THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Hồi hai mươi (6)

Tên trung niên nọ lao về phía Phiêu Hương, chém một đao, rồi cô bé mới vòng ra sau lưng chế trụ hắn.

Thành ra bấy giờ, mặc dầu lưng cô bé để hở ra phía Long Trần và đám người Thánh Hoả cốc, nhưng nhìn chung lại đứng gần Tạng Cẩu hơn.

Hồ Phiêu Hương đảo mắt, chợt nghĩ ra một cách. Cô bé cứ từ từ, nhẹ nhàng, chậm rãi bước lên từng bước từng bước một. Lưỡi đao Lĩnh Nam sắc bén kinh thế hãi tục dí sát vào tử huyệt ở hậu tâm, thành thử gã trung niên nọ cũng cất bước theo theo bản năng. Từ từ, từ từ, hai người bước gần hơn về phía Tạng Cẩu.

Trung niên xách đao nghẹn uất vô cùng, biết mình đang chậm rãi vào tử địa, chốn hang hổ đầm rồng mà không dám vùng chạy. Vì lúc Hồ Phiêu Hương thi triển khinh công vòng ra sau lưng hắn đã chứng minh, tốc độ của cô nhóc nhanh hơn gã.

Còn trước mặt, lại có một thiếu niên thần bí võ công cũng sàn sàn với đương gia nhà hắn.

Hắn xong rồi!

Trung niên nọ vốn là kẻ cùng hung cực ác. Nay y biết mình khó sống, chỉ đảo mắt một cái, rồi quát to:

“ Cốc chủ! Con bé này có hảo đao tuyệt thế đấy! ”

Cốp!

Tạng Cẩu thấy thần sắc hắn quái lạ lập tức phóng phi châu muốn cản lời hắn nói, nhưng đã muộn! Phi châu đập trúng mồm hắn đánh cốp một cái, răng lẫn máu văng ra, nhưng gã thì vẫn đang cười sặc sụa.

“ Khốn nạn! Đến chết cũng muốn cắn người ta một cái! ”

Hồ Phiêu Hương lia đao qua cổ tên nọ, gắt lên.

Quả nhiên, Long Trần đã chú ý tới thanh Lĩnh Nam. Mắt hắn sáng quắc lên, chòng chọc nhìn thanh đao với vẻ thèm thuồng. Hắn cả đời làm bạn với đao kiếm. Thành thử, chỉ cần liếc qua một cái thôi, nếu ấy thực là đao tốt kiếm báu thì sống lưng đã như có điện chạy dọc rồi. 

Nói đoạn, hắn hắng giọng:

“ Ba vị, hàng này Long mỗ không cần! Thanh đao là của ta! ”

“ Hương… đao… ”

Tạng Cẩu nghiến răng.

Sau cùng, nó vẫn buộc phải dùng đến chiêu thức của bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn để giữ mạng.

Long Trần tuốt đao, rút kiếm, gằn giọng:

“ Muốn dâng đao cho bản toạ để giữ mạng hay sao? Lựa chọn đúng đấy. ”

Tất nhiên, chỉ ngoài miệng hắn nói khích vậy, chứ trong lòng biết tỏng là chả đời nào Tạng Cẩu lại dâng Lĩnh Nam lên đâu. Long Trần hạ thấp người, đứng theo thế đinh tấn, tay kiếm tay đao sáng loà trong ráng chiều đỏ ối.

Tạng Cẩu chẳng thèm đáp, cũng không để tâm đến lời khiêu khích của họ Long. Nó lặng lẽ cầm ngược thanh đao, sống đao gác dọc theo cách tay.

Long Trần cười gằn, đoạn quát:

“ Xem chiêu! ” 

Đao xoè thành đoá sen, kiếm nở thành hoa cúc, từ hai bên trái phải đánh úp vào mặt Tạng Cẩu… Cả tiêu đội ngơ ngác, thầm kinh hãi trước lối đánh đao kiếm song thủ của Long Trần. Hai đoá hoa che hết đường lui của Tạng Cẩu, lại đan xen phối hợp kín kẽ hệt như áo trời liền chỉ. Tất cả kẻ hỡ của đao chiêu kiếm thức cơ hồ bị che đi, hoá thành một chiêu thức hoàn mĩ vô khuyết. Khó mà tưởng tượng được, một kẻ trông thô kệch như thế mà lại đánh ra được một chiêu mĩ diệu đến vậy.

Nhưng thảm trạng của Tạng Cẩu nếu bị tóm vào thiên la địa võng do đao kiếm dệt thành thì ai cũng dễ dàng mường tượng ra được. Bên phía tiêu cục Đồng Sư ai nấy đều thấp thỏm lo lắng cho thằng nhóc.

Tạng Cẩu chợt động thân…

Xoạt!Lưỡi đao Lĩnh Nam xẹt qua không trung, vẽ nên một đường vòng cung rất nhẹ. Đao động, ma mị như khói, lại nhanh như điện chớp. Không có ánh đao, chỉ có máu tươi lấp lánh như ngọc trào ra theo đầu mũi đao…

Loảng xoảng…

Kiếm gãy, đao đoạn, đầu đao mũi kiếm nhất tề rơi xuống cắm lên mặt đất. Hoa sen khép cánh, hoa cúc úa tàn, bóng đao ánh kiếm cùng biến mất, tựa như rơi xuống theo nửa đoạn kiếm, nửa lưỡi đao.

Tạng Cẩu dùng một chiêu Ráng Mỡ Gà, dựa vào sự sắc bén vô song của đao Lĩnh Nam chém gãy đao kiếm của đối phương, lại trảm rụng bốn ngón của Long Trần. Đao lướt qua ngón tay nhẹ như làn sương sớm, phá xương xé thịt mà không có đến một chút cảm giác nào. Đến lúc cốc chủ của Thánh Hoả cốc thấy đau nhói, thì ngón tay đã rụng xuống đất. Y thầm hô kinh hãi, nếu không phải lúc lưỡi đao đen sì lướt qua đao kiếm của y y đã rụt tay lại theo bản năng của người luyện võ, thì giờ đã mất mạng.

Tạng Cẩu dùng đúng một nhát đao để thủ thắng, song cũng không dám lưu lại lâu. Nó bèn chạy vọt đi, thi triển khinh công cùng Hồ Phiêu Hương rút nhanh về phương xa, thoắt cái đã không thấy bóng dáng. Tiêu đội của Chung tiêu đầu cũng đã sớm quăng hàng bỏ ngựa mà chạy.

Đám người Thánh Hoả cốc thì chẳng có cái may mắn ấy. Ba kẻ Đào Khiêm, Quách Phong và Khô Mộc lão quái thấy Long Trần mất đao gãy kiếm, tay lại bị thương thì đồng thời ra hiệu cho thủ hạ xâu xé đám người Thánh Hoả cốc. Còn bản thân ba người thì vây công Long Trần. 

Quách Phong vừa tung Tàn Vân chưởng đánh, vừa nuốt nước bọt. Ban nãy nếu y dùng chưởng đánh thằng nhóc, mà nó thi triển một đao vừa rồi, thì bây giờ kẻ đang chật vật lúc này e không phải Long Trần.

Long Trần bị Tạng Cẩu chém rụng bốn ngón, là ngón trỏ và ngón giữa ở cả hai bàn tay. Chẳng những đau thấu xương, máu tuôn không ngừng, mà còn không tài nào cầm chắc được khí giới. Thành thử, y chỉ có nước là dựa vào thứ quyền cước tầm thường từng luyện qua loa để cự địch. 

Nếu đối thủ là ba kẻ võ công bình bình thì cũng thôi, hắn còn có thể dựa vào công lực và kinh nghiệm tìm cơ thắng hiểm. Nhưng ba người Đào Khiêm, Quách Phong và Khô Mộc lão quái có ai võ công ở dưới hắn?

Chỉ được ba chiêu, lưng Long Trần trúng một đòn Tàn Vân chưởng của Quách Phong, hai huyệt Kiên Tỉnh ở vai đồng thời bị tám mũi thấu cốt đinh bắn trúng. Gã loạng choạng gào lên, đang định liều mạng, thì sau cổ nhói lên một cái. Miệng hắn ú ớ chẳng ra tiếng, rồi đổ gục…

Chỉ thấy Khô Mộc lão quái hơi ngồi xổm xuống, tay gõ vào cái hồ lô sơn trắng ba cái. Nói đoạn đám cỏ khẽ động, một con rắn nhỏ đột nhiên lao đến như điện xẹt, chui tọt vào hồ lô. Lão đậy nắp, đứng dậy vuốt chòm râu lởm chởm, cười khà.

Bấy giờ thì nhân mã Thánh Hoả cốc đã bị vây công đến độ kẻ cứng cỏi thì đã chết, người bị thương thì quy hàng. Ba phe Âm Hồn Giản, Bạch Vân Bang và Ác Nhân Trại thì bàn nhau việc chia chác tiêu xa.

“ Khô Mộc lão huynh, Quách lão đệ, chi bằng chúng ta đổ hết đồ quý ra, rồi chia nhau tại đây để cho được công bằng… ”

Quách Phong bèn xua tay:

“ Nơi đây gần chỗ ở của Trấn Tam Giới. Họ Tất kia dù sao cũng là minh chủ võ lâm Sơn Tây, tất không để yên đâu. Cứ chia theo thùng là hay nhất. ”

“ Được. Cứ làm vậy đi! ”Khô Mộc lão quái nói.

Đào Khiêm lại tiếp:

“ Đến nước này cũng không giấu các vị nữa. Từ khi Trấn Tam Giới Tất Thắng lên làm minh chủ võ lâm, bọn hắc đạo chúng ta ngày càng khó làm ăn. Đào Khiêm ta hằng đêm vắt tay lên trán nghĩ, kì thực hắc đạo yếu thế cũng vì đối phương người đông thế mạnh. Ta thấy chi bằng liên hợp ba nhà, đối kháng Trấn Tam Giới! ” 

Quách Phong bèn nói:

“ Liên minh không phải chuyện một sớm một chiều mà thành. Đào huynh có thể để bọn ta thư thư mấy ngày, suy nghĩ kỹ càng rồi mới quyết? ”

Khô Mộc lão quái thì vuốt râu mà rằng:

“ Ý của Đào lão đệ ta thấy rất hợp, nhưng hễ có liên minh thì phải có minh chủ. Theo lão đệ trong ba chúng ta ai xứng lên làm? ”

Đào Khiêm bèn cung tay:

“ Luận về tuổi tác, Khô Mộc lão huynh trên bọn ta một lứa, kinh nghiệm đi lại giang hồ cũng nhiều nhất. Để huynh đối trí đấu dũng với lão súc sinh Trấn Tam Giới thực là xứng tầm. Tại hạ không có ý kiến, nhưng còn phải xem Quách lão đệ. ”

Nói rồi đánh mắt ra hiệu. Tức thì, bốn con mắt khát máu của hai tên ác nhân đã khoá chặt lấy tên béo. Quách Phong đánh hơi thấy mùi không ổn… Tại sao Đào Khiêm bỗng dưng nhún nhường Khô Mộc lão quái, khiến hai phe này ẩn ước đã kết minh với nhau?

Hắn lấy làm hoài nghi, nhưng hiện giờ đã là thế cưỡi trên lưng hổ, không lên thuyền giặc không được. Bởi… nếu không có động thái gì, dám chắc hai phe Ác Nhân trại Âm Hồn giản sẽ vây công Bạch Vân bang của hắn. Đến khi đó, thảm trạng ban nãy của Long Trần sẽ tái diễn trên Quách Phong hắn.

Gã béo hít sâu một hơi, nặn ra một nụ cười gượng gạo:

“ Ý của Đào huynh thực quá hay, sao ta có thể không đồng tình? ”

Thấy Bạch Vân bang cũng phải nhận mệnh, Khô Mộc lão quái bèn cười vang:

“ Tốt! Tốt! Quách lão đệ đúng là người trong nhà, không có dị tâm. ”

“ Lão ca, bây giờ ba ta đã một nhà, chi bằng mở hết đống tài vật này ngay tại chỗ. Một là để việc chia chác minh bạch, đốt nóng quân tâm, đoàn kết trên dưới lại đối kháng Trấn Tam Giới. Sau là tỏ rõ cái thành ý của ta và Quách lão đệ. Lão đệ, ngươi thấy sao? ”

Đào Khiêm vừa nói, vừa lườm Quách Phong một cái.

Họ Quách thầm chửi tên này không có cốt khí, chỉ biết cong lưng uốn gối mà hút mủ liếm trĩ… Song giờ y là người dưới mái hiên, chẳng lẽ không cúi đầu?

“ Tất nhiên là không rồi. ”

Ba người lấy đao chặt vỡ ổ khoá, mở toang một rương hòm lớn. Từng thỏi từng thỏi vàng hiện lên đầy ăm ắp, ánh vàng sáng choang khiến đám hoa cả mắt, nước miếng thèm thuồng như chỉ chực chảy ra mỗi khi bọn chúng nghĩ về những thứ có thể mua được với số vàng này.

Đào Khiêm đột nhiên nói:

“ Chờ đã! Khô Mộc lão huynh, huynh có thấy cái rương này hơi nhẹ không? ”

“ Cũng đúng. ”

Khô Mộc lão quái trầm giọng. Giờ nghĩ lại mới thấy, cái rương nọ quả thực có phần quá nhẹ.

Lão vung tay gạt hết lớp vàng trên cùng xuống, thì thấy bên dưới lộ ra một tầng bạc trắng.

Chương 187: Hồi hai mươi (7)

“ Bạc? ”

Lão lại lật nghiêng cái rương, trút hết đống bạc ra thì thấy từ đáy rương lăn ra mấy cục vàng mã tô nhem nhuốc, trông như mới thỉnh ở chùa về vậy.

Đào Khiêm tóm lấy một khối vàng mã, bóp nát, quát:

“ Khốn nạn! Nó dám lừa mình! ”

Xung quanh, nhân mã ba phe cũng đã trút ra một đống vàng mã giấu dưới đáy rương. Tên nào tên nấy đều ra vẻ tức giận, cho là tiêu cục Đồng Sư ngấm ngầm rút ruột chuyến tiêu. Có kẻ học theo Đào Khiêm, lấy chân dẫm nát đống vàng mã.

“ Chờ đã… ”

Quách Phong đột nhiên hét lên.

Trong vàng mã có giấu một thứ bột trắng. Lúc Đào Khiêm và thủ hạ ba phe dẫm nát chúng, thứ bột này liền tung vào không khí, ai cũng hít phải.

“ Không phải độc. ”

Khô Mộc lão quái trầm giọng.

Lão cũng đã để ý đến thứ bột lạ nọ. Nhưng lão là hành gia dùng độc đắm chìm trong độc thuật đã nửa đời người, có còn thứ độc gì khiến lão không nhận ra ư?

Lại nói chuyện đám Tạng Cẩu.

Hai đứa nhóc bỏ ngựa mà chạy, sau đó hoành lại, hội họp với đám người tiêu cục Đồng Sư.

“ Hai vị, lần này phải cảm tạ rồi. ”

Chung tiêu đầu vừa thở dốc, vừa nói.

Hôm nay quả thực y và thuộc hạ đã dạo một vòng qua quỷ môn quan, mới nhặt được cái mạng về.

“ Mọi người đã để mất chuyến tiêu, sau này có dự tính gì không? ”

Hồ Phiêu Hương bèn hỏi.

Tiêu cục nếu không thể vận tiêu thành công, ắt phải bồi thường phí tổn. Vật áp tiêu càng quý báu, thì càng phải đền nhiều. 

Cô bé đoán Chung tiêu đầu chịu áp tiêu lên địa phận võ lâm tỉnh khác, chứng tỏ là chuyến tiêu này rất có giá trị, tiền công áp tiêu rất hậu hĩnh.

Mà tiền công càng cao, số tiền phải bồi thường cũng sẽ càng lớn.

Chung tiêu đầu nghe vậy bèn xua tay, nói:

“ Không giấu gì tiểu thư, người mua chỉ yêu cầu chúng tôi áp tải những rương hòm này lên Thái Nguyên, còn trong đó có chứa thứ gì chúng tôi cũng không biết. Y còn dặn, nếu bị cướp tiêu thì không cần bồi thường. ”

“ Không cần bồi thường? ”

Hồ Phiêu Hương và Tạng Cẩu nhìn nhau, cùng tỏ vẻ trầm ngâm.

Thật kì lạ…

Hồ Phiêu Hương đảo mắt, thầm nghĩ chuyến tiêu này thực sự có gì đó mờ ám. 

Mối làm ăn chỉ lời không lỗ…

Tạng Cẩu đột nhiên cao giọng:

“ Cao nhân nào theo dõi chúng ta, xin ra đây gặp mặt! ”

“ Anh hùng xuất thiếu niên, Cam mỗ bái phục. ”

Chỉ thấy ở cuối con đường xuất hiện một đội nhân mã độ gần trăm người, ai nấy đều ở tuổi tráng niên, lưng gấu eo hùm cả. Nhất là cước bộ lúc đi đường, mạnh mẽ có lực, trung khí mười phần.

Một trăm người này đều có võ công hơn xa Chung tiêu đầu!

Hồ Phiêu Hương chặc lưỡi, đôi mắt trong veo đảo quanh con đường một hồi, tìm cách thoát thân nếu chẳng may có biến.

Ánh mắt của Tạng Cẩu thì khoá chặt lấy gã đi đầu. Y là một thanh niên vào độ hai lăm hai sáu, eo mặc khố da hổ, tóc dắt một cái lông chim màu xanh. Nghe y tự xưng, thì biết y họ Cam.

Gã gõ vào vỏ đao đeo bên hông, chắp tay hành lễ với Tạng Cẩu, rồi thi nửa lễ với Chung tiêu đầu.

Tiêu đầu họ Chung nghĩ ngợi một lát, rồi thốt lên:“ Giọng nói này… cậu chính là quý nhân hôm ấy? ”

Tay họ Cam cười một cái, gật đầu:

“ Không sai, là tôi. ”

Thấy nhóm Chung tiêu đầu đang định lên tiếng chất vấn chuyện chuyến tiêu, thanh niên kia bèn chuyển sang nói chuyện khác: 

“ Sắc trời cũng không còn sớm, mời mọi người quá bộ sang tệ xá uống chén rượu nhạt, thuận tiện ở lại mấy ngày. Ba hôm nữa là đại thọ của lão gia nhà tôi. Tất lão gia vốn là người hào sảng thích giao thiệp với anh hùng các nơi, kết giao với hào kiệt các nẻo. Thành thử, miễn là bằng hữu trên giang hồ đều được mời đến chia vui. Hôm nay các vị đến Thái Nguyên vừa gặp ngày lành, cũng coi là có duyên, xin chư vị nể mặt Cam La này. ”

Chung tiêu đầu bèn hô lên:

“ Chẳng lẽ huynh đài là Cam La, thuộc hạ của Trấn Tam Giới Tất Thắng, minh chủ võ lâm tỉnh Sơn Tây? ”

“ Đã quá lời. Ngoại hiệu Trấn Tam Giới là do bằng hữu giang hồ nể mặt đặt cho, chứ lão gia nhà ta vẫn hay chê là khoa trương quá đáng. Còn vị này? ”

Nói đoạn nhìn sang hai người Tạng Cẩu.

“ Tiểu bối mới ra giang hồ, còn chưa có tên tuổi gì. Cam tiền bối chê cười. ”

Hai đứa nhóc chắp tay thi lễ như tiểu bối, đoạn nói ngắn. Cam La này là kẻ tâm tư cẩn mật, lúc này nhiều lời chỉ càng khiến chúng lộ sơ hở.

“ Hậu sinh khả uý. ”

Cam La cười, khen một tiếng. Thấy hai đứa không muốn nói nhiều về thân phận, nên y cũng rất biết ý không đề cập gì tới nữa. Thay vào đó là quay sang nói chuyện phiếm trên giang hồ với Chung tiêu đầu. Hai bên vừa đi về trang viên của Tất Thắng, vừa khách khách khí khí với nhau

Trên đường đi, Tạng Cẩu thì tỏ vẻ dè chừng chung quanh, còn Hồ Phiêu Hương cứ bận suy nghĩ chuyện gì đến xuất thần. Thành thử, thằng nhóc phải hắng giọng đánh động, cô bé mới không vấp phải bậc cửa mà ngã sấp ra đất.

Trang viên của Trấn Tam Giới được xây nổi trên sông Phần, một nhánh của sông Hoàng Hà. Từ xa nhìn lại đã thấy tường gạch lớp lớp như rừng, mái ngói san sát như núi, thực là nguy nga bề thế.

Cam La dẫn mọi người vào trang, qua không rõ bao nhiêu cái hành lang, tám lần cửa lớn, tám cái tiểu viện thì đến được một gian phòng rộng. Y nói:

“ Đây là phòng cho khách, mọi người cứ nghỉ ngơi cho lại sức, đến bữa sẽ có hạ nhân mang cơm canh đến. Cần đi đâu cứ thông báo một tiếng sẽ có người dẫn đi. Tuyệt đối đừng tự ý đi lung tung, sẽ bị lạc ngay. ”

Mọi người tỏ vẻ từ tạ, y mới lui.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương kéo nhau vào đại một gian nhà khách. Bên mé tả là một cái giường lớn, hãy còn đang buông mành. Bên phía hữu là bàn ăn, cửa sổ nhìn ra hoa viên bên ngoài. Gian chính giữa có để một bộ bàn, hai cái ghế và một cái lò hương, xem chừng là nơi uống trà. Ba gian nhà ngăn cách nhau bằng bình phong.

Tạng Cẩu bỏ hoá trang, bò lên ghế nhìn ra vườn, song lại lắc đầu:

“ Cái thứ hoa cỏ bé tí này sao bằng được quả đồi sau thôn. ”Hồ Phiêu Hương thì chắp tay đi loanh quanh giữa gian đại sảnh, vừa đi vừa nghĩ ngợi chuyện hồi nãy. Ánh mắt cô bé bất giác dừng lại trên đôi câu đối ngay chính giữa sảnh đường.

“ Cẩu! Ra đây xem này! ”

Thấy bạn gọi, thằng nhóc lục tục tụt xuống, chạy sang.

Trong sảnh dán một đôi câu đối.

“ Thuận Thiên Thuận Địa Bình An Đáo / Nghịch Nhân Nghịch Khách Ách Nạn Tiêu ”

( nghịch ở đây nghĩa là đón)

Tạng Cẩu thấp giọng ngâm khẽ, rồi ngẩng đầu dậy, quay sang nhìn bạn.

“ Tớ thấy được đấy chứ. Sống thuận ý trời đất thì tự nhiên sẽ bình an. Đón khách đón người về thì tai qua nạn khỏi. ”

Hồ Phiêu Hương thò hai ngón tay, gõ một cái vào trán thằng nhóc, nói:

“ Cứ thế này thì làm sao thành tao nhân mặc khách được? Nghe tớ giảng đây… ”

Cô bé hắng giọng một cái, nói:

“ Ở đây đối chưa chỉnh. Vế thứ nhất thuận thiên thuận địa và nghịch nhân nghịch khách là tương hỗ, song sang vế thứ hai thì bình an đáo và ách nạn tiêu lại tương phản. Đó là không chỉnh về ý. 

Còn đây, hai chữ Thuận, hai chữ Nghịch, Bình An và Ách Nạn rõ ràng dùng nội lực nhấn đầu bút xuống một chút, khiến nét bút in hằn vào trang sách. Người viết có tâm sự, mà để cảm xúc ảnh hưởng vào thư pháp chính là đại kị… Cặp đối này cũng vì thế mà lại kém đi một chút. ”

Giảng xong, cô bé lại cười:

“ Nhưng so với Cẩu thì hơn mười vạn tám ngàn dặm, có dùng long mã thì cũng phải hết mười bốn năm mới đuổi kịp. ”

“ Hừ, chỉ là mấy con chữ thôi mà, có cần tâng bốc đến thế không? ”

Tạng Cẩu phụng phịu, rồi lại len lén nhìn về phía cô bạn, hỏi:

“ Hương thích tao nhân mặc khách à? ”

“ Ai biết!? ”

Cô bé lè lưỡi trêu bạn.

Hai đứa nhóc dùng xong bữa cơm thì trời cũng sụp tối. Tiếng côn trùng kêu rả rích, rả rích ngoài bãi cỏ báo hiệu xuân đã về đến ngưỡng cửa.

Hồ Phiêu Hương bèn đứng phắt dậy, kéo áo bạn:

“ Này, ra ngoài chơi đi. ”

“ Không sợ lạc à? ”

Tạng Cẩu hỏi ngắn.

“ Không sao. Yên chí. ”

Hồ Phiêu Hương tủm tỉm cười.

Nghe cô nhóc nói vậy, Tạng Cẩu bèn đứng phắt dậy luôn. Trăng đầu xuân lên cao, trong veo như tiếng hát nàng ả đào, mà lại êm ả tựa lời ca của bậc liền chị.

Hai đứa dùng khinh công lướt qua mấy khoảnh sân, dăm lần cổng. Hồ Phiêu Hương càng đi càng nhanh, như thể cô bé lớn lên trong gia trang này vậy. Tạng Cẩu tuy không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, nhưng tin bạn, thành thử cũng cứ thế mà đưa chân. Nó lại phát hiện mỗi một tiểu viện trong gia trang đều được xây theo hình bát giác, mỗi hướng đều có một hành lang riêng dẫn vào. Bên trong mỗi khoảng tường gạch đều có vườn nhỏ, phòng bếp, kho củi, viện phủ riêng. 

“ Làm thế này, nếu bị tấn công thì có thể lập tức cắt đứt lối vào của từng toà viện phủ một để ngăn thế địch, co vào trong cố thủ. ”

Đi thêm một chốc nữa thì đến trung tâm của gia trang. Tường ở đây cao gấp hai những nơi khác, cũng dày hơn mấy phần. Phía sau lớp tường vững chãi thấp thoáng bóng một toà lầu năm tầng.

“ Chính là chỗ này. Tớ đoán đây là nơi họ bàn chuyện mờ ám với nhau! ”

Hồ Phiêu Hương cười, ngoắc tay bảo Tạng Cẩu chuẩn bị khinh công lên đầu tường với mình.

Chương 188: Hồi hai mươi (8)

“ Này! Không hay lắm đâu. Người ta đã có ý tốt cho mình ở lại… ”

Tạng Cẩu đang định khuyên bạn cùng về, nghĩ rằng cô bé chỉ nhất thời vì tính hiếu kỳ nên mới hành xử lỗ mảng như thế.

Hồ Phiêu Hương bĩu môi một cái, nói:

“ Ý tốt? Không dám đâu. Người ta muốn ăn tươi nuốt sống Cẩu thì có. Cái đồ lấy lòng quân tử đi đo dạ tiểu nhân. ” 

Nói rồi giơ hai bàn tay như hình hổ trảo, toan vồ Tạng Cẩu.

Thấy thằng nhỏ nghiêng người né qua, xem chừng chẳng hề lay chuyển, cô bé mới thở dài, nói bằng giọng nghiêm túc.

“ Cẩu cứ lên đầu tường tớ sẽ nói cho. ”

Tạng Cẩu lần lữa một thoáng, nhưng sau cùng thấy ánh mắt Phiêu Hương thành khẩn, nó bèn gật đầu tin tưởng bạn.

Hai đứa nhóc phi thân lên đầu tường, đoạn nằm rạp ngay xuống. Khinh công của Quận Gió có thể xưng là độc bộ thiên hạ. Mà bộ khinh công kì quái của Hồ Phiêu Hương so với nó còn một chín một mười. Hai đứa nhóc nhẹ nhàng lướt dọc theo bờ tường, rồi nằm sát trên mái ngói êm ru, khẽ hơn cả lá rơi nghiêng.

Lúc này, Hồ Phiêu Hương mới lí nhí lên tiếng:

“ Chuyến tiêu của Chung tiêu đầu rõ ràng rất bất thường. Vì cớ gì tên Cam La kia lại bỏ số tiền lớn thuê người vận tiêu, thế mà lúc thấy mất hàng y lại không tỏ vẻ trách cứ, đã thế còn mời Chung tiêu đầu đến đây. Mua bán chứ có phải bố thí đâu? ”

“ Ý Hương là Cam La biết trước tiêu sẽ bị cướp? ”

“ Không chỉ biết trước! Ngay từ đầu y đã muốn chuyến tiêu đó bị cướp! ”

Hồ Phiêu Hương thấp giọng, nhưng ngữ khí quả quyết.

Tạng Cẩu lại hỏi:

“ Nhưng vì lí do gì? ”

“ Tớ suy nghĩ mãi mà không hiểu. Nhưng có một suy đoán thế này: trong số rương hòm đi cùng mình chắc chắn có dấu độc dược hay là mê dược gì đó. Cam La. Không! Nói chính xác là ông chủ của hắn muốn quét sạch bốn đại đương gia. ”

Hồ Phiêu Hương nói khẽ.

Tạng Cẩu nói:

“ Nhưng tớ nghe Chung tiêu đầu nói vị Trấn Tam Giới gì đó là minh chủ võ lâm một tỉnh. Dùng thuốc độc đâu phải cách làm của người chính đạo? ”

“ Chính đạo? Thế Cẩu biết điều gì lão già kia không tính được không? ”

“ Chẳng lẽ là… ”

“ Đúng vậy! ” – Ngừng một chút, Hồ Phiêu Hương lại tiếp, mắt long lanh sáng: “ Thứ ông ta không đoán được là sự xuất hiện của hai đứa mình. Nói cho chính xác, là sự có mặt của Cẩu – người có thể chính diện đả bại một trong tứ đại đương gia – trong tiêu đội. ”

“ Tức là… Trấn Tam Giới kia… trả tiền cho đám người họ Chung đi chết? ”

Tạng Cẩu lắp bắp, thanh âm nó run lên khe khẽ. Không phải vì sợ, có một phần nhỏ là kinh ngạc, song đa phần là phẫn nộ.

“ Ồ, bớt ngố hơn rồi đấy. ”

Hồ Phiêu Hương mỉm cười, đoạn lại nói:

“ Cái tớ thắc mắc là lão ta bày ra nhiều trò như thế, ắt muốn quét sạch tứ đại đương gia. Nhưng họ mở rương lúc nào, trúng thuốc ra sao, thì làm sao mà tính được. Trừ phi… ”

“ Có tay trong tiếp ứng? ”

“ Không sai. ”

Hai đứa kẻ tung người hứng một lúc, thì trong lầu có tiếng chân người và tiếng chuyện trò vọng ra. Tuy nhiên đêm nay trời nổi gió, vườn hoa còn rộng gấp mấy lần chỗ chúng đang ở, hai người trong lầu thì nói chuyện rất nhỏ. Thành thử Tạng Cẩu dù có thuật luyện tai của bốn người Địa Khuyết Thiên Tàn cũng chỉ nghe được loáng thoáng chữ được chữ mất. Tuy nhiên, nó vẫn thuật lại hết cho Hồ Phiêu Hương nghe không sót một tiếng nào.

“ Nhà ngươi… làm rất tốt… ”

“ Tất lão… khen… hắc đạo… quy… ”
Hồ Phiêu Hương kéo áo Tạng Cẩu, nói khẽ:

“ Nghe đủ rồi, chuồn thôi. ”

“ Được. ”

Đoạn, hai đứa nhóc tụt xuống khỏi bờ tường không một tiếng động.

Trong tiểu viện, Tạng Cẩu mới hỏi:

“ Này, sao Hương rành đường đi lối lại ở đây thế? ”

Hồ Phiêu Hương bèn đáp:

“ Có gì đâu. Trang viên này được xây dựa theo hình bát quái. Thân pháp của tớ cũng sử dụng đạo lí ấy, nên huyền cơ của trang viên tớ nhìn một cái là ra. ”

Nói rồi, cô bé lại chắp tay sau lưng, đi đến trước hai câu đối.

“ Này Tạng Cẩu, tớ lại đột nhiên nghĩ, là hai câu đối này không phải là không đối chỉnh đâu… ”

“ Ý cậu là sao? ”

Thằng nhóc đưa tay gãi gáy, hỏi bằng giọng thật thà.

Mấy chuyện tâm kế mưu mô, suy luận lắt léo này quả thực nó kém Phiêu Hương rất xa.

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Cậu nhìn thử mấy chữ kia xem. Những chữ viết đậm ấy. ”

“ Chúng sao? Chẳng phải Hương nói ấy là do người viết để cảm xúc ảnh hưởng đến thư pháp, khiến đôi câu đối này tệ thêm một bực hay sao? ”

“ Đúng là tớ có nói thế. Nhưng Cẩu cứ thử đọc mỗi mấy chữ này xem… ”

Cô bé hất tóc ra sau, nói.

“ Thuận Bình An, Nghịch Ách Nạn. ”

Tạng Cẩu lẩm nhẩm đọc, mơ hồ nhận ra thứ gì đó.Hồ Phiêu Hương gật đầu, khẳng định suy nghĩ trong lòng thằng nhóc.

“ Đúng. Thuận ta thì được yên, chống ta thì sẽ gặp tai ương. Cậu lại nhìn độ nhấn của đầu bút mà xem. Người viết nhìn như viết hỏng, kì thực là khoe nội lực và khả năng khống kình. Nói trắng ra là giơ nắm đấm vào mặt khách. 

Đôi câu đối tưởng như dùng để đối đãi khách nhân, lại mang ý đe doạ. Thực là tiếu ý tàng đao. ” 

“ Trấn Tam Giới này quả thực là một nguỵ quân tử. ”

Tạng Cẩu vỗ bàn, mắng.

“ Bình tĩnh đã, tạm thời mình đang ở trong đất của kẻ thù, nên cứ án binh bất động cái đã. Xem chúng muốn làm gì rồi tính tiếp. ”

Hồ Phiêu Hương vội ngăn thằng nhóc lại.

Tạng Cẩu đương nhiên không lỗ mãng đến mức thực sự tìm Trấn Tam Giới để mà tính sổ. Nó hít sâu một hơi cho bình tĩnh, rồi khen:

“ Hương thông minh ghê nhỉ, thế mà cũng đoán ra được. ”

“ Xì, tớ còn đoán ra được Trấn Tam Giới đã mua chuộc được một trong bốn đương gia cơ. Xem nào, nếu tớ đoán không sai thì tên có khả năng này nhất phải là gã còm nhom. ”

Hồ Phiêu Hương nhớ lại bộ dạng của ba đương gia còn sống. Quách Phong làm người cẩn thận, song thiếu quyết đoán. Khô Mộc lão quái thực chất chỉ được cái già và ác, tâm kế không tính là sâu. Thành thử, chỉ có Đào Khiêm là phù hợp!

Cô bé nhấp một ngụm trà, rồi lại tiếp:

“ Nếu là tớ thì sau khi dùng kịch độc tóm gọn nhân mã ba phe, sẽ xử luôn hai đương gia chống đối còn sống. Sau đó để Đào Khiêm diễn một màn cứu người trong hoạn nạn, khiến quần hào ba phe hắc đạo cảm kích. Từ ấy Đào Khiêm thống nhất hắc đạo, còn Trấn Tam Giới thì ung dung ngồi sau màn làm vua không ngai của võ lâm Sơn Tây. Ngoài mặt thì đối địch, nhưng trong tối âm thầm hợp tác. 

Hừm, có một đám thuộc hạ là cường đạo cũng được đấy chứ. Lúc cần làm việc gì nhơ bẩn chỉ cần để chúng ra mặt, mình ung dung ngồi trên sập chờ tin, vẫn giữ được tiếng quân tử hiệp cốt đan tâm. ”

Tạng Cẩu xua tay:

“ Thôi đừng nói nữa, tớ sợ Hương rồi. ”

Hồ Phiêu Hương nhăn mũi:

“ Này, tớ bảo đấy rất có thể sẽ là những gì Trấn Tam Giới làm, chứ có bảo tớ sẽ làm thế đâu. Muốn làm người tốt, thì trước tiên phải biết đám người xấu sẽ hại mình thế nào mà tránh trước đã. Hiểu chưa? ”

Tạng Cẩu nhăn mặt, lè lưỡi:

“ Cũng may mà có Hương, nếu không tớ đã nhờ Trấn Tam Giới này giúp đưa mật thư đến Nhạn Môn quan rồi. ”

Hồ Phiêu Hương vỗ vai thằng nhóc, cười hì hì:

“ Thế thì sau này hành tẩu là phải đi theo tớ, nghe lời tớ biết chưa. Mà này. Hôm nay tớ giỏi thế, không được thưởng gì à? ”

Tạng Cẩu nhăn mặt:

“ Tớ nghèo rớt mồng tơi, chiều thế nào được cô công chúa nhà cậu? ”

“ Ai bảo không? Hôm nay Cẩu phải giúp tớ chải tóc. ”

Thế là chỉ một chốc sau, Tạng Cẩu đã loay hoa loay hoay với mái tóc đen óng chảy qua từng kẽ tay. Nó cẩn thận đưa từng nhát từng nhát lược. Hương thơm theo từng cái chải, chảy theo xuối tóc, đọng lên từng răng lược.

[ Không đến nỗi tệ như mình nghĩ. ]

Tạng Cẩu nghĩ thầm.

Hồ Phiêu Hương thì lại nghĩ: 

[ Tay Cẩu ấm quá… thích thật… sau này phải bắt nó chải tóc cho mình nhiều hơn. Đến khi lớn rồi cũng phải chải. ]

Chương 189: Hồi hai mươi (9)

Quay lại Lam Sơn…

Sau lần hội ngộ với ông thầy xem tướng cổ quái, Lê Hổ an ổn ở lại Lam Sơn, sống những tháng ngày bình đạm mà không bình đạm.

Mộc Thạnh cho người đến hỏi tội, rằng tại sao lần trước đánh quân Hậu Trần chúng huy động tráng đinh các làng các thôn mà Lam Sơn lại cứ lần lữa không chịu giao người. Song bà Thương đã lựa lời giải thích với tay sứ giả, lại đút lót tiền của, thành thử chuyện to hoá nhỏ chuyện nhỏ thành không.

Hôm trước Lê Hổ ngồi trong buồng, nghe u dạy đến tận khuya. Thì ra Đinh Lễ vừa về là thuật lại hết trận Bô Cô hãn cho bà Thương nghe. Lúc nắm rõ mọi chuyện, bà bèn gọi Lê Hổ vào.

“ Con có biết tại sao lần ấy Mộc Thạnh lại cho quân đánh vào mặt chết của núi Thuý không? ”

“ Do con và Đinh Lễ đánh chết được dọ thám của chúng. ”

Lê Hổ nói.

Kì thực trước khi Lưu Tuấn cầm đại binh đến đánh, Lê Hổ và thủ hạ có bắt được mấy tên dọ thám liền.

Bà Thương lại hỏi:

“ Cái đó con làm đúng. Thế con có biết tại sao kế điệu hổ li sơn của Mộc Thạnh lại thành không? ”

“ Do con. ”

Lê Hổ cắn rang, cúi đầu thấp xuống.

Cậu cũng từng suy nghĩ lại chuyện hôm đó. Nếu không phải do có cậu chàng trấn giữ mặt đông núi Thúy,. Đinh Lễ lại đến cầu tình, không chắc gì Đặng Tất chịu phát binh để gian kế của Mộc Thạnh được thành.

“ Không phải. ”

“ U đừng an ủi con, con… ”

Lê Hổ thở dài, muốn gạt chuyện này đi, thì bà Thương đã nghiêm giọng trừng mắt lên.

“ Nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói. ”

Cậu chàng không khỏi ra chiều khó hiểu. 

Mọi chuyện chẳng phải đã rõ mười mười rồi ư?

Trừ phi, còn có ẩn tình khác…

Bà Thương thấy thằng con u u mê mê, mờ mịt không hiểu gì chỉ đành thở dài một hơi, rồi nhắc khéo:

“ Hôm trước Giản Định vừa chiêu cáo thiên hạ, người có công lớn nhất trong trận Bô Cô là Trần Triệu Cơ. Y dùng khổ nhục kế trá hàng, nằm gai nếm mật chỉ chờ đến hôm ấy. Quân cơ của quân Minh, sách lược của Mộc Thạnh kì thực Đặng Tất đều đã biết từ trước. ”

Lê Hổ sững người.

Cậu nghe phong thanh trong quân rằng hôm ấy Mộc Thạnh dùng kế điệu hổ li sơn, đánh thẳng lên núi Thúy. Nào ngờ Đặng Tất tương kế tựu kế, mai phục sẵn hỏa trận và hỏa pháo oanh tạc đỉnh núi, chuyển bại thành thắng. Bây giờ nhớ lại, nếu Đặng Tất không biết trước sách lược của Mộc Thạnh, há lại đi bày nhiều trò rườm rà đến thế?

Mà nếu những gì Giản Định chiêu cáo thiên hạ là thật, thì chẳng phải những người đã ngã xuống ở đằng tây núi Thúy hôm ấy đã hi sinh một cách vô nghĩa hay sao?

“ Hổ, u biết tính mày lương thiện, không muốn ai phải ngã xuống vô ích. Ấy là chuyện tốt. Thế nhưng chiến trường hung hiểm ai nói trước được chữ ngờ? Thiết nghĩ Đặng quốc công cũng đã hết lòng hết dạ rồi, chỉ do không biết trước được Mộc Thạnh xuất quân lúc nào, nên mới chậm một bước như thế, khiến quân tướng phải hi sinh oan uổng… ”

Lê Hổ nghe u giải thích, nhất thời hiểu ra rất nhiều chuyện. Một chút bất mãn với cách hành xử của Đặng Tất cũng tiêu tan quá nửa.

“ Hổ, con không muốn thí mạng người, nhưng cũng đừng cấm người khác hi sinh vì Đại Việt. Các cụ dạy chết vinh còn hơn sống nhục, đói cho sạch rách cho thơm không phải để chơi. Chính cái tính cứng cỏi, có tan thây nát xác cũng không chịu uốn gối cong lưng làm nô làm đãi cho người mới có dân tộc ta hôm nay. ”

Hai người còn nói chuyện một lúc lâu. Đạo làm người, làm tướng, tề gia trị quốc ra sao bà Thương đều truyền dạy hết cho con. Bà nói đến đâu, những chỗ trong kinh sử Lê Hổ vốn thấy bế tắc, nay đều dung hội quán thông. Hai người đàm luận đến quên cả thời gian, lúc ngẩng đầu lên thì trời đã tối mịt. Bà Thương thấy vậy mới ngưng, cho người dưới dọn cơm canh lên…

Lần đầu tiên sau nhiều năm bất hòa, mẹ con hai người mới có thể nói chuyện với nhau lâu đến vậy. Lê Hổ phát hiện, giờ đây bà Thương dường như đã an tâm hơn về cậu chàng, ngoài ra cũng nhẫn nại hơn trong việc dạy dỗ. Nếu là ngày trước, nói một hai lần mà cậu vẫn không chịu hiểu, bà sẽ nổi giận đùng đùng. Thì hiện giờ bà Thương đã bình tĩnh hơn, kiên nhẫn giải thích cặn kẽ thiệt hơn được mất cho cậu chàng.Mặc dù hai người chỉ bàn chuyện công với nhau, nhưng Lê Hổ vẫn có thể cảm nhận được khổ tâm của mẹ. Có nóng có giận cũng chỉ vì mong cậu nên người, có thể kế thừa cơ nghiệp của ông cha.

Sáng hôm sau…

Lê Hổ vừa mới rửa mặt vươn vai, đang định tìm mấy người Ngũ Thư, Lê Sát, Đinh Lễ luyện công một chặp thì từ xa đã có hai người hớt hơ hớt hải chạy đến. Thì ra là Phạm Ngọc Trần và Trịnh Thị Ngọc Lữ.Lê Hổ không khỏi thấy làm lạ. Biểu cảm của hai người trông cứ như thế đang trốn tránh ai vậy. Nhưng Thanh Hóa đến nay nhờ công quán xuyến của bà Thương vẫn thái bình, khác nào thế ngoại đào nguyên giữa thời binh hoang mã loạn?

Cậu chàng bèn ngăn hai người, hỏi:

“ Có chuyện gì mà chạy như ma đuổi thế? ”

Trịnh Ngọc Lữ thấy cậu chàng, hơi gật đầu chào, rồi tiếp:

“ Bẩm cậu lớn, có người tìm đến tính sổ. Hiện giờ Đinh Lễ tướng quân, Lê Sát tướng quân, Lê Lễ giáo đầu đều ra nghênh địch rồi. Ngọc Trần là thân con gái liễu yếu đào thơ, lại sợ chuyện cung kiếm, thành ra mới bảo em dẫn đến một chỗ nào kín kín cho qua cơn sóng gió. ”

Lê Hổ liếc Phạm Ngọc Trần một cái, thầm nghĩ:

[ Quá nửa là đến tìm cô nàng này rồi. ]

Cậu chàng lại hỏi Ngọc Lữ:

“ Kẻ đến là ai? Có đặc điểm gì không? ”

“ Có hai người một trung niên và một thanh niên. Lớn thì chắc cũng bằng tuổi với bà lớn, còn nhỏ thì cùng lứa với cậu. Nghe khẩu âm thì kẻ lớn là người miền ngược, còn người nhỏ thì có vẻ là người vùng xuôi mình. ”

Lê Hổ ngưng lại nghĩ nhanh một lát, rồi nói:

“ Trước tiên em đi cáo chuyện với u một tiếng để bà chủ trì đại cục, ta sẽ ra đó quan sát tình hình trước. Còn Ngọc Trần, tạm thời cô cứ náu ở chỗ ta. ”

Nói rồi dùng khinh công chạy vụt ra đầu làng, thấy quả nhiên có hai người đàn ông lạ mặt đứng chỗ cổng làng bằng đá. Gã thanh niên trẻ mặc trang phục của người Đại Việt, đang qua chiêu với Lê Lễ. Trung niên thì đang ngồi trên mình một con hổ lớn phủ phục ngay cạnh bụi tre, gương mặt phong trần vương một nét cười ngạo nghễ. Trên cần cổ cứng cáp của lão đeo một chuỗi dây dài, lủng lẳng treo cơ man không biết bao nhiêu là nanh hổ vuốt hổ.

Cậu chàng lại chuyển sự chú ý sang chỗ Lê Lễ đang giao chiến với thanh niên kì lạ. Chỉ thấy hai bên đang đánh tới chỗ ác liệt, cơ hồ sắp chuyển thành đấu sinh tử đến nơi. Lê Lễ múa kiếm càng lúc càng nhanh, bao nhiêu chiêu số lợi hại chuyên dùng để khắc địch chế thắng đã dùng ra gần hết. Người thanh niên nọ vẫn thủ vững như núi, liên tiếp tung chưởng đánh trúng vào mặt kiếm, đẩy lệch hết chiêu số của Lê Lễ.

Lúc này, Lê Sát và Đinh Lễ cũng bị tiếng giao đấu hấp dẫn đến.Thấy có người đang đánh nhau với Lê Lễ, cả hai bèn thấy ngứa ngáy. Ánh mắt của Đinh Lễ và Lê Sát đồng thời giao nhau ở gã trung niên đeo dây chuyền răng hổ, song không ai lỗ mãng ra tay cả. Người trung niên nọ lười biếng liếc xéo cả hai một cái, môi nhếch lên cười khẩy…

Lê Lễ đánh theo hai mươi chiêu thì dồn được thanh niên thần bí vào thế khó. Chỉ thấy kiếm quang chém ra loang loáng cả một góc, vây kín người thanh niên kia vào thiên la địa võng cơ hồ không có lối thoát.

Trung niên thấy thế, nhấn tay vào đầu con hổ đứng thẳng dậy: 

“ Xem ra được lão ăn mày kia dạy cho mấy chiêu. Cũng được… ”

Y chắp tay sau lưng, nói bằng chất giọng thản nhiên như không. Lê Lễ thấy gã trung niên nhắc đến sư phụ mình mà thần sắc vẫn trấn định cơ hồ không chút e dè, bèn nhảy lui lại một bước:

“ Nhà ngươi quen gia sư? ”

Nào ngờ, trung niên nọ chỉ cười khẩy một cái, không thèm đáp. Nói đoạn nhìn về phía cậu thanh niên, nói:

“ Đối thủ đã là đồ đệ của cố nhân, ta cũng không làm khó con nữa. Cứ đánh thoải mái đi. ”

Thanh niên nọ như chỉ chờ sư phụ nói vậy, mặt hớn hở như mở cờ trong bụng, cười khì:

“ Thế mà sư phụ không nói sớm. ”

Đoạn, gã nhìn về phía Lê Lễ, nhếch mép lên:

“ Này, giờ ta sẽ đánh hết sức đây, đừng để mất dấu đấy nhé! ”

“ Ngươi… ”

Thấy mình bị trung niên lờ hẳn, còn gã thanh niên lại tỏ ra như thể vẫn nhượng bộ không thèm đánh thật thì Lê Lễ tức lắm. Gã đường đường là tướng quân, trước đây trong giang hồ còn được gọi là Huyết Kiếm Thiên Công kia mà. Nói đoạn, y búng ngón tay lên thanh kiếm đánh tách một cái, nói:

“ Giải quyết nhà ngươi xong, ta sẽ hỏi sư phụ ngươi cho ra nhẽ. ”

“ Ngươi không đủ sức đâu. Nếu sư phụ ra tay thì một chiêu ngươi cũng chẳng tiếp được. ”

Thanh niên nọ nhún vai, nhẹ giọng.

“ Cái gì? ”

Lê Lễ tức mình, vận khí bắn vọt về phía đối thủ, kiếm vẽ nên một hình vòng cung mê hoặc.

Bóng Trăng Tây Hồ!

Nào ngờ, thanh niên nọ đột nhiên gầm lên một tiếng, cả người toát lên một thứ dã tính như thú hoang. Thoắt một cái từ gã trai nhăn nhăn nhở nhở, y bỗng hóa thành một con mãnh hổ chuẩn bị săn mồi.

Vụt.

Biến mất…

Trước khi Lê Lễ kịp phản ứng lại, thì sau đầu đã thấy có kình phong đánh úp lại.

Bốp!

Cổ tay của thanh niên trúng phải một đòn trước khi kịp giáng một đòn quyết định vào hậu tâm Lê Lễ. Gã rên lên một tiếng vì đau, đoạn nhảy lộn người lại, chân đạp mấy cái xuống đất.

Một quả cau bằng đồng lăn xuống chân Lê Lễ.

Chương 190: Hồi hai mươi (10)

“ Cậu lớn. Xem chừng đối thủ lần này không dễ ăn đâu. ”

Sau khi Lê Thận xuất thủ, thì Phạm Ngũ Thư cũng tiến lên một bước, thấp giọng rỉ tai với Lê Hổ.

“ Năm đánh một? ”

Gã thanh niên nọ ôm cổ tay đỏ tấy, cắn răng thật chặt.

“ Được rồi, lui xuống. ”

Trung niên lên tiếng.

Thanh âm cứng rắn như sắt thép, khô khốc như đá xanh, cơ hồ không cho phép có tiếng phản đối.

Sư phụ đã lên tiếng, thành ra gã cũng đành phải ấm ức lui ra chỗ con hổ.

“ Lão sư ăn mày không nhận đệ tử, có lẽ do không biết dạy. Bản lĩnh chẳng ra sao, tâm tính càng tệ hơn. ”

Trung niên nọ hất cằm, tay vẫn chắp sau lưng.

“ Ngươi… Xem ngươi tiếp nổi một thương của ta hay không mà mạnh miệng! ”

Thấy trung niên năm lần bảy lượt công khai coi thường bên mình, nóng tính như Lê Sát tất nhiên không thể nhịn nổi. Y xốc thương lên, quát to!

“ Một thương? Còn chẳng cần dùng đến tay. ”

Trung niên vẫn chắp tay sau lưng, mặc kệ mũi thương dí sát vào chân mày càng lúc càng gần. Năm người quan chiến cơ hồ cùng thả chậm hô hấp, chờ xem rốt cuộc trung niên có chân tài thực học, hay chỉ là kẻ thùng rỗng kêu to đang phô trương thanh thế.

Câu trả lời đến trong tích tắc, thậm chí còn không cần đến nửa cái chớp mắt.

Rầm! 

Không có cảnh bay vọt ra sau như cánh diều đứt dây, cũng chẳng có cảnh xương gãy máu chảy. Chỉ thấy lưng áo Lê Sát đột nhiên nổ bung ra một lỗ thủng tròn to bằng đầu người, còn hai chân y thì nhanh chóng mềm oặt như cọng bún. Phịch một cái, Lể Sát đổ gục, còn thương thì đang bị gã trung niên lấy hai hàm răng ngậm chặt lấy phần cán.

“ Chuyện gì vừa xảy ra? ”

Năm người quan chiến trừ Đinh Lễ không ai hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra. Mọi thứ diễn ra quá nhanh.

Đinh Lễ nhìn thấu được một chút huyền cơ, không khỏi thấy rùng mình sởn gáy.

Ngay lúc mũi thương còn cách chóp mũi trung niên nọ một tấc, thì y đã nhanh chóng nghiêng người qua một bên. Một mặt lấy răng cắn chặt lấy cán thương, mặt khác đầu gối thuận thế táng một cú trời giáng ngay bụng khiến Lê Sát bất tỉnh tại chỗ.

Nhưng đáng sợ nhất là kình lực của trung niên. 

Một đòn chứa đầy kình lực đã đành, tốc độ phát kình và khả năng khống kình của lão phải nói là xuất thần nhập hóa, mới có thể khiến đòn thế đánh phía trước nhưng kình phong lại xé toạc lưng áo của Lê Sát. 

Gã trung niên xử lí Lê Sát trong một chiêu, vỗ hai tay vào khố mấy cái, nói:

“ Lên một lượt đi. ”

Ngữ khí của trung niên đầy vẻ thách thức, ngạo nghễ, ánh mắt kiệt ngạo hướng lên tầng mây chẳng thèm để mấy người phe Lam Sơn vào mắt.

“ Lê Sát sao rồi? ”

“ Còn sống, tuy nhiên chắc phải một lúc mới đứng lên được. ”

Ngũ Thư và Lê Thận trao đổi với nhau trong thoáng chốc. Nói đoạn, Phạm ngũ Thư bước lên một bước, xuống bên mé phải. Y dựng kiếm cung tay, ra chiều muốn thọ giáo.

“ Tiền bối, nếu ngài đã quen biết Khiếu Hóa tăng, thì là bậc trưởng bối. Khiếu Hóa tăng từng có ân tái tạo với chúng tôi, đến giờ vẫn canh cánh chuyện trả ơn đền nghĩa mà không được. Nếu tiền bối đã biết tung tích của người, sau khi chỉ giáo cao chiêu, hi vọng có thể nói ra. Xin đội ơn này. ”

Trung niên nọ lấy ngón út, móc lỗ mũi, mặt nhăn nhúm:

“ Không biết. Lần cuối cùng ta gặp lão ta đã là hai mươi năm trước rồi… Người miền xuôi các ngươi lúc nào cũng lòng và lòng vòng, ăn nói khách sáo ngứa cả tai, chẳng giống người Mèo bọn ta tí nào. Cũng may khi đó gặp được hai lão già, nếu không cũng uổng một chuyến xuống núi. ”

Phạm Ngũ Thư nghe lão nói, từng câu từng chữ như sấm nổ bên tai.

Hai mươi năm trước chính là thời điểm diễn ra Hội Chí Tôn. 

Hai mươi năm, trong võ lâm đất nam truyền lưu một truyền kỳ. Truyền kỳ về Hổ Vương người Mèo chỉ dựa vào một đôi nắm đấm, xông pha giữa chốn giang hồ, đánh khắp một dải từ Kinh Bắc đến tận đèo Ngang không ai cản nổi… Sau cùng tạo nên một giai thoại chọc trời khuấy nước, động phách kinh tâm trên chốn giang hồ. Trong bảy vị tông sư, cũng chỉ mình ông không phải người miền xuôi.

“ Tiền bối phải chăng là… Hổ Vương Đề Lãm? ”

“ Đúng hay sai, can hệ gì? ”

Lời vừa dứt, quyền phong đã phóng tới ngay mặt. Phạm Ngũ Thư hốt hoảng không kịp kêu một tiếng, vội xoay kiếm sử ra một chiêu trong Đảo Nam Nghịch Bắc ý đồ xoay chuyển phương vị của quyền kình. Nhưng Hổ Vương đâu phải cao thủ bình thường? Chỉ thấy ông ta vặn nắm đấm, xoay chuyển đầu quyền, tống thẳng một đấm vào sống kiếm của Phạm Ngũ Thư.

Chỉ thấy toàn thân thanh kiếm vang lên năm sáu lần, đoạn toác một cái, lưng bàn tay Ngũ Thư đã rách ra một đường, tay áo nổ tung thành một đàn ngài trắng rơi lả tả xuống nền đất.

Tự mình thể nghiệm một quyền của Hổ Vương cũng khiến Phạm Ngũ Thư nhìn ra được một chút huyền cơ:[ Kình lực của ông ta bùng phát cơ hồ chỉ trong tích tắc, cơ thịt muốn rung động để giảm bớt dư kình cũng không kịp. Quả không hổ là một trong bảy tông sư. ]

Kình lực, nội công chẳng qua cũng là một dạng lực.

Lực là động. Song cơ thịt da mỡ của con người cũng không nằm yên một chỗ. Kình lực truyền vào, thông thường chỉ khiến chúng chuyển động theo, chứ không tạo thành sát thương mang tính hủy diệt. Cũng như cây sậy đổ rạp theo gió, gió có mạnh cũng không bẻ được.

Kình lực của Hổ Vương không những mạnh, còn nhanh. Thành thử cây sậy chưa kịp ngả xuống đã bị vặn gãy.

Đạo lí ấy nói ra thì đơn giản, nhưng để làm được thì không phải chuyện dễ. Mà làm được đến mức của Hổ Vương, kì thực khả năng khống chế kình lực đã đạt tới đăng phong tháo cực lô hỏa thuần thanh.

Phạm Ngũ Thư nghiến chặt răng, kình lực của Hổ Vương tuy là đến nhanh, đi cũng nhanh. Thế nhưng đến hiện tại bàn tay cầm kiếm của y vẫn bủn rủn, buông thõng vô lực. Xem chừng khó mà có thể tái chiến ngay lập tức.

Lê Lễ, Lê Thận thấy vậy, đồng thời hô vang:

“ Đắc tội! ”

Đoạn cũng phân làm hai đường tả hữu, giáp công Hổ Vương từ hai mặt.

Hổ Vương nhếch mép, đoạn tung mình nhảy lên, cẳng chân xé gió vang lên từng tiếng trầm đục chẳng khác nào côn sắt múa tít mù. Quả cau đồng của Lê Thận bay tới nơi, trúng một đá, cơ hồ biến mất không còn tung tích….

Rầm!

Quả cau xé ngang qua má Lê Thận, nện sâu vào nền đất lõm thành một cái hố rộng. Thì ra Lê Thận phóng ám khí trầu cau vào Hổ Vương, thế nhưng đã bị ông nhắm chuẩn tung cước quét trúng quả cau đồng. Cau đồng lướt qua đánh rụng lá trầu sắt, xẹt qua mặt chủ, đánh toác cả mặt đất chỉ trong tích tắc. Kình lực của Hổ Vương quá nhanh, thành thử mọi người mới tưởng ông khiến ám khí của Lê Thận biến mất.

Lê Lễ nhè lúc Hổ Vương đang lơ lửng giữa bán không, dưới chân không có điểm tựa, sau lưng không có chỗ dựa mà phát lực. Chính là vị trí tối kị trong võ học. Lê Lễ đề kiếm, đinh ninh chí ít cũng xin được một nhát vào Hổ Vương.

Nào biết chạy chưa vào tầm kiếm vung thì Hổ Vương đã hít sâu một hơi, xử chiêu thiên cân trụy khiến cả người rơi xuống đất đánh rầm một cái hệt như một viên đạn pháo. Mặt đất dưới chân Lê Lễ thoáng rung lên dưới sức nặng của Hổ Vương. Y không kịp đề phòng, cước bộ thoáng rối một khắc.

Song ngay cả khi chỉ mất đà trong một khắc ngắn ngủi mà thôi, Lê Lễ đã biết là hỏng bét!

Vì y đang phải đối đầu với Hổ Vương Đề Lãm.

Từ đám bụi mờ một cái bóng lao vọt ra, khí thế như hung hãn như núi non sụp đổ, điên dại như sông lớn cuộn trào.

Ầm!

Hai đầu quyền đánh vào nhau, kêu lên một tiếng điếc tai.

Đinh Lễ chặc lưỡi một cái, khó nhọc bước lui mấy bước liền rồi ngồi thụp xuống đất, thở hồng hộc. Hai người giao thủ nhanh một chiêu, nhưng nhiêu đó đã là đủ để cậu chàng nhận ra chênh lệch giữa song phương lớn đến mức nào. 

Đinh Lễ sinh ra đã có thần lực hơn người, nên nói về “ lượng ” thì hai bên không hơn kém bao nhiêu.

Khác biệt nghiêng trời lệch đất giữa song phương sau cú đấm duy nhất đến từ “ chất ”.

“ Khỏe đấy nhóc. Nhưng có sức trâu mà không biết dùng thì cũng vô dụng. ”Hổ Vương Đề Lãm buông lại một câu, đoạn chậm rãi bước về phía người duy nhất chưa ra tay – Lê Hổ.

Lúc này cậu chàng nhặt quả cau bằng đồng lên, chỉ thấy phần trước lõm vào một vết nhẹ, còn phía đối diện thì toác ra một lỗ lớn, làm quả cau gần như bị vẹt đi một nửa thì không khỏi khiếp hãi.

“ Không định ra tay à? ”

Lê Hổ nhún vai: 

“ Cũng chẳng ích gì. Tôi tự biết võ công của mình không bằng một góc tiền bối, là kém nhất trong những kẻ đang đứng đây. ”

“ Nên ngươi thản nhiên đứng sau lưng nhìn thuộc hạ lần lượt ngã xuống? ”

“ Vậy tiền bối bảo tôi làm gì? Không tự lượng sức mình, lao lên trước, rồi khiến mọi người phải bỏ tâm bỏ sức ra lo cho tôi, trong khi còn đang phải dồn hết tâm trí sức lực đối phó ông? Thế chẳng phải thua còn nhanh hơn sao? Nên đứng ngoài, ít ra còn một cơ hội thắng. Còn xông lên lúc đấy có thể thỏa cái nhiệt huyết sức trai đấy, nhưng cũng đồng nghĩa tự chôn hi vọng sau cùng xuống đất. Đây chính là một sự thật, trần trụi không thể chối cãi. ”

Từ tốn, bình thản, Lê Hổ trả lời câu hỏi của Hổ Vương.

Không kiêu, không nản, không để mắt cao quá trán, cũng không cúi thấp đầu mình.

Hổ Vương nhếch mép cười, không nói gì. Song, trong đôi mắt ông thoáng hiện lên vẻ chờ đợi, thứ chưa từng xuất hiện khi nhìn bọn năm người Đinh Lễ Lê Sát.

Lê Hổ lại tiếp:

“ Huống hồ, xem ánh mắt ông lúc ngồi lưng hổ, thì ông đến Lam Sơn này thiết nghĩ không phải để sinh sự… mà là tìm người. Nếu ông đã không có ý khiêu chiến, thì việc gì phải phân thắng bại? ”

“ Nói tiếp… ” 

“ Theo suy đoán của tôi, lần này Hổ Vương xuống núi tìm một người con gái? Nếu người đó lấy tên miền xuôi là Phạm Ngọc Trần, thì cô ấy đang ở đây, ông không phải tìm đâu xa nữa. ”

Đề Lãm nhếch mép, cười:

“ Bán đứng bằng hữu để hóa giải can qua hay sao? ”

“ Giúp một ông bố tìm con gái mình chẳng phải chuyện nên làm sao? Tại sao lại gọi là bán đứng? ”

Lê Hổ thản nhiên đáp.

Đề Lãm nhíu mày, hỏi:

“ Tại sao lại nói như vậy? ”

“ Thuật thuần thú của Ngọc Trần rất đặc biệt, không giống thủ pháp của người miền xuôi bọn tôi. Không phải do ngài truyền thụ thì do ai? Huống hồ, Hổ Vương ngài hai mươi năm nay chưa từng quay lại võ lâm Đại Việt. Lần này xuất sơn, chẳng lẽ không phải vì tìm người? ”

Lê Hổ nói đến đây, chợt ánh mắt sắc lại:

“ Tất nhiên, nếu đã nói ra tung tích của Ngọc Trần, thì tôi có lòng tin dù cho suy đoán của tôi là sai thì ngài cũng đừng mong ép được cô ấy rời khỏi Lam Sơn nửa bước! Hổ Vương, ngài có võ công siêu quần bạt tụy, tướng lĩnh trong tay tôi không một ai tiếp nổi một chiêu nửa thức. Thế nhưng, ngài chống được thiên quân vạn mã không? Chống nổi mưa tên rừng giáo không? 

Và đây, cũng lại là một sự thật! ”

Đề Lãm nghe đến chỗ này, đột nhiên ngửa mặt cười dài một tràng. Tiếng ông vang như hổ gầm voi rống, khiến người ta ngả nghiêng khó bề đứng vững. Lê Hổ đứng ngay trước mặt ông, đứng mũi chịu sào, bị tiếng cười chấn cho lảo đảo muốn ngã nhưng cũng cắn răng cố chịu.

“ Không tồi! Không tồi! Thằng Học có đứa em thế này ta cũng có thể yên tâm rồi. ”

“ Ông biết anh tôi? ”

Lê Hổ giật mình, cơ hồ buột miệng hỏi trong vô thức.

Chuyện anh trai cậu – Lê Học – là đồ đệ theo học thiền sư Tuệ Tĩnh thì cậu chàng biết, nhưng quả thực Lê Hổ chưa từng nghe đến chuyện anh trai mình có qua lại gì với Hổ Vương Đề Lãm.

“ Hổ! Đừng có vô lễ với bác thế! ”

Lúc này, bà Trịnh Thị Ngọc Thương đã được gia đinh trong nhà kiệu đến. Trịnh Thị Ngọc Lữ hầu đỡ bà xuống, rồi lui ra sau, len lén nhìn Lể Hổ.

Đề Lãm nói:

“ Chị cứ quá lời, hồi em đến thăm thì thằng này còn nằm nôi, nhớ thế nào được. ”

“ Hổ, cái tên Hổ của mày thực ra là do bác Lãm gọi đầu tiên, lâu dần cả nhà gọi theo thành quen luôn đấy chứ. ”

Mọi người, tính cả Lê Hổ, đồng thời á khẩu vì những gì hai người mới nói với nhau.

Họ Lê ở Lam Sơn lại có quan hệ gì với Hổ Vương Đề Lãm?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau