THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Hồi mười chín (6)

Hoàng Phúc chộp lấy một thanh niên lưng đeo đơn đao, hỏi. Y bèn đáp:

“ Dạ tướng quân. Nước Nam cử một lần mấy trăm cao thủ đến đây gây rối. ”

[ Quả nhiên… ]

Hoàng Phúc nghĩ thầm, rồi cũng xách kiếm chạy về phía tây. Khinh công của lão vượt xa gã thanh niên nọ, nhưng lão cố tình ghìm tốc độ lại, một mực giữ một khoảng cách cố định với gã.

Phía tây doanh trại quân Minh là một vùng đất bằng phẳng được rào kín.

Lúc Hoàng Phúc chạy đến, thì đã có hơn một trăm người chết lẫn bị thương nằm lăn lóc khắp nơi. Đao kiếm gãy lả tả, ám khí rơi la liệt…

Trông tình hình bấy giờ thì có vẻ quân Minh bị áp đảo. Trong số tử thi và những người thương tật phải có đến bảy tám phần là phe bắc quốc.

Thế nhưng…

Phía nước nam, lại có một người đáng lẽ đã chết phơi xác ngoài sông thì bấy giờ đang chạy nhảy khắp nơi, tay gươm tay chưởng đánh ngã không biết cơ man bao nhiêu nhân thủ phe Hoàng Phúc.

“ Ngươi??!! ”

Hoàng Phúc kinh ngạc cơ hồ á khẩu. Miệng lão há ra, mãi không ngậm lại nổi.

Không ngơ ngác sao được??

Bởi lưỡi gươm trên tay quái nhân đỏ lòm như máu, hai bên có hai hàng răng cưa nhìn như chân rết, không phải thanh Xích Ngô thì còn cái gì vào đây.

“ Ha ha!! Hoàng Phúc, gặp lại lão phu thấy mừng rỡ đến độ á khẩu luôn rồi sao?? ”

“ Mi!!! Tốt lắm! Mi dám lừa ta?? ”

Quái khách cười vang, tung cái nón tre lên, làm mái tóc muối tiêu xổ tung ra ngoài.

Cao thủ phe bắc quốc đang giao chiến với nhân sĩ giang hồ nước Nam, thấy cảnh này cũng nghệt mặt ra một lúc. Chuyện hôm ấy Hoàng Thiên Hoá qua chiêu với Hoàng Phúc bên sông, có không ít người trong số họ được chứng kiến. Ai cũng thấy Hoàng Thiên Hoá trúng một mũi tên vào ngực, tim bất động mạch cũng ngừng… Đúng là một người chết.

Nay thấy người chết sống lại, có ai mà không hoảng sợ?

“ Khà… thoải mái! ”

Hoàng Thiên Hoá quăng nón ngửa mặt cười vang, đoạn trỏ thanh Xích Ngô vào mặt Hoàng Phúc, hất hất đầu cười ra vẻ thách thức.

“ Tốt! Tốt lắm!! Nếu thế để ta tiễn nhà ngươi một đoạn! ”

Hoàng Phúc gằn giọng, tuốt thanh kiếm đồng đen ra thủ thế chờ sẵn.

Hoàng Thiên Hoá nhún vai, chỉ ngón tay ra phía xa, cười:

“ Nhưng người đối phó với ngươi có phải ta đâu? ”

“ Ồ! Đám Nam quốc các người ai muốn đi tìm chết? ”

Hoàng Phúc nhíu chân mày.

Lão cũng đã nghe ngóng qua. Hiện tại võ lâm nước Nam có bảy tông sư đứng đầu quần hào, võ nghệ siêu quần bạt tuỵ. Trong số đó, Quận Gió đã chết. Hổ vương, Cứu Khổ thần tăng và Cầm Ma thì không mấy khi lên Kinh Bắc.

Tính ra, có thể làm đối thủ của lão chỉ có Thiên Cơ lão đạo giả, Hoàng Thiên Hoá và Khiếu Hoá tăng.

Khiếu Hoá thì đã trong cũi sắt tinh luyện, trong đồ ăn lại liên tục được bỏ thuốc mê. Kể cả lão có nội lực bằng trời cũng khó lòng xông ra được.

Còn tên “ Thiên Cơ lão đạo ” chẳng phải minh hữu của quân Minh hay sao??
[ Mẹ nó, nước Nam này như cái đầm không đáy, không biết lại chọc ra cái dạng quái vật gì nữa. Mình vẫn nên cẩn thận là hơn. ]

Nói đoạn, Hoàng Phúc vung mạnh thanh kiếm, hừ lạnh:

“ Đấu hay không đấu không phải chuyện nhà ngươi có thể quản được. Tiếp chiêu! ”

Lời chưa dứt hẳn thì thanh kiếm trong tay đã rít lên, xuất ra một chiêu Trường Hồng Quán Nhật. Vốn là một chiêu thức thô thiển trong giới võ lâm, vào tay Hoàng Phúc lại trổ ra mấy đoá kiếm hoa liền, thần kì vô cùng.

Hoàng Thiên Hoá thấy vậy chỉ cười, chém trả veo véo ra hai gươm. Hai thanh thần khí va đụng, âm thanh lảnh lót đến lạ…

Tiếp qua hơn năm chục chiêu, song phương vẫn cân sức cân tài.

Hảo thủ hai bên thấy đây là dịp hiếm có được quan sát hai vị cao nhân võ công tuyệt đỉnh đấu với nhau, học được chút da lông ắt sẽ vỡ ra nhiều điều có lợi. Thế là tự động rút lui, ai về trận hình bên nấy, lặng lẽ quan chiến.

Hoàng Phúc đột ngột chém nhứ ra một chiêu, ép Hoàng Thiên Hoá phải cúi người xuống tránh. Lão lại nhân cơ hội đối thủ bị ép vào thế bất lợi, cẳng chân lia ra đá ngay một cước. Chiêu ấy gọi là Thần Long Bãi Vĩ, lấy ý rồng thần cuộn mình trong mây thấy đuôi không thấy đầu. Cước vừa xuất ra, quần hào phe bắc quốc đã reo lên mừng rỡ, trong khi nhân sĩ nước Nam thì cùng kêu: “ Úi chà ” một tiếng.

Hoàng Thiên Hoá lâm vào thế hiểm nhưng không loạn, bèn quát:

“ Thần long của ngươi bằng thuồng luồng của ta không? ”

Nói đoạn hóp bụng, đẩy ngóc mũi gươm lên, rồi co chân búng mình lao đi hệt như một mũi tên.

Chiêu ấy gọi là Thuồng Luồng Triều Thiên.

Hoàng Phúc giật mình, vội biến chiêu lấy kiếm đón lấy thanh gươm Xích Ngô, song ấy nào phải cái tinh tuý nhất của chiêu số? Chỉ thấy Hoàng Thiên Hoá đột nhiên co người như con sâu đo giữa không trung, đoạn tung liên tiếp cả song cước, đạp liền hai phát ngay ngực Hoàng Phúc.

“ Hay!!! ”

Lần này đến lượt quần hào phía nam đắc thắng.

Trong hàng ngũ cao thủ đứng đầu phe Đại Việt, có một vị đạo nhân mặt lưỡi cày. Lão phất tay áo đạo bào, vuốt chòm râu dê rồi nhận xét:

“ Chiêu của đảo chủ án theo hình con thuồng luồng. Thần thú này đã mạnh mẽ như rồng, song chỗ đáng sợ là nhớt và máu nó đều là chất kịch độc. Không ít anh hùng chết vì dãi độc của con ác thú đâu. Hai cước sau chót kia, ấy là phảng theo máu nhớt của nó chăng? ”

Hoàng Thiên Hoá tiếp đất, nghe thấy bèn cười vang:“ Không sai! Mã chân nhân quả thực có con mắt hơn người. ”

Vị đạo nhân mặt lưỡi cày kì thực chính là vị Mã chân nhân đã có lần Quận Gió từng nhắc đến trước mặt Tạng Cẩu.

Mọi người thấy mặt lão quả thực dài như mặt ngựa, không thiếu người bụm miệng cười xì cười xầm với nhau.

Hoàng Phúc nghiến răng, lại quát lớn một tiếng, xỉa nhanh thanh kiếm trong tay về phía địch thủ. Ba đường kiếm phân làm thượng trung hạ, nhắm ngay vào đầu ngực và bụng của Hoàng Thiên Hoá.

Ba kiếm đâm lần lượt, mà cơ hồ sẽ đến cùng một lúc, lại không biết trong ba chiêu đâu là hư đâu là thực. Chiêu này vào tay Hoàng Phúc quả thực rất hiểm.

Hoàng Thiên Hoá thấy vậy, bèn đột nhiên ngả người ra sau, dẫm chân mấy cái. Tự nhiên toàn thân lão cứ tà tà lướt đi, lúc trái lúc phải, khi tới khi lui. Nhìn bộ pháp của y tưởng là chậm rì rì, ấy thế mà hết lần này đến lần khác lại có thể tránh thoát được sát chiêu của Hoàng Phúc.

Bộ pháp này hôm giao đấu ở bên sông, Hoàng Thiên Hoá cũng giở ra một lần rồi. Tuy nhiên lúc ấy và bây giờ, tình cảnh khác nhau. Chiêu hôm trước là sai lầm, hôm nay đã trở thành kì chiêu.

Hễ Hoàng Phúc dám tiếp cận, là thanh Xích Ngô sẽ phản công đánh cho mấy gươm ngay.

Hoàng Phúc đánh thêm hai chiêu, song không phá giải nổi bộ pháp quái lạ của Hoàng Thiên Hoá, bèn tung mình nhảy ra khỏi vòng chiến, gằn:

“ Bộ pháp của ngươi phải chăng là dựa trên loài hải triết? ”

Hoàng Thiên Hoá cười vang, gật đầu.

Đúng là cái môn Trá Du Ba này của lão là sáng tạo phỏng theo loài sứa lửa. Sứa vốn là loài trôi nổi theo dòng nước, bản thân lối sống của chúng đã có cái ý cảnh miên man bất định.

Tuy nhiên, ngay cả khi sống theo kiểu nay nổi mai chìm như thế, nọc sứa vẫn khiến nhiều loài lớn nhỏ e dè.

Hoàng Phúc nhíu mày, nhìn đối thủ bằng ánh mắt âm hiểm của loài chim săn mồi.

Hoàng Thiên Hoá thì cười cười, ý vị thâm trầm như mặt bể. Trông y lúc nào cũng tưng tửng như thế, song thực sự cũng cơ trí chẳng kém cạnh ai.

[ Hai bên võ công sàn sàn nhau, nhưng xem ra về tư chất mình kém y một bậc. ]

Kể từ lúc hai bên đánh đến chiêu thứ một trăm thì Hoàng Phúc cứ mãi trăn trở chuyện này. Quả thực, bao nhiêu chiêu số lão hôm trước có thể khiến Hoàng Thiên Hoá lúng túng lão đều đã giở ra cả, song y đã tìm ra phương pháp đối phó, phá giải mà đến bản thân lão cũng không thể không nói là hoàn mĩ. Còn lão??

Những độc chiêu hôm trước của Hoàng Thiên Hoá, hôm nay lại càng khó đón đỡ hơn mấy bậc. Nếu không phải bản lĩnh giao thủ của lão cứng cựa, kinh nghiệm giao đấu đầy mình thì e đã ngã ngựa.

Kì thực cũng không phải Hoàng Phúc kém. Chẳng qua lão coi Hoàng Thiên Hoá là kẻ đã chết. Người chết rồi, võ công cao có ích gì, mà cất công đi phá giải võ công của người chết thì lại có tác dụng gì? Thành thử, Hoàng Phúc không dụng tâm lí giải chiêu số hôm đó.

Hoàng Thiên Hoá thì khác. Y sớm đã có ý giả chết, lại sớm biết thế nào cũng có ngày tái đấu. Thành thử, giờ khắc nào y cũng tập trung tinh thần chiêu chiêu, hoá giải những tinh tuý trong võ học của Hoàng Phúc. Thành thử, trận so tài lần này không khác gì con hổ đói rệu đói rã phải đánh với con rồng đang ở lúc toàn thịnh.

Hoàng Phúc hãy còn phải đau đầu vì chuyện phá chiêu của Hoàng Thiên Hoá, thì thình lình tù phía khu trại sau lưng truyền tới tiếng chân người nhẹ như lông ngỗng rơi lên mặt hồ.

Ấy là nơi để xe tù…

“ Chẳng có lẽ… ”

Hoàng Phúc nghĩ đến chuyện quần hào nước Nam đánh bài điệu hổ li sơn, song lão lại gạt phắt khả năng ấy qua một bên.

Đề phòng chuyện đối phương đột nhập phá xe tù cứu người, Hoàng Phúc đã cho năm tên đệ tử tâm phúc nhất ở lại canh chừng. Mấy tên này ai cũng là kẻ có máu mặt trong hàng ngũ Cẩm Y vệ, cùng luyện một bộ Ngũ Hành ấn. Nếu năm tên liên thủ lại, trừ phi là Hoàng Phúc đích thân ra tay phá vỡ mắt trận, bằng không đừng mơ trong một thời gian ngắn có thể đánh thủng được phòng ngự của họ.

Nếu thế, thì chỉ còn một khả năng…

Ấy là Khiếu Hoá tăng.

Chương 172: Hồi mười chín (7)

Nhưng mới nghĩ đến đó thôi, Hoàng Phúc đã chép miệng nghĩ thầm:

[ Tên sư già đó bị gông chặt các đại huyệt, lại liên tục trúng phải thuốc mê trộn trong đồ ăn. Đừng nói là vận công, đến đi đứng bình thường cũng thấy toàn thân mệt mỏi muốn ngủ. Người như thế còn có thể phá gông được hay sao?? ]

Quả thực, theo lẽ thường mà nói, sắp xếp của Hoàng Phúc và Mộc Thạnh không hề có dù chỉ là một chút sơ hở. Thực xứng là châu liền bích lạc, thiên y vô phùng.

Thế nhưng…

Áo trời liền chỉ không thấy đâu, nhưng một tấm cà sa rách bươm thì đã phất qua mặt Hoàng Phúc một cái, chẳng khác nào một cái tát vừa kêu vừa mạnh vào mặt lão.

Người vừa xuất hiện… chính là Khiếu Hoá Tăng!

Ông còn mang theo một người đàn ông, trông qua thì cỡ tam tuần.

Ấy chính là Đặng Dung!

Trở lại một canh giờ sau, trên đỉnh núi Dục Thuý.

Hoàng Phúc tay nắm hai thanh đao, xông qua chiến địa, chém bạt cả ngọn lửa để tiếp ứng. Cũng may thế lửa mới lan, bằng không lão có tài giỏi mấy cũng đành chịu.

Pháo gầm gió thổi…

Hoàng Phúc thấy chủ tướng mặt đen nhẻm, tứ phía xác người la liệt, binh tướng ai nấy ôm đầu hoảng loạn co cụm lại một chỗ thì nhíu mày, nhìn sang Mộc Thạnh. Y không nói gì, cũng không biểu lộ cảm xúc gì trên gương mặt già. Chỉ có đôi mắt, chỉ một ánh mắt.

Mộc Thạnh thở dài, nói:

“ Ba quân… mỗi người nhổ một bãi nước bọt lên người ta, mau!! ”

Lữ Nghị cả kinh, hỏi:

“ Định làm thế thật sao? ”

“ Nước để cả ở dưới thuyền! Chẳng lẽ để chúng nó đái lên đầu ta?? ”

Mộc Thạnh nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt bắn về phía thi thể của Trần Triệu Cơ càng thêm ác liệt.

Lão bị hoả dược bắn đầy mặt. Áo quần y giáp có thể thay bớt, nhưng chả lẽ lột da mặt xuống cho đành??? Nước đều để dưới thuyền, không mang theo khi đánh lên núi. Thành ra, muốn rửa sạch đống thuốc súng trên mặt, chỉ có hai cách duy nhất. Một là nước tiểu. Cách còn lại ấy chính là nước bọt.

“ Quân lệnh như sơn!! Huống hồ bây giờ là lúc phi thường! Chẳng lẽ ta nhỏ mọn đến nỗi chấp nhặt các ngươi chuyện ấy?? Mau!!! ”

Mộc Thạnh gần như gầm lên.

Chưa bao giờ! Chưa bao giờ lão phải chịu cái nỗi nhục nào lớn đến thế này!

Mấy chục binh sĩ đứng chung quanh dạ ran, sau đó mỗi người một ngụm nước bọt, nhổ thẳng vào mặt Mộc Thạnh.

Rồi đến nhóm thứ hai, thứ ba…

Mộc Thạnh đứng đơ ra như tượng, yên lặng chịu đựng từng chút từng chút nước bọt văng lên hai gò má. Sự kinh tởm hoá thành cơn rùng mình, đổ dọc sống lưng lão như thể một dòng điện vừa mới xẹt qua.

“ Đủ rồi! ”

Vừa nén cơn lợm mửa đã dâng tới cuống họng, lão vừa gầm lên, lại lấy tay chét đống nước bọt ấy khắp khuôn mặt. Nước rửa trôi bớt thuốc súng đi.

Hoàng Phúc lại xé vạt áo, bọc kín hết đầu Mộc Thạnh lại chỉ trừ đôi mắt. Làm xong hết thảy, lão mới hét lên:

“ Xông ra ngoài! ”Có Hoàng Phúc dẫn đầu, quân Minh rốt cuộc cũng phá được vòng vây bủa của quân Hậu Trần. Cả đám tàn quân cuống cuồng chạy xuống núi, kéo nhau xuống thuyền, lục đục chèo ngược vào bờ bắc sông Đáy. Pháo của quân Hậu Trần bắn đuổi theo rát rạt, đánh chìm mấy thuyền lớn liền. Cơ man không biết có bao nhiêu quân Minh chết vùi xác dưới nước sông cuồn cuộn.

Đến chừng giữa sông, thì pháo của quân Hậu Trần không bắn với theo được nữa. Quân tướng nhà minh mới có dịp thở một hơi. Ai nấy trượt dài xuống sàn tàu, chân mềm ra như cọng bún, cả người rã rời chẳng muốn đứng dậy.

Mộc Thạnh trông còn thảm hơn. Lông tóc trên đầu lão chỗ thì bị hun cho khô cong cả, xỉn màu. Chỗ thì cháy nham cháy nhỏ, mảng đen mảng trắng. Mộc Thạnh bây giờ trông chẳng còn giống một nguyên soái nữa.

Quân Hậu Trần nhìn nhau, ngơ ngác hỏi:

“ Thắng rồi sao? ”

Nói đoạn, tiếng khí giới rơi lên mặt đá từng hồi, từng hồi. Lúc đầu còn lác đác, nhưng sau nghe lồng lộng, dồn dập không khác gì sóng trên sông Đáy.

“ Thắng rồi!!!! ”

Không biết do ai khởi xướng, nhưng tiếng reo hò đã lan ra khắp mấy cánh quân Hậu Trần chẳng khác gì một thứ dịch bệnh. Nó lây cho cả núi rừng, khiến cho người ta tưởng như từng hòn đá nhành hoa cũng đều đang mặc sức mà rống lên. Âm thanh núi rừng rung chuyển dội vào mặt sông, vang động tưởng như còn mạnh mẽ hơn đạn pháo.

Hồn người hoà vào hồn núi hồn sông, cùng cất cao tiếng hét, khiến cho trời long đất lở, mặt trời kia như cũng phải bớt chói chang lại, nhường ánh hào quang cho ngọn lửa bốc cao trên đỉnh núi Dục Thuý.

Một năm qua đối với nghĩa quân mà nói, dài như mấy trăm năm. Không ngày nào là không phải lo toan nơm nớp, không khắc nào là không hừng hực căm hờn. Chạy trối chạy chết khỏi lưỡi đao quân giặc, trốn chui trốn nhủi thoát mũi kiếm kẻ thù. Một năm trời, đánh rồi chết, rồi lại đánh. Máu đổ một dòng đón Đầu Trâu Mặt Ngựa, lệ rơi hai hàng tiễn bè bạn người thân. Thế nhưng quân Minh thì vẫn cứ sừng sững, vẫn cứ đập tan hết bao nhiêu cố gắng của họ.

Để rồi hôm nay…

Tất cả cảm xúc nghĩa quân đè nén trong lòng bộc phát, phun trào, vỡ tung thành tiếng hét rền vang tựa sấm gầm, chấn động như sét nổ. Một tiếng hét khải hoàn, một câu ca thắng trận, để cho trời biết đất hay…

Rằng Mộc Thạnh đã bại.

Rằng quân Đại Việt đã…

Thắngggggggggggg!!!!!!!!!

Trên thuyền quân Minh…
Mộc Thạnh lúc này mới để ý, thấy khí tức của Hoàng Phúc hơi hỗn loạn, bèn hỏi:

“ Tướng quân bị thương lúc nào?? ”

Hoàng Phúc xua tay, nói:

“ Đội ơn vương gia đã hỏi thăm. Chút thương thế nho nhỏ này không làm gì Hoàng Phúc này được đâu. ”

“ Vậy là tù binh đã trốn thoát. ”

Mộc Thạnh nghe xong, bèn thở dài.

Hoàng Phúc cũng đành nói:

“ Không dám giấu vương gia, là do mạt tướng tắc trách. ”

“ Không phải lỗi của tướng quân. Tên Trần Triệu Cơ dùng khổ nhục kế, trá hàng trà trộn vào quân ta. Đến cả ta cũng mắc lừa, tin nhầm hắn. ”

Đúng lúc này, Lữ Nghị chợt lên tiếng:

“ Bẩm vương gia. Hôm trước tên Triệu Cơ đến gặp mạt tướng, nói rằng muốn khuyên hàng lão sư ăn mày. Hắn có chém bốn kiếm vào cũi. Lẽ nào... ”

Hoàng Phúc nghe đến đây, chợt tỉnh ngộ, bàn tay xoè thành trảo chộp ngay vào mạn thuyền. Chỉ nghe rắc một cái, năm ngón tay như thép nguội dễ dàng đâm thủng lớp gỗ dày cả tấc. Lão rít lên qua kẽ răng:

“ Thôi đúng rồi. Tên Triệu Cơ bôi thuốc giải mê dược lên kiếm, rồi chém vào cũi sắt. Chẳng những khiến cũi yếu đi một chút, còn khiến tên Khiếu Hoá tỉnh lại. Hắn phá được lồng sắt... công không nhỏ là của ngươi đấy họ Lữ! ”

“ Tướng... tướng quân không thể nói thế... ”

“ Còn cãi??? Chuyện quan trọng như thế, sao không báo lại ngay??? ”

Hoàng Phúc gầm lên, cặp mắt long sòng sọc như sắp giết người.

Lữ Nghị thấy lão ta động nộ, mặt cắt không còn chút máu, lá gan lập tức ngót lại quá nửa.

“ Mạt... mạt tướng nghĩ... cũi sắt tinh luyện như thế, sức lực Trần Triệu Cơ được mấy nả mà phá nổi? Thế nên mới... ”

“ Võ công thằng sư cọ ấy còn trên cả ta! Chỉ cần song sắt yếu đi một li, hắn cũng phá được! Ta đã bảo phải hết sức cẩn thận canh phòng, vậy mà ngươi... ”

“ Thôi đủ rồi. ”

Mộc Thạnh nhìn về toà núi Dục Thuý ở phía xa, nói:

“ Thua là thua! Giờ không phải là lúc để đổ tội lẫn nhau! Hoàng tướng quân, ta biết ngài có lòng tự tôn của võ giả. Nhưng nước Nam kì nhân dị sĩ không ít, chớ có coi thường! ”

“ Vương gia dạy rất phải. Chúng mạt tướng xin lĩnh tội. ”

Hoàng Phúc cúi đầu, cắn răng nén vết thương xuống. Lão đưa tay lên bưng kín ngực trái, như thể cố che một dấu quyền đỏ ửng to bằng miệng bát in hằn ở chỗ hai xương sườn. Lão không khỏi nhớ lại chuyện lúc trước ở bên sông.

Mộc Thạnh đến ngồi xuống cạnh lão, âm trầm:

“ Hoàng tướng quân, phiền ông kể lại rõ ngọn nguồn cho ta nghe. ”

Chương 173: Hồi mười chín (8)

Một canh giờ trước...

Hoàng Thiên Hoá cười lạnh, nói:

“ Thấy chưa, đã nói đối thủ của ngươi không phải ta mà còn không tin. ”

Khiếu Hoá Tăng nhìn vào lão.

Chính xác là nhìn vào thanh kiếm trong tay lão. Thanh kiếm toàn thân đen bóng, mũi kiếm vương một nét đỏ hồng tựa như lửa cháy. Ngoại trừ kiếm Đông A, trên đời quả thực không còn thanh thứ hai.

“ Thì ra là ngươi... ”

Khiếu Hoá tăng siết chặt hai nắm đấm, âm thanh cơ hồ rít ra qua kẽ răng.

Khiếu Hoá chẳng biết phiền, nhưng ông ta biết tức giận.

Dù sao cũng chưa thành Phật...

Hoàng Phúc chẳng hiểu tại sao Khiếu Hoá lại tức giận đùng đùng như thế. Song, lão nghĩ đây là cơ hội hiếm có để hoàn thành trận đấu bị Hoàng Thiên Hoá xen ngang từ hồi quần hào đột nhập Minh doanh hòng giải cứu Hồ Nguyên Trừng.

“ Lần trước các ngươi cũng đột nhập vào doanh ta cứu người, lần này cũng thế. Nghĩ lại thấy thật là trùng hợp. ”

“ Đúng là có duyên... ”

“ Quá khen... ”

Khiếu Hoá tăng chợt lườm Hoàng Phúc một cái. Ngữ khí ông sư già mang theo cái lạnh của nước thép, cái sắc của mũi đao...

“ Hoàng Phúc, nhà ngươi quả thực có duyên với quỷ môn quan! ”

“ Bại tướng còn dám xuất khẩu cuồng ngôn, tiếp chiêu! ”

Hoàng Phúc gầm lên, xuất kiếm.

Lão tin chắc, lần trước chiêu này của lão có thể khiến Khiếu Hoá lúng túng, thì lần này cũng thế.

Chẳng ngờ...

Bốp!

Nắm đấm của Khiếu Hoá tăng đã thụi vào ngực lão một phát.

Trong nháy mắt, Hoàng Phúc có cảm giác mình bị xuyên thủng. Bị ngàn ngàn vạn vạn mũi giáo li ti đâm thủng từ trước ngực ra sau lưng. Kình lực của Khiếu Hoá có tiếng là hùng hồn vô địch. Trước đây giao thủ qua, Hoàng Phúc tưởng như là thô thiển, không chạm đến được đạo lí chí cương sinh chí nhu. Nhưng đến giờ Hoàng Phúc biết lão nhầm. Lão đã đánh giá quá thấp Khiếu Hoá tăng.

Cương kình của lão Khiếu Hoá là do cơ man không biết bao nhiêu đạo nhu kình nhỏ li ti bện vào nhau. Trúng chiêu, không giống như bị búa nện, mà giống bị hàng trăm mũi kim nhỏ xíu nhưng sắc bén vô song đâm trúng.

Nói cho đúng... ấy là chí nhu sinh chí cương.

Một chiêu duy nhất... Hoàng Phúc đã bại! Bại rất rất khó coi!Hoàng Thiên Hoá nhún vai, cười hềnh hệch:

“ Đừng tưởng chúng ta cùng được xếp là bảy tông sư mà nghĩ võ công ngang nhau. Thực ra, trong bảy người, võ công của ta là thấp nhất. Ai như Khiếu Hoá tăng đây. Đường đường được người ta kinh sợ gọi là Bất Động Minh Vương. Một khi lão ta tức lên, thì ta cũng chỉ biết ôm đầu chạy. ”

Mộc Thạnh nghe kể đến đây, bèn hỏi:

“ Thế ngươi chạy thoát bằng cách nào? Tại sao lại có thể đánh lên núi giúp ta phá vây? ”

Hoàng Phúc nói:

“ Không dám giấu gì vương gia. Lúc ấy ta nghĩ phen này tiêu tùng, chỉ đành nói thác là đã làm ám hiệu điều viện quân từ thành Cổ Lộng đến. ”

Đến đây lão phải ngừng lại ho khan một chút do vết thương ở ngực.

“ Rồi sao nữa? ”

Mộc Thạnh hỏi dồn.

Đoạn, Hoàng Phúc nhìn sang Lữ Nghị, trầm giọng:

“ Cũng may Lữ Nghị tướng quân ra tay tàn độc, đã cắt đứt gân hai chân của tên bại tướng nước Nam. Lão sư kia võ công cao thật, nhưng chẳng phải ba đầu sáu tay, thế nên chỉ cứu được một người. Bọn chúng biết cõng theo một người gân chân đã đứt đoạn vướng víu đến mức nào, nên không dám mạo hiểm ở lại lâu, vội vàng rút quân.

Rồi mạt tướng lại nghĩ, không khéo chúng còn quân tình bí mật gì, bèn xua cao thủ lên đánh liều mạng, làm bộ như muốn kìm chán chúng chờ tiếp viện. ”

Mộc Thạnh nghe vậy, bèn nói:

“ Thành thử đầu lĩnh nước Nam tự cho mình là thông minh, mới tiết lộ chuyện ta bị vây hãm, hòng dùng kế Vây Nguỵ Cứu Triệu. ”
“ Không sai. ”

Mộc Thạnh nghe đến đây, không khỏi cười vang. Nỗi nhục trụi râu, bị ba quân phỉ nhổ cũng đỡ buốt tấy đi một chút.

Quay lại nói chuyện về hai đứa nhóc Tạng Cẩu, Phiêu Hương…

Tạng Cẩu được cho ăn quả lạ, đến sáng thì thương thế đỡ hẳn. Nó thầm lấy làm lạ, trên đầu lưỡi còn lưu vị tanh tanh, bèn hỏi cô bạn đi cùng. Nhưng Hồ Phiêu Hương kiên quyết không hé môi nửa chữ về chuyện tối nọ Tửu Thôn đồng tử ra tay cứu hai đứa.

Hỏi gặng không được, Tạng Cẩu bèn chặc lưỡi, nghĩ thầm mùi tanh là do máu hôm qua nôn ra, không có gì đặc biệt.

Hai đứa trả tiền phòng, sắm sửa hành trang, rồi giục ngựa mà chạy. Chúng cứ nhắm hướng tây bắc, đi theo đường lớn, giục ngựa chạy một mạch từ sáng đến trưa. Đến bên một hồ nước lớn thì mặt trời lên đỉnh đầu. Hai đứa nhóc bèn buộc ngựa lại bên đường, giở lương khô ra ăn uống nghỉ ngơi trong giây lát.

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Chạy thêm một ngày nữa chắc là sẽ đến Tế Nam. Nhưng xem chừng ngựa mình không cố được đâu. Có khi đêm nay phải ngủ bờ ngủ bụi nữa rồi. ”

Tạng Cẩu nhún vai, đối với nó chuyện ăn gió nằm sương vốn chẳng hề gì. Nó vốn là cô nhi, lớn lên trong cảnh màn trời chiếu đất thì chút vất vả trên đường này có tính là gì? Trái lại, Hồ Phiêu Hương là thân con gái, không thể bạ đâu nằm đấy mãi được. Chẳng qua con bé không có tính tiểu thư, lại hiểu chuyện, thành thử mới không kêu ca ra miệng.

Hồ Phiêu Hương thì lại nghĩ khác. Cô bé biết Tạng Cẩu vừa mới khoẻ lại, thương thế cũ có thể tái phát bất cứ lúc nào. Ăn gió nằm sương không có lợi cho việc hồi phục của thằng bé một tẹo nào.

“ Hình như phía trước có ngôi miếu. Hay mình đến đó nghỉ chân. ”

Tạng Cẩu chỉ tay về phía trước, đề nghị.

“ Sao Cẩu biết!? ”

“ Thực ra trong một năm tiền bối kia dẫn tớ đi, từng qua cái hồ này một lần rồi. ”

Hai đứa quyết định xong, bèn dắt ngựa đi về phía trước.

Thực ra, đi ngựa đường dài thì phải biết giữ sức ngựa, lên đường và nghỉ ngơi phải điều độ hợp lí. Ra roi chạy thục mạng cả ngày như chúng nó thì có là ngựa tốt cũng chẳng mấy mà sùi bọt mép lăn quay ra đất.

Cũng may Chu Đệ biết sự tình gấp gáp, nên cho hai đứa nó con bảo mã tốt nhất chuồng. Ngựa quý đến thế mới kham nổi hai ông giời con không biết tí gì về ngựa này…

Hai đứa nhóc theo trí nhớ của Tạng Cẩu lọ mọ đi tìm, được một lúc thì quả nhiên thấy một ngôi miếu hoang. Chúng buộc con ngựa ở dưới mái hiên, quét dọn qua điện tam thất, vái mấy vái coi như xin phép thần minh rồi mới chui tọt ra sau tượng thần mà ngủ.

Đêm hôm ấy…

Tạng Cẩu nheo mắt, rồi lăn mình dậy. Mưa rơi xuống mái nhà lợp ngói nghe lộp bộp, lộp bộp. Tiếng sấm ì ùng đằng xa. Có cả tiếng người hoà lẫn trong tiếng sấm. Nó bèn tập trung chú ý nghe, lại khẽ nhích người, lấp ló đầu nhìn ra.

Trong miếu bấy giờ đã có ánh lửa bập bùng cháy. Năm người đang ngồi quanh bếp sưởi ấm, hong khô quần áo. Tạng Cẩu thấy cách ăn mặc của năm kẻ kia mỗi người một kiểu, bèn đoán mấy người này chỉ trú mưa cùng chỗ thôi chứ không phải là cùng một bọn. Nó lại âm thầm lắng nghe, thấy hơi thở cả năm rất đều, không có vẻ gì là nhiễm lạnh dù ướt như chuột từ đầu đến chân. Thằng bé bèn đoán cả năm đều có võ công, từng luyện công phu nội gia.

Xem ra cơn mưa bất chợt khiến những khách giang hồ này chẳng kịp trở tay.

[ Gã ăn mày kia chắc là người của Cái Bang. Kẻ ngồi bên trái mặc đạo bào… không chừng là đệ tử của Võ Đang thì không ổn lắm. Ba người còn lại ăn mặc phổ thông quá, tạm thời không đoán nổi. ]

Chương 174: Hồi mười chín (9)

Biết đối phương cũng là người trong nghề, nó bèn đưa tay bịt miệng Phiêu Hương trước, rồi lay nhẹ vào vai gọi bạn dạy. Hồ Phiêu Hương tỉnh dậy, thấy Tạng Cẩu đang ra dấu, nháy mắt đã hiểu ý. Thế là hai đứa nhóc cùng đè thấp hơi thở, hô hấp chỉ nhẹ như sợi tơ.

Ngồi mãi không nói gì, không khí cũng bức bối khó chịu. Rốt cuộc một trong ba người ăn mặc kiểu phổ thông lên tiếng:

“ Nghe nói tiêu cục Đông Phong ở Lâm Nghi bị phá tanh bành. ”

Những chuyện võ lâm nhàn thoại này, hầu hết đều truyền miệng như vậy. Kẻ lãng khách như bèo nước gặp nhau giữa vùng sông hồ, rồi lại tản ra. Chuyện kể cứ thế mà lan mãi, lan mãi.

Kẻ mặc đạo bào không thấy động tĩnh gì, nhưng hai người mặc thường phục còn lại đã tò mò hỏi:

“ Tại sao?? Thế ba tiêu đầu cứ để yên thế à? ”

Gã bắt đầu câu chuyện đảo mắt liếc quanh một cái, rồi kể:

“ Chết rồi. Nghe đồn cả ba bị một cao thủ dùng đúng một nhát đao chém chết. ”

“ Cũng đúng. Với tính cách của Khoái Kiếm vương và Tuý Tiên, đừng mơ bọn hắn chịu nuốt cục tức này xuống. ”

“ Đám hống hách ấy rốt cuộc cũng đá phải tấm sắt. Cho đáng đời! ”

Hai người còn lại cũng mỗi người đế thêm một câu, nêu lên ý kiến của mình.

Lúc này, gã ăn mày co một chân lên gãi ghẻ, ngón út thò tay móc mũi. Gã cười nhếch mép một cái:

“ Việc tiêu cục Đông Phong ta cũng có biết. Hơn nữa, ta còn biết một chuyện này. ”

“ Không hổ là huynh đệ Cái Bang! Tin tức của đệ nhất đại bang quả nhiên linh thông số một trung nguyên. ”

Ba người kia cùng khen một tiếng, lại giở hành trăng lấy bầu rượu ra, kính tên ăn mày một chén, gọi là lễ xin thỉnh giáo.

Gã ăn mày nốc một ngụm rượu, men cay bốc lên khiến hắn kêu “ khà ” một cái ra chiều thích thú lắm. Đoạn, hắn mới kể:

“ Nghe trưởng lão trong bang nói, thủ phạm là một đứa nhóc không quá mười hai. Đã thế còn là người Nam Man. ”

Kẻ mặc đạo bào đột nhiên nghiến răng, vung chưởng vỗ rầm một cái xuống đất, mắng:

“ Đúng là láo xược! Nào có cái lí này?? ”

Gã ăn mày xua tay, nói:

“ Nghe đồn thằng ranh con nước Nam này hống hách lắm, chẳng coi ai ra gì. Các trưởng lão trong bang đã họp mặt, dự định phát Đả Cẩu lệnh tróc nã nó. Nay có huynh đệ Võ Đang ở đây, xin hãy báo cho Trương chân nhân một tiếng. ”

Tạng Cẩu vẫn im lặng nghe trộm từ bấy đến giờ, nghe đến đoạn Trương chân nhân thì suýt nữa không kìm được kinh hô. Nó thầm nghĩ:

[ Bỏ mẹ! Hỏng bét rồi! ]

Bốn lão Thiên Tàn Địa Khuyết dẫn nó lên đường lang bạt, dạy nó võ công Quận chưa kịp chỉ. Bốn người đặc biệt nhấn mạnh, võ lâm Trung Nguyên có một người mà đến hai đời Quận Gió đều nể nang ba phần. Ấy là người thống nhất hai nhánh lớn của Đạo Giáo là Chính Nhất giáo và Toàn Chân giáo, sáng lập phái Võ Đang – Trương Tam Phong.

Thằng nhóc thiếu chút nữa là vò đầu bứt tai, không ngờ nó chọc ra hoạ lớn đến thế.

Hồ Phiêu Hương thì nghĩ thầm:

[ Thôi đúng là tên Tửu Thôn đồng tử giở trò rồi! Hắn một mặt chữa cho Tạng Cẩu, một mặt gắp lửa bỏ tay người, loan tin đồn thất thiệt hướng mũi dùi vào hai đứa mình.

Người Tàu có câu không phải tộc ta tất có lòng khác. Võ lâm trung nguyên xông tới đánh, mình với Tạng Cẩu là người Nam, có nói nát họng người ta cũng chẳng tin. Mà càng đánh càng khiến thế sự xáo xào, quân Mông Cổ càng có lợi.

Khỉ thật, tự nhiên đứng mũi chịu sào hút hết sự chú ý của võ lâm thay hắn, để bọn hắn tự tung tự tác ở Nhạn Môn quan… ]
Lần này không chỉ Tạng Cẩu, cả Hồ Phiêu Hương cũng thành chó cùng đường.

Chỉ nghe người mặc đạo bào nói:

“ Chuyện ấy có hề gì. Bây giờ ta sẽ về Hồ Bắc, báo lại với sư tổ. ”

“ Nếu là thế, đạo huynh phái Võ Đang cứ lấy con tuấn mã này mà đi. ”

Từ cửa, bước vào thêm một người thứ sáu.

Kẻ này mặc áo bào đen dài, dáng như thư sinh, gầy gò ốm yếu, tóc dài mượt như suối. Cánh môi y mỏng dính, đôi mắt dài hẹp và lông mày mảnh. Trên tay y cầm một cây quạt xếp, lưng đeo một sợi dây vải màu tím. Tay còn lại của gã nắm cương ngựa. Nếu Tạng Cẩu không đoán nhầm thì ấy chính là tuấn mã của hai đứa nó.

Hắn chỉ đứng đó, nhưng cả năm người đều có cảm giác như bị kiếm đâm.

Đạo sĩ bèn nói:

“ Không dám. Xin hỏi huynh đài là? ”

“ Hạng vô danh, không dám xưng tên trước mặt các anh hùng danh môn chính phái. ”

[ Thế?? ]

Tạng Cẩu hít sâu vào một hơi.

Quận Gió từng dạy, kì thực cơ thể con người chỉ có thể làm được một số hữu hạn động tác. Thường thấy có đấm đá gạt đỡ, ít gặp hơn có đâm chém khoá vặn, cùng lắm là sang chỏ lên gối húc đầu. Trong khi ấy, võ công các phái các nhà lại hằng hà sa số, mỗi môn một kiểu. Là nghịch lí chăng? Hay còn nguyên do gì? Ông không giải thích cho Tạng Cẩu, vì khi đó ông muốn thằng nhóc chuyên tâm luyện khinh công cho tốt.

Khiếu Hoá tăng lại dạy, thực tế một chiêu thức hợp cách phải có đến bốn phần: hình, khí, ý và thế. Hình và khí thì rõ rồi. Ý là ý cảnh của chiêu thức. Ví dụ môn võ chó của Tạng Cẩu, ý cảnh chính là cái anh gâu gâu đấy vậy. Nên mới gọi là hình ý quyền.

Tạng Cẩu thầm nghĩ, phải chăng thứ tạo nên sự đa dạng của võ học trong thiên hạ chính là ý và thế.

“ Thế ”… nó trừu tượng hơn một chút.

Có thể hiểu một cách nôm na là vận động. Trời đất có thế. Sông núi có thế. Sinh linh có thế. Người cũng có thế.
Người ta vẫn nói khí thế áp đảo, khí thế quân vương, khí khái oai phong lẫm liệt, khí thế đằng đằng ác sát…v.v… Đều là thế.

Song, kẻ học võ trong thiên hạ hầu như chỉ biết đến hình và khí.

Luyện đến hoả hầu thành thạo, may rủi sẽ hiểu được ý của chiêu số.

Còn thế?? Chỉ có thể nói là… tuỳ duyên.

Gã thư sinh mới xuất hiện, toàn thân hắn toả ra khí thế không khác gì một thanh kiếm rời vỏ, khiến người ta không dám lại gần.

Xem chừng, đêm nay sẽ có một trận thảm chiến.

Tạng Cẩu đánh mắt khéo Phiêu Hương cất đao cho kỹ, rồi mới nhẹ nhàng tụt xuống khỏi cái bàn đặt pho tượng.

Nhưng nó chưa kịp thò ra, thì phía xa đã có tiếng quát be be:

“ Nhìn thấy là có phần! Người trong giang hồ phải nói nghĩa khí chứ! ”

Tiếng người mới dứt độ một hai hơi thở thì đã có một tên thanh niên to lớn xông vào, tông đổ cả cửa miếu.

[ Khiếp! Hộ pháp trong chùa nào chạy ra đây à? ]

Tạng Cẩu nhìn Phiêu Hương một cái, trong đầu hai đứa nhóc không hẹn mà cùng hiện lên một ý nghĩ.

Tên to con cao đến năm thước ta. Cứ theo đơn vị đo bây giờ, là gần hai mét. Thuở xưa, người cao được đến như thế quả thực không có bao nhiêu.

Nhưng cao chỉ là một chuyện, tay chân gã nọ rắn rỏi, bắp thịt tròn lẳn bóng như thép luyện. Gã to cao đứng cạnh tên thiếu niên áo đen, nhưng không yếu thế một chút nào.

Chỉ thấy tên to cao thấp giọng, nói gì đó với tên thiếu niên áo đen. Nghe xong, y liền biến hẳn sắc mặt, song cũng lườm lại gã to con một cái.

Gã to cao nhún vai, hất đầu ra phía ngoài.

Nói đoạn, cả hai nhất tề động thân, phóng vọt ra khỏi miếu.

Tạng Cẩu thấp giọng:

“ Hương... cậu đoán xem là chuyện gì. ”

Hồ Phiêu Hương nghĩ một chốc, rồi nói:

“ Hiển nhiên tên thiếu niên áo đen thấy con ngựa quý buộc bên cạnh miếu, đã muốn trộm. Nhưng sau đó lại nghe mấy người trong miếu nói chuyện, lòng trượng nghĩa nổi lên, bèn đổi ý muốn đưa tặng ngựa cho tên đạo sĩ.

Đáng nói là tên to cao cũng là người trong phường trộm cướp, nên xông vào đòi chia phần, lại có ý uy hiếp gã nhỏ thó. Nên hai người lôi nhau ra ngoài, giải quyết rồi. Giờ xử lí chuyện trong miếu ra sao? ”

Hồ Phiêu Hương muốn nói đến năm người còn ở trong miếu.

Hai đứa đều đã nghe năm người họ nói chuyện với nhau, ấy là Cái Bang đã phát lệnh tróc nã chúng nó toàn võ lâm. Ăn mày thì ở đâu mà không nhan nhản? Muốn vừa đi lại trên giang hồ vừa tránh tai mắt của Cái Bang đúng là khó bằng lên trời.

Tạm chưa tính đến những chuyện xa xăm ấy. Riêng việc thoát thân an toàn khỏi ngôi miếu này cũng đã là chuyện khó khăn. Năm người kia võ công không phải dạng kém cỏi, huống hồ Tạng Cẩu còn đang bị thương.

Tạng Cẩu rỉ tai Phiêu Hương:

“ Tớ có cách này. ”

Chương 175: Hồi mười chín (10)

Nói đoạn, nó kéo trong hành trang ra một đôi guốc lạ, đế cao đến gang rưỡi. Nói là guốc, chẳng bằng nói là một cặp cà kheo.

“ Cẩu… ”

Tạng Cẩu nhún vai, đoạn đeo đôi cà kheo kì quái vào, mũi gỗ xỏ vào đôi giày vải nó vừa tháo ra. Thằng nhóc nhẹ nhàng đứng dậy, kéo ống quần xuống, khoác áo tơi lên, đội nón, gắn râu.

Hai năm trôi qua, thằng nhóc đã mất cái vẻ đói ăn còi cọc ngày trước. Giờ cải trang thế này, nhìn không khác gì một người bình thường. Chỉ có tay là nó không kéo dài ra được, bèn nghĩ ra cách chắp tay giấu sau lưng áo tơi.

Hồ Phiêu Hương thấy bạn cải trang, cũng “ a ” khẽ một cái, đoạn lấy trong áo ra một tấm khăn lụa buộc ngang mặt.

Chuẩn bị xong xuôi, thằng nhóc đánh mắt ra hiệu cho Hồ Phiêu Hương cùng nó bước ra ngoài.

Cô bé hơi hồ nghi, bước chân thoáng chùn, nên đi chậm hơn Tạng Cẩu nửa bước. Thấy thằng nhóc đi lại khoan thai tự nhiên như nắm chắc mười mươi, mới hít sâu một hơi, tự tin mà dấn bước theo.

Tạng Cẩu ho khan một cái, rồi lên tiếng. Âm thanh trầm đục, khàn khàn như người đã luống tuổi doạ Hồ Phiêu Hương nhảy dựng cả lên.

“ Đông người quá… ”

Năm người nọ thấy có người, bèn thoáng chắp tay thi lễ. Người không biết cứ nghĩ những khách giang hồ này hở chút là động đao động kiếm, gây sự đánh lộn. Nhưng thực tế ai mà chẳng là thân máu thịt, cũng có cha sinh mẹ dạy, hiểu lễ nghĩa.

Tạng Cẩu ho khan một cái, nói:

“ Bèo nước gặp nhau mà thôi. Giờ tại hạ và tiểu thư còn có chút việc gấp. Xin phép đi trước. ”

Nói đoạn dắt Hồ Phiêu Hương chậm rãi bước về phía cửa.

“ Chờ đã! ”

Đúng lúc hai đứa nhóc dắt díu nhau đi ngang qua đống lửa, tên ăn mày đột nhiên lên tiếng.

“ Chờ một chút. ”

Tạng Cẩu hơi sững người lại, sau đó lập tức thấp giọng.

“ Không biết vị anh hùng này có gì chỉ giáo? ”

Gã ăn mày nọ phủi vai áo, đứng dậy, mắt hơi lườm Tạng Cẩu một cái:

“ À, chẳng hay vị tiểu thư đây là thiên kim của nhà nào, tại sao lại phải dùng mạng che mặt? ”

[ Tất nhiên là để che giấu đường nét người Nam của mình, nhưng sao mà nói cho y biết được? ]

Hồ Phiêu Hương vừa nghĩ thầm, vừa cân nhắc xem phải nói gì cho phải. Nhưng cô bé chưa kịp nghĩ đến đầu đến đũa, Tạng Cẩu đã lên tiếng:

“ Chúng ta chẳng phải tội phạm, ngươi cũng chẳng phải nha sai. Nếu đã gặp nhau trên giang hồ, hà cớ gì tra hỏi thân thế nhau như thế? ”

Ngữ khí mang ý nổi giận, lại trách đối phương không giữ đạo nghĩa.

Tên ăn mày nói:

“ Thì ra lão huynh cũng là nhân sĩ võ lâm. Thất kính rồi. ”

Tạng Cẩu hừ một cái, lại nghĩ thầm:

[ Anh?? Thực ra mình làm cháu người ta có khi còn thiếu một hai tuổi. ]

Tên ăn mày nói:

“ Lão huynh chớ có trách ta lỗ mãng. Chẳng là gần đây tự nhiên xuất hiện hai đứa tiểu tặc người Nam. Chúng nó hống hách thành tính, đang yên đang lành nhổ bật cả gốc rễ tiêu cục Đông Phong. Anh em trong bang bọn ta ai cũng thấy bất bình, thế nên đã phát lệnh tiễn truy nã chúng nó.

Nếu được, xin lão huynh về nói với tiền bối chủ nhân ở nhà tương trợ một tay. ”

Tên ăn mày nói dứt câu, bốn người còn lại đều thầm khen.

[ Hơi thở của quái nhân này thể hiện nội lực thâm sâu, chủ nhân đứng sau lưng y e rằng cũng là bá chủ một vùng. Nếu lôi kéo được theo phe mình thì tốt nhất. ]

Tạng Cẩu đảo mắt, ho khan:

“ Chuyện này ta phải hỏi ý tiểu thư rồi mới quyết được. ”

Hồ Phiêu Hương cũng nhìn ra tên ăn mày muốn chiêu mộ hai chúng nó và cả “ thế lực sau lưng ” hai đứa, chẳng khỏi dở khóc dở cười.
Có ai lại tự đi tham gia tróc nã bản thân mình không??

Mà cho dù chúng nó thực sự đồng ý đi chăng nữa, thì nói đi nói lại, người đứng sau giật dây bắt chúng chạy đến Nhạn Môn quan chính là Chu Đệ. Xưa nay hoàng đế sẽ tham gia vào ân oán giang hồ ư?

Hồ Phiêu Hương ho khẽ, nói:

“ Gia phụ đang bệnh, gọi tiểu nữ và bộc nhân về gấp, không tiện nán lại trò chuyện thêm với chư vị anh hùng, gia tăng hiểu biết, đúng là niềm tiếc nuối đời này. Nhưng vị anh hùng Cái Bang này xin cứ an tâm, tiểu nữ nhất định sẽ chuyển lời cho gia phụ. ”

Hai đứa nó sống ở Tàu hai năm, tiếng cũng gọi là sõi. Thế nhưng cái kiểu ăn nói khách sáo, văn hoa khoe chữ ngoại giao này chúng nó tập mãi cũng chẳng quen được. Mới nói khách khí có mấy câu mà cả người nổi hết da gà sởn hết gai ốc.

Thành thử, con bé thầm trách cậu bạn đang đứng cạnh nó. Khi không tự nhiên tôn nó lên làm tiểu thư làm gì…

“ Vậy tại hạ không tiện giữ lại nữa… ”

Gã ăn mày cung tay, thi lễ một cái.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương nào có dám ở lại đây lâu? Chúng nó như được ân xá, chuồn thẳng khỏi miếu, leo tót lên lưng ngựa mà ra roi tiếp tục phi về phía bắc.

Qua nửa canh giờ thì tên thiếu niên vận áo đen quay lại ngôi miếu hoang.

Trông bộ dáng tả tơi, đủ thấy hắn vừa trải qua một trận kịch chiến.

Gã vừa xông vào miếu, không kịp nghĩ nhiều, đã giật giọng hỏi:

“ Con ngựa đâu? ”

“ Chủ của nó đã cưỡi đi rồi. ”

Tên đạo sĩ đáp, lại chép miệng:

“ Khổ thân. Chắc chủ nhà ấy bệnh nặng lắm. ”

Vừa mới dứt câu, thì gã thiếu niên đã rít lên:

“ Hỏng!! Các người trúng kế rồi! ”

“ Trúng kế?? Ý huynh đài là?? ”

Ba người vận thường phục đồng thanh.

Gã thiếu niên không vội đáp, mà đứng thở dốc một lúc. Hô hấp của gã dồn dập hổn hà hổn hển, chứng tỏ trận đánh với gã to con hồi nãy là một tràng khổ chiến.
Được chừng một chốc, tên thiếu niên mới nói:

“ Con ngựa ta định tặng vị đạo trưởng phái Võ Đang đây chính là con mà hai đứa nhóc An Nam cưỡi. ”

“ Cái gì??? ”

“ Huynh đài có bằng chứng gì không? ”

Tên ăn mày nhíu mày, ra vẻ e dè.

Quả thực, cách thiếu niên áo đen hành xử bảy phần cổ quái ba phần tà khí, không thể nào là đệ tử của danh môn chính phái được.

Bốn người kia cũng lộ rõ vẻ dè chừng.

Giang hồ hiểm ác, thủ đoạn mượn đao giết người không phải là hiếm.

Chỉ thấy một khắc trước thiếu niên còn đamg thở dốc, thì đột nhiên xoẹt một cái… Năm người trong miếu, trừ gã ăn mày và tên đạo sĩ ra ba người vận thường phục còn lại mỗi người bị chém mất một lọn tóc.

Kiếm quang thu lại, cũng nhanh như lúc nó xuất ra.

Ba người trúng chiêu vội sờ lên cần cổ, thấy ướt nhẹp, mới hoảng hồn đưa ra trước ánh lửa.

Chỉ là mồ hôi…

Cả ba cùng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng cảm thấy kinh ngạc.

Kiếm quá nhanh.

Gã ăn mày rung cây bổng trên tay một cái, mới hoá giải được hết dư kình của đường kiếm thần tốc. Y ngẩng đầu nhìn tên thiếu niên áo đen, hỏi:

“ Khoái Kiếm vương là gì của các hạ? ”

“ Là sư huynh của ta. ”

Gã thiếu niên nói đến đây, thì siết chặt nắm tay quanh chuôi kiếm.

Lại nói về chuyện của Lê Hổ ở bến Bô Cô…

Giản Định đế cho Đặng Tất xem bức huyết thư Trần Triệu Cơ để lại. Hai người nhìn nhau, bèn quyết định thừa thắng truy kích, bao vây thành Cổ Lộng.

Cái chết của Trần Triệu Cơ không thể phí hoài được!

Mộc Thạnh cho quân cố thủ trong thành, lại cho khoái mã truyền tin về hậu phương tìm cứu binh thật gấp. Song Hoàng Thiên Hoá, Khiếu Hoá tăng và các cao thủ võ lâm khác đã phục sẵn trên đường, cướp được mật thư.

Trần Ngỗi thấy trong thư Mộc Thạnh điều viện binh đến tri viện gấp như thế, biết lương thảo trong thành Cổ Lộng khó mà có thể cầm cự được lâu, thế nên một mực vây chặt thành. Sáng tối mấy bận, Đặng Tất lại cho quân kéo ra, khiêu khích quân Minh. Mỗi người chỉ học bõm bẽm được mấy câu chửi tiếng Tàu, nhưng ai nấy đều thoá mạ rất hăng, tưởng như hai lá phổi đúc bằng đồng.

Mộc Thạnh hạ quân lệnh, cho ba quân cố thủ trong thành nhất định không ra. Thành Cổ Lộng có tường cao, tên nhiều, thành thử Đặng Tất không dám cho công thành một cách lỗ mãng. Trong mấy ngày này song phương có đánh mấy trận, lớn có nhỏ có, song lần nào quân Hậu Tràn cũng bị đánh bật khỏi tường thành Cổ Lộng.

Đặng Tất vén tấm liếp che cửa lều…

Con trai ông, Đặng Dung, vẫn đang phải nằm trên tấm phản tĩnh dưỡng. Trông thấy cha mình, nhưng Đặng Dung không hề ngẩng đầu lên. Nửa vì chán chường, nửa còn lại vì xấu hổ.

Hai chân bị bỏng nặng, còn đứt cả dây gân, đời này muốn xuống giường đi lại cũng đã là chuyện trong mơ…

Trai tráng đương tuổi nhiệt huyết, đất nước đang lúc nguy nan. Một bầu máu nóng giờ phải cam chịu trên giường trên ghế. Ai mà chịu nổi.

Đặng Tất ngồi xuống bên giường con, tay cầm theo một xấp giấy.

Ông không khuyên nhủ gì, chỉ nhìn con bằng ánh mắt đầy ẩn ý, đoạn chậm rãi lên tiếng:

“ Đây là quân tình mấy hôm nay… ”

“ Cha? Nhưng con… ”

Đặng Dung vừa muốn hỏi, một người tàn phế như y thì đọc quân tình để làm gì. Nhưng Đặng Tất đã bước ra khỏi trướng bồng… để lại Đặng Dung một mình với vết thương ở đôi chân và xấp quân tình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau