THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Hồi hai mươi (1)

Hiệp giả đại đạo vô nhân tẩu

Gian nhân tiểu lộ vạn khách hành

Đinh Lễ nghe hai ba câu là hiểu ý. 

Quân Ai Lao rõ ràng là có chuẩn bị, kéo binh cường mã tráng mà đến. Bằng không, quân Hậu Trần cũng sẽ không cần phải mất quá nhiều thời gian để đánh dẹp binh mã Ai Lao. Đặng Tất là người quyết đoán, biết nắm biết buông. Nếu nắm chắc ông sẽ không việc gì phải nhờ Lê Hổ đến cáo tri cho cậu lui quân bảo toàn lực lượng cả.

Đinh Lễ thân làm tướng, hiểu rõ việc mình cầm quân đứng chặn ở cửa thành không khác gì đê ngăn sông, đá giữa dòng. Không có chi viện, sớm muộn cũng bị quân Minh mài chết.

Thành thử, cậu chàng không đợi quá lâu, bèn quay đầu Đại Thắng hạ lệnh cho quân lui khỏi thành. Trần Ngỗi cưỡi ngựa chạy trước cùng Lê Hổ, dẫn binh đến nơi hội quân với Đặng Tất. Bản thân Đinh Lễ thì cố tình ghìm Đại Thắng lại, chạy sau cùng để bọc hậu. Quân Minh từng chứng kiến sự dũng mãnh của Đinh Lễ ở cổng thành, thế nên không dám liều lĩnh kéo ra khỏi thành truy đuổi. Đinh Lễ thấy quân địch đóng cổng thành, bèn giục mọi người rảo bước để thoát khỏi tầm tên của địch.

Lê Hổ và Trần Ngỗi trao đổi mấy câu. Sau khi biết chuyện quân Ai Lao thừa cơ tập kích đâm quân Trần một nhát ngay lưng, sắc mặt Giản Định thoắt cái sa sầm, trông như đang ngậm bồ hòn. Cũng khó trách... Trần Ngỗi không phải người không có đầu óc. Y biết bỏ qua cơ hội hôm nay, tương lai muốn hạ thành Cổ Lộng quả thực là chuyện khó bằng lên trời. Đồng nghĩa, công khổ nếm mật nằm gai, uốn lưng cong gối của Trần Triệu Cơ sẽ đổ sông đổ biển. 

Trần Ngỗi có khó chịu vì bị hai thuộc hạ qua mặt? Nếu như nói y không để trong lòng, bỏ qua được hết, thì là nói dối.

Thế nhưng, Giản Định càng trân trọng công lao của Trần Triệu Cơ. Mấy năm qua y không tiếc táng gia bại sản, không sờn vị quốc vong thân. Những chuyện ấy Trần Ngỗi đều có thể tưởng tượng. Thành thử, y không muốn Trần Triệu Cơ phải hi sinh vô ích.

Đi chừng hai dặm, thì nghe tiếng khí giới va chạm loẻng xoẻng truyền đến từ phía trước.

Trần Ngỗi vội hỏi:

“ Quân ta đang giao chiến với chúng ở Gián Khẩu? ”

“ Bẩm thánh thượng, đúng vậy. Cũng may thám báo của ta phát hiện quân địch từ sớm, Đặng đại nhân mới kịp thời kéo quân ra nghênh địch. ”

Trần Ngỗi nghiến răng, đột nhiên đưa tay giật thanh trường thương của một binh sĩ đi cạnh, đoạn giục ngựa phóng lên phía trước.

“ Lễ! ”

“ Biết rồi… chủ công yên tâm. ”

Đinh Lễ gật đầu, rồi cũng thúc gót vào hai bên bụng con Đại Thắng. Trâu thần lồng lên một cái, đoạn đuổi theo ngựa của Trần Ngỗi.

Quân Ai Lao và quân Hậu Trần giao chiến ở nơi sông Đáy tách làm ba, đến nay người dân vẫn quen gọi là ngã ba sông Gián Khẩu. Bên bờ sông chạy dọc một con đê dùng chống lũ. Quân Trần do Đặng Tất chỉ huy đang giao chiến với quân Ai Lao ở chân và cả trên bờ đê.
Trần Ngỗi hét lên một tiếng, xông thẳng vào chỗ hai quân đang giao chiến mà quét phạt liên tiếp, đâm chém lia lịa. Quân Ai Lao thực cũng chẳng phải vừa. Có kẻ nhằm lúc Trần Ngỗi không chú ý, lia đao toan chém đứt chân ngựa. Lại có những tên bị chém rụng cả một tay, vẫn hú hét lao lên bất chấp mỏm vai máu tuôn xối xả…

Đối phương đánh hăng máu, liều mạng, quân Hậu Trần cũng chẳng chịu kém. Nhất là lính ở hai phủ Diễn Châu, Nghệ An ( nay là tỉnh Nghệ An). Người nào người nấy đánh giết như thể đau không thấu, chết không sờn.

Đặng Tất ở trung quân thấy phía tây chiến trường có động, bèn dục thám báo phi ngựa đến kiểm tra. Thám quân rong ruổi ngựa đi độ tuần trà, thì quay lại cùng với Lê Hổ.

“ Quốc công… ”

“ Kim Ngô tướng quân đấy ư? Được. Ta đã biết rồi. Cậu lui xuống nghỉ ngơi trước đi. ”

Đặng Tất nhíu mày, rồi lại hạ lệnh.

Sự xuất hiện của Lê Hổ có nghĩa là cánh quân trấn giữ cửa thành đã đến hội họp với đại binh…

Đinh Lễ không theo cùng, chứng tỏ đang theo sau hộ giá. An toàn của Trần Ngỗi tạm thời không cần phải lo.

Chuyện tính tình Giản Định ra sao, Đặng Tất là người hiểu rõ nhất. 

[ Mặc dầu yêu ghét phân minh, thưởng phạt rạch ròi, nhưng phong thái hành động của thánh thượng lại thiên về cảm tính hơn là lí tính. Không biết thế là tốt hay xấu đây. ]

Có câu, một vạn cái lí không bằng một tí cái tình. Quả thực dân gian có phóng đại, nhưng thực ra đạo lí trong câu ca dao ấy lại vô cùng dễ hiểu.Một vị vua hoàn toàn vô cảm, quyết định lí trí tuyệt đối thì có tốt không? Trên thực tế, người như thế cuối cùng chỉ khiến bản thân bị cô lập, rồi tự diệt vong. Bởi lạnh lùng vô cảm như thể trái tim bằng sắt, thì cũng có nghĩa là máu lạnh… Người như vậy chẳng những không khiến người ta thấy an tâm, trái lại cảm thấy bất an. Lòng dân mà không theo, thì có thành cao hào sâu, mưu trời mưu bể để mà làm gì? Đại Ngu diệt quốc mới có vài năm, bài học này chẳng phải vẫn còn mới nguyên đấy ư?

Ngược lại một vị vua trọng tình trượng nghĩa, thì có thể thu phục lòng người, một tiếng hô có thể khiến trăm họ cùng chung tay góp sức. Nhưng đồng thời, một quyết định cảm tính của ông có thể làm nước mất nhà tan, trăm họ lầm than khổ sở. Chuyện năm xưa Thục Phán Mị Châu, cơ đồ Âu Lạc đắm bể sâu vẫn còn chưa phủ bụi. 

Rốt cuộc thế nào mới tốt? Ai là minh quân... ai là hôn quân... trên đời này ai có thể phân giải?

Có lẽ chỉ có lịch sử, kết quả, mới là minh chứng tốt nhất.

Trần Ngỗi giết đang hăng, thì bỗng phía bên mé tả có tiếng ai nói xì xồ í ới gì đấy, nghe chẳng hiểu. Sát khí quyện trong gió, cuộn tung cùng bụi lướt qua da khiến Giản Định cũng phải rùng mình, đoán biết rằng có hãn tướng phe địch đang xông bổ tới. Toàn thân Giản Định thả lỏng ra, nhưng ánh mắt ngưng trọng hẳn, hơi thở sâu và đều tựa hồ chờ đợi một khoảnh khắc mảnh như sợi tơ.

Tiếng vó ngựa dồn lại rõ dần, rõ dần, thế rồi...

Thép gặp thép, đao hội thương...

Sau đó, một tiếng vang chát chúa bật lên lồng lộng, rúng động cả một góc đê. 

Binh khí của hai người đụng vào một phát trời giáng, rồi cùng dội ngược ra chỉ trong một sát na. Ánh mắt giao nhau giữa bán không, sắc bén chẳng thua gì trận đao thương hội kích vừa rồi. Dư kình theo báng thương truyền xuống khiến đôi tay Giản Định tê rần.

Tướng Ai Lao vung đao, quát lên xì xà xì xồ. Nói đoạn trở ngược lưỡi đao, chém ngay vào bả vai Giản Định. Giản Định đế gầm nhẹ một tiếng để trợ uy, đoạn vung thương chặn đứng lưỡi đao. Nào ngờ tướng Ai Lao đột ngột nghiêng vai vặn eo, khiến lưỡi đao đảo hướng từ chém thượng bàn quay qua tấn công vào hạ bàn. Trần Ngỗi thoáng giật mình, nhưng không kịp kéo cương ngựa né đi, đành phải lỏng tay cho thương tuột xuống một đoạn.

Keng...!!

Đao bén chém phăng cả báng thương, chỉ thiếu chút là xin luôn đôi chân trước con chiến mã của Giản Định. Thế nhưng Trần Ngỗi cũng không phải vừa. Tuy đao chiêu của đối phương quái dị, phương vị đánh biến ảo kì lạ, nhưng Giản Định vẫn bình tĩnh phá chiêu đón chiêu. Hai người đánh nhau năm chục hiệp, tạm ở vào thế quân bình.

Tướng Ai Lao đánh lâu không thắng, bèn nghiến răng trở đao dí vào mặt Trần Ngỗi. Giản Định vội vàng đề thương toan đỡ, nào ngờ ấy là một kì chiêu rất hiểm của đối thủ. Chỉ thấy tướng Ai Lao lật nghiêng bàn tay, thúc ngay đốc đao vào tay Trần Ngỗi nghe cốp một cái. Đốc đao bằng sắt đặc, đánh vào da thịt một cái là đã làm máu ứ lên tím bầm.

Trần Ngỗi hơi hoảng hồn, vội vàng vỗ thương vào mông ngựa một cái, quay đầu chạy. Tướng Ai Lao được đà thắng, vung đao đuổi theo.

Bất thình lình, Trần Ngỗi quay người xỉa thương một phát như trời giáng. Tướng Ai Lao bị một chiêu hồi mã thương của Giản Định làm bất ngờ, vội vàng múa đao lên đỡ.

Nào biết ấy chỉ là hư chiêu của Trần Ngỗi hòng thoát thân. Thương đánh nhứ ra sáu phần đã vội thu lại, còn ngựa chiến vẫn phi không dừng vó. Tướng Ai Lao vội vã biến chiêu, thành ra hết đà, không tiện truy sát thêm nữa. Nhưng đánh cho Trần Ngỗi phải cắm đầu chạy cũng đủ khiến sĩ khí của quân Ai Lao tăng mạnh.

Chương 182: Hồi hai mươi (2)

“ Ọooooooooooo~ ”

Quân Ai Lao đang đánh đến độ hăng máu, thì đột nhiên thấy một tướng trẻ từ đâu xông vào giữa trận, vừa vung bổng vụt túi bụi vừa làu bàu chửi “ ngu như bò ”. Không ai hiểu chuyện gì mới xảy ra, chỉ biết tướng trẻ nọ dũng mãnh vô cùng, một côn một trâu mà xông pha giữa trận như chốn không người, không ai cản nổi.

Tướng Ai Lao bấy giờ cũng là kẻ có số có má nên vua Lan Xang mới cho cầm quân sang nhiễu nhương, chẳng thế mà đánh thắng được Trần Ngỗi. Thấy Đinh Lễ xông vào trận, thế như nước lũ phá đê cuốn phăng đồng ruộng không gì cản nổi, trong lòng không khỏi háo hức muốn thứ tài. Trần Ngỗi trước đó cũng hung mãnh vô địch, không phải vẫn bị y đánh bại hay sao?

Đinh Lễ thấy địch múa đao giục ngựa tới gần, bèn vung côn lên gạt đao. Chỉ nghe bình một tiếng, lưỡi đao đụng phải cây côn đúc đặc của cậu chàng lập tức cong oằn đi. Tướng Ai Lao không khỏi giật mình, đang muốn xoay trở, thì con Đại Thắng đã trồm lên, húc mạnh đầu vào cổ ngựa. 

Chỉ thấy tiếng xương gãy vang lên nghe cách một cái, con chiến mã nổi tiếng hung hăng của tướng Ai Lao ngã gục ngay xuống đất nằm đứ đừ, nơi miệng có máu trào ra. Tướng Ai Lao còn chưa kịp kinh ngạc, thì ngọn bổng của Đinh Lễ đã quét đến ngay mặt, đánh hắn chết ngay tại chỗ.

Quân Ai Lao thấy chủ tướng bị người ta đánh chết chỉ sau hai đòn, sợ đến ớn lạnh, chân tay nhũn ra như cọng bún.

Đinh Lễ giục con Đại Thắng, đánh thẳng một đường xuyên thủng trận thế của địch. Quân Ai Lao vỡ trận chết tướng, chạy tán loạn…

Bây giờ trở lại chuyện của đám Tạng Cẩu.

Hai đứa đang trên đường đi ải Nhạn Môn đưa quân tình, đi chung với tiêu cục Đồng Sư của tiêu đầu họ Chung. Bấy giờ vừa qua địa giới Thái Nguyên, thì bỗng nhiên có thổ phỉ chặn đường.

Mấy người Chung tiêu đầu chưa kịp nói tiếng cảm tạ, thì tiếng kèn lá đã đến dồn dập hơn. Ông ta cũng không dông dài nữa, chỉ lẳng lặng ghi nhớ ở trong lòng.

“ Xem ra không chỉ có một trại muốn cướp tiêu. Tiếng kèn dồn dập là bọn họ đang tranh giành nhau xem ai được cướp của chúng ta đấy. ”

Tiếng kèn hiệu dồn lại càng lúc càng gần. Chỉ trong chốc lát, tứ phía đông tây nam bắc đều xuất hiện bóng người. Thấp cao gầy béo đều có đủ cả, tổng cộng chia làm bốn đoàn riêng rẽ. Dẫn đầu mỗi đoàm lại là hai người.

Kẻ đi trước mỗi đội mình trần, đầu cuốn một tấm vải. Đỏ. Vàng. Đen. Trắng. Trên bàn tây gân guốc nắm chắc một lá cờ tung bay phần phật trong gió.

Đi sau những người cầm cờ một bước, là bốn kẻ ngoại hình cổ quái. Nhưng nhìn dáng vẻ và thái độ đối xử của những người khã với họ, không khó để phát hiện bốn quái nhân kia thực chất chính là thủ lãnh.

Chung tiêu đầu thấy kí hiệu thêu trên cờ thì biến hẳn sắc mặt, thấp giọng:

“ Chết toi, tứ đại đương gia đều xuất mã rồi. ”

“ Tứ đại đương gia?? ”

Tạng Cẩu và Phiêu Hương mới lần đầu lên Thái Nguyên, tự nhiên không biết võ lâm nơi đây có anh hùng nào đáng nể phục, môn phái nào phải e dè.

“ Tiểu anh hùng quả nhiên lần đầu lên đây. Cậu nhìn thấy cái người gầy gò loắt choắt, đứng dưới lá cờ đen kia không. Y tên là Đào Khiêm, thủ lĩnh của Âm Hồn Giản. ”

Tạng Cẩu nheo mắt. Đào Khiêm vẫn chắp tay sau cái lưng gù. Người y vốn đã ốm o, lưng lại còng, trông chả khác nào con khỉ. Thế mà trên thân vẫn lẩn khuất một khí thế âm u, tàn độc. Đủ biết kẻ này là hạng tàn nhẫn, không từ thủ đoạn.

Chung tiêu đầu lại tiếp:

“ Cái người béo mập, đang thở hồng hộc kia là Quách Phong. Còn thế lực cờ trắng sau lưng của y là Bạch Vân Bang, nổi tiếng với món Tàn Vân chưởng. ”

Lúc này, nhân thủ bốn phe đã tập hợp đông đủ cả. Bốn quái nhân không thèm nhìn bọn người Tạng Cẩu lấy một cái, mà gườm ghè lườm lẫn nhau. Đối với họ, tiêu xa của tiêu đầu họ Chung đã là vật trong túi.

Gã tóc đỏ người cao to, đứng dưới lá cờ đỏ lên tiếng:

“ Ba vị đến tận đây tặng đồ cho Long mỗ, đa tạ! ”

Chung tiêu đầu lại thấp giọng:

“ Tên ấy là Long Trần, đại đương gia của Thánh Hoả cốc, dùng một cặp đao kiếm. Đao bằng đồng đỏ, kiếm bằng thép tinh luyện, tự xưng là Lôi Hoả Cự Linh thần. ”

Thực tế, ông ta đang tranh thủ nói hết những gì mình biết về tứ đại đương gia, để lát nữa có bề gì thì Tạng Cẩu và Hồ Phiêu Hương có thể có thêm một tia cơ hội mong manh để thoát thân.

Chính ông cũng không nghĩ Tạng Cẩu và Phiêu Hương có chút cơ hội nào dưới tay tứ đại đương gia.

Dưới lá cờ xanh, một tiếng nói trầm đục, đặc sệt và khô quắt queo không còn một tí cảm xúc nào cất lên:

“ Long lão đệ, sao lại nói thế. Quy củ của giới hắc đạo là ai thấy thì có phần. Huống hồ… ”

Lão già tóc chỉ còn lác đác mấy lọn vỗ lên cục bướu ở lưng, nói:

“ Chưa chắc huynh đệ còn thấy được món hàng hôm nay. ”

“ Hừ! Ác Nhân trại của ngươi tuy mạnh, nhưng Thánh Hoả cốc của ta cũng không yếu!! Khô Mộc lão quái, có giỏi thì lên tiếp một đao một kiếm của Long mỗ! ”Tên tóc đỏ gầm lên, đoạn rút xoạt đao kiếm ra, lăm le chực chém.

Quách Phong chợt lên tiếng:

“ Ấy, ấy, chớ có tổn thương hoà khí. ”

Nói đoạn, y lấy một tấm khăn lụa trắng phau ra, hì hục chấm chấm lau lau mồ hôi ở tay. Thoạt nhìn, ai cũng nghĩ y chỉ là một anh béo vô hại.

Tạng Cẩu giật gấu áo Phiêu Hương, hỏi:

“ Thấy không? ”

“ Ừ. Lúc y lấy khăn lụa ra, cả Khô Mộc lão quái lẫn Long Trần đều căng cứng sống lưng, lộ rõ vẻ đề phòng. ”

Chung tiêu đầu nói:

“ Khô Mộc lão quái nổi tiếng dùng độc. Còn chiếc khăn lụa kia kì thực chính là bảo khí trong võ lâm dệt từ lông vượn trắng và tơ của Băng Tằm. Gọi là Vân Yên. Khi dùng cùng với Tàn Vân chưởng như hổ thêm cánh. ”

Đào Khiêm đột nhiên lên tiếng:

“ Đúng vậy. Mọi người đều là bằng hữu trong giang hồ. Có gì phải từ từ nói, tránh động đao động thương hại tính mạng nhau. Hay là thế này. Để tránh tổn thương hoà khí thì chi bằng chúng ta đấu văn, không đấu võ. Mọi người thấy sao? ”

Ba người kia cùng hỏi:

“ Đấu văn là đấu thế nào? ”

Đào Khiêm bèn cười:

“ Ở đây có mười bảo tiêu. Tiêu xa cũng có mười thùng hàng. Chi bằng chúng ta lần lượt cử người đấu với mười tiêu xa kia, thắng một trận thì được một thùng hàng. Đến khi chia hết hàng thì thôi. Mọi người thấy sao? ”

“ Hay! Hay lắm!! ”

Ba tên quái nhân còn lại cũng cười lên khành khạch.

“ Lũ hèn! ”

Tạng Cẩu lầu bầu nén một câu chửi xuống sâu trong cuống họng.
Bốn đội nhân mã, tính sơ qua cũng hơn ba trăm mạng. Tên Đào Khiêm kì thực muốn làm con mèo, trêu đùa vờn bắt lũ chuột là bọn nó.

Hoặc chịu nhục nhã uốn gối nhận thua, làm như đánh không lại, dâng hàng cho chúng. Hoặc ai có cốt khí, cứng cựa, thì sẽ bị cái trò xa luân chiến mài cho gục chết, hoặc mất sạch chí khí mới thôi.

Quả nhiên, như hai đứa và tiêu đầu họ Chung dự đoán…

Sau khi quần nhau vài hiệp, một trong số bảo tiêu của họ đột nhiên tỏ ra lóng ngóng, rồi bước hụt nửa bước, mất đà ngã lăn kềnh ra đất. 

“ Tchh… ”

Tạng Cẩu tặc lưỡi.

Rõ ràng tên bảo tiêu nọ cố tình giả vờ thua trận để đỡ phải đánh tiếp…

“ Ta… ta thua rồi. Ngươi cứ lấy hàng đi. ”

Tên bảo tiêu xua xua tay, mái đầu nhễ nhại bết vào trán. Giữa những hơi thở hào hển, tiếng nói của hắn dường như một tấm lụa mượt mà bị ai xé ra bằng đôi tay gân guốc…

Những gì hắn nói quả nhiên đúng như trong dự đoán của Đào Khiêm. Gã nhỏ thó nhếch mép, để lộ một nụ cười nửa miệng…

Rồi bất thình lình…

Tiếng nói đứt đoạn của gã bảo tiêu ngưng bặt, hoá thành những tiếng ú ớ nơi cổ họng. Hơi thở y gấp gáp hơn? như người bị sặc nước.

Bịch!

Gã bảo tiêu ngã ra, người giật lên mấy cái rồi ngoẹo đầu qua một bên. Mắt y mở trừng, đầy vẻ kinh hãi và bất cam.

“ Cẩu, vừa rồi hắn… ”

“ Là thấu cốt đinh. Tên Đào Khiêm kia là hảo thủ ám khí đấy. ”

Tạng Cẩu trầm giọng.

Tốc độ phóng đinh của Đào Khiêm nhanh đến nỗi bên phía tiêu cục chỉ có mình nó là kịp nhìn thấy. Hiển nhiên, nếu Chung tiêu đầu hay Hồ Phiêu Hương phải đấu với Đào Khiêm, kết quả sẽ chỉ có một.

Đào Khiêm vỗ hai bàn tay vào nhau, lại cười về phía người của đoàn bảo tiêu:

“ Chết thật, ta quên không nói với các người… Nếu các ngươi nhận thua, tự nhiên hàng sẽ do bọn ta quản lí. ”

Dừng lại một chút, hắn hít sâu một hơi, biết quá rõ điều mà bọn Tạng Cẩu đang nghĩ

“ Nhưng ta cũng chưa hề nói là nếu bọn ta thắng thì sẽ tha mạng cho các ngươi, không phải sao? ”

Nói đoạn, phe cánh Âm Hồn Giản cùng phá lên cười, lá cờ đen bay phấp phới.

Hai gã to cao đi từ phía đội Âm Hồn Giản ra, khiêng mất một hòm của nả trên chiếc tiêu xa. Một bảo tiêu đưa tay, toan ngăn lại, thì ba mũi thấu cốt đinh đã phóng vèo tới nhanh như điện, cắm ngập cán vào bánh xe. Phía xa, đôi mắt Đào Khiêm mở lớn, cười cười vẻ mỉa mai nhưng không nói gì thêm.

Cái cảnh bảo tiêu nọ bất đắc dĩ rụt tay lại khiến hắn khoái trá vô cùng.

Hai thuộc hạ của hắn khiêng hòm của về phía toàn đội. Không lấy nhiều lấy một tí tẹo, dù là một đoạn dây chão…

Thường thường, tiêu cục mà áp tiêu từ tỉnh này sang tỉnh khác, sẽ thuận tiện mang theo một ít sản vật rồi bán ở thị tứ kiếm lời. Thành thử trên xe của tiêu cục Đồng Sư mới có đến mười rương hòm lớn lớn nhỏ nho, đặt tên cẩn thận là Giáp Ất Bính Đinh Mậu Kỷ Canh Tân Nhâm Quý để cho khỏi lẫn với hàng được khách nhờ vận tiêu giao phó.

Đào Khiêm và hai thuộc hạ khiêng mất hòm Bính, nhưng thần sắc Chung tiêu đầu vẫn không đổi thì không khỏi nhíu mày. Nhưng y nhanh chóng chắp tay với ba phe còn lại, cười:

“ Âm Hồn Giản xin một rương này. Giờ đến ai ứng chiến? ”

“ Để bên ta đi. ”

Gã béo Quách Phong lên tiếng, đoạn cho một đệ tử của Bạch Vân bang lên trước.

Chương 183: Hồi hai mươi (3)

Bảo tiêu mới nãy còn xung động muốn ngăn người của Âm Hồn Giản như được dịp bộc phát, nhảy phắt ra, quát:

“ Đến đây! ”

Hai bên giao chiến kịch liệt, nhưng Tạng Cẩu chỉ chăm chú quan sát bốn tên quái nhân, đề phòng nhất cử nhất động của chúng. 

Sau khi thấy người nọ là một trang nam nhi đầy nhiệt huyết, thằng nhóc càng quyết tâm ra tay cứu người hơn.

Qua hai ba mươi chiêu, bảo tiêu đánh ra một quyền trong Hình Ý quyền của Thiếu Lâm, đẩy ngã tay hảo thủ của Bạch Vân Bang. Nói rồi, y lấy gối đè lên xương cụt của tên bang chúng, tay nhứ lên chỉ chực đấm vào hậu tâm kẻ địch.

Quách Phong thấy phe mình xung phong ra tay, thế mà lại bị thua. Y vừa tức vừa thẹn, mặt núng nính mở đỏ lựng lên vì giận. Nói đoạn, Quách Phong tung mình về phía tay bảo tiêu, miệng quát:

“ Tiểu tử thối, bỏ tay mi ra khỏi người của bang ta! ”

Nhưng tay bảo tiêu đã cười gằn, đấm mạnh một cái vào huyệt Á Môn sau gáy tên bang chúng Bạch Vân Bang. Y chỉ kịp thốt lên á một cái, đầu đã ngoẹo đi mà chết.

“ Mày chết chắc rồi, tiểu tử thối! Tao sẽ không để cho mày được chết dễ dàng đâu! ”

Gã Quách Phong nói, giọng đe nẹt.

Bảo tiêu nhắm mắt lại, cười khẩy.

Y biết dù mình có tha mạng cho tên bang chúng Bạch Vân Bang nọ, thì Quách Phong cũng sẽ chẳng tha cho y… Hệt như cái cách Đào Khiêm hạ sát bạn y vậy.

Y có thể cảm thấy chưởng phong quất vào mặt, tiếng kình khí xé gió nghe vù vù. Cái chết càng lúc càng gần kề ngọn tóc mai loà xoà trước trán…

Bình!!!

Một tiếng động chói tai khiến bảo tiêu nọ giật mình mở mắt. Nắng vàng ấm áp choán đầy tầm nhìn của y, tưởng như đang ở điện Linh Tiêu…

Lưng áo tung bay…

Tạng Cẩu tiếp một chiêu trong Tàn Vân Chưởng của Quách Phong, mỗi người đều phải lui lại bốn năm bước. Thằng nhóc thoáng thấy chưởng tâm miên man một cơn đau. Đưa ra trước mắt nhìn kỹ thì phát hiện lòng bàn tay đã có thêm năm sáu vết cắt ngắn. Mỗi vệt chỉ dài độ đốt ngón tay, thấp thoáng có cả máu rịn ra.

Những vết cắt ấy là dấu tích do tấm lụa Yên Vân gây ra.

Đối diện thì Quách Phong cũng phải giật mình kinh ngạc một phen. Một chưởng tưởng như đánh ra vội vàng của Tạng Cẩu hàm chứa xảo kình, uyển chuyển đánh trúng huyệt Tiểu Ngư Tề của Quách Phong. Đấy vốn là nơi y dồn kình để phóng chưởng, nay bị Tạng Cẩu đánh trúng, khác nào con rắn đang mổ mồi thì bị người ta tóm đúng vào chỗ bảy tấc…

Một chưởng bình phàm, lại chuẩn xác triệt phá quá nửa chưởng thế của Quách Phong. Tàn vân chưởng thế là bị kình lực hùng hồn của thằng nhóc quét sạch không còn một mả, khiến cho trời quang mây tan…

Quách Phong lườm Tạng Cẩu một cái dài cả dặm. Ánh mắt hắn quắc lên, sắc hơn mã tấu, nhọn hơn dao bầu. Vẻ mặt hiền hoà ban nãy đã biến mất, gã béo vô hại lộ nguyên hình một tên bang chủ hắc đạo máu lạnh.

“ Hôm nay mày nhất quyết nhúng tay vào chuyện này, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đúng không?? ”

Hồ Phiêu Hương nghe vậy, nghĩ thầm:

[ Tên này nói thế là muốn đe doạ, khiến Cẩu thấy khó mà lui đây mà. Xem ra y không nắm chắc có thể an ổn đánh bại Cẩu, nên mới dùng lời lẽ áp chế. Nếu đã không dám tất tay giao chiến với phe mình, tức là y đề phòng ba tên quái vật kia nhiều hơn mình vẫn nghĩ. Bọn hắn không thể coi là minh hữu! Thậm chí còn chẳng thể xem là đồng đạo. ]Tạng Cẩu thì không nghĩ sâu xa được như Phiêu Hương ngay lập tức. Kinh nghiệm đi lại giang hồ của nó có thể phong phú hơn, nhưng về mặt tinh tế nhìn người rõ ràng không bằng cô bạn. May sao thằng bé cũng thuộc dạng cứng cựa, nên đối phương doạ dẫm bao nhiêu nó đều bỏ ngoài tai bằng hết. Chỉ thấy thằng nhỏ ưỡn thẳng lưng lên, dùng ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm đối thủ. Khí thế không những không rơi xuống hạ phong, mà ẩn ước còn có vẻ áp chế Quách Phong một chút.

Bất giác, Hồ Phiêu Hương lên tiếng:

“ Rồi sao?? Đánh thì đánh! Xem ai sợ ai! ”

Cô bé vừa mở miệng đã nói trúng tim đen của Quách Phong. 

Sau khi giao thủ qua một chiêu, y tin tưởng dù thằng nhóc đủ sức đánh y bị thương, ba mươi sáu lộ Tàn Vân chưởng cũng đủ để đánh chết Tạng Cẩu. Nếu là lúc khác, chắc chắn y sẽ đánh chết thằng nhóc hỗn hào này ra oai rồi.

Song bây giờ thì khác. Lúc này có ba người bọn Đào Khiêm, Long Trần và Khô Mộc lão quái võ công chẳng chịu dưới y đứng nhìn chằm chằm. Một khi Quách Phong bị thương, chiến lực giảm xuống, ắt ba tên này sẽ liên thủ đánh chết toàn quân của Bạch Vân Bang. Đến chừng đó đừng nói là tiêu xa trân bảo, sản nghiệp y tích cóp cả đời cũng thành mây khói luôn. 

Nói đoạn, Quách Phong phủi tay, gằn lên:

“ Mày nhớ đấy! Bạch Vân bang không bỏ qua chuyện hôm nay đâu! ”

Rồi lục tục đi về phía đám bang chúng của mình.

Hồ Phiêu Hương thấy vậy, biết đối phương thực tế là một đám bèo nghi kị lẫn nhau, bèn cười:

“ Thế thì phe ta cũng rút người. Không biết lần này đến vị nào lên ứng chiến đây? ”

Tạng Cẩu nheo mắt lườm ba quái nhân còn lại, mặt lạnh như tiền.

Ba tên nọ thấy cuộc vui tự nhiên bị một thằng nhóc phá hỏng, mỗi tên một vẻ mặt.
“ Hôm nay tôn giá không lo chuyện bao đồng không được, nhất định phải đối đầu với Thánh Hoả cốc bọn ta đấy phải không? ”

Long Trần trợn mắt, giọng tuy khách khí, nhưng ẩn giấu cơ man không biết bao nhiêu là lưỡi kiếm đầu thương.

Hai đứa nhóc nghe vậy, chỉ nghĩ thầm: 

[ Bây giờ mình đã bị cả cái võ lâm nước Tàu coi là kẻ thù, thêm một Thánh Hoả cốc thì đã sao? ]

Thành ra, Tạng Cẩu chỉ nhún vai, nói:

“ Muốn phái người lên đánh thì mau lên. Nhiều lời làm gì? ”

Long Trần nghe thanh âm đoán đối phương còn là thiếu niên chưa vỡ giọng, bèn nghiến răng, nói:

“ Giỏi! Giỏi lắm! Huynh đệ trong cốc ai muốn lên tóm cổ thằng nhóc hỗn hào này? ”

Người của Thánh Hoả cốc nhìn nhau, thầm nghĩ Tạng Cẩu chắc chỉ may mắn tiếp được một chưởng của Quách Phong do y khinh địch không đánh toàn lực. Chứ thực ra võ công của thằng nhỏ cũng không hẳn là cao cường đến độ như bốn đương gia.

Thế là, một tên bèn bước lên, cười:

“ Nhóc con, bây giờ quỳ xuống xin tha còn kịp đấy. Lát nữa đao kiếm vô tình, thì chớ có trách! ”

“ Hương… tớ sẽ… ”

“ Không được! Cậu là người có võ công cao nhất bên mình. Trận này để tớ đánh trước một tràng cho. ”

Hồ Phiêu Hương nhỏ giọng, đoạn nhẹ nhàng tiến lên một bước, nói:

“ Hạng như ngươi không cần thúc ấy ra tay, để ta tiếp ngươi vài chiêu là được. ”

Lại nói về chuyện của quân Hậu Trần…

Sau khi đánh thắng quân Ai Lao ở ngã ba Gián Khẩu, quân Trần rút về thành Tràng An. Hai chủ tớ Lê Hổ, Đinh Lễ thì xin phép về Lam Sơn trước thăm bà Trịnh Ngọc Thương.

Trần Ngỗi tiếc một hãn tướng là Đinh Lễ, mấy lần ngỏ ý muốn giữ lại, song hai người chỉ tạ từ, nói là phải về cáo tri với mẹ của Lê Hổ. Cuối cùng vì việc công gấp gáp, Trần Ngỗi, Đặng Tất và Nguyễn Cảnh Chân mỗi người cùng uống một li với hai chủ tớ Lê Hổ, rồi tiễn biệt.

Phạm Ngọc Trần cũng nhập bọn, giờ đang ngồi chung trên lưng Đại Thắng với Đinh Lễ. Hồi phá giặc ở núi Thuý, Lê Hổ đã hứa sẽ cho cô nàng theo. Sau lại bị vây khốn một phen ở trong làng, suýt thì cả hai đều phải bỏ mạng. Chuyện này khiến cậu chàng cứ áy náy mãi, thành thử không thể từ chối được cô nàng.

Ba người rong ruổi cỡ hơn ngày thì về đến địa giới Lam Sơn. Vừa nhác thấy bóng Lê Hổ xuất hiện ở cổng làng, bà hàng nước đã đứng nhổm dậy, vẫy tay:

“ Cậu Hổ về đấy à? Vào nghỉ chân uống bát nước chè cho mát này. ”

Đinh Lễ muốn đi gấp, nhưng Lê Hổ đã đánh mắt một cái, kéo cậu chàng xuống khỏi lưng trâu. Cô nàng Phạm Ngọc Trần cũng nhảy xuống theo. Hai người buộc vật cưỡi vào gốc đa, rồi ngồi xuống mấy cái ghế gỗ con đóng tạm.

Chương 184: Hồi hai mươi (4)

Bà hàng nước vừa têm trầu, vừa nói:

“ Hai cậu vừa đi ít bữa, là bọn giặc Minh chúng nó kéo đến ngay, đòi thu sưu thu thuế. Dân đen chúng tôi thấp cổ bé họng, sợ chết khiếp đi được ấy. ”

“ Chết. Thế có sao không bà? ”

“ May nhờ bà lớn khéo lo lót, chúng mới để yên cho đấy. Khó là khó cái anh Lê Sát. Khổ. Người đâu mà tính cứ nóng phừng phừng như lửa. Bà lớn phải khuyên mãi, ông tướng í mới không vác giáo vác thương ra. ” 

Lê Hổ bèn cười:

“ Cái anh Lê Sát này gì cũng tốt, chỉ có cái tật vũ dũng háo chiến là chưa sửa được. ”

Nghĩ lại bản thân trước đây vẫn trách mẹ nhún nhường quân giặc, đem tiền của dân ra làm khó nghĩa binh mà Lê Hổ không khỏi lắc đầu tự cười mình nghĩ ngắn.

Sức dân chưa đủ, có đánh cũng chỉ phí mạng…

Nếu hồi ấy ở Khoái Châu cậu chàng cũng nghĩ được như thế, thì dân khổ sai nơi ấy đã không phải mất mạng oan, mà nghĩa quân bây giờ khéo lại có thêm một phần sức mạnh. 

Chung quy là thoả chí khí một lúc, nhiệt huyết đương thời, mà gây hại cho đại kế lâu dài, chẳng khác nào bỏ gốc lấy ngọn.

“ Gần đây Lam Sơn có gì nữa không bà? ”

Đến đây, thì Đinh Lễ cũng lờ mờ hiểu được nguyên nhân Lê Hổ ngồi lại uống nước.

Phóng mắt khắp miền quê Đại Việt, có lẽ không còn ai tin tức nhanh nhạy bằng mấy bà mấy cô hàng nước. Chỉ ngồi một chỗ, mà chuyện trong nhà ngoài ngõ, làng trên xóm dưới đều tỏ tường. Thành thử, muốn tìm hiểu nghe ngóng, cứ tìm đến mấy quán nước gốc đa là nhanh nhất.

“ Tiên sư nhà anh, đến uống nước hay đến hạch sách già thế? Uống chén nước, ăn miếng trầu đi rồi từ từ già kể cho mà nghe. ”

Bà hàng nước rót chè, mời trầu trong khi cả ba cùng nhìn nhau mà cười.

Nói rồi, bà hàng nước hắng giọng, ngồi xổm trên cái ghế đẩu, tay phe phẩy quạt mo:

“ Hồi giờ ở Lam Sơn mình có một tên thầy tướng số xuất hiện. ”

“ Thầy tướng số! ”

Lê Hổ, Đinh Lễ cùng nhìn nhau.

Thầy tướng số thì có gì mà lạ? Chỗ nào mà có chùa, chỗ ấy chẳng có thầy tướng số?

Bà hàng nước phẩy quạt, nói:

“ Để yên già kể tiếp đã. Gã thầy xem tướng này hành xử kì quặc, chưa thèm xem người khác lấy một cái đã nói sẽ xem sai. Ai cũng bảo là quái lạ. Nhưng được cái y hay chữ, viết lại đẹp, nên bà con xóm giềng lên chùa cũng hay nhờ y viết cho mấy chữ treo trong nhà. 

Lạ một nhẽ là ai trả công y cũng một mực không nhận. Bà con cho oản chuối lương khô, với rượu nếp thì lấy mà sống qua ngày. ”

“ Trên đời còn có loại thầy tướng số này? Sao y không đi viết thư pháp luôn đi? ”

Lê Hổ vừa nghe, vừa trầm ngâm tự hỏi.

Phàm là người xem tướng trong thiên hạ, đều sẽ tự nhận mình là Khổng Minh tái thế, khoa trương xem đúng xem chuẩn. Nay lại có người chưa xem đã bảo mình đoán sai, lại còn không lấy tiền, thực đúng là chuyện lạ.

Lê Hổ còn hỏi thêm mấy chuyện nữa, mới đứng dậy trả tiền nước, rồi quay sang Đinh Lễ:

“ Lễ, cậu sắp xếp cho cô ta một nơi nghỉ lại tươm tất đi. ”

“ Thế còn chủ công? ” 

Đinh Lễ như cảm thấy ánh mắt khác lạ của thiếu nữ ngồi cạnh, mà thoáng rùng mình. Cậu chàng vừa nói, vừa tỏ rõ thái độ bất đắc dĩ của mình trước cô nàng Phạm Ngọc Trần, hi vọng chủ công để ý.

Lê Hổ nhún vai, nói:

“ Ta cần phải đến gặp người xem tướng kia một chuyến. ”

Bà hàng nước nói:

“ Giờ này chắc y cũng thu sạp về rồi. Cậu cứ theo đường lớn mà đi, gặp ai đi đường chuếnh choa chuếnh choáng vì say thì đích thị là y đấy. ”

Đoạn không để Đinh Lễ kịp lên tiếng phản đối, cậu chàng đã chắp tay với Phạm Ngọc Trần:

“ Tiểu thư cứ đi với Lễ, cậu ta sẽ sắp xếp cho cô một chốn nghỉ tạm. Hổ còn có việc gấp, không tiện ở lại lâu. Tạm biệt. ”
Phạm Ngọc Trần nói:

“ Đã vào sống ra chết với nhau rồi còn khách sáo cái gì? Cứ gọi tôi là Ngọc Trần là được rồi. ”

Lê Hổ đã giục ngựa phi được một đoạn, bèn nói vọng lại:

“ Được! ”

Ngựa rảo bước trên đường làng cát bụi, chạy dọc ruộng lúa mênh mang thẳng cánh cò bat, xuyên qua rặng tre xanh xanh rì rào trong gió. Chiến trường đầy máu nóng thép lạnh khiến nhiệt huyết thiếu niên bùng cháy, lại khiến người ta mỏi mệt. Trở về với làng, với xóm, với giếng nước, với gốc đa… khiến người cưỡi ngựa như bé lại, bé lại mãi trên con đường làng, mãi cho đến khi bóng lưng cứng cỏi vì phong ba bão táp kia hoà vào tấm lưng trần nhễ nhại mồ hôi của đứa bé mục đồng rong ruổi lưng trâu mới thôi.

Dưới khóm tre làng, người ta mới thấy an yên.

Lê Hổ phóng ngựa được một lúc, thì thấy một người cỡ ba mươi đổ lại lảo đà lảo đảo đi từ phía cuối đường tới. Y vận một bộ áo vải xô gai như để tang ai, tóc xổ tung loà xoà che kín mặt. Tay y cầm một lá cờ phướn, viết: “ Mắt sáng như sao, chỉ đúng một lần ”. Ở eo y còn lỉnh kỉnh nào bút nào nghiên, nào giỏ nào bọc.

Thấy y không có vẻ gì muốn tránh ngựa, Lê Hổ buộc phải hoành cương giật dây, khiến con ngựa chồm lên một cái, vừa vặn dừng ngay trước mặt người nọ. Nếu cậu chàng phản ứng chậm một chút, thì hai chân trước của chiến mã đã đá trúng ngay cằm người kia.

Người nọ bỗng nhiên ngẩng đầu, tay vén tóc khỏi mái trước. Lê Hổ không khỏi giật mình. Mắt người nọ rất sáng, rất có thần. Bình sinh cậu chàng chưa gặp một ai có cặp mắt đặc biệt đến thế.

“ Ồ, ngựa tốt. Ngựa tốt. Không biết có thành con Đích Lô không đây. ”

Lê Hổ thấy người này nói Tam Quốc, lại nhớ đến Lê Thận, đột nhiên tính trẻ con nổi lên, bèn hắng giọng:

“ Ngựa của mỗ không phải Đích Lô, nhưng tiên sinh cũng vị tất đã không phải Từ Thứ. ”

Người nọ làm như không biết cậu trêu chọc, xua tay:

“ Không! Không! Tôi đây chẳng phải Từ Thứ. Mà cậu càng chẳng phải Lưu Bị. ”

“ Sao ông lại nói vậy? ”

Lê Hổ bèn hỏi.

Người kia bèn nói:

“ Chỉ xem đúng một lần! Ấy là lần xem cho cậu! Cậu không thể là Lưu Bị được, vì sau cùng cậu đâu có thua? ”

“ Ý ông là gì? Ông không phải cái ông thầy tướng số mà người ta vẫn đồn đấy chứ? ”

“ Kém? Giỏi? Ai nói được? Có những kẻ cả đời xem tướng không sai, nhưng chỉ nhìn thấy những chuyện tầm thường vớ vẩn. Ta đây xem cả đời đều sai, chỉ đúng một lần, nhưng một lần xem tướng đúng đủ để xoay chuyển càn khôn, thay triều hoán đại. Thử hỏi ai hay ai dở? ”

Lê Hổ cười: 
“ Ông có vẻ tin tưởng thuật tướng số của mình lắm nhỉ? ”

Quái nhân bèn đáp:

“ Ta không tin vào thuật xem tướng của mình, mà tin vào mệnh của ta. Cậu thì không tin vào thuật xem tướng, cũng chẳng tin vào bản thân mình. Chậc. Xem ra còn phải đi dài, rất dài… ”

Nói rồi chắp tay sau lưng, lóc cóc đi về hướng ngược lại với hướng Lê Hổ đang nhìn.

“ Này! Sao ông… ”

Lê Hổ thấy y nói trúng phóc tâm sự của mình, cả kinh. Cậu chàng giật cương ngựa, quay đầu, đang định hỏi rõ thêm về người nọ, nhưng bóng thầy tướng số đã ở xa. Chỉ có tiếng ngâm nga còn vọng lại:

“ Ngẫm ngợi sơn lâm lẫn thị triều,

Nào đâu là chẳng đất Ðường Nghiêu.

Người tham phú quý người hằng trọng,

Ta được thanh nhàn ta xá yêu.

Nô bộc ắt còn hai rặng quýt (*),

Thất gia chẳng quản một con lều.

Miễn là tiêu sái qua ngày tháng,

Lộc được bao nhiêu ăn bấy nhiêu. ”

( (*): Lý Xung 李衝 (Tam Quốc chí 三國志) trồng một nghìn gốc quýt, bảo con rằng: “Ngô hữu mộc nô thiên đầu” 吾有木奴千頭 (Ta có một nghìn cây làm tôi tớ).

Nguồn thivien.net)

Lê Hổ thở dài, đang định giục ngựa bỏ đi, thì phát hiện ở góc yên cương đã giắt một tấm thẻ tre tự bao giờ. Thấy lạ, cậu chàng bèn rút ra, thì thấy có một tờ giấy con được cuộn tròn lại cho gọn, buộc chung vào với thẻ tre.

Mở ra, chỉ thấy bốn hàng chữ:

“ Mình ta say cùng thơ rượu

Muôn người tỉnh với lợi danh

Hiệp giả đại đạo vô nhân tẩu

Gian nhân tiểu lộ vạn khách hành ”

Lê Hổ thấy cái viết trên giấy hết sức buồn cười, nửa Hán nửa Nôm, lại có chỗ sáu chữ chỗ bảy chữ chẳng theo niêm luật thông thường tí nào, cũng không phải Hàn luật hay thơ.

“ Không biết là y ngông nghênh, hay ngốc nghếch nữa. ”

Cậu chàng nhún vai, sau đó vừa ruổi ngựa vừa bất giác ngâm lên hai câu cuối:

“ Hiệp giả đại đạo vô nhân tẩu

Gian nhân tiểu lộ vạn khách hành ”

( Chú thích: nhân vật xuất hiện ở đây – không ai khác – chính là Nguyễn Trãi. Từ khi nhà Hồ thất thủ, cho đến khi ông đến đầu quân cho Lê Lợi, là mười năm. Trong mười năm ấy không có ghi chép cụ thể gì về ông, thành thử cũng phát sinh nhiều giả thuyết suy đoán ông đã đi đâu và làm gì. Song không có khuôn vàng thước ngọc để tham khảo nên tác xin được phóng tác.

Về bài thơ theo kiểu “ nhét chữ vào mồm cụ ”…

Nguyễn Trãi trong truyện đang ở giai đoạn “ nửa ông nửa thằng ”, thế nên tác đã phải nặn óc vắt trán ra một bài cũng “ lợ lợ ” y hệt ông ở giai đoạn bấy giờ. Cụ thể: trước khi thành danh, thơ Nguyễn Trãi hay dùng chữ Hán. Còn trong các tập thơ Nôm còn lưu truyền đến giờ, ông thường dùng chữ Nôm và thể Hàn Luật. Nên tác đã pha hai phong cách này vào một bài tự biên. Bút lực tất nhiên kém cụ xa, nên cũng chỉ dám để đây là một bài cụ viết đại mà thôi.

Nhân đây cũng xin đính chính, trong chính sử các nhân vật thường được viết theo kiểu kì tài, dị nhân, lí tưởng hoá.

Tác giả thì nghĩ, để các vĩ nhân bắt đầu bình thường, sau khi trải qua nhiều kì ngộ biến cố trong đời, mới trưởng thành nên con người vĩ đại ta vẫn biết qua chính sử sẽ hay hơn nhiều. Xét cho cùng, vĩ nhân cũng là người, cũng có quyền được sai lầm, học hỏi, cải thiện, và trưởng thành. 

Tất nhiên, truyện vẫn sẽ được sáng tác trên tinh thần trung thành với lịch sử hết mức có thể, và tôn trọng các vĩ nhân, anh hùng dân tộc đến mức tối đa.)

Chương 185: Hồi hai mươi (5)

Cuộc gặp gỡ bất ngờ với tay thầy tướng số kì quái không làm chậm vó ngựa của Lê Hổ. Bữa cơm tối đó cậu đã ngồi cùng u, với niêu cơm nong cà giản dị.

Trong lúc dùng bữa, hai người không nói với nhau câu nào. Bà Thương vẫn cứ thong thả ăn, thỉnh thoảng lại đưa bàn tay lên che miệng rồi ho lên mấy cái. Còn Lê Hổ cũng không chủ động mở lời bắt chuyện với u, thành thử không khí giữa hai người họ dưới con mắt đám người ở con sen trong nhà có gì đó kì quái, lại mất tự nhiên…

Kì thực, chỉ đúng một nửa.

Cơm nước xong xuôi, bà Trịnh Ngọc Thương buông đũa, rồi mới nói: 

“ Về là tốt rồi. ”

“ U nhớ giữ sức khoẻ. ”

“ Không cần anh nhắc. ”

Bà Thương nói, mặt ngoảnh đi nơi khác. Nhưng lần này, Lê Hổ bắt được một nét cười thoáng vương trên khoé môi bà.

“ Mày mới đánh giặc về, nghỉ sớm đi. Mai u hỏi chuyện… ”

“ U nghỉ sớm. ”

Lê Hổ cũng đứng dậy, rồi ra phía nhà ngoài.

Chỗ bờ rào, cạnh bờ giếng, Trịnh Ngọc Lữ đã đứng chờ từ bao giờ. Thấy cậu chàng đi ra, cô bèn vẫy tay gọi.

Lê Hổ khoan thai đi đến, tựa lưng vào thành giếng, hỏi:

“ Có chuyện gì cần nói với tôi không? ”

“ Thực… thực ra… bà lớn không yên tâm về cậu, mới bảo em đến Khoái Châu trước. Giấu cậu lâu như thế, em… ”

Trịnh Ngọc Lữ đưa ngón tay qua lọn tóc mai, quấn mấy vòng, đầu cúi xuống không dám nhìn sang người thanh niên bên cạnh. Bóng đêm tràn xuống khỏi tán si, mượt như mái tóc giai nhân.

Bây giờ, cô nàng chính thức thừa nhận thân phận là người ở của bà Thương, cũng là phận kẻ tôi kẻ tớ của Lê Hổ. Thành thử xưng hô cũng thay đổi, không còn xuề xoà ngang hàng như trước nữa.

“ Tôi biết lâu rồi… ”

Lê Hổ nhún vai, cười rất nhẹ.

“ Thế… xem ra em lại đánh giá thấp cậu. ”

Trịnh Ngọc Lữ cũng cười theo.

Hai người im lặng một lúc, rồi cô chợt chuyển chủ đề:

“ Chuyện cậu với bà lớn đã tốt hơn chưa? ”

“ Tốt hơn trước nhiều rồi. ”

Lê Hổ đáp ngắn.

Trịnh Ngọc Lữ lại nói:

“ Kẻ hầu người hạ bọn em không nên bép xép chuyện nhà chủ. Nhưng lúc hai người xơi cơm cứ im như thóc, trông mà sợ. ”

Lê Hổ vẫn cười. Đêm nay, chẳng biết vì sao, cậu chàng cười nhiều hơn thường ngày. Có lẽ vì chuyện trước mắt, cũng có thể vì người trước mặt.

“ Trông tôi như thể sắp đập chén đi thẳng lắm à? ”

“ Lần trước cậu làm vậy, bà lớn yếu đi thấy rõ. ”

Trịnh Ngọc Lữ nói.

Lê Hổ cúi đầu, nghĩ về những ngày sốc nổi trẻ con trước đây. Quả thực đến giờ nhớ lại mà tưởng ấy là một giấc mơ. Cái chết của Quận Gió, lúc lang bạt cứu Trần Ngỗi, rồi chuyện ở Khoái Châu… kinh qua những lần như thế, cậu mới trưởng thành, mới nhận ra những thứ mình đinh ninh là đúng ngày trước… chưa hẳn là đúng.Thấy Hổ im lặng không nói, tưởng mình nói trúng điều làm cậu chàng không vui, Trịnh Ngọc Lữ đã muốn im lặng. Nhưng rồi nhớ lại cảnh bà Thương thở dài trong từng cơn ho, mắt cứ đau đáu nhìn lên ban thờ, cô nàng lại lấy lại can đảm, nói:

“ Cậu cho em nói thẳng, bà lớn thực ra rất thương yêu cậu. Hiếm có người nào quan tâm trăn trở về con nhiều hơn bà lớn đâu. ”

Ngừng một chút, có lẽ do cảm động vì sực nhớ lại chuyện của chính mình, Trịnh Ngọc Lữ lại tiếp:

“ Nhưng bà trước phải lo lắng cho họ Lê, sau phải coi sóc Lam Sơn. Việc công việc tư, vừa tề gia, vừa trị quốc… Gánh trọng trách như thế, thử hỏi bà không cứng rắn sao được?

Cậu đừng nhìn bà lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt, cứng cỏi như gỗ đá. Thực ra, sâu bên trong, bà vẫn là phận nữ nhi, chỉ là đang cố gồng mình gánh trọng trách mà ông lớn để lại mà thôi.

Em thân là kẻ dưới trong nhà, không dám sai bảo cậu lớn vì thế là phạm thượng đảo điên phép tắc. Nhưng xin cậu đặt mình vào chỗ của bà lớn mà nghĩ cho bà một chút, nhất là vào lúc này… ”

Cô kết thúc ý nghĩ không may mắn của mình bằng một cái rùng mình.

Lê Hổ đứng nhỏm dậy, ngẩng đầu. Vầng trăng vằng vặc treo cao, soi tỏ gương mặt nay đã nhuốm vị phong sương ngoài sa trường của cậu chàng.

“ Tôi biết chứ. U cũng chỉ muốn tôi nên người, nên mới nghiêm khắc. Nhưng nhà tôi nó lạ thế đấy. Cả u và tôi tạm thời đều không biết nên đối đãi quan tâm nhau ra sao, nhất là sau từng ấy năm khắc khẩu… ”

Nói đến đây, chàng bèn đặt tay lên vai Trịnh Ngọc Lữ, giọng trấn an:

“ Còn hôm nay, chẳng qua u và tôi đều muốn thưởng chút an tĩnh thôi. ”

“ Xem ra là em nghĩ nhiều. ”

Trịnh Ngọc Lữ cúi đầu, thanh âm càng lúc càng khẽ.

Lê Hổ lắc đầu, nói:

“ Không đâu. Có được người nết na như cô lo nghĩ cho u như thế, tôi mừng còn không kịp nữa là. ”

Chợt, cậu chàng đưa tay gãi gãi mía mũi, mặt hơi đỏ lên:

“ Ai mà lấy được Lữ chắc phải tu mấy kiếp đấy nhỉ… ”

“ Cậu… cậu lớn… đừng đùa kiểu đấy… em… em… ”
Mới nói đến đấy thì Trịnh Ngọc Lữ đã ôm cả hai má, chạy vụt đi. Thành thử, cậu chàng chẳng thể nào biết nửa câu sau cô muốn nói gì.

Quay trở lại với đám Tạng Cẩu…

Hồ Phiêu Hương bước lên trước một bước, đoạn cung tay với đối thủ. Kẻ này là một gã to cao, tóc nhuộm đỏ lòm. Nếu chỉ luận về hình thể, thì so với cốc chủ Long Trần trông y cũng không kém cạnh là bao nhiêu. Y lê một cây đại đao sát đất, chỉ nghe tiếng kim loại nện lên mặt đá cũng đủ mường tượng ra thanh đao này nặng tới mức nào.

“ Cẩn thận, tên này cứng cựa hơn Thành Bất Ưu nhiều. ”

Tạng Cẩu nhắc khẽ cô bạn, rồi khoanh tay đứng quan sát động tĩnh. Bàn tay giấu trong vạt áo của nó tươm ra đầy những giọt mồ hôi.

Bốn tên đương gia kia võ công hơn nó một bậc. Cho dù nó liều mạng dùng chiêu sát thủ do Địa Khuyết Thiên Tàn dạy, thì cũng chỉ là thế quân bình một chín một mười. Đồng nghĩa, nó có thể ngăn không cho đối phương cứu người, đối phương cũng có thể cản không để nó ra tay tiếp ứng cho Hồ Phiêu Hương.

Vẻ ngoài thì nó thản nhiên, nhưng kì thực nội tâm căng tựa như dây đàn.

[ Lợi thế duy nhất là tên Quách Phong không hé răng nửa lời về thực lực thật sự của mình cho ba tên còn lại biết. Một lát nữa nếu có biến, mình chỉ việc dùng chiêu Ráng Mỡ Gà là được. ]

Cái tên nghe rất tầm thường, thậm chí còn nực cười, nhưng kì thực Ráng Mỡ Gà lại là một chiêu thức có đến một trăm linh tám biến hoá khác nhau để nhắm vào ba mươi sáu tử huyệt, biến thể nào cũng giết người trong nháy mắt. 

Dân gian ta vẫn dạy, khi các ráng mây có mỡ gà là sắp có bão to… Thế mới có câu: “ Ráng mỡ gà, có nhà thì giữ ”. Chiêu thức phát ra cũng như chân trời có mây màu mỡ gà. Chiêu đánh đến người là ráng mỡ đến đỉnh đầu, bão sắp trút xuống. Có nhà thì giữ, là bảo đối phương liệu mà giữ mạng!

Lại nói đến chuyện Hồ Phiêu Hương thấy đối thủ vác một thanh đao lớn như thế, đoán chừng lực đạo của hắn sẽ lớn vô cùng. Cô bé từ từ rút thanh Lĩnh Nam ra khỏi vỏ, rồi thủ thế. Bảo đao chém sắt như bùn nơi tay, nhưng lần này cô bé cũng không dám cậy vào độ sắc bén của nó mà chém vũ khí đối thủ như bình thường…

Gã nọ không khách khí, vừa ra tay là bổ ngang ngay một đao mạnh như sấm sét. Thế đao đi càng ngày càng đầm, càng lúc càng nhanh. Đao phong rít lên chỉ nghe đánh soạt một cái. Đám người Chung tiêu đầu cùng kêu lên “ ối chà ” một tiếng, quay mặt đi không nỡ nhìn. Đại đao chém xuống đất, làm một đám bụi tung lên.

Gã trung niên nọ cũng tưởng mình đã ăn chắc, đang định nở nụ cười khoái trá. Thế rồi, hắn phát hiện một chuyện…

Không có mùi máu.

“ Ngươi nhìn đi đâu vậy? ”

Trước khi gã kịp định thần, thì sau lưng đã vang lên tiếng ai thánh thót như băng rơi xuống mâm bạc. Một lưỡi đao còn lạnh hơn giọng người đã dí sát vào hậu tâm hắn tự bao giờ.

Tên nọ nghiến răng, quát:

“ Nhóc con hỉ mũi chưa sạch, mày có dám giết ông mày không? ”

“ Ngươi tưởng ta không dám? ”

Hồ Phiêu Hương quát lạnh, sát ý bắt đầu toả ra càng lúc càng đượm.

Khác với Tạng Cẩu, cô bé thực tế đã ra trận từ lúc còn bé tí. Thành thử, dù võ công kém hơn Cẩu, nhưng Phiêu Hương cũng ít chùn tay khi xuống đao giết người hơn. Cũng chính vì lí do này, mà cô bé không muốn thấy thằng nhóc thay đổi…

Tạng Cẩu thấy Phiêu Hương thắng một chiêu, nhưng đao báu đã lộ ra dưới con mắt của đối thủ. Thằng bé bèn thấp giọng:

“ Lão Chung, lát nữa tôi ra tay chớ có quay đầu! Bỏ hàng lại mà chạy! ”

Chung tiêu đầu không chần chờ, gật nhanh một cái.

Thực ra, kể từ bốn đại đương gia xuất hiện thì y đã quăng cái ý định giữ lại xe hàng ra khỏi đầu rồi. Chỉ là đối phương quá hung ác, cho dù y để lại hàng chúng cũng sẽ giết cả tiêu đội.

Ngay cả khi Tạng Cẩu lộ ra chiến lực xấp xỉ Quách Phong, y cũng không dám vọng động.

Kẻ không có kinh nghiệm đi lại giang hồ sẽ nói y hèn nhát, không quyết đoán. Những lúc ấy đáng lẽ nên chủ động để lại hàng, từ từ lui lại. Chỉ cần Tạng Cẩu chặn hậu…

Ấy là hạ sách trong hạ sách!

Vì một khi Chung tiêu đầu mở miệng ra điều kiện, chắc chắn bốn tên hung đồ sẽ vây công Tạng Cẩu. Chưa nói đến chuyện y chắc chắn không vô sỉ đến mức chủ động liên luỵ đến người nghĩa khí như nó. Cho dù y thực sự là kẻ lòng lang dạ sói đi, thì một khi thằng nhóc chết, lấy ai ngăn sóng dữ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau