THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 276 - Chương 280

Chương 276: Hồi hai mươi lăm (1)

Hồi hai mươi lăm

Hàn tổng binh sa cơ lỡ vận

Hồ Phiêu Hương hoá hiểm thành an

( Chưa hết thiên, nhưng vì đang mùa dịch nên cũng đăng một tí gọi là cho ai còn hóng thì có cái giết thì giờ)

Trước kể đến đoạn Tạng Cẩu và Phiêu Hương xử lí xong chuyện của Tần Trảm ở Tam Môn Hiệp thì tiếp tục đi về tây. Hai người vào thành trấn tìm một nhà ác bá dắt bừa hai con ngựa khoẻ rồi tiếp tục phi nhanh về tây.

Đi chừng năm ngày đường thì bắt đầu thấy thấp thoáng bóng nhân sĩ võ lâm trên đường cái…

“ Xem ra nhân sĩ giang hồ thực sự đến Tây An theo lời Đào Khiêm rồi. ”

Trong quán ven đường, hai người Tạng Cẩu bàn với nhau như vậy.

Từ sáng đến nay hai người đã thấy nhân mã phái Không Động và Côn Luân đi ngang qua. Phía trước đã là thành Tây An nên hai người mới dừng lại trọ ở toà khách điếm tồi tàn này để nghe ngóng.

“ Thế thì nguy hiểm thật… ”

Tạng Cẩu nhấp chung trà, nói khẽ.

Năm năm đã qua…

Hai đứa nhóc năm nào ở Tất gia trang giờ đã thành thiếu niên thiếu nữ. Trừ bỏ Nguyên Mãn đại sư trên chùa Thiếu Lâm thì những cao thủ hồi trước tuyệt đối không nhận ra hai người.

Tạng Cẩu nói:

“ Cậu đoán xem Đào Khiêm có dám xuất hiện hay chăng? ”

Hồ Phiêu Hương nghĩ một chốc rồi bảo:

“ Y chắc chắn sẽ xuất hiện, kế độc hại hai đứa mình e là cũng sẵn. Chỉ là chưa biết y định làm thế nào. ”

“ Có khi nào lại vu oan giá hoạ cho mình không? ”

“ Khả năng ấy rất thấp. Thiên hạ ai cũng biết chuyện tớ và Cẩu có khúc mắc với Tửu Thôn đồng tử. Còn chuyện Gia Luật Sở Tài thì đã có Trương chân nhân làm chứng. Đừng nói là bổn cũ soạn lại khó lừa được ai, cho dù có, thì Đào Khiêm cũng không ngu ngốc đến mức dùng một kế đầy sơ hở như vậy. ”

Hồ Phiêu Hương nói.

Lời cô nàng làm Tạng Cẩu không khỏi trầm ngâm một hồi.

“ Thế này đi, chúng ta quan sát ở đây thêm một ngày rồi vào thành, nước dâng thì đất dâng. ”

Hai người quyết định như thế, rồi đủng đỉnh quan sát.Đến chiều lại có mấy đội nhân mã các môn các phái nữa vào thành, Tạng Cẩu đếm sơ sơ từ sáng đến giờ dễ cũng có hơn trăm hào khách giang hồ chạy đến Tây An.

Lúc này sắc trời nhá nhem, tiểu nhị trong điếm bèn lên tiếng mời mọc:

“ Hai vị, sắc trời cũng muộn, e là không kịp vào thành. Chi bằng hai vị trọ lại tệ quán. ”

Hai người đoán chừng hắn chỉ muốn kiếm thêm chút bạc, nên tuỳ ý gật đầu thuê lại hai phòng.

Dù sao lấy võ công hiện tại của Tạng Cẩu, trừ bỏ gặp phải cao thủ cỡ Khiếu Hoá tăng hoặc Trương Tam Phong, thì không ái ngại lắm. Cho dù đánh không lại, dùng Lăng Không Đạp Vân cũng thừa sức thoát thân. Thế nên khách điếm này có làm ăn không ngay thẳng đi chăng nữa thì cũng chẳng làm gì nổi hai người họ.

Dùng xong bữa tối, Tạng Cẩu và Phiêu Hương ai về phòng nấy. Mấy ngày nay đi đường vất vả sớm chiều dãi dầu mưa nắng, nên vừa đặt lưng xuống giường là hai người ngủ luôn.

Đến nửa đêm thì Tạng Cẩu choàng dậy. Cậu chàng tuy nằm ngủ nhưng công phu nội gia thâm hậu, vừa nghe thấy bên ngoài có tiếng chân bước loẹt quẹt là tỉnh dậy ngay. Tạng Cẩu đảo mắt một cái, lấy gối nhồi vào chăn giả làm một người, rồi theo cửa sổ khinh công lên mái nhà. Toà khách điếm này bên dưới bán trà và đồ ăn, phía trên là dãy trọ có bốn phòng. Cậu chàng lướt đi như một làn khói, thoắt cái đã từ cửa sổ cuối hành lang nhảy ngược vào.

Lúc này đêm hôm khuya khoắt, trong quán trọ im ắng như tờ. Duy chỉ có một chút ánh sáng vàng vọt hắt ra từ ngọn nến, rọi lên khuôn mặt của ba người. Tạng Cẩu để ý phát hiện gương mặt của tên tiểu nhị cũng trong số ấy.

[ Té ra bọn này có ý giở trò thật. Nhưng mình ra tay muộn một chút cũng không hề gì. ]

Tạng Cẩu ở trong phòng đã nghe cước bộ bọn này vụng về, biết võ công không quá cao, cô bạn trong phòng thừa sức đối phó.

“ Biết lai lịch của chúng chưa? ”

“ Chắc tiểu thư công tử gì đấy thôi. ”

“ Thế thì được. Thông lệ cũ. Tài vật của các người, còn con dê non kia là phần ta. ”“ Lăng lão đại quả thực là đào hoa. ”

“ Mĩ nhân xứng anh hùng. Ta vừa nhìn thấy tiểu cô nương ấy là cả người rục rịch cả lên rồi, huống gì là hào khách trong giới hái hoa như Lăng đại ca. ”

Tạng Cẩu nghĩ thầm:

[ Chà, cứ tưởng bọn này chỉ muốn tiền bạc thôi, ai ngờ lại có ý nghĩ bẩn thỉu với cô nàng, mình không ra tay bây giờ thì nguy cho chúng mất. ]

Cậu chàng thừa hiểu Hồ Phiêu Hương đầu óc linh mẫn, quỷ mới biết cô nàng có trò gì trong đầu.

Đúng lúc Tạng Cẩu định động thân, thì cửa hai căn phòng còn lại trong khách điếm chợt bật mở. Cậu chàng nghe tiếng cửa rít gió, mơ hồ đoán được cánh cửa bị người trong phòng đạp văng ra. Lúc này lại có mấy bóng người túa ra từ bên trong, tiếng chân nện huỳnh huỵch chứng tỏ võ công cũng có hạng chứ không phải loại tầm thường. Một kẻ mở miệng quát to:

“ Lén lén lút lút ở đây còn tưởng các ngươi làm gì, té ra lại đi bàn chuyện buôn không vốn! ”

Nghe ngữ khí của người này thì thấy y có phần tự cao chẳng xem ba tên nọ ra gì, mà thanh âm lại hữu lực, càng thêm khẳng định võ công y ở trên ba tên giặc cỏ.

“ Một tên tiểu tử chưa biết giang hồ hiểm ác đây mà! Muốn làm anh hùng cũng phải có bản lĩnh để làm mới được! Xem chiêu! ”

Chỉ thấy tên “ Lăng đại ca ” nọ vung tay đề chưởng, vỗ một cái về phía thanh niên thần bí. Kình phong rít gió có lực, nhưng chiêu số đơn giản thô thiển, xem chừng không có biến hóa gì đáng nói cả.

Chỉ thấy thanh niên nọ chắp tay sau lưng, nâng cước lên dùng gối đỡ lấy chưởng lực của gã họ Lăng. Hai bên giao kích, họ Lăng lui mấy bước liền, lưng đụng cả vào tường. Mà thiếu niên nọ thì đứng vững như bàn thạch. Ai hơn ai kém đã rõ.

“ Lí ca ca, huynh mau móc mắt hắn ra cho nô gia. Bản tiểu thư muốn xem sắc đảm của hắn to cỡ nào mà dám có ý với ta. ”

“ Sẽ như ý muội. ”

Thanh âm thanh niên họ Lí bao hàm chút ý cười, giường như rất hài lòng vì được thể hiện uy phong trước mặt mĩ nhân.

Tạng Cẩu nghĩ:

[ Té ra bọn này không nhắm vào mình và Hương. Mà cũng đúng, mình với Hương ăn mặc như nhà quê lên tỉnh thì ai người ta dở hơi đi cướp cho phí công sức? Ặc… sao nghe có chút đơn phương? ]

Chẳng hiểu sao nghĩ đến “ đơn phương ” thì cậu chàng lại bồn chồn trong dạ, trong đầu lại hiện lên bóng dáng của cô bạn.

Lúc này hai tên còn lại thấy họ Lăng không ăn nổi thanh niên họ Lí, cũng nhảy xổ vào ra chiêu công kích. Thanh niên kia thì vẫn khí định thần nhàn, xem chừng một đánh ba cũng không hề gì. Tạng Cẩu âm thầm quan sát chiêu số của đối thủ, nhưng cậu chàng chưa từng được Quận và bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn giảng cho chiêu số các môn các phái nước Tàu thì tự nhiên không thể nhìn ra được gia số của đối thủ. Nhưng nhìn một lúc thấy chiêu số hai bên cũng chỉ thường thường, không có gì đáng để học hỏi thì cậu chàng đâm chán.

Kì thực, cũng không phải Tạng Cẩu tự kiêu gì, mà thầy dạy của cậu chàng một là Quận Gió, hai là bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn, đều là cự đầu võ lâm một thời cả. Từ hồi sang Tàu thì cậu chàng cũng qua chiêu phần nhiều với cao thủ một phái, lại toàn là bậc danh môn chánh phái nổi tiếng cả. Ở cái khách điếm tồi tàn này mà cũng gặp được cao nhân tầm ấy thì mới là chuyện lạ.

Lúc này thanh niên họ Lí đã đánh ngã họ Lăng, tay phải lại vận kình phát một chiêu Long Tu chỉ hòng hủy cặp mắt của đối phương. Tạng Cẩu trông thấy bất nhẫn, bèn phát một đạo chỉ kình đáng vào huyệt Ngọc Chẩm của y. Thiếu niên nọ thấy chỉ kình rít lên trong tối thì hoảng hốt, vội vàng quay người lại toan đỡ, nhưng y chưa kịp động thủ thì đạo chỉ kình của Tạng Cẩu đã biến mất vô thanh vô tức. Trình độ khống kình ấy tuy chưa thể sánh được với những nhân vật cự phách như bảy tông sư, Địa Khuyết Thiên Tàn hay trưởng môn sáu đại môn phái, nhưng đã có thể nói là thu phát tùy ý, so với thiếu niên họ Lí thì cao minh hơn không biết bao nhiêu mà lần.

Chương 277: Hồi hai mươi lăm (2)

Tạng Cẩu chậm rãi đi ra từ chỗ đang ngồi, nói:

“ Dọa họ một chút là được, móc mắt người ta thì không khỏi quá tàn nhẫn. ”

Thiếu niên họ Lí từng nếm thử chỉ kình, biết mình không phải đối thủ, mới dè dặt:

“ Các hạ cũng cùng một bọn với chúng? ”

Trong buồng lại có tiếng thiếu nữ eo éo:

“ Lí ca ca, sao còn chưa móc mắt của hắn luôn đi? ”

Tạng Cẩu đảo mắt, thầm nghĩ:

[ Cô nàng này hở chút là đòi móc mắt kẻ khác, tâm địa cũng không khỏi hẹp hòi quá thể. Nhưng lần này dù sao cũng là ba tên trộm cướp kia sai trước, mình lên tiếng trách cứ thì không được hay cho lắm. ]

Cậu chàng xua tay, giải thích:

“ Nào phải. Nói cho đúng thì tôi cũng có thể là người bị cướp đây. ”

“ Vậy quá tốt. Nhưng bọn đầu trộm đuôi cướp này nếu tôi không cho một bài học đau thì sau này thể nào cũng hại người ta tiếp. Nếu hôm nay không phải chúng ta thuê trọ ở đây mà là một người không biết võ công thì khéo đã bị hắn hại thảm rồi. Trước khi chúng ta đến trọ, lại không biết đã có mấy trăm, mấy ngàn nạn nhân. ”

Thanh niên họ Lí bắt đầu phân trần.

Tạng Cẩu bèn nói:

“ Móc mắt vẫn quá ác độc, thôi thì từ mai hủy đi cái quán này, không cho chúng kinh doanh bất chính nữa. ”

Ba tên kia còn tưởng từ rày mất toi đôi mắt, chẳng ngờ lại từ đâu nhảy ra một thiếu niên nói đỡ cho, bèn vái lạy như tế sao, luôm mồm “ bọn tiểu nhân không dám nữa ”. Tên tiểu nhị thì càng sợ vỡ mật. Trước khi lên đây hắn rõ ràng đã thấy Tạng Cẩu vào phòng, ngáy đều đều. Thế mà chẳng hay cậu chàng lẩn ra ngoài này từ lúc nào. Hắn có ngu ngốc mấy thì cũng nhìn ra, võ công của Tạng Cẩu so với tay thiếu niên kia càng cao hơn.

Thiếu niên họ Lí bèn thu chân, nói:

“ Nếu vậy thì nể mặt các hạ, tha cho bọn này một phen. Từ nay về sau cấm không được làm chuyện bại hoại này nữa. ”

Tạng Cẩu chậm rãi đến bên tên họ Lăng, nói rất khẽ:

“ Suýt nữa thì quên, bỏ cái thói hái hoa đấy đi, bằng không thì coi chừng vật đó… ”

Nói đoạn, cậu chàng lấy một hòn đá xanh ra, gõ một cái cho nát thành phấn mạt. Tạng Cẩu lại cố tình nhìn xuống đất một cái, ánh mắt đầy ý đe dọa. Tay họ Lăng biết hòn đá ấy ám chỉ vật gì, sợ vỡ gan vỡ mật. Nếu như chỗ đó của hắn cũng bị gõ thành bụi như thế thì sau này còn mặt mũi gì làm đàn ông nữa? Thế là hắn rối rối rít rít vâng dạ.

Tạng Cẩu dọa hắn một chặp, đoán chừng sẽ không tái phạm, bèn thủng thẳng đẩy cửa phòng mình. Đúng lúc này thiếu niên họ Lí kia hướng cậu chàng ôm quyền thi lễ, nói:

“ Tại hạ Lí Thường Thắng, xin hỏi cao danh quý tánh của thiếu hiệp? ”

Lúc Tạng Cẩu lên tiếng thì đã lộ ra thanh âm của người chưa thành nhân, nên Lí Thường Thắng đoán được cậu chàng còn trẻ, thậm chí còn nhỏ hơn mình mấy tuổi.

Tạng Cẩu khoát tay, nói:

“ Tên của tại hạ rất xấu, nói ra sợ thiếu hiệp cười chê. Chúng ta bèo nước gặp nhau, ta lại xen vào chuyện của các hạ, thiết nghĩ cũng nên cáo lỗi một tiếng. ”

“ Đâu dám, đâu dám. ”

Lí Thường Thắng tiếp tục khách sáo.

Lúc này từ trong phòng, có tiếng con gái cất lên, chính là thiếu nữ đòi móc mắt người hồi nãy:
“ Lí ca ca dầu gì cũng giúp ngươi một bận, lại là con nhà danh gia võ lâm đương đại, khách sáo với ngươi hai câu đã là cho mặt mũi lắm rồi, ngươi lại còn không lĩnh tình hay sao? ”

Nàng ngừng một chốc, lại nói:

“ Lí ca ca, muội thấy loại tiểu nhân sống chui sống nhủi trên giang hồ đến cả tên họ cũng không dám khai báo này chắc cũng chẳng phải hạng tử tế gì, ca ca không nên giao thiệp là hơn. ”

Lí Trường Thắng nhìn Tạng Cẩu, cười khổ.

Cậu chàng nhún vai, đáp:

“ Nữ hữu của các hạ cũng thật là điêu ngoa. ”

Hành tẩu giang hồ bấy lâu, Tạng Cẩu cũng phát hiện ra trên đời có một loại người rất khó coi. Ấy là hạng “ thằng chột làm vua xứ mù ”, được người ta nịnh bợ nâng niu mãi, đâm ra có cái tâm thái chẳng coi kẻ khác ra gì.

Bỗng nhiên từ căn phòng cuối cùng trên tầng hai, tiếng của Hồ Phiêu Hương cất lên:

“ Cô nương nói đúng lắm. Chân nhân bất lộ tướng, té ra trong lời cô nương đều là loại hèn hạ không đáng kết giao cả. ”

Cô nàng nọ bị xoáy đúng chỗ kẹt, loay hoay một hồi, mới chống chế:

“ Chân nhân bất lộ tướng đã hẳn, nhưng bất lộ tướng đâu chắc đã là chân nhân? ”

“ Đúng vậy. Đúng vậy. Muốn biết là chân nhân hay vô danh tiểu tốt, cũng cần phải có nhãn lực mới được. Mà ấy là lại làm khó cô nương thái quá rồi, tiểu nữ vô ý quá… ”

“ Ngươi… nhà ngươi… ”

Thanh âm Hồ Phiêu Hương có đầy vẻ đắc chí, đối đáp nhanh như trảo chớp. Điểm ấy càng chứng tỏ kì thực cô nàng sớm đã cố tình gài cho cô bạn của Lí Thường Thắng trả lời như thế, vừa rồi chỉ là giật chốt hạ bẫy mà thôi. Đáng thương thay cho thiếu nữ trẻ vừa ra đời đã gặp cô tiểu yêu, bị nói cho á khẩu, thanh âm rưng rức như muốn khóc.

Tạng Cẩu đưa mắt nhìn Lí Thường Thắng, gãi đầu vẻ áy náy.

Lí Thường Thắng thì cũng ngơ ngác nhìn về phía căn phòng còn lại trên lầu hai, đoạn cũng quay sang Tạng Cẩu, nhìn bằng con mắt khác hẳn ban nãy…
Thực là gặp người cùng cảnh ngộ…

Sáng ngày sau, Lí Thường Thắng dắt một thiếu nữ độ mười sáu mười bảy, ăn mặc theo lối tiểu thư nhà quyền quý đến chỗ hai người Tạng Cẩu, Phiêu Hương đang ngồi.

“ Hôm qua chưa có duyên gặp mặt, tại hạ Lí Thường Thắng, còn đây là bằng hữu của tại hạ: Bắc Đường Liên Hoa. ”

Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương ôm quyền trả lễ, đoạn Phiêu Hương cướp lời bạn mà nói:

“ Chào Lí đại ca, Bắc Đường tỉ. Ngày hôm qua tiểu muội thất lễ. Tiểu muội là Tiêu Vũ Thanh, còn đây là gia bộc Tam Văn Cẩu ( Chó Ba Vằn). ”

Cô nàng còn nhớ Tạng Cẩu hôm qua đã nói tên mình rất khó nghe, nay muốn che giấu thân phận thì cũng chỉ có cách bịa ra cái tên khác khó nghe không kém. Ban nãy thấy bên ngoài có lá cờ phướn ghi chữ tam là ba gạch ngang, bèn bịa đại ra cái tên Tam Văn Cẩu.

Bắc Đường Liên Hoa che miệng cười, hỏi:

“ Đây là Tam Văn, thế còn Nhất Văn và Nhị Văn? ”

Hồ Phiêu Hương được thể nổi tính trẻ con muốn trêu Tạng Cẩu một chặp, bèn đáp:

“ À. Ấy là hai anh của nó. Người thứ nhất là Nhất Thiết Thương ( Một Ngọn Thương Sắt), kẻ thứ nhì là Nhị Khoái Tử ( Hai Cây Đũa), một người làm gia bộc giữ nhà, một người làm trong nhà bếp. Duy chỉ có tên này vô dụng quá, mới lót thêm chữ Cẩu, coi như là lấy cái trung thành đền bù. ”

Lí Thường Thắng thấy cái tên Tam Văn Cẩu quả thực có phần vũ nhục người nghe, bèn ho khan một tiếng:

“ Không biết Tiêu tiểu thư nhà tận đâu, đến Tây An đây làm gì? ”

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Ra ngoài thưởng ngoạn, lịch luyện chốn giang hồ. Vừa mở mang tầm mắt, lại học được nhiều điều bổ ích, chứng kiến nhiều cái thú vị. Dầu sao tiểu thư khuê các bọn ta, sau khi xuất giá thì không còn cơ hội đi đây đi đó như vậy nữa.

Bắc Đường Liên Hoa nghe những lời này, có vẻ đồng tình, gật đầu lia lịa mấy cái liền.

Tạng Cẩu nhún vai, đang định nói, thì bàn chân ở dưới gầm ghế đã bị Hồ Phiêu Hương dẫm cho một cái đau nổ đom đóm mắt. Cậu chàng lúc này toàn thân thả lỏng, không vận khí phòng thân, tuy rằng gân cốt cứng cỏi hơn người thường nhưng cũng là thân máu thịt, vẫn biết đau. Tạng Cẩu cơ hồ tí nữa thì la toáng lên, nhưng đoán chừng ấy là cô bạn ra dấu cho mình sắm vai người hầu cho tốt, bèn cụp mắt nhịn đau, mím môi mím lợi trông đến là buồn cười.

Hai cô nàng nói chuyện tán gẫu một hồi, càng lúc Bắc Đường Liên Hoa càng nể kiến thức quảng đại của Hồ Phiêu Hương, đề tài thay đổi không ngớt. Lí Thường Thắng thấy cũng tảng sáng, đã đến lúc mở cửa thành bèn nói:

“ Nơi này đã bị ép đóng cửa, tiểu nhị chưởng quầy đã bỏ đi hết rồi, ở lại không ai hầu hạ cũng bất tiện. Tệ xá ở ngay trong thành Tây An, không biết có thể làm chủ mời tiểu thư đến làm khách hay không? ”

Bắc Đường Liên Hoa thấy vậy bèn reo lên:

“ Hay quá, Tiêu muội cứ ở lại thành Tây An chơi ít bữa, chuyện du sơn ngoạn thủy thưởng ngoạn thăm thú cứ để bọn ta lo. ”

Hồ Phiêu Hương bèn đáp ngay:

“ Vậy thì hay quá. ”

Tạng Cẩu nghe vậy, chợt ho khẽ:

“ H… Tiểu thư, chúng ta còn việc trên người. ”

“ Xùy, đừng bép xép mất vui, chẳng mấy khi ta cầu được tri kỉ. ”

Hồ Phiêu Hương phẩy phẩy tay, đoạn đánh mắt cho Tạng Cẩu một cái. Nói đoạn, cô nàng bèn đứng lên làm thủ thế mời với hai người bọn Bắc Đường Liên Hoa.

Chương 278: Hồi hai mươi lăm (3)

Bốn người thong dong đi vào thành, dọc đường Lí Thường Thắng không ngớt hỏi thăm Tạng Cẩu chuyện võ công quyền cước. Trước nay trong giới võ lâm Tạng Cẩu tiếp xúc toàn những tay cao thủ có hạng, là bậc tiền bối thành danh, không thì võ công cũng tự thành một phái như Hồ Phiêu Hương. Thành thử đây cũng là lần đầu tiên có người dùng tư thái hậu bối hỏi thăm cậu chàng về võ công, không khỏi lấy làm lạ.

Lí Thường Thắng hỏi vấn đề nào, cậu chàng cũng đáp được trôi chảy, thì càng thêm phục cậu thiếu niên nhỏ tuổi này.

Đến chỗ hào hứng, y bèn hỏi:

“ Không biết hai vị ca ca của cậu thì thế nào? ”

Tạng Cẩu suýt thì buột miệng hỏi lại “ ca ca nào? ”, tại cậu chàng là cô nhi, cha mẹ còn chả biết là ai nữa là anh chị em cô dì chú bác? Nhưng rồi sực nhớ mình đang sắm vai hộ vệ của Phiêu Hương, cô nàng lại thuận mồm bịa ra hai người nào là Nhất Thiên Thương, nào là Nhị Khoái Tử gì đó, bèn ho khan một tiếng:

“ Đại ca theo học môn đánh nhau trên lưng ngựa, khác với võ công quyền cước giang hồ, nên khó mà so sánh. Nhị ca theo học bếp, đao công của y tuy chuẩn, nhưng chỉ dùng với vật chết. ”

“ Cũng đúng. Cũng đúng. ”

Lí Thường Thắng cười trừ, tự trách bản thân kém tinh ý.

[ Cô Tiêu Vũ Thanh này là tiểu thư đài các, làm sao hiểu được võ công của vị Tam Văn Cẩu này mạnh yếu ra sao? Thành thử chê là kém Nhất Thiết Thương, Nhị Khoái Tử cũng chẳng lạ lùng. Nhưng hộ vệ còn có võ công như thế này, thì bối cảnh của cô họ Tiêu này cũng kinh khủng thật. ]

Bốn người thủng thẳng vào trong thành, đi qua mấy khu phố, thì Lí Thường Thắng chỉ vào một tòa phủ đệ xa hoa, bề thế vô cùng, nói:

“ Ấy là phủ viện của nhà ta. ”

Nhìn phủ viện nhà họ Lí nguy nga tráng lệ, gác tía lầu son, là đủ biết kẻ ở bên trong phủ đệ này cũng ắt là quý nhân quyền thế ngập trời.

Lí Thường Thắng nói dứt câu, thì đã có mấy gã tướng tá đô con chạy ra đến tận cổng, quỳ xuống hành lễ:

“ Thiếu gia. ”

Tạng Cẩu trông mấy tên này mà nhíu mày thoáng một cái. Cậu chàng bây giờ đã không phải đứa trẻ con mới ra đời, mấy năm nay cũng tính là va chạm giang hồ, gặp nhiều loại người. Từ trên người mấy tên vừa xuất hiện, Tạng Cẩu lờ mờ nghe được hơi thở tanh tanh mùi máu từ chúng, lại thêm mục quang tên nào tên nấy ác liệt như đao bén…

Những người này tuyệt nhiên không phải gia nhân bình thường!

Nếu không phải lính già dặn trận mạc thì cũng là loại khách giang hồ, mà cũng tuyệt không phải hạng vớ vẩn gì.

Lí Thường Thắng đón lấy bao phục của hai người, ném cho bọn thủ hạ, rồi ra lệnh:

“ Tiêu tiểu thư và vị Tam thiếu hiệp này là khách quý của bản thiếu gia, các người phải đối xử cho đàng hoàng đấy. ”

Cả bọn dạ ran một tiếng, lại quay lại thi lễ với hai người Tạng Cẩu.

Lí Thường Thắng dẫn ba người đến một chốn gọn là Thính Tuyết lâu, là một tòa tửu lâu xây trên núi. Cái thú vị của quán rượu này là không có phòng ốc gì, mà chỗ cho khách uống rượu là mấy dải hành lang gỗ xây dọc triền núi, đứng trên cao có thể nhìn xuống bao quát cả thành Tây An. Sát lan can gỗ kê một phiến ghế đá để ngồi, rượu ngon thức nhắm thì lấy ở cuối hành lang.

Bắc Đường Liên Hoa lấy hai bình Trúc Diệp Thanh, hai chén Dương Chi Bạch Ngọc, với một đĩa măng trúc đến uống rượu tán gẫu với Hồ Phiêu Hương. Hai vị tiểu thư tay đũa tay chén, cử chỉ rất ưu nhã. Trong cái khung cảnh cây cỏ xanh xanh, gió thu nhẹ lay cành dương liễu, sương núi nhỏ từng giọt từng giọt đẫm vào ngói ngọc, thì ấy thực xứng là tiên cảnh,Lí Thường Thắng thì trực tiếp hơn, y lấy hai vò Mao Đài, hai cái đùi gà nướng, ném cho Tạng Cẩu một nửa, rồi tựa lưng vào cột nhà, hai chân gác lên lan can, nói:

“ Trên này cảnh sắc bao la hùng tráng, lại phối thêm rượu nồng thịt tươi, thực khiến người ta cảm thấy nhiệt huyết sôi trào. ”

Tạng Cẩu mở vò, uống thử một ngụm thì nhăn mặt. Rượu Tàu vốn nặng, mà Mao Đài lại càng là rượu mạnh trong rượu mạnh. Tuy nhiêu ấy không ăn nhằm gì với tửu lượng của cậu chàng, nhưng luận vị đạo, Tạng Cẩu thích rượu nếp thơm của Địa lão nhất.

Cậu chàng nhìn từ trên cao, thấy đồi núi chập chùng kéo ra xa mãi đến ngút tầm mắt, bên dưới thành Tây An nhà cửa san sát, lòng cũng thấy nao nao. Cảnh càng hùng tráng bao nhiêu, thì cậu chàng càng nhớ cái thôn Điếu Ngư bé bé của mình bấy nhiêu. Vậy mà chớp mắt một cái đã bảy năm, xa quê đã gần bằng thời gian ở quê rồi…

Tạng Cẩu chén chú chén anh với Lí Thường Thắng một hồi, mới hỏi:

“ Hình như chỉ mấy ngày nữa là quần hùng các môn các phái sẽ tụ hội ở Tây An. Không biết lần này là có chuyện gì? ”

“ À, vậy thì các hạ chưa biết rồi. Nghe đâu minh chủ võ lâm mới của Sơn Tây Tần Trảm mở đại hội võ lâm ở Tây An là muốn bàn kế phá giặc Oa. ”

Lí Thường Thắng tu một ngụm lớn, xé miếng thịt gà to, nói.

Tạng Cẩu gật gù, lại tiếp:

“ Chuyện này trên đường tại hạ cũng đã nghe qua. Chỉ thắc mắc chẳng hiểu vì sao không tổ chức ở Thái Nguyên, hay Tung Sơn, Võ Đang? ”

Lí Thường Thắng bèn bảo:

“ Thực không dám giấu, lần này gia phụ được nhờ cậy, tổ chức anh hùng đại hội để các đại môn phái cùng hợp lực bang trợ triều đình, công phá giặc Oa. ”
Nói đến đây, lại nói:

“ Ta thấy huynh đài một thân võ nghệ siêu quần, muốn tự lập một phái đã quá thừa, hà cớ gì đi theo người ta làm phận tôi đòi? ”

Tạng Cẩu thầm nghĩ phải trả lời sao cho vừa có chí khí anh hùng, vừa không lộ sơ hở. Cậu chàng ngần ngừ một lúc, rồi lên tiếng:

“ Nhà họ Tiêu có ơn với tại hạ, đã tự hứa với lòng sẽ hầu hạ bọn họ mười năm để trả hết nghĩa. ”

Hai người lại nói chuyện thêm một lúc, toàn là những sự tình oanh động chốn võ lâm. Năm năm nay Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương chưa từng rời khỏi chân núi Tung Sơn một bước, chỉ một lòng muốn phá trận Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới, thành ra đối với sự thể chốn giang hồ bấy giờ quả thực cũng không rành rẽ cho lắm.

Kì lạ một nỗi là cái chuyện tày trời ở Tam Môn Hiệp hãy còn chưa lan ra ngoài, Lí Thường Thắng là con nhà thế gia võ lâm mà cũng không hay. Đầu óc Tạng Cẩu tuy không linh mẫn cổ quái như Phiêu Hương, nhưng không phải kẻ ngốc, chỉ động não một tẹo là đoán được có người cố tình phong tỏa tin tức. Nhưng còn nguyên nhân đằng sau thì cậu chàng chịu, lại không dám đoán bừa.

Ở phía hai cô nàng, thì Hồ Phiêu Hương cũng lân la hỏi dò được một số chuyện.

Té ra cô nàng Bắc Đường Liên Hoa là thiên kim của quan thủ thành, trong thành Tây An này tựa như một nàng công chúa con vậy, chẳng ai dám khinh nhờn. Còn cậu chàng Lí Thường Thắng là con trai của viên ngoại họ Lí giàu nhất vùng. Mà phàm là dân làm ăn buôn bán, cố tình đi lại chốn cửa quan là lẽ khó tránh. Thành ra Lí viên ngoại và quan thủ thành quen biết rất thân thiết. Từ ấy thuận nước đẩy thuyền, hai người Bắc Đường Liên Hoa và Lí Thường Thắng cũng vì thế mà được hứa hôn với nhau từ tấm bé.

Bắc Đường Liên Hoa nói:

“ Tiêu muội xem chừng là không có hôn sự quấn thân, nên mới có thể như con nhạn xổ lồng, lang bạt chân trời góc bể tự do tự tại thế này. Tỉ tỉ lấy làm ghen tị. Thế nhưng không biết Tiêu muội đã có ý trung nhân chưa? ”

Hồ Phiêu Hương nghe ba chữ “ ý trung nhân ”, bất giác chột dạ đỏ mặt lên, không kìm nổi khẽ dời mắt về phía hai thiếu niên. Bắc Đường Liên Hoa tuy có tính tiểu thư nhõng nhẽo, nhưng điều ấy không có nghĩa nàng này tâm tư không cẩn mật. Một chút động tác nhỏ này của Hồ Phiêu Hương bị cô nàng thấy cả. Nàng ta bèn hắng giọng, nói:

“ Té ra Tiêu muội lại có ý với hạ nhân trong nhà. Cùng tình quân chạy trốn hôn phối ép buộc, nguyện làm uyên ương không thành tiên. Tỉ càng ngày càng ngưỡng mộ tiểu muội đấy. ”

Hồ Phiêu Hương lúc này mới giật mình, nói lí nhí:

“ Bắc Đường tỉ đừng trêu tiểu muội. ”

Nhưng rồi, cô nàng lại trộm nghĩ:

[ Rốt cuộc mình đối với Tạng Cẩu là thế nào? Chỉ là bạn bè vào sinh ra tử ư? Hay còn gì khác? ]

Cô nàng miên man suy nghĩ, chẳng hề lí tới có một bóng người đang chậm rãi bước về phía hành lang bằng gỗ.

“ Lí công tử, không biết ngài có vừa ý với đồ ăn thức uống của bản lầu hay không? ”

Người nọ vừa lên tiếng, thì cả Tạng Cẩu lẫn Hồ Phiêu Hương đều sững người, bởi lẽ hai người nhận ra thân phận của chủ nhân tửu lâu kì quái này té ra lại chẳng phải ai xa lạ…

Chính là Lí Bân!

Chương 279: Hồi hai mươi lăm (4)

Năm năm đã qua, Lí Bân và hai người lại vốn chỉ quen sơ sơ, thành ra y không nhận ra hai người. Nếu không phải trí nhớ của Tạng Cẩu Phiêu Hương rất tốt, lại có lí do đặc thù, thì cũng chẳng nhận ra được y.

Lí Thường Thắng bèn nói:

“ Không tệ. Lí lão bản hôm nay không ở dưới bếp, lại rảnh rỗi lên đây tiếp khách hay sao? ”

Lí Bân bèn nói:

“ Có bận tối mắt tối mũi cũng phải lên chào hỏi Lí công tử một câu, nếu không viên ngoại quở tôi chết. ”

Hồ Phiêu Hương thầm nghĩ:

[ Tay này biết nói chuyện ngọt như mật, cúi đầu trước người ta từ bao giờ? Mà Hằng đâu? ]

Té ra năm năm qua, cô nàng vẫn cố giữ thư từ qua lại với ông bác Hồ Nguyên Trừng của mình. Trong thư Hồ Nguyên Trừng có nhắc đến y mấy bận.

Lí Bân mấy năm nay tỏ ra chán nản quan trường, cáo quan làm thường dân. Gia quyến cũ hay tin y có liên đới tới vị công công nào đấy là gian tế, lại đột nhiên từ quan chẳng rõ lí do, hồ rằng có chuyện hệ trọng vội vàng cho tin đến hỏi thăm. Lí Bân cũng tự biết mình có hoài nghi, lại là người từ đời sau sớm đã biết cách làm vua của Chu Đệ, bèn phủi sạch quan hệ cùng quyến thuộc cũ, tránh cho khỏi hoạ tru di. Thế là y đột nhiên thành thân bại danh liệt, tứ cố vô thân, đã lặng lẽ bước trên con đường khác hoàn toàn với Lí Bân trong chính sử.

Y cả ngày làm mấy thứ linh tinh nuôi thân, đáng tiếc là ý tưởng cổ quái đời sau, lại chỉ biết sơ qua cách làm trong sách vở chứ chưa mó tay lần nào, thành ra càng làm càng hỏng. Nên biết, cơ địa, thói quen, văn hoá, trình độ gia công của người xưa vốn không giống thời hiện đại. Thế nên, chuyện đem “ phát minh ” về thời xưa một cách bừa bãi, không hiểu rõ bản chất thời cuộc thì chỉ có thất bại thảm hại. Nữa là Lí Bân vốn chỉ biết sơ sơ cách làm qua sách vở, chứ đã phải mó tay làm bao giờ?

Bởi vậy nên cái dù lượn của hắn, tự hắn làm thì thất bại, nhưng vào tay Hổ Hùng Quỷ lại thành phát minh đáng sợ.

Thất bại đã đành, vốn liếng lỗ lã như miệng ăn lở núi, nhiều phen còn phải bồi thường cho người ta, chút bổng lộc giữ được mất sạch, thiếu tí nữa là chết đói ngoài đường.

Cũng may cô nàng Thanh Hằng chẳng hiểu vì cớ gì lại đổ anh này, thành ra thường hay đem cơm canh đến tiếp tế, lại làm chuyện nữ công gia chánh thay Lí Bân. Lại có cô hàng rong xưa cảm kích Tạng Cẩu Phiêu Hương, dạy y nghề tò he nuôi thân.

Lâu dần y sinh lòng cảm kích, bèn ngỏ ý cưới gả Thanh Hằng. Chẳng rõ vì sao bây giờ lại đến tận Tây An, mở toà Thính Tuyết lâu này.

Tạng Cẩu nghĩ thầm:

[ Cho người ta ăn uống ở ngoài hành lang, tự lấy đồ ăn thức uống, đúng là chỉ có cái tay Lí Bân này mới có kiểu chủ ý kì quái như thế. ]

Lúc này, hai nàng tiểu thư đã nói chuyện đến chỗ dạo chơi thưởng ngoạn. Hồ Phiêu Hương mới hỏi dò:

“ Nghe đồn ở Tây An này có lăng mộ của Tần Thuỷ Hoàng, còn có một ngôi mộ của Thượng Đẳng Thiên Vương Lí Thân nữa có đúng hay không? ”

Bắc Đường Liên Hoa nghe đến sáu chữ “ Thượng Đẳng Thiên Vương Lí Thân ” thì mặt mũi tái nhợt cả đi. Nàng bèn ho khan, nói:

“ Tiểu muội sao lại hỏi mộ của ông ta? ”

Hồ Phiêu Hương thấy sắc mặt nàng ta thay đổi, đoán rằng mộ huyệt của Lí Ông Trọng hẳn là một điều cấm kị trong thành, bèn đáp:

“ À, chẳng là Nhất Thiết Thương từng tóm được một tay người Mông Cổ, lục được trong người y một quyển bí sử. Truyền thuyết kể lại gần hai ngàn năm trước, Lí Ông Trọng đánh tan các bộ lạc phương bắc, làm cho họ không dám xâm phạm trung thổ.

Sau này ông mất, Thuỷ Hoàng cho đúc người sắt để ở biên cương hòng đe doạ, quân Mông Cổ mấy lần hết vía. Tiểu muội đọc được đem lòng hiếu kì, muốn tìm hiểu đầu đuôi sự thể ra sao, chuyện ấy có bao nhiêu phần sự thật mà thôi. ”

Bắc Đường Liên Hoa bèn nói:

“ Cũng may tiểu muội nói với ta, sau này đừng hỏi đến nữa. ”

Hồ Phiêu Hương nghĩ quả nhiên có chuyện, lúc này bèn giở chiêu nhõng nhẽo, nói:

“ Chà, tỉ tỉ úp úp mở mở như thế, lòng hiếu kì của tiểu muội lại ngứa ngáy không ngớt rồi. Có phải là nơi tuyệt địa một khi xâm nhập thì thập tử vô sinh chăng? Trong ấy có ma quỷ quái thú gì à? Hay thần khí ma vật? Hay kì trân dị bảo? Hay là nơi tụ hội của phường trộm cướp?? Hay là ngân khố cả thành??? Nói đi nói đi nói đi… ”
Cô nàng hỏi liến thoắng liền tù tì một tràng, không cần ngừng lấy hơi, cũng chẳng vấp váp chút nào. Bắc Đường Liên Hoa bị những câu hỏi xoay vần, chỉ nghe thôi mà đã chóng mặt ù tai.

Lí Thường Thắng cũng đã loáng thoáng nghe được hai người nói chuyện với nhau, bèn nhắc:

“ Tam huynh, huynh lựa lời mà khuyên tiểu thư nhà huynh chớ có bén mảng tới mộ huyện của Lí Thân, cũng chớ nên hỏi tới mà rước hoạ. ”

Tạng Cẩu bảo:

“ Thế thì khó cho tôi, hai người cứ úp úp mở mở như thế, làm sao mà được? Muốn thuyết phục tiểu thư nhà tôi thì cũng phải có cái lí do, chứ như vậy, tôi lại phận kẻ dưới… ”

Lí Thường Thắng nghiêm mặt, nói:

“ Chuyện này đối với hai vị trăm lợi mà vô hại, xin đừng nhắc tới nữa. ”

Tạng Cẩu cứ gật bừa, bụng bảo dạ đến tối sẽ tìm cách chuồn êm khỏi Lí phủ sau.

Rồi cậu chàng lại nói với Lí Thường Thắng:

“ Vậy là ba ngày nữa đại hội võ lâm sẽ được cử hành ở Lí phủ? ”

“ Không sai! Đến lúc ấy nhất định tiểu đệ sẽ dẫn đại ca đến mở mang tầm mắt, giới thiệu với võ lâm đồng đạo. ”

Lí Thường Thắng vỗ vai Tạng Cẩu, cười xoà.

Tạng Cẩu chợt thấy có gì đấy sai sai.

Nét cười ấy không giống với của Liễu Thăng.

Nhưng khác ra sao thì cậu chàng không cắt nghĩa được, chỉ mơ mơ hồ hồ có trực giác như thế.

Xảy ra chuyện mộ Lí Thân, thành ra chuyện trò giữa song phương cũng nhạt dần. Lúc này rượu nồng mồi béo cũng chỉ nhạt thếch. Thế là bốn người chậm rãi rời khỏi Thính Tuyết lâu.
Khi đi hào hứng chuyện trò bao nhiêu, thì lúc trở về lại yên ắng bấy nhiêu.

Tạng Cẩu cũng vì chuyện này, bấm bụng định không làm khách trong Lí phủ nữa mà ra ngoài thuê nhà trọ, nhưng Lí Thường Thắng nói làm như vậy mất mặt với bọn hạ nhân. Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Thế thì chúng ta cung kính nghe theo vậy. Tam Văn Cẩu, đi thôi. ”

Hai người được hạ nhân an bài trong khách phòng, bài trí còn xa hoa hơn hồi ở Tất gia trang nữa.

Vừa ngồi xuống nệm, Hồ Phiêu Hương đã quăng cả giày tất sang một bên, đi chân đất chạy tung tăng trong phòng, nói:

“ Đúng là chân đất thế này vẫn thoải mái nhất. ”

Tạng Cẩu thì hỏi:

“ Hương có kế sách gì chưa? Chứ tớ thấy không dễ gì dò la chuyện mộ của Lí Ông Trọng đâu. ”

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Đương nhiên. Ông tuy là thần tướng, nhưng chuyện đã là đời Tần nhà Hán, cũng là đời Hùng Vương mười tám bên mình, cách đây ngót hai ngàn năm. Dân trong thành biết mới lạ. ”

“ Ơ thế chứ không phải cấm kỵ gì à? ”

Tạng Cẩu nghe thế, ồ lên một tiếng.

Hồ Phiêu Hương đáp:

“ Do Cẩu không chịu để ý thôi. Tớ hỏi đến Lí Thân là có ý đồ thử hai người họ đấy. Dọc đường tớ đã bỏ tiền hỏi nhỏ bọn ăn mày, nhưng chúng tuyệt nhiên không biết một tí gì. Phải biết trong giang hồ, chẳng ai linh thông bằng ăn mày đâu. Chỗ nào xin được nhiều – vào lúc nào, chỗ nào tránh được xung đột với ăn mày khác, họ đều biết cả. ”

Nói đến đây, cô nàng lại tiếp:

“ Đừng nói là đời Tần, coi như là mộ của danh tướng đời Tống cách đây chưa đến hai trăm năm như Vương Công Kiên thì người bình thường cũng đừng mơ mà biết được.

Hai ngàn năm vật đổi sao dời, thế mà hai người kia vừa nghe đến đã biết ngay tớ định nói tới Lí Thân – Thượng Đẳng Thiên Vương thì chứng tỏ hai nhà Bắc Đường và Lí này có vấn đề. ”

Tạng Cẩu bèn nói:

“ Ý cậu là hai nhà này đang nắm giữ mộ của Lí Thân, muốn độc chiếm kho tàng hay gì đó trong mộ… Lẽ nào họ nhắm vào kiếm Thuận Thiên? ”

“ Hoặc huỷ đi cách giải trừ Rồng Không Đuôi. ”

Hồ Phiêu Hương đế thêm.

Tạng Cẩu nghe đến đây, lòng như có lửa đốt, bèn nói:

“ Không được! Lấy lại bí mật của Rồng Không Đuôi, cũng như bảo kiếm Thuận Thiên là nguyện vọng của thầy. Mình có chết cũng phải hoàn thành cho kì được. ”

Hồ Phiêu Hương thở dài, nói:

“ Chuyện ấy đã hẳn, nhưng chắc chắn không dễ dàng gì đâu. ”

Chương 280: Hồi hai mươi lăm (5)

Tối ấy, Lí Thường Thắng mang rượu đến đòi đối ẩm tâm sự với Tạng Cẩu, dây dưa thế nào đến tận sáng, thành ra hai người đành án binh bất động.

Phải sang hôm sau, lúc này Lí phủ bận chuẩn bị cho đại hội võ lâm vào ngày mai, hai người mới có cơ hội đi dò la tin tức. Tạng Cẩu bèn dùng Phách Không chưởng đánh vào tấm cửa. Nội lực Bách Quỷ Dạ Hành đặc thù, tức thì kình phong rít lên nghe như tiếng chân người hối hả chạy. Bốn phía tức thì có mấy bóng người nhảy ra chạy về bên ấy.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương bấy giờ mới tranh thủ mở cửa, rồi dùng khinh công nhảy ra khỏi cửa tây. Đêm trăng vằng vặc, cậu chàng mơ hồ phát hiện bốn phía đều có người đứng canh chừng. Thầm nghĩ:

[ Lăng Không Đạp Vân và Bách Quỷ Dạ Hành thần kì thế này, các đời Quận Gió không đi làm trộm thì cũng phí của trời. ]

Hai người cứ men theo bờ tường, luồn lách giữa các lối nhỏ đình viện, đi chừng thời gian uống xong chén trà thì trước mặt xuất hiện một hoa viên. Tạng Cẩu thấy giữa đêm tối trời mà hoa viên noi vẫn có ánh sáng vàng hắt ra tận lối nhỏ chẳng khác gì ban ngày, không khỏi kinh ngạc.

Lúc này lại có tiếng đàn cất lên, dập dìu trầm bổng, da diết ngâm nga.

Thế rồi, trong vườn hoa chợt có tiếng người lên tiếng:

“ Đồng bào từ xa đến tệ xạ, không kịp khoản đãi. Xin mời Quận Gió tân nhiệm là Tạng Cẩu thiếu hiệp và Hương công chúa vào gặp mặt. ”

Kinh ngạc hơn, kẻ vừa lên tiếng dùng tiếng Việt!

Tuy thói quen dùng từ vẫn còn lai lái tiếng Trung, chứng tỏ người này học tiếng Hán là tiếng mẹ đẻ, sau này lớn lên mới học thêm cả tiếng Việt, nhưng khẩu âm chẳng khác nào người nước Nam. Hơn thế, người này nhận ra được thân phận thật của hai người, nhất là chuyện Tạng Cẩu được Quận Gió chân truyền y bát thì lại càng khó hiểu.

Tạng Cẩu ngơ ngác nhìn Phiêu Hương, nhất thời không biết phải làm sao.

Lúc này ý nghĩ trong đầu cô nàng chuyển biến nhanh như điện, chớp mắt đã đoán được đại khái người lên tiếng hẳn là chủ nhân của Lí phủ.

Cô nàng bèn nói:

“ Cứ vào xem sao. Nhớ phải tĩnh quan kì biến. ”

Hai người theo đường mòn trải đá trứng ngỗng, qua một lần cổng tròn, thì đến một đoạn hành lang gấp khúc. Tuy tứ phía sáng rực nhưng chẳng thấy mùi khói đuốc cay mắt, hay hơi nóng phả ẳm, bởi mỗi cây cột gỗ đều khảm một viên Dạ Minh Châu soi sáng, tính ra dễ đến mấy chục viên. Phải biết thời ấy Dạ Minh Châu là thứ giá trị liên thành, đủ thấy Lí phủ này hoa lệ bực nào.

Hành lang len lỏi giữa cây quý hoa lạ, núi giả ao sen, hài hoà vừa vặn. Hương sen thanh mà không nồng, lẫn trong mùi gỗ trầm từ cột kèo khiến Tạng Cẩu và Phiêu Hương khoan khoái lạ, thần thanh khí sảng. Tuy là hoa lá um tùm, nhưng tỉa tót cẩn thận, nên dẫu có đứng ngay sát lan can mà ngó ra cũng không có cành lá nào quét vào mặt.

Hai người đi hết hành lang gỗ thì đến một ngôi đình nhỏ.

Trong đình bày một cái bàn đá trắng, mấy cái ghế con, trên bàn đặt một cây đàn bầu một dây. Bấy giờ đang có một trung niên ngồi gảy đàn, ấy là khúc cổ cầm Xuất Tái khúc của Vương Chiêu Quân lúc gả đến Hung Nô. Vốn dĩ khúc này đánh bằng hồ cầm ba mươi sáu dây, trung niên nọ biến tấu dùng đàn bầu một dây gảy nên, lại có một tư vị khác.

Y gảy xung một khúc, thở dài nhìn lên trăng sáng, ngâm khẽ:

“ Sàng tiền minh nguyệt quang.

Nghi kị địa thượng sương.

Cử đầu vọng minh nguyệt.

Đê đầu tư cố hương. ”

Hồ Phiêu Hương bấy giờ mới nói:

“ Bác đây giấu nỗi nhớ quê hương cố quốc trong thi ca, phải chăng có điều khó nói? ”

Trung niên bèn hỏi:

“ Công chúa đoán được tâm sự của tại hạ? ”

Hồ Phiêu Hương đáp:

“ Đã là dân mất nước, cái hư danh ấy cũng nên bỏ đi thôi. Không dám nói hiểu hết, nhưng một chút tâm tư thì cháu thấu được. ”

Tạng Cẩu nghe hai người nói chuyện, ù ù cạc cạc chẳng hiểu gì cả.

“ Mời nói… ”

Trung niên vuốt cần đàn một cái sau cuối, rồi lên tiếng.

Hồ Phiêu Hương bèn đáp:

“ Khúc phổ ngài khảy là Xuất Tái khúc của Vương Chiêu Quân, tương truyền sáng tác khi bà ra biên ải làm dâu xứ người. Tiếng đàn thê lương ai oán đến độ nhạn trên bầu trời nghe được cũng chẳng thiết sống, đâm đầu xuống chết. Từ ấy Chiêu Quân có hiệu là Lạc Nhạn. ”

Cô nàng chậm rãi kéo ghế, ngồi xuống nói:
“ Còn bài thơ thì là bài Tĩnh Dạ Tứ của thi tiên Lí Bạch. Riêng câu cuối ngày ngân rất nhập tâm, nói lên nỗi lòng nhớ về cố quốc. ”

Trung niên nọ dẹp cây đàn, nói:

“ Hai vị đến tận đây, hẳn là vì cách phá giải thế Rồng Không Đuôi và bí mật của chìa khoá có phải không? ”

“ Còn ngài đây, không phải là hậu duệ của Thánh Chèm đấy chứ? ”

“ Công chúa đoán không sai, Lí Thân chính là tiên tổ của tại hạ. ”

Hồ Phiêu Hương nghe đến đây, chợt nhíu mày.

Cô nàng đảo mắt một cái, rồi lại hỏi:

“ Tại sao ông biết thân phận của chúng tôi? ”

Lí lão cười nhạt, đáp:

“ Quận Gió đời trước với cha ruột tại hạ là chỗ quen biết, tất nhiên tại hạ nhận ra được sở học của ông. Hồi ấy ở Tất gia trang đã được chứng kiến Tạng thiếu hiệp đây động thủ, tự nhiên là biết. ”

Nói đoạn, lão chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, nhẹ nhàng tiến ba bước.

Tạng Cẩu bèn nói:

“ Nếu đã nặng lòng với Đại Việt, sao gia tộc ông khư khư giữ mộ, mà không lấy lại bí mật Rồng Không Đuôi đem về Đại Việt? ”

“ Có phải bản nhân không muốn đâu?? Là cái chìa khoá, thiếu hiệp ạ. Thứ này lưu lạc ở phương Nam tính đến nay cả hai ngàn năm, cửa một nơi chìa một nẻo thì mở bằng cách nào?

Huống hồ, tại hạ nghĩ chìa khoá đang nằm trong tay hai người. ”

Xét gia phả mấy trăm đời, thì quả thực Lí phủ ở Tây An này là dòng chính hậu duệ của Thánh Chèm.

Năm xưa Thánh Chèm quyên sinh, Tần Thuỷ Hoàng xây mộ ông ở Tây An, đúc tượng người sắt như thật. Vợ ông là hoàng phi Bạch Tĩnh Cung – con gái Tần Thuỷ Hoàng, xin cha cho ở vậy chăm con, lo mộ chồng. Trải qua mấy thời chiến loạn, li tán, tuy người chết vô số, song cũng giữ được hương hoả dòng chính. Đến nay lại khai chi tán diệp ở Tây An, trở thành một đại gia tộc lớn bậc nhất phía bắc Trường Giang.

Hồ Phiêu Hương nheo mắt:

“ Nếu đúng thế thì sao? ”

“ Vậy mau lấy ra! Tại hạ được biết tiên tổ có để lại một thứ vũ khí vô địch, địch được ngàn quân đấy! Có nó lo gì không phá được giặc Minh? ”

Lão vừa nói, vừa phủi phủi bàn tay.“ Chẳng lẽ kiếm Thuận Thiên thực sự có thật? ”

Hồ Phiêu Hương thấy y nhắc đến vũ khí vô địch, lòng hiếu kì nổi lên, lại chẳng hiểu tại sao lúc này đầu óc chợt mơ hồ không suy nghĩ kỹ càng được, thế là buột miệng.

Tạng Cẩu chợt kéo áo bạn, giật lên khỏi cái ghế, tiếc là không kịp. Chỉ thấy từ bốn phương tám hướng, dưới mặt bàn, dưới chân ghế đều có xiềng xích bắn ra, trói nghiến cả hai lại. Tạng Cẩu thử vận kình, nào ngờ đống xích tự nhiên trở nên nặng kinh hồn bạt vía, xem kỹ lại mới thấy té ra xiềng xích đều làm từ đồng đen.

Té ra ngôi đình nhỏ này có bẫy, chốt mở đặt dưới viên gạch mà Lí lão vừa mới dẫm vào.

Lão lúc này mới kinh hô lên thật to:

“ Chư vị đã nghe cả rồi chứ! ”

Tạng Cẩu và Phiêu Hương tuy bị trói nghiến, nhưng tai không điếc mắt không mù, tự nhiên có thể thấy tứ phía túa ra rất nhiều người của các bang các phái.

Có Nguyên Mãn đại sư, Diệu Định sư thái, Quảng Thành tử…v.v… cả thảy đều xuất hiện. Đứng xa hơn, lố nhố nơi đầu tường, ngồi la liệt trên mái nhà là nhiều võ lâm nhân sĩ nữa.

Chấn Nguyên Tử bèn quát:

“ Đấy chư vị thấy chưa? Năm năm trước đã sớm nói hai tiểu tặc này có tà tâm, chẳng hảo ý gì với Đại Minh ta đâu! Bây giờ thì thế nào??? ”

Nguyên Mãn đại sư cũng thở dài, niệm Phật hiệu mà không nói gì.

Diệu Định sư thái quắc mắt như điện, nói chậm rãi đều đều mà ngữ khí lạnh như băng:

“ Hai tiểu tử An Nam, uổng cho năm xưa ở Tất gia trang bần ni đã tha mạng các ngươi, thật là thả hổ về rừng! Hôm nay bần ni phải thay trời hành đạo! ”

Tạng Cẩu khi không lại bị xích trói nghiến lại, đã vậy chẳng hiểu vì cớ gì mà lửa giận trong lòng bùng phát không tài nào kiềm chế được. Lúc này tuy hai tay đã bị trói chặt, nhưng hai chân vẫn còn cử động, bèn quát:

“ Giở trò ngậm máu phun người, đánh lén như thế, còn xứng làm tiền bối trong võ lâm hay sao??? ”

Diệu Định sư thái quát:

“ Khá khen cho tên tiểu tặc, chuyện bỉ ổi bản thân làm ra chẳng nhẽ còn không nhận hay sao? Tiếp chiêu! ”

Hồ Phiêu Hương cũng ấm ức nói:

“ Cẩu, người ta là người Tàu, lẽ dĩ nhiên là muốn cướp đi nghìn dặm sông núi Đại Việt ta! Trước lợi ích dân tộc, quả thực chẳng còn kể đúng sai phải trái chi hết, lấy oán báo ân! Chúng ta nhìn nhầm người rồi. ”

“ Còn giảo biện? ”

Diệu Định sư thái quát lớn, kiếm trong tay đâm ra như thiểm điện.

Tạng Cẩu gầm lên:

“ Năm năm trước ta kính bà, cũng không đánh lại bà! Nhưng giờ đây thì khác! ”

“ Cá nằm trong rọ còn già mồm? Động thủ đi! ”

Diệu Định sư thái thấy một thằng nhóc còn chưa thành niên chẳng thèm coi mình ra gì, bèn xuất kiếm đâm liền năm bảy nhát.

Tạng Cẩu cười khẩy, nói:

“ Đánh bại bà cần quái gì phải dùng đến đôi tay? ”

Đoạn sử dụng vô ngã, kiếm của Diệu Định sư thái vừa chém ra thì cậu chàng cũng co chân xỉa ra một cái. Tốc độ ngọn cước thật là như điện xẹt, kình phong rít lên ầm ầm. Diệu Định sư thái cũng phải bàng hoàng, vội sử một chiêu Bạch Vân Xuất Tụ, ý đồ hoá giải thế công.

Nào ngờ Tạng Cẩu biến chiêu còn nhanh hơn. Chỉ thấy cậu chàng tung người, cước thế chuyển từ đâm thẳng sang đá ngang. Diệu Định sư thái vốn mang lòng xem nhẹ, không kịp hoàn thủ, bị đá trúng bốn cái nặng như núi đè.

Lúc này lửa giận Tạng Cẩu ngút trời, ra tay chẳng còn biết nặng nhẹ chi cả. Bốn cước này xuất ra, ba thức là trong Diệt Tuyệt Tam Bộ, đòn cuối cùng lại là võ học thành danh của bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn là chiêu Chân Cứng Đá Mềm. Diệu Định sư thái chỉ thấy hùng kình đánh vào người, rồi dội ngược ra liên hồi, kình phong nổ bùng như tiếng quỷ khóc, khiến bà ta cơ hồ tẩu hoả nhập ma. Kế đó từng chiêu từng chiêu đá vào mạng sườn, tiếng xương gãy tức thì vang lên răng rắc, nghe mà rợn người.

Diệu Định sư thái bị Tạng Cẩu dùng sức đá mạnh như vậy, thế mà không bay đi, trái lại đổ gục ngay dưới ngôi đình, miệng nôn máu hôn mê, chỉ còn nửa cái mạng. Tạng Cẩu cáu tiết đạp một chân lên mặt bà ta, quát:

“ Còn ai không phục nữa??? ”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau