THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 301 - Chương 305

Chương 301: Hồi hai mươi sáu (7)

Lại kể chuyện Hậu Trần đánh Minh đã đến lúc khẩn yếu.

Tháng ba tổng binh Hàn Quan ốm chết, Trương Phụ đoán là do quân Hậu Trần giở trò quỷ quái, nhưng không sao lần được chút dấu vết nào, bởi manh mối cứ đến Hải Thượng Hung Lang là đứt đoạn.

Lão thầm nghĩ ắt hẳn phải có chuyện bất thường gì, bằng không một tướng lão luyện như Hàn Quan khó mà sơ xẩy như thế. Song chuyện Hải Thượng Hung Lang và Đông Hải Kình Nương là đối thủ không đội trời chung không phải là giả, chính lão cũng từng thấy hai băng cướp cọ sát sống mái một phen.

Thành thử lão càng thêm nghi ngờ…

Lão cũng đã nói chuyện này với Mộc Thạnh, thì lão nói:

“ Không phải đám giang hồ thảo mãng Giao Chỉ có một bọn lặn rất giỏi, lần trước đánh với quân Hồ chính bọn chúng âm thầm đục thuyền của Đại Ngu hay sao??? Có thể là bọn chúng giở trò quỷ. ”

Trương Phụ trầm giọng:

“ Cũng không loại trừ khả năng này. Nhưng bọn chúng dù có thở được dưới nước như là cá đi nữa, thì lúc đánh đắm thuyền cũng phải chìm lần lượt từng cái từng cái, Hàn tổng binh chắc chắn sẽ để ý. Đằng này đoàn thuyền neo ở bến bình an vô sự, vừa ra đến biển là chìm một loạt. Chẳng lẽ chúng bơi theo thuyền lớn mà đục không bằng? ”

Mộc Thạnh bèn hỏi:

“ Đúng là chuyện khó tin. Thế sắp tới đây chúng ta đánh tiếp hay thư thả dăm bữa nửa tháng? ”

“ Mộc hầu muốn tiến công ngay đúng không? ”

Trương Phụ nhìn thẳng vào Mộc Thạnh, nhếch mép hỏi ngược lại lão. Cùng chinh chiến nhiều năm, trước sau đánh với quân Hồ và Hậu Trần đều trên đất Đại Việt này, thế nên lão rất hiểu cách cầm quân của họ Mộc.

Mộc Thạnh bèn nói:

“ Cứ dựa theo chiến báo truyền về, thì quân Trần đánh vào các đồn trại của ta ở ven biển cũng tử thương thảm trọng, xem chừng chỉ còn ba bốn phần mười. Thiết nghĩ cơ hội đánh rắn dập đầu, nhổ cỏ tận gốc đã ở ngay trước mắt, không chớp lấy thì còn đợi khi nào??? ”

“ Chúng cử Nguyễn Biểu đem cống phẩm cầu phong, Mộc hầu không tin hay sao? ”

“ Đấy chỉ là kế hoãn binh của Đặng Dung, tôi nghĩ Trương hầu cũng chẳng để trong lòng, bằng không đã không cho người chém sứ. ”

Mộc Thạnh đáp lại câu hỏi của lão bằng một tiếng cười nhạt.

Trương Phụ bèn nói:

“ Đám người phương Nam này giống như cỏ dại. Nếu không đánh dập đầu thị uy, thì thể nào chúng cũng kéo nhau nổi dậy thêm lần nữa. Mộc hầu nói không sai, lúc này không dùng thế nổi gió to quét sạch lá khô, thông tổ kiến phá toang đê vỡ thì còn chờ tới khi nào? ”

Lão cười gằn, lại tiếp:

“ Riêng đám giang hồ thảo mãng thì tôi đã có biện pháp hàng phục, Mộc hầu hãy mau điểm tướng, xuất phát càng sớm càng tốt. ”

Tháng tư năm ấy, Trương Mộc kéo đại quân đánh thẳng vào Nghệ An.

Quân tướng Hậu Trần vừa trải qua chiến trận dai dẳng khắp các vùng Hải Đông, Vân Đồn, mệt mỏi uể oải, lại chưa kịp chiêu mộ huấn luyện thêm tân binh bổ sung vào quân ngũ, lực lượng có hạn. Hai bên giao chiến mấy trận, quân Hậu Trần nhắm cự lại không nổi, Đặng Dung bèn cho rút quân về Hóa châu đặng bảo toàn lực lượng. Nghệ An rơi vào tay Phụ.

Không đợi quân Trần phục hồi nguyên khí, vừa sang tháng sáu, quân Minh lại được tăng viện từ phương bắc, binh lực hùng hậu, lương đủ ngựa nhiều, Trương Mộc lại kéo quân đánh vào Hóa châu, quyết phải giết sạch quân Trần không chừa một mống mới thôi. Thanh thế của chúng mạnh như vũ bão, thật là khiếp người.

Thấy thế quân Minh hung hãn, lúc Trương Phụ kéo đến Nghệ An, Thái bảo nhà Trần là Phan Quý Hựu xin hàng, Phụ mừng lắm. Được độ một tuần, Quý Hựu bị bệnh chết, Phụ trao cho con của Hựu là Liêu làm tri phủ Nghệ An, lại thưởng cho gia đình Liêu rất hậu. Liêu đem tình hình tướng tá nhà Trần kẻ hay người dở, núi sông trong nước chỗ hiểm chỗ bằng và số quân nhiều ít nói hết cho Phụ biết, bấy giờ Phụ mới quyết chí đánh lấy Hóa Châu.

Phụ họp các tướng bàn kế đánh chiếm. Hoàng Phúc nói: “ Hóa Châu núi cao, biển rộng, chưa dễ mà lấy được đâu ”. Phụ nói: “ Tôi có sống được là ở Hóa Châu, tôi có chết cũng là ở Hóa Châu, Hóa Châu mà chưa bình định xong, thì tôi còn mặt mắt nào trông thấy chúa thượng nữa? ”.

Phụ bèn đem chu sư tiến đánh Hóa Châu, tương truyền chỉ mất 21 ngày là đánh được vào thành châu Thuận Hóa.

Quân Hậu Trần tiếp tục thua trận, chạy miết về phía nam. Dọc đường, Đặng Dung bèn nói với Hoàng Thiên Hóa:

“ Xem ra chuyện đập nồi dìm thuyền con bảo bác không thể không làm rồi. ”

Hoàng Thiên Hóa cau mày, nói:

“ Chuyện chuyển lời thì bác không ngại đi thay con một chuyến, nhưng người nọ sẽ đồng ý hay sao? Lại nói, Trùng Quang đế… ”

Đặng Dung thở dài, đáp:

“ Chỗ của thánh thượng bác cứ để con lo. Còn phía người nọ, thì chắc chắn y sẽ nể mặt sư huynh y từng có giao tình với cha con mà ra tay. Bác cứ chuyển giúp con bức thư này tới cho y. ”

Hoàng Thiên Hóa đón phong thư từ tay cháu, lại hỏi:

“ Còn bao lâu? ”

“ Không quá ba tháng. Chậm nhất thì trước khi đại quân rút binh tới sông Thạch Hãn, bác phải mang viện binh tới phục sẵn, bằng không bại cục này không thể vãn hồi được. ”

Đặng Dung vừa nói xong, lại cho người đem thanh kiếm Long Tuyền đến, đưa cho Hoàng Thiên Hóa đặng làm tín vật. Đảo chủ đảo Bạch Long quẩy kiếm lên vai, nói lời từ tạ rồi phóng mình về phương xa.

Đặng Dung liệu sự không sai một li, mặc cho quân tướng liều chết tương chiến, cũng chỉ có thể làm chậm bước tiếng của quân Minh ít nhiều mà thôi. Bại cục của quân Trần cơ hồ đã thành chuyện khó mà tránh được, tuy hiện giờ như tảng đá cản giữa lòng sông, trước thế công như lũ quét của Trương Mộc thì chuyện thất bại đã là điều tất yếu.Đến tháng chín năm ấy, quân Hậu Trần thua một trận lớn, bọn Đồng Mặc, Nguyễn Ngân Hà liều chết bọc hậu để đại quân thoát đi, hi sinh tráng liệt.

Quân Hậu Trần lúc này rút đến cửa sông Sái Giá, vốn là một nhánh của sông Thạch Hãn thì được tin quân Minh đã ở phía sau năm mươi dặm. Đặng Dung vẫn bình thản cho quân vượt sông.

Bấy lâu nay đánh trận thua nhiều thắng ít, các tướng khó mà giữ được bình tĩnh. Đến ngay cả Trùng Quang đế cũng cảm thấy chán nản, bèn nhân lúc ngồi thuyền vượt sông họp các tướng lại:

“ Thế giặc quá mạnh, quả nhân thực không biết phải làm thế nào. Các tướng ngày thường ăn lộc vua, nay có thể phân ưu cùng ta không? ”

Lúc này chư tướng đều trầm mặc.

Không phải không muốn đánh, mà thực sự không biết đánh ra sao.

Tàn quân trơ trọi, đấu với quân tướng tinh nhuệ của đối phương, làm sao mà chống đỡ?

Duy chỉ có Đặng Dung chậm rãi cất lời:

“ Bẩm thánh thượng, bây giờ có chạy tiếp, thì cũng chỉ lâm vào thế gọng kìm, trước có đại quân của giặc bắc, sau có tàn quân rợ Miên. Chi bằng chúng ta lấy mặt nam sông Thạch Hãn làm đại doanh, quyết sống mái một phen với giặc. Cho dù có binh bại thân vong, cũng được oanh liệt với núi sông. ”

Nguyễn Cảnh Dị chợt lên tiếng:

“ Trận lần này tôi thực sự không thể đồng ý với ngài. Giặc đang được thế cuồng phong bạo vũ. Nếu như ta may mắn thắng được trận này, thì đúng là có thể giáng một đòn vào thanh thế của giặc, ngõ hầu cản bước tiến quân hung tợn. Nhưng ngài chớ quên rằng, muốn tiếp tục đại sự đánh giặc cứu nước, thì thắng thôi là chưa đủ, mà phải là đại thắng ròn rã mới xong. Nhưng nay quân ta chỉ rặt hơn vạn tàn quân, giặc thì đông tới năm bảy vạn, binh tướng tinh nhuệ thiện chiến… thú thực là cửa thắng của ta nếu có cũng chỉ mảnh như đường tơ, chớ nói chi đến chuyện đại thắng. ”

Đặng Dung nói:

“ Tướng quân đã quên đi một chuyện. Nếu chúng ta làm được, nguyên khí của giặc sẽ trọng thương, ít nhiều cũng năm bảy năm mới khôi phục nổi. Đến lúc ấy, tự khắc nghĩa quân sẽ có thời gian chiêu binh mãi mã, giành lại núi sông. ”

Nguyễn Cảnh Dị nghĩ kỹ một chốc, chợt một ý tưởng điên rồ xẹt qua đầu y.

“ Lẽ nào… ngài định giết thằng giặc già Trương Phụ? ”

“ Ấy là cách duy nhất. ”

Đặng Dung nói xong, bỏ ghế, ngã xuống mặt thuyền quỳ với Trùng Quang đế mà tâu rằng:

“ Nếu thánh thượng tin tưởng, trận này xin cho Dung toàn quyền. Nhược bằng không, xin hãy nghe lời Cảnh Dị Nguyễn Súy dẫn theo anh em còn lại ẩn náu trong rừng sâu núi thẳm, chờ thời lại vùng lên đánh giặc. Dung chỉ cần một ngàn quân, cũng xin học theo Bảo Nghĩa vương năm xưa, quyết cản giặc cho thánh thượng thoát thân. ”

Y nói đến đây, thì có mấy chục người không nhịn được, kẻ đứng bật dậy người đập tay vào bàn. Trần Quý Khoáng lúc này cũng thấy máu nóng sục sôi, quát to:

“ Chuẩn tấu! Trẫm có làm ma vong quốc, cũng không chịu cô đơn nơi suối vàng! Thể nào cũng phải kéo mấy ngàn quân giặc xuống bồi táng mới xong! ”

Lê Lợi đến đỡ y dậy, nói:

“ Chúng tôi xin được sống chết cùng ngài. ”Đặng Dung gật đầu, nhưng lại nói một câu rất nhỏ:

“ Một lát phiền tướng quân đến chỗ ta, có chuyện cần nói riêng với cậu. ”

Lê Lợi tuy không biết y muốn nói gì, nhưng cũng biết Đặng Dung không phải người hay nói lời thừa. Y đã muốn gặp chàng, có lời muốn nói, thì tất là có dụng ý riêng.

Cửa Sái Già địa thế phức tạp mười phần, nơi đây sông Thạch Hãn bị bẻ dòng, lại hợp dòng với vài con sông nhỏ rồi mới đổ ra cửa biển. Thành thử, ngay trên khúc sông lớn nhất cũng có hai cù lao lớn, nay thuộc địa phận làng Bác Phước. Đoạn sông hẹp dần về tây, chỉ độ hai mươi lăm trượng, phía đông phình ra, nơi rộng nhất đến hơn một trăm trượng.

Đặng Dung để một tướng chèo thuyền, dẫn theo mấy ngàn quân bẻ lái sang cù lao nhỏ ở phía tây, trước là hạ trại, sau là đóng cọc ở bờ sông, lại cho giăng xích ở cửa sông để cản thuyền quân Minh đổ vào dòng nhỏ phía tây. Nguyễn Súy xung phong lãnh binh. Trước khi lên đường, Đặng Dung còn dặn:

“ Tướng quân chốt ở chỗ này, ắt phải cố sức chặn hầu không cho giặc dùng bộ binh và kị binh đánh vào mé tả của ta. Một khi nơi này mất, giặc sẽ có thể dùng thuyền xuôi dòng Thạch Hãn, vòng ra phía sau Bác Phước. Nam có thể đánh thẳng hầu hậu quân thánh thượng, bắc có thể thọc ngay lưng trung quân của ta. Chỗ tướng quân đóng quân ba phía là sông rộng, mặt bắc phải giáp trận với giặc, một khi thất thủ thì không có chốn nào để rút quân, chỉ có thể liều chết mà đánh. Nếu không phải đây là trọng địa không thể để lọt vào tay giặc, thì tôi cũng không muốn đưa quân lên trấn thủ, bởi đây là một con đường không có lối về. ”

Trung quân đóng ở làng Bắc Phước, do Đặng Dung cầm đầu. Ngoại trừ việc đóng cọc phòng thủ, đắp hào công sự, thì Đặng Dung cho neo thuyền lớn ra giữa dòng chặn cứng lối vào hai cửa sông lớn không cho quân Minh vòng ra đánh móc từ sau lưng.

Lúc này, Nguyễn Cảnh Dị lại hỏi:

“ Thế nhỡ giặc theo cửa biển đánh vào thì sao? ”

Đặng Dung cười, đáp:

“ Với cá tính của Trương Phụ, chắc chắn lão sẽ cho một cánh thủy binh đánh thọc từ biển vào. Công thì có thể làm một chi kì binh đánh thọc sườn ta, thủ thì có thể chờ ở cửa sông nếu cần rút chạy ra biển. Nhưng tướng quân chớ lo, Dung đã có chuẩn bị sẵn. ”

Phía đông làng Bác Thước là làng Triệu An, là một làng chài duyên hải, giáp với biển Đông. Đặng Dung cho Nguyễn Cảnh Dị thống lĩnh tả quân, trước tiên là sang đó hội họp với Đông Hải Kình Nương nhận hỏa pháo chống giặc, sau là thủ vững bờ sông chớ để quân Minh vượt sông Thạch Hãn.

Nguyễn Cảnh Dị thấy y nhắc đến Đông Hải Kình Nương, lại có sẵn cả hỏa pháo, không khỏi kinh ngạc.

Té ra ngay từ ngày đầu xuân năm mới, Đặng Dung đã có phòng hờ chuyện hôm nay, nên mới chôn sẵn Đông Hải Kình Nương ở đây. Bằng không rút quân thần tốc, vừa chạy vừa đánh trả, đâu có thời giờ và sức lực mà tải theo hỏa pháo đạn dược?

Sở dĩ Nguyễn Cảnh Dị không nhắc chuyện cố thủ, là bởi địa thế Sái Già phức tạp, chỉ dựa vào công sự, bãi cọc, cung tên mà không có hỏa pháo thì chắc chắn không giữ nổi. Nhưng nếu có hỏa pháo trong tay, thì địa thế phức tạp lại thành có lợi cho Hậu Trần. Mà Trương Phụ có tài trí bằng trời cũng không thể tưởng tượng được đang lúc rút quân thần tốc mà Đặng Dung và Trùng Quang đế lại hóa phép được từ đâu ra một lô hỏa pháo.

Nguyễn Cảnh Dị thân là tướng chinh chiến sa trường, lập tức đáp ứng. Sở dĩ Đặng Dung không nhắc gì tới phòng thủ ở cửa biển, là bởi cánh quân đánh úp từ ngoài biển vào của quân Minh sẽ có hải tặc của Đông Hải Kình Nương xử lí, kìm chân.

“ Tôi sẽ làm thật nhanh, bãi cọc, hào đất và xích sắt chỉ vài ngày là chuẩn bị xong theo lời ngài. ”

Bất ngờ, Đặng Dung lại nói:

“ Không cần phải nhanh, mà cần phải làm cẩn thận, chớ để sai sót. ”

“ Nhưng… ”

Nguyễn Cảnh Dị tự nhủ quân Minh đã ở cách đấy có vài chục dặm, cho dù có mất công cho thám quân đi dọ thám tình thế mai phục quanh đấy thì cũng chỉ vài ngày là xong. Thời gian ngắn như vậy, liệu có làm xong nổi yêu cầu của Đặng Dung hay không?

Đặng Dung bèn đáp:

“ Cha tôi bảo, lúc thằng giặc già họ Trương cầm quân, thường rất hay lợi dụng lòng người. Trước đây lão giở trò lợi dụng hàng tướng, hàng quân của Đại Ngu nhiễu loạn lòng dân, mà ngay cả trận đánh ở Hóa châu y cũng không công gấp. Nguyên do là muốn dùng áp lực từ từ nghiền nát ý chí của ta, suy bại sĩ khí của ta. Thêm nữa, hắn cũng phải đợi cánh quân ngoài biển vào. Mà chính cái tâm lí cầm quân này sẽ cho ta đủ thì giờ chuẩn bị kỹ lưỡng. Nếu bây giờ gấp lên mới là hỏng chuyện. ”

Nguyễn Cảnh Dị thấy lời y có lí, mà Trần Quý Khoáng đã sớm cho Đặng Dung toàn quyền, nên không hỏi nhiều nữa.

Dù sao lần này cũng là ôm tâm liều chết…

Mà Đặng Dung, thì lại nghĩ bụng:

[ Tin đồn hẳn là cũng được loan đi rất xa rồi. ]

Số là, khi giao số pháo cho Đông Hải Kình Nương nhờ giữ hộ, thì y cũng đã bí mật nhờ thị giúp loan một tin đồn về sông Thạch Hãn. Ấy là, khúc sông này vốn là chiến trường cổ, có hàng ngàn hàng vạn oan hồn chết trận ám riệt lấy. Khi máu người đánh động chiến trường, đánh thức những oan hồn này, thì chúng sẽ hiện lên mặt sông.

Đặng Dung thấy đã sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa đâu đấy, bèn nhẩm tính:

[ Trận tới đây đã dốc sạch vốn, Trương Phụ ơi là Trương Phụ, lần này nếu không lấy được đầu của mày thì quân ta thật là vạn kiếp bất phục, không gượng dậy được nữa. ]

Lúc này thì Lê Lợi tìm đến, trước là thi lễ, sau lại hỏi:

“ Quan Bình Chương có gì căn dặn, mạt tướng có chết cũng xin hoàn thành. ”

Đặng Dung bấy giờ ngước lên, đôi mắt như có lửa cháy nhìn chằm chằm vào chàng, nói:

“ Tôi muốn tướng quân đào ngũ! ”

Chương 302: Hồi hai mươi sáu (8)

Lại kể chuyện của Tạng Cẩu…

Lí Bân thấy Tạng Cẩu đột nhiên đặt một câu hỏi liên quan tới hơn sáu trăm năm sau, thì không khỏi kinh ngạc. Lúc này y tự nhủ không biết cậu thiếu niên trước mặt có phải cũng là người của thế giới tương lai vượt thời gian trở về thời Minh – Hậu Lê này hay không. Song, nhớ lại phản ứng của Tạng Cẩu lúc y trải lòng về thân thế thực sự của bản thân, thì Lí Bân nghĩ ấy không phải giả vờ. Mà cậu chàng đã kinh ngạc như thế, thì cái khái niệm “ du hành thời gian ” này hẳn phải mới lạ với Tạng Cẩu lắm, chứ ở thế giới tương lai thì thiếu gì truyện, phim sử dụng yếu tố này?

Lí Bân hít sâu một hơi, lại tiếp:

“ Sáu trăm năm mươi năm sau, các nhà khoa học nổi tiếng trên thế giới đặt ra một giả thiết, tạo nên một siêu hợp kim dùng để du hành vũ trụ. Một hợp kim thông minh, với các thuộc tính như độ cứng, độ đàn hồi, độ chịu biến dạng, trọng lượng có thể được thay đổi một cách tự do. Mà viên châu của cậu khiến tôi nhớ đến thứ hợp kim ấy. ”

Y nói xong mới nhận ra Tạng Cẩu đang ngẩn tò te nhìn mình, mới sực tỉnh đang nói chuyện với một người thời trung đại, bèn cẩn thận giải thích những từ như “ nhà khoa học ”, “ hợp kim ”, “ vũ trụ ”…v.v…

Đương nhiên, y không nói sâu về vấn đề này, mà chỉ giảng giải thoáng qua cho Tạng Cẩu đủ hiểu. Y nghĩ thầm:

[ Dù cậu ta không xuất hiện trong chính sử, nhưng trời mới biết suốt cuộc đời cậu ta tiếp xúc với những ai. Ngộ nhỡ sau này cậu ta chạy lăng quăng, nói cho Chu Đệ về Châu Âu, vũ trụ thì đúng là xong đời. ]

Tạng Cẩu nghe vậy thì gật gù, đoạn nói:

“ Nhưng cớ sao anh lại nghĩ đồng đen là thứ hợp kim của tương lai, mà không nghĩ rằng đây là huyền thiết? ”

Lí Bân bèn đáp:

“ Cậu xem này. Những vật màu đen bình thường sẽ không phản chiếu ánh sáng, nhưng thanh đao màu đen này nếu như vũ động thì sẽ để lại một dải đao quang, tuy rất nhạt. Thiết nghĩ châu của cậu chắc cũng tương tự, nhưng vì nhỏ, nên khó mà nhìn rõ được bằng. Lấy kiến thức sáu trăm năm sau của tôi cũng không lí giải được nguyên do. ”

Y nói đên đây thì nhún vai:

“ Viên châu của cậu, và thanh đao kia, nếu thực là làm từ cùng một vật liệu thì tôi không nghĩ thuộc về thời đại này. Chắc đến tám chín phần là kim khí của tương lai. ”

Hôm nay đã nghe bao nhiêu chuyện hoang đường không thể tưởng tượng nổi, thành thử đầu Tạng Cẩu đã có chút đau nhức. Nào là linh hồn vượt thời gian, nào là hợp kim của tương lai, những chuyện này quả thực có cho Tạng Cẩu đọc sách thêm trăm năm chắc cũng chẳng nghĩ đến.

Thấy sắc trời đã muộn, vài ngày tới là thời gian xuống mộ, Tạng Cẩu bèn từ tạ Lí Bân, đoạn cùng Phiêu Hương trở về Lí phủ. Những ngày sau đó, hai người vừa điều chỉnh trạng thái, vừa chuẩn bị những vật cần thiết để vào mộ cổ phá giải bí mật Rồng Không Đuôi. Tuy là nói, dựa vào chìa khóa Loa thành hẳn là có thể mở được cửa sinh của mộ thất, song cũng chưa nói chắc được chuyện gì sẽ xảy ra, thành thử cẩn tắc vẫn hơn. Mộ cổ một ngàn năm trăm năm tuổi, quỷ mới biết sẽ có những hung hiểm gì đang chờ sẵn.

Nhất là kể từ khi biết đồng đen rất có thể là một vật liệu đến từ thế giới tương lai thì hai người càng thêm cẩn trọng. Bởi… điều ấy có nghĩa những cạm bẫy đặt trong mộ cổ thực tế không hề bị giới hạn bởi kỹ thuật của người đời Tần như họ vẫn tưởng.

Con người sợ nhất thứ họ không biết…

Bởi họ không biết phải đối phó với chúng ra sao.

Lúc họ không rõ mình sẽ phải đối mặt với cái gì, thường thí trí tưởng tượng sẽ đưa đường dẫn lối, kết cục là tự mình doạ mình, chưa ra trận sĩ khí đã thành không.

Bây giờ, điều Tạng Cẩu và Phiêu Hương phải làm chính là giữ bản thân ở trên lằn ranh mong manh giữa tự mình doạ mình và chủ quan khinh địch. Lúc này hai người như nghệ sĩ đi trên dây, vắt giữa hai vách núi, ngã về bên nào thì kết cục duy nhất cũng là cái chết.

Thời gian này, Tạng Cẩu được Trương Tam Phong chỉ điểm ít nhiều, kiến giải về võ học tăng thêm không ít. Cảnh giới vô ngã ngộ ra trong lúc phá trận Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới cũng vững chắc thêm mấy phần.

Nguyên Mãn đại sư sau khi biết hai người bị oan, thì có âm thầm nhờ Trương Tam Phong chuyển lời cho Tạng Cẩu. Nếu dùng chìa đá mở cửa, thì lúc xuống mộ không lâu sẽ lọt vào một cái đầm. Bên trong đầm là một con rồng lớn, hung tàn vô cùng, lực lớn vạn cân. Phàm là kẻ rơi xuống nước, tức thì mặt nước sẽ nổi ba đào dữ dội, máu đỏ loang ra be bét cả đầm, rốt cuộc thứ nổi lên là một phần của một tấm lưng sần sùi đầy vảy cứng…

Đáng nói là thứ này dài tới một trượng.

Cá sấu ở sông Dương Tử lớn lắm cũng chỉ nửa trượng mà thôi, một tấm lưng nổi lên chưa hên đã dài gấp đôi một con cá sấu trưởng thành thì cũng thật là kinh khủng.

Quần hào vượt bao cạm bẫy, vốn đã hao tổn, lại gặp cái đầm ác thú, mới biết ấy là tuyệt lộ.

Lúc rút khỏi mộ, Lí Thông mới phát hiện ở mặt dưới ổ khoá có một chỗ khuyết. Y đặt ra giả thiết, muốn vào được cửa sinh của mộ cổ cần phải có đến hai cái chìa khoá.

Chuyện sau đó, xảy ra như đã kể…

Tạng Cẩu chưa thấy rồng bao giờ, nên cũng không hình dung được tràng cảnh lúc ấy. Nhưng nghe lời kể của Nguyên Mãn đại sư thì không khỏi rùng mình.

Một con hung thú dài đến hai ba trượng, hình thể khổng lồ như thế, võ công có cao bằng trời cũng không thể chống lại được.

Còn về tính chính xác của thông tin thì lại càng không có gì phải nghi ngờ cả.Cậu chàng tin vào cách làm người của ông…

Tạng Cẩu bàn với Phiêu Hương, nói những gì mình biết cho quần hào. Cô nàng bèn cười nhạt:

“ Trước hết, có nói, thì cũng chỉ nói cho Nguyên Mãn đại sư và Trương chân nhân. Sau nữa, cậu xem cái câu chuyện của cậu nói ra thì ai thèm tin? Mộ cổ một ngàn năm trăm năm trước, có bày cạm bẫy hơn sáu trăm năm sau? Cẩu ơi là Cẩu, cứ lúc cần thiết thì lại ngơ bất thình lình là thế nào?? ”

“ Nhưng đồng đen còn đây, tớ tin Trương chân nhân sẽ… ”

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Cẩu thấy mình dở hơi không? Trong mộ không khéo sẽ có cả cách luyện chế đồng đen! Thứ kim khí này có ai trên đời không ham?? Có dùng đồng đen thì chỉ càng khiến bọn họ trở nên tham lam hơn mà thôi. Mà chuyện khó tin như thế, Trương chân nhân đức cao vọng trọng hơn nữa thì cũng chẳng ai thèm tin.

Cẩu không nghe thấy người ta muốn gì sao?? Không thiếu kẻ muốn cướp lấy bí mật để ép nước ta làm quận làm huyện mãi mãi. Bí mật Rồng Không Đuôi này tớ và Cẩu buộc phải có. Thuận Thiên Kiếm là biểu tượng của ngôi vua, càng không thể để nó lưu lạc xứ người thêm được. Bây giờ không phải lúc để mềm lòng. ”

Tạng Cẩu thở dài, nhìn lên bầu không:

“ Chẳng nhẽ cứ phải tranh giành cướp đoạt nhau hay sao? ”

Thời gian sẽ không vì cơn rối bời trong lòng người mà trôi chậm lại.

Thời gian thấm thoát, chẳng mấy mà ngày vào mộ đã đến.

Tinh sương, thì hai người Tạng Cẩu đã được đưa đến hậu sơn Lí gia trang, đến trước một khu mộ bề thế trải đá trắng, quay mặt về phía nam.

Mộ không có tên…

Cắm ở nơi đáng lẽ là đỉnh để hương khói là một cây côn sắt. Năm tháng qua đi, côn đã hoen gỉ, nhưng quần hào nhìn vào đều không tự chủ cảm thấy trong lòng chấn động, kính cẩn hơi cúi đầu. Phảng phất trong lòng là hình ảnh Thượng Đẳng Thiên Vương mình vận áo giáp, tay vung côn sắt, đội trời đạp đất đang sừng sững trước mắt.

Lúc này, Tạng Cẩu bèn nói:

“ Người của các môn các phái vào mộ xin đứng ra phía trước một bước. ”

Cậu chàng đang nắm chìa khoá mở cửa sinh, nên không ai dại gì xé rách da mặt lúc này cả. Cho dù không nể nang võ lực của Tạng Cẩu, thì cũng không thể không để Trương Tam Phong vào mắt.Sáu môn phái lớn, trừ Không Động có Chấn Nguyên tử tự thân xuất mã, thì đều cử đệ tử ưu tú nhất ra.

Diệu Định sư thái đã bị thương, Quảng Thành tử hai tay đã bị đánh cho thành tật, không thể vào mộ. Mà các phái khác cự nhiên cũng sẽ giữ lại người mạnh nhất, phòng hờ bên ngoài có biến cố gì…

Tạng Cẩu thấy các môn phái này đều coi nguy hiểm bên ngoài lớn hơn cạm bẫy trong mộ thì cảm thấy không biết nói sao.

Chưa thành sự đã đấu đá, lần này vào mộ e là không có bao nhiêu người sống mà ra được.

Cậu chàng nghĩ vậy, song đương nhiên không nói lời xui xẻo này ra miệng.

Chờ sáu đại diện của lục đại phái bước ra rồi, lần này đến các thế lực nhỏ hơn, hoặc khách độc hành cũng tiến lên. Nháy mắt một đội này đã có số lượng hơn năm mươi người.

Tạng Cẩu bèn nói:

“ Cảm phiền các vị lập thề, vào mộ rồi thì sống hay chết bỏ, bất luận ai có được cơ duyên thì người đó hưởng, cấm tuyệt đối chuyện trả thù, đánh cướp. ”

“ Tiểu tử, lẽ nào ngươi cho rằng bọn ta là hạng người vô sỉ sao mà đòi phải thề? ”

“ Các ngươi chớ có được đằng chân lân đằng đầu! ”

Trong số quần hào, có vài người lên tiếng phản đối.

Hồ Phiêu Hương chợt nhún vai, nói chen vào:

“ Các vị đã nói thế, đám man di chúng tôi cũng hết cách. Bây giờ tiểu nữ xin tuyên bố, các người không còn tư cách vào mộ kiếm cơ duyên nữa! Chư vị còn đứng đây một khắc, thì ta quyết không vào mộ. ”

Đoạn, cô nàng nhìn quanh, cười nhạt:

“ Bây giờ giải quyết ra sao thì tuỳ các vị. Hoặc là bọn họ không vào, hoặc là không ai vào mộ! Không có lựa chọn thứ ba. ”

“ Ngươi… các ngươi không nói đạo lí? ”

Những kẻ vừa lên tiếng phản đối không ngờ hai người giở trò này, thành ra đều hét toáng lên, cố sức phân bua.

Hồ Phiêu Hương mỉm cười:

“ Không phải các vị vẫn bảo người Nam chúng ta man di mọi rợ, không hiểu phong tục lễ giáo hay sao? Bây giờ lại bắt chúng ta nói lí? ”

Cô nàng nói xong, quả nhiên những kẻ vừa phản đối thấy họng đắng như nuốt bồ hòn.

Không ai nói ra, nhưng ai mà chẳng nhớ mấy ngày trước lúc hùa theo Gia Luật Vân hạch tội hai người, bản thân đã buông lời mắng chửi ra sao.

Mồm năm miệng mười chửi kẻ khác là man di không hiểu lễ nghi, đến nay lại bị người ta nói cho cứng họng, đúng là sự buồn cười. Nếu không phải cơ duyên trong mộ thánh Chèm quá mê người, có lẽ bọn họ đã tự xấu hổ mà lủi mất.

Nhưng cũng phải nói, mật ngọt thì chết ruồi. Một số kẻ vẫn chưa từ bỏ, định kích động quần hào lao vào cướp chìa khoá Loa thành, nhưng lại sực nhớ Trương Tam Phong vẫn đang nhìn chằm chằm, nên lại rụt cổ thụt lưỡi.

Mà chính vào lúc những người này còn đang không biết làm sao thì số nhân tuyển vào mộ còn lại đã hùa nhau lên tiếng đuổi hết những kẻ không chịu thề độc đi.

Cơ duyên trong mộ to tày trời, ai lại muốn bỏ lỡ? Mà lúc này cửa sinh đã mở, kẻ vào mộ càng ít, cơ hội độc chiếm được báu vật càng lớn.

Thế là nhoáng một cái, năm mươi người vào mộ đã giảm xuống còn hai mươi ba mươi người.

Tặng đậu

Chương 303: Hồi hai mươi sáu (9)

Lúc này Tạng Cẩu lại tiếp:

“ Được, xin các vị trưởng bối võ lâm ngoài đây cũng lập thệ cho. Nếu các vị từ chối, vậy cảm phiền rút lại nhân thủ. ”

Cậu chàng nói đây, lại ho khan, nói:

“ Đương nhiên là trừ phái Không Động ra, do Chấn Nguyên tử chân nhân đã thề rồi. ”

Bấy giờ, Nguyên Mãn đại sư ghé tai Ngô trưởng lão, nói:

“ Xem kìa, hai tiểu quỷ lại đang giở trò rồi đấy. ”

Ngô trưởng lão gật gù:

“ Đúng thật. Lợi dụng những thủ đoạn này, để giảm bớt số người vào mộ, đã vậy còn có thể khiến cho những môn phái còn suất đi ủng hộ mình. Tuy nhiên cũng phải biết chừng mực. Nếu được nước làm già, thì cho dù có nể mặt Trương chân nhân đi nữa, quần hùng cũng sẽ xông vào đánh cướp chìa khoá của chúng cho xem. ”

Nguyên Mãn đại sư cười cười, bụng bảo dạ Tạng Cẩu và Phiêu Hương làm như thế ắt là có dụng ý khác khó nói. Bằng không, thì dựa vào khinh công của hai người, năm mươi người hay ba mươi người cũng hít khói như nhau cả thôi…

Lão không có bằng chứng, nên những lời này chỉ giữ trong lòng.

Tạng Cẩu bảo Phiêu Hương theo sát mình, đoạn âm thầm tiến vào trạng thái vô ngã…

Phía Lí gia, Lí Thông tự mình xông vào cổ mộ, đi theo sát Chấn Nguyên tử.

Sau nữa là nhân tuyển của năm phái lớn còn lại, rồi đến các thế lực bang hội khác. Đi chót mới là những hào khách độc hành.

Tạng Cẩu lần được chỗ khuyết, lại lấy chìa khoá Loa thành ra, chám vào.

Nói đoạn ngoái đầu ra hiệu. Lí Thông tuy là cực kì không tình nguyện, nhưng cũng ném chìa đá cho cậu chàng. Tạng Cẩu không tỏ thái độ gì, lặng lẽ tra chìa khoá vào ổ.

Đoạn, phân tâm lưỡng dụng, một tay vặn trống, một tay xoay chìa khoá.

Loay hoay thử một chốc, thì hai cơ quan trong ổ khoá đã khớp với nhau. Lúc này, bỗng nhiên vách núi sát bên mộ địa chợt sụt xuống, lộ ra một lối vào.

“ Thì ra lối vào đích thực là ở đó! ”

Quần hào thấy thế, cho rằng cửa sinh sẽ không có đặt cạm bẫy, cũng không có đầm rồng, bèn tranh nhau bổ nhào vào. Trong lòng không ít kẻ còn đang âm thầm khoái trá:

[ Đáng đời các ngươi, tưởng chiếm lấy vị trí trước nhất là ngon ăn ư, ai dè trời lại ban cho bọn ta cơ hội, người xưa xây mộ lại tính đến một chước này! ]

Lí Thông và Chấn Nguyên tử nhìn nhau, lại nhìn Tạng Cẩu và Phiêu Hương, rồi cũng rủ nhau phóng người về phía cánh cửa bí mật vừa được mở ra.

Rõ ràng, so với việc xử hai người, xông vào mộ kiếm chác bảo vật quan trọng hơn. Dầu sao trong đám người độc lai độc vãng kia không biết có bao nhiêu quái kiệt võ lực cao thâm khó dò. Nếu không nhanh chân, rủi thần khí bị cướp, thì đúng là mất cả chì lẫn chài.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương là người đi cuối cùng…

Cậu chàng thấy quần hào giữ đúng lời hứa, không vì mình mở cửa sinh của mộ mà qua cầu rút ván thì trịnh trọng quay lại vái một vái. Đoạn cũng cùng Phiêu Hương lao vào mộ.

“ Cẩu xem! Tảng đá lớn này cơ hồ liền một thể với vách đá. Nếu không phải cơ quan kéo xuống, thì chắc chắn chẳng ai dám tin trong quả núi này có giấu một con đường bí mật. ”

Hồ Phiêu Hương chỏ tay vào tảng đá khổng lồ giờ đang nằm khít trong một cái rãnh dưới đất, nói.

Tạng Cẩu thì thấp giọng:

“ Để tớ lấy mồi lửa. ”

Đoạn mở ống đánh lửa, trong hang tối nhất thời sáng lên một chút.

Hồ Phiêu Hương đưa tay lên mũi, nói:

“ Cửa đá hạ xuống chưa lâu, mà nơi này lại tuyệt nhiên không có chút trướng khí nào. Chứng tỏ phải có lối thông gió giấu ở đâu đây. ”

Tạng Cẩu gật đầu, hai người tiến sâu vào trong động.

Con đường bí mật kéo dài cỡ năm trượng thì lộ ra một động đá. Chỉ thấy hang động chằng chịt, vách đá dọc ngang chẳng khác nào một mê cung thì hai người không khỏi kinh ngạc. Lúc này những kẻ vào mộ trước đó đang chia nhau thăm dò các hang động.

Tạng Cẩu bèn nói thầm:

“ Hết sức chú ý, chớ kích hoạt cơ quan mà toi mạng. ”

Cậu chàng vừa dứt câu, thì trong động thứ ba bên trái đã có tiếng người kêu lên thất thanh, rồi im bặt đi.

Chỉ thấy một lưỡi sắt tròn vo, răng cưa lởm chởm đang chuyển động với tốc độ khủng khiếp lia một đường từ trong động ra đến tận cửa. Lưỡi sắc còn dính máu và thịt nát…

Tạng Cẩu nghĩ thầm:

[ Lực xé nát của thứ này kinh khủng thật! Có khi cây lớn như cột đình nó cũng cứa như rọc giấy chứ đừng nói là con người. ]Đoạn cùng Hồ Phiêu Hương chọn một hang động, cẩn trọng từng bước mà tiến lên.

Hai người bước được ba bước, thì Tạng Cẩu đột nhiên chặn Phiêu Hương lại.

Chỉ thấy cách mũi chân hai người căng một sợi tơ mảnh, ắt hẳn là cơ quan để mở cạm bẫy. Hai người nhìn nhau một cái, rồi bước qua…

Nào ngờ…

Vừa đặt chân, cảm thấy nền hang hơi trùng xuống như thể vừa đẩy một tầng đá, thì hai người lập tức biết là hỏng chuyện!

Cái dây bẫy là giả!!!

Nền đá mới là cơ quan thật!

Tạng Cẩu lúc này lập tức nhập vào vô ngã, chỉ thấy tứ phía có vô vàn đạo kình phong bắn đến rất rát. Cậu chàng vội chắn cho Phiêu Hương, đoạn rút thanh Lĩnh Nam của cô nàng ra múa liên tục.

Nháy mắt có tiếng tinh tang bật lên tanh tách như pháo trúc nổ ngày xuân.

Nhìn lại, thì dưới chân hai người đã nằm la liệt mấy trăm cây kim nhỏ như lông trâu.

“ Gã nào xây cái mộ này cũng ác thật. ”

Tạng Cẩu ném trả đao cho bạn, lau mồ hôi trán.

Tràng cảnh vừa rồi thực là hung hiểm, nếu không phải cậu chàng đã ngộ ra vô ngã thì dù có ba đầu sáu tay cũng không phản ứng kịp.

Lúc này, hai người lại càng thêm tò mò…

Tại sao người xây mộ cho Lí Thân lại đặt cơ quan ác độc như thế?

Hai người vượt qua được con đường hẹp thì tiến vào một gian phòng đá. Tạng Cẩu lần mò một chốc thì tìm được mấy cây đèn, bèn chắp mồi lửa thắp cho sáng lên.

Nơi đây ngoại trừ một bàn cờ ra thì không còn thứ gì cả…

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Là cờ thế. ”

“ Muốn đi tiếp, ắt phải phá được thế cờ này? ”

Tạng Cẩu nhìn lên bàn cờ đá, thấy lúc này trên bàn chỉ bày đã bày sắn hơn trăm quân cờ cả trắng cả đen. Mà bên ngoài bàn cờ có độc nhất một con cờ đen mà thôi.

Cậu chảng nghiêng đầu, nhìn sát vào bàn cờ thì phát hiện những quân cờ đen trắng trên bàn đã được gắn chắc vào mặt đá, không thể di chuyển được.Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Cờ cứ để tớ, Cẩu không biết chơi thì cứ ngồi ngoài phòng bị là được. Nếu như tớ đặt sai, kích động cơ quan thì hãy ra tay yểm hộ. ”

Tạng Cẩu gật đầu một cái, đoạn lại ngồi xếp bằng dưỡng thần.

Hồ Phiêu Hương quan sát trận cờ một lúc thật lâu…

Thế nhưng, bất luận cô nàng có quan sát bao lâu, gắng nhớ lại bao nhiêu thế cờ từng đọc trong sách thì câu trả lời cũng chỉ có một:

Chịu thua!

Bởi cờ trên bàn đã vào tàn cục, những chỗ còn trống trên bàn cờ nếu không phải là chỗ đã hết khí, thì là nơi không có tác dụng gì cả.

Lúc này Tạng Cẩu chợt mở mắt, lại chậm rãi nói với Phiêu Hương:

“ Này, có khi đấy không phải cờ đen đâu! ”

Tạng Cẩu tuy không biết chơi cờ, nhưng cờ vây dễ học khó tinh, bản thân cậu chàng cũng nắm được luật chơi.

Trí nhớ của Tạng Cẩu lại phi thường, chỉ nhìn thoáng qua trận cờ là ghi nhớ được hết thảy. Nãy giờ cậu chàng nhắm mắt dưỡng thần, thì cũng đã thử vô số nơi trên bàn cờ có thể đặt quân.

Nhưng cũng giống Phiêu Hương, quả nhiên là vô hiệu.

Tạng Cẩu đứng dậy, bước về phía bàn cờ, trong đầu nghĩ đến một chuyện to gan. Cậu lấy con cờ lên, dùng lực nhấn một cái. Chỉ nghe cách một tiếng, lúc mở tay, thì con cờ vốn thuần một màu đen tuyền đã trở thành một mặt trắng một mặt đen.

“ Té ra trên con cờ có cơ quan!! Nếu như để mình chơi quân trắng thì dễ rồi! ”

Hồ Phiêu Hương đón con cờ, thản nhiên đặt xuống một chỗ trên bàn cờ. Song, đáng lí nước cờ phải dồn quân đen vào thế bí, thì trên bàn cờ lại có biến hoá.

Chỉ thấy vang lên mấy tiếng loạt xoạt, một đám cờ đen đã biến thành cờ trắng!

Đồng thời, vách động cũng có tiếng gầm gừ kinh khủng của cơ quan đang vận hành. Tạng Cẩu nhìn lên trần, cả kinh:

“ Trần động đang sập xuống!!! ”

Quả nhiên lúc này trần đá của gian phòng đang lù lù ép xuống, mà cánh cửa nối ra con đường đá hẹp thì sớm đã bị chặn kín.

Trần động nặng cả vạn cân, nếu như ép xuống, thì cho dù là xương đồng gân thép cũng bị nghiến thành giấy.

Tạng Cẩu vội lấy con cờ vừa đặt xuống ra, ném cho Phiêu Hương, đoạn kêu thất thanh:

“ Đây không phải cờ vây đâu!! Cờ chúng ta cần đi là cờ đen!!! Mau phá thế cờ này đi!! ”

Cũng may trí nhớ cậu chàng hơn người, nên mới không mất thời gian tìm cờ.

Bản thân Tạng Cẩu thì phóng người lên, tung chưởng oanh kích vào trần động, hi vọng có thể kìm được thế hạ xuống của trần nhà.

Nếu đây là một hang động tự nhiên thì Tạng Cẩu sẽ không làm liều như thế, bởi nguy cơ làm sập động rất cao.

Nhưng hang động này rất rõ ràng được tạo ra bởi bàn tay con người, thế nên cậu chàng cũng không đi dùng lẽ thường mà nghĩ ngợi.

Hồ Phiêu Hương thì nghĩ thầm:

[ Vừa rồi mình đặt cờ vào sát một con cờ đen, về lí thì đã chiếm sạch tiên cơ. Nhưng nguyên một hàng quân đen của ta đều bị trở cờ… chứng tỏ cờ này không phải dùng luật ăn quân!

Đúng rồi!! Ở cuối hàng của mình cũng có một con cờ trắng chặn cứng! Tức là nếu như chặn hai đầu của một hàng quân, thì sẽ khiến chúng trở giáp quy hàng, cờ đen đổi thành cờ trắng? ]

Hồ Phiêu Hương chỉ kịp nghĩ đến đó, thì Tạng Cẩu đã thấm mệt mà trần hang càng lúc càng xuống thấp, nay còn cách đầu của hai người cỡ một gang tay mà thôi.

Đôi mắt cô nàng lia như điện xẹt, chọn trúng một vị trí hiểm mà đặt con cờ duy nhất xuống.

Tức thì…

Một đống quân trắng theo nước cờ được cô nàng đặt ra đó đã bị lật lại thành quân đen, mà trần hang cũng ngừng hạ xuống.

Sau đó, bàn cờ chậm rãi nhích sang một góc, để lộ một dãy cầu thang dẫn xuống sâu bên dưới.

Hai người nhìn nhau một cái, đoạn ngồi phịch xuống nền hang mà thở hồng hộc.

Chương 304: Hồi hai mươi sáu (10)

Tạng Cẩu thở không ra hơi nói:

“ Đứt hơi rồi… cửa sinh gì mà ác quá vậy? ”

Hồ Phiêu Hương đáp:

“ Nếu tớ đoán không sai thì nơi này dùng tư duy của người tương lai làm ra, sao có thể theo lẽ thường được? Xém nữa là tiêu đời rồi… ”

“ Tớ đoán cửa sinh tức là cửu tử nhất sinh, còn cửa tử thì thập tử vô sinh… ”

Tạng Cẩu mất một lúc mới điều chỉnh lại được hơi thở. Hai người lúc này mới theo chiếc cầu thang đi dần xuống đất.

Cầu thang càng đi càng dốc, đoạn dẫn vào một động đá rất lớn. Tạng Cẩu quét mắt khắp bốn phía, chỉ thấy hang động này rộng lớn như một thao trường luyện binh, nền hang lại không bằng phẳng mà có rất nhiều ngách thượng, hõm dốc. Măng đá từ trần hang kéo xuống tua tủa như rừng, khiến hang động vốn dĩ rất rộng lại như trở thành một mê cung nhấp nhô trùng điệp.

Nhưng đáng nói là ở đây chẳng có lấy một lối thoát nào, trừ một cửa hang cỡ trung ở đầu bên kia của hang động.

Hồ Phiêu Hương nói khẽ:

“ Chắc chúng ta cần phải đến chỗ đó mới vào sâu hơn trong mộ được. ”

Tạng Cẩu nghĩ thầm:

[ Mộ cổ này cạm bẫy trùng trùng, trong này hẳn là có nguy hiểm gì đây. ]

Nói đoạn, cậu chàng như phát hiện ra thứ gì, bèn kéo cô bạn vào sát bờ tường.

Hồ Phiêu Hương tuy không hiểu chuyện gì đang xảy ra, song tin tưởng bạn, nên cũng thuận theo. Tạng Cẩu trước tiên dùng tay nhẹ nhàng lấy một vật đưa lên nhìn kỹ…

Không thấy thì thôi, lúc nhận ra thứ Tạng Cẩu đang cầm trên tay thì Hồ Phiêu Hương không thể không thất kinh.

Ấy là một cái nanh dài cỡ một gang tay rưỡi, nhọn hoắt như dao cạo…

“ Thứ này… rốt cuộc là con quái thú gì mà lại… ”

Răng mà đã hơn một gang rưỡi, thì người nó còn đến cỡ nào??? Hồ Phiêu Hương nghĩ những chuyện này, song vì quá kinh ngạc nên không nói ra được.

“ Mặc kệ là thứ gì, thì rất có thể nó vẫn đang lởn vởn đâu đây trong này. Lại thêm cả cạm bẫy của mộ cổ, hang động này e là không dễ gì vượt qua được đâu! ”

Tạng Cẩu nói xong, thì Hồ Phiêu Hương đã lấy ra một cái bình thuốc. Cô nàng đổ thuốc bột ra, vẩy lên người mình và cậu chàng.

“ Thuốc của ông Tuệ Tĩnh đúng không? ”

“ Đúng vậy. Bột phấn này chuyên dùng để đối phó với chó săn, dùng để che đậy hơi người. ”

Hồ Phiêu Hương đáp xong, lòng lại thầm cảm ơn thiền sư Tuệ Tĩnh.

Tuệ Tĩnh thiền sư đề phòng trong động có thứ chúng ta chưa biết, nên đưa cho hai người mấy loại thuốc phòng thân. Bột phấn để che mùi cơ thể này là một trong số đó.

Hai người đã được che mùi cơ thể, bèn dùng khinh công tuyệt đỉnh nhẹ nhàng tiến lên phía trước. Đi được một thoáng, thì phát hiện bên dưới có tiếng gầm khẽ. Tuy cách một tầng đá, song hai người cũng biết ấy là con quái thú đang chuyển mình. Tạng Cẩu không nghĩ nhiều, kéo Hồ Phiêu Hương nép vào một hốc nhỏ. Trong bóng tối, hai người phải nép sát vào nhau, đoạn vừa lấy tay lần mò kiểm tra kỹ xem cái hốc này có giấu cơ quan gì không. Nếu chẳng may trong này là nơi tên độc, kim độc gì đó bắn ra, hai người nép trong này thì dù khinh công bằng trời cũng phải đi đời nhà ma một cặp.Song, cái hốc này không được mài nhẵn mà chỗ lõm vào chỗ thò ra, tên hay kim châm có đặt bên trong thì cũng không bắn ra ngoài được. Mà cái lỗ bé tí như vậy, cũng chẳng ai rảnh rỗi mà chui vào làm gì. Hai người lúc này mới thoáng yên tâm một chút.

Cậu chàng nghe thấy tiếng chân…

Không phải chân thú, mà là tiếng giày mài lên mặt đá.

Chứng tỏ những người vào mộ cũng đã tìm đến được hang đá này.

Con quái thú kia như thể cũng đánh hơi được có kẻ đang đi tới, không còn gây thêm tiếng động nữa. Trong bóng tối, nếu nheo mắt thì Tạng Cẩu có thể mơ hồ thấy một thân hình khổng lồ đang gợn sóng chuyển mình êm ru.

“ Con dị thú này… mình đứng lên cũng chưa đến vai nó! ”

“ Nhìn cách nó chuyển động, thì có thể đoán được ấy là một loại na ná hổ, nhưng to lớn hơn nhiều. Từ chân đến lưng chắc phải hơn nửa trượng. ”

Hồ Phiêu Hương cũng nhận xét

Rõ ràng luận về kiến thức Tạng Cẩu không bằng cô nàng, tâm tư cũng không tỉ mỉ cẩn mật bằng.

Lúc này, đã có hơn chục người chen nhau cầm mồi lửa tiến vào trong động. Nhìn những người này vẫn đang hăng hái tranh luận, cãi nhau ỏm tỏi thì đủ thấy họ vẫn chưa nhận ra nguy hiểm tiềm tàng nơi đây.

Tạng Cẩu tuy muốn cất tiếng nhắc nhở, nhưng Hồ Phiêu Hương đã đưa tay điểm ngay vào á huyệt của cậu chàng, lại thuận thế điểm mấy huyệt đạo không cho cậu chàng hành động. Đoạn nói thầm:

“ Cẩu chớ có quên bây giờ mình với họ là đối thủ, ai cũng muốn có được bí mật trong mộ của thánh Chèm. Cẩu ra tay mà làm gì? Hà huống chi mình vào cảnh tương tự, họ chắc gì đã ra tay tương trợ? ”

Tạng Cẩu vốn tin tưởng cô bạn, nên chưa kịp phòng bị đã bị điểm trúng vào á huyệt, thành ra không nói được, chỉ có thể dùng ánh mắt khẩn thiết nhìn Phiêu Hương.

“ Tớ biết cậu không nỡ để họ chết, nhưng làm người không thể cứng nhắc quá. Nghĩ mà xem, Cẩu cứu mạng họ lúc này, đến khi thấy bảo vật thì có chắc họ sẽ để yên không, hay ra tay tranh đoạt. Mà tớ nói thật, với võ công của Cẩu, thì quên cái chuyện họ sẽ đường đường chính chính dùng thực lực tới tranh đi? ”
Tạng Cẩu đâu phải không nghĩ tới những chuyện này?

Cậu chàng không phải kẻ đần, thừa biết lúc này là tình thế nào.

Cậu chàng cũng đã không phải đứa nhóc tì mù chữ năm nào, đã được dạy cho đại nghĩa dân tộc, cũng như trách nhiệm giữ vững non sông gấm vóc.

Song… chung quy cuối cùng vẫn chỉ là suy nghĩ lí trí. Đợi đến lúc Tạng Cẩu thực sự đứng vào cái vị trí hiện tại, cậu chàng chợt nhận ra mình không thể đứng nhìn cả chục người sống sờ sờ cứ thế mà chết.

Cậu chàng không máu lạnh đến thế.

Hồ Phiêu Hương thấy vai bạn run lên, bèn nhẹ giọng:

“ Được rồi, biết Cẩu không nhịn được đâu mà, song không phải lúc này! Dị thú kia là thứ chúng ta chưa biết, thậm chí có thể là quái vật ở thế giới tương lai cũng không chừng. Trừ phi chắc chắn giết được nó, bằng không tớ không để cậu ra tay. ”

Hai người mới nói chừng đó, thì thân ảnh con hung thú đã mất dạng trong bóng tối của hang động. Lấy nhãn lực của Tạng Cẩu, nhất thời cũng không tìm nổi vị trí chính xác của nó.

Tạng Cẩu biết trong hai người, cậu chàng là lực chiến đấu chủ đạo. Một khi bị trọng thương, việc tìm lại bí mật Rồng Không Đuôi ắt trở thành chuyện viển vông đã đành, thậm chí còn có thể liên lụy đến tính mạng của Hồ Phiêu Hương.

“ Nhìn xem, những người còn sống có đệ tử của Ngô trưởng lão, một đạo cô của Nga Mi, lại thêm Chấn Nguyên tử và Lí Thông, còn lại hình như đều là khách giang hồ không môn không phái. ”

Tạng Cẩu nhìn nhóm mười người, lặng lẽ gật đầu một cái. Cậu chàng quả thực không ngờ những quái khách độc lai độc vãng kia lại có thể tạo nên thế cân bằng với sáu môn phái lớn. Vậy mới nói trên giang hồ, người đông thế mạnh chưa chắc đã tốt.

Những khách giang hồ kia phải tự lăn lộn sinh tồn trong giang hồ hiểm ác, sau lưng không có trưởng bối chống đỡ, thành thử ánh mắt cũng cay độc, kinh nghiệm lịch duyệt thâm hậu. Nếu chỉ luận võ công thì so với những đệ tử đắc ý của sáu môn phái lớn chưa biết hơn kém ra sao, nhưng nếu là chuyện sống còn sinh tồn thì rõ ràng những người này giỏi hơn không chỉ một bậc. Mà trong mộ cổ quái dị, cơ quan bẫy rập đều được thiết kế bằng kỹ thuật tương lai này, võ công không có nhiều đất dụng võ thì những kẻ này đúng là như cá gặp nước.

Chấn Nguyên tử cơ hồ đã nhận ra sự khác thường, chỉ thấy lão đột nhiên ít nói hẳn, bước chân cũng vô tình chậm lại một chốc để cho những người khác lên trước. Số quái khách giang hồ quan sát một chốc, đã phát hiện cái hang nhỏ ở cuối động, bèn chỉ tay về phía ấy mà hô to:

“ Xem kìa, bảo vật hẳn là ở phía sau ấy rồi. ”

Lúc này mọi người giương đuốc, chậm rãi chọn một con đường ngắn nhất đi về phía hang động.

Đúng lúc này!

Con dị thú đột nhiên chồm lên từ một góc không ngờ, phóng mình về phía đoàn người. Tấm thân khổng lồ nặng hàng trăm cân của nó đang nằm im lìm như tảng đá, thế mà thoắt một cái đã có tốc độ kinh hồn chẳng khác nào tên rời cung cứng. Từ lúc nằm mai phục, đến lúc chồm dậy vồ người, lại chẳng hề phát ra một tiếng động nào.

Dẫn đầu lúc này chính là hai đệ tử Cái Bang và Nga Mi. Vừa thấy dị thú xồ tới là một người đã đề chưởng, người kia rút kiếm toan đâm. Nhưng quái vật nó lực lớn vô cùng, chỉ một cái vồ như thế mà vuốt chân của nó đã đâm thủng người cả hai. Hai vị đệ tử tinh anh của sáu đại môn còn chưa kịp nhìn thấy kẻ thù là ai thì đã tuyệt khí, ngọn đuốc ở tay rơi ra lăn xuống đất.

Bấy giờ mọi người mới nhìn rõ được hình dáng của quái thú…

Chỉ thấy thú này thân cao gấp hai một con hổ lớn, bắp thịt toàn thân nổi lên cuồn cuộn, lông trên người độc một màu xám nâu. Ấy thế mà cái đuôi chỉ ngắn một mẩu như đuôi thỏ, trông đến là mất cân đối. Đầu dị thú như đầu báo, cửa miệng chìa ra hai cánh nanh dài đến gần một xích…

Ấy là một con hổ nanh kiếm.

Giống thú này đáng lẽ đã tuyệt chủng từ mấy chục ngàn năm trước, hơn nữa cũng không có hóa thạch xuất hiện ở vùng Tây An này. Thế nên ở trong mộ Lí Thân đột nhiên lòi ra một con, tuyệt đối không phải tự nhiên.

Dị thú trợn mắt lên sòng sọc, nhìn đoàn tám người còn sống với vẻ đầy hiếu kì. Nó rống lên một tiếng, đoạn liếm mép, tựa hồ như đang nghĩ hai người này còn chưa bõ dính răng.

Chương 305: Hồi hai mươi sáu (11)

“ Yêu quái, xem chiêu! ”

Quần hào biết phải đánh bại con hung vật này may ra mới có thể có cơ hội kiếm chác, thành thử đều lăm lăm binh khí. Chấn Nguyên tử dẫn đầu múa âm dương đao, đánh ra mấy tuyệt chiêu trong đao pháp độc môn nhằm ngay cần cổ con dị thú mà bổ xuống. Lúc nó sống thì chưa có võ công, cũng chưa có vũ khí bằng sắt, thành thử bản năng của nó không mách bảo nó phải tránh. Con hổ trúng đòn, nhưng da lông nó quá dày, thành thử đao của Chấn Nguyên Tử chỉ đâm vào được nửa thốn là không cách nào tiến thêm. Nó lắc mình một cái bẻ gãy cả hai thanh âm dương đao, đoạn rú lên một trận, hung tính hoàn toàn bộc phát, đôi mắt đã hằn lên tia máu.

Con hổ hung tợn chồm đến, buộc Chấn Nguyên tử phải lùi nhanh về sau. Lúc này lại có hai quái khách trong đoàn chồm tới, vung khí giới đánh chặn. Nhưng một đòn của Chấn Nguyên tử đã dạy cho con hổ biết thứ vũ khí quần hào đang cầm có thể tổn thương đến nó. Thế là nó uốn thân một cái, hụp đầu né đi hai chiêu, đoạn lại nhướn cổ há miệng nhè ngay ngực của một tên mà cắn mạnh một cái.

Người nọ không kịp phòng hờ, hai cái nanh dài của dị thú tưởng như lưỡi dao găm, cắm ngập thẳng từ sau lưng xuyên qua đến tim. Y chỉ ú ớ được hai tiếng thì đã bị con thú lắc cổ quăng sang một chỗ, mũi máu xộc lên tanh lợm mũi. Tên còn lại chưa kịp hoàn hồn, không kịp tránh khỏi chỗ con thú quăng tên đồng hành xấu số, thế là bị cái đầu của nó nện cho một cái vào ngực. Đầu của quái thú vừa nặng vừa cứng, bị đánh trúng không khác gì bị chùy giáng. Y lập tức phun máu, rên một tiếng. Nhưng y chưa kịp chạy thì bàn chân của con thú đã tát cho một cái lệch mặt gãy cổ, lúc này chỉ còn thoi thóp.

Con thú bị mùi máu kích động, gầm lên một tiếng nữa.

Thấy nháy mắt bốn người đã bị nó giết, quần hào lúc này càng thêm khủng hoảng.

Hồ Phiêu Hương bỗng nói:

“ Cái nanh của con thú này chìa ra quá dài, tuy là lợi hại, song cũng là nơi yếu nhược dễ gãy! Cẩu xông ra thì nhằm đó mà đánh. ”

Đoạn đưa tay giải cả hai huyệt cho Tạng Cẩu.

Cậu chàng nhìn bạn gật nhẹ đầu, lại thầm kinh sợ trước độ hung mãnh của con hổ nanh kiếm. Nếu ban nãy cậu chàng xông ra trước tiên, thì e là đã ăn khổ dưới nanh vuốt của nó.

Chấn Nguyên tử mất đao, bèn lấy chưởng làm đao, cùng sáu người còn lại bày một thế trận để chống cự. Lão bèn nói:

“ Yêu quái không quá thông minh, mọi người dùng thế trận thể nào cũng đánh được! ”

Chẳng ngờ nói chưa dứt lời thì đã có một kẻ đá mạnh vào xương cụt của lão, làm lão ngã sấp vào nanh vuốt của con thú. Y vừa cười vừa mắng:

“ Lão khôn thế thì đánh một mình đi! ”

Y biết lão này mồm nói bày trận, nhưng rõ ràng lại chiếm vị trí chủ trận, có thể điều tiết công thủ. Nếu như tin theo trận thế của lão, thì chẳng khác gì tự biến mình thành con cờ để lão cho lão bày binh bố trận. Lúc ấy mọi người liều sống liều chết đến kiệt sức, thì lão hồ li kia sẽ đứng ở sau lưng làm ngư ông đắc lợi.

Nói đoạn, y phóng mình xuống hang đá bên dưới, lao mình về phía hang đá nhỏ bé.

Lí Thông bèn quát:

“ Lão phu ngăn hắn lại, chân nhân hãy chống cự! ”

Đoạn tranh thủ lúc này Chấn Nguyên tử phải vần nhau với con hổ mà đuổi theo kẻ kia về phía cửa hang.

Hai người còn lại thấy thế, bèn nói:

“ Chân nhân võ nghệ siêu quần, bọn ta có ở lại cũng là cản tay cản chân. ”

Đoạn cũng theo gót Lí Thông.

Tạng Cẩu thấy đoàn đội này thoáng cái đã quay ra hãm hại lẫn nhau, chia năm sẻ bảy thì rất đỗi kinh ngạc. Lúc này Hồ Phiêu Hương mới nói:

“ Cậu xem, cái cửa hang kia rất thấp, một người bình thường có khi phải hơi cúi mới vào được. Con quái thú kia to như cái cột đình, đuổi theo làm sao? Có mỗi Cẩu là nghĩ nên hợp lực đánh chết nó thôi. ”

Tạng Cẩu thấy chuyện đột nhiên rẽ theo hướng này, không khỏi cảm thấy ngao ngán.Phiêu Hương thấy thế lại nhắc:

“ Nếu tình thế đã thế này, Cẩu chớ có nhảy vào vội, bằng không chỉ khiến những kẻ này thêm chia năm sẻ bảy, hại nhau nhanh hơn mà thôi. ”

Chấn Nguyên tử bị con hung thú dồn vào chân tường, nghĩ bụng cứ đau khổ chống đỡ thế này không phải là cách, lâu dần thể nào cũng vào bụng ác thú, bèn gọi với theo:

“ Các người có lấy được bảo vật, có thứ này cản đường cũng chẳng thể nào ra ngoài được! ”

Nhưng lời của lão như đá chìm đáy bể.

Tên khách giang hồ đi đầu cười hô hố, nói:

“ Có được bảo vật địch lại ngàn quân, chúng ta sẽ là thiên hạ vô địch. Lúc ấy xưng bá võ lâm, thậm chí đăng cơ xưng đế còn được, nữa là dọn dẹp con quái thú nhãi nhép! ”

Lí Thông lúc này đã đến sát sườn y, quát to:

“ Chạy đi đâu! ”

Đoạn tung chưởng đánh úp vào hậu tâm.

Nhưng kẻ này cũng là tay sâu cay, vừa nghe có tiếng chưởng phong rít lên là y đã xoay người tung ngay một chưởng đoạt mạng về phía Lí Thông. Lúc nét cười dữ tợn của y hằn sâu trong mắt hai kẻ đang đuổi sát phía sau thì Lí Thông đã trúng chưởng nôn ra một búng máu, cả người văng ra rồi lăn xuống một cái hốc, sống chết đã không rõ.

Hai kẻ đi sau nhìn nhau, chợt không hẹn mà cùng phóng ám khí, thừa cơ kẻ dẫn đầu vừa tung đòn sát thủ cũng phóng ra mấy mũi ám khí về phía trước. Gã dẫn đầu quả nhiên không kịp phòng hờ, trúng ngay mấy mũi vào ngực, nghẹn giọng trợn mắt nhìn một cái rồi cũng gục xuống.

Hai tên này thấy mình đắc thủ thì lập tức cướp đường vượt lên, lại tung cước đạp gã nọ vào cái hốc nơi Lí Thông quỵ ngã, cười cợt;

“ Để các ngươi giải quyết ân oán với nhau dưới đó đi. ”
Hồ Phiêu Hương thấy cảnh này, bèn ghé tai nói thầm với Tạng Cẩu:

“ Hai người này muốn lợi dụng Lí Thông cầm chân đối thủ đây mà. ”

Lúc này hai tên nọ như đã đạt được hòa ước, cùng lúc phóng mình vào cái cửa động nhỏ kia, đoán chừng sẽ tranh đoạt sau khi thoát được cái họa dị thú sau lưng.

Bấy giờ, chỉ còn một mình Chấn Nguyên tử chống đỡ…

Con hổ nanh kiếm càng đấu càng hăng, da dày lông cứng, chưởng của lão đánh vào không tạo được mấy thương tổn. Mà nanh vuốt của nó thì trái hẳn, chỉ cần cứa nhẹ qua là lão đã đứt da rách thịt. Chấn Nguyên tử lúc đầu còn có thể đứng mà đối chiêu, nay thì đã phải vừa lăn vừa nằm, vừa ngồi vừa lộn, bộ dáng thê thảm không nói nổi.

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Lão này cứ suốt ngày đòi tranh bí mật của thánh Chèm, thật lòng chả muốn cứu lão tí nào. ”

Tạng Cẩu vỗ vai bạn, nói:

“ Được rồi mà… Cậu cho tớ mượn thanh Lĩnh Nam, không thì không chém nổi con quái vật này đâu. ”

Hồ Phiêu Hương biết chuyện này can hệ tới sống chết của bạn, nên cũng không phản đối gì. Song cô nàng trước giờ chưa từng tin tưởng nhân phẩm của lão Chấn Nguyên tử, bèn nói:

“ Được. Nhưng giết quái thú xong, trừ phi tớ tự hiện thân, bằng Cẩu đừng gọi tớ, cũng chớ có đến đây đưa tớ ra. Đến khi Chấn Nguyên tử đi khuất rồi hẵng tính. ”

Tạng Cẩu gật đầu, một tay cầm đao Lĩnh Nam, một tay mó vào túi lấy Quỷ Diện Phi Châu bằng đồng đen của Quận Gió ra thủ sẵn, đoạn lại tung mình ra khỏi chỗ ẩn thân. Lúc này thì Chấn Nguyên tử đã ngã vật ra, hai tay lão khóa lấy hai chân trước của con hổ không cho nó cào xé, còn toàn thân phải dùng một môn công phu gọi là Kim Xà Triền Thân để khốn khổ né những cú táp của quái thú. Lúc này hình thể quá lớn của con hổ lại thành ra vướng víu. Mặc cho nó cúi thấp cổ hết mức cũng không nhướn được xuống đến ngực Chấn Nguyên tử, chỉ có thể nhè phần đầu để cắn, thế nên lão mới chống cự được.

Tạng Cẩu lập tức nhảy tới, vung tay ném hai viên phi châu tới, nhè hai cái nanh của con hổ mà tấn công.

Hổ nanh kiếm tự biết nanh của mình quý giá, nên theo bản năng nghiêng đầu đi tránh. Nó sao mà ngờ được hai vật đen đủi như hòn đá bình thường kia lại cứng đến thế. Nó nghiêng đầu đi bảo vệ cặp nanh, thành thử má và quai hàm lần lượt trúng phải phi châu.

Quỷ Diện Phi Châu cực kì cứng rắn, nội lực của Tạng Cẩu lại vì nhiều cơ duyên đã đạt tới mức hùng hậu vô cùng, thành thử một đòn phi châu này vừa đánh ra đã đánh sái hàm con hổ, khiến nó gãy mấy cái răng hàm. Con thú nghiến răng gầm lên, bỏ mặc Chấn Nguyên tử mà phóng mình về phía Tạng Cẩu.

Tạng Cẩu thấy đôi chân con quái thú như sắt, không dám liều đỡ, bèn đảo hướng nghiêng người đi né đòn. Chỉ nghe đánh ầm một cái, vách đá nơi cậu chàng vừa đứng đã bị con thú đánh cho lở ra một miếng.

Đánh trượt, song con hổ dữ chưa chịu thôi. Chỉ thấy nó nhắm chuẩn vị trí, rồi cũng phóng mình theo Tạng Cẩu, cả cái đầu như quả đạn pháo nhè ngay bụng cậu chàng mà tông tới.

Tạng Cẩu sớm biết dị thú cực kì lợi hại, bèn lách mình tránh, đoạn lại cầm đao Lĩnh Nam phạt mạnh. Con hung thú đã biết đồ vật kì lạ trong tay mấy “ con khỉ ” kia lợi hại, bèn rùn mình tránh đi.

Lúc này Chấn Nguyên tử mới hết bàng hoàng, lão lại thầm nghĩ:

[ Té ra tên nhóc An Nam này nấp ở đây từ nãy đến giờ. Nó nhảy vào đánh con thú, hẳn là trên người thú này có giấu kho tàng đây. Lí Thông sống chết chưa rõ, mình cứ vào đòi chia một phần với nó thì hơn. ]

Nghĩ là làm, lão bèn nâng chưởng đao lên, nói:

“ Thiếu hiệp chờ đó, ta đến trợ chiến đây! ”

Đoạn cũng phóng người tới, đánh ra mấy chiêu. Tuy là khí thế hùng hổ, nhưng kì thực chỉ là diễn, còn nội kình lão sử xuất rất đỗi qua loa lấy lệ, rõ ràng là có ý bảo lưu lại nội lực. Tạng Cẩu được bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn dạy dỗ, rất nhạy cảm với kình khí, thành ra màn kịch này của lão đâu thể qua nổi mắt cậu chàng? Song cậu chàng không thèm nói gì, cứ ngưng thần chiến đấu với con dị thú.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau