THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 286 - Chương 290

Chương 286: Hồi hai mươi lăm (11)

Tạng Cẩu nghe đến ứa gan, nói:

“ Lão hồ li, chẳng lẽ vợ chồng Tần đại ca đã bị lão… ”

“ Đâu phải do ta? Rõ ràng là tiểu tử nhà ngươi dùng phi châu, đánh đoạn tâm mạch của hai vợ chồng con gái ta. Có câu hổ dữ không ăn thịt con, chẳng lẽ Đường Vân ta không bằng cả cầm thú hay sao? ”

Gia Luật Vân giả vờ đau thương và tức tối quá độ, thở hào hển, ho khùng khục. Mặt lão đỏ tấy lên, trong đôi mắt toàn là hận ý và bi thương.

Nhân mã của sáu môn phái đều đã phẫn nộ la ó:

“ Đúng! Chẳng nhẽ Đường lão lại đi giết con gái mình dứt ruột đẻ ra? ”

“ Hai tiểu tử Nam man, các ngươi là dạng man di mọi rợ, đối với các ngươi giết người thân của mình có lẽ không phải chuyện gì quái lạ. Nhưng người trung nguyên bọn ta thấm nhuần phong hóa, làm sao có thể làm chuyện táng tận thiên lương như thế? Cho nên quỷ kế của các ngươi thất bại rồi! ”

Quảng Thành Tử cười vang:

“ Ha ha, các ngươi đúng là bị thông minh hại! Các ngươi tưởng người trung nguyên bọn ta cũng mất hết nhân tính như man tộc các ngươi hay sao mà lại dùng thứ hoa ngôn hạng bét ấy để vu oan giá họa? Tưởng quần hào thiên hạ đều không có mắt hay sao? ”

Chấn Nguyên Tử cũng trầm giọng:

“ Lưới trời lồng lộng, thưa mà khó thoát. Nay đã mời được Đường lão cũng như chư vị anh hào đến để ba mặt một lời, thì các ngươi còn gì để mà nói? ”

Tạng Cẩu và Phiêu Hương nghe đến chỗ Tần Trảm và Đường Nhu có thể đã bị lão hạ độc thủ, không khỏi đau lòng, nào có thời gian mà lí đến những người này nói nhảm?

Hồ Phiêu Hương nghĩ thầm:

[ Những lời nói của lão Đường Vân thực ra chỉ cần có người dụng tâm điều tra một thoáng sẽ đổ bể. Thế nhưng hiện giờ không bằng không chứng, người ta lại có thành kiến với mình và Tạng Cẩu. Có câu khác máu tanh lòng, xem ra bài học năm năm trước những người đứng đầu võ lâm này chẳng học được tí nào.

Hỏng! Hắn định dùng chuyện của vợ chồng anh Tần Trảm để kích động mình ra tay. Lúc ấy sẽ bị khép ngay là “ có tật giật mình ”. ]

Ý nghĩ xoay chuyển như điện, cô nàng biết bây giờ Gia Luật Vân chưa lộ sơ hở nào trong lời kể, tuyệt đối không thể bứt dây động rừng, bằng không đường sống nhỏ bé cuối cùng sẽ mất đi ngay, vội vàng đánh mắt ra hiệu cho Tạng Cẩu.

Hồ Phiêu Hương biết bạn mình là người sống tình cảm, sợ cậu chàng giận quá mất khôn, nên rất lo lắng.

Điều cô nàng sợ may sao lại không xảy ra.

Tạng Cẩu đang định vận khí lên, thì chợt phát hiện xích đồng đen ở tay và chân càng thít chặt, tự biết lúc này không có cách nào động thủ, bèn nghĩ:

[ Giờ có đánh cũng chỉ khiến cả hai đứa chết toi, chi bằng tin tưởng Phiêu Hương có thể phá được khốn cảnh. ]

Cậu chàng bèn thả lỏng toàn thân, thở đều mấy hơi để hạ hỏa, đoạn lại đánh mắt sang chỗ cô bạn, ánh mắt hàm chứa nhiều điều.

Hồ Phiêu Hương bèn thở dài, thực chất là giấu một hơi thở phào nhẹ nhõm.

Cô nàng lúc này đã không phải lo đến một tòa núi lửa chực phun trào bên cạnh, có thể bình tĩnh nghĩ về tình cảnh hiện giờ.

[ Đường Vân hẳn là tính hại bọn mình xong, sẽ rời khỏi Tây An ngay, khôi phục thân phận quý tộc Mông Cổ. Hèn chi mình cứ băn khoăn mãi, chẳng lẽ chỉ vì một câu chuyện khó mà kiểm chứng của lão già họ Lí mà làm quần hào thiên hạ, tính cả những vị đức cao vọng trọng như Diệu Định sư thái, Ngô trưởng lão, Nguyên Mãn đại sư quay lưng ngay! Té ra là do Đường Vân đổi trắng thay đen từ trước, mới khiến người ta có thành kiến. Xem ra mình trách oan họ rồi. ]

Cô nàng lại nghĩ thầm:

[ Nếu như quần hùng thiên hạ thực sự cùng một phe với Lí Thông và Đường Vân, thì đã chẳng phải bày nhiều trò như thế để làm gì cả. Chắc là Nguyên Mãn đại sư, hoặc Trương chân nhân ngăn không cho người ta giết mình diệt khẩu.

Muốn làm quần hùng thiên hạ ác cảm với hai ta để dễ bề vu oan giá họa thì Đường Vân phải xuất hiện trước, nhưng cũng không thể lấy lời nói một người để thuyết phục các trưởng môn, tất phải có kẻ làm chứng.

Nhân chứng thì dễ ngụy tạo. Trong số những trại chủ và thuộc hạ hôm đấy dự yến, ắt không thiếu kẻ tham sống sợ chết, chỉ cần lấy thuốc giải ra khống chế, lại lấy lợi dụ dỗ, thì không khó để điều khiển chúng. ]

Hồ Phiêu Hương nghĩ tới đây, thì Gia Luật Vân đã diễn xong cảnh thương tâm quá độ, mới kể tiếp rằng:“ Các vị trại chủ hầu hết bị chúng giết, địa bàn bị bọn Đào Khiêm nuốt chửng. Lão phu và những người này may mắn được sống, cũng đều nhờ cả vào tiểu tế thí mạng chặn hậu. Chỉ có Nhu nhi… Nhu nhi thấy trượng phu của nó… ”

Lão nói đến đây lại khóc nấc lên, ngửa cổ than dài:

“ Trời cao không có mắt! Trảm nhi, trước giờ nhạc gia ta vẫn hiểu nhầm con, chưa kịp bù đắp, mà con đã hi sinh tráng liệt. Mấy trăm mạng người của Đường gia chỉ còn bộ xương già, lão còn sống làm gì?? ”

Quần hào càng nghe càng phẫn nộ, quát to:

“ Đúng là không thể tha thứ được! ”

Ngô trưởng lão cũng lắc đầu:

“ Tần minh chủ trước làm nghề chém thuê giết mướn, lấy danh xưng làm Bách Nhân Đồ, khiến người trong thiên hạ vừa sợ hãi lại vừa khinh thường. Đến khi y làm minh chủ, ta mới có dịp gặp mặt, thực sự là một trang nam nhi đội trời đạp đất trọng nghĩa trọng tình. Y chết oanh liệt như thế, thực khiến người ta cảm thấy đáng tiếc. ”

Hồ Phiêu Hương làm như không chú ý đến, chỉ tiếp tục nghĩ cách ứng phó.

[ Mắt xích yếu nhất của toàn bộ chuyện này hẳn là ở thời điểm! Tại sao lão Gia Luật Vân và lão họ Lí không đem chuyện này làm rộn lên từ cái lúc mình và Cẩu bị bắt, mà lại chờ đến bây giờ? Câu trả lời chỉ có một: trong kế hoạch ban đầu của hai người, buổi hoạch tội hôm nay không tồn tại!

Gia Luật Vân chỉ định xuất hiện sau màn, vu oan giá họa cho mình và Tạng Cẩu trước mặt võ lâm mà không có hai đứa ở đó để đối chứng, rồi cao bay xa chạy. Y là ám tiễn! Còn lão già họ Lí chỉ định cướp lấy chìa khóa đá, mở cửa mộ lấy của yên ổn xong xuôi rồi, thì sẽ giết phứt hai đứa. Lão là minh thương!

Đáng tiếc mộ thánh Chèm không đơn giản đến thế, y lợi dụng sức sáu môn phái lớn cũng không lấy được bí mật, nên mới phải thay đổi kế hoạch để ép mình và Tạng Cẩu đưa chìa khóa Loa thành. Thế nên, Gia Luật Vân mới buộc phải xuất hiện ở đây, trong khi đáng lí giờ đã êm ấm ở nhà làm vương gia. ]

Cô nàng đã bắt được điểm yếu nhất, giờ có thể thừa hư mà nhập.

Hồ Phiêu Hương hất tóc ra sau, mỉm cười:

“ Đường lão nói như thế, tức là bản thân ông không thẹn với lòng? ”

“ Không sai! ”

Gia Luật Vân nói bằng giọng đanh thép, nhưng lại âm thầm chột dạ.

[ Lẽ nào con yêu nữ này phát hiện ra điểm gì? ]Từ sau chuyện ở Tam Môn Hiệp, lão hồ li này đã biết Hồ Phiêu Hương tuy tuổi nhỏ nhưng tâm tư cực kì tỉ mỉ, một sơ hổ nhỏ bằng sợi tóc cũng bị cô nàng nhìn thấu, theo đó mà khều banh ra, đánh sập toàn bộ thế cục lão khổ công dàn dựng. Không thể không nói, Hồ Phiêu Hương bây giờ chính là tâm ma của Gia Luật Vân. Thế nên ban đầu lão định ẩn trong bóng tối, ép cô nàng vào thế phòng thủ bị động. Trước là vu oan cho hai người trước mặt các lộ anh hùng, rồi cao chạy xa bay, tránh tuyệt đối chuyện phải đấu trí mặt đối mặt với Hồ Phiêu Hương. Đến lúc ấy không bằng không cớ, cũng không người đối chứng, cô nàng dù có tài trí bằng trời cũng phải hàm oan mà chết. Xảo diệu thế nào, mộ của Lí Thân lại cần thêm một chìa khóa Loa thành mới có thể mở ra cửa sinh, nên lão mới buộc phải xuất hiện đối mặt với cô nàng.

Hồ Phiêu Hương bèn tiếp:

“ Không biết trong chư vị anh hùng ở đây, có ai thạo y thuật hay không? ”

Cô nàng vừa nói dứt lời, thì Đường Vân đã giật mình khẽ một cái.

Hành động này cực nhỏ, có thể qua mắt toàn bộ người đang có mặt, chỉ trừ bỏ Hồ Phiêu Hương nãy giờ vẫn theo sát nhất cử nhất động của lão.

Thấy đối phương đã bị bất ngờ, cô nàng bèn cười thầm.

Đường Vân đã xuống hạ phong, vào thế bị động!

Thêm một lần nữa!

Quần hào nghe xong bèn la ó:

“ Chuyện đã đến nước này mà ngươi còn định nhờ chúng ta hiệp trợ hay sao?? ”

“ Yêu nữ Nam man không biết liêm sỉ. ”

Hồ Phiêu Hương mặc kệ những tên này chửi bới, chỉ nhìn về phía sáu người dẫn đội, cười nhạt:

“ Bọn ta tự kiểm chứng cũng được, chỉ sợ các người không tin. Nếu đã là luận tội, chẳng phải nên để bọn ta có cơ hội chứng minh mình trong sạch hay sao? Đến yêu cầu đơn giản này cũng không chịu đáp ứng, thì bày vẽ nhiều trò như thế làm gì, cứ một đao chém cụt đầu hai người bọn ta là được. ”

Nói đoạn ngẩng đầu, chĩa cần cổ về phía quần hào, nói:

“ Đây! Chém đi! Có giỏi thì chém ngay đi! ”

Quần hào đã lắm người rút đao bạt kiếm, binh khí rời vỏ vang lên những tiếng thanh thúy bức người. Song Hồ Phiêu Hương chẳng thèm để vào mắt.

Cô nàng thừa biết có một người ắt sẽ ra tay.

Cho dù bốn trưởng môn, Nguyên Mãn đại sư, Ngô trưởng lão không ra tay ngăn cản thì y cũng chắc chắn sẽ mở lời:

“ Ngừng tay! ”

Kẻ lên tiếng trước nhất chính là Lí Thông.

Y đương nhiên không thể để Hồ Phiêu Hương bị loạn đao chém chết ngay lúc này.

Không phải y đột nhiên thức tỉnh lương tri, hay nổi lòng nghĩa hiệp gì.

Chỉ đơn giản là xác chết thì không thể nói.

Hồ Phiêu Hương lúc này mới nói:

“ À quên mất, chém chết chúng ta bây giờ, thì cả cái võ lâm này đều là lũ ngụy quân tử, cả ngày đi đóng kịch anh hùng như phường ả đào con hát cho thiên hạ xem. ”

Câu này chửi ngược cả võ lâm trung nguyên là ngụy quân tử, khiến Quảng Thành Tử lẫn Chấn Nguyên Tử đều giật giật ria mép. Mà quần hào chung quanh cũng hận tới ngứa răng, chỉ giận chưa thể bạt đao lao vào chém bất chấp can ngăn của Lí Thông. Song… dù sao họ vẫn đủ tỉnh táo để biết, nếu mình làm thế thì chẳng khác nào khiến câu nói kháy của Hồ Phiêu Hương thành sự thật.

Chương 287: Hồi hai mươi lăm (12)

Cái hành vi tự vả vào miệng mình, trừ phi là kẻ ngu độn, hoặc giả không có chính kiến ra, trên đời chẳng ai lại đi làm cả.

Trương Đan Phong đứng dậy, nói:

“ Để ta đích thân giúp hai người, tiểu ni tử không còn gì để nói rồi chứ? ”

“ Thế thì tốt, nhưng không biết y thuật của ngài… ”

Hồ Phiêu Hương không ngờ Trương Đan Phong lại lên tiếng đáp ứng.

Lúc này quả là khó xử…

Người ta là một trong các trưởng môn đức cao vọng trọng, đồng ý ra mặt hành y, thực là khó mà từ chối.

Nhưng cô nàng lại lo không biết y thuật của Trương Đan Phong như thế nào.

Ngộ nhỡ không đủ cao thì thực là không xong.

Trương Đan Phong bèn đáp:

“ Y thuật của ta không xứng làm danh y, nhưng bệnh tật bình thường, hoặc là vết thương trên giang hồ ta đều có thể xử lí. ”

Hồ Phiêu Hương nghe xong bèn nhăn mặt, nói:

“ Thế thì không đủ dùng rồi. ”

“ Yêu nữ ngươi đang cố tình câu giờ phải không? ”

“ Rõ ràng là làm khó! ”

Trương Đan Phong bèn cười:

“ Tiểu ni tử, chẳng lẽ muốn mời bậc thần y tuyệt đỉnh hay sao? ”

Riêng Gia Luật Vân thì không khỏi cười thầm. Độc mà lão sử dụng là bí dược độc môn của Mông Cổ, không có triệu chứng rõ ràng, lại khó mà dùng những phương pháp bình thường để phát hiện ra dấu vết.

Chẳng thế, mà những kẻ tham sống sợ chết hồi nào ở Tam Môn Hiệp phải ngoan ngoãn nghe theo lão, đến đây làm chứng vu oan giá họa cho hai người Tạng Cẩu Phiêu Hương hay sao? Phải biết những kẻ này sau chuyện ở Đường phủ đều có tìm thầy thuốc bắt mạch thăm bệnh, nhưng đều không thấy được dấu vết gì.

Nay Trương Đan Phong cũng thừa nhận y thuật của y không tính là quá cao, Gia Luật Vân lão còn phải lo chuyện gì nữa kia chứ?

Mà Hồ Phiêu Hương cũng sớm đã tính đến chuyện đó, nên mới bảo y thuật của Trương Đan Phong không đủ cao.

Đúng lúc này, bất chợt có một người lên tiếng chen ngang:

“ Trương chân nhân, có thể để lão hủ thử một phen không? ”

Đoạn, có một người mặc áo xô gai chậm rãi bước ra khỏi biển người, thản nhiên đi về phía hai người Tạng Cẩu và Phiêu Hương.

Quần hào nheo mắt, chỉ thấy ấy là một ông già râu tóc bạc trắng, bên vai đeo hộp thuốc, tay còn lại chống gậy. Trên búi tóc củ hành có cắm một cành cây con con còn mấy cái lá xanh chưa héo, chắc là mới tiện tay bẻ xuống để làm trâm. Thoạt nhìn ông lão hết sức bình thường, chẳng có vẻ gì là thần y cả.

Nhưng Tạng Cẩu và Phiêu Hương khi gặp được lão thì lại giật mình.

Bởi… hai người họ vẫn đinh ninh là ông đã mất từ bảy năm trước, trong cái ngày mà Tửu Thôn đồng tử vào cung ám sát Chu Đệ rồi.

Ông chính là Đại Y thiền sư – Y Thánh Tuệ Tĩnh thiền sư.

Hồ Phiêu Hương còn phát hiện…

Trương Đan Phong hầu như không hề ngạc nhiên khi thiền sư xuất hiện.

[ Chắc thiền sư không có danh tiếng gì ở võ lâm trung nguyên chăng? ]

Cô nàng tự nhủ.

Tuệ Tĩnh thiền sư lên vái mọi người, nói:“ Chư vị trưởng môn các phái, các vị anh hùng hào kiệt, lão hủ cũng biết chút nghề y, chi bằng để lão hủ thử xem. ”

“ Người này là ai? ”

Quảng Thành tử, Chấn Nguyên tử và Ngô trưởng lão đều chưa từng gặp Tuệ Tĩnh thiền sư, tự nhiên là thấy hoài nghi.

Riêng Nguyên Mãn đại sư và Diệu Định sư thái thì có gặp qua thiền sư, bèn nói:

“ Nếu thiền sư chịu ra tay thì thật là quá tốt. ”

Nhưng biết ông rõ nhất thì phải nói đến Trương Đan Phong. Tuệ Tĩnh thiền sư và Trương Tam Phong có thể coi là bạn vong niên, thành thử ông cũng từng lên núi Võ Đang mấy bận. Trương Đan Phong cũng từng thay mặt sư tổ tiếp thiền sư, thành ra tài năng đức độ lẫn cách làm người của ông y đều biết rõ hơn người khác.

“ Lấy y thuật của thiền sư thì tự nhiên không có chuyện chẩn đoán sai. Lấy nhân cách và phẩm giá của thiền sư thì tự nhiên không có chuyện thiên vị. Ngài đã chịu xuất thủ thì Đan Phong đâu dám không nghe? ”

Lời nói của Trương Đan Phong càng khiến các lộ anh hùng phải ngơ ngác kinh ngạc. Bấy giờ có không ít người băn khoăn suy đoán thân phận của ông.

Tuệ Tĩnh thiền sư gật đầu, lại nói:

“ Nào, con muốn ta kiểm tra cái gì. ”

Hồ Phiêu Hương bèn cười, đáp:

“ Thiền sư khám cho con một lượt những người còn sống ở Tam Môn Hiệp kia, trong vòng nửa tháng họ có từng trúng độc không, và trúng loại độc như thế nào. Từ độc tính, độc lực, đến thời gian phát độc. ”

Tuệ Tĩnh thiền sư mỉm cười, vẫy tay với những người đến từ Tam Môn Hiệp.

Trước đấy, lúc ông xuất hiện, Gia Luật Vân còn tỏ ý khinh thường. Thế nhưng nay thấy thái độ của quần hào thì không khỏi thấp thỏm lo âu. Đặc biệt là thái độ của ba người Nguyên Mãn đại sư, Diệu Định sư thái và Trương Đan Phong với ông thì y càng thấy bất an.

Tuệ Tĩnh thiền sư chậm rãi đến trước từng người, xem qua sắc mặt một thoáng, đoạn nhổ một sợi tóc bạc trên mái đầu xuống.

Quần hào chung quanh tuyệt nhiên không hiểu ông muốn làm gì.

Mà những người chuẩn bị được chẩn đoán thì càng không hiểu nổi…

Tuệ Tĩnh thiền sư nhẹ nhàng vuốt lại sợi tóc, đoạn ra dấu cho người gần nhất đến gần ông. Kẻ kia dè dặt một lúc, rồi cũng đánh bạo bước tới, bụng bảo dạ mình cũng chẳng thiệt gì. Ông thiền sư già lấy một đầu sợi tóc cuốn vào mạch môn ở tay của y, đầu còn lại ông cuốn vào ngón tay trỏ.
Quần hào lại càng khó hiểu.

Cái chuyện dùng tơ bắt mạch, lang băm trên giang hồ dùng để kiếm cơm không phải là chuyện hiếm lạ gì, nhưng phần lớn là làm ăn chộp giật, lừa đảo linh tinh, không đáng tin cậy. Nhưng hạng người như vậy thì sao có thể được các vị trưởng môn kính nể cơ chứ?

Y càng nghĩ càng khó hiểu, song cũng không chống cự.

“ Chớ có vận khí. ”

Tuệ Tĩnh thiền sư nhắc y một câu, đoạn lấy móng tay gảy lên sợi tóc một cái. Tóc bạc rất yếu, so với tơ thì yếu hơn nhiều, cơ hồ chỉ cần chân khí chạy dọc thân tóc hơi hỗn loạn là sẽ đứt rời ngay. Thế nên ngay cả người bình thường trên giang hồ cũng biết chuyện dùng tóc để bắt mạch vốn là sự bất khả thi, so với chuyện dùng tơ bắt mạch thì càng vô lí mười phần. Huống hồ người ở đây đều không phải hào khách giang hồ bình thường, kinh nghiệm đi lại võ lâm không phải là ít.

Tuệ Tĩnh thiền sư gảy một cái, nhưng sợi tóc không đứt…

Mà khẽ rung lên.

Thiền sư gật gù tỏ vẻ hài lòng, đoạn lại động đậy ngón trỏ đang buộc một đầu sợi tóc.

Biển người đang đứng lố nhố bốn phía lại càng thêm tò mò, tự hỏi không biết ông đang giở trò gì.

Mấy vị dẫn đội của sáu môn phái lớn cũng chẳng hiểu gì, ngơ ngác nhìn nhau.

Qua nửa khắc, Quảng Thành Tử đã không nhịn được, lên tiếng đầy bất mãn:

“ Lão già kia, rốt cuộc lão biết nghề y hay không, sao cứ đứng như trời trồng thế hả? ”

Ngô trưởng lão bèn quay sang, lườm y một cái:

“ Chân nhân chớ có lên tiếng khiến tiền bối mất tập trung, chẳng nhẽ ngài không nhận ra dị tượng hay sao? ”

Lúc này Quảng Thành Tử mới chú ý tới sợi tóc đang buộc vào cổ tay của người kia.

Chỉ thấy lúc này, sợi tóc bạc trắng như cước đã hơi ngả sang màu xám tro. Thay đổi này cực kì nhỏ, thành ra lúc nãy y bất cẩn không phát hiện ra.

Lại qua một khắc…

Lúc này thay đổi đã rõ ràng đến mức ai cũng có thể thấy bằng mắt thường được.

Chỉ thấy toàn bộ sợi tóc bạc của thiền sư Tuệ Tĩnh đã biến thành màu đen như mực. Chỉ đến lúc này ông mới động ngón trỏ, chỉ nghe phù một cái cực mảnh, sợi tóc đã hóa thành bụi đen rơi xuống đất.

Tên kia ngơ ngác sờ sờ ngực áo mấy cái, chợt nước mắt lưng tròng, quỳ mọp xuống chân Tuệ Tĩnh thiền sư mà vái như vái sao.

“ Hết đau rồi! Hết đau thật rồi! Đội ơn cứu mạng của tiền bối. ”

Thiền sư phủi áo thu công, nói:

“ Người này trước sau trúng phải một loại độc, một loại trùng. Trước tiên nói về độc. Độc mà người này trúng phải được bào chế từ năm loại hoa lan, không mùi không vị. Đầu tiên kẻ trúng độc sẽ thấy tứ chi rã rời vô lực, kẻ công phu nội gia non kém thậm chí không thể đề nổi khí. Đến khi độc theo máu đến tâm tạng thì sẽ phát độc mà chết. Trong thời gian bảy ngày kể từ lúc trúng độc cho tới lúc độc xâm nhập vào tâm tạng, người trúng độc sẽ bị đau đớn ngứa ngáy hành hạ từ từ, mỗi giờ mỗi khắc lại thêm dữ dội, lởn vởn như dòi trong xương khó chịu vô cùng. Trừ phi được uống thuốc giải thường xuyên, bằng không sẽ bị tra tấn sống không bằng chết. ”

Ông nói xong bèn nhìn về phía Gia Luật Vân, cười mà rằng:

“ Không biết lão hủ nói thế Đường lão có muốn bổ sung, hay phản bác gì không? ”

Gia Luật Vân sắc mặt âm trầm, ria mép giật giật, muốn nói nhưng lại không biết phải nói sao cho phải.

Thiền sư lại tiếp:

“ Nói về trùng độc thì mới thực là độc ác. Con dòi này vốn chỉ xuất hiện ở nơi chiến trường, cực kì thích máu tươi thịt nóng. Kẻ nuôi dùng phương pháp bí truyền lấy trứng của chúng, nhúng bọc trứng vào thuốc tê ngăn không cho nở, rồi mới bọc sáp bên ngoài.

Muốn hạ trùng thì đầu tiên bóp vỡ lớp vỏ sáp, sau đó cho nạn nhân uống, thuốc bao bên ngoài bọc trứng vào cơ thể sẽ dần bị hấp thu, khiến nạn nhân khỏe khoắn tức thời. Sau cùng thuốc sẽ tan hết, để lộ ra bọc trứng chứa đầy lũ dòi khát máu chực chờ ăn sống nạn nhân từ trong ra ngoài. Muốn sống, chỉ có cách cứ một trăm ngày lại uống thuốc giải một lần ngăn không cho bọc trứng nở. Chà… người trúng phải thứ độc dã man này chỉ có nước bị kẻ hạ trùng khống chế cả đời, hoặc là chịu cảnh bị ăn sống.

Thứ này về bản chất là vật kí sinh trên người, lang y chỉ dùng cách bắt mạch thông thường tuyệt nhiên sẽ không phát hiện ra nổi, thực là xảo diệu. ”

Chương 288: Hồi hai mươi lăm (13)

Tuệ Tĩnh thiền sư vỗ hai bàn tay vào nhau, lại đánh mắt ra hiệu cho Hồ Phiêu Hương.

Cô nàng chỉ chờ có thể, bèn nói:

“ Đường lão gia, ngài bảo chúng tôi là kẻ ác, ngài và những người ở đây là người bị hại cơ mà. Lạ nhỉ… nếu là người bị hại thì ngài nắm cái lí trong tay, hà tất còn phải dùng độc khống chế những người này? Các vị cũng đã nghe thiền sư nói, độc dược kia chỉ cần bảy ngày là có thể lấy mạng, chúng ta bỏ đi khỏi Tam Môn Hiệp đã nửa tháng, nếu kẻ hạ độc là hai ta thì những người này khéo đã sắp đầu thai đến nơi rồi. ”

Gia Luật Vân bèn cãi:

“ Chỉ dựa vào lời nói của một lão già vô danh ở đâu mà các người tin sái cổ rồi sao? Rõ ràng kẻ này là do hai kẻ man di các ngươi mời đến, hòng diễn màn kịch qua mặt thiên hạ mà thôi. ”

Lão biết nói lời này ra là đuối lí, nhưng lúc này đã ở thế cưỡi hổ khó xuống.

“ Các vị trưởng môn, nếu đã e sợ ngoại bang trơ mắt nhìn đồng tộc bị hà hiếp ngay trên đất trung nguyên này thì lão phu cũng không còn gì để nói. ”

Tuệ Tĩnh thiền sư mỉm cười, vuốt râu nói tiếp:

“ Kì thực Đường lão, không, phải gọi lão là Gia Luật lão gia mới phải. Tam Môn Hiệp lão đã thua trí con bé này, mà vẫn chưa biết đường rút kinh nghiệm hay sao? ”

“ Ý ngươi là?? ”

“ Ngài khổ công dựng lên một hồi âm mưu liên hoàn, nhìn qua thì hoành tráng, tiếc là linh hoạt không đủ cồng kềnh quá thừa. Một khi biến cố sinh ra, mà điều ấy thì chắc chắn sẽ xảy ra, thì cả kế hoạch không biến hóa theo kịp, chỉ có đường đổ sập. Mà lão lại tiếc rẻ mưu kế khổ công dàn xếp, cố chấp không chịu thay đổi, mới dẫn đến bại cục của hôm nay. ”

Tuệ Tĩnh thiền sư ngừng một chút, rồi tiếp:

“ Ngài cố tình hạ độc rồi hạ thêm cả trùng, chẳng qua là kế che mắt, phòng hờ cô bé này đòi kiểm tra xem nhân chứng ở Tam Môn Hiệp có bị uy hiếp hay không. Hai thứ độc, vừa khéo triệu chứng của chúng lại đối nghịch trung hòa lẫn nhau, khiến kẻ y thuật thấp kém nhìn vào khó bề phát hiện. Thế là ngài tự thị, cho ấy là đã phòng hờ hết thảy, mười phần chắc cả mười mươi. Đáng tiếc nếu không có thứ thuật che mắt ấy của ngài thì lão hủ có tài trên trời cũng khó mà xử lí được đống trứng dòi nọ. ”

Gia Luật Vân ngơ ngác:

“ Ông… lấy độc trị độc? ”

“ Không sai. ”

Tuệ Tĩnh thiền sư mỉm cười.

Tạng Cẩu nghe ông nói, thầm chặc lưỡi.

Truyền nhân của độc kinh thực không phải là hạng tầm thường.

Lúc này cậu chàng lại thấy tò mò, không biết Hoàng Thiên Hóa, truyền nhân của y kinh là người ra sao. Liệu y có dùng độc tài tình như cái cách mà Tuệ Tĩnh thiền sư chữa bệnh cứu người hay không.

Gia Luật Vân nghe xong, thở dài:

“ Trời hại ta, mới để ông xuất hiện ở đây… ”

“ Trời chẳng hại gì ngươi, là do giấy không gói được lửa mà thôi! ”

Tiếng người cất lên quá đột ngột, khiến quần hào cơ hồ không kịp phản ứng lại. Duy chỉ có thiền sư Tuệ Tĩnh là không tỏ vẻ ngạc nhiên gì, chỉ nhìn Trương Đan Phong mà cười:

“ Sư tổ cậu đến rồi đấy. ”

Lúc quần hào định thần, thì chỗ Trương Đan Phong từng ngồi đã xuất hiện ba người!

Ngồi co một chân trên ghế, là một lão đạo mặt đen râu trắng, quần áo bẩn thỉu hết chỗ nói. Ngoại trừ huyền thoại võ lâm Trương Tam Phong ra thì còn ai vào đây nữa?

Mà đứng sau lưng lão lại là một cặp nam nữ.

“ Là Tần minh chủ!!! ”

“ Đúng ngài ấy rồi! ”

“ Ngài ấy còn sống! ”Đến lúc này thì quần hào cũng quá hiểu chuyện gì xảy ra.

Gia Luật Vân thực sự không bằng cầm thú, cho người bám theo định giết hại vợ chồng Tần Trảm, sau đó lại đổ vấy tội ác lên đầu hai người Tạng Cẩu và Phiêu Hương.

Trương Tam Phong vận công, cất tiếng:

“ Muốn người ta không biết, tốt nhất là đừng làm. Nhà ngươi che được mắt một người, trăm người, thậm chí ngàn người vạn người, nhưng làm sao giấu được mắt thiên hạ? ”

“ Ông… các người… ”

Trương Tam Phong cười nhạt, vuốt râu nói tiếp:

“ Muốn kẻ khác không biết, tốt nhất đừng có làm. Loại người giả nhân giả nghĩa thì sớm muộn cũng lòi cái đuôi ngụy quân tử ra mà thôi. ”

Thực ra hai người kể từ sau trận đánh ở Thiếu Lâm vẫn âm thầm theo dõi Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương, trợ giúp hai người tìm kiếm manh mối tiếp theo về Rồng Không Đuôi, cũng đã chứng kiến toàn bộ sự việc xảy ra ở Tam Môn Hiệp. Vốn dĩ Trương Tam Phong định ra tay, nhưng chưa kịp động thủ thì những trại chủ thủ lĩnh có cốt khí đã tự sát cả, số còn lại tham sống sợ chết thì đang quỳ mọp van lạy bọn Đào Khiêm, Gia Luật Vân. Thành thử hai người không thèm cứu bọn này, mà cố tình bám theo bảo vệ hai vợ chồng Tần Trảm.

Tạng Cẩu lúc này võ công đã rất cao, số người chế ngự được cậu chàng quả thực không quá hai mươi. Huống hồ cô nàng Phiêu Hương lại cơ trí như thế, thành thử hai ông không quá lo về hai người này.

Tần Trảm bèn lên tiếng:

“ Chư vị, người này họ Gia Luật, tuyệt nhiên không phải họ Đường. Các vị trại chủ, thống lãnh thế lực lớn nhỏ ở Tam Môn Hiệp đến nhà lão trợ chiến đều trúng thuốc do lão hạ vào đồ ăn, kẻ không cam lòng khuất phục thì đã phát độc mà táng thân, những kẻ hiện giờ đứng sau lưng y chẳng qua là luồn cúi qua ngày hòng giữ mạng nhỏ mà thôi. ”

Đoạn, y chậm rãi bước ra hai bước, tiếp:

“ Vợ chồng Tần mỗ được hai vị bằng hữu này cứu mạng, vốn định tìm một nơi thoái ẩn không màng đến chuyện giang hồ nữa. Được chừng hai ba ngày thì gặp phải kẻ dưới của lão thất phu này phục kích, cả hai vợ chồng đều trúng độc tưởng phải bỏ mình. Cũng may trước đó Trương chân nhân đã giở thuật trộm long tráo phụng, đổi thuốc độc lấy thuốc bí truyền của thần y tiền bối để phu phụ Tần mỗ giả chết qua mặt bọn ác ôn. Nếu không phải nhờ có vị thần y kia ra tay tương cứu thì e cả hai vợ chồng đã nằm sâu dưới ba tấc đất rồi. ”

Đường Nhu bấy giờ mới lên tiếng, giọng nàng thẫn thờ và chán chường:

“ Cha cho thuộc hạ đánh thuốc độc, muốn giết chết cả con và trượng phu mà không cần động một ngón tay. Thế nhưng cha có biết, suýt chút nữa cha lấy đi ba mạng người hay không? ”

Lời này ý tứ rất rõ ràng…

Có là kẻ ngốc cũng hiểu được.
Hồ Phiêu Hương lúc này mới đế thêm một câu:

“ Đường Nhu tỉ, tỉ nói chuyện ấy ra để làm gì? Lão già này đến con dứt ruột đẻ ra, nuôi nấng thành người, tình cảm mười mấy hai mươi năm còn có thể mưu hại, huống hồ là đứa trẻ chưa chào đời? ”

Tạng Cẩu huých vào vai cô nàng một cái, lắc đầu.

Lúc này chuyện đã đến hồi kết…

Gia Luật Vân đã bị bóc trần, đám thủ hạ quay ra cắn xé lẫn nhau, hòng giành một cửa sống ở chỗ của thiền sư Tuệ Tĩnh.

Ông thiền sư tủm tỉm:

“ Lão hủ là người học y, tự nhiên sẽ chữa cho các vị. Còn sau đó các lộ anh hùng hào kiệt có tha cho các vị hay không thì không can hệ gì tới lão hủ. ”

Cả đám ủ rũ không thôi…

Lúc này có Trương Tam Phong tọa trấn, bọn chúng có muốn cũng chẳng gây ra được bao nhiêu sóng gió cả.

Mà quần hào trung nguyên thì liên tiếp ăn những cái bạt tai. Nhất là hai người Quảng Thành tử, Chấn Nguyên tử lại càng không biết phải giấu mặt mo đi đâu cho khỏi nhục.

Được cái công phu hàm dưỡng của hai vị chân nhân cực tốt, nên chỉ nhoáng một cái, là bao nhiêu cái hổ thẹn áy náy đều đã trôi tuột xuống bụng. Cả hai đảo mắt nhìn nhau, trong lòng đều tơ tưởng đến mộ Thánh Chèm.

Lí Thông thì trông càng thảm như vừa mất sổ gạo.

Hồ Phiêu Hương đến chỗ hai người Tuệ Tĩnh thiền sư, nói:

“ Té ra ông còn sống, làm hồi đó con với Cẩu lo gần chết. Mà ông đã còn tại thế, sao không tự mình khám phá bí mật chìa khóa Loa thành, còn đứng trong bóng tối giật dây hai đứa bọn con làm gì? Chúng con võ công thì kém, kinh nghiệm thì chả bao nhiêu, suýt chết mấy lần rồi đấy. ”

Trương Tam Phong cười một tiếng, nói:

“ Ni tử, con thử nghĩ xem, ông già này ở võ lâm Đại Việt các con có địa vị thế nào? Nếu thay ông ta vào vị trí của hai đứa, hết chọc võ lâm minh chủ ba tỉnh Sơn Tây lại lên quấy phá Thiếu Lâm tự, há chẳng phải kích động thù hận, làm võ lâm hai nước loạn lên hay sao? Triều đình đánh nhau còn chưa đủ à? ”

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Tất gia trang và Thiếu Lâm đều có dấu răng của bọn con, chỉ còn mỗi Võ Đang của ông. Hay là giải quyết chuyện này xong, bọn con lên núi Võ Đang phá một phen! ”

Tuệ Tĩnh thiền sư ho khan, nói:

“ Cái đứa này, thấy Trương chân nhân không chấp là bắt nạt ngay được. ”

Hồ Phiêu Hương lè lưỡi, nói:

“ Xì, hai ông xấu lắm. Nếu không phải con tự mình nhìn ra được sơ hở của Gia Luật Vân, thì các ông không chịu xuất đầu lộ diện thấy chết không cứu có đúng không? Con biết thừa.. ”

“ Ưng con có bị đạp khỏi tổ, ngày sau mới có thể chao liệng trên bầu trời, không phải sao? ”

Trương Tam Phong chậm rãi.

Song quần hùng các phái cũng chưa chịu bỏ đi ngay.

Quảng Thành Tử lên tiếng trước tiên:

“ Tuy là đã biết rõ hai người An Nam không phải hung thủ gây ra huyết án ở Tam Môn Hiệp, nhưng trong mộ tổ của Lí viên ngoại có vũ khí địch lại thiên quân vạn mã e cũng không phải tin tức giả. Thứ này nếu rơi vào tay hai đứa An Nam này thì chẳng phải Đại Minh ta sẽ gặp họa lớn hay sao? ”

Quần hào ở chỗ này, thượng vàng hạ cám, rồng rắn lẫn lộn, có người thực sự vì lo cho đại cục, mà cũng có người lại vì muốn chiếm bảo vật trong mộ mà gây khó dễ.

Chương 289: Hồi hai mươi lăm (14)

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Hừ, cứ cho là vũ khí địch lại thiên quân vạn mã là có thực đi, nếu rơi vào tay người Minh, thì Đại Việt ta gặp họa lớn rồi. ”

Chấn Nguyên Tử nói:

“ Đại Việt ngày xưa vốn là Giao Chỉ, là một phần của Đại Minh ta, rơi vào tục man di lâu ngày quên cả tổ tiên rồi sao? ”

Hồ Phiêu Hương bèn bốp lại ngay:

“ Xí! Tự dát vàng lên mặt, ai là quận là huyện, ai là con cháu của mấy người kia chứ? ”

Hai bên cãi nhau ỏm tỏi.

Chấn Nguyên tử quay sang phía Trương Tam Phong, nói:

“ Trương chân nhân, ngài nói gì đi… ”

Không cần ai phải nói, người ta tự ý thức được lúc này quyền quyết định sau cùng là ở Trương Tam Phong.

Lão đạo sĩ bèn cười:

“ Các người xem, có người nhắc lão đạo nước phù sa không chảy ruộng người ngoài đấy. ”

Lý Thông bèn nói:

“ Cổ mộ nằm ở trung nguyên mấy ngàn năm, không thể tính là vật của Đại Việt được nữa. Càng hà huống lúc này hết thảy võ lâm đều ở đây, nếu như nhún nhường hai đứa nhóc Giao Chỉ, thì chẳng phải mất hết mặt mũi hay sao? ”

Lời này ám thị không chỉ muốn toàn bộ võ lâm đánh hội đồng Tạng Cẩu Phiêu Hương, ỷ đông hiếp yếu, mà còn bóng gió chuyện cai trị Giao Chỉ lâu dài của người Minh.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương tuyệt đối không thể để bí mật Rồng Không Đuôi rơi vào tay người Tàu, thế nên chắc chắn không thể nào nhún được. Mà quần hào trung nguyên, một phần do khiếp đảm cái danh tiếng vũ khí địch lại thiên quân vạn mã, phần khác lại vì mờ mắt bởi của cải châu báu trong mộ mà quyết không lùi bước.

Lúc này Trương Tam Phong buộc phải lên tiếng:

“ Được rồi. Được rồi. Theo bần đạo thì mỗi môn phái cử một người vào theo hai người An Nam này, rồi dựa vào vận may, bảo vật vào tay ai thì người đó giữ. Còn vào mộ rồi thì tự nhiên là dưới ba thước đất, lão đạo này không có thiên lí nhãn mà nhìn xuyên qua, khi ấy sống hay chết bỏ, tranh đoạt cướp giật thế nào là tùy các vị, bần đạo không quản, không biết gì hết! ”

Hồ Phiêu Hương đang định nói: “ Lí Thân là người Đại Việt, người Minh can hệ gì mà muốn chia chác? ” thì Tạng Cẩu đã kéo áo cô nàng, nói khẽ:

“ Thôi Hương đừng làm khó Trương chân nhân nữa. Cậu không nể ông ấy, thì cứ coi như mình trả công giữ mộ hai ngàn năm cho người Tàu đi. ”

Lời này cũng hàm ý ám chỉ Lý Thông là người Tàu, không can hệ gì tới nước nam nữa cả.

Quảng Thành Tử bèn nói:

“ Cớ sao hai người này được vào, mà mỗi phái chúng ta chỉ cử được một người? ”Trương Tam Phong nhíu mày, đoạn lại dùng công phu truyền âm nhập mật nói riêng với Quảng Thành Tử:

“ Chớ có vô lễ! Nếu không phải thiền sư thấy ngươi cũng bị trúng kế, lại muốn hoá giải can qua, thì nhà ngươi nghĩ đôi tay mình hồi phục được nhanh như thế không? ”

Quảng Thành Tử nghe thế mới tỉnh người. Đôi tay của y bị Tạng Cẩu phế bỏ, đến nay xương cốt cánh tay đã nát, nhưng từ khuỷu đổ đến vai lại không bị hậu hoạn gì, mà kinh lạc gân mạch điều khiển năm ngón vẫn dùng được. Trước đây y cứ nghĩ do nội công mình tài, hoặc Tạng Cẩu hoả hầu non kém mới không phế hẳn đôi tay y đi. Nay mới vỡ nhẽ là có thần y Tuệ Tĩnh ra tay cứu chữa.

Tuệ Tĩnh thiền sư bèn cười:

“ Các vị nếu không chịu, thì cứ vào thử đi. Đợi các vị vào cỡ một tháng hai tháng gì đó rồi hai đứa này vào sau cũng được. Chúng ta không vội. ”

Ông nói ra lời này, thì quần hào Đại Minh mới chịu yên.

Không có chìa khóa Loa thành đang ở trong tay hai người Tạng Cẩu Phiêu Hương thì cửa sinh của ngôi mộ sẽ không mở. Lúc này xông vào chỉ có đường chết.

Về phía Hồ Phiêu Hương thấy bạn khuyên cũng có lí, cô nàng mới chịu thôi.

Các môn các phái chọn ra được người tài tuấn cơ trí nhất, sửa soạn hành lí, chuẩn bị những vật cần dùng như mồi lửa, lương khô nước uống, dây thừng…v.v… Lí Thông là chủ nhà, bèn sai kẻ dưới chuẩn bị nơi ở cho quần hào các phái, lại ấn định ngày đẹp, chuẩn bị vào mộ Thượng Đẳng thiên vương.

Kể tiếp chuyện Lê Lợi…

Hổ Vương dẫn Đinh Lễ về Lam Sơn được ít hôm thì Lê Lễ cũng cáo từ bỏ về một mình. Y không quá dũng mãnh, trí mưu không thuộc hàng đầu, nhìn qua có vẻ chỉ là người phụng mệnh áp lương nên Trùng Quang đế cũng ưng thuận cho về.

Qua được ba tháng, quân Trần khôi phục nguyên khí, lại liên hợp được các lộ nghĩa binh trong dân gian, Trùng Quang đế bèn sai Nguyễn Cảnh Dị, Nguyễn Súy, Đặng Dung cầm quân đánh ra bắc lần nữa. Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục, chính biên quyển thứ mười hai chép rằng:

“ Tháng 5, mùa hạ. Đế Quý Khoáng đánh nhau với quân nhà Minh ở Hồng Châu, bị thua.Đế Quý Khoáng đem bọn Nguyễn Cảnh Dị lại tiến quân đến Hồng Châu, phá vỡ được đạo quân của Giang Hạo, đô đốc nhà Minh; nhân thế thắng, tiến thẳng đến Bình Than. Hào kiệt nghe tiếng, nhiều người hưởng ứng. Đồng Mặc, người Thanh Hóa, hiệu là Lỗ Lược tướng quân, tung quân ra đánh quân nhà Minh, bắt được chỉ huy Tả Địch.

Đế Quý Khoáng trao cho Mặc quản trị phủ Thanh Hóa. Lại có bọn Nguyễn Ngân Hà, Lê Nhị, Lê Khang, Đỗ Cối và Nguyễn Hiêu cũng đều đem dân chúng đánh giết quân nhà Minh. Nhưng vì quân không có người thống lãnh, hiệu lệnh không thống nhất, nên quân nhà Minh đi đến đâu, thì quân sĩ ở nơi ấy liền bị tan vỡ. Đế Quý Khoáng lại dẫn quân về Nghệ An. ”

Đại Việt Sử Ký Toàn Thư không nói gì đến việc này.

Trong các trận này, tướng của Lam Sơn cũng lập được không ít công lao, được thưởng rất hậu, nhưng chiến tích thì tuyệt nhiên không được ghi lại. Chư tướng cũng vì thế mà lấy làm bất bình, duy chỉ có Lê Lợi là hầu như không để bụng, còn một mực khuyên can chư tướng nữa.

Lưu Nhân Chú thấy chủ công cứ cam chịu không oán thán, bỗng thấy tò mò, bèn nhân lúc canh khuya thanh vắng hỏi nhỏ mấy lời.

Lê Lợi bèn nói:

“ Lúc này đang buổi giặc dã nhiễu nhương, sao có thể vì cái tư lợi cỏn con mà làm quân sĩ tự mình cắn xé, vua tôi đấu đá lẫn nhau cho đặng? Huống hồ Đồng Mặc kia tự mình phất cờ bắt được cả chỉ huy quân Minh thì ắt có tài hơn ta. Mình phải học cái tốt của người ta, cớ sao lại hạnh họe ganh tị? Lại nói Lam Sơn ta bây giờ vẫn đang giả ý theo giặc, nếu như bây giờ ta lên nắm quyền một phủ, ngoài mặt thì oai phong, nhưng chẳng có lợi cho đại kế lâu dài. Mà các chư tướng nếu được công lao hiển hách, thể nào giặc cũng cố sức truy tra. Chẳng may truy đến Lam Sơn thì hỏng cả chuyện lớn. U của ta phải nạn đã đành, quan trọng hơn là không thể tiếp tục làm nội ứng. Thực là lợi không bằng hại, được không bù nổi mất. ”

Lưu Nhân Chú cười mà không nói gì thêm về chuyện này, chỉ nghĩ thầm:

[ Bà Thương quả là biết dạy con. ]

Đoạn lại bảo:

“ Bà lớn có viết phong thư cho chủ công, bảo hoàng đế nhà Minh cho chiếu ân xá trăm họ, một mặt lại bảo bọn quan lại rằng: “ Người Giao Chỉ đều là dân của trời, đã vỗ về chúng, thì chúng đều là con đỏ của trẫm. Chúng nhất thời đi theo bọn giặc, nghe nói bị giết, trẫm thực thương xót trong lòng, sao lại nỡ để chúng như vậy? Vả lại, bọn gây tội ác chỉ có mấy đứa thôi, còn trăm họ nơi bãi biển, hang núi,bị chúng cưỡng bức, uy hiếp, hoặc giúp chúng lương thực, hoặc bị chúng đem theo làm giặc ở các nơi, đều là bắt đắc dĩ, bị chúng làm cho lầm lỡ chứ không phải là do bản tâm. ”

Y ngừng một chốc, chờ xem phản ứng của Lê Lợi, rồi mới tiếp:

“ Nếu biết hối hận sửa bỏ lỗi lầm, đều cho được đổi mới. Làm ác chỉ có mấy đứa, trăm họ không có tội gì. Trong đó, người nào hiên ngang dũng cảm, có kiến thức, có thể bắt được mấy đứa kia đem dâng thì nhất định sẽ ban cho quan to, tước cao. Còn bọn làm ác, nếu biết tẩy rửa tâm trí, đổi lỗi sửa mình, thì chẳng những được khoan tha tội lỗi, lại còn chắc chắn được làm quan vinh hiển nữa ”. ”

Chàng bèn đáp ngay:

“ Ấy chỉ là vỗ về ngoài mặt, hòng làm mất cái chí đánh giặc của trăm họ mà thôi. Cũng như cái “ phù Trần diệt Hồ ” năm xưa vậy, vốn chỉ là nói phét. ”

Lưu Nhân Chú bèn đáp:

“ Vua Minh đặt nặng chuyện phu phen sưu thuế, trăm họ đâu phải sung sướng gì? Nhưng nếu không có bà Thương trá hàng thì làm sao biết được cái ngụy kế an dân này? ”

Lê Lợi hiểu đại nghĩa, nên không tranh công tham thưởng, cứ việc gì làm được thì cố hết sức, việc gì được giao thì chẳng nề hà. Lâu dần vua Quý Khoáng thấy chàng không có dã tâm nên cũng không cảnh giác như trước nữa, song cũng không trọng dụng.

Chừng sang năm sau, thì Đặng Dung bàn với vua Trùng Quang cử sứ thần sang nhà Minh xin phong tước lần nữa, kì thực chỉ là kế hoãn binh. Vua Trần Quý Khoáng ưng thuận, cho Hồ Ngạn Thần làm chánh sứ, Bùi Nột Ngôn làm phó sứ sang xin với nhà Minh phong tước vương. Đoàn sứ bộ đi được mấy tháng thì về, cáo là mang theo tin tốt. Vua Minh phong Trần Quý Khoáng làm Bố chánh sứ ở Giao Chỉ, Nghiện Thần làm tri phủ Nghệ An.

Nhưng chẳng được bao lâu thì Hồ Ngạn Thần bị bắt giam, rồi chết trong ngục. Lê Lợi tuy chẳng hiểu vì sao nhưng cũng không hỏi nhiều.

Chương 290: Hồi hai mươi lăm (15)

Đến tháng sáu năm Trùng Quang thứ tư, quân Hậu Trần gặp và giao chiến với Trương Phụ ở Yên Mô.

Cứ theo như Đại Việt Sử Ký Toàn Thư thì trận này diễn ra như sau:

“ Mùa hạ, tháng 6, Trương Phụ và Mộc Thạnh nhà Minh đem quân đánh vào hành tại ở Nghệ An, gặp bọn Nguyễn Súy, Nguyễn Cảnh Dị, Đặng Dung ở Mô Độ. Dung, Phụ đều liều chết đánh nhau chưa phân thắng bại, thì Súy và Cảnh Dị vượt biển chạy, Hồ Bối bỏ thuyền lên bờ. Dung thế cô, không có cứu viện, bèn đi thuyền nhẹ vượt biển trốn đi. ”

Còn Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục cũng chỉ ghi ngắn gọn như sau: “ Tháng 6, mùa hạ. Đặng Dung và Nguyễn Súy nhà Trần đánh nhau với quân nhà Minh ở bến Yên Mô, bị thua, chạy.

Trương Phụ và Mộc Thạnh dẫn quân tiến đánh Nghệ An, gặp quân của Súy và Dung ở bến Yên Mô, hai bên đều liều chết đánh nhau. Súy và Cảnh Dị chạy trước ra biển, quân của Dung bị cô lập, không có cứu viện, cũng phải dùng thuyền nhỏ vượt ra biển để trốn. ”

Trận này Đặng Dung có ý liều chết, nhưng Nguyễn Súy và Nguyễn Cảnh Dị lại chạy trước, đoán chừng là theo đường sông Càn hoặc sông Vạc ra sông Đáy rồi theo đường biển mà về. Thành thử Đặng Dung bị cô lập, không chống nổi thế quân Minh, mới thua trận. Sử thần Ngô Sĩ Liên cũng bình rằng: “ Đạo cầm quân chế thắng cốt ở đồng tâm hiệp lực. Giả sử bọn Súy và Dị một lòng quyết đánh thì Dung và Phụ cũng chưa biết ai được ai thua. Đó là vì trời không giúp họ Trần vậy! ”

Sau chuyện ấy thì Đặng Dung, Nguyễn Cảnh Dị và Nguyễn Súy bắt đầu có khúc mắc với nhau, tuy vẫn cùng chung chí hướng đánh Minh phục Trần, nhưng quan hệ chung quy đã không thể được như trước đây được nữa.

Cuối năm…

Đặng Dung ngồi ngẩn người trên ghế, chung trà đặt bên bàn đã nguội, mà quyển binh thư mở được một nửa cũng đã chằng chịt những dấu khoanh đỏ.

Hoàng Thiên Hóa chậm rãi bước đến phía sau y, nhìn vào bầu không…

Đêm trong hoàng thành, tối mịt, yên tĩnh…

“ Đang nghĩ chuyện phá địch phải không? ”

“ À… Bác Hóa về rồi sao? ”

Đặng Dung cũng đã bắt đầu quen với những tiếng gọi bất chợt vang lên trong phòng mình, nên cũng không bị giật mình nữa. Mỗi lần có tiếng người thì y nghĩ ngay tới Hoàng Thiên Hóa.

Không biết có phải do Đặng Tất đoán trước được cái chết của chính mình hay không, mà y đã nhờ cậy Hoàng Thiên Hóa để ý tới Đặng Dung nếu mình có sự bất trắc gì. Đảo chủ đảo Bạch Long Vĩ nể mặt cha mẹ y, lại thấy Đặng Dung nay đã bị tật ở hai chân, nên gật đầu đồng ý.

Hoàng Thiên Hóa cười dài, nói:

“ Chỉ có một Mạc Thúy thì làm gì được bác? Hắn bị xử rồi. Trúng phải độc của ta, thiên hạ chỉ một người cứu được y mà thôi. ”

“ À. Thế thì tốt. ”

Đặng Dung nhấp chung trà nguội ngắt.

“ Kẻ như y lừa trên dối dưới, khiến nước ta mất vào tay giặc. Y lại cố tình dâng biểu xun xoe bợ đỡ, tự nhận làm quận huyện cho người, hút mủ liếm trĩ hòng thăng quan tiến tước… chết là đáng lắm. Chỉ hổ cho tổ tiên của y là lưỡng quốc trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi. ”

Hoàng Thiên Hóa bèn nói:

“ Chuyện Mạc Thúy thì bác đã giải quyết đâu vào đấy, nhưng chuyện của Trương Phụ và Mộc Thạnh vẫn chưa đâu vào đâu cả. Còn cháu có dự định gì không? ”

Đặng Dung mới thở dài, không đáp…

Hoàng Thiên Hóa cũng không hỏi nữa.

Gió đêm khẽ thổi…

Trăng chiếu trên đầu…

Thật lâu sau, Đặng Dung mới gượng dậy trên ghế đẩu, thở dài mà rằng:

“ Trương Phụ, Mộc Thạnh quả là kẻ đáng gờm. ”

“ Nghe nói Nguyễn Biểu mới bị y hại. Giang hồ đồn đại Trương Phụ bắt y dùng cỗ đầu người. ”

Tương truyền thuở ấy Nguyễn Biểu lúc bị ép dùng cỗ ung dung ngồi vào mâm, nói rằng: “ Mấy thuở được ăn thịt người phương Bắc! ”, nói đoạn, lấy đũa khoét đôi mắt, chấm muối ăn. Vừa ăn, vừa ngâm bài thơ Cỗ đầu người khiến Trương Phụ cũng phải kính phục, toan tha cho ông về. Hàng tướng là Phan Liêu lúc ấy ton hót với Phụ rằng Nguyễn Biểu nói: “ Năng sảm nhân đầu, năng sảm Phụ ” (có khả năng nuốt được cỗ đầu người, tất cũng có khả năng nuốt tươi được Trương Phụ). Trương Phụ giận lắm, đưa câu ấy ra bắt ông phải đối lại. Đối được mới cho về, không đối được thì chém. Nguyễn Biểu ung dung đối lại rằng: “ Hựu tồn ngô thiệt, hựu tồn Trần ” (còn ba tấc lưỡi của ta, nhà Trần vẫn còn!). Trương Phụ giận lắm, đổi ý không tha nữa, lại sai cắt lưỡi của ông:

“ Thử xem cắt lưỡi nó đi, nhà Trần có còn được nữa hay không??? ”

Kế đó, Phụ sai trói ông vào chân cầu, để cho nước thuỷ triều lên cao dìm chết.

“ Chuyện giang hồ nhàn thoại, chưa biết được mấy phần thật giả. Nhưng thế cũng làm dân thêm oán giặc căm thù, thế là cũng có cái tốt. ”

Hoàng Thiên Hóa bèn hỏi:

“ Cháu không tin chuyện ấy hay sao? ”

Đặng Dung lắc đầu, nói:
“ Chuyện Nguyễn Biểu tuẫn quốc đương nhiên là cháu tin, khí tiết y khảng khái cũng là chuyện không lấy gì làm lạ, chỉ có chuyện cỗ đầu người là cháu không tin cho lắm. Trương Phụ Mộc Thạnh đem quân cướp nước, là chuyện đáng hận đáng khinh, nhưng bọn hắn cũng chẳng ác ôn đến cái mức ăn gan uống máu, rán người lấy mỡ mổ bụng lấy thai như những truyền văn trên giang hồ đâu. ”

Đoạn lại cười nhạt:

“ Không khéo sắp tới đây, cháu và thánh thượng rủi kháng Minh thất bại, thì chắc cũng thành hạng ăn gan uống máu trong sử nước người. ”

Hoàng Thiên Hóa bèn nói:

“ Thiên hạ tự có công đạo, cháu không cần nghĩ nhiều quá, lúc này cứ tận lực mà làm. Trọng trách kháng Minh phục Trần, Tất nó đã tin tưởng giao cả cho cháu. Cháu có không tin bản thân, thì cũng nên tin cha mình chứ? ”

Thấy y vẫn không đáp, đảo chủ bèn hỏi:

“ Là chuyện của bọn Nguyễn Súy, Cảnh Dị phải không? ”

“ Cũng không hẳn… ”

Đặng Dung thở dài.

Đoạn lấy bút nghiên, giấy mực, viết một bài thơ:

“ Thế sự du du nại lão hà,

Vô cùng thiên địa nhập hàm ca.

Thời lai đồ điếu thành công dị,

Vận khứ anh hùng ẩm hận đa.

Trí chúa hữu hoài phù địa trục,

Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà.

Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,

Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma. ”

( Dịch nghĩa

Sự đời dằng dặc mà ta già rồi, biết làm sao đây!

Trời đất mênh mông thu vào trong cuộc rượu hát nghêu ngao.
Khi gặp thời thì anh hàng thịt, người câu cá cũng dễ lập công,

Nếu thời vận đã qua thì anh hùng cũng chỉ uống hận.

Muốn giúp chúa, ôm hoài bão nâng trục trái đất mà xoay chuyển lại,

Mong rửa sạch giáp binh nhưng không có lối để kéo Ngân Hà xuống.

Thù nước chưa báo được, mà đầu thì đã bạc rồi,

Bao lần mang kiếm Long Tuyền ra mài dưới bóng trăng.)

Hoàng Thiên Hóa nhẩm mấy lần, thấy ý cảnh bi phẫn chán chường, thể hiện cái chí của kẻ hào kiệt chẳng gặp thời, bất giác nhớ tới mấy lời của Hổ Vương, bèn nói đùa:

“ Thằng này thế mà ngông, Phàn Khoái và Hàn Tín mà cũng chẳng coi vào đâu. ”

Tuy là nói thế, nhưng nét cười treo trên khóe miệng hai người chỉ có chua chát mà thôi…

Đặng Dung lúc này thở dài, nói:

“ Chuyện đã đến nước này, cháu cũng hết cách. Giờ kinh lộ đều phụ thuộc vào nhà Minh, trăm họ phải làm sai dịch và nộp lương theo sự sai bắt của bọn quan thú nhiệm. Thổ quan thì đóng thuyền và lập đồn điền để giúp việc cho tổng binh. Từ Diễn Châu trở vào nam, không được cày cấy, lương thảo rất khó khăn. Sang năm thánh thượng sẽ đánh ra bắc thêm lần nữa. Nếu còn thất bại, thì e quân ta khó mà gượng dậy… ”

“ Thế cháu muốn sao? ”

Hoàng Thiên Hóa nghe mà thấy ngờ vực.

Nhiều lúc y chẳng thể hiểu nổi tư duy của đứa cháu này.

Đặng Dung bèn đặt quyển binh thư xuống, khảng khái mà nói:

“ Đập nồi dìm thuyền! ”

Qua năm, quân Hậu Trần đón một đoàn khách đặc biệt.

Chỉ thấy có năm trăm người rồng rắn kéo nhau vào hoàng thành, thẳng hướng hoàng cung mà rải bước. Dân thường thấy những người này mặt mũi bặm trợn, thần sắc hung dữ, khí giới tuốt trần thì không khỏi kinh sợ trốt tiệt trong nhà. Năm trăm người này bất luận là nam hay nữ đều có xăm một con quái ngư ở bả vai. Đến khi đoàn người đi qua mới dám ngó đầu ra khỏi cổng nhìn theo.

Quân sĩ tuần thành thì vẫn phải làm nhiệm vụ, nhưng đều biết liệu đường bảo nhau mà né ra.

Năm trăm người đến trước sân chầu thì có một người tách ra, đi lên thềm rồng mấy bước. Nhìn suối tóc như mây, lưng thắt ve vàng, đủ biết ấy là một phụ nữ, chạc độ hai mươi bảy hai mươi tám.

Thị quay về phía những người còn lại, vung cánh tay màu đồng, hai hàng lông mày lá dăm quắc lên như kiếm:

“ Các người đợi ở đây, chưa có lệnh của ta tuyệt đối không được hành động. Thằng nào trái lệnh biết tay. ”

Tức thì bốn trăm chín mươi chín người nói ông ổng:

“ Bà lớn yên tâm. ”

Lúc này người đàn bà nọ mới gật đầu, không nói gì nữa, mà gỡ hai thanh loan đao đeo ở thắt lưng ra đưa cho thị vệ, rồi rảo bước vào chính điện.

Lúc này trong chính điện đã có năm người…

Ngồi trên ghế rồng tự nhiên là Trùng Quang đế Trần Quý Khoáng. Chiến sự triền miên khiến y trông có vẻ mệt mỏi, bấy giờ đang lấy hai ngón tay day vào thái dương.

Bên mé tả là hai người Nguyễn Súy, Nguyễn Cảnh Dị. Còn phía hữu thì là Đặng Dung và Hoàng Thiên Hóa.

Người đàn bà nọ bước vào điện, quỳ gối hành lễ:

“ Trần Thu Nguyệt khấu kiến hoàng thượng. ”

Trần Quý Khoáng thấy dưới điện chỉ là một người phụ nữ, thì chỉ thở dài buông một câu miễn lễ rồi lại nhìn lên trần, đôi mắt mông lung…

[ Người dưới điện tuy tuyệt không phải hạng liễu yếu đào thơ, nữ lưu yếu đuối, nhưng lại có thể làm được gì? Ả cũng chẳng có ba đầu sáu tay, hay biết thần thông yêu thuật mà thay đổi được cục diện hiện tại. ]

Y tự nghĩ như thế, lại tự chán nản.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau