THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Hồi hai mươi mốt (17)

Lão đạo sĩ nhìn qua Liễu Thăng một cái, rồi nói:

“ Vua trộm quả nhiên là người hào sảng. ”

“ Ông biết sư phụ? ”

Liễu Thăng cảm thấy rất ngạc nhiên…

Cậu chàng tưởng mình về Đại Minh rồi, sau này sẽ không còn gặp ai biết đến sư phụ mình nữa.

Trương Tam Phong vuốt chòm râu, nói:

“ Biết. Còn từng đánh với nhau một trận. Ta tiếp Quận vương ba chiêu. Y cũng tiếp ta ba chiêu. Sau đó y bỏ đi… ”

Liễu Thăng nghe lão kể xong, cũng chỉ gật gù chứ không cho là chuyện lớn. Nhưng hai đứa Tạng Cẩu sớm đã biết thân phận của Trương Tam Phong thì không khỏi cảm thấy chấn động…

Rốt cuộc ông thầy của chúng đã làm bao nhiêu chuyện kinh tâm động phách?

“ Trương chân nhân, tiểu nữ mạn phép được hỏi, kết quả hôm ấy thế nào? ”

Trương Tam Phong bèn nói:

“ Bần đạo tiếp được chiêu liên hoàn châu của Quận vương, y bị kiếm của ta chém rách một góc áo. Nhưng y muốn đi, ta tuyệt nhiên không thể đuổi được. ”

Điều ấy chứng tỏ Trương Tam Phong có thể đỡ được chiêu Hôm Mai Vượt Bể của Quận Gió.

Còn Quận Gió lại không tránh nổi một chiêu Thái Cực kiếm của ông.

Luận võ công, Quận Gió hơi dưới cơ. Nhưng luận về khinh công… Trương Tam Phong tự nhận không bằng. Dù sao một đạo sĩ, lại đi thi tài chạy trốn với một gã vua trộm, bợm già trong lũ bợm, thì thực đúng là không biết tự lượng sức mình…

Trương Tam Phong nhìn sắc trời, thấy cũng không còn sớm, bèn chia tay ba đứa…

Hộ tống chúng đến Nhạn Môn Quan, coi như đại công cáo thành, cũng đến lúc lão nên đi…

Trương Tam Phong giống như tiên hạc. Lúc người ta tưởng lão đang bay trên chín tầng mây, thanh tao nhã nhặn, tiên phong đạo cốt, thì có lẽ lão đang ở bãi bùn nào mà mò cá không chừng…

Chẳng ngẫu nhiên lão còn có biệt hiệu là Lạp Tháp…

Trương Tam Phong thì đi rồi, nhưng hai đứa nhóc hiện tại đang tiếp một người.

Một vị khách mà chúng nó đã từng nghĩ sẽ không bao giờ phải tiếp đãi.

Ấy là Trương Phụ…

Trở lại chuyện ở đất Nam…

Đám thích khách đến ám sát bốn người Hổ Vương rốt cuộc cũng trở về trong thất bại.

Nhưng lạ ở chỗ…

Lần này trở về, không phải những bước chân trĩu nặng và chán nản kéo lê trên con đường bụi đất.

Nghe nhịp chân dồn dập tưởng như đứa trẻ nhảy chân sáo, đủ thấy lòng người háo hức.

Một quyền của Hổ Vương tối hôm ấy mãi mãi khắc sâu vào trong tâm khảm những sát thủ này. Một quyền kinh thế hãi tục, thiên hạ đệ nhất quyền… Bởi, quyền đầu của ông đánh ra, mang theo kình lực, mang theo cả một đoạn chuyện xưa. Còn có, và quan trọng nhất, mang đến cho những kẻ này hi vọng và động lực sống.

Quyền phát ra, nhưng để cứu người…

Mãi cho đến sau này, tóc bạc răng long rồi, nhưng những sát thủ này vẫn không tài nào quên những lời hôm ấy Hổ Vương nói.

“ Người trong giang hồ, không thể tự chủ? Toàn là bao biện… Hổ Vương này, thân tại giang hồ, nhưng mạng của ta ở trong bàn tay này! ”

Tay nắm lại, chính là quyền…

Lời nói tuy đơn giản, nhưng cái bá khí thì không tầm thường.

Thì ra người đàn ông này đánh khắp một dải Kinh Bắc, chấn động cả võ lâm, ngoại trừ ân oán tình thù, còn là để chứng minh tám chữ…

“ Người trong giang hồ, có thể tự quyết!! ”

Mấy sát thủ đều bị một quyền này ảnh hưởng…

Cánh tay Hổ Vương chưa động, nhưng quyền của ông đã đấm vào tâm khảm của họ.

Hai chữ “ tôn nghiêm ”!

Ông chẳng cần nói, nhưng bản thân bọn họ thì đã hiểu được ông muốn dạy họ điều gì. Ấy là có một thân bản lĩnh giết người, thì cũng phải giết ai cho đáng tội, đáng đời mới xứng là con người. Còn như chỉ đâu giết đấy, thì có khác gì con dao thanh kiếm bình thường?

Lời nói của Hổ Vương ắt không tuân vương pháp…

Cũng không hợp phong phạm đạo đức thường tình…

Nhưng hợp với bốn chữ, ấy là “ Nghĩa Bạc Vân Thiên ”.

Hổ Vương đuổi những sát thủ đi rồi, mới trầm giọng:

“ Đi ra đây đi. ”

Lại có một người xuất hiện trong gian nhà trọ.

Tuy cố tình mặc trang phục để đi đêm, che giấu danh tính, nhưng chỉ nhìn đáy lưng ong kia là đủ biết, người vừa xuất hiện trước mặt Hổ Vương là một cô gái.

Ánh mắt cô ta trống rỗng, không có một chút cảm tình nào.

Cũng không nói lời nào, chỉ dâng cho Hổ Vương một bức thư nhỏ.

“ Con đàn bà ở Tuyệt Tình điện cũng rục rịch rồi đấy à? ”Hổ Vương đọc thư xong, thì nhếch mép cười khẩy.

Không có tiếng đáp.

Ông cũng chẳng mong rằng cô gái nọ sẽ đáp lời mình. Nữ ma của Tuyệt Tình điện trước giờ đều như vậy. Không cảm xúc, không tình cảm, cũng tuyệt nhiên không nói lời một lời thừa thãi nào cả. Như một đám rối bị người ta giật dây vậy…

Tám chữ kia là nói cho bọn sát thủ, cũng là nói cho vị nữ ma này.

“ Xem ra chủ của cô không muốn bản vương nhúng tay vào chuyện của võ lâm Đại Việt thì phải. ”

Xoạt!

Ông chỉ khẽ vận kình, tức thì bức thư bị xé làm vô vàn mảnh vụn.

Bay ra ngoài cửa sổ…

Hổ Vương là ai?

Người trong giang hồ, có thể tự quyết!

Ông tất nhiên không thích bị người ta bài bố, sai khiến…

Thế nên, ông cũng nói:

“ Cút về bảo với chủ của nhà ngươi, vua hổ này thích làm gì thì sẽ làm chuyện đó. Mụ ta không phục thì đến bản tìm ta, bản vương sẽ đón tiếp tử tế. ”

Nữ ma đứng dậy…

Vẫn im lặng như một cái bóng.

Cô ta quay lưng vào Hổ Vương, hướng ra cánh cửa đang mở của quán trọ mà rảo bước…

Hổ Vương thì nhếch mép, vẫn uống rượu như cũ…

Chẳng ích gì khi nói chuyện với một người đã quên hết tất cả, kể cả tên gọi của bản thân.

Tuyệt Tình điện. Cầm Ma.

Hổ Vương lại nhớ đến đêm hội Chí Tôn của hai mươi năm trước.

Cầm Ma – tông sư trẻ nhất – lúc đó chỉ vừa mười lăm tuổi.

Sáng hôm sau…

Nguyễn Trãi và Bạch Thanh Lâu tỉnh dậy, chỉ thấy trước cửa phòng la liệt nào là chân ghế đã gãy nào là một mẩu của mặt bàn còn sót lại…

Hổ Vương vẫn ngồi tại chỗ đó.

Chỉ có cái quán là không còn như hôm qua…

“ Chuyện… chuyện này… ”

Đêm qua hai người đã sớm biết có sát thủ tìm đến, nhưng Hổ Vương đã dặn kỹ là chỉ được cố thủ trong phòng bảo hộ Trần Liên Hoa cho tốt, nên hai người mới không ra ngoài.

Cũng không tiện nghe lén ông nói chuyện…Hổ Vương thấy hai người đã tỉnh dậy, bèn nói:

“ Xem chừng vũng nước đục này sâu hơn chúng ta tưởng đấy. ”

Hai người biết điều này có ý nghĩa gì.

Có thể khiến Hổ Vương nói bằng giọng điệu này, thì nguyên nhân chỉ có một…

Thực lực của đối phương rất mạnh, có lẽ là không kém tông sư quá xa. Hoặc thậm chí, một trong các tông sư còn lại đã động thân.

Hổ Vương đứng dậy khỏi ghế…

Ông ngồi yên một chỗ như thế cả đêm, ngay cả lúc giao thủ mông cũng không rời mặt gỗ. Thế mà khí huyết không bị ảnh hưởng chút nào.

Nói đoạn, Hổ Vương nhìn vào phòng trọ, nói:

“ Ta biết con ả trúng chiêu gì rồi. ”

Hai người Nguyễn Trãi không nói gì, chỉ cùng hít vào một hơi.

Thật khẽ, song cũng thật sâu…

Khí trời buổi sáng hơi lành lạnh…

Bọn họ quả thực không nhìn ra, tại sao đến giờ Trần Liên Hoa vẫn không tỉnh lại được.

Hổ Vương trầm giọng:

“ Cô ta trúng Thất Tuyệt Ma Âm của Cầm Ma. ”

Nhắc đến Thất Tuyệt Ma Âm, đến Hổ Vương cũng thoáng đổi sắc mặt. Năm đó đại hội võ lâm chọn tông sư, chia thánh lệnh, Cầm Ma xuất hiện như hoa quỳnh nở trong đêm…

Người ta sợ hãi danh hiệu Cầm Ma, sợ hãi cái tên Tuyệt Tình Điện cũng vì truyền kỳ hôm đó.

Một truyền kỳ tanh nồng mùi máu.

Một bước mười mạng người…

Tiếng đàn bầu vừa cất lên, vô luận là anh hùng hào kiệt hay tiểu nhân ác đồ đều phải ngã xuống, bảy lỗ chảy máu. Kẻ có nội lực cao cường tuy giữ được tính mạng, nhưng mãi không tỉnh lại được.

“ Bây giờ phải làm sao? ”

Bạch Thanh Lâu mở lời hỏi.

Nguyễn Trãi lại im lặng.

Y biết nếu Hổ Vương đã lên tiếng, tức là có cách phá giải được Thất Tuyệt Ma Âm. Thế nên không cần phải vội…

Nếu muốn nói, tự khắc ông sẽ nói.

Nếu ông không muốn, bọn họ có gặng cũng đừng mơ biết được.

“ Bản vương chỉ có thể tự bảo vệ mình, chứ không phá được ma âm. Muốn phá ma, thì chỉ có phật. Mà cao thủ Phật gia tề danh với Cầm Ma, ta đoán hai người cũng biết rồi. ”

“ Khiếu Hóa tăng và Cứu Khổ thần tăng? ”

Hổ Vương Đề Lãm gật đầu.

Đúng. Trong đêm Hội Chí Tôn, nếu nói đối thủ nào khó đối phó nhất thì xếp thứ nhất đương nhiên là Quận Gió.

Ngay sau đó là Cầm Ma.

Quận Gió ám khí, khinh công song tuyệt, kình lực quỷ dị, lại nói một chiêu Hôm Mai Vượt Bể của ông ta đến Hổ Vương cũng không tự tin mình đón đỡ nổi.

Còn Cầm Ma, thì chỉ có một chiêu…

Ấy là âm công.

Âm thanh vô hình vô tướng, có thể xuyên qua quyền chưởng, vượt khỏi kiếm đao. Nếu minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, thì âm thanh khiến người ta muốn phòng mà không được, muốn né mà không xong.

Cái đáng sợ của âm công ở chỗ…

Người là động!

Tim đập! Máu chảy! Ngũ tạng lục phủ đều vận động theo một nhịp điệu…

Không sai! Là một nhịp điệu! Nói cách khác, ngũ tạng lục phủ của con người chẳng khác gì nhạc cụ, thời thời khắc khắc đều đang chơi một bản nhạc độc nhất vô nhị.

Người luyện âm công, cũng không khác gì nhạc sư…

Kẻ kém cỏi lắm, cũng có thể hòa âm cùng một bản nhạc.

Còn kẻ giỏi giang, thì có thể khống chế điều tiết cả một khúc phổ theo ý mình…

Nếu như luyện đến mức thâm sâu tuyệt thế thì sao?

Quả thực không thể nghĩ bàn…

Chương 217: Hồi hai mươi mốt (18)

“ Lão sư ăn mày kia tính hay đi lang thang, lúc cần gọi thì chỉ có quỷ mới biết lão ở đâu. Nhưng lúc cần đến, chắc chắn lão sẽ đến. Còn lần này đi ăn cưới, lão có cho là chuyện cần thiết không thì lại phải hỏi lão ta. Bản vương không quyết thay được… ”

Hổ Vương lại huýt sáo, tức thì từ trên tầng mây, một con chim cắt lao đánh vù xuống, phá cửa sổ mà vào. Chim cắt vốn là loài chim bay cực nhanh, nhưng con chim này có thể phá bung cả tấm liếp che cửa sổ, thì cũng là dị loại hiếm có…

Hổ Vương nói:

“ Hai người chuẩn bị nghiên mực giấy bút. Bản vương bây giờ sẽ viết một phong thư cho Cứu Khổ thần tăng ở Nam Trúc Lâm. Hi vọng là ông ta chớ có bế quan vào lúc này, thì mới lên Bách Điểu Sơn Trang kịp thời. ” 

Hổ Vương nhìn như hành xử lỗ mãng tùy ý, nhưng thực ra không phải…

Người sống trên đời, quan trọng là biết vị trí của bản thân.

Hổ Vương tất nhiên là rất biết làm người, nếu không cũng chẳng sống được đến lúc này, cũng chẳng thể có địa vị như hiện tại.

Kỳ thực…

Muốn nắm vận mạng của mình trong tay, ngoài nắm đấm cứng ra, thì còn phải biết mình là ai trước.

“ Lên đường! ”

Hổ Vương nói gọn, sau đó đứng dậy bước ra phía cửa.

Ánh nắng đậu lên tóc, Hổ Vương ngửa mặt đón cơn gió đầu ngày, nắm đấm giương cao vẽ lên một lời thách thức không lời.

Quyền hướng thẳng trời xanh, tiếng cười đã vang xa trên đường lớn…

Lần này ra ngoài ăn cưới, ắt sẽ tạo nên một trận oanh động kinh thiên địa khốc quỷ thần. Bước ra một bước này, cũng đồng nghĩa với việc võ lâm đất Nam từ nay dậy sóng. Nhưng Hổ Vương Đề Lãm không quản nhiều chuyện đến thế. Ông cười.

Trước giờ ông vẫn không ưa gì tịch mịch, cũng không khoái yên tĩnh cho lắm.

Ông muốn nổi bão!

Cả võ lâm trước giờ vẫn tự hỏi, tại sao Hổ Vương cứ nhất thiết phải làm ra những chuyện oanh động như thế để làm gì? Có người nói ông muốn thu phục nhân tâm, từ đó mở rộng địa bàn, nhúng tay vào giới võ lâm miền xuôi. Có người lại cho rằng bản thân Hổ Vương chỉ nhắm đến cái danh hiệu thiên hạ đệ nhất, võ lâm chí tôn. Lại có kẻ bảo rằng sỡ dĩ Hổ Vương làm những chuyện đó, chẳng qua là bởi ông là một kẻ võ si, cuồng chiến đấu.

Thực ra đều không phải…

Đối với Đề Lãm, cho dù là đệ nhất thiên hạ, hay đứng thứ một ngàn một trăm lẻ một đều chẳng quan trọng. Người ta vẫn nói, trừ kẻ đứng trên đỉnh cao nhất ra, thì kẻ đứng thứ hai dù cho muôn đời muôn kiếp cũng chẳng có ai nhớ tới gã. Song, Hổ Vương lại rất ghét cái thứ “ đệ nhất thiên hạ ” đó. Người khác nhớ đến hay không, có can hệ gì tới ổng?

Nói ông võ si cũng không phải. Hổ Vương tuy hiếu võ, song ông càng thượng võ hơn… Đối với người như Đề Lãm, võ là thứ thiêng liêng bậc nhất, dùng để giúp nước cứu đời chứ nào phải thứ tầm thường múa may trên lôi đài mua vui?

Thành thử, Hổ Vương vừa thích, lại vừa không thích qua chiêu động thủ.

Ông thích ra tay để răn dạy, cũng như để học hỏi…

Nhưng lại cực kì không thích người ta ép ông phải ra tay.

Còn mở rộng địa bàn ư? Hổ Vương không phải đứa trẻ mới ra đời chưa biết làm người, nên ông hiểu rất rõ rằng kẻ ngồi trên vị trí cao nhất thì tự nhiên sẽ có trách nhiệm tương xứng. Ngồi càng cao, trách nhiệm càng nặng nề.

Mở rộng địa bàn xuống võ lâm miền xuôi, cũng tức là ông có trách nhiệm với giang hồ…

Cũng có nghĩa ông phải bảo vệ cả con dân miền xuôi nữa.

Kháng Minh Hổ Vương chẳng sợ, nhưng khi không vơ một đống trách nhiệm như thế vào người, ông chẳng ham…

Đó là Hổ Vương Đề Lãm.

Dọc đường đi cùng nhau, đây là những gì Nguyễn Trãi rút ra được về ông ta.

[ Muốn kéo ông ta xuống con thuyền kháng Minh đánh giặc, e là còn phải phí một phen tâm cơ không nhỏ đâu. Cha ơi là cha, nếu không phải vì không muốn hoang phí tâm huyết của cha, thì con đã không phải nghĩ nhiều đến thế này… ]

Nguyễn Trãi tự nhủ thầm…

Rốt cuộc một phen “ tâm huyết ” của Nguyễn Phi Khanh là gì?

Tại sao chỉ sau chưa đầy một năm chia tay cha ở biên ải, mà Nguyễn Trãi đã thay đổi nhiều đến thế?

Mọi chuyện sau này sẽ tỏ tường…

Giờ lại nói đến Lê Hổ.

Lần này cậu dẫn theo Lê Sát, Lê Thận đến dự lễ tế trời mừng công của Trần Ngỗi.Cố đô Hoa Lư được bao bọc bởi núi, chung quanh còn có sông lớn, dễ thủ khó công…

Ba người Lê Hổ đi đến bến Hoàng Long thì xuống ngựa, đổi thuyền.

Lê Hổ từng đến đây hai lần. 

Lần đầu tiên, Trần Ngỗi chỉ vừa mới dựng cờ, nơi này còn chưa được chọn làm nơi đóng đại binh, thành thử có muốn thuê thuyền bè cũng chẳng có. Tuy nhiên ở động Thiên Tôn ấy, cậu chàng đã cởi bỏ được ân oán với Trần Đĩnh.

Lần thứ hai cậu đến là để chuyển lương thảo tiếp tế cho nghĩa quân, cũng là lúc được phong làm Kim Ngô tướng quân.

Bây giờ nghĩ lại, quả thực thời gian qua thật quá nhanh…

Dẫu có không muốn thì người cũng đã trưởng thành.

Lê Sát đột nhiên đưa thương ra ngăn người ngựa của Lê Hổ lại…

“ Có tiếng binh khí va chạm. Gần đây có người đang giao chiến. ”

Lê Thận nghe vậy, cũng nhỏm hẳn người dậy, mất sạch dáng vẻ gà gật ban nãy. Lê Sát gia nhập Lam Sơn cũng đã được một khoảng thời gian, thành ra đối với con người y Lê Thận cũng hiểu đôi điều. Lê Sát có rất nhiều tật xấu. Tuy nhiên ăn không nói có không có trong số đó…

Ba người bỏ thuyền, lại theo đường mòn trèo lên núi.

Hoa Lư vốn là nơi địa thế hiểm trở, núi non san sát. Nếu đi thưởng ngoạn dắt ngựa theo còn được, nhưng nếu đang gấp, chẳng thà buộc ngựa chạy bộ còn nhanh hơn. Huống hồ ba người đều biết khinh công.

Chạy được một chốc, thì bỗng nhiên từ bụi cây có người lao ra, không nói không rằng đã bổ một đao vào đầu ba người.

Phập!

Mắt y trợn ngược…

Đao cũng rời tay!

Kẻ chết rồi thì tất nhiên không thể cầm được đao…

Lê Sát đạp lên xác người, rút ngọn thương dài nhọn hoắt ra, nói:

“ Không chừng quân ta bị tập kích mất rồi. Chúng ta phải mau chóng tìm ra thánh thượng, chớ để người có bề gì. ”

Lê Thận cười:

“ Nếu như ban nãy anh không hấp tấp giết người như thế, có lẽ mỗ đã tra khảo ra được chuyện gì rồi. ”Lê Sát nhíu mày. Y không thể không thừa nhận là Lê Thận nói có lí. Nên không vui, cũng chỉ có thể là không hài lòng với bản thân mình mà thôi.

Lê Hổ thì nói:

“ Người này mặc quân phục quân ta. ” 

Ba người không khỏi thắc mắc.

Lẽ nào quân địch đánh đến tận Hoa Lư rồi? Nhưng tại sao ba người ở Lam Sơn không hề hay biết gì?

Nếu kẻ địch không phải quân Minh, thì phải là người Ai Lao?

Thế lại càng không đúng…

Vì ba người bọn họ chẳng giống người Ai Lao tí nào để khiến quân Hậu Trần nhận nhầm cả.

Nếu thế, thì chỉ có một khả năng…

“ Là nội loạn. ” 

Lê Hổ thấp giọng…

Đấy cũng là điều Lê Sát đang định nói.

Quân Hậu Trần vốn dĩ là do hào kiệt các phương tụ nghĩa, lại thêm binh mã thủ hạ của Đặng Tất, Nguyễn Cảnh Chân. Trong quan trường còn có chia bè kéo phái, nữa là nghĩa quân như nắm cát vàng mớ bèo xanh.

Điều khiến chủ tớ hai người Lê Hổ thắc mắc, ấy là Đặng Tất Cảnh Chân ở đâu mà không dẹp yên bất mãn trong quân, làm cho nội loạn.

“ Cứ đi rồi biết, ở đây mà đoán già đoán non thì cả đời cũng chỉ đến thế. ”

Lê Thận nhún vai.

Ba người nhanh chóng rời khỏi chỗ này…

Thời gian gấp gáp, chỉ đành để lại thi thể người xấu số.

Băng qua khoảng rừng thưa, dẫm lên con đường lên núi, văng vẳng bên tai Lê Hổ là tiếng đao kiếm va chạm. Thi thoảng có mấy tiếng chửi nhau inh ỏi vang lên sau lưng, trước khi tắt ngấm trong ánh dương le lói qua từng kẽ lá.

Từ bấy đến giờ, tiếng người mà họ nghe được đều là tiếng Việt.

Cũng càng khẳng định thêm, đây là một cuộc nội chiến.

“ Giết! ”

Lại có thêm một nhóm lính nhận nhầm ba người là phe đối địch, nhảy ra khỏi chỗ nấp, cản đầu bọn họ.

Lê Sát vung thương mở đường, chỉ quạt một cái là chém cụt hết binh khí của toán phục binh hung hãn. Quân lính bình thường không phải đối thủ của y, bèn quăng gươm vứt giáo mà chạy.

Cốp!

Lúc này, Lê Thận lại ra tay. Chỉ thấy y vung tay, bảy quả cau đồng đã bắn ra, đánh trúng ngay bắp chân của đám phục binh đang muốn chạy trốn. Chân họ lập tức tê chồn, ngã bò ra đất không đứng dậy nổi.

Lê Hổ giờ mới nói:

“ Mọi người đừng sợ, ta là Kim Ngô tướng quân. Có thể dẫn ta đến gặp thánh thượng được không? ”

“ Kim với Ngô gì chứ? Bọn ta cũng đang muốn tìm tên Trần Ngỗi đó mà băm vằm ra đây! ”

“ Phản tặc… ”

Lê Sát cau mày, vung thương lên toan đâm xuống, thì phía xa đã có tiếng người gọi lớn:

“ Vị tướng quân kia xin hãy dừng tay đã. ”

Chương 218: Hồi hai mươi mốt (19)

Người đến là một tướng quân mặc giáp, cầm đao.

Đao sống dày, lưỡi bén, chuyên dùng để chém. Thế nên trên chiến trường, đại đao rất cần thế và đà. Cũng đồng nghĩa, nếu không ở trên lưng ngựa, thì đao trở nên rất nặng nề, uy lực giảm sút đáng kể.

Thế nên đối với tướng trận mặc, đao báu nhiều khi không quý bằng ngựa tốt.

Tướng quân nọ xuất hiện với một thanh đao rất bình thường.

Kì thực khó có thể gọi nó là một thanh đại đao. Ngăn cách phần thân với lưỡi không có chạm trổ gì, cũng không có một miếng gỗ như siêu đao. Cơ hồ là một cây gỗ kẹp lấy một miếng sắt mà thành.

Đao lạ, tướng cầm đao càng lạ… 

Trông y mặt trắng không râu, tay thon nhỏ như con gái, cả người từ cách đi đứng nói năng đều không lộ một chút trung khí của nam nhi nào. Ngay cả thanh âm cũng trong trẻo như trai chưa vỡ giọng.

Lê Hổ đoán chừng thân phận kẻ này là hoạn quan tâm đắc bên người Trần Ngỗi là Nguyễn Quỹ, bèn xưng danh.

“ Tướng quân chờ một chút. Thánh thượng đang ở thành đông, tạm náu ở chùa Nhất Trụ. Chờ tôi giải quyết đám khi quân phạm thượng này đã, rồi tính sau… ”

Toán phục binh bị Lê Thận đánh ngã, lúc này đột nhiên quát to:

“ Kẻ bất nhân bất nghĩa, giết trung thần, thì chẳng phải minh chúa, có gì mà đáng thờ? Rồi các ngươi cũng giống như… ”

“ Này, khoan đã! ”

Lê Hổ lên tiếng muốn can gián Nguyễn Quỹ, để nghe nốt mấy lời của những người bại trận.

Đã muộn!

Đao đã hạ xuống…

Lời muốn nói cũng chỉ có thể xuống nói với Diêm Vương.

“ Nguyễn Quỹ, ông… ”

“ Kim Ngô tướng quân, với đám loạn thần tặc tử này thì cần gì phải nhiều lời, cứ chém cho một đao là được. Cậu còn trẻ người non dạ, lòng dạ mềm yếu quá. ”

Nguyễn Quỹ nói, sau đó làm một thủ thế “ mời ”.

Sát khí khóa chặt lấy Lê Hổ.

Đe dọa?

Lê Sát bỗng nhiên tiến tới trước một bước, hừ lạnh một cái. Tức thì, người bị ngợp đáng lí là Lê Hổ, thì nay lại thành Nguyễn Quỹ.

Người trước mặt chẳng khác nào chiến thần bò lên từ núi thây biển máu.

Bất giác, trong đầu Nguyễn Quỹ xuất hiện một suy nghĩ như vậy.

Lê Hổ không cho là phải, nhưng cũng chẳng buồn lãng phí thời gian với y.

Lời muốn nói, đến trước mặt Trần Ngỗi nói là được rồi.

Ba người Lê Hổ đành đi theo đường lão đã chỉ. Lúc đầu vai lướt qua nhau, Lê Sát đã nói:

“ Dám làm thế một lần nữa, thì xem chừng thương của ta. ”

“ Nếu tướng quân đã muốn đánh, thì Nguyễn Quỹ sẽ lấy đao hội thương. ”

Ngoài miệng thì nói cứng, nhưng trong lòng thì y nghĩ thầm:

[ Trước là một Đinh Lễ, giờ lại có thêm một gã cầm thương sát khí bức người. Lam Sơn rốt cuộc có tâm làm phản hay không, tại sao lại chiêu mộ những kẻ này? ]

Quân Hậu Trần đang có loạn, thành ra Nguyễn Quỹ cũng như chim sợ cành cong vậy.

Ba người đi một lát, thì đến trước một ngôi chùa cổ…

Nhất Trụ cổ tự.

“ Giặc phản loạn đã chiếm được hai thành tây và thành nam. Quân ta phải rút chạy đến thành đông. Cũng may nhờ có đền thờ hai vị tiên đế, phản tặc không dám lờn uy đánh lên núi. Sau lại có các tướng Lê Tiệt, Lê Nguyên Đỉnh hãy còn trung với bệ hạ, theo lệnh của thái hậu đem binh tới cứu, chúng ta mới giữ được thành đông. Nhưng bây giờ quân tình như lửa, càng kéo dài thì chỉ càng làm lợi cho quân Minh ở phương bắc lăm le. ”

Trên đường đến chùa, Nguyễn Quỹ đã đem mọi chuyện từ sau trận Bô Cô ra kể cho ba người.

Té ra, Đặng Tất từng cược mạng với Nguyễn Mộng Trang. Nay tên học sinh này đến đòi mạng. Trần Ngỗi bèn cho vời cả hai vào điện của mình. Nguyễn Cảnh Chân thấy bất nhẫn, vội vàng vào can ngăn.

Không ai biết trong điện xảy ra chuyện gì, chỉ biết sau đó Nguyễn Cảnh Chân ôm cổ chạy ra, chỉ kịp kêu một tiếng: “ hôn quân bất nhân ” rồi gục chết ở cửa. Liền đó Giản Định một mình chạy ra, tay vung kiếm, đầu tóc rối bù, mình mẩy toàn máu.

Ba người Nguyễn Mộng Trang, Đặng Tất, và Nguyễn Cảnh Chân đều đã chết.

Chết thảm nhất là Nguyễn Mộng Trang. Hôm ấy mọi người đều có mặt, danh y các phái tự mình chẩn đoán y bị người ta dùng một chưởng đánh vỡ đầu, chết tươi.

Mọi nghi vấn đều đổ dồn vào Giản Định.

“ Bệ hạ trước sau nhất quyết không chịu nhận, nhưng có hỏi người cũng chẳng thể nào nói rõ được trong điện xảy ra chuyện gì. Việc này đến tai con trai của hai vị Đặng, Nguyễn. Đặng Dung và Nguyễn Cảnh Dị bèn bỏ đi, lập tên Trần Quý Khoáng làm hoàng đế, lấy niên hiệu là Trùng Quang. Sau đó hội binh đánh lên tận Hoa Lư, chiêm cứ được hai thành là tây và nam. ”

Kể đến đây, thì đã vào đến chính điện. Nguyễn Quỹ bèn thở dài:

“ Thánh thượng đang ở trong đó, ngày nào cũng tụng kinh cầu khẩn, đêm nào cũng lấy nước mắt rửa mặt. Phận làm tôi không thể khuyên can được người. Chỉ biết đứng nhìn. ”

Lê Hổ để hai người Lê Thận, Lê Sát ở ngoài, một mình đẩy cửa vào đại điện…

Hương trầm nghi ngút.

Trong đại điện, chỉ có độc một người quỳ trên tấm bồ đoàn, hai tay chắp trước mặt.

Ấy là Trần Ngỗi.

Lúc mặt đối mặt với con người… không, chỉ có thể nói là một nửa giống người, nửa còn lại không khác gì ngạ quỷ, Lê Hổ mới giật mình kinh ngạc đến độ nói không lên lời.

Đấy thực là Trần Ngỗi sao?

Trước đây gặp mặt, ông ta quả thực thần thanh khí sảng, tráng chí bừng bừng.

Còn hiện tại?

Tóc tai rối bời, hốc mắt hõm sâu, thần tình uể oải chán nản, cả người gầy rộc như chết đói…

Nếu không phải Nguyễn Quỹ vừa nói trong chính điện chỉ có Trần Ngỗi, thì e Lê Hổ sẽ không dám tin người trước mặt mình là Giản Định đế từng chiến thắng trận Bô Cô lẫy lừng, phá tan mười vạn quân Minh…

Mà là một gã ăn mày.Hoặc giả, một tên mê tín dị đoan bỏ ăn bỏ uống, chỉ chờ thần phật phù hộ độ trì.

“ Là cậu à? ”

Lúc y lên tiếng, Lê Hổ mới xác nhận.

Người trước mặt cậu quả thực là Giản Định đế.

“ Tại… tại sao… sao lại đến nông nỗi này? ”

“ Tại sao à? ”

Lần đầu tiên, ánh mắt của Trần Ngỗi thoáng lấy lại ánh sáng… Ông hơi ngẩng đầu, nhìn xa xăm.

Nhưng sau cùng, lại chỉ là ngọn đèn trước gió…

Người ta nhìn lên bầu trời xa thăm thẳm, tưởng như đã lên tới chín tầng không, đuổi mây vờn gió là thứ trong tầm tat, hái sao bẻ trăng cũng chỉ là chuyện bình thường. Nhưng đến khi cụp mắt cúi đầu, mới phát hiện mình thực ra chưa từng rời khỏi mặt đất.

“ Chẳng ai tin ta cả. Có nói cũng vô dụng. ”

Lại kể chuyện của hai đứa nhóc…

Trương Phụ đến gặp chúng.

Chuyện này quả thực nằm ngoài dự liệu của hai đứa nó.

“ Lớn lắm rồi đấy nhỉ. Hồi tao gặp mày, mày còn là thằng ranh loắt choắt chưa ráo máu đầu. ”

Trương Phụ bước vào phòng, thản nhiên kéo ghế ngồi xuống, lại tự rót cho mình một chén trà.

Sinh ra lão đã vậy, thích là kẻ nắm đằng chuôi, lại càng thích cái cảm giác kẻ thù từng bước từng bước đi vào cái bẫy mình đã giăng sẵn. Nói chính xác, thì lão thích làm một con nhện, thích cái cách bắt mồi của con nhện.

Nhưng sau cùng…

Con nhện vẫn có thiên tính của nó, có những chuyện nó khó mà làm khác đi được.

“ Ngươi đến đây làm gì? ”

Trương Phụ xuất hiện làm hai đứa nhỏ không thể không cảnh giác.

Dù sao trên đời này, người đoán được ý định của lão ta cũng không nhiều.

Hai đứa nhóc lại không phải một trong số đó.

Trương Phụ cười:

“ Sao lạnh lùng thế? Còn nhớ ta đã nói gì ở Cao Vọng, Đại Việt… chết, giờ phải gọi là Giao Chỉ. Quận Giao Chỉ. Thuộc Đại Minh mới đúng. ”

“ Ngươi đừng có tự đắc! ”

Tạng Cẩu nói…

Răng nó đã nghiến vào nhau ken két.

“ Thì sao? Lẽ nào những gì ta nói không phải sự thật? Mà cứ cho là không phải, thì hai ngươi làm gì được ta? Nên nhớ… ta bây giờ là anh hùng, cứu quốc, cứu dân. Còn các ngươi chỉ là hai đứa dị tộc, man di… Giết ta, thì thử nếm mùi bị cả thiên hạ truy sát lần nữa xem. ”

Trương Phụ nhấp trà, cười khẩy.

Tạng Cẩu học được một thân võ công cao cường thì thế nào?

Võ lực có lớn, đánh được cả thiên hạ hay không?
Câu trả lời dĩ nhiên là không…

So với một dân tộc, một quốc gia, thì võ lực cá nhân nhỏ bé đến không đáng để nói.

Nhưng nói thế không phải là cá nhân là vô dụng.

Thực tế, thiên thu bá nghiệp, hoàng triều thịnh thế, hay bản thân những chiến thắng chấn động hoàn cầu…

Kỳ thực truy sâu xa, ngọn nguồn, đều bắt đầu từ một người nhỏ bé.

Một người nhỏ bé, có cái đức đủ lớn để phục thiên hạ.

Tất nhiên…

Hai đứa nhóc trước mặt Trương Phụ võ không đủ, đức thì lại còn xa mới đủ để thu phục được lòng người.

Nên lão không lo…

Lão chiếm tiên cơ, vì bây giờ lão là “ anh hùng ” của trung nguyên.

Lão chiếm tiên cơ vì có lòng dân.

Trương Phụ lại tiếp:

“ Huống hồ, hình như các ngươi còn có sứ mệnh phải làm, uổng mạng để giết một lão già như ta thật uổng phí, đúng không? ” 

Tạng Cẩu thu chặt đầu quyền.

Không sai!

Thầy nó giao Chìa Khóa Loa Thành cho nó, là mong muốn nó phá giải được bí mật. Mặc dù không biết bí mật kia tày trời cỡ nào, nhưng Tạng Cẩu mơ hồ đoán biết được, là muốn đánh tan quân Minh, không thể không phá giải bí mật của Chìa Khóa Loa Thành.

Nên nếu lúc này nó chết…

Không được! Nó phải nén giận.

“ Rốt cuộc ông muốn nói gì? ”

Hồ Phiêu Hương lên tiếng.

So với Tạng Cẩu, thì cô bé bình tĩnh hơn nhiều.

“ Nhìn thái độ của chúng mày, xem chừng là không nhớ. Để ta nhắc cho vậy. Khi đó ta từng nói, sau này còn nhiều cơ hội thờ cùng một chủ. Chúng mày xem, có phải ứng nghiệm rồi không? ”

Hai đứa nhóc đã làm con dê thế mạng trong kế sách Chu Đệ.

Không thể chối cãi.

Song chúng cũng không thể không làm được.

Chu Đệ trước giữ Hồ Quý Li làm con tin, sau lại ngầm ám chỉ bằng năm chữ “ cứu người như cứu hỏa ”. Âu cũng là đánh vào cái lương tâm của chúng.

Không sai. Chúng có mối thù nhà chưa báo, nợ nước chưa đền.

Đến giờ hai đứa vẫn không dám quên đi.

Nhưng hai nước giao tranh, không chém sứ giả. Đến sứ giả còn không chém, thì hà cớ gì liên lụy thường dân vô tội?

Nên một chuyến đi Nhạn Môn Quan này…

Có khó chịu…

Nhưng tuyệt không hối hận!

Trương Phụ thấy hai đứa nhóc không hề biến sắc, thì thở dài:

“ Giờ hai ngươi hiểu bệ hạ đáng sợ ra sao rồi đấy. Tâm kế của ông ta, trên ta một bậc. Ta chỉ có thể cầm quân đánh trận, mà ông ta thì, lấy cái “ nhân ” để trói buộc cả thiên hạ, khiến người khác vào đường cùng… Nếu không làm việc cho ông ta, tức là bán đứng lương tâm của mình. ”

Không sai…

Chu Đệ đáng sợ cũng vì điểm này.

Ông ta có thể dùng tất cả mọi loại người, mặc kệ họ nguyện ý hay không!

Hai đứa nhóc dù biết mình bị dùng như công cụ, nhưng nhìn cảnh thường dân thở phào nhẹ nhõm, lại được đoàn viên tiếp tục cuộc sống thường nhật, thì có bao nhiêu ấm ức đối với chúng tự nhiên cũng hóa thành chuyện vặt.

Giờ nghĩ kỹ lại, quả thực là đáng sợ!

Trương Phụ nói:

“ Nguyên Trừng gửi bức thư này cho hai ngươi, hắn bảo là hai ngươi đã được tự do, tạm thời không cần về Nam Kinh vội. Xem chừng là cũng có việc phải làm vậy… ”

Nói rồi, lão kéo ghế đứng dậy, bước ra cửa, vừa đảo chân như người say vừa cất tiếng:

“ Thân tại giang hồ, thân bất do kỷ. Nhưng phổ thiên chi hạ, mạc phi hoàng thổ ( đất trong thiên hạ, đều là của vua) thì ở đâu mà chả thân bất do kỷ? HA HA HA HA! ”

Nhìn bóng Trương Phụ đi xa, hai đứa nhóc càng thấm thía lời của Quận Gió…

Binh tướng trên chiến trường, ai thờ chủ nấy, cũng không thể tự chủ. Có trách tội chiến tranh, thì chỉ có hoàng đế là tội nặng nhất.

“ Mau mở thư ra xem bác Trừng nói gì. ”

Hồ Phiêu Hương thấy thằng bé còn ngẩn người mãi ra, bèn giục.

Tạng Cẩu xé niêm phong, lấy bức thư ra ngoài.

Chỉ có mấy chữ…

“ Manh mối ở Thiếu Lâm Tự, trong Niết Bàn kinh! ”

Chương 219: Hồi hai mươi hai (1)

Núi Điểm Sơn, một quyền dễ phá

Tàng Kinh các, bách biến nan phòng

“ Manh mối ở Thiếu Lâm tự, trong Niết Bàn kinh. ”

Hồ Phiêu Hương ra chiều thắc mắc:

“ Trước giờ chỉ nghe Thiếu Lâm có hai môn võ học trấn tự là Tẩy Tủy kinh, Dịch Cân kinh. Lấy đâu ra một bộ Niết Bàn kinh nữa? ”

Tạng Cẩu bèn gãi đầu:

“ Có khi chính vì nó tầm thường, nên thánh tổ mới giấu manh mối về chìa khóa Loa Thành trong đó? ”

Hai đứa nghĩ mãi cũng không biết, nhưng chúng nó biết một chuyện…

Ấy là đến lúc rời khỏi Nhạn Môn quan rồi.

Sáng hôm sau, Tạng Cẩu và Phiêu Hương chia tay Liễu Thăng, xin hai con ngựa tốt, rồi xuống phía nam.

Theo như chúng nó dò hỏi được thì Thiếu Lâm tự nằm ở núi Tung Sơn, Hà Nam. Từ Nhạn Môn quan nếu đi đến Thái Nguyên, thì có thể một đường nam tiến, vượt sông Hoàng Hà, rồi đến Tung Sơn, từ đó có thể lên núi tìm chùa.

“ Tức là lại vào địa bàn của Trấn Tam Giới hả? ”

Tạng Cẩu vừa nằm vắt vẻo trên ngựa, vừa thở dài thườn thượt.

Hồ Phiêu Hương vừa cầm bản đồ vừa nói:

“ Không cần phải gặp. Cứ đi đường vòng né Tất gia trang ra là được. ”

“ Tớ chỉ sợ mình muốn đi vòng người ta cũng không cho ấy. ”

Tạng Cẩu làu bàu…

Quả thật…

Tuyệt học cả đời bị hai đứa nhóc con phá giải, mặt mũi của Trấn Tam Giới bỏ đi đằng nào? Miễn là hai đứa nó còn sống, với kẻ tiểu nhân như lão mà nói, là một nỗi nhục…

Muốn rửa nhục, thì nghiễm nhiên hai đứa phải chết.

Chẳng qua lúc đó hai đứa còn một thân phận đặc thù, ấy là đưa mật hàm đến Nhạn Môn quan phá quân Mông Cổ, nên lão mới không tiện ra tay. Bây giờ mật hàm cũng đưa rồi, quân Mông Cổ cũng bị đuổi đi rồi, chẳng còn lí do gì mà lão ta lại phải buông tay cả. Nhất là khi Trương Tam Phong không đi cùng hai đứa nữa.

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Thế mới cần phải điệu thấp. ”

Tạng Cẩu nói:

“ Thế lần này Hương muốn cải trang thế nào đây? Chết! ”

Thấy thằng bé đột nhiên bật nhỏm dậy trên yên ngựa, la toáng cả lên, Hồ Phiêu Hương bèn hỏi:

“ Sao rồi? ”

“ Tớ… tớ bỏ quên… đống đồ nghề hóa trang ở nhà Tất Thắng rồi. ”

Tạng Cẩu hụp đầu xuống, vừa kịp né khỏi cành cây cô bạn lia về phía nó.

“ Tớ xin lỗi! ”

“ Xin lỗi mà xong à? Đứng lại! ”

Hai đứa nhóc giục ngựa đuổi nhau trên đường lớn, tiếng cười nói lẫn trong gió và cát.

Vó ngựa dồn dập…

Chạy đến chập tối, hai đứa nhóc bèn ghé vào một nhà dân xin tá túc. Chủ nhà là một cặp vợ chồng. Mắt thấy hai đứa nhóc bé tí, sắc mặt nghiêm chỉnh đàng hoàng, đoán chắc không hại gì, bèn thu xếp cho chúng một chỗ trong phòng chứa củi. Hai đứa nhóc đem bạc ra trả, thì hai người từ chối không nhận.

Chỉ thấy anh chồng nói:

“ Hai đứa từ xa tới, ta làm chủ lại không thể mời được hai đứa nhóc một bữa hay sao? ”

Lời nói ra nghĩa khí ngút trời, không có vẻ gì là mạo phạm nên hai đứa nhóc cũng chẳng tiện từ chối nữa.

Cơm nước xong, cô vợ bèn chỉ chỗ phòng củi cho hai đứa nhóc. Dưới ánh đèn nhờ nhờ, Tạng Cẩu phát giác đôi tay vừa mở khóa cửa, xếp ở rơm cho chúng quả thực rất đẹp. Bàn tay của con gái thon như búp sen, trắng hồng như ngọc, ngón tay rất thon… Hai đứa nó gật đầu cảm tạ, rồi lui vào phòng chứa củi, đang định nghỉ ngơi.

Tạng Cẩu bỗng nhiên lên tiếng:

“ Hương này. Cậu đoán xem vợ chồng nhà này làm nghề gì? ”

Hồ Phiêu Hương cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc, rồi nói:“ Người chồng khí độ bất phàm, nhưng hô hấp không đều, hình như không phải người luyện võ, hơn nữa còn có bệnh trong người. Cô vợ ngoại trừ có nhan sắc ra thì tớ không thấy có gì lạ. Chắc là khách giang hồ bình thường, hoặc nông dân mà thôi. ”

Thì ra chúng đang luyện nhãn lực.

Đi lại trong giang hồ, nếu nói điều gì là quan trọng nhất, thì phải là nhãn lực. Ở đây, nói nhãn lực không phải là mắt tinh hay không tinh, mà là khả năng quan sát. Sở dĩ là vậy, bởi người trong giang hồ ít cũng dăm bảy chục loại, nhiều thì không đếm xuể. Có người khí độ bất phàm chẳng thèm che giấu như Quận Gió, lại có người khí độ nội liễm, thoạt nhìn chỉ thấy bình phàm như Trương Tam Phong. Nên trong giang hồ muốn sống được lâu một chút, cần nhất là nhìn được cái bất phàm trong lớp vỏ bình thường.

Tạng Cẩu nói:

“ Hương nói sai rồi.

Người kia khí độ phi phàm, nhưng thực tế đáy mắt sắc như dao. Hơi thở không đều như bị hen, nhưng nếu mắc bệnh thì đâu thể thần thanh khí sảng như vậy? Chứng tỏ đấy là môn nội tức độc môn của y…

Nơi đây hẻo lánh, người ta dùng tiền đồng là chính chứ hiếm ai có bạc. Thế mà vợ chồng người ta thấy bạc của mình cũng không thèm động tâm, chứng tỏ đã nhìn quen loại kim ngân châu báu này rồi.

Về cô vợ. Hai vợ chồng sống nơi thôn dã, vậy mà bàn tay còn đẹp hơn tay tiểu thư nhà quyền quý. Cậu nghĩ thử xem nếu nông dân nghèo bình thường, làm quần quật từ sáng tới tối, làm gì có thời gian tâm sức mà để ý xem tay mình ra sao. ”

Hồ Phiêu Hương hỏi:

“ Ý cậu là sao? ”

Tạng Cẩu đáp:

“ Sống nơi thôn dã, không cần làm lụng nặng nhọc cũng đủ ăn đủ sống, thì chỉ có thể là… ”

“ Sát thủ chứ gì? Xì, mới giả vờ một tí mà Cẩu đã giương giương tự đắc lên rồi. ”

Lâu lắm mới có dịp lên mặt dạy bạn, nào ngờ giữa chừng bị tạt cho một gáo nước lạnh khiến Tạng Cẩu ỉu xìu như cọng bún thiu.

Thực ra, ban đầu Hồ Phiêu Hương chỉ có thể đoán được hai vợ chồng này là người trong giang hồ.

Nếu không có gợi ý “ đáy mắt sắc như đao ” của Tạng Cẩu, cô bé cũng không đoán nổi hai vợ chồng họ lại làm cái nghề xin đầu người đổi lấy tiền bạc.

Về điểm này, Tạng Cẩu tiếp xúc chán chê với bốn lão sát thủ lão làng, nên nhìn ra được cũng không phải chuyện gì lạ.

Tất nhiên, đời nào Hồ Phiêu Hương lại để Tạng Cẩu cao hứng cơ chứ.

“ Thế Cẩu định làm gì? ”

“ Ánh mắt chứa đao, nhưng tim cũng đầy nghĩa khí. Nếu đã là người tốt, lại chiêu đãi mình, thì cứ việc ai nấy làm thôi. ”

Tạng Cẩu nói…

Cố tình nói cho người ở ngoài cửa nghe.

Thế nên nãy giờ chúng vẫn chủ động nói chuyện bằng tiếng Tàu.

Chừng nửa khắc sau…“ Có tiếng chân trên mái nhà… ”

Tạng Cẩu thấp giọng, nói khẽ.

Trăng sáng vằng vặc…

Dù là đạo tặc hay thích khách, thì đêm nay quả thực không tiện ra ngoài làm việc.

Thế nhưng, hôm nay căn nhà nhỏ của hai vợ chồng nọ có người ghé thăm.

Là khách.

Còn là khách quý.

Cả cuộc đời Tần Trảm đến nay là gần ba mươi năm, thế mà chưa bao giờ có một vị khách tân quý đến thế xuất hiện trước cửa.

Vì vị khách này chính là ông vua hiện tại của hắc đạo cả Sơn Tây.

Đào Khiêm, chủ của Âm Hồn giản.

“ Đào đại gia hôm nay ghé thăm, quả thực khiến tệ gia nở mày nở mặt, rồng đến nhà tôm. Mời ngồi, mời ngồi… ”

Hai vợ chồng đang đón tiếp người của Âm Hồn giản.

Ngoại trừ Đào Khiêm, hôm nay còn có Quách Phong đến đây.

Y giờ là nhị đương gia của Âm Hồn giản. Mà Bạch Vân bang, y cũng đã chủ động cho sát nhập vào Âm Hồn giản rồi.

Còn Ác Nhân trại của Khô Mộc lão quái…

Sớm đã bị xóa tên.

Thế nên mới có câu kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.

Thực ra, tên béo Quách Phong sớm đã nhìn thấu được chuyện Đào Khiêm ngấm ngầm đi lại với Tất Thắng, bán đứng bọn gã. Nhưng thế lực của lão quá lớn, Một Đào Khiêm y còn có thể đánh, nhưng lại thêm một Trấn Tam Giới thì Quách Phong hiểu quá rõ y không thể chống lại. Nếu đã không chống được, thì y chẳng thà chọn chủ động hùa theo.

Dù sao y cũng chẳng tính là hạng anh hùng hảo hán gì. Chịu thêm một tiếng xấu là “ không có cốt khí ”, đối với Quách Phong mà nói vẫn đỡ hơn là chết.

Tần Trảm thấy có cả Quách Phong, sắc mặt thoáng trầm mặc.

Tin đồn y nghe được thì ra là chính xác.

Đào Khiêm đang trắng trợn muốn thống nhất toàn bộ hắc đạo Sơn Tây.

Mà gã… gã lại là kẻ bang phái nào cũng muốn mua chuộc.

Hắn là Bách Nhân Đồ Tần Trảm.

“ Tần lão đệ quá khen. Cũng nhờ hồng phúc của lão minh chủ, nếu không Đào Khiêm ta có phí hoài cả đời cũng đừng mơ buộc hết thế lực hắc đạo thành một bó được. Bây giờ thế lực của Bạch Vân bang, Âm Hồn giản, Thánh Hỏa cốc, Ác Nhân trại đều do ta điều động. Còn có lão đệ mà thôi… ”

Đào Khiêm vừa nhấp trà, vừa mỉm cười.

Tần Trảm nói:

“ Đào đại gia quá lời, chẳng phải còn mười mấy sơn trại, tám thủy đạo ở phía tây nam không tuân theo các vị hay sao? Nếu không… các vị cũng không cần đến tìm tôi. ”

“ Bách Nhân Đồ quả nhiên tin tức linh thông, xứng đáng là kẻ có máu mặt trong giới sát thủ. ”

Đào Khiêm nâng chung trà lên, khen.

Nói đoạn, gã khẽ nhích hai ngón tay. Sau đó có hai tên thủ hạ nâng một cái rương con đến đặt lên bàn, ngay trước mặt Tần Trảm.

Rương rất nhẹ…

Bên trong có thể chứa được bao nhiêu trân bảo?

Không phải vàng.

Cũng không phải bạc.

Trong rương là một xấp giấy.

Và một tấm lệnh bài bằng gỗ.

Chương 220: Hồi hai mươi hai (2)

Tần Trảm giở xấp giấy lên ngắm trước.

Là ngân phiếu! Xấp giấy nọ cũng không dày, nhưng tuyệt đối không dưới hai chục tờ. Mỗi tờ ngân phiếu lại trị giá đến vạn lạng bạc.

Hai chục vạn lạng!

Hai mươi vạn lạng là đủ cho vợ chồng hắn sống vô lo vô nghĩ mấy đời.

Nhưng cái khiến Tần Trảm chú ý lại là tấm lệnh bài bằng gỗ.

Đó là lệnh bài năm xưa gã giao cho một tri kỷ, hứa chỉ cần mang lệnh bài đến gặp gã, thì sẽ làm giúp y một chuyện.

Lệnh bài ở trong rương…

Tần Trảm thở dài:

“ Đào đại gia muốn tại hạ giết một người? ”

“ Không sai! ”

Đào Khiêm lấy quạt phe phẩy.

Quạt che nửa dưới khuôn mặt.

Nên Tần Trảm chỉ có thể nói chuyện với gã qua đôi mắt của gã.

“ Tần lão đệ, ngươi động thủ thì vừa không thất tín với người xưa, lại vừa có tiền bạc phủ phê cả đời. Còn nếu không… ”

“ Đại gia không cần nói nữa. Ta từ chối. Cũng sẽ không nói lộ chuyện của các người ra ngoài. ”

Tần Trảm xua tay.

Y từ chối món tiền thiên vạn.

Y chịu cái tiếng bội tín bội nghĩa, thứ mà người giang hồ như y xem trọng còn hơn cả tính mạng.

Vì cái gì?

Vì tín nghĩa, cộng thêm một chữ hiếu.

Đào Khiêm lại hỏi:

“ Xem chừng Tần lão đệ đã đoán được ta muốn giết ai? ”

“ Ngoại trừ Đường lão gia ở Tam Môn Hiệp, Tần mỗ quả thực không nghĩ được là ai khác. Nhưng xin thứ lỗi! Đường lão gia là nhạc phụ của ta. Phía của các người chỉ có tín, còn lão có hiếu nghĩa và tín. Bên nặng bên nhẹ, không nói cũng biết… ”

Tần Trảm nói xong, thủ đao đã chém ra một cái.

Đao của gã cũng đã xuất vỏ!

Không sai!

Bách Nhân Đồ Tần Trảm hắn phi phàm ở chỗ, tay của hắn chính là đao của hắn!

Xoạt!

Cây quạt gấp của Đào Khiêm bị liệt kình của Tần Trảm chém gãy đôi.

Y “ ồ ” lên một tiếng, nhảy lùi lại hai bước.

Quách Phong đã lấy Vân Yên ra.

Y đã muốn động võ…

Nhưng Đào Khiêm đã ngăn y lại. Thất thủ một chiêu trước Tần Trảm, nhưng y không hề lấy làm xấu hổ. Trái lại, y lại nói:

“ Hình như Tần lão đệ đoán sai ý ta. Người ta muốn ngươi giết không phải Đường lão gia của Tam Môn Hiệp! ”

“ Thất lễ rồi. ”

Tần Trảm thấy mình đoán sai, bèn nắm chặt tay rồi ngồi lại xuống ghế.

Hơi thở y khò khè, khò khè như người lên cơn hen.

Đào Khiêm cũng ngồi lại xuống cái ghế ở mé khách, rồi nói:

“ Ta muốn lão đệ giết giúp ta tên tiểu tử An Nam tên Tạng Cẩu! ”

Tần Trảm nhíu mày…

Đứa nhóc An Nam uống rượu đấu túy quyền với Ngô trưởng lão của Cái Bang.

Dùng một chiêu ném bi sắt liên hoàn, đánh bại Diệu Định sư thái.

Phá giải được Bát Quái thần chưởng của Trấn Tam Giới.

Quan trọng nhất là nghĩa hiệp hơn người, dù khác tộc nhưng vẫn mang mật hàm đến Nhạn Môn quan để cứu thường dân bọn hắn.

“ Các người quả thực làm việc cho Trấn Tam Giới? ”

Xét cho cùng…

Chỉ có Trấn Tam Giới là đủ động cơ để đòi giết Tạng Cẩu.

Cũng đủ tài lực để mà ra cái giá trên trời kia.

“ Tần lão đệ đoán không sai. Chuyến này địch thủ chung của hai đạo hắc bạch là ai, phải trông vào lão đệ đây rồi. ”

Tần Trảm có dã tâm hay không?

Điều này khó mà nói.

Đào Khiêm đang đánh cược! Hắn hi vọng Tần Trảm sẽ hiểu được hôm nay hắn đến đây để làm gì.

Võ lực cũng đã biết tài nhau, giờ còn phải xem…

Bách Nhân Đồ có thức thời hay không.

Tần Trảm bèn nói:

“ Tần Trảm đi lại trên giang hồ, loại người nào cũng có thể giết! Chỉ không giết… anh hùng! ”

Tần Trảm nhận định hai đứa nhóc là anh hùng.Y cũng tự vấn lòng, có thể làm được như chúng nó, tạm bỏ qua hiềm khích về sắc tộc, tạm đặt thù nhà nợ nước ra một bên để cứu dân hay không?

Câu trả lời quá rõ…

Tần Trảm tự thị là hiệp trung sát thủ, Bách Nhân Đồ, cũng không làm nổi!

Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương đột nhiên từ nhà sau bước ra.

Đào Khiên, Quách Phong, cũng như thế lực cũ trong tay tứ đại đương gia, hầu như người nào người nấy đều có xích mích với hai đứa.

Lúc này xuất hiện là để tìm chết hay sao?

Quách Phong, Đào Khiêm thấy hai đứa xuất hiện, thì không khỏi bất ngờ.

Mục tiêu đã ở trong nhà Tần Trảm?

Thế sự quả thực cũng quá là vi diệu…

Nhưng…

Hồ Phiêu Hương không phải đứa ngốc! Cứ coi như Tạng Cẩu vọng động, bước ra giải vây trả ơn cho Tần Trảm đi nữa, thì đáng lẽ cô bé phải ngăn nó lại.

Trừ phi…

Cho dù hai đứa chúng nó ra mặt, thì cũng không bị nguy hiểm gì.

Cũng đồng nghĩa, Đào Khiêm hưng sư động chúng lần này là có ý đồ khác?

Hồ Phiêu Hương tự kéo một cái ghế ra, sau đó tự mình ngồi lên tai ghế. Tạng Cẩu theo đúng những gì đã bàn trước với nhau, thản nhiên ngồi xuống cái ghế.

Đột nhiên, thế cuộc trong phòng bị phân làm ba phe…

Hồ Phiêu Hương mỉm cười:

“ A… Lâu quá không gặp. Hai vị đương gia, vẫn khỏe đấy chứ? Không đi cướp tiêu mà đêm hôm khuya khoắt đến nhà dân để làm gì? ”

Cô bé đã nghe hết những gì họ nói…

Nhưng chưa đoán ra được thân phận của Tần Trảm. Chỉ biết y là kẻ võ công có máu mặt.

Tạng Cẩu lại lên tiếng:

“ Nghe nói các vị đang muốn lấy đầu của tôi? ”

“ Hừ. Không gặp mấy hôm, mà đã mạnh miệng gớm? ”

Quách Phong quát lên một tiếng…

Tiếng quát vừa dứt, chưởng phong đã đánh rát mặt Tạng Cẩu.

Thế nhưng…

Nó đã không còn là đứa bé hắn gặp hồi bảo tiêu ấy nữa.

Chỉ thấy Tạng Cẩu vẫn ngồi yên trên ghế, nhưng chân đã xỉa ra một cái, đá trúng ngay be sườn của đối thủ.

“ Cái gì? ”

Gã còn đang thắc mắc, thì mặt đã trúng ngay một đấm!

Bốp!

Tạng Cẩu vừa ra tay đã đánh cho Quách Phong thất thủ thoái lui. So với chỉ chục ngày trước, tưởng như là hai người.

“ Là võ công của người Mông Cổ! ”
Tần Trảm đứng phắt dậy!

Hai chiêu vừa rồi tuy chỉ có hình dáng và nội lực là chuẩn. Ý cảnh và khí thế chỉ phảng phất, nhưng gã cũng nhận ra ngay…

Ấy là Thiên Hạ Bá Quyền và Diệt Tuyệt Tam Bộ!

[ Người An Nam sao lại biết hai môn này? ]

Thực tế là Tạng Cẩu đã học lén.

Suýt chết dưới hai môn thần công, nên từ hồi bị đánh bại trong sáu chiêu đến giờ, nó vẫn dụng tâm nhớ kỹ sáu chiêu này.

Không chỉ là học lén, còn là để xem xem nhược điểm của chiêu số nằm ở đâu.

Lần sau gặp lại Gia Luật Sở Tài, thì còn có thể giữ mạng!

Quách Phong kích động đánh trước, là do trúng chiêu Thiết Bích Đồng Tường. Nhưng thằng nhóc chỉ giả được cái khí thế, không giả được một quyền sau cùng kia, nên đổi thành thức Sát Thần của Diệt Tuyệt Tam Bộ.

Quách Phong bị đánh lui…

Thằng nhóc lại tiến!

Chưởng đánh ra là… Bát Quái Thần chưởng!

Quẻ Thuần Càn!

Ầm!

Tàn Vân chưởng đấu với Bái Quái Thần chưởng, quả nhiên là bại lui.

Bốp!

Bụng của Quách Phong trúng ngay một chưởng…

Chính là Tàn Vân chưởng thành danh của hắn!

Nhân mã dưới trướng Đào Khiêm chết lặng!

Bản thân Đào Khiêm cũng không dám tin vào mắt mình…

Chỉ có Tần Trảm là khen:

“ Hay!! ”

Chiêu vừa rồi Tạng Cẩu dùng quả thực là một chiêu trong Tàn Vân chưởng, nhưng lần trước đánh nhau giành tiêu, Quách Phong chưa dùng chiêu này.

Hắn chỉ vừa thi triển ra tức thì…

Thế mà thằng nhóc đã bắt chước lại được. Lúc ra tay còn trí mạng, còn tinh chuẩn hơn cả Quách Phong!

Nếu ai nói có kẻ có thể bắt chước được võ học của người khác, rồi dùng nó đánh thắng chính chủ, thì trước hôm nay Tần Trảm sẽ coi là chuyện viển vông. Dù có là kì tài, thì hỏa hầu thua xa, lại dùng chưa quen tay, thì làm sao có thể bằng tuyệt học của kẻ đã đắm chìm cả cuộc đời trong đó được?

Nhưng hôm nay hắn đã thấy được cái chuyện không tưởng ấy…

Cái chuyện không tưởng ấy được một đứa bé hơn mười tuổi làm!

Tạng Cẩu trước giờ đã có tài nhìn qua một lần là nhớ, làm lại được ngay. Mà đó là lúc nó còn là đứa bé mới ra đời, hoàn toàn không biết gì về võ lí, cũng không có kiến giải võ học.

Trước là Quận dạy cho nội lực khinh công, đạo lí võ thuật…

Sau lại có bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn dạy cho về khí thế, ý cảnh của chiêu số…

Trải qua mấy trận khổ chiến với cao thủ như Tửu Thôn đồng tử, Trấn Tam Giới, Ngô trưởng lão, Diệu Định sư thái, Gia Luật Sở Tài khiến kinh nghiệm đối chiêu, chiết chiêu của nó càng tăng mạnh.

Thành thử…

Mới tạo thành hiệu quả như bây giờ.

Đào Khiêm bèn nói:

“ Đã biết cái đầu mình đáng giá cả gia tài, tại sao lại còn dám ra đây? ”

Tạng Cẩu không nói gì, chỉ yên lặng ngồi lại vào cái ghế của mình.

Hồ Phiêu Hương bấy giờ mới lên tiếng:

“ Đại đương gia, thứ cho tiểu nữ nói thẳng. Ta thấy ngươi là kẻ có dã tâm, thế nên tất không cam lòng chịu làm thủ hạ cho Trấn Tam Giới đâu nhỉ? ”

Lời này vừa nói ra, đến Quách Phong đang nằm lăn dưới đất cũng phải giật mình.

Hắn vẫn biết Đào Khiêm là kẻ to gan lớn mật, dám nghĩ dám làm. Về điểm này hắn tự nhận mình khá giống Đào Khiêm. Nhưng có đánh chết Quách Phong cũng không ngờ, Đào Khiêm lại to gan đến mức đó!

Hắn muốn ngang hàng?

Đào Khiêm nhếch mép, nói:

“ Không biết cô nương có cao kiến gì? ”

“ Hiệp thiên tử, lệnh chư hầu! Thuật này trong quan trường gọi là quyền biến. Tiểu nữ đoán đại gia hôm nay đến đây, ắt không chỉ mang hai mươi vạn lạng bạc. Vì cái mạng của đại gia muốn Tần đại ca lấy đi, ít nhất cũng phải gấp mười giá đó… ”

Hồ Phiêu Hương nói xong, bèn đến vỗ vai Tần Trảm.

“ Chúc mừng tân minh chủ của võ lâm Sơn Tây… ”

Quách Phong và Tần Trảm rốt cuộc đã hiểu…

Tại sao cô bé này lại dám ra đây.

Mũi dao của Đào Khiêm không chỉ chòng chọc vào hai đứa chúng nó, thì trốn tránh hay ra mặt có gì khác nhau?

Và cả hai cũng đã biết cái mạng mà Đào Khiêm muốn tần Trảm lấy là của ai.

Trấn Tam Giới – Tất Thắng!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau