THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Hồi mười chín (1)

Bô Cô hãn tử thi náo động

Thành Cổ Lộng trâu trắng ra oai

Hồ Nguyên Trừng về nhà trong tâm trạng nặng nề.

Một mình, không có Hồ Quý Li về cùng.

Nguyên nhân rất đơn giản, Chu Đệ muốn “ mời ông ở lại trong cung, tâm sự mấy ngày ”. Vĩnh Lạc tâm cơ sâu không thấy đáy, hắn muốn gì, vì sao giữ Hồ Quý Li lại, không ai đoán được. Chỉ biết là hoạ phúc khó nói, lành dữ khó lường.

Hai đứa nhóc đi chơi về, đã ở nhà chờ sẵn.

Thấy ông bác vào cung mới có nửa ngày mà lúc về đã như người mất hồn, hai đứa đều lờ mờ đoán được, ắt đã có chuyện gì xảy ra với bản vẽ pháo Thần Cơ rồi.

“ Bác Trừng... yếu hại của Thần Cơ sang pháo? ”

Hai đứa lo sốt vó, nhưng Hồ Nguyên Trừng vẫn không nói không rằng, chỉ nằm trên ghế vắt tay lên trán. Rốt cuộc, Tạng Cẩu đành phải lên tiếng.

“ Hết rồi... Chu Đệ... hắn biết rồi... ”

“ Thế... ông?? ”

Đến lúc này, Hồ Phiêu Hương cũng không nhịn được nữa.

“ Ông con tạm thời không sao đâu. ”

Hồ Nguyên Trừng phất tay, thở dài...

Chu Đệ muốn dùng người, không muốn ép người vào chỗ cùng.

Loại người nào cũng dùng được, cũng có thể khiến kẻ ấy bán sức bán mạng cho mình. Đế vương thực sự... đáng sợ ở điểm này.

Lần này, Hồ Nguyên Trừng được thể nghiệm một phen tâm kế của Vĩnh Lạc, không thể không nhận mệnh.

“ Đây là... khẩu dụ Chu Đệ chuyển cho con. ”

Hồ Nguyên Trừng nói rất nhẹ, rất chậm.

Tạng Cẩu đón lấy tờ thánh chỉ, trong lòng hiện lên muôn vàn nghi vấn. Chu Đệ truyền thánh chỉ cho nó để làm gì kia chứ?

“ Cẩu. Giở ra xem thử xem. ”

Hồ Phiêu Hương chậm rãi nói.

Chu Đệ là người ra sao? Tâm cơ của y sâu như biển. Lần này lại nhắm vào Tạng Cẩu, không biết là có ý đồ gì nữa.

Tạng Cẩu hít một cái, rồi mở tờ thánh chỉ.

Chỉ có năm chữ “ cứu người như cứu hoả ”.

“ Chuyện này... ”

Tạng Cẩu và Phiêu Hương ngơ ngác nhìn nhau.

Đúng lúc này, ngoài cửa lại có tiếng người í ới vang lên:

“ Thánh chỉ tới... ”

Thanh âm của y cao vút lên, the thé, lại léo nha léo nhéo không có chút trung khí nào. Rõ ràng là giọng của thái giám tịnh thân đã lâu.

“ Tạng Cẩu tiếp chỉ. ”

Tạng Cẩu tỏ ra bất mãn, không muốn quỳ gối tí nào. Cuối cùng Hồ Phiêu Hương phải nhấn đầu nó xuống, đá vào khoeo chân nó.

Thì ra...

Chu Đệ muốn Tạng Cẩu mang một bức mật hàm đến giao cho tổng binh ải Nhạn Môn, bên trong có giấu cách phá giải Thần Cơ sang pháo.

Liễu Thăng đang ở nơi tiền tuyến, Hồ Quý Li lại ở trong tay Chu Đệ.

Thằng nhóc không thể không tuân chỉ.

Nói đoạn, gã công công nọ lại dúi cho nó một tấm kim bài.

“ Đây là lệnh bài của hoàng thượng. Trên đường bắc tiến, chỉ cần ngươi giơ tấm lệnh bài này ra, quan lại các nơi ắt sẽ hợp tác cho qua ải. ”

Làm xong mọi chuyện, công công nọ mới đủng đỉnh leo lên kiệu, hồi cung. Trước khi đi không quên để lại cho Tạng Cẩu một thớt ngựa khoẻ.Tạng Cẩu ném tờ thánh chỉ xuống đất đánh bộp một cái.

Nó lại lấy chân xéo lên, di qua di lại mấy lần liền.

“ Cẩu! Tai vach mạch rừng. ”

Hồ Phiêu Hương vội vàng ghé tai, nhắc khéo thằng nhóc, nó mới chịu thôi.

Nửa canh giờ sau, hai đứa nhóc đã nai nịt gọn gàng, vai mang tay nải chuẩn bị bắc tiến.

“ Hai đứa định đi ngay à? ”

Hồ Nguyên Trừng hỏi.

Bàn tay chàng nắm chặt mép tay áo.

“ Chúng con đi sớm ngày nào, ông nội đỡ khổ ngày nấy mà. Huống hồ, Liễu Thăng với chúng con là đồng môn, cùng một thầy dạy. Chảng lẽ lại làm ngơ? Tạng Cẩu, cậu nói có đúng không. Cẩu!! ” – Nói hết câu, Hồ Phiêu Hương mới phát hiện Tạng Cẩu còn đang mải ngẩn người nghĩ ngợi chuyện gì. Thành ra không nén được cơn giận, co chân đạp một cái vào bàn chân thằng nhóc.

“ Á! Đau! ”

“ Cho đáng đời. Sau này hành tẩu, còn ngẩn ngơ thế thì chết lúc nào không hay đâu. ”

“ Được rồi, trời cũng không sớm, bọn con đi luôn đây! ”

Tạng Cẩu nói, đoạn nhảy phóc lên mình ngựa.

Bây giờ nó đã không còn là thằng bé nằm ẹp mình lên yên cương, tay chân bấu chặt lấy lưng ngựa nữa rồi.

“ Này! Chờ tớ! ”

Hai đứa nhóc cưỡi chung một con tuấn mã, ra roi chạy nhanh về phía bắc môn.

Hồ Nguyên Trừng buông tay, rồi đem chắp sau lưng.

Chu Đệ. Vĩnh Lạc đế.

Y là người đầu tiên khiến Hồ Nguyên Trừng vừa nể, lại vừa sợ...

Hai đứa nhóc cưỡi ngựa phóng như bay, cứ ngày đi đêm nghỉ, chớp mắt đã dãi gió dầm sương được ba ngày trời.

“ Xem ra đi ngựa chừng ba ngày nữa, chúng ta sẽ đến Tế Nam. ”

Hồ Phiêu Hương gõ vào tấm bản đồ trên tay một cái, cười.Hai đứa nhóc vừa đi vừa trò chuyện, nên cũng không thấy buồn chán.

Sáng hôm sau, hai đứa đến Lâm Nghi, vậy là đã vào địa phận tỉnh Sơn Đông.

Hồ Phiêu Hương và Tạng Cẩu sợ ngựa bị kiệt sức bèn ghé lại, tìm đại một quán trọ bên đường, nghỉ ngơi một ngày.

Quán trọ thấy có hai đứa nhóc con vào thuê phòng ở, thì lấy làm lạ lắm. Song lúc Hồ Phiêu Hương đặt một thỏi bạc lên bàn, thì không thấy tiểu nhị với chưởng quỹ lằng nhằng thêm tí nào nữa.

Mấy ngày liền ngủ bờ ngủ bụi, bấy giờ được nằm giường êm nệm ấm khiến Hồ Phiêu Hương khoái trí lắm, cứ nhảy tưng tưng trên giường. Tạng Cẩu ôm lấy cái gối con, lăn qua lăn lại.

Chơi chán, hai đứa nó mới dắt nhau ra thị tứ, mua thêm lương khô đi đường.

Lâm Nghi là một thành trấn lớn, trên đường người xe qua lại tấp nập. Tuy không thể bằng kinh đô của Đại Minh là Kim Lăng, nhưng so với đất Giang Tô, vùng Sơn Đông này lại có một loại phong vị khác. Người đi đường, có đến ba bốn phần mang theo khí giới. Không phải gậy gộc, thì là kiếm đao. So với ở Kim Lăng nhiều hơn đén ba bốn lần.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương đi mua đồ, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy những người này gây gổ sinh sự, thậm chí còn có thể động thủ đánh nhau...

“ Lạ thật. Những người này không coi vương pháp ra gì sao? ”

“ Quan binh cũng không nhúng tay. Chúng ta không nên dính vào thì hơn. ”

Hồ Phiêu Hương thấp giọng.

Quả thực, chúng nó còn chuyện hệ trọng phải làm, tốt nhất là không nên vướng vào những thị phi không cần thiết này.

“ Mà Cẩu này, có nhất thiết lúc nào cũng phải mang theo cái áo tơi to xù xụ với nón tre không? Cậu tưởng cậu là thầy chắc? ”

Từ sau khi trở về, Tạng Cẩu cơ hồ không lúc nào không vận áo tơi cũ của thầy, đeo nón tre của ông. Cái áo tơi của Quận là cho người lớn mặc, thành ra lúc Tạng Cẩu khoác, tà áo cứ quét loẹt xoà loẹt xoẹt trên mặt đất, trông đến là tức cười. Còn cái nón tre rộng vành đội lên thì hầu như che luôn cả mắt. Thành thử, lúc nào nó cũng quàng cái quai nón qua cổ, nón tre gác sau lưng.

“ Bí mật. ”

Tạng Cẩu cười mỉm, đầu ngoảnh sang hướng khác.

Hồ Phiêu Hương nhíu nhíu chân mày, nói đoạn chạy đến một hàng quán ven đường.

Tạng Cẩu vừa đi chậm rãi, vừa nghĩ:

[ Tính ra thầy là người Tàu... liệu... có thực ông bị oan khuất hay không? ]

Nó càng nghĩ càng thấy rối rắm. Một năm đi cùng bốn lão Địa Khuyết Thiên Tàn, cơ hồ dạng người nào nó cũng thấy qua một lần. Thế nhưng... lại có người nào như thầy nó chăng??

“ Hù! Ông cụ non! Lại nghĩ gì đấy? ”

Tạng Cẩu giật mình, thì thấy môi nó đã dính dính.

Té ra, Hồ Phiêu Hương đã tìm mua một hàm râu giả, đính lên mặt nó.

“ Đấy, giờ ra dáng thầy chưa? ”

Tạng Cẩu nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong nước, không khỏi phì cười. Nói đoạn, nó chắp một tay sau lưng, tay còn lại vuốt râu, học theo điệu bộ đi đứng của Quận Gió mà ngâm đọc.

“ Thân thể... có ba đan điền đại diện cho tinh, khí và thần. Gọi là tam hoa... Tam hoa tụ đỉnh, chẳng qua là cân bằng được tinh, khí, thần này mà thôi. ”

Hồ Phiêu Hương ôm bụng cười...

“ Cười cái gì mà cười? Ta nói con bao nhiêu lần rồi. Ham chơi lười học, nghịch ngợm thành tính. Sau này phải học theo Tạng Cẩu, có biết chưa? ”

Đến đây, thì Tạng Cẩu cũng không nhịn nổi, lăn ra cười.

[ Mình cả nghĩ quá rồi. Cứ bắt được thủ phạm giết thầy, rồi hỏi cho ra lẽ là biết ngay. Nhưng võ công của mình phải tiến bộ thật nhanh mới được. ]

Hai đứa nhóc mua thêm lương khô ăn đường, đang định đi về quán trọ, thì bỗng có tiếng người lanh lảnh bật lên đằng sau:

“ Là chúng nó! ”

Chỉ thấy có mấy chục người mặc đồ màu đen hùng hục phóng người ra, đứng chắn ngay trước mặt chúng. Tên nào tên nấy trên tay đều lăm le khí giới tuốt trần. Chỉ nhìn qua nét mặt, là biết kẻ đến chẳng có ý tốt.

Tạng Cẩu nheo mắt nhìn kỹ, thì cười khì:

“ Nhìn kìa. Hoá ra là người quen. ”

Chương 167: Hồi mười chín (2)

Hồ Phiêu Hương nhìn theo ánh mắt của Tạng Cẩu, thì thấy một trong ba người đứng sau chót chỉ huy bọn thuộc hạ chính là vị Kim Đao Thành Bất Ưu. Hai năm trước, nó từng quậy tung đám cưới của Lại Bố Y, tên này là kẻ xông ra đánh lén đầu tiên. Kết cục trúng phải một chiêu Chó Chui Gầm Chạn, nằm đo đất.

“ Ô kìa! Gần đây đâu có đám cưới nào đâu, sao lại gặp lại được nhỉ? Đúng là có duyên! ”

Hồ Phiêu Hương ngoài mặt thì cười, nhưng tay đã mó vào chuôi đao Lĩnh Nam giấu trong tay áo.

[ Y phục bên Tàu lòng thà lòng thòng, đến là vướng víu. Chỉ được cái tay áo rộng thùng thình, tiện giấu đồ... ]

Để tránh phiền phức không đáng có, hai đứa đã đổi sang cách ăn mặc của người Tàu để tiện việc đi lại. Tiếc là cuối cùng vẫn bị tên Thành Bất Ưu nhận ra.

Từ sau vụ đám cưới Lại Bố Y, chẳng những Thành Bất Ưu mất đi một khách hàng lớn, phân cục mới mở ở Kim Lăng cũng chẳng còn mặt mũi nào để mà buôn bán tiếp. Lại còn phải ăn quả đắng ở trong tay hai đứa nhóc tì vắt mũi chưa sạch. Nỗi nhục này có lẽ mười năm y cũng chẳng thể nào quên được.

Vừa hay, tiêu cục Đông Phong vốn hùng cứ ở Lâm Nghi. Trong võ lâm toàn tỉnh Sơn Đông cũng có tiếng nói.

Mà Thành Bất Ưu, ở tổng cục cũng chỉ xếp thứ ba mà thôi.

Hai kẻ còn lại, một người cao gầy như que củi. Người còn lại là một gã lùn.

Chỉ thấy, gã lùn chắp tay về bốn phía, nói một hồi vang như sấm nổ:

“ Hôm nay là chuyện riêng của tiêu cục Đông Phong bọn ta. Xin chư vị đồng đạo giang hồ nể mặt, không nhúng tay vào! ”

Tạng Cẩu nhíu mày, nói nhỏ vào tai Phiêu Hương:

“ Kình địch! Nội công của người này không thua vì bốn Tinh của sơn trang Bách Điểu bao nhiêu đâu... ”

“ Thế thì phải làm sao?? ”

Hồ Phiêu Hương mím môi, thấp giọng.

Hai đứa nó còn cách Nhạn Môn quan khá xa, vậy mà đã gặp một trận khổ chiến.

Tạng Cẩu nói:

“ Tớ đoán tên cầm đao đã nói cho gã lùn biết khinh công của tớ và Hương lợi hại. Lần này hẳn là muốn cướp đoạt võ công đây. Mình cứ tương kế tựu kế. ”

Rồi nó lại nghĩ:

[ Gã cầm kiếm chưa lên tiếng, nhưng sát ý đã nhắm vào hai đứa. Chỉ e mình và Phiêu Hương chỉ cần động thân, chân vừa rời khỏi mặt đất là kiếm của hắn sẽ dí theo ngay. Mình cứ tạm coi hắn là kẻ võ công cao nhất. Chẳng khác nào phải đánh với hai trong bốn Tinh của sơn trang Bách Điểu cả. ]

Thành Bất Ưu cười vang:

“ Muốn chạy ư? Sao không dùng khinh công mà chạy thoát đi? ”

Hồi ấy, y vẫn muốn tìm cách trả thù, nhưng rốt cuộc chỉ bị nhân sĩ võ lâm khi ấy cười chê, rằng với khinh công của hai đứa nó, hắn muốn động vào sợi tóc của chúng cũng bất lực. Lại dò hỏi thêm, mới biết hai đứa nhóc thân hoài tuyệt kỹ, mỗi đứa đều có một bộ thân pháp có thể khiến cả võ lâm đỏ mắt.Y trở lại Lâm Nghi, bị chửi cho một trận, nhưng vẫn chưa từng quên chuyện này.

Tạng Cẩu chợt phủi áo tơi một cái, nói:

“ Chạy? Tại sao lại phải chạy?? Mà chạy ai? Tên thủ hạ bại tướng như ngươi chắc? ”

[ Tạng Cẩu bình thường ở nhà rất lễ phép, giờ ăn nói kiểu đó, e là cố tình chọc giận đối phương để chúng nổi nóng lên đây mà. Xem ra mình cũng phải phối hợp với nó. ]

Hồ Phiêu Hương đảo con mắt, nói rồi nhẹ nhàng lướt đến một quán ven đường, lấy hai cái chén, lại nghiêng ấm rót đầy nước trà. Nói đoạn, cô bé đưa cho Tạng Cẩu một chén.

“ Đường đường là nhân vật lớn trên giang hồ, thế mà lại đi bắt nạt hai đứa nhóc tuổi mới mười tuổi, tóc còn để chỏm. Này ông anh, thôi thì dứt khoát bỏ đao buông kiếm, về nhà theo cái nghiệp khăn yếm đi. ”

Tạng Cẩu bèn hỏi:

“ Này Hương, nghiệp khăn yếm là gì? ”

“ Cái này cũng phải hỏi sao? Là ở nhà chăm con đó mà. ”

“ Hương nhắc tớ mới nhớ. Biết đâu hắn ta ở nhà chăm con, nhân đó luyện thành một bộ chưởng pháp, thì cả tớ với Hương đều phải bại. ”

“ Chưởng gì cơ? ”

“ Đánh đít trẻ con... ”

Hai đứa nhóc lại cười phá lên.
Thành Bất Ưu giận đỏ cả mặt, bèn gào lên:

“ Láo! Láo quá! Không thể chấp nhận được! Bay đâu! Giết!! ”

Thuộc hạ bốn bề y lời Thành Bất Ưu, đều xông cả về phía hai đứa nhóc.

Tạng Cẩu thấp giọng:

“ Không nên nhảy lên. ”

Nói rồi nghiêng đầu vai, động thân, xuyên thẳng vào giữa trùng vây của đám người. Bóng đao ánh kiếm tua tủa, song không tài nào động nổi chéo áo của Tạng Cẩu. Hai tay nó liên tục vũ động, chính là chiêu Chó Cùng Cắn Càn. Phối thêm vào sự ảo diệu của Lăng Không Đạp Vân, dùng để đánh quần chiến quả thực như trời sinh một đôi.

Thoắt một cái đã có năm sáu người trúng phải quyền, cước của thằng nhóc. Nội lực của thằng nhóc rất lớn, vượt xa cùng lứa. Đám thuộc hạ của tiêu cục Đông Phong không kịp đề phòng, thế là ăn đủ.

Bên cạnh, Hồ Phiêu Hương cũng đã vũ động hai tay áo, đánh ra muôn vàn chưởng ảnh.

Quyền chưởng của cô bé không tài nào nặng như Tạng Cẩu, song biến ảo đa đoan, thần diệu vô cùng. Đao, kiếm huơ về phía cô nhóc liên tục bị dẫn bạt sang hai bên. Đám người tiêu cục Đông Phong liên tiếp gặp cảnh quân ta chém quân mình, nhao nhao kêu lên như lợn bị chọc tiết.

Tạng Cẩu mất tích một năm ròng, cô bé cũng không ngồi không. Đến nay võ công đã tiến bộ không nhỏ.

Thành Bất Ưu thấy hai đứa nhóc tả xung hữu đột giữa đám thuộc hạ, biết là những tên choai choai của mình không làm gì nổi chúng. Thành thử, y ra hiệu cho thuộc hạ dạt cả ra, chỉ cần giữ chặt vòng vây không cho hai đứa thoát thân dễ dàng.

Tạng Cẩu vừa thấy bóng người biến mất trước mắt, thì một nắm đấm đã từ đâu tống thẳng vào mũi nó. Kình lực đối phương ồ ạt như sóng, thằng nhóc không thể không đề phòng.

[ Trước tránh phong mang, rồi cho hắn một đòn bất ngờ. ]

Hành tẩu giang hồ một thời gian, nó biết lợi thế lớn nhất của bản thân chính là nội lực lớn quá tuổi tác. Thường thường, những người giao thủ với nó sẽ vì khinh thường niên kỷ của thằng nhóc mà trả giá đắt.

Chỉ cần Tạng Cẩu một mực dùng Lăng Không Đạp Vân chạy trốn, chờ đợi đối phương lộ ra sơ hở, rồi dùng toàn bộ nội lực đánh một đòn trí mạng! Thường thường, chẳng ai phản ứng lại kịp chiêu “ tẩm ngẩm tầm ngầm đấm chết voi ” này của nó.

Nào ngờ...

Gã lùn tịt kia nội lực ổn trọng, mà chiêu thức lại nhanh nhẹn đáng sợ. Tạng Cẩu phát hiện có những lúc y làm cong hai ngón như nâng chén rượu đánh ra, lúc lại khuỳnh hai tay như đang ôm cả vò. Khi thì lại đi cà nhắc, cà nhắc. Quyền cước của y lắc lư lảo đảo, bộ pháp ngả nghiêng như người say, song hàm chứa uy lực khôn cùng.

Thế rồi, thằng nhóc nhớ lại lời sư phụ từng dạy khi còn ở nước Nam.

Trên đời này có một loại võ công, say mà tỉnh, tỉnh mà say, tuý ý và sát ý quện vào nhau cùng phát cùng thu. Bộ dáng thì lảo đà lảo đảo như người thấm men rượu, nhưng quyền cước sát phạt quả đoán, nặng tựa thái sơn. Tên gọi của nó là Tuý Bát Tiên.

Tạng Cẩu thầm nghĩ:

[ Xem ra hôm nay mình gặp phải môn Tuý Bát Tiên này rồi. Có cách gì phá giải không? ]

Chương 168: Hồi mười chín (3)

Mới kịp nghĩ có vậy, quyền cước của đối phương đã đánh tới tấp vào mặt nó.

Có lúc tên lùn lăn lộn, giơ chân đá nó tới tấp như người què cẳng. Lại có khi Tạng Cẩu gạt ngã được chân trụ của đối phương, thì gã lại thuận thế đổ người, toan lấy cùi chỏ giáng vào ngực nó.

Tạng Cẩu để ý, ba ngón trỏ, ngón giữa và ngón cái của y cong lại thành một trảo pháp lạ. Lúc tấn công sẽ lợi dụng đốt ngón tay cứng chắc để gõ vào yếu huyệt của đối thủ. Hoặc trảo thế có thể chộp vào yết hầu, mỏm vai.

Cái đáng nói là đối phương cứ lắc lư lảo đảo. Nhiều khi tưởng hắn muốn ngã, ngờ đâu lại là sát chiêu hiểm độc.

Tạng Cẩu tránh trái lách phải, thấy bộ dáng lảo đảo lắc lư của hắn hay hay, bèn tập trung ghi nhớ. Đoạn nó lại mường tượng hồi ở Tây Đô, lúc uống nhầm rượu, hơi men xộc lên, phải chạy cho tỉnh táo lại. Lúc ấy, bộ pháp của nó cũng hơi hơi giống động tác chân của gã lùn.

Thành thử, nó chạy sấn lên trước, đoạt lấy vò rượu giấu sau bếp của một quán ven đường gần đấy. Đoạn, Tạng Cẩu tung chưởng đánh vỡ nắp bùn, dốc ngược vò rượu.

Rượu trắng chảy xuôi xuống cổ, hương rượu nóng bừng bốc lên bừng bừng trên đầu, rồi bỗng nhiên xộc ra toàn thân chẳng khác nào bầy ngựa đứt cương.

Cả người nó nóng bừng, rồi lạnh toát. Giống như vừa ngâm mình trong nước nóng, rồi ngay lập tức nhảy ra đầu gió. Cảm giác rất khó tả, vừa khó chịu, vừa khiến người ta thêm tò mò muốn trải nghiệm thêm.

Bước chân của thằng nhóc cũng theo đó càng thêm biến ảo.

Gã lùn trước còn theo kịp được động tác của thằng bé, nay thì đã bị thân ảnh chợt ẩn chợt hiện của nó làm cho hoa cả mắt. Tạng Cẩu luồn trên, lách dưới, đảo trái, tránh phải. Quyền ý của hắn tuý luý đảo điên bao nhiêu, thì bộ pháp của nó còn tiêu diêu thoáng đạt gấp đôi. Nhìn qua, tưởng như tiên nhân đang đùa bỡn với kẻ nát rượu.

Bốp...

Quyền của Tạng Cẩu xuất ra, chiêu Hàm Chó Vó Ngựa. Nối tiếp là Chó Chui Gầm Chạn, Chó Cùng Cắn Càn, Chó Cắn Áo Rách. Chiêu này cứ nối chiêu kia, tựa như sông Hồng cuồn cuộn đổ vào bể Đông, tự nhiên đến mức tưởng như chúng sinh ra để được đánh như vậy.

Gã lùn trúng liên tiếp mấy chiêu, ngã vật ra đất.

“ Thằng nhóc này... nó là quái vật chắc? ”

Gã lùn rên rỉ trong cơn khiếp đảm. Một tay gã ôm bả vai đã lệch khớp sau chiêu Chó Cắn Áo Rách mà lôm côm bò nhanh, còn thân mình chỉ lùn một mẩu lẩn rúc thật nhanh xuống dưới gầm một cái bàn bên lề đường. Mùi thịt lợn tươi hôi rình lưu cữu từ hồi sáng còn bốc nồng nặc trên đầu, nhưng y chẳng quản được nhiều như vậy.

Tạng Cẩu năm nay mới mười một tuổi đầu. Cứ coi như nó luyện công từ trong bụng mẹ đi, thì cùng lắm cũng chỉ có thể có chục năm công lực. Ấy thế mà, từng quyền từng cước của thằng nhóc giã vào người hắn đều mạnh như chuỳ sắt đập xuống. Nắm đấm bé tí lại ẩn giấu sức mạnh ghê gớm vô cùng.

Tạng Cẩu đánh qua mấy chiêu với hắn, bèn trộm nghĩ:

[ Nghe tiếng gió còn tưởng nội lực hắn ngang ngửa bốn Tinh, xem ra chỉ do mình cả nghĩ. ]

Thực ra, luận về nội lực đơn thuần, tên lùn quả thực không thua gì bốn Tinh. Nhưng khả năng khống kình, thì không bằng bốn người kia. Thành thử, mới bị Tạng Cẩu đánh bất ngờ, khiến cho không kịp trở tay.

Choang!

Kiếm ngân như rồng kêu phượng hót, ánh kiếm loé lên như ánh sao chớp động.

Lưỡi kiếm của tên gầy rời vỏ.

Chỉ có một chữ... ấy là nhanh!

Tạng Cẩu giật mình, chỉ thấy trước mắt lấp loáng ánh kiếm, mũi kiếm của tên gầy nhom đã dí sát mặt.
Nó vội dùng chiêu Chó Chui Gầm Chạn, ngã ngửa, lại lăn lộn một vòng, hai chân khua lên toan gạt vào huyệt Thái Uyên của tên gầy. Trúng phải chiêu này, tên nọ ắt rơi kiếm.

Nào ngờ, gã nọ chợt gảy kiếm, khiến mũi kiếm bật trái bật phải, tựa như mãng xà.

Tạng Cẩu bị bất ngờ, biết là không kịp rút chân, buộc phải lấy tay ném ra một viên phi châu.

Cốp!

Bi sắt đánh trúng mũi kiếm, làm nó chếch lên một chút, thằng bé cũng vì vậy mà may mắn giữ lại được đôi chân.

“ Kiếm nhanh quá! ”

Kiếm chiêu của tên gầy còm rất nhanh!

Trước giờ, Tạng Cẩu mới chỉ thấy sáu người xuất thủ nhanh hơn gã.

Một – chính là chiêu Hôm Mai Vượt Bể của sư phụ nó.

Một – là chiêu Phong Bạo Chi Vũ do Tửu Thôn đồng tử thi triển trên điện Thái Hoà.

Bốn người còn lại, chính là chí tôn trong giới sát thủ - Địa Khuyết Thiên Tàn.

Gã gầy còm đâm trượt một nhát, không khỏi giật mình.

Trong ba người của tiêu cục Đông Phong, hắn đứng hàng thứ hai, nổi danh với một chiêu kiếm thần tốc nên giang hồ vẫn gọi là Khoái Kiếm vương.

Gã lùn đứng đầu trong cả ba, ngoại hiệu là Tuý Tiên.
Hai người từng nghe Thành Bất Ưu kể về sự lợi hại của Tạng Cẩu, lại thấy nó ra tay đánh bộ hạ của mình tan tác như quét lá nên không dám khinh địch chút nào.

Cả hai đã đồng ý từ sớm. Trước tiên để Tuý Tiên ra đánh với Tạng Cẩu, Thành Bất Ưu đối phó Hồ Phiêu Hương. Còn Khoái Kiếm vương đứng áp trận. Vạn nhất một trong hai thua hai đứa nhóc, thì hắn sẽ lập tức ra tay giải vây.

Khoái Kiếm vương đánh xong một chiêu, vội vàng nhảy lui lại.

Tạng Cẩu vừa muốn truy kích, thì bên mé tả đã có kình phong thổi tới rát mặt. Nó nhảy bật sang phải, tung quyền đánh trả về phía kẻ ám toán.

Bốp!!

Quyền đầu hội quyền đầu, cả hai đều lui mấy bước liền. Tạng Cẩu ra tay vội vã, không có thời gian đề khí, nên khí huyết trong thể nội bắt đầu nhộn nhạo.

Là Tuý Tiên!

Hắn dùng chiêu Chung Li Phao Đàn đánh lén không thành, lập tức đổi song quyền thành trảo, một tay làm bộ như đang nâng chén ngọc, tay kia cong lại tựa tư thế cầm hồ lô. Nói rồi nhất tâm lưỡng dụng, tay trái đánh theo thế Quốc Cữu Toả Hầu, tay phải đánh theo thế Động Tân Đề Hồ. Quyền phong thổi ồ ạt, cơ hồ như sóng biển xô bờ.

Tạng Cẩu không dám phân tâm nữa, buộc phải ngưng thần đối địch. Một mặt thằng nhóc chiết chiêu phá chiêu, mặt khác lại cố gắng áp chế nội thương. Song, bản thân nó cũng biết giờ huyết khí trong cơ thể đã hỗn loạn, đấu lâu ắt bại. Huống hồ bên ngoài có một Khoái Kiếm vương đang âm thầm súc thế, chỉ chầu chực đánh lén nó.

Lại đấu thêm mười chiêu, một hơi chân khí của Tạng Cẩu đã dùng hết. Tuý Tiên chỉ chờ có thế, chợt hạ thấp người, tung một chiêu Quải Lí Toàn Tất. Chiêu này còn được gọi là đòn đá của người què. Bộ pháp cà nhắc cà nhắc, nhưng cẳng chân như sắt quật xuống, oai lực khôn lường.

Tạng Cẩu bị trúng một đá vào eo, loạng choạng lui lại, kế phun mạnh một ngụm máu.

Nó kéo tay áo lau miệng, đột nhiên quát:

“ Hương! Đao!! ”

Lời vừa hết, thì tên Thành Bất Ưu đã hoảng hồn phát hiện hai viên phi châu từ đâu bắn thẳng vào mặt mình, tốc độ thật là đáng sợ. Khoái Kiếm vương đứng ngoài cuộc, đến lúc này không thể không nhảy vào dùng kiếm hoá giải bớt thế nguy cho em.

Hồ Phiêu Hương gật đầu, lại lấy đao Lĩnh Nam từ trong áo ra, quăng cho Tạng Cẩu. Vừa ném, lại vừa tự hỏi:

[ Thằng nhóc này học qua mấy môn, thương thuật có, kiếm pháp có, quyền pháp có… lại có cả cách dùng ám khí. Nhưng nó biết đao pháp ư? ]

Tạng Cẩu bắt được chuôi đao, tháo toạt vỏ đao xuống quăng sang một bên. Kế đó, nó xoay xoay thân đao mỏng manh, lưỡi đao đồng đen nuốt lấy tất thảy ánh sáng mặt trời chiếu lên nó.

“ Trong ba hơi thở… Cút!! ”

Tuý Tiên cười gằn, nói:

“ Mày đã bị thương, lại còn lớn lối? Tưởng có một thanh đao thì xoay vần được thế sự chắc? ”

Tạng Cẩu gõ đao lên vai, nói:

“ Có được hay không… thử là biết. ”

Chương 169: Hồi mười chín (4)

“ Ranh con hỗn xược! Dám nghịch đao trước mặt ông? Nhị ca, cản con nhóc này lại! ”

Thành Bất Ưu gầm lên, đoạn vác cây đại đao xông tới. Khoái Kiếm vương cười gằn, múa tít thanh kiếm, liên tục dồn Phiêu Hương phải lui bước.

Nhìn gần, thấy Hồ Phiêu Hương mi thanh mục tú, hai mắt trong veo có thần, linh động vô cùng. Chỉ luận khí chất khác hẳn con gái nhà nông, đám mĩ nhân hắn từng gặp so sánh cùng chỉ thuộc dạng mày son môi phấn bình thường. Thành ra tên Khoái Kiếm vương khoái trá ghê lắm. Hắn quát:

“ Con bé này trắng trẻo! Chi bằng bắt về nuôi vài năm! Anh em thấy sao? ”

Thời cổ, con gái mười hai, mười ba tuổi là đủ tuổi cưới gả. Phong tục nước Nam hơi khác một chút, ấy là lệ tảo hôn thì cưới vợ cho con trai sớm, sau này vợ nuôi chồng thay mẹ. Song tuổi xuất giá cũng không khác mấy so với phương bắc.

“ Họ không trả lời được ngươi nữa đâu. ”

Tiếng Tạng Cẩu lạnh lùng cất lên ngay phía sau.

Khoái Kiếm vương ngơ ngác há miệng, nhưng chỉ ọc được ra máu tươi chứ không cất tiếng được. Nhìn xuống, chỉ thấy lưỡi đao đen nhánh đã đâm thủng lồng ngực mình từ bao giờ.

Nước đồng đen bóng, chẳng có một chút tạp sắc nào. Một giọt máu đỏ cũng không thể lưu dấu trên lưỡi đao…

Đao tốt!

Ấy là ý nghĩ cuối cùng của Khoái Kiếm vương.

Tạng Cẩu đạp ngã đối phương, rút đao Lĩnh Nam ra khỏi lồng ngực y rồi tra lại vào vỏ, đưa cho Hồ Phiêu Hương.

“ Về thôi. ”

“ Ừ. ”

Cô bé thấp giọng, lí nhí.

Hai đứa nhóc lặng lẽ bước về khách điếm. Đám lâu la của tiêu cục Đông Phong thấy ba đương gia nhà chúng bị Tạng Cẩu dùng một chiêu đao thảm sát, vỡ gan nát mật, sao dám cản đường?

Trên đường về, Tạng Cẩu lững thững mua một bộ áo vải tầm thường vừa người…

Nó kéo một thùng nước lên phòng, giặt giũ, tắm táp cho sạch hết máu vấy trên người. Nón tre, áo tơi thì nó vắt bên thành ghế.

Hồ Phiêu Hương nằm co lại một góc trên giường, tay ôm chặt cái gối mềm, cằm tựa lên hai đầu gối…

Tạng Cẩu ra tay, một lần đoạt ba mạng người…

Nó làm thế vì ai? Cô bé hiểu chứ… Lúc ấy rõ ràng đối phương dùng xa luân chiến, khiến cả hai đứa thúc thủ vô sách. Không ra kì chiêu, chỉ có chết.

Nhưng…

Tạng Cẩu thay đổi quá.

Nó không nôn thốc nôn tháo, không khóc nấc lên, cũng không lầm bầm tự trách. Rất bình tĩnh, xử lí chu toàn mọi việc.

Thực tế là quá bình tĩnh.

Liệu…

Bất giác, hình ảnh tên Tửu Thôn đồng tử hiện lên trong não cô bé. Cái dáng vẻ say say tỉnh tỉnh, điệu cười nửa khép nửa mở, đôi mắt cá chết trợn lên đầy vẻ điên loạn của hắn khiến cô bé run bắn người.

Tạng Cẩu có trở thành như thế không???

Hồ Phiêu Hương sợ. Rất sợ. Sợ một ngày đứa nhóc lương thiện kia sẽ biến mất.

Không có lí do, thuần tuý là linh cảm.

Tạng Cẩu phủi áo, thay đồ xong, mới chậm rãi lên tiếng:

“ Cậu… có sợ tớ không? ”

Thanh âm thình lình vang lên, kéo Hồ Phiêu Hương trở về thực tại.

“ Lúc nãy, cậu thực sự hao hao tên Tửu Thôn… ”

Cô bé nghĩ một lúc, rốt cuộc cũng lên tiếng.

“ Cũng phải… ”

Tạng Cẩu thở dài, đoạn ho lên một tiếng, ngã vật ra đất, đánh đổ cả bàn ghế xung quanh.

“ Cẩu!!! ”

Hồ Phiêu Hương nhảy khỏi giường, phóng người tới.

“ Có phải đang trách tớ? Lẽ ra… nên thả ba người kia? ”

Tạng Cẩu nói được nửa chừng, lại nôn máu.

“ Đừng… đừng nói nữa. ”

Hồ Phiêu Hương đặt tay lên ngực thằng nhóc, thấy chân khí của nó đã loạn nay càng loạn, huyết khí toàn thân như ngựa đứt cương chỉ chực đánh phá khắp nơi, không khỏi sợ hãi.

“ Đúng… một chiêu đao… ba mạng… quá độc ác… ”

“ Cẩu. Với võ công của thầy, tha mạng họ không khó. Nhưng với võ công của mình… toàn mạng là tốt lắm rồi. Nếu lúc ấy Cẩu không ra tay, tớ đã chết rồi! Đừng nói nữa. Đừng có nghĩ quẩn. ”

Hồ Phiêu Hương khóc nấc cả lên, vội vàng nói.

“ Cô có nói nó cũng không nghe thấy đâu. ”

Tiếng người theo ánh trăng rơi xuống hiên phòng trọ.

“ Ngươi!!! ”

Hồ Phiêu Hương ngẩng đầu, kinh hãi kêu lên một tiếng.

Kẻ đang ngồi ở cửa sổ, vắt vẻo tựa vào khung cửa chẳng phải ai xa lạ. Áo bào đỏ máu, mặt nạ quỷ che nửa mặt, mái tóc dài, đao và bầu rượu đeo lúc lỉu ở hai bên thắt lưng.Tửu Thôn đồng tử…

Kẻ mà hai năm trước đã vào cung toan chém Chu Đệ.

Hồ Phiêu Hương thầm nghĩ:

[ Mình không phải đối thủ của gã, huống hồ Cẩu còn đang bị thương. Tiêu rồi! Đấu cứng với hắn chỉ tổ thiệt thân. Khéo phải giả ý với hắn, rồi tìm lối thoát thân. ]

Tửu Thôn đồng tử cười nhạt.

Cái điệu cười nửa miệng, giả giả thật thật của hắn thực khiến người ta chán ghét.

Gã nhảy xuống khỏi bậu cửa, giật nắp hồ lô ra nốc một ngụm rượu lớn, cười vang:

“ Khà! Rượu ngon! Chỉ tiếc là nhóc này không có phước hưởng! ”

Nói đoạn, y lấy chân, đá vào người Tạng Cẩu một cái.

“ Ngươi… ”

Hồ Phiêu Hương giật mình, trừng mắt, rồi nói:

“ Bọn ta đã rơi vào tay ngươi, muốn chém muốn giết cứ việc. Cần gì phải nhục mạ cậu ấy??? ”

Đoạn, cô bé kê lại bàn ghế, lại chọn một tư thế ngồi thoải mái một chút:

“ Chỉ có điều… thắng mà không võ. Chà… thế thì danh dự của ngươi chả bằng cục xương thối. Chi bằng quăng cho chó gặm là vừa. Ngươi nói có đúng không? ”

Tửu Thôn đồng tử trừng mắt, im lặng.

“ Ngồi đi. Kiếm khách đại danh đỉnh đỉnh từng chém cả Vĩnh Lạc đế lại còn cần cô bé con như ta mời hay sao? ”

Hồ Phiêu Hương chỉ vào một cái ghế bên cạnh, cười nhạt.

Tửu Thôn nhếch mép…

Hắn ngồi xuống, hai tay chống lên đùi, lại nói:

“ Ta thừa biết, ngươi đang cố ý kéo dài thời gian chờ thằng nhóc kia hành công trị thương. Nhưng ngươi… không hiểu rõ thương thế của nó bằng ta. ”

Hồ Phiêu Hương bị đối phương vạch trần ý định, song cũng không lấy làm loạn, mặt không hề biến sắc. Lúc này, an tĩnh quan sát kì biến, mới là thượng sách.

Tửu Thôn đồng tử cười khẩy, nói:

“ Chuyện hai năm trước trên điện Thái Hoà, ngươi cũng thấy tận mắt rồi đấy. Thằng nhóc này dùng cùng một bộ thân pháp với ta… ”

“ Sao ngươi biết Lăng Không Đạp Vân??? ”

“ Chà. Ra các ngươi gọi nó thế à? Tên không tồi đâu… ”

Tửu Thôn đồng tử vẫn giữ nét cười nửa miệng:

“ Chuyện ấy không quan trọng. Thằng nhóc này dùng men say thiêu đốt chân khí trong người, khiến bộ pháp càng phiêu hốt. Nhưng nó dùng lần đầu chưa quen, khống chế chân khí không tốt. Bình thường chắc cũng chẳng sao, nhưng nó lại gặm trúng cục xương cứng.

Một quyền một cước của gã lùn khiến nó nội thương không nhẹ, chấn động vào tâm mạch. Chân khí của nó vốn đã men rượu kích động cũng vì thế mà bạo phát ra toàn thân. Huống hồ, theo ta thấy, nội lực trong cơ thể nó thực tế không phải do nó luyện thành. Ngươi nghĩ thử xem thằng nhãi này còn sống được bao lâu? ”

“ Tại sao ngươi lại nói lời này với ta? Muốn ta tuyệt vọng, cầu xin ngươi chăng? Chúng ta đều là người thông minh, tiết kiệm cho nhau chút sức lực đi. Mục đích của ngươi là gì? ”
Hồ Phiêu Hương hỏi, giọng vẫn cứng rắn.

Cô bé biết, lúc này mình không thể yếu thế.

Tửu Thôn đồng tử nhún vai, nói:

“ Một điều kiện. Ta muốn mượn thanh đao đen của ngươi! ”

“ Mượn đao? Cũng giống như chuyện Lưu Bị mượn Kinh Châu đấy ư? ”

Hồ Phiêu Hương trào lộng buông một tiếng cười mỉa.

Tửu Thôn đồng tử cười khẩy, hỏi ngược:

“ Ta thèm chắc? ”

Đoạn lại lấy một ngón tay, nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi đao Trảm Quỷ. Chạm đến chỗ mẻ, đầu ngón tay hắn lại run nhẹ một cái.

“ Được! Tiếp đao! ”

Hồ Phiêu Hương nghĩ không nên chọc tên điên này làm gì, bèn quăng đao Lĩnh Nam cho gã.

Tửu Thôn đồng tử đặt Lĩnh Nam lên sàn nhà, rồi rút thanh đao Trảm Quỷ ra đặt sóng vai. Dưới ánh đèn vàng vọt, hai thanh lợi khí càng toát ra đao ý lạnh tanh, sắc lẻm, như thể muốn tranh phong cùng đối thủ.

Gã điên dùng ngón tay, chạm khẽ lên mặt đao Lĩnh Nam. Nước đồng đen bóng, láng như mặt gương, nhưng không thể soi được bóng người.

“ Thần kì! Thần kì thật! Cả thanh đao liền mạch, tựa như là một khối kim loại hoàn chỉnh được điêu khắc ra thành lưỡi đao. Hoàn toàn khác với kỹ thuật của nghệ nhân nước ta! ”

Đao Nhật, hay Nihonto, được bao gồm bởi một cái lõi cứng và một lớp mềm bên ngoài. Do ở Phù Tang, quặng sắt rất hiếm, mà quặng tinh khiết thì càng hiếm hơn. Thế nên kỹ thuật này ra đời để đảm bảo các thanh kiếm Nhật khó bị gãy, còn kỹ thuật gấp thép được tạo ra để bù trừ lại độ sắc bén.

Tửu Thôn đồng tử những tưởng, thanh Trảm Quỷ do nghệ nhân Đại Nguyên An Cương rèn bằng thép tinh luyện mua từ Trung Hoa sẽ là thiên hạ đệ nhất. Nhưng y đã nhầm.

Gã lại thu quyền, giộng một cái thật mạnh vào thân đao.

Toạc!!

Hổ khẩu hắn nứt toác, máu toé ra ầm ầm, còn lưỡi đao Lĩnh Nam thì trơ trơ đấy, một vết trầy cũng không có.

“ Cứng! Còn hơn cả huyền thiết! Là ai?? Ai đúc nên thần đao cỡ này?? ”

Tửu Thôn đồng tử trợn trừng cặp mắt lên, lẩm bẩm.

Hiếm có khi nào hắn trông hưng phấn như thế này.

“ Ngươi muốn biết ư? ”

Hồ Phiêu Hương chậm rãi lên tiếng.

“ Nói! ”

Tửu Thôn đồng tử giật giọng đáp, không che giấu sự háo hức.

Hồ Phiêu Hương hất hất đầu, nhìn về phía Tạng Cẩu. Thằng bé bấy giờ vẫn nằm dưới đất, không nôn máu nữa, nhưng mặt đỏ gay gắt như tích máu dưới da.

Tửu Thôn nhếch mép, nói:

“ Nhóc con. Mày may lắm đấy. ”

Thế rồi hắn sử dụng khinh công lao đến chỗ thằng nhóc, lấy tay bóp miệng nó mở toang ra. Hồ Phiêu Hương chỉ thấy tên đó động thân, lát sau đã đến ngay cạnh khống chế Tạng Cẩu. Nói đoạn, Tửu Thôn đồng tử lấy trong áo ra một quả cây đỏ au, to bằng quân cờ. Hắn lấy hai ngón tay bóp nát quả lạ, ép cho dòng nước quả theo cổ họng trôi tuột xuống bụng Tạng Cẩu.

[ Mùi tanh quá! Máu à? ]

Hai cánh mũi Phiêu Hương giật giật mấy cái, đoạn cô bé bưng ngay hai tay lên che kín nửa khuôn mặt. Kì quả vừa bị bóp nát, một mùi hương tanh tưởi đã xộc ra, choán đầy cả căn phòng trọ. Ai không thấy cảnh tượng trong phòng, chắc chắn sẽ tưởng tượng ra cảnh máu chảy lênh láng, nhuộm đẫm cả nền nhà. Mùi máu quá nồng. thành thử đống máu Tạng Cẩu nôn ra mới nãy lại hoá bình thường.

Tửu Thôn đồng tử chùi tay vào áo, nhăn mũi nói:

“ Vậy là xong rồi. Có tình nhân như cô bé, thằng nhãi này có phước đấy. ”

“ Ai thèm làm tình nhân của nó! ”

Hồ Phiêu Hương sững người, đoạn lại hét lên thật to.

Tửu Thôn đồng tử nhún vai, cười nhạt.

“ Sao? Cứu chữa thì cũng đã cứu rồi. Không ngại nói cho ta nghệ nhân đã đúc nên thần khí này chứ? ”

Hắn vừa nói, vừa cong ngón tay búng lên lưỡi đao Lĩnh Nam.

“ Ngươi trả đao cho ta trước đã. ”

Hồ Phiêu Hương cau mày, đáp.

“ Làm như ta sẽ cướp đồ của nhóc ấy. ”

Đao Lĩnh Nam múa một vòng tròn trên không, rồi chúc đầu, cắm xuyên qua nền nhà bằng gỗ, lút tận cán. Nhìn cách lưỡi đao đâm xuyên qua lớp gỗ cứng không khác gì dao cắt đậu phụ, mà Tửu Thôn phải tấm tắc chép miệng thêm một cái.

Hồ Phiêu Hương nhìn về phía Tạng Cẩu, thấy mặt thằng nhóc đã an tường hẳn, không còn nhăn nhó đau đớn nữa, bấy giờ mới an tâm trở lại.

Thở ra một hơi dài, cô bé bèn nói:

“ Người rèn ra đao, là một thiền sư. Họ Dương, tên Không Lộ. ”

Chương 170: Hồi mười chín (5)

Bô Cô hãn…

Bấy giờ quân Minh của Trương Phụ trúng khổ nhục kế trá hàng của Trần Triệu Cơ, bị tách khỏi tam quân, vây trong biển lửa. Tuỳ thời tuỳ lúc còn bị hoả pháo bắn phá không ngớt.

Lữ Nghị nói:

“ Sự đã rồi, xin nguyên soái hãy bình tĩnh. ”

“ Triệu Cơ tạo phản, đáng lẽ ta phải sớm nhìn ra. Mau báo ba quân thủ vững mặt tây, nơi đại pháo củ địch không bắn tới được. Một bộ phận mở đường máu! Đánh xuống núi theo lối cũ! ”

Mộc Thạnh siết siêu đao, nghiến răng.

Lữ Nghị vội vàng phất cờ hiệu, nhưng sĩ tốt thấy biển lửa rừng rực trước mắt lại chần chừ do dự. Chỉ mới mấy cái hô hấp qua đi, mà pháo của quân Hậu Trần đã giã nát từng hòn đá hòn sỏi trên đỉnh núi.

Còn không phá vây thoát thân ắt sẽ chết.

Mộc Thạnh lại nhìn xuống áo giáp, thấy toàn thân bị vấy đầy thuốc súng, không khỏi cay đắng nghiến răng kèn kẹt. Thế này mà lao vào biển lửa, thì quá bằng tự sát.

[ Chẳng lẽ Mộc Thạnh ta cứ thế mà chết ở đây? ]

Lão nhìn lên trời…

Pháo vẫn gầm, lửa vẫn cháy…

Bỗng nhiên, từ ngọn lửa có người xông ra. Hai tay y nắm hai thanh đao, nhẹ nhàng chém bạt được bức màn lửa nóng. Tuy nhiên râu tóc cũng bị hun nóng, khô cong cả lại.

“ Mộc nguyên soái, có mạt tướng đây!! ”

Gã nọ không phải ai xa lạ, chính là Hoàng Phúc!

Dưới mặt bắc của núi Thuý, kì thực còn có một bến nước nhỏ nằm lẩn khuất giữa những vạt rừng rậm rạp. Nơi đây chỉ đủ để đỗ một cái ghe gỗ nhỏ, thế nên người dân sống chung quanh bến Bô Cô cũng không mấy người biết có bến đỗ này.

Treo leo ở lưng chừng núi có một ngôi chùa cổ, tên là Non Nước.

Tương truyền chùa do Lý Quốc Sư, tức ông Nguyễn Minh Không – thánh tổ Khổng Lồ sáng lập, đến nay đã ngót mấy trăm năm. Sang đời nhà Trần, lại xây thêm một ngọn tháp Linh Tế. Tiếc thay đã bị đổ vỡ.

Chùa tuy không còn to lớn bề thế, song hương khói lâu nay vẫn không dứt. Trụ trì với mấy nhà sư thường thường vẫn chèo ghe ra ngoài vào lúc sáng sớm, đi hoá duyên làm pháp sự, tối lại trở về chùa lo việc nhang đèn. Mấy hôm trước có chú tiểu nghe ngóng được quân Hậu Trần đến nơi đây, bèn báo lại trụ trì đích thân ra đón Trần Ngỗi.

Trần Triệu Cơ dâng cho Mộc Thanh tình báo giả, rằng Trần Ngỗi đang ngự giá thân chinh trên đỉnh núi Thuý, đích thân gióng trống trận. Kì thực đều là kế do Đặng Tất nghĩ ra.

Mộc Thạnh quả nhiên mắc câu, trúng mai phục. Thế nên lão có chết cũng không ngờ tới, con mồi của lão đang ở ngay dưới chân núi.

Bấy giờ Đặng Tất và tuỳ tùng đã theo đường núi cheo leo, xuống đến chùa Non Nước. Thấy Trần Ngỗi vẫn an yên, Tất và bộ hạ mới quỳ xuống, tâu:

“ Khởi bẩm bệ hạ. Kế ta đã thành. ”

Trần Ngỗi buông chén, sắc mặt phờ phạc như người chết. Y dương đôi mắt nhìn Đặng Tất, hỏi rất khẽ:“ Chuyện Triệu Cơ trá hàng khanh đã biết từ đầu đúng không? ”

Đặng Tất cúi người, nói:

“ Thực không dám giấu bệ hạ. Nếu không có Triệu Cơ bàn trước, làm sao Hoàng đảo chủ có thể đến tiếp ứng kịp thời? ”

“ Tại sao… tại sao còn… tụ nghĩa ở Mô Độ??? ”

Trần Ngỗi đặt tên lên trái, giọng run lên.

Bốn người thị vệ ở làng Ninh Vân đã hi sinh, đến nay ông vẫn chưa biết nguyên do họ thí cả tính mạng như thế.

“ Bệ hạ, giờ đang lúc binh lửa, quân tình cấp bách. Đợi đến lúc phá giặc xong xuôi, Tất sẽ nói rõ ràng ra với ngài. ”

Nói rồi, lại lấy trong ngực áo ra một cái túi gấm, trao tận tay Trần Ngỗi:

“ Bệ hạ đọc hết phong thư trong túi tự nhiên sẽ hiểu phần nào khổ tâm của Triệu Cơ. ”

Trần Ngỗi vẫn ngồi yên trên cái ghế đẩu.

Ấm nước vối đặt bên cạnh đã nguội từ lâu.

Sư sãi trong chùa không ai dám lại gần, chỉ biết lặng lẽ đi làm những chuyện thường ngày. Trong cái thời loạn thế triền miên này, còn được sống ngày thường nhật thêm chút nào là đáng quý chút ấy.

“ Trần Triệu Cơ… Đặng Tất… té ra trẫm chỉ là con cờ cho hai ngươi bài bố thôi sao?? ”
Bức huyết thư vẫn nằm im lặng trên bàn...

“ Nhật Nam quận vương. À không, giờ phải gọi thánh thượng là Giản Định đế mới phải. Lúc bệ hạ nhận được bức thư này, thì chắc Triệu Cơ nằm dưới ba tấc đất rồi. Không thể gặp mặt lần cuối, tự mình thỉnh tội, chắc thánh thượng hận thần lắm... Nhưng vận nước như chỉ mành treo chuông, nghĩa bất dung từ, không thể làm khác. Bệ hạ, thần, và kẻ thức giả trong thiên hạ đều hiểu tụ nghĩa ở Mô Độ chẳng qua là một sự chính danh. Quân tướng như bèo giữa sóng, nhân tài tựa lá mùa thu. Muốn phá giặc thật là muôn khó vạn khó.

Hôm đó bàn chuyện đăng cơ, Triệu Cơ đã sớm nghĩ, chẳng bằng dùng mấy trăm quân yếu tướng hèn đổi lấy một cơ hội quét ngang trăm vạn hùng binh.

Mộc Thạnh ngoài thô, trong tế, là kẻ có đầu óc, biết mưu lược chứ chẳng phải hạng võ biền như người ta vẫn tưởng. Nghĩa quân do anh hùng các nơi tụ họp, khó tránh khỏi vàng thau lẫn lộn. Muốn lừa được lão, trước phải lừa chính mình. Thế nên không thể tiết lộ huyền cơ ra ngoài để tránh tai vách mạch rừng. Mọi chuyện chỉ có thần, Đặng Tất và Hoàng Thiên Hoá biết. Xin thánh thượng chớ trách...

Thần biết, thần dùng mấy trăm mấy nghìn mạng người làm tốt thí. Ai nấy đều là con tiên, cháu rồng, trong tim chảy xuôi dòng máu nóng phá giặc trừ gian, vệ quốc an dân... Quả thực là chết trăm lần nghìn lần cũng không hết nghiệt, nhảy vào bể Đông cũng rửa chẳng hết tội.

Chỉ xin bệ hạ rửa giúp cái oan khiên này, chiếu cáo thiên hạ, để chết đi khỏi mang tiếng nhơ, đặng còn nhìn mặt tổ tiên.

Mộc Thạnh đáng sợ thế nào chính bệ hạ cũng hiểu. Một trận thua chẳng thể khiến lão nhụt chí sờn tâm được. Mà lão ta còn sống ngày nào là có hại cho đại kế Phá Minh Phục Trần của ta ngày đó.

Triệu Cơ xin liều mình thí tướng. Nhưng ngộ nhỡ người tính chẳng lại với trời, thì xin bệ hạ phát binh một trận quét sạch lá khô, phá toang đê vỡ, phá thành bắt sống Mộc Thạnh bằng mọi giá. Bằng không quốc nạn khó bề dẹp yên, thịnh thế còn ngoài tầm với…

Triệu Cơ kính bút... ”

Trần Triệu Cơ làm phản, khiến Mộc Thạnh lâm vào hiểm cảnh. Thì ở doanh trại quân Minh, nơi Hoàng Phúc toạ trấn cũng xảy ra chuyện lạ.

Chừng một canh giờ trước…

Lúc bấy giờ Mộc Thạnh tấn công phòng tuyến núi Thuý, cần lượng lớn quân chi viện. Thành thử quân Minh ở lại phòng thủ đại doanh chỉ còn cỡ hơn ngàn người mà thôi.

Mộc Thạnh biết sau lưng đại doanh còn có thành Cổ Lộng sừng sững, quân trong thành có thể túa ra tri viện cho quân thủ trại trong chưa đầy một ngày. Thành thử, lão mới tự tin kéo toàn quân đánh vào phòng tuyến núi Dục Thuý mà không sợ quân Hậu Trần thình lình cướp trại, vì có làm thế cũng chẳng giải quyết được cái gì.

Chỉ cần chiếm được núi Thuý, Mộc Thạnh sẽ thắng.

Một ngàn quân ở lại, thực tế đều là nhân sĩ giang hồ, cao thủ nhân gian. Chẳng là Trương Phụ không lạ gì chuyện quân Hồ thường xuyên bị quần hào võ lâm các phái phá đám, thấy đây là một chi kì binh có thể có diệu dụng nhất định, bèn đặc biệt bỏ tiền bạc chiêu mộ một đám về đặt dưới trướng Hoàng Phúc.

Mộc Thạnh cũng đoán quân Hậu Trần sẽ phái cao thủ võ lâm đột nhập doanh trại, tìm cách cứu thoát Đặng Dung. Thế nên lão cố tình để lại đại doanh một đám lớn cao thủ võ lâm, thêm Hoàng Phúc toạ trấn. Thật là mười phần chắc cả mười mươi.

Lại nói đến Hoàng Phúc…

Từ ngày được một kẻ thần bí đưa cho thanh bảo kiếm, Hoàng Phúc tựa như hổ được chắp thêm cánh. Mấy bữa trước còn đánh một trận hơn ngàn chiêu với Hoàng Thiên Hoá.

[ Tiếc là y đã chết. Bộ kiếm pháp quái lạ của y cũng biến mất vĩnh viễn khỏi nhân gian. ]

Đang lúc cảm khái, thì bỗng phía tây đại doanh có tiếng huyên náo.

Hoành Phúc nắm chắc thanh kiếm, vùng ra khỏi lều. Chỉ thấy trong Minh doanh nhộn nhạo hẳn lên. Người nào người nấy thi triển khinh công độc môn, nháo nhào chạy về hướng có tiếng động.

“ Có người cướp tù sao? ”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau