THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Hồi hai mươi (16)

Chân Tạng Cẩu vừa chạm đất, đã lại mượn đà phóng vọt lên đầu tường. Lần này nó sử dụng khinh công độc môn, tốc độ nhanh vô cùng. Đám người Diệu Định sư thái với Quảng Thành Tử không lường trước được nó phá giải độc chiêu của Ngô trưởng lão nhanh đến thế, thành ra lúc kịp phản ứng lại thì đã chậm. Gót giày nó vừa điểm lên mái ngói, thì Hồ Phiêu Hương đã rơi xuống bên cạnh. Hai đứa nhóc nhìn nhau một cái, cùng cười, toan dùng khinh công chạy trốn, thì lại phát hiện dưới chân dựng hai hòn non bộ. 

Sạt.

Hai đứa vừa định nhảy khỏi đầu tường, thì bỗng nhiên nghe soạt soạt mấy cái. Từ các hốc đá của hòn núi giả, mấy chục mũi kim thép ồ ạt phóng ra, lao về phía hai đứa. Tạng Cẩu ngửi thấy hơi tanh, đoán châm có độc, cả kinh kéo áo bạn thấp xuống, lui nhanh khỏi đầu tường. Có mấy tiếng leng keng vang lên, ấy là âm thanh kim thép dội khỏi mái ngói. 

Hồ Phiêu Hương thoát hiểm, liếc xéo Trấn Tam Giới một cái, cười lạnh:

“ Khá khen cho lão hồ li. ”

Lúc này mấy người Diệu Định sư thái, Quảng Thành Tử cũng đã đề phòng hai đứa, hiển nhiên không để chúng thoát thân dễ dàng như vừa rồi. 

“ Không phải hướng tây nam là chỗ thoát sao? Sao lại có cơ quan? ”

Tạng Cẩu trước giờ vẫn tin bạn không nghi ngờ mảy may, đến giờ thấy Hồ Phiêu Hương chọn sai phương hướng, không khỏi thắc mắc.

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Trong viện lấy tòa lầu kia làm trung tâm, trong sân là tiên thiên bát quái, nên tây nam là quẻ tốn. Nhưng ngoài bờ tường còn một trận bát quái nữa, xếp theo hậu thiên bát quái. Nên hướng tây nam chúng ta mới xông ra, kì thực nội quái là tốn, ngoại quái là khôn, hợp thành quẻ Địa Phong Thăng trong kinh dịch. Đây vốn dĩ cũng là quẻ tốt, nhưng tớ với Cẩu nóng lòng chạy trốn, đạp vào cơ quan trên đầu tường, vừa ứng với hào thượng lục. Hôn ám lên mãi, không chịu sửa đức cho hợp chính đạo, thành ra lại thành hỏng việc. ”

Tạng Cẩu nghe một hồi, chả hiểu khoai lang khoai sọ gì hết. Nhưng có vẻ lão Trấn Tam Giới kia rất nham hiểm xảo trá. 

Trấn Tam Giới cười lạnh:

“ Trang viên nhà ta, ta bày ra sao liên quan gì đến con nhóc tì nhà ngươi? ”

Diệu Định sư thái quắc mắt, quát:

“ Tiểu tử, Ngô trưởng lão đại nhân đại lượng không chấp trẻ con, mới nương tay với ngươi. Nhưng phái Nga Mi ta quyết không để cho mi chà đạp lên danh dự võ lâm trung thổ. ”

Lúc này, trưởng môn phái Không Động cũng lên tiếng:

“ Lại nói, trong cuộc u mê ngoài cuộc tỉnh táo. Tiểu nha đầu kia đứng ở ngoài, may mắn phát hiện được tinh yếu của hai chiêu sau cùng, lên tiếng chỉ điểm thì nhà ngươi mới phá giải nổi. Nên cũng không thể tính ngươi đã qua ải của Ngô trưởng lão được. ”

Lão nói vậy, mục đích chẳng ngoài kéo Cái Bang vào chung thuyền một lần nữa.

Hồ Phiêu Hương cười khẩy:

“ Tiền bối giang hồ, đánh với đứa nhóc lên mười, đã vậy còn giở trò mồm mép… Ngô trưởng lão, ông thử nói câu công bằng xem. ”

Ngô trưởng lão nhìn chằm chằm trưởng môn phái Không Động – Chấn Nguyên Tử - gằn giọng:

“ Nó nói không sai. Trưởng bối sao lại đi chấp nhặt trẻ con? Lại nói, lúc trưởng môn đây bằng tuổi nó, cứ cho là có người chỉ điểm… ông tiếp nổi quyền của ta? ”

Chấn Nguyên Tử cứng họng, chỉ biết ú ớ nửa ngày trời rồi thôi. Y thực lòng không hiểu, bản thân đang giúp Cái bang, bảo vệ uy nghiêm của Đả Cẩu lệnh… thế mà Ngô trưởng lão lại đối kháng với hắn.

Tạng Cẩu biết cơ hội an ổn mà chuồn khỏi Tất gia trang đã mất, bèn âm thầm ra dấu cho Phiêu Hương khi có biến thì ném đao cho nó.

Hồ Phiêu Hương không muốn bàn tay thằng nhóc phải vấy máu, dùng dằng chưa quyết.

Lại nghe Diệu Định sư thái quát:

“ Muốn thoát? Qua ải của Nga Mi ta đi đã! ”
Rồi múa kiếm xáp lại!

Tạng Cẩu biết kiếm pháp của đối phương tinh diệu mười phần, không cẩn thận thì tiêu đời lúc nào không hay, bèn rút phắt phi châu ra đón đỡ.

Hai bên qua lại năm chiêu, Diệu Định sư thái mới sử đến kiếm pháp tinh tuý. Trường kiếm trong tay bà ta xoè một vòng, tựa như ánh hào quang của phật, nên gọi là Phật Quang Sơ Hiển.

Tạng Cẩu rũ tay áo, phi châu thi nhau bắn vào người Diệu Định từ các bộ vị khó lường, nhưng đều bị vòng kiếm mang chém rụng. Trường kiếm của đối phương áp tới càng lúc càng gần, khiến mồ hôi trán nó nhỏ tong tỏng.

Diệu Định sư thái lật bàn tay, trường kiếm xoay tròn nửa vòng, từ thủ hoá làm công trong chớp nhoáng. Một chiêu đánh ra, mũi kiếm cứa trúng mấy ngón tay của Tạng Cẩu. May mà có phi châu cản lại giúp, thằng nhóc mới không dẫm vào vết xe đổ của Long Trần, song cũng bật máu tươi.

“ Chiêu Phật Quang Phổ Chiếu thật hiểm. ”

Nguyên Mãn đại sư thốt lên, bàn tay đang lần tràng hạt bỗng ngưng lại. Mắt ông sư già cứ đảo qua đảo lại ở chỗ những khách giang hồ đang đứng lố nha lố nhố với nhau.

Tạng Cẩu lâm thế bí, đột nhiên dùng Lăng Không Đạp Vân kéo dãn khoảng cách với Diệu Định sư thái. Bấy giờ nó mới được hít một hơi chân khí, cảm giác thư thái ngắn ngủi lan toả nơi lồng ngực.

Kiếm tới!

Ánh kiếm lập loè bất định, phủ kín hết đường tiến chỗ lùi của nó.

Tạng Cẩu nghiến răng, quát:

“ Khốn kiếp! ”

Đoạn, hai tay nó động!

Ba viên phi châu thi nhau bắn ra.

Viên đầu tiên hàm chứa ba thành nội lực. Viên thứ hai là năm thành. Còn viên thứ ba là chín thành nội lực.

Tiếng kình phong rít gào như ma kêu quỷ khóc rúng động toàn tràng, khiến ai nấy đều giật mình kinh hãi. Ngay cả Diệu Định sư thái cũng không tránh khỏi bị ma âm quấy nhiễu, bất ngờ không kịp đề khí.
Viên phi châu thứ ba, mang mười bảy thành nội lực giáng mạnh vào kiếm của bà. Sư thái rên một tiếng khẽ, hổ khẩu rách ra, kiếm gãy làm hai mảnh.

Khi nội lực Bách Quỷ Dạ Hành vận chuyển, thì có thể tạo nên âm thanh như ma quỷ.

“ Dám giở trò tiểu xảo? Xem quyền! ” 

Quảng Thành Tử của phái Côn Luân quát như sấm, hai cước dậm xuống đất, giương quyền muốn đấm thằng nhóc. Lúc này Tạng Cẩu phát xong đại chiêu Hôm Mai Vượt Bể, toàn thân thoát lực, đành nhắm mắt chờ chết.

“Một đám trưởng bối, vây công một đứa hậu sinh, đã vậy còn dùng xa luân chiến??? Lẽ nào võ lâm trung nguyên hết nhân tài!? Anh hùng hào kiệt chết hết rồi sao? Tâm hiệp nghĩa cho chó tha rồi à? ”

Hồ Phiêu Hương bỗng quát lớn!

Nhất thời, những tiếng chửi mắng xung quanh từ từ hạ xuống.

Nắm đấm đang giơ lên của Quảng Thành Tử cũng cứng lại.

“ Phái Nga Mi bọn ta không cản ngươi nữa! ”

Diệu Định sư thái bỗng thở dài, lên tiếng.

Tạng Cẩu thì ôm quyền, lễ độ cúi mình một cái.

“ Được, xin cảm ơn sư thái không đuổi cùng giết tận. ”

Hồ Phiêu Hương cũng chắp tay, đoạn đến chỗ Tạng Cẩu, dìu nó ngồi xuống ghế. Cô bé lấy vạt áo lau mồ hôi cho bạn, lại nhẹ giọng:

“ Không sao đấy chứ? ”

“ Không sao. Nghỉ một lát sẽ đỡ. Dù sao vẫn còn đến năm trận… ”

Tạng Cẩu thở hào hển, đầu như muốn bốc khói.

Hồ Phiêu Hương cắn răng, nói:

“ Đúng là đê tiện! Người lớn gì mà… ”

“ Người ta đã nương tay rồi. Nếu đánh hết sức tớ chẳng sống nổi đến giờ đâu. ”

Tạng Cẩu bá vai bạn, lại nói nhỏ.

Bên phía lục đại phái, Nguyên Mãn đại sư lên tiếng:

“ Đứa nhỏ này hôm nay đã tiếp liền ba trận với các cao thủ tiền bối, sức cùng khí tận. Hãy để nó nghỉ ngơi đến lúc trời sáng. ”

Ngô trưởng lão cũng nói:

“ Lợi dụng lúc người lâm nguy, thắng không dùng võ, ấy không phải hành vi của võ lâm trung nguyên ta! ”

Thiếu Lâm và Cái Bang đã lên tiếng, quần hào cũng không còn lời nào để nói.

Chương 197: Hồi hai mươi (17)

Trấn Tam Giới Tất Thắng nói:

“ Sư thái bình tĩnh! Chuyện hôm nay cứ để Tất mỗ làm chủ! Nếu thằng nhóc kia đi được một bước ra khỏi Tất gia trang, sau này ta không xưng làm Trấn Tam Giới nữa! ”

Quảng Thành Tử bèn nhướng mày:

“ Ông hôm qua đã đánh một trận, nay còn muốn đánh nữa, có phải quá mất thân phận hay không? ”

“ Hôm qua giao thủ là vì ái tài, nên không ra sát chiêu, không thể tính được. Mai tôi cũng khuyên đạo huynh chớ nên mềm lòng, hãy cứ dùng hết toàn lực, đánh chết tươi tiểu tử An Nam này đi.

Đương nhiên, mai Tất mỗ sẽ lên trước, nên ngài cứ việc ngồi chờ tin tốt của ta là được. ”

Tất Thắng cười gằn.

Trưởng môn của Võ Đang thì không lên tiếng gì.

Nguyên Mãn đại sư nghĩ ngợi chốc lát, rồi lại dùng công phu Vạn Lí Truyền Âm mách nước cho Tạng Cẩu:

“ Mai tiểu thí chủ sẽ phải đấu với Trấn Tam Giới. Bát Quái Thần chưởng hôm nay thiếu hiệp cũng lãnh giáo rồi, hãy mau mà tìm cách hoá giải. Sau đấy là trưởng môn phái Côn Luân Quảng Thành Tử, sở trường là một bộ Lôi Chấn Đại Thủ Ấn, uy lực vô song. Trận thứ ba đấu với trưởng môn phái Không Động, đạo hiệu Chấn Nguyên Tử. Y là hảo thủ dùng đao. ”

Tạng Cẩu thầm nghĩ:

[ Ngày mai phải làm thế nào mới ổn thoả đây. ]

Nói rồi lại bất giác mó lên ngực áo, nơi đặt phong thư chứa mật hàm.

Năm canh qua thật mau, chớp mắt trời đã sáng.

Trấn Tam Giới mở mắt, nhìn vào hai đứa nhóc, quát lạnh:

“ Tiểu tử An Nam, nghỉ đủ rồi chứ? ”

Tạng Cẩu mở mắt, đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Hồ Phiêu Hương chặc lưỡi, nói nhỏ:

“ Nguy rồi. Trấn Tam Giới đánh trận đầu. Lão này lòng dạ không được rộng rãi, thế nào cũng dùng toàn lực cho xem. Mà lần trước lão cũng biến chiêu quá nhanh, tớ không chỉ điểm nổi. ”

“ Thế thì để tớ liệu đường vậy. ”

Tạng Cẩu nói khẽ, đoạn đi lên mấy bước, ôm quyền:

“ Mời tiền bối. ”

Trấn Tam Giới cười lạnh:

“ Tiền bối? Nhà ngươi là người An Nam, là giống man di, có dây mơ rễ má gì với ta mà nhận làm hậu bối??? ”

Hồ Phiêu Hương cười khẩy:

“ Đã cậy già muốn dùng toàn lực bắt nạt thằng nhóc, nhưng vẫn đòi giữ thể diện? Đúng là cái đồ nguỵ quân tử. Người Bắc các ngươi hình như có câu “ kỹ nữ còn muốn lập miếu trinh ” thì phải. Hợp với lão già ngươi lắm. ”

Ngô trưởng lão ghé tai Nguyên Mãn đại sư, nói nhỏ:“ Cô bé này… đã nói đúng còn nói to. ”

Quả thực, Tất Thắng muốn dùng mấy lời kia chọc tức thằng nhóc, lại phủi sạch quan hệ không nhận tiếng “ tiền bối ” của nó. Ngay cả khi người trong cuộc hay ngoài cuộc đều biết ấy chỉ là lễ số lễ phép phải có. 

Làm nhiều chuyện như thế, chẳng qua là muốn đường đường chính chính hành hung thằng bé.

Bị cô nhóc toạc ra ý đồ, nhưng Trấn Tam Giới không hề đỏ mặt hay thở gấp, cơ hồ chẳng biết xấu hổ là gì, tiếp tục:

“ Tiểu tử An Nam kia hoành hành bá đạo, giết chết ba tiêu đầu của tiêu cục Đông Phong. Cái bang đã phát Đả Cẩu lệnh, chứng tỏ nó là võ lâm công địch, ai cũng có thể đánh, không câu nệ thân phận trên giang hồ. ”

Cơ hồ chuyện hôm qua nhận vơ thân thích đã bị lão ta vứt sau đầu.

Lão lại nhìn Ngô trưởng lão:

“ Còn nếu Ngô trưởng lão chịu thu hồi lệnh tiễn, thì ta cũng chẳng còn gì để nói. ”

Ngô trưởng lão cười lạnh trong bụng, nghĩ thầm:

[ Lão hồ li gian giảo này được lắm. Hắn thừa biết lệnh tiễn đã phát ra thì không thể thu hồi, bằng không uy quyền của Đả Cẩu lệnh cũng chẳng còn một mống. ]

Đấy cũng là lí do Ngô trưởng lão không thể thu hồi Đả Cẩu lệnh, mà phải cố ý mắt nhắm mắt mở thả hai đứa nhóc.

Còn Tất Thắng đang là gia chủ, lại cũng là minh chủ một tỉnh, lão ta hành sự ra sao Ngô trưởng lão cũng không tiện xen vào.

Hồ Phiêu Hương thấy lão chĩa mũi dùi sang hai đứa, bèn nói kháy mấy câu cho ấm ức:

“ Trong tướng số có nói: “ anh hoa phát tiết ra ngoài / nghìn thu bạc mệnh một đời tài hoa ”. Nay xem Tất lão thọ đến bảy mươi, da mặt đúng là che được hết anh hoa không cho phát ra một tí nào. ”

Trấn Tam Giới bị kháy cho giận tím gan, nhưng vẫn cười lạnh:

“ Anh hoa của a đầu nhà ngươi thì đúng là lộ hết ra ngoài. Theo tướng số, là đoản mệnh phải không? ” Lão chờ một chốc, không thấy Ngô trưởng lão nói thêm câu nào, bèn quát:

“ Tiểu tử, mau nạp mạng đi! ”

Nói đoạn, lão đề cả song chưởng, đồng thời vỗ về phía thằng nhóc!

“ Hương! Lên!! ”

Tạng Cẩu quát lớn, đoạn thi triển Lăng Không Đạp Vân phóng vọt tới trước. Tiếng chân nhẹ nhàng truyền tới từ phía sau, báo cho nó biết cô bạn cũng đã động thủ.

Kì thực, lúc gần sáng, Hồ Phiêu Hương đã nghĩ ra cách phá giải chưởng pháp của Tất Thắng. Tuy nhiên, cách này hung hiểm mười phần…

Ấy là hai đứa phải cùng lên.

Tạng Cẩu lúc đầu phản đối kịch liệt. Trấn Tam Giới võ công cao đến mức nào, nó là người hiểu rõ nhất. Võ công Phiêu Hương không kém, nhưng căn cơ nội lực không tốt, khó lòng chống nổi thần chưởng của lão.

Hai đứa nhóc phân làm hai cánh tả hữu, mỗi đứa tiếp một chưởng của lão.

Ầm!

Trấn Tam Giới bị Phiêu Hương điểm trúng huyệt đạo ở cổ tay trái, chưởng ở tay phải thì bị Tạng Cẩu phá giải, phải lui gấp hai bước.

“ Quả nhiên chưởng pháp lão ấy thô thiển đi nhiều, kình phong cũng bạc nhược hẳn. Có cửa thắng rồi! ”

Tạng Cẩu mừng rỡ, thu quyền sát người.

Hồ Phiêu Hương hếch mũi, nói:

“ Tớ đã bảo rồi mà. ”

Đến gần sáng, Phiêu Hương đã bảo Tạng Cẩu ngồi mô phỏng lại chưởng Thuần Càn cho mình xem. Được một lúc, thì hai đứa nhận ra cái tinh yếu cốt lõi, cũng là yếu điểm trí mạng của Bát Quái Thần chưởng.

Trấn Tam Giới dùng tả chưởng mô phỏng quẻ nội quái, hữu chưởng mô phỏng quẻ ngoại quái. Song chưởng cùng phát, thành thế công thủ kiêm tề, chưởng kình chồng chất nhau. Nội quái ngoại quái hợp nhất, thành các quẻ trong kinh dịch, từ đó mà sinh biến hoá vô cùng tận.

Nhưng…

Nếu ngăn được song chưởng của lão hội kích, thì nội quái ngoại quái không gặp nhau, chẳng thể diễn sinh ra sáu tư quẻ kinh dịch… Bát Quái Thần chưởng, cũng theo đó phải bớt đi chữ “ Thần ”.

Đang từ sáu mươi tư chiêu ứng với sáu tư quẻ, vô vàn biến hoá ứng với các hào, thì nay chỉ còn tám chiêu đơn độc. Áp lực mà hai đứa chúng nó phải gánh giảm đáng kể.

Trấn Tam Giới hết vỗ lại chém, nhưng chiêu số của Bát Quái Thần chưởng mãi không thể thành hình nổi, mà hai đứa nhóc kia cứ hết ra lại vào uyển chuyển như sóng vỗ bờ. Lại nói, thân pháp của chúng đều chẳng tầm thường, thành ra dẫu y có dựa vào công lực cao minh, thì trong ba chục chiêu cũng chưa làm gì nổi. Thành ra y đâm cáu. 

Hai bên càng đánh càng dữ dội. Hồ Phiêu Hương cậy mình nắm rõ biến hoá của âm dương bát quát, nên chuyên dùng xảo phá lực. Mỗi chỗ cô bé đánh trúng, tuy nội lực non kém nên không tạo nổi thương tổn gì cho Tất Thắng, song cũng khiến chân khí của lão hơi đứt đoạn, đâm lỡ một nhịp. Còn Tạng Cẩu thì cứ lấy chiêu đối chiêu thức đối thức, lần nào cũng dựa vào một nhịp Phiêu Hương tạo ra để tranh lợi thế.

Nguyên Mãn đại sư truyền âm, nói:

“ Kì tài! Kì tài! Đôi trẻ này năm nay chỉ mười một mười hai, nhưng chẳng những cầm cự được, còn phá giải huyền cơ của Bát Quái Thần chưởng. ”

Chương 198: Hồi hai mươi (18)

Ngô trưởng lão thì vuốt râu, mỉm cười.

Thực ra, Nguyên Mãn đại sư xuất gia từ tấm bé, không hiểu nhân tình thế thái nên mới không nhận ra một điểm cốt yếu.

Ấy là hai đứa nhóc này phải có sự tin tưởng nhau cơ hồ tuyệt đối, mới có thể tạo ra được tràng cảnh bất phân thắng bại với Tất Thắng trước mắt.

Chỉ cần Phiêu Hương chậm một tí, kình lực của Tất Thắng ắt áp được đảo Tạng Cẩu. Ngược lại, nếu Tạng Cẩu không dồn ép, thì chỉ cần Trấn Tam Giới đánh một đòn hết sức, Phiêu Hương sẽ ngọc nát hương bay ngay.

Nói chính xác là chúng giao mạng cho nhau.

Ngô trưởng lão nghĩ thầm:

[ Đợi chúng lớn thêm năm sáu tuổi, người ngoài như mình nhìn vào thể nào cũng ra một đôi uyên ương liền cánh. ]

Nói đoạn, lại nhìn về phía Diệu Định sư thái, cười thầm.

Hôm qua đánh thử một trận, nhìn thì tưởng sư thái thảm bại, kì thực bà ta đã rất nương tay. Nếu dùng bảy thành công lực từ đầu, Tạng Cẩu đã xong đời chỉ sau hai kiếm. Nương tay, phần vì thân phận, phần muốn giáo huấn thằng nhỏ chớ có sinh lòng tự mãn.

Diệu Định sư thái không phải mù, nhìn cách Tạng Cẩu hành xử với Ngô trưởng lão là nhận ra thẳng nhóc không phải hạng hay khoa trương vô cớ, hoặc hống hách ngang tàng. Đòi đỡ năm mươi chiêu, hoàn toàn do hiếu học. Thế nên, bà ta cũng học theo Ngô trưởng lão, tự lựa thang mà xuống nước.

Tạng Cẩu tuy là thắng thế, nhưng không nhân đó tỏ vẻ kiêu căng ngạo mạn, trái lại vẫn giữ lễ hậu bối. Không phải nó nhát gan, càng chẳng phải tự ti, hay kém cỏi…

Đơn giản ấy gọi là khí độ.

Kẻ có thực tài như ngọc sáng, không cần ra sức hạ thấp quần hào, vẫn sẽ như hạc trắng trong bầy gà, minh châu giữa đá cuội.

Trái lại, kẻ kiệt ngạo bá đạo, hành xử không chịu nể mặt ai thì lại giống như bãi sình. Chẳng những bản thân không ra sao, còn vấy mùi hôi thối ra chung quanh, như thể chỉ hận không thể khiến thiên hạ đều kém cỏi như mình.

Ngô trưởng lão, Diệu Định sư thái đồng thời thu tay, chẳng phải vì tài võ của nó hơn người, trấn áp quần hùng. Thằng nhóc đúng là kì tài hiếm có, nhưng hai chữ “ kì tài ” ấy chỉ đại biểu cho tiềm năng, không phải thực lực. Luận võ công, nó kém hai người một quãng dài.

Buông chuyện này xuống, chẳng qua vì nể phục cái độ lượng của thằng nhóc mà thôi.

Trấn Tam Giới thì không được độ lượng đến thế.

Đánh mãi đến gần năm trăm chiêu không thắng nổi, lão bèn tức mình, quát:

“ Xem ám khí! ”

Đoạn vung tay vải một nắm tiền về phía Tạng Cẩu. Nội lực của lão chung quy vẫn thâm hậu hơn thằng nhóc mấy phần. Thành thử, Tạng Cẩu không dám tiếp những đồng xu, mà phải né vội đi.

Trấn Tam Giới được rảnh tay, song chưởng đồng thời bạo phát, đánh ra quẻ Thuần Càn chí dương chí cương trong Bát Quái Thần chưởng.

Lão nhắm vào Hồ Phiêu Hương!

Đánh nhau năm trăm chiêu, lão đã hầu như xem thấu được ảo diệu trong thân pháp của cô bé. Nay bất ngờ đánh lui Tạng Cẩu bằng ám khí, là lập tức phát ra một chưởng kinh thiên động địa.

Bốp!

Hồ Phiêu Hương trúng ngay một chưởng vào ngực…

Tiếng kêu mỏng manh cất lên, rồi vỡ tan tành dưới đất như một miếng ngọc…

Máu tươi đổ xuống, tựa như mưa, tựa như nước mắt…

“ Hươngggggggggg! ”

Tạng Cẩu gầm lên, hai mắt nó đỏ quạch. Nó vốn là người tập võ, tai nghe bốn phương mắt soi tám hướng, lại là đứa giỏi quan sát. Ấy thế mà lúc này, đình đài lầu các nguy nga thế nào nó đều không nhìn thấy. Nào phái Nga Mi, Võ Đang, Thiếu Lâm, Cái Bang…v.v… hay quần hào đứng lố nhố chung quanh với nó đều như người vô hình.Chiếm trọn ánh mắt nó bây giờ là Hồ Phiêu Hương đang nằm mềm nhũn dưới đấy, sống chết không rõ.

Bốp!

Trước ngực Tạng Cẩu trúng một chưởng, sau lưng nó tiếp tục trúng thêm một chưởng nữa…

Trấn Tam Giới há có thể để yên cho nó?

Trong nháy mắt, lão thi triển ra hai hào mạnh nhất của quẻ Thuần Càn: Kháng Long Hữu Hối và Kiến Quần Long Vô Thủ.

Phủ tạng Tạng Cẩu chấn động mạnh. Nó lảo đảo đi được mấy bước, là ngã quỵ.

Trấn Tam Giới cười gằn, dương tay toan chưởng xuống một cái cuối cùng, lấy mạng nó.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, mắt Tạng Cẩu mở trừng trừng, sáng quắc lên như mắt ưng. Nó đột nhiên dùng Lăng Không Đạp Vân phóng ra khỏi chưởng kình của Tất Thắng, đoạn chuyển mình, phóng ra một chiêu có oai lực kinh hồn nhất của mình.

Hôm Mai Vượt Bể!

Tiếc là hôm qua nó đã dùng chiêu này để đánh lui Diệu Định sư thái, nên Trấn Tam Giới đã có đề phòng. Lão lui lại, ngửa ra sau, né được viên phi châu hiểm hóc chỉ trong đường tơ kẽ tóc…

Tạng Cẩu chạy mấy bước, lại nôn thêm một búng máu. Lúc này đầu óc nó đã u u mông mông, không còn suy nghĩ rõ ràng mạch lạc được nữa. Song, thằng nhóc vẫn gượng đi được đến chỗ cô bạn.

Nó đưa tay lên, rờ mũi, rồi bắt mạch…

Vai nó sụp hẳn, bàn tay đang nắm lấy mạch môn của Phiêu Hương cũng buông thõng ra.

Cô bé không còn chút sinh khí nào nữa.

Trời không mưa như cái hôm Mạc Thuý đốt trụi thôn Điếu Ngư.

Trời không đổ lệ như cái đêm thầy nó – Quận Gió – ra đi mãi mãi.

Nhưng…Bao trùm lấy Tạng Cẩu là cái lạnh thấu xương, như kim thép đâm lút vào tận xương. Tưởng như nó dầm mưa đã mấy ngày mấy đêm vậy.

Dần dần, ký ức của nó quay trở lại cái đêm ấy… 

Thấy nó định đem bình cao qua trả, cô bèn đẩy trở lại.

“ Cứ cầm đi, ta trả đằng ấy một thương vừa nãy, sau này hai chúng ta không ai nợ gì ai hết. Đúng rồi, ta tên Phiêu Hương, họ… Lê. Còn ấy? ”

“ Không biết. Trước người làng gọi là Con Chó Bẩn, giờ gọi Tạng Cẩu. ”

Tạng Cẩu đáp gọn lỏn.

Hồ Phiêu Hương bụm miệng, nhìn Tạng Cẩu với vẻ nửa hài hước nửa quái dị. Đây quả thực là lần đầu tiên cô nghe thấy một cái tên như thế. Hiếm ai khi biết được tên cậu mà không thấy lạ.

“ Tên này xấu hoắc, là ai đặt cho đằng ấy thế? ”

“ Chả nhớ nữa. Từ năm nào ấy người làng cứ gọi thế, lâu dần thành quen. ”

“ Đằng ấy thích một cái tên khác không, tớ đặt cho. Nhìn tớ ham võ nghệ thế thôi chứ cũng thạo chữ nghĩa đấy. ”

“ Không cần đâu… ”

Con trăng in dưới mặt sông bị bốn cái chân nho nhỏ quậy phá, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ dập dờn, dập dờn xa mãi…

Sóng va vào nhau, đánh tan đi đoá hoa phản chiếu nơi đáy nước.

Tạng Cẩu gượng dậy…

Đôi chân nó run lên, máu vẫn trào khỏi khoé miệng.

Nó biết nó đã không còn khả năng tái chiến nữa…

Nó biết, ngay sau đây thôi, chưởng cuối cùng của Trấn Tam Giới sẽ kết liễu cuộc đời nó.

Ngửa mặt, nhìn trời, cuồng tiếu…

Chua chát và tự giễu…

“ Các người muốn biết vì sao bọn ta xông pha giang hồ? Các người muốn biết vì sao ta một mực nhún nhường mấy người, mặc kệ các người có vu oan cho ta?? Các người muốn biết vì sao bọn ta biết mấy người phát lệnh tiễn truy sát, vẫn lên tận Sơn Tây xa xôi này? ”

Tạng Cẩu đột nhiên rút phắt tờ mật hàm trong áo ra, gằn giọng.

“ Đây là mật hàm của Vĩnh Lạc! Là kế phá quân Mông Cổ ở phía Bắc! Nhìn cho kỹ vào!!! ”

Nói đoạn nó quỵ một gối…

“ Ta nợ người Trung Hoa ơn cứu mạng… ta đã trả hết cho người Bắc các ngươi rồi. Còn món nợ các ngươi thiếu phần ta, ha, thì không cần phải trả. ”

Lúc nói ra những lời này, nó đã quá yếu, tiếng nhỏ như muỗi kêu chẳng ai nghe thấy, thành thử nó nói mà như tự lẩm nhẩm nói với chính mình.

Tặng đậu

Chương 199: Hồi hai mươi (19)

Tất Thắng đề chưởng, quát lạnh:

“ Mật hàm? Hoàng đế há có thể giao quân cơ trọng yếu như ghế cho một kẻ ngoại tộc như nhà ngươi? Ấy ắt là nguỵ tạo! Để Trấn Tam Giới này đánh chết ngươi tại chỗ, để mi khỏi dùng yêu ngôn hoặc chúng nữa! ”

Nói đoạn, Bát Quái Thần chưởng lại huyễn hoá ra một rừng chưởng ảnh, kình lực rít gió ầm ầm, tưởng như khiến đất trời xoay chuyển.

“ Hấp tấp muốn giết người, liệu có phải có ý khác hay không? ” 

Đúng lúc này, bên tai Trấn Tam Giới bất ngờ truyền tới một giọng nói. Không sai! Là một giọng nói!

Nhẹ nhàng, thản nhiên, hiền hậu…

Nhưng lại như tiếng sấm nổ vang rền bên tai Trấn Tam Giới.

Bởi lẽ…

Người nọ xuất hiện lúc nào, làm sao đến sát người lão, đến gần tự bao giờ, lão đều không cảm giác được một chút gì.

Trấn Tam Giới giật mình, sau đó lại thấy có một luồng xảo kình đánh tới. Tức thì chưởng trái của y tự đánh vào chưởng phải, hai luồng kình lực đại diện cho nội – ngoại quái vốn dĩ tương dung lại trở nên tương khắc trong khoảnh khắc.

Ọc!

Tất Thắng phun máu tươi…

Nhu kình nọ yếu ớt, mảnh như sợi tơ, đánh lên người lão thì hoàn toàn chẳng thể làm lão tổn hao mảy may. Nhưng cái thần kỳ của nó là một chữ “ chuyển ”. Chẳng những chuyển hướng, còn chuyển về tính! Thành thử hai luồng chưởng kình của Trấn Tam Giới tự xung khắc, hoá giải lẫn nhau, mà lão còn bị thương vì kình lực đánh trả.

Chẳng khác gì Tất Thắng tự đánh mình hai chưởng.

Tạng Cẩu nheo mắt…

Người đứng chắn giữa nó và Trấn Tam Giới chính là người nhà thuyền nó và Phiêu Hương gặp lúc rời khỏi Hàm Đan lên Sơn Tây!

Và ấy cũng là hình ảnh cuối cùng thằng nhóc thấy được, trước khi bất tỉnh vì thương thế.

Trấn Tam Giới ăn một đòn nặng, lại thấy võ công đối thủ chẳng những độc đáo lại thâm sâu khó lường, nên không dám coi nhẹ chút nào. Lão ôm quyền, hỏi:

“ Các hạ là thần thánh phương nào, tại sao lại xen vào chuyện của Tất gia trang? ”

Người nhà thuyền vuốt chòm râu, cười:

“ Ô? Không phải mới hôm qua ngài còn nhận ta là bạn cũ của ngài, lại còn muốn thay ta dạy đồ đệ hay sao? ”

“ Ngươi dám trêu chọc ta? ”

Trấn Tam Giới quát lớn.

Võ công người này quá khác hai đứa nhỏ, nói thẳng ra là khác như trời và đất. Tuy đều có sở trường riêng, nhưng tuyệt đối không thể cùng một gốc.

Người kia hóm hỉnh nói:

“ Chỉ cho nhà ngươi nhận bừa bằng hữu, mà không cho ta tuỳ tiện thu đồ đệ hay sao? Này ngài Trấn Tam Giới, không phải ngài đang tưởng mình thực là bá chủ tam giới, thích quản chuyện gì là quản chuyện ấy, người khác không được ý kiến gì đấy chứ? ”

Ngô trưởng lão nói nhỏ với Nguyên Mãn đại sư:

“ Cường viện mà ông nói đây sao? ”

Quái nhân quả thực hóm hỉnh, vừa xuất hiện là cứ nhè Trấn Tam Giới ra mà móc mỉa chọc ngoáy. Không phải đến để ra mặt cho hai đứa nhóc thì là gì?

Nguyên Mãn đại sư nói:

“ Không sai. Chính là vị này. ”

Quái nhân lại nói:

“ Ngoại hiệu kiểu này rất tốt. Hay từ mai ta cũng lấy một cái ngoại hiệu là Trấn Thiên Hạ nhỉ?? Không được không được. Gì chứ chuyện dùng ám khí với hậu bối, ta không làm được. Vẫn nên để ai đó mặt đủ dày thì hơn. ”

Trấn Tam Giới thổi râu phì phì, nói:

“ Đến chẳng dám xưng tên, đi không dám để họ, có phải đã làm chuyện gì bất chính nên không dám để bằng hữu giang hồ nhận ra phải không? ”

Lão lại hất mũi một cái, nói:“ Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, quả thực chỉ có loại cặn bã lưu manh như ngươi mới đi lại với đám An Nam xảo trá này. Đúng là hồ bằng cẩu hữu. ”

Quái nhân chẳng hề lấy đó làm giận, ngược lại nói:

“ Lão bằng hữu, sao mau quên thế, hôm qua còn định giúp lão phu dạy trò kia mà. ”

Quần hào chung quanh ai nấy cùng phá lên cười.

Ngô trưởng lão bèn nói:

“ Lời lẽ xác thực là sắc bén hơn người, nhưng liệu võ công có chọi nổi Trấn Tam Giới hay không? ”

Nguyên Mãn đại sư bèn đáp:

“ Nhìn khắp trung nguyên, người đơn đả độc đấu được với y có lẽ còn chưa được sinh ra đâu. ”

“ Lẽ nào vị này là… ”

Trấn Tam Giới quát lạnh:

“ Mẹ nó! Nếu các hạ đã không dám xưng tên, thì ăn một chưởng của ta rồi tính! ”

Lão thầm nghĩ vừa rồi đối phương đánh lén mình một cái, bản thân chưa kịp đề phòng mới để y chiếm thế thượng phong. Bây giờ đã có phòng bị sẵn, thì đối phương dù võ nghệ cao cường hơn cũng không thể quá áp đảo mình được.

Lão mới nghĩ đến đây, thì quái nhân đã tủm tỉm:

“ Thật sự muốn tại hạ xưng tên? ”

“ Có giỏi thì xưng ra tên họ, xem có xứng tiếp chưởng của Tất mỗ hay không. ”

“ Ngươi chắc chứ? ”

“ Hừ, nam nhân gì mà nhiều lời lôi thôi như đàn bà. Đã không dám để lại tên họ, thì xem thử một chưởng của ta! Tất mỗ không tin không đoán được lai lịch của ngươi! ”

Ầm!

Chưởng đối chưởng…

Tất Thắng lui lại hai bước, đối thủ của y thì đứng vững như bàn thạch. Xem chừng là Trấn Tam Giới hơi dưới cơ.

Trấn Tam Giới nhìn vào chưởng tâm của mình, lại ngẩng lên nhìn chằm chặp kẻ vừa ra tay tiếp một chưởng của mình, giọng nói mang ý trách cứ:“ Trương đại hiệp, tại sao lại giúp người ngoài? Ngươi làm vậy là có ý gì? ”

Người ra tay chính là trưởng môn hiện tại của Võ Đang – Trương Đan Phong.

Trương Đan Phong trầm giọng, nói: 

“ Người ngoài? Đối với Trương mỗ, nhà ngươi mới là người ngoài đấy. Nếu còn dám vô lễ phạm thượng, ta sẽ san bằng Tất gia trang của các ngươi. ”

Chung quanh, quần hào như đã ngờ ngợ nhận ra chuyện gì đó…

Sáu vị lĩnh đội còn lại, trừ Nguyên Mãn đại sư và Ngô trưởng lão đã sớm biết trước với nhau, thì cũng đã mơ hồ suy đoán ra được thân phận của quái nhân mới xuất hiện.

Nhất là Trấn Tam Giới…

Hiện giờ khuôn mặt lão ta tái xám cả lại, mồ hôi đổ ra ròng ròng. Lão chỉ một ngón tay về phía quái nhân, lắp bắp:

“ Người này… người này… ”

Quái nhân thản nhiên đứng sang mé tả của Trương Đan Phong, vuốt râu cười:

“ Không phải muốn biết thân phận của ta hay sao? Đan Phong, con nói cho người ta biết đi, kẻo y lại trách sư tổ là hạng cặn bã lưu manh không xứng tiếp chưởng của y. ”

Vừa nghe được y xưng là “ sư tổ ” của Trương Đan Phong, Tất Thắng đã ngã ngồi cả ra đất. Quần hào chung quanh cũng theo đó mà náo động cả lên, tựa như nồi nước đặt lâu trên bếp nay đã sôi ùng ục.

Trương Đan Phong chắp tay thi đại lễ, rồi mới cất cao giọng:

“ Vị này là tổ sư khai sáng phái ta, tôn danh và pháp hiệu của người xin thứ ta không dám tùy tiện nói, kẻo lại phạm vào tội bất kính. ”

Quái nhân bèn cười, trách:

“ Hài tử, ngươi quả thực cái gì cũng tốt, nhưng làm việc cứng nhắc thiếu uyển chuyển. Thành thử trái với áo nghĩa của Thái Cực quyền kiếm của ta, khó trách mãi vẫn không học nổi. ”

Đoạn mở miệng, cất tiếng. Thanh âm truyền xa đến mấy dặm, nhưng vô luận là Trương Đan Phong đang đứng ngay cạnh hay quần hào đứng mãi tận góc tường phía bắc thì tiếng ông vẫn chỉ vừa đủ nghe, rất thoải mái…

“ Bần đạo họ Trương, tục danh trước khi xuất gia học đạo là Quân Bảo. Nhưng bạn bè trên giang hồ thường hay dùng pháp hiệu của ta hơn. Thôi thì cứ xưng bừa lại một lần, không biết có xứng để Trấn Tam Giới ngài ra tay hay không? ”

Đoạn, ông nhẹ nhàng buông thêm mấy chữ:

“ Bần đạo vẫn hay bị gọi là Trương Lạp Tháp, đạo hiệu là Tam Phong. ”

Góc tri ân

Truyện đăng từ 26/12/2017. Đến giờ là hơn 1 năm rưỡi. 18-19 tháng. Hai mươi hồi, ngắn có dài có. Tốc độ không thể gọi là “ nhanh ”, nhưng cái chất lượng thì may mắn là không giảm.

Đáng ra, đoạn văn ngắn này phải được đăng tải từ cuối tháng 10 năm ngoái. Nhưng thiết nghĩ lúc ấy chưa có tí gì đáng gọi là tri ân, nên đành phải trễ nải đến tận bây giờ

30/10/2018 - ngày mất của một tượng đài trong giới văn nhân, người mà tác luôn lấy đó làm mục tiêu để phấn đấu: Kim Dung tiên sinh.

Nhân sinh quan, cách sống, con người, quan điểm và phong cách sáng tác của tôi chịu ảnh hưởng rất lớn bởi cụ. Ấy là một sự thật tôi không chối cãi, cũng không tìm cách lảng tránh để làm gì.

Những gì tôi đang cố làm với lịch sử văn hoá Việt Nam ta, cụ đã thành công với văn hoá Trung Hoa từ năm sáu chục năm trước. Liệu tôi có qua nổi cái bóng quá lớn này? Có thể có. Có thể không. Chẳng sao hết…

Tôi chỉ thấy hơi lạ mấy chỗ như sau:

Khi độc giả cùng lứa chê triết lí trong truyện Kim Dung là ngây thơ trẻ con, trong khi cụ là tiến sĩ triết học Cambridge…

Khi độc giả cùng lứa đọc truyện cụ chỉ để so sánh Tiêu Phong hay Quách Tĩnh chưởng mạnh hơn…

Khi độc giả cùng lứa bảo truyện của cụ chỉ dành cho tân thủ mới bắt đầu đọc kiếm hiệp…

Ngày cụ đi xa, thành Tương Dương rực ánh nến hồng. Cái vinh dự mà thực sự rất hiếm có nhà văn, nghệ thuật gia nào có được.

Liệu dăm chục năm nữa, cái ngày tôi mất đi, sẽ có một ánh nến lẻ loi nào cho tôi chăng?

Chương 200: Hồi hai mươi mốt (1)

Hữu ý tài hoa hoa bất phát

Vô tình cắm liễu liễu mọc xanh

Trước kể đến đoạn Hổ vương đến Lam Sơn tìm người, nhận mặt người quen.

Lê Hổ ngơ ngác nhìn bà Thương, lòng ngổn ngang trăm mối.

Hổ vương Đề Lãm có qua lại với họ Lê ở Lam Sơn, lại còn từng đến thăm khi cậu chàng còn nằm nôi… Bao nhiêu cái sự tày trời như thế mà cậu chẳng biết tí nào.

Thấy con nhìn mình vẻ trách cứ, bà Thương mới cười:

“ Cái thằng… thực ra mọi người kể cho mày hết cả rồi đấy. Chẳng qua mày không chịu để ý thôi…” 

“ Kể rồi? Chẳng lẽ… ”

Lê Hổ vừa buột miệng xong, đã sực nhớ đến một chuyện.

Câu chuyện liên quan đến sự ra đời của cậu chàng.

Người trong vùng vẫn kháo nhau rằng hồi ấy trước khi Lê Hổ ra đời có con hổ xám rất lành, thỉnh thoảng cứ làng rồi thả mồi ở đó. Ai cũng lấy làm lạ. Sau lúc bà Thương lâm bồn sinh ra Lê Hổ, thì con hổ xám gục chết ở đó.

Nhớ lại người trung niên cường tráng trước mặt có danh xưng là hổ vương, lại có con hổ to theo hầu, không khỏi nghĩ đến chuyện hổ xám năm xưa là do một tay ông sắp xếp.

Hổ vương bèn nói:

“ Chị xem, cu cậu đoán ra được rồi đấy. ”

Bà Thương không đáp, mà quay ra nói với Lê Hổ:

“ Chắc mày cũng đoán được rồi, thôi u không giấu nữa. Hồi anh Học mày còn bé tí, bác Lãm đánh nhau với bản khác, bị thua chạy xuống miền xuôi này. Thành ra quen được ông thầy mạng khổ của mày. Hai người nói chuyện hợp tính, bèn kết nghĩa làm anh em. Bác Lãm dưỡng thương xong, thì trở về bản, lo liệu ổn thỏa chiến sự. Lúc u mang bầu mày, bác Lãm thường xuống núi tặng thuốc quý cho u dưỡng thai. ”

Lê Hổ nghe mẹ nói, thấy cũng gần giống với suy đoán của bản thân, thì nhẹ nhàng thở ra một hơi. Đoạn, cậu chàng như chợt hiểu ra chuyện gì, bèn nói:

“ Bác Lãm hành sự cẩn thận, không để lại tung tích, có phải do sợ tàn dư của bản làng đối địch xuống làm khó dễ thầy u cháu? Còn thịt thú con hổ mang xuống, là lộc khao cả làng? ”

“ Không sai… ”

Hổ vương Đề Lãm cười giòn, lại nói:

“ Hôm ấy u cháu lâm bồn, bác đi vội không mang theo vật gì quý, chỉ có con hổ nuôi đã lâu bèn biếu luôn lấy thảo. ”

Nói chuyện thêm một hồi, thì bà Thương mời vua hổ vào nhà trong hàn huyên tâm sự. Lê Hổ thì dìu bọn Đinh Lễ, Ngũ Thư về dưỡng thương. Mặc dù nói là người quen, có đánh cũng nương bớt chút nội lực, nhưng về độ hiểm hóc thì Hổ vương không nới tay tí nào. Đòn nào đòn nấy đều đánh trúng vào chỗ cực hiểm. Thành thử, tuy không bị thương nặng, nhưng cả đám vẫn phải dưỡng thương một thời gian ngắn mới đi lại bình thường được.

Đợi lúc Lê Hổ về nhà, thì đã có tiếng người cãi vã nhau ở trong ấy.

Cậu chàng có thể lờ mờ nghe được tiếng một người là Phạm Ngọc Trần, người còn lại là nam, nhưng không phải giọng của Hổ vương.

Lê Hổ nhún vai, đoán chừng chỉ là Hổ vương khiển trách chút đỉnh, còn cô con gái thì bướng bỉnh không nghe. Dù hai nhà quả có dây mơ rễ má, nhưng sau cùng ấy là chuyện nhà người ta, thiết nghĩ nên để người ta tự giải quyết với nhau thì hơn.

Đang định về phòng mình, thì bà Thương đã phát hiện cậu chàng. Bà bèn hắng giọng, gọi:

“ Thằng Hổ ngoài ấy phải không? Vào đây u bảo. ”

Vừa nghe u gọi vào, Lê Hổ đã đồ rằng chuyện hôm nay không đơn giản như mình vẫn tưởng. Nhưng chuyện Phạm Ngọc Trần bỏ nhà trốn xuống miền xuôi chơi thì liên quan gì tới cậu chứ?

[ Chắc ông bác chỉ muốn biết mình gặp Ngọc Trần ra sao, đã trải qua những gì mà cô nàng lại ở Lam Sơn. ]

Lê Hổ đoán vậy, rồi thản nhiên đi vào.

Có thể có chuyện gì to tát kia chứ?

Trong buồng khách, bà Thương và Hổ vương ngồi trên sập gụ. Phía bên khách, Phạm Ngọc Trần và thanh niên lạ mặt đang ngồi chung một chỗ. Vừa bước vào phòng, Hổ đã cảm thấy một đôi mắt sắc lẻm ngó mình trân trân, không khỏi giật mình một cái mà quay đầu về phía đó. Nhưng lúc đôi mắt cậu chuyển tới, Phạm Ngọc Trần đã quay ngoắt đầu đi, dậm chân hậm hực. Tuy nhiên, trong một giây rất ngắn đó thôi, Lê Hổ cũng đã phát giác khóe mắt cô nàng hơi đỏ lên.

[ Có thể có chuyện gì được nhỉ? ]

Lê Hổ tự hỏi, nhưng trước hết vẫn chào mẹ chào bác trước mới phải đạo làm con cháu trong nhà.
Cậu chàng chỉ không biết, tại sao từ lúc đối đáp ngoài cổng làng đến giờ, Hổ vương cứ nhìn cậu mà cười suốt.

Bà Thương lúc này mới lên tiếng:

“ Bác Lãm, bác có vẻ ưng thằng con tôi quá nhỉ? ”

Hổ vương Đề Lãm gật gù, đáp:

“ Em thử nó mấy lần rồi, không ưng sao được? Ước hẹn năm ấy giữa hai nhà cứ thế mà làm chị nhỉ? ”

Lê Hổ nghe đến đoạn này, không khỏi thảng thốt, vội xen vào:

“ Ước hẹn gì?? ”

Trong lòng thì cậu chàng thầm cầu khấn:

[ Lạy trời… thầy ơi thầy đừng có ước hẹn với bác Lãm theo cái kiểu “ để hai nhà thân càng thêm thân ” đấy nhé. ]

Nếu hai nhà cùng sinh con trai, thì kết làm anh em. Cùng sinh con gái, thì kết làm chị em. Còn nếu như sinh một trai một gái, thì kết làm lễ tào khang, nên duyên vợ chồng.

Những chuyện giang hồ nhàn thoại kiểu này, Lê Hổ đã nghe đến nhàm cả tai.

Song, như thể không đọc được tâm trạng của thằng con, bà Thương lại tiếp:

“ Thực ra, hôm mày mới về, u cũng dò hỏi ý của mày rồi, thấy không có vẻ gì là phản đối… ”

Lê Hổ sực nhớ…

Cái hôm cậu mới trở về từ Khoái Châu, bà Thương đã bóng gió chuyện dựng vợ gả cho cậu. Cậu chàng bấy giờ đã có người trong mộng, thành ra dù là từ chối, nhưng trong lòng lại thấy lâng lâng. Mấy cái tâm lí của thanh niên mới lớn này, làm sao qua mắt nổi bà Thương?

Bà Thương lại tiếp:

“ Sau khi mày đi ít lâu, bác Lãm có gửi thư cho u là con bé nhân lúc bác đi vắng trốn biệt mất. Lúc đấy u cũng nghĩ qua rồi, con bé có vẻ phản đối chuyện cưới xin, nên đã viết sẵn một phong thư khuyên bác Lãm tạm gác chuyện này lại xem sao. Rồi đùng một cái, mày dẫn con bé từ bến Bô Cô về. Nghe Đinh Lễ kể chuyện thì hai đứa còn từng đồng cam cộng khổ, vào sinh ra tử với nhau. Thử hỏi, không phải duyên do trời se thì là gì? Thành thử, u mới cân nhắc lại chuyện cưới xin lần này. Chứ không hẳn chỉ vì một lời hứa của người xưa mà quyết định chuyện chung thân của hai đứa đâu. ”

Hổ vương thoáng cười…

Lời này tưởng như là nói với Lê Hổ, kì thực là chỉ chó mắng mèo. Người cần nghe thực ra là Phạm Ngọc Trần.

Choang!!Có tiếng chén vỡ trong veo vang lên…

Trà đổ lênh láng ở ngay cửa buồng.

Bà Thương cố tình giấu một nét cười thầm, hắng giọng:

“ Ngọc Lữ, sao lại bất cẩn thế? ”

“ Thưa bà… con hơi mệt. Cho con lui xuống nhà dưới một chốc… ”

Trịnh Thị Ngọc Lữ chậm rãi nói. Giọng nàng đã nhẹ như dải lụa Hà Đông…

“ Được. Cho con nghỉ một buổi. Tối nhớ vào hầu bà. ”

“ Dạ. Con… biết rồi. ”

Chỉ đáp ngắn được như thế, Trịnh Thị Ngọc Lữ đã quay phắt đi, chạy thẳng xuống nhà dưới.

Hổ vương thoáng nhíu mày, rồi lại nhếch môi lên cười, hai vai cũng thả lỏng ra.

Lúc này, Phạm Ngọc Trần mới đứng phắt dậy, nói sẵng:

“ Duyên trời định cái gì cơ chứ? Rõ ràng chỉ là trùng hợp thôi! Con không có yêu anh ta! Cái đồ bán đứng bạn bè… ”

Lê Hổ thấy vậy, cũng nói:

“ Không sai! Con cũng chỉ coi Ngọc Trần là bạn thôi, chứ không có tình cảm nam nữ. ”

Phạm Ngọc Trần quay sang, lạnh lùng:

“ Ai mà tin nổi? Mới câu trước giao người ta ra cho đại địch, câu sau đã nói là bạn bè ngay rồi! Loại người lá mặt lá trái này không thể làm chồng của con được! ”

Hổ vương nói:

“ Cậu chàng đoán được con là con ta, nên dẫn ta đến. Giúp cha tìm con gái mình, sao lại là bán đứng con được? ”

“ Con không cần biết! Đầu tiên là bắt con lấy người con chưa gặp lần nào. Giờ lại đòi gả con cho người này?? Con là con gái cha, hay là công cụ của cha? Cha tưởng con không dám trốn đi lần nữa hay sao?? ”

Phạm Ngọc Trần càng nói càng ấm ức, sau cùng không kìm nổi nước mắt, làm lệ châu lăn dài trên má.

Hổ vương lại cười, mà rằng:

“ Con chạy khỏi bản, cũng chỉ để chạy trốn chuyện cưới xin. Nhưng lại va ngay vào chú rể. Chứng tỏ có chạy cũng không thoát ý trời đâu con ạ. ”

“ Quá… quá đáng! Con ghét cha! ”

Nói rồi, cô nàng chạy vọt ra ngoài cửa.

Lê Hổ cũng đứng dậy, chắp tay:

“ Bác Lãm, mong bác xem xét lại cho. Chúng con vốn từng vào sống ra chết với nhau một lần, tuy không tính là tâm phúc tri giao, cũng là bè bạn thật lòng. Con không muốn vì chuyện này mà hai đứa không thể nhìn mặt nhau. ”

Nói rồi định đi, nhưng bà Thương đã ngăn lại:

“ Bác Lãm, bác đi xem con gái bác đi. Còn thằng con tôi thì để tôi nói chuyện với nó một chặp. Hổ, vào nhà trong với u. ”

Nói rồi đứng lên, để tì nữ dìu vào buồng trong. Lê Hổ tuy hơi nghi hoặc, song cũng vào theo u. Hai thầy trò Hổ vương thì dẫn nhau đi tìm Phạm Ngọc Trần.

Lê Hổ vào buồng, chưa kịp kéo ghế ngồi xuống, thì u cậu đã chầm chậm lên tiếng:

“ Thích con bé Ngọc Lữ rồi đúng không? ”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau