THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 281 - Chương 285

Chương 281: Hồi hai mươi lăm (6)

Ngô trưởng lão bèn nói:

“ Tiểu tử, ngươi quả thực là kì tài tuyệt thế, võ công tiến bộ khiến chúng ta phải giật mình! Tiếc là nhân phẩm thối nát, Ngô mỗ tự thấy nhục truyền thụ ngươi năm chục chiêu Tuý Bát Tiên! ”

Nguyên Mãn đại sư bèn nói:

“ Chư vị cẩn thận! Thí chủ đây một mình phá được trận Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới của bản tự, đừng vì y còn nhỏ mà coi thường! ”

Ông là người xuất gia đắc đạo, tuy trong lòng nổi giận nhưng không biết mắng chửi người ta, chỉ lên tiếng để quần hào biết mà đề phòng.

Quần hào có ai mà chưa từng nghe mười tám người đồng bảo vệ Tàng Kinh các? Lúc biết thiếu niên nọ có thể xông qua trận pháp của mười tám người đồng, chẳng tránh nổi kinh hãi.

“ Đứa man di này thật lợi hại… ”

Tạng Cẩu trừng mắt nhìn Ngô trưởng lão, nói:

“ Từ nãy đến giờ, trói bọn ta là các người, chửi bọn ta là các người, đánh bọn ta cũng là các người! Các người chửi bọn ta là man di, có phải đến man di cũng không bằng không? ”

Quảng Thành tử nói:

“ Chiêu số hoa mĩ có ích gì? Xem thử một chiêu Lôi Chấn Đại Thủ ấn của ta đi đã! ”

Nói rồi kết ấn vận công, nhảy tới đòi đánh.

Tạng Cẩu lúc này lửa giận mờ mắt, quát:

“ Thích không hoa mĩ chứ gì? Thích lôi điện sấm sét chứ gì? Được! ”

Nói rồi vận công vào chân, cũng đá ra một chiêu. Bình thời võ công của bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn cậu chàng không mấy khi dùng tới. Thứ nhất do võ công của sát thủ sát ý quá nặng, thủ thế không đủ mà công thế lại quá thừa, thiên về hướng được ăn cả ngã về không. Năm năm trước võ công chưa bằng ai, dùng những chiêu này trước mặt cao thủ giết người như ngoé kiểu như Tửu Thôn đồng tử thì khác gì múa rìu qua mắt thợ? Thứ hai là sau năm năm luyện võ với mười tám người đồng, võ công Tạng Cẩu tăng lớn, thành ra không mấy khi cần phải dùng tới.

Thực chất võ công của sát thủ là vậy. Đối phó với cao thủ thực sự thì không đất dụng võ, mà đối phó với kẻ yếu hơn thì lại quá tàn nhẫn. Tuy nhiên Tạng Cẩu học những chiêu này xong, cũng đề phòng được nhiều chiêu số hiểm độc.

Hôm nay ý niệm giết người càng lúc càng bốc cao, thành ra hở chút là thi triển những chiêu độc địa này.

Chiêu này là Tháng Mười Sấm Rạp, Tháng Chạp Sấm Động!

Cước ấn hội nhau!

Rắc!

Ầm!

Nội lực của Tạng Cẩu hơn hẳn Quảng Thành tử, huống hồ trong người cậu chàng lại có hai luồng nội lực xung khắc – dương tà âm chính, lúc vừa thoát ra khỏi cơ thể một cái là như nước đổ vào dầu, thế bùng nổ thật là kinh khủng!

Quảng Thành tử bị đánh trúng, chỉ kịp kêu “ á ” một tiếng, hai cánh tay đều đã ngắn đi chỉ còn phân nửa.

Không sai!

Ngắn đi còn phân nửa!

Một chiêu của Tạng Cẩu đánh ra, nát thịt, vụn xương, xoắn đứt sạch kinh lạc huyết mạch. Quảng Thành tử đau quá ngất lịm, hai cánh tay từ nay phế hẳn!

Ba chiêu, đánh gục hai vị trưởng môn của sáu môn phái lớn…

Nếu trước đấy là kinh hãi, thì bây giờ là sợ đến chết lặng.

Quần hào tên nào tên nấy mặt cắt không còn hột máu, trắng bệt ra, hai chân mềm như cọng bún.

Tên nào tên nấy đều thầm lấy làm may mắn. Nếu không phải bây giờ thiếu niên kia bị trói chặt vào đình nhỏ, lại bị khoá cả hai tay, bằng không thì thực là không thể nghĩ bàn.

Trong sáu môn phái lớn không ít người từng được quan sát trận đại chiến ở Tất gia trang, thế nên họ biết chủ lực của Tạng Cẩu là một môn ám khí…

Tạng Cẩu thắng thế thoáng thả lỏng, thì bỗng thấy đầu váng mắt hoa. Cậu chàng ngoái đầu thì phát hiện Phiêu Hương đã bất tỉnh từ lúc nào.

“ Khói… mê… ”

Lúc này, cậu chàng mới để ý thấy dưới chân ghế đá đang từ từ rỉ ra một chút khói nhạt màu trắng, nhẹ và mỏng hơn cả sương đêm. Nếu không phải nội lực Tạng Cẩu hơn người thì tuyệt nhiên không phát hiện được.

Bịch.
Lúc này Tạng Cẩu đã không đứng vững được, quỵ một gối, thở dốc từng cơn, đầu óc càng lúc càng mơ hồ. Cậu chàng đảo mắt, đoạn đề tụ hết công lực còn trong người lên, cố bảo vệ một chút thần trí. Thế là toàn thân nhũn ra, ngã gục, nhưng tinh thần vẫn còn tỉnh táo, chỉ giả vờ bất tỉnh mà thôi.

Lí Thông lúc này mới nói:

“ Chư vị, mau vào cứu Diệu Định sư thái và Quảng Thành tử tiền bối. ”

Tạng Cẩu thấy có người kéo chân mình ra để ôm Diệu Định sư thái. Lúc này cậu chàng đã trúng khói mê, “ bất tỉnh ”, thế mà quần hào chẳng ai dám động mạnh, điều ấy chứng tỏ người ta còn hãi dữ lắm.

Lúc này Chấn Nguyên tử rút đao nghe roảng một cái, nói:

“ Để ta chém chết thằng giặc này! ”

“ Ấy! Tiền bối bình tĩnh. Hai đứa nhóc này đang giữ Chìa Khoá, muốn giải bí mật của mộ tổ phải nhờ đến chúng. Chớ có ném chuột vỡ bình. ”

Ngô trưởng lão lên tiếng:

“ Lí gia chủ, thứ vũ khí kia… ”

Lí Thông bèn nói:

“ Hoàn toàn chính xác, Ngô trưởng lão chẳng lẽ không tin Lí mỗ hay sao? ”

Ngô trưởng lão đáp:

“ Không phải Ngô mỗ không biết Lí gia chủ làm người ra sao, nhưng một thứ thần binh lợi khí đánh bạt được trăm ngàn binh mã, không phải là quá nực cười ư? Lại còn thần kiếm điều khiển được cửu thiên thần lôi, thứ cho Ngô mỗ khó mà tin được. ”

Lí Thông nói:

“ Ngài chớ lo xa, chuyện này đã được chép rõ ràng trong ngọc phả của gia tộc, không thể giả được! ”

“ Thây sắt biết đi… trên đời nào có cái lí này? ”

Ngô trưởng lão lẩm nhẩm, vẫn chưa tin tưởng lắm vào những gì mà Lí Thông nói.

Tạng Cẩu thầm nghĩ:

[ Vũ khí địch lại thiên quân vạn mã, chắc là cái “ thây sắt biết đi ” kia rồi. Lẽ nào xác của thánh Chèm vẫn còn cử động được?? Còn thần kiếm điều khiển được sét trời… lẽ nào là kiếm báu Thuận Thiên? ]

Lí Thông chỉ vào hai người Tạng Cẩu, nói:

“ Chư vị chắc chưa nghe bao giờ, nhưng trong gia tộc vẫn truyền miệng nhau bốn câu này: Thuận Thiên kiếm, ứng thiên mệnh, đăng bảo tọa, lệnh quần hùng. Kiếm báu Thuận Thiên chính là nguyên nhân khiến người Đại Việt đời này qua đời khác, lớp này hết lớp khác bí mật sang nước ta, cốt là để tìm về biểu tượng của ngôi cửu ngũ này! Thần kiếm mất tích hai ngàn năm nay, ắt ở trong mộ của tiên tổ chứ chẳng ai vào đây! ”Nghe đến chỗ này, thì thần trí Tạng Cẩu mơ hồ, mê hương đã thắng được cậu chàng…

Lại nói đến chuyện của Lê Lợi…

Quân Hậu Trần nhờ có Hổ Vương trợ trận, an lành rút vào Thanh Nghệ.

Dưỡng quân được ít lâu, nhớ lời hẹn với Hổ Vương, Lê Lợi lại đành đề đạt chuyện trở về Lam Sơn với Trùng Quang đế. Trần Quý Khoáng nghe xong, tỏ vẻ không vui, nói:

“ Khanh muốn về thì cứ việc, nhưng lúc này trong quân thiếu nhân tài, nên Đinh tướng quân và Lê tướng quân phải ở lại giúp trẫm phá địch. ”

Nói đoạn đứng lên khỏi ghế rồng, phủi tay áo mà nói:

“ Hai vị tướng quân đánh trận Hóa Châu xông thẳng vào đại doanh quân Minh, có công rất lớn! Nay trẫm phong một người làm Hàng Long thần tướng, một người làm Phục Hổ thần tướng, quan cao hơn khanh hai bậc! ”

Lê Lợi đáp ứng, không dị nghị gì thêm, chỉ đem chuyện này nói lại với chư tướng.

Đinh Lễ và Lê Văn An nghe thế bèn đập bàn, nói:

“ Trùng Quang đế làm thế này chẳng khác nào đảo loạn tôn ti, tôi cao hơn chủ sao mà được? Đây là có ý cướp người của chủ công, muốn đào rỗng ruột Lam Sơn ta đây mà! Một Lê Sát còn chưa đủ hay sao? Bọn này có chết cũng không phục! ”

Lưu Nhân Chú cũng nói:

“ Trùng Quang đế nói vậy, chẳng khác nào chê chủ công là vô dụng, y dùng ngài chỉ vì hai vị tướng quân mà thôi. ”

Lê Lợi bèn nói:

“ Trước đấy ta không theo đại quân mà về Lam Sơn lo chuyện cưới hỏi trước, thánh thượng đã chấp thuận cho là may. Thế mà nay lại vướng thêm chuyện lần này, không về không được, thánh thượng tức tối cũng không có gì lạ cả. Mọi người chớ nghĩ xấu cho ngài ấy. Khi ta không ở đây, thì phải nghe theo chỉ thị của vua và các đại nhân, chớ có chống đối mà giặc được phần hơn. Nhớ kỹ, không có Đại Việt, có Lam Sơn phỏng có ích gì? ”

Chư tướng nghe xong, lòng vẫn ấm ức, nhưng biết chàng nói phải nên đành dạ một tiếng.

Lê Lễ bèn nói:

“ Chuyến này để tôi về cùng chủ công, trước là bảo hộ ngộ nhỡ dọc đường có chuyện không lành, sau là cũng còn dở chuyện luyện binh. ”

“ Chẳng phải lần này có bao nhiêu hương binh ta đều đưa ra trận hết rồi sao? ”

Lưu Nhân Chú bèn hỏi.

Lê Lễ đáp:

“ Sơn trại của Vũ Uy có mấy trăm người, một tháng qua chia làm mấy ngả, nay đều đã về Lam Sơn tụ hội cả. Tôi phải về sắp xếp uốn nắn mấy người này. ”

Lê Lợi bèn nói:

“ Thuộc hạ của Vũ Uy xuất thân là cường đạo, tuy là có nghĩa, nhưng trước giờ quen sống không lề lối quy củ. Không có Lê Lễ e không xong. Vậy anh cứ về với ta chuyến này. ”

Ngoài cửa chợt có tiếng người cất lên:

“ Lần này thằng nhãi Đinh Lễ không về không được! ”

Cửa phòng bị đá văng, đoạn một người trung niên khôi vĩ bước vào. Nhìn tấm khố da hổ và xâu chuỗi nanh vuốt đeo lủng lẳng trước ngực, nếu không phải Hổ Vương Đề Lãm thì còn ai vào đây nữa?

Đinh Lễ đang ấm ức chuyện bị phong quan, không thể cùng về Lam Sơn, nay được lời Hổ Vương thì mừng như mở cờ trong dạ.

Lê Lợi bèn nói:

“ Bác… chuyện này… e là hơi khó. ”

“ Bên phía thằng nhãi Trần Quý Khoáng bản vương sẽ xử trí, chúng mày không phải lo gì cả… ”

Hổ Vương nói xong, xua tay:

“ Chuẩn bị sẵn lương khô nước uống, chiều mai phải về đến Lam Sơn! Nếu không nghe, tao vác cả thằng Lễ lẫn con trâu về! ”

Chương 282: Hồi hai mươi lăm (7)

Lê Lợi biết ông bác Hổ Vương của mình tuy không còn bộp chộp nóng nảy như hồi mới xuống miền xuôi, nhưng bản tính cao ngạo. Đặc biệt là cái tính dám làm những chuyện người bình thường không dám làm, bất kể thiệt hơn hậu quả, nên không dị nghị thêm câu nào nữa.

Hổ Vương nói xong, vung tay đấm thủng tường đá mà đi ra, hùng hùng hổ hổ tiến về phía lăng tẩm của vua Trùng Quang. Dọc đường cấm vệ định ra cản, nhưng Hổ Vương vừa quắc mắt lườm cho một cái là bủn rủn cả chân tay.

Những người này đâu phải hạng nông phu gì? Đều là lính đã có một thời gian sống trên sa trường. Ấy vậy mà gặp Hổ Vương, chưa cần động thủ chân tay đã bủn rủn như cọng bún, đủ thấy cái uy của ông.

“ Hổ Vương xin hãy dừng bước! ”

Đi được nửa đường, thì bỗng nhiên từ trên mái ngói một ngôi lầu gần đó, có một bóng người nhảy vù xuống chắn trước mặt Hổ Vương.

Kẻ lá gan đủ lớn để ngăn cản một trong bảy tông sư, không nhiều…

Y vừa vặn là một trong sáu người còn lại.

Đảo chủ đảo Bạch Long Vĩ – Hoàng Thiên Hóa.

“ Hổ Vương, ngài có đến gặp thánh thượng, cũng nên cho người thông báo trước. Cứ hùng hục thế này coi sao đặng? ”

Hổ Vương nhếch mép:

“ Gặp mặt nói hai câu sẽ đi, cần quái gì rườm rà đến thế? Người miền xuôi các người làm việc gì cũng ngoằn ngoèo gấp khúc như mấy con sông của mấy người… ”

Hoàng Thiên Hóa cũng cười:

“ Hổ Vương quá lời, có câu nhập gia phải tùy tục, ngài thấy có đúng hay không? ”

“ Hồi còn trẻ ta nghe câu này không lọt lỗ tai, còn bây giờ thì cũng chưa biết thế nào! ”

Ngoài mặt thì nói chuyện phiếm, không đầu không cuối, nhưng vòng vuốt hổ của Hổ Vương bấy giờ cứ nhảy lên không ngớt, hai mai tóc bạc của Hoàng đảo chủ cũng bay phần phật ra sau gáy.

Khí tràng giao phong ít lâu, mà Hoàng Thiên Hóa đã đổ mồ hôi ròng ròng, nghĩ thầm:

[ Đề Lãm này thực là đáng gờm! Hai mươi năm không gặp, võ công của y đã tiến mạnh đến nhường này! Xem chừng không dụng độc không thắng được! ]

Hổ Vương bèn nói:

“ Đảo chủ, ta khuyên ông một câu, chớ có dùng độc công! Người Mèo ta có thuật dùng ngải, độc của ông không giết nổi bản vương đâu!! ”

“ Hổ Vương có vẻ rất tự tin? ”

Hoàng Thiên Hóa cười, mồ hôi trên trán bắt đầu vương ra.

Hổ Vương đáp:

“ Cứ thử là biết ngay! Bản vương chỉ sợ đến lúc đấy ông lại hối hận mà thôi… ”

Hoàng đảo chủ biết lúc này quân Hậu Trần đã ở vào thế dưới búa trên đe, bắc có quân Minh nam có Chiêm Thành, bây giờ không phải là lúc để gây thù chuốc oán với Hổ Vương. Huống hồ, không có quân voi quân hổ của Hổ Vương trợ trận, quân Hậu Trần có muốn rút lui cũng phải thương vong thảm trọng. Nói đúng ra thì vua tôi Hậu Trần bấy giờ còn đang nợ Hổ Vương một cái ân. Nếu bây giờ mà trở mặt thì sau này làm sao còn đứng trên đời được? Thế là thở dài, thu công.

“ Phiên Thiên chân ngôn của Hổ Vương quả thực là thần công hiếm có trên đời. ”

Hổ Vương nói:

“ Hoàng đảo chủ quá khen. ”

Đoạn rảo bước về phía chính điện…

Bấy giờ trong điện, đã bày biện sẵn một bàn tiệc lớn.

Ngồi ở chủ vị, là một người bận áo thầy đồ, ngồi trên ghế. Hổ Vương thấy bắp thịt ở chân y đã có phần teo tóp, chứng tỏ người này đã không dùng đến đôi chân mình khá lâu rồi.

“ Ông hẳn là Đặng Dung? Trên chốn giang hồ, danh khí của ông cũng không nhỏ đâu, Ngọa Long! ”

“ Bẩm Hổ Vương, chính là tôi. Còn cái danh kia là người ta không biết gọi bừa, chứ Đặng Dung nào dám bằng vai phải vế với ngài? Luận danh khí giang hồ, tôi cũng kém ngài xa lắm, có chăng là bác tôi Hoàng Thiên Hóa thì so được. ”

Đặng Dung chắp tay hành lễ, cử chỉ khiêm cung, lời nói rất có chừng mực.

Hổ Vương thầm nghĩ:

[ Trước giờ làm gì có ai gọi y là Ngọa Long? Y có tật ở chân, gọi y là con rồng nằm như thế chẳng khác nào tát vào mặt y. Ấy thế mà lúc mình lên tiếng y chẳng những không tỏ vẻ, còn khéo léo mượn cớ tránh húy câu “ long tranh hổ đấu ” để dời mũi kiếm. Được! Đúng là không đơn giản! ]

Lúc này Đề Lãm đảo mắt, bèn cất tiếng cười:

“ Hay lắm! Không hổ danh là cánh tay phải của Trùng Quang. Bản vương thất lễ rồi! ”

Đặng Dung bèn đáp:

“ Thánh thượng có lệnh, ở Hóa Châu Hổ Vương trượng nghĩa tương cứu, dùng trăm voi nghìn hổ để đại quân an toàn rút lui, đây là cái ơn tày trời. Tiệc rượu nho nhỏ này chỉ là chút lòng thành của vua tôi, sau này hi vọng hai bên có thể bang giao hòa hảo. ”

Nói đến đây lại phất tay một cái, tức thì có mấy tráng sĩ lực lưỡng đẩy năm xe gỗ, bên trên chất đầy những bao vải.

Hổ Vương nhãn quan như điện, phát hiện dưới bánh xe vương một lớp mỏng cái gì trắng trắng, nhưng không phải bột chẳng phải đường, bèn nhướn mày:

“ Muối? ”

Đặng Dung bèn nói:

“ Những xe muối này đương nhiên chẳng thể so với hổ quý, voi thần của Hổ Vương, nhưng cũng là chút lòng thành của chúng tôi… Thiết nghĩ buôn làng của ngài ở miền núi non, muối biển là vật hiếm thấy, nên mới cho người tìm những xe muối thượng hạng này đến biếu. Của ít lòng nhiều, mong Hổ Vương đừng trách. Sau này đuổi được giặc Minh, giành lại được giang sơn gấm vóc Đại Việt rồi, chúng tối sẽ trả ơn hậu hơn. ”

Hổ Vương nhướn mày:

“ Trùng Quang đâu? ”

“ Thánh thượng sẽ ra ngay, ngài cứ dùng yến rồi… ”
“ Một khắc! ”

“ Hả? ”

Câu nói bất ngờ, chẳng ăn nhập gì của Hổ Vương khiến Đặng Dung nhất thời không biết phải đáp ra sao.

Hổ Vương quắc mắt lên, gằn từng chữ:

“ Một khắc! Nếu hắn không ra gặp bản vương, thì bản vương sẽ đích thân vào tìm! ”

Thấy thái độ của Hổ Vương khác thường, không giống hành vi của người làm chúa một phương cho lắm, thành thử khiến Đặng Dung sinh nghi.

Y không phải trẻ con chưa nứt mắt, tự nhiên sẽ không ngu xuẩn đến mức coi thường Hổ Vương, cho rằng đấy là thái độ đối nhân xử thế bình thường của Đề Lãm.

Y lại càng không tin Hổ Vương là người không biết tiến thoái trước sau, hoành hành bá đạo coi trời bằng vung.

Nếu ông đã hành xử khác hẳn thường ngày, ắt phải có lí do chính đáng.

Ý nghĩ Hổ Vương là người miền ngược, tự nhiên không biết lễ nghi miền xuôi thoáng xẹt qua trong đầu Đặng Dung, nhưng y gạt phắt đi ngay!

Ấy là lối suy nghĩ rất ngu xuẩn.

Chẳng có gì chứng minh suy đoán của y cả.

Đặng Dung bèn nói:

“ Hẳn là Hổ Vương có việc cần yêu cầu, nhưng ngoại trừ thánh thượng ra không ai có đủ tư cách đáp ứng ông, kể cả tôi rồi. ”

Đoạn, y vỗ vào bàn một cái, ra dấu cho mấy người vừa đẩy xe muối ra vào báo cho Trần Quý Khoáng.

Trùng Quang đế xuất hiện sau đó ít lâu.

Kiếm của y rất thẳng, nằm yên trong vỏ gỗ, nhưng có thể rút ra bất cứ lúc nào.

Y phục của y rất phẳng phiu, chỉnh tề.

Vừa xuất hiện, y đã nói:

“ Không biết Hổ Vương lẫy lừng thiên hạ hôm nay đến gặp ta để làm gì? ”

Hổ Vương chậm rãi mở đôi mắt.

Ánh nhìn như hai ngọn thương chiếu chòng chọc vào Trần Quý Khoáng, khiến y rùng mình sởn gáy một cái.

“ Đinh Lễ phải về, ngay hôm nay. ”

Trùng Quang đế chấn tĩnh lại, ngồi xuống ghế chủ vị, đối diện với Hổ Vương.

Ngồi gần, y mới hiểu khí thế của người đối diện đáng sợ như thế nào.

Đôi mắt quắc lên hung hãn, tưởng như có thể đánh hơi được nỗi sợ trong lòng y.

Không sai!

Y đang sợ!Kiếm của y thẳng, vì y muốn là hễ y vung kiếm, thì phải chém được vào đúng cái nơi y muốn chém.

Y phục của y rất phẳng phiu, ấy là bởi y muốn khi y chạy, vạt áo ống quần của y sẽ ở đúng nơi chúng phải ở.

Vô luận là binh khí, hay là người, Trần Quý Khoáng đều muốn mình phải khống chế được hoàn toàn!

Y sợ…

[ Hổ Vương sẽ như Trần Ngỗi ư? ]

Y không kiểm soát được chuyện Trần Ngỗi bại trận ở Ninh Giang, phải chạy đến trấn Thiên Quan rồi chết thảm.

Cũng như Hổ Vương lúc này! Trong mắt Trần Quý Khoáng, ông là thanh bảo kiếm y không kiểm soát được! Võ lực ấy, đội binh dã thú ấy, chẳng biết lúc nào sẽ quay lại cắn y.

Cùng lí do ấy, mà y bất chấp muốn kéo Lê Sát, Đinh Lễ, Lê Văn An ra khỏi Lam Sơn.

Cũng lí do ấy, mà y đánh úp Trần Ngỗi ở thành Ngự Thiên.

Y muốn dùng thứ gì, là y phải nắm toàn quyền, chỉ đâu đánh đó, muốn sao phải vậy mới được.

Đó là đạo làm vua của y.

Hoàng đế là bậc cửu ngũ chí tôn, quân lâm thiên hạ! Một lời nói ra, không ai dám cãi!

“ Chuyện này… ”

Y biết mình không thể yếu thế trước Hổ Vương. Lúc này y là chủ, đây là địa bàn của y, đúng ra y phải là người nắm được toàn cục mới phải.

Trần Quý Khoáng thoáng lấy lại được một chút tự tin.

Không sai! Đây là địa bàn của y cơ mà? Chẳng phải Hổ Vương nên chơi theo luật mà y đặt ra hay sao?

Nghĩ vậy, nên Trần Quý Khoáng thoáng cảm thấy tự tin hẳn, sống lưng và ánh mắt cũng thẳng lên không ít.

Y chậm rãi nói:

“ Trẫm đã phong Đinh tướng quân làm Hàng Long thần tướng, sau này y không thuộc dưới trướng của Lam Sơn nữa! Lúc này giặc bắc lăm le, chúng ta đang cần tướng tài để cáng đáng… ”

Hổ Vương ngẩng đầu:

“ Bản vương đến đây để thông báo, chứ không phải hỏi ý kiến của ngài. ”

“ Ông… ”

Mặt Trần Quý Khoáng đỏ lên như gấc chín.

Trung niên trước mặt dám đe dọa y?

Hổ Vương bèn tiếp:

“ Trùng Quang đế, ta nói cho ông biết, voi của ta dám xéo quân Minh, thì cũng dám xéo quân Trần! Đánh với quân Minh, đánh với Hậu Trần, đối với Hổ Vương này mà nói chỉ là đánh một kẻ địch! Nhưng nếu ngài đánh với ta, tức là ba mặt đều bị giáp công! Không cần bản vương nói thì ngài cũng hiểu, ấy là họa diệt quốc! ”

“ Ông uy hiếp ta?? ”

Lúc này Trùng Quang đế đập bàn, gằn giọng hét lớn.

Có câu con giun xéo lắm cũng quằn là thế.

Y không nhịn được thái độ hiện tại của Hổ Vương.

Hổ Vương sa sầm mặt, trầm giọng, nói rõ ràng từng tiếng một:

“ Một Đinh Lễ, hay là cả cơ đồ, ngài có ba hơi thở để suy nghĩ! ”

Lúc này toàn thân Hổ Vương là sát ý bừng bừng, giống như một con hổ đói bên bờ vực cái chết, chuẩn bị vồ con mồi một lần cuối cùng.

Trùng Quang đế đã từng được Hoàng Thiên Hóa kể cho nghe về Hổ Vương, thế nên mới cho quân làm theo ý của Lê Lợi. Cũng qua lời kể của đảo chủ đảo Bạch Long Vĩ mà y biết, võ lực của Hổ Vương chắc chắn cao hơn Hoàng Thiên Hóa! Cũng tức là, trong tình thế hai người ngồi cách nhau không quá một trượng như hiện tại, thì cả nước Nam này không có một ai có thể ngăn được Hổ Vương đánh cho ngũ quan của y quện làm một cả.

“ Cứ làm những gì ông muốn… ”

Rốt cuộc…

Trùng Quang đế phải thỏa hiệp…

Y thua trước Hổ Vương.

Lúc này Hổ Vương mới chậm rãi đứng dậy, xoay mình bỏ đi, không quên để lại một câu:

“ Lòng dạ rộng bao nhiêu, giang sơn rộng bấy nhiêu! ”

Hổ Vương ngang nhiên bỏ đi.

Long tranh hổ đấu, rồng cuộn hổ ngồi.

Sở dĩ Trùng Quang đế thua, nguyên do thực chất rất đơn giản, ấy là ông không phải rồng.

Chương 283: Hồi hai mươi lăm (8)

Ngoài cổng cung, Hoàng Thiên Hóa đã đứng tựa sẵn ở cửa, lúc Hổ Vương đi qua thì chậm rãi mở lời:

“ Hổ Vương đi vội quá vậy? ”

“ Cậu muốn gì? ”

Hổ Vương thả chậm cước bộ, đợi Hoàng Thiên Hóa đi đến bên. Hai tông sư sóng vai đi trên đường lớn, quân thủ thành nhìn thấy cũng không dám hó hé một câu, lẳng lặng lủi đi nơi khác.

“ Hổ Vương bình thời không quản chuyện của Đại Việt. Đến nay đã mấy lần ra mặt, thực khiến cho tôi thấy tò mò. Không biết là có ẩn tình sâu xa gì đây. ”

Hổ Vương bèn nói:

“ Mạng người. ”

Hoàng Thiên Hóa thân là người trong bảy tông sư, mười sáu trước từng đến bản của Hổ Vương chúc mừng con gái đầu lòng của ông đầy tháng. Y đảo mắt một cái, mỉm cười:

“ Xem ra là do con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Con gái rượu của Hổ Vương cũng ngang tàng cố chấp, chẳng trách khiến người gầm ra sét hét ra lửa như ngài cũng phải đau đầu hao phí một phen tâm tư, đúng không? ”

Hổ Vương đáp:

“ Hoàng đảo chủ thân là kẻ đứng đầu của bọn cướp biển, chính ra cũng là nhân vật vùng vẫy một phương. Thế mà nay lại cam tâm tình nguyện đến làm cung phụng của Trần Quý Khoáng, thực là khiến kẻ khác không ngờ được. ”

Hoàng Thiên Hóa bèn cười dài:

“ Lí do của tôi, cũng na ná như của ngài vậy. ”

“ Thời buổi bây giờ chiến loạn liên miên, giặc giã nổi lên khắp nơi. Nếu như thờ sai chủ, thì kết quả chỉ có một: ấy là thành oan hồn vất vưởng. Bản vương với đảo chủ cũng coi như là người quen cũ, nay ta chân thành khuyên ông một câu: Trần Quý Khoáng có thể xứng là thuồng luồng, song không phải rồng! ”

Lời này nếu là do người khác nói, ắt là tội đại nghịch.

Nhưng Hổ Vương thân là bá chủ một phương, lại chẳng phải con dân Đại Việt, tự nhiên có thể nói mà chẳng cần cố kỵ.

Hoàng Thiên Hóa cười rầu rĩ:

“ Hổ Vương dạy phải, chuyện ấy đâu phải bản thân tôi không biết? ”

“ Ồ? Xem ra đảo chủ có nỗi khổ riêng rồi. ”

Hổ Vương thả chậm bước chân…

Không sai! Ông đã có phần xem nhẹ Hoàng Thiên Hóa.

Dù sao, đối với đảo chủ đảo Bạch Long Vĩ mà nói, dù kẻ ngồi trên ghế rồng kia có là ai đi chăng nữa, người Hán hay người Kinh, thì cũng thế cả. Lũ hải tặc dưới trướng ông trước sau đều sẽ bị triều đình coi là giặc dã.

Thế thì vì cớ gì mà phù Trần diệt Hồ?

“ Hai cha con Đặng Tất, Đặng Dung kì thực đều là người biến tiến biết lùi, không phải hạng hủ Nho bảo thủ. Sỡ dĩ người trước chọn thờ Giản Định, kẻ sau chọn giúp Trùng Quang, là bởi một ý nghĩ: cá chép nếu gặp mây lành, cũng có thể vượt được Vũ Môn mà hóa thành rồng thần. ”

“ Tức là chọn lấy một người để phò tá, rồi dần dần bồi dưỡng y thành bậc minh quân khai triều? ”

“ Hổ Vương nói không sai. ”

Hổ Vương nhìn về phía mấy vạt rừng xanh ngắt, thấp thoáng con sông Hoàng Long quanh co uốn khúc đều thu vào trong đôi mắt ông.

“ Chung quy, từ xưa đến nay, vượt vũ môn mà hóa được thành rồng cũng chỉ có loài cá chép mà thôi. Mây lành có cố nâng đỡ đến vũ môn, nhưng lại nâng phải con cá chắm cá trôi gì, thì cũng nhọc công vô ích. ”

“ Hổ Vương cho rằng Hậu Trần sẽ bại vong? ”

Hoàng Thiên Hóa có phần không phục.

Nhà Hồ mất nước, suy cho cùng là không được lòng dân.

Thế nhưng hiện tại hào kiệt trong thiên hạ vẫn còn rất nhiều người trung thành với triều Trần. Hậu Trần có được lòng dân, chẳng lẽ còn có thể thất bại được hay sao?

“ Khí số đã tận, như cái cây đã chết rễ, cho dù có đơm hoa, thì cũng khó mà kết trái. ”Hổ Vương đáp.

Hoàng Thiên Hóa không nói gì.

Chốc lát sau, Hổ Vương lại nói:

“ Đảo chủ chắc đã nghe được những phong thanh chuyện sơn trang Bách Điểu rồi? ”

“ Đã nghe… ”

Hoàng Thiên Hóa gật đầu, đoạn lại thở dài:

“ Cũng may có Hổ Vương can thiệp, bằng không có lẽ đến tận bây giờ chúng ta cũng không biết kẻ chủ mưu thực sự lại là một người đáng lí đã chết từ hai mươi năm trước. ”

Y đang nhớ lại hồi quần hào võ lâm giúp Minh đánh Hồ.

Độc của y độc chết cánh mai phục của quân Hồ.

Cũng chính y là người đã dùng độc Ngũ Tuyệt với cô bé Thanh Hằng, để hai bà cháu nọ trà trộn vào đám nạn dân, dùng củ khoai độc đầu độc Hồ Nguyên Trừng.

Đến nay nghĩ lại, xem chừng đã trúng phải chiêu mượn dao giết người của Chế Bồng Nga, há lại có thể không tức giận cho được?

Hổ Vương bèn nói:

“ Chủ mưu thực sự chưa hẳn đã là Bồng Nga. ”

Đoạn kể hết những sự lạ ông gặp trên sơn trang Bách Điểu, từ thứ tà công hút nội lực kẻ khác, cho đến cái chết tức tưởi đầy bí ẩn của Chế Bồng Nga ở đền Đuổm.

Hoàng Thiên Hóa nghe đến thứ nội công tà dị có thể hút nội lực của kẻ khác, không khỏi nhớ đến một nhân vật:

“ Ý Hổ Vương là ma đầu nọ hãy còn có truyền nhân? ”

Hoàng đảo chủ sực nhớ đến một chuyện…

Năm xưa, lúc y còn học nghệ ở chỗ Hỏa Công, từng nghe đến một truyền kì. Chẳng là năm xưa từng có một ma đầu hoành hành trong võ lâm chẳng cố kỵ gì. Y tự xưng là Bạch Hồ Lang Quân, khinh công kinh thế hãi tục, lại có tà công chuyên hút đi nội lực của kẻ khác, hung danh còn ở trên Thiên Tàn Địa Khuyết. Đồng thời, lúc y xuất hiện, cũng là chủ nhân của cả hai thanh thần khí Kiếm Đông A và Đao Lĩnh Nam.
Võ công của Bạch Hồ Lang Quân quá mạnh, đến nỗi lúc ấy Hỏa Công và Băng Bà không thể không liên thủ giáp công y ở trên một chiếc thuyền rồng giữa hồ Tây, lại thêm cả Quận Gió đời trước ra tay trợ trận mới thu phục được. Bạch Hồ Lang Quân chết thảm, hai thanh thần khí của võ lâm một về tay của Hỏa Công, một về tay của Băng Bà.

Hổ Vương nói:

“ Không ngoại trừ khả năng này. Thậm chí, có lẽ còn sinh ra chuyện chuột cha lại đẻ ra mồng chuột con. Gã truyền nhân này hẳn là đã đổi tà công hút nội lực lấy Kim Thiền thần công từ Chế Bồng Nga, có thể thay đổi dung mạo biến hóa đa đoan, khiến người ta khó mà phòng bị được, so với Bạch Hồ Lang Quân e là còn khó đối phó hơn. ”

Hoàng Thiên Hóa buột miệng chửi:

“ Mẹ kiếp! Thiên hạ còn đang buổi giặc giã, thế mà lại lòi ra thêm một mối nguy trong tối thế này. ”

“ Thế nên đảo chủ phải hết sức cẩn thận đấy… ”

Hổ Vương nói xong, bèn trở về, ngay chiều hôm ấy dẫn Đinh Lễ đi, còn căn dặn Lê Lợi cứ ở lại giúp quân Hậu Trần đánh giặc. Một người cưỡi hổ, một người cưỡi Đại Thắng, cả hai vật cưỡi đều là thần thú ngày đi cả ngàn dặm. Thành ra chỉ mất hơn một ngày là hai bác cháu về đến được Lam Sơn.

Lại kể chuyện Tạng Cẩu Phiêu Hương ở Tây An…

Qua chừng hai canh giờ, mê hương dần mất đi công dụng, khiến Hồ Phiêu Hương chậm rãi tỉnh lại. Cô nàng chỉ thấy đầu nhức như búa bổ, tứ phía lại có khí lạnh tê buốt như mũi kim không ngừng phả vào má, vào trán, cực kì khó chịu.

Hồ Phiêu Hương nhăn mày, chợt phát hiện hai tay đã bị trói nghiến ra sau lưng.

Cơn đau và cái lạnh khiến cô nàng tỉnh táo lại, ký ức của cái tối hôm trước bắt đầu trở lại với Hồ Phiêu Hương.

“ Tỉnh rồi à? ”

Đôi mi Hồ Phiêu Hương run lên, rồi đôi mắt cô nàng mở ra.

Tạng Cẩu xuất hiện, nụ cười gượng đầy trấn an nở trên môi, toàn thân cậu chàng bị khóa cứng bởi xiềng xích. Lúc này Hồ Phiêu Hương mới phát hiện mình đang nằm trên người Tạng Cẩu.

“ Đây là… ”

“ Nhà lao của Lí phủ. ”

Tạng Cẩu đáp.

Hồ Phiêu Hương không phải chưa từng nghĩ đến chuyện mình và Tạng Cẩu bị bắt vào nhà lao, nhưng cô nàng lại không ngửi được mùi hôi thối ẩm mốc bình thường, nên không khỏi lấy làm lạ.

Tứ phía tối đen như mực, nhưng hai người nằm sát nhau theo cái tư thế gái trên trai dưới này thì quả thực rất khiếm nhã. Hai má Hồ Phiêu Hương nóng bừng lên, nếu trong mật thất mà có ánh sáng thì thể nào Tạng Cẩu cũng thấy rõ mồn một mặt cô bạn mình đỏ lên như táo chín.

Cô nàng bèn nói:

“ Cẩu để tớ xuống nào. ”

Không hiểu tại sao, khi Tạng Cẩu nghe vậy lập tức phát hoảng, nói:

“ Không được đâu! ”

Hồ Phiêu Hương thấp giọng mắng:

“ Cái cậu này, lúc nào rồi mà còn nghĩ linh tinh? Cậu là con chó hay con dê? ”

Đoạn thò một ngón chân xuống dưới mặt sàn, định mò mẫm xem chỗ nào êm êm để lăn khỏi người Tạng Cẩu. Nào ngờ, da thịt vừa dính vào sàn nhà, lập tức có một luồng hơi lạnh xuyên thấu qua thịt da thâm nhập vào tận cốt tủy. Cô nàng chỉ kịp rùng mình một cái, vội vàng co rút chân lại.

“ Chuyện… chuyện này… ”

“ Đây là hàn ngọc ngàn năm đấy, nội lực của cậu không chống lại nổi khí lạnh đâu… ”

Tạng Cẩu mở lời, tức là chân khí theo đó mà thất thoát, thành thử nói nửa câu thì giọng bắt đầu run bật lên.

Hồ Phiêu Hương lúc ấy mới biết, cậu chàng cố tình để cô nằm lên người cậu, là tự biến bản thân thành cái đệm thịt ngăn cách khí lạnh của hàn ngọc. Một ngón chân trong một tích tắc mà cô nàng đã không chịu thấu, thế mà Tạng Cẩu đã kháng cự lại khí lạnh chẳng biết là bao nhiêu lâu. Mới nghĩ mà Hồ Phiêu Hương đã thấy xót dạ.

Chương 284: Hồi hai mươi lăm (9)

Tạng Cẩu bèn dùng tiếng bụng, làm vậy sẽ không cần phải há miệng vẫn giao tiếp được với nhau:

“ Chuyện hôm bữa… ”

Cậu chàng chưa nói được đầu cua tai nheo, thì Hồ Phiêu Hương đã lên tiếng:

“ Cẩu khỏi nói, tớ cũng đoán được gần hết rồi. ”

Đoạn, cô nàng bắt đầu thuật lại:

“ Tính từ lúc chúng ta nói về thánh Chèm với Lí Thường Thắng, thì lão già nọ đã tính kế mình rồi. Cẩu còn nhớ lúc đi vào trong vườn, ngửi được hương thơm không? Thứ hương hoa ấy giúp thần trí thanh thản, thư giãn thả lỏng. Họ Lí xuất hiện, đánh đàn ngâm thơ, lại tiếp tục khiến chúng ta buông lỏng cảnh giác. ”

Cô nàng ngừng một chốc, nuốt nước bọt cho họng đỡ đau rát, rồi tiếp:

“ Tớ đoán trong đình viện có bố trí thuốc mê và xiềng xích hòng đối phó với Cẩu, tức là y đã biết võ công của cậu cao thấp ra sao. Kế đó mới buông lời đao kiếm, lợi dụng chuyện chúng ta chưa hay biết gì để tiếp tục chia rẽ ta và quần hào các phái. Cái ân mang mật thư lên Nhạn Môn quan, hẳn cũng đã bị hắn đơm điều đặt chuyện cho bóp méo đi. Giờ người ta chỉ nghĩ hồi ấy mình diễn trò, hòng thực hiện mưu đồ khác, hoặc giả thu phục lòng người mà thôi…

Bây giờ quan hệ giữa ta và võ lâm Đại Minh đã nứt vỡ, thế như nước lửa, đúng là khó bề thoát thân. ”

“ Sao lại thế được? Chuyện nào ra chuyện ấy chứ? ”

Tạng Cẩu vận công, nói.

Hồ Phiêu Hương thở dài:

“ Cẩu nghe câu anh hùng biết anh hùng, lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử chưa? Người bình thường họ chẳng thà tin vào một giả thuyết là tớ với Cẩu ủ mưu đồ khác, chứ không chịu chấp nhận người khác rộng lượng hơn mình đâu… ”

Nói rồi, cô nàng lại tiếp:

“ Lại nói chuyện tay họ Lí. Thực sự hắn là đời sau của thánh Chèm hẳn là không giả, nhưng chúng ta dại dột quên đi lời ông Khiếu Hóa. Năm đời người đã khiến Lí Nam Đế xả mạng chiến đấu vì Đại Việt, huống chi là hai ngàn năm! Y sớm đã tự coi mình là người Tàu rồi. Bây giờ thử hỏi, cả gia tộc hết đời này qua đời khác phải trông nom một bảo tàng, đến khi mở ra lại phải chắp tay dâng cho người khác… Đã vậy, còn là người tộc khác. Đời chẳng mấy ai làm được thế đâu. ”

Mỗi lần hít thở, thì hàn khí từ sàn ngọc lởn vởn trong không khí lại theo vào phổi, khiến Hồ Phiêu Hương hở chút là ho khùng khục.

Cô nàng phải nghỉ một chút rồi mới nói tiếp được:

“ Theo suy đoán của tớ, họ Lí loan tin rằng trong mộ của thánh Chèm có thần khí địch lại thiên quân vạn mã. Một khi để Đại Việt có được nó, thì sẽ đảo ngược thế cờ, thậm chí nuốt ngược luôn lãnh thổ Đại Minh. Tớ và Cẩu là người nước Nam, khác máu tanh lòng, thử hỏi người ta có thể không phòng hờ sao? Nên nhớ năm mươi năm trước nước Tàu còn bị nhà Nguyên thống trị. ”

“ Thế chẳng phải chúng ta nói oan cho họ hay sao? ”

Tạng Cẩu lên tiếng.

Hồ Phiêu Hương bèn nhắc:

“ Tớ cũng thấy là lạ, chẳng nhẽ sau chuyện Tửu Thôn đồng tử năm năm trước họ chưa học được gì hay sao? Song cũng phải nói, Đại Việt ta rừng vàng biển bạc, lại ở vị thế đắc địa, là cửa ngõ để mở rộng cương thổ về tây nam, thế nên không ngoại trừ khả năng quần hào trung nguyên bị lòng tham mờ mắt, thực sự muốn Đại Việt là quận huyện của họ mãi mãi. Anh hùng khó mà sa ngã vì tư lợi, nhưng nếu đem lợi ích của cả dân tộc đặt lên bàn cân, thì chưa chắc họ đã không thỏa hiệp mà đổi đen thay trắng đâu. ”

Tạng Cẩu bèn nói:

“ Đã đến nước này, nếu họ thực tâm muốn thôn tính nước ta mãi mãi, thì tớ không ngại làm kẻ địch của cả võ lâm. Dù sao thì năm năm trước cũng làm thế một lần rồi. ”

“ Gớm, giờ mình bị trói như người ta gói giò ở đây với nhau, Cẩu lấy cái cơ sở gì ra để mà cứng mồm cứng miệng cơ chứ? ”

Hồ Phiêu Hương phì cười, nói.

Hai người lại im lặng một chốc…

Lúc sau, Tạng Cẩu mới hỏi:

“ Kể cũng lạ, chúng ta bất tỉnh lâu như vậy, sao y không soát người lấy đi chìa khóa rồi giết phắt cả hai đi cho rảnh nợ? ”Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Tớ cũng không rõ. Cứ như anh Tần Trảm nói, thì chiếc chìa khóa đá kia hẳn là dùng để mở cửa mộ Lí Ông Trọng. Cẩu lúc nào cũng cất nó trong người, chưa kịp giấu đi đâu cả. Lúc chúng ta bất tỉnh, bọn hắn không lục soát lấy đi mới là chuyện lạ. Thế thì tại sao lại không giết mình ngay nhỉ? Mà Cẩu còn giữ chìa khóa Loa thành chứ? ”

“ Có đây! À mà này… Hay chìa khóa Loa thành mới là thứ dùng để mở cửa ngôi mộ? ”

“ Không thể nào có chuyện ấy được. Chìa khóa Loa thành là do thánh tổ Khổng Lồ đúc ra, mà ông sinh sau đẻ muộn hơn thánh Chèm cả ngàn năm, thì không lí nào chìa khóa Loa thành lại là chìa khóa mở cửa mộ cổ có từ ngàn năm trước cả. Trừ phi… ”

Hồ Phiêu Hương chợt nhớ đến một chuyện.

Ấy là bài thơ “ Túy Trước ” của Hàn Ốc bị người đời sau nhầm tưởng là sáng tác của thiền sư Dương Không Lộ.

“ Trừ phi… thánh tổ Minh Không thực tế không phải người đúc ra chìa khóa Loa thành, mà là người tìm được nó. Chữ “ Không ” khắc ở trôn trống thực chất là kế che mắt. Mà muốn vào được mộ thánh Chèm phải dùng đến hai cái chìa, một là cái chìa đá, một là chìa khóa Loa thành! ”

Tạng Cẩu bèn hỏi:

“ Thế nhưng thánh tổ tại sao lại làm thế? Chẳng phải như vậy chỉ khiến người đời sau khó lòng phá giải bí ẩn Rồng Không Đuôi hơn thôi sao? ”

Trong Niết Bàn kinh không hề đề cập gì tới chiếc chìa khóa bằng đá…

Không cả chỉ dẫn nơi tìm chìa.

Hồ Phiêu Hương thở dài, đáp:

“ Chuyện này thì tớ cũng không rõ. Có thể năm xưa thánh tổ chỉ tìm được chìa khóa Loa thành, chưa kịp tìm chìa đá, cũng chưa từng vào mộ. Nhưng có thể chắc chắn rằng chỉ cần chìa khóa Loa thành còn ở chỗ chúng ta, thì tay họ Lí sẽ được một phen khổ sở rồi. ”

Lúc này không còn gì để nói với nhau, chỉ còn chuyện chờ đợi trong nhàm chán. Thời gian trong ngục như kéo dãn ra, bất chấp khí lạnh đang không ngừng tỏa ra từ khối hàn ngọc… Trong bóng tối đen kịt của hầm ngục, bốn giác quan còn lại của con người ta càng thêm nhạy cảm. Hồ Phiêu Hương có thể cảm nhận rõ ràng nơi y phục hai người chạm nhau, nghe được tiếng tim Tạng Cẩu đập chầm chậm, lại cảm nhận được hơi thở của cậu chàng phả vào trán.

Hai người không phải chờ quá lâu…

Chừng nửa ngày sau, bỗng nhiên cửa sắt nặng nề của ngục thất được mở ra. Hồ Phiêu Hương đảo mắt một cái, tranh thủ lăn khỏi người Tạng Cẩu, đồng thời rỉ tai cậu chàng:
“ Trong vạt áo bên trái của tớ có một hộp nhỏ, giấu một viên thuốc. Nếu chốc nữa có biến thì Cẩu lấy thuốc uống vào mà chạy đi. ”

Ánh đuốc leo lét chiếu vào phòng giam, giúp hai người Tạng Cẩu mơ hồ nhìn được quang cảnh chung quanh. Té ra hai người đang ở trong một cái lồng giam bằng sắt, treo lơ lửng giữa một cái đầm nước. Nổi lên khỏi mặt nước là một gờ gạch xây theo hình bộ nhân (亻). Gạch lát trong lồng trong veo như mắt mèo, mờ mờ hiện lên một màu lam lạnh.

Phòng giam không có cửa sổ, cánh cửa chắn làm từ thép đặc dày ba tấc, tuyệt nhiên không có lấy một kẽ hở, kể cả chấn song.

Đứng bên kia bậc cửa, trong một hành lang bằng đất mập mờ ánh đuốc, là Lí Thường Thắng. Bấy giờ biểu cảm trên gương mặt y cực kì âm trầm, khác hẳn với bộ dáng thiếu niên nhiệt huyết lúc mới gặp.

“ Gia phụ và các vị tiền bối muốn gặp hai người. ”

Y nói xong, tức thì có hai kẻ bận áo choàng màu xám xông vào ngục, cẩn thận dọc theo gờ gạch đến sát bên vách tường. Đoạn mỗi người gỡ một viên gạch xuống, để lộ ra một cái hốc, lại gạt cơ quan giấu bên trong. Hai người Tạng Cẩu quả thực chẳng rõ hai người nọ xác định đúng viên gạch có giấu cơ quan bằng cách nào. Chỉ nghe tiếng dây xích chuyển động cọc cà cọc cạch, cái lồng giam giữ hai người từ từ hạ xuống.

Cửa lồng mở ra, mép sàn vừa vặn chạm vào điểm cuối cùng của gờ chữ nhân.

Hai người áo xám lạnh giọng nhắc:

“ Bên dưới là kịch độc, chớ có trượt chân ngã xuống, không ai vớt xương cho đâu. ”

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Lại còn phải chờ hai ngươi nhắc đấy! Nhìn cái bộ dạng rón rón rén rén, ai mà không đoán ra được? ”

Miệng thì kháy đối phương, nhưng cô nàng vẫn nhảy ra khỏi lồng giam, đứng vững trên gờ gạch. Hồ Phiêu Hương nhìn quanh nhìn quất trong phòng giam một chốc, rồi nói:

“ Lí gia trang có cả ngục thất trong nhà, không phải là thường xuyên lạm dụng tư hình đấy chứ? ”

Lí Thường Thắng nhíu mày, nói;

“ Chuyện của Trung Nguyên, người Đại Việt chớ có xía vào! ”

“ Lười nói với kẻ không có tiếng nói như nhà ngươi. ”

Hồ Phiêu Hương lè lưỡi, đoạn đỡ Tạng Cẩu xuống. Nhìn cậu chàng mặt xanh môi tái, toàn thân bị nhiễm lạnh run lên từng hồi mà cô nàng thấy cơn giận cứ uất nghẹn ở cổ, đôi tay nắm chặt thành quyền.

Hai người được dẫn đi trong hành lang đất, đi qua mấy chỗ ngoặt mới đến được một đoạn cầu thang.

Té ra lối vào phòng giam giấu bên dưới hòn non bộ trong hoa viên giãy nhà phía đông sơn trang. Ngày xưa thì đây vốn là nơi đặt khuê phòng của con gái trong nhà, vốn là nơi ít có người lạ lại qua. Đúng là khó mà ngờ được trong lòng đất lại có một giãy nhà giam cực kì nghiêm mật, dường như chuyên dùng để đối phó với cao thủ.

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Chà, giam giữ kẻ thù ngay bên dưới khuê phòng, đúng là bá khí. Lí gia nhà các người không sợ có người thoát ra khỏi ngục thất, do kìm nén lâu ngày mà làm loạn trong khuê phòng à? ”

Đến đây chợt làm ra vẻ như nhận ra cái gì, cười phì:

“ À. Ta hiểu rồi. Hiểu rồi… ”

Đoạn cố tình nhìn Lí Thường Thắng bằng ánh mắt nghi hoặc:

“ Nhà ngươi có chắc mình họ Lí không? ”

Câu này cố tình nói kháy con cháu nhà họ Lí toàn là hạng con hoang, nên mới mất gốc thánh Chèm Lí Thân Đại Việt, ý chửi cực kì thâm độc sâu cay. Lí Thường Thắng ngẩn một lúc mới biết bị chửi là loại con hoang, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, mặt đỏ tía tai như khỉ ăn phải ớt.

Chương 285: Hồi hai mươi lăm (10)

Hồ Phiêu Hương đã biết lão gia chủ nhà họ Lí là kẻ sau màn, cố tình dùng độc kế li gián dèm pha phá hoại quan hệ của hai người với võ lâm trung nguyên, nên nói năng càng không thèm nể nang giữ lễ gì cả.

Tạng Cẩu lúc này sắc mặt đã tốt hơn một chút, thầm nghĩ:

[ Khí lạnh của hàn ngọc ngàn năm có cả hàn độc, nếu không phải mình bị ép ăn huyết bồ đao, trong cơ thể có chứa khí dương tà nên mới có thể sớm hóa giải được hậu họa. Nếu như chỉ có nội công của thầy thì tuyệt nhiên không thể hồi phục được nhanh như thế. Nhưng mình cứ giả như vẫn còn bị khí lạnh hành hạ, để còn tùy cơ ứng biến. ]

Hai người đi đến trong một sảnh đường lớn.

Lúc này, người của sáu môn phái lớn đều đã ở đấy.

Nhưng… trông cực kì thê thảm.

Không nói đến Diệu Định sư thái và Quảng Thành tử bị đánh trọng thương từ trước, thì lúc này cả bốn người còn lại và Lí Thông đều khí hư lực nhược, chắc chắn thân đã chịu nội thương không phải là nhẹ. Hồ Phiêu Hương đồ rằng quần hào đều nghe lời Lí Thông xuống mộ, để rồi trúng phải cơ quan mà chết thảm.

Thấy hai người bị điệu lên, Quảng Thành tử bèn quát:

“ Hai đứa man di các ngươi quả thực tâm cơ rất hiểm ác! ”

Y đã bị Tạng Cẩu dùng một chiêu Tháng Mười Sấm Rạp, Tháng Chạp Sấm Động phế bỏ hai cánh tay, sau này chẳng những thanh danh chốn giang hồ bị nhuốc nhơ mà địa vị trong môn phái cũng chẳng còn lại mảy may. Nếu nói không hận hai đứa thì tuyệt đối là nói dối.

Hồ Phiêu Hương vẫn còn ức chuyện Tạng Cẩu bị hàn ngọc tra tấn, bèn cười khẩy:

“ Vị trưởng môn này thấy hai đứa tôi là trẻ con không hiểu chuyện, nên cố tình coi thường chăng? ”

“ Ý mày là thế nào? ”

Quảng Thành tử vuốt râu, thầm đắc ý cho rằng câu mắng “ man di ” của hắn đã khiến đối phương khó chịu.

Cô nàng bèn thản nhiên nói tiếp:

“ Các vị ỷ đông hiếp yếu đánh hai đứa trẻ thì không nói, dùng mê hương đánh lén thì cũng bỏ đi. Nhưng hẳn ai có cặp mắt để nhìn, cái đầu để nghĩ cũng thấy lúc đó chúng ta bất tỉnh, chẳng biết trời đất trăng sao gì, cũng không hé miệng nói được một câu nửa chữ. Lục người lấy chìa khóa cũng là các người, không cưỡng nổi lòng tham chui vào mộ người ta cũng là các người, bất tài để cơ quan trong mộ đánh cho thất điên bát đảo cũng là các người. Nay lại đổ cho hai đứa bị giam trong lao ngục từ bấy đến giờ là tâm cơ hiểm ác… Chúng tôi tính kế các ngài sao, hay tham niệm mờ mắt? Ngài trưởng môn. Ngài không tôn trọng người phương nam chúng tôi, thì cũng đừng nên vũ nhục trí tuệ người bắc các ngài chứ? ”

“ Ngươi… ”

Quảng Thành tử đỏ mặt, thổi râu phì phì.

Lí Thông bèn nói:

“ Xưa nay đạo lí thuộc về kẻ mạnh, chân nhân hà tất phải đôi co với yêu nữ này. ”

Hồ Phiêu Hương cố tình ngừng lại chờ hắn nói xong, rồi mới đảo mắt nhìn bốn phía, cười cười:

“ Các vị tự nhận là nước lớn, mắng chúng ta là man di, không biết lễ nghi phép tắc. Tiểu nữ tài học nông cạn, nhưng cũng biết thế nào là quân tử động khẩu bất động thủ, càng biết rằng lấy lớn hiếp nhỏ, lấy nhiều khi ít, động mộ người xưa là chuyện chẳng vẻ vang gì. Các người đã không lấy làm xấu hổ, còn trách ngược chúng ta, đã thế còn buộc tội theo cái kiểu trẻ lên ba bập bẹ. Thực là khiến tiểu nữ cười ra nước mắt. ”

Diệu Định sư thái cau mày, trầm giọng:

“ Yêu nữ, ngươi đang mắng chúng ta là bọn tiểu nhân hay sao? ”

“ Ồ, tiểu nữ không dám đâu. ”

Hồ Phiêu Hương nhún vai, nói.
Chấn Nguyên tử bèn cười vang:

“ Khà! Cứ cho bọn ta là tiểu nhân, thì cũng là chân tiểu nhân, dám làm dám nhận. Còn hơn hai kẻ man di các người, ngoài mặt giả nhân giả nghĩa, trong bụng thì ngấm ngầm toan tính làm chuyện táng tận lương tâm. ”

Hồ Phiêu Hương cười khẩy, nói:

“ Câu trước vừa tự nhận là chân tiểu nhân, câu sau đã giở trò ngậm máu phun người. Các người đường đường là trưởng môn một phái, đi làm chuyện thấp kém này không thấy thẹn hay sao? ”

Nói thì nói cứng như thế, nhưng trong lòng thì cô nàng thầm nghĩ:

[ Không thể có chuyện những người đứng đầu các phái lại dùng lí lẽ ngớ ngẩn đầy sơ hở như thế để buộc tội mình được. Hẳn là có cạm bẫy gì đây. ]

Lí Thông lúc này mới nói:

“ Được rồi. Nếu như ngươi nói chân nhân đây ngậm máu phun người, thì chi bằng cá cược với bọn ta một phen. ”

Hồ Phiêu Hương đảo mắt, nói:

“ Cược thế nào? ”

Lí Thông đáp:

“ Đơn giản lắm. Nếu hai ngươi trong sạch, bọn ta sẽ thả hai ngươi, cũng cung kính mời vào trong mộ tổ, thích lấy gì thì lấy. Còn nếu bọn ta hoạch tội các ngươi mà các ngươi không thể chứng minh bản thân trong sạch, thì phải giao ra bí mật các ngươi đang che giấu, mạng cũng mất. Thế nào? ”

Hồ Phiêu Hương nghĩ thầm:

[ Biết các người sẽ nhắm vào chìa khóa Loa thành, nhưng tại sao bọn hắn lại tự tin có thể vu oan giá họa được cho mình và Tạng Cẩu nhỉ? ]

Cô nàng cân nhắc thiệt hơn trong giây lát, rồi đáp:
“ Cây ngay không sợ chết đứng, cứ thử xem! ”

Hồ Phiêu Hương biết hai người đã ở trong thế chân tường, muốn thoát khỏi hiểm cảnh thì đấy là cơ hội duy nhất. Thành ra dù biết phía trước có bẫy, cũng phải xông vào!

Lí Thông bèn cười:

“ Nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy. Hi vọng người man di cũng biết giữ chữ tín, thua rồi thì đừng có mà lật lọng. ”

Lúc này chỉ thấy trưởng môn phái Võ Đang là Trương Đan Phong phẩy tay, nói:

“ Lí lão, hãy cho mời những người đó lên đây đi. ”

Lí Thông gật đầu một cái, lại đánh mắt ra hiệu cho kẻ dưới trong nhà.

Chẳng phải chờ lâu, thời gian độ uống hết chung trà, sau lưng hai người Tạng Cẩu và Phiêu Hương đã truyền tới những tiếng bước chân đều đều.

Sau đó là giọng người…

Giọng của một người cực kì quen thuộc, mà hai người chẳng bao giờ muốn gặp lại!

“ Đường Vân ở Tam Môn Hiệp, xin kính chào chư vị trưởng bối võ lâm, anh hùng hào kiệt các môn các phái. Các vị, lần này phải làm chủ cho lão phu. ”

Sau đó, tức khắc có rất nhiều tiếng người cất lên hưởng ứng:

“ Xin các ngài hãy làm chủ cho Tam Môn Hiệp! ”

Trương Đan Phong làm thủ thế mời, lại nói:

“ Đường lão cũng tính là một nhân vật phong vân của võ lâm, lại là bậc niên lão, hai tiếng trưởng bối chúng ta không thể nhận được. ”

Diệu Định sư thái bèn tiếp lời:

“ Đường lão cứ kể hết đầu đuôi những gì xảy ra ở Tam Môn Hiệp, bần ni đảm bảo Nga Mi sẽ đòi lại công bằng cho lão. ”

Quảng Thành Tử và Chấn Nguyên Tử cũng đồng thanh:

“ Côn Lôn và Không Động cũng vậy! ”

Gia Luật Vân cúi đầu tỏ ý tạ ơn.

Đoạn, lão nói:

“ Hai ma đầu này nửa tháng trước đến Tam Môn Hiệp, nói là chỗ quen biết của tiểu tế và tiểu nữ. Lão phu lúc ấy mắt mù, không nhìn ra bọn chúng là hạng phật khẩu xà tâm, không hề đề phòng mà mời lại gia trang khoản đãi nồng hậu. Lúc biết gia trang sắp bị đám hắc đạo Đào Khiêm tấn công, các trại chủ thủy trại chung quanh vội vàng đến chỗ lão phu trợ trận, hai ma đầu này cũng giả vờ khảng khái ở lại chống địch. ”

Lão ngừng một chốc, lại vờ lấy vạt áo lên lau nước mắt:

“ Nào ngờ hai ma đầu này sớm đã cấu kết với Đào Khiêm, nhân lúc gia trang không đề phòng, hạ độc vào đồ ăn. Sau đó quân của họ Đào nhân đêm đánh ập vào. Tiểu tế khảng khái chống địch, đã bị tiểu tử này dùng phi châu đánh chết! ”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau