THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Hồi mười bảy (8)

Phiêu Hương vội đưa tay ra muốn cản nó, nhưng đã muộn. Tạng Cẩu vùng chạy, nhún chân một cái đã vọt xa ba bốn trượng.

“ Thân pháp thật đáng sợ! ”

Nó vừa ra tay, mấy tay giang hồ đang đứng lố nhố xem trò vui đều phải buột miệng trầm trồ kinh ngạc.

Bọn họ là kẻ lăn lộn trên giang hồ, thân pháp khinh công chẳng khác nào báu vật giữ mạng. Thế mà… nay lại phát hiện, công lao mình khổ tu mấy năm ròng rã thậm chí còn không bằng một góc của tên nhóc tì chưa ráo máu đầu.

Thế là gương mặt cả lũ vốn đỏ bừng vì kinh ngạc, chuyển thành tái xám do hổ thẹn.

Rồi, cảm giác đố kị và ghen ghét bắt đầu bốc lên ngùn ngụt.

[ Nếu mình cũng học được thân pháp này thì tốt quá… ]

Ánh mắt cả lũ lập loè, di động từ bóng lưng thoắt ẩn thoắt hiện Tạng Cẩu sang chỗ Hồ Phiêu Hương đang đứng.

Ai cũng biết thằng nhỏ kia khó gặm, nhưng còn cô bé này e là sẽ khác.

Khống chế được nó, thì vừa có thể ép thằng nhỏ phải để yên, vừa có thể tra khảo nguồn cội võ công môn phái… coi như là một công hai chuyện, công tư cùng giải quyết một lượt. Vừa được tiếng nghĩa khí thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ, vừa thu được kì công khoáng thế. Chỉ cần không phải thằng ngu cũng biết, đây là chuyện làm ăn một vốn bốn lời.

Dù sớm nhìn ra ý định của họ, Hồ Phiêu Hương vẫn thản nhiên như không. Dù sao nếu không tính chênh lệch về nội lực, thân pháp tổ truyền của cô bé cũng tinh diệu không kém gì Lăng Không Đạp Vân Tạng Cẩu đang dùng.

“ Đợi tớ. ”

Hồ Phiêu Hương nhún chân, lướt về phía nhà trong. Quần hào thấy vậy lập tức ra tay, nào chưởng nào trảo do đủ các loại môn phái thi nhau xồ tới toan chộp lấy cô bé.

Sòn Phiêu Hương chẳng hề nao núng, lượn trái lách phải như bướm vờn cánh hoa, chuồn chuồn lướt nước. Tà váy áo tung bay theo gió, khiến quần hào trố mắt ra tưởng rằng tiên nữ giáng phàm.

Quần hào đều rụt nhanh tay mình lại, nhìn nhau một cái đầy ẩn ý.

Ta không nhìn thấy ngươi ra tay, ngươi cũng chưa từng nhìn thấy ta xuất thủ. Chuyện vừa rồi vùi vào quên lãng.

Gia đinh của Lại Bố Y đã cắp gậy gộc, chạy vào nhà hộ chủ, tất nhiên không rảnh rỗi mà nhìn đám người này.

Quần hào thấy bộ dáng hớt hải của gia đinh, lòng hiếu kì nổi lên. Thành ra cũng chạy theo vào nhà, xem xem hai đứa nhóc này rốt cuộc muốn làm gì. Hơn nữa ý định cũ cũng chưa bỏ.

Trong sân bấy giờ đã bát nháo hỗn loạn lắm rồi, bàn ghế lật nghiêng ngửa, đồ ăn thức uống nhoe nhoét đầy đất lẫn trong tiếng người hô hoán nhau í a í ới…

Trước đó ít lâu.

Tạng Cẩu dùng khinh công nhảy vào trong sân, mắt khoá chặt lấy Lại Bố Y. Nó biết thủ phạm là bà mẹ, nhưng đầu sò thì tất là tên quan họ Lại này. Thế nên vừa ra tay, nó đã có ý bắt người.

Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, Tạng Cẩu vào trong sân vắng lập tức hú lên một tiếng, dùng chiêu “ Nhất Chó Sủa Dai, Nhì Người Nói Lặp ”. Mục đích không ngoài thăm dò.

Nói Lại Bố Y không bỏ tiền tài thuê cao thủ ẩn náu trong nhà hòng trấn áp lại cục diện, đánh chết nó cũng không tin.

Quả nhiên, chín phần số tân khách bị tiếng sủa của nó làm cho đầu óc xoay vần, đất trời trong mắt đảo lộn, thi nhau ngã lăn bổ ngửa ra.

“ Xem đao!!! ”

Quả nhiên, không để Tạng Cẩu đứng vững chân, một gã cao to đã nhảy xổ ra từ phía sau cái bàn đổ nghiêng, vung đao bổ xuống đầu nó. Lưỡi đao bóng lên sắc lẻm, thân dày cả tấc, trông còn to hơn cả người thằng nhỏ nữa. Sống đao gắn chìn vòng tròn, người bên này gọi là Bát Cương Cửu Hoàn Đao, là một loại đao lớn.

Đại đao súc thế đã lâu, bổ ra một đòn thế như sấm vang chớp giật.

Có người nói sát thủ là kẻ liều mạng nhất, thạo cái ngón “ nhất kích tất sát ” nhất. Thực ra không phải. Kẻ dùng “ một chiêu đoạt mạng ” nhuần nhuyễn nhất, là đao khách.Một khi thế đã mất, đao vốn nặng nề, huy động sẽ gặp trở ngại lớn.

Khắc tinh của đao khách, chính là cái loại đối thủ trơn như trạch lách như lươn giống Tạng Cẩu.

Thằng bé đã đề phòng từ trước, thế nên nhát đao này không thể làm nó bất ngờ được.

Tạng Cẩu nhẹ nhàng xoay mình, lăn một vòng dưới đất, tránh thoát lưỡi đao phóng xuống.

Rầm!!!

Cửu hoàn đao đánh cho mặt sân nứt toác ra một cái rãnh sâu.

Còn kẻ ra tay???

Lúc lưỡi đao chém hụt, hai má của hắn đã lập tức trúng hai đạp của Tạng Cẩu.

Chiêu Chó Chui Gầm Chạn.

Nội lực của nó rất sâu, hơn tên đao khách nhiều. Hôm nay Tạng Cẩu lại đang nổi giận, nên ra tay có phần nặng hơn bình thường. Gã nọ trúng hai cước liên tiếp, đã gãy cả răng, ù tai hoa mắt.

Tạng Cẩu không hề hay biết, trên một tửu lâu cách đó không xa, bọn người Tửu Thôn đang quan sát nó.

Lúc này cả ba đã cởi mặt nạ quỷ, lộ ra diện mạo thật, thế nên quan quân triều đình lại bị một phen công cốc.

Thấy tên nọ tung nhát đao ra, Tửu Thôn đồng tử bèn nhíu mày:

“ Phế vật, con trâu húc mả, làm ô danh thanh đao trong tay hắn rồi. ”

Đao là thứ binh khí nặng.

Dùng đòn bổ đầu từ trên xuống khi chưa biết thực hư mạnh yếu của kẻ thù là chuyện ngu xuẩn nhất trong những chuyện ngu xuẩn của đao khách.Nếu trảm ngang, chém trượt, vẫn có thể lợi dụng bước chân và đà xoay của eo để ổn định thanh đao, tìm một thế chém có lợi hơn.

Nhưng nếu trảm từ trên xuống, trừ phi lưỡi đao là quỷ ảnh đi xuyên qua được vật cứng. Bằng không chỉ có nước mắc vào đất, muốn thu đao thủ thế lại, thì cách duy nhất là dùng sức trâu mà nhấc lên. Tốn thời cơ lại tốn sức lực, phí cả đà chém.

“ Tửu Thôn này… ngươi bỏ lỡ cơ hội giết chết Vĩnh Lạc vì thằng nhóc này, không giống cách hành xử bình thường cho lắm thì phải. ”

Thiếu nữ bên cạnh lên tiếng.

Nàng ta lợi dụng tay áo dài, che đi thiết trảo gắn ở cổ tay của mình.

“ Tỳ Mộc, nói chắc ngươi không tin… Không đấu với nó một trận, thắng nó bằng danh dự là trái với võ sĩ đạo… Trái với đao hồn của ta. ”

Tửu Thôn đồng tử vỗ nhẹ thanh đao đeo bên hông.

“ Huống hồ, Trảm Quỷ bị thương bởi một thanh đao khác. Thử hỏi, ta làm sao có thể để chuyện này qua như thế được?? ”

“ Thế nên ngươi muốn chờ cho đến lúc nó lớn thêm một tí? Ít nhất là đến khi nó học được đao thuật của ai đó xứng tầm?? ”

Gã to con trầm giọng, âm thanh của hắn nghe cứ lục bục ở cổ, như tiếng thú gầm gừ.

Thanh lang nha bổng dùng trong cung hắn đã vứt đi từ lâu, nên hiện giờ đang lang thang tay không.

“ Ôhhh… không sai. Tỳ Mộc, ta bảo cô là Hổ Hùng Quỷ rất thông minh, thông minh tuyệt đỉnh mà cô cứ không tin. ”

Tửu Thôn đồng tử cười, giơ chén rượu về phía gã to con.

Hổ Hùng Quỷ làu bàu:

“ Cái thứ gọi là dù lượn do tên Lí Bân chế tạo quả nhiên thần kỳ. Tiếc là phải vứt bỏ, đốt trụi đi xoá dấu vết. ”

Trong Đại Giang Sơn, hắn vốn dĩ là kẻ phát triển khí giới cho đám tặc phỉ, rất được coi trọng. Chẳng thế mà người ta vẫn gọi hắn là Biện Khánh ( Benkei) tái sinh.

“ Đúng là dùng rất được, tác dụng không ngờ, không uổng công tên Lý công công giả đích thân đến nhờ một phen. Cơ mà Lý Bân nọ chẳng qua là một con mọt sách, ý tưởng chắp vá lung tung chẳng ra một cái thể thống gì. Không nhờ có ngươi ra tay, dù lượn sao mà thành hình? ”

Tửu Thôn nhún vai.

Mấy thứ linh tinh này hắn vốn dĩ chẳng quan tâm.

Trong mắt hắn trước giờ chỉ có ba thứ: đao, rượu, và giết.

Tỳ Mộc nói:

“ Tửu Thôn, tên này vừa hay tin Lý công công mưu phản bị giết, là lập tức bỏ trốn khỏi cung. Ngươi đã biết hắn náu ở chỗ hai đứa bé, không mất công tìm, sao không giết luôn để trừ tai hoạ?? Nếu ngươi ngại giết hắn làm bẩn đao, thì để ta… ”

“ Lý Bân ấy ư?? Một con mọt sách, ngoại trừ mấy cái ý tưởng kì lạ chẳng cái nào ra đầu ra đũa thì hắn có cái gì? Quan sát một thời gian nữa, xem có đáng giết hay không đã. Còn bây giờ cơm no rượu say rồi, lo hoàn thành xong cuộc mua bán của chúng ta với lũ dã man trên lưng ngựa kia đi. ”

Tửu Thôn phẩy tay.

Đến Vĩnh Lạc hắn còn dám chém, huống chi một tên võ quan tầm thường.

Chương 142: Hồi mười bảy (9)

Lại kể chuyện trong sân…

Tạng Cẩu nháy mắt đã đánh ngã viện thủ của Lại Bố Y, tóm gọn y đã chẳng phải chuyện khó khăn gì.

Thấy cao thủ mình thuê về trước mặt thằng bé lại vô dụng không đáng một đồng, chú rể không khỏi tức giận dậm chân, thở dài thăn vắn thườn thượt. Cái ngày đáng lí ra phải là ngày vui của hắn, nay lại có thêm một chuyện trái với lẽ thường.

Tạng Cẩu điểm huyệt, tay tóm nghẹt cổ Lại Bố Y.

Lúc này đám gia nhân đã xộc vào, gậy gộc lăm lăm trên tay. Chúng cứ đứng nhìn nó trân trân, nhưng lại không dám tiến thêm bước nào cả.

Thằng nhóc này quá tà môn.

Theo sau, Phiêu Hương cũng nhẹ nhàng lướt đến chỗ Tạng Cẩu. Thấy thằng nhóc ra tay gọn ghẽ đến thế, cô bé chẳng những không vui, mà còn thấy bất an.

Còn nhớ, lần gần nhất thằng nhóc này bỗng dưng hết ngố là lúc nó suýt nữa cho Trương Phụ nằm lên nóc tủ ngắm phao câu gà luộc.

Cuối cùng…

Quần hào mới vào trong sân.

Chứng kiến cảnh hỗn loạn do một mình thằng nhỏ tạo nên, ai nấy đều hít một hơi khí lạnh.

Không ít người kinh nghiệm phong phú, đã nhận ra thân phận của kẻ bị đánh ngã.

“ Có phải Kim Đao Thành Bất Ưu của tiêu cục Đông Phong không?? ”

“ Đúng rồi! Đúng y! Cửu hoàn đao nặng chừng kia kia sao mà lẫn đi đâu được?? Cả thành Kim Lăng chỉ có mình y dùng được thôi. ”

“ Trời… vết chân trên mặt y… không phải của nó chứ?? ”

Bây giờ, cho dù Lại Bố Y không nằm trong tay Tạng Cẩu thì quần hào cũng thoái chí lắm rồi. Cả bọn chẳng ai là đối thủ của Thành Bất Ưu, mà y lại bị thằng ranh có một mẩu này đánh cho bất tỉnh nhân sự cơ hồ chỉ trong nháy mắt.

Một đám lãng khách rảnh rỗi tụ tập xem hỉ sự, cơ hội để Tạng Cẩu đụng phải cao thủ đích thực còn nhỏ hơn là sợi tóc.

“ Hương… giữ hắn cho tớ. ”

Tạng Cẩu quăng Lại Bố Y xuống đất. Giá y mới may dính bê bết nào dầu nào mỡ, nào đất nào bùn, thoáng cái trở nên bèo nhà bèo nhèo còn thua đống giẻ lau.

Hồ Phiêu Hương hơi lưỡng lự, nhưng rồi cũng tuốt đao kề lên cổ tên Lại Bố Y.

Cô bé cứ thắc mắc mãi, không biết Tạng Cẩu đang muốn làm gì.

“ Chạy thử bước nữa xem… ”

Tạng Cẩu lạnh giọng, đoạn quát lên một tiếng.

Tiếng quát rền vang như thiết kị tung hoành, ai nấy đều phải bịt tai le lưỡi khiếp đảm.

Bà mẹ đang muốn nhân lúc hỗn loạn đánh bài chuồn lập tức cứng người lại.

Bả biết, nếu bây giờ mình nhúc nhích một ngón chân thôi, Tạng Cẩu sẽ chẳng ngại ngần đánh gãy luôn xương chân của mình.

[ Mẹ ơi, thằng này nó là ác quỷ đầu thai. Chắc chắn vậy rồi. ]

Dù run lên cầm cập, nhưng bà mẹ vẫn lên tiếng gọi đám gia đinh:

“ Còn đứng đực ra đấy làm gì?? Mau! Mau đánh nó cứu chủ! ”

“ Ông!! Khô… không! Ngừng… ngừng tay! ”

Lại Bố Y vội vàng quát to.

Miệng y gãy răng đứt lợi, hãy còn chảy máu ròng ròng, khó khăn lắm mới nói được tròn vành rõ chữ.

Đao Lĩnh Nam kề kè kè ở cổ, thì làm sao y không sợ cho được?

Tạng Cẩu nói, chậm rãi mà rõ ràng:

“ Xem ra bà hết chỗ dựa rồi… ”

Người đàn bà nọ trợn to mắt, toan hét lên kêu cứu, thì bàn tay Tạng Cẩu đã vồ đến, tóm chặt lấy cổ họng bả.

“ Ặc… ặc… ặc… ”

Bà mẹ nào ngờ được bàn tay bé xíu kia vừa xiết lại quanh cổ mình thì còn cứng hơn cả khoá sắt. Nhất thời bả không thở nổi, cứ ú ú ớ ớ thốt chẳng nên tiếng.

Hồ Phiêu Hương thấy Tạng Cẩu ra tay không thèm phân nặng nhẹ, như thể có thâm cừu đại hận gì với bà ta thì cũng hơi hốt. Xong lại nghĩ đến những chuyện bà ta làm với cô gái bán hàng rong, lửa giận lên bốc lên. Thế là không thèm khuyên can gì nữa, cứ mặc kệ quan sát.

Chỉ khổ tên Lại Bố Y bị đao sắc kề cổ, muốn cựa cũng không dám cựa.

Tạng Cẩu hơi lỏng bàn tay ra, lại lườm người đàn bà một cái:

“ Cô ấy chỉ vừa thoát ra khỏi đầm rồng, chưa kịp ấm yên được mấy hôm, ấy thế mà kẻ làm mẹ như ngươi đã chính tay đẩy con mình xuống nước. Loại người bạc nghĩa như ngươi thì đáng tội gì, HẢ!!!!!??? ”Tiếng quát của nó rung chuyển, vang dội, chẳng khác nào tiếng hổ gầm.

“ Đừng! Dừng tay! ”

Bóng dáng cô hái hàng rong trong tà áo tân nương thướt tha… lảo đà lảo đảo xuất hiện ở cửa.

Thì ra nàng vừa lên kiệu, thì đã bị hai đứa nhóc nấp sẵn trong thành kiệu điểm huyệt ngủ, rồi cho yên vị ngăn ngắn chính giữa. Còn chúng thì chui xuống dưới chân nàng nấp.

Lại Bố Y chủ quan, không nhìn vào kiệu hoa, thế nên không biết là hai đứa nó đã ngồi trong kiệu từ đầu.

Tân nương có hận mẹ mình không??

Có lẽ là có, chí ít cũng phải ấm ức trong lòng. Dầu sao cũng là hạnh phúc cả đời, chung thân đại sự, nay bị tống ra ngoài như một món hàng. Có ai mà không thấy tủi phận??

Nhưng vừa thấy mẹ mình quằn quại trong tay Tạng Cẩu, là bao nhiêu hờn tủi bay biến sạch. Trong đầu cô gái bán hàng rong giờ chỉ nghĩ làm sao cứu mẹ mình ra. Sau đó, phải gả cho Lại Bố Y, hay gả sang Mông Cổ Cao Ly…v.v… thì để sau tính.

Gương mặt nàng, hoa nương vốn đã không dám thoa phấn bôi son, sợ hàng rèm lệ rửa trôi trang điểm. Lúc này vì lo và sợ mà càng trở nên tái mét cả đi.

Bà mẹ không nghe thấy con, cũng chẳng còn tâm trí đâu để mà nhìn sang chỗ khác. Nỗi sợ choán đầy lấy óc bà ta. Giờ bả chỉ mong thổ hết ra bí mật giấu trong lòng đã gần hai mươi năm nay, những mong được nó tha mạng.

“ Cậu hận ta vì ta bán con phải không?? Ah… ah… ta xin cậu, tha cho ta. Nó… nó không phải con ruột của ta. ”

Tay Tạng Cẩu bỗng lỏng ra.

Hiển nhiên, chẳng ai trong trang viên này ngờ được người đàn bà nọ có thể thốt ra những lời như thế.

Bịch. Bịch.

Hai tiếng động lớn cùng vang lên.

Một là bà mẹ gục xuống đất, đôi chân mềm nhũn vì sợ.

Còn lại chính là tân nương.

Toàn thân nàng rũ ra, vô lực trượt xuống theo khung cửa. Thành gỗ cứng cũng không thể trở thành chỗ dựa cho người con gái ấy.

Trong lòng nàng đang có tư vị gì??? Không ai biết, cũng chẳng thể nói rõ.

Dù sao, mặc kệ câu nói kia là thật hay giả thì quan hệ của họ cũng đã bị dẫm nát.

Hồ Phiêu Hương thở dài một tiếng.

Nếu bà ta nói thật, tức là mối quan hệ mẹ con tưởng chừng thân thiết không rời hai mươi năm qua… té ra chỉ là bong bóng tưởng tượng.

Nếu bà ta nói dối… một người mẹ phủi sạch quan hệ với con ruột để giữ mạng? Âu cũng chẳng khá hơn là mấy.

Song bây giờ mọi người nghĩ gì, với bà mẹ cũng chẳng còn quan trọng.
Tạng Cẩu nghĩ sao mới đáng để bà lưu tâm.

Tạng Cẩu thì sao??

Nó tin lời bà ta là thật, rằng hai người họ vốn chỉ là người dưng??? Hay sẽ cho là bà ta đớn hèn phủi sạch quan hệ mẹ con??

“ Điều đó là sự thật?? ”

Tạng Cẩu trầm giọng xuống.

Như chỉ chờ có thế, mặt bà mẹ rạng rỡ hẳn lên.

Mụ ta vừa gật đầu như vái sao, vừa thề thề thốt thốt:

“ Thật! Là thật! Nếu cậu không tin, tôi có thể thề độc. ”

Tạng Cẩu hướng ánh mắt của mình về phía cánh cửa, nhìn vào cô gái trong bộ giá y ngồi một đống bên bậc cửa, thẫn thờ như kẻ đã mất hồn.

Ngày thành hôn, đáng ra phải là ngày vui mừng nhất trong cuộc đời.

Người con gái kia, khổ đau đến nỗi trái tim quặn khóc, mà đôi mắt không chảy ra nổi một giọt lệ…

Nó thở dài…

Cũng may, từ bé nó đã biết mình là cô nhi lưu lạc, may mắn được người trong thôn Điếu Ngư cưu mang.

Bằng không, đổi lại vị trí của hai người…

Chắc nó cũng không khá hơn cô ấy.

Tạng Cẩu vì đồng cảnh ngộ mà suy nghĩ miên man, nhất thời không chú ý đến cử động của đám tân khách.

Chỉ nghe Hồ Phiêu Hương bất giác kêu “ ối ” một tiếng, sau đó lui nhanh mấy bước. Từng tiếng leng keng, leng keng vang lên. Nhìn đi nhìn lại đã có năm thanh phi đao rơi dưới đất. Lại Bố Y nhân cơ hội này, lồm cồm bò trốn đi mất.

Té ra cái kẻ lên tiếng ngăn đám gia nhân dùng loạn côn đánh kiệu vừa xuất thủ.

Y vẫn chưa hề bỏ ý định nhúng tay.

Tạng Cẩu thấy vậy nhíu mày, vận lực quăng một viên phi châu về phía hắn.

Gã nọ thấy ám khí của thằng nhóc là một viên sắt tròn vo không mũi nhọn, bay lại chậm, không khỏi lấy làm khinh khi.

“ Nội lực thì mày ghê gớm, nhưng luận việc chơi ám khí thì mày còn phải học nhiều! ”

Gã thủ sẵn phi đao vào tay, chỉ chờ phi châu bay đến cách người ba thốn sẽ nhích sang bên phải một bước, rồi dùng công phu ám khí độc môn giải vây nốt cho bà mẹ.

Nào ngờ…

Chỉ nghe đánh cạch một cái, phi châu đột nhiên tăng tốc giữa bán không.

Cốp!!!

Viên bi sắt quấn theo kình phong hùng hậu như sóng dữ quật thẳng vào ngực, đánh cho gã dùng phi đao bay xa cả trượng mới dừng lại.

Quỷ Diện Phi Châu của các đời Quận Gió lấy uy lực và tốc độ thành danh.

Nó chưa bao giờ là binh khí dùng để đánh lén.

Còn tuyệt học Tạng Cẩu vừa dùng là áo nghĩa tối cao của phi châu mà Quận Gió từng sử dụng trên đàn Nam Giao để đối phó Thiên Cơ lão đạo giả.

Hôm Mai Vượt Bể…

Hôm, Mai, Vượt là ba tên gọi của cùng một tinh tú lần lượt khi nó xuất hiện vào chiều tối, sáng sớm và đêm.

Nếu coi phi châu là sao Hôm tuy ba mà một, một lại là ba. Thì hoàn toàn có thể quy tụ sức mạnh của từng viên lại thành một.

Nguyên bản, chiêu này dùng ba viên phi châu, viên trước yếu hơn viên sau. Nếu làm được, cơ hồ khiến phi châu đánh ra với uy lực hai mươi mốt thành công lực.

Quận Gió thầy dạy Tạng Cẩu, biến tấu thành năm viên. Độ phức tạp tăng lên rất nhiều, nhưng uy lực cũng theo đó tăng thêm bốn thành.

Hiện tại Tạng Cẩu mới phối được hai viên, nhưng nhiêu đó cũng là quá đủ để thu phục tên dùng phi đao.

Bà mẹ thấy nó sử dụng thần kỹ Hôm Mai Vượt Bể, thì buột miệng:

“ Là nó! Là nó!! ”

Chương 143: Hồi mười bảy (10)

Tạng Cẩu âm thầm lấy làm lạ.

Tuyệt học này ngoại trừ các đời Quận Gió, đáng lẽ không ai nơi phương bắc này biết dùng mới phải. Lẽ nào núi cao còn có núi cao hơn?

Bèn lên tiếng:

“ Bà già, bà nhìn thấy chiêu này của ta, chắc cũng biết tội mình rồi… ”

Thằng nhỏ biết, bây giờ nó mà hỏi bà ta tại sao lại biết chiêu này, thì quá bằng đưa đằng chuôi cho người ta nắm. Thành thử, mới phô trương thanh thế như vậy.

Bà mẹ lắp bắp:

“ Biết tội. Biết tội. Sư thừa của cậu giao đứa bé cho tôi, mà tôi chăm sóc không đến nơi đến chốn. Trăm sai ngàn sai đều là do tôi… ”

Bị Tạng Cẩu lườm cho một cái, mụ chỉ biết run lên cầm cập.

“ Con… con bé thực ra họ Trương. Ông nội là tử tù, trước đây từng sống ở căn nhà hoang dưới lầu Phỉ Thuý… Năm đó có dịch tả, mẹ nó không may nhiễm bệnh mất khi nó còn nằm nôi. Sư… sư phụ của tiểu anh hùng mới đưa cho ta nuôi nấng. Đúng rồi.

Trong nhà tôi hãy còn một con chuỷ thủ, nghe bảo là có kì nhân đưa cho mẹ ruột của nó. ”

Cô gái, giờ đã biết mình họ Trương, khóc nấc lên. Nhưng liễu yếu đào thơ chẳng biết phải làm gì, chỉ có đường kinh hô:

“ Xin cậu! Tha cho bà ấy đi!! ”

Lúc bấy giờ bà mẹ nuôi cũng đã nghe được tiếng cô. Bả thấy mặc dù mình bán đứng con, nhưng lúc tính mạng như chỉ mành treo chuông nàng ta vẫn cầu xin cho mẹ, không khỏi hối hận.

Bà ta lại ngẫm: [ Công sinh thành thua ơn dưỡng dục. Sao mày có thể vì phú quý phù hoa trước mắt mà làm cái chuyện tày trời này kia chứ? Một lát nữa mình phải dập đầu tạ lỗi với con, yêu nó như con ruột mới phải… ]

Nhân chi sơ, tính bản thiện. Ấy là lời dạy của thánh hiền.

Non sông dễ đổi, bản tánh khó dời. Ấy lại là lời của cha ông.

Tiếc là bà ta vĩnh viễn không có cơ hội để mà chuộc lại tội lỗi hôm nay.

Bốp!!

Lửa giận bốc cao, chưởng phong áp xuống.

Một chưởng Chó Cậy Gần Nhà cơ hồ đánh ra hoàn toàn bằng bản năng. Bà mẹ nuôi của Trương thị không biết võ công, làm sao mà tránh nổi? Chỉ nghe bịch một cái, bà ta chẳng kịp kêu tiếng nào, ngoẹo cổ ngã lăn ra đất.

Đến lúc định thần…

Thì bà mẹ đã nằm một đống dưới chân Tạng Cẩu.

Hồ Phiêu Hương lướt đến bên cạnh Tạng Cẩu, lớn tiếng:

“ Mọi người cũng nghe rồi đấy! Bà ta chỉ là nghĩa mẫu của Trương thị, theo lí không có quyền bán con cho họ Lại làm thiếp! ”

Nói đoạn giơ cao tờ khế ước bán con của bà mẹ viết với Lại Bố Y.

Té ra lúc kề đao vào cổ họ Lại, cô bé đã nhanh tay chộp luôn tờ khế ước.

“ Lập thiếp ư?? ”

“ Thế mà làm rùm beng như lấy chính thê không bằng. ”

Lại Bố Y vốn dĩ muốn khoa trương thanh thế, vậy mà vì chuyện này người ta lấy làm chủ đề bàn tán lao xao, không khỏi hổ thẹn. Có cảm giác như vừa tự bắn tên vào chân mình, gậy ông lại đập lưng ông.

“ Coi như bản quan xui, lập thiếp lập thê gì đều huỷ hết! Ai về nhà nấy! ”

Tạng Cẩu còn chưa muốn buông bỏ chuyện này, nhưng Hồ Phiêu Hương đã vội vàng ngăn lại.

Cô bé thì thầm:

“ Thôi đi Cẩu, hắn là mệnh quan triều đình. Hạ nhục hắn một chút thì không sao, nhưng giết gã thì lại thành to chuyện đấy. ”

“ Nhưng… ”

“ Mình đang ở trên xứ người, lại còn không nể mặt hoàng đế của họ thì chỉ thiệt thân mà thôi. Di nguyện của Tuệ Tĩnh thiền sư là phá giải bí mật của miếng đồng, cậu quên rồi à? ”

Hồ Phiêu Hương biết thằng nhóc này đang nóng đầu.

Nó là cô nhi, từ nhỏ không có tình thương cha mẹ, cũng may được bà con chòm xóm ở thôn Điếu Ngư cưu mang bảo bọc. Thế nên hôm nay bà mẹ kia đối xử với con gái mình như thế, chẳng khác nào xát muối lên vết thương lòng của Tạng Cẩu cả.

Ngộ nhỡ bố mẹ nó cũng như thế???

Thả nó trôi theo dòng sông cũng khác gì bán con vào nhà quyền quý đâu?Tạng Cẩu nghĩ sang chuyện của sư phụ và nhà họ Trương.

Nó cố đánh lạc hướng mình, để bản thân khỏi nghĩ tới những gì tên họ Lại đã làm.

[ Nghe đồn sư tổ truyền vị xong, bèn quắp áo lên đường vân du, chẳng còn tin tức gì nữa. ]

Xâu chuỗi các sự kiện nó biết lại, thì có lẽ mấy năm về trước Quận Gió chắc có bắc tiến thăm người xưa, rồi mới ngấm ngầm điều tra thân thế của cô gái nọ.

Chắc là sau đó ông đã phát hiện con dao năm của sư phụ năm xưa ném cho cô gái.

Thế nên mới cố tình dạy cho người ta cách làm tò he, bù đắp một phần tội lỗi năm nào.

[ Mình cứ nghĩ cô bé năm nào tha mạng cho thầy, đến nay cũng phải ba mươi mấy gần tứ tuần rồi mới đúng. Lại không nghĩ đến chuyện người ta có con. Đúng là ngu. ]

Hồ Phiêu Hương thì lại nghĩ:

[ Năm đó mẹ Trương thị tha mạng cho thầy, bây giờ Tạng Cẩu cứu con của cô ta khỏi phải làm lẽ mọn cho họ Lại, chắc không phải trùng hợp. ]

Nhân quả vốn xoay vần, gieo gió thì gặt bão. Cũng như cái câu đi với phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy đấy thôi. Cái cách đối nhân xử thế của mình, cũng quyết định cách người ta đối xử lại với mình.

Phải chăng nhân trong nhân quả phải là “ nhân cách ”??

Tài sơ học thiển, nào dám bàn nhiều…

Chỉ biết sau chuyện ở Lại gia trang, Tạng Cẩu và Phiêu Hương dìu tân nương ra bến sông, trong lòng mỗi người một ý nghĩ.

Chuyện kế tiếp, cũng xảy ở bên một con nước cách sông Tần Hoài cả ngàn dặm.

“ Bốn vị tiền bối đây là?? ”

Lê Hổ thấy bốn ông già ngồi trên chạc cây bộ dạng quái lạ, nhìn qua lại giống như quen biết cô gái kia, bèn cung kính khom lưng thi lễ.

Phốc.

Một trong bốn lão nói:

“ Bèo nước gặp nhau, bọn ta lại chẳng phải tội phạm hay trộm cướp mà phải tra khảo thẩm vấn, thế thì cần gì hỏi rõ danh tính nhau ra như vậy?? ”

Dưới ánh trăng tỏ mờ, Lê Hổ phát hiện cái mũi gắn trên mặt ông ta là giả.

Cô gái nọ bèn mỉm cười, giới thiệu:

“ Đây là bốn lão tiền bối Ngu Si Đần Độn. Anh đừng có nhìn họ tàn tật, ngoại hiệu quái lạ mà coi thường. Võ công của họ cao lắm đấy. ”

Tất nhiên trên đời chẳng có ai có ngoại hiệu là Ngu Si Đần Độn cả. Tên ấy hoàn toàn là bịa đặt.Cô gái nọ cũng biết, nhưng vì mấy lão cứ kiên quyết không tiết lộ thân phận thật, cô cũng lấy cái tên giả này đi chọc các lão một phen.

Bốn lão tàn tật này chính là Thiên Tàn Địa Khuyết.

Thì ra sau khi tiễn chân Tạng Cẩu, bốn người vẫn âm thầm dò la tin tức về cái chết oan khuất của Quận Gió. Mọi manh mối đều chỉ vào Thiên Cơ lão đạo giả, nhưng lão ta giống như biết phép lên trời độn thổ, tìm gần một năm trời mà không thấy tăm hơi.

Cuối cùng bốn lão mới quyết định sẽ lên sơn trang Bách Điểu tìm hiểu.

Lê Hổ thầm nghĩ:

[ Bốn lão tiền bối không báo ngoại hiệu, có thể là có ẩn tình. Không nên hỏi nữa. ]

Rồi cũng ngồi xuống bên đống lửa.

Bấy giờ cô gái nọ đã nướng xong thêm một ống nứa, bèn lấy que củi khều ra, thảy sang chỗ Lê Hổ.

“ Vừa gặp bữa, chi bằng cùng xơi. Vẫn nhớ cách ăn món này chứ? ”

Lê Hổ đáp:

“ Mĩ vị như thế sao lại quên nổi? ”

Nói rồi lấy đao, cắt lóng nứa ra.

Bên trong là một thứ thịt vàng ươm, thơm điếc cả mũi.

Tàn lão khinh khỉnh:

“ Mĩ vị, ta thấy là không quên được mĩ nhân thì có. ”

Địa lão trầm giọng:

“ Kìa, đã nói đúng tim đen chúng nó lại cứ oang oang cái mồm ra như thế, chả biết giữ ý gì cả. ”

Mồm nói, nhưng lão cố tình không đè âm thanh xuống gì cả.

Ngoại trừ Khuyết lão đã điếc, hai người còn lại đều nhìn lão với cặp mắt nửa tròn nửa dẹt.

Lão này hình như không chỉ mất đi thị lực, liêm sỉ cũng bắt đầu bớt đi rồi.

Cô gái đỏ chín cả đôi má, quay vội mặt sang hướng khác. Lê Hổ thì ho khan mấy cái liền, chỉ biết vục mặt vào ống nứa mà ăn lấy ăn để.

Tranh thủ lúc Thiên lão không để ý, Tàn lão bèn nhón ngay một miếng thịt.

Lập tức, ánh mắt như điện xẹt khoá chặt lấy cái mồm đang nhai nhồm nhoàm với chòm râu đầy mỡ. Hai người Lê Hổ không bị nhìn trực tiếp, nhưng ánh mắt của chí tôn trong giới sát thủ năm nào cũng khiến cả hai phải rùng mình.

Nhưng cái kẻ nên sợ nhất thì chẳng làm sao, lại cứ cười phe phé:

“ Anh ba à, anh như phật sống ăn hương ăn hoa là được, món thịt thơm này cứ để em xử cho. Chu choa. Lươn nướng ống tre, hoàng đế trong cung cũng làm chó gì được thưởng thức thứ này chứ. ”

Thấy lão buông lời phạm thượng như không, lại còn văng tục, Lê Hổ cũng hơi thấy phản cảm. Dù sao cậu đọc sách thánh hiền từ bé, tư tưởng trung quân vẫn còn đấy.

Thiên lão lưỡi có tật, chẳng nói năng bình thường được, lại càng không nói đến chuyện cảm nhận được năm vị chua cay mặn đắng ngọt. Thịt lươn có ngon gấp mười, với lão cũng chỉ như bột gạo sống mà thôi. Bình thường lão ta vẫn mím chặt môi không mở là vì thế.

Song bị người ta giành ăn, với lão vẫn là xúc phạm.

Địa lão tai thính, nghe thấy có vẻ như hai em sắp giã nhau đến nơi thì bảo ban:

“ Hai đứa không nên làm mất hoà khí, đánh đến gần chết là được rồi. Nếu không bốn anh em chỉ còn ba, sau này làm sao làm việc được? ”

Lê Hổ đổ mồ hôi:

[ Chẳng phải nên khuyên em mình đừng đánh nhau sao? ]

Bốn lão ăn no nê, sau đó Tàn lão nói:

“ Bé con nấu nướng càng ngày càng khá. Lần sau bốn ông già sẽ quay lại ăn chực tiếp. Cáo biệt! ”

Nói đoạn chân nhún nhẹ lên cành cây, vèo một cái đã mất hút vào ánh trăng.

Chương 144: Hồi mười bảy (11)

“ Bốn ông lão này đúng là quái dị. ”

Lê Hổ vừa ăn, vừa nhận xét.

“ Kì nhân trong thiên hạ, đều cổ quái như thế. Có người nói thiên tài là kẻ bị điên một nửa mà. ”

Cô gái cũng cười đáp.

Hai người ngồi dưới ánh trăng, rất vui vẻ, cơ hồ quên đi những chuyện buồn bã ngày trước.

Thế rồi, Lê Hổ bỗng hỏi:

“ Đúng rồi. Hồi đó từ biệt ở Hoá châu, vẫn chưa biết được tên cô nương. Tôi họ Lê, cứ gọi là Lê Hổ là được. ”

“ Lê Hổ? Cái tên nghe oai quá nhỉ? Tôi họ Trịnh, tên Ngọc Lữ. Cậu cứ gọi tôi là Lữ được rồi. ”

Cô nàng bèn tiếp.

Cậu chàng bén gãi gãi gáy, nói:

“ Thực ra Hổ là tên người trong nhà vẫn gọi. Năm xưa tiên phụ đặt cho tôi cái tên là Lợi. ”

“ Lê Lợi??? ”

Trịnh Ngọc Lữ nghe vậy, bất giác đỏ mặt lên.

“ Làm sao?? ”

Lê Hổ quay sang, tỏ vẻ quan tâm.

“ Không! Không có gì! ”

Hai người lại im lặng một hồi. Cái im lặng này không có cảm giác mất tự nhiên chút nào, ngược lại ai cũng thấy ấm áp, nửa muốn nói nửa lại không, rất kì diệu.

Được một lúc, Lê Hổ chợt lên tiếng gợi chuyện:

“ Hồi đó tôi trốn đi gấp, không kịp chào nhau lấy một câu. Tại sao cô lưu lạc đến tận đất Lam Sơn này?? ”

Trịnh Ngọc Lữ nghĩ thầm:

[ Bà lớn dặn mình đến Hoá Châu âm thầm tiếp tế cứu trợ cho thôn dân bị giặc bắt đi lao dịch, té ra là có dụng ý từ trước. Trời ơi là trời, mình gặp cậu lớn rồi mà cũng không biết… Nhưng… nhưng sao mà nói cho cậu ấy biết được? ]

Thế là nàng hắng giọng một cái, bịa:

“ Hồi đó cậu kêu gọi mọi người nổi dậy, tôi nhân lúc hỗn loạn mới trốn xuống bãi sậy. Lang thang thế nào lại tìm đến đây. Thấy chỗ này có vẻ thanh bình, yên ổn hơn chỗ khác nên quyết định dừng chân. ”

Lê Hổ gật gù, đầu cúi gằm, không giấu nổi tiếng thở dài:

“ Thì ra là thế. ”

Trịnh Ngọc Lữ đã từng cùng cậu trải qua chuyện ở Hoá Châu, tất nhiên là biết trong lúc cao hứng nhất thời mình nói hớ. Nàng ta bèn nói:

“ Không phải lỗi của cậu đâu mà. ”

“ Vậy sao?? Nếu không có tôi, họ có phải chết một cách vô ích như thế không? Không thành công, cũng thành nhân? Có phải cô định nói như thế không???

Chiến tranh ắt có thương vong. Nhưng ai!? Ai cho ta cái quyền quyết định vận mạng của người khác??? ”

Lê Hổ càng nói, tâm tình càng bất ổn. Đến mấy câu sau cùng thì âm thanh đã ngâm nga cao vút lên tưởng như muốn chạm đến vòm trời mà hỏi.

Cuối cùng, câu hỏi vỡ thành tiếng khóc, rơi xuống vỡ vào ánh trăng loang loáng mặt hồ.

Trịnh Ngọc Lữ nghe cậu ta cảm thán, bất giác tâm ý tương thông, chợt hiểu ra Lê Hổ đang ân hận chuyện ở Hoá Châu. Rồi hối hận đâm ra cả nghĩ, đọc thấy những câu như “ nhất tướng công thành vạn cốt khô ” trong binh pháp mà thấy mất niềm tin.

Trịnh Ngọc Lữ nhất thời im lặng.

Lê Hổ khóc lên một hồi, lệ chảy đầy mặt, chui cả vào miệng. Thế rồi nước mắt kết thành hai câu đối, vọng ra ngoài:

“ Kì La hải khẩu ngâm hồn đoạn

Cao Vong sơn đầu khác tứ sầu ”

Trịnh Ngọc Lữ cảm động trước ý cảnh tê tái tang thương trong hai câu đối, cũng bật khóc theo. Nàng chợt nhận ra, những điều mình tưởng Hổ không biết, té ra cậu ta đã nghĩ đến từ lâu.

“ Ta không hiểu. Thực sự không hiểu… ”

Lê Hổ thở dài, lại thấy rầu rĩ.

Cậu mãi vẫn chưa thể nghĩ thông suốt cho nổi.Lẽ nào cái gọi là thế thiên hành đạo, vì dân trừ hại chẳng qua là lời nói sáo rỗng mà kẻ muốn đảo điên thiên hạ áp lên đầu dân chúng, như cách người ta chăn ngựa chăn dê thôi sao??

“ Có thế thôi cũng không hiểu ư?? ”

Ọoooooooo…

Giọng ai cười sang sảng, vang lên ở phía bờ ao đối diện. Ngay sau đó tiếng trâu hú khoẻ khoắn trầm đục cũng vang lên hoà với tiếng người. Hai thứ âm thanh bện vào nhau, tựa như dùi gỗ gặp mặt trống, thoáng cái đã ầm vang như tiếng trống xuất quân khiến mặt ao cũng phải gợi lên từng con sóng.

“ Võ công của cô trên tôi một bậc, có nghe thấy người đó nói gì không? ”

Lê Hổ khịt mũi, nghiêng tai.

Trịnh Ngọc Lữ lắc đầu:

“ Chịu thôi. Con trâu ở đâu rống khoẻ quá. ”

“ Ngươi gọi ai là trâu??? ”

Bỗng nhiên, một bóng người vọt ra từ trong lùm cây đối diện, nhảy phốc một cái đã đến chỗ hai người đang ngồi. Chỉ nghe ầm một tiếng, đôi chân y như cột sắt giáng xuống, đánh lõm vào đất thịt ven ao tạo thành hai cái hố sâu đến cổ chân.

Hai người Lê Hổ cùng hít một hơi khí lạnh.

Người này nhảy phốc một cái, băng qua mặt ao hơn ba trượng, đến trước bếp lửa chỉ trong có một tích tắc. Đã thế lắng nghe hơi thở, thì dường như nội công của y không lấy gì làm cao minh cho cam.

Dưới ánh lửa, lộ ra gương mặt của một thiếu niên nhỏ hơn Lê Hổ mấy tuổi. Cổ đeo một cái vòng xích bằng bạc, treo thêm một con trâu trắng không biết làm bằng thứ gì.

Hai người Lê Hổ chẳng kịp bình tĩnh lại, đã thấy kẻ nọ khoa chân múa tay:

“ Ta đây đã có lòng tốt lên tiếng cởi bỏ khúc mắc trong lòng cho, thế mà lại chửi ta là trâu?? Rõ là muốn ăn đòn! ”

Lê Hổ vội vàng nuốt khan, xua tay:

“ Anh bạn bình tĩnh, bình tĩnh một chút đã nào. Hạ hoả. Chớ nóng nảy. ”

Trong lòng cậu lại nghĩ thầm:

[ Người này lúc thì nói đạo lí như học sinh, lúc lại giơ nắm tay doạ đánh như phường đạo tặc. Đến là khó hiểu… ]

Giải thích một hồi, quái nhân mới sực tỉnh.

“ Ôi té ra là con súc sinh đấy. Xin lỗi hai vị, ta lỗ mãng rồi. ”

Nói đoạn, y lắc nhẹ một cái, rút bàn chân khỏi hố đất. Liền đó chẳng thèm lấy đà, nhún một cái lại bay vèo sang bên kia ao.

Ít lâu sau…“ Cái con súc sanh khó dạy này. Mày là trâu mà sao mày ngu như con bò thế hả?? Tao bảo bao nhiêu lần là cấm có được át lời tao cơ mà! ”

Hai người Lê Hổ ngơ ngác nhìn nhau, thực sự á khẩu không biết phải nói cái gì cho đúng.

Phốc.

“ Ha ha ha… ”

Nói rồi nam nữ cùng bật cười, lả tả tiếu thanh rơi, chạm đất vỡ tan theo từng giọt sương đêm.

Trong trẻo…

Chừng thêm một chốc thì quái nhân đã cưỡi một con trâu lớn đến, thúc chân vào bụng bắn nó lọp bọp lội ao sang. Con trâu lông trắng như mây, sừng không bè bè dẹt dẹt mà nhọn hoắt lên, đôi mắt long đỏ hung dữ như phun lửa. Dù có chiến mã bất trị, hay hùm beo lang sói gặp con trâu hung tợn này e cũng phải nép sang nhường đường.

Ruỳnh. Ruỳnh.

Con trâu trắng lội lên bờ ao chỗ Lê Hổ, rồi đứng sững lại. Lúc ấy nó đứng nhàn nhã chưa lồng lên, mà Lê Hổ đứng thẳng dậy cũng chỉ có thể cao bằng đầu vai của nó. Thực là quái dị trong quái dị.

Trịnh Ngọc Lữ như nhớ đến chuyện gì, chợt thốt lên:

“ Chẳng lẽ là nó? ”

Lê Hổ không khỏi tò mò:

“ Nó?! ”

Quái nhân thấy hai người có vẻ nhận ra lai lịch con trâu của mình, thế là nhảy phốc xuống đất.

Trịnh Ngọc Lữ nói mà giọng run run, tựa hồ như vẫn chưa thể tin vào mắt mình:

“ Nghe đồn Đại Thắng Minh Hoàng Đế lúc còn trẻ con đi chăn trâu dùng cờ lau đánh trận, từng thuần phục một con trâu thần lội lên từ dòng sông mùa lũ. Sau này nó theo hoàng đế dẹp loạn thập nhị sứ quân, dân gian vẫn gọi là Đại Thắng Thần Ngưu.

Theo sử quan tả lại thì trâu thần lông trắng như mây, hai mắt như mặt trời ban trưa, vai cao tới bốn xích, nghe hiểu tiếng người. Một khi xung trận thì hung hăng hơn cả hùm beo sư tử, nghe đồn voi chiến cũng từng bị nó húc chết. Cứ theo miêu tả ấy thì… giống hệt như con trâu này vậy. ”

Quái nhân vỗ tay vào nhau đánh bốp một cái, nói:

“ Không sai! Cái thằng nhóc ngu như bò này chính là hậu duệ của Đại Thắng Thần Ngưu. ”

Trâu trắng rống lên “ ọo ” một tiếng, xem ra là bất mãn vì bị chủ nhân mắng là ngu như bò.

Trịnh Ngọc Lữ nói:

“ Nhưng sau khi Đinh Tiên Hoàng băng hà, Đại Thắng Thần Ngưu đã lao đầu xuống sông Hoàng Long tự vẫn để theo chủ nhân, sao lại… ”

Quái nhân xua tay:

“ Nói nhiều cũng chẳng ích gì, cứ thế này là nhanh nhất. ”

Nói đoạn gỡ cái gói lá chuối trong tay nải ra, đưa trước mõm trâu. Trâu trắng mắt mở to, đuôi ngoáy tít lên như thể gặp món ưa thích. Rồi nó vục đầu, đớp lấy đớp để.

“ Thịt?? ”

Thấy con trâu quái lạ này xung quanh toàn cỏ non không thèm ăn, mà lại ăn thịt, hai người không khỏi kinh ngạc.

Quái nhân lại nói:

“ Tiên Hoàng chém đầu địch, thần ngưu ăn chiến mã, chẳng phải sách sử vẫn nói như thế hay sao? Giờ trâu của ta ăn thịt thì có gì mà phải kinh ngạc? ”

Lê Hổ vẫn cho là hoang đường, nhưng chỉ thấy Trịnh Ngọc Lữ lầm bầm bên cạnh:

“ Đúng là có chuyện này. ”

Nên đành im lặng.

Quái nhân lại lấy hai quả bầu khô ra, lắc lắc:

“ Người uống một quả, một quả phần trâu. Thế là rượu ngon đã cạn. ”

Quả nhiên con quái ngưu ham thịt, lại háo cả men cay nữa. Trông nó thành thạo lấy môi quắp lấy vỏ bầu, ngửa cổ dốc cạn mà hai người Lê Hổ chỉ biết há hốc mồm vì kinh ngạc.

Con trâu này thiếu điều thành tinh đến nơi, thế mà vẫn bị chửi là ngu kia đấy.

Chương 145: Hồi mười bảy (12)

Đang lúc này thì quái nhân nọ đã bá cổ hai người, đưa quả bầu ra trước mặt.

“ Nào nào, thịt nướng chưa nguội, rượu ngon vẫn nồng. Đánh chén đi chứ. ”

Rồi y chặc lưỡi đánh tách một cái, bàn tay khép lại chặt một phát ra chiều tâm đắc lắm:

“ Không nên hoãn cái sự… tặc… sung sướng đó lại. ”

Trịnh Ngọc Lữ hơi tránh sang một bên, lại lườm quái nhân một cái, tựa hồ trách y thô lỗ.

Bấy giờ có rượu có thịt, có hoa có trăng. Được men say trợ hứng, ba người nói chuyện rất vui, càng nói càng thấy hợp.

Chỉ nghe quái nhân nói:

“ Thí dụ như câu “ nhất tướng công thành vạn cốt khô ” trong binh pháp, vốn dĩ được dùng để nói cho người sau cái sự đáng sợ của chiến tranh.

Thế nhưng sau này đám tướng lĩnh bất nhân bất nghĩa, háo thắng lập công lấy câu này ra để bao biện cho việc giết dân lành, thí binh đổi tốt của mình. Ầy. Chúng nó cứ nghĩ mình trưởng thành, quyết đoán, nhưng thực chất là cái đám máu lạnh chả hơn chả kém. Thực đúng là làm người ta tức muốn phát điên, ngứa răng ngứa lợi lên được. ”

Lê Hổ nghe thấy vậy, không khỏi gật gù.

Té ra cùng một câu của thánh hiền, kẻ có dạ tiểu nhân sẽ hiểu theo một cách, mà người có lòng quân tử sẽ hiểu theo kiểu khác. Tiếc thay sự đời vốn dĩ éo le, nhân sâm thì ít, rễ tre thì nhiều…

Nhưng buồn ở chỗ, thánh hiền chắc chắn không phải tiểu nhân.

“ Thế thì câu “ kẻ thức thời là trang tuấn kiệt ” e là cũng bị đám tiểu nhân xuyên tạc đi mất rồi! ”

Lê Hổ đánh vào đùi mình một cái, nghe đét một tiếng thật to.

“ Chính thế! Con mẹ nó chứ! Cứ để cho cái đám sâu bọ mang đi khắp nơi khuyên người ta hàng, thành ra người đời lại hiểu sai. ”

Ngọc Lữ tiếp:

“ Thức thời, tức là biết thời thế, không phải sao? ”

“ Thời thế do trời tạo? Do đất làm?? Hay do nhân tâm mà sinh? ”

Lê Hổ và quái nhân đồng thanh hỏi.

Trịnh Ngọc Lữ vốn rất thông minh, nghe hai người kia nói là hiểu ra ngay:

“ Tức là biết mình phải làm gì, vào lúc nào, cũng chính là thức thời. Thiên thời, địa lợi là chuyện con người chẳng khống chế được. Chỉ có nhân hoà là có thể nắm trong tay, tự mình quyết định.

Nghe qua thì tưởng như thiếu, nhưng ngẫm lại thấy đã vừa đủ. Hay quá, hôm nay được nói chuyện với hai người, thực là mở rộng tầm mắt. ”

Lại thấy hai người họ không để bụng chuyện mình là thân nữ nhi, bàn luận rất bình đẳng, trong lòng nàng cũng thầm lấy làm vui.

Lê Hổ nhìn sắc trời, nghe tiếng trống canh văng vẳng dồn đến từ xa.

Thế là đã qua canh ba.

“ Trời cũng đã khuya, có lẽ cũng nên về rồi. ”

Lê Hổ phủi quần áo đứng dậy.

“ Ây, nói còn chưa sướng miệng, đúng là không sảng khoái gì cả. Sao lại hoãn cái sự… tặc… sung sướng đó lại cơ chứ. ”

Quái nhân vừa chặt một cái, vừa lắc đầu tỏ ra tiếc rẻ.

Trịnh Ngọc Lữ cũng đứng dậy:

“ Nếu hai người chưa muốn dừng thì cứ tiếp tục, đừng vì tôi mà làm mất nhã hứng. ”

Lê Hổ khoát tay, nói:

“ Không phải. Thực cũng chẳng dám giấu, ngày mai tôi có chút việc phải đi sớm, thành ra không tiện nán lại. ”

Quái nhân nhún vai:

“ Người ta không muốn nói chuyện thâu đêm rồi, chúng ta đi thôi. ”

Nói rồi nhảy lên con trâu trắng, thúc vào bụng nó một cái.

Con trâu rống lên, sau đó lao đi. Bốn chân giộng xuống mặt đường những cú nặng tựa nghìn cân, nháy mắt đã mất dạng.

Lê Hổ đang định ngăn lại hỏi danh tánh người ta, mà chẳng còn kịp nữa, không khỏi thấy tiêng tiếc.

Sau đó cậu chia tay với Ngọc Lữ, ai về nhà nấy.

Sớm hôm sau…

Lê Hổ đang phẩm trà sáng, hầu chuyện u già, thì bỗng có kẻ dưới hớt hơ hớt hải chạy vào.

“ Bà lớn… bà lớn… có chuyện rồi. ”

“ Trời chưa sập, cứ bình tĩnh. Nói đi, làm sao? ”

“ Có… có người… đánh đến cửa… hỏi… hỏi tội… ”

Hạ nhân vừa đưa tay ôm ngực, vừa thở hổn hển ra chiều khó nhọc. Lê Hổ giờ đã không còn là đứa trẻ mới ra đời, tự nhiên là phát hiện y bị nội thương không nhẹ.

“ Hỏi tội? Sao lại hỏi tội? ”

“ Bẩm… y nói… bà hối lộ… cho giặc. Thế nên… nên… không xứng đáng làm quân trưởng nữa. Hắn… hắn nói nếu bà không chịu kháng Minh, thì để hắn đến làm thay. ”

Bà Trịnh Thị Ngọc Thương khẽ cười:

“ Tên này cũng có khí phách đấy chứ. ”Lê Hổ thấy đại địch đánh đến cửa mà u vẫn bình chân như vại, không khỏi lấy làm lạ. Song, cậu chàng cũng không phải đứa trẻ con hiếu kì năm nào. U cậu tự biết cân nhắc lúc nào nên nói cho cậu.

“ Đi. Chúng ta đi xem mặt vị hào kiệt này, để coi y có bản lĩnh gì mà đòi làm chức quân trưởng. ”

U con Lê Hổ dìu nhau ra đến cửa phủ, phát hiện lúc bấy giờ tình hình đã loạn lắm rồi.

Gia nhân bị đánh ngã la liệt, nằm cả dưới đất. Trần Đĩnh đang giao thủ với kẻ địch, nhưng xem chừng cũng đã phải xuống chiếu dưới.

Lê Hổ nhíu mày.

Người đến hơn cậu chàng mấy tuổi, thân cao hơi gầy. Y vác theo một thanh trường thương có hai đầu, chính đang múa tít mù.

Chiêu số dùng thương của y rất đặc biệt. Lúc thì như cương trượng, khi thì như đại đao, lúc lại thành kiếm chiêu, thỉnh thoảng lại dùng như hoạ kích.

Nhìn ánh thương vũ lộng thành từng đoá hoa, rồi như cùng lúc diễn hoá thành mấy nhà trong thập bát ban võ khí liền, không khỏi khiến người ta ngợp cả mắt.

Đáng sợ nhất là chiêu số của hắn cực kì kín kẽ, dung hợp hết tinh hoa các nhà, bỏ hết nhược điểm, hầu như đạt đến trạng thái hoàn mĩ vô khuyết.

Lê Hổ còn phát hiện một điều nữa.

Đòn thế của hắn ác liệt mười phần, ngay cả hư chiêu đánh nhứ ra cũng tràn đầy sát khí, khiến người ta không biết đâu mà lần.

Trần Đĩnh thân làm tướng, cũng chưa gặp ai có khí sát lục nặng như người này. Chưa phân cao thấp, thì về thế y đã bị áp chế ba phần. Tên ốm o nọ quả thực như là ma thần bước ra từ địa ngục, tắm trong biển máu, ngủ trên núi xương.

Gã kia càng đánh càng thắng thế, đã lên tiếng giễu cợt:

“ Giáo đầu của họ Lê mà cũng chỉ có thế, thì hãy bảo bà Thương mau chóng giao quan ấn ra đây! ”

“ Trịnh Thị Ngọc Thương ở đây. Không biết anh hùng phương nào hạ cố, rồng ghé nhà tôm!? ”

“ Gia chủ ra rồi sao? ”

Kẻ gầy ốm cười vang, dậm chân xoay thương đánh ra một chiêu. Chiêu ấy đánh hất từ phía dưới lên, có đến bảy phần giống bổng pháp Bạch Đằng Giang.

Trần Đĩnh quả nhiên không biết đón đỡ ra sao, buộc phải nhảy lui để tránh.

“ Ta nói cho bà biết, anh hào Lam Sơn còn nhiều, không phải ai cũng muốn luồn cúi tạm bợ mà sống dưới chân giặc tạo như bà, đất Lam Sơn cũng chẳng phải do một mình họ Lê của bà làm chủ. Nếu phải dung túng lũ cướp nước, Lê Sát này là người đầu tiên không đồng tình!! ”

“ Ra là Lê Sát. Cái tên rất đặc biệt. ”

Bà Trịnh Thị Ngọc Thương gật đầu.

Kì thực bà rất thưởng thức tài năng của Lê Sát.

Ngay từ khi quyết định học theo họ Khúc lấy lui làm tiến, thư sức dân để lo đại sự, bà sớm đã tiên liệu được đám hào kiệt sẽ không phục.

Đã không phục, tất sẽ có phản kháng. Chín trăm năm Bắc thuộc, đạo lí này người nước Nam sớm đã thuộc nằm lòng.

Nhân tài, có cốt khí mới là nhân tài.

“ Nhưng chỉ không biết Lê Sát ngài có bản lĩnh này không! Đinh Lễ!! ”

Bà Thương nói, đầy bí ẩn.

Ù ù ù ù!Lời vừa dứt, kình phong như núi sập đã quật vào mặt Lê Sát. Tóc và tà áo y theo đó mà bay phấp phới, áp lực bổ tới khiến y cơ hồ không hô hấp nổi.

Chỉ thấy một cây côn to như cây tre đực từ bên cạnh đánh úp lại. Côn sắt thế đại lực trầm, khi bay phát ra tiếng trầm đục rợn người, ước chừng nặng đến năm sáu mươi cân ta, tính ra là gần một trăm hai mươi cân Tàu.

Kẻ dùng được cây côn này làm binh khí, chỉ sợ là có thần lực hiếm có, so với Hồ Đỗ phải mạnh hơn ba bậc.

Lê Sát bị cây côn làm bất ngờ, nhưng không hề nao núng. Y múa thương, điểm liên tiếp vào thân gậy, dùng xảo kình từ từ chúc đầu cây côn xuống đất. Côn sắt này cực nặng, thế nên chỉ cần làm một đầu hơi trầm xuống, cả cây gậy lập tức cắm vào đất.

Ruỳnh!!

Thiết côn đâm xuống, khiến mặt đất rung rinh, lá rụng lả tả. Gạch ngói trên bờ rào thi nhau đổ vỡ. Quả thực là đáng sợ.

Ọoooooo!

Tiếng trâu ở đâu rú lên nghe inh tai nhức óc, sau đó có tiếng người la lên eo éo:

“ Con trâu ngốc, ngu như bò!! Đã bảo đừng có át tiếng tao rồi!! ”

Ruỳnh. Ruỳnh.

Mặt đường cũng rung chuyển theo từng bước chân của trâu thần. Đại Thắng Thần Ngưu dừng lại ngay trước mặt mọi người, bộ lông trắng phau không sợi tạp rung rinh theo gió.

“ Y là Đinh Lễ!!! ”

Thì ra… quái nhân mà Lê Hổ gặp lại chính là Đinh Lễ.

Chỉ thấy cậu thiếu niên nọ nhảy xuống khỏi lưng ngựa, đến rút phứt cây côn ngoại cỡ lên gác lên vai như gánh đòn gánh. Sau lưng trâu trắng còn quảy hai cái chum kiệu lớn, dùng một cây song xuyên qua.

Đinh Lễ hất hàm nhìn Lê Sát, nói:

“ Bộ xương khô, ngươi liệu chịu nổi mấy côn của ta? ”

“ Mãng phu chỉ biết sức trâu, xem ta thu phục ngươi ra sao! ”

“ Chuyện đó để sau. ”

Đinh Lễ nói, đoạn tháo hai cái chum kiệu đặt xuống đất, rồi quay sang chỗ bà Thương, vẫy tay:

“ Có hai vò nước mắm, con mang đến biếu bà. ”

Nói rồi nhìn về phía Lê Sát, mặt đầy vẻ thách thức. Đoạn, Đinh Lễ nắm tay vào vách chum, quát một tiếng:

“ Lên! ”

Kịch!

Chum kiệu nặng mấy chục cân chứa đầy nước mắm cứ thế bắn lên không trung mấy trượng. Đinh Lễ ghé vai, kịch một cái, chum kiệu rơi xuống yên vị để cậu khiêng, vẻ mặt hết sức nhẹ nhàng.

Nói đoạn, Đinh Lễ nhảy một cái, đạp lên đầu tường mà vào nhà.

Lê Sát bị thách thức, máu háo thắng nổi lên, bèn quát:

“ Sợ ngươi chắc. ”

Nói đoạn lộn một vòng, đã đến bên chum mắm. Y không có thần lực vô song như Đinh Lễ, chỉ có thể dùng trí.

Y lấy song đầu thương ghé vào dưới đáy chum, lấy đầu gối làm đòn bẩy, dùng sức nhấn một cái.

Chum mắm cũng bay lên một đoạn.

Lê Sát không dám lãng phí thời gian, lấy chân đá vào đáy chum hất nó bay lên. Sau đó chống thương lấy đà, tung người nhảy theo sau. Y cứ vừa bay vừa tung chân đá vào đáy chum, mỗi cước lại khiến nó văng lên không thêm một đoạn.

Mọi người ngước mắt trầm trồ, nói đoạn đều rút cả vào trong nhà chờ xem hai người quyết đấu.

“ Nhãi ranh vô tri, tiếp chiêu! ”

Đạp ba bốn phát, thì đã đến đầu tường. Lê Sát quát to, rung tay nhấn một cái, chum mắm kiệu đã từ trên không đánh úp xuống đầu Đinh Lễ.

Đinh Lễ cười lạnh, chân móc ngược lên trúng vào đáy chum. Theo lí mà nói, sức lực của hai người đều rất lớn. Một từ trên úp xuống như mãnh hổ hạ sơn, một từ dưới đánh lên như giao long xuất động. Nếu va chạm xung kích, thì ắt chum lớn phải tan vỡ mới là lẽ thường.

Thế nhưng, không như người khác, Lê Hổ thì biết Đinh Lễ không phải kẻ lỗ mãng tầm thường đầu óc ngu si tứ chi phát triển. Trái lại, y là kẻ trong thô có tế, biến tiến biết lùi.

Quả nhiên Đinh Lễ chợt vặn eo, hoá cương lực thành xảo kình tiếp lấy chum mắm từ trên giáng xuống. Chỉ nghe kịch một tiếng, chum mắm dừng giữa không trung, còn dòng nước đậm đà màu cánh gián hơi sánh ra, văng trúng vạt áo Lê Sát. Mùi hăng của nước mắm khiến y rất khó chịu, bèn buông tay nhảy xuống.

Đinh Lễ từ từ hạ chum mắm xuống, cười khì.

Trước là Đinh Lễ dùng cương, Lê Sát dùng nhu khắc chế, theo quy củ thì Lê Sát đã thắng nửa chiêu. Bây giờ đổi lại vị trí cho nhau, Đinh Lễ lại thắng nửa chiêu.

“ Thú vị lắm! Tới đây!! ”

Đinh Lễ cười ha ha, vác côn xông tới quất vào Lê Sát.

Đúng là

Trên lưỡi đao nhận thức anh hùng

Dưới mũi kiếm hoá thù thành bạn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau