THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 241 - Chương 245

Chương 241: Hồi hai mươi ba (9)

Chế Bồng Nga lại chẳng hề tức giận, chậm rãi nói:

“ Không sai. Không sai. Ngày đó bản vương ngây thơ, không hiểu lòng người sâu cạn, có bại cũng là đáng đời. Ông hiểu tính ta quá rõ rồi, phải không Đề Lãm? ”

“ Chế Bồng Nga có thể thua, nhưng tuyệt đối sẽ không thua vì cùng một nguyên do hai lần. ”

Hổ Vương cũng đáp, ngữ khí bình thản không nhanh không chậm.

Quả thực, đó mới là điểm lợi hại nhất Chế Bồng Nga, khiến Đề Lãm coi y là đối thủ xứng tầm với mình.

Chế Bồng Nga nói:

“ Không sai. Nhiều năm như vậy, Hổ Vương vẫn nhớ tính cách này của bản vương, thật khiến người ta cảm động. Không đáp lễ thì thật không phải. Hổ Vương là người Mèo, trước giờ tộc của ông giỏi nhất là dùng độc, luyện ngải. Cho dù Hổ Vương ngài khinh thường không dùng đến, nhưng nếu nói là không có cách nào phòng hờ thì thực khó tin. ”

Hổ Vương nhếch mép:

“ Bản vương làm người ngay thẳng, chứ không phải kẻ ngu. Cái đám tiểu nhân các ngươi lại rất hay đánh đồng hai loại người này với nhau, thực là khó hiểu. ”

Chế Bồng Nga bèn cười vang, đáp:

“ Không sai! Bọn ta dùng thủ đoạn mưu kế, nhưng cũng tuyệt không phải kẻ mờ mắt. Hổ Vương… từ nãy đến giờ ông nói lan man bao nhiêu chuyện, còn không phải vì muốn kéo dài thời gian để trục bớt Thất Bộ Li Hồn hay sao? ”

Nói đoạn, hắn nhẹ nhàng tiến đến bờ tường, kéo một cái cơ quan.

“ Kì thực… bản vương cũng đang câu giờ mà thôi. ”

Chỉ thấy sàn nhà bên dưới đột nhiên kêu mấy tiếng trầm đục, đoạn xê dịch ra để lộ một cửa hầm sâu hun hút. Bóng tối đặc quánh của hầm ngầm như có thể hút linh hồn kẻ khác vào.

Chế Bồng Nga đột nhiên lại trở giọng, nói:

“ Hổ Vương võ nghệ như thần, giết đi thật là đáng tiếc. Không bằng ông với ta cùng đứng chung một trận doanh, hai ta nội ứng ngoài hợp, hất cẳng nhà Minh, nuốt trọn Đại Việt Chiêm Thành? Lúc ấy một nửa giang sơn là của ông, sao hả? ”

Hoàng Chi Mai nghe vậy bèn quát to:

“ Nhà ngươi đúng là cầm thú!! ”

Chế Bồng Nga lù lù đảo mắt, trừng trợn nhìn cô nàng, lạnh giọng:

“ Vậy sao? Các người từ đời Lý, Trần có bao giờ để người Chiêm Thành vào mắt??? Chúng ta lúc thì bị lấn đất, lúc thì phải triều cống cống nạp. Đại Việt, rồi Đại Tống Đại Nguyên… Có khác nào một cổ hai tròng??? Bây giờ các người cũng nếm mùi bị người ta cưỡi lên đầu lên cổ… mùi vị không dễ chịu đúng không? ”

Đoạn… Chế Bồng Nga đứng hẳn lên bàn, nói to:

“ Bản vương sinh là người Chiêm Thành, chết làm ma Đồ Bàn! Chỉ cần người Chiêm sống an cư lạc nghiệp, Chiêm Thành trường tồn vĩnh cửu thì một chút thủ đoạn có đáng là gì? ”

Hổ Vương cười khẩy, nói:

“ Ta và ngươi đều là vua! Nhưng đạo làm vua không hợp nhau! Thứ cho bản vương từ chối! ”

Chế Bồng Nga nghe thế, như đã đoán trước được đáp án, bèn nhảy xuống khỏi mặt bàn.

Miệng y lộ ra nét cười rét lạnh:

“ Thực ra bản vương cũng không cần nhà ngươi phải đồng ý! ”
Hổ Vương nhíu mày, hỏi:

“ Lời này có ý gì? ”

“ Ý gì à? Nếu đã không muốn làm vua ngang nhau, thì nhà ngươi làm chó cho bản vương sai bảo là được! ”

Chế Bồng Nga cười vang.

Từ dưới mật đạo, tiếng bước chân người vang lên đều đều, đều đều.

Sau đó, một cây đàn bầu lừ lừ nổi lên từ bóng tối của căn hầm, phản chiếu trong mắt hai người Hổ Vương, Hoàng Chi Mai.

Lại nói chuyện về Tạng Cẩu…

Nửa tháng trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.

Mỗi ngày cậu chàng và Hồ Phiêu Hương đều tìm cách phá trận người đồng. Tuy là nói tái đấu trong trận, nhưng hai gã Tửu Thôn đồng tử và Gia Luật Sở Tài đều là những kẻ vừa có dã tâm lại vừa không từ thủ đoạn. Không cẩn thận đề phòng, thì có mười cái mạng cũng không đủ chết. Nhất là kẻ trí giả nửa điên nửa tỉnh như Tửu Thôn thì càng khó đối phó. Chẳng nói đâu xa, chính năm năm trước gã đã dắt mũi cả võ lâm trung nguyên có khác gì dắt mũi trâu? Nếu không phải Trương Tam Phong đột nhiên xuất hiện can thiệp thì cả hai người Tạng Cẩu Phiêu Hương cũng đã bị độc kế của hắn làm cho ngậm oan mà chết.

Lần này hắn ra lại đột nhiên đề nghị muốn hợp tác với hai người phá trận người đồng… thực là không biết đang nghĩ gì.

Tạng Cẩu đang nằm vắt chân chữ ngũ trên giường, mắt mở thao láo. Nắng ngoài cửa sổ rơi lên gương mặt thiếu niên, chẳng thể làm tan chảy nét trầm tư.

Võ công của ba người Nội Tam Tăng quá ư kì dị. Thậm chí, Tạng Cẩu còn không rõ liệu ba người này dùng võ công hay là có pháp thuật thực sự. Chỉ biết là không qua được ải của ba người này thì đừng mơ xông phá được trận người đồng.

Huống hồ, năm năm qua hai người Tạng Cẩu Phiêu Hương cũng mới chỉ có thể khiến hai trong Nội Tam Tăng xuất thủ mà thôi. Vẫn còn một người chưa hề ra tay. Võ công ông ta sâu cạn ra sao, sẽ dùng chiêu số kì quặc gì, Tạng Cẩu hoàn toàn mù tịt.

Ngày mai đã là ngày phá trận…

Vậy mà đến giờ cậu chàng vẫn cảm thấy như trợn mắt nhìn vũng nước đục vậy.

Cửa phòng Tạng Cẩu khẽ kêu két một cái, sau đó có một bóng người nhảy chân sáo vào, trên tay còn xách theo một cái làn.
“ Này cụ non, nghỉ tay ăn cơm đi. ”

“ Hương đấy à? Tớ còn đang nghĩ dở, cậu cứ để đó… ”

Tạng Cẩu ngồi nhỏm dậy, chỉ để đón lấy ánh mắt nghiêm khắc của cô bạn. Hai tay Hồ Phiêu Hương chống nạnh, má phồng lên, nói:

“ Có thực mới vực được đạo chứ? Không nói nhiều, dậy ăn cơm! ”

Cậu chàng rụt cổ, chào thua, biết mình không cãi nổi cô bạn. Mà kể cả có chịu thua, thì thể nào Hồ Phiêu Hương cũng sẽ đập một câu vào mặt khiến cậu chàng cứng họng ngay tại chỗ cho mà xem.

“ Huống hồ, Cẩu mà không chú ý giữ sức, ăn uống nghỉ ngơi điều độ thì đổ bệnh đấy! Ngày mai không phá được trận người đồng thì cũng thôi, chứ thử để bí mật mà thánh tổ để lại lọt vào tay hai tên Tửu Thôn đồng tử với Gia Luật Sở Tài xem! Tớ xem cậu còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên. ”

Hồ Phiêu Hương vừa lườm Tạng Cẩu, vừa mở vung múc cháo. Hơi nóng đưa mùi gạo quện với hành lá thơm nức mũi, khiến cái bụng của Tạng Cẩu đột nhiên phản chủ kêu òng ọc một tràng thật dài. Cậu chàng xấu hổ đỏ cả mặt, chẳng biết phải làm gì ngoài việc đưa tay gãi gáy cười trừ. Hồ Phiêu Hương nén cười bật lên thành tiếng, đoạn lên trêu:

“ Rồi rồi ông tướng. Cái chuyện “ đến bữa quên ăn nửa đêm vỗ gối ” thì để bậc đại anh hùng như Hưng Đạo đại vương làm đi, cái ngữ nhà cậu không làm nổi đâu. Ngồi xuống ăn cơm. ”

Năm năm nay hai người ngụ trong một nhà dân dưới chân núi, mua lại hết ba mươi lạng bạc. Tuy là xa thị tứ, nhưng có vườn có suối, có cây có hoa, khung cảnh vừa an tĩnh vừa ưu nhã. Thành ra năm năm qua hai người Tạng Cẩu Phiêu Hương sống cũng thoải mái. Tất nhiên, đến lúc lớn thêm chút nữa, cỡ mười một mười hai thì chúng cũng tự biết là nam nữ không tiện ở chung phòng như hồi bé, nên tách ra mỗi đứa một phòng. Chỗ Tạng Cẩu đang ở là cái kho ngày trước.

Hai người ăn xong bữa sáng, Hồ Phiêu Hương đột nhiên kéo tay Tạng Cẩu dậy, nói:

“ Rồi. Đi với tớ một chuyến? ”

“ Đi đâu? ”

“ Xuống thị tứ. ”

Tạng Cẩu đảo mắt, hỏi ngược:

“ Hương vô tư quá nhỉ, ngày mai là phá trận rồi còn có tâm tình đi chơi. Nhỡ chẳng may tên Tửu Thôn đồng tử và Gia Luật Sở Tài phá được trận, đoạt được bí mật thì sao? ”

“ Xì. Vừa nói là biết ít khi động não rồi… ”

Hồ Phiêu Hương le lưỡi, đoạn nói:

“ Cái đầu của Cẩu nó như cái dây đàn vậy. Trùng quá thì đánh không ra tiếng, nhưng căng quá thì đứt! Muốn nghĩ thông suốt, không phải cứ xoa đầu bóp trán là được, đầu người chứ có phải quả chanh đâu mà cứ vắt cố thì ra nước. ”

Cô nàng chậm rãi đứng dậy, tay chắp sau lưng, thản nhiên bước ra ngoài.

“ Tớ nấu cơm rồi. Rửa bát đũa là phần của Cẩu. Làm xong thì xuống cái cầu gần quán trà, tớ chờ ở đấy. ”

Bấy giờ là tháng chín, chưa sang mùa lạnh, nhưng cũng không còn nóng nữa. Trong không khí đã có thể nếm được cái vị se se tê tê người của ngày cuối thu. Cái âm hưởng tiết trung thu cũng đã hết, nhường cho cơ man những lo toan, tất tả không biết bao nhiêu mà đong đếm. Dòng người ngược xuôi mưu sinh phản chiếu bên mé nước, càng làm một bóng người thêm nổi bật.

Trời đất đang động. Gió lay hàng liễu, mây phủ vầng dương.

Con người cũng đang động. Dòng người ngược xuôi, tiếng chân hoà tiếng rao hàng inh ỏi.

Chỉ có bóng người nọ là an tĩnh, lặng lẽ tựa lên thành cầu, một mình níu lại cái nên thơ sau cùng của cảnh vật.

Gió nổi, thổi vào cành dương liễu đã kém đi vẻ thanh thoát, đuổi hết những đám mây chẳng còn nét bồng bềnh. Vầng dương ló ra, chiếu lên gương mặt thiếu nữ, dát vàng tấm gương dưới chân cầu tưởng như muốn tạc bóng hình này vĩnh viễn tại nơi đây…

Chương 242: Hồi hai mươi ba (10)

Thiếu nữ chính là Hồ Phiêu Hương.

Cô nàng lơ đãng nhìn theo một chiếc thuyền buôn vừa mới tháo dây neo rời bến, cánh buồm giương ra đón gió căng phồng lên. Hoa lả tả rơi theo cơn gió, tựa hồ muốn đuổi theo con thuyền đương rẽ sóng. Nhưng thuyền kia vẫn vô tình tăng tốc, nương theo cơn gió mạnh phóng mình hướng về dòng sông Hoàng Hà. Cánh hoa kia rốt cuộc chẳng thể tìm đến con thuyền, đậu xuống bến nước lạnh giá, sau cùng chẳng biết trôi đến phương nào.

Chợt sau lưng Hồ Phiêu Hương có tiếng gọi cất lên:

“ Xin lỗi nhé, chờ có lâu không? ”

Người đến tất nhiên là Tạng Cẩu.

Cậu chàng chạy đến bên cạnh cô bạn, vươn vai, nhắm mắt thưởng thức từng chút từng chút ấm áp của nắng sớm rơi lên gương mặt. Mùi hoa thoang thoảng lướt qua, không thanh thoát như sen, chẳng nồng nàn như lài. Đằm một hương hoa sữa khiến cho hai cánh mũi Tạng Cẩu máy động, không khỏi nhớ về một chiều thu Kinh Bắc.

“ Cẩu làm cái gì mà lâu thế? ”

Hồ Phiêu Hương quay sang, cau mày với cậu chàng.

“ Rửa bát mà được bằng một nửa lúc Cẩu khinh công thì đã xong từ đời nào rồi. ”

Tạng Cẩu ho khan mấy cái, đoạn gãi đầu:

“ Tớ mà không rửa kỹ, Hương về thấy bát đĩa bẩn thể nào cũng cằn nhằn tớ cả tối cho xem. ”

“ Thế bây giờ lại thành tại tớ à? ”

Tạng Cẩu thấy cô bạn có vẻ muốn nổi quạu, bèn vội vàng chuyển chủ đề:

“ Tại tớ, là tại tớ. Nhưng mà… sao tớ nghe như có mùi hoa sữa? ”

Hồ Phiêu Hương thản nhiên đáp:

“ Thì đúng rồi.”

“ Bên Tàu cũng có hoa này à? ”

Tạng Cẩu nhắm mắt, hỏi.

“ Tất nhiên là không. Nhưng có người đưa đến cho tớ. ”

Nói đoạn, Hồ Phiêu Hương vỗ vào cái túi lụa đeo lủng lẳng ở thắt lưng. Có vẻ cô nàng học cách làm túi thơm, rồi lấy hoa sữa bỏ vào đấy.

Tạng Cẩu lúc này mới chợt hiểu, nói:

“ Thì ra cậu dẫn tớ xuống thị tứ là muốn tớ gặp một người phải không? ”

“ Không sai. Một người Đại Việt. Hơn nữa còn là người quen cũ của mình đấy. ”

Hồ Phiêu Hương mỉm cười, đoạn chỉ tay về phía quán trà:

“ Đi thôi. Người ta chờ nãy giờ rồi đấy. ”

Tạng Cẩu tự nhủ không biết người nào lại vượt ngàn dặm từ Đại Việt lên tận nước Tàu để gặp hai người. Phải biết bây giờ là thời loạn, người ta đề phòng gian tế trà trộn rất gắt gao, thành thử biên ải đều bị phong tỏa. Muốn từ nam lên bắc, từ bắc xuống nam, thì phải đi qua vùng núi rừng phía tây bắc Đại Việt, sau đó xuyên qua vùng núi Xuyên Thục mới vào được đến trung nguyên.

Hành trình này chẳng những lâu, còn khó khăn nguy hiểm trùng trùng. Nếu không có trí có dũng, thì tuyệt đối không đi nổi. Ngay cả bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn những năm gần đây cũng không thể thường xuyên vào Đại Minh dạy võ cho cậu chàng.

Tạng Cẩu tự hỏi…
Nếu có người nào hội tụ cả trí và dũng để vượt qua núi non cách trở, lại là người quen của cậu chàng, thì có lẽ chỉ có một người mà thôi.

Tiết trung thu đã qua được nửa tháng, đang buổi nông nhàn, người ta bắt đầu rủ nhau tìm lấy một cái nghề phụ mà làm để mưu sinh. Quán trà cũng vì thế mà đông khách hơn mọi ngày.

Trà lầu cũng vì thế mà náo nhiệt.

Người ta đến đây uống trà, nói chuyện, kẻ thì vì mưu sinh, người thì vì khuây khỏa… duy chỉ có một ông sư già nua ngồi một mình ở bàn trong góc của quán trà là khác biệt. Lão đến đây không phải vì mưu sinh, cũng không phải để giải sầu. Lão cứ ngồi một mình, đổ trà ra chén, đoạn nhắm mắt lẩm nhẩm như đọc kinh. Cũng chẳng thấy lão dừng lại uống trà, mãi đến khi nước trà nguội ngắt lão mới mở mắt, lấy trà trong chén đổ lại vào bình, rồi rót thêm một chén.

Người ta thấy lão kì lạ, đều cho là bị điên, nên không lí gì đến nữa.

Tiểu nhị lúc thấy lão bước vào, ăn bận rách rưới, mình mẩy hôi thối thì đã muốn đuổi ra khỏi cửa. Nhưng rồi thấy lão cười lành quá, y lại không nỡ đuổi nữa.

Lão hòa thượng vừa mập vừa lùn, trông chẳng khác nào cái chuông, nhìn đến là tếu. Nhưng hiếm thấy là cái nét cười của lão. Hình thể của lão tuy không đến mức xúc phạm người nhìn, nhưng cũng chẳng thể coi là đẹp đẽ gì cho cam, tuyệt không thể coi là mĩ nam mĩ nữ gì… Coi như là hai chữ “ tầm thước ” gán cho lão cũng hơi gọi là nói quá lên. Nhưng nhìn lão cười toe toét, nghe tiếng lão giòn tan, người ta thấy thư thả, bao nhiêu phiền muộn trong lòng đều như có cánh. Nên tuy là lão hôi rình, không ai lấy làm khó chịu.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương vào quán, trông thấy lão.

Hai người không nhịn nổi, reo lên như hai đứa trẻ.

“ Ông Khiếu Hóa! ”

Rồi cả hai cùng chạy. Mỗi bước chân là một năm trôi về quá khứ. Khinh công của cả hai đều rất cao, nên chỉ năm sáu bước là chạy đến bên ông sư.

Kí ức của hai người cũng quay trở lại cái miếu hoang nọ, lúc sư phụ hai người – Quận Gió – dẫn họ đến nhờ ông sư già trông nom.

Người xuất hiện ở quán trà đích thực là Khiếu Hóa tăng.

Bảy năm không gặp, giờ lão đã già hơn xưa một chút, lông mày đã điểm bạc. Nhưng có lẽ vì cái cách lão sống, cái cách lão cười, nên năm tháng không hề lưu dấu trên cái bản mặt tròn tròn của lão. Quả thực giống một lão trẻ con.

Khiếu Hóa tăng gặp lại hai người, bèn giang rộng hai tay, đón Tạng Cẩu và Phiêu Hương nhào đến.

Lão lại dựng họ lên, lấy hai bàn tay sờ lên mặt, đặt lên trán cả hai, rồi mới chép miệng:
“ Hai đứa lớn thế này rồi đấy à. Thầy chúng mày mà biết chắc mừng lắm. ”

Ông nhắc đến thầy, khiến lòng cả hai bất giác chạnh lại. Niềm vui mừng vì được gặp lại ông sư già cũng vì vậy mà thiếu đi cái trọn vẹn.

Tạng Cẩu nói:

“ Ông vượt ngàn dặm đường, chắc không phải chỉ để thăm chúng con xơi xơi thế đấy chứ? ”

Không phải cậu chàng không muốn gặp lại Khiếu Hóa tăng, ngược lại là khác. Dù sao, môn võ chó Khiếu Hóa dạy, Tạng Cẩu vẫn dùng đến tận bây giờ. Song nói sao thì nói, chặng đường từ Đại Việt lên tận phương bắc xa xôi này thực là hiểm trở, nguy hiểm trùng trùng. Nếu không phải có việc trọng đại, có lẽ Khiếu Hóa tăng đã không việc gì phải lặn lội đến tận nơi gặp hai người.

Thế nên lần này ông sư già xuất hiện, hẳn là có chuyện động trời.

Khiếu Hóa tăng quả thực có chuyện lớn cần phải nói cho hai người.

Chuyện lớn này… liên quan cái bí mật đằng sau chìa khóa Loa thành hai người đang giữ.

Khiếu Hóa tăng bèn hỏi:

“ Hai đứa đã giải được manh mối nào về vật của thánh tổ hay chưa? ”

Tạng Cẩu đảo mắt, thầm suy đoán rằng ông sư già đã được bốn người Địa Khuyết Thiên Tàn kể cho chuyện cái chìa khóa.

Hồ Phiêu Hương tuy rằng không đoán được vì sao Khiếu Hóa tăng lại biết về cái trống đồng con đấy, nhưng cô nàng thầm nghĩ ông sư này là bạn thân của thầy. Mà Quận Gió vốn là vua giới lục lâm, không thể không có thuộc hạ trung thành ngày trước. Chắc hẳn một trong số bộ hạ cũ của vua trộm đã báo cho ông biết. Dù sao, Tạng Cẩu lúc mang trống về cũng không nói rằng chuyện này chỉ một mình cậu chàng biết.

Hai người thở dài:

“ Cũng chưa đâu vào với đâu cả. Hiện tại bọn cháu biết manh mối tiếp theo nằm trong một quyển kinh ở Thiếu Lâm tự, tên là Niết Bàn kinh. Năm đó thánh tổ lên Tàu cuỗm đồng, đã đi qua Thiếu Lâm, giao lại quyển kinh cho trụ trì bảo quản. Chính thánh tổ cũng giao phó rằng người nào muốn có quyển kinh này thì phải vượt qua được trận mười tám người đồng canh giữ Tàng Kinh các mới được. ”

“ Rồi sao… ”

Khiếu Hóa tăng cau mày.

Tạng Cẩu đáp:

“ Khốn một nỗi là võ công của những người đồng này rất cao. Bọn cháu bị vây ở đây năm năm mà cũng chưa phá được trận. Chẳng biết đến năm nào tháng nào mới tìm được kinh Niết Bàn nữa. ”

Hồ Phiêu Hương chợt đảo mắt, rồi nói:

“ Ông Khiếu Hóa, ngày mai là lần phá trận tiếp theo, chi bằng ông theo giúp sức cho bọn con? Võ công của ông và họ đều là công phu của nhà Phật, biết đâu lại tìm được cách phá giải? ”

Khiếu Hóa tăng nói:

“ Thế thì để ông thử một chuyến xem sao. ”

Tạng Cẩu lại tiếp:

“ Quên nữa. Ông nói xem, ông cất công lên tận đây tìm bọn con làm gì? ”

Khiếu Hóa tăng bèn nói:

“ Thực ra, ông đã biết được mục đích thực sự vì sao thánh tổ bắc tiến, cũng như bí mật đằng sao chiếc chìa khóa nọ. ”

Chương 243: Hồi hai mươi ba (11)

Nói rồi, lão đảo ánh mắt quanh quán trà, thấp giọng:

“ Nơi này tai vách mạch rừng, cứ về chỗ bọn con đang ở rồi nói tiếp. ”

Ba người nói chuyện bằng tiếng Việt, tuy là khả năng xung quanh có ai nghe hiểu được rất thấp, nhưng không phải không thể xảy ra. Chẳng bằng cẩn tắc vô ưu.

Hai trẻ một già quay lại mấy gian nhà nơi Tạng Cẩu Phiêu Hương đang ở.

Khiếu Hóa tăng bảo Tạng Cẩu mau khép cửa phòng, bản thân thì nhảy lên nóc nhà kiểm tra chung quanh hết một lượt, mới yên tâm theo cửa sổ nhảy vào lại. Đoạn ông đóng cả các cửa sổ, rồi bảo Hồ Phiêu Hương thắp nến.

Hai người thấy thần sắc ông nghiêm cẩn khác hẳn ngày thường, dĩ nhiên là không dám ý kiến ý cò gì cả, nhất nhất làm theo ý Khiếu Hóa tăng.

Làm xong xuôi mọi chuyện, Khiếu Hóa tăng mới chậm rãi nói:

“ Từ thời nhà Tần, nước Tàu đã có lưu truyền một trận phong thủy nhằm chấn áp long mạch các nước chư hầu chung quanh, để họ thuần phục vĩnh viễn, dễ bề cai trị chiếm đóng. Trận này gọi là Rồng Không Đuôi. Rồng mà không có đuôi, xuống nước không thể bơi, lên trời không thể lượn, chỉ có thể bò lăn bò toài dưới đất, khác nào con rắn lớn có bốn chân? Rồng đó tuy là còn phép, nhưng mất uy, đầu không ngóc lên được. Nghe đồn trụ đồng năm xưa Mã Viện đóng ở nước ta chính là mắt của đại trận. ”

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Nếu trận này quả thực đáng sợ như lời ông kể, thì nước ta làm gì đã có nước Vạn Xuân, họ Khúc? Người ôm hận ở Bạch Đằng đã không phải Hoằng Thao, mà là Tiền Ngô vương rồi. Con thấy trận này chỉ là bọn thầy địa lí gạt người kiếm cơm, không đáng tin lắm. ”

Khiếu Hóa tăng bèn nói:

“ Đó là do con biết một, mà không biết hai. Thời ấy người nước ta phản ứng dữ dội quá, giặc không hoàn thành được nốt trận Rồng Không Đuôi, mới rút về nước. Trước đó đe dọa nếu trụ đồng này đổ, thì Giao Chỉ - tức Đại Việt ta – sẽ bị tiêu diệt. Lúc ấy dân ta căm mà không đủ lực đánh ngay mặt, thế là mỗi người cầm một hòn đá, ngày ngày ném trụ đồng cho bõ tức. Đến lúc Cao Biền dậy non thì trụ đồng Mã Viện đã bị chôn dưới gò đá, chẳng còn ai biết tăm tích chúng ở đâu, nên trận Rồng Không Đuôi dang dở ấy hãy còn đến giờ. Rồng không đuôi chưa thành, nhưng long mạch nước ta đến giờ vẫn bị thương khó lành lại. Thành ra nước ta đến giờ vẫn chưa có triều đại nào có khí số mạnh như thời Đường của Tàu. ”

Lão ngừng một chút, uống ngụm nước cho mát họng, rồi tiếp:

“ Còn phương pháp phá trận này… thực ra đã có người cố tìm cách truyền về nước Nam, tiếc là không thành. ”

“ Người đó là thánh tổ Khổng Lồ? ”

Tạng Cẩu nghe đến đây đã có chút không nhịn được, nhiệt huyết sôi trào, bèn nói xen vào.

Hồ Phiêu Hương tuy im lặng, nhưng ánh mắt thì nói rõ, rằng cô nàng có cùng suy đoán với cậu bạn.

Khiếu Hóa tăng nói:

“ Thánh tổ Khổng Lồ thực ra là người thứ hai. Người đầu tiên chính là Thánh Chèm – Lí Ông Trọng! Năm đó bị cống nạp sang Tàu, biểu diễn tài hoa trước mặt Tần Thủy Hoàng thực ra chỉ là thuật che mắt để tìm cách phá trận. Nghe đồn Thánh Chèm đã tìm được cách phá giải Rồng Không Đuôi, nhưng đến biên cương thì bị lục người gắt gao quá, không sao đưa về được phương Nam.

Ông chỉ đành về nước, khắc lại thần công ở nơi bây giờ là đình Chèm, chờ cơ hội khác… Vua Tần cơ hồ đoán ra ông có ý đưa phép phá Rồng Không Đuôi về nước, bèn cho sứ giả sang đòi người. Đức thánh Chèm sợ lúc này Thục Phán An Dương Vương mới lên ngôi, quyền thế còn chưa vững, nếu quân Tần kéo sang thì gay go lắm, bèn theo sang. Sau đó không biết là tuẫn tiết hay bị ám hại, tráng niên mất sớm, vợ con cũng không còn tung tích gì nữa. ”

Ông càng kể đến cuối, giọng càng đau xót.

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Xem ra Đức Thánh Lý Thân Lý Ông Trọng có để lại chỗ tìm phép phá rồng Không Đuôi cho người đời sau biết mà đi tìm. Thánh tổ Nguyễn Minh Không cơ hồ đã sắp tìm được, nhưng có lẽ vì nguyên do nào đó không thể đưa phép phá trận về nước, nên mới đúc nên cái trống con, giao quyển kinh thư ở Thiếu Lâm tự chờ người đời sau tìm đến thay mình phá giải nốt bí ẩn, hoàn thành di nguyện của tiền nhân. ”Khiếu Hóa tăng đáp:

“ Thánh tổ về nước, đúc thần binh và An Nam tứ đại khí xong, chẳng được bao lâu thì viên tịch. Mà chìa khóa cũng không còn tăm tích. Mãi đến hai mươi năm trước người ta vớt được xác một con chó ngoài sông Hồng, cạy miệng nó tìm được chìa khóa Loa thành các con đang giữ bây giờ đấy. ”

Hai người nhìn cái trống đồng con đặt trên bàn, lòng thấy ngổn ngang.

Chỉ vì một bí mật, một trận Rồng Không Đuôi mà chẳng biết đã có bao nhiêu anh hùng phó mặc nguy hiểm gian lao để lên phương bắc kiếm tìm, lại cũng không rõ đã có bao nhiêu người bỏ thây nơi đất lạ, xác vất giữa xứ người, mãi mãi không thể về cố quốc được nữa. Tạng Cẩu càng nghĩ càng thấy nóng ruột, không nhịn được dậm chân một cái.

Đoạn, như nhớ ra chuyện gì, cậu chàng lại lên tiếng:

“ Ông Khiếu Hóa… ông thử nói xem, thầy nhận Liễu Thăng, anh kết nghĩa của con làm đồ đệ là đúng hay là sai? ”

Khiếu Hóa tăng không vội đáp, mà hỏi ngược lại:

“ Con đang nghĩ… sở dĩ thầy con nhận Liễu Thăng làm đệ tử là vì ông là người Tàu sao? Con nghĩ vì thầy con là người Tàu nên ông có lòng riêng, bất nghĩa với nước Nam hả? ”

Tạng Cẩu nhất thời không biết đáp làm sao. Dĩ nhiên cậu chàng không muốn tin ấy là sự thật. Nhưng quả thực, trong cùng một quãng thời gian vỏn vẹn chưa được nửa năm mà có quá nhiều chuyện ngẫu nhiên xảy ra… thành thử cậu chàng không biết phải nói sao cho phải. Tạng Cẩu nghĩ một chốc, lại đột nhiên nhớ đến hơn trăm mạng người ở thôn Điếu Ngư, bất giác buột miệng:

“ Nói gì thì nói, Liễu Thăng lúc ấy cũng là tướng giặc, kéo quân xâm lược đất Nam. Thầy nhận cậu ta làm đồ đệ là không phải. Con cũng không nên nhận người anh này thì hơn. ”

Khiếu Hóa tăng thở dài:

“ Đến con cũng không hiểu lòng Quận, ông bạn già của ta ở dưới suối vàng chắc thất vọng lắm đây. ”

Tạng Cẩu phản bác:“ Sở dĩ võ lâm khép được thầy vào tội có lòng riêng, không phải cũng vì ông dạy võ cho Liễu Thăng hay sao? Nếu lúc ấy ông bỏ đi không màng, thì đã không… ”

Nói đến đoạn này thì cậu chàng mắt đã rớm nước.

Khiếu Hóa tăng nói:

“ Tạng Cẩu, con là đứa thông minh, con thử nói cho ông nghe. Lý Nam Đế Lý Bí đánh đuổi giặc bắc, mở nước Vạn Xuân, là đúng hay sai? ”

“ Chuyện này có gì phải hỏi? Dĩ nhiên là đúng… ”

Hồ Phiêu Hương nghe đến tên Lý Nam Đế, vốn muốn mở miệng nhắc một tiếng, nhưng rồi lại nghĩ:

[ Cẩu chúa cả nghĩ, mình khuyên giải xuông chưa chắc nó đã chịu nguôi. Tính Tạng Cẩu lại không háo thắng, có nhún nhường thì cũng chưa chắc trong dạ đã thực sự phục. Chi bằng lần này nhờ Khiếu Hóa tăng để nó không phải lăn tăn gì nữa. ]

Khiếu Hóa bèn kể:

“ Tổ bảy đời của Lý Nam Đế vốn là người Tàu. Có câu cáo chết bảy năm còn quay đầu về núi, cây có cội suối có nguồn. Lý Nam Đế vì người nước Nam ta xua quân đánh nhà Đường, thì có phải là bất hiếu với tổ tông, không nhận nguồn gốc hay không? ”

Tạng Cẩu bèn nói:

“ Bảy đời đã quá lâu, Lý Nam Đế cũng tính là người nước Nam ta rồi. ”

Khiếu Hóa tăng bèn chậm rãi:

“ Mỗi thời mỗi khác. Ngày ấy nước Nam ta bị chiếm, làm quận làm huyện của nước người ngót gần một ngàn năm. Một ngàn năm thì biết bao nhiêu đời mà kể, sao chưa thành người Tàu? Sư phụ của con tuy là người Hán, nhưng được Quận Gió đời trước bảo ban, sớm đã coi Đại Việt là nhà. Sở dĩ ông không ra mặt kháng Minh vì còn lòng với cố quốc, song cũng chưa từng làm chuyện bán đứng nước Nam. Thử hỏi, với khinh công của ông ta, muốn vào cung giết đại thần, hay ăn cắp quân cơ bí mật thì có gì mà khó? ”

Tạng Cẩu nghĩ đến chuyện thầy ngày nào cũng lẻn vào doanh trại nhà Minh như chốn không người mà dạy võ cho cậu chàng, thì cũng bắt đầu hiểu ra.

Giờ cậu chàng đã là thiếu niên, đi lại giang hồ được ít năm, chẳng còn ngô nghê như hồi bé nữa. Hiện tại có Khiếu Hóa tăng ở bên giảng giải, cậu chàng lại thử đặt mình vào tình cảnh của thầy, mới thấy nỗi khổ tâm của Quận Gió. Giờ giả như người Đại Việt đi chiếm nước khác, bản thân Tạng Cẩu nhìn thấy cũng bất nhẫn. Mỗi ngôi làng cháy rụi, mỗi cái thôn thành tro sẽ có bao nhiêu đứa Tạng Cẩu xuất hiện? Lại được bao đứa may mắn thoát chết mà lớn lên? Tạng Cẩu không thể cho ấy là đúng cho nổi.

Nhưng bảo cậu chàng ra tay đánh người nước mình, thì cũng không thể.

Khiếu Hóa tăng lại nói tiếp:

“ Tạng Cẩu, con luyện võ công lâu như thế, chắc cũng hiểu vì sao thầy con lại dạy cho Liễu Thăng bổng pháp Bạch Đằng Giang rồi chứ? ”

“ Con? ”

Tạng Cẩu tròn mắt, tay chỉ vào mặt mình, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc ghê lắm. Mà cậu chàng hẳn là kinh ngạc đến ngây người thật, vì hồi lâu mà vẫn không thấy ú ớ được thêm chữ nào.

Chương 244: Hồi hai mươi ba (12)

Khiếu Hóa tăng biết cậu chàng lại đổ bệnh ngơ bất chợt, bèn hỏi:

“ Trong lúc hai bên tỉ võ qua chiêu thì làm cái gì là khó nhất? ”

Không cần suy nghĩ, Tạng Cẩu trả lời ngay:

“ Tất nhiên là tha cho đối thủ. Trong tình thế đối phương mang địch ý thề phải giết mình, có thể chế trụ, lại không cần phải phương hại đến tính mạng, không cần phế bỏ người ta mới là khó nhất. Loại chuyện này nếu không phải võ lực vượt xa đối thủ, hoặc là cơ trí vô cùng, thì tuyệt nhiên không thể làm nổi. So với giết người hại người khó gấp mười lần. ”

Kì thực, những lời này cũng không phải cậu chàng nghĩ ra, mà do chính bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn đã dạy.

Bốn ông này là vua trong giới sát thủ, võ công người nào người nấy đều cực cao, có lẽ chỉ hơi kém hơn các tông sư chút đỉnh mà thôi. Đối với họ… lấy đầu người khác có lẽ làm còn quen tay hơn xới cơm.

Thì ra ngày trước Tạng Cẩu thấy võ công của bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn quá tàn độc, chiêu nào chiêu nấy đều là đòn độc thủ để lấy mạng người ta. So với bản lĩnh của các đời Quận Gió thì quá thừa cái âm tà, thiếu hẳn cái chánh nghĩa, thành thử cậu chàng dùng dằng có ý không muốn học. Bốn người Địa Khuyết Thiên Tàn cũng biết điểm này, nên mới cố tình dùng những lời Tạng Cẩu vừa mới nói ra để dụ cậu chàng học bản lĩnh của mình, đi lại ở xứ người cũng có thể phòng thân.

Sau lần Tạng Cẩu dùng một chiêu giết chết ba tên đầu lãnh của tiêu cục Đông Phong, võ công tiến xa, thì hiếm khi dùng đến những chiêu số giết người này nữa.

Tạng Cẩu nói xong, Khiếu Hóa tăng không cần nói gì, cậu chàng đã nhận ra:

“ Sở dĩ thầy dạy võ nghệ cho Liễu Thăng, là để anh ta đủ sức tha mạng người ta hay sao? Trên chiến trường hung hiểm vô vàn mà còn nghĩ đến chuyện để kẻ địch sống, có điên cuồng quá hay không? ”

Cậu chàng không biết ba lời thề Quận bắt Liễu Thăng phải thề, nên tất nhiên có chút không tin những gì mình đoán được.

Khiếu Hóa tăng lim dim mắt, nói:

“ Con người Quận là như vậy đấy. Có nói hắn là kẻ khinh cuồng nhất thiên hạ cũng chẳng quá. Cứ độc lai độc vãng như thế, lại dám làm chuyện người khác trước giờ chưa từng nghĩ tới. ”

Tạng Cẩu im lặng hồi lâu…

Quận Gió làm thế là đúng hay sai?

Bất giác, cậu chàng lại nhớ lại lúc ông dạy ba người về ý nghĩa của “ kẻ mạnh ”.

Nhân, trí và dũng. Phải hội đủ ba cái này, mới xứng với chữ “ mạnh ”. Lúc đó Quận dạy, Tạng Cẩu chỉ học thuộc, cũng chỉ thấy là đúng chứ chưa cắt nghĩa được tại sao. Nhưng hiện tại, trải qua sáu bảy năm sóng gió bể dâu, cậu chàng cũng dần dần ngộ ra được ý nghĩa đằng sau lời dạy của Quận Gió.

Trí… chẳng những là trí tuệ, còn là nhận thức. Người thường nói về trí, chỉ xem xem là có thể khuynh đảo thiên hạ như Vũ Hầu Gia Cát Lượng, hoặc kẻ tiểu nhân đặt bẫy hại người. Kì thực, một chữ trí, còn có thể hiểu là phân biệt đúng sai, giữ cho bản thân chẳng bước lầm đường.

Có biết đúng sai phải trái, thì cái nhân từ, cái cảm thông, vị tha của bản thân mới không bị kẻ gian lợi dụng.

Sau cùng, dũng. Có trí có nhân rồi, con người ta mới biết cần phải dùng võ như thế nào cho đúng với tinh thần trượng nghĩa, thượng võ của người học võ.

Chẳng những để tự bảo mình, cũng là để có quyền được tha cho kẻ khác.

Cơ thể có khỏe mạnh, đầu óc mới minh mẫn tỏ tường để biết thế nào là đúng sai phải trái.Mà bản thân suy nghĩ cần phải phân biệt phải trái đúng sai, giữ mình như hoa sen trong giếng ngọc, lại xuất phát từ chữ nhân.

Rốt cuộc, kì thực ba cái nhân, trí và dũng là ngang hàng, gối lên nhau. Cái này là nền tảng của cái kia.

Đoạn, cậu chàng lại lên tiếng:

“ Ông Khiếu Hóa. Có một điều con cứ thắc mắc trong lúc luyện công. Gần đây con ngồi xếp bằng vận khí thì nội lực cơ hồ chẳng tăng tiến thêm chút nào. Có phải có vấn đề gì, hay con luyện sai ở đâu mà sắp tẩu hỏa nhập ma không? ”

Khiếu Hóa nghe vậy bèn cười, đáp:

“ Thằng này lạ. Người chứ có phải cái động không đáy đâu mà muốn nhét bao nhiêu thì nhét?? Cơ thể con người ta vốn là có giới hạn, nội tức mà đan điền chứa được cũng vậy. Giới hạn này thực chất là để bảo vệ tính mạng của con. Nếu như tham quá, thì sẽ như con ếch hút khí, rốt cuộc vỡ bụng mà chết! Chứ cứ tư duy như con thì cắm đầu khổ tu trăm năm là vô địch thiên hạ, giang hồ đâu còn cảnh người tranh ta cướp nữa? ”

Đoạn, lão ngẫm thật kỹ tình huống của Tạng Cẩu, bèn nói:

“ Nghe bốn người kia kể… nhóc chó được Quận Gió quán đỉnh truyền lại nội lực, thành ra không làm mà hưởng mới thấy dễ dàng. Người thường muốn đạt được nội lực cực đại, không khổ công rèn luyện hai chục năm thì đừng mơ mà chạm tới được. Nhưng kể cũng lạ à… Lúc đấy Quận đã như đèn trước gió, nội lực hao phí bảo vệ tâm mạch, rồi lại dùng để liệu thương cho con… Làm thế nào mà vào người nhóc lại phình lên đến thế được cơ chứ? ”

Tạng Cẩu nhún vai, kì thực chuyện này cậu chàng cũng có nghĩ qua, nhưng không tài nào hiểu được nên đành thôi. Có lẽ thiền sư Tuệ Tĩnh biết, nhưng ông chưa trả lời đã bỏ đi rồi.

Cậu chàng bèn hỏi:

“ Thế tức là, nội lực mà con người đạt tới được là có giới hạn? Thế tại sao lại có người mạnh kẻ yếu? ”

Khiếu Hóa tăng bèn đáp:
“ Sở dĩ nội lực ngang cơ, nhưng có người yếu kẻ mạnh, là nằm ở vận dụng. Lực sinh ra ở cơ thịt, sinh ra là có. Kình hình thành thì xương và gân, phải luyện mà thành. Một thứ thẳng mà thô, một thứ tròn mà xoắn. Còn nội tức là chất keo gắn kết kình và lực. Nếu coi kình lực nội công là binh khí, thì chẳng phải người hỏa hầu khống chế thâm sâu hơn sẽ thắng một bậc hay sao? Tất nhiên tỉ đấu ngoài đời còn có vô vàn yếu tố bên ngoài, tỉ như tâm tình, cảm xúc…v.v… ”

Tạng Cẩu nghe một hồi, mơ hồ hiểu được những lời Khiếu Hóa tăng dậy. Nhưng cậu chàng lại bất giác nhớ đến môn Thái Cực quyền của Trương Tam Phong. Tuy Tạng Cẩu chỉ bắt chước được một chiêu không hoàn chỉnh, nhưng cũng đủ để thấy là những gì Khiếu Hóa tăng nói chẳng thể bao trùm hết được cái triết lí võ đạo đằng sau môn Thái Cực quyền.

Khiếu Hóa tăng nói không sai…

Nhưng hình như chưa đủ. Những gì ông dạy hãy còn thiếu một cái gì đó.

Lúc này, Khiếu Hóa tăng bèn lên tiếng:

“ Đừng nghĩ nhiều nữa. Hai đứa mau ngủ cho sớm, sáng mai lên phá trận người đồng. Ông cũng nóng lòng muốn biết võ học của phái Thiếu Lâm cao thâm đến độ nào để mà người đời tôn kính “ thiên hạ võ học xuất Thiếu Lâm ”. ”

Hồ Phiêu Hương bèn cười:

“ Con nghe nói người xuất gia tứ đại giai không, không tranh với đời. Nhưng hình như ông còn háo hức hơn cả hai đứa bọn con. ”

Khiếu Hóa bèn xua tay, nói:

“ Xưa nay lão nạp chưa từng có ý thành Phật, xuất gia là để bản thân thấy thanh thản là được. Huống hồ bần tăng trước là người Đại Việt, sau mới là người xuất gia. Chuyện ngày mai can hệ trọng đại tới tồn vong nước nhà, có phá giới cũng được. ”

Tạng Cẩu chun mũi, gãi đầu nói:

“ Nghe ông nói con mới biết bí mật của khóa Loa thành trọng đại đến thế. Ôi chà. Nếu thế mai rủi có thua, thì làm sao cưỡng lại được cái ý cướp kinh bỏ chạy đây? ”

Hồ Phiêu Hương lấy thủ đao gõ một cái lên đầu cậu chàng, mắng:

“ Phỉ phui! Cái đồ miệng quạ! Chớ có nói gở! ”

Khiếu Hóa tăng biết ngày mai là trận đại chiến quan trọng, thế nên sau khi qua chiêu với Tạng Cẩu Phiêu Hương xong bèn cố tình pha trò cho bớt căng thẳng. Quả nhiên cả buổi tối hôm ấy ba người được trận cười no nê, tâm tình khoan khoái thư thái, chỉ chờ một trận chiến ngày mai trên núi Tung sơn.

Giờ lại kể đến Hổ Vương và Hoàng Chi Mai.

Hổ Vương bị trúng Thất Bộ Li Hồn không thể nhúc nhích. Hoàng Chi Mai mặc dù có lực tái chiến, nhưng chớ nói đến Cầm Ma là một trong bảy tông sư đang chú ý nhất cử nhất động của cô nàng, ngay cả trang chủ giả mạo Phan Chiến Thắng – Chế Bồng Nga hiện tại cũng đã có lực chiến một trận với Hổ Vương. Trận chiến ở cấp độ này, cô nàng không tài nào nhúng tay cho nổi.

Song, tính tình Hoàng Chi Mai vốn dĩ quật cường. Sự thực tàn khốc Chế Bồng Nga hé lộ khiến cô nàng thất vọng chán chường trong giây lát, nhưng ngay sau đó lòng hiệp nghĩa lại nổi lên, thầm nghĩ:

[ Hổ Vương vốn dĩ là người ngoài, không nên vì đám ngu ngốc chúng ta mà phải oan ức táng thân ở đây. Tên Chế Bồng Nga nói ông ấy chỉ cần một chút thời gian để trục hết được Thất Bộ Li Hồn, thế thì mình có chết cũng phải tranh thủ được thời gian cho Hổ Vương. ]

Hoàng Chi Mai lúc này rất bình tĩnh… cũng lại rất lí trí.

Chương 245: Hồi hai mươi ba (13)

Người ta thường nói con gái thường sống theo cảm tính, nhưng lời này có lẽ không đúng với cô nàng. Hoàng Chi Mai cân nhắc thiệt hơn, biết là nếu Hổ Vương mà ngã xuống thì cô nàng có bảo hộ khuê mật Trần Liên Hoa chu toàn cũng chẳng có nghĩa lí gì nữa… Thành thử, cô nàng đã vận khí súc thế sẵn, chỉ chực lao vào liều mạng.

Nghĩ đến chuyện Trần Liên Hoa phải ngậm mối oan ức mà chết, cô nàng quả thực cũng rất áy náy. Nhưng hiện tại Hoàng Chi Mai càng thấy thẹn với Hổ Vương hơn. Cô nàng khẽ liếc cái kiệu một cái, thầm nhủ:

[ Liên Hoa, chị cứ đi trước, em sẽ theo ngay sau. Một mạng đền một mạng, hai ta xuống suối vàng lại làm chị em tốt. Chỉ mong Hổ Vương có thể chạy thoát… sau này ông ta nhất định đòi lại được công bằng cho chúng mình. ]

Ý nghĩ vừa động, Hoàng Chi Mai đã lao đi như một cơn gió.

Trong lúc sinh tử, cô nàng dùng đến thân pháp nhanh nhất mình biết, chiêu số hiểm độc nhất mình từng học, lại bất giác vận khí theo mười tám câu khẩu quyết của Hổ Vương.

Chỉ thấy cô nàng búng mình một cái, thoáng chốc vọt lên mấy trượng. Bản thân Hoàng Chi Mai cũng thấy kinh ngạc, trước giờ thân pháp của cô chưa từng nhanh đến thế. Nội tức vận theo khẩu quyết Hổ Vương truyền thụ cơ hồ có thể tùy tâm mà động, tùy ý mà sinh, đến đi tự nhiên không khác gì nước chảy mây trôi. Mà động tác chiêu số cũng bất giác nguy hiểm lợi hại thần kì hơn sáu bảy thành.

Nếu một cao thủ nào khác gặp phải chiêu này, trong lúc bất ngờ không kịp phòng bị e là phải nếm mùi đau khổ. Đáng tiếc thay, hai kẻ đứng trước mặt Phượng Hoàng Tinh nào có phải kẻ tầm thường? Cầm Ma là một trong bảy tông sư, âm công cổ quái vô cùng, khó đỡ khó phòng. Chế Bồng Nga chẳng những xảo quyệt, một thân công phu của Chiêm Thành cũng chẳng thiếu chiêu số hiếm lạ. Lại nói y là người hiểu rõ bản lĩnh của Hổ Vương nhất, bảy mươi hai câu Phiên Thiên chân ngôn đâu thể khiến y bất ngờ?

Thành thử, thấy Hoàng Chi Mai võ lực đột nhiên tăng vọt, y cũng chẳng lấy thế làm lạ. Chỉ thấy Chế Bồng Nha nhún mày nhảy tới trước một cái, hai tay đều cong thành trảo, một vạch xuống sử một thế như Cầm Nã thủ, một vạch ngang dùng một chiêu tựa Long Trảo công. Hoàng Chi Mai đã biết kẻ này có tà công hút được nội lực người khác cho mình sử dụng, thừa hiểu quyết không thể bị hắn bắt được, hoặc phải tỉ đấu nội lực với y. Cô nàng bèn cong chân nhún một cái, bóng dáng phiêu hốt bay thẳng lên không gần trượng thì xoay chuyển thành đầu dưới chân trên. Song cước đạp lấy sà nhà mượn lực, cả người lao xuống như chim cắt vồ môi, tên rời cung cứng.

Chế Bồng Nga thấy vậy bèn quát một tiếng, vận nội lực vào song chưởng chuẩn bị nghênh đón.

Nào ngờ giữa bán không Hoàng Chi Mai đột nhiên giở chiêu Thiên Cân truỵ, cả người đột nhiên trầm xuống trong khoảnh khắc. Song chưởng của Chế Bồng Nga đánh sượt qua đầu vai cô nàng, làm tóc mai bay múa phần phật như người đứng cuối gió. Hoàng Chi Mai hít sâu một hơi, lại lao xéo lên hai bước, hai ngón tay dùng thế Long Tu chỉ đâm vào mắt Chế Bồng Nga, còn ngọn cước thì quất vào khoeo chân gã như một ngọn roi.

Chế Bồng Nga buộc phải ngả người ra sau đặng giữ con mắt, thì khoeo chân đã trúng ngay một đá. Đến nước này trừ phi gã là thần tiên giáng trần có phép thuật, bằng không đại thụ che trời cũng phải ngã ngửa ra sau.

Chế Bồng Nga không phải thần tiên… gã là người…

Thế là hắn ngã bổ ngửa.

Hổ Vương đang đứng trục chất Thất Bộ Li Hồn, thấy cảnh này không khỏi quát to một tiếng như sấm rền:

“ Hay! ”

Té ra Phiên Thiên chân ngôn là dị loại của võ học thiên hạ. Không phải chiêu số, chẳng phải biến hoá, lại càng không tính là nội công tâm pháp. Nhưng bảy mươi hai câu khẩu quyết này lại có thể kết hợp với bất luận một loại chiêu số nội lực nào, khiến chúng mạnh thêm một bực.

Hoàng Chi Mai luyện khinh công khác hẳn người thường, chú trọng vào chữ “ khinh ” là nhẹ mà bỏ qua chữ “ khoái ” là nhanh. Nay phối hợp thêm mười tám câu Phiên Thiên chân ngôn, quả thực chẳng khác nào vẽ rồng thêm mắt chắp cánh cho hùm.Chế Bồng Nga mắt thấy sắp ngã, vội vàng quát một tiếng, lưng vừa chạm đất thì song cước đã đá tung ra mấy chiêu liền. Hoàng Chi Mai bị cước kình đánh lui, không thể đến gần, tự biết cơ hội tốt đã trôi qua bèn nhảy lui lại một bước.

Chỉ thấy bóng người cô nàng trước vốn đã nhẹ, nay lại càng như lông hồng, mây khói. Cô nàng nhảy nhót khắp nơi, lúc đạp vào cột nhà khi lại đu vào thanh xà, quỹ tích chuyển động quỷ dị đến độ thực không thể nào dò đoán được. Có những động tác người thường không thể làm nổi, Hoàng Chi Mai lại có thể nhờ Phiên Thiên chân ngôn mà làm được dễ dàng.

Phiên Thiên chân ngôn có diệu dụng gì là tuỳ vào mỗi người. Biến hoá của thứ thần công này đến bản thân Hổ Vương còn không thể đoán nổi, chứ đừng nói là Chế Bồng Nga.

Đánh được một lúc, Chế Bồng Nga bèn nổi quạu nhìn về phía mật thất đang mở toang. Chỉ thấy cái đàn bầu vẫn một mực nằm dưới tấm ván sàn nửa tấc, thuỷ chung chưa tiến thêm được tí nào. Y bèn nổi cáu, quát:

“ Mạc Viễn! Còn chờ gì nữa mà không đưa Đàn Mộc Tinh lên? ”

Ba chữ Đàn Mộc Tinh vừa bật lên, tức thì cả đại sảnh chìm vào im ắng.

Cầm Ma Đặng Ngọc Bình đột nhiên vung hai tay, những ngón tay như măng ngọc liên tiếp gảy vào không khí, chỉ kình xé gió bật lên âm thanh như tiếng đàn. Người nào nghe hiểu âm luật còn đếm đủ được năm âm Cung Thương Giốc Chuỷ Vũ. Quả thực là một loại chỉ pháp kì quái!

Chế Bồng Nga thấy Cầm Ma đột nhiên ra tay bắn chỉ kình vào mật thất, thì không khỏi lạnh người.

Hắn đã đích thân đưa cho Mạc Viễn linh dược, dặn là lúc đấu Hổ Vương phải tận lực bảo mạng, miệng ngậm thuốc. Đợi Hổ Vương đi khỏi là nuốt xuống lẩn vào mật đạo, lấy Đàn Mộc Tinh lên chờ lệnh ngay.Lúc này cửa mật thất đã mở, đàn cũng đã xuất hiện, nhưng Mạc Viễn trước sau không chịu nâng đàn đi ra khỏi mật thất thì đủ biết y đã trúng độc thủ rồi.

Từng đạo chỉ kình của Cầm Ma bắn vào mật thất, lại như là đá chìm đáy bể, biến mất trong bóng tối đen ngòm của căn hầm.

Nói đoạn, đột nhiên có tiếng người nghe ồm ồm chầm chậm vang lên.

“ A di đà Phật. Dạo này Đặng thí chủ không cho đệ tử đến bổn tự khiêu chiến, làm bần tăng còn tưởng thí chủ lãng tử hồi đầu, biết quý trọng cái thanh tịnh. Thì ra là chạy đến đây tác oai tác quái. ”

Giọng nói cứ đều đều vang lên chẳng nhanh chẳng chậm, càng không lộ chút vui buồn mừng giận nào cả. Người trong sảnh trừ hai người Hổ Vương và Cầm Ma vốn đã biết chủ nhân của giọng nói là ai ra, cả Hoàng Chi Mai lẫn Chế Bồng Nga đều hồ nghi không biết cái giọng đang văng vẳng vọng ra từ dưới mật thất là người hay ma.

Cầm Ma Đặng Ngọc Bình chặc lưỡi, lại nhảy vọt lên một cái, mười ngón tay thi nhau búng vào không khí. Chỉ kình xé gió nghe chói cả tai, thi nhau bắn như mưa rào về phía cái kiệu gỗ. Lúc này Hổ Vương còn đang trúng Thất Bộ Li Hồn không thể nhúc nhích, Hoàng Chi Mai thì đang bị Chế Bồng Nga cuốn lấy, thành thử không ai rảnh rang mà chi viện cho người trong kiệu được.

Hổ Vương thấy thế bèn quát to:

“ Đại sư mau ra tay, trong kiệu có người! ”

Quả nhiên, người trong mật thất không thể nhàn nhã được nữa. Chỉ nghe xoạt một tiếng, một cái bóng đã xé gió mà ra, phát sau đến trước cản ngay trước cái kiệu gỗ. Đoạn y phất tay một cái, nhẹ nhàng hóa giải chỉ kình sắc như kiếm nhọn như thương của Cầm Ma. Tính từ lúc y xông ra khỏi mật thất, vượt qua hai người Hoàng Chi Mai Chế Bồng Nga rồi hóa giải chỉ kình chỉ có mấy hơi thở. Quả nhiên là lúc tĩnh thì như rừng cây, khi động thì nhanh như gió. Thân pháp của y còn hơn cả chỉ kình vô hình vô ảnh của Cầm Ma.

Hoàng Chi Mai và Chế Bồng Nga bây giờ mới nhìn rõ được người vừa ra tay.

Ấy là một nhà sư già cỗi, gương mặt nhuốm màu phong sương, trên làn da đen sạm và nhăn nheo như vỏ cây đa là đầy những sẹo ngang sẹo dọc. Ông đứng thẳng trước cái kiệu gỗ, mắt sáng rực như đèn nhìn chòng chọc vào Chế Bồng Nga.

Ông ta là Cứu Khổ thần tăng.

Chế Bồng Nga còn chưa kịp phản ứng thì Đặng Ngọc Bình đã lên tiếng:

“ Người xuất gia quả nhiên là rộng rãi. Ngọc Bình nếu không nhận cây đàn này của đại sư thì thực là thất kính. ”

Té ra tấn công cái kiệu chỉ là kế dương đông kích tây. Lúc Cứu Khổ thần tăng bận bịu cứu người, Cầm Ma đã dùng thân pháp như quỷ mị chạy sát sườn, thuận tiện lấy chân móc lấy cây đàn Mộc Tinh ông đang giữ. Y thị biết thần tăng vốn từ bi, sẽ vì cứu người mà buông đàn. Quả nhiên kế ấy đã thành, Đặng Ngọc Bình thuận lợi chiếm được cây đàn Mộc Tinh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau