THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 231 - Chương 235

Chương 231: Hồi hai mươi hai (13)

Lại nói chuyện của Hổ Vương…

Nguyễn Trãi lúc này khổ chống ma âm, đã sắp không còn phân biệt rõ ràng được phải trái trắng đen ra sao nữa. Lúc này linh cơ khẽ động, biết nếu cả mình cả Thanh Lâu cùng bị điệu mê hồn này khống chế thì thực là hỏng bét, bèn đánh liều một phen. Đúng lúc Bạch Thanh Lâu đang ôm đầu lăn lộn, y bèn rút thanh giáo Mê Linh, đánh vào trong kiệu.

Huyệt đạo của Phượng Hoàng tinh được giải.

Y thị vén cửa kiệu, nhảy ra ngoài, trước là dùng chưởng đao đánh vào ót Bạch Thanh Lâu, khiến y tạm thời ngất đi. Sau là bước nhanh về phía tiểu đình, nơi sáu cao thủ đang vây công Hổ Vương. Hổ Vương Đề Lãm bị song ma quấy nhiễu, tạm thời hành động không được tự nhiên, lại phải chống đỡ cường công của Tứ Đại Minh Vương, quả thực là một trận khổ chiến.

Kì thực, Hổ Vương muốn chọi lại âm công, không hẳn là không có cách. Nhưng nếu làm thì hai người Thanh Lâu, Nguyễn Trãi chưa chắc đã chịu đựng nổi, nên ông vẫn dùng dằng chưa biết có nên dùng hay không.

Thì lúc này Phượng Hoàng tinh của sơn trang Bách Điểu nhảy vào vòng chiến.

Tứ Đại Minh Vương thấy vậy, bèn hô to:

“ Hay lắm! Cô mau đánh mé tả của Đề Lãm! ”

Nói rồi hai Minh Vương nhảy phốc sang một bên, muốn tri viện cho Phụng Hoàng tinh, đề phòng cường công của Hổ Vương đánh gục luôn viện binh của phe mình.

Sáu người đứng trước mặt của một trong bảy tông sư như Hổ Vương, tự nhiên phải tập trung hết tâm lực vào việc triết chiêu phá chiêu, nào dám phân thần? Thành ra những gì Phượng Hoàng tinh nói với Nguyễn Trãi, cả sáu không nghe thấy dù chỉ một chữ…

Phượng Hoàng tinh đảo mắt một cái, đoạn cất tiếng hát…

“ Trèo lên quán dốc, ngồi gốc ôi a cây đa

Rằng tôi lí ôi a cây đa, rằng tôi lới ôi a cây đa

Ai xui ôi a tính tang tình rằng

Cho đôi mình gặp xem hội cái đêm trăng rằm

Rằng tôi lí ôi a cây đa, rằng tôi lới ôi a cây đa

Chẻ tre đan nón, kìa nón ôi tằm ba tằm

Rằng tôi lí ôi tằm ba tằm, rằng tôi lới ôi tằm ba tằm

Ai xui ôi a tính tang tình rằng

Cho cô mình đội xem hội cái đêm trăng rằm

Rằng tôi lí ôi a tháng Giêng, rằng tôi lới ôi a tháng Giêng

Vải nâu may áo, kìa áo ôi a năm tà

Rằng tôi lí ôi viền năm tà, rằng tôi lới ôi viền năm tà

Ai xui ôi a tính tang tình rằng

Cho cô nàng mặc xem hội cái đêm trăng rằm

Rằng tôi lí ôi viền năm tà, rằng tôi lới ôi viền năm tà. ”

Giọng y thị không tính là hay, nhưng hát lên tròn vành rõ chữ, từng câu từng lời đều dạt dào cảm xúc…

Quan trọng nhất là lời ca.

Nếu giai điệu của khúc Tuyệt Ai Tuyệt Ái cố tình nhấn chìm người ta trong bể tình, bể khổ thì bài mà Phượng Hoàng tinh đang hát, từ tiết tấu đến lời ca đều rất bình thường, đơn giản, thậm chí là tầm thường.

Ấy là khúc Lí Cây Đa.

“ Trèo lên quán dốc, ngồi gốc ôi a cây đa

Rằng tôi lí ôi a cây đa, rằng tôi lới ôi a cây đa

Ai xui ôi a tính tang tình rằng

Cho đôi mình gặp xem hội cái đêm trăng rằm

Rằng tôi lí ôi a cây đa, rằng tôi lới ôi a cây đa

Gặp anh em cũng, em cũng ôi a muốn qua

Rằng tôi lí ôi a muốn qua, rằng tôi lới ôi a muốn qua

Đứng bên ôi a tính tang tình rằng

Bên kia hàng rào xem hội cái đêm trăng rằm

Chồng em lí ôi a ngó sang, rằng tôi lới ôi a ngó sang

Chồng em đang đứng, đang đứng ôi a ngó sang

Rằng tôi lí ôi a ngó sang, rằng tôi lới ôi a ngó sang

Em đây ôi à gái ngoan thật thà

Đoan trang mặn mà, xem hội chứ ko la đà

Rằng tôi lí ôi a cây đa, rằng tôi lới ôi a cây đa. ”

Nhưng thắng cũng là ở chỗ ấy…

Lời ca bình phàm thì gần gũi. Giai điệu giản đơn thì dễ thuộc…

Mà phàm là cái gì càng gần gũi, càng dễ thuộc thì càng dễ đi vào lòng người.
Lời ca kể về đêm hội trăng rằm.

Không có bể tình cuồn cuộn, chẳng có khổ hải vô biên…

Chính vì mộc mạc giản đơn, nên mới có thể khơi dậy những tình cảm nhẹ nhàng, trong trẻo nhất trong lòng người. Lặng yên nghe bài lí, nhắm mắt hồi tưởng đến một cái đêm trăng tròn vành vạnh, là như thấy có gió mát đưa hương hoa thổi vào lòng từng cơn từng cơn, ánh trăng mang mùi cỏ dồn vào mũi tầng tầng lớp lớp, tinh khôi như cái ngày đạp thanh cuối tiết xuân… Gái trai nam nữ áo sống thướt tha, đối đáp trao duyên dưới gốc đa, bóng người lồng trong bóng hoa…

Bất giác, đến người cứng rắn như Hổ Vương cũng nhếch mép, cười một nét an tường.

Song ma thì không được an tường đến thế…

Vì bài Lí Cây Đa do Phượng Hoàng tinh cất lên, từ âm ba đến lời hát đều đối đầu với họ.

Khúc phổ của hai người vừa loạn, tức thì ma âm cũng không còn quấy nhiễu được tâm can người khác. Hổ Vương súc thế đã lâu, vừa có thời cơ lập tức bạo phát như núi sập sóng gầm! Toàn thân ông phi thẳng về phía trước, vai đụng trúng hai Minh Vương, húc hai người nọ văng về phía hai Minh Vương còn lại. Tứ Đại Minh Vương không ngờ đến chuyện đột nhiên Phượng Hoàng tinh đổi phe, thành thử không kịp phản ứng. Lúc nhận ra thì đã quá muộn. Khúc phổ Tuyệt Ai, Tuyệt Ái bị quấy nhiễu, đã không còn có thể cầm chân được Hổ Vương nữa. Lúc này Đề Lãm như con mãnh thú xổ lồng đứt xích, Tứ Đại Minh Vương làm sao mà cản được?

Song ma hoảng sợ, vội vàng lấy tiêu, địch thay kiếm, muốn kháng lại. Đáng tiếc Hổ Vương võ công quá cao, hai đấm đánh ra thế như chớp giật, hai người còn chưa kịp phản ứng đã trúng phải một trảo. Tức thì huyệt đạo, kinh lạc bị nội lực của Hổ Vương phong tỏa…

“ Chi Mai, nhà ngươi điên rồi sao? Tại sao lại giúp kẻ địch đánh người mình? ”

“ Phản đồ! Phản đồ! Sơn trang Bách Điểu có kẻ như ngươi, đúng là nuôi ong tay áo! ”

Lúc này Hổ Vương mới kịp nhìn sang Phượng Hoàng tinh một cái.

Quả thực ông không hiểu tại sao người này lại ra tay giúp mình.

Nếu lúc đó y thị gia nhập vòng chiến, e rằng Hổ Vương phải dùng đến tuyệt kỹ để bảo mạng.

Phượng Hoàng tinh lên tiếng:

“ Ơn dưỡng dục của sơn trang, Hoàng Chi Mai kiếp này trả không hết. Nhưng người trong giang hồ chúng ta lấy đạo nghĩa làm đầu! Chi Mai tuy là phận gái, nhưng không phải là dạng ngu trung không phân biệt phải trái đúng sai! Bốn người các ngài có từng nhìn thử trong kiệu là ai chưa? ”

Tứ Đại Minh Vương cùng cau mày, đoạn đồng thanh:

“ Nhìn? Con hổ điên kia sẽ cho bốn người chúng ta nhìn hay sao? ”

Một khắc cuối cùng, Hổ Vương không giấu diếm võ lực nữa, quả thực khiến bốn người kinh hồn táng đảm…

Thế công kia là do con người làm, mà cả bốn tưởng như voi giày trâu húc, thiếu chút thì đi tong mất nửa cái mạng.

Trước ánh mắt của Hoàng Chi Mai, Hổ Vương chỉ nhún vai một cái, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận lời của Tứ Đại Minh Vương.

“ Hổ Vương, Tứ Đại Minh Vương đã thoát lực, trong vài ba ngày không cách nào dụng võ. Không biết có thể để ba người vén tấm liếp kiệu lên xem được không? Tôi xin lấy mạng mình ra đảm bảo người trong kiệu sẽ bình an vô sự. ”

Hổ Vương nhíu mày, đoạn nói:

“ Ban nãy cô ra tay trượng nghĩa, cũng coi như đã giúp ta một lần. Tuy bản vương không cần, nhưng trước giờ Đề Lãm không thích nợ ơn của ai. Được! Nhưng bốn người kia không được lại gần kiệu trong vòng trăm bước. Bản vương sẽ dìu người đó ra gặp. ”

“ Mọi chuyện xin nghe theo sắp xếp của Hổ Vương. ”

Hổ Vương Đề Lãm cau mày nhìn Hoàng Chi Mai thêm một cái, đoạn không nói lời thừa nữa, lẳng lặng đến bên kiệu dìu người bên trong ra.

Thiếu nữ xuất hiện dưới trăng lập tức khiến cả Tứ Đại Minh Vương phải trợn mắt há mồm, không dám tin vào điều mình vừa nhìn thấy!

Vì người Hổ Vương dìu ra chính là Trần Liên Hoa!

Hoàng Chi Mai nói:
“ Đúng là Trần Liên Hoa. Chuyện này tôi có thể đảm bảo. ”

Tứ Đại Minh Vương nghe đến chỗ này, toàn thân sụp hẳn xuống như người không còn xương cốt… Trần Liên Hoa và Hoàng Chi Mai trước giờ là khuê mật, đi lại rất gần. Người ngoài có thể không nhận ra Trần Liên Hoa, nhưng Hoàng Chi Mai chắc chắn không nhìn lầm người. Cũng có nghĩa, cái người sắp trở thành thiếu trang chủ phu nhân, giờ đang làm lễ trên đại điện bên kia cái cầu xích.

Chuyện này có thể xảy ra sao??

Bất giác, bốn người nghĩ đến một môn thần công những tưởng đã thất truyền của Chiêm Thành.

Kim Thiền thần công!

“ Lẽ nào… ”

“ Người trên điện không phải Trần Liên Hoa đâu! Nguy! Trang chủ gặp nạn! Mau lên đó cứu viện! ”

Tứ Đại Minh Vương gượng dậy, nhưng khổ chiến một trận với Hổ Vương khiến cả bốn người thoát lực, tứ chi mềm oặt ra như cọng bún thiu không sao vận sức được.

“ Hổ vương, kẻ giả mạo trưởng môn phái Long Đỗ Trần trưởng môn đang ở trên điện, muốn ám hại trang chủ. Cầu xin Hổ Vương niệm tình năm xưa, lên cứu trang chủ một mạng! ”

“ Vây đánh ta là chủ ý của ả? ”

Hổ Vương cau mày.

Chuyện này có hơi ngoài dự liệu của ông.

“ Không sai! Chính là ả dèm pha ngài cố tình đến phá hoại tiệc cưới hỏi, nên mới phái chúng tôi liên thủ với Thất Tuyệt song ma đối phó ngài. Ôi… chúng ta đúng là già đầu mà dại mà… Sao lại đi tin con ả đó? ”

“ Ả nói gì về ta cơ? ”

Tứ Đại Minh Vương thở vắn than dài, đồng thanh:

“ Ả nói rằng Hổ Vương trước giờ an phận ở rừng rậm phía nam, hiếm khi xuống giang hồ. Lần này xuất đầu lộ diện hẳn muốn phá hoại chuyện thông gia của sơn trang và phái Long Đỗ… Ả nói nếu hai nhà không kết minh, thì ông chen chân vào võ lâm Kinh Bắc mới dễ dàng. Lúc đó chúng ta không hiểu chuyện, lại đi nghi ngờ Hổ Vương, tin lầm ả rồi! ”

Hổ Vương cười gằn:

“ Con chuột nhắt kia ắt sẽ bị bản vương tóm cổ, bốn người cứ an tâm… ”

Nói đoạn, Hổ Vương chế trụ song ma thật cẩn thận, rồi mới vác kiệu hoa lên, phóng mình về phía đại điện.

Hoàng Chi Mai ôm quyền với Tứ Đại Minh Vương coi như tạ tội, rồi cũng dùng khinh công đuổi theo.

Tiểu đình trừ Thất Tuyệt song ma đã bị phong bế kinh lạc, Tứ Đại Minh Vương thoát lực không thể chiến thì chỉ còn lại Nguyễn Trãi và Bạch Thanh Lâu. Sau khi chống đỡ khúc Tuyệt Ai, Tuyệt Ái một thời gian dài, tinh thần khó tránh khỏi uể oải. Nguyễn Trãi bèn tranh thủ ngồi xuống điều tức, thuận tiện theo dõi tình hình Bạch Thanh Lâu.

Phong vân ở tiểu đình tạm thời được dẹp yên…

Lúc này Hoàng Chi Mai đã chạy đến giữa cây cầu xích, bóng lưng Hổ Vương đã ở ngay phía trước, bèn lên tiếng gọi:

“ Chờ tôi với! ”

Hổ Vương đã nghe thấy, nhưng đầu không ngoảnh lại, cước lực càng mạnh thêm ba phần, nháy mắt đã kéo dãn một quãng so với Phượng Hoàng tinh.

Thấy ông không thèm lí đến mình, Hoàng Chi Mai bèn toàn lực thi triển khinh công đuổi theo rất gấp.

Trong bốn tinh người ta vẫn nói khinh công của Quạ tinh là cao nhất, còn Phượng Hoàng tinh vẫn thường bị giang hồ nói là môn gì cũng biết, nhưng không tinh môn nào hết.

Kì thực…

Không phải Hoàng Chi Mai không tinh thông, chẳng qua cô nàng ta giỏi theo kiểu người khác không ngờ tới mà thôi.

Hổ Vương phóng qua cầu, tìm đến một đoạn thềm đá cao ngất, đếm sơ cũng thấy dễ đến hàng trăm bậc, chạy tuốt lên đỉnh cao nhất. Trước thềm là cổng đá đề ba chữ: Khổng Tước điện. Hai bên có hai cây đa to, rễ cây tủa ra ôm lấy hai tảng đá lớn. Đá có khắc hai chữ cổ, trông qua thì như nòng nọc đang bơi, quả thực nhìn không ra chữ Nôm mà cũng chẳng phải chữ Hán.

Đúng lúc này trên nóc kiệu có tiếng nói vọng xuống:

“ Hổ Vương, ngài nói cho tôi biết đi, vì sao Liên Hoa lại hôn mê không tỉnh? ”

Té ra, là Phượng Hoàng tinh Hoàng Chi Mai!

Khinh công của nàng ta không chú trọng vào chữ “ nhanh ”, mà tập trung vào chữ “ nhẹ ”. Người thường giải nghĩa “ khinh công ” là môn công phu khiến cơ thể nhẹ nhàng, di chuyển lanh lẹ hơn. Nhưng Hoàng Chi Mai lại nghĩ, tại sao lại cứ phải hiểu theo nghĩa đó? Chữ “ khinh ” trong “ khinh công ” chẳng lẽ không thể hàm ý “ nhẹ ” trong bước chân hay sao?

Thành ra, khinh công nào vào tay Hoàng Chi Mai cũng chậm đi ba phần, nhưng lúc động thân, dừng chân tuyệt nhiên không phát ra bất cứ một âm thanh nào!

Lúc này Hoàng Chi Mai bị Hổ Vương dùng khinh công bỏ xa, không hiểu sao trong lòng lại hơi giận, tính ganh đua và cao ngạo nổi lên, thành thử mới âm thầm phóng lên nóc kiệu, thu liễm khí tức, ngồi cho Hổ Vương vác tận nơi.

Tất nhiên, bởi vì cô nàng không có ý ám toán, nên Hổ Vương mới không phát giác. Bằng không chỉ cần Hoàng Chi Mai vừa động sát tâm, thì kết quả sẽ như Tứ Đại Minh Vương mới nãy, lập tức sẽ ngọc nát hương bay dưới nắm đấm của Hổ Vương ngay.

“ Dai như đỉa… ”

Hổ Vương đổi kiệu sang bên vai còn lại, càu nhàu.

“ Hổ Vương, ngài vẫn chưa đáp… ”

Hoàng Chi Mai ngồi vắt vẻo trên nóc kiệu, chân đong đưa trong không khí, ra chiều thích thú lắm.

Hổ Vương Đề Lãm có một đôi nắm đấm thiên hạ vô song, vậy mà không trị nổi cô nàng quái chiêu này.

Thấy cô ả đắc chí, Hổ Vương bèn trầm giọng:

“ Cô ả trúng Thất Tuyệt Ma Âm do đích thân Cầm Ma thi triển, bản vương cũng bó tay chịu thua. Giờ biết rồi đấy, có giải được không? ”

Chương 232: Hồi hai mươi hai (14)

“ Cầm Ma? Không thể nào… tại sao Trần Liên Hoa lại trúng ma âm của Cầm Ma? ”

Hoàng Chi Mai không khỏi thất kinh.

Trong giới hiệp nữ, Cầm Ma tuyệt đối là một truyền kì ai cũng muốn noi theo. Chẳng những là một trong bảy tông sư, còn là tông sư trẻ nhất, vấn đỉnh thiên hạ khi chỉ mới vừa tuổi cài trâm! Làm được như vậy, thử hỏi trong võ lâm đất Nam được bao nhiêu người?

Cầm Ma, một bước giết mười người…

Đây vốn là một truyền kỳ.

Viết bằng máu!

Nhưng cũng khiến người ta nghĩ đến mà nhiệt huyết sôi trào…

Bản thân Hoàng Chi Mai và Trần Liên Hoa cũng luôn lấy Cầm Ma làm mục tiêu để phấn đấu.

Nay thấy khuê mật thân thiết trúng phải độc thủ của Cầm Ma, Hoàng Chi Mai chỉ thấy chua xót, bao nhiêu ngưỡng mộ năm xưa giờ đấu đá nhau chí chóe với thù hận sâu như biển mới xuất hiện trong lòng, khiến cô nàng hết sức mâu thuẫn.

Câu kế tiếp của Hổ Vương lại chậm rãi cất lên rất không đúng lúc, làm Hoàng Chi Mai thiếu một chút là ngã lăn khỏi nóc kiệu:

“ Theo những gì ta biết, thì Trần Liên Hoa trúng ma âm ngay trên núi Điểm Sơn này! ”

“ Thì ra đấy là lí do ông vác kiệu hoa lên núi. Xem ra bọn ta đều hiểu nhầm… ”

Phượng Hoàng tinh nghĩ lại chuyện bọn họ làm, quả thực thấy áy náy.

Hổ Vương có lòng lên sơn trang lật tẩy mưu gian, thế mà bọn họ lại vây đánh ông hai lần. Thân là tông sư, lòng cao ngạo ắt hẳn là không nhỏ, đằng này bọn họ lại cố tình lên vuốt râu hùm tận hai lần liền. Hoàng Chi Mai thầm nghĩ, nếu ông có động nộ rồi một quyền đánh chết cả lũ, cô nàng cũng thấy chẳng oan ức chút nào. Ấy thế mà Hổ Vương không những không để bụng, hết lần này đến lần khác đều không ra sát chiêu, chỉ chế phục rồi thôi…

Bây giờ nghĩ kỹ, Hoàng Chi Mai còn phát hiện, thực ra Hổ Vương không ra sát chiêu là bởi không muốn trúng chiêu “ mượn đao giết người ” của kẻ sau màn.

Đôi lúc muốn nhìn thấu được ân ân oán oán trên đời, thực ra chỉ cần một chữ “ nhẫn ”.

Cái kiêu ngạo ngông nghênh của Hổ Vương là toát ra từ trong xương tủy, thì cần gì phải hạ nhục kẻ kém hơn mình? Bản lĩnh, phong độ của cường giả đích thực, kì thực chính ở chỗ đó…

“ Đại Lượng ”.

Lòng không rộng rãi, đừng hòng tiến xa, nữa là trở thành bá chủ một phương…

Cũng như lần này lên núi.

Hổ Vương chẳng cần giải thích dài dòng lôi thôi…

Cũng chẳng cần cân nhắc thiệt hơn xem mình sẽ đắc tội với ai.

Làm bao nhiêu chuyện, khuấy một cái đầm đục ngầu không đáy lên thực ra cũng vì một chữ Nghĩa!

Thiết nghĩ cái tài ba của kẻ mạnh thực ra không phải là làm oán hận thêm sâu, lòng vòng không dứt, mà là kết thúc ân oán!

Cái gọi là trái tim cường giả, kì thực cũng không nằm ngoài một chữ “ tha ”!

Có câu “ đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại ”. Nếu đã là kẻ mạnh, thì không sợ. Nếu đã không sợ, sao còn làm cái chuyện đuổi cùng giết tận?

Đồ tông diệt tộc, chẳng qua là một màn kịch.

Thứ đằng sau màn kịch đáng cười ấy, là sự hèn nhát thảm hại của kẻ thủ ác.

Vậy thôi…

Ai dám đến tìm Hổ Vương trả thù??

Hai mươi năm trước, Hổ Vương đánh bại được toàn bộ tinh anh Bách Điểu sơn trang cùng lên. Hai mươi năm sau, ông vẫn làm được, thậm chí làm còn nhẹ nhõm hơn trước!

Hai mươi năm vật đổi sao dời, bãi bể nương dâu…

Nhưng ông lại bỏ xa đối thủ cũ, thế thì cần chi phải sợ??

Người như vậy, muốn không bội phục cũng khó…

[ Xem chừng chuyện Hổ Vương vô lí, ngang ngược bá đạo, là tin đồn thất thiệt rồi. ]

Ánh mắt Hoàng Chi Mai nhìn Hổ Vương cũng đã khác đi.

Nếu trước đây là nể sợ võ công của ông, thì bây giờ cô nàng nể phục cá tính của ông hơn.

Lại kể chuyện hai người Tạng Cẩu, Phiêu Hương…

Hai đứa nhảy xuống đường cái, đứng chắn trước mặt cái kẻ đang lảo đà lảo đả chống kiếm lê từng bước…

Ánh mắt cá chết của Tửu Thôn ngóc lên…

Miệng hắn toét ra một nụ cười điên dại!

Tửu Thôn chậm rãi thở ra một hơi dài, đoạn từ từ xuống tấn, tay nắm chặt chuôi thanh Trảm Quỷ.

“ Hàaaaaaaaaaaaaaaaa! Ra là các ngươi… ”

Tạng Cẩu nói:

“ Thực là oan gia ngõ hẹp. ”

Hồ Phiêu Hương thì lại chú ý đến nguyên nhân gã này xuất hiện ở Thiếu Lâm tự hơn. Cô nàng có cảm giác, rằng gã này theo dõi nhất cử nhất động của hai người. Chẳng thế mà cả hai đi tới đâu, là lại bắt gặp gã tới đó? Ở Nghi Lâm hắn dùng quả lạ cứu Tạng Cẩu, ở Thái Nguyên giữa quần hùng lại hại hai người suýt một phen… Nếu không phải có Trương Tam Phong chân nhân ra tay tương cứu thì hai người đã hàm oan mà chết không minh bạch!

Bây giờ, hắn lại xuất hiện ở Thiếu Lâm Tung Sơn.

Thực ra mục đích của hắn là gì?

Hồ Phiêu Hương chợt nghĩ đến một khả năng…

Ấy là những gì cô nàng nói cho Tửu Thôn vào cái đêm hắn dùng Huyết Bồ Đào cứu Tạng Cẩu một mạng.

Người đúc ra thanh Lĩnh Nam chính là Dương Không Lộ!

“ Tạng Cẩu! Hắn đến đây vì Niết Bàn kinh! Y muốn cướp phương pháp luyện đồng đen của thánh tổ đấy! ”

Hồ Phiêu Hương lúc này đã thấy hối hận…

Năm xưa trẻ người non dạ, cứ tưởng nói ra sẽ lợi dụng được Tửu Thôn tìm manh mối giúp.

Nào ngờ, gã lại là kẻ có thể chơi kế mưu với Chu Đệ.

Chẳng những không lợi dụng được gã, còn bị gã âm thầm lợi dụng ngược lại. Lần này quả thực là mất cả chì lẫn chài.Nhưng hồi ấy, Hồ Phiêu Hương vẫn chưa biết hắn còn tai mắt cài cắm ngay trong cung, hơn nữa lại là thân tín của Vĩnh Lạc đế. Bằng chứng là mật hàm gửi đến Nhạn Môn quan vốn là mật chỉ của Chu Đệ, đến trọng thần trong cung cũng không hề hay biết. Ấy vậy mà Tửu Thôn lại nắm như lòng bàn tay, còn bày ra được một màn mượn đao giết người nữa!

Sau buổi tối ở Nghi Lâm, hai người bắt đầu bị võ lâm truy sát, cả ngày bôn ba xuôi ngược vừa chạy vừa trốn… Thành thử, Hồ Phiêu Hương cũng quên khuấy mấy những chuyện nói với Tửu Thôn.

Tạng Cẩu chưa đánh, Tửu Thôn đã đề đao chém trước.

Đao của Tửu Thôn vẫn rất quái dị, nhanh, hiểm, độc, mạnh…

Nhưng Tạng Cẩu bây giờ đã không còn là đứa nhóc phải chạy lui chạy ngược trên điện Thái Hòa hồi nào nữa rồi.

Tạng Cẩu búng mình một cái, nhảy vọt lên hai trượng, tránh được một đao của Tửu Thôn đồng tử. Hai chân vừa rời đất, song thủ của Tạng Cẩu đã vung mạnh, Quỷ Diện Phi Châu bắn liên tiếp về phía Tửu Thôn đồng tử.

Cậu chàng thừa biết, nếu nó không phát chiêu đánh chặn thế công của đối thủ, thì thể nào Tửu Thôn đồng tử cũng bồi thêm mấy chiêu truy kích.

Năm năm qua không ngừng luyện công, giao đấu với người đồng, thành thử nội lực của Tạng Cẩu hiện tại đã đủ mạnh để dùng Quỷ Diện Phi Châu. Biết người đồng khó đối phó, cậu chàng bèn viết một phong thư gửi về phương nam, nhờ bốn người Thiên Tàn Địa Khuyết đem bộ phi châu bằng đồng đen của thầy đến Tung Sơn cho mình.

Lúc này Tạng Cẩu dùng phi châu bằng sắt đang quen tay, đổi bộ của Quận Gió nặng hơn gấp đôi thì chưa thể khống chế tự nhiên được, nên mới nghĩ ra cách trộn một nửa bi sắt với Quỷ Diện Phi Châu để dùng.

Biết đao của Tửu Thôn sắc bén vô cùng, bi sắt bình thường kiểu gì cũng bị hắn chém đứt đôi, Tạng Cẩu mới đổi phi châu bằng đồng đen.

Tửu Thôn thấy phi châu đen thui bắn đến mặt, bèn hoành đao về đỡ. Chỉ thấy kình lực nặng chình chịch dội lên thân đao, khiến y phải lui gấp mấy bước mới hóa giải nổi. Tửu Thôn phát hiện, phi châu của đứa trẻ hắn khinh thường ngày nào bây giờ đã có thể đánh cho hai tay gã tê rần, không khỏi lấy làm khoái trá. Y toác miệng cười khùng khục, đoạn dốc bầu rượu tu một ngụm lớn, phun lên thanh đao!

Tế đao!

Cho đao uống rượu là cách Tửu Thôn đồng tử thừa nhận võ lực của kẻ địch.

Y đã coi Tạng Cẩu là đối thủ xứng tầm, đáng được chết dưới đao của y.

Tạng Cẩu lúc này cũng đã đáp xuống mặt đường…

“ Khoan đã! ”

Tửu Thôn vốn đang súc thế định phát một chiêu Phong Bạo Chi Vũ thì chợt khựng người lại. Đoạn, y nhếch mép cười khẩy, hỏi:

“ Có trăng trối gì muốn nói phỏng? ”

Y phỏng đoán điều Tạng Cẩu sắp nói.

Sẽ là lời quỵ lụy xin tha mạng ư? Không đúng lắm… Tửu Thôn đồng tử biết cậu chàng chẳng phải kẻ tham sống sợ chết. Bảy năm trước, trên điện Thái Hòa, một đứa nhóc nâng đao thề chết cũng phải tiếp được Phong Bạo Chi Vũ của gã…

Đứa nhóc ấy chính là thiếu niên của bảy năm sau.

Y sẽ xin tha ư? Không có khả năng…

Ít nhất là không phải xin cho bản thân mình.

Tửu Thôn nghĩ vậy.

[ Có lẽ là xin tha cho cô nàng bên cạnh. ]

Kẻ sĩ chết vì tri kỷ.

Có lẽ Tạng Cẩu sẽ rào trước với Tửu Thôn đồng tử, rằng mặc kệ ai thắng ai thua cũng không được làm khó Hồ Phiêu Hương…

Như vậy có lẽ hợp với tính cách của cậu chàng hơn.

Tạng Cẩu lên tiếng…

Quả như Tửu Thôn đồng tử đã nghĩ, cậu chàng đúng là muốn tha mạng cho một người…

Song, lại không phải Hồ Phiêu Hương.

Càng không phải bản thân Tạng Cẩu.
“ Ngươi đã bị trọng thương, có đánh cũng không phải là đối thủ của ta. Tạng Cẩu này không muốn thừa dịp hãm hại kẻ sa cơ thất thế. ”

Tạng Cẩu muốn tha mạng cho Tửu Thôn đồng tử…

Quả thực là chuyện nực cười.

Ít nhất Tửu Thôn đồng tử nghĩ vậy.

Nên hắn liếm thanh đao một cái, nói:

“ Ngươi tưởng ngươi làm vậy, thì thành chính nhân quân tử hay sao? Ta thấy ngươi chỉ là kẻ ngu không biết biến báo mà thôi. ”

“ Cẩu… hắn là loại cặn bã coi mạng người như cỏ rác, cần gì phải quyết chiến công bình với hắn? ”

Hồ Phiêu Hương nghe được ý muốn thả người của cậu chàng, vội lên tiếng khuyên nhủ. Hôm nay Tửu Thôn đồng tử trọng thương, quả thực là cơ hội tốt để trừ đi hắn. Nếu đợi hắn dưỡng thương, thực lực hồi phục, e rằng hai người liên thủ cũng chưa chắc thắng nổi.

Chớ quên y là kẻ đấu ngang tay với Trương Tam Phong.

Tuy chỉ là mấy chiêu ngắn ngủi, rồi hai người cùng lui một bước. Nhưng nhiêu đó đủ chứng minh, Tửu Thôn đồng tử là kẻ cực kì khó đối phó.

Tạng Cẩu lại bình thản lên tiếng:

“ Ngươi nói ta khôn ta vẫn làm như vậy, có chửi ta ngu ta cũng vẫn làm như thế. ”

Tửu Thôn đồng tử chép miệng, cười khẩy:

“ Ngươi không sợ ta động thủ? ”

“ Ngươi có thể ra tay, nhưng thắng mà không vinh, ngươi chịu được không? ”

Tạng Cẩu cười nhạt, đoạn kéo tay áo Hồ Phiêu Hương, nói:

“ Đi thôi. Cứ kệ hắn! ”

Bất giác, Hồ Phiêu Hương cúi thấp đầu, mắt dán chặt vào mũi hài. Không hiểu tại sao, bao nhiêu lo lắng bất an về Tửu Thôn đồng tử đều tiêu biến sau một ánh mắt trấn an.

Tửu Thôn đồng tử nhìn theo bước chân của hai người chậm rãi rời khỏi con đường cô liêu trong ánh trăng bạc, đao trong tay muốn chém lại thôi mấy lần, rốt cuộc cũng thu vào vỏ…

Quả thực…

Tửu Thôn đồng tử hắn làm người không tính là quang minh chính đại.

Càng không thể coi là kẻ thiện lương.

Nhưng có một điều hắn không làm…

Tuyệt đối không bao giờ làm…

Đó là vũ nhục một trận đấu…

Lúc này xuất chiêu, thực là làm trái với đạo của gã, với đao của gã.

Tửu Thôn đồng tử nhặt viên Quỷ Diện Phi Châu đen trũi lên, đoạn vung mạnh tay, quẳng viên phi châu về phía Tạng Cẩu.

Cậu chàng nghe tiếng gió, nhẹ nhàng đưa tay ra sau, chộp gọn viên phi châu.

“ Ngươi nên biết, những kẻ tự cho là chính nhân quân tử trước giờ gặp ta, đều chỉ có con đường chết. ”

“ Cũng đúng. Nếu không phải như thế, kẻ không chuyện ác nào không làm như ngươi đã không đứng được ở đây. ”

“ Tức là ngươi không phải anh hùng? Hay ngươi nghĩ rằng kết quả của mình sẽ khác bọn chúng? ”

Tạng Cẩu nhún vai:

“ Thực ra ta cũng không mặt dày đến độ tự nhận mình là anh hùng. Bốn chữ chính nhân quân tử cũng không dám nhận. Nhưng nếu là “ kẻ có lương tâm ” thì được. Về phần kết cục… mấy năm nay những kẻ ác đồ ngoan tâm lạt thủ chết trong tay ta cũng không ít… ”

Tửu Thôn đồng tử quay đầu, lê bước rời đi, nhưng thanh âm còn vang lên đều đều:

“ Vậy sao? Mấy năm nay chém chết không biết bao nhiêu kẻ lương thiện, ta cảm thấy các ngươi có cùng một nhược điểm là dễ mềm lòng, lại ngu xuẩn cả tin. ”

“ Còn ta thấy đám người xấu các người… cũng có một điểm yếu chung là coi thường người tốt. ”

“ Vậy thì một trận tái chiến là điều tất yếu? ”

“ Không sai! ”

{ Lời tác giả:

Hiện tại tác đang bắt đầu kì học mới, trường thiên thứ hai cũng đang tiến vào những tình tiết cuối cùng, thế nên sắp tới đây việc đăng tải sẽ không được như ý.

Những dấu mốc:

_ Hồi hai mươi hai này được đăng tải vào đúng dịp giỗ đầu của Kim Dung tiên sinh, thần tượng và là người có ảnh hưởng rất lớn đến tác.

_ Hồi này cũng đánh dấu mốc 500000 chữ của truyện. Nửa triệu không phải con số ít, nhìn lại thì đã đi qua cả một chặng đường

_ Nói về chặng đường, thì tác đã gắn bó và theo chân Tạng Cẩu được 22 tháng. Đột nhiên phải thay đổi xưng hô với nhân vật từ “ nó ” thành “ cậu chàng ”, phải nói thật là tác cảm thấy đôi chút chưa quen, và nao nao lòng. Chẳng biết từ bao giờ Tạng Cẩu và cuộc hành trình của thằng bé đã trở thành một phần thanh xuân của chính tác giả, và được chứng kiến đứa con tinh thần của bản thân từ một đứa nhóc lớn lên thành thiếu niên… bản thân tác cũng thấy mình trưởng thành thêm.

Trả lời một chút:

_ Tạng Cẩu có lẽ chưa, và sẽ không bao giờ trở thành hình mẫu nhân vật lí tưởng của độc giả hiện tại. Nó / cậu ta sẽ không bao giờ trở thành nhân vật cái gì cũng biết, giết người như ngoé, cả ngày đi “ trang bức ”. Chính những cái điểm yếu, điểm mạnh của thằng nhóc và sự thay đổi, trưởng thành của nó trong suốt 22 tháng / 22 hồi truyện vừa qua khiến cho việc viết lại chuyến đi của thằng bé lên trang giấy trở nên thú vị hơn bao giờ hết đối với bản thân tác giả.

_ Về Trần Ngỗi… bản thân tác nghĩ ông ta là con nhà quý tộc, từ bé được đọc không ít sách sử. Thế nên, việc tự nhiên ông ta nghe lời xiểm nịnh của hai người mà trước đó cũng như sau này chính sử còn chả buồn nhắc đến là Nguyễn Quỹ và Nguyễn Mộng Trang để chém hai trọng thần đưa mình lên ngôi… tác thấy rất vô lí.

Lại nói, hành vi cho Nguyễn Suý đánh thọc sau lưng bắt Trần Ngỗi ở thành Ngự Thiên của Trần Quý Khoáng cũng lại khá khó hiểu khi đặt trong hoàn cảnh Giản Định đang chống quân Minh.

Thành thử mới viết đoạn này như hiện tại, chứ bản thân tác kịch liệt phản đối mưu đồ lật sử của bè lũ phản động.

Tái bút: Trường thiên thứ hai có lẽ sẽ đi đến hồi kết vào cuối năm nay – đầu năm sau, và truyện Thuận Thiên Kiếm – Rồng Không Đuôi cũng sẽ chính thức đi được nửa chặng đường của nó. Trường thiên thứ ba và bốn sẽ là nửa sau của truyện, nói về khởi nghĩa Lam Sơn

Tạm kết

Chương 233: Hồi hai mươi ba (1)

Hồi hai mươi ba

Sơn trang, bào cầm tàng ma nhận

Tháp Phật, trống đồng mở kinh thư

Trước kể đến đoạn Tạng Cẩu và Tửu Thôn đồng tử hẹn nhau tái chiến một trận trong đêm trung thu.

“ Vậy thì một trận tái chiến là tất yếu? ”

“ Không sai! ”

Hai người vừa nói đến chỗ này, thì từ một phía khác của con đường, đã có một giọng cười gai người truyền lại.

“ Tửu Thôn đồng tử, e rằng hai ngươi sẽ phải tái chiến dưới âm tào địa phủ rồi! ”

Tạng Cẩu và Tửu Thôn đồng tử cùng nhíu mày.

Cả hai người đều nhận ra chất giọng của kẻ vừa lên tiếng.

Dù cho lần cuối cùng giáp mặt đã là năm năm trước…

Đường nhỏ nhuốm ánh trăng, gió thổi chầm chậm, khiến người ta không khỏi thấy có phần cô liêu tịch mịch.

Giữa đường lớn, dưới trăng, là một con tuấn mã.

Lông bờm như lửa, bốn vó như sắt, quả thực là thần câu trong đám ngựa chiến.

Ngựa báu tự nhiên là có chủ…

Chủ ngựa đang ngồi trên lưng ngựa…

Áo cừu, mũ lông, hai tay khoanh trước ngực, mục quang nhìn chòng chọc vào hai người Tạng Cẩu Hồ Phiêu Hương tựa như ánh chớp.

Trên gương mặt góc cạnh như đao gọt, ẩn hiện nét cười kiệt ngạo…

Y chính là Gia Luật Sở Tài!

Y xuất hiện tại chốn này, là nhắm vào Tạng Cẩu?

Hay vì Tửu Thôn đồng tử mà đến?

Phốc một cái, Gia Luật Sở Tài đã nhảy xuống khỏi lưng ngựa. Bụi trên đường đọng lại cũng khá dày, vậy mà khi hai chân Gia Luật Sở Tài chạm đất, màn bụi ấy lại không bốc lên chút nào.

Khinh công như vậy cho dù là Quận Gió ở đây cũng sẽ tán thưởng một phen.

Gia Luật Sở Tài chắp tay sau lưng, chậm rãi đi về phía Tạng Cẩu.

Tạng Cẩu cũng bước chéo lên một bước, che Hồ Phiêu Hương ở sau lưng mình.

Gia Luật Sở Tài nhếch mép, cười khẩy, đoạn bất thình lình tung ra một đấm trong Thiên Hạ Bá Quyền.

Vạn Phu Mạc Địch!

Ngày trước chiêu này Tạng Cẩu dùng một thức củ chuối “ Giả Cầy Rựa Mận ” hóa giải. Lời giải thích ngô nghê đồ ăn cũng có cái dũng muôn người khó địch của cậu chàng năm xưa đối với Gia Luật Sở Tài chẳng khác nào cái tát đau điếng vào mặt gã. Món nhục này, Gia Luật Sở Tài nuốt không trôi!

Lần này lại là một chiêu Vạn Phu Mạc Địch.

Kèm theo một ánh mắt thách thức.

Lần này liệu nhà ngươi có thể ngạnh đấu một chiêu này?

Đây là điều hắn muốn hỏi Tạng Cẩu.

Câu trả lời?

Tạng Cẩu không động thân, chỉ cười nhạt:

“ Năm năm trước, ngươi dùng một chiêu ép ta động thủ, bản thân thì hậu phát chế nhân. Còn hiện tại, vật đổi sao dời, không phải sao?? ”

Đoạn từ từ đưa bàn tay đang giấu sau lưng áo ra trước mặt.
Té ra tay đã nắm thành quyền…

Cũng tức là…

“ Thiết Bích Đồng Tường? Sao ngươi lại biết? ”

Tạng Cẩu không nói, chỉ đánh ánh mắt xuống cánh tay còn lại của mình, làm ra vẻ thần bí lắm.

Gia Luật Sở Tài cũng nhìn theo hướng đó.

Lúc này mới phát hiện, trong bàn tay còn lại của Tạng Cẩu vẫn đang nắm chặt viên phi châu ban nãy Tửu Thôn đồng tử ném trả. Nếu ban nãy hắn vọng động bạo phát thế công, thì e rằng lúc này người trọng thương đã là gã.

Năm năm bảo ngắn không ngắn, nhưng nói dài cũng không quá dài.

Võ công của Tạng Cẩu đã mãnh tiến đến trình độ có thể chính diện giao phong với hắn rồi sao?

Gia Luật Sở Tài tuyệt đối không tin!

“ Gia Luật huynh, ta phải cảnh báo huynh một câu, tiểu tử này cực kì tà môn! Võ công nào mà hắn nhìn qua một lần thì đều có thể mô phỏng lại! Cho dù là ý cảnh, khí thế, phát lực, khống kình đều không sai mảy may… Không cẩn thận đề phòng bại lúc nào không biết đâu… ”

Tửu Thôn đồng tử ôm đao, nhún vai.

Lần đó ở Tất gia trang, gã đã tận mắt chứng kiến Tạng Cẩu đương tràng học ý cảnh, khí thế của môn Túy quyền do Ngô trưởng lão thi triển. Rồi lại lâm thời sao chép Bát Quái thần chưởng của Tất Thắng, trong một đêm phân tích ra cách phá giải… Quả thực, nếu không phải bản thân Tửu Thôn đồng tử đứng đấy quan sát tất thảy mọi chuyện, thì cho có nghe được cũng chỉ coi là truyền thuyết huyễn hoặc giang hồ do tên hát rong nào đấy bịa ra, chứ trên đời làm gì có người tài đến thế…

Tạng Cẩu thấy vậy, nói:

“ Còn hai cú đá này xin trả lại một lần, sau này không ai nợ ai! ”

Đoạn, Tạng Cẩu bỗng nhiên tung mình, hai chân quét ra, đúng là hai bước đầu tiên trong Diệt Tuyệt Tam Bộ: Sát Thần! Diệt Phật!

Khác biệt?

So với Gia Luật Sở Tài, chiêu của cậu chàng bớt đi sát ý lăng lệ, thêm vào vẻ tiêu sái phóng khoáng. Cái sắc bén thiếu sót trong khí chất, Tạng Cẩu dựa vào kình đao của Tần Trảm để bổ khuyết.

Dùng chân phát đao!

Một người tung chiêu, tựa như ma thần chiến ý ngập trời.

Một người xuất thủ, lại phiêu dật tiêu sái như kiếm tiên, một mình một kiếm chống lại thiên quân.

“ Diệt Tuyệt tam bộ? ”
Vẻ thong dong trấn định của Gia Luật Sở Tài mất hẳn…

Thay vào đó là phẫn nộ cùng kinh hãi…

Chiêu số là chết, người là sống! Có thể bắt chước y sì chiêu thức của người khác thực ra không khó, Gia Luật Sở Tài nghĩ chỉ cần trí nhớ hơn người là được. Nên lúc nghe Tửu Thôn đồng tử nhắc, gã vẫn chưa coi chuyện ấy có gì to tát mà cần phải lưu tâm. Nhưng đến lúc Tạng Cẩu phát ra Sát Thần bộ, Diệt Phật bộ của riêng mình, thì hắn không thể nào không kinh ngạc!

Chiêu thức là sống…

Võ công truyền lưu, một đời lại một đời, nếu đời sau không thể kế thừa, đem cái tinh túy của đời trước hóa thành của bản thân thì làm sao có thể phát dương quang đại võ học bản môn được? Thế nên, đối với cao thủ chân chính, nắm giữ được chiêu thức không có nghĩa là bắt chước được y sì…

Trái lại, đánh ra được chiêu thức mang cái hồn, cái bản tính của chính mình, mới là lúc hỏa hầu đại thành!

Nay…

Diệt Tuyệt ram bộ của hắn đã bị Tạng Cẩu nắm giữ.

Gia Luật Sở Tài sao có thể không kinh ngạc?

Tâm vẫn rung động, thân thể cũng động!

Cước hội cước!

Cẳng chân hai người giộng vào nhau, kình phong mãnh liệt bắn ra tứ phía, thổi bạt bụi đất bám trên đường cái. Hồ Phiêu Hương đứng ngay gần đó phải giơ tay áo, che miệng lại, nếu không sẽ ho sùng sục…

Rầm!

Rầm!

Cẳng chân hai người một quơ ngang, một phạt dọc, cứ thế tung hoành giữa con đường lớn. Từng cước từng cước giáng vào nhau chẳng khác nào kim cương chử, khiến người ta không khỏi động dung!

Về chiến ý, Gia Luật Sở Tài nhỉnh hơn…

Tạng Cẩu thắng ở linh hoạt, và sắc bén!

Bởi lẽ, kim cương chử của cậu chàng còn gắn cả đao.

Đao của Bách Nhân Đồ Tần Trảm!

Một lần tung người, hai bên giao thủ tổng cộng mười lăm cước…

Lúc hạ xuống, hai ống quần của Gia Luật Sở Tài đã bị đao kình sắc bén đánh rách tả tơi, trông thực không khác gì quần áo của ăn mày.

Tạng Cẩu cũng không khá hơn là bao, hai bên ống quần mỗi bên rách một đường dài từ mắt cá lên đến tận đùi.

Kình lực ác liệt thấm vào xương thịt, khó chịu như có trăm vạn con kiến bò trong tủy sống. Hai bên đều có chút không kham nổi, thoáng kêu lên một tiếng.

“ Tiếp!!!! ”

Gia Luật Sở Tài gầm lên, thi triển luôn bước sau cùng tất sát của Diệt Tuyệt Tam Bộ: Tru Thiên!

Trời già cũng có thể tru diệt, người nào có thể tiếp??

Năm xưa Trương Tam Phong mượn sức thái cực, mượn lực Tru Thiên hóa giải Tru Thiên. Đó là lần đầu tiên, cũng là duy nhất cho đến hiện tại sát chiêu của Gia Luật Sở Tài thảm bại!

Tạng Cẩu tất nhiên không thể phát huy Thái Cực quyền đến mức ấy…

Nếu chỉ luận về khả năng lí giải triết lí võ thuật trong thiên hạ, người có thể đặt lên bàn cân với Trương Tam Phong có lẽ phải cỡ Quận Gió. Tạng Cẩu còn chưa đến cái tầm có thể lí giải triết lí thái cực, lưỡng nghi, âm dương bát quái như Trương Tam Phong. Tất nhiên, vì thế Thái Cực Quyền của cậu chàng hiện tại chỉ có hình không có thần, chỉ có khí không có chất, có ý mà không sinh thế…

Nên không dùng cách của Trương Tam Phong phá Tru Thiên được.

Song…

Đích đến có giống nhau, cũng không nhất thiết phải đi cùng một con đường.

Nếu Tru Thiên là chiêu mạnh nhất của Gia Luật Sở Tài, Tạng Cẩu sẽ dùng chiêu mạnh nhất của Quận Gió tranh phong, để xem ai mạnh ai yếu!

Chương 234: Hồi hai mươi ba (2)

Trong tích tắc, Tạng Cẩu nhảy bắn lên không…

Chiêu Hôm Mai Vượt Bể cần nhất là khoảnh cách.

Nếu không đủ xa, thì phi châu khó mà hợp lực được.

Thế nên các đời Quận Gió đều lấy khinh công mà độc bộ thiên hạ! Không chỉ để chạy trốn, mà còn để đánh ra chiêu này!

Một chiêu kinh thiên động địa!

Tạng Cẩu vung tay!

Bốn viên phi châu!

So với năm năm trước, khả năng khống kình của cậu chàng đã mạnh hơn nhiều, đủ để phóng ra bốn viên cùng lúc.

Một thành, ba thành, năm thành, chín thành!

Tổng cộng mười tám thành công lực dồn vào duy nhất một viên phi châu!

Một kích bắn ra, xuyên thủng trời đêm, xé đôi bóng tối, thanh thế nào có ở dưới Tru Thiên?

Phi châu xé gió thần tốc, nhanh mạnh hiểm, mang theo lực xoay khổng lồ đánh thẳng vào gan bàn chân của Gia Luật Sở Tài. Y chỉ cảm thấy lực xoắn cực mạnh, trước là xé nát giày tất, sau là xoáy tan da thịt, nữa lại chấn đoạn xương cốt!

Rầm!

Gia Luật Sở Tài bắn tung đi, lưng đập vào mặt đường sỏi đá.

Nếu không phải phút cuối y văng chân, đẩy phi châu bắn sang một bên thì cái chân này của y đã bị phế bỏ rồi.

Năm năm không gặp, sát chiêu này của Tạng Cẩu càng trở nên kinh khủng, thanh thế như chớp đánh xuyên mây, kim xỏ qua lụa. Cho dù y có khinh địch, nhưng xem chừng Tru Thiên của Gia Luật Sở Tài cũng đã không thể ngạnh kháng nổi chiêu Hôm Mai Vượt Bể nữa. Có thể thấy mấy năm ròng luyện công khắc khổ, khiêu chiến người đồng đã không uổng phí…

Tạng Cẩu nhẹ nhàng hạ xuống đất.

Viên phi châu bị đẩy văng ra, nay chậm rãi lăn đến, đụng khẽ lên mặt Gia Luật Sở Tài.

Ấy là do Tạng Cẩu đã dùng một viên bi sắt khác, nắn lại đường bay của Quỷ Diện Phi Châu.

Gia Luật Sở Tài cũng tự biết, nếu lúc đó cậu chàng dùng kình lực nặng thêm một phần, thanh thế của phi châu sẽ không đơn thuần là lăn đến đụng khẽ lên mặt mình, mà là một viên đạn đòi mạng, đánh vỡ đầu nát trán ngay.

Hạ Gia Luật Sở Tài chóng vánh, cũng do hai chữ “ kiêu hãnh ” mà ra…

Y thấy bản thân trúng chiêu Thiết Bích Đồng Tường, thế công Vạn Phu Mạc Địch bị phá giải, đã thầm lấy làm nhục nhã trong lòng. Liền kề Sát Thần Diệt Phật đều bị Tạng Cẩu nắm trong lòng bàn tay, lòng kiêu hãnh cao ngất của y càng thêm hao tổn, mới đánh ra một chiêu Tru Thiên đòi phân cao thấp với Tru Thiên của Tạng Cẩu. Y muốn chứng minh Diệt Tuyệt Tam Bộ của y tuyệt đối cao siêu hơn thứ học lỏm Tạng Cẩu biết, mà quên mất đại chiêu Hôm Mai Vượt Bể năm năm trước suýt thì đã cho y ăn quả đắng.

Kì thực y không cần dùng Tru Thiên một cách lộ liễu đến thế…

Y cũng quên rằng Tạng Cẩu chẳng việc gì phải lấy Tru Thiên hội Tru Thiên.

Nhưng mấu chốt chính là: tự tôn!

Ai cũng cần thể diện.

Gia Luật Sở Tài càng là kẻ cực kì kiêu ngạo.

Thế nên y mới quên đi những chuyện kia.

Để rồi bại một cách chóng vánh.

Gia Luật Sở Tài gượng dậy, mắt nhìn chòng chọc vào Tạng Cẩu, ánh mắt hung hãn như sói đói trên thảo nguyên. Rồi hắn lại dời ánh nhìn sang chỗ Tửu Thôn đồng tử đầy vẻ đề phòng.

Kỳ thực cái gọi là “ minh hữu ” không tồn tại giữa hai bọn hắn.

Gia Luật Sở Tài muốn lợi dụng tai mắt của Tửu Thôn đồng tử trong cung, còn Tửu Thôn thì muốn lợi dụng binh mã của gã.

Bọn hắn thừa hiểu lúc bản thân bị thương không gượng nổi, thì cái minh hữu kia tự khắc sẽ trở thành kẻ thù đáng sợ nhất.

Đây cũng là một trong các lí do vì sao hôm nay Gia Luật Sở Tài xuất hiện…

Hắn muốn thừa cơ giết Tửu Thôn đồng tử.

Nhưng âm mưu này của gã lại bị Tạng Cẩu phá tan.

Cậu chàng từng là bại tướng dưới tay hắn…
Năm năm trước, luận võ nghệ hắn thua trong tay Trương Tam Phong – đường đường là huyền thoại của võ lâm đương thời. Luận trí mưu, thua trong tay Trương Phụ, là đại tướng hạ được Đại Việt, điều mà từ thời Đường mạt đến giờ chưa ai làm nổi!

Ngẫm lại, hắn cảm thấy lần đó thua không oan.

Nhưng Tạng Cẩu hồi đó vẫn là thằng nhóc con hỉ mũi chưa sạch, hắn muốn giết thì giết muốn tha thì tha.

Lúc dừng cương ngựa, Gia Luật Sở Tài đã nghĩ chuyện năm năm trước, năm năm sau sẽ tái hiện…

Tiếc là vật đổi sao dời…

Năm năm là đủ để cậu nhóc năm nào trưởng thành, trở thành kẻ có lực chiến cùng cao thủ tầng thứ như hắn và Tửu Thôn một trận.

Kiêu ngạo.

Khinh địch.

Đấy là lí do vì sao hắn thua đau.

Lúc này, Gia Luật Sở Tài hối hận…

Hắn ước gì năm xưa đã giết Tạng Cẩu quách đi cho rảnh nợ.

Mà cũng vì cái suy nghĩ này, nên hắn mới không thể làm được như Hổ Vương.

Tạng Cẩu liếc xéo Gia Luật Sở Tài một cái.

Đòn Tru Thiên sau cùng đó quả thực đáng sợ…

Tuy là đánh gãy được chân gã, nhưng Phi Châu đúc từ đồng đen cũng đã bị đánh nứt một vết dài.

Đọ cước với gã, hai chân Tạng Cẩu cũng tê rần rần, đến giờ vẫn chưa thể hồi phục mà dùng khinh công. Lúc này nếu một trong hai tên này truy kích, thì cậu chàng chỉ có nước đấu cứng, chứ không cậy Lăng Không Đạp Vân được nữa.

Lần này thắng được Gia Luật Sở Tài…

May mắn chiếm đến sáu phần.

Tửu Thôn đồng tử nhếch mép, gác đao lên vai, đoạn nói:

“ Hôm nay xem ra cả ba chúng ta đều vô lực tái chiến. Không bằng ngày mồng một tháng sau, ba người chúng ta tái chiến trong trận mười tám người đồng! Ai phá được trận Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới thì bí mật Không Lộ lưu lại thuộc về kẻ đó. Sao hả? ”

Gia Luật Sở Tài thoáng chần chờ…

Kì thực hắn có nghe Tửu Thôn đồng tử nói về bí mật Dương Không Lộ mấy lần.
Một thanh đao thắng được cả Trảm Quỷ, một trong Thiên Hạ Ngũ Kiếm của người Bồng Lai… nói hắn không thấy hiếu kì sẽ là nói dối. Nhưng Gia Luật Sở Tài trước giờ tự thị võ công phi phàm, đối với hắn hai nắm đấm với Thiên Hạ Bá quyền, đôi chân với Diệt Tuyệt Tam bộ đã mạnh hơn không biết bao nhiêu cao thủ đương thời tay nắm đao báu, kiếm tốt. Thành ra, bí mật do một ông thợ rèn truyền lại, đối với hắn không hấp dẫn lắm.

Chỉ là sau trận Nhạn Môn quan ít lâu, Gia Luật Sở Tài mới nghĩ lại.

Hắn thua đau là vì trúng kế Trương Phụ, bị nội gián của quân Minh hủy hết pháo Thần Cơ!

Nếu như hắn có được bí mật của Không Lộ, tạo ra một loại pháo Thần Cơ mà đến đao của Tửu Thôn đồng tử cũng không thể hủy nổi…

Gia Luật Sở Tài nghĩ như thế, nên mới âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của Tửu Thôn đồng tử.

Tửu Thôn rất ma mãnh, luôn biết cách cắt đuôi hắn ngay trước khi lên Thiếu Lâm thọ giáo mười tám người đồng, thành ra mãi đến hôm trước Gia Luật Sở Tài mới đoán được y lên Thiếu Lâm tự.

Đó là nguyên nhân thứ hai khiến gã hiện thân.

Đáng lẽ Gia Luật Sở Tài định chờ Tửu Thôn đồng tử với Tạng Cẩu giải quyết lẫn nhau, rồi mới làm ngư ông đắc lợi.

Nào ngờ Tạng Cẩu lại không chịu thừa lúc này ra tay giết Tửu Thôn. Cậu chàng không có lòng muốn chiến, Tửu Thôn cũng sẽ không vì thế mà rút đao.

Kế hoạch của hắn thất bại…

Kế đó hắn hiện thân.

Ý đồ thực ra rất đơn giản. Chẳng cần biết trong hai bên ai là người chiếm được bí mất của Không Lộ, hắn cứ giết người đoạt đồ, không thì tóm gọn từ từ tra khảo cũng được.

Hắn lại thất bại.

Cho nên nếu lúc nãy Tạng Cẩu động thủ đánh Tửu Thôn, chẳng những sẽ khiến gian kế của Gia Luật Sở Tài thành công, mà còn bại lộ thực lực đại tăng. Nhỡ lúc đánh với Tửu Thôn đồng tử đến đoạn khẩn yếu, tên nọ ở ngoài đánh lén một cái, thì đúng là chết cũng không hiểu tại sao…

“ Ở hiền gặp lành, ở ác gặp dữ ” có lẽ gần ngay trước mắt như vậy thôi.

Nhưng lúc này cậu chàng và Phiêu Hương có việc gấp hơn cần phải lo.

Tửu Thôn đồng tử đề nghị liên thủ phá trận!

Tại sao hắn lại làm thế?

Lúc này, Hồ Phiêu Hương lại khẽ lên tiếng:

“ Tớ nghĩ hắn cũng không nắm chắc đánh lại được mười tám người đồng. Nhất là ba người sau cùng, võ công sâu không thấy đáy. Thế nên mới muốn mượn tay chúng ta, phá trận xung quan, chiếm cho kì được Niết Bàn Kinh! ”

“ Ý cậu thế nào? ”

“ Chúng ta tốn năm năm rồi chưa phá nổi trận mười tám người đồng. Không thể kéo dài thời gian thêm nữa. Có mạo hiểm cũng phải thử thôi. ”

Hồ Phiêu Hương cắn răng.

Cô nàng vẫn còn thấy chưa yên lòng. Dù sao tên cuồng sát điên điên loạn loạn kia là kẻ có thể đấu mưu với Vĩnh Lạc đế Chu Đệ. Sai lầm nói cho Tửu Thôn đồng tử chuyện của thánh tổ Khổng Lồ, Hồ Phiêu Hương không muốn lặp lại thêm một lần nữa.

Nhưng hai người đã mất đến năm năm ở Thiếu Lâm, đến Niết Bàn kinh còn chưa sờ được, huống hồ là bí mật chìa khóa Loa Thành. Nếu không nhanh lên, thì e không biết đến đời nào kiếp nào mới phá giải được bí ẩn, tìm được đáp án người xưa lưu lại nữa.

Tạng Cẩu nghe xong, bèn chắp tay:

“ Được! Mồng một tháng sau, tại Tàng Kinh tháp của Thiếu Lâm, trong trận mười tám người đồng, ba người chúng ta tái chiến một phen! ”

Tửu Thôn đồng tử hất hàm cười khẩy, đoạn chậm rãi lắc mình biến mất vào bóng tối.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương nhìn nhau một cái, đoạn cùng động thân, dùng khinh công nhảy vào trong ánh trăng mờ mờ và cơn gió đưa hương hoa ra đến giữa dòng sông. Duy chỉ còn có Gia Luật Sở Tài ôm cái chân gãy nằm soài trên bãi cỏ, lặng yên nhắm mắt. Như loài sói hoang trên thảo nguyên liếm vết thương, hắn đang ghi nhớ thật kỹ hương vị của thất bại.

Đoạn…

Gia Luật Sở Tài ngoắc tay, ngựa chiến được chủ ra hiệu, tung vó chạy đến gần. Y nắm một đầu yên cương kéo mạnh một cái, toàn thân từ dưới đất bắn lên, an tọa trên lưng ngựa. Gia Luật Sở Tài nhếch mép, đoạn ra roi đánh ngựa cho chạy về phía bắc.

Nửa tháng sau…

Một trận chiến.

Nhất định sẽ phân thắng bại.

Chương 235: Hồi hai mươi ba (3)

Tửu Thôn đồng tử và Gia Luật Sở Tài có thể được xem là cao thủ nhất đẳng hiện giờ, trong võ lâm không có mấy người đọ lại được.

Thế mà cả hai, tính thêm hai người Tạng Cẩu Phiêu Hương lại không hề hay biết, thực ra những chuyện họ làm, những điều họ ước hẹn tối nay đều không thoát được ánh mắt của hai lão già.

Rừng thưa trăng lạnh…

Một ấm trà nhài nóng hổi treo trên cành cây, khẽ sóng sánh.

Hai lão già râu tóc bạc trắng, một ăn vận sạch sẽ chỉn chu như tiên ông, một mặc đồ bẩn thỉu luộm thuộm như ăn mày ngồi vắt vẻo trên một phiến đá, bên dưới ấm trà.

Hai người đang đối ẩm.

Nhưng uống thế nào??

Chỉ thấy lão ăn mặc bẩn thỉu đưa tay búng một cái, phát ra một viên đá nhỏ đánh trúng vào chôn ấm. Cái ấm lắc lư một cái, rồi đổ nghiêng một thoáng, từng giọt từng giọt trà trong veo chảy xuống cái miệng đang há ra chờ sẵn của lão.

Đầu lưỡi nếm hương trà chát, cảm nhận vị đạo nóng hổi cùng mùi trà nhẹ nhàng thấm lên mũi, Trương Tam Phong thoải mái khà một tiếng, ra chiều khoái trá lắm. Đoạn ông xoay mình nằm vắt chân chữ ngũ ra tảng đá, mắt lim dim nhắm lại thưởng thức dư vị bốc lên trong bụng càng lúc càng nồng.

Người ăn mặc luộm thuộm là Trương Tam Phong…

Còn người ăn vận chỉn chu sạch sẽ là ai?

Chỉ thấy ông lão nọ vuốt chòm râu, lên tiếng:

“ Dù sao cũng phải cảm tạ Trương chân nhân đã để ý giúp. Nếu không có ông ra tay tương trợ, e là hai đứa này đã trúng phải độc kế mà tiêu đời rồi. ”

“ Thiền sư quá lời. Nếu không phải chúng nó có lòng nghĩa hiệp, thì ông có nhờ, bần đạo cũng chẳng màng sống chết của chúng. Tôi đã thấy hết mọi chuyện từ Hàm Đan đến Thái Nguyên, hiểu được lòng dạ hai đứa nó không xấu. Nên thật ra lúc đó cho dù thiền sư không nhờ cậy, bần đạo cũng phải ra tay. Không thì sẽ ngứa ngáy trong lòng, không yên được… ”

Lão thiền sư thấy vậy, vuốt râu, lại lia một viên sỏi vào cái ấm trà treo vắt vẻo để trà đổ xuống phía mình. Uống cạn một ngụm, ông mới nói tiếp:

“ Trương chân nhân đã có lòng lo nghĩ cho thiên hạ, sao lại không ra làm quan, năm lần bảy lượt từ chối lời mời của Chu Đệ là tại làm sao? ”

Trương Tam Phong cũng ngồi nhỏm dậy, cười ha hả:

“ Quan trường như vũng nước đục, sâu không thấy đáy. Ông có làm thì cứ tự đi mà làm, sao còn cố kéo tôi vào cùng? Tuệ Tĩnh thiền sư, lần này đáng phạt lắm! ”

“ Cũng tại thân bất do kỷ thôi. Nếu không phải năm xưa tôi bị cống cho quý quốc, chắc bây giờ đã viết xong mấy cuốn y thư rồi ấy chứ. ”

Té ra người áo trắng chính là thiền sư Tuệ Tĩnh.

Đồng thời, người nhờ cậy Trương Tam Phong chiếu cố hai người Tạng Cẩu, Phiêu Hương năm năm trước cũng là ông.

Đến lượt Trương Tam Phong uống.

Cốc.

Sỏi đánh vào đáy bình, trà lặng lẽ chảy xuống, long lanh giữa rừng khuya như ngọc châu.

“ Hai chúng ta đã già không tiện say xỉn, bằng không tôi thật muốn dùng rượu ngon đối ẩm một phen… Ấy chết. Tôi đã quên khuấy mất chuyện thiền sư là người xuất gia. ”

Tuệ Tĩnh bèn nói:

“ Kì thực tôi dùng trà kiêng rượu là bởi rượu uống vào hại thân, chứ không liên quan tới thanh quy giới điều gì cả. Phật nói: ta không khổ tu, cũng không hưởng lạc. Ở giữa khổ tu, và hưởng lạc… lại là gì? ”

Trương Tam Phong nói:

“ Kì thực giữa chí âm, và chí dương, là vạn vật. ”

“ Không sai. Thiết nghĩ thanh quy giới điều, chẳng qua cũng là để giúp người thanh tu không rời khỏi đường ngay nẻo chánh, ấy là cái tốt. Nhưng nếu quá chấp nhất vào chúng, lại đặt ra hình phạt, thì cái giới hạn ấy không xuất phát từ bản tâm, tự nhiên lại thành một loại gông xiềng, một loại cố chấp không chịu buông bỏ. ”

Tuệ Tĩnh thiền sư thản nhiên.

“ Vậy ý ông là? ”

“ Núi trước mặt không phải núi, núi trong lòng mới là núi. Có rượu ngon thì cứ uống, miễn là giữ được bản tính, tự biết chừng mực mà dừng. Không vì rượu mà buông bỏ chuyện tu tâm, không vì sắc mà chểnh mảng chuyện dưỡng tánh, thì cần gì phải lo? Buông hay không buông, thực ra cũng là cố chấp. Cứ “ Nam nhi tự hữu xung thiên chí / Hưu hướng Như Lai hành xứ hành ” thì đã sao? ”

Trương Tam Phong nghe vậy thì vỗ tay, nói:

“ Hay! Nam nhi tự hữu xung thiên chí! ”Được một lúc, lại thấy Tuệ Tĩnh lên tiếng:

“ Chân nhân có biết thứ gì đáng sợ hơn say rượu không? ”

Trương Tam Phong nói:

“ Là thiên hạ. Thế cuộc xoay vần, đảo trắng thay đen. Mới nay còn được ngồi đối ẩm, có lẽ ngày mai đã thành tử địch cũng nên. ”

“ Đúng. Thiên hạ. Rượu có thể không uống, chẳng nhẽ lại có thể không ở trong thế gian, thoát được trói buộc của chính và tà, chạy thoát thôi thúc của lương tâm lương tri hay sao? Đến sau cùng có lẽ chỉ có bậc đại giác đại ngộ, mới có thể thực sự thoát được cái cơn say trong thiên hạ. ”

“ Theo ông thì tôi với ông đang say, hay là đang tỉnh? ”

Trương Tam Phong đột nhiên hỏi.

Tuệ Tĩnh thiền sư nghĩ…

Nghĩ suốt một đêm.

Tinh sương, lúc nắng sớm chạm vào ngọn cỏ, ông mới nói:

“ Say hay tỉnh tôi chẳng biết. Hiện tại chỉ biết là thân già cần phải đi ngủ. Díp cả mắt rồi. ”

Đoạn cười…

Sảng khoái và thanh thản.

Lại kể chuyện Hổ Vương bê kiệu hoa lên núi Điểm Sơn.

Hoàng Chi Mai chỉ vào tòa đại điện bề thế nằm trên đỉnh núi, nói:

“ Trang chủ đang ở trên đó với kẻ mạo danh Liên Hoa. Thời gian gấp gáp, cứu người như cứu lửa, mong Hổ Vương rảo chân cho. ”

Hổ Vương chặc lưỡi…

Người ông chờ vẫn chưa tới.

Chẳng thấy bóng dáng Cứu Khổ Thần tăng, cũng không thấy Khiếu Hóa tăng ở đâu cả.

Nếu Cầm Ma đang ở trên điện, thì không có hai người này e không thể công núi được.
Hổ Vương có thể tự bảo vệ mình, nhưng Hoàng Chi Mai và Trần Liên Hoa tuyệt đối không phải đối thủ của Cầm Ma, lại càng không chống đỡ được Thất Tuyệt Ma Âm do chính Cầm Ma khảy. Nhất là Trần Liên Hoa vốn đã trúng chiêu hôn mê từ trước.

Nhưng nếu không mang kiệu lên núi, thì không thể vạch trần kẻ mạo danh, cuối cùng công cốc không được cái gì cả.

Thực là tiến thoái lưỡng nan.

Hổ Vương đột nhiên nghĩ tới một chuyện, bèn hỏi:

“ Cô biết âm công đúng không? ”

Hoàng Chi Mai nói:

“ Thực ra tôi có biết một chút, nhưng không giỏi lắm. Ban nãy sở dĩ phá được Tuyệt Ai, Tuyệt Ái là bởi hai người Tiêu Ma Địch Ma không phòng hờ, lại lựa được bài hát thiên địch với họ. Nếu phải đối mặt với Cầm Ma biết cả bảy đoạn của Thất Tuyệt Ma Âm, quả thực là tôi không có bản lĩnh chống đỡ. ”

Hổ Vương nói:

“ Không hề chi. Ta sẽ dạy cô một bản lĩnh. Giờ nghe cho kỹ đây. ”

Nói đoạn, Hổ Vương lẩm nhẩm đọc mười tám câu khẩu quyết cho Hoàng Chi Mai nghe. Từng câu từng chữ đều thâm sâu huyền ảo, khiến cho cô nàng nghe đến nhập tâm thất thần. Đọc xong hết thảy, ông mới vỗ hai tay vào nhau, nói:

“ Thuộc rồi chứ? ”

“ Thuộc được bảy tám phần. Nhưng này Hổ Vương, ông bảo dạy tôi bản lĩnh, nhưng chỉ dạy khẩu quyết không dạy chiêu thức thì phỏng có tác dụng gì? ”

Hoàng Chi Mai thấy mười tám câu khẩu quyết vừa rồi thâm sâu huyền diệu vô song, xem ra ắt là khẩu quyết của thứ thần công mà Hổ Vương tịnh tu. Nhưng lạ một nỗi, mười tám câu khẩu quyết chỉ nói về cách vận khí khống kình, chứ không đả động nửa chữ gì tới cách đi quyền triển cước. Chỉ biết cách vận khí, không biết cách thi triển ra ngoài, có khẩu quyết tâm pháp thì phỏng có ích gì?

“ Lát nữa cứ vừa dùng âm công, vừa vận khí là được. ”

Hổ Vương chặc lưỡi, đoạn vác kiệu phóng lên núi.

Hoàng Chi Mai tuy không hiểu lắm, nhưng biết người như Hổ Vương thì không làm chuyện không đâu, nên cũng tin tưởng mà phóng mình đuổi theo.

Dọc đường, đệ tử được lệnh từ trước túa ra cản đường. Nhưng đến cả Tứ Đại Minh Vương, Song Ma, Bốn Tinh đều không phải đối thủ của Hổ Vương, chỉ một vài đệ tử tầm thường thì làm sao cản nổi ông? Hổ Vương thậm chí không cần buông kiệu, cứ chạy một bước tay vung một cái, đánh cho cả bọn ngã lăn kềnh ra đất. Hoàng Chi Mai theo sau, biết ý bèn thay Hổ Vương điểm huyệt đạo của đám đệ tử này.

Cả đám tuy không bị thương, cũng không mất ý thức, bèn ngoạc mồm ra chửi Hoàng Chi Mai, lời lẽ rất khó nghe.

Hổ Vương nghe mà thấy ngứa cả tai, bèn thấp giọng:

“ Lần sau nhớ điểm cả á huyệt của chúng! ”

Hai người một đường lên núi, Hổ Vương thủy chung không đả thương một ai, Hoàng Chi Mai cũng điểm huyệt không trượt một lượt.

Rốt cuộc…

Chỉ còn bậc cửa sau cùng.

Phía trước đã là đại điện sâm nghiêm.

Rầm!

Cánh cửa lớn bị Hổ Vương đạp đổ.

Trong điện khách khứa đến chúc mừng người nào người nấy đều giật mình một cái, đồ ăn thức uống thi nhau rơi xuống đất.

Đại điện thoắt cái trở nên hỗn loạn!

“ Ai dám đến phá ngày vui của Phan trang chủ? ”

“ Chán sống rồi sao? ”

Hổ Vương hành tẩu giang hồ đủ lâu, biết lúc này mình mà không lên tiếng thì thể nào cũng có mấy tên nhảy ra đòi đánh nhau, ý đồ giao hảo với sơn trang Bách Điểu. Thế nên, lão giộng hẳn cái kiệu đang vác trên vai xuống, quát như sấm nổ:

“ Phan trang chủ, Hổ Vương đến chúc mừng, ông có nể mặt hay không? ”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau