THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Hồi hai mươi ba (14)

Y thị lại đảo mắt, nghĩ thầm:

[ Một mình Hổ Vương đã khó đối phó, nay lại xuất hiện tên hòa thượng khốn kiếp kia khắc chế mình gắt gao. Lát nữa y đánh thức con nhãi trong kiệu, bốn đấu với hai thì thua chắc. Tên kia ốc không mang nổi mình ốc, lại là người Chiêm, chẳng việc gì phải bán mạng cho gã. ]

Đặng Ngọc Bình nghĩ xong, bèn nói:

“ Tôi và thần tăng vốn là chỗ hàng xóm láng giềng tắt đèn tối lửa. Lại có câu bán anh em xa mua láng giềng gần. Thôi được. Nếu thần tăng đã ra mặt thì tôi cũng xin nể ông ba phần mà rút lui. Các vị, bảo trọng. ”

Đoạn y thị chẳng buồn nhìn Chế Bồng Nga lấy một cái, cầm đàn Mộc Tinh lao thẳng vào mật thất.

Chế Bồng Nga gầm lên:

“ Khốn kiếp! Con đàn bà chết tiệt dám bán đứng tao? ”

Hổ Vương cười khẩy, nói:

“ Thế nào Chế Bồng Nga? Mùi vị bị phản bội không tệ đấy chứ? ”

“ Bản vương không phục! Không phục! Đều do người Đại Việt giảo quyệt xảo trá! Hổ Vương… ông cũng chớ có mừng vội! Hôm nay của ta chính là ngày mai của ông! Ông là người Miêu, ta là người Chiêm. Bọn chúng sẽ bán đứng ông như bán đứng ta hôm nay thôi! ”

Chế Bồng Nga gầm lên như quát, đoạn song chưởng cùng nâng lên. Trong thoáng chốc ấy mặt y bỗng đỏ gắt lên như gấc chín, đỉnh đầu có khói nhạt bốc lên. Toàn thân y run lên từng cơn, từng cơn, nói đoạn phun mạnh ra một búng máu tươi.

“ Mọi người cẩn thận! ”

Hổ Vương trông thủ thế của y thì đã hơi nghi nghi, lúc này thấy Chế Bồng Nga bỗng nhiên phun máu thì không còn nghi ngờ gì nữa, vội vàng tri hô để mọi người cẩn trọng.

Chế Bồng Nga bỗng nhiên nhảy vọt lên hai trượng, thoắt cái đã đến trước mặt Hoàng Chi Mai. Cô nàng không khỏi giật nảy mình, kinh ngạc trước tốc độ của gã. Chỉ thấy Chế Bồng Nga vung tay chém một cái, thủ đao lướt qua không khí lại vang lên tiếng rít gió như thần binh lợi khí rời vỏ.

Hoàng Chi Mai không kịp nghĩ nhiều, vội vàng dùng khinh công vọt người muốn né khỏi thủ đao của đối thủ. Thế nhưng đúng lúc này, đao khí trên bàn tay của Chế Bồng Nga lại biết mất.

Đầu ngón giữa của y lướt qua eo phải cô nàng một cái, rồi thu về cũng nhanh hệt như khi phát chiêu.

Hoàng Chi Mai đảo mắt nhìn xuống, thấy nơi trúng chiêu vẫn bình thường, thì không khỏi kinh ngạc.

Cứu Khổ thần tăng chưa từng qua chiêu với Chế Bồng Nga bao giờ, cũng không rõ hoàng gia Chiêm Thành có chiêu số gì lợi hại. Ông thấy tốc độ của đối thủ đột nhiên tăng vọt, thoắt cái đã đánh trúng Hoàng Chi Mai. Phải biết trước đấy chẳng bao lâu cô nàng còn vờn hắn như mèo vờn chuột. Tuy nói Hoàng Chi Mai bị bất ngờ, nhưng cũng tuyệt không thể phủ nhận rằng Chế Bồng Nga hiện tại thực sự rất nguy hiểm.

Duy chỉ có Hổ Vương là bình tĩnh.

Hơn ai hết, chỉ có ông hiểu rõ thứ đao chưởng này đáng sợ đến mức nào.

“ Á. ”

Hoàng Chi Mai kêu thảm một tiếng, miệng trào máu ngã vật ra đất.

Phụt. Phụt.

Máu tứa ra từ toàn thân cô nàng. Đầu, vai, cổ, lưng, cánh tay, đùi, cẳng chân… đều có máu đỏ lòm chảy ra. Thoáng cái bộ quần áo Hoàng Chi Mai đang mặc đã ướt nhẹp những máu.

Chế Bồng Nga cười khẩy, nói:

“ Nếu không phải có Phiên Thiên chân ngôn của Đề Lãm, nhà ngươi đã toi đời rồi. ”

Có lẽ để tránh chuyện đêm dài lắm mộng, Chế Bồng Nga đề khí nhào tới thêm một lần nữa. Đao khí ở bàn tay bốc lên ngùn ngụt, còn cách một gang cũng khiến cho da mặt thấy đau rát như bị tạt bởi gió mạnh.

Hắn động thân…

Nếu Cứu Khổ thần tăng muốn cứu người thì cũng phải động theo.

Chế Bồng Nga đã sớm biết điều này. Thực chất, y cũng chỉ chờ có thế.Lúc ông thiền sư khắc khổ vừa mới chuyển mình lao tới muốn cản chưởng đao thứ hai, thì Chế Bồng Nga đột nhiên quay lại vung mạnh bàn tay một cái.

Một nắm tàn hương văng vào mặt ông sư, miệng mũi trong một khắc này toàn là mùi tro đắng ngắt.

“ Chết đi! ”

Chế Bồng Nga cười gằn, hai bàn tay vận hết kình lực, vạch một đường chữ thập vào ngực ông sư.

“ Đại… sư! ”

Hoàng Chi Mai thấy toàn thân đau dữ dội như thể bị xé nát, đến thở cũng khiến hai lá phổi bỏng như miếng sắt nung đỏ. Mỗi lần hít vào, thở ra đều rất miễn cưỡng. Thế nhưng cô nàng vẫn cố ngóc đầu dậy để xem Cứu Khổ thần tăng.

Vừa kịp lúc thấy ông trúng một đòn ngay trước ngực.

Chỉ mới bị chém sượt qua eo mà Hoàng Chi Mai đã bị đao khí phá thể, trọng thương vô lực. Nếu trúng một chiêu chính diện nặng như Cứu Khổ thần tăng.

Thực không dám tưởng tượng…

Hổ Vương bèn nói:

“ Bình thường con người ta chỉ dùng không đến một phần lực đạo của cơ thể. Một thư sinh sức trói gà không chặt lúc cấp thiết có thể đẩy ngã cột đình, lưng cõng đá lớn, thực chất không phải lực lượng từ trên trời rơi xuống, mà từ bên trong phát ra. Bản thân y từ đầu đã sở hữu thứ sức mạnh ấy, chẳng qua không thể vận dụng một cách như ý được. ”

Đoạn, ông lại tằng hắng một tiếng, tiếp:

“ Kim Thiền thần công của Chiêm Thành và Phiên Thiên chân ngôn bản vương dạy cô thì khác. Kim Thiền thần công luyện đến mức cùng cực thì ngay cả cơ thịt còn có thể dịch chuyển, kinh lạc còn có thể di dời, gân cốt còn có thể co dãn, huống chi là lực đạo vốn dĩ không cố định?

Còn thủ đao kia chính là đỉnh cao nhất của võ học Chiêm Thành… tiềm kình. ”

Chế Bồng Nga rõ ràng nghe được những gì Hổ Vương vừa nói.

Lấy tính cách của y, thì không thể có chuyện im lặng như thế này được.

Y là kẻ rất kiêu ngạo, càng rất tự hào về nguồn gốc Chiêm Thành của mình. Lúc này hẳn là phải lên tiếng ba hoa, hoặc là châm chọc, hoặc là cười khẩy một cái ra chiều hiển nhiên mới đúng…Nhưng y không phản ứng.

Song chưởng vẫn đặt ở hai đầu vai của Cứu Khổ thần tăng không chém xuống tiếp được.

Lúc này gương mặt Chế Bồng Nga mới biến sắc.

Ngưng trọng hẳn!

Từng giọt, từng giọt mồ hôi to bằng hạt đậu bắt đầu đọng trên trán gã.

“ Chuyện… chuyện gì… ”

Hổ Vương nhếch mép, nói:

“ Tên này đường quang không đi, đâm đầu vào bụi rậm chứ sao! Cứu Khổ thần tăng đâu phải loại dễ đùa? ”

Quả nhiên…

Chế Bồng Nga và Cứu Khổ thần tăng cứ thế đứng bất động trong nửa canh giờ.

Cơn đau của Hoàng Chi Mai đã tạm lắng, đã có thể gượng ngồi dậy được. Nhìn sang, nhận thấy ánh mắt Hổ Vương thần thần bí bí thì cô nàng cũng đã nhận ra là ông đã trục xuất được toàn bộ Thất Bộ Li Hồn, đứng bất động chẳng qua là để đề phòng bất trắc mà thôi.

Lại dời ánh mắt về phía hai người Cứu Khổ thần tăng, thì phát hiện lúc này da mặt của Chế Bồng Nga đã tái mét. Hắn nghiến răng nghiến lợi, biểu cảm trên mặt vặn vẹo thành một vẻ đầy dữ tợn.

Hoàng Chi Mai không khỏi lấy làm kinh ngạc.

Cho dù có mặt đối mặt với Hổ Vương thì Chế Bồng Nga vẫn thủy chung giữ vẻ thản nhiên, thong dong. Cho dù có bị bất ngờ cũng có thể trấn tĩnh lại ngay, tưởng như hắn đã nắm được toàn cục trong tay. Thành thử, thấy y thất thố như thế trong tay Cứu Khổ thần tăng mà cô nàng không khỏi thấy hả lòng hả dạ.

Đồng thời, Hoàng Chi Mai cũng lấy làm hiếu kì, không hiểu Cứu Khổ thần tăng làm gì mà Chế Bồng Nga lại thất thố đến như thế.

“ Khốn kiếp! Bản vương không tin nội lực của lão vô cùng vô tận! ”

Chế Bồng Nga gầm lên, đỉnh đầu bốc khói mờ, mặt lúc đỏ lúc xám. Chân khí theo một tiếng quát này tràn ra, cuốn tung lớp bụi dưới chân bắn lên cao cả trượng. Điều ấy chứng tỏ gã đã vận công đến đỉnh điểm, khí lực nội công thậm chí cả khí huyết cũng đã điều động tới mức cùng cực.

Hổ Vương thấy thế vội quát:

“ Bồng Nga mau dừng tay! Nếu còn miễn cưỡng vận lực, đôi tay của ngươi sẽ phế! ”

Cơ thể máu thịt quả thực không thể gánh nổi sức mạnh cuồn cuộn nọ. Chỉ thấy tay áo Chế Bồng Nga phạch một cái nổ tung thành muôn mảnh, liền đó máu tươi thi nhau bắn ra thành từng đạo từng đạo tên máu. Máu vẩy đầy đất.

Đáng tiếc, mặc cho y gắng gượng bao nhiêu thì Cứu Khổ thần tăng vẫn đứng sừng sững, mặt không đổi sắc.

Đồng thời, tiếng của ông sư cũng nhàn nhã vang bên tai gã.

“ Thí chủ… tro tàn ở mắt bần tăng đã bị khí công của thí chủ thổi bạt đi. Nếu lúc này bần tăng phát chiêu, ắt tâm mạch thí chủ đứt đoạn. Xin thu tay cho…”

“ Hừ! Dùng chiêu truyền âm nhập mật, chứng tỏ thực tế ông bây giờ cũng chẳng khá hơn ta bao nhiêu, chẳng qua là cố gắng diễn trò để hai kẻ kia không phải lo lắng mà thôi. Hừ… tưởng bản vương ngu hay sao mà thu tay để ông câu giờ? Quỷ mới đi tin mấy lời nói hươu nói vượn của ông.

Chế Bồng Nga này không tin là ông còn lực phản kích! ”

“ Được. Thí chủ đã không tin là bần tăng có ý tốt, thì bần tăng đành chịu. ”

Cứu Khổ bần tăng thở dài, đoạn mở miệng quát một tiếng.

Chương 247: Hồi hai mươi ba (15)

Tức thì, Chế Bồng Nga cảm thấy đầu óc trống rỗng, đan điền chỉ còn một phiến hư vô. Công lực cả đời của y theo tiếng quát mà tan rã, như tuyết gặp than nóng, mây đón cuồng phong.

Một tiếng quát của Cứu Khổ thần tăng đã hóa tán toàn bộ nội lực của Chế Bồng Nga.

“ Không… tại sao? ”

Thủ đao trượt khỏi đôi vai ông sư, Chế Bồng Nga quỵ hẳn một gối, ngơ ngác.

“ Thí chủ đã tự trả lời rồi đấy. ”

Cứu Khổ thần tăng chắp tay, niệm a di đà Phật, đoạn lại quay sang chỗ Hổ Vương:

“ Hổ Vương, bây giờ bần tăng sẽ giải ma âm cho thí chủ trong kiệu. Bồng Nga xin giao lại cho ông. ”

Hổ Vương thở dài, đáp:

“ Đa tạ đại sư. ”

Ông chuyển ánh mắt sang Chế Bồng Nga. Lúc này y cũng đang nhìn chằm chằm vào ông, ánh mắt đầy hận ý.

“ Không phục à? ”

Câu nói của Hổ Vương như thể đổ thêm dầu vào lửa. Tức khắc, Chế Bồng Nga đã gằn giọng mà nói:

“ Còn phải hỏi hay sao? Đề Lãm… nhà ngươi đúng là kẻ thích lo chuyện không đâu, khi không chõ mũi vào chuyện của bản vương. Nếu không phải nhà ngươi xía vào, đám Đại Việt cạn tàu ráo máng thì chỉ độ năm năm nữa thôi, Đại Việt ắt phải diệt vong! Đều là do ngươi, do ông trời muốn diệt Chế Bồng Nga ta! ”

“ Vẫn chưa hiểu hả Bồng Nga? Hôm nay ngươi bị người tộc khác bán đứng, mà người Kinh lại xả thân che chở lúc bản vương hoạn nạn, là tại làm sao? Âu cũng bởi một chữ “ tâm ”. Trước giờ ngươi vẫn ôm mối nghi ngờ không chịu tin Cầm Ma, lại luôn lăm le chờ y thị sa cơ một cái là nuốt cạn nội lực của thị. Nhà ngươi vốn vô tình, sao còn trách người ta bất nghĩa? Thị không thừa cơ đâm nhà ngươi một nhát bản vương đã phải lấy làm lạ rồi. Bây giờ đổi lại là ngươi… tự thị thông minh mưu cao kế độc… Nếu như nhà ngươi ở vào vị trí của thị thì có bán mạng cho một kẻ tâm ngoan thủ lạt, lòng dạ rắn rết, không lúc nào là không nghĩ đến chuyện dùng mưu hèn kế hiểm hại người, đã vậy chẳng thể biết lúc nào người đó quay ra cắn cho ngươi một cái hay không? Người Kinh có câu “ nuôi ong tay áo ”, “ người khôn chọn chủ mà thờ ” hoặc như câu “ đất lành chim đậu ” đều hợp với chuyện này cả. ”

Hổ Vương chậm rãi đáp.

Chế Bồng Nga nghe đến đoạn này, bỗng hổ thẹn cúi đầu.

Hổ Vương lại tiếp:

“ Ngươi làm vua mà quên mất rằng kẻ ngu nhất thế gian cũng biết tìm đường sống mà đi. Ai sẽ theo kẻ lúc nào cũng rắp tâm hại người, không biết bao giờ đến lượt mình bị hại, hay là đi theo kẻ có nhân có nghĩa? Vậy thì nhân giả vô địch liệu có là trò cười hay chăng? Kì thực đạo dùng người chú trọng nhất không phải trí mưu, không phải võ lực, mà là một chữ “ tâm ”. Muốn nắm được thiên hạ, thì phải hiểu được lòng người trước đã. Chẳng phải năm xưa nhà ngươi đã nói cho bản vương câu này hay sao? Tiếc là… kẻ bản vương kính trọng năm đó đã chết ở Bình Than. ”

Cứu Khổ thần tăng nghe đến chỗ này, bèn tiếp lời:

“ Mô phật. Bần tăng có mấy lời muốn nói với Chế Bồng Nga, không biết Hổ Vương có thể nhường lời cho một chốc? ”

“ Đại sư chịu mở miệng vàng, Đề Lãm nào dám từ chối? ”

Cứu Khổ thần tăng gật đầu, đoạn thanh âm đều đều chói tai lại bắt đầu vang lên:

“ Bần tăng có mấy lời, thí chủ thấy lọt tai thì nghe, bằng không không cần phải để ý. Lão nạp ít nhiều đã sống ở đời bảy mươi năm, tuy không dám nhận là trên thông thiên văn dưới tường địa lí, nhưng cũng từng thấy không ít lần vật đổi sao dời bãi bể nương dâu… Bần tăng không hiểu đạo làm vua, nhưng nay tận mắt thấy thí chủ có lòng muốn hại Cầm Ma, bây giờ tự đào hố chôn mình chẳng ai đến cứu vốn là nhân quả tuần hoàn, sao lại lấy làm oán thán? Ông trời có mắt hay không thì bần tăng ngu muội mắt thịt ngươi trần không thể nào biết, nhưng bần tăng biết là người đời có mắt. ”

Chế Bồng Nga lẩm nhẩm:

“ Người đời có mắt… nhân giả vô địch… ”

Trước mắt y bỗng nhiên có ánh nắng vàng rực rỡ, bên tai văng vẳng tiếng thở hào hển của binh sĩ ngoài thao trường. Đã từng có một thời y cũng như ánh nắng kia… Mạnh mẽ, ấm áp.

Lúc này Hoàng Chi Mai cũng nói:“ Chế Bồng Nga! Tuy nhà ngươi tội ác chất chồng, ta chỉ hận không thể xé xác nhà ngươi ra làm nghìn mảnh. Nhưng cũng có câu Hoàng Chi Mai này phải nói. Liệu nhà ngươi có bao giờ nghĩ rằng lòng tham không đáy? Dã tâm của hoàng đế Trung Hoa chẳng dừng ở Đại Việt. Nuốt được nước ta, thì Chiêm Thành cũng môi hở răng lạnh hay chưa? ”

“ Đừng nói nữa. ”

Chế Bồng Nga thở dài.

Hắn biết kể từ khi Cứu Khổ thần tăng xuất hiện thì hắn đã đánh mất đại thế.

Hắn cũng đã đánh mất cái mặt nạ Phan Chiến Thắng.

Hắn mất cả cơ hội đông sơn tái khởi.

Nhưng những điều đó liệu có còn quan trọng nữa hay không? Có lẽ là không. Nhất là khi bản thân Chế Bồng Nga lại chợt nhận ra đến chính hắn cũng đã không còn nhận ra mình nữa. So với hắn của ngày xưa, đứng trên tiền tuyến chỉ huy thiên quân vạn mã, hắn của hiện tại thật nhỏ bé, xấu xí.

Hắn từng nghĩ mình là kẻ chủ mưu, người đứng sau màn giật dây… tấm mặt nạ hắn đeo lên chỉ là thứ ngụy trang cho con người thật sự của gã: kiêu hùng Chiêm Thành – Chế Bồng Nga.

Nhưng lại ngơ ngác phát hiện…

Phía sau tấm mặt nạ… trống rỗng.

Không có tấm mặt nạ tên Phan Chiến Thắng, hắn đã không còn giá trị nào cả.

Không phải Chế Bồng Nga. Chế Bồng Nga như ánh nắng mai đã chết trận ở Bình Than rồi. Hắn không xứng với ánh nắng ấy.

Cũng chẳng phải Phan Chiến Thắng. Phan Chiến Thắng thật sự sớm đã vùi thây ngoài biển. Chế Bồng Nga cũng không có mặt mũi nào đối diện với thuộc hạ của y, nhìn cơ đồ của y.

Hắn đánh mất chính mình rồi…

Hắn làm ra những chuyện năm xưa mình sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến.Rốt cuộc, Chế Bồng Nga cười vang:

“ Chỉ cầu không thẹn với lương tâm… nhưng lương tâm của ta ở đâu? Ha ha ha… chẳng qua ta chỉ lấy đại nghĩa, lấy lương tâm ra làm bình phong để bao biện cho toan tính của mình mà thôi. ”

Tóc hắn xõa tung, phủ lên nền đất lạnh lẽo.

Nắng đã tắt.

Nơi này bốn bề bị cửa sắt dày cả tấc bao bọc, vốn chưa hề có nắng lọt vào.

Ánh nắng là thứ Chế Bồng Nga đánh mất năm xưa… Là vinh quang, là tôn nghiêm, là bản lĩnh, là phong độ!

Hắn vươn đôi tay. Những ngón tay gầy guộc phản chiếu nơi đáy mắt bắt đầu run rẩy, tưởng như chính hắn cũng không thể ngờ được mình bây giờ lại đớn hèn đến vậy. Đôi tay gã chới với trong khoảng không như muốn chộp lấy cái vinh quang quá khứ thêm một lần nữa.

Nhưng chỉ loang loáng như một bóng mờ.

Chế Bồng Nga gục đầu, tay buông thõng.

Tiếng hắn vang lên chậm và đều. Giọng hắn van nài, khẩn khoản.

“ Xin các người cứ để Chế Bồng Nga chết ở bến Bình Than… đừng để hắn sống lại. Ít nhất… hãy để ta chết mà biết rằng mình đã từng như ánh nắng mai. ”

Hổ Vương thở dài.

Chế Bồng Nga đúng hay sai?

Có lẽ cách hắn làm là sai thật, là táng tận lương tâm. Nhưng nếu nhìn từ góc độ của hắn, của một người Chiêm Thành thì thực khó mà nói. Bởi, cả Chế Bồng Nga và Hổ Vương, hay như họ Hồ họ Trần… thực ra đều muốn làm những gì tốt nhất cho dân tộc mình, quê hương mình, đất nước mình mà thôi.

Chế Bồng Nga lại hỏi:

“ Hổ Vương, hãy thành thật cho ta biết, nếu ở vào tình cảnh của ta thì ông sẽ làm gì? ”

Hổ Vương đáp:

“ Bản vương cũng không rõ. ”

“ Nhưng ta thì hiểu. Ông sẽ không giống như ta. ”

“ Tại sao ngươi lại nói thế? ”

“ Vì ông bản lĩnh hơn ta, Đề Lãm ạ. Ta vì báo thù, mà không từ thủ đoạn. Còn ông có lẽ vẫn sẽ trả thù… nhưng sẽ đường đường chính chính mà làm. Ta từng nghĩ thế là ngu ngốc. Nhưng có lẽ… là do ta không đủ can đảm để thử mà thôi. ”

Đề Lãm đáp:

“ Đến lúc phải gánh vác vinh nhục quốc gia, vận mạng dân tộc như ngươi, thực ra bản vương cũng không biết có đủ bản lĩnh để giữ được mình hay không. Vì nếu lần này thua, thì cũng bằng với diệt tộc, mãi mãi chẳng thể trở mình. ”

“ Có lẽ… ấy mới là thứ dễ khiến người ta sa ngã nhất. Vì nước… vì dân… phải luôn để ở trong lòng. Nếu như chỉ treo trên đầu lưỡi, thì cũng là cái cớ để ta làm chuyện trái với lương tâm mà thôi. ”

Chương 248: Hồi hai mươi ba (16)

Chuyện Chế Bồng Nga đã giải quyết xong, Cứu Khổ thần tăng lại dụng công giải ma âm cho Trần Liên Hoa. Lúc cô nàng tỉnh lại, ngơ ngơ ngác ngác chẳng biết tại sao mình lại xuất hiện ở đây. Hoàng Chi Mai phải đến bên giải thích một thôi một hồi, Trần Liên Hoa mới đại khái nắm được chuyện gì xảy ra. Cô nàng thầm nhủ mấy năm trước mình nghe lời Chế Bồng Nga chặn đường Bạch Thanh Lâu và Tạng Cẩu ý đồ giết phứt hai người, chiếm đoạt Lục Lâm thánh lệnh… Thế mà chàng thư sinh kia không để bụng, mạo hiểm cứu cô nàng ra khỏi sơn trang Bách Điểu thì trong lòng rất lấy làm áy náy.

Hoàng Chi Mai thấy thế, bèn nói:

“ Thầy khóa nọ vẫn dưới núi, không bằng chúng ta xuống cảm tạ họ một câu. ”

Thế nhưng lúc hai nàng vịn vai nhau qua được cái cầu sắt thì chỉ thấy bốn người Tứ Đại Minh Vương đang đả tọa dưỡng thần trong đình, còn Bạch Thanh Lâu và Nguyễn Trãi không thấy đâu nữa.

Sáu người nhìn nhau, đoạn xuống chân núi thu nhặt xác hai Tinh không may lâm nạn. Vừa đi, Tứ Đại Minh Vương vừa nói:

“ Chúng ta vừa trị thương, vừa nghe Bạch Thanh Lâu kể chuyện. Té ra trang chủ và Gà Tinh Mạc Viễn vốn là một bọn theo giặc bán nước. Bọn ta lúc đầu cũng không tin, nhưng gọi thân tín đến điều tra một hồi, thì quả nhiên tìm thấy dấu vết Mạc Viễn giao dịch với một đám sát thủ.

Té ra Gà Tinh bình thời thay y ra ngoài tìm bọn đâm thuê chém mướn, trong tối lùng sục tìm giết người họ Trần rất gắt. Gã khốn họ Phan kia thì thản nhiên điều động nhân thủ của sơn trang, danh chính ngôn thuận tìm người họ Trần về, ắt là có ý đồ đen tối. ”

Khổng Tước Minh Vương thở dài:

“ Hai kẻ này một trong tối một ngoài sáng, hai bút cùng vẽ, cơ hồ là áo trời liền chỉ. Chỉ trách chúng ta tín nhiệm y quá, chẳng hỏi đến chuyện trong trang mới để y ngang nhiên làm ra chuyện thương thiên hại lí táng tận lương tâm đến vậy. Cũng còn may hai vị Giản Định và Trùng Quang thoát được, bằng không trên dưới sơn trang ta có chết nghìn lần cũng chẳng đền nổi tội này. ”

Hoàng Chi Mai nghĩ về những chuyện gần đây, bèn chặc lưỡi:

“ Hèn chi hắn trọng dụng Gà Tinh như thế. Nhưng bốn vị hãy nghe tôi nói một lời đã… ”

Đoạn kể đầu đuôi chuyện trang chủ là giả.

Bốn vị Minh Vương nghe đến chỗ trang chủ thực ra là Chế Bồng Nga giả danh, quả thực kinh ngạc đến độ mắt trợn ngược miệng há hốc, mãi một lúc sau mới có thể lắp bắp hỏi lại:

“ Chuyện ấy là thực sao? ”

Hoàng Chi Mai nói:

“ Nếu không phải y giải trừ Kim Thiên thần công ngay trước mặt tôi, tôi cũng không dám tin. ”

Cô nàng chợt nghĩ cảnh cơ mặt của Phan Chiến Thắng đột nhiên di dời, thoắt cái đã hoá thành diện mạo của Chế Bồng Nga thì không khỏi rùng mình.

Hổ Vương đứng trên tảng đá trấn sơn, gió núi thổi tóc bay phần phật. Cứu Khổ thần tăng đứng sóng vai với ông, mắt nhìn ra phương xa.

[ Lời Thiên Cơ lão đạo nói hai mươi năm trước rốt cục đã thành sự thật. Chế Bồng Nga là một trong hai ngôi tử tinh tái sinh… họa hại Đại Việt. ]

Cứu Khổ thần tăng không khỏi nhớ lại cái thuyền thúng lênh đênh giữa hồ Tây, trong đêm trăng vằng vặc, ba tông sư của nước Nam bấy giờ ngồi luận anh hùng. Hiện tại Thiên Cơ lão đạo giả biệt vô tăm tích, Quận Gió gặp nạn ở thành Tây Đô làm ông không khỏi thấy bùi ngùi.

Hổ Vương chợt lên tiếng:

“ Đại sư, ông nói thử cho tôi biết xem, cây đàn Mộc Tinh đó rốt cuộc có công dụng gì? ”

Cứu Khổ thần tăng thở dài, đáp:

“ Chuyện này vốn truyền lưu từ thời thượng cổ, không biết thật giả được bao nhiêu, song cũng xin kể ra đây cho Hổ Vương. Ông biết chuyện Con Rồng Cháu Tiên của người Kinh chứ? ”“ Biết. ”

Hổ Vương đáp gọn, tự hỏi chẳng lẽ đàn Mộc Tinh lại có liên hệ gì tới tổ phụ tổ mẫu của người Đại Việt là Lạc Long Quân và Âu Cơ hay sao?

Cứu Khổ thần tăng bèn tiếp:

“ Tương truyền năm xưa Lạc Long Quân từng giết ba con yêu quái là Ngư Tinh, Hồ Tinh và Mộc Tinh. Ngư Tinh bị chặt xác làm ba. Khúc đầu hoá thành Cẩu Đầu sơn, khúc thân thành Cẩu Mạn cầu còn khúc đuôi thành đảo Bạch Long Vĩ. Cái đầm năm xưa Hồ tinh trú ẩn cũng thành Tây hồ bây giờ. Duy chỉ có Mộc Tinh là khó đối phó. ”

Nhà sư dừng một chốc, rồi tiếp:

“ Con mộc tinh này vốn là cây thần, sau khi chết khô đi thì chánh khí chí dương của nó hoá thành tà khí chí âm. Thành ra cây tinh này luyện thành thuật điên đảo âm dương đại đạo khiến không một thần tiên nào dù pháp lực cao cường đến đâu hàng phục nổi. Lúc đó tổ phụ Long Quân dùng hết tài phép cũng không thắng được. Ngài mới dùng đến nhạc khí cồng chiêng trấn bay hồn phách của cây tinh ra khỏi thân thể. Phần hồn ác niệm chửa tan, hoá thành quỷ dữ, hiệu là Xương Cuồng. ”

Hổ Vương nghe đến chỗ này thì nhíu mày, hỏi:

“ Ý đại sư là đàn Mộc Tinh là được đẽo từ cái xác của cây tinh? ”

“ Tương truyền là thế. Lạc Long Quân dùng râu rồng làm dây đàn, đặng trấn áp ma khí trên cái xác Mộc Tinh chưa tan. Thế nhưng Mộc Tinh là yêu vật thượng cổ, tuy là hồn phách đã không còn ở đấy, nhưng đàn Mộc Tinh hãy còn lưu lại thuật đảo ngược Âm Dương, mê hoặc nhân tâm của nó. ”

Cứu Khổ thần tăng kể đến đây, chợt cảm khái niệm “ A Di Đà Phật ”.

Hổ Vương cười nhạt:

“ Mấy chuyện thần quái này ông kể cho bọn trẻ con chúng nó còn thích, chứ bản vương trước chẳng tin. Mà lại nói, nếu cây đàn ma quỷ này có tà, thì tại sao Long Quân không huỷ nó đi? ”

Cứu Khổ thần tăng bèn đáp:
“ Thực ra, còn phải xem đàn được dùng vào việc gì. Năm xưa ở Mê Linh hai chị em Trưng vương tìm được đàn này, tự sáng tạo ra một khúc Chiến Hoả. Nhạc vừa tấu, tức thì chính khí lẫm nhiên, quân Nam nghe tiếng thì sĩ khí như hồng, ai nấy đều không còn biết gì đến chữ sợ. Quân Hán thì bị tiếng đàn ảnh hưởng, dũng khí mất sạch. Hai Bà Trưng dựa vào nó mà đánh tan Tô Định, đại phá Luy Lâu, lập ra nước Lĩnh Nam. Tuy huyền sử nhiều phần huyễn hoặc, nhưng Hổ Vương ông thử nghĩ xem, nếu không có một chút sự thật thì liệu Cầm Ma Đặng Ngọc Bình có tốn công tốn sức làm bao nhiêu chuyện để lấy được đàn? ”

Hổ Vương gật đầu một cái, rồi lại trầm ngâm.

Quả thực, cứ nhìn phản ứng của Cầm Ma lúc thấy đàn Mộc Tinh, có là kẻ ngu cũng biết y thị đã nhắm vào nó ngay từ đầu.

[ Cứu Khổ thần tăng vốn kiệm lời, không phải người thích nói chuyện suông. Chứng tỏ ông phải có ý gì mới kể chuyện mới nãy cho ta. ]

Hổ Vương cẩn thận nghĩ về những chuyện xảy ra trong đại sảnh, câu chuyện mới nãy thần tăng kể, lại cân nhắc cách làm người của hai người Chế Bồng Nga, Đặng Ngọc Bình…

Có một câu của Chế Bồng Nga khiến ông chú ý, nhưng trước đấy không rõ vì sao hắn lại nói như vậy.

Nếu không muốn làm vua ngang nhau, thì nhà ngươi làm chó cho bản vương sai sử là được rồi…

Rốt cuộc, ông nhìn sang ông sư già, hỏi bằng giọng hồ nghi:

“ Ý đại sư là đàn Mộc Tinh mà dùng để tấu khúc Thất Tuyệt thì có thể mê hoặc thần trí người ta, khiến kẻ khác phụng sự cho mình? ”

Cứu Khổ thần tăng bèn đáp:

“ Hổ Vương ông có chỗ chưa biết, thực ra khúc Thất Tuyệt chỉ là bản lĩnh nhập môn của Tuyệt Tình điện. Thứ chỉ kiếm thị dùng để đánh bần tăng mới là công phu tinh tuý chân chính. Bọn họ xưng đó là Đoạt Hồn Tiên Kiếm. Thứ Ma Âm khiến Trần thí chủ hôn mê không tỉnh lại được là do kiếm chỉ này phát ra. Hổ Vương bây giờ ông thử nghĩ xem, lúc đó ông trúng Thất Bộ Li Hồn không thể di chuyển. Nếu Cầm Ma đứng ngay trước mặt, dùng thủ pháp Đoạt Hồn Tiên Kiếm thì ông chịu nổi không? ”

Hổ Vương nghĩ đến viễn cảnh đó, không khỏi rùng mình.

Nếu như Cầm Ma, Chế Bồng Nga còn thêm cả ông vào, thì đúng là đại hoạ của võ lâm.

Hổ Vương chợt hiểu ra, nói:

“ Đoạt Hồn Tiên Kiếm liệu có can hệ gì tới tâm tình của kẻ bị thi pháp hay không? Tỉ như phẫn nộ, uất hận… hoặc giả tuyệt vọng. Nếu thế chẳng trách Chế Bồng Nga thản nhiên để tôi biết mình trúng phải độc gì. ”

Cứu Khổ thần tăng đáp:

“ Bần tăng không dám nói bừa, nhưng dựa trên hành vi của Cầm Ma, khả năng này có vẻ rất cao. ”

Hổ Vương bèn tiếp:

“ Thì ra hai kẻ này vốn dĩ muốn dùng Đoạt Hồn Tiên Kiếm để dùng Trần Liên Hoa thật làm bù nhìn, thuận tiện nuốt lấy thế lực của phái Long Đỗ xưng bá phe Quần Hào, nhưng không hiểu sao lại thất bại. Cuối cùng cô bé kia run rủn làm sao được Bạch Thanh Lâu cứu thoát. ”

Hai người nhìn nhau một cái, rồi bỗng cùng phá lên cười.

“ Hậu sinh khả uý! Thật là hậu sinh khả uý. Đúng là con hơn cha là nhà có phúc. Hai chúng ta đã già rồi. ”

Cảm khái một lúc lâu, tiếng cười của hai tông sư dần lặng vào cơn gió núi heo hút, heo hút…

Chương 249: Hồi hai mươi ba (17)

Cứu Khổ thần tăng chợt ho khan một tiếng, nói:

“ Hổ Vương này. Bần tăng nhớ kể từ sau chuyện có phản đồ ăn trộm Phiên Thiên chân ngôn xuống miền xuôi làm mưa làm gió, thì tổ tiên của ông từng hạ lời thề: tuyệt không để chân ngôn truyền ra ngoài. Nhưng nay Hoàng thí chủ đã biết mười tám câu… Ông không định giết người diệt khẩu đấy chứ? ”

Hổ Vương đảo mắt trợn trừng, thầm mắng: [ Tiên sư nhà ông! Nếu không phải ông đến chậm thì bản vương cần phải truyền chân ngôn cho người ngoài sao? ]

“ Tuy là lúc đó sự cấp tòng quyền, nhưng lời tiên tổ cũng không thể làm trái. Ôi chà… ”

Thấy Hổ Vương xoa hai bàn tay vào nhau, Cứu Khổ thần tăng bất giác giật mình, vội nói:

“ Này Hổ Vương. Tuy là tôi với ông có mối giao tình không cạn, nhưng nếu ông thực sự có ý định giết Hoàng thí chủ thì bần tăng buộc phải thất lễ đấy. ”

Hổ Vương thấy vậy bèn cười vang, nói:

“ Ông sợ cái gì? Bản vương chẳng phải loại thích thú chuyện giết chóc. Đến nước này thì chỉ còn cách bảo cô nàng đừng truyền chân ngôn cho người khác vậy… ”

Tuy là nói vậy, nhưng trong lòng Hổ Vương thì cũng đang nóng như có lửa thiêu. Ông thầm nhủ trong dạ:

[ Chết thật. Muốn vẹn lời tiên tổ thì thực ra chỉ có cách cưới phứt cô nàng về thôi. Nhưng Hoàng Chi Mai cơ hồ chỉ lớn hơn con Ngọc Trần có vài tuổi, khéo người ta lại bảo Hổ Vương này già không nên nết, tuổi chạc ngũ tuần còn ham chơi trống bỏi thì đúng là uy danh nửa đời trôi tuột xuống hố phân. Huống hồ, lại không biết cô nàng đã chồng con gì chưa. ]

Nghĩ đến đấy thì Hổ Vương thoáng ho khan mấy tiếng, vội vã đổi chủ đề:

“ Thần tăng định xử trí Bồng Nga ra sao? ”

“ Nội công y đã bị bần tăng hoá tán mất sạch, mà lúc nãy bắt mạch cho y thì bần tăng phát hiện kinh lạc của y sớm đã đứt đoạn mấy chỗ, hình như lừ vết thương cũ chứ chẳng phải gần đây mới bị.

Y xem chừng cũng chẳng còn thiết sống nữa. Chẳng bằng để lão nạp dẫn y về Nam Trúc Lâm, hi vọng cảnh chùa thanh tịnh, kinh mõ sớm chiều có thể khiến y bình tâm lại. ”

Cứu Khổ thần tăng vừa niệm Phật, vừa nói.

Hổ Vương nghe vậy bèn gật gù, đáp:

“ Được thế là tốt nhất. ”

Rốt cuộc ông cũng hiểu vì sao Chế Bồng Nga lại luyện thứ tà công hút nội lực của kẻ khác. Kinh lạc của y sớm đã không còn toàn vẹn, khiến cho hai vòng chu thiên không khép kín được nữa. Như thế chẳng những nội lực hao tổn lớn, lại còn chẳng có cách nào luyện lại những chân khí đã mất kia.

Hai người đến gặp Hoàng Chi Mai và bốn người Tứ Đại Minh Vương. Lúc này bốn Tinh của sơn trang Bách Điểu chỉ còn mỗi Phượng Hoàng tinh là sống sót, trang chủ lại lộ ra là kẻ tử thù của quốc gia, quả thực khiến người ta tâm tàn ý nguội.

Trần Liên Hoa hôn mê lâu ngày, đến giờ vẫn chưa đi lại bình thường được. Song, lúc thấy hai người Hổ Vương ở cuối đường núi cô nàng vẫn cố gượng vái họ ba vái.

Cứu Khổ thần tăng chỉ niệm Phật, còn Hổ Vương thì cười khà khà, đáp:

“ Người cô bé cần cảm ơn thực ra không phải hai người bọn ta. Nhưng chắc cô cũng biết rồi. ”

Cứu Khổ thần tăng lại nói với năm người của sơn trang Bách Điểu:

“ Lần này người nhà họ Trần cùng bạn bè trên giang hồ gặp nạn chết oan chết uổng cũng phải mấy trăm mạng. Tuy nói không biết không có tội nhưng dù sao các vị cũng có một phần trách nhiệm. Nay bần tăng thấy chư vị nên xây cho họ một từ đường ở sơn trang, ngày đêm hương hoả để an ủi người đã khuất. ”

Tứ Đại Minh Vương nói:

“ Chuyện ấy đã hẳn. Cũng nhờ thần tăng và Hổ Vương đến kịp, nếu không tội của bản trang thật là to bằng trời. Năm người bọn tôi lại có một yêu cầu quá phận, không biết thiền sư có thể giúp cho? ”

“ Các vị cứ nói. ”

Hoàng Chi Mai bèn nói:

“ Hi vọng thần tăng có thể nán lại ít bữa, làm lễ siêu độ cho những người chết oan. ”

“ Chuyện ấy thì bần tăng sao lại từ chối? ”

Tứ Đại Minh Vương bèn xin cáo lui để xử lí thi thể của tân khách, cũng như ba Tinh tử nạn. Bốn người Hổ Vương, Cứu Khổ thần tăng, Hoàng Chi Mai và Trần Liên Hoa nói chuyện thêm một chốc, không khí đã bớt phần tang tóc thương tâm.

Lúc này lại bỗng nhiên có một đệ tử trong trang chạy đến, báo với Hoàng Chi Mai:

“ Hai vị tông sư, Trần bang chủ. Ban nãy đệ tử y lệnh ngài cẩn thận giám sát cái người nọ, thì thấy y đã thất thểu đi đến sau núi, đoạn đền Đuổm. ”Mọi người đều lấy làm lạ, bèn theo sát hướng y chỉ mà đi.

Đền Đuổm là chỗ thờ thánh Đuổm – hay Dương Tự Minh – phò mã thời Lý.

Hàng năm vào mùng sáu tháng Giêng, mỗi lần đền mở hội là dân sống dưới chân núi lại nô nức trảy hội, nhân khí rất vượng. Tiếc là bây giờ đương buổi loạn lạc, phương bắc nằm dưới quyền quân Minh, dân làng không bị bắt đi làm lính lác, phu phen thì cũng phải bỏ đi hầu hết.

Chế Bồng Nga khi không chạy đến chốn này làm gì? Chẳng lẽ y phát rồ?

Đền Đuổm bỏ hoang đã hơn một năm, hiếm người lui tới, thành thử chốn linh thiêng lắm người qua lại thuở nào bây giờ xác xơ tiêu điều, cây cỏ mọc um tùm lan cả ra ngoài tường vây… Khói hương đã vắng, chuông sớm chẳng còn, chỉ có quỷ khí là thêm phần sâm nghiêm khiến người ta chùn chân sởn gáy.

Hoàng Chi Mai thấy hai người Hổ Vương trầm ngâm, tưởng là họ không hiểu vì cớ gì ngôi đền nằm ngay cạnh sơn trang Bách Điểu mà nay hoang tàn đến độ này, bèn giải thích:

“ Dạo gần đây thôn dân đều chạy loạn cả, ruộng hoang chẳng ai cày bừa, đệ tử trong trang số lớn đã điều hết ra ngoài làm rẫy, chẳng còn hơi sức đâu mà ghé qua đây. ”

Hổ Vương không đáp, mà nhìn sang Cứu Khổ thần tăng, thấp giọng:

“ Thần tăng có thấy không? ”

“ Ý Hổ vương là đám quạ kia? ”

“ Xem ra ông đã nhận ra. ”

Hoàng Chi Mai và Trần Liên Hoa bèn hỏi:

“ Quạ thì có gì mà lạ? ”

Hổ Vương bèn đáp:

“ Có quạ cố nhiên không lạ, nhưng nơi này là chốn miếu đền, bây giờ có nhiều quạ như thế này tụ tập, con nào con nấy béo quay béo múp giữa cái thời cơm không đủ mà ăn này thì không thể là chuyện bình thường được. ”

“ Trong miếu có xác người? ”

Hai người Trần Liên Hoa kì thực không phải ngốc, chẳng qua là nhãn quan không thể bì được với Hổ Vương Đề Lãm vốn quen sống ở núi rừng, nuôi thú làm vui. Lúc này được ông cảnh tỉnh, lập tức đoán ngay ra được vấn đề.

Bốn người nhìn nhau một cái, đoạn cùng nhau đạp cửa xông vào.

Lúc này đền Đuổm quả thực đã biến thành một nơi luyện ngục.
Phóng mắt nhìn bốn phía, đâu đâu cũng thấy xương trắng chất đống. Sân miếu trước là nơi hội hè vui chơi thì bấy giờ chỉ thấy từng mảng từng mảng máu khô đen két lại vào đá. Xương trắng trên nền máu đen càng trắng ởn, máu đen dưới đống bạch cốt càng đen kịt, quả thực chỉ có thể dùng từ kinh khủng để mà hình dung. Hổ Vương lướt mắt qua mấy chỗ, phát hiện xương có cái to có cái nhỏ chẳng hề đều nhau, bèn quát lớn:

“ Mẹ kiếp! Có cả trẻ con chưa đầy tháng!!! ”

Cứu Khổ thần tăng đến gần một bộ hài cốt chết gục ở đầu tường, vừa niệm Phật cầu cho vong linh thứ tội, vừa lần vào sờ lên xương cốt người xấu số. Được một chốc, ông bèn thở dài:

“ Xương gãy từ trong gãy ra, quả thực là dấu vết độc môn của tiềm kình Chiêm Thành. Bần tăng ban nãy đã chịu hai đao của Chế Bồng Nga, tuyệt không thể nhầm lẫn được. ”

Hoàng Chi Mai bèn che miệng, nói:

“ Lẽ nào cái gọi là Trần gia trang thực chất là đền Đuổm này sao? ”

Bốn người nhìn nhau, đều thấy ấy là có lí.

“ Còn Chế Bồng Nga đâu? ”

Lúc này, Trần Liên Hoa đột nhiên lên tiếng.

Mọi người vốn còn đang chìm trong đủ loại tư vị vì tràng cảnh máu tanh trong miếu, lúc này cũng đều tỉnh ngộ mà kêu to một tiếng.

Đúng vậy! Chế Bồng Nga đâu?

“ Mau đi tìm! Trong viện hẳn là có mật đạo! Y vừa bị tán công, cơ thể suy nhược không chạy xa được… ”

Hoàng Chi Mai vội vàng lên tiếng.

Trần Liên Hoa gật đầu một cái, tỏ vẻ đồng tình.

Cứu Khổ thần tăng vẫn chưa động thân.

Duy chỉ có Hổ Vương là thở dài:

“ Không cần tìm nữa. ”

Đoạn, ông chậm rãi đến trước chính điện, đẩy cửa.

Dưới chân tượng thánh Dương Tự Minh, Chế Bồng Nga nằm ngửa trên tấm bồ đoàn, mắt trợn trừng trừng. Y bây giờ đã bị hóa tán mất nội công cả đời, thành thử hô hấp cũng trở nên giống với người thường. Nay cánh mũi y không còn phập phồng đều đều, đồng tử cũng bắt đầu giãn nở, đủ thấy quả thực đã tắt hơi tuyệt mệnh rồi.

“ Chuyện… chuyện này… ”

Ba người Cứu Khổ thần tăng nhìn nhau, nói không ra lời.

Hổ Vương bèn đến chỗ Chế Bồng Nga, cảm khái:

“ Bồng Nga ơi là Bồng Nga, nhà ngươi cứ như thế này mà chết, quả thực còn chẳng bằng năm đó nhắm mắt ở bến Bình Than… ”

Đoạn, ông đưa tay vuốt mắt cho y.

Cứu Khổ thần tăng thấy y đã chết, bèn lắc đầu, niệm Phật.

Hoàng Chi Mai thì dậm mạnh chân, quát:

“ Khốn nạn! Nhà ngươi làm bao nhiêu chuyện đáng ghê tởm như vậy, tưởng cứ chết là hết chuyện hay sao? ”

Đáng tiếc là người chết không nghe được, cũng không đáp lại được. Bao nhiêu căm tức phẫn hận của cô nàng tựa hồ rơi vào bịch bông, chẳng có nghĩa lí chi cả.

Hổ Vương đang định đứng dậy, bỗng nhiên khựng người lại. Đoạn, ông lật cánh tay của Chế Bồng Nga lên.

Có chữ!

Chương 250: Hồi hai mươi ba (18)

Ấy là một chữ “ Cổ ” viết bằng máu.

Ban nãy Chế Bồng Nga nằm úp bàn tay lên chữ máu, thành thử ông mới không thấy được.

Tại sao y lại trút hết hơi tàn viết chữ “ cổ ” này? Và để làm gì? Người như Chế Bồng Nga chẳng làm chuyện thừa. Nếu y đã gắng gượng để lại một chữ này, lại lấy tay úp lên như sợ người ta lau mất, thì có thật là y đã tự vẫn hay đằng sau còn có kẻ giật dây?

Hổ Vương đứng dậy, quay đầu nhìn ra phía ngoài. Đầu ngọn cây, ánh dương cuối cùng của buổi chiều đang tàn chớm lóe lên một cái.

Thời loạn…

Thực chất chính là như thế.

Ai cũng là con cờ trên bàn cờ của kẻ khác, nhưng lại là người chơi cờ trong bàn cờ của chính bản thân mình. Xoay xoay vần vần, một nước đặt xuống, ảnh hưởng hàng ngàn hàng vạn bàn cờ. Thế nhưng rốt cuộc ai là kẻ nắm được thời thế, ai lại là kẻ phá tan thế cuộc liên hoàn này??

Hổ Vương không biết, Cứu Khổ thần tăng không biết, mà hai cô nàng Hoàng Chi Mai lại càng không biết.

Có lẽ chỉ có ánh dương hấp hối nơi đầu cành là biết thôi.

Lại kể chuyện Tạng Cẩu và Phiêu Hương…

Có Khiếu Hóa tăng trợ trận, hai người yên tâm đánh một giấc đến tận sáng.

Gà vừa gáy tiếng đầu tiên, ba người hai trẻ một già đã nai nịt cẩn thận, tinh thần phấn chấn chuẩn bị lên tàng kinh tháp phá trận đoạt kinh.

Trong lúc Hồ Phiêu Hương chuẩn bị bữa sáng, Tạng Cẩu bèn lén lại gần Khiếu Hóa tăng, rỉ tai ông:

“ Hương trước giờ thường luyện công phu nội gia rất qua loa, thuần túy là dựa vào kì chiêu để thủ thắng. Con nói mãi mà cậu ấy chẳng chịu nghe… Có lẽ ông nói thì cậu ta mới xuôi. ”

Khiếu Hóa tăng cười thầm, lại nói:

“ Con vừa mới nứt mắt nội công đã đến mức cùng cực, tất nhiên không hiểu muốn luyện công phu nội gia gian truân khổ ải như thế nào. Con bé Hương tính tình nghịch ngợm, ngồi còn chả chịu yên được mấy lúc nữa là chịu khó luyện công. Nhưng yên tâm, Hương là đứa thông minh, con không cần nghĩ thay cho nó làm gì, tự nó biết cái gì là tốt cho nó. ”

Đoạn, ông lại thở ra, nói tiếp:

“ Còn nhóc chó, thực chẳng biết số nhóc nó ra làm sao. Nội lực của các đời Quận Gió vốn là thứ chí âm, Quận truyền công cho con lại là lúc chỉ còn một hơi tàn, đáng lẽ nội lực của nhóc phải đầy tử khí. Lúc nhóc vận công thì khó mà tự nhiên, không cẩn thận điều hòa có khi còn chết trẻ vì âm thịnh dương suy.

Nếu muốn trị tận gốc thì phải lấy một loại chân khí tương phản, mạnh tương đương để cân bằng. Nhưng nói dễ hơn làm. Nội lực của các đời Quận Gió tuy nói là chí âm, nhưng lại chính khí mười phần. Muốn đối nghịch được nó, chí dương không được chí cương không xong, mà là chí dương chí tà mới ổn! Nếu không phải lúc ấy tình thế hung hiểm, chắc Quận cũng không truyền công cho nhóc. ”

Khiếu Hóa tăng lúc này lại nhìn lên trời, chặc lưỡi:

“ Có lẽ là cát nhân thiên tướng. Hôm qua bắt mạch cho nhóc chẳng rõ vì sao trong người nhóc lại có thêm một luồng khí chí dương cực kì tà ác máu tanh. Nếu là người thường, có thứ này trong người chẳng mấy mà mê mất bản tính, trở thành kẻ giết người không gớm tay. Nhưng thứ này vào người nhóc, vừa vặn trị tận gốc ẩn họa của nội lực Quận Gió lưu lại, mà nội lực của Quận cũng lại áp chế nó luôn. Thành ra nhóc chẳng cần làm gì cũng có nội lực người ta luyện cả đời mới có… ”

Tạng Cẩu ngớ người ra, thầm nghĩ:

[ Mấy năm nay mình chỉ luyện nội công độc môn do thầy dạy thì lấy đâu ra nội lực chí dương, lại còn vô cùng tà ác? Hay là lúc mình ngất xỉu ở Lâm Nghi? ]Quả thực Tửu Thôn đồng tử cho Tạng Cẩu ăn Huyết Bồ Đào, mặt ngoài là cứu mạng cậu chàng, nhưng lại ngầm lưu lại ẩn họa. Nếu không phải tình huống của Tạng Cẩu có phần đặc thù, thì sớm đã trở thành kẻ giống như hắn, lấy giết người làm vui.

Ba người ăn uống xong xuôi, nghỉ ngơi thoải mái rồi, mới chậm rãi lên Thiếu Lâm.

Gió núi thiu thiu thổi, lá vàng xào xạc lướt qua bậc thềm đá dẫn lên núi.

Khiếu Hóa tăng leo được nửa chừng, thì dừng lại nheo mắt trông về phía cửa chùa, nói:

“ Hình như hôm nay Thiếu Lâm giới bị rất nghiêm mật. ”

Hồ Phiêu Hương bèn đáp:

“ Lần này đoạt kinh là chuyện trọng đại, khó tránh hai tên kia cũng tìm viện binh. Bỗng nhiên có một đám cao thủ đến trước cửa, muốn họ không giới bị cẩn trọng cũng khó. ”

Quả nhiên, lúc này trước cửa chùa đã đứng lố nhố hơn ba chục người, chia làm ba nhóm. Tất nhiên ấy là phe cánh của Tửu Thôn, Gia Luật Sở Tài, còn lại là võ tăng Thiếu Lâm.

Luận quân số, thì phía Thiếu Lâm tự là đông nhất. Ngoại trừ Nguyên Mãn đại sư trợ trận thì còn có hai cao tăng nữa dẫn đầu. Đếm đệ tử bình thường cũng lên đến hai mươi người.

Phe Tửu Thôn đồng tử ngoại trừ chính bản thân y đang nhàn nhã tựa vào một gốc cây, thì còn có Tỳ Mộc và Hổ Hùng quỷ. Gã Hổ Hùng quỷ thân cao to như hộ pháp, tay cầm lang nha bổng chính đang gườm ghè với võ tăng của Thiếu Lâm.

Gia Luật Sở Tài dẫn đầu một nhóm ba tên, gã nào gã nấy đều kì hình quái trạng vạn phần.

Một tên cao như cái sào, lại gầy nhẳng, tay chân chỉ có da bọc xương quắt queo như que củi. Y đeo một cây cung lớn sau lưng, nhưng lại không có ống tên. Tên thứ hai có dáng vẻ như thư sinh, mặt trắng xanh như người thiếu nắng lâu năm. Không thấy y mang theo khí giới gì cả, đoán chừng là một cao thủ đánh tay không.

Gã cuối cùng lại lùn tịt một mẩu, còn không cao bằng Tạng Cẩu năm mười tuổi. Ấy vậy mà y vác theo một thanh đao to quá khổ, riêng lưỡi đao đã dài bằng một thanh quan đao bình thường.Phải biết lâm trận đối địch, vũ khí không phải cứ dài nặng là hay. Quan trọng là sử dụng thoải mái, vừa tay. Chẳng thế mà ngay cả những võ tướng nâng được đá nặng trăm cân, nhưng lúc chọn binh khí thì lại lựa thanh chỉ bốn năm chục cân là cùng.

Thanh đao của tên nọ dài quá khổ, lúc vung lên sẽ rất vướng, hơn nữa rất chậm.

Ba người Tạng Cẩu đến trước cửa chùa, thi lễ với Nguyên Mãn đại sư.

Ba người nam thì tuấn lãng, nữ thì yêu kiều. Nếu không phải khi không tòi ra một lão sư mập mạp luộm thuộm phá vỡ đội hình, thì rõ ràng đây là phe dễ nhìn nhất trong ba phe.

Hai chục đệ tử Thiếu Lâm thầm nghĩ trong lòng như thế. Nhân thủ dưới trướng Tửu Thôn, Gia Luật cũng tỏ ý khinh thị. Cái ông sư nhìn mềm như cục bột, lúc này còn đang mải móc mũi với gãi lưng thì có thể lợi hại đến đâu?

Nhưng năm người lãnh đội của ba phe thì đều không hẹn mà chú ý đến Khiếu Hoá tăng.

Có câu, chân nhân bất lộ tướng. Thường chính những người trông như phổ thông bình thường chẳng có chút bắt mắt nào lại mới là kẻ có chân tài thực học. Huống hồ, cả Nguyên Mãn đại sư, Tửu Thôn đồng tử và Gia Luật Sở Tài đều rất xem trọng hai người Tạng Cẩu. Chẳng có lí nào mà viện thủ hai người mời đến lại là phường ăn hại giá áo túi cơm cho được. Thành ra, Khiếu Hóa tăng càng bình thản tự nhiên như ở chợ bao nhiêu, hai tên nọ càng thấy bất an bấy nhiêu.

Tạng Cẩu thấy không khí quái dị, bèn lên tiếng:

“ Chư vị, bây giờ chưa lên lĩnh giáo trận Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới của mười tám người đồng Thiếu Lâm thì còn đứng nhìn nhau đến khi nào? ”

Lúc này Tửu Thôn mới cười lạnh một cái, gác đao lên vai, thủng thẳng đi trước nhất. Gia Luật Sở Tài dĩ nhiên là chẳng chịu để y chiếm thượng phong, bèn sấn bước đi tới sóng vai với Tửu Thôn. Thủ hạ của bọn hắn cũng theo đó mà gườm ghè nhau. Chỉ có ba người Tạng Cẩu là thủng thẳng bước sau, trông không có vẻ là gì là muốn tranh giành cả.

Trong tháp, mười tám người đồng cũng đã đợi sẵn.

Cứ nửa tháng, cửa tháp sẽ được mở ra một lần. Sau đó chờ họ sẽ là một trận chiến.

Lần này vào tháp có đến mười một người.

Ba gương mặt quen thuộc, còn lại đều xa lạ.

Mười tám người đồng vẫn không hề động dung, mỗi người cứ đúng vị trí mình vẫn ngồi mà tọa thiền. Nhất là nội tam tăng. Ba người này khiến người khác cảm giác như cái đầm không đáy, dù đối mặt có là một kẻ tàn phế hay thiên quân vạn mã đi chăng nữa thì họ vẫn sẽ dùng loại thái độ lạnh nhạt này mà đối diện.

Tạng Cẩu ôm quyền, nói:

“ Các vị, hôm nay tiểu tử lại mạo muội đến thử sức một phen. ”

Mười tám người đồng gật đầu, sau đó bắt đầu động thân. Trước tiên là ngoại cửu tăng, rồi đến trung lục tăng.

Chiến cuộc rất nhanh đã có kết quả.

Bình thường chỉ có Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương xông trận cũng có thể vượt qua hai ải này. Huống hồ lần này có thêm cả phe của Tửu Thôn đồng tử và Gia Luật Sở Tài. Chẳng những người đông thế mạnh, hơn nữa ai nấy đều là cao thủ có máu mặt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau