THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Hồi hai mươi (11)

Giờ lại kể chuyện hai đứa nhóc Tạng Cẩu…

Từ sau lần nghe lỏm Trấn Tam Giới nói chuyện, hai đứa nhóc tuyệt nhiên không rời khỏi phòng mình nửa bước. Sáng dậy luyện công, đến bữa có người mang cơm nước đến tận nơi hầu hạ, cuộc sống cũng coi là an nhàn. Song, đối với hai đứa tiểu yêu nghịch ngợm thì thanh đạm bình an đồng nghĩa với nhàm chán.

Được ba hôm thì Cam La tìm đến cửa, đưa cho hai đứa một bộ y phục mới.

“ Hôm nay là đại thọ của lão gia. Hai vị, mời thay y phục rồi theo ta đến đại điện ăn mừng. ”

Hai đứa nhóc nghe theo, vận y phục, lại kiểm tra kỹ cải trang, rồi mới theo Cam La đi đến trung tâm của Tất gia trang. Mặc dù hai đứa từng đi đến chỗ này nghe ngóng một lần, song để tránh lộ sơ hở thì cũng cố tình tỏ ra ngạc nhiên. Hai đứa thỉnh thoảng lại hỏi một câu “ sắp đến chưa ”, ra chiều thiếu kiên nhẫn. Song vẫn bám theo Cam La sát rạt, như thể sợ bị lạc đường.

Cam La vừa dẫn đường, vừa cố tình lộ ra một nét cười nham hiểm.

Hai đứa nhóc được dẫn đến trước tòa cổ lâu hôm nọ. Lúc này dưới ánh nắng mai, tường cao quá đầu, mái ngói rợp mắt, trông còn bề thế hơn nhìn vào buổi đêm. Lúc này cổng chính đã mở, bên trong tiếng người cười nói huyên náo cả một góc.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương nhìn nhau một cái, rồi đi theo Cam La vào trong dự yến.

Tòa tháp tuy cao, nhưng đặt giữa khu vườn rộng bạt ngàn, thành ra lại trông rất tự nhiên. Chỉ thấy bàn ghế được bày la liệt khắp nơi, nhìn đâu cũng nhân sĩ giang hồ bình thường như rồng thấy đầu không thấy đuôi đi lại ăn uống. Mâm thì thết phái Côn Luân, bàn thì đãi tiệc Nga Mi. Những người không môn không phái thì ngồi lẫn với nhau ở góc đông nam. Tiêu cục Đồng Sư cũng có một mâm ở đấy. Cam La dẫn hai đứa Tạng Cẩu đến chỗ bọn người Chung tiêu đầu, khách sáo hai câu, rồi đi làm việc khác.

Chung tiêu đầu nói:

“ Hai vị, mấy ngày không gặp vẫn khỏe chứ? ”

Hai đứa nhóc cũng đáp lễ, rồi Phiêu Hương lại hỏi dò mấy câu. Thấy Chung tiêu đầu có vẻ ca tụng cả nể Tất Thắng, thì nghĩ thầm:

[ Lần trước xém nữa là bị người ta bán đứng, song có lẽ y vẫn chưa nhìn thấy bộ mặt thật của Trấn Tam Giới. ]

Nói rồi lại kéo tay Tạng Cẩu đi qua một chỗ khác, nói nhỏ:

“ Lát nữa mà có biến, thì nhảy qua phía đông nam mà chạy. ”

“ Hướng này có ao cá xây sát tường, đúng là khó khinh công. ”

Tạng Cẩu thì thầm.

“ Cẩu nói đúng. Đây là quẻ Đoài theo Tiên Thiên Bát Quái Đồ, đại diện cho đầm nước. Nếu là trận phong thủy bình thường, thì đây là hướng đại diện cho hoan hỉ. ”

Hồ Phiêu Hương chậm rãi giải thích.

Tạng Cẩu nhíu mày:

“ Thế thì tốt chứ sao lại phải đổi sang Tây Nam? ”

“ Cẩu nghĩ người như lão Trấn Tam Giới kia mà có ý tốt bày trận bình thường ấy hả? Tớ thấy là sát trận thì có. Mà Đoài là ứ đọng, trì trệ. Muốn thoát phải tìm được cung Tốn, là gió. ”

Hồ Phiêu Hương khẽ nhắc.

Tạng Cẩu nhíu mày:

“ Nơi đây toàn là danh môn đại phái, lão này lại định làm trò gì đây? ”

Quanh bảo lâu năm tầng có Võ Đang, Nga Mi, Không Động, Thiếu Lâm, Cái Bang và Côn Luân. Tạm thời đây là sáu bang phái mạnh nhất trong giang hồ. Nay đều có nhân mã đến chúc thọ, đủ thấy mặt mũi của Trấn Tam Giới trong võ lâm cũng là không hề nhỏ.Hồ Phiêu Hương nói khẽ:

“ Cái Bang phát lệnh tiễn truy sát bọn mình, Cẩu lại quên à? Nếu bây giờ bại lộ thân phận, thì đúng là tự đẩy mình vào cái thế đóng cửa đánh chó. Võ công của Cẩu có cao cũng đánh không lại người ta đâu. ”

Hai đứa vừa đi quanh các bàn chén tạc chén thù, nói chuyện với nhân sĩ giang hồ không môn không phái vừa dò la tình hình lễ đại thọ.của Trấn Tam Giới. Thì ra, trưởng môn trưởng bối và tinh anh các đại môn phái được Tất Thắng tự mình tiếp đãi trong tháp, còn những đệ tử bình thường thì tập trung ở ngoài sân…

Phía bắc hoa viên là chỗ của phái Côn Luân. Tạng Cẩu nhác thấy bóng của Xích Tùng Tử phía xa, đầu hơi cúi xuống lẩn sang hướng khác.

Rượu qua vài tuần, thì có tiếng trống dồn dập nổi lên như thúc giục. Khách khứa nghe thấy đều đứng dậy cả. Chỉ thấy giữa sân, ngay trước tòa lâu năm tầng hạ nhân trong Tất gia trang đã dựng lên một cái bình đài từ lúc nào.

Cánh cửa sổ ở tầng thứ năm mở toang, sau đó có một bóng người râu tóc trắng như cước xuất hiện bên khung cửa. 

“ Chắc là Trấn Tam Giới rồi. ”

Hồ Phiêu Hương khẽ nói.

Nội lực Tạng Cẩu cao hơn, nhãn quang cũng tốt hơn cô bạn mấy phần. Nó thấy đối phương mắt sáng như sao, đôi mày như kiếm, tuy tuổi đã ngoài lục tuần nhưng thần sắc hãy còn quắc thước tinh minh lắm. Được như Tất Thắng ở cái tuổi ấy thực là khó có, nhưng thằng nhỏ lại cho là chuyện bình thường, nên nói:

“ Trông cũng thường mà… ”

Bên cạnh lập tức có những cái bĩu môi, những tiếng xì khinh bỉ, những cái lườm nguýt và cả những tiếng chê bai…

“ Đúng là thiếu niên ưa nói khoác. ”

“ Thùng rỗng kêu to thôi, chấp làm gì? ”

“ Đoán không chừng lúc mày ở cái tuổi ấy không chết queo thì cũng lú lẫn ngớ ngẩn. ”

Thấy người khác cười mình dè bỉu, thằng nhóc càng thấy khó hiểu. Trong những người nó quen, có ai mà không phải “ gừng càng già càng cay ”, tuổi cao nhưng vẫn tinh minh quắc thước chỉ hơn không kém Tất Thắng? Thằng nhỏ lại không hiểu một chuyện. Những người nó quen, không phải tông sư võ lâm, thì là chí tôn trong sát thủ, không thì cũng là tướng quân trải trăm trận. Đâu có ai là người tầm thường?

Trước khi nó kịp chọc giận quần hào, thì Trấn Tam Giới đã cất giọng sang sảng mà rằng:

“ Chư vị bằng hữu giang hồ, hôm nay đến chung vui đại thọ với lão phu, thật là chuyện khiến người ta cao hứng. Trước tiên, Tất mỗ xin thay mặt cho Tất gia trang cảm tạ mọi người đã đến mừng thọ. Sau là có chuyện muốn thông báo cho các bằng hữu gần xa trên giang hồ cùng hay. ”

Tạng Cẩu rỉ tai Phiêu Hương, nói khẽ:

“ Không biết lão ta muốn nói gì nhỉ? ”

Thằng nhóc biết, nếu có ai có thể đoán được ý định của Tất Thắng, thì đó hẳn là cô bạn của nó.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Tạng Cẩu, Hồ Phiêu Hương vừa nghe bạn hỏi xong, đôi mắt tròn trong veo đã nhìn về phía Tây Nam. Nó còn nhớ nơi đó là cung Tốn, tức là gió. Phiêu Hương bảo nó một lát nữa mà có biến thì cứ theo hướng ấy mà chạy. Bấy giờ phía tây nam đang có mấy chục gã ăn mày ăn vận rách rưới đứng lố nha lố nhố. Tên nào tên nấy trên vai quảy một cái bị vá chằng vá đụp, gậy tre gác trên vai, ánh mắt thì dáo dác láo liên nhìn lên bảo lâu.

“ Chẳng lẽ vì chuyện lệnh tiễn? ”

“ Cứ xem đã rồi tính. ”

Hai đứa nó thấp giọng, trao đổi nhanh mấy câu rồi cùng yên lặng chờ xem biến hóa ra sao.

Trấn Tam Giới chờ quần hào thôi bàn tán, rồi mới hắng giọng, nói:

“ Lão phu đã nghe huynh đệ Cái Bang kể về hai đứa nhãi ranh An Nam. Quả thực coi trời bằng vung, hoành hành bá đạo, không để ai vào mắt. Lão phu nghe thấy mà lộn ruột. Thân là nam nhi, đầu đội trời chân đạp đất, phải có trách nhiệm lấy một thân võ công đền ơn vua nợ nước, há có thể chịu để đám ngoại tộc đè đầu cưỡi cổ!, khi dễ đồng tộc như thế? ”

Chờ những tiếng la ó thóa mạ lắng xuống, lão mới nói tiếp: 

“ Lão phu tuy không có võ công cái thế, nhưng bộ xương già này chưa tàn, đã quyết đem sáu mươi tư lộ Bát Quái Thần chưởng ra hưởng ứng lệnh tiễn của Cái Bang. Không biết các vị nghĩ sao??? Có dám theo lão phu chiến trận này??? ”

“ Nguyện theo Tất lão đánh một trận này!!! ”

Quần hào đồng thanh rống giận, tròng mắt tên nào tên nấy long lên sòng sọc, sát khí quyện lên tận đỉnh lầu.

Hai đứa nhóc Tạng Cẩu, Phiêu Hương vì giữ kín thân phận, cũng hô to kêu đánh gọi giết. Nhưng trong thâm tâm hai đứa chỉ mong cái buổi đại thọ này kết thúc cho mau, để chúng còn lên đường đi Nhạn Môn quan cho sớm.

Tất Thắng lại giơ bàn tay, cười giòn:

“ Chuyện thứ hai lão phu muốn công bố, chính là việc truyền thừa. Tất mỗ cũng đã đến cái tuổi thập cổ lai hi, mắt mờ tay chậm. Bát Quái Thần chưởng trong tay ta chỉ e qua vài năm là không thể thấy được ánh hào quang. Thế nên, lão phu muốn nhân một lễ đại thọ, mở hội tỉ võ. Ai mà thắng lão phu sẽ nhận làm thủ tịch đệ tử, dốc lòng chân truyền Bát Quái Thần chưởng. ”

Lời vừa dứt, chung quanh hai đứa nhóc, người ta đã vỡ òa trong tiếng hò reo đầy háo hức.

Phải biết, nó và Phiêu Hương đứng ở khu dành cho những khách giang hồ không môn không phái. Những người này không có căn cơ gốc rễ như đệ tử của đại môn đại phái, giữa chốn giang hồ chẳng khác nào bèo tấm nổi trôi vô định. Thành thử, đối với những người này mà nói, được trở thành đệ tử thân truyền của Tất Thắng chẳng khác nào viên gạch đầu tiên vững chãi, mở ra một cơ hội thay đổi cuộc đời. 

Một bầu máu nóng trong tim, ai mà không muốn làm nên một phen đại sự, chọc trời khuấy nước, viết nên một giai thoại trong giang hồ, lưu lại thanh danh giữa trời đất? Có ai đã xông pha giang hồ mà muốn bình bình đạm đạm, tầm thường cả đời?

Trái lại, đệ tử của lục đại phái không tỏ vẻ gì là hào hứng. Trấn Tam Giới tuy là có tiếng tăm, nhưng so với trưởng môn của họ vẫn kém một bậc. Pho Bát Quái Thần chưởng của lão ta tuy lợi hại, cũng khó bằng tuyệt học trấn sơn của họ. Lại nói thời cổ, phản bội sư môn chẳng khác nào tội đại nghịch bất đạo, sẽ bị giang hồ nguyền rủa chê bai cả đời cũng không ngóc được đầu dậy. Chuyện mà được không bù nổi mất như thế, có ai lại chịu đi làm?

Chương 192: Hồi hai mươi (12)

Thành thử, cũng chỉ có những người không môn không phái mới háo hức tụ hội dưới chân bình đài, chờ đến lượt lên tỉ võ.

Trấn Tam Giới Tất Thắng nói:

“ Quy định rất đơn giản, miễn là trụ qua ba trận liên tiếp, thì có thể vào vòng sau. Tất mỗ mong đợi các vị trổ hết tài nghệ, chứng minh võ lâm ta tựa như Trường Giang sóng sau xô sóng trước, thiếu niên của ta chẳng thua gì hai đứa nhóc An Nam. ”

Lão nhắc đến hai đứa nhóc An Nam thêm một lần, thành ra nhân sĩ giang hồ càng thêm hào hứng, nhiệt huyết sục sôi. Còn sáu vị dẫn đội của lục đại phái ngồi trong bảo lâu tuy im lặng không nói gì, nhưng trong bụng thì thầm cảm thấy không vui:

[ Trường Giang sóng sau xô sóng trước? Còn không phải nói Tất Thắng nhà ngươi sẽ thế chỗ sáu môn phái bọn ta hay sao? Trấn Tam Giới ơi là Trấn Tam Giới. Dã tâm của nhà ngươi không nhỏ đâu. ]

Chung tiêu đầu chạy đến chỗ hai đứa nhóc, đang định hỏi chuyện gì đó thì Cam La đã đến trước một bước. Y thản nhiên nhìn lên đài, hỏi:

“ Thiếu hiệp, cô nương, không định thượng đài hay sao? ”

“ Xin lỗi, chúng ta đã có sư thừa rồi. ”

Hai đứa đáp nhanh, rồi ngoảnh mặt đi nơi khác.

Bất thình lình, Cam La nâng tay, đánh ra một chưởng về phía Tạng Cẩu. Chưởng phong thổi tung tóc gáy, làm thằng nhóc không thể không vỗ trả ra một chưởng.

Bình!

Hai người mỗi người lui bảy bước, không ai hơn ai.

Nhân sĩ giang hồ chung quanh thấy thằng nhóc này đánh ngang tay được với Cam La, thì không khỏi kinh ngạc.

“ Xin hỏi sư thừa của thiếu hiệp là ai, liệu có hơn trang chủ nhà ta không? ” 

Tạng Cẩu thấy đối phương bức ép thái quá, thầm chửi trong lòng:

“ Sư phụ hành tung vô định. không thích để lại tên, bản thân ta cũng chỉ biết ông là một nông phu. ”

“ Vậy sao? Thế thì chưa chắc lão nhân gia đã phản đối chuyện thiếu hiệp nhận thêm một danh sư. ”

Cam La cười gằn, đoạn nâng cả song chưởng, nhủ thầm:

[ Đánh thêm hai trăm chiêu, ta không tin Cam La ta không thể ép cho nhà ngươi thi triển chân tài thực học của bản môn. ]

Nói rồi vung cả hai tay, đánh ra pho Bát Quái Thần chưởng.

Bát Quái Thần chưởng dựa theo sáu mươi tư quẻ trong Kinh Dịch, là tuyệt học thành danh của Trấn Tam Giới Tất Thắng. Người luyện lấy chưởng bên trái làm nội quái, chưởng phải làm ngoại quái. Mỗi tay có cả thảy tám chưởng ứng với tám quẻ Càn Đoài Li Chấn Cấn Khảm Tốn Khôn.

Bấy giờ song chưởng của Cam La vỗ ngang đập dọc, chưởng pháp cương mãnh hanh thông, đại khai đại hợp. Tạng Cẩu không tiện thi triển hai món võ nghệ nó thành thạo nhất là võ chó và Lăng Không Đạp Vân, nhất thời rơi vào thế hạ phong.

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Song chưởng đều là càn, ấy là quẻ thuần càn, chí dương chí cương. Mau né phong mang! ”

Tạng Cẩu thấy vậy, bèn dùng đến thân pháp của võ chó mà tránh đông tránh tây.

Cam La đánh tới chưởng thứ năm mà không đuổi kịp, đã nghiến răng nghiến lợi, toan thu chiêu lại, thì Hồ Phiêu Hương đã quát to:

“ Mau, phản công hết sức đi! ”

Tạng Cẩu thấy vậy, bèn chuyển mình, đánh ra một chiêu của ngón võ trâu, lấy tên là Chín Gang Trâu Cười Mười Gang Trâu Khóc. Kì thực ấy là kinh nghiệm đẽo cày của người nông dân xưa, độ dài đủ chín gang tay là vừa. Nếu quá dài trâu bị vướng, khó kéo cày. Truyền tai nhau mãi thành tục ngữ. 

Về sau vào thời Lý lại có người nhà võ tên Hai, sáng tạo nên một trong ngũ hình quyền hiện tại của nước Nam là võ trâu. Câu tục ngữ “ Chín Gang Trâu Cười Mười Gang Trâu Khóc ” cũng không ngoại lệ, được ông phả vào thành chiêu thức.Cam La thấy quyền kình đánh gấp vào mặt, vội vung cả hai chưởng lên đỡ.

Chỉ thấy từ nắm tay của Tạng Cẩu, kình lực tuôn chảy thành chín lớp như sóng biển, sóng sau đè lên sóng trước đổ xô lại. Chưởng kình của Cam La theo đó mà dâng trào, tựa như tường thành đá, hòn dưới đỡ hòn trên. 

Ầm!

Quyền chưởng va đụng, cả hai đều bật máu ở khóe miêng.

Tạng Cẩu lui gấp mấy bước đến bên cạnh Hồ Phiêu Hương, thở hào hển:

“ Hương nhìn nhầm phải không? Chưởng vừa rồi của hắn mạnh hơn hẳn năm chưởng trước, tí nữa thì tớ tiêu đời rồi. ”

Một chưởng sau cùng kia của Cam La quả thực cương mãnh đến chí cực, Tạng Cẩu đến giờ vẫn thấy nửa người ê ẩm như muốn vỡ tung ra. Cũng may nội lực của nó không kém, nên mới có thể rút lui mà không hư hao chút nào.

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Trước khi trách tớ thì xem đi kìa. ”

Tạng Cẩu ngó sang, quả nhiên thấy Cam La nằm co quắp dưới đất, gào không ra tiếng thở chẳng ra hơi. Chỉ thấy vai phải của hắn đã lệch hẳn khỏi mỏm vai, nhìn đến là dọa người. Trán y phủ kín những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu.

“ Tại sao lại?? ”

Tạng Cẩu nhìn bàn tay mình, ngơ ngác.

Hồ Phiêu Hương thấy vậy, thấp giọng:

“ Đừng có mà tưởng bở. Chiêu này của hắn phỏng theo quẻ thuần càn, tức là năm chưởng đầu đại diện cho năm hào từ sơ cửu đến cửu ngũ. Hào thứ sáu là hào thượng cửu, kháng long hữu hối, tức là rồng bay lên quá cao không xuống nổi nữa. Tinh yếu của nó đều nằm ở chữ “ hối ” này. Ở đời thịnh quá tất suy, mặt trời lên cao cũng là lúc nó bắt đầu lặn. Cẩu ép hắn tung ra chưởng thứ sáu, nội lực vừa động, ắt sẽ cắn trả. Quả nhiên là giờ vai bị thương nặng, nằm đo đất rồi. Nhưng tên Trấn Tam Giới là kẻ ngụy quân tử, bụng dạ hẹp hòi, e là sẽ làm khó. ”

Quả nhiên, hai cánh cửa lầu nặng nề bị đánh văng cả ra, gãy bản lề mà đổ ập xuống nhắm ngay bình đài tỉ võ. Hai đấu thủ đang đánh nhau hăng cũng vì thế mà giật mình, bổ nhào mỗi người một hướng mà né.

Sau đó chỉ vài hô hấp, Trấn Tam Giới Tất Thắng đã xuất hiện bên cạnh Cam La, phát lực thuật thôi cung quá huyệt giảm đau, rồi mới dùng phép dịch cân đoạn cốt chữa lành vai cho thủ hạ.
Đoạn, lão đứng thẳng người dậy, nhìn về phía hai đứa nhóc:

“ Tiểu anh hùng này ra tay không biết nặng nhẹ tí nào nhỉ? Lẽ nào không thể nể mặt lão phu? ”

Tạng Cẩu chặc lưỡi. Vẫn biết là đánh chó phải ngó mặt chủ, phép vua thua lệ làng, nhưng Cam La rõ ràng dùng chưởng ác liệt ép nó, nó mà không phản công theo cách Phiêu Hương chỉ ắt phải lộ ra võ công thực sự. Đến lúc ấy quả thực là hỏng bét. 

Những khách giang hồ chung quanh thấy vậy thì đều dạt cả ra. Người nào tốt thì thầm lắc đầu thở dài, trách Tạng Cẩu khi không lại “ động thủ trên đầu thái tuế ”, không biết rằng “ cường long bất áp địa đầu xà ”. Kẻ bụng tiểu nhân thì mang tâm lí xem kịch hay, vui vẻ khi thấy người khác gặp tai họa. Duy có một điều, là không thấy ai có ý định ra tay nghĩa hiệp.

Hồ Phiêu Hương nghĩ thầm:

[ Xem chừng là muốn thu mình và Cẩu làm đồ đệ, nếu dám không nghe thì ra tay phế võ công thị uy luôn đây mà. ]

Tất Thắng hắng giọng, đang muốn làm vẻ hỏi tội, thì bỗng có tiếng người nói cứng bật lên giữa đám đông:

“ Khoan đã! Chính mắt ta thấy Cam huynh đài dùng thần chưởng ép thiếu hiệp đây ra tay trước, y bất đắc dĩ mới phải xuất thủ tự vệ. Tỉ đấu võ công, quyền cước không có mắt. Trừ phi là bậc tiền bối chỉ điểm cho bậc hậu nhân, còn được mất sống chết ra sao, phải xem bản lĩnh. Tất lão là bậc tiền bối võ lâm, lẽ nào lại chấp đám hậu sinh? ”

Hồ Phiêu Hương ngoái lại, chỉ thấy đám đông đã tách ra một con đường, cho Chung tiêu đầu thản nhiên bước ra đứng đối mặt với Tất Thắng.

Mặc dầu trong lòng thầm khen họ Chung có kinh nghiệm thương thảo, miệng lưỡi sắc bén, lời lẽ kín kẽ không để Tất Thắng có bất cứ kẽ hở nào để phản bác, song cô bé vẫn thấy lo lắng. Trấn Tam Giới ngoại trừ việc là một kẻ hẹp hòi, thì còn có dã tâm, há lại để một kẻ vô danh chốn giang hồ nói xấu mình giữa bàn dân thiên hạ như thế?

[ Khỉ thật, đám đệ tử danh môn đại phái sao còn chưa lên tiếng? Hiệp nghĩa đâu cả rồi? ]

Hồ Phiêu Hương nhìn quanh tiểu viện một lượt, nhưng đệ tử của lục đại môn phái chẳng có một ai lên tiếng nói sự thật, dù ai cũng nhìn rõ chuyện Tạng Cẩu bị bắt phải động thủ.

Đáy mắt Trấn Tam Giới thoáng lộ qua vẻ không vui, nhưng lại cười rất nhạt, nói:

“ Vị bằng hữu này nói phải lắm, nhưng xem ra ngươi cả nghĩ rồi. Lão phu nào có phải hạng người sẽ làm khó dễ tiểu bối? Võ lâm xuất hiện thiếu niên anh hùng như thiếu hiệp này, có thể phá giải được Bát Quái Thần chưởng của lão phu, lão phu mừng còn không kịp. Chẳng qua là muốn hỏi xem tên họ thiếu hiệp đây, bái làm môn hạ vị nào, sau này sẽ cho người loan tin khắp giang hồ. ”

Quần hào được phen xì xào to nhỏ, còn hai đứa nhóc thì thầm kêu Tất Thắng quả nhiên là cáo già thành tinh, ngụy quân tử có tiếng. Lão không giở trận lôi đinh, mà che giấu răng nanh rắn rết, thì chúng nó càng lo cho Chung tiêu đầu hơn.

Tạng Cẩu đảo mắt, nói:

“ Gia sư hành tung vô định, tôi chỉ biết ông ăn vận như nông phu, chứ không biết gì thêm. ”

Trấn Tam Giới gật gù tỏ vẻ đã hiểu, đoạn nói:

“ Lão phu cũng từng quen một vị tiền bối thường hay giả làm nông phu, vân du tứ hải, dã hạc nhàn vân. Nhìn thân thủ của thiếu hiệp thì quá nửa là môn hạ lão bằng hữu của ta. Nếu đã thế thì chúng ta là người một nhà. Lão phu già đầu vô dụng, chả được tích sự gì, chỉ được cái ái tài yêu trẻ. Không biết thiếu hiệp có nhã hứng thọ giáo mấy chiêu chưởng pháp tâm đắc của ta hay không? ”

Hồ Phiêu Hương nghe thế thì cắn răng, mắng thầm trong dạ:

[ Sư phụ mình là vua trộm, cải trang thành nông phu cũng không phải chuyện gì to tát. Nhưng nào có quen biết gì với cái tên này?? Thế nhưng lão hồ li vẫn giả đò tin thật, mượn hoa kính phật, thực chất là muốn mình theo bán mạng cho lão ta đây mà. ]

Tạng Cẩu thì nói:

“ Tiểu tử chỉ biết mấy đường võ vẽ mèo cào, đỡ sao nổi thần chưởng của Trấn Tam Giới ngài? Không cẩn thận có khi còn mất toi cái mạng. Xin được từ chối. ”

Trấn Tam Giới nhíu mày, hơi tỏ ý giận:

“ Thanh niên gì mà cứ sợ sệt, còn ra cái gì? Sau này sao xông pha giang hồ cho đặng? Đã vậy lão phu càng phải thay lão bằng hữu của ta chỉ điểm nhà ngươi mấy chiêu, lại dạy thêm mấy bài vỡ lòng về đạo làm người trên giang hồ này mới được. ”

Nói rồi không để thằng nhóc phản ứng, song chưởng cùng nâng, đánh ra một chiêu trong Bát Quái Thần chưởng chộp tới tấp về phía nó.

Chương 193: Hồi hai mươi (13)

“ Thế thì xin để tiểu thư nhà ta chỉ điểm nhắc nhở, chứ mình ta sợ không đỡ nổi một chiêu! ”

Tạng Cẩu hét to, đoạn nghĩ:

[ Chúng đã biết đại khái về Lăng Không Đạp Vân và võ chó, đã thế mình lấy Túy Bát Tiên của Tửu Tiên ra, hòa với chiêu thức Thái Tổ Trường Quyền và đống quyền pháp bốn lão đã mà tiếp chiêu! ]

Nghĩ là làm, nó bắt đàu bước loạng choạng, chân tung cước cà nhắc cà nhắc, song hai tay lúc thì dùng long tu chỉ, khi thì đánh ngưu giác chỉ, lúc lại sử La Hán quyền. Trấn Tam Giới vừa ngưng thần tiếp chiêu, vừa quan sát xem đâu mới là chân tài thực học của nó.

Bát Quái Thần chưởng đã lợi hại, Trấn Tam Giới lại là cao thủ thành danh, đánh qua vài chiêu đã nhận ra mánh khóe của nó, thành thử chưởng kình càng lúc càng lợi hại, chưởng phong cứ quật vào mặt nó tới tấp không nghỉ, tưởng như không mở nổi mắt. Biết đỡ lâu tất bại, Tạng Cẩu đột nhiên đề cả hai chưởng, đánh liều một chiêu.

Bình!

Trấn Tam Giới thất kinh, không kịp đề phòng, thành ra vai ăn ngay một chưởng. Chưởng này dương cương chí cực, lại nối tiếp bởi bốn chưởng khác cũng mạnh như trời giáng. Nội lực thằng nhỏ phi phàm, đánh vào người lão khiến lão đau đến xót cả xương, hú lên một cái.

Thì ra, Tạng Cẩu vừa mới thi triển Bát Quái Thần chưởng, quẻ Thuần Càn.

[ Lẽ nào nó là kì tài luyện võ? ]

Có thể nhìn thấu áo nghĩa của võ công rồi thi triển ra ngay lập tức chỉ sau một lần quan sát, trên đời đúng thực chỉ có kẻ kì tài trong luyện võ mới làm nổi.

Tất nhiên, Tạng Cẩu chỉ thuận thế mà thi triển, chứ cũng không nắm vững hoàn toàn một chưởng này. Dẫu vậy cũng đủ khiến Trấn Tam Giới sinh tâm khác. Lão thầm nghĩ:

[ Nhân tài thế này, nếu không giành được thì phải hủy đi. Nước phù sa sao có thể chảy vào ruộng người ngoài? ]

Nghĩ là làm, lão bèn giở thêm mấy chiêu chưởng pháp càng thêm ác liệt. 

“ Ấy là đánh theo quẻ Hỏa Lôi Phệ Hạp, nội Chấn ngoại Li, chủ về hình ngục giam cầm! Còn không mau thoát ra, thì e là không xong! Nhưng chớ có phản kích! ”

Tạng Cẩu nghe bạn nhắc, đang định lách người tránh, thì chưởng đối phương đã vỗ vào rát mặt. Nó vội vàng hụp đầu, tránh một cái vả suýt thì sái cả quai hàm của đối thủ. Kình phòng thổi tạt trên đầu, làm tóc nó bay bay.

Hồ Phiêu Hương lại quát:

“ Đây là Trạch Lôi Tùy, không, bây giờ là Lôi Phong Hằng. Giờ là thuần Tốn! ”

“ Rốt cuộc là thế nào?? ”

Tạng Cẩu hụp thoát được ra khỏi chưởng ảnh, hỏi vội một câu.

“ Ông ta biến chiêu nhanh quá! Ta đọc không kịp! Mà chưởng pháp dựa vào kinh dịch biến ảo khôn lường, không giải thích kỹ sao ngươi hiểu? ”

Hai đứa nó không quên dùng tiếng Trung, nên xưng hô cũng thay đổi đi.

Tạng Cẩu bị Trấn Tam Giới đuổi đánh không có nơi nào để trốn, phải vất vả lắm mởi tiếp được mấy chiêu. Lúc này đột nhiên thấy thân ảnh ông ta bắn vọt tới, mỗi bước chân đều rung chuyển nền đá. Ấy là thân pháp theo quẻ Thuần Chấn, tức là cả nội quái lẫn ngoại quái đều là Chấn – hay Sấm.

Bóng đen phủ lên mặt Tạng Cẩu, song chưởng to bè của Trấn Tam Giới đã ở ngay trên trán nó, chỉ cách có vài li. Lão già Tất Thắng hú lên một hồi dài, chưởng giộng xuống, chính là quẻ Thuần Càn, hào Cửu Ngũ – Phi Long Tại Thiên. Theo kinh dịch thì đây là hào tốt nhất của quẻ, ở đắc trung, vừa cao quý vừa chính trung, lại được hào cửu nhị cũng là hào tốt tương trợ. Nói đơn giản thì là minh quân có hiền thần, vân tòng long phong tòng hổ, là đại lợi. Người Tàu quen gọi cửu ngũ chí tôn, hay ngôi cửu ngũ, cũng đi từ quẻ này trong kinh dịch mà ra.

Trong lúc xuất thần, vì giữ mạng, Tạng Cẩu không còn cách nào, buộc phải dùng đến Lăng Không Đạp Vân mà nhảy vọt ra khỏi vòng chiến.

Vừa dùng xong, thì đã phát hiện Trấn Tam Giới đang nhìn nó mà cười gian. Thằng nhỏ thầm kêu là hỏng, rốt cuộc cũng vẫn bị đối phương đánh cho phải lộ nguyên hình.

Hồ Phiêu Hương cũng không rõ hà cớ gì Trấn Tam Giới tự nhiên lại nhất mực phải ép cho Tạng Cẩu sử dụng ra võ công của Quận Gió. Hai bên vốn không oán không thù, chúng nó lại không lộ ra manh mối gì, tại sao đối phương lại sinh nghi mà chèn ép?

Chỉ thấy trong số quần hào không môn không phái, bỗng cất lên tiếng ai quát lớn:
“ Ác tặc!!! Chính là tiểu ác tặc nhà ngươi! ”

Hồ Phiêu Hương ngoái lại, thì phát hiện gã thanh niên ngày nọ gặp ở ngôi miếu hoang. Y đang nhìn chằm chặp hai đứa nó, cặp mắt đỏ hoe đang phát ra cái nhìn sắc như đao kiếm, sát ý quện trào như muốn giết người.

“ Chính nó! Chính nó là đứa An Nam giết sư huynh ta Khoái Kiếm Vương! ”

Quần hào như một mặt nước yên ả, bỗng nhiên bị gã ném một cục đá vào.

Dậy sóng…

Tức thì, ai nấy đều nhìn sang kẻ đứng gần mình nhất. Họ đọc trên gương mặt đối phương là vẻ kinh ngạc đến tột bực:

“ Người An Nam? ”

“ Chúng nó dám đến chỗ này hay sao? Lẽ nào không biết chữ chết viết thế nào? ”

“ Cái Bang đã phát Đả Cẩu lệnh tróc nã hai đứa nghịch tặc người An Nam này, được đồng đạo võ lâm nhất tề hưởng ứng. Thế mà hôm nay chúng nó dám đến đây quấy phá đại thọ của Trấn Tam Giới, thực là ngông cuồng tự ngạo coi trời bằng vung! Huynh đệ trong bang nghe lệnh! ”

Từ trong lầu báu, một lão ăn mày vác gậy tre xông ra. Lời lão vừa dứt, bang chúng Cái bang ở hướng tây nam đã dạ ran, lăm lăm gậy gộc chạy về phía hai đứa.

“ Bày đả cẩu trận, tru lục tiểu tặc An Nam! ”

Bang chúng Cái Bang giộng gậy xuống đất cồng cộc, cứ thế thu hẹp vòng vây bao lấy hai đứa nhóc vào giữa. Tạng Cẩu thu nắm đấm muốn phá vây, thì Hồ Phiêu Hương lắc đầu ngăn lại, lại đánh mắt về phía tây nam.

“ Ngô trưởng lão, ông có chắc…”

Chung tiêu đầu mở miệng, muốn nói đỡ cho hai đứa.

Ngô trưởng lão là chấp pháp trưởng lão của Cái bang, xưa nay nổi tiếng nghiêm nghị cương trực, tính nóng như lửa. Lão nghe có người nghi ngờ mình thì trừng mắt thật to, thổi râu phì phì, quát:

“ Ý nhà ngươi là ta đặt điều bịa chuyện? ”
“ Không dám. Tôi chỉ sợ chúng ta quá hấp tấp, lại nghi oan cho người tốt. Hai người này từng cứu tôi một mạng, làm người ngay thẳng trượng nghĩa, thiết nghĩ quả thực không phải kẻ An Nam coi trời bằng vung hoành hành bá đạo giang hồ vẫn đồn đại. ”

“ Nhà ngươi trúng kế của chúng rồi, nên mới nói đỡ cho chúng thế này. ”

Ngô trưởng lão thở dài, lại trỏ về phía gã thanh niên vừa lên tiếng: 

“ Người này là sư đệ của Khoái Kiếm vương, nhà ngươi nói xem y có nhận nhầm người giết huynh trưởng của mình hay không. ”

Thình lình, lại có người lên tiếng:

“ Ngô trưởng lão nói thế, bần tăng thấy không ổn lắm. ”

Ngô trưởng lão quay lại, đôi mắt hổ trợn trừng trong khi lão hòa thượng bận cà sa lẩm nhẩm niệm a di đà phật.

“ Nguyên Mãn đại sư quả nhiên là thánh tăng Thiếu Lâm, lời lẽ cao thâm thứ cho ta không hiểu được. Xin nói rõ ra. ”

Nguyên Mãn đại sư bèn nói:

“ Mô phật, xin hỏi thí chủ có tận mắt chứng kiến sư huynh mình bị hai người này hạ sát hay chăng, mà lại nói những lời đảo điên như vậy? Bởi bần tăng thấy, trừ bộ khinh thân ra, thiếu hiệu nọ chưa hề lộ chút công phu bản môn nào. Kết luận quá sớm liệu có hàm oan người ngay, để kẻ gian cười chê chúng ta? ”

Lời này nói ra, ai nấy đều gật gù khen là phải, rồi nhìn về phía người thanh niên mới lên tiếng.

Y bèn nói:

“ Ngô trưởng lão, tử trạng của gia huynh, ngài cũng thấy rồi? ”

“ Đã thấy. Mặc dù khi lão phu chạy đến nơi, thi thể Khoái Kiếm vương đã không còn vẹn nguyên như lúc mới lâm nạn, nhưng cũng nhìn ra được chút đỉnh. ”

Ngô trưởng lão hít sâu một hơi, lại tiếp:

“ Mặc dù thi thể bắt đầu hư thối, nhưng miệng vết thương phẳng lì như mặt gương được ai mài ra. Có thể đâm một nhát ngọt như thế, xuyên từ sau lưng ra trước ngực, quả thực là kinh thế hãi tục. Thiết nghĩ phải là thần kiếm như Thái A mới làm nổi. ”

Cam La nãy giờ được thôi cung quá huyệt, nay chợt lên tiếng:

“ Thế thì ta có thể làm chứng cho huynh đài kia. ”

Rồi căn dặn thủ hạ mấy câu gì không rõ.

Quần hào nín thở đợi một lúc lâu, tên thuộc hạ kia mới quay lại, tay nâng một cái bát sứ có đậy nắp. Cam La gượng dậy, chỉ tay về phía trước, nói:

“ Ngô trưởng lão, Nguyên Mãn đại sư. Hai người và Tất lão gia nhà chúng ta đều là bậc tiền bối đức cao vọng trọng trong giang hồ, ắt không nói hai lời. Xin mời ra cùng xem. ”

“ Các bậc tiền bối khác nếu muốn chiêm ngưỡng, có thể đến xem cùng bọn ta. ”

Ba người đại diện cho Thiếu Lâm tự, Cái Bang cùng đi đến, lại có cả trưởng môn các phái Nga Mi Côn Luân Không Động đến quan sát. Duy chỉ có Võ Đang là không thấy động tĩnh gì. Đợi đến lúc sáu người đã tề tựu đông đủ chung quanh, Cam La mới ra hiệu cho tên hạ nhân nọ từ từ mở nắp để lộ vật trong bát.

Nhất thời, trừ bỏ Trấn Tam Giới ra, cả năm người đều tái hẳn sắc mặt.

Trong bát là bốn ngón tay bị chém đứt. Tuy lúc này đã không còn máu huyết, song cũng là một cảnh khiến người ta phải lạnh sống lưng.

Chương 194: Hồi hai mươi (14)

Ngô trưởng lão chấn tĩnh lại trước tiên, từ từ quan sát thật kỹ bốn ngón tay đứt.

“ Không sai! Bất kể là xương, hay thịt da, thì miệng vết chém đều phẳng như mặt gương. Khó mà tin đây là dấu tích con người tạo thành. ”

Cam La cười lạnh, nói: 

“ Bốn ngón tay này là của Lôi Hỏa Cự Linh thần Long Trần. Người chém rụng chúng giữa một trận đấu sinh tử, chỉ bằng một chiêu, chính là cậu thiếu niên này đây. ”

Ngô trưởng lão quát to:

“ Chứng cứ rành rành, còn chối vào đâu được? ”

Nguyên Mãn đại sư bèn nói:

“ Cũng chưa chứng minh được điều chi cả. Vì chỉ cần thần binh lợi khí đủ bén, ai cũng có thể… ”

“ Quả như đại sư nói, vết thương này chỉ cần mấy người chúng ta có một thanh lợi khí đủ bén thì làm ra cũng không phải chuyện gì khó. Tuy nhiên giữa một trận sinh tử đấu, chém ra một vết thương nhẵn như mặt gương thế này, nội lực thiếu niên nọ thậm chí còn phải thua chúng ta một quãng. Thế thì thử hỏi, đang lúc giao đấu mà chém được một vết như vậy vào người cao thủ Lôi Hỏa Cự Linh Thần, thì đao phải bén đến độ nào?? Bần ni nghĩ nát óc cũng không ra. ”

Người chen vào phản bác chính là Diệu Định sư thái của phái Nga Mi.

Quảng Thành Tử phái Côn Luân bèn nói:

“ Nguyên Mãn đại sư, chúng ta biết ngài có lòng từ bi hỷ sả, nhưng sự thật đã rành rành, xin ngài tránh ra một bên. ”

Trấn Tam Giới nhíu mày, quát:

“ Hai đứa tiểu tặc, còn không bỏ ngụy trang xuống, chờ đến lúc bọn ta ra tay hay sao? ”

Tạng Cẩu nhíu mày, hỏi:

“ Làm sao bây giờ? ”

“ Người ta đã nhất quyết coi mình là kẻ thù, không nói lí lẽ. Sau cùng không phải chỉ cần một cái lí do hay sao? Vô tội hay không đâu có quan trọng, mồm năm miệng mười còn có ích gì? Xông ra ngoài thôi! ”

Hồ Phiêu Hương nói dứt câu, Tạng Cẩu đã quăng y áo cởi bỏ đôi guốc cao. Mọi người thấy thiếu niên đánh ngang tay với Cam La té ra chỉ là thằng nhóc tì trên dưới mười tuổi, thì không khỏi kinh ngạc.

Cam La quát: 

“ Ta vốn đã lấy làm lạ vì sao cánh tay ngươi ngắn như thế, giờ lộ rõ đuôi cáo rồi nhé! ”

Tạng Cẩu đã không còn vẻ đói ăn như hồi còn lang thang ở Đại Ngu, hai năm nay luyện công tập võ thậm chí còn khiến nó hơi có vẻ lớn hơn tuổi. Tuy nhiên độ dài của sải tay tuyệt không thể bằng thiếu niên đang tuổi lớn nhanh như tre được. Thành thử, nó vẫn cứ giấu cánh tay trong áo.

Nhưng vừa rồi qua chiêu với Cam La và Trấn Tam Giới, không thể không xuất toàn lực mà ứng phó, thành thử có lộ sơ hở cũng là chuyện khó tránh. Nó chỉ thắc mắc vì sao hai kẻ kia lại nghi ngờ, cứ nhất mực nhắm mũi đao vào nó và Phiêu Hương. Nếu lúc Tất Thắng ra tay còn có thể hiểu là lão có dã tâm muốn đoạt nhân tài, nhưng hiện giờ thì mọi chuyện đã chẳng còn đơn giản như thế nữa.“ Đả cẩu trận! ”

Ngô trưởng lão quát lớn, rồi huýt sáo lệnh. Tức thì bang chúng Cái bang bắt đầu huy côn đề bổng. Nhất tề một chục cái đầu côn thi nhau phóng về phía các phương vị yếu hại trên người của Tạng Cẩu, ý đồ muốn khóa chặt hành động của nó.

Tạng Cẩu khịt mũi, quát:

“ Để xem gậy đánh chó phương bắc có đánh nổi chó đất Nam ta hay không! ”

Nói đoạn, cả hai tay thằng nhóc múa ra liên tục. Nay được dùng đến hai môn võ quen tay thuận chân là võ chó và Lăng Không Đạp Vân, nên nó càng khoái trá. Thằng nhóc cứ nhảy qua nhảy lại giữa bóng gậy, tay đấm chân đá liên tiếp mấy chục phát. Bang chúng Cái bang bị nó cho ăn đòn đau, kêu oai oái.

Diệu Định sư thái nói:

“ Cũng có chân tài thực học. Niên kỷ như thế, mà võ công đã bậc này, thực là kì tài. Tiếc là tâm tánh không được. ”

Quảng Thành Tử cũng gật gù:

“ Thiên tài mấy, hôm nay nó mọc cánh cũng khó thoát. ”

Chỉ riêng Ngô trưởng lão thì nhíu chặt chân mày, lỗ tai giật giật mấy cái, không biết đang nghĩ gì.

Thì ra Nguyên Mãn đại sư đã dùng tuyệt học của Thiếu Lâm: Vạn Lí Truyền Âm bí mật nói mấy lời với Ngô trưởng lão, cụ thể là:

“ Thằng nhóc này ngoài thì tỏ vẻ kiêu ngạo, nhưng ông xem quyền cước của nó đều né hết những tử huyệt của đám bang chúng các ông ra, rõ ràng không muốn hại mạng người, lại có ý khiêm cung chưa muốn đánh ngã trận thế của các ông đặng giữ gìn thể diện cho Cái Bang. Nội lực của nó cự lại được với Trấn Tam Giới thì há phải vừa, bang chúng các ông mấy người đỡ nổi? Miệng nó nói cứng chắc do nó còn tức, có lẽ có oan khiêm gì đây chăng? Thôi thì nghe tôi, lên đánh mấy chiêu chỉ giáo thằng nhỏ, rồi rút đi cho đỡ xấu mặt. ”
Ngô trưởng lão cũng là lão hồ li mấy chục năm lăn lộn trên giang hồ, ánh mắt sao mà cay độc. Những gì Nguyên Mãn đại sư nói chính lão cũng nhìn ra, chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi.

Kì thực, Đả Cẩu trận của Cái Bang thực là môn trận pháp tinh diệu, dựa vào biến hóa của thuật kì môn độn giáp. Nếu không có Hồ Phiêu Hương vừa lấy đao phạt bớt gậy gộc, lại vừa lên tiếng nhắc nhở nó cẩn thận biến hóa, thì có lẽ Tạng Cẩu đã xong đời.

“ Hương, sao cái gì cậu cũng biết thế? ” 

“ Không nói! ”

Hồ Phiêu Hương cười khì, nói bằng giọng trêu tức. Kì thực cô bé mới mười một mười hai, hơi sức đâu mà đi học đủ thứ trên đời kia chứ? Chẳng qua đao pháp, thân pháp, chưởng pháp của cô nhóc đều biến hóa dựa trên các nguyên tắc của âm dương ngũ hành, kì môn độn giáp, bát quái kinh dịch…v.v… nên cô bé mới thuộc nằm lòng biến hóa của đối phương như vậy.

Tạng Cẩu thấy không đánh ngã mấy người e không phá được trận, bèn vận thêm mấy phần lực, lại hòa thêm tinh yếu của Túy Bát Tiên vào võ chó. Tay giả làm móng vuốt vẫn giữ nguyên, nhưng nắm đấm thì co thành thế giữ chén. Thành ra chiêu số của nó càng thêm khó đoán, lúc thì loạng choạng phóng khoáng như thần tiên say rượu, khi thì dứt khoát nhanh gọn đầy thần vận của chó săn.

Ngô trưởng lão thấy thế thì không khỏi kinh sợ, thiếu chút nữa đã buột miệng khen. Lão cũng biết thằng nhóc đánh đến mức này nhưng vẫn dùng dằng chưa phá trận là nể mặt Cái bang lão lắm rồi, mới lên tiếng:

“ Lui ra! ”

Sau một tiếng huýt gió ra lệnh, bang chúng Cái bang lập tức lui ra sau, giãn hẳn khoảng cách với hai đứa nhóc. Chỉ thấy Ngô trưởng lão tự mình đi lên, nói:

“ Tiểu tử An Nam. Võ công rất được. Nghe nói ngươi từng đánh thắng Túy Tiên? Bản trưởng lão cũng biết mấy đường túy quyền, ngươi tiếp được thì Cái bang ta không làm khó dễ nữa. ”

Diệu Định sư thái bèn cau mày, nhắc khéo:

“ Ngô trưởng lão, Đả Cẩu lệnh cũng là do Cái Bang ngài phát ra. Nay lại cứ thế mà rút lui, bảo ngũ đại phái chúng ta phải làm sao? ”

Trấn Tam Giới nghe vậy, ngoài mặt thì đồng tình, nhưng kì thực miệng đắng ngoét như ngậm phải bồ hòn. Rõ ràng, việc Diệu Định sư thái bỏ qua Tất gia trang của lão, chỉ nói ngũ đại môn phái khiến kẻ có dã tâm như lão không lấy gì làm vui vẻ.

“ Đúng vậy Ngô lão, như vậy có hơi… ”

Ngô trưởng lão quát:

“ Ý ta đã quyết! Nếu nó tiếp được mười chiêu của ta, mà các vị vẫn muốn làm khó thằng nhỏ này, thì cứ tùy tiện. Cái bang không quản. ”

Nguyên Mãn đại sư cũng lên tiếng, miệng cười tủm tỉm đầy vẻ bí hiểm:

“ Thiếu Lâm tự cũng xin đứng ngoài chuyện này. Có điều nếu mấy vị đây muốn cậy là bậc trưởng bối mà đi bắt nạt đứa con nít, thì… a di đà phật. ”

Tạng Cẩu thi lễ rồi nói: 

“ Trưởng lão, mười chiêu thì quá ít. Tiểu tử bạo gan xin được tiếp ông năm mươi chiêu, có được không? ”

Chương 195: Hồi hai mươi (15)

“ Quả nhiên là trong mắt không người!!!! ”

Trừ Nguyên Mãn đại sư, bốn trưởng môn còn lại và Trấn Tam Giới đều quát lạnh

Ngô trưởng lão cũng thoáng nhíu mày, hỏi lại: 

“ Ngươi chắc chứ? ”

Tạng Cẩu nói:

“ Được qua chiêu với trưởng lão là chuyện tốt, nhưng mười chiêu quá ít, tiểu tử ngu dốt sợ không học được cái gì. ”

“ Ta sẽ không nương tay đâu đấy. ”

Ngô trưởng lão ngoài mặt thì tỏ vẻ bị xúc phạm, nhưng trong lòng thầm khen tâm tính của nó. Kì thực lão đã tính kỹ rồi, với võ công của nó thì trong vòng mười chiêu lão cũng khó mà làm gì nổi thằng bé. Nhưng hẳn nhiên, Tạng Cẩu dễ dàng thoát được một ải này, thì cũng không học được cái gì. Nếu nâng hẳn giới hạn lên năm chục chiêu, độ khó hiển nhiên sẽ tăng nhiều, song cũng sẽ là trợ lực không nhỏ cho nó trên con đường luyện võ sau này. Cái khó được ở đây, là bỏ qua con đường dễ dàng người ta dọn sẵn, để mà đâm đầu vào thử thách.

“ Trưởng lão an tâm, tiểu tử biết lượng sức mình. ”

Tạng Cẩu nói, vẻ mặt thập phần tự tin.

Ngô trưởng lão cũng không nhiều lời, ngón tay gảy một cái, cái nắp đậy hồ lô rượu lão đeo bên hông đã bật tung lên. Tạng Cẩu nhìn cái nắp gỗ xoay tròn tít mù trong không khí không khác gì bông vụ, thì không thể không khen chỉ lực của lão.

Ngô trưởng lão nâng bầu, uống một ngụm, rồi lại ném cho thằng nhóc, bảo:

“ Hầu Nhi tửu đấy, uống đi. ”

Tạng Cẩu biết, ngoài mặt là tỉ đấu, không bằng nói là Ngô trưởng lão dạy cho nó tinh túy của võ say. Thế nên nó cao hứng mười phần, không ngần ngại gì dốc cạn một ngụm rượu lớn.

Ngô trưởng lão bèn quát:

“ Tiếp chiêu! ”

Đoạn hai tay nắm thành quyền, chân tung lên, vừa nhảy cả nhắc vừa đấm đá lia lịa. Quyền cước của Ngô trưởng lão mang đầy kình lực, cú nào cú nấy nặng cả ngàn cân. Giữa cơn mưa quyền cước dày đặc kín kẽ đến độ giọt nước e cũng khó lọt, ngay cả đứa có Lăng Không Đạp Vân như Tạng Cẩu cũng thấy hơi choáng ngợp. Nhưng chẳng mấy mà thằng nhóc đã bình tâm lại, dùng đến thân pháp Chó Chạy Trước Hươu mà né qua né lại.

Tuy nhiên, Ngô trưởng lão quả thực phải hơn những kẻ nó từng giao đấu không chỉ một bậc. Lần trước đấu với Xích Tùng Tử, thằng bé chỉ việc bước i sì theo biến hóa, đối phương đã chẳng thể chạm vào nổi chéo áo của nó. Nhưng lần này thì khác. Ngô trưởng lão cứ dùng thế chân người què, tức là một chân co lên để đá, chân còn lại cứ nhảy lò cò cà nhắc cà nhắc. Thế mà bám sát nó như bóng với hình, quả là chuyện khó tin. Quyền cước của lão cứ dội đến tới tấp từ ba phía, buộc nó phải ngưng thần dùng hai tay chuyên chú đỡ gạt. 

Kì thực, dùng Lăng Không Đạp Vân, có lẽ nó có thể thoát khỏi thế công dữ dội của Ngô trưởng lão. Tuy nhiên, vì đây không phải một trận sinh tử đấu như vẻ bề ngoài hai người thể hiện ra, nên Tạng Cẩu cũng không cố tình tránh né phong mang. Từng quyền, từng cước Ngô trưởng lão dội vào người nó, nó đều cảm ngộ thật kỹ. Say xỉn và tỉnh táo, minh mẫn và túy lúy chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng như sợi chỉ. Giữ được ranh giới mong manh này trong từng quyền từng cước, xuyên suốt cuộc giao đấu, ấy là cái tinh hoa của võ say vậy.

Chẳng biết từ chiêu thứ bao nhiêu, nhưng dần dà Tạng Cẩu đã chuyển từ thế chỉ có thể phòng thủ một cách bị động, sang tư thế giao đấu công bình. Ngô trưởng lão cứ đánh được mười cái, thì nó cũng phản đòn được bốn năm cú gì đó. 

Hai bên cứ chiết chiêu phá chiêu, đến chiêu thứ bốn mươi tám thì Tạng Cẩu hoàn toàn dung hội được cái túy ý vào võ chó của mình. Thằng bé bèn nói:
“ Ngô trưởng lão, còn hai chiêu, xin mời! ”

Tạng Cẩu chắp tay thi lễ, ánh mắt sáng ngời vẻ háo hức.

Ngô trưởng lão hít sâu một hơi, nói:

“ Hai chiêu sau cùng, thiếu hiệp nhớ cẩn thận mà đón đỡ. Lão đây sẽ tung hết sức! ”

Đoạn xuống tấn, chân phải để sau làm trụ, chân trái duỗi thẳng ra. Tay trái thu thành quyền thủ thế ngang mặt, tay phải xòe thành chưởng đề ngang vành tai. Lão chợt quát một tiếng, hai mắt mở trừng, hai chân cùng đạp xuống, cả người đã phóng đi như một viên đạn pháo.

Quyền chưởng đều phát, liên miên bất tuyệt, như cơn say khó tỉnh, lại mê mê lâm li như hàng thơ tuôn trào khỏi miệng bậc thi nhân mặc khách.

Tạng Cẩu bị bất ngờ, lại có vẻ ngợp trước ý cảnh của chiêu thức, giật mình luống cuống, không biết nên lui hay nên tiến. Lúc này Hồ Phiêu Hương mới lên tiếng ngâm mấy câu thơ:

“ Lý Bạch nhất đấu thi bách thiên

Trường An thị thượng tửu gia miên

Thiên tử hô lai bất trướng thuyền

Tự xưng thần thị tửu trung tiên

( Dịch nghĩa: Lý Bạch chỉ cần một li thôi là hàng trăm bài thơ ra / Nơi phố chợ Trường An say nằm ngủ khì / Vua gọi cũng không xuống thuyền / Tự xưng thần là tiên trong rượu)

Thi thánh dùng bốn câu thơ, mà tả hết cái thần vận của thi tiên Lý Bạch, đúng là khó được. ”Tạng Cẩu được bạn nhắc cho cửa sáng, thầm nghĩ:

[ Ra là dựa vào bốn câu thơ. Muốn phá chiêu này, không bám vào chúng thì không xong được. ]

Lại nghĩ đến hai câu “ Thiên tử hô lai bất trướng thuyền / Tự xưng thần thị tửu trung tiên ”, bèn đoán tinh yếu để mà phá giải chiêu thức này không gì nằm ngoài ba chữ “ tửu trung tiên ” này. Đang lúc khẩn yếu quan đầu, quyền cước của Ngô trưởng lão đã dồn đến sát mặt, thằng nhỏ bèn đột ngột thụp người xuống, lộn một vòng, hai chân cùng phát chiêu Chó Chui Gầm Chạn. Vốn dĩ đây đã là một quái chiêu dùng để phản công chớp nhoáng, thằng nhóc lại pha thêm cái ý say của túy quyền, thành thử phương vị công kích càng trở nên khó đoán chẳng biết đâu mà lần. Ngô trưởng lão vừa mới định thần, mũi chân của thằng nhỏ đã quét sượt qua huyệt Cưu Vĩ trước ngực.

Ông buộc phải nhảy lui lại nửa bước, né khỏi ngọn cước của Tạng Cẩu.

Thằng nhóc thấy thế, bèn bật nhổm dậy, nói:

“ Còn chiêu thứ năm mươi, xin ông ra nốt! ”

Ngô trưởng lão bèn đề khí, quát:

“ Chiêu cuối cùng! ”

Đoạn nhào tới trước, nắm đấm, chỏ tay, hai gối, hai cẳng chân dều phát chiêu công kích. Trong quyền Thái hiện đại, tám chỗ ấy gọi là bát chi vậy. Kình phong trên tay nhẹ tựa lông hồng, khi có khi không, tưởng như chỉ là cơn gió thoảng qua buổi trưa hè. Nhưng Tạng Cẩu thì đã đổ mồ hôi ròng ròng. Nó biết kình lực đối phương chẳng đơn giản như vẻ ngoài.

Ngô trưởng lão liên tục dồn ép, nó bèn đổi hướng lui dần về phía tây nam. Hồ Phiêu Hương thấy vậy, cũng phóng người lướt theo. Sáu vị đại diện cho các môn các phái còn lại, tính cả Nguyên Mãn đại sư và Trấn Tam Giới theo sát cô bé, không để hai đứa nhóc lui quá xa khỏi tầm tay. Lúc này cả Diệu Định Sư Thái lẫn Quảng Thành Tử đều nói:

“ Ngô trưởng lão đánh ra chiêu này, thì tiểu tử kia khó sống. ”

Nguyên Mãn đại sư cũng biết đây là tuyệt chiêu thành danh của Ngô trưởng lão, ba mươi năm nay phóng mắt khắp cõi trung nguyên cũng chỉ có không tới mười người phá giải nổi. Số người đón đỡ được thì nhiều hơn, nhưng cũng tuyệt không quá ba mươi. Thằng nhóc An Nam kia nay mới mấy tuổi đầu, liệu có phá giải nổi không?

Đang lúc khẩn yếu quan đầu, Tạng Cẩu cơ hồ phải bó tay chịu chết, đã bị dồn đến chân tường Hồ Phiêu Hương lại ngâm thơ:

“ Túy khan phong lạc mạo

Vũ ái nguyệt lưu nhân

( Dịch nghĩa: Say nhìn gió thổi rơi nón / Múa may dưới ánh trăng mời mọc)

Hay cho một bài “ Cửu nhật Long sơn ẩm ” của thi hiệp Lý Bạch! ”

Tạng Cẩu nghe xong hai câu thơ, bèn dựa vào đó mà phá giải hiểm chiêu của Ngô trưởng lão. Thằng nhóc đột nhiên chạy dọc theo quãng tường, nhử cho đối thủ phóng người lên truy kích. Nó bèn nhân lúc ấy xoay người, đạp vào vách mà mượn đà, chuyển mình trượt ngay bên dưới đối thủ. Ngô trưởng lão còn đang muốn xoay mình, thì Tạng Cẩu đã phóng cả song chưởng vào đất đánh ầm một cái. Lực đạo đẩy bật nó lên như mũi tên rời dây, hai chân cùng đạp về phía đối thủ.

Ngô trưởng lão hừ một cái, xoay mình bắt chéo hai tay trước ngực, đón được đòn cước. Tuy nhiên lão cũng phải lui nửa bước, tay cũng đã phải quy về phòng thủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau