cách phẩm giá hơn người, nếu ta ép ngài vào chỗ bất trung bất hiếu bất nghĩa, thực là quá hạ thấp khí khái người quân tử. Thế nên vẫn nên để Phạm anh hùng vị quốc vong thân là hơn. ”

Lúc này trước cảnh sống chết, bao nhiêu là suy nghĩ xẹt qua đầu Phạm Hách có khác nào mưa rào mùa hạ? Hắn nghĩ về những năm tháng nhung lụa xa hoa chưa kịp hưởng, thê thiếp yêu kiều chưa có mấy phen kề cận, nay đã phải chết thì thật quá lỗ. Còn thể diện nước nhà, đại nghĩa dân tộc, hắn sớm đã quăng khỏi đầu từ thuở nào rồi.

“ Chậm đã. ”

Trương Phụ nghe hắn hét lên, bèn lệnh cho đao phủ tạm thời thu lại bội đao.

Cảm giác vòng một vòng qua địa phủ rồi trở lại càng khiến Phạm Hách lạnh người sởn gáy, y vội vàng nói:“ Chỉ cần hầu gia nương tình không giết, thì tôi xin truyền dạy hết tài lặn của người Nam, không giấu diếm nửa phần! ”

Phạm Hách nói xong những lời này, như thể hụt hơi kiệt sức, chân mềm nhũn ra như cọng bún thiu.

Trương Phụ bấy giờ mới nhếch mép:

“ Trương mỗ trọng anh hùng, càng quý kẻ tuấn kiệt. Mà ngài cũng biết nước ta có câu kẻ thức thời ấy là trang tuấn kiệt rồi. ”

Phạm Hách biết, y đã nói đúng những lời Phụ muốn nghe.

Y đã nhặt lại được cái mạng quèn.

Song đồng thời, cũng đã vứt bỏ tôn nghiêm, đạp lấy thanh danh của tổ tiên xuống đất.

Vậy mới nói, lửa thử vàng gian nan thử sức. Đến lúc khẩn yếu quan đầu, trên đe dưới búa, mới lộ rõ ai là kẻ anh hào ai là phường tiểu nhân.

Lúc này, đánh chính diện giữa trung quân của Đặng Dung và Trương Phụ đã vào thế giằng co thì ở phía tây, Mộc Thạnh đang chịu cảnh bất lợi.

Lão thám thính được quân Hậu Trần dùng thuyền lớn chặn cửa sông, lại cho quân đóng trên thù lao, đặng thủ vững ngã ba hiểm yếu. Thế là lão bèn cho kỵ kéo pháo ra ngã ba sông Cánh Hòm – Thạch Hãn, đặt pháo ở chỗ bây giờ thuộc về xóm Canh, nhắm thẳng vào cánh quân của Nguyễn Súy trên cù lao giữa sông.

Hai cù lao cách nhau đến gần trăm trượng, thành thử Súy đã ở thế không có đường lùi, chỉ có thể thủ chặt một chỗ. Chỉ cần lão dùng pháo công, kiên trì, sớm muộn cũng đánh nát được chiến hào, đánh đắm thuyền lớn, giải được nút chặn ngay cửa sông. Khi ấy quân của Trương Phụ ngược dòng Thạch Hãn, vòng ra phía sau trung quân của Đặng Dung, thì quân Trần ắt sẽ bị phá.

Mà từ chỗ lão đặt pháo, đến cù lao Nguyễn Súy đóng quân chỉ cách nhau vỏn vẹn hai nhăm ba mươi trượng, hẹp hơn nhiều so với dòng lớn của sông Thạch Hãn. Thành thử, lão chỉ cần đặt pháo trên bờ, cũng có thể bắn tới được quân doanh của Hậu Trần.

Nghĩ là làm, Trương Phụ dong thuyền ra, thì Mộc Thạnh cũng cho phát pháo tấn công.

Quân Hậu Trần chống cự yếu ớt bằng cung nỏ, càng khiến lão vững dạ, bèn cho quân châm toàn bộ số pháo, không cần chia đợt bắn xen kẽ lằng nhằng.

Dù sao, muốn dùng cung nỏ bình thường bắn được hai lăm ba mươi trượng, thì phải là hạng cung thủ thiện nghệ mới mong làm nổi. Mà cho dù bắn được tới nơi, thì tên cũng bay hết đà, sát thương cực kì hữu hạn.

Mộc Thạnh cho rằng, cù lao giữa sông này đối với Hậu Trần chẳng khác nào của nợ, bỏ không được, giữ chẳng xong. Bây giờ lão có hỏa pháo, đứng ở thế lão đánh được quân Trần, Nguyễn Súy thì có muốn phản công cũng chẳng được. Kẻ thù chỉ có thể co mình chịu trận, thì có gì mà sợ?

Ấy là cái sai đầu tiên của lão…

Bởi, trong tay Nguyễn Súy, cũng có hỏa pháo!

Chương 310: Hồi hai mươi sáu (16)

Y thấy quân Minh vừa ngừng bắn, bây giờ đang lúc nhồi thuốc thay đạn, bèn cho quân nổi trống, bắn hỏa pháo. Tức thì từ trên cù lao, trên chiến thuyền không ngớt có đạn pháo dội vào trận địa pháo của quân Minh. Quân Hậu Trần chiếm lợi ở chỗ bắn sau, biết đại khái vị trí đặt pháo của đối thủ, mà Mộc Thạnh lại không ngờ đối phương có pháo. Thành thử ngay trận đầu, Nguyễn Súy đã hủy được một số lớn hỏa pháo của quân Mộc Thạnh.

Mộc Thạnh biết có biến, nhưng chưa phản ứng kịp thì pháo đã bị bắn hỏng gần nửa. Lão một mặt cho quân kéo pháo lui lại giữ thế trận, tiếp tục bắn vào mấy con thuyền lớn đang chặn cửa sông, mặt khác lại cho khoái mã truyền tin về báo cho Trương Phụ.

Phía đông, nơi quân Minh do Hoàng Trung cầm đầu giáp trận với Nguyễn Cảnh Dị thì tình thế tương đối bình lặng. Sông Thạch Hãn phình to về phía đông, hai bờ cách nhau có đến một trăm hai mươi, một trăm ba mươi trượng. Thành thử, quân Minh chỉ kéo ra gây áp lực, ép Nguyễn Cảnh Dị phải thủ tại chỗ không chi viện cho hai cánh còn lại được, chứ không có ý dồn quân tấn công ngay.

Hoàng Trung còn chờ đoàn thuyền của Hoàng Phúc cập bờ, đánh từ đông vào, lúc ấy vượt sông diệt sạch quân của Nguyễn Cảnh Dị cũng không muộn.

Nhìn sắc trời, thì chỉ độ hai canh giờ nữa, quân của Hoàng Phúc sẽ vào bờ.

Đáng tiếc…

Quân của Hoàng Phúc, nội trong hôm nay chắc chắn không thể vào bờ…

Ngoài khơi, một toán thuyền hải tặc đang quần nhao với Hoàng Phúc, không ngừng dây dưa quấy rầy, quyết cầm chân cho được quân Minh. Hoàng Phúc không dám cho quân tùy tiện vào bờ, để hở lưng cho cướp biển, nên đành phải đánh tiếp với hải tặc.

Lần này, Hải Thượng Hung Lang cầm đầu, Đông Hải Kình Nương thì chỉ bàn giao số pháo cho quân Trần là lập tức lánh mặt. Các băng lớn nhỏ đến hội quân thì nghĩ nếu không phải Hoàng đảo chủ có lời thì hai người này chẳng nhìn được mặt nhau, tự nhiên không thể cùng đánh trận. Còn Nguyễn Cảnh Dị tuy biết rõ nội tình, nhưng đã hứa với lão họ Sa sẽ giữ kín mọi chuyện, nên tự nhiên không nói gì nhiều.

Có quân hải tặc trấn giữ bờ biển, quân Minh lại không tấn công dồn dập vì khúc sông rộng, thế nên Nguyễn Cảnh Dị không cần giữ quá nhiều quân thủ mặt đông. Số lều trại dựng lên, hào lũy đắp sẵn, đều là hư trương thanh thế. Đến quá nửa số quân đang thủ cũng là bù nhìn mặc quân phục cũ nát cả mà thôi.

Phía tây sông cánh Hòm, trên một đỉnh núi…

Có hai bóng người đang sóng vai mà đứng, gió thổi áo bào tung bay phần phật, lặng yên nhìn về phía chiến trường.

Một người vác gươm Xích Ngô, ăn mặc kiểu văn không ra văn võ chẳng ra võ, tự nhiên là Hoàng Thiên Hóa.

Người còn lại, lại là một thanh niên mặt ngọc mày kiếm, ngũ quan đoan chính, diện mạo thì anh tuấn, phong tư thì tiêu sái. Y vận một bộ giáp đen bóng, cầu vai và hộ uyển đều có gắn lưỡi dao nhọn hoắt, rộng cỡ hai ngón tay. Sau lưng y cắm một ngọn thanh long kích dài đến sáu xích, đúc bằng kim loại, đồ rằng ít nhất cũng nặng bốn năm chục cân. Có thể dùng được thứ binh khí này xung trận, đủ thấy y chẳng phải hạng thư sinh trói gà không chặt gì cho cam.

Mà bên hông y, bấy giờ đang buộc một thanh kiếm…

Ấy là kiếm Long Tuyền, vốn là vật Đặng Dung đưa cho Hoàng Thiên Hóa để làm tin, nhờ một người đến đặt phục binh ở sông Thạch Hãn, cửa Sái Già chỉ chờ đánh ập vào quân trại của đại Minh.

Giờ nhìn kiếm treo ở thắt lưng người nọ, đủ thấy thanh niên giáp đen là người mà Đặng Dung đã nhờ cậy.

Lúc này trên đầu hai người chợt có tiếng vỗ cánh. Đoạn, một con bồ câu màu xám nhẹ nhàng bay vù tới đậu lên vai của thanh niên nọ. Nhìn cách nó thuần thục tránh các lưỡi dao gắn trên cầu vai của y, đủ thấy đã được luyện thành quen.

Thanh niên vận giáp đen gỡ ống trúc ở chân bồ câu, rút phong thư bên trong ra.

Ấy tự nhiên là quân tình mà Đặng Dung bí mật gửi đi.

Y đọc xong thì quay sang Hoàng Thiên Hóa, cười mà nói:

“ Đảo chủ an tâm, tối nay đã có thể xuất kích được rồi. ”

Hoàng Thiên Hóa nghe y nói thế, thì cực kì kinh ngạc. Bởi lẽ, hiện tại trong tay hai người vốn không có một binh một tốt nào cả. Tuy y trước giờ vẫn tự thị võ học, độc công, nhưng đem ra đánh với đại quân cả vạn người của Trương Phụ thi tự nhiên hiệu quả không lớn.

Mà người thanh niên kia, cứ cho là dũng mãnh hơn người, thì cũng chẳng thể nào đánh xuyên qua ngàn quân được.

Lấy sức hai người, há có thể xoay chuyển được đại cục.

Thanh niên nọ mỉm cười, đoạn lấy ngón tay hơi cứa vào ngọn kích, cho máu nhỏ ra. Đoạn y chậm rãi vẽ một chữ nhất lên lưng con bồ câu. Làm xong xuôi, thì thanh niên nọ bèn thả con bồ câu lên không, chỉ thấy nó lập tức vỗ cánh bay về phía tây bắc.

Thanh niên nọ vác kích trên vai, lại huýt sáo một tiếng, tức thì từ khoảng rừng thưa có tiếng vó ngựa truyền tới. Chỉ độ mấy hơi thở sau, đã có một con ngựa ô lắc mình phóng ra, chạy đến bên người thanh niên, không ngừng cọ bờm cọ mặt vào tay y. Hoàng Thiên Hóa thấy cái bờm vàng óng như hoàng kim của con ngựa, lại thấy tròng mắt ngựa đỏ như máu, biết ấy là thứ ngựa chiến quý cực kì, bèn nói:“ Xem ra tướng quân đã có chủ ý. ”

“ Công chưa thành danh chưa toại, nào đã có sắc phong gì, đảo chủ đừng cười. ”

Y nói xong, bèn nhoẻn cười, nhìn về phía doanh trại quân Minh, ánh mắt chứa đầy vẻ mong chờ.

Hai quân giao chiến trọn một ngày vẫn chưa phân thắng bại. Bấy giờ sắc trời đã nhá nhem mà cánh của Hoàng Phúc vẫn không cách nào vào bờ, mưu kế quân Minh đã không thành. Trương Phụ và Đặng Dung không hẹn mà cùng thu quân về.

Mộc Thạnh thủ vững ở ngã ba sông, đến tận chiều tối cũng không thấy quân Hậu Trần có ý định vượt sông, bèn cho hạ trại tại chỗ, thủ vững sườn cho đại quân.

Trương Phụ truyền tin, tạm thời chỉ cần án binh bất động, uy hiếp vị trí yếu hại của Nguyễn Súy, ngoài ra không cần đánh thủng tường thuyền của quân Hậu Trần vội.

Đêm xuống…

Trương Phụ tra hỏi Phạm Hách một lúc, đã biết được một trong những bí mật của người Nam, ấy là trước khi lặn nước thì uống nước mắm, người Tàu gọi là ngư lộ để giữ nhiệt, phòng được chết rét dưới sông. Ngày nay nghệ nhân rối nước vẫn có người dùng. Lão cho quân làm thử, quả nhiên chịu được nước sông lâu hơn trước nhiêu, không khỏi mừng thầm. Thế là Phụ chia quân làm nhiều nhóm, phân công nhau bơi ra sông, nghe tiếng mái chèo. Khi nào thấy động, tức là quân Hậu Trần tập kích, lập tức phải hét lên báo cho đại quân.

Mà Đặng Dung, thì lại nói với Lê Lợi:

“ Hôm nay lão già Trương Phụ tóm được Phạm Hách. Người này tham sống sợ chết, ắt sẽ khai hết bí mật về nghề lặn của ta. Mà thần công của Yết Kiêu tướng quân, e là cũng sắp không thoát khỏi tay giặc. ”

Y ngừng một chốc, lại nói:

“ Đương nhiên, thằng giặc già họ Trương là kẻ cáo già, hẳn sẽ đoán được ý tập kích của quân ta đêm nay. Thậm chí bây giờ, cả nửa con sông rải đầy quân dọ thám của giặc cũng không biết chừng. ”

Lê Lợi nghe xong, biết Đặng Dung đang tranh thủ lúc này truyền dạy thêm kinh nghiệm cầm quân cho mình, bèn hỏi:

“ Ý của quan Bình Chương tức là, chúng ta lấy thật làm giả, lấy giả làm thật? ”

“ Không sai… ”Đặng Dung cười nhạt.

Y lệnh cho binh sĩ mỗi người mang một cái thuyền thúng, không cho để đèn đuốc gì cả, đoạn chèo ra khơi, rồi khua mái chèo như thể có quân vượt sông tập kích trại địch. Ngay khi quân giặc báo động, thì lập tức lui lại.

Canh hai…

Đêm không trăng, tối om như mực, sương mù lãng đãng phủ kín mặt sông, dù có đèn đuốc cũng không nhìn được quá hai trượng.

Thực là một thời điểm lí tưởng để tập kích.

“ Phong Tiêu Tiêu Hề! ”

Quân Minh đã được Trương Phụ dặn trước, sớm đã lăm lăm khí giới, tinh thần sẵn sàng, vừa nghe quân lặn ngoài sông hét lên là lập tức bật dậy, vào vị trí sẵn sàng chiến đấu.

Mà Trương Phụ thì cũng đã y áo chỉnh tề, chuẩn bị sẵn sàng…

Lão đếm đủ một khắc, đoạn cho quân bắn pháo ra giữa sông, hòng tấn công vào “ đội thuyền tập kích ” của quân Trần.

Chỉ nghe tiếng hỏa pháo gầm rú, tiếng nước sông bắn tung ào ào…

Song lại không có tiếng người.

Điều này khiến Trương Phụ không khỏi nhíu mày, chợt nghĩ đến một tin đồn về khúc sông Thạch Hãn này.

Còn nhớ, hồi đó Phan Quý Hựu hàng xong, có nhắc đến sông Thạch Hãn, cũng như khúc sông bị quỷ ám ở cửa Sái Già. Độ mấy ngày sau đột nhiên y bị bệnh chết, bao nhiêu danh y đều trở tay không kịp, cũng không nhìn ra bệnh trạng.

Trương Phụ khi đó vẫn lấy làm kì quặc, song chỉ coi là chuyện huyễn dị truyền kì dân gian, không đáng tin tưởng.

Nhưng lần này, thì lão không thể không hoài nghi liệu sông Thạch Hãn này có thực sự bị quỷ ám hay không.

Bởi…

Lão dùng quân rất nghiêm, tuyệt nhiên không có chuyện kẻ dưới dám báo hiệu linh tinh. Đồng thời, ám hiệu của mỗi nhóm quân dọ thám đều khác nhau, lại tuyệt đối bí mật, nhóm này không biết của nhóm kia. Còn cử nhóm nào ra trước, nhóm nào ra sau, chỉ mình lão biết.

Quân Hậu Trần tuyệt đối không thể giả được ám hiệu…

Trừ phi, Đặng Dung có tài thánh, có thể cài được ít nhất một tên gian tế vào mỗi đội. Nhưng điều này còn khó hơn cả lên trời, vì Trương Phụ phân đội cũng hoàn toàn là ngẫu nhiên.

Ám hiệu là thật, thế thì hà cớ gì một loạt đạn pháo bắn ra, mà ngay cả một tiếng người kêu khóc, một tiếng thuyền vỡ cũng không có??

Lão cho rằng quân lính dưới trướng nhiễm lệnh, chắc có chút thần hồn nát thần tính, bèn cho quân chèo thuyền ra gọi về, đổi một nhóm mới.

Quân Minh thấy có vẻ là báo nhầm, bèn buông vũ khí ngồi xuống toan nghỉ ngơi…

Nào ngờ chưa qua một tuần hương, thì nhóm dọ thám thứ hai cũng hô to ám hiệu có quân Trần tập kích!

Doanh trại quân Minh lại lần nữa giới bị, tinh thần tướng sĩ căng như dây đàn…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau