THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 271 - Chương 275

Chương 271: Hồi hai mươi tư (16)

Bốn người đi đến cây quế đầu thôn, thì trời tảng sáng.

Tạng Cẩu lấy lộ phí phân một nửa cho hai vợ chồng Tần Trảm, lại hỏi:

“ Sau này hai người có dự định gì chưa? ”

Lúc nói lời này, cậu chàng thoáng nhìn Đường Nhu một cái. Bắt gặp ánh mắt của Tạng Cẩu, nàng chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt như muốn nói hai chữ “ an tâm ”.

Tần Trảm tự nhiên là nhìn thấy phản ứng của hai người. Y trầm ngâm trong thoáng chốc đã hiểu ra tất cả, bèn đáp:

“ Lời thề với gia sư đã thành, kẻ thù của sư môn đã bị chính tay ta giết chết. Sau này ta cũng không cần phải sống đời giết chóc nữa. Có lẽ ta sẽ dẫn Nhu nhi về phía nam, bái tạ tổ sư gia, rồi tìm một nơi làm ruộng chăn dê, sau này không quản chuyện giang hồ nữa. ”

Tạng Cẩu thấy ánh mắt y đầy tuế nguyệt, thế là không hỏi thêm nữa.

Hồ Phiêu Hương lúc này mới ấp úng nói:

“ Tần đại ca, xin thứ lỗi. Ta… ”

Tần Trảm cười xòa, đáp:

“ Nếu là chuyện minh chủ Thái Nguyên và Đào Khiêm thì thôi đi, không cần áy náy. Ta lên nắm cái quyền đó, ngoại trừ vì ái thê, thực ra còn là muốn tìm cho kì được kẻ thù của sư môn mà thôi. Cũng xảo diệu, đi mòn giày sắt tìm không thấy, đến khi tìm được chẳng tốn công. Ta bỏ năm năm tìm hắn, rốt cuộc Đào Khiêm lại dẫn hắn tới tận nơi tìm ta… ”

Nói đến đây, Tần Trảm chợt liếc vợ một cái. Đoạn bất ngờ ho khan một cái, rồi mới lên tiếng:

“ Đúng rồi. Hai người là người Đại Việt, nếu có biết một hai về võ lâm nước Nam thì cho ta hỏi thăm một câu. ”

Tạng Cẩu đáp:

“ Tần đại ca khách khí rồi. Có gì cứ nói, bọn tiểu đệ biết sẽ trả lời hết lòng. ”

“ Không biết… hai người có biết ai là Hỏa Công hay không? ”

Lời Tần Trảm vừa dứt, thì Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương đã trước sau ngẩn người ra, miệng há rộng đến nỗi nếu lúc này có con ruồi nào xấu số chui tọt vào chắc họ cũng chẳng để ý.

Hỏa Công mà Tần Trảm nói, nếu thực là Hỏa Công mà hai người vẫn nghe đến…

Thì ấy chẳng phải một trong hai minh chủ năm nào của võ lâm hay sao?

Sư phụ của một trong bảy tông sư hiện tại: Đảo Chủ Đảo Bạch Long Hoàng Thiên Hóa.

Tạng Cẩu nghĩ một lát, rồi cũng hỏi:

“ Ông này có quan hệ thế nào với huynh? ”

Tần Trảm đáp:

“ Gia sư vẫn bảo, tổ sư phái ta vốn ở nước Đại Việt, giang hồ vẫn quen xưng làm Hỏa Công. Môn phái có một thanh trấn sơn chi bảo là Đông A thần kiếm. Tổ sư tay trái phát Li Hỏa đao, tay phải múa Hỏa Vân kiếm, giang hồ chỉ có Băng Bà và đao Lĩnh Nam là đối thủ xứng tầm. Tay Bạch Diện thư sinh nọ dùng quyền phát ra kiếm khí lạnh lẽo tưởng như ngấm được vào cơ thể, sư phụ nói ngoại trừ Huyền Băng kiếm của Băng Bà trong thiên hạ không còn môn quyền kiếm nào như thế. ”

“ Đúng là hai môn thần công của Hỏa Công. ”

Hồ Phiêu Hương nhắc khẽ một câu, rồi tiếp tục chờ Tần Trảm kể tiếp.“ Sư phụ vốn là đệ tử thứ hai trong môn phái, sư tổ phái lên Trung Nguyên tìm thanh Thuận Thiên kiếm, để đánh bại Băng Bà, chấm dứt phân tranh chốn giang hồ. Đáng tiếc là mãi cũng không có phong thanh. Giữa đường lại gặp đệ tử của Băng Bà cũng tìm thần kiếm, hai người đánh đánh giết giết mãi đến tận Nhạn Môn quan thì lưỡng bại câu thương. Sư phụ nhớ lời sư tổ, bèn nương náu vào tổ chức sát thủ, lợi dụng đối phương để nghe ngóng tin tức của kiếm thần. Nào ngờ… tin về thần kiếm thì chưa thấy, đã hay tin sư tổ thất tung. ”

Tần Trảm kể đến đây, chuyện phía sau cũng không cần nói thêm nữa.

Đệ tử nọ của Hỏa Công đoán rằng Băng Bà đứng sau sự thất tung của sư phụ. Một thời gian sau thì thu lưu Tần Trảm, truyền dạy y võ công, cũng giao cho trọng nhiệm giết chết đệ tử của Băng Bà trả thù cho sư môn.

Tần Trảm bèn tiếp:

“ Sư phụ trước khi lâm chung, chịu trăm cay nghìn đắng mới lấy được manh mối về Thuận Thiên kiếm. Tương truyền, thần kiếm đang ở dưới đáy mộ của Lý Thân. Còn về Lý Thân là ai, bản thân ta cũng không rõ. Nhưng có vật này, hai người cứ cầm đi. ”

Y bèn đưa cho hai người một chiếc chìa khóa bằng đá.

Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương chia tay Tần Trảm, lại nhằm hướng tây mà đi.

Tây An hãy còn xa.

Tạng Cẩu vươn vai, ngẩng mặt lên trời:

“ Sao tớ thấy cái ông Lý Ông Trọng này hay thế, chuyện gỉ chuyện gi cũng liên quan tới ông ấy. ”

Hồ Phiêu Hương thì xụ mặt, nói:

“ Hôm nay Cẩu không giết bọn Đào Khiêm, Đường Vân thì sau này chẳng yên được. Thể nào bọn chúng cũng tìm cách hãm hại cho xem. ”

Tạng Cẩu đáp:

“ Loại người như Đường Vân, Đào Khiêm thú thực tớ phải cố mãi mới nhịn được không giết lão ta. Dù sao, so với cái tên Mạc Thúy, thì chúng có khác gì nhau đâu? ”

“ Thế thì… ”Hồ Phiêu Hương sực nhớ Tạng Cẩu có mối thù không đội trời chung với Mạc Thúy, cũng là loại bán nước cầu vinh như Đào Khiêm Quách Phong cả. Thế nên, vô luận là chuyện công hay tư, thì so với cô nàng, mối hận của cậu chàng còn sâu hơn nữa.

“ Là Đường Nhu. Tớ bắt chị ấy hứa với tớ, nếu như tớ tha mạng cho Đường Vân, thì chị ấy phải sống đầu bạc răng long với anh Tần Trảm, không được nghĩ quẩn. Tuy là bỏ gốc chữa ngọn, nhưng có còn hơn không… Dù sao người trị được tâm bệnh tận gốc cũng không phải tớ. ”

Tạng Cẩu nhún vai.

Rồi tiếp:

“ Huống hồ, dùng vô ngã rất mệt đầu, không thể đánh lâu, bằng không sẽ lộ ra sơ hở ngay. Chẳng thà tớ tranh thủ dùng võ lực trấn nhiếp toàn cục, rồi thong dong rời đi. ”

Hồ Phiêu Hương đáp:

“ Ra là Cẩu ném chuột sợ vỡ bình. ”

Miệng thì nói kháy cậu chàng, nhưng trong lòng cô nàng lại nghĩ:

[ Tạng Cẩu lúc ấy có thể nghĩ thay cho chị Đường Nhu, mà mình thì chỉ chăm chăm quan tâm đấu trí với Đường Vân Đào Khiêm. ]

Tạng Cẩu nhìn về phía trước, ánh dương tỏ rạng sau lưng…

Giờ lại kể chuyện về Lam Sơn…

Đinh Lễ thúc trâu thần Đại Thắng đi được hai ngày, Lê Lợi đã dẫn theo Lê Văn An và Lưu Nhân Chú cùng mấy trăm trai tráng ra bắc trợ chiến. Một chi còn lại chờ ngày thu hoạch lương thảo rồi mới theo sau đại quân.

Nguyễn Xí thấy chỉ vì Lê Văn Linh hết lời ngăn cản mà mình và đoàn khuyển binh mất cơ hội ra trận, cứ phụng phịu mãi với Vũ Uy. Song Lê Văn Linh đã nhượng bộ chuyện xuất quân, cũng không thể không nể mặt, nên Vũ Uy chỉ có cách lẩn tránh cậu thiếu niên nuôi chó.

Trùng Quang đế đã được Đinh Lễ báo tin, biết là Lê Lợi sẽ kéo quân đến trợ chiến, nhưng thấy binh lính Lam Sơn chưa đến ngàn người thì không quá coi trọng.

Lê Lợi thì không để chuyện này trong lòng, chỉ hỏi Đinh Lễ đang ở đâu.

Trùng Quang đế bèn bảo:

“ Tướng của khanh cũng là tướng của trẫm, đều là nghĩa sĩ kháng Minh, hỏi nhiều để mà làm gì? ”

Lúc này Đặng Dung mới đỡ lời:

“ Mộc Thạnh có Trương Phụ trợ chiến, hung hăng hơn hẳn. Mấy hôm trước công đánh Hạ Hồng, thế giặc như chẻ tre. Sự tình cấp bách, mới có lời nhờ Đinh Lễ tướng quân cưỡi trâu thần đến giải vây. ”

Lưu Nhân Chú thấy hai người một nặng một nhẹ, thực chất là có ý kẻ tung người hứng, nhưng không nói gì được. Đêm mới vào thư phòng của Lê Lợi, nhắc nhở chủ công:

“ Tôi thấy Trùng Quang đế và Đặng Dung quả thực có ý muốn mượn cớ kháng Minh đoạt người, xin chúa công hãy cẩn trọng. ”

Lê Lợi bèn nói:

“ Chuyện ấy tạm thời ta không muốn nghĩ tới, dù sao hai bên cũng chung một chiếc thuyền. Điều ta sợ là Trùng Quang đế chỉ ừ ào lấy lệ chuyện mật hàm của ta để lấy lòng Đinh Lễ, chứ không để lời chúng ta vào tai. ”

Chương 272: Hồi hai mươi tư (17)

Đặng Dung cho người gặt lúa sớm ở Hàm Tử, thì Trương Phụ bắt tay với người Ai Lao nắn sông xối xuống ruộng. Tức thì đồng lúa chưa kịp gặt thoắt cái trở thành biển nước, quân Hậu Trần bị nước cuốn hầu hết đều thất lạc tung tích, chín phần mười không thoát khỏi kiếp làm ma da dưới sông. Trương Phụ lại cố tình dẫn quân tập kích, quân Hậu Trần chống đỡ kiên cường, nhưng thiếu lương ăn nên không có sức đánh, chẳng mấy chốc mà bại liểng xiểng, dù có thuyền chiến cũng không chống cự được mấy. Đặng Dung thấy khó mà giữ lại được cửa Hàm Tử, bèn cho đại binh rút lui giữ lấy thế trận.

Trương Phụ kéo quân đuổi theo rất gấp, lúc quân Hậu Trần rút đến sông Thần Đầu thì bị đuổi kịp.

Lúc này lão lại án binh bất động, không dùng đại quân quét ngang mà cho quân phong tỏa các hướng chi viện của quân Trần, đồng thời ngày ngày cho quân ra khiêu khích, đánh liên tiếp mấy trận nhỏ. Quân Hậu Trần thiếu lương, vốn đã ở vào thế bị động. Hỏa lực cũng như binh lực không bằng quân Minh, thành ra chỉ có thể đỡ được đến đâu hay đến đấy. Tinh thần sĩ tốt vì thế mà càng thêm uể oải.

Quân Hậu Trần bị Trương Phụ khốn mấy ngày, tiến thoái lưỡng nan. Lúc này Trùng Quang đế đã có ý định chó cùng dứt dậu, giun xéo lắm cũng quằn, dồn hết binh lực ra đại chiến một hồi oanh liệt, không thành công cũng thành nhân. Đặng Dung mới can:

“ Trương Phụ chính là muốn chúng ta có tâm lí thí mạng, mới cố tình bày ra thiên la địa võng. Nếu bây giờ thánh thượng làm thế, chẳng phải để bọn tiểu nhân đắc chí hay sao? ”

“ Nhưng bị khốn ở đây, ngày ngày bị bọn giặc cưỡi lên đầu đè lên cổ, quả nhân thực không chịu nổi. Chúng ta dấy binh kháng Minh, chẳng phải cũng vì không cam chịu cong lưng uốn gối hay sao? ”

Trùng Quang đế nóng giận đập bàn, quát.

Đặng Dung bèn đáp:

“ Thánh thượng minh giám. Trương Phụ là kẻ không thể xem thường. Sở dĩ lão ta cố tình vây khốn mà không tiêu diệt, là để chờ chúng ta ôm tâm liều chết không cầu thắng xông ra đánh! Kẻ non tay thì sợ con hổ nổi điên, chứ tay lão luyện thì chỉ coi hổ dữ mất lí trí là miếng mồi ngon mà thôi. Trương Phụ tự nhiên chẳng phải kẻ bình thường. Thế nên lúc này xông ra, kết cuộc duy nhất chỉ có bị diệt toàn quân đổi lấy một số thương vong chẳng đáng kể. ”

“ Thế cứ như ông nói, chúng ta cứ ngồi yên chờ chết, không làm gì chăng? Trương Phụ sẽ để yên sao? Đằng nào cũng chết, chẳng bằng nhân lúc binh sĩ còn một chút sức lực xông ra, còn có thể giết thêm vài tên giặc cho sướng tay! Chứ để đến lúc binh sĩ đói lả, muốn liều mạng cũng chẳng còn cơ hội nữa. ”

Thấy Trần Quý Khoáng còn nóng giận, Đặng Dung mới nói:

“ Chúng ta chờ… Nhưng không phải chờ cái chết, mà là một thời cơ. ”

Đúng như Đặng Dung dự liệu, hai ngày sau Lê Sát bỏ thành Ngự Thiên, dẫn quân tới cứu viện. Trên đường lại đúng dịp gặp một nửa binh sĩ Lam Sơn do Lê Lễ dẫn đầu đang vận lương thảo vừa thu hoạch tới. Có Lê Sát bảo hộ, đoàn quân lương đánh tan mấy đạo quân Minh cản đường, đến hội tụ với đại quân.

Trương Phụ thấy phe mình không cản được quân Trần nhận lương thảo, nhưng vẫn bình tĩnh như thường, sắc mặt không chút biến hóa nào.

Hai bên đánh một trận to ở sông Thần Đầu, song phương đều có thương vong. Nhưng quân Trần hỏa lực không bằng, khó lòng cự lại được, đành phải rút chạy. Đặng Dung để Lê Sát bọc hậu, Trương Phụ cho quân đuổi sát đều bị đánh bật lại mấy lần. Nhưng suy cho cùng lương thảo do quân Lam Sơn hỗ trợ cũng như muối bỏ biển. Quân lính vừa đánh thua một trận lớn, lại hành quân mệt mỏi, nhiều người đã có ý chán nản. Đại quân chạy đến châu Ngọc Ma thì nhiều người đổ bệnh, ngựa chiến gục chết, rốt cuộc không thể rút quân cấp tốc được nữa.

Đại quân Hậu Trần lại bị quân Minh đuổi kịp…

Cùng hôm ấy, Đinh Lễ và Nguyễn Súy dẫn một nhánh quân theo đường nhỏ về, sau đó vào chầu Trần Quý Khoáng.
Thì ra quân của Trần Ngỗi đóng ở Hạ Hồng, đêm đến thấy ánh đuốc trong trại quân Minh rừng rực, thanh thế lớn vô cùng. Trần Ngỗi ước chừng quân dưới trướng khó mà cự lại một trận đánh vỗ mặt với quân Minh, trong tay lại chẳng còn tướng giỏi, bèn hạ lệnh âm thầm rút lui chọn nơi hiểm yếu cố thủ.

Tiếc rằng trong quân có tai mắt của Mộc Thạnh, thành ra quân của Giản Định liên tục lọt vào phục kích của quân Minh, tử thương rất nhiều. Trần Ngỗi gom tàn binh chạy được đến trấn Thiên Quan thì bị vây khốn.

Mộc Thạnh cho hỏa pháo bắn bừa vào trấn, lại có một toán hàng quân đến nhóm lửa thiêu cháy lũy tre.

Tảng sáng, Đinh Lễ và Nguyễn Súy đuổi đến thì trấn Thiên Quan đã bị san phẳng, tường gạch ám tro tàn và máu tươi. Chỗ cây đa đầu trấn treo mấy thi thể, gương mặt đã đen sạm không còn nhìn ra thân phận. Trên thân cây dán một mảnh giấy viết bằng máu:

“ Kẻ nào chứa chấp giặc nguỵ Trần thì ấy là hậu quả. ”

Trùng Quang đế nghe Đinh Lễ báo việc quân xong, sắc mặt sa sút hẳn.

Đặng Dung nghĩ thầm:

[ Mộc Thạnh muốn dùng trấn Thiên Quan để hù dọa, khiến dân chúng không dám gần nghĩa quân. Thủ đoạn này về lâu dài tuy thổi bùng lòng hận thù của trăm họ, nhưng trước mắt trong vài năm tới e rằng quân ta chẳng còn được dân chúng trợ giúp nữa. ]

Rồi nói:

“ Trước mắt, việc cần làm nhất là đánh phủ đầu quân của Trương Phụ. Trận này không thắng, để hai kẻ Trương, Mộc hội quân thì khó ngăn thế chẻ tre của giặc tiến công. ”
Lê Sát bèn nói:

“ Nhưng với tình cảnh quân ta hiện giờ, đừng nói là đánh phủ đầu, chống đỡ được thế công của Trương Phụ đã là chuyện khó. ”

Người trong trướng đều ít nhiều từng ra trận, thừa hiểu bây giờ sĩ khí ba quân sa sút, lực chiến đấu không bằng một phần năm một phần sáu bình thường. Quân Minh lại chẳng phải giặc cướp bình thường. Chẳng những quân lính được huấn luyện bài bản hơn, mà quân số cũng như hỏa lực đều hơn xa quân Hậu Trần. Quả thực là trên đe dưới búa.

Mọi người tranh cãi cả một ngày cũng không có kế sách gì khả quan, chỉ đành ngưng chuyện họp hành.

Tối ấy Lê Sát vào trướng hội họp với Lê Lợi, Đinh Lễ, tay bắt mặt mừng. Lê Lợi lại giới thiệu Lưu Nhân Chú và Lê Văn An cho Lê Sát, rồi để chư tướng nói chuyện với nhau. Bản thân chàng thì lặng lẽ ra khỏi trướng bồng.

Trăng tỏ trên đầu, lặng lẽ rọi xuống bãi cỏ.

Nơi ấy đã có hai bóng người đứng mặt đối mặt…

Bầu không khí giữa song phương căng như dây đàn, bốn mắt đối chiến như điện, Lê Lợi nhìn từ xa mà sững người chẳng dám lại gần.

Một người cởi trần mặc khố, cổ đeo một cái vòng treo lủng lẳng cơ man chẳng biết bao nhiêu nanh hổ vuốt hổ, tự nhiên là Hổ Vương Đề Lãm.

Người đối diện phục sức cũng kì lạ chẳng kém, văn không ra văn mà võ chẳng ra võ. Chỉ có thanh gươm đỏ au với hai hàng răng cưa dọc mép kiếm là khiến người ta chú mục. Ngoại trừ đảo chủ đảo Bạch Long Hoàng Thiên Hóa thì còn ai vào đây nữa?

Hổ Vương nhướng mày, hỏi:

“ Sao? Ông định ngăn cản tôi à? ”

Hoàng Thiên Hóa đáp:

“ Hổ Vương đến thăm, tôi còn muốn thết rượu tâm sự chẳng kịp. Đáng tiếc bây giờ thời điểm không thích hợp, nguy ngập vô cùng, thành thử phải mời Hổ Vương lui một bước. Nếu Hổ Vương nể mặt, có dịp tôi sẽ lên tận nơi tạ tội. ”

Đảo chủ đảo Bạch Long tự nhiên là người có ngạo khí của mình. Nếu là lúc bình thường, thì chưa chắc ông ta chịu nhún đến thế, dù đối thủ có là Hổ Vương đi chăng nữa.

Nhưng bây giờ là lúc nhạy cảm, quân Minh bao vây tứ phía, thành thử an toàn của tướng lãnh càng trở nên quan trọng. Có câu đánh rắn dập đầu, bắt giặc trước bắt vua là thế. Hổ Vương lại vốn cũng không phải người Kinh, thành thử Hoàng Thiên Hóa chẳng biết đâu mà lần, không rõ lập trường địch ta của ông thế nào. Võ công của ông ta lại quá cao, vào doanh giết người có lẽ đối với ông không phải chuyện gì quá khó

Chương 273: Hồi hai mươi tư (18)

Hổ Vương bẻ cổ, bóp nắm đấm:

“ Nếu ta muốn vào, chưa chắc ông đã cản được ta. ”

“ Chỗ này không phải Hội Chí Tôn. Nếu Hổ Vương đã nhất quyết muốn xông vào, thì chớ trách tôi dùng độc công ngăn cản! ”

Hoàng Thiên Hóa trầm giọng, ánh mắt sắc như đao bén bay múa trong ánh trăng.

Hổ Vương nhếch mép, cái nhìn thoáng cái trở nên hung hãn như hổ dữ, trầm trọng như đầu quyền:

“ Độc thuật của đảo chủ độc bộ võ lâm, ai mà chẳng sợ? Nhưng thuật luyện ngải của bọn ta cũng không phải thứ mèo cào. Đến lúc đánh thật mới biết ai hơn ai! ”

Lúc này Lê Lợi ho khan một cái, tiến mấy bước, can giữa hai người:

“ Đều là người nhà cả, hai vị hãy bình tĩnh, chớ làm mất hòa khí. ”

Khí thế của hai tông sư bức người, Lê Lợi chen vào lúc họ đang giao phong, bản thân lập tức thành kẻ đứng mũi chịu sào. Hổ Vương bên trái như hòn núi lớn sừng sững, Hoàng đảo chủ lại tựa mặt biển đang nổi sóng cồn.

Hoàng Thiên Hóa nhận ra thân phận của chàng, bèn lui nửa bước, cố tình tránh khỏi mũi nhọn, hàm ý nhún nhường. Một tông sư đã nể mặt, tự nhiên Hổ Vương cũng thuận thế mà xuống đài. Lê Lợi tức thì cảm giác như đặt được hai tảng đá đè chặt trên vai xuống, lưng túa mồ hôi như tắm, miệng thở hổn hển.

Đảo chủ đảo Bạch Long ôm quyền, nói trước:

“ Kim Ngô tướng quân té ra có quen biết với Hổ Vương. Nếu vậy thì do ta lỗ mãng rồi. Hổ Vương và tướng quân cứ việc nói chuyện, Hoàng Thiên Hóa này không làm phiền nữa. ”

Nói là làm, Hoàng Thiên Hóa dùng khinh công, thoắt cái đã khuất sau những lều trại bạt ngàn.

Hổ Vương lúc này mới đảo mắt, nói:

“ Nhìn thần sắc chú mày, xem chừng quân tình không được tốt lắm? ”

“ Bác Lãm chắc đã biết từ trước, còn hỏi cháu làm gì? ”

Lê Lợi nhún vai, nói.

Vài ngày trước, Hổ Vương có gửi thư đến báo sẽ vào doanh trại gặp chàng. Lê Lợi đoán rằng người của ông thám thính được chiến sự giữa quân Minh và Hậu Trần, nên mới đích thân xuất hiện.

Hổ Vương nghe xong, mặt không đổi sắc, nhưng trong dạ thoáng cười, nghĩ:

[ Anh à, thằng Lợi bắt đầu ra dáng người làm chuyện lớn rồi, anh yên tâm mà đi. ]

Nói đoạn, ông lại lên tiếng:

“ Quân Trần lúc này không đánh lại quân Minh. Mấy nữa hai cánh quân Minh hội họp, theo thế gọng kìm mà đánh, như càng cua xiết cổ, thì Đặng Dung Quý Khoáng ắt phải bại. ”

“ Thú thực với bác, chính cháu cũng đang đau đầu về chuyện ấy đây. ”

Lê Lợi thở dài, đáp.

Bản thân quân Hậu Trần trong cảnh dưới búa trên đe, lí nào chàng lại không biết? Nhưng biết thì đã sao? Thế quân Minh như nước tràn bờ đê. Lúc quân Hậu Trần toàn thịnh, sĩ khí nuốt trâu thì cũng chỉ là một chín một mười khó phân thắng bại, nữa là lúc quân tâm rệu rã thế này. Một khi Mộc Thạnh và Trương Phụ hội quân thì thực là khó lòng chống đỡ.

Hổ Vương nói:
“ Thực ra, chỉ cần cháu gật đầu một cái, ta có thể đưa cháu an toàn vượt qua trùng vây của quân Minh về Lam Sơn an toàn. Thuộc hạ của cháu, không dũng mãnh như trâu chiến, thì trơn trượt như lươn trạch. Chỉ cần cháu thoát thân, thì chẳng mấy họ cũng an toàn rời khỏi nơi chiến sự, chẳng có gì mà phải lo. Chứ quân Hậu Trần thua trận chỉ là chuyện chẳng sớm thì muộn, cháu việc gì phải phí mạng ở chốn này? ”

Lê Lợi nghe những lời này, thì ngẩn cả ra.

Chàng tự hỏi bản thân, rằng lời Hổ Vương liệu có đúng không?

Lê Lợi thực chẳng phải loại tham sống sợ chết, nhưng mẹ già ở nhà chưa báo hiếu, lại vợ dại con thơ, bao nhiêu thứ ràng buộc thế, trách nhiệm làm con làm chồng đè nặng trên vai làm chàng không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Chàng nghĩ một chốc, rồi nói:

“ Bác Lãm nói lời này, không phải chê bai cháu tham sống sợ chết hay sao? ”

Hổ Vương nhếch mép, cười khẩy:

“ Nếu không phải mày là con của chị Thương, tao cũng lười xen vào chuyện của người Kinh. Lợi, nghe bác, chị Thương giờ có tuổi, chắc chẳng còn sống được bao lâu nữa. Chẳng lẽ mày đang tâm để u mày lúc gần đất xa trời còn phải chịu cảnh lá xanh rụng trước lá vàng hay sao? ”

Lê Lợi bèn nhìn lại Hổ Vương. Lúc này cái nhìn của chàng thẳng như ngọn thương, nhiệt huyết phản chiếu nơi đáy mắt hừng hực như lửa đỏ, nhưng thần sắc lại bình tĩnh như mặt hồ phẳng lặng.

“ Bác Lãm, có chuyện quá đáng này cháu muốn nhờ… ”

Hổ Vương xua tay, nói:

“ Nếu bảo chăm sóc u mày thì dẹp! Bác đây làm vua một xứ, đâu phải ít việc cần lo? ”

“ Ý cháu không phải thế. Bác Lãm, cháu hi vọng bác có thể giúp Lê Lợi một tay, cho cháu mượn quân đánh phủ đầu quân của Trương Phụ… ”

Hổ Vương nhếch mép, nói:

“ Mày nghĩ cũng hay nhỉ? Tao là người Miêu, chuyện người Tàu đánh với người Kinh can hệ gì tới tao? ”
Lê Lợi thấy ông đổi cách xưng hô, biết lúc này đã không còn là cuộc chuyện trò thân mật giữa hai bác – cháu, mà là Hổ Vương của người Mèo bàn chuyện quốc gia đại sự với Kim Ngô tướng quân của Hậu Trần. Chàng bèn nói:

“ Có câu môi hở răng lạnh. Vua nước Minh dã tâm rất lớn. Đại Việt chẳng qua chỉ là bàn đạp của chúng mà thôi. Đến lúc ấy, không có Đại Việt ở miền xuôi, buôn làng của Hổ Vương chống cự được đại quân của giặc bao lâu? ”

Hổ Vương đáp:

“ Gớm. Giờ cậu dọa cả bác cơ đấy? ”

“ Cháu chỉ nói điều cháu nghĩ, nếu có đắc tội thì mong bác đừng chấp trẻ con. ”

Lê Lợi nói, mắt vẫn nhìn thẳng Hổ Vương.

Hổ Vương nghĩ một chốc, rồi nói:

“ Coi như nể mặt thầy mày, được! Tuy nhiên, bác có một điều kiện… ”

Lê Lợi nghe được lời ấy như trẻ được quà, hai mắt sáng lên lấp lánh. Chàng đáp:

“ Chuyện lên núi đao xuống chảo dầu thì xin bác miễn cho, nhưng chỉ cần trong khả năng của cháu, thì chuyện gì cháu cũng làm. ”

Hổ Vương bèn nói:

“ Tốt! Đánh xong trận này, mày về Lam Sơn, đưa trầu cau đến chỗ bác dạm hỏi con Ngọc Trần cho bác. ”

“ Ơ… chuyện… chuyện này… ”

Lê Lợi quả thực không lường trước được Hổ Vương lại nhờ chuyện này, nhất thời đứng ngẩn ra.

Hổ Vương nói:

“ Con Ngọc Trần là cả hay là lẽ là chuyện của nó, tao không câu nệ ba cái chuyện đàn bà con gái này. Cốt là phải nhanh… ”

Đến lúc này, Lê Lợi chẳng thể nào giấu được, bèn thưa thật chuyện Ngọc Trần có ý với Đinh Lễ cho Hổ Vương.

Hổ Vương thở dài, nói:

“ Lợi, nó là con bác đẻ ra, chẳng lẽ bác không muốn nó được hạnh phúc? Nhưng mày thử nghĩ xem, thể chất thằng Lễ như thế, đến cả bậc thần y như Tuệ Tĩnh thiền sư cũng đành bó tay. Không ngoại trừ khả năng thiên hạ còn kì nhân dị sĩ ở ẩn không màng chuyện đời, nhưng tìm được họ sẽ tốn bao lâu? Mười năm? Hai mươi năm? Trước không nhắc đến thằng Lễ khó mà thọ, thanh xuân của người thiếu nữ được mấy lần mười năm? ”

Nói đoạn, ông quay lưng đi, bờ vai vững vàng hơi trùng xuống.

“ Chẳng thà bác gả phứt nó cho con, còn hơn là nhìn nó mòn mỏi phí hoài thanh xuân vào một chuyện chẳng có kết quả. ”

“ Nhưng… con… ”

Lê Lợi vẫn muốn từ chối.

Chuyện này tuy là liên can đến ba quân, nhưng Phạm Ngọc Trần dù sao cũng là bạn bè với chàng, chàng há lại có thể phản bội cô, đem cô nàng ra làm vật trao đổi cho được?

Chương 274: Hồi hai mươi tư (19)

Hổ Vương trầm giọng:

“ Lợi. Lời này bác nói, với tư cách cha của nó. Chọn con làm rể, thứ nhất là bác biết cách con làm người, thứ nhì là hai nhà cũng môn đăng hộ đối, thứ ba là vừa thỏa cái ước hẹn giữa bác và thầy con dưới suối vàng. ”

Lê Lợi bèn nói:

“ Đâu nhất thiết phải môn đăng hộ đối, con nghĩ… ”

Hổ Vương nhếch mép, bảo:

“ Con tưởng rằng môn đăng hộ đối chỉ là vì tiền bạc vật chất thôi phỏng? Thực chất, thiên hạ bao la, cha mẹ nào chả muốn con mình vui vẻ hạnh phúc? Sở dĩ tìm nhà môn đăng hộ đối để mà cưới gả, sau cùng vẫn là để tam quan vợ chồng nó phù hợp với nhau.

Giả dụ anh chồng làm nông cưới cô hàng xén. Thường nhà nông thì tất nhiên nhiều khi sởi lởi, ít chi li tính toán hơn dân buôn bán làm ăn, phải không? Hai vợ chồng mà bổ khuyết cho nhau được thì quá tốt, nhưng những lúc mâu thuẫn thì càng gay gắt hơn, bởi tam quan vốn đã khác biệt. ”

Thấy chàng nghệt ra không nói câu nào, ông chợt tằng hắng một cái, rồi tiếp:

“ Đương nhiên thiên hạ bao la, cũng không phải không có cha mẹ thực tâm muốn bán con lấy quyền lấy thế, cũng không phải không có chuyện đũa mốc chòi mâm son lại vẹn cả đôi đường. Nhưng những chuyện như thế, đều rất hiếm, có thể thành giai thoại. Theo con thế gian một đời vua cả ngàn cả vạn người, lại được bao nhiêu giai thoại như thế? ”

Lê Lợi nói:

“ Chuyện này… bác thư thư cho con một hôm. ”

“ Chớ hỏi bác, hỏi tên Trương Phụ kia kìa. Hắn thư thả cho con hôm nào thì con cứ thong thả hôm ấy. Nghĩ thông suốt thì đến bìa rừng kia, bác chờ ở đấy. ”

Hổ Vương nói xong, cũng không dùng dằng mà quay lưng đi thẳng.

Gió đêm tiêu điều…

Lê Lợi đang muốn quay trở lại trướng bồng, thì đã thấy bọn Lê Sát, Đinh Lễ, Lê Văn An, Lưu Nhân Chú đứng lố nhố đằng sau. Bốn người, tám con mắt, đều đang hằm hằm nhìn chàng. Duy có con Đại Thắng là hồn nhiên chả thèm để ý chuyện của con người vào dạ, cậu chàng hãy còn nhởn nhơ đuổi theo bọn châu chấu trên đồng cỏ.

Giá như mình cũng được như con Đại Thắng, chẳng phải lo nghĩ những chuyện này thì tốt biết bao.

Lê Lợi trộm nghĩ như thế.

Lưu Nhân Chú hắng giọng, mở lời:

“ Chủ công, về tình mà nói thì chuyện yêu đương trai gái của ngài bọn tôi làm kẻ dưới đúng ra không tiện xen vào. Thế nhưng lúc này quân tình như chỉ mành treo chuông, ngài chẳng lẽ không thể vì đại cục hay sao? ”

Lê Lợi thở dài:

“ Sao ta lại không biết cơ chứ. Nhưng chuyện tình cảm này không ép buộc được. Hà huống ta đã hứa với Ngọc Trần là ủng hộ cô ấy. Bây giờ vì chuyện công mà rút lại lời hứa, hi sinh hạnh phúc cả đời của nàng ta thì có quá tàn nhẫn hay không? Một người bất tín bất nghĩa như thế thì còn mặt mũi nào đứng trước quần hùng, thì mọi người có yên tâm giao mạng mình cho ta hay không? ”

Lê Sát khoanh tay, hừ lạnh:

“ Ngày xưa công chúa Huyền Trân theo chồng mà Đại Việt được tận hai châu Ô, Lí, xứng là bậc nữ trung hào kiệt! Hà huống một Phạm Ngọc Trần đổi lấy mấy vạn sinh mạng của sĩ tốt, cũng như giữ lấy một đường sinh cơ cho công cuộc đánh đuổi giặc Minh, thì có gì mà không đáng? ”

Lê Văn An tuy không nói gì, nhưng thần sắc thì có vẻ như đồng tình với quan điểm của Lê Sát.

Lê Lễ bèn nói:

“ Mọi người muốn đánh giặc cứu nước, lẽ nào chủ công không muốn hay sao? Ngài chưa quyết ngay hẳn là còn có nỗi khổ riêng… ”

Đinh Lễ lúc này mới lên tiếng:
“ Chư vị, cậu cháu tôi muốn nói riêng với nhau mấy lời, không biết có được không? ”

Chư tướng đều đã nghe được cả khúc mắc giữa ba người, thành thử cũng nhún vai, nhường lại không gian cho người trong cuộc. Đinh Lễ ngồi xổm xuống một gốc cây, ngước mắt lên nhìn Lê Lợi.

“ Cậu làm thằng cháu này thất vọng đấy… ”

“ Lễ, chắc mày cũng nhận ra… ”

Lê Lợi ho khan, toan nói, thì Đinh Lễ đã chen ngang:

“ Sau đám cưới cậu, cô nàng cũng thổ lộ rồi. ”

“ Vậy là mày từ chối cô nàng hả? ”

Đến đoạn này, thì không khí giữa hai người trở nên rất mất tự nhiên.

Lê Lợi cũng ngồi xuống bên cạnh Đinh Lễ.

Chàng nhớ lại nửa tháng qua, Phạm Ngọc Trần vẫn cứ nói nói cười cười thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra, khiến chàng còn tưởng cô nàng và Đinh Lễ có tiến triển gì tốt.

“ Vì sao? ”

Đinh Lễ nhún vai, nói:

“ Không thích thì là không thích thôi, đâu cần lí do gì? ”

Lê Lợi nhìn thái độ của cậu chàng, mới sực tỉnh như vừa đoán ra chuyện gì đó. Chàng nghĩ một hồi, phân vân mãi không biết có nên nói hay không, mấy lần đã mở miệng nhưng lại rụt lưỡi. Sau cùng, chàng vẫn lên tiếng:

“ Xem ra mày biết chuyện cơ thể mày rồi. ”

Đinh Lễ lảng tránh câu hỏi của chàng:
“ Thân là nam nhi thời loạn, tự phải có trách nhiệm đánh giặc cứu nước. Nếu như cậu còn không có tự tin mình có thể đem đến cả hạnh phúc cho một người con gái, thì làm sao dẫn trăm họ qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai được? Làm muôn dân được yên vui hạnh phúc, so với việc làm một cô gái hạnh phúc, thì khó gấp muôn lần vạn lần. ”

“ Lúc này, cậu chỉ muốn biết, mày từ chối cô nàng thực sự là vì không có cảm tình gì, hay vì Phù Đổng thánh mạch của mày? ”

Đinh Lễ nhìn lên bầu trời xa xăm. Lúc này mây đen vần vũ phủ lên vầng nguyệt, tưởng như một tấm sa mỏng che ngang gương mặt mĩ nhân.

Im lặng một hồi, cuối cùng cậu chàng cũng cất tiếng thở dài:

“ Cậu học ai cái trò hỏi ngược ấy thế? ”

Lê Lợi bèn nói:

“ Vậy là cậu đoán đúng rồi phải không? ”

Đinh Lễ nhún vai, nói:

“ Vào sinh ra tử với nhau một lần, huống hồ là yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. ”

“ Cái cô Ngọc Trần này quả thực là thục nữ, nhưng yểu điệu thì quá sai. Nàng là hổ cái thì có. ”

Lê Lợi đùa một câu, không khí giữa hai người mới hơi giãn ra một chút.

Chàng lại tằng hắng một tiếng, nghiêm giọng:

“ Lễ, câu mày nói với cậu, cậu hoàn lại nguyên vẹn. Mày thân là nam nhi đội trời đạp đất, đứng trước ngàn quân cũng có thể thong dong trấn định. Nay đến một cô gái, mày cũng không tự tin sẽ đem lại hạnh phúc cho người ta, có phải uổng cái danh chiến thần hay không? ”

Đinh Lễ lắc đầu, thở dài mà đáp:

“ Chuyện ấy đương nhiên con hiểu, có điều cậu cũng biết thân thể con ra sao. Hà huống, nếu như chữa trị thánh mạch, mất thần lực này, thì Đinh Lễ chẳng thà không bao giờ được chữa khỏi. ”

Lê Lợi nghe vậy thì hốt hoảng, tưởng rằng cậu chàng tuyệt vọng mà nghĩ quẩn, đã định lên tiếng khuyên can.

Đinh Lễ ngăn chàng lại, nói tiếp:

“ Lúc này nước nhà lâm nạn, giặc cướp nhiễu nhương. Nếu trời đã sinh Đinh Lễ có Phù Đổng thánh mạch, tức là muốn con học theo Thánh Gióng dẹp tan phường xâm lăng, giày xéo quân bán nước. Mệnh con đã thế, thì hà cớ gì phải tìm cách thay đổi, rồi chỉ làm anh nông dân quanh quẩn sau mông trâu? Lúc ấy có vợ đẹp con khôn để mà làm gì, chẳng phải rồi cũng thành con hát gia nô cho lũ giặc Minh khát máu hay sao? ”

Đến đây, cậu quét bàn tay một cái, giọng khẳng định chắc như đinh đóng cột:

“ Ý con đã quyết, cậu đừng khuyên nữa. Chí của Đinh Lễ là ở sa trường, không phải nhu tình mật ý. ”

Lê Lợi thở dài, không nói gì thêm nữa.

Đinh Lễ thấy chàng chẳng nói chẳng rằng, mới ngồi nhỏm dậy:

“ Sự thể ra sao thì con đã thưa cả với cậu, cậu quyết làm sao thì chúng con làm thủ hạ cũng sẽ tuân theo. Nhưng con hi vọng ngày mai được rong ruổi trên lưng Đại Thắng sát cánh cùng đại quân của Hổ Vương, lấy gậy sắt quật chết giặc Minh. ”

Chư tướng về trướng bồng…

Lê Lợi vẫn ngồi dưới chạc cây, mặc cho sương đêm bao phủ đôi vai mình. Ánh mắt chàng mông lung nhìn ra xa…

Chương 275: Hồi hai mươi tư (20)

Hai ngày sau…

Trương Phụ ngồi trong soái trướng, lẳng lặng đọc binh thư. Lão nhẩm tính ngày thì thêm ba bốn ngày nữa Mộc Thạnh sẽ dẫn quân đến. Lúc ấy hai cánh quân hợp nhất, người đông đến bảy vạn, quân Hậu Trần đang rệu rã chắc chắn không chịu nổi một kích, vụn vỡ trước thế chẻ tre.

Lão lại đứng lên, nói với tham tướng của y là Vương Sài Hồ:

“ Chuyện ta dặn đã làm xong chưa? ”

Tay này sau trận chiến Ngu – Minh năm nào thì cũng được phong quan, nhưng quan lộ gập ghềnh. Lúc Trương Phụ xử lí chuyện ở Nhạn Môn quan về, điểm binh xuống đánh Đại Việt thì có gọi cả y.

Vương Sài Hồ bèn nói:

“ Cẩn tuân mệnh lệnh của hầu gia, thuộc hạ đã đích thân cử sứ giả đến gặp các tù trưởng người Thái. Trước là răn đe, sau lại hối lộ cho nhiều lụa là mắm muối. Họ đã hứa là tuyệt nhiên không phái binh trợ chiến cho quân giặc, cũng không cho kẻ thù nương náu đâu. ”

Trương Phụ vuốt râu, chắp tay sau lưng mà cười gằn.

“ Trần Quý Khoáng, nhà ngươi có chạy đường trời! ”

Lão đã hay tin Mộc Thạnh đánh tan đạo quân của Giản Định, cha con Trần Ngỗi chắc là táng thây ở trấn Thiên Quan rồi.

Trương Phụ chậm rãi nhếch người, ra khỏi soái trướng dạo một vòng quanh doanh trại. Lão không quên dặn quân sĩ hàng ngày khiêu khích, đánh vài trận nhỏ với quân Hậu Trần. Hôm nay đi dạo, binh sĩ cũng bẩm với lão rằng:

“ Quân Hậu Trần nay phản kháng hăng hơn hôm qua, như con chó dại bị đạp phải đuôi vậy. Nhưng đánh chưa được hai canh giờ là chúng đuối lả cả đi, chạy không còn manh giáp. ”

Trương Phụ đã nghe binh sĩ báo lại như thế mấy hôm liền. Lão nghe mà khấp khởi mừng thầm, đoán chừng quân Hậu Trần càng ngày càng đuối sức rồi. Song ngoài mặt thì không biến sắc, cẩn thận dặn ba quân thủ thật vững doanh trại, đề phòng quân Hậu Trần chó cùng dứt dậu.

“ Nhớ! Chúng có thể đánh phủ đầu bất cứ lúc nào! ”

Sĩ tốt quân Minh dạ ran, người nào người nấy trong ánh mắt không có lấy một chút dị nghị, chứng tỏ danh vọng của lão trong quân phải cao lắm.

Mà quả thực, quân Minh tên nào tên nấy đều nghe qua, chuyện Trương Phụ Mộc Thạnh dẫn quân đánh tan quân Hồ, đánh gục Đại Ngu hãy còn đấy. Thành ra địa vị của lão trong quân… không khác gì thần minh.

Nhưng hôm nay, vị chiến thần hào quang chói lọi kia phải bị kéo xuống bùn đen.

Trương Phụ chợt nghe mặt đất dưới chân rung lên ầm ầm. Trong thoáng chốc lều bạt đổ nghiêng ngả, cát bay đá chạy.

Lão vừa về soái trướng, ngồi chưa ấm chỗ đã phải bổ nhào ra ngoài. Lúc này doanh trại quân Minh đã nháo nhác, dòng người lại qua ngang dọc, xuyên giữa đám lều trại như đàn kiến bò trong tổ.

“ Địch đánh vào rồi à? Tốt! Mau phản công! ”

Lão ra lệnh cho tham tướng, để quân Minh giữ vững trận thế, chớ có hỗn loạn, tổ chức phòng ngự chờ quân Hậu Trần lọt vào tầm cung thì phản kích dữ dội.

Lúc lão chạy ra đến tuyến đầu, thì thấy Vương Sài Hồ hớt ha hớt hải chạy đến:

“ Báo… báo… ”

“ Đám Nam Man đánh vào đúng không? Nói mau! Tướng cầm quân là ai? ”

Trương Phụ vội vàng hỏi kỹ quân tình.

Vương Sài Hồ xua tay, nói:

“ Bẩm vương gia… không… không có người nào. ”

“ Vớ vẩn! Thanh thế lớn như thế, sao lại không có người? ”

Trương Phụ nhíu mày, nạt.

Lão chinh chiến sa trường nhiều năm, thứ thanh thế như lũ tràn bờ đê này chỉ có đại quân xung kích vào mới tạo thành được.

Vương Sài Hồ mới nói:

“ Không phải đâu. Có một đàn voi đông hơn trăm con đang kéo tới. ”

“ Tượng binh??? Lấy hoả hổ, bắn vào quản tượng, nhắm vào mắt voi. ”

Trương Phụ lại nhớ trận thành Đa Bang năm xưa. Lúc ấy tướng thủ thành Nguyễn Tông Đỗ đục thành lùa voi ra, cũng bị quân Minh dùng hoả khí đánh cho voi càn ngược lại. Nhưng càng như thế, lão lại càng thấy hồ nghi.

Quân của lão kinh nghiệm phong phú, đã được luyện cho quen với cái loạn của chiến trường, biết phải nhìn ai vào lúc nào mà làm cho đúng.

Tướng của lão cũng toàn là tướng trận mạc, có thể từ cái loạn của chiến trường nhìn được chỉnh thể, từ ấy hiệu lệnh ba quân có đường có lối. Đáng nhẽ không thất thố như bây giờ mới phải.

Vương Sài Hồ bèn nói:

“ Vậy mới lạ thưa hầu gia. Đàn voi này không có tượng giáp, không có bành voi, càng không có quản tượng. ”

“ Lẽ nào là voi hoang? ”

“ Cũng không phải. Lũ voi này tà môn lắm, xông lên như phát điên vậy. Lửa phụt ra chẳng doạ được chúng, bắn mù mắt chúng vẫn phăm phăm lao lên, đồng bọn chết cũng mặc kệ. Cái lũ voi này là voi quỷ, mới không biết đau không biết mệt, khát máu liều mạng đến thế. ”

Vương Sài Hồ nói mà mặt mày càng tái mét lại.

Ngày trước Chế Bồng Nga xưng thần, có cống nạp quản tượng cho nhà Minh. Trương Phụ có tiếp xúc với những người này, nhưng cho dù là người Chiêm cũng không thể có lối quản voi kì quái như thế được.

Lão đang ngẩn người nghĩ thì bỗng nhiên, phía lều trại phía đông truyền đến ánh lửa sáng rực.

“ Dưới bụng lũ voi có hoả dược!!! ”

Té ra phòng tuyến phía đông đã bị đàn voi đánh nát. Lúc này lũ voi điên xông vào trại, càng nổi máu hung tàn. Chân voi đạp tới đâu là giáp trụ xe pháo nát bét tới đó. Vòi voi quật xuống là lều trại dập nát. Ngà voi húc vào là đâm thủng cả ngựa lẫn người.

Quân Minh có người lấy pháo Thần Cơ ra bắn, nhưng tuy chết một, lại đánh bùng thuốc cháy dưới bụng voi. Thoắt cái voi điên đã hoá thành hoả tượng. Lửa thiêu đốt chẳng những không khiến đám voi này sợ, mà còn hung hăng tợn hơn bội phần. Tuy lửa bùng lên thì chúng chẳng chịu được lâu, nhưng một khắc ngắn ngủi ấy cũng tạo nên sức tàn phá khủng khiếp rồi.

Trương Phụ còn chưa hết bàng hoàng, thì lại có một tướng giục ngựa chạy tới, hét:

“ Báo!!!!! Phía tây có đàn hổ điên đang lao tới cắn xé! ”

“ Hổ??? Quân bay làm gì mà để chúng kéo sát doanh trại? ”

Trương Phụ như cáu điên cả người.
Trước là voi điên, sau lại có hổ dữ. Mà voi kéo đàn thì cũng thôi, tại sao đến cả loài vốn sống cô độc như hổ cũng đột nhiên kết bầy lao đến đây kiếm ăn?

Người nọ nhảy xuống ngựa, nói:

“ Hầu gia minh giám, lũ hổ này đến ngay lúc quân ta loạn lên vì đàn voi, thành thử không đủ nhân lực chú ý tới chúng. ”

“ Trương Phụ! Mau ra nhận cái chết! ”

Chưa để Trương Phụ hoàn hồn, thì chính diện đã có tiếng người quát lên ầm ĩ.

Chỉ thấy quân Hậu Trần kéo từ đâu ra năm ngàn quân tinh nhuệ, ai nấy đều khoẻ mạnh nhiệt huyết, tinh khí thần tức tam hoa đều đã ở đỉnh.

Ba người dẫn đầu là Đinh Lễ, Lê Sát, Lê Văn An chia làm ba mũi xông thẳng vào trại quân Minh, tưởng như một mũi tên vừa rời dây cung. Đinh Lễ dẫn đầu xung kích, Lê Sát và Lê Văn An lần lượt lo hai cánh không cho quân Minh đánh úp vào.

Thoắt một cái, tiền quân của quân Minh đã bị xỏ xuyên qua, nhẹ nhàng không khác gì tờ giấy.

Quân Minh không ngờ nổi quân Trần đột nhiên phản công dữ dội đến thế, lại bị đám voi và hổ làm phân tâm, thành ra không kịp phòng hờ… Ba tướng Lam Sơn dùng thế sét đánh giữa trời, nhanh như trảo chớp mà công thẳng vào tận trung quân. Đinh Lễ giục con Đại Thắng, xông vào tận bản doanh, vung côn sắt vù vù. Tướng Minh dũng mãnh đến mấy cũng không đỡ nổi một đòn hai vụt của cậu chàng. Nhoằng một cái mà đã có đến bốn tướng táng mạng dưới côn của Đinh Lễ.

Ở mé tả, Lê Sát cầm thương hai đầu cũng chẳng phải vừa. Thương lướt đến đâu là máu tung toé đến đó. Quân Minh thấy oai thế y khiếp hãi như thế, vỡ mật nát gan, không ai dám tranh phong trực diện.

Phía bên phải, Lê Văn An và kị binh dùng nỏ cứng bắn yểm trợ, đồng thời lại cũng là người giữ lại đường lui.

Lê Sát giục ngựa vào trại, lập tức có một tướng nhảy ra cản. Y phát hiện té ra ấy là người quen, quát:

“ Lương Nhữ Hốt! Mày chạy đi đâu? ”

Kẻ tên Lương Nhữ Hốt kia kêu to:

“ À, sư huynh, lâu ngày không gặp! ”

“ Mày còn dám gọi tao là sư huynh hay sao? ”

Lê Sát quát lạnh, sau đó ghìm cương xông tới, thương hai đầu xỉa thẳng vào yết hầu đối thủ. Lương Nhữ Hốt vội vắt chéo hai ngọn thương ngắn chống đỡ. Chỉ nghe đánh “ tinh ” một cái, song phương tách ra, nhất thời chưa phân thắng bại.

Gã tên Lương Nhữ Hốt cười nhăn nhở, nói:

“ Sư huynh, sư phụ vẫn bảo huynh sát khí quá nặng. Bây giờ huynh thế này người đau lòng lắm đấy. ”

“ Hạng khi sư diệt tổ như mày đừng có nhắc đến sư phụ! ”

Lê Sát rùng mình quát lớn, múa thương tít mù như sấm rung chớp giật. Lương Nhữ Hốt đưa song thương lên vừa đỡ vừa gạt, nhịp nhàng như bèo dạt mây trôi. Hai người đánh hai mươi hiệp chưa phân thắng bại.

Lương Nhữ Hốt giật cương, nói:

“ Thương pháp của sư huynh có lợi hại, cũng không phá được thương pháp của tôi. Chuyện này sư phụ đã dạy mà huynh lại cứ quên. ”

“ Im miệng!! ”

Lê Sát cáu tiết, thương pháp biến ảo càng thêm hung hãn. Chiêu thức sắc bén ác hiểm, hoa thương chợt nở chợt tàn, bóng thương loang loáng rùng rợn. Nếu chỉ luận chiêu số, trên giang hồ tuyệt nhiên không có bộ thương pháp nào ác liệt hơn. Đến cả chiêu tất thắng Máu Nhuộm Bạch Đằng của thương pháp Bạch Đằng giang cũng phải dưới cơ.

Nhưng Lương Nhữ Hốt cứ tà tà đề thương về thủ, thong dong như thuyền con vượt sóng.

Đúng lúc này, Đinh Lễ phi trâu đến.

Lương Nhữ Hốt thấy trước mặt xồ đến một côn, vội vàng dựng đứng hai thanh đoản thương chống đỡ. Nào ngờ thần lực của Đinh Lễ vô song, lại thêm đà lao của Đại Thắng, khiến chiêu này càng có cái thế bổ núi rạch trời. Lương Nhữ Hốt chỉ thấy hai tay tê rần, tuy là về lí y hoá giải được chiêu thức, nhưng về lực bị áp đảo tuyệt đối. Song thương trúng đòn gãy đôi, y cũng bị quật văng khỏi lưng ngựa. Con chiến mã bị Đại Thắng ngứa mắt thúc đầu cho một cú ngay giữa lưng, ngã lăn kềnh ra trào máu mồm chết cứng.

Đinh Lễ nói:
“ Đừng phí thời gian với tôm nhỏ này! Giết thì giết hẳn tên Trương Phụ cho đã tay! ”

Đoạn thúc trâu phi đi chỗ khác, mở đường xung kích cho đại quân.

Lê Sát quay lại định ra chiêu sát thủ thì đã có ai cứu Lương Nhữ Hốt đi mất rồi.

Trương Phụ từ xa thấy cảnh ấy thì nghiến răng nghiến lợi, chửi:

“ Lũ voi rừng hổ núi ở đâu khi không xuống hại ta! ”

Tham tướng nọ nhác thấy bóng trâu trắng thì vội kêu:

“ Hầu gia mau chạy thôi. Tướng An Nam kia chẳng phải kẻ phàm đâu! ”

Đinh Lễ nhác thấy có bóng người, đoán ấy là Trương Phụ, đang định giục con Đại Thắng phóng lên lấy mạng lão thì bên cạnh Lê Văn An đã thúc ngựa chạy đến sát cạnh, nói:

“ Đinh Lễ tướng quân, giặc đã bình tâm tĩnh trí, chẳng mấy sẽ bày binh bố trận lại tử tế! Giờ còn không lui sẽ sa vào phản công bất tận của chúng! ”

Đinh Lễ chặc lưỡi một cái, đoạn vặn chốt mở cái đốt đầu tiên trên đầu gậy ra. Cậu chàng dùng sức, nhè hướng mình vừa nghe tiếng mà quật văng cái đầu gậy đi như người ta chơi đánh khăng.

Trương Phụ được tham tướng kia dẫn đi hai bước thì bỗng phía sau có tiếng rít gió hãi người. Lão chẳng kịp quay đầu thì bên má lẫn cánh tay đã có chất lỏng ấm ấm văng vào dính cả lên da lên tóc. Chẳng cần ngoái đầu cũng biết tay tham tướng nọ xui xẻo trúng phải cái đầu gậy, bây giờ đã hồn một nơi xác một nẻo rồi.

Đinh Lễ, Lê Sát dẫn quân theo con đường máu của Lê Văn An rút về. Quân Hậu Trần túa ra dùng hoả pháo bắn yểm trợ, không cho quân Minh truy kích thêm nữa.

Đặng Dung biết trước mắt quân Minh bàng hoàng không dám truy kích, bèn cho binh sĩ ngày đêm rút về Hoá Châu.

Té ra…

Lương thảo do Hổ Vương tiếp tế đủ cho năm ngàn quân sốc lại tinh thần.

Voi, hổ quấy phá cũng do Hổ Vương dùng thuật ngự thú làm chúng nổi điên, mất đi cảm giác đau đớn, nên mới hoành hành được như thế. Còn nếu thực sự chỉ là thú hoang thì chẳng khác nào đưa lương ăn cho quân Minh.

Đánh thua, khổ sở, bỏ chạy…

Thực ra đều là vở kịch Đặng Dung bảo thuộc hạ diễn cho quân Minh xem mà thôi.

Đồng thời, Hổ Vương cũng đến gặp các tù trưởng người Thái. So với người Minh cách xa ngàn dặm thì những tù trưởng này càng nể ông hơn. Hổ Vương cố tình bảo những tù trưởng này đồng ý với đề nghị của quân Minh, càng không cần đem quân ra trận hay ra tay chứa chấp, giúp đỡ chỉ đường cho quân Trần làm gì. Chỉ cần cho ông mượn đường gửi dăm con voi với chục con hổ là được.

Các tù trưởng người Thái chuyến này được ăn cả hai máng, thực chẳng có lí do gì để mà từ chối cả.

Trương Phụ biết giờ truy kích quân Hậu Trần cũng đã muộn, bèn viết thư cho Mộc Thạnh rồi rút quân về Đông Quan, chuẩn bị đánh lâu dài.

Gió thổi gai người, khiến người ta tưởng như những oan hồn chết trận hãy còn lảng vảng chốn này.

Chiến trường giờ đã lạnh…

Đất lạnh.

Cát lạnh.

Máu nóng đã lạnh. Thi thể cũng lạnh. Kiếm tàn thương gãy lại càng lạnh lẽo thê lương.

Hổ Vương một mình lặng lẽ tản bộ giữa chiến địa, thuận tay rút một thanh kiếm mẻ lên mà ngắm nghía. Chủ nhân của thanh kiếm này lúc sinh thời hẳn cũng từng mộng mơ hoài bão, biết vui biết buồn.

Nhưng giờ thì chỉ còn nắm xương tàn trong đất mà thôi.

Hổ Vương cắm thanh kiếm gãy xuống, lút tận cán vào đất, xem như là bia mộ cho tử sĩ hai bên.

Ông lướt ánh mắt qua chiến trường một lần cuối, rồi nghĩ thầm:

[ Chuyện này là trả nợ thay Chế Bồng Nga. Bây giờ ân đền oán trả, phân tranh Hồ Việt này Hổ Vương ta không nhúng tay vào nữa. ]

Lời tác giả:

_ Ở hồi này, đoạn trong sảnh đường Đường phủ, tác cố ý để Tạng Cẩu, Phiêu Hương xưng hô kiểu kiếm hiệp Tàu. Lí do thực ra rất đơn giản, do tại thời điểm ấy hai người đang nói chuyện bằng tiếng Trung Quốc. Lúc dùng tiếng Việt nói chuyện với nhau, đại từ nhân xưng đã đổi về như cũ.

_ Nhân dịp năm mới, thực ra bản thân cũng có vài điều muốn nói với độc giả về “ anh hùng ”…

Lúc viết đoạn Lê Lợi và bà Thương, thấy trên mạng nhiều thằng bảo “ vì cái chung ”, “ vị tha ” là anh hùng rởm, đạo đức giả mà buồn. Rồi chúng nói rất dõng dạc, rằng “ trên đời chẳng có ai như thế, ai cũng vì bản thân mình cả! Anh hùng thực ra không phải kẻ ngu thì là kẻ điên… ”

Đây gọi là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.

Lấy tỉ dụ như mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Nhứ, chín con ra trận, chín tờ giấy báo tử gửi về. Một người mẹ già chín lần thấy cảnh lá xanh rụng trước lá vàng, thì bà ấy vì bản thân mình ở đâu?? Con trai bà, biết mẹ già côi cút, vẫn dứt áo ra trận là do không biết nghĩ cho mẹ, do bất hiếu ư? Đâu phải.

Hay lấy Bác Hồ làm ví dụ. Nếu Bác “ chỉ vì người thân ”, “ ích kỷ giữ mình ” như chúng vẫn tôn vinh là “ khôn ”, là “ giỏi ”, là “ trưởng thành với thực tế ” thì bác theo tây cho xong. Phục vụ kẻ mạnh và chống lại kẻ mạnh, cái nào khó hơn, thiết nghĩ ai có lương tri lương năng đều hiểu rõ. Người tài như Bác, đi đâu chẳng có người nể trọng? Nhưng Bác chẳng làm vậy… Bác tạo nên nền tảng cho chiến thắng oanh động hoàn cầu, giải phóng dân tộc, đâu phải vì bản thân Bác?

Tân xuân gửi bạn đọc mấy điều để suy ngẫm:

“ Ích kỷ, tự tư tự lợi, chỉ biết bản thân, bo bo giữ mình thì dễ lắm. Ai chả làm được? Nghĩ cho bản thân nó là bản năng rồi.

Chính cái vĩ đại vị tha, lòng dạ độ lượng vì nghĩa lớn mới là cái không phải ai cũng làm nổi. Mà biết rõ bản thân sẽ mất mát ra sao, hi sinh thế nào mà vẫn làm thì lại càng khó! ”

Không phải ai cũng có thể làm anh hùng. Bản thân tác giả cũng tự biết mình không làm anh hùng được. Nhưng cho họ sự kính nể và tôn trọng mà họ xứng đáng được nhận, thì tác làm được. Và tác tin rằng ai cũng có khả năng làm được chuyện ấy.

Bởi nếu không có họ, đã chẳng có nước Việt Nam tự chủ, độc lập của bây giờ.

Chỉ vì bản thân không đủ bản lĩnh để làm mà cho rằng cả thiên hạ không ai làm được hết, thì cái tư duy ấy nó vừa ngu, vừa hèn, vừa thất bại, lại vừa ảo tưởng sức mạnh.

_ Sắp tới tác xin phép dừng đăng chương mới một thời gian. Trước là do hiện tại tác cũng cần thời gian cho bản thân, thứ hai là cũng muốn viết cho xong thiên thứ hai rồi mới đăng để đảm bảo tính liên tục của câu chuyện.

Trân trọng

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau