THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Hồi mười chín (11)

Ra khỏi trướng, Đặng Tất lặng lẽ tìm đến một bãi cỏ rộng nằm ở phía nam doanh trại.

Bầu trời sao đêm cao và trong vắt, không có một gợn mây, trải rộng ra như tấm lụa đen chi chít những hạt ngọc trắng đính cườm. Gió thổi cái yên ắng vào khu doanh trại, hoà vào những tiếng chân người thỉnh thoảng lại vang lên, trước khi chầm chậm bước vào đêm tối.

Cỏ khẽ động…

“ Đây không phải chỗ một tướng tài nên xuất hiện đâu. ”

Hoàng Thiên Hoá ngồi xuống bên cạnh Đặng Tất, tiện tay lẳng cho một bình rượu con cho vị quốc công vừa thắng trận. Rượu tầm thường. Bầu tầm thường. Chỉ có ý cảnh là phi thường. Rượu nhuốm tịch liêu, chảy vào yết hầu, nóng ran một nỗi lòng tê tái…

“ Vậy thì thằng em đây thực sự không xứng là một tướng tài… ”

“ Có lẽ vậy. Nhưng là một người cha tốt. ”

“ Ít nhất là biết dạy con. ”

Hoàng Thiên Hoá cười khan, rồi dốc cạn bầu rượu.

Cách đó không xa, cũng có một ông sư cọ ngồi bên bãi cỏ lau, kiếm đồng đen cắm lạnh băng bên cạnh…

“ Lão trộm già. Lão lỡ hẹn năm đó, tôi thất hứa phen này. Xem ra phen này lão đi thanh thản thật đấy. ”

Khiếu Hoá tăng hành tẩu giang hồ, nghe được tin đồn Quận Gió bán nước, mất mạng ở Anh Hùng yến thì hết sức bất bình. Nếu có ai hiểu rõ vua trộm nhất, thì phải là Khiếu Hoá tăng.

Khiếu Hoá tăng còn biết được, người giết Quận Gió trên đàn Nam Giao chính là Thiên Cơ lão đạo.

Lão thiền sư già vẫn coi đây là mê án khó giải thích, bởi hai người họ như lão được biết, cũng là bạn vong niên.

Đến hôm nay, thấy kiếm Đông A lọt vào tay Hoàng Phúc, lão không khỏi đặt ra một nghi vấn.

Nếu kẻ trên đàn Nam Giao thực chất không phải Thiên Cơ lão đạo.

Khiếu Hoá tăng chẳng thể xua tan được ý nghĩ điên rồ ấy khỏi đầu. Thành thử, lão đành đứng dậy, gói thanh Đông A lại cẩn thận… rồi tung mình.

“ Lão Quận! Hôm nay bần tăng phá giới uống với lão một chén!! ”

Chén rượu duy nhất uống cùng nhau, là khi hai người tri giao âm dương cách biệt.

Bầu trời ban ngày dường như không cao bằng trời đêm.

Bầu rượu đục cạn đáy được bàn tay gân guốc của ai đấy giơ lên, rồi hạ xuống.

Bóng tối choán đầy bình, sâu chẳng thấy đáy…

Uống trời đêm…

Sáng hôm sau, một người đáng lẽ không nên xuất hiện đã có mặt trong soái trướng.

Sự xuất hiện của người nọ không chỉ khiến chư tướng, mà cả Trần Ngỗi cũng phải giật mình kinh ngạc.

Bởi…

Người đang ngồi trên ghế đối diện với Trần Ngỗi chính là Đặng Dung.

“ Thánh thượng xin chớ lo, tên Lữ Nghị ấy rất căm thù người nước Nam, tính tình tự kiêu nóng nảy. Có thể nói ấy là yết hầu của quân Minh. ”

Nói đoạn, Đặng Dung lại chỏ vào địa đồ.

“ Chỉ cần bệ hạ ra mặt khích tướng hắn, ắt hắn sẽ mắc mưu. ”

Một tướng bèn nói:

“ Láo xược! Thánh thượng mà có bề gì, nhà ngươi gánh vác nổi không? ”

Đặng Tất đứng sau quan sát, không lên tiếng bênh vực, chỉ gật đầu với Đặng Dung tỏ ý hài lòng.

Tàn mà không phế…

Rốt cuộc ông đã không nhìn nhầm con trai mình.

Đặng Dung nói:

“ Về chuyện an toàn của bệ hạ, ta đã có kế sách chu toàn, xin tướng quân chớ lo. ”Đoạn, y nhìn sang chỗ Lê Hổ:

“ Kim Ngô tướng quân, liệu có thể cho chúng ta mượn Đinh Lễ một phen hay không? ”

Sau trận Bô Cô, sự hung mãnh của Đinh Lễ và con thần ngưu truyền khắp tam quân, ai cũng nể phục. Chẳng biết ai khởi xướng, nhưng khắp doanh trại quân Hậu Trần người ta bắt đầu gọi cậu là Chiến Thần.

“ Lễ, ý cậu sao? ”

“ Tuỳ chủ công. ”

Đinh Lễ nhún vai.

“ Được! Cứ thế mà làm! ”

Trần Ngỗi vỗ mạnh một chưởng vào tay vịn của chiếc ghế. Có một ngọn lửa rực cháy trong mắt ông ta, thứ trước đây chưa từng tồn tại.

Ba hôm sau…

Lữ Nghị đang muốn cáu điên lên được…

Chẳng biết vì sao, nhưng dạo gần đây Trần Ngỗi thường xuyên dẫn một nhánh quân Hậu Trần chạy quanh thành khiêu khích. Tất nhiên, là chỉ đích danh Lữ Nghị hắn mà chửi.

Mộc Thạnh đã vài lần căn dặn chư tướng không cần để mấy lời thoá mạ của quân Trần vào tai, song Lữ Nghị hắn tò mò. Rốt cuộc là người Nam chửi cái gì, mà cứ lên bổng xuống trầm như hát thế.

Một hôm nọ, hắn chuốc say mèm một tên thông dịch biết tiếng Việt, rồi tra hỏi…

“ Hắn… hắn chửi tướng… tướng… híc… quân đấy ạ… híc… ”

“ Chửi?? Hắn chửi sao? ”

“ Chửi ngài……

Chết cả tổ tông

Chết ông chết bà

Mẹ cha chết nốt

Thằng Nghị sau rốt

Mắt lé mũi trâuCái đầu toàn đất

Tim chó cật bò

Não to hạt vừng

Cổ quấn dây thừng

Chết treo thối xác. ”

Nghe gã thông dịch phiên dịch sơ sơ qua, cơn tức của Lữ Nghị cơ hồ có thể đánh vỡ tung hai lá phải

“ Khốn kiếp!!! Chó nhà có tang ngày nào, giờ dám sủa to vang trời cơ đấy! ”

Ngay trong đêm đó, hắn tập hợp đám quân thân tín của mình, hoạch định sẵn kế hoạch xuất thành bắt gọn Trần Ngỗi. Có câu ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Những người mà Lữ Nghị coi là thân tín, tất nhiên đều ôm thù với Đại Việt. Thành thử, không ai phản đối việc bất tuân quân lệnh của họ Lữ. Trái lại, cả đám còn thấy háo hức, sắp được lập công to.

Hôm sau…

Trần Ngỗi mặc giáp, cưỡi ngựa, theo lệ cũ dẫn một nhúm kị binh chạy vòng quanh thành Cổ Lộng mà mặc sức chửi bới. Mộc Thạnh ở trong thành vẫn thản nhiên nhắm mắt thưởng trà, mặc kệ cho Trần Ngỗi chửi rủa. Lão biết, chỉ cần chờ đúng thời cơ, thì kế hiểm của lão sẽ thành. Lúc đấy quân Hậu Trần sẽ tan nát. Mà nỗi nhục bị trăm người phỉ nhổ, cũng sẽ được rửa bằng sạch!

Hoàng Hà không rửa nổi, thì dùng máu kẻ thù mà rửa.

Mộc Thạnh nghĩ vậy, nên lão bình chân như vại. Mãnh hổ bắt mồi, bao giờ cũng súc thế lấy đà cẩn thận, chờ lúc con mồi sơ hở rồi mới thình lình xồ ra vồ lấy.

Hai cha con Đặng Tất, Đặng Dung đương nhiên cũng biết vậy. Thế nên hai người mới bàn kế mạo hiểm, thả mồi to câu cá lớn.

Giản Định giật cương, ghìm ngựa chạy chậm lại, tiếp tục mồm năm miệng mười mà chửi rủa. Mọi hôm cũng vậy. Cứ chốc chốc Trần Ngỗi lại thả chậm tốc độ, chỉ mặt gọi tên Lữ Nghị mà thoá mạ.

Song lần này không phải đợi lâu, cửa thành đông đột nhiên mở toang.

“ Nghịch tặc Giản Định, ăn một mâu của ta đây! ”

Lữ Nghị giục ngựa dẫn đầu, tay múa một thanh xà mâu đánh sáp về phía quân kỵ của Giản Định. Sau đó, thân tín của hắn cũng kéo nhau túa ra khỏi thành, cờ sí giương rợp trời.

Trần Ngỗi xốc thương thủ thế, đâm trả một đòn. Thương mâu va chạm, tiếng kim khí reo vang tung toé cùng hoa lửa.

Trao đổi một chiêu, Lữ Nghị cười gằn:

“ Hà hà! Nhà ngươi không phải thích làm vua lắm sao? Ngồi mát ăn bát vàng, giờ công phu thụt lùi thấy rõ. Thử hỏi tên thủ hạ bại tướng như ngươi sao đấu lại ta?? ”

Trần Ngỗi nhíu mày, bập bẹ nói bằng tiếng Tàu:

“ Chớ mừng vội! Quân ta ở ngay phía sau! Nhà ngươi trúng kế rồi! ”

“ Đúng! Các ngươi quăng miếng mồi thơm thế, sao ta có thể không đớp? Nhưng tiên quyết là ngươi phải cầm cự được đã! ”

Lữ Nghị biết rõ đây là một cái bẫy.

Nhưng hắn nguyện ý mắc bẫy.

Vì người Tàu có câu: “ phú quý hiểm trung cầu ” tức là “ tìm kiếm giàu sang trong chốn nguy hiểm ”. Mở rộng ra, có thể hiểu là tìm kiếm cơ hội trong hiểm cảnh.

Hắn tưởng với thực lực của mình thì có thể tóm được Giản Định trước khi quân Hậu Trần kịp thực hiện gian kế.

Trong số quân thân tín của hắn, quá nửa đang chấn giữ cửa thành chặt như nêm cối.

Lữ Nghị thực sự đã nghĩ rất thấu đáo.

Chỉ cần hắn bắt được Giản Định trong năm mươi hiệp đổ lại, là hắn thắng. Chẳng những thành Cổ Lộng đứng vững, mà quân Hậu Trần cũng khó lòng đánh tiếp.

Thế nhưng…

Người ta không chết vì yếu, kém… Cũng không chết vì quá giỏi giang.

Người ta chỉ chết khi không biết trình độ của mình đến đâu. Gói gọn lại trong bốn chữ: “ kiêu binh tất bại ”.

Chương 177: Hồi mười chín (12)

Lữ Nghị đang cười gằn, thì bỗng nhiên có một bàn tay chộp đến, tóm lấy báng mâu của hắn.

Nhanh như sét giật…

Lữ Nghị cả kinh, rung tay toan giật lại thanh xà mâu. Thế nhưng bàn tay của người nọ cứng không thua gì sắt thép, kìm chặt cứng thanh trường mâu của gã. Mặc kệ hắn dùng sức đến độ mồ hôi đầm đìa mặt xanh tai đỏ, bàn tay vẫn sừng sững như quả núi.

Cốp!!!

Lữ Nghị hoảng hồn nhìn cây xà mâu bị giật khỏi tay mình, dễ dàng hệt người lớn cướp đồ trong tay đứa trẻ…

“ Đóng… c… ”

Xà mâu đánh ra như chớp, xiên thủng cổ họng gã. Lữ Nghị chỉ kịp í ới mấy tiếng, rồi ngoẹo đầu chết ngay tại chỗ.

Người ra tay tất nhiên là Đinh Lễ…

Lúc này cậu chàng đã đổi một bộ giáp tầm thường, cưỡi con ngựa bình phàm để che giấu thân phận. Mấy ngày vừa rồi, tính cả hôm nay, lúc nào cậu chàng cũng giục ngựa chạy sát bên cạnh Trần Ngỗi…

Lữ Nghị tham gia đánh tan quân Trần ở Mô Độ, từng giao thủ với nhiều tướng của Trần Ngỗi. Thành thử, hắn nghĩ với tài nghệ của mình trong hàng ngũ quân Trần khó ai sánh được, nên hôm nay mới mạo hiểm xông ra khỏi thành.

Giết tướng địch xong, Đinh Lễ bèn chu môi huýt gió một tiếng…

“ Ọoooooooo ”

Mặt đất rung chuyển rần rần, từ phía đông nam phóng vọt tới một cái bóng trắng, nhắm thẳng vào cửa thành Cổ Lộng.

Chính là Đại Thắng Thần Ngưu.

Con trâu trắng lao về phía cửa thành, khí thế hung hãn như núi sập sóng thần của nó khiến thân tín của Lữ Nghị đều phải á khẩu.

Không phải trâu là loài ăn cỏ, hiền hậu ôn hoà sao?

Không phải chỉ cần không chọc chúng nó, chúng nó sẽ không làm gì sao??

“ Sát khí!!! ”

“ Mẹ nó!!! Thế quái nào con trâu này lại có sát khí??? ”

Là người nằm đầu đao ngồi mũi kiếm, nên những thân tín này rất nhạy cảm với sát khí.

Đại Thắng là con trâu quái lạ, ăn thịt sống uống máu tươi không hề gì, thành thử toàn thân của nó có lệ khí rất nặng. Người bình thường bị nó nhắm vào, thậm chí có thể lăn ra ngất vì kinh sợ.

Chỉ luận sát khí, Đại Thắng còn hơn cả tướng chinh chiến nhiều năm như Mộc Thạnh. Thử hỏi quân của Lữ Nghị không bất ngờ sao đặng?

“ Ọoooooo ”

Đại Thắng rống giận, xông thẳng vào trận thế của quân Lữ Nghị. Bốn vó đạp bừa, đầu quất lung tung. Chỉ chớp mắt đã có chục người chết dưới sức mạnh của nó.

Trong truyền thuyết…

Voi chiến của Chiêm Thành cũng bị Đại Thắng thần ngưu húc chết, huống gì người trần mắt thịt.

Đinh Lễ đã thúc ngựa đuổi đến, không để đối phương kịp bình tâm kết trận.

Cậu chàng tung mình khỏi yên cương, nhảy lên thân trâu, tay lại gỡ cây gậy sắt buộc trên mông trâu xuống.

Một người một trâu như hoá điên, càng đánh càng hung hãn.Mắt Đinh Lễ đỏ quạch, mùi máu kích thích cơ bắp toàn thân, sát khí bung toả như hoa phượng nở rộ giữa trưa hè. Mùi máu càng nồng, sức Lễ càng lớn, một bổng đánh ra có thể đập lún cả tường thành bằng đá xanh. Quân Minh trông thấy chỉ biết lắc đầu le lưỡi, cố gắng kéo dãn khoảng cách, bắn tên về phía cậu chàng.

Đinh Lễ đứng giữa hàng tên, múa côn tít mù. Không nói côn sắt đúc đặc nặng mấy chục cân, chỉ riêng sức gió thôi cũng đủ khiến tên bắn chao đảo, rụng rơi, không tài nào găm trúng đích. Những mũi tên do người có xạ thuật cao siêu thì bị côn của Đinh Lễ đập cho nát vụn.

Tuy nhiên, Đinh Lễ cũng không tài nào dấn sâu được thêm vào cửa thành. Cậu chàng cũng không thể múa côn nhanh như vậy liên tục được.

[ Giờ mà có cái anh Phạm Ngũ Thư ở đây thì tốt… ]

Kiếm pháp của Phạm Ngũ Thư sinh ra để khắc chế tên sắt và các loại ám khí. Nếu có y ở đây, áp lực Đinh Lễ đang gánh ắt giảm quá nửa.

Lại có thêm một toán trọng giáp binh xông tới, chen chúc ở cửa thành. Ý đồ rất rõ ràng, muốn đẩy bật hòn đá ngăn dòng Đinh Lễ ra rồi đóng cửa thành lại. Cung tiễn thủ ngừng bắn, tuy nhiên Đinh Lễ thì chẳng có dịp nghỉ tay. Thoáng cái, cơ man nào mâu nào kích thi nhau đâm về phía cậu chàng và trâu thần.

Đinh Lễ múa côn gạt đống khí giới tấn công mình và Đại Thắng, lại tung đòn đánh chết bất cứ ai dám tiến đến tầm vung của bổng, quyết không để quân địch luồn ra được hai cánh trái phải và sau lưng mình. Hai bên cứ gầm ghè nhau, quân Minh khó tiến còn Đinh Lễ cũng không nhích thêm được chút nào. Lúc ấy Đinh Lễ bèn nghĩ thầm:

[ Xem ra Mộc Thạnh thấy động, biết ta dùng kế khích tướng Lữ Nghị rồi. Khá khen cho Mộc Thạnh. Bị bất ngờ thế mà vẫn ra sách lược đối phó được. ]

Đoạn, cậu chàng vểnh tai, sau lưng có tiếng chân người.

[ Hỏng bét! Nếu để chúng tuột khỏi tường thành, làm thành thế gọng kìm thì mình đi đời là cái chắc. ]

Đinh Lễ đảo mắt…

Nếu kẻ đến là quân Trần, ắt sẽ kinh hô một tiếng cho cậu biết. Nhưng giờ đây không thấy tiếng người, chỉ thấy tiếng chân chạy rần rần, đủ biết ấy là binh của Mộc Thạnh dùng dây thừng nhảy xuống khỏi tường thành.

Cậu chàng dù sao cũng không tính là tướng của quân Hậu Trần, nên đến lúc khẩn yếu quan đầu cũng không có tâm phí mạng vô ích.

Đang định giục trâu rút lui, thì đã có tiếng quát vọng đến từ xa:

“ Đinh Lễ tướng quân, chúng ta đến giúp ngài đây! ”

Đinh Lễ nheo mắt, nhíu chân mày.

Giọng người này nghe sao quen quen.Chỉ thấy đằng xa, một toán quân Trần đông đến mấy nghìn thi nhau ào tới, xông vào cổng thành mở toang nơi Đinh Lễ đang toạ trấn.

Người dẫn đầu tay cầu đôi chuỳ sắt, nhìn tràng cảnh bấy giờ mà hít vào một hơi khí lạnh.

Trước khi hắn dẫn quân đến tiếp viện, thì một mình Đinh Lễ đã đánh chết sơ sơ sáu bảy chục người. Lực chiến đấu không thể nói là không đáng sợ…

Đinh Lễ nhìn người kia một cái, té ra chính là người hôm đó bị cậu chàng cho hai côn đo đất.

“ Bình phục nhanh ghê nhỉ? ”

“ Cũng còn đau lắm. Nhưng anh em ra trận giết giặc, chuyện vui như thế mà tôi lại nằm nhà sao cho đăng? ”

Gã nói, rồi đụng hai quả chuỳ vào nhau đánh keng một cái.

Có viện binh, Đinh Lễ và trâu thần như hoá thành một mũi giáo, đục thủng hàng phòng ngự của quân Minh.

Thành Cổ Lộng đã bị công phá!

Trở lại chuyện của hai đứa nhóc Tạng Cẩu…

Tạng Cẩu và Phiêu Hương cải trang một chút, chạy thoát khỏi vòng vây của mấy người kia. Hai đứa không dám chần chờ, nhằm thẳng Tế Nam mà chạy không ngừng vó, một mạch từ sáng sớm đến tối mịt.

“ Cẩu, giọng nói lúc đó là sao? ”

Ngồi bên đống lửa đang reo tí tách, Hồ Phiêu Hương nghiêng đầu sang một bên, bàn tay vén lọn tóc mai qua tai… Lửa đỏ hắt ánh sáng ấm áp của nó lên, làm mây ửng hồng…

“ Tiếng bụng đấy. Cái ông già cổ quái kia dạy cho tớ lúc rảnh rang, không ngờ cũng có lúc dùng đến. ”

Là chí tôn trong giới sát thủ, trừ Thiên lão ra ba lão còn lại đều biết thuật nói tiếng bụng, khi cần có thể che giấu thân phận.

Tạng Cẩu nói, đoạn đổi sang tiếng bụng:

“ Hương, sau này con phải học theo Tạng Cẩu nhiều nhiều có biết chưa. ”

Hai đứa nhóc lại được mẻ cười nữa, lăn kềnh cả ra đất.

Con đường phía trước trải đầy chông gai nguy hiểm, bất công uất ức… bản thân chúng biết chứ. Nhất là Tạng Cẩu. Nó nhận thức rõ ràng hơn ai hết.

Đã kinh qua chiến tranh binh lửa, mấy người dám nói từng trải hơn hai đứa?

Thế nhưng…

Hai đứa dù có trưởng thành cách mấy, bản chất cũng vẫn là hai đứa trẻ. Những chuyện phức tạp, chúng có thể nghĩ xa nghĩ rộng. Nhưng đối với hai đứa mà nói, chơi đùa vẫn là trọng yếu hơn cả.

Thế nên, không phải trẻ con ngây thơ. Nói chúng không biết suy nghĩ lại càng sai lầm.

Chẳng qua chúng ham chơi mà thôi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không ham chơi nào có phải trẻ con?

Trời đêm trong veo…

Chương 178: Hồi mười chín (13)

“ Này Cẩu, hỏi thật nhé. Tại sao lúc đầu Cẩu hậm hực ra chiều ghét bỏ cái nhiệm vụ này lắm. Thậm chí không ngại quăng cả thánh chỉ xuống đất. Còn bây giờ lại liều sống liều chết cũng phải hoàn thành nó cho kì được? ”

Hồ Phiêu Hương nhìn lên bầu trời sao, hỏi vu vơ…

Thực ra, chơi với Tạng Cẩu cũng tính là lâu, nên nó sắp đáp thế nào cô bé cũng lờ mờ đoán được rồi.

Tạng Cẩu thở dài, nói những lời mà cô bạn nó sớm đã biết nó sẽ nói:

“ Không phải đơn giản lắm sao? Thôn Điếu Ngư của tớ bị người ta đốt trụi, chẳng phải cũng vì nguyên nhân đó hay à?

Vai gánh mối thù lớn, tớ biết cảm giác ấy nó ra làm sao. Nặng nề, mệt mỏi, nhiều khi chỉ muốn quên sạch… mà không thể quên cho thấu. Nên… ”

“ Thế nên… Cẩu không muốn đứa trẻ nào phải chịu cảnh như cậu chứ gì? Xì… cái đồ chó già! Dễ đoán quá. ”

“ Tớ dễ đoán thế thật à? ”

“ Chứ còn gì nữa? Đọc Cẩu còn dễ hơn đọc kinh Tam Tự ấy. ”

Hồ Phiêu Hương le lưỡi, nói.

“ Thế còn Hương? Tại sao phải lăn lộn với tớ chuyến này? ”

Tạng Cẩu hỏi ngược.

Phiêu Hương đoán được nó nghĩ gì, nhưng nó thì không.

Vì Hồ Quý Ly? Có lẽ là lí do khả dĩ nhất. Nhưng liệu còn nguyên nhân nào khác hay không?

Đó là điều lúc này Tạng Cẩu muốn biết.

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Tớ ấy hả? Còn không phải do Cẩu kém? Để Cẩu đi một mình, chẳng biết sẽ phải chết bao nhiêu lần mới mò nổi đến Nhạn Môn quan. ”

Tạng Cẩu nghĩ lại chuyện ở Lâm Nghi, bèn cười:

“ Cũng đúng. Xem ra sau này đi đâu cũng phải có Hương đi cùng, bằng không tớ không sống nổi đến năm hai mươi tuổi mất. ”

“ Này! Đừng có nói gở! ”

Lại thêm một chốc, Tạng Cẩu bèn nói:

“ Này, Hương thấy buồn cười không? ”

“ Buồn cười? Có gì buồn cười? ”

Hồ Phiêu Hương lấy nhánh cây, khều vào đống củi cho lửa cháy đượm thêm. Hoa lửa li ti theo khói phả vào trời đêm, rồi lại biến mất cũng nhanh như khi chúng xuất hiện.

Tựa như kiếp phù sinh.

“ Thì… tớ với Hương còn chả phải người Tàu. Nói cho đúng thì còn có thù mất nhà mất nước, không đội trời chung với hoàng đế triều Minh. Ấy thế mà giờ lại liều sống liều chết vượt ngàn dặm đường đến Nhạn Môn quan cứu dân người ta. ”

“ Trong khi đó cả một đống anh hùng hào kiệt trượng nghĩa thì cản trở, truy sát hai đứa mình. Cẩu nói ra mới thấy đúng là khôi hài thật. ”

Hai đứa lại cười…

Lần này là điệu cười đắng chát.

Hai đứa trêu nhau chán, lại lăn ra ngủ trên một tảng đá, ngay sát bên đống tro ấm. Đêm tối trong rừng, nổi lửa cố nhiên có thể xua đuổi thú dữ. Nhưng với hai đứa nó hiện tại, chẳng thà để cho thú dữ kéo đến, còn hơn là phải đối phó với con người.

Ở Lâm Nghi Tạng Cẩu có cố tình mua thêm bột lưu huỳnh, bây giờ rải một ít chung quanh chỗ chúng ngủ, có thể đuổi rắn.

Ngủ trên đá, thân không chạm vào nền rừng, đến đêm sẽ đỡ bị nhiễm lạnh.

Đi thêm một ngày thì bọn nó đến Tế Nam…

Đáng ra có thể đến sớm hơn, nhưng con ngựa chiến bị bắt chạy quá nhiều nên đã kiệt sức. Thành thử, hai đứa buộc phải nghỉ chân thêm nửa ngày để chiến mã dưỡng sức.

Tế Nam là thành trấn lớn ở Sơn Đông, so với Lâm Nghi còn lớn hơn ba phần.

Từ đây, tiếp tục tiến về hướng tây sẽ sang tỉnh Hà Bắc, rồi đến Sơn Tây. Đích đến của chúng nó: Nhạn Môn Quan nằm ở tỉnh này.

Tạng Cẩu nói:
“ Lương khô với nước mình dùng hết phân nửa rồi, xem ra cần phải mua thêm. Hay là tớ đi ra thị tứ bổ sung, còn Hương tìm khách điếm thuê phòng. ”

“ Không được! ”

Hồ Phiêu Hương vội xua tay, đoạn rỉ tai Tạng Cẩu:

“ Cẩu quên là mình đang làm sao à? ”

Từ lúc vào Tế Nam, hai đứa nhóc đổi sang nói chuyện bằng tiếng Tàu để đỡ gây chú ý. Cái Bang phát lệnh tiễn truy nã hai đứa nhóc người An Nam, thành ra hai đứa không thể không cẩn thận từng li từng tí. Dù sao đối phương cũng là bang lớn nhất trong thiên hạ, tai mắt rải chi chít khắp nơi.

Thành thử, mấy ngày trong rừng chúng nó phải tập cho quen đi đứng cử chỉ, cách cười cách nói của người Tàu. Đến bây giờ đã miễn cưỡng có thể trà trộn trong đám đông. Tiếp xúc đủ lâu chắc chắn hai đứa bể mánh, nhưng chỉ cần chú ý cẩn thận, không đi lại quá gần với ai thì hẳn là không sao.

“ Đúng rồi. Đối thủ cao thủ nhiều, hai đứa mình tách ra chỉ có làm mồi ngon. May có Hương nhắc. Tớ quên béng mất. ”

“ Suỵt. Bé mồm. ”

Hồ Phiêu Hương thấp giọng, rồi sau đó chậm rãi đi trước.

Hai đứa nhóc vào tiệm quần áo, mua thêm mấy bộ để thay, rồi tìm một ngõ vắng hoá trang thật kỹ.

Mắt người Tàu thường có một mí, híp và hẹp. Đôi mắt của Phiêu Hương to tròn, thành thử hai đứa quyết định dùng đấu bồng che hẳn khuôn mặt con bé lại.

Tạng Cẩu đi guốc cao, khoác một cái trường bào bên ngoài. Trường bào có hai ống tay rộng lùng thùng, giấu được cẳng tay ngắn ngủi của nó. Áo tơi và nón tre thì cất trong bọc hành lí.

Đoạn Tạng Cẩu xổ tóc, đeo một cái mặt nạ lên che mặt.

Tấm mặt nạ này năm ngoái nó và Địa lão lấy của một khách giang hồ dưới Giang Nam. Chẳng là kẻ này tự nhận là Thánh Thủ thần thâu, vỗ ngực tự xưng không gì không cướp được. Đúng dịp kẻ cắp gặp bà già, chọc phải người quen với hai đời vua trộm là Địa lão.

Kết quả tiền mất, tật mang, vật biểu trưng cho thân phận cũng bị lão ấy thó luôn.

Sau chuyện này Tạng Cẩu cũng không biết vị Thánh Thủ thần thâu kia có còn mặt mũi đi lại trong giang hồ hay không. Nhưng cái mặt nạ trong tay nó biểu trưng cho một cái thân phận khác. Lúc này người ta đang truy nã nó, không dùng thực quá phí phạm. Huống hồ, Tạng Cẩu dùng thân phận Thánh Thủ thần thâu, còn không phải vì cứu người sao?

Hai đứa có thân phận khác, lại đổi một cái yên cương cũ mèm cho ngựa chiến. Lúc này mới yên tâm, nghỉ ngơi ở Tế Nam hẳn ba ngày.

Ba ngày này chúng nó sống tương đối an nhàn. Sáng sớm chiều tà luyện công hai đợt. Rảnh rỗi thì ra thị tứ dạo chơi, thuận tiện nghe ngóng động tĩnh trên giang hồ.

Lệnh tiễn do Cái Bang đã phát ra, quần hào bắt đầu lùng sục tung tích của hai đứa nhóc An Nam hỗn xược dám “ động thủ trên đầu thái tuế ”. Hai đứa không hiểu câu này cho lắm, nhưng đoán là na ná vuốt râu hùm.

Lạ một nhẽ là Võ Đang của Trương Tam Phong lại không có động thái gì, cơ hồ muốn án binh bất động, xem xét tình thế.

Tuy mất Võ Đang, nhưng mấy môn phái lớn như Không Động, Hoa Sơn, Côn Luân, Nga Mi đều đã đáp lại hiệu lệnh của Cái Bang. Tính sơ sơ, có đến bảy môn phái lớn truy sát hai đứa.

Nghe đến đây hai đứa nhóc cũng chỉ biết lắc đầu lè lưỡi.
Thứ chúng mang là cơ mật, đâu thể nói toạc móng heo ra cho người ta biết. Mà dù có giải thích phân trần, ai sẽ tin hai đứa chúng nó kia chứ?

Thành thử, hai đứa chỉ đành nhún vai, coi như không phải chuyện của mình.

Ngày thứ ba, hai đứa nhóc sửa soạn hành lí, chất lên lưng ngựa. Lần này chúng định chạy xuyên qua Hà Bắc, rồi đến thẳng Sơn Tây luôn không dừng lại ở đâu quá lâu nữa.

Hai đứa ra roi, ngựa chiến rảo vó trên quan đạo, bụi tung mù trời.

Từ Tế Nam, đi xuống phía Tây Nam là đến Liêu Thành. Chạy theo hướng cũ một ngày, lúc trời tối mịt thì đến Hàm Đan.

Nơi đây từng là kinh đô cũ của nước Triệu thời Chiến Quốc. Lúc hai đứa đến nơi, vẫn có thể thấy được phía xa những dải tường thành cổ kính trải dài.

Lời văn thô thiển kiến thức hạn hẹp, xin mượn bài Hàm Đan Tức Sự của cụ Nguyễn Tố Như để nói về chốn này:

Nhất đái thùy dương bán mộ yên,

Hàm Đan thắng tích kiến di biên.

Cao nguyên phong thảo hô ưng lộ,

Hà xứ Vân Hòa hiệp kỹ diên?

Hồng Lĩnh mộng trung hoang xạ liệp.

Bạch đầu túc tích biến sơn xuyên.

Hoàng Hà nam bắc giai thu thủy,

Hương tín hà do đạt nhạn biên?

( Dịch nghĩa:

Một dải dương liễu rủ trong khói gần chiều

Thắng cảnh Hàm Ðan thấy ghi trong sách cũ

Trên cao nguyên, bãi cỏ tươi xanh là đường gọi chim ưng (đi săn)

Còn đâu núi Vân Hoà tiệc vui ca kỹ?

Hồng Lĩnh trong giấc mộng thiếu vắng những cuộc đi săn

Ðầu bạc còn in dấu chân khắp núi sông

Nam bắc Hoàng Hà đều ngập nước mùa thu

Tin nhà làm sao đưa tới bên chim nhạn được

Dịch thơ ( Lương Trọng Nhàn)

Hàng dương liễu rủ khói chiều lan,

Sách cũ thấy ghi cảnh Hàm Ðan.

Đồi cỏ tươi xanh đường ưng gọi,

Vân Hoà còn đâu tiệc ca xang?

Hồng Lĩnh mộng đi săn thiếu vắng,

Bạc đầu còn đi khắp sông ngàn.

Nam bắc Hoàng Hà thu ngập nước,

Làm sao cánh nhạn đưa tin nhà.

Nguồn thivien.net)

Chương 179: Hồi mười chín (14)

Hai đứa nhóc đến Hàm Đan thì trời sụp tối, bèn tìm một quán trọ thuê phòng nghỉ chân.

Vừa mới vào cửa, tức thì có chuyện…

“ Nhan huynh, không ngờ chuyện của hai đứa nhóc con An Nam cũng kinh động đến huynh, khiến huynh lặn lộn ngàn dặm lên tận phương bắc này. ”

Từ bàn trong cùng của khách điếm, đột nhiên có một thanh niên đứng dậy ôm quyền với hai đứa chúng nó.

Tạng Cẩu giật mình chột dạ, thầm nghĩ:

[ Không ngờ tên này quen biết rộng thế. Lên tận Hà Bắc rồi mà vẫn có người quen. ]

Võ lâm Đại Minh hơi khác giang hồ Đại Việt.

Đại Việt nhỏ bé, thành ra nhân vật có máu mặt trong giang hồ đều có giao thiệp không nông thì sâu với nhau. Không thì chí ít cũng có biết cách nhận diện nhau.

Còn Trung Hoa đất rộng, thành ra mỗi tỉnh cơ hồ lại có một võ lâm con riêng. Quần hùng Sơn Đông hiếm khi giao thiệp anh hùng Hà Bắc, mà hảo hán Hà Bắc lại cũng ít đi lại với cao thủ Sơn Đông.

Biết điểm này, nên Tạng Cẩu mới yên chí giả làm Thánh Thủ thần thâu.

Nào ngờ, tên này ở Giang Đông xa xôi lại có giao thiệp với người ở Hà Bắc.

Tạng Cẩu biết mình lúc này đã leo lên lưng hổ, không thể không theo lao, nên đành gật đầu một cái:

“ Có chút chuyện gấp. ”

“ Nhan huynh té ra vẫn chưa hay tin, còn vị này là? ”

Gã thanh niên nọ gãi gáy, vẻ mặt rất mất tự nhiên. Nói đoạn ánh mắt lại chuyển sang Hồ Phiêu Hương.

“ Ái nữ của bằng hữu. ”

Tạng Cẩu vẫn đáp ngắn, làm như rất kiệm lời, nhưng thực ra là đang cố để không lộ sơ hở.

Trong lòng nó còn đang cầu trời khấn Phật để gã thanh niên này ngồi xuống ghế, ăn đồ ăn, đừng quan tâm đến hai đứa nó nữa.

Thanh niên kia thấp giọng nói gì đó với người cùng bàn. Tức thì, có một gã lùn nhảy ra:

“ Nếu Nhan huynh đã bận, chúng ta cũng không tiện làm phiền thêm. Nhưng danh tiếng của Thánh Thủ thần thâu vang động võ lâm. Tại hạ cũng là người ưa thích thân pháp. Có thể luận bàn một chút, đặng học hỏi lẫn nhau hay không? ”

[ Gã lùn này chắc chắn đã biết đại khái về Lăng Không Đạp Vân. Tạng Cẩu… chớ có mắc bẫy đấy. ]

Hồ Phiêu Hương mím môi, không khỏi lo lắng.

Lăng Không Đạp Vân tiêu sái phiêu dật như thần tiên cưỡi gió đạp mây. Dù là người bình thường, nhìn một lần cũng khó mà quên cái thần vận ấy.

Tạng Cẩu tất nhiên là biết, nhưng nó không thể không thuận theo.

“ Cũng được. ”

“ Phái Côn Luân Xích Tùng tử… xin lĩnh giáo cao chiêu của Nhan huynh! ”

Gã lùn ôm quyền, đoạn đứng xuống mé phải, ra chiều xin được chỉ giáo.

Tạng Cẩu gật gù, tiếp tục:

“ Gần đây nghiên cứu được một bộ thân pháp, xin được lãnh giáo. ”

Nói rồi cũng thủ thế.

Quần hào phái Côn Luân nghe thằng nhóc viện cớ “ thân pháp mới ”, trong lòng đã đinh ninh chín phần người trước mặt là đứa An Nam láo toét giả trang. Song cả đám vẫn không ai lên tiếng, chỉ lấy đũa gõ lên bát đĩa, ngoài mặt như trợ hứng, kì thực là ám hiệu cho Xích Tùng tử.Xích Tùng tử quát:

“ Xem đây! ”

Nói rồi bắn người đi, chưởng chộp về phía Tạng Cẩu.

Chỉ luận tốc độ thì tên này đã bằng bảy tám phần lúc thằng nhóc thi triển Lăng Không Đạp Vân, quả thực có thể coi là hành gia trong giới khinh công.

Tạng Cẩu mỉm cười, chân vẫn cắm dưới đất, nhưng người đã nghiêng nhẹ sang tránh được chưởng. Nói đoạn lại nhún tới, vai thúc một cái vào yếu huyệt ở tay Xích Tùng tử khiến người nọ cả kinh vội lui ra sau.

“ Chiêu này… ”

Thân pháp này của Tạng Cẩu, Hồ Phiêu Hương từng nhìn qua.

Không! Nói cho chính xác thì nó là một loại bộ pháp! Đúng là bộ pháp đáng lẽ để phối hợp với Võ Chó. Song Tạng Cẩu có Lăng Không Đạp Vân, sử dụng cùng chiêu thức của Võ Chó thì uy lực mạnh hơn, nên hiếm khi dùng đến. Trừ thế cơ bản “ Chó Khôn Tứ Túc Huyền Đề ” ra thì nó chưa luyện thêm.

Ba ngày ở Tế Nam, nó mới chuyên tâm luyện bộ pháp này.

Đây là thức “ Chó Chạy Trước Hươu ”.

Quả nhiên, Xích Tùng tử tiếp tục điên cuồng đánh tới, cũng không che giấu võ nghệ nữa. Ấy thế mà luôn chậm hơn Tạng Cẩu nửa chiêu, bị nó vờn cho tả tơi.

Kì thực…

Tạng Cẩu luyện bộ pháp, mới phát hiện thức Chó Chạy Trước Hươu có ý cảnh na ná cách Quận Gió vờn hai người Lê Hổ, Phạm Ngũ Thư ở Tây Đô. Dựa vào trí nhớ và lời ông dạy, lại thêm ngộ tính, Tạng Cẩu mới luyện thành trong ba ngày.

Xích Tùng tử có tốc độ rất nhanh, song công phu quyền chưởng bình thường, nội lực cũng không lấy gì làm cao. Chiêu thức chưa phóng ra đã bị Tạng Cẩu thấy trước, thì sao có thể đánh trúng nó cho được.

Lại nói, Xích Tùng tử kì thực không thiện quyền thuật. Hắn thạo dùng một đôi Mẫu Tử Âm Dương đao, phối hợp với thân pháp mới có thanh danh trên giang hồ. Nay không dùng được đao, lại gặp đối thủ cứng cựa, chỉ có thể chịu mất mặt một phen này.

Chớp mắt y đã phát ra hai chục chiêu, nhưng đến chéo áo của đối phương cũng không đụng tới nổi. Còn đối thủ của y – “ Thánh Thủ thần thâu họ Nhan ” còn chưa thèm rút tay khỏi tay áo lấy một lần.

Đến đây Xích Tùng tử tự biết ai cao ai thấp, bèn chủ động nhảy khỏi vòng chiến, cung tay:
“ Nhan huynh quả nhiên có võ nghệ siêu quần, tại hạ xin cam bái hạ phong. ”

Tạng Cẩu gật nhẹ một cái, lại gọi tiểu nhị đến, định thuê phòng. Bỗng nhiên Xích Tùng tử lên tiếng:

“ Tiểu nhị, chuẩn bị cho Nhan đại gia đây một căn phòng thượng hạng, bản điếm có bao nhiêu món ngon cứ dọn hết lên. Toàn bộ phí tổn của vị đại gia này ta bao. ”

Tạng Cẩu không khỏi ngạc nhiên, song cũng thi nửa lễ, coi như cảm tạ.

Xích Tùng tử cười vang:

“ Nhan huynh chớ khách sáo. Được huynh chỉ điểm mấy chiêu tiểu đệ cũng vỡ ra được không ít đạo lí. Chút vật ngoài thân này thì có tính là gì? ”

Thấy đối phương sảng khoái như thế, Tạng Cẩu cũng không tiện từ chối nữa.

Tiểu nhị kính cẩn dẫn hai đứa lên phòng thượng hạng, lại dọn toàn những món sơn trân hải vị của quán ra. Tạng Cẩu đảo mắt, chợt lấy một miếng bạc vụn, đặt vào tay tiểu nhị.

“ Số này trừ vào tiền cơm, tiền phòng của hai ta, nhưng chớ có để vị đạo trưởng kia biết. ”

“ Dạ, tiểu nhân hiểu rồi. Không biết đại gia còn có gì phân phó không? ”

“ Lui xuống đi. ”

Tạng Cẩu phất tay áo, rồi ngồi xuống bàn tiệc.

Hồ Phiêu Hương vén đấu bồng lên, tủm tỉm cười:

“ Không muốn nhận ân tình gì của người ta sao? Người ta trả ơn mình kia mà. ”

“ Tớ muốn phân rõ ranh giới, nếu không lúc người ta truy sát mình lại khó xử. ”

Tạng Cẩu nhún vai, lại tiếp:

“ Huống hồ, chúng ta cũng không thiếu một chút bạc vụn này mà phải quýnh lên như thế. ”

“ Người khác sẽ nói Cẩu rất ngu đấy. ”

Hồ Phiêu Hương le lưỡi.

Tạng Cẩu đáp:

“ Cũng đành chịu. Tớ đâu thể nông cạn đến nỗi mừng húm lên vì chút lợi cỏn con này được. ”

Hồ Phiêu Hương cười khì, nói:

“ Đúng là ông cụ non. ”

Hai đứa ăn xong bữa cơm, ngồi luyện công được một lúc, thì bỗng nhiên Tạng Cẩu thở dài.

“ Dạo này tớ luyện nội công tiến bộ ngày càng chậm chạp. Cứ như thể gặp phải chướng ngại gì vậy. ”

“ Tớ cũng không rõ. Có lẽ lúc về phải hỏi ông nội cho ra nhẽ. ”

Hồ Phiêu Hương cau mày…

Sáng hôm sau, hai đứa nó tiếp tục lên đường từ sớm…

Chương 180: Hồi mười chín (15)

Tiểu nhị bí mật đưa hai mẩu bạc vụn cho thanh niên phái Côn Luân, nói:

“ Vị Nhan đại gia đã tự trả hết phí tổn hôm qua rồi. Số tiền này xin khách quan nhận lấy số tiền này. ”

Thanh niên kia đảo mắt, đoán chừng Thánh Thủ thần thâu làm phúc không muốn được trả ơn. Đồng thời lại cố tình làm nhiều chuyện như thế để giữ thể diện cho Xích Tùng tử, thầm khen lòng dạ y độ lượng.

Hai đứa nhóc thúc ngựa nửa ngày, thì đến một dòng sông lớn, tục gọi là Sa Hà. Đến đây hai đứa tìm một nhà thuyền hỏi đường đi Nhạn Môn quan, thì y nói:

“ Chỗ này cách Nhạn Môn quan mười ngày đường nữa. Sắp tới sẽ có một tiêu cục vận tiêu về phía bắc, lên tận Thái Nguyên. Tôi sẽ sắp xếp cho hai người đi cùng. ”

Hai đứa nhóc không khỏi ngạc nhiên:

“ Chúng tôi đi từ Nam Kinh lên đây, tính ra chỉ mất bốn năm ngày. Tại sao lên Nhạn Môn quan lại lâu gấp đôi? ”

Lái đò bèn nói:

“ Xem ra hai người lần đầu lên Hà Bắc, Sơn Tây rồi. Phía đông địa thế bằng phẳng, đi ngựa tất nhiên là nhanh. Nhưng phía tây đồi núi nhấp nhổm, rừng sâu nước độc, lâu hơn cũng có gì lạ đâu? ”

Hai đứa nhóc nghĩ chúng không thạo đường lối, giữa Hàm Đan và Thái Nguyên cũng không thấy có thành hay trấn lớn nào để nghỉ chân trên địa đồ hết. Thành thử, chúng đành cho người lái đò mấy đồng tiền, nhờ y chuyển lời đến tiêu cục nọ.

Thấy Tạng Cẩu và Phiêu Hương cũng có tuấn mã, sẽ không làm lỡ hành trình, nên tiêu đầu họ Chung cũng gật đầu đồng ý để hai đứa nó đi cùng.

Tạng Cẩu nói nhỏ:

“ Người này võ công không tính là cao, vậy mà cũng làm tiêu đầu. ”

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Cẩu đi lang bạt một năm, mà hiểu biết còn kém cả tớ. Không phải cứ làm tiêu đầu là có võ nghệ cao cường đâu. Quan trọng là nhân khí, giao thiệp, hiểu không? ”

Tiêu đầu họ Chung người Hàm Đan, mở một tiêu cục lấy danh là Đồng Sư. Đúng như những gì Phiêu Hương nói, y chuyên làm ăn ở địa giới tỉnh Hà Bắc, lại bỏ tiền qua lại với không ít nhân sĩ giang hồ. Thành ra người ta cũng nể mặt, để yên không động chạm vào tiêu xa của y.

Lần này, họ Chung được người ta giao phó chuyển một vật quý hiếm lên Thái Nguyên. Thực tình y cũng lo lắng, vì trước đây chưa làm ăn ở Thái Nguyên bao giờ, không biết quần hùng ở đó có nể mặt hay không. Vốn họ Chung cũng định từ chối, song vì thù lao béo bở, nên cũng chặc lưỡi mà nhắm mắt đưa chân.

Đoàn tiêu xa đi chừng ba ngày đường êm đẹp. Sang ngày thứ tư, thì đặt chân vào địa giới tỉnh Sơn Tây. Nhắm chừng thêm nửa ngày sẽ đến Thái Nguyên.

“ Qua ngọn núi trước mắt là sẽ đến Thái Nguyên rồi. Mọi người hãy dừng lại nghỉ chân rồi tính tiếp. ”

Tạng Cẩu buộc ngựa lại một góc, rồi giở lương khô ra ăn với Phiêu Hương.

Mấy ngày vừa rồi nhờ có tiêu đầu họ Chung giao thiệp rộng, quen biết nhiều mà sơn tặc thuỷ phỉ đều nhường đường cho tiêu xa, không làm khó tí nào. Gặp được trại chủ, bang chủ nào có giao tình sâu đậm với Chung tiêu đầu còn được hộ tống mấy dặm đường. Thậm chí có hai vị trại chủ còn cho thuộc hạ cưỡi ngựa đi trước sang Thái Nguyên, nói mát để quần hào Thái Nguyên nể mặt bỏ qua cho tiêu xa của tiêu cục Đồng Sư.

Vượt qua ngọn núi trước mặt, sẽ đến đích, thành ra mọi người trong tiêu đội cũng thả lỏng tâm tình hơn.

Mà thường những lúc thế này, tai hoạ mới ập tới.

Chỉ thấy trên núi vang lên tiếng kèn lá, phía tây ba tiếng, phía đông ba tiếng… cứ thế hô ứng đáp lại nhau vọng mãi xuống tận quan đạo.

Tiêu đầu họ Chung đã vận tiêu nhiều năm, biết là có biến, bèn hô:

“ Mọi người mau tập hợp, ghé lưng vào nhau! ”

Nói đoạn, cả tiêu đội hai chục người nhanh nhẹn kết thành một thế trận hình vuông, tiêu xa đặt ở trung tâm.

Hai đứa nhóc nhìn nhau, rồi cũng dắt ngựa đến chỗ tiêu đội, đứng vào cùng một vòng chiến.

Tiêu đầu họ Chung thấy vậy vội nói:

“ Hai vị có thần mã, phía trước đã là Thái Nguyên rồi sao còn không chạy đi? ”

Tạng Cẩu nhún vai, nói:“ Ông dẫn chúng ta đi cùng, coi như có giao thiệp. Chẳng lẽ vì lúc hoạn nạn lại bỏ mặc nhau chạy trước? Việc của kẻ hèn hạ ấy thứ cho ta không làm được. ”

Chung tiêu đầu thấy vậy, hùng tâm dâng cao, nói:

“ Hay! Huynh đệ nói phải lắm! ”

Kể tiếp chuyện ở thành Cổ Lộng…

Quân của Đinh Lễ chiếm được cửa thành đông, song chuyện còn chưa dừng ở đó. Chiếm được, nhưng cũng phải giữ được mới coi là thành công.

Mộc Thạnh điều viện binh ở ba cửa khác tới, ý đồ muốn đánh bật cánh quân của Đinh Lễ. Ba cửa thành còn lại có thể dựa vào thành cao, hào sâu mà thủ hiểm. Thế nhưng nếu không thể tái chiếm được cửa đông, thì nguy to. Thành Cổ Lộng như con sò khép vỏ, còn cánh quân của Đinh Lễ chẳng khác gì lưỡi dao vừa lách được vào kẽ hở giữa hai mảnh vỏ.

Nếu giờ không đánh lui được y, một khi quân Trần mượn cơ hội tràn vào, tất sẽ mất thành.

Đáng tiếc là Đinh Lễ quá hung hãn, muốn đánh lui được cậu chàng vốn không phải chuyện dễ. Mộc Thạnh đã cụt một tay, nếu đánh chắc chắn không phải đối thủ của Đinh Lễ. Lão không còn cách nào, đành phải giao siêu đao cho Hoàng Phúc ra nghênh địch.

Hoàng Phúc cưỡi bạch mã, tay vác siêu đao, dẫn quân xông vào cửa đông đánh nhau với đội quân của Đinh Lễ. Tướng vác chuỳ thúc ngựa lên ứng chiến, nào ngờ quần nhau được hai ba hiệp thì đã bị Hoàng Phúc dùng biến chiêu đánh hiểm một nhát ngang thắt lưng, thiếu chút mất nửa cái mạng.

Đinh Lễ thấy lão dũng mãnh như thế, biết bên phía quân Trần trừ mình ra không còn ai là đối thủ của Hoàng Phúc, bèn thúc trâu xông lại gần.

Hoàng Phúc thấy một tên thiếu niên hỉ mũi chưa sạch cắp gậy cưỡi trâu lao đến ứng chiến, bèn cười ha hả mà quát:

“ An Nam hết người rồi sao?! ”

Đinh Lễ thấy tiếng đối phương rung chuyển vang như trống đồng, biết là kẻ kình địch công phu nội gia cao cường. Nhưng Hoàng Phúc miệt thị nước Đại Việt như thế, cơn giận này sao nén? Thế là, cậu chàng kéo sừng Đại Thắng một cái, quát lên đáp lại:

“ Ọooooooooo ”

“ Con trâu dốt đặc cán mai này! Bảo bao nhiêu lần là cấm có được át lời tao. Ngu như bò!! ”

Miệng quát con Đại Thắng, nhưng côn của Đinh Lễ thì đã tìm đến ngay mặt của Hoàng Phúc.

[ Côn của tiểu tử này dài đến năm thước, hắn không sợ nó vướng víu cũng phải ngại nó nặng nề chứ? ]

Hoàng Phúc thấy Đinh Lễ vung cây côn sắt đúc đặc vừa to vừa dài, không khỏi lấy làm lạ. Binh khí không phải cứ nặng cứ dài là tốt, quan trọng là phù hợp. Côn sắt của Đinh Lễ dài đến bốn năm xích. Cứ coi như cậu chàng huy động được cây gậy đó tự nhiên, thì lúc tác chiến cũng vướng trái vướng phải, khó mà triển lộ được võ nghệ.Lí thuyết là vậy.

Nhưng từ lí thuyết đến thực tế, lại là cả quãng đường rất rất dài. Đạo lí này anh bạn Lí Bân đã được tự mình thể nghiệm…

Chỉ thấy Đinh Lễ vung thanh bổng sắt nhẹ nhàng như không, phối hợp với bước chân của con Đại Thắng cơ hồ hoàn hảo không một kẽ hở. Lúc thì cậu chàng đỡ trái, khi thì lại gạt phải. Nhưng dù đánh thế nào đi chăng nữa thì cây côn sắt vẫn thuỷ chung chỉ làm khó một mình Hoàng Phúc.

Hoàng Phúc mới đầu còn có phần chủ quan, nhưng về sau thần sắc ngưng trọng hẳn. Siêu đao trong tay vũ động, biến hoá khôn lường, chợt ẩn chợt hiện giữa bóng côn của Đinh Lễ.

Lão bị trúng một đấm của Khiếu Hoá tăng ngay ngực, bây giờ cứ vận nội lực là toàn thân nhói lên ê ẩm như bị kim đâm. Biết nội thương mình chưa lành, thành thử Hoàng Phúc cũng không hao phí nội lực để đánh với Đinh Lễ, mà chọn đấu xảo.

Đinh Lễ có thần lực trời sinh, xem chừng còn mạnh hơn cả Hồ Đỗ luyện thành bốn tầng Lý Thân thần công. Hoàng Phúc lại không dám vận nội lực, thành ra cứ phải tránh trái tránh phải, kình phong trên thây côn thổi quét làm da đầu lão mát lạnh, râu tóc bay phấp phới.

Hai bên quần nhau hai chục chiêu, bất phân thắng bại. Đến lúc này thì Hoàng Phúc đã đại khái nắm được thói quen xử lí, phong cách ra chiêu của Đinh Lễ.

Lão vờ chém hụt một đòn, dụ Đinh Lễ theo đó đánh vào sơ hở lão để lộ. Đang lúc đánh nhau nảy lửa, cậu chàng không kịp nghĩ nhiều, theo bản năng thúc côn nhắm ngay ngực Hoàng Phúc. Lão chỉ chờ có thế, bèn nghiêng mình, siêu đao trong tay đánh một đòn chém móc xéo lên độ hai xích, nhằm ngay vào mỏm vai của Đinh Lễ.

Đinh Lễ nhíu mày, rõ ràng có thể liều lĩnh thu côn lại kịp song lại chẳng thèm cản chiêu, mà hoành côn từ đâm thẳng thành quật ngang.

[ Hắn điên sao? ]

Hoàng Phúc thầm nghĩ, hai tay nhấn thêm lực vào cán đao.

Nào ngờ…

Con Đại Thắng đột nhiên rống lên, đầu đánh mạnh sang mé tả. Chỉ nghe bình một tiếng, siêu đao của Hoàng Phúc bị sừng trâu quật trúng, thiếu chút thì rời tay.

Cốp!

Côn sắt của Đinh Lễ vừa vặn tìm đến, đánh trúng ngay vào be sườn của Hoàng Phúc. Vết thương cũ của lão còn chưa lành, nay lại chấn động thêm làm lão suýt thì ngã ngựa.

Biết không đánh nổi nữa, Hoàng Phúc bèn giục ngựa bỏ chạy.

Đinh Lễ đang hăng, toan đuổi đánh, thì từ đằng sau đã có tiếng Lê Hổ quát lên thất thanh:

“ Lễ! Lui binh mau! ”

“ Cái gì? Chủ công? Nhưng… ”

Đinh Lễ nhìn ra xa.

Chỉ cần chờ đại quân đến chi viện, đánh toàn lực thêm một canh giờ, thành Cổ Lộng ắt sẽ bị phá. Tại sao lúc này Lê Hổ lại đến đây, muốn cậu thu binh??

“ Địch tập! Ai Lao đánh lén!! ”

Lời tác giả:

Vậy là không hoàn thành được rồi, ôn thi tối mắt tối mũi. Hồi hai mươi của truyện đành hẹn độc giả trong tháng tới vậy. Chỉ xin bật mí một chút là hồi hai mươi sẽ là một cao trào nhỏ của thiên thứ hai.

Về vài lời nhận xét phần nào ác tâm, cũng như bảo vệ của độc giả:

_ Về lịch sử, hay tư liệu dùng trong truyện, tác đã nghiên cứu hết khả năng. Song một mình chèo chống con thuyền này, khó tránh khỏi việc sai sót. Nếu bạn đọc có thể góp ý, bổ sung, tác xin tiếp thu và chân thành cảm ơn. Còn những comment theo kiểu chửi đổng, không luận điểm luận cứ, tác xin phép không nhìn

_ Về phong cách. Chà. Trước thì tác cũng vướng vào một vụ lùm xùm về cái này rồi ( cmt công kích của bên bất đồng ý kiến vẫn còn dưới mục bình luận). Tác không dám đại diện cho ai cả, thế nhưng thoại của nhân vật trong truyện tác đã tham khảo truyện cười, truyện cổ và các tích dân gian để sát với lời ăn tiếng nói cha ông ta nhất. Còn về hành văn dẫn truyện, tác đang cố học theo lối văn biền ngẫu rất được các vị trí giả thời xưa nước ta ưa dùng ( cụ thể là đã tham khảo Hịch Tướng Sĩ, Bình Ngô Đại Cáo, Truyền Kì Mạn Lục và trong các bộ chính sử mình từng xem cũng dùng). Nên nếu độc giả vẫn nghĩ đây là văn phong Trung Quốc, thì tác cũng không còn gì để nói

Một chút dông dài, mong mọi người bỏ quá. Hồi hai mươi sắp tới sẽ tri ân một trong các nguồn cảm hứng của tác, nên có lẽ sẽ còn phải xin độc giả thêm mấy phút. Kính mong thông cảm

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau