THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Hồi hai mươi ba (19)

Gia Luật Sở Tài thấy chỉ có ba người đồng còn sót lại, không khỏi nóng ruột. Hắn đảo mắt một cái, lại liếc trộm Tửu Thôn. Nếu gã người Bồng Lai kia vừa dị động một cái, hắn sẽ cho thủ hạ nhảy xổ vào Hổ Hùng quỷ và Tì Mộc đồng tử, lập tức phá vỡ minh ước mong manh, cướp thời cơ đoạt lấy Niết Bàn kinh.

Nhưng…

Tửu Thôn đồng tử đánh bạt được mười lăm người đồng chẳng những không có nơi lỏng, mà càng thêm ngưng trọng. Gã lại liếc sang phe người Nam, chỉ thấy Tạng Cẩu và Phiêu Hương cũng đang dùng ánh mắt cực kì đề phòng nhìn ba vị người đồng sau cùng.

Y cảm thấy rất khó tin…

Ba người đồng kia chẳng lẽ còn mạnh hơn Trương Tam Phong ư?

Gia Luật Sở Tài trầm mặt, ánh mắt sắc như dao cạo quét ra bốn phía. Ba thuộc hạ của hắn đều là kẻ võ công nhất đẳng ở Mông Cổ, lí nào lại sợ ba gã đồng nhân ốm o? Nhất là kẻ lùn, hắn có ngoại hiệu là Oanh Thiên Lôi. Chớ có nhìn thanh kiếm quái lạ của gã mà coi thường, kì thực võ công của gã trong ba kẻ Gia Luật Sở Tài dẫn theo là cao nhất, chiến lực không dưới bản thân hắn. Chỉ thấy Oanh Thiên Lôi múa thanh cự kiếm, mũi kiếm vạch lên càng lúc càng nhanh, cơ hồ bọc toàn thân hắn trong một hình cầu.

Võ công của Trung Lục Tăng có cao cường, thì cũng tạm thời bó tay với gã này. Chẳng những không thể tiếp cận Oanh Thiên Lôi trong phạm vi nửa trượng, cho dù có dùng ám khí chỉ kình cũng chẳng thể xuyên thủng được thanh kiếm dày như cái cửa của gã.

Lúc này cuối cùng nội tam tăng cũng ra tay.

Ba người, phân làm ba hướng, mỗi người đánh vào một phe.

Tửu Thôn đồng tử như đã lường trước, đột nhiên ngửa cổ gầm một tiếng, phun ra một búng rượu lớn. Rượu trong miệng gã do kình lực thổ ra, mang theo nội lực vừa cương vừa tà, nháy mắt đã đánh tới trước mặt người đồng. Thế nhưng chẳng thấy lão dùng chiêu thức gì, chỉ phất nhẹ tay một cái, nhoằng cái đã thâu tóm hết những giọt rượu bắn tới người.

Soạt!

Trảm Quỷ rời vỏ!

Tửu Thôn tự nhiên không tin chút tiểu xảo ấy có thể đánh bại được nội tam tăng võ công sâu như biển rộng. Y chỉ cần tranh thủ một khắc, không để lão ta tới gần, thì có thể rút đao.

Đao rời vỏ???

Không! Đao của Tửu Thôn tuy bạt ra ngoài, nhưng y không cầm vỏ đao trên tay còn lại, mà dùng lực nhấn một cái. Cái vỏ đao bằng gỗ tức thì xoay tròn tít mù ngay trên đầu lưỡi đao của Trảm Quỷ. Y bèn vung đao lẳng một cái, vỏ đao tức thì trở thành một loại ám khí quái dị bắn vọt về phía người đồng.

Người đồng nọ phất tay áo, đang định thu vỏ đao như vừa làm với những giọt rượu…

Thì Tửu Thôn đã lường trước một bước.

Soạt!

Trảm Quỷ đã cắm lại vào vỏ đao!

Lúc này cũng vừa khéo là thời điểm hai tay áo của người đồng cuốn chặt lấy vỏ đao.

Tửu Thôn cười nhếch mép, búng mình nhảy lên, đao đã rời vỏ, thuận tiện chém nát luôn hai tay áo của người đồng. Vỏ đao bằng gỗ rơi xuống, nhưng chưa chạm đất thì đã bị y dùng sống đao đánh trúng, làm nó nảy bật lên không. Tửu Thôn đồng tử cứ dùng một loại thủ pháp quái lạ, lúc thì lấy sống đao tâng vỏ đao như người ta đánh khăng, khi thì làm vỏ đao vừa xoay tít mù vừa chạy dọc mặt kiếm như là con vụ. Y vừa khống chế đao, vừa chế ngự vỏ đao, hai lộ tấn công cuồng bạo khôn cùng, biến hóa vô tận, thế công mãnh liệt tới độ tưởng như có hai đao khách cùng tấn công kẻ thù.Tinh!

Người đồng nọ đột nhiên ra một chỉ.

Một chỉ vừa khép điểm trúng vào trọng tâm của lưỡi đao, đánh dạt lưỡi đao đi một khoảnh nhỏ. Vỏ đao thì công thế chưa dứt, cứ thế xoay tít mù rồi đánh lên hai ngón tay của người đồng. Chỉ nghe rắc một cái, vỏ đao gãy làm đôi!

“ Thí chủ, đắc tội. ”

Người đồng nọ nhẹ nhàng nói, đoạn vung tay vỗ một chưởng.

Phía Gia Luật Sở Tài thì càng vất vả hơn.

Võ công của nội tam tăng cực kì quái dị, bọn hắn vừa xem nhẹ đối thủ, lại vừa không thể nào ngờ chiêu thức của kẻ thù lại có thể quái lạ như thế. Thư sinh mặt tái và gã cao kều chỉ vừa nghe một tiếng quát là trời đất xoay vần, ngã bổ chửng. Duy chỉ có Gia Luật Sở Tài và Oanh Thiên Lôi là miễn cưỡng dùng nội lực đối cứng được, nhưng rõ ràng cũng chẳng lấy gì làm dễ chịu.

Thực ra cũng không phải là nội lực của hai gã cao hơn Tạng Cẩu. Chẳng qua cậu chàng và Phiêu Hương trước đó lấy ít đánh nhiều, chế ngự mười lăm người đồng đã hao tổn công lực, tâm tình có phần buông lỏng nên mới bại chóng vánh.

Tạng Cẩu sở dĩ có thể nhàn nhã quan sát điểm này là bởi…

Phe của cậu chàng là phe nhẹ nhõm nhất.

Kể lại cái lúc người đồng thứ ba xuất thủ, y chẳng lên tiếng cũng chẳng giơ tay nhấc chân, chỉ trừng mắt lên một cái. Tức thì, Hồ Phiêu Hương cảm thấy hơi thở dồn dập càng lúc càng khó khăn. Tạng Cẩu tuy là cứng cựa hơn, nhưng cũng thấy trong một khoảnh khắc tứ chi nặng nề như bị hãm vào vũng bùn. Trước đó bốn lão Thiên Tàn Địa Khuyết đã dạy nó: “ ý tùy tâm mà động, thế theo ý mà sinh ”. Nếu khí thế đủ mạnh, chẳng cần ra tay cũng có thể khiến đối phương bị ảnh hưởng, không thể hành động tự nhiên, từ đó mà mất đi tiên cơ. Động vật thường làm bản thân trông to lớn để dọa kẻ thù, kì thực cũng là một cách sử dụng sơ đẳng nhất của khí thế mà thôi.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương có thể bị ngợp thế của người đồng, nhưng Khiếu Hóa tăng thì không.Lão thấy đối phương động thủ, cũng không nhàn nhã nữa mà đẩy hai người Tạng Cẩu ra sau, mắt trợn lên nhìn người đồng. Khí thế của người đồng có như sóng lớn, cũng chẳng thể đánh ngã khí thế như Bất Động Minh Vương của lão.

Người đồng biết gặp tay hảo thủ, không dám khinh thị, bèn nhảy tới tung một chưởng vào mặt Khiếu Hóa.

Ông sư ăn xin thấy thế, bèn đưa tay lên, tung một quyền vào chưởng tâm của đối thủ!

Không có âm thanh!

Người đồng chỉ thấy từ nắm đấm của đối phương, kình lực túa ra đột nhiên từ cương chuyển thành nhu, từ một thể hóa thành vô vàn. Từng sợi từng sợi tơ như tơ nhện hút chặt lấy chưởng của y, khiến y chẳng tài nào dứt ra nổi. Khiếu Hóa tăng khóa được đối thủ, bèn đánh mắt ra hiệu. Tạng Cẩu như chỉ chờ có thế, bèn dùng khinh công lao về phía trước.

Chỉ cần chạm được chân vào bậc thang, coi như trận sẽ bị phá!

Ba bước, hai bước…

Ngay lúc mũi chân của Tạng Cẩu chỉ còn cách bậc thang nửa thốn, một tiếng quát đã vang lên áp từ phía sau. Cậu chàng không kịp đề phòng bị đánh cho đầu váng mắt hoa, lúc này lại có một nắm đấm lao tới ngay mặt, bức Tạng Cẩu lui ra khỏi bậc thềm.

Bấy giờ đứng chắn trước cầu thang là người đồng chủ âm công, vừa rồi còn đánh áp đảo phe Gia Luật Sở Tài.

Té ra Gia Luật thấy Tạng Cẩu sắp thắng, bèn đột nhiên lui về thủ vững giữ mình chứ không tìm cách đột phá khỏi cản trở của người đồng nữa. Người đồng nọ rảnh tay, thấy bạn bị Khiếu Hóa giữ chặt, còn Tạng Cẩu thì đã sắp tới được cửa vào bèn quát to một tiếng chấn cậu chàng lảo đảo, rồi phi đến tống một quyền ngay mặt ép cậu chàng lui lại.

Gia Luật Sở Tài quả có thừa cơ đánh lén, ba bước của Diệt Tuyệt tam bộ nhất tề đánh trúng lưng người đồng nọ. Tuy là y có thần công Kim Chung tráo hộ thân thì cũng phải tứa máu nơi khóe miệng.

Lúc này, bỗng nhiên hai người còn lại trong nội tam tăng cũng thu tay.

Bọn họ ba người, mỗi người loáng cái biến thành một cái bóng mờ. Chỉ nghe bình bịch mấy cái, tức thì Hổ Hùng Quỷ và Tì Mộc đồng tử đã bị điểm huyệt đạo ngây ra như phỗng, còn mười lăm người đồng bị điểm vào chỗ hội huyệt đều đã đứng dậy cả, chính đang nghiêm chỉnh đứng thành ba hàng trước cánh cửa dẫn lên tầng hai.

Nội tam tăng chắp tay một cái, đoạn nói:

“ Chư vị đã qua khảo nghiệm, có đủ tư cách để nhập trận rồi! ”

“ Hả??? ”

Quần hào không khỏi giật mình té ngửa.

Thì ra đánh với mười tám người đồng… mới là thử xem có đủ tư cách nhập trận hay không?

Thế thì trận Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới chính thức còn đáng sợ tới mức nào??

Chương 252: Hồi hai mươi ba (20)

Lúc này chỉ thấy mười tám người đồng tạo thành vòng tròn, chạy quanh tháp, vây lấy quần hào vào giữa, thoạt nhìn còn thô thiển hơn cả trẻ con chơi rồng rắn lên mây. Oanh Thiên Lôi bèn khịt mũi, quát;

“ Trận pháp thế này còn dám lôi ra trước mặt ta? ”

Tuy miệng nói cứng, nhưng hắn cũng không dám khinh thường, vừa ra tay đã dùng đến một chiêu lợi hại nhất, lại cố ý nhắm vào một trong Ngoại Cửu Tăng. Phép phá trận vốn là tìm chỗ hở mà vào, nhằm nơi yếu mà phá. Y nhắm vào một trong chín người đồng võ công yếu nhất, rõ ràng không phải phường nghĩ trước khi làm.

Đáng tiếc…

Chỉ thấy y vừa động, trận cũng động.

Nếu đấu pháp múa kiếm kín thân của y là làn tre, thì biến hóa của trận chính là nước.

Chỉ trong tích tắc, Oanh Thiên Lôi đã bị điểm huyệt cứng đờ, lăn quay ra đất.

Khiếu Hóa tăng dường như đã nhận ra điều gì đó, nhưng chỉ thấy ông đảo mắt một cái, liếc trộm Tạng Cẩu, rồi khoanh tay ôm mặt lên tiếng than:

“ Trời ơi trận gì mà quái lạ thế này? Không chơi nữa không chơi nữa!! Trừ phi là Quận Gió tái sinh bằng không không phá được rồi… ”

Nói đoạn lão ngồi phịch xuống giữa trận, khoanh chân nhắm mắt chẳng lí gì đến ai nữa.

Gia Luật Sở Tài và Tửu Thôn đồng tử chặc lưỡi, nghĩ thầm:

[ Còn tưởng thế nào, ra là một lão thất phu. ]

Duy chỉ có mười tám người đồng là kinh ngạc không thôi…

Bởi… rõ ràng Khiếu Hóa tăng có thể phá được trận này, nhưng lại nhất mực thủ khẩu như bình không hé lấy một chữ!

Chẳng ai biết tại sao lão Khiếu Hóa lại đột nhiên bỏ cuộc, nhưng cũng chả ai có thì giờ mà cân nhắc quá nhiều. Tửu Thôn đồng tử rút đao, cố gắng thủ vững. Nhưng mỗi lần hắn tưởng mình đã nhìn thấy chỗ có thể xông ra, thì đã có công kích bắn tới tứ phía khóa chặt hết đường sống. Nếu không phải có Tạng Cẩu kéo lại, hắn đã bại.

Nhưng dĩ nhiên, hắn chẳng cảm kích, Tạng Cẩu cũng không phải đang làm ơn cho hắn.

Chẳng qua trong cái giờ phút này, thêm một người là thêm một phần sức, thêm một cái đầu. Có thế mới có cơ hội phá được trận Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới này.

“ Thằng nhóc, giờ chúng ta dụ cho họ biến chiêu, mày cố ghi nhớ rồi phá trận! ”

Tửu Thôn gằn giọng, rồi múa đao cùng Gia Luật Sở Tài đánh ra ngoài.

Gia Luật cũng biết nếu không phá được trận trước, thì hôm nay tuyệt nhiên chẳng ai có thể đoạt được kinh. Lại nói có Oanh Thiên Lôi nằm ngay đơ đó làm bài học sống, hắn có muốn giở trò tráo trở cũng phải để sau, trước liên thủ phá trận cái đã.

Thành thử tuy là có phần khó chịu với chuyện Tửu Thôn tự tiện quyết định sách lược, nhưng hắn cũng không có dị nghị gì, cùng Tửu Thôn đối phó mười tám người đồng.

Vừa bước một bước, cả hai đã bị một rừng công kích đón đầu.Tửu Thôn vừa mới nâng tay định rút đao, thì đã có chỉ kình ập vào dưới nách. Y vội lách người sang một bên toan biến chiêu thì mé sườn bên đó đã có hai chưởng ập tới. Y vội rút đao toan chống trả, thì đã có ngọn cước đánh trúng ngay vào cổ tay. Tửu Thôn vừa mới khuỵu xuống, hai gối đã trúng phải quyền kình đánh y ngã xoài ra đất.

Phía đối diện, Gia Luật Sở Tài cũng bị khốn cho vô cùng khổ sở. Mặc cho y sử dụng hết chiêu số, Thiên Hạ Bá Quyền và Diệt Tuyệt tam bộ đã dốc túi mà dùng cũng chẳng thể nào phòng bị nổi biến hóa quá nhanh của trận pháp. Hai người vừa đánh vừa kêu khổ không thôi. Mười tám người nọ võ công vốn đã thuộc hàng cao thủ trong giang hồ, bây giờ dựa vào trận pháp còn như thể có phép đọc suy nghĩ. Hai gã vừa có dự định trong đầu thôi thì đã bị họ chặn trước đón đầu.

Tửu Thôn và Gia Luật ngoan cường chống trả được một chốc thì bị đánh cho phun máu miệng, vội vàng lui trở vào trong trận tránh khỏi công kích. Quả nhiên người đồng không truy kích theo, nhưng vòng vây càng lúc càng bo hẹp lại. Mắt thấy e rằng chỉ độ một khắc nữa thì cả năm sẽ không còn chỗ nào mà tránh, sau cùng kiểu gì cũng bị vùi trong công kích như mưa.

Gia Luật Sở Tài vừa cố gắng hồi khí, vừa gằn:

“ Thế nào rồi thằng nhóc người Nam?? ”

Tạng Cẩu ở giữa trận, nãy giờ cứ cố dụng tâm mà nhớ. Đáng tiếc…

Lần này trí nhớ của nó cũng vô hiệu!!

Tửu Thôn đồng tử và Gia Luật Sở Tài hễ tung chiêu đều là vào không khí, có biến chiêu cỡ nào cũng không tránh nổi kẻ địch. Mà ngược lại, mười tám người đồng tựa như chẳng cần phải làm gì, bọn hắn lại thủy chung tự ngã vào chiêu thức của họ vậy. Quả thực không thể không nói là trận pháp quá thần diệu…

“ Không xong… nhớ không nổi… căn bản trận này vốn không có biến hóa gì cả!! ”

“ Mẹ nó! Ý mày là sao? ”

Gia Luật Sở Tài phẫn nộ kêu thét lên.

Thằng này không phải nhè đúng cái lúc này để mà giả ngu giả dại đấy chứ?
Gia Luật Sở Tài thầm nghĩ nếu bản thân là Tạng Cẩu thì chẳng ngu gì lộ ra bí mật phá trận. Nếu là hắn, trước tiên sẽ yêu cầu Tửu Thôn và Tạng Cẩu ra đánh thêm một vòng nữa. Trước là để quan sát kỹ các biến hóa thêm một lần, sau là là để tiêu hao mười tám người đồng và hai kẻ địch, nhất tiễn hạ song điêu. Sau cùng đến lúc hai bên lưỡng bại câu thương hắn sẽ trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi, thủng thẳng phá trận vượt tháp.

Hắn càng nghĩ càng thấy tức, chỉ hận không thể đứng lên đấu với Tạng Cẩu ngay trong trận.

Tửu Thôn bèn nói:

“ Chớ có vọng động, chờ thằng nhóc lên tiếng đã. ”

Tạng Cẩu thấp giọng:

“ Trận này biến hóa theo chúng ta. Chúng ta vừa động, trận này cũng sẽ tự biến hóa đánh trúng ngay vào nhược điểm! Nói cách khác, chúng ta chính là mắt trận, còn bọn họ tuy là bày trận nhưng cũng lại là người phá trận! Chúng ta động cũng là lúc trận pháp biến hóa, thừa hư mà nhập, nhân nhược mà phá! ”

Hồ Phiêu Hương bèn tiếp:

“ Huống hồ, chúng ta có bao nhiêu chiêu thức, thì trận này có bấy nhiêu biến hóa, đều dùng để khắc chế phá giải chiêu số của chúng ta. Chiêu số của chúng ta dù có thần kì phức tạp đến đâu cũng vẫn thua biến hóa của trận một bậc cả. Có thể nói là đỉnh cao của đạo lí hậu phát chế nhân, nói trận này không có biến hóa cụ thể cũng chẳng phải là không có đạo lí. ”

“ Nói vậy tức là trận này xảo diệu ở chỗ biến kẻ phá trận thành người thủ trận. Nhưng chúng ta tuy thủ lại không có lợi thế của phe thủ trận bình thường. Người ta tuy là tấn công, lại có biến hóa của trận pháp tương trợ. Có thể nói là đẩy hết bất lợi sang cho ta, còn họ thì dành hết lợi thế về mình. ”

“ Khốn thật! Nói nhảm cái gì đó? Thế rốt cuộc là trận này biến hay bất biến? Động hay bất động? Chúng ta phá trận hay thủ trận?? ”

Gia Luật Sở Tài bất giác buột miệng chửi một tiếng.

“ Trận này động hay là bất động? Trận này biến hay là bất biến? Còn chúng ta đang phá trận hay là thủ trận? ”

Tạng Cẩu lẩm bẩm nhắc lại, thế rồi sực liên tưởng đến câu Khiếu Hóa tăng vừa nói.

Tại sao khi không ông lại nhắc đến thầy của cậu chàng?

Tạng Cẩu chìm vào hồi tưởng… Cậu chàng nhớ lại hồi ở Tây Đô, Quận Gió qua chiêu thử tài với Lê Hổ và Phạm Ngũ Thư.

Bộ pháp của ông có lúc nhanh đến nỗi chẳng ai nhìn kịp, có lúc lại chậm đến độ tưởng như Tạng Cẩu giơ tay ra cũng tóm được, nhưng hai thanh niên thì trước sau vẫn bị ông vờn như mèo vờn chuột, không sao đụng nổi chéo áo của Quận.

[ Nhanh hay chậm thực chất vốn không tồn tại, chẳng qua là cách người ta nhìn nhận vấn đề mà thôi. Cũng là nói, chỉ cần bản thân muốn, muốn nó nhanh nó sẽ nhanh, bảo nó chậm nó sẽ chậm… Trước giờ mình vẫn dùng đạo lí này để phát chiêu Hôm Mai Vượt Bể, sao hồi nãy lại không nhớ ra kia chứ? ]

Chiêu Hôm Mai Vượt Bể khó ở chỗ tiếp lực.

Lực đạo mạnh thì tốc độ nhanh, trước giờ ấy vẫn là đạo lí thường thức đến trẻ con còn có thể hiểu. Nhưng nếu viên phi châu thứ nhất là ba thành nội lực, tiếp lực của viên thứ hai sẽ lên thành tám thành, lúc ấy viên thứ ba mang bảy thành nội lực làm sao mà bay đến kịp, chẳng phải sẽ bị bỏ xa hay sao?

Xảo diệu ở đây là mạnh mà chậm, yếu mà nhanh, nhanh chậm mạnh yếu hoàn toàn tùy tâm tùy ý, có thể nói là vượt xa khỏi lẽ thường.

Chương 253: Hồi hai mươi ba (21)

Có câu đầu xuôi ắt đuôi lọt, một sự đã thông, thì thường những chuyện sau đấy cũng suôn sẻ.

Tạng Cẩu bèn nghĩ:

[ Phải chăng biến hay không biến, động hay bất động, thủ hay công bản thân chúng đều giống như nhanh và chậm, vốn không tồn tại? Một sự vật vốn là tồn tại, nó chỉ là nó thôi. Còn tất thảy những đánh giá kia… chẳng qua ấy là thứ người ta gán cho nó?? ]

Khiếu Hóa tăng thấy nó trầm ngâm, bèn cười mỉm, đoạn giả như nói mớ nói một câu:

“ Càng rối càng khó, càng cuống càng hỏng. Chỉ có tâm như tĩnh thủy, mới có thể thành sự. ”

Lúc nói câu này lão cố tình dùng tiếng Tàu, cả mười tám đồng nhân lẫn hai tên Tửu Thôn Gia Luật đều có thể nghe hiểu được.

Hai người Gia Luật Sở Tài, Tửu Thôn đồng tử bèn nghĩ thầm:

[ Lão nói tâm như tĩnh thủy? Chẳng phải ấy là thứ đạo lí tầm thường ư? Đến kẻ bình thường muốn luyện được khí công thì trước phải học cách tĩnh tâm… ]

Tửu Thôn đồng tử bất chợt rùng mình, đã nghĩ đến chuyện gì đó.

Tạng Cẩu vẫn đang phiền não suy tư, lúc này lời nhắc nhở của Khiếu Hóa tăng chẳng khác nào vết nứt đầu tiên trên vỏ trứng. Cậu chàng lúc này như con gà con đủ lớn, thuận theo vết nứt ấy mổ vỏ chui ra ngoài.

“ Hiểu rồi… ”

Tạng Cẩu thở một hơi dài, đoạn đứng dậy, hai tay chắp sau lưng.

Bất động.

Trận pháp Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới cũng theo đó mà dừng lại. Mười tám người đồng chân không còn bước tiếp, cũng không thu hẹp vòng vây lại nữa.

“ Chuyện… chuyện này… ”

Gia Luật Sở Tài, sáu tên thủ hạ hai phe, tính thêm một Hồ Phiêu Hương đều kinh hãi.

Chẳng lẽ đứng im là cách khiến trận pháp ngừng lại??

Quả thực không phải. Nếu đứng im thì trận pháp sẽ dừng, tại sao ban nãy mọi người đứng trong tâm trận không nhúc nhích, mà mười tám người đồng lại không ngừng bo hẹp vòng vây lại?

Hồ Phiêu Hương nghĩ một thoáng, bèn vỗ tay:

“ Ra là thế! ”

Tạng Cẩu thản nhiên chắp tay, hỏi:

“ Chư vị, trận này có coi như là bị tiểu tử phá hay không? ”

Mười tám người đồng thở dài, chắp tay đáp lễ, nói:

“ Thiếu hiệp niên kỷ còn trẻ, mà đã ngộ được đạo lí này, đúng thật là hiếm có. Đám người già chúng ta cũng chẳng có thời gian mà hao phí với cậu… cậu thắng rồi. ”

Lúc này ánh mắt nội tam tăng nhìn Tạng Cẩu đã không còn vẻ lạnh nhạt, mà là xem trọng cùng tán thưởng.

Tuy là có Khiếu Hóa tăng dẫn đạo, nhưng lâm trận có thể ngộ ra được đạo lí huyền ảo đến thế, trước giờ Thiếu Lâm tự cũng chỉ có một người làm được.

Tạng Cẩu cúi đầu hành lễ. Năm năm nay mười tám người đồng này nửa là thử thách, nửa là thầy. Nếu không có họ mài giũa, thì một thân võ nghệ hiện giờ của cậu chàng cũng chẳng thể cướp đâu ra được. Lần này lên tháp lấy được Niết Bàn Kinh, có thể nói là vĩnh quyết, thế nên Tạng Cẩu hành lễ bái biệt với mười tám người đồng như với thầy dạy, thiết nghĩ cũng là điều nên làm.

Tạng Cẩu vừa ra khỏi trận, thì Tửu Thôn đồng tử cũng hô lên:

“ Ta hiểu rồi! ”

Chỉ thấy hắn đột nhiên giơ đao, chỉ về phía trước, rồi bước nhanh theo sau.

“ Vô chiêu à? ”
Khiếu Hóa tăng thấy hắn giở bài này, cũng không nén được phải gật gù.

Hồ Phiêu Hương bèn thắc mắc:

“ Vô chiêu… là thế nào? ”

Khiếu Hóa tăng không trả lời, mà hỏi ngược lại:

“ Hương… theo con thì việc học võ là để nhớ, hay để quên? ”

“ Đương nhiên… ”

Hồ Phiêu Hương đang định thuận miệng đáp, xong rồi lại trầm mặc hẳn. Đúng vậy. Sự học trên đời kì thực là để nhớ, hay là để quên? Từ bấy đến giờ cô nàng vẫn luôn ỷ vào trí nhớ để học thuộc toàn bộ biến chiêu biến số, lại dựa vào đầu óc nhanh nhạy để định liệu sách lược lúc đối chiến. Nhưng… làm thế có phải là sai hay không?

Khiếu Hóa tăng bèn tiếp:

“ Con nhìn người khác luyện một chiêu trăm lần, ngàn lần, bản thân nhìn qua chiêu đó một lần là thuộc thì chê người nọ ngốc. Nhưng con nên nhớ, nếu chỉ so về chuyện học võ, con không bì nổi với nhóc chó. ”

Hồ Phiêu Hương lúc này đã hiểu ra, bèn nói:

“ Ý của ông là… con dùng đầu óc để nhớ, còn cao thủ thực sự dùng cơ thể mình để nhớ? Cứ luyện một lần, thì từng thớ cơ tấc thịt lại ghi nhớ chiêu số ấy một lần. Đến sau cùng dung hội quán thông toàn bộ võ công từng học suốt đời, đòn đánh ra theo thói quen chính là chiêu số phù hợp nhất? Nhưng chiêu số sau cùng không đơn thuần chỉ là động tác. Còn có ý cảnh và khí thế… Lại nói, võ công của con dựa trên thuật kì môn độn giáp âm dương ngũ hành phức tạp vô cùng, thì liệu điều ấy có còn đúng không? Nếu đúng thì phải luyện mất bao lâu?? ”

Khiếu Hóa tăng đáp:

“ Vạn vật xoay vần, không thoát li khỏi bản chất của nó. Võ công cũng vậy, mà kì môn độn giáp âm dương ngũ hành hay đạo lí nhà Phật ta cũng thế cả mà thôi. Con hỏi câu này mà không nghĩ tiền nhân làm thế nào dung hội quán thông được các thuật số kia vào võ công, chẳng phải là bỏ gốc lấy ngọn hay sao? ”

“ Nhưng… ”

Khiếu Hóa tăng cười khà, nói:

“ Hương ạ, con rất nhanh trí, nhưng con nghĩ nhiều quá. Nếu như luyện võ mà chỉ xem đầu óc, thì chẳng phải tú tài nào cũng là cao thủ võ lâm hay sao? ”

Hồ Phiêu Hương im lặng, cẩn thận quan sát Tửu Thôn đồng tử.

Cái hắn đang làm không phải chiêu, không phải thức, không phải hư chiêu, chẳng phải biến chiêu…

Nhưng ấy cũng lại là một dạng bất động.Khiếu Hóa tăng bèn nói:

“ Tên mặt nạ quỷ này cũng là kì tài hiếm có đấy. Hắn dựa vào một câu tâm như tĩnh thủy của ông, mà tự mình ngộ ra được đạo lí “ vong ngã ” và “ vô chiêu ”. ”

“ Thế nào là vong ngã? ”

Khiếu Hóa nói tiếp:

“ Vô chiêu thì con đã hiểu rồi, không nói thêm nữa. Cái gọi là vong ngã tức là tạm thời quên đi tất cả thất tình lục dục, khiến tâm cảnh trở nên kiên cố không thể lay chuyển, ngũ giác trở nên sắc bén hơn bình thường. Tâm không dao động, không chiêu không thức, thế nên hắn mới không làm cho trận pháp biến hóa. ”

“ À. Thế cái mà Tạng Cẩu dùng là gì. So với gã thì ai hơn ai kém? ”

Hồ Phiêu Hương bèn hỏi, ngữ khí không giấu được vẻ bất mãn, cùng với ý so bì.

Ông sư ăn xin bèn đáp:

“ Cái của Tạng Cẩu cũng đi từ “ tâm như tĩnh thủy ” mà ra, nhưng của nó gọi là vô ngã. Nước lặng thì phản chiếu được cảnh vật, thế nên mới gọi là tâm như tĩnh thủy, chứ không đơn thuần chỉ là thuật tĩnh tâm tầm thường… Vô ngã, tức là coi như bản thân không còn tồn tại, trong lòng lặng như mặt nước. Toàn bộ biến hóa, toàn bộ chiêu số của đối thủ đều phản chiếu trong lòng, khi ấy đối thủ vừa động thì ta cũng đã xuất chiêu. ”

“ Nghe ông nói mà con thấy giống như phải đấu với bản thân mình trong gương, nhưng cái bóng trong gương có suy nghĩ vậy. Mà con thấy, thực ra bản thân trận này cũng là vô ngã. ”

“ Chính là thế. Bản chất của trận Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới này là một tấm gương. Con động tâm thì nó động, con xuất chiêu thì nó phá chiêu. Nhưng một khi vô ngã, tức là tự biến bản thân thành mặt nước phẳng. Con soi mình trên gương thì thấy bóng, nhưng con soi hai cái gương vào nhau thì chỉ có ảo ảnh vô hạn. Lúc này ai động trước, kẻ đó mất tiên cơ. ”

Hồ Phiêu Hương vỗ tay, khẽ nói:

“ Tức là Tạng Cẩu cao minh hơn một bậc rồi! ”

“ Con nói vậy cũng đúng. Kì thực nước Nam ta trừ Hỏa Công Băng Bà đã mất tích, thì cũng chỉ có bảy người bọn ta ngộ được vô ngã mà thôi. Nhưng kìa, tên kia phá trận rồi. Xem ra Tạng Cẩu cũng khó mà tránh được trận chiến này. ”

“ Tránh được chứ. Ông xông ra khỏi trận là được rồi! ”

Hồ Phiêu Hương bèn nói.

Khiếu Hóa tăng cười híp mắt, đáp:

“ Ông mà làm thế, con lấy gì đảm bảo mình không bị tên này bắt? ”

Nói đoạn ông hất cái đầu trọc lốc về phía Gia Luật Sở Tài.

Hồ Phiêu Hương bèn thấp giọng nói:

“ Con tự có biện pháp. ”

Khiếu Hóa tăng đảo mắt, đoạn ngáp một cái:

“ Nhưng ông thích xem Tạng Cẩu đánh với thằng mặt nạ quỷ này cơ. ”

Hồ Phiêu Hương nghe thế bèn dẫm chân, xụ mặt, thầm nghĩ:

[ Thích xem mà ngáp ngắn ngáp dài! Hừ! Rõ ràng là Tạng Cẩu cố ý nhờ ông bảo vệ mình đây mà! Đáng ghét, mình mà lại cản tay cản chân cậu ấy ư? ]

Đoạn bất giác cô nàng phát hiện Tạng Cẩu làm thế cũng vì lo lắng cho mình, trong lòng liền thấy ngọt lịm như có chè lam tan trên đầu lưỡi. Lúc này cổ họng Hồ Phiêu Hương thì đắng chát cái vị khó chịu vì bị xem nhẹ, đáy lòng thì ngọt như có mật rót vào, lẫn lộn chẳng biết đâu mà lần, mới giận dỗi ngồi xuống.

Khiếu Hóa tăng nhìn cảnh này, cười phì một cái, thầm nghĩ:

[ Nhìn cái mặt kìa. Dỗi nhiều hơn giận thế này thì lão sư ăn xin này sắp được ăn cỗ cưới rồi. ]

Chương 254: Hồi hai mươi ba (22)

Tửu Thôn đồng tử quả nhiên cũng đã phá được trận.

Nhưng so với Tạng Cẩu, thì khó khăn hơn nhiều. Ít nhất trên người hắn đã trúng bốn năm đòn của mười tám người đồng, thương thế quả thực không hề nhẹ.

Tửu Thôn đồng tử ra khỏi trận, bèn phi nhanh về phía Tạng Cẩu, đao lăm lăm trên tay. Lúc này biểu cảm trên gương mặt hắn đã không còn điên cuồng như ở trên điện Thái Hòa, mà phi thường bình tĩnh.

Bình!

Hắn vừa động, nắm đấm của Tạng Cẩu đã thúc ngay vào dưới nách. Trong các kẽ ngón tay cậu chàng còn kẹp sẵn mấy viên Quỷ Diện phi châu bằng đồng đen. Tửu Thôn đồng tử quả nhiên cũng có động thái, dựng thẳng đao về phía nắm đấm. Đồng đen đánh lên lưỡi đao đánh cách một cái, Tửu Thôn đồng tử bị kình lực chấn lui về phía sau hai bước. Chân bước, nhưng tay đã múa đao vẽ một hình bán nguyệt, sống đao đánh văng ba viên phi châu Tạng Cẩu phóng ra.

Tửu Thôn đồng tử đỡ được ba đòn hiểm, thở hào hển.

Quả thực hắn phải kinh ngạc trước tốc độ phản ứng của Tạng Cẩu.

Lúc này như thể hắn lần nữa phải mặt đối mặt với trận của mười tám người đồng vậy. Vong ngã là tạm quên đi phần cảm tính, khiến bản thân có thể đưa ra quyết định lí tính hoàn toàn. Thế nhưng, quyết định có nhanh đến mấy, vẫn cần phải nghĩ! Một khi đã phải nghĩ, thì ắt sẽ chậm hơn bản năng một bước.

Mà Tạng Cẩu đã ngộ ra được vô ngã, bản thân cậu chàng hóa thành một mặt gương. Con người ta có nhanh cách mấy, cũng không thể thoát được hình ảnh phản chiếu của bản thân.

Lẽ nào hắn bị vượt mặt rồi?

Tửu Thôn đồng tử đột nhiên nổi giận, chân hắn bất giác bước về phía trước.

Tâm hắn vừa xao động…

Cốp!

Hai gối của gã lập tức trúng hai viên phi châu. Tiếng xương vỡ vang lên, Tửu Thôn ngã khuỵa, đao văng ra phía sau đến vài xích, cắm thẳng xuống nền nhà.

Bốn phía lặng im…

“ Tửu Thôn đồng tử… ta thắng rồi. ”

Tạng Cẩu thản nhiên nói.

“ Được… lần này ta thua. Thú vị lắm, Tạng Cẩu ạ. Nhà ngươi giờ đã đủ tư cách tiếp đao của ta rồi. ”

Tửu Thôn ngửa mặt nhìn trần nhà, cười vang.

Trước đó lúc phá trận gã đã trúng vài chiêu của người đồng, nếu không trận chiến này cũng sẽ không kết thúc chóng vánh như thế. Nhưng hắn thấy vui, vui đến mức sau bao nhiêu năm, cuối cùng nụ cười điên cuồng của gã cũng tắt, thay vào đó là sự thỏa mãn. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đó, đứng trước Tạng Cẩu trong trạng thái vô ngã, sự kích thích, cái đè nén đó hoàn toàn vượt xa khỏi tất thảy những gì hắn từng biết. Thậm chí… hơn cả lần đối diện với Trương Tam Phong…

Trận chiến này khác với thứ Tửu Thôn đã mường tượng khi cho Tạng Cẩu ăn huyết bồ đào. Thứ hắn nghĩ tới là một tràng cảnh man dại, máu tanh, dã man hơn nhiều.

Thế nhưng, trận chiến này còn khiến hắn thỏa mãn hơn những gì hắn tưởng tượng vô số lần.

Tửu Thôn đồng tử bèn lên tiếng:

“ Này… tại sao ngươi chống lại được dược tính của huyết bồ đào? ”

Tạng Cẩu nghe câu hỏi không đầu không đuôi của hắn, đầu tiên là hơi kinh ngạc, sau đó chợt hiểu rằng thứ nội lực vừa cương vừa tà của cậu chàng hẳn là có liên quan đến cái gọi là huyết bồ đào kia.

“ Có lẽ là ở hiền gặp lành. ”

Tạng Cẩu nhún vai.Cậu chàng biết Tửu Thôn vốn là muốn dùng huyết bồ đào để biến cậu thành kẻ cuồng sát như hắn.

Sau đó, có lẽ như hắn đã phát thệ, sẽ dùng đao hội đao với cậu, chiến một trận thật sảng khoái để giúp thanh đao của hắn rửa nhục.

Kì thực… thế này cũng tốt, không phải sao?

“ Ở hiền gặp lành sao??? Cũng phải… huyết bồ đào nếu người bình thường như ta ăn, sẽ hóa thành khí huyết cuồng bạo. Tuy là khí lực tăng mạnh, nhưng cũng khiến cho người ta khó mà giữ được tỉnh táo. Còn ngươi… khà, ngươi giữ dược tính của nó như nội lực trong người, giữ được bản tính… có lẽ là ý trời. ”

“ Ngươi nói thế ta lại tò mò, không biết trước khi ăn huyết bồ đào, Tửu Thôn đồng tử ngươi là người ra sao? ”

“ Quan trọng ư??? Tạng Cẩu, chớ vội mừng. Ta sẽ còn đến thách đấu với ngươi, chiến một trận công bằng. Dám không?? ”

Dám không à?

Tạng Cẩu ngẩng đầu…

Ánh mắt của cậu chàng… sau năm năm… vẫn cứ là ánh mắt của đứa trẻ trên điện Kim Loan ngày trước.

“ Lúc nào cũng hoan nghênh. ”

Tửu Thôn đồng tử ngồi nhỏm dậy, gỡ hồ lô rượu ở thắt lưng, quăng sang chỗ Tạng Cẩu, hất đầu như thể đang hỏi: “ Dám uống không? ”

Tạng Cẩu không đáp, mở nắp hồ lô, uống một hơi cạn sạch.

Sau đó cậu chàng dốc ngược hồ lô, thể hiện rằng nó đã trống rỗng, rồi quăng trả cho Tửu Thôn.

“ Vị đạo thế nào? ”

“ Nhạt… nhưng cũng hay. Rượu Trung Nguyên thì quá nồng, rượu của người Bồng Lai các người lại nhạt. ”

“ Thế thì lần sau tái chiến, ta phải uống một chầu rượu Đại Việt thật đã, coi như tiễn ngươi xuống suối vàng. ”“ Thế thì nhà ngươi còn phải đợi sáu mươi năm nữa cái đã. ”

Tạng Cẩu cười, đoạn gọi hai người Khiếu Hóa tăng và Hồ Phiêu Hương. Mười tám người đồng tự hiểu Khiếu Hóa có thể phá trận, đương nhiên là không ngăn cản gì. Ba người hai trẻ một già nối đuôi nhau đi lên tầng trên của tháp.

Tàng kinh tháp này của Thiếu Lâm kì thực là cấm địa, bình thường không cho người lạ qua lại. Song ba người Tạng Cẩu đã phá được trận, lại tự có bản lĩnh riêng, thành ra đối với tuyệt học võ lâm cũng không có ý tham lam. Ba người chỉ chăm chăm tìm cho được quyển Niết Bàn Kinh, để xem thánh tổ muốn nói điều gì.

Niết Bàn kinh quả thực là ở Thiếu Lâm tự, trên tầng cao nhất.

Tầng năm của Tàng Kinh tháp chỉ cất ba bộ kinh thư. Một là Tẩy Tủy kinh. Hai là Dịch Cân kinh.

Thứ ba là Niết Bàn kinh.

Nhưng đến lúc tận mắt trông thấy Niết Bàn kinh, cả ba vẫn không thể tin vào mắt mình.

Vì thứ ở trước mặt họ quả nhiên là một quyển kinh, nhưng lúc mó tay vào mới phát hiện tuyệt nhiên không phải bằng giấy.

Quyển Niết Bàn kinh này là một quyển đóng bằng đồng đen, mỗi trang sách là một lá thép mỏng như tờ giấy, ba cạnh bọc vàng để không gây sát thương. Chữ trên trang sách bằng thép được khắc rất tỉ mỉ, rồi tráng một lớp đồng đen lên trên. Nhìn từ xa quả thực không khác gì sách bình thường.

Khiếu Hóa tăng nhìn lướt qua mấy dòng chữ, rồi gật đầu:

“ Quả thực là Niết Bàn kinh của thánh tổ. ”

“ Tại sao ông biết? ”

Hai người Tạng Cẩu giật mình, đồng thời buột miệng hỏi. Chẳng lẽ Khiếu Hóa tăng từng đọc Niết Bàn kinh rồi hay sao?

Ông sư ăn xin chẳng hề trách cứ, nói:

“ Hai đứa này lạ. Kinh quý như thế, thánh tổ chẳng lẽ không để lại một bản chép tay ở nước Nam hay sao? ”

“ Thế chẳng phải chúng ta đến đây phí công à? ”

Tạng Cẩu gãi đầu.

Cậu chàng nghĩ lại năm năm qua đau khổ phá trận vượt tháp mà muốn bật khóc.

Hồ Phiêu Hương bèn gõ đầu cậu chàng một cái, mắng:

“ Khi không lại tốn bao nhiêu tâm huyết và công sức đi làm một quyển sách tinh xảo thế này, để ở nước người, thánh tổ bị hâm chắc? Ông í mà ngố như cậu thì đã chẳng làm đến chức quốc sư. ”

Khiếu Hóa tăng ho khan, nói:

“ Tạng Cẩu tất nhiên chẳng làm được chức quốc sư, nhưng chức phò mã thì chưa chắc đâu. ”

Hồ Phiêu Hương bị trêu, tai đỏ thấu lên, sẵng giọng nói:

“ Người xuất gia gì mà nói linh tinh suốt, con không chấp ông. ”

Chương 255: Hồi hai mươi ba (23)

Khiếu Hóa tăng cười khà khà, nói:

“ Tạng Cẩu. Con thử nghĩ xem, sách này nếu đã do bàn tay thánh tổ Minh Không làm, ắt hẳn là có cơ quan huyền diệu. Con thử xem có tìm được thứ gì không? ”

Tạng Cẩu gãi gáy, lẩm bẩm:

“ Cũng đúng. Sách giấy thì làm sao giấu được cơ quan gì? ”

Thế là ba người cẩn thận đặt quyển kinh xuống.

Hồ Phiêu Hương lướt mắt qua những dòng kinh văn, chỉ thấy lí luận có phần bình phàm, có lẽ còn thua mấy bài kinh đọc trong các chùa làng. Tạng Cẩu thì vừa xem, vừa lẩm bẩm:

“ Quái… sao đọc kinh mà cứ có cảm giác trong này giấu võ công. Nào quyền chưởng, nào binh khí ám khí là thế nào? ”

Khiếu Hóa tăng bèn nói:

“ Con nói không sai. Một thân bản lĩnh của ông cũng là từ quyển kinh này mà ra. ”

“ Hả?? Ông nói đây là bí tịch võ công? ”

Ông sư ăn mày cười cười, nói:

“ Cũng không hẳn. Phải nói là năm xưa thánh tổ sang Thiên Trúc cầu được quyển kinh văn này mang về. Vốn dĩ đây là quyển kinh thư bình thường ở nước họ, nhưng chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào, trong lúc ngài dịch nó từ Phạn văn sang tiếng mình thì lại vô tình ẩn giấu toàn bộ lí giải cả đời mình về võ công vào đó.

Thành ra… mỗi người đọc kinh, cảm ngộ được đạo lí võ đạo do thánh tổ lưu lại thì lại ngộ được một loại võ công khác nhau. Mà có người lại chẳng ngộ được thứ gì. Chuyện này… không dựa vào thiên phú, mà phải xem vận may. ”

Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương nhìn nhau…

Vốn tưởng là hai người mấy năm gần đây đã nhìn đủ chuyện trên đời, chứng kiến không biết bao nhiêu là kì công quái kỹ. Chẳng thể ngờ được là trên đời còn có loại kinh văn quái đản đến thế.

Hồ Phiêu Hương đảo mắt, rồi nói:

“ Nếu tớ là thánh tổ, thì phải tính cả đến chuyện quyển kinh văn này lưu lạc xứ người mấy trăm năm. Chẳng may có người tinh khôn, hoặc ăn may lĩnh hội được manh mối tiếp theo về Rồng Không Đuôi thì người nước Nam mình ôm nhau chết sạch mất. ”

“ Ý con là… thánh tổ có cách đảm bảo rằng phải là người Nam mới tìm được cách phá hoàn toàn Rồng Không Đuôi… nhưng… Có rồi! Là chìa khóa Loa Thành! ”

Câu sau cùng là hai người họ đồng thanh reo lên.

Mọi người nâng quyển kinh, quả nhiên rờ thấy ở gáy có một chỗ lõm vào to vừa bằng quả quất.

Tạng Cẩu vội lấy chìa khóa Loa Thành ra, chám mặt trống vào chỗ khuyết trên gáy sách thì vừa như in, quả nhiên cả hai vốn là một thể. Ba người cùng nín thở một hơi, đoạn Tạng Cẩu khẽ dùng sức, vặn trôn trống một vòng. Tức thì, có tiếng cơ quan chuyển động lạch cạch vang lên.

“ Chuyện này… ”

Trước con mắt kinh hãi của ba người, những trang sách bằng thép bắt đầu bị cơ quan kéo lệch khỏi vị trí, dựng nghiêng lên. Tạng Cẩu xoay chìa khóa Loa Thành đến hết cỡ, thì những trang sách bằng thép đã xếp thành một đóa sen trắng đẹp lộng lẫy. Mà các con chữ trên thân sen cũng xảo diệu mà hợp thành một cái bản đồ Đại Minh! Nơi cánh sen dài nhất có ba chữ Thiếu Lâm tự được khoanh tròn.

Khiếu Hóa tăng nhìn lướt qua đóa sen một cái, nói:

“ Nếu ông không nhầm, thì tâm sen chính là điểm đến. Cũng có nghĩa là tiếp theo các con phải đến Tây An… tìm đến lăng mộ của Vạn Tín hầu? Hả??? Chẳng lẽ bí mật nằm dưới mộ của Thượng đẳng Thiên Vương, đức thánh Chèm Lí Thân? ”

Tạng Cẩu vừa nghe đến đây thì rùng mình, tóc gáy dựng đứng cả lên.

Bắt cậu chàng phải chui xuống mộ người chết?

Hồ Phiêu Hương hồ nghi nhìn Tạng Cẩu, lại nói:
“ Có ổn không đây… ông cũng biết Cẩu nổi tiếng là sợ ma mà. ”

“ Ai… ai sợ kia chứ…? ”

Tạng Cẩu thấy Hồ Phiêu Hương tỏ ý hoài nghi, bất giác thấy rất ngượng, bèn ưỡn ngực nói cứng. Nhưng giọng nói thì vẫn run run, rõ ràng không thể hoàn toàn che giấu được sự sợ hãi.

Hồ Phiêu Hương thấy cậu ta như thế, bất giác nổi tính trẻ con, bèn nói:

“ Thế cơ à? Chẳng biết ai hai năm trước bị dọa đến độ phát khóc cơ đấy. ”

“ Này! Đã hứa không nói chuyện ấy ra với ai cơ mà! Với lại… Hương dọa tớ chứ ai? ”

Khiếu Hóa tăng bèn thở dài, nói:

“ Đúng là uyên ương. Thôi, lão sư già không tiện nhìn hai đứa chàng chàng thiếp thiếp. Con bé con chắc đang đợi lão rồi. ”

“ Đợi đã? Bé con??? Lão Khiếu Hóa… không phải lão động lòng phàm, rồi… ”

Thấy hai người nhìn mình ánh mắt đầy cổ quái, Khiếu Hóa tăng bèn phủi tay, nói:

“ Hai đứa nói linh tinh cái gì thế. Con bé này bần tăng được một cố nhân giao phó, thấy nó đáng thương bèn nhận làm đồ đệ, tính đến nay cũng bảy năm rồi. ”

Rời khỏi Tàng Kinh tháp, Tạng Cẩu và Phiêu Hương bèn tiễn Khiếu Hóa tăng về quán trọ. Hai người vừa tản bộ, vừa giữ chặt lấy Niết Bàn kinh, nhìn lại nơi đã ở năm năm trời mà vừa vui vừa buồn.

Để có được quyển kinh thư này, cả hai đã trải qua không biết bao nhiêu là thử thách mới thành công.

Thế nhưng đột nhiên rời khỏi cái nơi đã sống năm năm trời, thì cũng không khỏi có phần lưu luyến.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương mới mười lăm, mười sáu. Năm năm đã là một phần ba quãng thời gian hai người có mặt trên đời rồi.

“ Ngày mai xuất phát nhé? ”
Hồ Phiêu Hương dừng lại, quay về phía Tạng Cẩu, đầu hơi nghiêng xuống. Lá xào xạc rơi sau lưng, ánh hoàng hôn đậu lên mái tóc đang bay múa, bất giác khiến người ta cảm thấy sau lưng Hồ Phiêu Hương là cả một vầng hào quang.

“ Được rồi. ”

“ Gì thế? Vẫn còn sợ à? Yên chí, xuống dưới đấy sợ quá thì nắm tay tớ này. ”

“ Ai… ai sợ cơ?? ”

“ Nhắc mới nhớ. Phải gói ghém cho Cẩu thêm mấy cái quần, xuống mộ mà ướt đũng thì còn có cái để mà thay. ”

“ Này! Ai đái dầm hả! Đứng lại!! ”

Lời tác giả:

_ Đã đăng hết hồi hai mươi ba. Hồi hai mươi tư sẽ bắt đầu được đăng ngay sau khi viết xong

_ Tính đến nay hai năm kể từ lúc bắt đầu đăng truyện này lên mạng. Có thể nói là một quãng thời gian dài…

_ Hai năm chỉ viết được 255 chương, khoảng nửa triệu chữ. So với những tác giả một năm viết ra cả ngàn chương, vài ba triệu chữ, thì quả thực là con số nhỏ. Có người nói viết chậm như thế, đối với văn mạng mà nói là thất bại. Có lẽ về doanh thu và lượt truy cập thì ấy là đúng. Bản thân tác cũng hiểu đăng chương thường xuyên, để tên truyện đập vào mắt người dùng internet càng nhiều, càng chăm chỉ quảng cáo thì càng có cơ hội có độc giả.

Song tác trước giờ vẫn tin rằng, thực ra về số lượng chữ thì cần đủ không cần nhiều, và Thuận Thiên Kiếm đã hàm chứa nhiều điều tác muốn truyền tải đến độc giả. Thiết nghĩ, “ quý hồ tinh bất quý hồ đa ” âu cũng là như thế.

_ Về phần sức mạnh, thì thực ra trước giờ truyện vốn không có cái gọi là cảnh giới. Mạnh yếu, thắng thua trước giờ nó còn phụ thuộc nhiều yếu tố ngoại cảnh lẫn nội tại, chứ nào có phải dựa vào cấp độ mà hơn thua như trò chơi điện tử? Thành thử bí cảnh – cơ duyên, tu luyện – đột phá đối tác cho rằng chỉ là thứ yếu.

Mà như đã nói ngay từ những ngày đầu, phương châm của tác là những chi tiết mà có bị xóa đi cũng không ảnh hưởng đến cốt truyện, thì ngay từ đầu cũng không cần thiết phải đưa vào làm cái gì.

_ Thuận Thiên Kiếm – Rồng Không Đuôi có năm người cần tri ân thì ba đã lần lượt khuất núi vào tháng bảy năm ngoái, tháng mười năm ngoái và tháng hai đầu năm nay, ấy là ông nội, bà ngoại và cụ Kim Dung… Nếu nói động lực để viết không bị ảnh hưởng thì là nói dối.

Người thì cũng đã ra đi, chỉ có cố công viết cho thật hay, mới là cách để vinh danh người đã khuất. Thành thử càng dụng tâm chau chuốt để viết, càng khó tránh khỏi chuyện truyện ra chậm.

_ Nhân có dịp có người hỏi tác tìm hiểu ra sao, thì sau đây là trình tự tìm hiểu tra cứu với độ ưu tiên giảm dần trong lúc viết của tác:

+) Về sự kiện lịch sử: chính sử - các bộ sử khác – truyện dã sử, tiểu thuyết lịch sử - truyện dân gian

+) Về nhân vật lịch sử: tác phẩm văn học thơ ca của người đó ( trừ những tác phẩm có tính ngoại giao) – chính sách quyết định của người đó đưa ra – truyện dân gian – chính sử - dã sử…v.v…

+) Về văn hóa như xưng hô, lời ăn tiếng nói: truyện dân gian – tác phẩm văn học – các nguồn sử liệu

Sở dĩ có trình tự như thế, là bởi tác muốn có một cái nhìn toàn cảnh và đầy đủ nhất có thể về giai đoạn đang viết. Tất nhiên, tác hãy còn trẻ, nghiên cứu còn chưa đầy đủ được như người trong ngành. Nếu trong quá trình viết có sai sót, cuối mỗi trường thiên tự nhiên sẽ có phần giải độc thông tin.

_ Bật mí nho nhỏ:

+) Đáng lí lúc bắt đầu viết tác chỉ định sẽ viết cỡ 200-300 chương, hai năm là hoàn thành. Nhưng hiện tại đã 255 chương, cũng đến thời gian hoàn công mất rồi nhưng truyện thì mới chưa đi hết một nửa. Có lẽ cứ cái đà này thiên thứ tư sẽ kết thúc ở khoảng 600-700 chương ngắn, tổng thời gian viết lên đến bốn đến năm năm. Tuy nhiên, tác thấy đáng, đáng từng giây từng phút, từng từ từng chữ một.

+) Hai câu tựa của mỗi hồi là một cặp câu đối, tác cố học theo cụ Nguyễn Khuyến để đối một Hán – một Nôm với nhau nhưng trình độ chưa tới, vừa viết sẽ phải vừa lục lại các câu tựa, chỉnh sửa nhiều lần.

+) Thiên thứ hai dự kiến sẽ kết thúc ở khoảng hồi hai mươi tư đến hai mươi bảy tuỳ thuộc vào sự kiện sau cùng của thiên: “ xuống mộ Thánh Chèm ”. Nhưng chắc chắn sẽ không quá ba mươi hồi.

+) Cái chuyện Trần Ngỗi ở hồi trước, thực ra là còn một lí do tác quên chưa báo. Trần Ngỗi có thể không phải vua giỏi, song ông cũng không phải hạng vô ơn, cái chuyện Trần Triệu Cơ là một thí dụ. Chẳng lẽ khi không ông tự nhiên lại hại chết người có công gây dựng cơ nghiệp cho mình vì nghe lời xúc xiểm của hai người chẳng biết từ đâu ra? Thế nên hồi hai mươi hai mới được viết như hiện tại…

+) Cái tên “ Điếu Ngư ” đặt cho cái thôn của Tạng Cẩu thực ra không phải tác giả gọi bừa, mà là có ẩn ý báo trước cũng như liên hệ nhiều mặt

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau