THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Hồi hai mươi hai (3)

Tần Trảm nói:

“ Tiểu cô nương nghĩ ta sẽ ra tay? ”

“ Không phải nghĩ, là biết! ”

Hồ Phiêu Hương nhảy chân sáo về phía Tạng Cẩu.

Võ công Tạng Cẩu tiến bộ thần tốc, ngày đi nghìn dặm, thì trí kế của Hồ Phiêu Hương cũng ngày càng sâu. Nhất là sau khi nếm thử tâm kế của Vĩnh Lạc đế Chu Đệ, thì cô bé mới hiểu những gì mình thấy ngày thường chỉ là chút khôn vặt, mưu kế trẻ con. Còn thứ Chu Đệ dùng, mới xứng là “ tâm ” kế thực sự.

“ Tâm ” ở đây là trái tim…

Hồ Phiêu Hương sinh ra trong hoàng tộc, từ bé đã nhìn chán cảnh tranh quyền đoạt thế, tâm kế âm mưu nơi quan trường. Người nhà từ Hồ Quý Li, cho đến Hồ Nguyên Trừng Hồ Hán Thương đều là người có đại trí, nghĩ ra nhiều ý tưởng đi trước thời đại. Quan trọng nhất là lớn lên trong thời loạn…

Thế nên hôm nay, chỉ vừa nhìn qua là cô bé đã nắm được cục diện…

Cô bé nhìn ra được Tần Trảm là người có nghĩa khí, nhất định sẽ không nhận mối làm ăn này.

Cô bé cũng nhìn ra được, Đào Khiêm là kẻ không thích làm chuyện không đâu. Nếu hắn đã đến tìm, ắt sẽ có mối làm ăn khiến Tần Trảm nhận lời.

Từ đó suy luận, lại dựa theo cách làm người của Đào Khiêm…

Thì không khó để đoán ra y đang muốn giết ai.

Trấn Tam Giới!

Võ học thành danh của ông ta: Bát Quái Thần chưởng đã bị chúng đánh đến nỗi lộ ra sơ hở trí mạng…

Cũng tức là con rắn đã để lộ chỗ bảy tấc, con cọp để lộ yết hầu.

Con sói như Đào Khiêm không nhân lúc này nhảy lên cắn một cái, thì hắn đã không phải là Đào Khiêm.

Nhưng…

Cô bé sở dĩ có thể cản được chưởng của Tất Thắng là do nằm lòng biến hóa của bát quái, kinh dịch.

Đào Khiêm là kẻ giang hồ, tất nhiên không học sâu hiểu rộng được như vậy.

Nhưng hắn tự tin mình sẽ tiếp được Bát Quái chưởng của Tất Thắng.

Nên hắn cần tìm một đồng minh, để cùng hắn ngăn song chưởng hợp kích.

Một đồng minh đủ mạnh…

Đáng lẽ Quách Phong là một lựa chọn khả dĩ. Nhưng kể từ khi tiếp xúc, Đào Khiêm cho rằng gã béo là kẻ an phận, không có chí lớn, gan lại bé, nên mới quyết định không giao mạng mình cho gã.

Mà tìm đến Tần Trảm.

Hắn tin tưởng…

Hai trăm vạn lạng y có thể chối từ. Nhưng một cơ hội lật mình, từ một sát thủ ai cũng khinh sợ hóa thành minh chủ võ lâm người người ngưỡng mộ… Để cho người y yêu nở mày nở mặt, được sống đàng hoàng, không còn bị nhà cha vợ khinh thường là lấy một kẻ lấy chuyện giết chóc mưu sinh như gã.

Nhiêu đó có đủ để khiến Tần Trảm động tâm?

Đào Khiêm tin là đủ.

Nên hôm nay y mới đích thân dẫn người đến đây…

Chuyện lấy mạng Trấn Tam Giới một khi bại lộ, thì cả Sơn Tây cũng chẳng còn chỗ cho bọn họ dung thân nữa.

Thế nên nếu đã làm…

Phải làm cho tuyệt!

Hồ Phiêu Hương nói:
“ Ta đảm bảo có hai bọn ta có thể dạy các ngài tâm đắc của bọn ta lúc đối chiến với Bát Quái Thần chưởng. Tuy nhiên, cũng có một việc muốn nhờ… ”

“ Cứ nói! ”

Đào Khiêm thấp giọng.

Quả thực, hai đứa nhóc chỉ có thứ này có thể khiến gã động tâm.

Hồ Phiêu Hương không vội nêu ngay điều kiện của mình, mà chậm rãi nói:

“ Trấn Tam Giới Tất Thắng là kẻ ngụy quân tử lòng dạ hẹp hòi. Để hắn ngồi ở vị trí võ lâm minh chủ, ắt giang hồ có họa. Nếu Đào đại gia đã có tâm thâu thiên hoán nhật, chúng ta cũng thuận nước đẩy thuyền.

Đến khi xong việc, xin Đào đại gia cũng như Tần đại ca làm giúp tiểu nữ một chuyện. Hiện tại thì vẫn chưa biết chính xác, nhưng chắc chắn sẽ có lúc cần… ”

Đào Khiêm sẽ nói gì?

Câu trả lời chỉ có một…

“ Hợp tác vui vẻ. ”

Tạng Cẩu che giấu một tiếng thở ra nhẹ nhõm…

Còn Hồ Phiêu Hương thì lén cười.

Trấn Tam Giới cứ một mực muốn dồn chúng nó vào chỗ chết. Ngay cả khi Tạng Cẩu đã giơ mật hàm ra vẫn cố ra tay giết cho kì được…

Quả thực giống như muốn giết người diệt khẩu.

Lão đã cố ý muốn giết hai đứa nó mấy lần…

Hành vi lại đáng nghi như thế.

Quả thực khiến người ta muốn chơi ngược lão một vố.

Bởi vậy mới có câu: “ Đi với Phật mặc ác cà sa, đi với ma mặc áo giấy ”.

Hai bên đã đạt thành hòa ước tạm thời, nên thu liễm địch ý.

Những ngày sau đó…Tạng Cẩu sáng sớm luyện công, đến chiều thì qua chiêu với Tần Trảm, Đào khiêm. Thằng nhóc một mặt sử dụng Bát Quái Thần chưởng đánh cùng hai người, một mặt lại ngấm ngầm hoàn thiện bộ võ công này. Đánh đến ngày thứ ba, thì thủ đao của Tần Trảm cũng bị nó học lỏm mất, khiến y cười khổ không thôi.

Nội lực của Tần Trảm nóng như lửa là do y luyện Kim Ô công. Sở dĩ hơi thở khò khè như người hen là do luồng hỏa kình này ảnh hưởng. Hai bàn tay của y luyện thiết sa chưởng, nên thủ đao của y càng thêm lợi hại. Lại phối thêm nội kình hừng hực, trở thành hỏa diệm đao pháp cả võ lâm Sơn Tây không ai mà không nể ba phần.

Đào Khiêm không thiện về nội lực chưởng pháp, bù lại môn Âm Dương phiến biến hóa ảo diệu khôn lường, phối hợp với thân pháp như quỷ mị và ám khí vô thanh cũng khiến y trở thành một kẻ có máu mặt.

Hồ Phiêu Hương lại thành ra là người rảnh rỗi nhất. Sáng cô bé dạy cho hai ông người lớn biến hóa của bát quái, kinh dịch, còn trưa chiều lại chạy xuống bếp học nấu ăn với vợ của Tần Trảm – Đường Nhu. Đến Tạng Cẩu cũng chẳng hiểu nổi tại sao cô bạn ranh ma, ưa bạo lực của nó đột nhiên đổi tính đòi xuống bếp học nữ công gia chánh. Nhưng Hồ Phiêu Hương rất thông minh, khẩu vị lại tốt, thành thử cô bé có học nấu nướng thì thằng nhóc chỉ có phúc ăn, nên không thèm ngăn cản.

Chỉ có một chỗ hơi lạ, ấy là không hiểu Đào Khiêm nói gì với Tần Trảm mà thái độ của Bách Nhân Đồ thay đổi hẳn, sốt sắng chuyện giết Tất Thắng dị thường.

Đến tối hai đứa mới qua chiêu với nhau cho giãn cân giãn cốt.

Tạng Cẩu học được cách sử dụng thủ đao của Tần Trảm, bèn lấy tay làm đao. Hồ Phiêu Hương dùng đao chiêu nào nó cũng bắt chước, sau đó hai đứa sẽ cùng ngồi nghiên cứu xem chiêu thức có chỗ nào sơ hở, nên sửa ra làm sao.

Thiếu Lâm được ví như bắc đẩu trong võ lâm trung nguyên, nội tình sâu không thể nào lường được. Thậm chí… có những sư thầy Phật học uyên thâm, võ công siêu phàm nhập thánh lại cố tình ở ẩn, không tranh hư danh với đời, đến cả đệ tử xuất gia trong chùa, thậm chí sư trụ trì cũng chưa chắc đã biết đến bản lĩnh của họ. Thế nên một huyền thoại như Trương Tam Phong cũng nể nang Thiếu Lâm, phần nhiều là đến từ lòng kính trọng với những vị thiền sư lánh đời này.

Lần này lên chùa Thiếu Lâm là để tìm cuốn kinh Niết Bàn, trong đó có manh mối về thánh tổ Nguyễn Minh Không. Nhưng chuyện xảy ra từ thời nhà Lí, đến bây giờ ngót nghét bốn trăm năm. Có câu vật đổi sao dời, bãi bể nương dâu. Lần này lên Thiếu Lâm, khó tránh sẽ bị các sư trong chùa làm khó một phen.

Thế nên hai đứa chúng nó mới không vội vàng lên đường. Một mặt là có thể tránh né tai mắt của Trấn Tam Giới, mặt khác là tranh thủ thời gian trau dồi võ công.

Ít nhất, Tạng Cẩu muốn võ công của mình đủ cao, ít nhất có thể nắm chắc thoát khỏi tay Gia Luật Sở Tài, rồi mới dám lên chùa.

Nên kì thực, nói hai đứa nó không có chút động cơ gì trong chuyến này cũng không phải…

Lại thêm hai ngày…

Tạng Cẩu đánh thêm một trận với hai người Đào Khiêm, Tần Trảm, rồi nói:

“ Chiêu số của Bát Quái Thần chưởng chỉ có nhiêu đó, nhưng môn chưởng pháp này biến hóa khôn lường, tiểu tử chưa nắm được toàn bộ. Lại thêm lão cáo già Tất Thắng kia nham hiểm xảo trá, lần này là cuộc chiến sống còn chứ không phải tỉ võ thông thường, hai người nhớ cẩn thận. ”

Mấy ngày được hai hảo thủ ma luyện, võ công Tạng Cẩu lại có chỗ tinh tiến.

Thế nên hôm nay cũng là lúc rời khỏi nhà của Tần Trảm.

Đêm nay sẽ là hành động: đồ sư!

Trấn Tam Giới Tất Thắng hôm nay sẽ bị hai đại cao thủ vây công.

Chúng cũng không cần phải ở lại nữa…

Hôm ấy, Tần Trảm thết tiệc rượu tiễn chân.

Có câu không đánh không quen biết. Tạng Cẩu và Tần Trảm mấy ngày liền đã giao đấu không dưới ngàn chiêu, sau cùng đã kết thành bạn bè. Lần này rượu nóng tiễn chân, cũng hẹn ngày tái chiến.

“ Tần đại ca, có duyên ắt sẽ gặp lại. ”

“ Được! Non xanh còn đấy, nước biếc chảy dài. Vậy chúng ta hẹn nhau năm năm sau… trên đỉnh núi tuyết Hoa Sơn. ”

“ Không gặp không về! ”

Hồ Phiêu Hương thì lại nói gì đó với vợ Tần Trảm, sau đó cũng lên ngựa của mình.

Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương chắp tay thi lễ lần cuối, đoạn quảy bao đồ lên lưng ngựa, giật cương phi gấp về phía chân trời.

Hai đứa nhóc, hai con ngựa…

Một mục tiêu!

Tung sơn! Thiếu Lâm tự!

Chương 222: Hồi hai mươi hai (4)

Lại kể đến chuyện của Lê Hổ…

Hình dáng tiều tụy của Trần Ngỗi khiến cậu chàng kinh ngạc.

Từng là một vị vua nhiệt huyết bừng bừng, có tráng trí hùng tâm đòi lại núi sông Đại Việt, vì sao lại trở nên người không ra người quỷ không ra quỷ?

Người ngồi trên ngôi cửu ngũ, chủ của một cõi giang sơn gấm vóc. Một lời y nói ra chính là thánh lệnh, chiếu chỉ.

Người như thế lại nói, lời y nói ra không ai tin…

Quả thực là chuyện kì lạ.

Thường thường, thời thế càng loạn lạc, thì những sự kì quặc trên thế gian cơ hồ lại càng nhiều.

Lê Hổ lúc này không biết nói sao để khuyên can Trần Ngỗi, chỉ có thể thở dài:

“ Nếu thánh thượng không nói, thì làm sao thần biết có nên tin ngài hay không? ”

Trần Ngỗi ngẩng đầu, sau đó lại cười thảm…

Mãi một lúc sau, ông mới lên tiếng:

“ Thực sự ta không hề giết ai. Đặng Tất. Nguyễn Cảnh Chân. Nguyễn Mộng Trang đều là do kẻ khác hại chết. ”

Lê Hổ tạm thời không đáp.

Thực tế, cậu chàng đã sớm đoán được ông sẽ nói như vậy.

Nhưng…

Phòng kín chỉ có bốn người.

Ba chết! Một thì vẫn đang ngồi đây…

Khói trầm vẫn bay nghi ngút.

Một lúc sau, như đã hết kiên nhẫn, Trần Ngỗi mới ngước lên, hỏi:

“ Ngươi có tin ta không? ”

Ánh mắt ông có đôi chút khẩn khoản, một chút van lơn, nhưng phần nhiều là chán chường.

Lê Hổ lúc này mới nói, giọng khẳng định chắc nịch:

“ Thần tin ngài. Nhưng hai vị Nguyễn, Đặng đại nhân hình như đều không phải võ tướng, không hề biết võ công. Nên ba người họ cho dù có tự tàn sát, thì Nguyễn Mộng Trang cũng không chết thê thảm như thế được. Trừ phi… ”

“ Trẫm hiểu. Khanh muốn an ủi ta. Lòng trung của khanh, ta đã hiểu rồi. ”

Trần Ngỗi khoát tay, ý bảo Lê Hổ mau đi ra khỏi chánh điện.

“ Thánh thượng, ngài hiểu nhầm ý thần… ”

“ Đi! Đi mau! Ha ha! Ha ha ha! Các người đều cùng một giuộc, đều là cá mè một lứa hết! Ai cũng coi trẫm là bù nhìn, là con cờ! Giờ trẫm sa cơ thất thế, bị kẻ gian đổ vạ, nên các người giở mặt, không thèm nghe theo ta nữa đúng không? Ta biết! Ta biết rồi! Chỉ có các người là người khôn… còn ta là kẻ ngu ngốc bị che mắt đúng không? ”

Trần Ngỗi lảm nhảm một hồi, nội dung của lời nói đã không còn rõ ràng.

Đoạn…

“ Cút! Cút ngay! ”

Ông ta vớ lấy cái mõ, toan ném vào mặt Lê Hổ. Chỉ tiếc nhịn đói lâu ngày, khí lực không đủ, nên vừa nhoài lên đã ngã sõng xoài ra đất.

Lê Hổ thở dài…

“ Thánh thượng, bây giờ ngài đang kích động, chắc không nghe thần khuyên. Nhưng nếu Trần Triệu Cơ có linh thiêng, cả những hộ vệ của ngài ở sông Vân dưới suối vàng nhìn thấy cảnh này, có lẽ cũng đau lòng. Họ hi sinh vì cái gì? Trung thần nghĩa sĩ, sau cùng chỉ xin bệ hạ hiểu cho tấm lòng son.”

Nói rồi đi ra khỏi phòng, khép cửa lại…

Lê Sát và Lê Thận đã chờ ở ngoài.

Họ đã nghe hết cuộc nói chuyện trong chính điện.

“ Cậu thực sự tin thánh thượng? Tôi thấy ngài ấy phát điên rồi. ”

Lê Sát gác thương lên vai, nói.Lê Thận cũng đồng tình:

“ Mỗ thấy chuyện giết người trong phòng kín đã là quá hoang đường. Người còn sống duy nhất lại không giải thích được chuyện gì đã xảy ra, cứ u u mê mê thế này. ”

Lê Hổ nói:

“ Tôi tin thánh thượng không phải hạng dám làm không dám nhận. Chỉ không biết kẻ địch đã dùng kế li gián, giá họa kiểu gì. ”

“ Làm gì có kẻ nào thần thông như thế? Nếu không phải quỷ thần, thì chắc do ông ta tưởng tượng ra mà thôi. ”

Lê Sát nói.

Còn Lê Hổ thì lại trầm mặc…

[ Thực sự là quỷ thần ư? ]

Kể từ sau chuyện của Quận Gió ở Anh Hùng yến Tây Đô năm xưa, cậu chàng cứ có một cảm giác mơ hồ…

Rằng có một kẻ nào, hay một thế lực nào đó cậu không biết đang âm thầm đứng sau màn, thao túng tất cả…

Không có một lí do cụ thể nào cả, hoàn toàn là trực giác của Lê Hổ…

Nhưng lúc nghe Trần Ngỗi kể lại sự tình, không hiểu sao cậu lại có hồi tưởng lại chuyện ở Tây Đô. Giản Định của hiện tại, trong mắt cậu, lại giống với Quận Gió đến kì lạ.

Thiên hạ như một bàn cờ…

Lại như một tuồng rối nước.

Bên dưới mặt nước, sau tấm rèm thưa, là ai?

Tạm thời không có đáp án, thành thử ba người Lê Hổ quyết định ở lại Hoa Lư một thời gian. Trước là muốn khuyên can hai phe đình chiến, ngồi xuống nói lời thẳng thắn, tránh để hiểu nhầm thêm sâu, chỉ tố khiến ngoại xâm được lợi. Sau là để từ từ điều tra sự thật, xem xem ai mới là kẻ đã ra tay giết ba người Đặng Tất, Nguyễn Cảnh Chân và Nguyễn Mộng Trang.

Sáng hôm sau…

Có một tướng một thân một mình đến thành đông, nói là có chuyện muốn gặp Kim Ngô tướng quân của Lam Sơn.

Lê Hổ vừa hay tin, vội vã chạy xuống xem thử có chuyện gì xảy ra.

Trên đường núi trải đá, quả nhiên có hai tướng đang đứng gườm ghè nhau.

Đứng cao hơn đối thủ cỡ mươi bậc, tay cầm một thanh đao sơ sài là một kẻ mặt trắng không râu. Ngoại trừ hoạn quan Nguyễn Quỹ thì còn ai vào đây nữa?

Lê Hổ chuyển dịch tầm mắt về phía tướng đối diện. Người này một thân giáp đen, tay cầm đại chuỳ. Nhìn y mặt mày cục cằn, tưởng như là kẻ thô hào. Nhưng xem thật kỹ mới thấy ánh mắt có thần, sâu và sáng, rõ là kẻ có tâm tư cẩn mật, xem chừng cũng là một tướng giỏi. Lê Hổ lại phát hiện người này có tướng yểu mệnh, không khỏi thở dài một tiếng.Động tác này rất nhỏ, sĩ tốt chung quanh chẳng ai nhận ra, nhưng hai tướng đang ngưng thần khoá chặt đối phương lại để ý. Chỉ thấy tướng nọ chắp tay, nói vọng lên:

“ Cho hỏi phía trước có phải Kim Ngô tướng quân hay không? ”

Lê Hổ gật đầu, trả lễ nói:

“ Phải. Xin hỏi tướng quân là? ”

“ Lê tướng quân cần gì phí tâm đáp lời đám loạn thần tặc tử? Phản tướng xem đao! ”

Nguyễn Quỹ quát to, đoạn vung thanh đao sơ sài lên, phạt một nhát. Y đứng từ trên cao, đao mượn đà bổ xuống, đã chiếm được địa lợi. Chỉ thấy tướng giáp đen đột nhiên hú một tiếng, dựng cây chuỳ lớn lên đỡ.

“ Bản tướng là Nguyễn Suý, tự nhận không thẹn một tiếng anh hùng! Không biết Lê tướng quân thì sao? ”

Lê Hổ thấy y tiếp đao, mà còn đủ khí lực quát một câu vừa dài vừa lớn như thế, không khỏi có chút tán thưởng. Tuy nhiên dù gì cậu chàng cũng từng gặp ba đại tông sư đương thời, nên muốn khiến cậu chàng nể phục, thì còn kém một chút.

Ầm!

Nguyễn Quỹ bị chuỳ của Nguyễn Suý chấn lui, thở hổn hển.

Y trước giờ tự phụ có bảy mươi hai đường đao pháp Âm Dương Lưỡng Nghi, cương nhu kiêm tề, trên chiến trường cũng không phải kẻ dễ đối phó. Thế mà bị một chuỳ chấn cho hai tay run rẩy không ngừng, bảy mươi hai đường đao pháp chưa kịp thi triển đã bại liểng xiểng, đúng là xấu mặt.

Nguyễn Suý không truy kích…

Đúng hơn là không dám.

Vì lúc này đang có một ngọn thương chĩa ra, chặn ngang đường tiến của gã.

Một thanh trường thương có hai mũi…

Lại kể chuyện Hổ Vương lên Sơn Trang Bách Điểu.

Nhóm bốn người của Hổ Vương đều có luyện nội lực, đường núi dù khó đi nhưng với họ cũng không hề gì. Nếu không phải có một Trần Liên Hoa cản tay cản chân thì e là ba người đã đến sơn trang Bách Điểu từ lâu rồi.

Cỗ kiệu hoa hổ kéo chậm rãi lăn bánh trên đường cái…

Đường dài, tắm gió phơi sương, cho dù là người làm bằng sắt cũng phải han rỉ, hà huống là con người bằng xương bằng thịt. Ngay cả tông sư như Hổ Vương Đề Lãm cũng phải vừa đi vừa vươn vai mấy cái liền cho đỡ mỏi.

Thật may, núi Điểm Sơn đã ở phía trước.

Bách Điểu Sơn Trang có phân đà rải rác khắp cả Kinh Bắc, song trên giang hồ không ai mà không biết, chủ trang thì nằm trên đỉnh núi Điểm Sơn.

Chốn này là trọng địa của một thế lực lớn trong võ lâm Đại Việt, tất nhiên trong trang toàn là tinh anh trăm người tuyển một. Cho dù là người gác cổng, quét tước hơi thở cũng ổn trọng hơn người, rõ ràng đã tu tập được công phu ngoại gia đến mức nhất định. Thành thử từ thời Lý Thái Tổthanh đến giờ, người trong võ lâm không ai dám đến Điểm Sơn quấy rầy. Chốn này nghiễm nhiên trở thành một nơi tiên sơn thanh tịnh trong mắt người đời.

Tuy nhiên, phía sau cái an tịnh thần tiên ấy, là cốt trắng như núi, thây chất thành rừng.

Sự thanh tịnh giả dối ấy rốt cuộc hôm nay đã phải dao động.

Một đoàn ba người, một hổ, lững thững kéo một cỗ kiệu đến trước sơn môn.

Mấy đệ tử canh gác, tuần núi tuy cũng có chút võ vẽ, nhưng nhìn thấy con mãnh hổ lừng lững như con trâu đực thì sợ đến mặt cắt không còn giọt máu. Thế là một kẻ ba chân bốn cẳng chạy lên núi gọi cao thủ trong trang, số còn lại thì cứ lẩy bà lẩy bẩy đứng thủ sau cổng không dám động đậy.

Hổ Vương đến trước cái cổng tam quan bằng đá cao đến hai trượng. Ngước mặt lên nhìn, thì thấy bốn chữ Bách Điểu Sơn Trang được làm bằng đá hoa chuyển từ miền ngược xuống phản chiếu ánh nắng lên mặt ông. Tuy là chữ bằng đá, nhưng nét bút có thần vận, như rồng như phượng, đủ thấy người làm cái cổng này là tay thư pháp có nghề.

“ Uy nghi bề thế. Xem ra tên này biết hưởng thụ hơn cả bản vương. ”

Bạch Thanh Lâu bèn nói:

“ Hổ Vương chắc đã nghe đến câu Bá Điểu Triều Hoàng / Quần Long Hữu Thủ. Bá Điểu ở đây là chỉ Bách Điểu Sơn Trang này. Môn phái này đã sừng sững ngót bốn trăm năm chưa hề suy bại, hiển nhiên là có tiền có của rồi. ”

Hổ Vương gật gà gật gù, rồi lại hỏi:

“ Thế còn quần long? ”

Nguyễn Trãi bèn tiếp:

“ Nhắc đến quần long mà lại buồn. Đây vốn dĩ là chỉ Thập Bát Liên Trại. Nhưng từ sau khi chống giặc Nguyên, trại chủ các đời ngày càng chẳng ra gì. Đến giờ truyền cho Phạm Hách, chỉ biết chạy theo làm chó săn cho Phan Chiến Thắng, Thiên Cơ lão đạo. Đúng là hổ cho thần binh Giao Long chuy. ”

Chương 223: Hồi hai mươi hai (5)

Ba người thản nhiên nói chuyện với nhau, cơ hồ không để tâm gì đến chuyện đệ tử trong trang kéo nhau xuống núi càng lúc càng đông.

Đang yên đang lành không thân không thích, đột nhiên lại dắt một con hổ vừa to vừa dữ đến trước cửa nhà người khác dạo vòng vòng, muốn người ta không cẩn thận phòng hờ cũng khó. Lại nói, Hổ Vương lần này đến núi Điểm Sơn cũng là để gây hấn, nên đối phương có kéo cả làng cả tổng xuống cũng được, ông lại càng mừng…

Bấy giờ đệ tử trong trang kéo đến sơn đạo cũng đã tương đối đông, nheo mắt nhìn xa cũng đã thấy bóng áo lố nha lố nhố sau những thân cây to bằng cả một người. Hổ Vương mới chậm rãi bước lên mấy bước, đoạn vỗ một cái vào tấm bia đá đề hai chữ “ Điểm Sơn ”.

Chỉ nghe đánh ầm một cái, tấm bia đá dày cả gang tay rung lên một cái, rồi đứng yên vị như cũ.

Sau màn trổ tài, đám đệ tử sơn trang Bách Điểu đứng lố nhố trên đường núi xem cuộc vui đều cười phá cả lên, ầm ĩ cả một đoạn đường núi.

“ Tưởng thế nào, hóa ra chỉ cậy con hổ, còn bản thân ếch ngồi đáy giếng mà chẳng biết. ”

“ Các anh em xem kìa, lão ta còn định dọa mình bằng thứ võ nghệ xoàng xĩnh ấy nữa chứ. ”

“ Chắc bình thường bắt nạt được một đám mãi võ tầm thường, nên tưởng võ công của mình thiên hạ vô địch đây mà. Loại này một năm có đến dăm bảy tên đòi lên sơn trang đánh trang chủ, trừ con hổ ra thì có gì mà lạ. ”

“ Còn bày đặt đeo cái vòng vuốt hổ nữa… ”

“ Chắc là giả! Võ công như hắn thì đeo thế nào được đống vuốt thật. ”

“ Loại người này cần gì nhiều người, để hắn đặt chân lên núi thì dơ bẩn đất lành? Anh em cứ đứng chờ, để tôi giở mấy chiêu đá đít tên ngông cuồng không biết trời cao đất dày này. ”

Đúng lúc này, thì bỗng có tiếng người quát to:

“ Các người làm cái gì vậy? ”

Tiếng quát rung chuyển như sấm, nội lực hùng hồn, cuốn về phía ba người Hổ Vương chẳng khác nào sóng đao xô tới.

Hẳn nhiên, tiếng quát này đến từ một cao thủ nội gia, ngoài ra âm công cũng có tạo nghệ cực cao. Tiếng quát này mặt ngoài thì nhìn như là giáo huấn đệ tử, thực chất âm ba lại đánh đến chỗ ba người Hổ Vương. Ngoài trừ thăm dò, còn là tiên lễ hậu binh. Tất nhiên, nếu như một chiêu “ chào hỏi ” này cũng không đỡ nổi, thì đừng mơ gì đến tiên lễ hậu binh… Lúc ấy kết cục đã định sẵn chỉ có một chữ: Chết!

Hổ Vương dĩ nhiên không đến tìm chết…

Ông lại càng chưa từng nghĩ đến chuyện chỉ gặp được một cao thủ của đối phương.

Hổ Vương chỉ cười khẽ, đoạn vỗ tay vào nhau một cái. Mấy chục đạo âm ba mà kẻ nọ phát ra đồng thời bị hóa giải không còn chút nào.

Gã nọ thấy thế, thì không khỏi giật mình!

Y biết là người đàn ông trung niên nọ võ công thực là sâu không thấy đáy, cho dù là trang chủ cũng phải kém không chỉ một bậc.

Y vội vàng nói lớn:

“ Xin hỏi bên dưới là cao nhân phương nào, đến Bách Điểu sơn trang ta có gì chỉ giáo? ”

Đám bang chúng thấy đường đường là một cao thủ trong trang võ công không dưới trang chủ bao nhiêu mà lại cung kính lễ phép với người dưới núi như thế, thì không khỏi giật nảy cả mình. Phải biết, mới nãy cả đám nhận định võ công Hổ Vương kém cỏi. Nhưng lúc này chúng mới nghĩ, có lẽ do mình nhãn lực không ra gì, mới không nhìn ra được cái tinh thâm của một cái vỗ ban nãy.

Người trần mắt thịt, thì sao hiểu được cái tài tình của bậc thánh thủ?
Lúc này, Hổ Vương mới nhếch mép, thản nhiên cất giọng:

“ Hổ Vương Đề Lãm! ”

Bốn chữ!

Mỗi chữ đều như một tiếng sấm nổ vang bên tai đám đệ tử. Những kẻ mới nãy mạnh mồm chê bai Hổ Vương tức thì như chó ngậm phải than, nhìn nhau không biết nói gì cho phải. Nhất là cái tên đòi xuống đá đít Hổ Vương, lúc này chỉ tiếc sao mặt đất không nẻ ra một cái khe cho y chui vào trốn cho khỏi cơn nhục.

Người ta là một trong bảy tông sư!

Mấy tên đệ tử quèn của sơn trang Bách Điểu mà so với ông, thì ai mới là ếch?

Nhưng chúng chỉ kinh ngạc được một chút, lập tức trong lòng đã như mở cờ. Võ lâm bấy giờ có ai mà không biết sơn trang Bách Điểu bọn chúng đang chuẩn bị có chuyện vui? Được đích thân Hổ Vương Đề Lãm từ tận miền núi xuống chúc mừng, quả thực là nở mày nở mặt, sau này hành tẩu giang hồ cũng có thể ngẩng cao đầu ưỡn thẳng lưng mà bước.

Lại nói, nếu trong thời gian ông ở lại sơn trang mà được Hổ Vương nhìn trúng, trở thành đệ tử của một trong bảy tông sư thì thật là một bước lên trời. Ngay cả khi không thể bái làm môn hạ của Hổ Vương, thì chỉ cần ông đồng ý chỉ điểm cho mấy chiêu thì võ công cũng có thể tiến một bước dài rồi.

Gã nọ nghe thấy có Hổ Vương đến thì cũng không dễ chịu hơn đám đệ tử bình thường khi biết mình chế giễu Đề Lãm là bao nhiêu.

Đệ tử bình thường kiến thức giang hồ không có bao nhiêu, chỉ biết Hổ Vương là một trong bảy đại tông sư mà thôi. Nhưng y là cao thủ cao tầng của sơn trang Bách Điểu, kinh nghiệm đi lại giang hồ tự nhiên cũng phong phú hơn những thanh niên, thiếu niên đứng lố nhố đầy sơn đạo không biết bao nhiêu lần.

Đối với võ lâm Kinh Bắc mà nói, Hổ Vương này tuyệt đối là một ôn thần!

Còn đối với sơn trang Bách Điểu, Hổ Vương và bọn họ còn có thù xưa hận cũ.

Chẳng là năm đó Hổ Vương hay tin Lê Học chết thảm, không hiểu nghe ngóng thế nào lại truy ra được bốn người Hùng Kê Tam Kiệt và Thọ Cú cũng là đồng lõa… Hổ Vương chưa tìm được thủ phạm trực tiếp, nhưng tính tình Đề Lãm hồi trẻ còn bộp chộp, chẳng thèm làm rõ phải trái đúng sai gì đã hằm hằm xuống Kinh Bắc, thần cản đấm thần, phật chặn đánh phật… Võ công ông lúc đó đã cao quá đáng, cao thủ bình thường không ai tiếp nổi một quyền, thành ra cả miền Kinh Bắc lâm vào cảnh gà bay chó sủa, loạn thành một mớ bòng bong…

Hai người của sơn trang Bách Điểu đang trên đường về Điểm Sơn, giữa đường rốt cuộc bị Hổ Vương đuổi kịp phải chạy ngược vào Thăng Long. Thọ Cú bị Hổ Vương cho một đấm đi đời nhà ma, còn Kim Kê thì trốn vào Quốc Tử Giám.
Vậy mới thành ra chuyện Hổ Vương Đề Lãm đại náo Quốc Tử Giám, cuối cùng bị Quận Gió và Khiếu Hóa Tăng ngăn cản.

Kim Kê Trần Gia Nghĩa hôm ấy theo cửa sau của Quốc Tử Giám trốn thoát, về đến sơn trang Bách Điểu bèn kể lại chuyện này. Bấy giờ Hổ Vương Đề Lãm còn chưa phải một trong bảy tông sư, người trong trang đều cho là hắn kiến thức thấp kém nên bị mới hoảng sợ đến thế. Nhất là Phan Chiến Thắng và bốn Tinh. Ai nấy đều nói chắc nịch nếu như Hổ Vương dám lên sơn trang Bách Điểu, sẽ bẻ chân vặt tay của ông…

Hổ Vương nể mặt Khiếu Hóa và Quận, nên không lên núi tính sổ. Hồi ấy năm người còn cười nhạo một phen…

Cho đến khi có đại hội võ lâm phân chia ba tấm thánh lệnh, Hổ Vương mới có dịp phân cao thấp với đám người sơn trang Bách Điểu.

Kết quả…

Ngay cả khi Phan Chiến Thắng cùng lên với bốn Tinh cũng không đọ nổi đôi nắm đấm của Hổ Vương Đề Lãm!

Trước đấy ai cũng cho rằng ba tấm thánh lệnh thế nào cũng có một rơi vào tay sơn trang Bách Điểu, ấy thế mà vì Hổ Vương xuất hiện mà rơi đài sớm…

Bốn Tinh đời trước cũng vì một trận chiến này mà nản lòng thoái chí, bèn xin rút lui. Phan Chiến Thắng thấy đấu tâm của họ đã nguội lạnh, bèn chấp nhận, nhưng lại phong bốn người làm Tứ Đại Minh Vương. Bình thường không hỏi chuyện trong trang, nhưng đến lúc sơn trang có nạn, thì sẽ tương trợ.

Người vừa lên tiếng quát chính là Gà Tinh đời trước, giờ xưng là Ma Tước Minh Vương Bùi Văn Đức, tính ra cũng là bại tướng của Hổ Vương Đề Lãm.

Lúc nãy đệ tử trong trang đứng lố nha lố nhố, nên lão cũng chỉ thấy loáng thoáng có kẻ đứng cạnh bia đá chứ không thấy rõ mặt mũi, thành thử mới dùng âm công để thăm dò trước.

Khi đối phương hóa giải được âm ba, rồi xưng là Hổ Vương Đề Lãm, y đã thấy đau đầu.

Tuy chẳng đến mức quyết liệt, nhưng hai bên cũng không thể coi là thân thiết gì.

Hôm nay Hổ Vương đến đây, quá nửa là muốn quậy phá.

Bùi Văn Đức là một lão già lùn tịt, người mập mạp.

Lúc hai người đứng mặt đối mặt nhau trước cổng tam quan, y chỉ cao đến thắt lưng của Hổ Vương. Hai người Bạch Thanh Lâu, Nguyễn Trãi thấy người lão lùn có một mẩu, quả thực không thể tìm được một tí tẹo gì liên quan đến cao thủ vừa cất tiếng quát rung trời vừa rồi cả.

Hổ Vương thấy lão, bèn nói:

“ Ồ, là cái tên lùn nhà ngươi sao? ”

Bùi Văn Đức là tay lão luyện giang hồ, lòng dạ cũng không hẹp hòi gì, đương nhiên chẳng lấy đó làm bực mình. Lão ta lại bình thản lên tiếng:

“ Hổ Vương, đã gần hai mươi năm không gặp. ”

“ Đúng. Mới đó đã gần hai mươi năm. ”

Bùi Văn Đức tiến lại chỗ bia đá, nhìn vào dấu vết mà Hổ Vương gây ra, thì không khỏi ngẩn người. Té ra bia đá chịu một chưởng của Hổ Vương xong, đã nứt ra làm hai. Vết nứt này mảnh như sợi tóc, chạy dọc thân bia từ đầu xuống chân. Hai nửa tấm bia bị chưởng lực đánh sâu vào đất cỡ một tấc, thành ra không ngả đổ, mà chỉ rung lên một cái rồi đứng yên. Nhìn từ xa thì tưởng nội lực ông nông cạn, đánh vào bia đá chỉ làm nó run một cái rồi thôi. Phải đến thật gần, quan sát tỉ mỉ, mới nhận ra một chưởng đó bao hàm võ công cao siêu đến độ quỷ thần khó lường.

Bùi Văn Đức thấy một chưởng thần sầu như thế, bèn thở dài, tự biết là sau hai mươi năm khổ luyện võ công của bản thân chẳng những không thể đuổi kịp, trái lại bị Hổ Vương bỏ xa.

Chương 224: Hồi hai mươi hai (6)

Hổ Vương nói:

“ Ta nghe đồn sơn trang Bách Điểu các người có bốn Tinh mới, rốt cuộc là thật hay giả? Những người đó so với bốn người các ông thì võ công ra sao? ”

Bùi Văn Đức nói:

“ Chuyện bốn Tinh mới là thật. Còn về võ công, thì người miền xuôi ta có câu tre già măng mọc, chắc Hổ Vương cũng đã nghe qua. ”

Hổ Vương nói:

“ Không bàn chuyện này nữa. Lần này bản vương lên núi uống rượu mừng, không biết trang chủ của quý trang có nể mặt không? ”

“ Bách Điểu sơn trang bọn ta không phải quốc khố, hay trọng địa của triều đình, xưa giờ đâu có cấm người lại qua? ”

Bùi Văn Đức nhún vai, đoạn làm thủ thế mời.

Hổ Vương bèn ngoắc tay, hai người Bạch Thanh Lâu và Nguyễn Trãi cũng phối hợp khiêng kiệu lên núi.

“ Không biết trong kiệu là thứ gì? ”

Bùi Văn Đức khẽ hỏi.

“ Tất nhiên là lễ vật chúc mừng. Bản vương đến uống rượu mừng, đâu thể đến tay không được, ông nói có đúng không? ”

Hổ Vương vừa đáp, vừa thần thần bí bí đế thêm một câu:

“ Bản vương dám chắc trang chủ của các vị nhận được món lễ vật này sẽ mừng đến phát khóc luôn đấy. ”

Bùi Văn Đức thầm nghĩ:

[ Xem ra Hổ Vương thực là đến để chia vui. Chỉ có điều không biết phong tục dưới xuôi, lại đi cất lễ vật trong kiệu hoa của cô dâu. ]

Bốn người vừa đi vừa nói chuyện, đi dọc theo đường núi cheo leo, dẫm lên những bậc thang đá phủ rêu xanh rờn. Ước chừng sau thời gian ăn bữa cơm thì đường núi đột nhiên có một ngã rẽ, dẫn đến một chỗ bằng phẳng. Chính giữa bãi đất có một tòa đình con con, chung quanh là trúc xanh, hoa dại. Hổ Vương nheo mắt nhìn ra, thì thấy phía sau khóm trúc là vách núi cheo leo dựng đứng cao cả trăm trượng.

Bùi Văn Đức quay lại chắp tay, nói:

“ Hổ Vương ngài cứ ngồi lại đây, để tôi vào thông báo với trang chủ một tiếng. ”

Hổ Vương ôm quyền trả lễ, rồi ra dấu cho hai người Thanh Lâu Nguyễn Trãi đặt kiệu xuống nghỉ. Nguyễn Trãi bèn nằm ngả ngay ra bãi cỏ, đầu gối lên hai tay, chân bắt chữ ngũ. Bạch Thanh Lâu thì vén tà áo ngồi ngay ngắn, lại lấy giấy bút nghiên mực ra vẽ.

Hổ Vương ngồi trong đình con, nhắm mắt dưỡng thần, hai tay đặt lên đầu gối.

Thời gian chầm chậm trôi qua…

Bùi Văn Đức chưa trở lại, nhưng bức họa của Bạch Thanh Lâu thì đã gần hoàn thành. Quả nhiên cũng có khóm trúc đu đưa trong gió, cũng có từng đóa từng đóa hoa đủ màu sắc điểm xuyết trên bãi cỏ. Ánh trăng trên cao xuyên phá tán cây, chiếu lên gương mặt thanh tú của người con gái yếm đào áo nâu, chiếu cả lên gương mặt của đứa trẻ đang ngủ yên lành.

“ Chu choa, cơm chín tới, cải ngồng non, gái một con, gà mái ghẹ. Vợ cậu à? ”

Nguyễn Trãi tính hay đùa cợt. Cho dù hiện tại có hơi kì quái, nhưng bản tính khó đổi. Y đi chung với Bạch Thanh Lâu cũng đã được một thời gian, phát hiện trong tranh của chàng ta luôn xuất hiện bóng dáng hai người này, mặc kệ Bạch Thanh Lâu vẽ cái gì. Vẽ cảnh, thì trung tâm bức họa cũng có một đôi mẹ con. Vẽ người, thì dù chỉnh thể vẫn giống người thật, nhưng luôn có một nét hao hao hai mẹ con kia. Lúc thì là đôi chân mày, khi là cặp mắt, có lúc lại là khí chất.

“ Không liên quan gì đến nhà anh. ”

Bạch Thanh Lâu trầm giọng, nói.

Nguyễn Trãi lại nhún vai, đáp:

“ Còn nhớ năm xưa có người thi đỗ Trạng, nhưng vừa vinh quy bái tổ, chưa ra làm quan ngày nào đã viết sớ từ quan. Hoàng thượng giận tím cả mặt, xóa tên người đó khỏi bảng vàng, gạch tên khỏi thanh sử… Bạch Thanh Lâu học rộng tài cao, thử đoán xem liệu chuyện này có ẩn tình gì không? Tỉ như… liên quan đến một người đàn bà, và một đứa trẻ chẳng hạn. ”

Bạch Thanh Lâu xé bức tranh, quát:

“ Đủ chưa? ”

Thấy phản ứng của y như thế, Nguyễn Trãi biết hẳn là chuyện không mấy vui vẻ gì, bèn nhún vai nói:

“ Cậu không muốn nói thì thôi, cứ xem lời tôi nói như gió thoảng qua tai đi vậy. ”Hổ Vương đột nhiên lại lên tiếng:

“ Trên đời có những nút buộc chỉ người buộc dây mới gỡ ra được, cậu tuy có lòng tốt, nhưng cũng đừng ép người ta quá, chỉ hỏng việc. ”

Nguyễn Trãi nói:

“ Hổ Vương dạy phải. Là do tôi lỗ mãng. ”

Bạch Thanh Lâu trầm ngâm hồi lâu, rồi cười nấc lên:

“ Hàm một nỗi người thắt nút đã nằm dưới chín tấc đất, đâu còn có thể mở được nữa? ”

“ Thật sao? ”

Hổ Vương đột nhiên mở mắt.

Cái nhìn của ông sắc bén mà quyết liệt.

Đôi mắt trắng đen rõ ràng, con ngươi trong như trời đêm không một vắt mây nhìn chòng chọc vào Bạch Thanh Lâu.

Cái nhìn của ông soi vào linh hồn, câu hỏi của ông xoáy vào tâm can…

Bạch Thanh Lâu không khỏi trầm ngâm…

[ Rốt cuộc ai là người thắt nút? Là họ, hay là bản thân mình? Bấy lâu nay mình đau đáu không quên nổi, tình cảm chân thật như thế sao có thể là sai lầm được kia chứ? Rốt cuộc thế nào là đúng, thế nào là sai? ]

Mặt trời lặn dần sau những khóm trúc…

Ba người chờ đã hai canh giờ.

Lúc này, trên con đường núi lát đá mới có bóng người xuất hiện.

Bốn bóng người…

Trong đó không có Bùi Văn Đức!
Vừa xuống đến nơi, một trong bốn kẻ đã chỉ vào Bạch Thanh Lâu mà quát to:

“ Thằng lỏi con, hôm nay dám đến tận đây chịu chết hay sao? ”

Hổ Vương ngước mắt nhìn lên, thì thấy bốn người kia gồm ba nam một nữ. Kẻ đang trỏ ngón tay vào mặt Bạch Thanh Lâu mà quát ông ổng là một trung niên thể hình cao lớn, thần sắc dữ tợn. Y chính là Gà Tinh hiện tại của sơn trang Bách Điểu, Mạc Viễn.

Bạch Thanh Lâu cứu được Trần Liên Hoa, hai người bỏ chạy thục mạng. Phan Chiến Thắng sợ chuyện bại lộ, bèn sai bốn Tinh đi truy sát. Bốn tinh trước đã thất bại trong chuyện đuổi giết Trần Ngỗi, thành thử lần này quyết không thể mất mặt trước trang chủ nữa. Cả bốn phân ra hành động, tung lưới càn quét càng gắt gao còn hơn cả lần truy sát Trần Ngỗi. Bạch Thanh Lâu bị vướng một người thân đang trọng thương, cơ hồ không sống nổi. May sau lúc bị bốn Tinh đuổi đến một ngôi miếu hoang gần Lam Sơn thì gặp ngay bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn vừa đến ăn lươn.

Kết quả không nói cũng biết, bốn lão sát thủ chí tôn mỗi người lựa một tinh, đánh cho cả bọn bò lê bò càng. Duy có Phượng Hoàng Tinh thân là nữ giới, Khuyết lão không tiện đánh mạnh tay, chỉ điểm huyệt đạo. Sau khi ba người kia bị thu phục, lão mới tiện tay giải huyệt cho ả, lại bảo ả dìu ba tên đồng bọn về sơn trang. Bốn người tuy tức sôi máu, nhưng bốn lão võ công quá cao, nếu không phải là tông sư e là không thu phục nổi, nên đành nhịn nhục mà về.

Nay Bạch Thanh Lâu không biết điều lên tận sơn trang Bách Điểu này, thử hỏi cả bọn sao mà nuốt trôi cơn tức?

Quạ Tinh cũng nghiến răng kèn kẹt:

“ Hôm nay đừng tưởng nhà ngươi có Hổ Vương chống lưng mà càn rỡ. Cho dù là ông trời cũng không cứu nổi các ngươi! ”

Bốn Tinh thua vào tay Địa Khuyết Thiên Tàn, nhưng lại nghĩ lúc đó đối phương vừa vặn có bốn người như mình nên mới thua đau. Lần này Bạch Thanh Lâu lên núi, đi vào địa bàn của họ, thì còn ái ngại gì? Cho dù Hổ Vương có lợi hại, nhưng chung quy võ công vẫn dưới Quận Gió một chút, lại thân cô thế cô, song quyền nan địch tứ thủ. Chỉ cần ba Tinh dây dưa được với ông một chút, thì Bạch Thanh Lâu tuyệt nhiên không đánh lại hai Tinh liên thủ.

Còn Nguyễn Trãi?

Chúng quăng luôn sang một bên.

Bây giờ chàng ta ăn mặc lôi thôi rách rưới, bộ dáng lại tưng tửng, quả thực trông vô cùng vô hại.

Hổ Vương nhếch môi, nói:

“ Chỉ có bốn người? Phan Chiến Thắng đâu? ”

Bốn Tinh bèn cười lạnh:

“ Hôm nay là ngày mừng của trang chủ, còn đang làm lễ cưới gả trên chính điện, hơi đâu mà để ý ba cái chuyện vặt này? ”

Bốn Tinh này dù sao cũng là cao thủ đời sau, lúc Hổ Vương tung hoành thiên hạ thì còn chưa xuất đạo, tất nhiên là không đủ tư cách tham gia đại hội võ lâm. Uy dũng của ông, tất nhiên bốn người chỉ được nghe kể chứ không thấy tận mắt bao giờ. Mà người ta lại nói, “ một đồn mười, mười đồn trăm ”… Ai biết trong các chuyện trên giang hồ, bao nhiêu là bị thổi phồng quá đáng?

[ Hắn là người miền núi, nói thẳng ra là lũ man di thì võ công làm sao có thể phong phú bác đại tinh thâm như miền xuôi ta được? ]

Cả bốn đều cho rằng người Mèo sống ở nơi núi non cách trở, rải rác phân tán thì võ nghệ làm sao có thể có cái rộng, cái sâu của võ công miền xuôi cho được?

Cũng khổ một nỗi là hồi đó bại trận trở về, cả Phan Chiến Thắng lẫn Tứ Đại Minh Vương bây giờ đều rất hạn chế nói về chuyện ở đại hội võ lâm. Thành ra bốn Tinh đời này cũng không biết rằng, bốn Tinh bỏ thêm một ông trang chủ cùng lên cũng chưa phải là đối thủ của Hổ Vương Đề Lãm!

Mà đó còn là chuyện của hai mươi năm về trước!

Hổ Vương chậm rãi đứng dậy, bóp tay bẻ cổ, rồi nói:

“ Bản vương đến đúng ngày rước dâu. Quả nhiên là ý trời… ”

“ Dù là ông trời hôm nay cũng đừng hòng cứu được mạng hắn! ”

Đại Bàng Tinh quát lên, đoạn tung mình nhảy sấn tới chỗ Hổ Vương, chiếm trước tiên cơ sử ra chiêu Bằng Vũ Trường Không. Liệt kình từ thế ưng trảo của y thổi rát mặt, thanh thế kinh người.

Đại bàng là vua trên bầu trời…

Nhưng một khi xuống đất, thì phải thua cho hổ.

Hổ Vương vận kình, tung một quyền!

Không có chiêu số gì đáng nói, đơn giản chỉ là một cú đấm tiện tay.

Nhưng một đấm tùy ý của ông lại dễ dàng phá giải chiêu Bằng Vũ Trường Không của Đại Bàng Tinh. Chiêu thế mới hết một nửa, nắm đấm của Hổ Vương lạnh lùng tống thẳng vào ngực của Đại Bàng.

Chương 225: Hồi hai mươi hai (7)

Ầm!

Hai chân Đại Bàng Tinh vẫn cắm chắc dưới đất, nhưng lưng áo thì đã rách toạc ra, để lộ tấm lưng đang đổ máu ròng ròng. Ngũ tạng lục phủ trong cơ thể gã tưởng như vừa đổi chỗ, thành thử không nhịn nổi, nôn ra một búng máu.

Ngước mắt lên thì đã không thấy Hổ Vương đâu nữa…

Bởi, Hổ Vương đã xuất hiện trong tầm mắt của một Tinh khác.

Nắm đấm của ông cũng đã in vào một đôi con ngươi khác!

Rầm!

Quạ Tinh ỷ vào khinh công, đang muốn tập kích hai người Bạch Thanh Lâu, Nguyễn Trãi thì bỗng nhiên trước mặt xuất hiện một nắm đấm to bằng miệng bát! Y đang tung mình giữa không trung, chân không chạm đất, làm gì có cánh mà xoay chuyển phương vị?

Nắm đấm của Hổ Vương xuất hiện chẳng khác nào chưởng ấn của Phật Tổ đè xuống đầu Ngộ Không. Quạ Tinh muốn tránh cũng không được, chỉ đành bắt chéo tay hi vọng cản bớt được kình lực của một đấm kinh thiên động địa.

Rắc!

Hai tay hắn bị kích gãy!

Quyền thế chưa dứt, liệt kình xuyên qua cánh tay kích thẳng vào ngực y!

Bụp!

Quạ Tinh ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Trong vòng hai chiêu, Hổ Vương đánh gục hai trong bốn Tinh của sơn trang Bách Điểu.

Gà Tinh Mạc Viễn và Phượng Hoàng Tinh đã đến trước mặt Bạch Thanh Lâu. Lúc này một người dùng chiêu Hóc Xương Gà, Sa Cành Khế đánh ập từ mé trái qua, chiêu số cực kì hung ác. Người còn lại dùng một chiêu số quái dị, diễn sinh từ câu ca dao:

“ Chốn này vui vẻ tưng bừng

Hạc nghe tiếng phượng đè chừng sang chơi ”

Hai sát chiêu đột nhiên hợp kích, kình lực giăng ra như mạng nhện, che kín toàn bộ các phương vị. Cơ hồ cùng một lúc mà trước mặt, sau lưng, trên đầu, dưới chân đều bị công kích ập tới. Một người chỉ có một đôi tay, làm sao che kín được toàn thân?

Lúc này Nguyễn Trãi đột nhiên động thân!

Thanh Giáo Mê Linh trong tay vẩy ra một cái.

Một cái vẩy đó, là một nét chấm phá!

Có người nói thi trung hữu họa, chính là vậy. Đôi lúc một nét chữ, một âm thanh, có thể gợi nên cả một khoảng trời đất bao la, một mảnh tình sâu đậm. Một chữ của thi nhân có thể khiến ông trời bật khóc lu loa, một nét của danh họa cũng có thể làm mặt đất nổi cơn tam bành.

Cũng cái đạo lí đó …

Một chiêu vẩy ra, có thể biến hóa vô cùng, dẫn động cả trận đấu, xoay chuyển càn khôn…

Đó là ý của chiêu này! Chấm phá!

Đó là thế của Nguyễn Trãi!

Một tiên đánh ra, bất chợt như đông qua xuân tới…

Hai chiêu hiểm ác đều bị phá trong nháy mắt!

Đánh xong một chiêu, thi hứng chưa tận, Nguyễn Trãi bèn đọc luôn bài thơ từng làm trong đêm đậu thuyền ngoài cửa biển:

“ Nhất biệt giang hồ sổ thập niên,

Hải môn kim nhật hệ ngâm thuyền.

Ba tâm hạo diểu thương châu nguyệt

Thụ ảnh sâm si phố tự yên.

Vãng sự nan tầm thời dị quá.

Quốc ân vị báo lão kham liên.

Bình sinh độc bão tiên ưu niệm,

Toạ ủng hàn khâm dạ bất miên. ”

( Dịch nghĩa

Từ ra đi lưu lạc giang hồ đã mấy mươi năm

Tối nay buộc thuyền thơ nơi cửa biển

Đáy nước mênh mang, trăng chiếu trên bãi lạnhHình dáng cây cối lô nhô, khói phủ trên bến

Khó tìm nhớ lại việc xưa, thời gian trôi quá dễ

Tự thương xót mình đã già mà ơn nước chưa đền

Bình sinh một mình ôm cái chí lo truớc hưởng sau

Ngồi cuốn chăn lạnh thức suốt đêm.)

Nguyễn Trãi đỡ một chiêu xong, thu tay không thèm truy kích, còn được rảnh rang mà cao hứng ngâm vịnh, quả thực cũng là hạng hiếm có khó tìm trong lịch sử mấy ngàn năm tranh tranh đấu đấu trên giang hồ.

Nhưng kì thực không phải chàng ta cao ngạo không muốn đánh.

Lại càng không phải là không thể truy kích.

Đơn giản là không cần phải đánh tiếp cho phí hơi phí sức.

Hai Tinh đánh một chiêu thất thủ, còn đang giơ tay nhấc chân đã nghe tiếng kêu thất thanh của đồng bạn, tự biết là hỏng chuyện. Hai người vừa hối hận, vừa hoảng sợ trước võ lực của Hổ Vương. Mà đối với thực lực của bảy đại tông sư, bốn người nhận thức càng thêm sâu sắc…

Võ công của bốn Tinh trong Bách Điểu sơn trang tuyệt đối không phải hạng xoàng xĩnh, đã đủ đi lại không cố kỵ trong giang hồ, thậm chí có thể tính đến chuyện khai tông lập phái được rồi.

Song…

Trước mặt Hổ Vương, bọn họ đến một kích cũng không cản nổi!

Tuyệt đối không phải là đối thủ xứng tầm!

Mới nghĩ đến đấy thôi, mà trước ngực Gà Tinh Mạc Viễn đã trúng một đấm cực nặng của Hổ Vương. Trong khoảnh khắc ấy y cảm giác toàn thân đau như bị một con hổ lớn vồ trúng, không ngừng đưa vuốt lên xâu xé. Nhưng y vẫn cố ngoái đầu, phun một búng máu về phía Hổ Vương.

Đề Lãm còn tưởng đối phương ngậm ám khí trong miệng, vung tay lên gạt phăng, thì phát hiện té ra chỉ có một búng máu bình thường, mùi tanh tanh đặc trưng chẳng thể lẫn đi đâu được, tuyệt đối không phải chất độc…

Ông không khỏi lấy làm nghi hoặc.

Về phần Phượng Hoàng tinh, Hổ Vương thấy đối thủ là thân con gái, nên cũng không nặng tay, chỉ dùng một chưởng muốn đẩy thị văng đi.

So với một đấm dành cho Mạc Viễn thì quả thực chưởng này nhẹ đi nhiều, hơn nữa chỉ dùng xảo kình, quả nhiên là đã nương tay.

Nào ngờ y thị không những không tránh, ngược lại rút phắt cây lược gỗ đang gài trên tóc ra, ném về phía Hổ Vương.

Đối thủ đột nhiên phát kì chiêu làm Hổ Vương hơi giật mình, nhưng một cây lược gỗ thì làm sao làm khó nổi ông? Chỉ thấy Hổ Vương giơ tay lên, kích ra một cái, toan đánh cái lược văng ngược về phía Phượng Hoàng Tinh. Nào ngờ dị biến lại phát sinh lần nữa, cái lược gỗ trúng xảo kình thì bỗng nhiên lược gỗ gãy làm đôi.

Gãy làm đôi…

Người có võ công như Hổ Vương thì làm gì có chuyện khống chế kình lực không được như ý? Nguyên bản ông chỉ muốn đánh văng cái lược đi, vậy mà bây giờ cái lược lại gãy làm đôi, chứng tỏ Phượng Hoàng Tinh đã động tay động chân với cái lược gỗ này.
cây

Lược gỗ gãy làm đôi, hai nửa thi nhau bắn về phía mắt và yết hầu của Hổ Vương. Hàng răng lược không đều nhau, bây giờ lại trở thành vũ khí đả huyệt đâm mắt hữu hiệu. Song, Hổ Vương chỉ đưa tay gạt một cái, tức thì cả hai nửa cây lược đều bị ông đánh rơi xuống đất.

Phượng Hoàng Tinh thấy thế, thì thở dài:

“ Võ công của Hổ Vương quả thực siêu quần bạt tụy. Bốn chúng ta liên thủ, cũng không đụng nổi chéo áo của ông… Thôi, ba người lên núi mau lên. ”

Nói rồi ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần…

Hổ Vương nheo mắt nhìn hai nửa của cây lược gãy nhưng không nói gì. Đoạn, ông dùng tay nhấc bổng cả cái kiệu hoa lên, dụng khinh công lao đi trên đường núi.

Bạch Thanh Lâu và Nguyễn Trãi thấy vậy, cũng chạy gấp theo phía sau.

Đường lên núi Điểm Sơn quanh quanh co co, hai bên là rừng cây, lại có hành lang bằng gỗ để cho khách không quen trèo đèo lội suối đi được dễ dàng. Trời ngả về chiều, tà dương chếch chếch sau lưng ba người. nhưng chẳng thể xuyên vào những tán cây. Rừng rậm vì thế càng sâu, càng heo hút mà sâm nghiêm. Đèn treo hai bên đường rọi xuống lối đi từng ánh vàng vọt, leo lét, chẳng thể khiến người ta an tâm thêm chút nào.

Ba người leo được một lúc, thì tòa đình nhỏ đã khuất sau những tảng đá và rừng cây, không còn bóng dáng nữa. Lúc ấy thì có một tảng đá lớn xuất hiện giữa đường núi, hành lang gỗ cũng được xây vòng quanh. Trên tảng đá có dán bùa viết chữ chu sa, đề ba chữ Trấn Sơn Thần Thạch.

Hổ Vương vác kiệu chạy trước, vòng qua tảng đá to, sau đó thấy hai cung đường, một đi xuống lối khác, một tiếp tục rẽ quanh tảng đá, dẫn tới một lối đi lên.

Ba người theo đó mà phóng đi…

Chạy được chính xác ba khắc, thì Hổ Vương đột nhiên đứng lại.

Hai người Bạch Thanh Lâu và Nguyễn Trãi cũng dừng chân theo.

Ba người đều đã cảm thấy có chuyện không đúng.

“ Chúng ta đã về chốn cũ rồi. ”

Hổ Vương cắn răng, trầm giọng.

Hai người kia nhìn theo hướng ông đang nhìn, chỉ thấy ở phía xa xa, ngang tầm mắt, chỉ cách một khóm trúc nhỏ là nơi bọn họ được Bùi Văn Đức dẫn lên.

Ba người tưởng là đã leo nửa canh giờ, nhưng té ra chưa từng lên nổi một tấc.

“ Lọt vào trận đồ của đối phương rồi sao? ”

Bạch Thanh Lâu và Nguyễn Trãi đều là người của Quốc Tử Giám, tự nhiên kiến thức cũng quảng đại hơn người.

Nhưng rốt cuộc là trận đồ thế nào, lại có thể khiến người ta lạc lối?

“ Lên lại lần nữa! Lần này phải cẩn thận một chút. ”

Hổ Vương trầm giọng.

Muốn phá trận, trước phải tìm được mắt trận.

Cho dù có muốn hủy trận, cũng nhất thiết phải tìm được trận pháp ở đâu cái đã.

Đằng này một đường lên núi, ngoại trừ lan can gỗ và đèn lồng ra thì không có gì khác, ba người cũng không rẽ sang đường nào.

Thế thì mấu chốt ở đâu?

Đi thêm một chốc…

“ Lại trở về vị trí cũ rồi… ”

Hổ Vương đặt kiệu hoa xuống, dậm mạnh chân xuống bậc thềm đá.

Ba người lần nữa quay trở lại điểm xuất phát.

Thậm chí, Phượng Hoàng Tinh vẫn đang ngồi trong đình nhỏ mà chải tóc, thấy ba người quay lại cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên bao nhiêu. Lúc này, nếu còn không biết đã lọt vào trận của đối thủ thì họa chăng chỉ có kẻ ngốc.

Vẫn là một đường hướng thẳng, nhưng rốt cuộc lại không lên được núi.

Tại sao?

Nguyễn Trãi thấy Hổ Vương vác theo cả cái kiệu đi băng băng đã gần một canh giờ, nếu còn gặng thì chỉ tổ hao phí nội lực. Đề Lãm là chiến lực chủ đạo của họ, nếu ông kiệt sức lúc này chỉ khiến đối thủ được lợi. Thành thử chàng ta bèn nói:

“ Hai người tạm thời ở lại, để tôi lên núi xem sao. ”

Nói đoạn phóng mình lên những bậc thang đá.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau