THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 256 - Chương 260

Chương 256: Hồi hai mươi tư (1)

Hồi hai mươi tư

Sái Già, Trương Phụ làm Tào Tháo

Tây An, Tạng Cẩu hóa Tử Long

Trước kể đến đoạn Lê Hổ và Lê Thận rời khỏi Hoa Lư, trở về Lam Sơn lo chuyện cưới xin cho mau, rồi còn tranh thủ mà ra trận.

Bà Thương sớm đã liệu được con mình chẳng mấy lại muốn ra trận, bèn thuật lại những gì nghe ngóng được cho Lê Hổ.

Đặng Dung nói Mộc Thạnh cố thủ trong thành không phải kế sâu rễ bền gốc, bèn xin người miền ngược cho mượn đường mượn binh, giao phó Lê Sát băng rừng bất ngờ chặn đường quân tải lương.

Địa thế nước Nam nhấp nhô lắm núi nhiều rừng, quân Minh vốn không quen thuỷ thổ, hành quân lâu ngày mệt mỏi. Người địa phương lại phối hợp chuốc say lính gác đêm, mở cửa thành đón quân của Lê Sát vào.

Thổ binh người miền núi dùng nỏ cứng, bắn tên tẩm độc trăm phát trăm trúng, trang bị nhẹ di chuyển nhanh nhẹn, giỏi luồn lách. Thành ra một khi cửa thành mở toang thì họ ùa vào như lũ quét không tài nào cản nổi. Quân Minh bị bất ngờ, lại không thông thuộc ngõ ngách trong làng, trong ngoài cùng kết hợp đánh cho thua liểng xiểng.

Tướng vận lương đang ngủ thiu thiu phải bật dậy giữa đêm, bỏ hết lương thực khí giới mà chạy lấy người. Ngay cả giày vớ quần áo cũng không kịp mặc cho chỉnh tề.

Lê Sát nhận hết thảy người dân nào muốn theo nghĩa quân, số còn lại thì khuyên bảo bỏ xứ đi nơi khác đề phòng quân Minh quay lại trả thù.

Bao nhiêu lương thực cướp được đều để lại cho thổ binh người dân tộc cả, chỉ dặn Lê Sát rút quân về cho mau tránh quân Mộc Thạnh ùa ra chặn hậu.

Mộc Thạnh hay tin thì Lê Sát đã lủi mất, theo đường rừng mà về hội họp với đại binh. Đặng Dung chỉ chờ có thế, điểm binh đánh thành Cổ Lộng. Mộc Thạnh hết lương không thủ nổi nữa, nhân đêm tối bỏ thành mà chạy. Dọc đường rút lui lại bị Nguyễn Suý Nguyễn Cảnh Dị tập kích, may nhờ có Hoàng Phúc liều thân bảo hộ mới giữ nổi mạng mà chạy về Đông Quan.

Đặng Dung phá được thành Cổ Lộng, cướp được khí giới và đại pháo, quân Hậu Trần thanh thế càng vượng. Trùng Quang đế một mặt tiếp tục chou tuyển binh tậu ngựa, chứa cỏ tích lương, mặt khác lại chia binh làm hai ngả đánh lên bắc. Quân của Trùng Quang đế đánh đến tận Bình Than, quân của Giản Định đế thì đóng ở Hạ Hồng. Quân Minh tử thủ trong thành không dám ra đánh.

Lê Hổ nghe đến đây, nửa mừng rỡ, nửa lại trầm tư.

Bà Trịnh Ngọc Thương bèn hỏi:

“ Hổ. Quân ta đại phá được giặc, mày không vui à? ”

Cậu chàng bèn đáp:

“ Không giấu gì u, con đang nóng hết cả ruột đây. Chưa hạ được Đông Quan, thì chiến hoả chưa thể nào lắng xuống. Dăm bữa nửa tháng nữa thể nào giặc cũng cho quân xuống chi viện. Vàng thật hay vàng giả, lúc đấy mới biết được. ”

Bà Thương bèn hỏi:

“ Mày chưa ra trận đã lo trước lo sau, có phải là làm nhụt nhuệ khí ba quân không? ”

Lê Hổ bèn đáp:

“ Nếu lời ấy con nói trước mặt ba quân thì đúng là tội đáng phải chém thật. Nhưng buồng chỉ có u con mình, con cũng không thể dối lòng cho được. Có câu kiêu binh tất bại, biết địch biết ta trăm trận trăm thắng, chẳng phải sao? ”

Bà Thương nghe xong, gật đầu, nói:

“ Tốt. Chí ít là trưởng thành hơn ngày trước, biết nói cái gì với ai. ”

Đến đây thì gập người lại ho khùng khục, Lê Hổ phải đến vỗ lưng bà mấy cái mới xuôi nổi.

Nhìn vai mẹ run bắn lên, thấy lưng mẹ càng lúc càng gầy đến trơ cả xương, Lê Hổ mới nhận ra…

Cậu chàng càng lớn, tức là u cũng ngày một yếu đi.

Đôi lúc, cậu chàng ước giá như mình có thể ích kỷ một chút, mãi mãi không trưởng thành nữa. Cũng tức là mẹ sẽ không già đi, không yếu hơn, cũng không cần phải chia lìa…Song…

Lê Hổ thừa biết mình không có cái đặc quyền ấy.

Cậu chàng phải trưởng thành, càng nhanh càng tốt, bằng không sao có thể gánh vác cơ nghiệp, cáng đáng trọng trách thay cho u?

Rồi cậu chàng lại trộm nghĩ…

Lần này ra trận, nếu may mắn khải hoàn trở về, liệu có còn được gặp u, nghe u dạy bảo nữa không?

Thời gian chẳng còn bao lâu nữa.

Nghĩ đến đây, nhớ lại những lần mình bướng bỉnh hỗn hào mà lòng như có dao cứa vào.

Lê Hổ nhắm mắt, cắn chặt răng vào nhau nuốt nước mắt.

Bà Thương thấy tay con mình run lẩy bẩy, bèn nói, giọng khản đặc vì ho:

“ Lợi. U già rồi, lại bị hen. Sức u thế nào, u biết. Còn tưởng phải chờ đến lúc mày sinh cháu cho u mới hiểu lòng thầy u. Thế cũng là chuyện mừng… ”

“ U à… con… ”

Bà Thương đặt bàn tay lên bàn tay con mình, nhẹ giọng:

“ Chuyện đã qua, có hối hận thì cứ hối hận, song vẫn phải đi tiếp con ạ. Mày trước đây hỗn với u, giờ u còn thấy mừng. ”

“ Tại sao ạ? ”

“ Không có khoảng thời gian đó, thì đâu có Lê Lợi bây giờ?? Lớn rồi. Tay to hơn tay u rồi, gân guốc cứng cáp rồi. ”

Lê Lợi cắn chặt răng, cố ngăn không cho nước mắt chảy ra.“ U yên tâm. ”

“ Đương nhiên rồi. Mày cứ yên tâm mà ra trận. U chưa được bế cháu, có ông Diêm Vương đến tận cửa cũng đừng hòng lôi được u đi. ”

Bà Trịnh Ngọc Thương cười, đoạn buông tay con mình.

“ Ra nói với con bé đi, để u nghỉ. Trưa rồi. ”

“ U chưa nói với Lữ ạ? ”

“ Cái chuyện ấy phải để mày chính miệng nói mới có ý nghĩa. Thôi đi đi. Để bà già này nghỉ trưa. Mà đi cho nhanh lên. Mấy hôm trước cái Lữ đến xin u gả nó cho người khác rồi đấy. ”

Lê Lợi dìu u vào giường, lại cười mà nói:

“ Con cũng chỉ chờ u gật đầu cho thôi. ”

Đoạn chàng đứng dậy, vươn vai cười dài như thể mong ước bao lâu đã thành, hớn hở chạy ra cửa.

Bà Thương nhìn bóng lưng chàng, lẩm bẩm:

“ U bảo bao nhiêu lần rồi. U đẻ ra anh, anh làm sao qua mắt được u? ”

Đoạn bà thả đầu lên gối, buông màn, nghĩ thầm:

[ Thầy thằng Lợi nói đúng. Mỗi người sinh ra, đều phải học cho được một bài học: ấy là chia tay. Bài này lần trước thầy nó dạy tôi chưa học được. Thằng Học dạy tôi cũng chưa học được. Hi vọng thằng Lợi sẽ khác tôi… ]

Ngoài cửa buồng…

Lê Lợi rốt cuộc không nén được nước mắt nữa.

Chàng há to miệng, biểu cảm méo đi, nước mắt lã chã rơi nhưng tuyệt không có một âm thanh nào thoát ra từ cuống họng.

Giống như một tuồng bi kịch, nhưng không có tiếng động.

Một lúc sau…

Tâm trạng đã ổn, Lê Lợi mới đứng dậy, phủi quần áo, đi rửa mặt cho mắt bớt đỏ. Chỉnh trang cẩn thận rồi, chàng mới rời phủ, rảo bước về phía lũy tre. Vừa đi, chàng vừa bấm bụng:

[ Khổ cho Lữ, chắc cô nàng không muốn u mình khó xử mới xin được gả đi đây mà. ]

Nhưng rồi chàng ta lại nghĩ:

[ Xa mặt cách lòng, biết đâu nàng ưng anh nào thật… Thế thì tờ thánh chỉ ban hôn này khác nào cùm chân người ta? Trời ơi… mình quên không nghĩ đến chuyện này rồi. ]

Lòng đang ngổn ngang thì chàng đi ngang qua gò đất trống, vừa vặn thấy được Lê Lễ đang rèn luyện trai làng. Kể từ ngày về Lam Sơn, y ít khi xuất hiện, tiếng tăm chẳng thể nào lẫy lừng được như Đinh Lễ. Song việc luyện binh thì y làm bài bản hơn nhiều, quả không hổ từng là tướng trận mạc cho nhà Hồ. Đám mục đồng cũng lùa trâu lại, vừa xem vừa hí hoáy tập theo. Lê Lễ thấy thế, bèn cố tình làm một động tác khó. Cả lũ bắt chước không nổi, tí thì ngã lăn khỏi lưng trâu.

“ Anh Lễ. ”

Lê Lợi rảo chân chạy đến bãi đất trống, nói lớn.

Chương 257: Hồi hai mươi tư (2)

Lê Lễ bèn ra dấu cho mọi người ngừng tay, tức thì mấy trăm gia đinh trai tráng đã thu tay rút chân đứng nghiêm thành hình chữ nhân, thần tình cực kì nghiêm cẩn.

“ Cậu lớn về rồi sao? Mọi người, chào chủ công đi. ”

Ba quân bèn “ dạ ” một tiếng vang cả bãi đất, thanh âm đều tăm tắp.

Lê Lợi thấy thế không khỏi tấm tắc khen. Quân Trần có Đặng Dung tuy tài trí hơn người, nhưng chỉ hợp làm quân sư, không hợp luyện binh. Mà các tướng Nguyễn Súy, Nguyễn Cảnh Dị có vẻ cũng hợp làm võ tướng hơn là giáo đầu. Song cũng phải nói rõ, là quân Trần chiến đấu liên miên, không có thời gian rèn giũa nhiều như quân Lam Sơn dưới trướng Lê Lễ để mà so sánh cho được chính xác nhất.

Lê Lễ cho quân nghỉ tại chỗ, rồi theo chân Lê Lợi đi xa ba quân.

“ Đã quen cuộc sống ở đây chưa? ”

“ Cũng tạm. Ít nhất đỡ hơn những tháng ngày trước đây… ”

Lê Lợi biết y ám chỉ đến khoảng thời gian sau khi quân Hồ thua trận Hàm Tử, bèn chuyển sang chủ đề khác:

“ Ngũ Thư đâu? ”

“ Đi rồi. Bà lớn phái anh ta ra ngoài làm chuyện quan trọng, chắc mấy năm sắp tới không về Lam Sơn được mấy bữa. ” - Lê Lễ nhún vai, đáp.

“ Cậu lớn thấy cánh quân này thế nào? ”

“ Quân kỷ rất tốt. Để nắn được họ vào nếp anh tốn không ít công đấy nhỉ? ”

“ Không luyện được quân ra hình ra dáng, thì tôi còn mặt mũi nào ăn cơm của bà lớn? ”

Sẻ bay sà xuống bãi cỏ.

Hai người im lặng một chốc…

Khó mà tin được giữa họ từng có mối thù giết anh.

Càng khó mà tin được chỉ mới năm ngoái người này còn đang kề đao lên cổ người kia, người kia thì một mực xin được chết.

“ Sắp tới cậu lớn ra trận định dẫn ai theo? ”

Lê Lợi nghe vậy bèn đáp:

“ Chắc là có Đinh Lễ, Lê Thận. ”

Lê Lễ chợt quỳ một gối, chắp tay hướng chàng mà nói:

“ Nếu cậu lớn không chê, thì tôi xin đề cử hai người. ”

Lê Lợi cười nâng y dậy, bảo:

“ Một là anh, còn ai nữa? ”

“ Cậu lớn nhầm rồi. Lê Lễ dù muốn rửa cái nhục bại tướng dưới tay Trương Phụ, nhưng tự biết trí mưu không đủ, võ dũng cũng thiếu phần nhiều. Chỉ sợ có tôi theo, cậu có mệnh hệ gì thì tôi thực không biết phải nói sao với bà lớn. ”

Lê Lợi biết tính y rất gàn, nhưng kinh nghiệm không ít, nên không căn vặn gì mà chỉ hỏi:

“ Hai người nọ tài cao thế nào mà được anh Lễ khen hết lời như thế? Tôi cũng thấy tò mò. ”

Lê Lễ bèn nói:

“ Người thứ nhất thì cậu đã biết, chính là Nguyễn Xí. Đội khuyển binh của cậu ta hiện giờ so với cánh quân sau lưng tôi còn lợi hại hơn. ”

“ Thật sao? Tôi mới đi ít lâu, mà thằng Xí đã luyện xong đội khuyển binh đó rồi? ”

Lê Lợi không giấu được vẻ ngạc nhiên.

Tuy chó của Nguyễn Xí đều là chó săn nòi, vừa khỏe vừa khôn, dạy để đi săn thì chỉ vài tháng. Nhưng muốn dùng để đánh trận… quá khó. Kì thực đến giờ chàng vẫn hoài nghi không biết lí luận của thằng cháu Nguyễn Xí có đúng không. Nay nghe được tin này, không khỏi giật mình.

Lê Lễ nghĩ thầm:

[ Đợi đến khi cậu thấy hai ông quỷ con kia dùng cách gì để luyện binh thì hẳn là sẽ hiểu. ]

“ Người thứ hai tôi muốn đề cử là một hào kiệt mới đến Lam Sơn ít bữa: Lê Văn An. ”

Lê Lợi nghe vậy, bèn hỏi dò:

“ Người quen cũ của anh hả? ”

Chiếc mặt nạ sắt khiến chàng không tài nào nhìn được biểu cảm trên gương mặt Lê Lễ, thành thử cũng không biết y đang nghĩ gì trong đầu.

Nếu như người này từng tòng quân, quen biết Lê Lễ thì kinh nghiệm sa trường của y hẳn là không ít. Đối với Lam Sơn lúc này thực là đáng quý lắm.

Nhưng trái hẳn với suy nghĩ của chàng, Lê Lễ chỉ đáp cụt lủn:

“ Đâu có. ”

Không đợi Lê Lợi kịp lên tiếng, y đã tiếp:

“ Từ giờ đến lúc cậu lớn ra trận chắc còn một hai tháng gì đó, cậu cứ tiếp xúc thêm với y rồi quyết cũng không muộn. Nhắc mới nhớ, cậu lớn về chuyến này không phải để nói chuyện tào lao với kẻ xấu xí này đấy chứ? ”

Lời này của Lê Lễ khiến chàng sực nhớ còn chuyện chung thân đại sự, bèn gãy gáy:“ Tôi cũng đang muốn tìm Lữ, nhưng lại gặp anh ngoài này trước. Đi xa về… chẳng lẽ không chào hỏi nhau lấy một câu? ”

“ Ban nãy tôi thấy cái Lữ kéo con gái Hổ Vương xuống chỗ ao sen gần đình làng vớt bèo, cậu thử đến đấy xem biết đâu còn ở đấy. ”

Lê Lễ chỉ tay về phía đầu làng chỗ có cái đình thành hoàng, rồi lại thấp giọng:

“ Hổ Vương này cũng lạ, bỏ đi cái là biệt tăm cả tháng, chẳng lẽ ông ta định cứ kệ cho con gái mình ở Lam Sơn này chắc? ”

Lê Lợi nghĩ thầm:

[ Hổ Vương ắt hẳn là muốn Ngọc Trần tiếp xúc với mình thêm, lâu ngày sinh tình đây mà. Cái ông này thật là… Thôi cũng tốt. Cô nàng có cơ hội qua lại thêm với Đinh Lễ, biết đâu hai người lại tìm được cách giải quyết họa tuyệt tự của cậu chàng. ]

Chàng vừa đi vừa nghĩ, gió đồng nội thổi mát rượi khiến quên cả cảnh quan. Lúc ngẩng đầu dậy thì đã đến bờ ao. Lúc này hai người Ngọc Trần, Ngọc Lữ đã vứt bèo xong xuôi, đang ngồi bên mép ao thò chân xuống nghịch nước.

Thấy bên bờ đối diện có động, Ngọc Trần bèn đánh mắt nhìn sang. Lúc phát hiện ấy là Lê Lợi thì cô nàng huých vai Ngọc Lữ một cái, nói:

“ Người trong lòng đến rồi kia kìa. ”

Trịnh Ngọc Lữ nghe thấy giật mình đánh thót một cái như con hoẵng nghe thấy tiếng hổ gầm, ngồi nhỏm dậy định đi, thì đã bị cô bạn kéo lại, dí xuống đất.

“ Đi đâu mà vội, cứ ở lại xem sao đã. ”

Lê Lợi đã thấy hai người, bất giác ngưng bước, ngẩn ra một lúc.

Lúc này chàng thấy rất khó xử.

Nếu lấy thánh chỉ ban hôn ra, thì chưa biết chừng sẽ có lỗi với Ngọc Lữ. Mà nếu giấu nó đi, thì Hổ Vương thể nào cũng quay lại ép chàng và Phạm Ngọc Trần cưới nhau. Một bên là tình với người thương, bên kia là nghĩa với bạn bè vào sinh ra tử. Quả thực là tiến thoái lưỡng nan.

Đến lúc này chàng mới hiểu được Trịnh Ngọc Lữ hồi ấy khó xử đến mức nào.

Lê Lợi dùng dằng một thoáng, rồi hít sâu một hơi, hạ quyết tâm:

[ Dù sao cũng phải nói, bằng không mình hối cả đời. Đến lúc ấy Ngọc Lữ ưng thuận hay khước từ mình cũng sẽ tôn trọng quyết định của nàng. ]

Nghĩ thông rồi, chàng mới sải bước về phía hai người.

Trịnh Ngọc Lữ hơi quay mặt đi hướng khác, tránh không nhìn Lê Lợi. Mãi đến lúc ánh mắt bắt gặp đống bèo vớt được để trong cái nong, cô nàng mới thở phào.

“ Ô kìa, chẳng phải cậu ấm Lam Sơn à? Đi đâu mà cả tháng trời thế? ”

Lê Lợi bèn cười:

“ Cô cũng biết tôi là Kim Ngô tướng quân của quân Hậu Trần rồi mà. Tuy ấy chỉ là cái chức hữu danh vô thực, song cũng là người ăn lộc vua làm việc nước. ”

Ngọc Trần bèn lè lưỡi, nói:

“ Rồi rồi. Biết đàn ông các anh đều là người chí tại bốn phương, phải ra ngoài làm việc lớn cả. Chỉ đáng thương phận đàn bà con gái chúng tôi ngày nhớ đêm trông, Ngọc Lữ ha? ”

Đoạn huých vai bạn một cái.
Trịnh Ngọc Lữ hơi tránh qua, nhặt cái nong bèo lên, đoạn nói:

“ Cậu lớn đã về. Lữ còn phải mang bèo về kẻo bà lớn mắng, cậu với cô Trần cứ nói chuyện với nhau. ”

Lê Lợi chỉ thấy trống ngực đập thình thịch từng hồi từng hồi như thể trái tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mà chạy bốn năm vòng sân đình. Nhưng rồi chàng bấm bụng, nghĩ:

[ Chiến trường mày cũng xông pha rồi, bây giờ mà rút lui thì còn xứng là đấng nam nhi hay sao? Dù sao Ngọc Lữ cũng không ăn thịt mày… ]

“ Nhưng ta trở về không phải vì nói chuyện với Ngọc Trần… ”

“ Thế thì là em ăn nói linh tinh, cậu lớn chớ trách. Em biết cậu là người có chí, tất nhiên không thể vì chuyện tình trai gái mà sao nhãng được. Em xin phép… ”

Đoạn xoay mình định bỏ đi.

Lê Lợi thấy vậy, vội chạy đến ngăn trước mặt nàng, giọng khẩn khoản:

“ Lữ, em không thể nghe tôi nói hết một câu hay sao? ”

“ Có chuyện gì mong cậu lớn nói nhanh cho, trời không còn sớm nữa. ”

Phạm Ngọc Trần đứng ở một bên, thấy hai người cứ dùng dằng qua lại thì không khỏi nóng cả ruột.

Lê Lợi bèn lấy từ trong tay áo ra một tờ thánh chỉ, chậm rãi nói:

“ Đây là thánh chỉ ban hôn của Trùng Quang đế. Thánh hiền dạy vua ở trên cha, mệnh vua nặng hơn ước định của hai nhà Lê, Đề. ”

“ Ừm. Đường đường là con gái của Hổ Vương như tôi há lại chịu đi làm thiếp? Hay quá! Lần này phụ vương có lấy ước định của hai nhà ra cũng đừng hòng trói chân được tôi!! ”

Phạm Ngọc Trần nghe đến đây, thì không nhịn nổi mà hò reo.

Vai Trịnh Ngọc Lữ đã hơi run lên, nhưng vẫn cố giữ cho giọng mình thật bình thản. Nàng chậm rãi lên tiếng:

“ Chúc mừng cậu lớn, nhưng chuyện này có liên quan gì tới em? ”

Lê Lợi đến trước mặt, ngồi xổm xuống để ánh mắt hai người chạm vào nhau. Đôi mắt Trịnh Ngọc Lữ đã long lanh lệ châu, hình bóng chàng phản chiếu nơi đáy mắt cô càng hiển hiện rõ hơn.

Chàng nuốt khan một cái rồi mới lên tiếng, chậm rãi mà chân thành:

“ Nếu… nàng đã thích người khác, thì không cần ưng thuận chuyện cưới xin này, tôi… sẽ thay nàng xé bỏ tờ thánh chỉ này ngay tại đây. ”

“ Cậu nói thế… tức là?? ”

Trịnh Ngọc Lữ thả cái nong bèo xuống đất, hai tay che miệng.

Giọng nàng run lên, rốt cuộc không thể đeo cái mặt nạ bình tĩnh lạnh nhạt ấy thêm được nữa.

Phạm Ngọc Trần bèn nói:

“ Còn tức? Đây là chuyện vui! Cậu lớn của cô muốn cưới cô đấy, nỡm ạ. ”

Lê Lợi gãi đầu, nói mà trống ngực vẫn nện bình bình:

“ Quả là như vậy. Không biết… ”

“ Không… ”

Ấy là lời thốt ra từ miệng Trịnh Ngọc Lữ.

Nhất thời, Lê Lợi thấy trái tim nhói lên một cái, tưởng như có người lấy búa đóng một cái đinh nóng đỏ hỏn vào ngực trái chàng vậy.

Phạm Ngọc Trần đứng bên cạnh nghe cũng há to miệng, trợn mắt nhìn cô bạn.

Cái cô nàng này không phải ấm đầu ư?

“ Không. Em là phận tôi đòi, đâu dám làm vợ cả của cậu? Chỉ cần cậu không chê, em… em làm lẽ cũng được. ”

Lê Lợi nghe xong, không giấu nổi thở phào một tiếng, lại xua tay:

“ Lữ ơi là Lữ, nàng ngày thường thông minh lắm, sao giờ đột nhiên lại ngốc như thế? Tôi cất công lặn lội xuống tận Hoa Lư xin thánh thượng ban hôn là để Hổ Vương không thể nói gì được. Nếu bây giờ em làm lẽ, thì chẳng phải… chẳng phải tôi không chạy thoát được cô hổ cái này hay sao? Thế tức là tốn công vô ích rồi. ”

“ Cái gì?? Tức là anh chê không muốn lấy tôi phải không? Hứ! Làm như tôi thèm lấy anh ấy. ”

Phạm Ngọc Trần mặc dù bản ý không muốn gả cho Lê Lợi, nhưng thấy chàng thẳng thừng nói muốn chạy thoát khỏi mình như thể mình là quái vật ăn thịt uống máu, thì máu bà chằn bắt đầu sôi lên nghe ùng ục.

Lê Lợi ôm đầu, nói:

“ Hổ Vương đẻ ra hổ cái là đúng rồi, cô sao lại không nhận cha mình? Thế là bất hiếu đấy… Bớ làng nước ơi nó giết tôi! Cứuuuuuuuu!! ”

Trịnh Ngọc Lữ thấy hai người, một cầm guốc đuổi phía sau, một vắt giò lên cổ chạy đằng trước, cứ thế mèo vờn chuột mấy vòng quanh cái ao bèo thì không khỏi bật cười.

Chương 258: Hồi hai mươi tư (3)

Ba ngày sau…

Phủ nhà họ Lê chăng đèn kết hoa, trước cửa dán hai chữ Hỉ thật lớn. Trong sân bày mấy mâm cỗ cưới liền, rượu nồng dê béo đếm không hết. Pháo trúc nổ đì đùng, kèn sáo kéo vang nhà vang cửa. Cả làng ai nấy đều tranh thủ hôm nay mà chè chén cho vui, uống đến nỗi không còn biết trời đất là gì. Con Đại Thắng là phàm ăn tục uống nhất. Một mình nó xơi hết một con dê béo, một con heo nái, lại uống thêm ba bốn vò rượu ngon cho trôi thịt. Thế là cu cậu no nứt bụng, say quắc cần câu nằm một đống ở góc sân, thỉnh thoảng lại kêu ọ ọ một tiếng trong mộng…

Lê Lễ, Đinh Lễ, Nguyễn Xí, Lê Thận họp thành một bọn. Ngồi cùng mâm có Lê Văn An, Lê Văn Linh, Lưu Nhân Chú, Vũ Uy đều là những người mới đến. Hai bên một bên ma cũ bên kia ma mới, ngoại trừ Nguyễn Xí tuổi còn thiếu niên chưa tiện uống rượu ra, thì bảy người này bèn bày trò đọ tửu lượng một phen xem ma cũ là anh hùng hay ma mới là hào kiệt. Nguyên bản Đinh Lễ định chơi ăn gian tính thêm phần con Đại Thắng, nhưng con trâu ham uống đã xỉn ngất đứ đừ từ lúc nào rồi, thành ra lại thua về người.

Vũ Uy là trước từng chống nhà Hồ ý muốn phục hưng nhà Trần, sau vì thất bại mà vào Thanh Hóa mở một trang trại, cũng có thể tính là nửa cái viên ngoại. Song vị viên ngoại này ngoài mặt là làm ăn tử tế, yên ấm ở nhà làm phú hộ, nhưng trong tối thì ngấm ngầm chiêu hiền nạp sĩ, lập thành một sơn trại. Quân Minh hễ tải tô thuế vơ vét được qua chỗ y thì thể nào cũng bị đánh cướp, sau đó viên ngoại Vũ Uy sẽ ra mặt hiến một phần tiền thuế bị mất cho quân Minh để khỏi bị nghi ngờ. Tô thuế cướp được lại phân phát cho người trong vùng, dùng để cứu nạn dân khỏi chiến hỏa.

Y làm người ngay thẳng, thế là bàn với nhau phe mình mỗi người tự uống ba chén cho công bằng.

Thành ra ma mới ma cũ cứ chén chú chén anh, kêu la inh ỏi cả một góc, cười nói ầm ĩ. Dân tình cũng biết là ngày vui, chẳng ai nói gì. Có người hứng lên còn chạy sang mâm của họ phụ họa đôi ba chén gọi là. Bảy người cứ tì tì từng chén hạt mít, nói đủ chuyện trên đời, càng nói chuyện càng thấy hợp tính. Vậy mới nói rượu vào lời ra. Rốt cuộc thì trừ có Nguyễn Xí làm bình vôi không uống, ma mới ma cũ gì cũng nối đuôi con Đại Thắng gục đứ đừ trên bàn tiệc hết.

Nguyễn Xí lúc này mới lóc cóc lấy nghiên mực bút lông ra, quẹt cho bảy người thành lem nhem luốc nhuốc như mèo hoa hết cả bọn. Dân làng chung quanh thế là được thêm mẻ cười bò, chỉ cái bàn nọ mà ôm bụng mãi không dứt.

Thời buổi chiến tranh loạn thì có loạn, nghèo thì có nghèo, song chính vì thế lại càng không thể thiếu những cuộc vui. Ngày ngày lo bị bắt phải tòng quân, đêm đêm sợ bị tóm đi phu dịch, nếu không có những ngày thế này để tranh thủ mà xả hết ra, không khéo người ta phát điên lên mất.

Bên ngoài huyên náo vui vẻ bao nhiêu, thì trong phòng cưới của hai vợ chồng trẻ yên tĩnh bấy nhiêu.

Lê Lợi khép cửa sổ, ngăn những tiếng nói cười cuối cùng bên ngoài, lại vào trong buồng, nói:

“ Đấy Lữ ra mà xem, mấy cái anh Đinh Lễ này lớn đầu rồi mà còn chẳng đứng đắn, để thằng Xí nó bôi mực lấm lem đầy mặt. ”

Thực ra Lê Lợi cũng biết một khắc đêm xuân đáng nghìn vàng. Người thường đã như thế, thì với người sắp ra trận như chàng, thì một khắc đêm xuân ấy còn quý hơn nữa.

Nhưng lúc này khép cửa buồng rồi, bỗng nhiên yên tĩnh quá. Lê Lợi tưởng như có thể nghe được cả tiếng ngọn lửa đèn cháy leo lét. Quanh buồng bây giờ thắp nến đỏ, sáp nến chảy xuống tưởng như có cả tiếng kêu.

Chàng bỗng thấy ngột ngạt, nửa ngường ngượng mà nửa lại thấy hơi khó xử. Thế là buột miệng nói một câu không đầu không cuối như thế.

Lúc này Ngọc Lữ mặc một cái áo cưới vừa may, ngồi một bên mé giường. Lúc nàng mặc quần áo của người ở trông nhà đã đằm thắm, sắc sảo. Nay vận đồ cưới, trang điểm lên, đeo trang sức thì đã có thể dùng từ “ lộng lẫy ” mà hình dung. Trịnh Ngọc Lữ cúi đầu, mặt hơi hồng lên như trái xoan. Vẻ đẹp của người con gái cũng như là tấm lụa vân vậy. Vốn lụa có hai hoa văn, một nổi một chìm. Đẹp người thì đã hẳn, nhưng đẹp nết nữa thì càng hiếm thấy.

Trịnh Ngọc Lữ bèn nói:

“ Mình còn gọi em như thế sao? ”

Lê Lợi lúc này mới chợt hiểu, hai người đã làm đủ lễ nghi, chiếu cáo tổ tiên làng xóm, cũng tức là đã thành vợ thành chồng rồi. Hai tiếng “ vợ chồng ” gọi trong lòng, ngường ngượng mà thích thích.

“ Tôi quên. ”

Chàng bèn gãi gáy, ngồi xuống bên cạnh vợ.

Hai người nắm lấy vạt áo, vân vê một lúc, thỉnh thoảng lại đánh mắt nhìn trộm người bên cạnh. Người nọ thấy người kia cũng ngượng nghịu như mình thì vừa vui vui vừa sốt ruột.

Rốt cục, Lê Lợi ho khan một tiếng, quàng tay qua vai nàng. Ngọc Lữ nương theo thế đó, đầu tựa khẽ lên vai chồng.
Hai người im lặng một thoáng…

Chợt, Lê Lợi bỗng lên tiếng:

“ Mình còn nhớ lần đầu tôi với mình gặp nhau không? ”

“ Đương nhiên là nhớ. Hồi đó tự nhiên bà… à u bảo em xuống Hóa châu chờ và giúp đỡ một thiếu niên ngờ nghệch, đừng để y chết sớm quá. ”

Nàng nói xong thì bật cười, tiếp:

“ Lúc ấy em cũng không nghĩ cái cậu ất ơ chẳng biết làm người ấy sau lại làm chồng mình. ”

Lê Lợi nghĩ lại, thấy hồi đó mình quả thực như đứa trẻ ranh chưa hiểu thế sự, nhìn đâu cũng chỉ thấy chuyện xấu xa đen tối bất công, trong tim chỉ một lòng muốn phản kháng cái thiên hạ xấu xa này…

Còn nhớ lúc dẫn đầu dân khổ lao nổi dậy, chàng đã dõng dạc mà quát lên:

“ Nếu ông trời đã mù mắt, hôn ám bất công, thì có nghịch lại ý trời, cũng phải vén chín tầng mây mà đi tìm một ánh dương quang. ”

Nhưng hiện tại, trải qua cũng nhiều chuyện, vào sống ra chết nơi chiến trường chàng mới nhận ra.

Thực ra trước giờ chỉ có con người ta là thay đổi, thế gian vẫn như vậy mà thôi.

Thời loạn hay thời bình, cũng vẫn có những bất công như thế cả. Không phải ác bá cường hào cưỡi cổ dân đen, thì là ngoại xâm giặc cướp đè đầu trăm họ. Nhưng muôn thuở có trời thì có đất, có âm ắt có dương, có ác thì cũng có thiện. Nhân quả tuần hoàn, có đen có trắng, lúc phân minh khi lẫn lộn, lại muôn màu muôn vẻ…

Ấy mới là “ đời ”.Có lẽ, chỉ cái người từng lăn lộn trong bão táp mưa sa, mới biết quý lúc trời yên biển lặng. Cũng chỉ có người lênh đênh trên sóng gió, mới biết nhớ đất mẹ dịu êm.

Lê Lợi bỗng nhiên nắm lấy tay vợ.

Ngọc Lữ giật mình một cái, hơi tỏ vẻ ngượng ngùng, nhưng không rụt tay lại.

Bốn mắt hai người chạm nhau.

“ Lữ. Rất có thể tôi sẽ… Mình có đi với tôi không? ”

Chàng biết hôm nay là ngày vui của hai vợ chồng, thế nên nuốt câu nói gở trở vào bụng. Nhưng tuy là một câu không đầu không cuối như thế, nhìn ánh mắt chàng, Trịnh Ngọc Lữ đã biết ý chồng, bèn hỏi lại:

“ Mình có biết hôm em đến bảo u gả em cho người ta, u đã bảo gì không? ”

“ Chuyện này… u không nói gì với tôi cả. ”

Lê Lợi đáp. Kì thực chàng có biết sơ sơ chuyện Ngọc Lữ xin được gả đi qua lời u, nhưng lúc ấy bà Thương đã nói gì thì bà nhất quyết không chịu bật mí. Lê Lợi lúc ấy cũng nóng lòng, nên không hỏi kỹ.

Ngọc Lữ đưa tay lên vuốt nhẹ vào tóc chồng, bảo:

“ Lúc ấy u bảo mình giờ ho hem, đã quen được em chăm sóc rồi, bây giờ em mà theo chồng thì sao mà dạy kịp một đứa khác? Nên u bảo em thư thư một dạo, thể nào cũng tìm được cho em một tấm chồng ưng ý. Quả nhiên ít bữa sau mình về đến Lam Sơn, lấy thánh chỉ đến cưới em về nhà. ”

Lê Lợi im lặng. Lời ấy tuy là có ý giữ nàng Ngọc Lữ lại, nhưng cũng có ý là u chàng giờ đã yếu lắm rồi, được ngày nào là quý ngày ấy chứ cũng không mong gì chuyện trường thọ được nữa.

Hương tóc nàng theo ánh lửa thoảng qua khiến tim chàng lại đập bình bình như trống canh.

Ngọc Lữ nhìn vào đôi mắt chàng, chậm rãi nói tiếp:

“ Người ta nói xuất giá theo chồng. Thiếp đã là vợ của chàng, theo lí phải đồng cam cộng khổ với chàng, sao lại có chuyện ngại khó ngại khổ kia chứ? Lại nói, nếu Lê Lợi mà không có chí đánh giặc Minh, đòi lại giang sơn gấm vóc, thì đâu phải người đáng để thiếp giao phó cả đời? Nếu chàng vì chuyện cưới xin với thiếp mà mất đi đấu chí, định bo bo giữ mình, cả đời sống an nhàn chốn thôn quê sơn dã thì xé tờ thánh chỉ ban hôn đi. ”

Nàng bỗng nhiên đổi xưng hô, lời lẽ trịnh trọng, ý chí sắt đá.

Lê Lợi nghe lời ấy, hiểu tâm ý của nàng, không khỏi cảm động.

Lúc này ánh nến hồng ửng lên gò má nàng, tưởng như lấy ngọc trắng soi dưới ánh lửa hồng, đẹp không bút nào tả xiết. Dưới ánh nến, gương mặt thanh niên anh tuấn mà hàm hậu. Hai người chỉ thấy bụng ngực nóng ra như có than, chậm rãi nhắm mắt ngả xuống giường…

Hôm sau…

Lê Lợi cho gọi các tướng vào, nói là có chuyện quân cơ cần phải bàn gấp.

Chương 259: Hồi hai mươi tư (4)

Tiệc đã tàn, dân tình ai cũng đã có phần mình gói đem về cả, nhưng cái không khí hoan hỉ vẫn còn lảng vảng. Chư tướng chỉ trừ bỏ có Nguyễn Xí hôm trước đều uống say bí tỉ, thành ra người nào người nấy chân nam đá chân chiêu, lục tục vào được đến chính đường cũng mất một lúc.

Thực ra cũng khó mà trách. Vợ chồng son mới cưới, ai nấy đều tưởng là Lê Lợi và Ngọc Lữ còn quấn quýt nhau thêm ít lâu. Nhanh thì mấy ngày, chậm thì nửa tháng mới phải bàn chính sự. Thành ra ai nấy đều bị bất ngờ.

Lúc này trên ban thờ gia tiên đã có mấy nén nhang cháy dở, khói bốc nghi ngút.

Lê Lợi ngồi ở chủ vị, chờ cho mọi người ngồi ấm chỗ, rồi mới đưa cho Đinh Lễ ngồi ở hàng bên phải phía trước nhất một cuộn giấy. Cậu chàng tự nhiên là hiểu ý chủ công, bèn cẩn thận đọc kỹ nội dung trên giấy, rồi chuyền tay cho người tiếp theo.

Lê Lễ thấy mọi người còn uể oải do hôm qua uống say bí tỉ, lại thấy cũng còn mấy người nữa mới đến lượt mình đọc, bèn nửa đùa nửa thật:

“ Chủ công không tranh thủ còn được thư thư ít bữa mà có một đứa với cái Lữ, lại gọi anh em bọn tôi đến đây làm chi? Bọn tôi uy dũng thì có Đinh Lễ, tài trí thì có Văn Linh, nhưng cái chuyện sinh nở phải hỏi cái chị Lữ nhà chúa công chứ? ”

Lê Văn Linh được nhắc đến thì trong lòng tự nhiên vui vẻ, song cũng nhẹ giọng nhắc:

“ Kìa, anh Lễ nói sai rồi, giờ phải gọi là chủ mẫu. ”

Vũ Uy là người hào sảng, bèn vỗ đùi đánh đét một cái, nói:

“ Cái cậu kia chả hiểu gì cả, chúa công đâu thể tầm thường như anh em mình được? Không khéo một phát ăn ngay, chỉ chờ ngày khai hoa nở nhụy nữa thôi ấy chứ. ”

Cả đám bèn cười ầm lên.

Chỉ có Nguyễn Xí càng nghe càng thấy choáng, bèn nói chen vào:

“ Một phát ăn ngay là sao? Sao lại khai hoa nở nhụy?? ”

“ Chuyện ấy lớn thêm chút nữa mỗ sẽ nói với chú mày. ”

Lê Thận kéo áo ghì đầu thằng nhỏ lại.

Lê Lợi cũng đã được u dạy cho chuyện nam nữ, nghe mọi người đùa thế thì vừa ho khan vừa đỏ mặt, nghiêm giọng:

“ Các anh thôi đi. Sao lại đùa chuyện ấy trước ban thờ được, vô lễ với vong linh các cụ quá. ”

Vũ Uy nói:

“ Có gì mà vô lễ? Các cụ không làm cái chuyện ấy thì chủ công có ngồi đây được đâu. ”

Lê Văn Linh bèn đụng vai y một cái, lắc đầu.

Vũ Uy biết mình nhanh miệng, nghĩ lại thì đúng là không đúng, bèn nói:

“ Đúng là cái mồm làm khổ cái thân. Xin chủ công thứ lỗi. ”

Mọi người đọc qua cuộn giấy một lượt, mặt mày ai nấy đều trầm xuống hẳn.

Lưu Nhân Chú là người đầu tiên lên tiếng:

“ Chủ công chớ trách tôi mạo phạm, nhưng xin hỏi quân cơ này do đâu ngài có? ”“ Do hai lão già bọn ta. ”

Lúc này, từ dưới nhà dưới, hai bóng người chậm rãi đi lên nhà trên, ngạo nghễ đứng sau lưng Lê Lợi. Đinh Lễ vừa thấy hai lão, bàn tay đã bóp nát tay vịn của ghế gỗ, vẻ mặt cảnh giác cực độ. Lê Thận vội vàng thò tay vào vạt áo toan rút ám khí. Lê Lễ mó ra sau lưng bắt kiếm, Lê Văn An thận trọng bước ra một bước, toan nhào ra cản giữa hai lão và Lê Lợi.

Lê Lợi bèn khoát tay, nói:

“ Mọi người bình tĩnh. Hai người này là thân tín của Quận Gió. ”

“ Quận Gió? Chẳng phải người ấy ở đại hội võ lâm đã bị vạch trần là kẻ bán nước thông địch hay sao? ”

Vũ Uy cũng tính là người đi lại trong chốn giang hồ, thành thử cũng có nghe thiên hạ đồn đãi về Quận Gió. Kì thực y cũng nhận được giấy mời tham dự đại hội võ lâm, nhưng không có thời gian nên đành bỏ lỡ.

Hai lão Địa Khuyết Thiên Tàn trừng trợn mắt.

Tức thì, Vũ Uy bất chợt cảm thấy mình như con chuột nhắt, bị hai con cú vọ nhìn chằm chằm vào vậy. Y từng này tuổi, cũng coi như đã xông pha giang hồ, gặp gỡ các lộ anh hùng hào kiệt. Thế nhưng bị hai lão Địa Khuyết Thiên Tàn lườm một cái mà lưng đã tứa mồ hôi lạnh đẫm cả lưng áo.

Chưa ra tay mà khí thế y đã ở vào hạ phong, nếu quả thực qua chiêu thì y có một nghìn cái mạng cũng không đủ chết.

Đúng lúc này, từ bên ngoài có người sải bước vào.

“ Hai vị xin hãy nương tay. ”

Tiếng người này như sấm nổ, vừa cất lên đã áp chế ngược được uy thế của hai lão Địa Khuyết Thiên Tàn.

“ Hổ Vương đã lên tiếng, hai lão già bọn tôi mà còn so đo với kẻ hậu sinh thì bụng dạ không khỏi quá hẹp hòi… ”

Địa lão là người già hơn, bèn lên tiếng thay mặt hai người.Vũ Uy thì như vừa dạo một vòng qua Quỷ Môn quan, song cứng cỏi không chịu ngã. Hai lão nhìn thấy y quật cường như thế, không khỏi khen thầm một tiếng là có bản lĩnh.

Địa Khuyết Thiên Tàn biệt tích đã lâu, tự nhiên Vũ Uy là người của thế hệ sau không biết đến. Nhưng thanh danh Hổ Vương như sấm động, đường đường là một trong bảy tông sư nước Nam, nếu y không biết thì quả thực không cần phải lăn lộn giang hồ làm gì nữa.

Hổ Vương vào trong sảnh đường, gật đầu với mấy người một cái, đoạn thuật lại mọi chuyện xảy ra trên sơn trang Bách Điểu.

Quần hào nghe đến chỗ trang chủ sơn trang Bách Điểu Phan Chiến Thắng thực chất do Chế Bồng Nga giả mạo thì giật mình tưởng hồn phi phách lạc. Năm xưa Chế Bồng Nga vong trận ở Bình Than, Trần Nghệ Tông xuống chiếu đại xá thiên hạ ai mà không nhớ? Bây giờ hay tin Bồng Nga thực ra chưa chết, mà suốt bấy nhiêu năm âm thầm giật dây chia rẽ võ lâm Đại Việt, ngấm ngầm qua lại với quân Minh thì không khỏi căm phẫn.

Hổ Vương kể đến đây, bèn tiếp:

“ Có lẽ Thiên Cơ lão đạo cũng bị hắn lừa, đấu với Quận Gió một trận trên đàn Nam Giao lưỡng bại câu thương, rốt cuộc bị Chế Bồng Nga làm ngư ông đắc lợi. ”

Ông nói câu này hàm ý Thiên Cơ lão đạo có lẽ cũng đã bị Chế Bồng Nga khử rồi, làm quần hào càng thêm chạnh lòng.

Những người ở đây ngoại trừ Lê Lợi ra, hôm ấy đều không có mặt ở Tây Đô.

Lại nói Quận Gió trước giờ hành tung vô định, ông đi đâu về bao giờ cũng chẳng ai hay, thành thử tuy trực giác chàng mách bảo ông bị oan, nhưng lại không thể giải thích được.

Uy Vũ bèn hành lễ với hai lão Địa Khuyết Thiên Tàn, nói:

“ Là kẻ hậu sinh vô tri, mong hai vị thứ lỗi. ”

Hai lão Địa Khuyết Thiên Tàn gật gù, đoạn lại chúi đầu vào nhau bàn chuyện gì đấy.

Lê Lợi bèn nói:

“ Cứ theo quân cơ mà hai vị trộm được, thì Chu Đệ vừa điểm năm vạn đại binh, do Trương Phụ cầm đầu nam tiến. Chỉ độ dăm bữa nửa tháng nữa sẽ tới ải Chi Lăng, rồi xuôi nam vào Đông Quan hội binh với Mộc Thanh. Khi đó quân địch người đông thế mạnh, phe ta khó mà cản phá. ”

Đinh Lễ bèn lên tiếng:

“ Chủ công, Đại Thắng một ngày có thể đi ngàn dặm, chi bằng ngài soạn gấp một bức mật thư, tôi sẽ đưa tận tay đến cho Trùng Quang đế và Đặng đại nhân. ”

“ Tạm thời chỉ có cách này. Trên đường nhớ cẩn thận. ”

Lê Lợi dặn dò Đinh Lễ kỹ càng, lại quay sang chỗ Lê Lễ:

“ Anh mau chóng làm xong chuyện luyện binh, đầu tháng sau chúng ta xuất phát hội ngộ với đại quân. ”

“ Chậm đã! ”

Lúc này, chợt có người lên tiếng can.

Mọi người nhìn sang, té ra là Lê Văn Linh

Chương 260: Hồi hai mươi tư (5)

“ Chủ công, chi bằng chúng ta đợi gặt xong rồi mới xuất phát. ”

“ Tại sao lại thế? ”

Lê Lợi chau mày, hỏi.

Lê Văn Linh bèn trải tấm địa đồ ra, chỉ vào phía bắc, nói:

“ Nước ta địa thế hiểm trở, chỉ có vùng kinh bắc này và mấy châu Trường Yên, Thiên Trường, Hóa châu là tiện để trồng lúa. Bây giờ kinh bắc nằm dưới quyền quản hạt của Mộc Thạnh, quân Hậu Trần đang lúc mộ binh, hẳn là lúc lương thực thiếu thốn nhất. Lúc này đại đa số ruộng nương trong tay Trùng Quang đế nằm ở Hàm Tử quan. Nếu như Trương Phụ đột nhiên dùng thủy công xối vào ruộng, thì chúng ta nguy to. Quân đói làm sao đánh trận? ”

Lê Lợi bèn nói:

“ Nên anh mới bảo dùng dằng đến giữa tháng tám, thu hoạch rồi tiến quân, đem lương thảo đến tiếp viện cho ba quân? ”

“ Hành quân đánh trận như lửa xém lông mày, nước xa vốn không cứu được lửa gần. Chủ công, theo ý tôi thì ta cứ xuất quân đánh trước thì hơn! ”

Lúc này, Lưu Nhân Chú lại nói xen vào.

Lê Lợi thấy bên nào cũng có cái lí của mình, nhất thời còn phải cân nhắc thiệt hơn được mất, chưa thể quyết ngay.

Quyết đoán, kì thực khác với bộc trực. Nếu chưa nghĩ kỹ càng đã vội vàng quyết định, bản thân mình chết thì cũng thôi, nhưng ở vị thế của Lê Lợi, một ý niệm quyết định sống chết của hàng trăm hàng ngàn người.

Đoạn, Lê Lợi bèn đáp:

“ Đã vậy thì ta cứ viết cả chuyện Hàm Tử quan này vào phong mật thư, để Đinh Lễ đưa đến cho Đặng đại nhân và vua Trùng Quang trước. Anh An, anh và Xí đem đội khuyển binh theo sau Đinh Lễ, mọi chuyện sau đó cứ theo sắp đặt của Đặng đại nhân. ”

Lê Văn Linh lại can:

“ Chúa công, xin người nghĩ lại. Trước là Đinh Lễ tướng quân, sau là Lê Sát tướng quân. Lam Sơn ta trước sau xuất hiện hai vị tướng tài có lực đấu ngang với ngàn quân, khó mà tránh Trùng Quang đế có ý nghi ngờ lòng trung của chúng ta. Lần này chi bằng để một mình Đinh Lễ tướng quân đi thôi. ”

Vũ Uy bèn vỗ bàn:

“ Này anh kia, bây giờ là thời buổi nào, cứ cái suy nghĩ bo bo giữ mình như thế thì làm sao phá được giặc? Giờ là lúc cần người, thêm một người là thêm một phần sức mạnh kháng Minh. Huống hồ Lam Sơn chúng ta không thẹn với lòng, trời người chứng giám, sợ gì người khác bàn ra tán vào? ”

Lê Văn Linh bèn khuyên:

“ Quân tử phòng thân, tiểu nhân phòng bị gậy. Chúng ta không có ý khác, cũng không ngăn được sự hoài nghi của người ta. Xưa nay cái tai hại nhất của người làm thần tử là công cao lấn chủ, xin chủ công nghĩ cho kỹ. ”

Lê Lợi nghe hai bên tranh cãi, không khỏi ong cả đầu.

Trước đây chàng từng cầm đầu phu phen lao dịch nổi dậy ở Hóa châu, nhưng khi đó dưới trướng toàn là mãng phu chân lấm tay bùn, bảo sao nghe vậy. Bây giờ lần đầu tiên ngồi trước chư tướng, mà không ai là không tài ba, chẳng ai là không có cái lí của người đó cả. Thành thử Lê Lợi nhất thời không biết phải làm gì cho phải.

Hai bên cứ thế từ tranh luận thành cãi nhau ỏm tỏi, chẳng ai chịu ai, Hổ Vương thấy thế bèn lên tiếng giải vây:

“ Ba vị đều có cái lí của mình, sao không bình tĩnh ngồi xuống cân nhắc xem có cách nào dung hòa không, cứ cãi nhau khơi khơi thế này cũng chẳng đi đến đâu cả. ”

Lê Văn Linh đảo mắt, thấy Lê Lợi ngồi ở chủ vị hãy còn đang khó xử, thành ra cũng hạ giọng:

“ Thực ra kiến giải của hai anh Uy, Chú đều có lí lẽ sâu xa, do em đây ngu dốt nhất thời chưa hiểu được ngay mới gân cổ lên cãi càn. Mong hai người đừng chấp… ”

Lưu Nhân Chú nhìn theo ánh mắt của y, bèn cướp lời Vũ Uy, nói:

“ Không có chuyện gì. Chúng ta chẳng qua đều thờ cùng một chúa, mọi người cùng ngồi trên một con thuyền. ”

Đoạn ba người ngồi lại xuống ghế, không khí đã bớt phần căng thẳng.

Hổ Vương nhìn Lê Lợi một cái, nhún vai phẩy tay, đoạn gọi hai lão Địa Khuyết Thiên Tàn cùng ra sân sau, để cho đám thanh niên trai tráng bàn chuyện đại sự.

“ Hai vị, có một chuyện này bản vương trước giờ vẫn chưa hiểu. ”

“ Hổ Vương cứ hỏi. Chỉ cần hai lão già này trả lời được, tự nhiên sẽ nói với ngài. ”

Hai lão Địa Khuyết Thiên Tàn khoát tay, nói.
Hổ Vương hắng giọng, cũng không vòng vo tam quốc nữa, mà hỏi thẳng:

“ Các vị nói thử cho bản vương biết, Quận Gió thời trước rõ ràng là người Hán, đáng lẽ phải lấy dân tộc làm đầu quốc gia làm trọng! Với khinh công của Quận, muốn vào doanh giết tướng đâu phải chuyện gì khó? Tại sao khi quân Minh kéo sang, ông ta lại không ra tay? ”

Kể ra cũng lại buồn cười…

Người Đại Việt lúc ấy đi tin lời ngon ngọt của Trương Phụ rằng quân Minh sẽ phù Trần diệt Hồ, cuối cùng rước voi dày mả tổ. Còn Quận Gió rõ ràng là một người Hán, tuy là không ra mặt đánh quân Minh, song cũng không giúp người mình.

Trước nay Hổ Vương vẫn băn khoăn chuyện này, nhưng nghĩ mãi cũng không hiểu.

Địa lão nghe ba người em vỗ vai mình, bèn thở dài:

“ Hổ Vương hỏi câu này có lẽ là liên quan đến Chế Bồng Nga. ”

“ Dù gì cũng là đối thủ cũ. Việc y làm là đúng hay sai, liệu bản vương có vì đại nghĩa dân tộc mà bất chấp tất cả không từ thủ đoạn như y hay không, bản vương cũng không thể nói rõ. ”

Hổ Vương tựa cửa, khoanh tay trước ngực mà thở dài.

Hai người Địa Khuyết Thiên Tàn nhìn nhau, lại lên tiếng:

“ Bọn ta cho rằng Bồng Nga chẳng có lỗi gì với người Chiêm Thành. Hổ Vương ngài cả nghĩ rồi. ”

Địa lão vuốt râu, nói:

“ Lợi ích chung của dân tộc làm đầu. Những kẻ nói khác, hoặc quá ngây thơ, hoặc chỉ là phường nguỵ quân tử. ”

Hổ Vương bèn cười:

“ Xem chừng hai vị có phần bất mãn với tư tưởng của Quận Gió? ”

“ Quận đời trước có ơn với bọn ta, đời này cũng sống có tình có nghĩa với hai lão tàn phế. Nhưng chuyện nào nó ra chuyện nấy. Các đời Quận Gió trước giờ đều phí hoài thanh xuân đuổi theo một hoài bão không tưởng như thế cả. ”

Hổ Vương nghe hai lão nói, gật gù lấy lệ chứ không đáp.

Thật là Chế Bồng Nga không sai, miễn là dân tộc mình được lợi mà có thể bất chấp thủ đoạn hay sao?

Bản thân ông cũng không đang rất hoài nghi.Nói một chốc, hai lão bèn nói:

“ Được rồi. Hai ông già này còn có chút chuyện, không phiền Hổ Vương nữa. ”

Nhìn dáng vẻ của hai lão, xem chừng là muốn lên phương bắc đổi ca, thay phiên dạy dỗ Tạng Cẩu.

“ Hai vị đi thong thả. ”

Đợi hai lão nhảy khỏi bờ tường, Hổ Vương mới chậm rãi mở túi gấm ra.

Bên trong quả nhiên có một bức thư được gấp làm tư.

Thư không dài, tuyệt không quá trăm chữ, đúng là bút tích của Quận Gió chứ không ai vào đây. Hổ Vương chậm rãi đọc thầm. Lúc này ông giống như người lạc giữa hoang mạc, khát cháy cổ bỏng hầu. Mà mỗi chữ Quận Gió viết trong thư lại hệt như một chỉ dẫn đưa ông đến nguồn nước.

Đọc xong trăm chữ, đến dòng cuối cùng thì Hổ Vương thấy sống mũi hơi nghẹt đi:

“ Thất hứa không gặp lại, vô cùng đáng tiếc.

Quận Gió kính bút. ”

Chỉ thấy ông khẽ vận kình vào bàn tay, bức thư lập tức bị xé thành muôn vàn mảnh nhỏ rơi lả tả theo gió.

“ Một bức thư, ta lại nợ ông một cái ơn. Chuyện ông nhờ cậy, bản vương tự nhiên sẽ hết sức mà làm. ”

Lê Lợi và chư tướng bàn bạc một hồi, rốt cuộc cũng đưa ra được đối sách có thể làm vừa lòng đẹp ý cả đôi bên.

Nguyễn Xí, Lê Văn An, Vũ Uy, Lưu Nhân Chú đều ở lại Lam Sơn, làm một chi kì binh theo ý Lê Văn Linh.

Đinh Lễ, Lê Lễ, Lê Thận đều từng ít nhiều có qua lại với phía Hậu Trần thì sẽ đi theo Lê Lợi ra bắc hội quân. Võ lực của Đinh Lễ cự nhiên là cao nhất, mà Lê Lễ thì kinh nghiệm sa trường phong phú, ắt hẳn sẽ là trợ lực đáng kể cho quân Hậu Trần. Lê Văn Linh lại khuyên: “ dụng người quý hồ tinh bất quý hồ đa ”, thành ra hai người Lưu Nhân Chú và Vũ Uy cũng đã xuôi xuôi.

Nói cả buổi trời, chư tướng lại vừa tỉnh rượu, thần tình uể oải vô cùng. Nay đã định được chủ ý bèn ai về nhà nấy tranh thủ nghỉ ngơi dưỡng sức. Lê Lợi nằm xoài ra trên ghế, tay vắt lên trán mà thở dài.

Bỗng lúc này, ngoài cửa chợt có kẻ cất tràng cười dài…

“ Mới một bữa mà đã như con cá ươn thế này thì ngày rộng tháng dài phía trước chịu sao cho thấu? ”

Lúc này Lam Sơn có hai trong Địa Khuyết Thiên Tàn, lại có Hổ Vương tọa trấn, thành thử người vào hẳn không có ác ý mà kẻ có ác ý ắt chẳng vào nổi đến đây.

Hà huống, thanh âm người nọ nghe có phần quen tai.

Lê Lợi nhấc cánh tay, hé mắt nhìn ra.

Người lên tiếng là một thanh niên đang đứng tựa vào cửa, sau lưng y là ráng chiều.

Đầu y đội một cái nón rộng che hết nửa khuôn mặt, nhưng lộ ra ngoài vẫn thấy được ngũ quan phúc hậu đoan chính. Miệng y ngậm một cọng cỏ lau con con, trên hai ngón tay treo lúc lỉu một cái bầu.

“ Cậu là… hiệp giả đại đạo vô nhân tẩu, gian nhân tiểu lộ vạn khách hành? ”

Lê Lợi lúc nghe tiếng y đã thấy quen quen, mới nãy lại vừa sực nhớ đến người thầy tướng số kì lạ mình gặp trên đường về Lam Sơn dạo trước.

Cái bài thơ chẳng ra thơ, đối chẳng ra đối y ngâm dọc đường lại được chàng nhớ như in.

Người xuất hiện ở cửa đúng là Nguyễn Trãi.

Thấy Lê Lợi nhận ra mình, y không khỏi ngạc nhiên lắm, nhưng rồi lại cười, giơ bầu rượu lên:

“ Không may chậm chân, lỡ rượu mừng của Kim Ngô tướng quân, hôm nay mang lễ đến bù. Sao? Chúa vùng Lam Sơn có nể mặt dân đen hèn mọn này không? ”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau