THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Hồi mười tám (11)

Bốn phía vắng teo, có thể nghe thấy cả tiếng lá rơi nghiêng bên thềm nhà. Trong làng chẳng có lấy một chút hơi người, tưởng chừng như ngôi làng ma.

Lưu Tuấn phái một tốp hàng binh cỡ mấy trăm người dẫn đường vào làng. Những kẻ này quá nửa là binh tướng của Mạc Thúy, theo hầu quân Minh từ lúc chúng mới tràn sang. Trên tay nhuốm không biết bao nhiêu máu người vô tội.

“ Chắc chúng nó sợ mình chạy cả rồi. ”

“ Lũ ô hợp của Trần Ngỗi toàn một lũ nhát cáy có gì mà đáng sợ đâu? Nhưng không trách chúng được. Là ta ta cũng làm thế. ”

“ Đúng! Đối đầu với thiên triều khác gì trứng chọi với đá? ”

“ Ta thấy phải khen chúng thông minh mới phải. ”

Cả lũ vừa đi, vừa nói chuyện, rồi cười phá lên ra chiều khoái trá lắm.

“ Mẹ kiếp! Cái lũ mất tổ mất tông này dám chửi ta? ”

Lê Hổ thấy ông trung niên râu rậm nấp bên cạnh nhoái người dậy định xông ra liều mạng, bèn vận lực giữ chặt, lại đánh mắt ra hiệu cho các toán phục binh khác không được lỗ mãng.

“ Tướng quân, ngài thả lão ra. Hôm nay ta phải đánh cho chúng nó không ra hình người nữa mới hả giận! ”

Lê Hổ gằn lên:

“ Chúng cố tình chọc tức để ta xông ra đấy. Bọn này đông hơn, không đánh bất thình lình không thắng nổi chúng nó đâu. Ông cứ coi đấy là mấy con mụ chanh chua chửi đổng vì mất gà là được. ”

Ông râu xồm bèn ngồi xuống lại, thở ra:

“ Tướng quân nói đúng. Bọn ta đúng là cái lũ đầu óc ngu si, tứ chi phát triển. Suýt thì lỗ mãng hỏng việc. ”

Lê Hổ gật đầu, rồi nghĩ thầm:

[ Hỏng bét. Gặp phải hãn tướng rồi. ]

Quả nhiên, Lưu Tuấn và quân của hắn dễ dàng phát hiện dấu vết đất mới đào, nhẹ nhàng tránh được hố bẫy, hầm chông của quân Lê Hổ. Hắn lại cho hàng quân hết chửi bới, rồi khuyên hàng, lại chuyển qua đe dọa. Mục đích không gì ngoài lung lay lòng quân của cánh quân dưới tay Lê Hổ. Thấy quân Minh đông như kiến cỏ, không thiếu người bắt đầu sinh lòng thoái chí.

Lê Hổ bị ép đến đường cùng, không thể không xua quân ra đánh.

Nếu đợi quân Minh phá hết bẫy chông rồi mới túa ra, e rằng lúc ấy lòng tâm lỏng lẻo, các lộ nghĩa binh sinh ra do dự, thì không thể đánh được nữa.

[ Khốn thật. Đáng ra đám hố bẫy, hầm chông còn giữ chân hắn được thêm một lúc nữa. ]

Lê Hổ không thể không thừa nhận.

So với tên chủ quản cậu từng đối đầu mấy tháng trước ở Khoái Châu, Lưu Tuấn thực sự giỏi hơn mấy chục lần.

[ Liệu... liệu mình có thắng nổi hắn không? ]

Bất giác, trước mắt Lê Hổ hiện lên khung cảnh ở Hóa châu. Lửa cháy, ăn lẹm vào cả những tử thi vốn dĩ đã chẳng còn vẹn nguyên. Dưới đất, lem nhem một đống máu lẫn bùn đen. Trên trời, đìu hiu ngàn cơn gió quện mùi tanh. Lê Hổ đứng giữa cánh đồng toàn là thi thể, lưỡi đao vẫn cắm ngập trong cổ họng tên chủ quản. Xa xa, tiếng vó ngựa dồn dập lui xa dần.

Cậu chàng đứng. Đứng và chờ. Chờ tiếng hân hoan reo hò. Chờ cái vỗ vai thân thiết sau mỗi lần khuân đá, vác cây, đào đất... Nhưng hơi ấm nơi bàn tay chai sần đâu chẳng thấy, chỉ có những cơn gió ngoài đồng hoang mang hơi máu quật liên tiếp vào lưng áo, gợi Lê Hổ nhớ về sự thật phũ phàng.

Chẳng còn ai sống cả... 

Hai gối Hổ chạm đất.

Quỳ xuống ư? Không bằng nói là ngã gục. Máu lẫn với bùn đen bốc lên hơi tanh, theo gió âm tào thấm vào từng kẽ da thớ thịt, khiến xương cốt toàn thân Lê Hổ mềm nhũn đi như cọng bún.

Chiến thắng ư? Thắng rồi đấy…

Đổi lại được gì???
Đồng thây, núi xác. Bập bùng xa xa, là ngôi làng vẫn đang cháy dở.

Lê Hổ ngồi đấy, không lê một bước.

Ánh lửa đánh động quân Minh đóng trú ở các làng khác. Chẳng mấy chốc đã có gần trăm bộ binh đổ xuống chi viện.

Cuối cùng, Phạm Ngũ Thư đánh thủng cánh viện quân của quân Minh, cứu cậu chàng đi.

Tiếng người xung trận đánh thức Lê Hổ khỏi hồi ức. Cậu đứng dậy trên mái nhà đang nấp, gió thổi lồng lộng sau lưng...

“ Giết!! ”

Tức thì, một trận mưa tên phóng vút đi như sao trời, giáng mạnh xuống đầu quân Minh, biến mấy chục kẻ xấu số thành con nhím. Lực tên bắn mạnh đến độ, những mũi bắn trượt cắm xuống đất ngập cả ngón tay.

Quân Minh nhìn kỹ những mũi tên, lại cười gằn vẻ chủ quan.

Chỉ có Lưu Tuấn múa kiếm gạt gãy một mũi, lại vươn chưởng chộp một mũi khác đưa lên ngắm thật kỹ. Chỉ thấy ấy cũng là loại tên tre đơn giản, một đầu được vót nhọn chứ không có sắt thép gì như mấy mũi tên cắm dưới đất. 

Cái thứ này đáng lẽ phải vừa nhẹ vừa yếu, có găm trúng người cũng không đáng sợ lắm, trừ phi những nơi yếu hại như yết hầu hay mi tâm trúng tên thì không nói. 

Nhưng hắn lại để ý thấy trên đầu nhọn của mũi tên bám một thứ gì nhão nhão như bùn, màu nâu vàng, lại bốc lên nồng nặc mùi xú uế.

Ông trung niên râu rậm ôm bụng cười phá lên:

“ Này lũ giặc mọi, thấy mùi tên cứt trâu có ngon không? ”

Thời xưa, ngoài rơm rạ người ta cũng hay lấy phân phơi khô làm chất đốt. Thành thử trong ngôi làng hẻo lánh này, phân chó phân trâu không thiếu lắm. Nếu bôi thứ này lên đầu ngọn chông, hay đầu mũi tên, thì vết thương rất dễ nhiễm trùng. Nhất là thời cổ y tế không phát triển.

Lưu Tuấn nghe phiên dịch, gầm lên:

“ Lũ An Nam đúng chỉ giỏi mưu hèn chước bẩn! Giết!! ”

Quân Minh hung hãn khuơ gươm giáo, xung phong về phía làng. Đứa thì nghiêng mộc giơ khiên che cho đồng bọn. Kẻ được che chắn lại múa đao lộng kiếm gạt bớt mưa tên giáng xuống đầu. 

Song quân Minh vốn đông, con đường độc đạo lại khiến toàn trận kéo dài ra như con rắn. Quân Hậu Trần nhắm mắt vung nỏ mà bắn bừa, có không ít kẻ trúng phải tên bẩn.Nói đi cũng phải nói lại. Quân Minh quá đông, mà quân của Lê Hổ thì ít ỏi, khí giới cũng không có nhiều để mà phung phí. Đợi đến lúc quân Minh kéo đến nửa con đường thì tên cạn.

Lê Hổ thấy vậy, nhưng không hoảng hốt. Cậu chỉ nắm chặt quả đấm đang giương cao, ra hiệu cho ba quân chuẩn bị sẵn sàng.

Nói đoạn, cậu chàng tuốt cây hổ đầu đao, quát: 

“ Trụ vững! Giết! ”

Quân Hậu Trần dạ ran, lập tức lấy cột kèo bàn ghế giường tủ lấy trong nhà dân ra ném vào đầu quân Minh. Song quân địch cũng chẳng vừa. Chúng cứ tay kiếm tay đua vung mạnh là giường tủ, nồi niêu quăng xuống thi nhau vỡ vụn.

Đường vốn đã nhỏ hẹp khó đi, càng chém chỉ càng khiến mặt đất thêm gồ ghề khó đi.

Nhưng cũng chỉ được một chốc ngắn. Đám lính tiên phong thấy thế, bèn lật đao kiếm, không chém thẳng nửa mà đẩy bạt nồi bát sang luỹ tre hai bên. Bàn ghế thì chúng dùng khiên quẳng sang ven đường.

“ Giết!!! ”

Quân Minh đạp tung lớp rào thấp, xộc vào làng.

Làng nhỏ vốn chẳng có gì, những hàng rào rải rác này là Lê Hổ cho người nhổ từ nhà dân, đem ra kháng địch.

Những cung thủ nấp trên mái nhà khi thấy quân Minh, vội vàng tụt xuống, vừa lui vừa bắn trả tên ngược lại.

Quân Minh khoẻ hơn một bậc, nếu không phải bị lớp rào gỗ ngăn cản chút đỉnh thì những người này đã chết hết.

Song…

Đạp ngã rào rồi, quân Minh hung hãn nhào lên, chỉ sải mấy bước chân là đuổi kịp. Gươm gõ lên khiên mộc ầm ầm, hoà lẫn cũng tiếng chân rầm rập, nghe mà doạ người.

Xoạt!!!

Lần đầu tiên trong hôm nay, lưỡi đao thấy máu.

Nhưng tuyệt nhiên sẽ không phải lần cuối cùng.

Chỉ thấy, cung thủ Hậu Trần chẳng thèm lui bước nữa. Ai nấy vứt cung ném tên, rút gươm ra nhào vào liều mạng với quân Minh. Tiếng hét vọng lên tận đỉnh núi Thuý.

Kết cục cũng chỉ có một.

Đó là nhát chém ngay cần cổ.

Tiếng cười, tiếng khóc, tiếng gào la lẫn lộn vào nhau.

Khi người ta say, người ta cũng cười khóc gào thét mất kiểm soát như vậy.

Hôm nay, những người này cũng say.

Họ say men chiến trường, ủ bằng mùi máu tanh nồng và hơi thép lạnh toát.

Lúc tiếng kiếm đao va chạm ngưng lại…

Nằm la liệt dưới đất chỉ có xác người còn ấm.

Chẳng phân biệt được địch ta, bắc nam, những kẻ say máu lừng lững bước qua những con đường tử thi vất vưởng mà tiến lên.

Chương 162: Hồi mười tám (12)

Lưu Tuấn quát:

“ Trèo lên mái nhà! ”

Quân Minh chộp lấy cung và ống tên mà quân Hậu Trần vứt lá, hăng hái leo lên mái lá, bụng bảo dạ:

[ Cho chúng mày nếm mùi “ dĩ bỉ chi đạo, hoàn thi bỉ thân ”! ( câu này tương đương với gậy ông đập lưng ông) ]

Bỗng! 

Oạch!

Mấy chục tên leo nhanh nhất vừa đặt được bước đầu tiên đã ngã lộn cổ xuống đất. Có kẻ may mắn thì chỉ gãy tay gãy chân. Kẻ nặng hơn thì mất mạng chẳng kịp ngáp lấy một cái.

“ Trơn… trơn lắm… ”

Những kẻ còn sống thều thào trong cơn đau.

Lưu Tuấn thất kinh, nhìn lên trên đồi. Thế mới phát hiện đám thuộc hạ đang thi nhau vồ ếch.

Bấy giờ quân Trần lại túa ra từ các ngách cao, thi nhau quăng gỗ sứ vào đầu quân Minh. Gặp lúc lóng ngóng đứng còn không vững, thì tránh né đỡ gạt thế nào được?

Thế là, quân Minh nháy mắt bị thương mấy trăm, chết mất mấy chục người. Có những kẻ không may bị mảnh sành bắn vào mắt, đâm mù loà. Lại có những tên bị ghế gỗ ghè trúng đầu, máu chảy ròng ròng.

Trung niên râu rậm hợp lực với mấy người khác lăn cả cái chum kiệu toàn nước vào một toán quân Minh, vừa mới ngơi tay đã cười sảng khoái:

“ Kim Ngô tướng quân, quả thật là đáng nể. Cái chiêu nấu mồng tơi thành hồ rồi quết khắp nơi thế này quả nhiên dùng được. ”

Té ra, hàng rào nơi này trồng rất nhiều mồng tơi.

Lê Hổ chẳng những nhổ hàng rào lên cắm khắp nơi cản bước địch, mà còn cho người nấu mồng tơi thành một thứ hồ đặc sệt.

Trước tiên là quét lên lá chuối, rồi lợp lại một lớp xen kẽ rơm rạ trên mái nhà phía đông các nơi. Sau hồ còn thừa thì đem quết lên mặt đất.

Thứ hồ này trơn còn hơn cả mỡ. Quân Minh đi đến đâu, trượt chân ngã bổ nhào đến đó.

Phạm Ngọc Trần thì nói nhỏ vào tai cậu chàng

“ Này anh Cường Bạo, không mau ra lệnh đi. Quân địch đánh tới thì sao. ”

Lê Hổ nói, giọng trấn an:

“ Yên tâm. Tôi tự có cách. ”

Vừa cất tiếng, cậu chàng vừa giấu bàn tay nhễ nhại mồ hôi vào trong áo.

Cậu hết cách rồi.

Giờ được đến đâu thì hay đến đó, cố thủ chờ viện binh mà thôi.

Đang mải mê suy nghĩ cách cầm chân quân giặc, thì bất chợt có ánh cam đỏ hắt lên từ phía đông.

Mặt trời đã ngả sang đằng tây…

[ Làm gì có chuyện bình minh sớm thế? ]

Lê Hổ nghĩ thầm trong vô thức, rồi bất giác hoảng hồn đứng dậy.

“ Cháyyyyyyy!!! ”

Lại nói chuyện của hai canh giờ trước…

Đinh Lễ cưỡi Đại Thắng thần ngưu, chẳng mấy chốc đã về đến núi Dục Thuý.

Cậu chàng nhảy khỏi lưng trâu, hộc tộc vác gậy sắt phóng thẳng lên núi. Quân Hậu Trần túa ra từ các ngả, quát:

“ Kẻ nào vô lễ như thế? ”

Đinh Lễ nghĩ đến chủ công đang nguy khốn trong sớm tối, bèn vung luôn gậy đập ngã mấy người cướp đường mà chạy.

Lúc này lại có người nhảy ra giữa đường, vung đôi chuỳ quất xuống đầu Đinh Lễ. Đinh Lễ đi từ dưới núi lên, y đứng từ trên cao đánh xuống, về lí mà nói Đinh Lễ phải thua thiệt nhiều.

Chỉ thấy cậu chàng giơ ngang gậy sắt, eo xoay nửa vòng, chân phải thì cong gối làm trụ, chân trái đặt ra sau thẳng như cột cờ.

Choangggg!

Chân trái Đinh Lễ đạp nứt toác cả phiến đá, chân phải thì lún xuống độ nửa ngón tay. Còn kẻ đánh lén cậu thì bị phản chấn đánh văng ngược ra sau, rơi cả đôi chuỳ.

“ Phản rồi! Phản rồi!! Người đâu! ” 

Đinh Lễ ngóc đầu, chỉ thấy nằm sõng soài trước mặt một tên tướng mặc giáp. Tay y hãy còn ôm chặt lấy ngực, bên mép vương tơ máu.

Y chính là tên đầu lĩnh lăng mạ Lê Hổ hôm trước.

Đinh Lễ không ưa tên này, bèn nhổ toẹt bãi nước bọt, nói:

“ Cút! ”

Nói đoạn giộng mạnh cây côn sắt xuống đất nghe ầm một cái.

Tên đầu lĩnh kia cười khẩy, vừa ho khùng khục:

“ Ra là mày. Sao lại bỏ chủ chạy ra đây vậy?? Ba người đẩy lui hai trăm thiết kị của Mộc Thạnh mà cũng biết sợ à? ”“ Ngại mình sống lâu quá rồi đấy à? ”

Đinh Lễ hất hàm, quắc mắt nhìn tên đầu lĩnh.

“ Mày… ”

Nhận thấy vẻ khinh thường trong đôi con ngươi đen láy, gã đầu lĩnh nọ chỉ biết nghiến răng nghiến lợi, âm thầm ghi hận.

“ Có chuyện gì thế? ”

Người lên tiếng chẳng phải ai khác ngoài Đặng Tất.

Thì ra mới nãy Đinh Lễ đánh một chiêu với tên đầu lĩnh, đã kinh động đến cận vệ của ông. Thành ra mới theo đường núi đi xuống, xem thử có chuyện gì xảy ra.

Đinh Lễ cúi chào một lễ, đang định phân trần, thì tên đầu lĩnh đã hét toáng lên:

“ Bẩm đại nhân, kẻ này ngông nghênh bạo ngược, chẳng những không nghe bọn thuộc hạ ngăn cản tự tiện xông lên núi, lại còn đánh bị thương người của ta. Cái thứ chó không nghe lời này, giữ lại có ích gì? ”

Đinh Lễ không nói không rằng vung tay, phang một bổng đánh què luôn đôi chân của tên đầu lĩnh.

Gã rú lên đau đớn, nhưng chẳng làm gì nổi.

Đặng Tất thấy thế, bèn nhíu mày.

“ Hai chúng ta không thờ cùng chủ. Đinh Lễ này cũng chẳng phải chó của ai cả. Thích làm cái thứ ăn cứt ngoáy đuôi ấy thì đi mà làm một mình. ”

Đinh Lễ buông lại một câu, rồi cung tay:

“ Đặng đại nhân. Giặc Minh phái đại binh đánh ập từ phía đông vào, nay chắc đã đến sườn núi. Quân của chủ công quá ít, không thể cầm chân được. Thế nên mới giao cho Lễ trọng trách về đây báo cáo, xin ngài phái viện binh. Binh tình nguy trong sớm tối, không thể chần chừ, đành phải mạo muội xông lên núi rồi tiền trảm hậu tấu. ”

Gã đầu lĩnh càng nghĩ chuyện của Lê Hổ càng tức, quát to:

“ Mẹ kiếp! Cái thứ buôn quan bán tước như chủ ngươi thì có cái cốt khí chó gì? Chắc đã mang quân ra hàng quân Minh từ lâu rồi! Đặng đại nhân. Thần nghĩ nên giết quách tên này đi. Phía đông núi vách đá cheo leo, không thể vượt qua. Giặc ở đó đợi một chốc nữa rồi đánh cũng chẳng muộn. ”

Đinh Lễ nói:

“ Nghe câu cái miệng hại cái thân chưa? ”

“ Đinh tướng quân, xin hãy dừng tay. ”

Đặng Tất vội vàng đưa tay lên khuyên can, rồi nói:

“ Chủ công của cậu, và chủ công của ta đều có chung hoài bão kháng Minh phục Trần, không phải sao? Cậu là thuộc hạ của chủ công, hay của Giản Định đế thì có gì khác biệt? ”

Đinh Lễ biết Đặng Tất muốn chiêu nạp mình, bèn khảng khái ôm côn:

“ Năm đó Quan công hàng Hán không hàng Tào. Thứ cho Đinh Lễ bảo thủ, nhưng tôi trung chẳng thờ hai chủ. Xin đại nhân hiểu cho. ”

Đặng Tất thở dài:

“ Tướng quân có lòng trung nghĩa sánh với Quan thánh, võ lực lại vị tất dưới chiến thần Lữ Bố. Thực là kẻ trung dũng nhân nghĩa. Chuyện của chủ cậu, tôi tự có sắp xếp. ”

Nói rồi phất tay áo, ra lệnh cho thuộc hạ:
“ Ngươi mau điểm năm ngàn quân, theo Đinh Lễ cứu chủ. ”

“ Nhưng… mặt tây của ta sắp thủng rồi… ”

“ Ta tự có sắp xếp. Cứ làm đi. ”

Thấy Đặng Tất quả quyết, thuộc hạ chỉ đành cúi đầu tuân lệnh.

Đinh Lễ ôm quyền: 

“ Ơn này của đại nhân, Đinh Lễ chắc chắn sẽ trả. ”

Thời gian quá một tuần trà, cận vệ của Đặng Tất đã điểm đủ năm ngàn tinh binh, trao lại soái kì cho Đinh Lễ. Cậu chàng nhảy phốc lên lưng con Đại Thắng thần ngưu, lá cờ cắm sau lưng bay phấp phới. Lông trâu trắng phau như tuyết cũng rung rinh, rung rinh.

Đinh Lễ chỏ gậy ra trước mặt mà quát…

Một tiếng đơn giản, chấn động cả chiến trường.

“ Chiếnnnnnnn! ”

Lúc này, tại ngôi làng phía đông núi Thuý, lửa cháy ngút trời.

Lại kể chuyện của Tạng Cẩu…

Đông qua xuân đến.

Tính từ lúc nó sang Tàu đến giờ đã hai lần hoa đào trổ bông.

Bệnh tình của Thanh Hằng đã thuyên giảm nhiều. Cô bé rất thích ngồi cùng với Lý Bân, nghe hắn kể chuyện.

“ Chẳng rõ vì sao Hằng lại vừa ý hắn nữa. ”

Phiêu Hương chun mũi.

Trước giờ cô bé vẫn không có hảo cảm gì với tên Lý Bân nọ.

Tạng Cẩu xoay xoay vai hai cái, nói:

“ Cậu cứ nói quá. Tớ thấy y dễ gần hơn hồi trước nhiều rồi. ”

“ Có sao?? ”

Hồ Phiêu Hương nghiêng đầu.

“ Có mà. ”

“ Sao tớ không để ý?? ”

Vừa hỏi, cô bé vừa vươn tay, tóm lấy cái lá xanh cắm trên mái tóc của Tạng Cẩu.

Tạng Cẩu nhún vai:

“ Sao mà tớ biết được. ”

Xuân sang…

Khiến người ta cũng thấy nhàn hạ hơn mấy phần.

Nguyễn Phi Khanh lấy ghế ra giữa sân, nằm dài dưới gốc cây đào. Cái quạt lông úp lên mặt, còn bụng cứ phập phồng, phập phồng đều đều theo từng tiếng ngáy.

Trong vườn, ngồi bên ao sen, hai cha con Hồ Quý Li vừa câu cá, vừa thưởng trà.

Sau khi lục tung cả kinh thành cũng chẳng nghe ngóng thêm được tin tức gì của thiền sư Không Lộ, mọi người chỉ đành sống an nhàn cho qua ngày.

Hai đứa nhóc vẫn theo Hồ Nguyên Trừng học lễ nghĩa. Lúc rảnh rang, Nguyễn Phi Khanh sẽ sang truyền thụ cho Tạng Cẩu thủ pháp phóng Quỷ Diện Phi Châu.

Hồ Phiêu Hương thấy võ công thằng bé tiến bộ thần tốc, bèn vòi vĩnh ông nội. Song Hồ Quý Li chỉ nhất mực rằng cô bé cứ nên học thông dùng thạo những võ công cũ mình từng truyền cho trước đã.

Tạng Cẩu cũng khuyên:

“ Đao pháp, chưởng pháp, thân pháp của Hương tinh diệu lắm, chỉ thiếu điều là hoả hầu chưa đủ mà thôi. Nếu đã quen tay, chưa chắc đã thua tớ đâu. ”

Cô bé thầm cho là phải, nên không bám theo Hồ Quý Li cả ngày nữa.

Liễu Thăng ra chiến trường đến giờ cũng đã sắp tròn mười hai con trăng. Nghe đâu, Chu Đệ phái cậu chàng lên tận miền biên cương phía bắc đánh trận với người Mông Cổ.

Cho đến hôm nay vẫn chưa thấy có tin tức nào truyền về.

“ Ông, bác, chúng con ra ngoài chơi nhé! ”

Lúc hai người Nguyên Trừng, Quý Li còn đang tập trung tinh thần vào cái phao câu, thì giọng nói của hai đứa nhóc đã lãng đãng rơi ở đầu hiên, hoà vào lớp tuyết mỏng đã tan một nửa.

“ Hai cái đứa này… ”

Hồ Nguyên Trừng thở dài.

Chương 163: Hồi mười tám (13)

Hồ Quý Li thì đánh hai chòm ria mép, nói:

“ Tập trung vào đi con. Kệ hai đứa chúng nó. Chẳng nhẽ mày quên lời hứa với cha mày? ”

“ Lời cha dạy con đâu có dám quên? Nhưng cha cũng thấy rồi đấy. Đúng ra, luyện công xong, chúng nó phải viết chữ một canh giờ, rồi… ”

“ Vô vị. Vô vị quá… ”

Nguyễn Phi Khanh đứng nhổm dậy, phe phẩy cái quạt lông, lại lững tha lững thững đi về phía hai cha con.

“ Cậu Trừng cái gì cũng tốt, chỉ phải tội cứng nhắc quá. ”

“ Nề nếp là cái phải giữ, đâu thể như anh Khanh được, nhàn nhã thích làm gì thì làm… ”

Nguyễn Phi Khanh được giao nhiệm vụ phân loại thư tịch cướp được ở Thăng Long, bộ nào chữ Nôm thì phiên sang chữ Hán, rồi đóng thành tập. Công việc cũng tính là nhẹ nhàng.

Nguyễn Phi Khanh cười cười, vuốt chòm râu:

“ Xuân này cũng lạnh thật. ”

Rồi ngâm:

“ Ngưng vân mạc mạc vụ trầm trầm,

Nhưỡng tác dư hàn thập nhật âm.

Đái vũ hữu ngân niêm thụ nhứ,

Thương xuân vô ngữ cách hoa cầm.

Thư trai tịch tịch duy cao chẩm,

Thế sự du du chính bão khâm.

An đắc thử thân như thác lược,

Như phong khư biến cửu châu tâm. ”

( Nghĩa là:

“ Ùn ùn mây đọng trĩu phù sa

Cơn rét cuối mùa lạnh buốt da

Hạt nước long lanh đeo liễu biếc

Thương xuân lặng lẽ tiếng chim oa

Thư phòng vắng vẻ kê cao gối

Thế sự mênh mang quẫn nổi nhà

Mong được thân này như ống bể

Gió lành thổi mát khắp miền xa ” – bản dịch bài Xuân Hàn – tác giả Nguyễn Phi Khanh; của Trương Việt Linh – thivien.net)

Rồi cười ha hả, vừa phe phẩy quạt vừa lóc cóc đi ra đầu ngõ:

“ Thú vị. Thú vị. ”

Hai cha con Hồ Quý Li thấy y tiện mồm ngâm một bài thơ mà nói rõ nỗi lòng mình như vậy, không khỏi lấy làm phục.

Chẳng biết có phải trùng hợp hay không, mà Nguyễn Phi Khanh vừa đi khuất, sứ giả của Chu Đệ đã đến tận cửa.

“ Lê Quý Li, Lê Trừng tiếp chỉ. ”

Thái giám giơ cao tờ chiếu thư, húng hắng giọng đọc.

Chẳng là sau khi bị bắt, Chu Đệ đã hạ khẩu dụ, bắt hai người phải đổi về họ Lê như cũ. Từ đó trong chiếu thư mới có Lê Quý Li, Lê Trừng.

“ Tiếp chỉ. ”

“ Thánh thượng cho vời hai cha con các ngài vào cung. ”

Tên thái giám nói xong, rồi khom người chỉ tay ra ngoài cổng, làm một thủ thế “ mời ”.

“ Kiệu đã chờ sẵn. ”

Hồ Quý Li ngửa mặt, cười.

“ Cái gì đến xem chừng cũng phải đến. ”

Hồ Nguyên Trừng gật đầu.

Kể từ khi hay tin bản vẽ sang pháo bị cướp, chàng đã biết là sẽ có ngày hôm nay rồi.

“ Chúng ta bắt bọn nhỏ luyện công cũng chỉ chờ ngày này mà thôi. ”

Hồ Nguyên Trừng thấp giọng…

Chu Đệ vẫn ngồi theo cái kiểu nửa nằm trên ngai rồng. Đôi mắt y vẫn khép hờ như lần trước, tưởng như bễ nghễ chẳng để ai vào mắt, kì thực là không để ai nhìn thấu được nội tâm y.

“ Lui hết xuống đi… ”

Y chậm rãi lên tiếng, hạ lệnh một cái.

Tức thì… văn võ bá quan trong triều vội vàng khom người xuống, lui hết cả.

Sau lần bị ám sát, Chu Đệ đã mở một cuộc đại thanh trừng đẫm máu. Không biết bao nhiêu quan viên vốn có tư tưởng trung thành với vua cũ bị xử trảm vì tội “ nghi ngờ tạo phản ”.

Thực chất, chỉ là Chu Đệ muốn mượn cớ này, nắm hết triều chính trong tay.

Tửu Thôn đồng tử cho hắn một cái cớ quá hoàn hảo mà thôi.

Những viên đá cản chân đều bị loại bỏ, Chu Đệ mới thực hiện ngay mặt hai quyết sách lớn. Một là dời đô về Bắc Bình. Hai là thi công lại Đại Vận Hà.

Quan văn võ trong triều tất nhiên không ai dám phản đối. Dù sao, gương của những kẻ đi trước… còn chưa mục nát.

Chiếu dời đô Chu Đệ đã thảo sẵn. Chẳng qua chưa kịp xây cung điện phủ đệ ở Bắc Bình, nên còn chưa chuyển qua đó. Thành Kim Lăng vì thế tạm thời vẫn là kinh đô của Đại Minh.

Song, sử quan đời sau vẫn lấy năm ngoái – cái năm Chu Đệ thanh trừng quan viên – làm dấu mốc dời đô.Tất nhiên, mấy chuyện lằng nhằng ấy chẳng can hệ gì tới cha con Hồ Nguyên Trừng, Hồ Quý Li.

Hai người cũng hiểu điều ấy.

Còn Chu Đệ?

Y sao có thể không biết?

Chu Đệ ngồi thẳng lại trên ngai rồng.

Ngón tay y gõ lên mặt bàn. Cạch. Cạch. Cạch. Từng tiếng nặng nề.

Hồ Nguyên Trừng, Hồ Quý Li đều đang phải quỳ gối, mặt cúi xuống không ngẩng lên. Song, cả hai đều đang chờ đợi cùng một câu nói.

Thời gian như dãn dài ra…

Bất tận.

Sau cùng, Chu Đệ mới nhẹ buông một câu:

“ Quân ta ở biên cương… đã bại. ”

Ngữ khí nhẹ nhàng, mà đối với hai cha con Hồ Quý Li còn nặng hơn trăm khẩu đại pháo cùng gầm vang.

[ Đến rồi. ]

Hồ Nguyên Trừng chỉ thấy mồ hôi tứa ra khắp lòng bàn tay.

Đôi khi, chờ đợi thứ không biết, cũng không khó chịu bằng bất lực chờ kết cục mình biết trước ập đến.

“ Bại bởi… Thần Cơ sang pháo. ”

Câu thứ hai, cũng nặng tựa tiếng rít gào của Thần Cơ sang pháo.

“ Liễu tướng quân phải cầm binh cố thủ Nhạn Môn quan, nhưng thế như ngọn đèn trước gió. ”

Cuối cùng, Chu Đệ đứng dậy.

Một mảnh giấy da nhẹ nhàng, hờ hững, trượt xuống trước mặt Hồ Nguyên Trừng.

“ Phải làm thế nào… là tuỳ ở khanh. Trẫm! Không! Ép! ”

Nhấn mạnh ba chữ cuối cùng, Chu Đệ phất tay áo, bỏ đi.

Để lại hai cha con Hồ Nguyên Trừng ở lại điện Thái Hoà.

Tiếng giày của Vĩnh Lạc đã loẹt xoẹt, loẹt xoẹt đi xa mãi, nhưng hai cha con Hồ Nguyên Trừng vẫn quỳ mãi ở chỗ đó.

Mãi một lúc sau…

Cả hai người mới ngồi phệt xuống đất, người như mềm nhũn ra.

Nước mắt lã chã rơi… nhuộm đẫm gương mặt Hồ Nguyên Trừng.

“ Chu Đệ. Ông thật lợi hại. Ta… thua… rồi… ”

Trên mảnh giấy Chu Đệ lia xuống chỉ viết đúng ba chữ.

Phá Thần Cơ!

Cho chàng sống ở đất Kim Lăng, giữa những con người tầm thường nơi bắc quốc.

Bản vẽ pháo Thần Cơ lọt vào tay của Tửu Thôn đồng tử…
Cho Liễu Thăng lên đường xuất chinh.

Tất cả… tất cả… đều là những đường tơ mà con nhện giăng sẵn ra chờ con ruồi xấu số.

Con nhện ấy tên Vĩnh Lạc đế. 

Còn con ruồi ngu ngốc sắp sửa tự sa đầu vào lưới…

Chính là Hồ Nguyên Trừng.

Chàng không đang tâm.

Không nỡ nhìn những con người tầm thường, biết yêu biết hận chung quanh chịu cảnh lầm than.

Không nỡ để những đứa trẻ thơ ngây ngoài hẻm phải chịu nỗi đau tan nhà, nỗi nhục mất nước.

Lại càng không nỡ để kẻ thiếu niên anh hùng phí mạng nơi sa trường.

Không nỡ…

Nên không thể không quy phục. Tự nguyện mà quy phục… dâng lên cách phá giải của Thần Cơ sang pháo.

Biết địch, biết ta. 

Trăm trận trăm thắng!!

Hồ Quý Li thở dài, lặng lẽ ngâm:

“ Canh cải đa đoan tử phục sinh,

Du du hương lý bất thăng tình.

Nam quan điều đệ ưng đầu bạch,

Bắc quán yêm lưu giác mộng kinh.

Tướng quốc tài nan tàm Lý Bật,

Thiên đô kế chuyết khốc Bàn Canh.

Kim âu kiến khuyết vô do hợp,

Đãi giá tu tri ngọc phỉ khinh. ”

( dịch thơ:

Bao sự đổi thay, chết lại sinh,

Mờ mờ quê cũ xiết bao tình.

Ải Nam xa cách nên đầu bạc,

Quán Bắc lâu ngày chợt mộng kinh.

Cứu nước, tài hèn, thua Lý Bật,

Dời đô, kế vụng, khóc Bàn Canh.

Bình vàng đã mẻ làm sao gắn,

Đợi giá, ngọc vàng chẳng dám khinh. – Cảm Hoài, Hồ Quý Li, bản dịch của Điệp Luyến Hoa thivien.net)

Lại nói đến chuyện của Lê Hổ.

Ánh lửa xuyên qua từng ô cửa sổ, xách cái nóng đến đâm liên tiếp liên tiếp vào da thịt người ta.

Hai người Lê Hổ, Ngọc Trần nhìn nhau một cái, rồi nhất tề xông ra ngoài.

Chỉ thấy bốn phía khói tung mù mịt, nheo mắt cũng không nhìn được quá hai dặm. Xa xa phía dưới làng, nơi những căn nhà tranh đơn sơ toạ lạc, vô vàn vô vàn lưỡi lửa đỏ rực. Chúng uốn éo, kêu gào trong vũ điệu hoang dại và man rợ. Thỉnh thoảng trở gió, đám lưỡi lửa lại thi nhau chồm lên như một lũ cá tranh mồi.

Lửa thổi quét càng lúc càng dữ dội, tưởng như muốn vét sạch cả biển mây trên thiên không.

“ Khốn kiếp! Chúng đốt làng! ”

Gã trung niên râu rậm vừa hớt hải chạy lên đồi, vừa thở hào hển. Mặt ông dính đầy muộn than, râu mép cũng bám một đống tàn lửa.

Phạm Ngọc Trần hốt hoảng, kéo vai Lê Hổ mà khóc nấc lên:

“ Phải làm sao? Phải làm sao? Tôi chưa muốn chết đâu… ”

Lê Hổ cũng sợ lắm. Con người mà. Bị khốn trong biển lửa thì ai mà không sợ?

Nhưng lúc này cậu lại không được phép sợ. Sợ hãi sẽ hỏng chuyện, sẽ khiến vô vàn sinh mạng phải chết oan.

Chỉ thấy cậu ta lên tiếng:

“ Quanh đây có giếng nước nào không? ”

“ Không. Làng này cách sông chỉ có mấy bước chân, căn bản là không cần đào giếng. ”

“ Chết thật… ”

Lê Hổ nghiến răng.

Lửa muốn cháy lan lên đồi thực ra cũng cần một chốc nữa. Nhưng đáng sợ là khói. Chỉ sợ lửa chưa lan tới nơi, mọi người đã lăn ra ngất hàng loạt rồi.

“ Phải làm sao… ”

Lê Hổ đã hết mưu thật rồi.

[ Phía đông có hở một cửa. Chắc chắn là chỗ hắn đặt phục binh rồi… ]

Chương 164: Hồi mười tám (14)

Lưu Tuấn cho quân phục sẵn trong các ngôi nhà tranh lụp xụp, lấy chính ngôi làng hắn đàn vây đánh làm chỗ mai phục.

Để hở lưng cho quân Hậu Trần?

Thực tế là không!

Lưu Tuấn cho quân đào hào ngăn lửa rồi phóng hoả, đốt các căn nhà ở vòng trong của làng. Lửa sẽ từ từ cháy lan lên tận đỉnh đồi, dồn chết lực lượng mỏng manh còn sót lại trong làng của quân Trần.

Huống hồ, thế lửa đánh động quân Trần…

Đặng Tất tuyệt nhiên sẽ không thể làm ngơ.

Mà nhiệm vụ của Lưu Tuấn cũng chỉ có vậy. Hắn cần phải kéo được càng nhiều quân Trần sang mặt đông càng tốt.

Khi đó, lực lượng ở hai phía tây – bắc sẽ giảm sút.

Thời cơ để Mộc Thạnh công núi sẽ đến.

Nếu quân Trần không cản? Hắn ngại gì mà không chém giết thẳng vào đầu não?

Kế sách có thể nói là thập toàn.

Thế nên Mộc Thạnh không tiếc điểm cho y năm ngàn tinh binh.

“ Địch tới! ”

Lưu Tuấn liếm mép.

Tiếng chân người rầm rập kia, không phải là tiếng hành quân thì là gì?

[ Phen này ta sẽ cho các ngươi chôn xác ở đây! ]

Đinh Lễ cầm đầu đại quân, vừa đi được mấy bước, thì thấy phía đông núi Thuý lửa cháy rừng rực. Cảm thấy sự chẳng lành, cậu bèn dẫn quân vòng qua phía đông…

Lần trước đã qua làng một lần, nên Đinh Lễ biết rõ, muốn vào làng chỉ có độc một con đường.

Độc đạo chơ vơ…

Hai bên đường tre trúc xanh rì…

Lác đác gỗ vụn, mảnh bát, mẻ kho vỡ tung toé khắp nơi.

Đinh Lễ giục trâu đến đầu con đường thì Đại Thắng bất chợt dừng lại. Nó cọ cọ đầu mũi xuống đất, tai phe phẩy.

Chư tướng sĩ chưa thấy con trâu nào cổ quái như thế, nên rất lấy làm lạ.

Bất ngờ…

Đại Thắng chồm người dậy, rống lên một tiếng “ Ọoooo ” rung trời chuyển đất. Nói đoạn, nó cọ liên hồi móng guốc chân trái xuống đất, đầu hất mấy cái về phía làng ra hiệu cho Đinh Lễ.

“ Mày nói có mùi máu sao? ”

“ Ọooooo… ”

Đinh Lễ bật môi, nhìn qua một hồi.

[ Không được. Xem chừng chủ công đã phản kháng một phen, giờ đang bị vây trong làng, hoặc bị bắt để uy hiếp ta. Mạng ngài nguy trong sớm tối…

Mình nợ ơn cưu mang dưỡng dục của bà Thương… bà chỉ có cậu chủ là con một! Đinh Lễ này chết có xá gì? Nhưng nhà họ Lê không thể tuyệt tự! ]

Nghĩ xong, Đinh Lễ bèn gỡ cây côn xuống, mở miệng quát lớn:

“ Ọoooooo!!! ”

“ Con trâu ngu! Ngu như bò!!! Nói bao nhiêu lần là đừng có át lời tao!! ”

Cậu chàng vừa nói, vừa thụi một cú vào đầu Đại Thắng.

Ba quân ngơ ngác nhìn nhau, ai nấy trông đều ngu ngơ như bò xem khẩu hiệu. Họ đang nghi ngờ không biết đầu óc vị tướng nhỏ trước mặt và con trâu chiến của cậu có được bình thường hay không.

Đinh Lễ hắng giọng ho khan một tiếng, rồi quát:

“ Chiến!!!!!!!!! ”

Nói rồi giục trâu xông thẳng vào làng.

“ Nó điên rồi sao?? ”

Thấy Đinh Lễ xông bừa lên trước, không chỉ có quân Hậu Trần, đến quân Minh cũng cảm thấy kinh ngạc không thôi.

Lưu Tuấn quát:

“ Bắn tên! Giết!! ”

Nào ngờ Đại Thắng xung trận một cái, lập tức hoá thành một con trâu điên. Tốc độ của nó chẳng thua gì Xích Thố thần mã cả. 

Huống hồ…

Thể hình nó to lớn, sức khoẻ kinh hồn, lại có cặp sừng lợi hại. Nếu để hai bên gặp nhau trên chiến trường, linh hoạt Đại Thắng có thể không bằng, đấu trực diện Xích Thố chỉ có đường chết!

Chỉ thấy con Đại Thắng húc thủng lớp tường rào như người ta lấy đao bén đâm tờ giấy mỏng. Tốc độ của nó chẳng giảm, còn tăng thêm, phi bừa vào một nhà gần nhất.

Rầm! Uỳnh!

Tường đổ sập xuống, đè lên mấy tên lính Minh đang náu trong đó. Giữa lúc lớp bụi mờ vừa tan, Đinh Lễ đã ra tay. Cây côn sắt tung hoành đập ngang bổ dọc, đánh chết cả bọn.

“ Không có… ”

Không thấy bóng chủ công, Đinh Lễ lập tức thúc con Đại Thắng.

Trâu thần lấy đà, rồi rống lên, húc thủng bức tường khác, lao vào căn nhà kế bên.Lưu Tuấn trông con thần ngưu chở Đinh Lễ hung hãn san phẳng hết nguyên một tá nhà dân, biến cả một góc làng thành bình địa nhoe nhoét máu thì kinh sợ đến độ không ngậm nổi miệng.

Đây còn là con người hay sao???

Lúc này quân Hậu Trần cũng đã ùa vào.

Sự dũng mãnh của Đại Thắng, thần uy của Đinh Lễ khiến quân Minh cứng hết cả người, đến giờ mới kịp phản ứng lại.

“ Trên đó!! ”

Đinh Lễ ngước mắt lên, thấy ngôi đình làng đặt trên đỉnh đồi bị bủa vây trong ngọn lửa bèn đoán ngay ấy là nơi chủ công gặp nạn.

“ Toàn quân! Giết!!! ”

Một tiếng rống giận, một tiếng kêu trợ uy cho chủ của Đại Thắng, sĩ khí quân Hậu Trần tưởng như Phạm Nhũ được chắp lại đôi cánh thần, bay lên tận chín tầng trời.

Đinh Lễ hung mãnh, nhưng không phải ngốc.

Cậu chàng biết địch quân có mai phục.

Nhưng chúng không biết con Đại Thắng thần ngưu lợi hại.

Nên cậu đề phòng chúng, chúng không đề phòng cậu.

Cái đó gọi là… biết địch biết ta.

Đinh Lễ múa côn xông thẳng lên đồi, đi đến đâu là vung côn đến đấy. Côn lia qua, quật nát cả vách đất, kéo cả một ngôi nhà sập hẳn một góc.

Còn con Đại Thắng, cứ cắm đầu lao tới trước không cần biết trước mặt nó là cái gì.

“ Mau!! Kết thuẫn trận! ”

Lưu Tuấn gầm lên trong kinh hãi.

Tại sao lại có con trâu ghê gớm như thế?

Quân Minh kết thành phương trận, thuẫn bài giơ hết ra trước, tay lại khoá lấy nhau. Người này đặt tay lên lưng người kia trợ lực, dần dà hình thành một bức tường thành con con. Thoạt nhìn, thì vững chắc vô cùng.

Đáng tiếc…

Đại Thắng thần ngưu có sức húc chết cả voi chiến.

Ruỳnh!!!

Con Đại Thắng thấy người ta cản nó, càng hung hãn.

Nó xông thẳng tới trước, đầu cúi thấp, cổ quất mạnh sang hai bên.

Thuẫn trận tưởng như vững chắc nháy mắt vỡ tan tành, chẳng khác nào tổ kiến dưới cơn nước lũ.

Lưu Tuấn sợ quá hoá giận, gầm lên:

“ Đến đây!!! ”

Nói đoạn vung kiếm nhảy xổ tới.

Đinh Lễ vung bổng, quát:
“ Cút! ”

Đầu gậy đúc bằng sắt đặc vụt ngang, thế như sấm sét, nhanh như điện chớp.

Kiếm của Lưu Tuấn gãy vụn…

Cánh tay Lưu Tuấn cũng bị ngọn bổng quét trúng, gãy rồi

Y ngã vật ra đất, thổ huyết, toàn thân đau ê ẩm. Kình lực của Đinh Lễ mạnh như sấm gầm sét nổ, lại tầng tầng lớp lớp như sóng biển. Trước ngọn bổng của Đinh Lễ, Lưu Tuấn cơ hồ không có sức đánh trả.

Tròng mắt y mở to, kinh hoàng nhìn móng con Đại Thắng phủ bóng đen chết chóc lên mặt mình.

Rầm!

Ngực y trúng một đạp của trâu thần.

Xương ngực tức thì gãy làm ba bốn đoạn, tim cũng bị chấn nát bấy. Máu tươi ộc ra khỏi miệng, đầu ngoẹo đi, tức tưởi mà chết không nhắm mắt.

Y cho quân mai phục trong từng căn nhà, khắp các hẻm to ngách nhỏ trong làng chỉ chực chờ quân Trần đến là lao ra. Có ngờ đâu, lại có một kẻ điên cưỡi trâu có thể đánh thẳng một đường từ đầu làng lên tận đây?

Y đã tính rằng, kẻ địch sẽ thận trọng tiến lên, cẩn thận cùng y đi từng chiêu từng nước, đấu trí sinh tử.

Nhưng nào có ngờ…

Đại Thắng tuy xác là trâu, nhưng ăn thịt uống rượu chả khác gì hùm beo lang sói. Thành thử, nó đặc biệt mẫn cảm với hơi máu.

Trâu thần thông linh, hiểu ý chủ nhân muốn xông lên cứu người cho sớm. Thế nên nó cứ nhè chỗ nào hương máu nhạt nhất mà xông vào. Quân Minh vừa chém giết một mẻ, thân toàn mùi máu rắn. Muốn bao vây con Đại Thắng?? Đúng là khó hơn cả lên trời.

Đinh Lễ xông đến trước ngọn lửa nóng rực, lưỡi lửa bùng lên thổi rát mặt, mắt thấy không thể nào xông lên được. Cậu chàng nghĩ một lúc, bèn thúc bụng Đại Thắng.

Con trâu rống lên, lui mấy bước lấy đà.

Đinh Lễ hít sâu một hơi, đoạn vung côn thật mạnh một cái:

“ Rầm! ”

Đất mùn ẩm, bị lửa đốt khô lại. Đinh Lễ giộng côn một cái, là đã bị đánh nát ra. Cậu chàng lại chuyển thân, quét gậy một cái, đánh văng hết đám đất đá đó vào ngọn lửa.

Thế lửa thoáng yếu bớt…

Không đợi chủ ra hiệu, Đại Thắng thần ngưu đã xông thẳng vào ngọn lửa.

Đinh Lễ nằm sát lưng trâu, một tay nắm sừng, tay kia kẹp côn. Lưỡi lửa xung quanh chồm lên, thiêu da đốt thịt.

“ Ọoooo! ”

“ Ahhhhhh! ”

Cả người và trâu đều kêu lên đau đớn.

May sao, trời mới đổ mưa lớn, cây cỏ còn ướt. Thành ra lửa không lan ra quá nhanh được. Tường lửa còn mỏng, người và trâu phóng qua, mà chỉ bị bỏng nhẹ. Bộ lông trắng như tuyết của con Đại Thắng đã lem nhem đen lại mấy chỗ. Có vài nơi lông bị hun đến dựng lên.

Đinh Lễ nén đau, lảo đảo ngồi thẳng dậy trên lưng trâu.

Chỉ thấy trước đình làng có mấy chục người, đều tựa người vào cửa hoặc dựa lên cột đình. Lê Hổ và Phạm Ngọc Trần ở cùng một chỗ.

“ Cậu lớn! Tôi đến rồi đây! ”

Đinh Lễ cao giọng quát, đoạn cưỡi Đại Thắng chạy đến.

Lê Hổ nhíu chân mày, khó nhọc mở mắt.

“ Lễ… đấy à… ”

Chỉ có ông trung niên râu rậm là còn tỉnh táo. Ông đỡ Ngọc Trần lên ngồi phía trước Đinh Lễ, lại xé áo của mọi người, bọc chặt lấy hai người họ. Những tấm áo ướt đẫm mồ hôi…

“ Cứu… người… mau… ”

Lê Hổ thều thào, tiếng cậu càng lúc càng nhẹ như tơ.

Đinh Lễ nhìn sang phía mọi người, bàn tay siết quanh sừng con Đại Thắng càng chặt hơn.

Trung niên nhìn ra phía đông, đôi mắt phản chiếu ánh lửa, cháy lên một cái vẻ mơ màng… lơ đãng như người say.

“ Ngoài kia chắc vẫn đánh giết dữ lắm. ”

Ông nói.

Đinh Lễ gật đầu, một cách nặng nề. Cậu cứ è è cái gì ở cổ họng, nhưng không ra tiếng được.

“ Cậu nhớ chuyển lời giúp tôi đến chủ cậu. Tấm lòng của cậu ta đối với chúng tôi, tôi rất biết ơn. ”

Nói rồi, ông chắp tay sau lưng, đi về phía bậc thềm của ngôi đình.

“ Cậu ta có tài lắm đấy. Hơn tôi nhiều. Sau này kháng Minh ắt làm nên cơm nên cháo. Chớ có vì mấy tên vô dụng chúng tôi mà lỡ dở. ”

Ngồi xuống.

Lửa đã bén vào mái đình. Cột kèo sơn son đã có những chỗ chuyển thành một màu than cháy khét.

“ Đi đi… ”

Chương 165: Hồi mười tám (15)

“ Ahhhh! ”

Đinh Lễ hét nấc cả lên, lệ anh hùng rơi xuống, vỡ tan trên đầu con Đại Thắng.

Không kịp.

Dù cậu có xông ra, gọi hết mọi người lên đây cứu hoả cũng đã không còn kịp nữa. Lính Minh đâu phải gà đất chó kiểng mà nói bỏ qua là bỏ qua? Thậm chí, lát nữa đây, Đinh Lễ xông qua màn lửa… chờ cậu có phải thiên quân vạn mã hay không cũng còn chưa biết.

Để Đinh Lễ và Đại Thắng xuyên thủng hàng ngũ chỉ là nhất thời bất ngờ. Quân Minh dù mất đầu lãnh, nhưng tinh nhuệ thiện chiến, không ngoại trừ khả năng sẽ kết đoàn chờ sẵn sau lớp rèm rừng rực.

Mà trung niên xem chừng cũng bị khói hun yếu lắm rồi. Tự xông ra ngoài là chuyện không thể…

Ấy là lí.

Nhưng tình…

Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn người ta chết cháy thành than?? Ấy là đồng loại, đồng bào của Đinh Lễ… Cậu có phải lũ lòng lang dạ thú đâu mà bảo bỏ mặc là bỏ mặc.

“ Cứu cậu lớn quan trọng… Chư Vị!! Đinh Lễ thề sẽ đánh chết Mộc Thạnh, rửa hờn cho mọi người! ”

Đinh Lễ quát vang, rồi thúc chân vào Đại Thắng.

Lần này, cậu chàng gác gậy ngang eo, đùi kẹp chặt Phạm Ngọc Trần, một tay còn lại giữ thật chặt Lê Hổ.

Con Đại Thắng rống lên, phóng qua ngọn lửa.

Trung niên nhìn lưng trâu trắng biến mất trong biển lửa rực trời, bèn ngồi xuống, chậm rãi nhắm mắt lại.

Cột kèo cháy thành than, mái đình bốc cháy phừng phừng đổ sụp xuống đám người đang bất tỉnh bên dưới.

Tiếng nhà đổ vang lên sau lưng, nhưng Đinh Lễ không khóc ra nước mắt được nữa.

Lệ đã bị nong khô.

Gương mặt cũng lấm lem vết than đen sì, ngang dọc vệt bỏng sưng tấy đỏ rộp.

Quân Minh lo lắng chĩa mũi đao, đầu kiếm về phía Đinh Lễ.

Thiếu niên gác gậy sắt trên vai, sau lưng phấp phơ lá soái kì đang bắt lửa. Đằng xa truyền về tiếng chân trâu chạy huỳnh huỵch, tưởng như khiến cả mặt đất phải rung chuyển theo từng bước.

May sao, con Đại Thắng lao bừa ra ngoài, lại đúng chỗ quân Minh chưa vây kín. Đinh Lễ bèn thoăn thoắt đặt hai người họ ngay ngắn lên lưng trâu, đoạn vỗ vào mông con trâu một cái.

Thần ngưu hiểu ý chủ, lập tức cọ móng lao vút về phía dòng sông.

“ Lên! Lên đi! ”

“ Không có con trâu quỷ quái ấy thì sợ gì thằng nhóc này? ”

Đinh Lễ gỡ chiến kì cháy dở ra, quăng xuống đất.

Đôi mắt cậu long sòng sọc, đỏ quạch lên. Ấy là vì khói hun, hay do nguyên nhân nào khác? Chỉ có mình Đinh Lễ biết mà thôi.

“ Giết… ”

Ánh mắt cậu vẫn mải dõi theo hoa lửa cuốn tro bụi bay lên lần cuối cùng từ ngôi đình làng, nhưng cánh tay đã vung bổng sắt một cái.

Lời nói hẵng còn lãng đãng trên tầng không, nhưng người thì đã sấn ngay tới chỗ quân Minh đang đứng. Đinh Lễ xoay bổng, đánh ra một chiêu Lão Mai Nghinh Phong.

Ngọn bổng quét mạnh, đánh trúng ngay be sườn của một tên lính Minh. Chẳng đợi y kêu đau, kình lực khổng lồ của Đinh Lễ đã nhấc bổng y lên, quăng mạnh hắn về sang mé hữu, nhằm ngay lúc đồng bọn gã đang lố nhố chạy tới cứu viện.

Chỉ nghe đánh rầm một cái, năm sáu người ngã lăn ra đất, quằn quại.

Bổng chưa thu về, Đinh Lễ đã bước chéo sang bên trái, bàn tay phóng ra chụp trúng trán của một tên lính Minh khác. Năm ngón tay như sắt ròng quặp vào đầu, như muốn bấu thủng xương mặt khiến y đau thấu tâm can.

Đinh Lễ nhướn lên, đẩy vai, giộng cả người tên lính xuống đất.

Máu tươi bắn lên đôi má, nhuốm tanh vết bỏng phồng rộp.

Đinh Lễ có thể cảm nhận được hơi thở của kẻ thù hắt qua kẽ tay cậu yếu dần, yếu dần. Người hắn run bắn lên mấy cái, hệt như tàn lửa lắt lay trước gió cố gắng cháy lên một lần cuối... Đỏ rực. Rồi tắt phụt.

Mé trái, bảy mũi kiếm đồng loạt đâm tới.

Bên phải, năm lưỡi đao nhất tề chém ngang.

Tiếng thét gào, tiếng chửi bới, tiếng kiếm vung đao chém tinh tang...

Bỗng chốc hóa thành tiếng rên la, tiếng khóc van, và tiếng sắt thép gãy vụn...

Chỉ một cây gậy nặng chình chịch, cùng một nắm đấm gân guốc. Ấy thế nhưng có cảm giác như trăm đao, ngàn kiếm cũng không thể cản nổi bàn chân trần lấm đất. Quân Minh thi nhau ngã rào, như lúa trên đồng bị liềm gặt ngang thân. Có kẻ quằn quại rên rỉ, có kẻ thì chẳng có cái cơ hội ấy, mồm rỉ máu tắt hơi chẳng biết tự bao giờ.

Ấy là may mắn, hay xui xẻo, có lẽ chỉ có chúng mới tự quyết định được.

Đinh Lễ càng đánh càng hăng, càng đánh càng khỏe. Phảng phất như thể lực của cậu ta mênh mang hơn cả biển Đông, ngút ngàn hơn cả núi Tản. Bước chân dậm xuống, mang theo cái thế hung hãn của sông Đà đổ sập. Ngọn bổng vung ra, biến ảo như núi Hồng chín mươi chín ngọn.

Hôm nay...

Tắm máu!

Đinh Lễ vừa đánh vừa chạy, từ giữa trùng vây đánh ra một con đường nhuộm máu.

Quân Hậu Trần thấy y uy dũng hiên ngang, phong thái lẫm liệt, nhất thời trong tim cũng rạo rực một bầu máu nóng. Khí thế phản chiếu qua ngọn lửa trong đáy mắt, cháy lên càng lúc cao.

“ Đinh tướng quân... ”

Có không ít người chạy đến, tri viện cho Đinh Lễ.

“ Giết! Một tên cũng không để thoát! ”

Đinh Lễ chống gậy xuống đất, thở ra một hơi thật dài. 

“ Tướng quân đừng lo. Ngài cứ dưỡng sức, chỉ chúng tôi đánh thế nào là được! ”

Đinh Lễ gật đầu, đoạn ánh mắt chuyển hướng ra bờ sông.

Lê Hổ nhíu mày, rồi choàng dậy. Mặt cậu chàng ẩm ẩm, ấm ấm, kì lạ lắm.

Té ra con Đại Thắng quăng cậu xuống bên bờ sông, rồi ngậm nước nhả vào mặt cả hai cho tỉnh.

“ Đại Thắng?? Mày đến cứu bọn tao?? Chủ mày đâu? Mọi người nữa... Cứu được không? ”

Lê Hổ vừa nghĩ đến chuyện ở làng nhỏ, hốt hoảng hỏi. 

Kì lạ làm sao, khi một người lại đi hỏi một con trâu chuyện phức tạp đến như vậy. Thế nhưng, con Đại Thắng đâu phải trâu bình thường. Chỉ thấy nó gật gật đầu, rồi lại lắc mạnh đầu sang hai bên.

“ Không... cứu được... sao? ”

Lê Hổ nhả từng chữ, khó nhọc.

Con trâu gật gật.

Nghe hiểu được tiếng người, đối với nó đã là chuyện khó. Bảo nó biết nói dối, biến báo, chỉ e quả thực phải đợi đến khi nó thành tinh mới được.“ V... vậy à... ”

Lê Hổ ngồi thụp xuống, ngơ ngác nhìn ra dòng sông đang chảy xiết.

Đoạn...

Bốp!

Lê Hổ đấm mạnh xuống đất, hét lên một tiếng thật dài.

Đến cuối cùng, cậu vẫn chẳng cứu được ai hết. Hai lần liền... Chẳng còn ai sống sót cả.

Con Đại Thắng cọ mũi vào áo cậu, kêu lên mấy tiếng như thể an ủi.

Lê Hổ bần thần mất một lúc, rồi đứng dậy, vỗ vào mông Đại Thắng, lại hất đầu về phía ngôi làng:

“ Chạy qua chỗ chủ của mày đi. ”

Đại Thắng lắc đầu.

“ Yên tâm. Tao không nghĩ quẩn đâu. ”

Đại Thắng cọ móng, đoạn ngồi phịch xuống nhất quyết không đi.

Lê Hổ phì cười, nói:

“ Mày nghĩ tao ngu lắm chắc, chả lẽ khi không lại đi tìm chết? ”

Đại Thắng nheo mắt nhìn cậu chàng đầy nghi ngờ.

“... ”

Uỳnh!

Bất thần, có tiếng động lớn vang lên, đánh động cả mặt sông đang yên ả.

“ Có chuyện gì?? Tiếng động phát ra ở phía tây... lẽ nào? ”

Lê Hổ vùng dậy toan chạy, nhưng người còn yếu ớt vì khói nong, chưa được mấy bước đã ngã phịch xuống.

Phía tây núi Thuý...

Gian kế của Mộc Thạnh, đã thành!

Đặng Tất cắt năm ngàn binh cho Đinh Lễ, lực lượng thủ núi mỏng đi thấy rõ. Quân của Mộc Thạnh chỉ chờ có vậy, bèn xua thuyền nhỏ lên đánh kịch liệt vào cửa sông mé tây núi. Hai bên giằng co thêm nửa canh giờ, cuối cùng quân Hậu Trần không chống cự được đến lúc nước triều xuống, đành phải lui gấp.

Quân Minh do Lữ Nghị dẫn đầu được thể kéo cả lên bờ, nhưng không vội đánh hạ núi Thuý. Một mặt Nghị cho quân cắm chốt giữ chặt bờ sông, sau đó đóng cầu phao, chờ sẵn đại binh từ thuyền lớn.

Mộc Thạnh đưa thuyền lớn đến vùng ngã ba sông thì dừng, mượn đội quân của Lữ Nghị làm bàn đạp, đánh thẳng lên núi.

“ Giết! ”

Quân Trần nấp sau các khóm tre, bụi rậm bắt đầu túa ra, đánh chặn quân Minh.

Đường núi nhỏ hẹp gập ghềnh, khúc khuỷu khó đi. Quân Trần túa ra đánh từ trên đánh xuống, đại quân Mộc Thạnh nửa bước cũng khó mà tiến lên. Quân Hậu Trần ăn vận giản dị, võ khí cũng thô sơ hơn hẳn. Nhưng lại hơn ở địa lợi, và liều mạng. Mộc Thạnh thấy kẻ địch người nào người nấy mắt đều đỏ quạch, đứt tay đứt chân cũng chẳng coi là gì, chỉ biết xung phong thì không khỏi đổ mồ hôi.

Lão thuận thế vung siêu chém chết hai người, rồi hét to:

“ Cờ của Trần Ngỗi ở trên núi! Người nào bắt được Giản Định, thăng quan ba phẩm! ”

Quân minh nghe lão hứa hẹn, lòng tham nổi lên, mới bắt đầu liều chết mà đánh.

Hai mặt tây, nam núi Dục Thuý, kiếm thay cây, đao thay cỏ, nhất tờ giương lên như muốn chọc thủng cả bầu trời, chém đứt cả quả núi. Chân người dậm xuống ầm ầm. Tiếng người hét lên inh ỏi. Tiếng thép gầm, sắt rú thi nhau vang lên dội vào vách đá. Núi Dục Thuý rung chuyển ầm ầm.

Mộc Thạnh múa siêu xung phong, quân tướng Hậu Trần không ai đỡ nổi mấy hiệp với lão. Tay lão đã bị Hồ Đỗ chém rụng, nhưng tháng năm sa trường đã ăn vào máu thịt. Quân tướng nhà Hậu Trần, dẫu ai cũng có võ nghệ, cũng không phải đối thủ của lão.

Lữ Nghị vốn có lòng hận người Nam, nay lại càng được thể ra tay tàn độc. Chiêu nào chiêu nấy của hắn cũng thâm hiểm tàn nhẫn, khiến người ta đau đớn mà không thể chết nổi.

Đặng Tất đứng trên đầu con dốc, vừa điều binh khiển tướng, vừa cho đại binh lui gấp lên núi.

Mộc Thạnh vừa nhác thấy y khuất dạng sau những tán cây, lập tức gầm lên:“ Bọn chúng đã cùng đường! Đánh! Đánh thẳng lên núi! ”

“ Mọi người mau đánh lên, quân Hậu Trần không thể chạy nổi nửa đâu!! ”

Lữ Nghị cười gằn, lại hớn hở dẫn quân xông tới trước tiên, theo sát chân Mộc Thạnh.

“ Triệu Cơ, lần này ngươi lập được công lớn! ”

Mộc Thạnh thấy quả nhiên trên núi tung bay lá cờ của Trần Ngỗi thì lấy làm mừng rỡ lắm. Có trận chiến ngày hôm nay, công lao không nhỏ thuộc về gã người nước Nam nhỏ bé đang theo sát sau lưng lão.

Trần Triệu Cơ!

Người dựng cờ ở Mô Độ, đưa Giản Định lên ngôi.

Trần Triệu Cơ thấp giọng:

“ Nhà Hậu Trần đang lúc dùng người, quân tướng ô hợp. Để mấy tên gian tế trà trộn vào không khó... ”

Mộc Thạnh cười vang:

“ Đúng vậy! ”

Mộc Thạnh dẫn quân đánh lên tận đỉnh núi...

Rừng cây đã ngưng lại, lộ ra một bãi đã ngổn ngang lổn nhổn. Trên núi dựng mấy cái lều, nóc treo cờ của Trần Ngỗi. Bên cạnh lại đặt một cái trống trận rất to.

“ Nghịch tặc Giản Định, giả danh con cháu nhà Trần, cấu kết với bọn Đặng Tất, Cảnh Chân ý đồ bất chính! Nay Mộc vương gia ngài đem thiên quân đến tiễu trừ, còn không ra chịu chết!?? ”

Im lặng.

Lữ Nghị cười gằn:

“ Không ra?? ”

Nói đoạn, y sấn tới, dùng kiếm chém bục vải lều...

“ Hả?? Không có ai?? ”

“ Bên này cũng không có! ”

Mộc Thạnh xách siêu chém đổ một cái lều, cũng không thấy một bóng người nào.

“ Chẳng lẽ... ”

Lão bất giác nghĩ đến một khả năng.

Một khả năng cực kì đáng sợ.

Phừng!!!!

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Pháo gầm vang.

Tiếng gươm giáo khua vang tưởng như đã ngớt, nay lại bắt đầu vang lên không ngừng.

Chẳng rõ từ lúc nào, hoả pháo đặt ở bờ bắc núi Thuý đã quay ngược đầu, thi nhau bắn phá đỉnh núi tựa hồ muốn dần nát từng hòn đá thành bùn nhão!

Phía tây, phía nam đều bốc lửa phừng phừng. Lửa bén vào hoả dược, dầu và lá khô cháy lan ra càng lúc càng nhanh.

“ Lí nào lại thế??? ”

Mộc Thạnh gào lên.

Hai lần!! Đến hai lần liền, lão trúng phải kế tự đốt doanh trại của người Nam.

Một lần do Hồ Nguyên Trừng làm.

Lần này lại do Đặng Tất.

Tiếng người quát lên lanh lảnh càng khiến cơn giận của Mộc Thạnh bốc cao, có khi còn cao hơn cả ngọn lửa đang vây chặt lấy đại quân.

“ Mộc Thạnh!! Không ngờ sẽ có ngày này đúng không? ”

Lên tiếng...

Chính là Trần Triệu Cơ!

“ Hôm nay, dù có đốt trụi núi Thuý, ta cũng phải bắt ngươi chôn cùng!! ”

Y gầm lên một tiếng, nói đoạn, lao thẳng về phía Mộc Thạnh. Y đứng quá gần Thạnh, thành thử thân vệ của lão không cách nào phản ứng kịp.

“ Không tự lượng sức! ”

Mộc Thạnh còn đang cáu điên vì bị vào tròng, nhất thời không thể nào nhịn được nữa, vung siêu lên chém ngang bụng Trần Triệu Cơ. Đòn này lão đã dùng toàn lực, cộng thêm ngọn siêu sắc bén khôn cùng. Nếu không lánh mũi nhọn, ắt phải bị siêu của Thạnh xả làm hai nửa. 

Nào ngờ, Trần Triệu Cơ chẳng những không tránh không né, còn lao vào lưỡi siêu.

Phụt!

Một đống bột văng vào người, vào tay, vào râu tóc Mộc Thạnh.

Còn Trần Triệu Cơ, lặng lẽ ngã xuống đất, bất động trong vũng máu tanh ngòm.

“ Đây là... hoả dược! ”

Thứ mà Trần Triệu Cơ quăng vào Mộc Thạnh...

Chính là thuốc súng.

Người khác có thể liều mạng chịu bỏng, lao ra khỏi lửa.

Nhưng bây giờ Mộc Thạnh không thể nào làm như thế được.

“ Hay... hay cho một Trần Triệu Cơ... giỏi cho một khổ nhục kế... ”

Mộc Thạnh ngửa cổ, cười vang...

Núi Dục Thuý, lửa cháy ngập trời!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau