THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Hồi mười bảy (3)

Hai đứa nhóc trả tiền đò, rồi ngồi ngay đuôi thuyền mà chuyện trò, mặc cho lão thuyền phu cứ trợn tròn mắt lên nhìn hai đứa như nhìn quái thú.

Thuyền cập bến, Tạng Cẩu đỡ Phiêu Hương xuống, rồi cứ theo lối cũ lao về căn biệt phủ.

“ Sao Cẩu nhớ đường nhanh thế? ”

Hồ Phiêu Hương cảm thấy kì lạ.

Tạng Cẩu cũng như cô bé, chỉ ở căn biệt phủ ấy đúng một đêm. Thế mà thằng nhóc nhớ đường đi lối về như nằm lòng, còn cô bé cố lắm cũng chỉ mường tượng được mang máng.

“ Có gì đâu. So với chiêu số của thầy chả dễ hơn bao nhiêu à? ”

Tạng Cẩu nhún vai.

Bộ pháp của Lăng Không Đạp Vân quả thực phức tạp thâm ảo đến đáng sợ.

[ Mình tuy thuộc hết biến hoá, nhưng áp dụng chưa thuần thục, so với tên kia kém xa.

Mà kể cũng lạ. Cùng là Lăng Không Đạp Vân, của thầy thì phóng khoáng, hắn thì hung bạo. Rốt cuộc Lăng Không Đạp Vân của mình là thế nào?? ]

Võ học là chết, người là sống.

Danh gia vẫn giảng cho học trò câu này, nhưng thầy hiểu một đằng trò nghĩ một nẻo.

Cách hiểu của tông sư nước Nam là, cùng một môn công phu, cũng chiêu đó thức đó, nhưng người luyện phả hồn vào chiêu thức mình đánh. Lâu dần, tạo nên bản sắc riêng.

Ấy mới là chiêu số sống.

Song… Tạng Cẩu còn xa mới hiểu được đạo lí này. Hiện tại nó chỉ ngờ ngợ thôi.

“ Quái nhân. ”

Hồ Phiêu Hương làu bàu.

Dù chả muốn tí ti ông cụ nào, song cô bé không thể không thừa nhận, ngộ tính của Tạng Cẩu quả thực cao đến nỗi có thể khiến nguyên một đám thiên tài chết vì xấu hổ.

Biệt viện đã ở phía trước.

Vừa mới vào đầu hẻm, hai đứa đã phải dừng gót vì không khí tiêu điều tang thương phả vào mặt.

“ Không ổn! ”

Tạng Cẩu quay sang Phiêu Hương, lại bắt gặp ánh mắt cô bé cũng đang nhìn mình. Hai đứa cùng gật đầu, rồi chạy về phía cửa chính.

Thấy cổng chính của biệt viện không cài then mà chỉ khép hờ, càng khiến hai đứa bất an.

[ Lẽ nào là tên quái nhân? ]

Tạng Cẩu bất giác nhớ đến Tửu Thôn đồng tử.

Một tên điên từ đầu đến chân, không thể chối cãi.

Cũng là một kẻ điên mạnh đến nỗi không thể tưởng tượng.

Nó nhớ đến lời hẹn tái ngộ của Tửu Thôn mà rùng mình…

Không phải nhanh như vậy chứ??

Tạng Cẩu hít sâu một hơi cho bình tĩnh, vận khí tống hai quả đấm nhỏ vào cánh cổng dày bằng gỗ!

Rầm!

Cả hai cánh cửa gãy lìa khỏi khung, bắn ngược vào trong sân tựa như được gắn bánh xe.

Tạng Cẩu thận trọng bước vào, nhìn quanh nhìn quất hồi lâu.

Liệu tên kia có mò đến tận đây giết nó cho bằng được hay không?? Và lần này nếu phải giã nhau thêm một trận thì nó thoát thân bằng cách nào??

Không thấy bóng dáng kẻ địch…

Ít nhất tạm thời chưa thấy.

Tạng Cẩu ra hiệu cho Phiêu Hương theo sát nó, rồi mới thận trọng dấn từng bước một vào nhà.

Chân bước qua khung cửa, nhẹ nhàng đặt lên con đường trải sỏi xuyên qua vườn hoa. Lá vàng rụng như trải thảm, điểm xuyết trong màu úa tàn của đài hoa rơi.

Trong sân nhỏ tĩnh mịch, trừ ngọn gió thỉnh thoảng vi vu thổi qua ra thì không còn một âm thanh nào dù là nhỏ nhất. Mấy cái lá con cuối cùng rời cành, xiên xiên vẹo vẹo rơi rồi vỡ tan nơi chân tường, vĩnh viễn không biết thế giới bên ngoài biệt phủ là như thế nào.Căn biệt viện to lớn tựa như biến thành một nấm mồ hoang…

Tạng Cẩu men theo con đường trải đá, thận trọng tai căng ra hết cỡ. Tinh thần nó còn căng ra hơn cả tai, hơn cả dây đàn.

Đại sảnh đã ở trước mặt.

Nhưng cả hai đứa đều dừng gót, chẳng dám bước vào.

Sau lần cửa khép kín kia, ẩn giấu thứ gì??? Chẳng ai trong hai đứa biết.

Nên chúng do dự.

Chung quy thứ đáng sợ nhất vẫn luôn là thứ mà con người ta chưa biết.

Tạng Cẩu hít sâu một hơi.

Không khí ngày đầu đông mang theo cái lạnh lẽo của sương giá tràn vào phổi, thoáng chốc đã khiến đầu óc nó bình tĩnh trở lại.

Từ từ, nó đẩy cánh cửa đại sảnh ra.

Kéeeeeeet...

Tiếng cửa gỗ ghè khung nghe cọt cà cọt kẹt, sắc lẻm chẳng khác nào bàn tay quỷ ma bóp nghẹt trái tim hai đứa. Tạng Cẩu hầu như đã có thể nhìn thấy tấm mặt nạ quỷ lấp ló sau lần cửa nửa khép nửa mở, phảng bên tai tiếng cười điên dại...

Tạng Cẩu giật mình một cái.

Bàn tay của Phiêu Hương đặt hờ lên vai nó, còn trước mắt thì không có một tấm mặt nạ nào cả. Té ra nó thần hồn nát thần tính, nhìn sảnh đường trống hơ trống hoác cũng ra mặt kẻ thù...

“ Ở chỗ kia có người kìa! ”

Hồ Phiêu Hương chỉ tay về phía góc nhà.

Khuất sau cột nhà và bàn ghế ngổn ngang và lò hương nghiêng ngửa lạnh ngắt là hai bóng người nằm sát cạnh nhau, bất động. Lại gần, hai đứa nhóc mới phát hiện một người chính là cô bé Hằng từng đầu độc Hồ Nguyên Trừng...

Người còn lại là... Lí Bân.

Lam Sơn, Thanh Hóa

Vùng này vốn do ông Lê Hối họp dân mở ấp, khai khẩn đất hoang, lâu dần đã thành sản nghiệp. Bấy giờ cháu ông Hối là Lê Khoáng đối đãi kẻ nghèo đói bằng nhân nghĩa, rất được lòng người, gia nhân trong nhà chẳng mấy mà đã đông đến ngàn. Ông lấy bà Trịnh Thị Ngọc Thương, sinh được ba trai.

Rồi ông Khoáng mất, con cả là Lê Học cũng yểu mệnh táng thân ở Thăng Long. Cậu thứ tên Trừ, tư chất tầm thường nhưng được cái cần cù chịu khó, song không đủ tài đủ đức kế thừa tổ nghiệp.

Cậu út chính là Lê Hổ.Bà Thương thấy cậu còn trẻ con, nên mới tạm quán xuyến hết chuyện trong nhà, mặt khác nhờ Phạm Ngũ Thư dẫn Hổ ra ngoài làm công chuyện liên lạc quần hào, chiêu mộ người tài. Qua đó cũng va chạm mà trưởng thành thêm.

Tính đến nay Đặng Tất đón Giản Định đế đã được bốn tháng.

Trong có bốn tháng ngắn ngủi mà bao nhiêu chuyện đã xảy ra.

“ Kể đến ngày đó, vua Giản Định long nhan đại nộ, chém đầu Nhật Chiêu Thúc Giao và thuộc hạ vì tội hàng Minh, tổng cộng hơn sáu trăm người. Cứ nghe đến là mát lòng mát dạ. ”

“ Tiếc là vẫn không chống nổi Trương Phụ, chưa đánh được ra bắc tái chiếm Thăng Long. ”

Nói đến tái chiếm Thăng Long, ai nấy đều vỗ đùi đánh đét một cái, ra chiều tiếc rẻ.

Bấy giờ phường săn mới xuống núi về, chính đang xếp cung thu tên ngồi ở hàng nước vệ đường mà nói chuyện thiên hạ. Mỗi người một bát nước chè thôi, ấy thế mà anh thợ săn ngày thường chỉ quen cung tên cạm bẫy thoắt cái hóa thành biết tuốt, chuyện trên trời dưới bể gì cũng nói, cũng tường. Quả thực là kì khôi.

Bà hàng nước bỗng nhiên xòe quạt mo cau phẩy mấy cái vào mấy tên thợ săn, cười lộ cả hai hàm răng đen không còn mấy cái:

“ Cái chuyện đại sự như thế thế mà chả ra đây cho bà chia vui gì hết. ”

“ Chúng con mà có tiền, thì ra gặp cụ lâu rồi. ”

Mấy ông thợ săn cũng cười, trêu lại.

“ Hay là cụ cho bọn con uống chịu, bọn con ra kể chuyện cho cụ hàng ngày luôn. ”

“ Sư bố các anh, chỉ thế là nhanh! Các anh chân khỏe, đi được dài, nghe được chuyện ở xa. Bà lão này chân yếu mắt mờ, đi ra đến cái lũy tre là đứt cả hơi rồi, nếu không thì báu các anh lắm chắc? Thôi... sau quân ta mà thắng, ra đây tôi mời. ”

“ Thật không đấy, hay lại lời nói gió bay hở cụ? ”

“ Bay là bay thế nào, chắc như cái cọc buộc trâu thế này cơ mà. Nhưng phải thắng đấy nhá, bà mà biết mấy anh bịa chuyện lừa uống nước của bà thì cứ coi chừng bà đấy. ”

“ Cụ cho chúng con xin. Ai chẳng biết cụ chửi đổng giỏi nhất cái vùng Lam Sơn này?? ”

Rồi cả chủ lẫn khách cùng cười, giòn tan.

Cà rộp, cà rộp.

Tiếng vó ngựa dồn đến từ phương xa...

“ A. Cậu Hổ, cậu Thư, ngồi xuống uống miếng nước rồi hẵng đi không? ”

Thấy người trên lưng ngựa là Lê Hổ và Phạm Ngũ Thư, bà hàng nước bèn cao giọng gọi với theo.

Xem chừng hai người này vừa mới đi đâu, nay mới quay lại Lam Sơn.

“ Dạ thôi, chắc để khi khác cụ ạ. ”

Lê Hổ ghìm cương, từ chối khéo.

“ Ừ ừ. Đúng là người làm chuyện lớn có khác. Thôi đi đi, kẻo bà già này lại làm lỡ chuyện của các cậu. À mà nhớ nhắc thằng Lễ qua lấy đồ. ”

“ Dạ cháu biết rồi. ”

“ Nhớ chào bà lớn thay lão đấy! ”

“ Dạaaaaa ”

Đến lúc này thì bóng người bóng ngựa đã khuất hẳn sau những cung đường đất rồi.

Mấy anh thợ săn cười, bảo:

“ Ui, lấy lòng bà lớn kìa. Sắp tới cụ định mở thêm quán nước nữa hay sao thế? ”

Bà lão hàng nước phẩy quạt mo cau thêm một cái, vừa cười vừa mắng:

“ Phỉ phui các anh. Chỉ được cái nói bậy. ”

Rồi bà nhìn ra xa, về phía căn nhà lớn trên đỉnh đồi.

“ Cũng may có bà lớn, tôi với các anh mới được sống yên ổn đấy. ”

Chương 137: Hồi mười bảy (4)

Lê Hổ giục ngựa, băng qua quãng đường chính dẫn đến trang viên của nhà họ Lê. Hai bên yên ngựa đồng lúa trải dài, đòng đòng vàng ươm thơm mùi sữa, thoảng trong gió cuối xuân báo hiệu mùa thu hoạch.

Bờm ngựa tung bay, hoà trong tiếng vó rổn rang.

“ Cậu lớn về rồi kìa!! ”

Nông dân đang dở tay lom khom dưới rộng cũng ngưng công việc, ngẩng đầu lớn tiếng chào hai người.

“ Không trách bà lớn nữa chứ??? ”

Phạm Ngũ Thư chợt quay sang nhìn Lê Hổ, cười đầy ẩn ý.

“ Chuyện ở Khoái Châu là anh và u em sắp xếp phải không? ”

Lê Hổ vẫn giục ngựa, mắt vẫn cứ đau đáu lướt dọc theo con đường làng, đầu không ngoảnh lại.

Sau khi về nhà không lâu, vì bất đồng quan điểm với bà Thương mà cậu chàng lại bỏ nhà lang bạt lần nữa.

Giữa đường thì gặp Phạm Ngũ Thư giục ngựa đuổi theo, rủ đi Hàm Tử tìm lại thanh Thư kiếm, cũng để tìm người rèn lại Huyết Ẩm cho Trần Đĩnh.

Hai anh em lại có dịp bôn ba cùng nhau. Dẫu phải ăn gió nằm sương, ngủ bờ nghỉ bụi cũng không thấy gian khổ.

Nhưng vừa đến Khoái Châu thì lạc nhau, mất đến ba tháng ròng mới tái hợp…

Phạm Ngũ Thư không trả lời câu hỏi của Hổ ngay, mà nói:

“ Xem cậu kìa. Ba tháng không gặp mà trưởng thành hơn nhiều rồi. ”

Lê Hổ không nói không rằng.

Phạm Ngũ Thư cũng nhún vai, để câu chuyện dừng lại ở đó.

Song, nhìn theo bóng lưng cậu thanh niên rong ruổi trên lưng ngựa, y phát hiện cậu nhóc ngày nào cần y săn sóc giờ đã lớn thật rồi.

Lê Hổ và Ngũ Thư dừng ngựa trước trang viên của nhà họ Lê.

Trần Đĩnh đã đứng sẵn trước cửa chờ hai người.

Vì y tự ti về dung mạo khó coi của bản thân, thế nên bà Thương đã nhờ người rèn cho y một tấm mặt nạ sắt che kín mặt, mặt trong lót lụa. Mặt nạ khắc theo mặt ông hộ pháp trong chùa, chỉ lộ mắt, hai lỗ mũi và miệng.

Đĩnh nhận mặt nạ sắt, cảm tạ, rồi lui.

Thấy y có tài kiếm cung, bà Thương giao cho cái chuyện huấn luyện võ nghệ cho gia đinh trong nhà.

Y đã chờ suốt bốn tháng ròng… là vì một vật.

“ Đón kiếm! ”

Phạm Ngũ Thư bắt lấy cái bao da để sau yên ngựa, vận kình ném cho Trần Đĩnh.

Một thanh kiếm dài ba thước…

Trần Đĩnh bắt kiếm, tuốt vỏ. Lưỡi kiếm lóng lánh như mặt gươm, có thể soi rõ mặt nạ của y. Nhắm mắt, lắng nghe tiếng rít gào của trường kiếm, chiến trường của thép và lửa như hồi sinh trong đáy lòng nguội lạnh của kiếm chủ.

“ Đây không phải Huyết Ẩm. ”

Y nói, giọng trầm hẳn xuống.

“ Đúng. Nó không phải, cũng sẽ không bao giờ là thanh Huyết Ẩm. ”

Phạm Ngũ Thư nhún vai.

Huyết Ẩm đã gãy, có rèn lại cũng không thành thanh kiếm hoàn chỉnh được.

Thế nên, y mới cố tình tìm lại thanh Thư kiếm của mình, nhờ thợ rèn nổi tiếng đúc hai thanh làm một.

“ Tên… ”

“ Linh Lang kiếm. ”

Phạm Ngũ Thư nhún vai.

[ Anh Đỗ, anh Xạ, chắc không trách gì em đâu nhỉ? ]Tính ra, Trần Đĩnh cũng từng quen biết hai người Đỗ Xạ, lại được Hồ Xạ dìu dắt trong thời gian đầu nhập ngũ.

Thế nên, Ngũ Thư mới nhân lúc thăm mộ, lấy thanh Thư kiếm để rèn thanh Linh Lang cho Đĩnh.

“ Ha ha. Nhìn ta bằng ánh mắt này, chắc là ngứa nghề muốn thử nhau vài chiêu chứ gì?? Ra sân! ”

Phạm Ngũ Thư gỡ thanh kiếm còn lại khỏi yên cương, rồi bá vai bá cổ Trần Đĩnh, kéo nhau ra sân đình tỉ kiếm.

Chỉ còn Hổ đứng một mình trước cánh cửa lớn của trang viên nhà họ Lê.

[ Cánh cửa này… chú phải tự bước qua thôi, Hổ ạ. ]

Lê Hổ thở ra một hơi dài…

Trước giờ, cậu chàng vẫn là đứa ngỗ nghịch nhất trong ba anh em, cũng là đứa quậy phá nổi loạn nhất.

Từ ngày thầy mất, chưa bao giờ cậu nói chuyện được với u mình một buổi nào nó ra ngô ra khoai, êm đềm cả.

Không phải u mắng cậu té tát, thì cậu chàng cũng hờn dỗi gắt gỏng mà bỏ đi.

Hít sâu một hơi, lấy dũng khí nhét đầy hai lá phổi…

Lê Hổ nhẹ nhàng bước vào trang viên.

“ Cậu lớn về kìa. ”

“ Thực là cậu lớn về đấy. ”

Kẻ ăn người ở trong nhà thấy Hổ xuất hiện, không quên chuyện chào hỏi lễ phép, nhưng hễ cậu rời gót là họ thấp giọng xì xào bán tán với nhau, nghe chừng rôm rả lắm.

Mặc dù Lê Hổ là người thừa kế của họ Lê, nhưng mười ngày thì hết tám cậu ta lang bạt ở ngoài, không tới những sản nghiệp khác trong nhà như trại ngựa, xưởng mộc thì cũng lang thang góc núi chân đèo. Thành thử, mỗi lần Lê Hổ về, trong nhà đều xôn xao hẳn lên.

“ Mọi người có thấy lần này về, cậu lớn khang khác không? ”

“ Cô nhắc tôi mới để ý. ”

Mới qua vài tháng, kẻ ăn người ở trong nhà bất giác nhận ra ở Lê Hổ một sự đổi khác, kể cả khi họ không biết cậu rõ lắm. Thay đổi hằn âu vào cốt tủy, thấm trong từng hơi thở.

Cái mà người ta gọi là...

“ Lữ này, cô thấy thế nào?? ”Trong bếp có tiếng ai như oanh kêu nhạn hót vọng ra:

“ Có lẽ là vì bây giờ cậu lớn đã trưởng thành rồi. ”

“ U. Hổ về rồi. ”

Đứng trước căn buồng năm xưa của thầy u, tay chạm lên lần cửa khép kín, Lê Hổ không khỏi thở dài.

Cũng chính tại nơi này... Không! Chính xác mà nói là ở trên cái sập gụ kê sát với bàn thờ gia tiên vẫn dùng để tiếp khách, cậu và u đã không ít lần phải lời qua tiếng lại. Đến giờ, Lê Hổ nhớ kỹ mình từng nói những gì.

Tại sao anh Học được theo học y, mà con phải đọc binh thư? Con không muốn đọc!

Tại sao anh Trừ không cần phải luyện võ công. Đau lắm! Con không luyện đâu!

Từ thằng nhóc lên ba chưa ráo máu đầu, đến nay đã hai mươi năm trôi qua. Nhưng lần nào cũng như lần nào. Hễ u con to tiếng với nhau, thì kiểu gì Lê Hổ cũng bị nói cho cứng họng, song đùng đùng tự ái.

Chưa bao giờ cậu nhận sai. Không. Chưa bao giờ cậu nghĩ mình sai.

Bà Trịnh Thị Ngọc Thương được gia nhân dìu ra khỏi buồng. Bà đã phải bước lần từng bước, mà lại ho húng hắng mãi, thành ra đi rất chậm.

Lê Hổ bất giác nhận ra...

U mình đã già yếu đến thế.

Kể từ khi thầy cậu là Lê Khoáng qua đời vì bạo bệnh, anh trưởng Lê Học thì quyết tâm theo thầy Tuệ Tĩnh học y, còn u Lê Hổ không còn thấy bà rơi nước mắt nữa, cũng không thấy bà cười lần nào nữa. Kể cả khi anh trai cậu – Lê Học – mất, bà cũng chỉ tự chít khăn tang mà thôi.

Những tưởng gương mặt lạnh băng, ánh mắt đanh thép thường nhật là minh chứng của quả tim nay đã cứng trơ như đá.

“ Về rồi hả? ”

Lê Hổ gật đầu.

Bà Thương ừ ào một tiếng, ho thêm ba tiếng nữa. Lưng bà đã còng xuống, thời gian bẻ nó cong đi, hay áp lực khổng lồ của gia tộc đè lên... cậu cũng chẳng rõ. Lê Hổ chỉ im lặng, nhìn u mình lọ mọ đi vòng qua cái sập, đến ban thờ. Con sen của bà nay mới đôi tám, nhưng được cái tinh lanh, rất hiểu ý chủ. Bà chưa đứng vững, mà nó đã chuẩn bị sẵn cả nhang cả chè.

Bà Thương thắp nhang, khấn, lại rưới tách trà xuống sàn.

“ Cả thầy mày, lẫn thằng Học, đều không hay rượu. Sau này giỗ chạp, đừng có dọn cái thứ cay cay ấy lên. ”

Lê Hổ nuốt khan, nén cái cảm giác cay cay nơi sống mũi lại.

Đoạn, cậu chàng quỳ xuống, lạy u một cái:

“ U à, con xin lỗi. ”

Cậu chàng từng nhớ mình mắng u là tham sống sợ chết, đớn hèn luồn cúi trước giặc ra làm sao. Đến giờ, từng câu từng chữ vẫn văng vẳng bên tai cậu chàng, hiện về trong mỗi buổi chiều ăn năn.

“ Đứng lên đi. ”

Bà Ngọc Thương nói, chậm rãi, nhưng từng câu từng chữ sắc như dao cứa.

Lê Hổ ngẩng đầu, một gối vẫn chạm đất.

U cậu chàng đã ngồi trên sập, con sen đang têm trầu thay bà.

“ Ừm... ”

Bà Thương gật nhẹ đầu.

“ Thế, ba tháng qua ở Khoái Châu, có học thêm được gì không? ”

Lê Hổ chặc lưỡi một cái.

Quả nhiên...

Chuyện ở Khoái Châu là do u cậu chàng sắp đặt.

Chương 138: Hồi mười bảy (5)

“ Con học được, muốn làm chuyện lớn, không thể hành động theo cảm tính. Bởi lẽ, có những trách nhiệm mà kẻ cầm đầu phải gánh lấy... Bao gồm... nhục nhã, tai tiếng. Và cả sinh mạng của... mọi người. ”

Bà Trịnh Thị Ngọc Thương nhai trầu, nhấp chén trà.

“ Tốt. Đạo làm người, cuối cùng không ngoài bốn chữ “ mềm nắn, rắn buông ” này. Đáng tiếc, trong thiên hạ có mười người, thì hết tám chỉ thuộc đấy mà không hiểu. Còn gì nữa? ”

Lê Hổ nghiến răng:

“ Còn có... nỗi khổ làm phu, phen. ”

Công việc dẫu có nặng nhọc, song với dân cày lam lũ quanh năm, chừng ấy vốn chẳng phải chuyện gì lớn. Mấy việc đào hào, đắp đất, chặt cây, giăng lưới...v.v... những kẻ chân cứng đá mềm ấy vốn đã làm quen. So với cuộc sống mưu sinh thường ngày, tay làm hàm nhai, thì đi phu đi phen có gì khác??

Trước giờ, Lê Hổ vẫn thắc mắc chuyện này.

Nhưng giờ thì cậu hiểu rồi.

Dân chưa bao giờ khổ về chuyện lao dịch. Đòn roi, mắng chửi của lũ chó săn cũng chẳng khiến họ sờn được.

Mọi thứ gói gọn trong hai từ “ tự do ” và “ tôn nghiêm ”.

Có thể mạt rệp, kiết xác, phải vắt cổ chày ra nước, làm đầu tắt mặt tối. Nhưng... quyết không làm nô lệ.

Điều này, chín trăm năm cũng chưa từng thay đổi.

Bà Thương nhấp trà, không nói thêm gì hết. Chỉ có người hầu đứng bên cạnh là mỉm cười. Chủ vui, tớ cũng vui lây. Vui niềm vui của chủ, buồn nỗi buồn của kẻ trên, ấy là đạo làm người dưới vậy. Dù không thể hiện ra, nhưng cô ta hiểu, hôm nay là ngày bà Thương vui nhất trong mấy năm qua.

“ Ừ. Hổ, sang tháng u có sắp xếp cho con một chuyện vui. ”

Bà Thương đột nhiên không hỏi chuyện ở Khoái châu nữa, mà lái sang chuyện khác.

Lê Hổ thở dài.

Ngoại trừ việc bà Thương đút lót cho đám Trương Phụ, Mộc Thạnh và thuộc cấp để trăm họ ở Lam Sơn được yên ổn, thì đây cũng là một nguyên do khác khiến cậu bỏ nhà lang thang đến tận Khoái Châu.

“ U à, bây giờ con không có tâm trạng nào mà lo đến chuyện tình nhi nữ nữa. Huống hồ thân còn tu chưa xong, tề gia sao được? ”

Lê Hổ thở dài.

Cậu chàng biết u muốn cậu yên bề gia thất sớm, để còn lo việc lớn.

“ Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ ”, ấy là điều bà vẫn dạy.

Bà Thương nói:

“ Chuyện đó tùy mày, nhưng cũng đến xem mặt con gái người ta một chuyến chứ. Biết đâu lại đổi ý. Hay... mày ưng con gái nhà nào ở Khoái Châu rồi? ”

Vừa nói, bà vừa quan sát cậu quý tử. Thấy cậu chàng cố tình dời ánh mắt khắp phòng, là bà biết ngay, thằng con út của mình bị cô nào hớp hồn rồi.

Biết là thế, nhưng bà Thương vẫn cười.

“ Thực ra, u muốn mày áp tải mấy xe lương thực xuôi nam, ủng hộ nghĩa quân của Giản Định đế. Không phải mày vẫn chê u mày đớn hèn đút lót, dâng của cho giặc đấy ư? ”

Lê Hổ cười khan, đưa tay gãi gáy liên hồi, ra chiều khó xử.

Bà Thương cũng thấy lòng nhẹ hơn. Nhiều năm rồi, cuối cùng không khí giữa hai mẹ con mới bình thản lại, bắt đầu ra dáng người thân hơn.

“ Quên. Lần này nhớ dẫn thằng Lễ theo. Để thằng cu này ở nhà, nó đập gãy giò gia nhân nhà mình mất. ”

“ Đinh Lễ?? Con trâu điên ấy ư?? ”

Lê Hổ bước lui lại một bước, mặt xám ngoét như nuốt phải mật gấu.

Hai chữ Đinh Lễ... ở cái đất Lam Sơn này là hiện thân của hai từ “ rắc rối ”.

“ Hổ, đừng bảo nó là trâu điên. Nó chỉ... hiếu động một tí thôi. ”

Nghe ngữ khí, thì có vẻ bà Thương cũng phải đau đầu nhức óc vì cái tên này. Người đàn bà giải quyết êm đẹp toàn những tên có vấn đề về đầu óc như Nguyễn Xí, Trần Đĩnh... mà còn thấy bó tay bó chân trước Đinh Lễ.

Đủ hiểu tên này rắc rối đến mức nào.

“ Dạ. Dạ. Nhưng nếu nó có nổi xung thiên vác côn vụt gãy giò con trai u không thì con không biết đâu đấy.”

Lê Hổ nhún vai, cúi đầu chào, rồi rời nhà.

Mặc dù quan hệ giữa cậu và bà Thương đã ổn hơn trước, nhưng Lê Hổ vẫn khoái ở ngoài kết giao với hào kiệt các nơi hơn là trong căn nhà lớn, hưởng chăn ấm đệm êm như một cậu quân trưởng con.

Bà Thương chờ con trai đi khuất, rồi mới quay sang bảo con sen của mình:

“ Con ra gọi chị Lữ lên đây, bảo bà có chuyện cần hỏi. ”

“ Dạ. ”Vừa đi làm chuyện được giao, cô ả vừa nghĩ:

[ Chắc bà lại cho chị Lữ ra ngoài mấy tháng đây. ]

Lê Hổ ra khỏi nhà, luẩn quẩn quanh cây đa mấy vòng liền, rồi mới quyết định tiếp theo nên làm gì. Thế là cậu chàng đổi hướng, ra sân đình trước.

[ Gọi anh Đĩnh hoặc anh Thư đi cùng mình mới mong kiểm soát được tên khùng kia. ]

Trong sân đình…

Lê Hổ vừa mon men đến cổng tam quan thì đã thấy thanh âm huyên náo vọng ra từ sân đình. Hai người về chưa lâu, chắc Trần Đĩnh và Ngũ Thư mới chỉ vừa đánh tiếng muốn tỉ thí thôi, thế mà hương thân phụ lão đứng xem đông nghẹt. Trong sân đông tới độ ai trẻ thì trèo cả lên cây, lên bờ rào để nhường chỗ cho người giả cả với trẻ em. Thậm chí, Lê Hổ còn có thể loáng thoáng thấy có người làm nhà cái mở sới đánh cược.

Nhưng khán giả cũng hiểu đao kiếm vô tình, nên rất tự giác để lại một khoảng sân rộng cho hai đối thủ.

Phạm Ngũ Thư và Trần Đĩnh đứng đối diện nhau, bàn tay đặt hờ lên chuôi kiếm.

Đảo mắt nhìn quanh sân đình một lượt, Long Thành kiếm khách thở dài:

“ Này, Huyết Kiếm thiên công đổi tính từ bao giờ thế? ”

Trước giờ Trần Đĩnh vốn không phải người khoe mẽ. Tỉ đấu ở hồ Linh Lang cũng chỉ hai người bọn họ biết với nhau mà thôi. Nay thấy y hưng sư động chúng, gọi nhiều người đến xem như thế, Ngũ Thư không khỏi lấy làm lạ.

Vì có cái mặt nạ, biểu cảm của Trần Đĩnh không lộ ra ngoài, song qua ánh mắt bối rối cũng thấy… té ra hắn cũng không biết sẽ có nhiều khán giả thế này.

[ Thế thì… ]

Đôi vai Trần Đĩnh đang run lên bần bật.

Điều này càng khẳng định giả thuyết mà Ngũ Thư đang nghĩ tới là chính xác.

Phựt.

Cờ ngũ sắc thi nhau phất lên, hua qua lại trên đỉnh đầu Trần Đĩnh…

“ Giáo đầu cố lên! ”

“ Cho hắn đo đất! ”

Tiếng người hét lên bai bải trợ chiến quyện cùng tiếng chiêng khua trống đánh làm huyên náo cả một góc đình. Bầu không khí của người quan chiến càng lúc càng nóng lên theo tiếng reo hò dữ dội. Chân trần lấm lem bùn đất thi nhau dậm lên nền gạch theo nhịp phách, bình bình bịch, bình bình bịch...

Phạm Ngũ Thư giơ tay lên miệng, cố nhịn không bật cười thành tiếng. Y liếc Đĩnh một cái, nói:

“ Ồ. Xem ra chỉ mấy tháng không gặp, mà Huyết Kiếm thiên công đây đã có danh tiếng lừng lẫy khắp Lam Sơn rồi nhỉ. ”

“ Cái đám này... ”
Trần Đĩnh nghiến răng, bàn tay đặt lên chuôi thanh Linh Lang càng siết chặt thêm.

Té ra những gia nhân được Đĩnh dạy võ nghệ cho hay tin y sắp tỉ thí với Phạm Ngũ Thư, bèn kháo nhau loạn lên, còn vác nồi niêu xoong chảo trong nhà theo cổ vũ hò hét trợ uy cho giáo đầu. Mà, ở cái đất An Nam này, có việc nào trong nhà đã tỏ mà ngoài ngõ chưa tường đâu? Thế là, dân tình được buổi mãi võ miễn phí, không cao hứng chạy đến góp vui mới lạ...

Trần Đĩnh quay đầu, định quát đám gia nhân im lặng, nhưng rồi bất giác lại nhớ chuyện hồi còn ở trong quân ngũ.

Mỗi lần Hồ Xạ tỉ thí với Hồ Đỗ, lính tráng trong quân cũng chia thành hai phe, rồi cổ vũ ầm ĩ như vậy.

Chuyện xưa như tái hiện trước mắt, thành ra Trần Đĩnh cũng chẳng còn tâm trạng nào mắng đám gia nhân nữa.

“ Đánh đi. ”

Trần Đĩnh rút thanh Linh Lang ra.

Kiếm xé bao, hướng thẳng trời cao, tiếng kiếm ngâm nga như rồng kêu phượng hót. Thân kiếm có một đường ánh đỏ, rất mờ, chạy từ mũi đến tận hộ thủ, chính là phần còn lại của thanh Huyết Ẩm.

Ánh kiếm của đối thủ phả vào mặt, tựa như thiêu đốt bầu nhiệt huyết của người kiếm khách. Bàn tay Ngũ Thư đặt trên chuôi kiếm như có điện xẹt qua, khẽ di động, khiến bao kiếm lách ra một chút. Hồn kiếm như theo kẽ hở toát lên, cơ hồ muốn tranh hùng cùng tiếng kiếm ngâm càng lúc càng rõ.

Bảo kiếm kêu gào, muốn chủ nhân lấy kiếm hội kiếm.

“ Đấy không phải Thư kiếm. ”

Trần Đĩnh nhíu mày, thấp giọng.

Quả vậy. Thanh trường kiếm trên tay Ngũ Thư hiện giờ mặc dù sắc bén cứng cỏi, dẻo mà không giòn, cũng coi là kiếm báu khó cầu. Song không phải Thư kiếm.

Lưỡi kiếm uốn lượn như con rắn đang trườn ở hồ Linh Lang, không thể lẫn đi đâu được.

Còn thanh Ngũ Thư đang cầm trên tay, một mũi hai lưỡi, dài đúng hai thước rưỡi, trông quả thực không khác gì một thanh kiếm tiêu chuẩn lò rèn nào cũng làm ra được.

Trần Đĩnh thở dài, thu kiếm vào bao.

“ Nếu đối thủ không phải một trong Thư Hùng, kiếm của ta không rời vỏ. ”

“ Vậy… Phạm Ngũ Thư ta không xứng làm đối thủ của ngươi ư? ”

Phạm Ngũ Thư thấp giọng.

Ngữ khí y đã có phần khiêu khích.

“ Phạm Ngũ Thư không có Thư Hùng cổ kiếm, còn là Long Thành kiếm khách mà ta biết hay không?? ”

“ Cứ thử đi là biết! ”

Soạt!!

Linh Lang kiếm rời vỏ, thay câu trả lời.

Hai kiếm khách sáp vào nhau, tái hiện trận chiến mười năm trước bên hồ Linh Lang.

Cuối chiều…

Tỉ đấu đã xong, đám đông đã vãn, chỉ còn hai kiếm thủ ngồi gối lên thanh kiếm cắm nơi sân đình, lưng đối lưng.

Lá cứ rơi, mặt trời cứ lặn…

“ Lần này nhà ngươi thắng rồi. ”

Phạm Ngũ Thư nói.

Trần Đĩnh khịt mũi:

“ Không tính. Không có Thư Hùng cổ kiếm, Đảo Nam Nghịch Bắc của ngươi không thể hiện được quá bảy phần uy lực. ”

“ Thua là thua… không có lí do lí trấu gì cả. Coi như hai ta huề. ”

“ Ừ… coi như huề. ”

Hai người ngửa mặt nhìn bầu không nhuộm nắng chiều, mà bật cười ha hả.

Trong lòng họ, nói cùng một câu.

Lần sau tái đấu… quyết phân thắng bại.

Chương 139: Hồi mười bảy (6)

Sau bữa cơm tối, hai người Phạm Ngũ Thư và Trần Đĩnh đến gặp Lê Hổ đúng theo lời hẹn.

Chẳng là cậu chàng thấy hai người tỉ thí một trận mãn nhãn, nay đã mệt lả, thành ra chỉ nhờ người báo tin rồi về.

“ Gì chứ?? ”

“ Tìm Đinh Lễ?? ”

Phạm Ngũ Thư và Trần Đĩnh nhìn nhau, rồi lại nhìn Lê Hổ.

Trong mắt hai người họ, Đinh Lễ chỉ là đứa trẻ xú danh vang xa, ngỗ nghịch lại khó bảo. Muốn làm chuyện lớn e là không thể.

“ Chính u em đã lên tiếng, bằng không em cũng không muốn gọi nó theo. ”

Lê Hổ vừa nói, vừa thở dài thườn thượt.

“ Nếu bà Thương đã mở lời, thì chúng ta cứ làm theo đi. Hôm nay chủ công cứ nghỉ ngơi cho sớm, ngày mai Đĩnh sẽ đi theo cậu gặp tận mặt tên Đinh Lễ này. Xem hắn rốt cuộc có ba đầu sáu tay, hay biết gọi gió phun lửa mà ai cũng sợ một phép. ”

Nghe Trần Đĩnh nói, Lê Hổ mới an tâm thở phào.

Ọoooooot…

Tảng đá trong lòng chủ vừa được đẩy đi, cái bụng rỗng tuếch lập tức lên tiếng biểu tình.

“ Ây chà, xem ra chuyện Đinh Lễ khiến Lê Hổ lo quên ăn quên ngủ luôn đấy. ”

Phạm Ngũ Thư cười vang, tay vỗ đùi đánh đét một cái.

Lê Hổ gãi gãi gáy, cúi đầu ra chiều khó xử lắm. Lúc nãy cậu cứ lo lên lo xuống, tâm trạng đâu mà nhét đồ ăn xuống họng.

Trần Đĩnh thì thấp giọng:

“ Giờ này hàng quán cũng nghỉ hết rồi. Lam Sơn mình quán xá lại không bán buổi chiều. Chi bằng cậu về nhà, xem trong bếp có gì còn thừa thì lấy mà ăn lót dạ. ”

[ Bây giờ cũng chỉ còn cách đó. ]

Lê Hổ thở dài, đoạn từ biệt hai anh, lóc cóc mò về nhà.

Đường làng từ chỗ cậu hẹn hai người anh về trang viên của họ Lê phải đi qua một cái ao bèo.

Đêm trăng mờ tỏ, con đường lãng đãng vương vấn hơi lạnh của miền sơn cước. Bóng lưng cô độc dấn bước, về nhà, và vào miền ký ức.

Đi làm phu, phen, cũng phải đến tối mịt thế này mới được về trại mà nghỉ. Gió lùa qua tấm ảo mỏng, tựa như cứa thêm vào những vết thương chưa lành do đòn roi để lại. Buốt. Lạnh. Nhưng cũng chỉ biết chịu đựng.

Hơi lạnh se lại miệng vết thương, lành nhanh hơn đấy.

Đến giờ, Lê Hổ vẫn biết ấy chỉ là lời nói an ủi cho qua lúc gian truân, song cậu chàng vẫn chẳng thể quên được. Bàn tay thuốc thang, ân cần săn sóc cậu chàng… mặc dù có chai sần, nhưng còn mềm mại dịu dàng hơn bất kì ngọc thủ nào của mĩ nhân trong thiên hạ.

Bỗng…

Lê Hổ ngừng chân bên ao sen.

Có một mùi gì thơm phức, quện hương nghệ xả điếc cả mũi phả vào trong cơn gió miền núi, níu chân cậu chàng.

Một mùi hương mà cậu đã quen được ngửi từ lúc còn làm phu phen ở Khoái Châu.

Lê Hổ bước về phía có mùi thơm theo bản năng.

Cậu chàng rẽ cỏ cây, nhón chân thật nhẹ, chỉ sợ mình đánh động người đang nướng đồ ăn.

Bên hồ sen phản chiếu nửa khuôn mặt trái xoan, một bếp lửa gác mấy ống nứa đã đốt đen đen vàng vàng quá lửa. Nước rỉ ra, nhỏ xuống bếp lửa tí tách, tí tách.

Phía xa, trên các chạc cây, bốn bóng đen mỗi người ôm một ống đã cắt đôi, tay bốc thịt bên trong cho vào mồm ăn nhồm nhoàm ra chiều thích thú lắm.

Lê Hổ điếng người…

Dung nhan cậu chàng ngày nhớ đêm mong ở Khoái Châu, nay đột nhiên lại xuất hiện ở Lam Sơn…

Lại kể chuyện của Tạng Cẩu.

Lí Bân tại sao lại xuất hiện ở biệt phủ!??

Cả Tạng Cẩu, lẫn Hồ Phiêu Hương đều thắc mắc chuyện này. Dù sao y cũng là một trong ba tướng được lệnh áp giải họ về Kim Lăng, thế nên hai đứa hãy còn nhớ mặt.

“ Cái tên lúc nào cũng cau cau có có này sao lại ở đây? ”

Tạng Cẩu làu bàu.

Có lẽ vì lúc nào Lí Bân cũng tỏ ra chán chường, hận đời, kiểu như mình là “ nhân tài không được trọng dụng ” nên thằng nhãi có phần không ưa.

Hồ Phiêu Hương nhún vai:

“ Không biết. Có khi cùng một giuộc với tên họ Lại. ”

Hai đứa biết chúng nó có đoán mò thêm nửa ngày cũng chỉ tự làm bản thân thêm rối mà chẳng được gì. Thế nên Tạng Cẩu quyết định vỗ má đánh thức hai người đang bất tỉnh kia dậy, đặng hỏi cho ra ngô ra khoai.

“ Ắt xì. ”

Thôi cung quá huyệt một lúc, thì cả Lí Bân lẫn cô bé Hằng đều tỉnh lại.“ Hai người!!! ”

Lí Bân cũng đã nhận ra hai đứa nó.

Có bao nhiêu thằng bé lên tám suýt nữa thì giết được Trương Phụ??? Kể cả hồi đó lão khinh địch, nhưng ngoại trừ Tạng Cẩu, trước giờ chưa có một ai khiến lão ta cận kề cái chết đến thế.

Trong mắt Lí Bân…

Thằng nhóc này là quái vật.

“ Long Ngạo Thiên??? ”

“ Ngươi mê sảng cái gì đó?? Ta là Tạng Cẩu. Long gì Ngạo gì?? ”

Tạng Cẩu thò tay, tát Lí Bân thêm một cái cho chắc. Nó sợ tên này còn đang nửa tỉnh nửa mê.

“ Có nói ngươi cũng không biết. ”

Lí Bân làu bàu.

Hồ Phiêu Hương chống nạnh, hỏi:

“ Nói!!! Nhà ngươi đến đây làm gì??? Hai mẹ con họ đâu?? ”

“ Hai… hai mẹ con… nào?? ”

Lí Bân ho khục khặc, má vẫn còn ê ẩm.

“ Cô, cậu, mau đi cứu người!! ”

Đúng lúc này, cô bé Hằng thốt lên.

“ Hả!!!??? Cậu nói được rồi ư??? ”

Cả hai đứa nhóc đều giật mình. Từ hồi ở Kỳ La, cô bé cứ đi theo mọi người, nhưng không nói không rằng. Cả hai còn tưởng cô bé bị câm.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương nghe cô bé Hằng giải thích.

Thì ra, hôm trước bà mẹ chẳng rõ nghe phong thanh ở đâu mà biết chuyện tên Lại Bố Y muốn lấy con gái mình.

Sau đó, gia nhân nhà tên quan lớn đến tận biệt phủ “ đón ” cô gái bán tò he về. Tiện thể khiến phủ đệ bát nháo hết cả lên như vậy. Nguyên nhân do ai, không nói cũng biết.

Cô bé Hằng thì bị thương, nằm gục ở ngoài cửa, vừa vặn có Lí Bân chạy qua, đỡ vào nhà.

Phiêu Hương cắn chặt răng, khua quả đấm mà chửi:

“ Thấy lợi quên nghĩa!! Mèo mả gà đồng! Đúng là nuôi ong tay áo!! Hổ dữ còn không ăn thịt con, thế mà… ”

Rầm!!!!

Đầu quyền của Tạng Cẩu in một vết ngấn sâu cỡ nửa tấc lên nền nhà. Lí Bân nằm cách đó hơn ba thước, ấy vậy mà vẫn cảm nhận được xung chấn truyền lên từ dưới chân. Lúc thằng nhóc nhấc người dậy, bụi đá rơi lả tả xuống từ năm ngón.Tóc bị Tửu Thôn chém đã mất nếp, phủ xuống che hết khuôn mặt nó.

Chẳng ai nhìn thấy biểu cảm trên mặt Tạng Cẩu, chỉ có đôi tròng mắt tròn xoe sáng lên qua đám tóc.

Hic!!

Cả ba, tính cả Hồ Phiêu Hương, đều phải hoảng hốt nhìn sang hướng khác, tránh né ánh mắt nhuộm đẫm bằng lửa giận của Tạng Cẩu.

Nhất thời, cả bọn đều thấy không được tự nhiên, bầu không khí trong phòng thoắt cái trở nên là lạ, trùng hẳn xuống.

“ Hương! Đi nào! ”

Tạng Cẩu lên tiếng.

Giọng nó đã trở nên è è, khàn khàn.

“ Đi đâu?? ”

Hồ Phiêu Hương, bấy giờ vẫn còn đang thảng thốt vì ánh mắt của Tạng Cẩu, lắp bắp hỏi lại theo bản năng. Cô bé chẳng giữ nổi một nửa sự lanh trí thường ngày nữa.

“ Đi ăn cưới. ”

Tạng Cẩu nhấn giọng, gằn từng chữ một.

Nói đoạn, không đợi cô bạn phản ứng lại, nó quay ngoắt về phía cửa.

“ Này!!! Không chờ ông, bác về hả?? ”

Tiếng nói rơi xuống dấu chân. Từng âm. Từng bước. Chỉ có tiếng chân người sấn bước đi càng lúc càng xa, chứ không có giọng nói ngố ngố bình thường cất lên đáp lại.

Pháo trúc.

Đèn lồng.

Cờ phướn.

Câu đối.

Chũm choẹ đánh vào nhau loẻng xoẻng, trống kèn thổi tùng cheng, cả một khu dân nghèo hôm nay nháo nhào huyên náo hẳn lên. Kể cả căn nhà hoang nằm dưới góc tửu lâu, cũng thoáng chốc trở nên bớt hẳn vẻ âm u quỷ khí.

Hôm nay Lại Bố Y cưỡi một con bạch mã oai vệ, thân mặc giá y hồng thắm, túc tắc dẫn đường. Sau lưng y, đoàn rước dâu rồng rắn kéo nhau đi thành một hàng dài đến nửa con phố.

Kiệu rước dâu đóng bằng gỗ gụ chắc nịch, được phủ điều đỏ, phải bốn người cường tráng mới khiêng nổi.

Gian nhà ọp ẹp của mẹ con cô gái bán tò he đã ở ngay phía trước, chỉ còn cách độ một sào ruộng mà thôi.

Ngồi trên lưng ngựa, là đã có thể thấy nào đèn lồng, nào trướng lụa trang trí cầu hỷ đỏ hồng từ xa.

Suốt hai bên đường, tiếng xì xào tấm tắc ngợi khen mẹ con cô hàng rong có phúc của người lại qua càng khiến Lại Bố Y thêm phổng mũi.

Song… hống hách chẳng phải do mỹ mạo của người sắp nên duyên cầm sắt với hắn. Họ Lại khoa trương thanh thế như bấy giờ, chẳng qua là để cho hai đứa nhãi ranh dám trõ mũi vào chuyện của hắn hôm nay phải tiu nghỉu cúp đầu xuống.

[ Lại Bố Y ta muốn tuyên bố với đám dân đen hạ tiện ấy rằng, chỉ cần là thứ ta muốn, thì chắc chắn sẽ chiếm được. Không bằng cách này, thì bằng cách khác. ]

Lại Bố Y dạm ngựa vào ngõ.

Vó ngựa đánh lên bậc cửa nghe lộp cộp.

Y phủi phủi yên cương, mặt hếch lên, chẳng buồn xuống ngựa.

Bà mẹ của cô gái hàng rong đon đả đón y xuống ngựa, nói:

“ Đại nhân, cần gì phải hạ mình rồng đến nhà tôm thế này? Ngài chỉ nói một tiếng thôi, tôi đưa con nha đầu nhà tôi đến tận phủ cũng được nữa là. ”

“ Hừm. Nghé con chớ có lo cho cọp. Chuyện nạp thiếp mà thôi, Lại Bố Y ta làm rình rang gấp mười lần còn sợ chưa đủ khoa trương. ”

“ Dạ dạ, là tôi lắm mồm. ”

Bà mẹ cúi đầu, cười đầy giả lả.

Tất nhiên, trong bụng thì mụ thầm rủa tên họ Lại ăn nói ba hoa khoác lác. Dầu gì đây cũng là đất kinh đô, dưới chân thánh thượng. Thách hắn mười cái mạng cũng không dám làm náo động thái quá.

Nhưng chung quy suy nghĩ gì là chuyện của cái đầu, yêu ghét ra sao là chuyện của quả tim… còn lời ăn tiếng nói, đối nhân xử thế, đối với mụ ấy là chuyện của túi tiền.

“ Thôi, nhanh còn rước dâu. ”

Lại Bố Y phẩy tay, ra chiều nóng vội.

Kì thực, chuyện nạp thiếp thời xưa, qua loa thì chỉ cần một tờ văn tự bán thân. Còn rình rang, thì cũng chỉ cần đón rước gọi là cho có là được. Làm lớn chuyện lên như họ Lại, thực đúng là trước nay hiếm thấy.

Chương 140: Hồi mười bảy (7)

Hôm nay y làm rùm beng lên, không khác gì rước dâu kết tóc thực sự. Bây giờ nghĩ lại, không khỏi có phần giận quá mất khôn. Y trước giờ là cái kho tiền của Chu Đệ, vốn dĩ phải điệu thấp.

Nhưng thẹn trước nhục sau cùng do một đôi nhóc tì vắt mũi chưa hết hơi sữa tống tiễn đánh úp lại, khiến hắn cơ hồ hoá điên.

“ Coi như bỏ tiền ra mua thống khoái đi. ”

Lại Bố Y làu bà làu bàu một hồi, lại hỏi:

“ Con gái bà trang điểm sao lâu thế?? Hỷ nương a hoàn đâu mà để ta chờ giữa trưa trờ trưa trật thế này?? “

Giờ đang là đầu đông.

Y kêu gào như thế, hoàn toàn là khoa trương, khác gì gã râu quặp đòi nước mắm hâm?

“ Chết thật. Cái đám đàn bà này làm ăn chậm chạp, lề mà lề mề thế không cơ chứ. Đại nhân chờ cho một chốc, tôi vào giục. ”

“ Đây đây đây. Tân nương ra đây. ”

Hỷ nương mặc áo lụa đi trước, tay cầm chỉ đỏ dẫn đường. Theo sau, tân nương vận giá y thêu phượng, đầu phủ khăn hồng, lững thững bước theo sau. Cơ hồ nếu không phải có hỷ nương và sợi chỉ dẫn đường, e là nàng ta sẽ đứng trôn chân tại chỗ.

Ấy là cô gái bán tò he.

Lại Bố Y nắm chỉ đỏ, đỡ tân nương lên hoa kiệu. Suốt cả quãng đường, chẳng ai nói với ai câu nào. Cái vẻ hớn hở trên mặt tên quan lớn nọ, nào có phải sự hạnh phúc của tân lang tìm được một nửa xứng đôi se duyên kết tóc với mình?? Có chăng, chỉ là cảm giác lâng lâng khi dục vọng chiếm hữu được thỏa mãn, như đứa trẻ được món đồ chơi vậy thôi.

“ Khởi kiệu. ”

Nghe tiếng hỷ nương xướng lên thánh thót, mà kiệu hoa giật lên đánh kịch một cái.

Kiệu hoa nấc lên, là tại người nghẹn ngào chăng? Hay còn vì lí do khác?

Lại Bố Y ghé vào rèm kiệu, nói chỉ vừa đủ cho người bên trong nghe:

“ Hối hận rồi ư? Muộn rồi. ”

Nói đoạn, giục ngựa đi trước.

Người hai bên đường đã được trả công từ trước. Nay vừa nhác thấy kiệu rước dâu quay đầu, là bắt đầu tung hoa nổ pháo, chúc mừng xôn xao cả lên. Nào là “ bách niên giai lão ”, “ loan phượng trình tường ”...v.v...

Làm Lại Bố Y khoái trá nhất, là không thấy hai đứa nhóc tì chết tiệt kia xuất hiện phá bĩnh. Hắn nghĩ gia đình hai bên đã “ thuận mua vừa bán ” rồi, thì tất nhiên hai đứa tiểu yêu kia sẽ chả có lí gì mà chõ mũi vào hết. Bà mẹ đi sau đoàn người cũng được thể mà thẳng lưng lên. Mụ định sau vụ này, nhận của nhận tiền bán con làm thiếp rồi, sẽ chuồn đi biệt xứ là xong. Cũng thầm cảm ơn cái đám người An Nam nọ tự nhiên lại chõ mũi vào, khiến mụ vớ bẫm vụ này.

Lại phủ...

Phủ đệ của Lại Bố Y té ra lại cách biện viện mấy người Hồ Nguyên Trừng đang ở chỉ một con đường cái, ngay cái chỗ phồn hoa đô hội nhất bên sông Tần Hoài. Có câu ngưu tầm ngưu mã tầm mã, xung quanh nhà tên Lại Bố Y chỉ toàn thấy thanh lâu kỹ viện, thực là xứng đôi, như thể Tú Bà với Mã Giám Sinh vậy.

Nếu thôn dân xóm nghèo coi vụ cưới xin này là chuyện vui hiếm có, thì những mại hoa nương xung quanh nhà Lại Bố Y lại lấy đó làm chuyện quái lạ.

Đúng thật. Có ai đời cưới vợ gả chồng, mà lại cho gia đinh cầm sẵn gậy gốc xếp hàng từ hoa viên ra tới tận cổng, mặt mũi hằm hằm thủ thế như thể lâm đại địch. Người qua đường không biết, còn tưởng nước nhà có ngoại xâm.

“ Lấy vợ về nhà, mà làm như đánh trận không bằng. ”

Mấy cô gái phong trần vẫn rỉ tai nhau thế. Trong lòng họ quả thực cũng có chút ghen ghét ước mong, nhưng chủ yếu vẫn là do sau này, vị khách quen kế ngõ của họ sẽ ít lui tới hơn một chút. Dù sao cũng là người đã thành gia thất.

“ Dừngggg kiệuuuu! ”

Lễ quan đã được Lại Bố Y căn dặn sẵn, thế nên lúc xướng cũng cố tình ngân dài giọng ra. Chủ yếu là để dằn mặt hai đứa Tạng Cẩu, Phiêu Hương vẫn chưa thấy xuất hiện.

Y cứ có cảm giác đang đấm bịch bông.

Đồng thời, dự cảm của Lại Bố Y hiếm khi sai. Ngồi trên yên ngựa, mà y cứ thấy bồn chồn nôn nao làm sao, giống như sắp có chuyện chẳng lành.

Tân khách đã vào nhà trong cả, chỉ chờ gia chủ nữa là nhập tiệc.

Ấy thế mà hai tên nhóc kia vẫn chưa chịu lòi mặt ra.

Nhất thời, Lại Bố Y cảm thấy con ngựa mình đang cưỡi đã hoá thành hùm dữ, y muốn leo xuống cũng đã muộn.

“ Nhập tiệc! ”

Được ánh mắt ra hiệu của chú rể, lễ quan mới cao giọng lên xướng.Lại Bố Y lần theo sợi chỉ đỏ, đến vén màn kiệu hoa toan bế tân nương xuống ra mắt khách khứa.

Thì…

Bum!!!

Chờ sẵn cái mặt hắn là bàn chân nhỏ xíu toàn bùn với đất.

Tân khách trong nhà đã ngồi chờ từ sáng, bụng dạ đói meo, bao tử chỉ thiếu điều đánh trống khua chiêng biểu tình inh ỏi cả lên một chặp. Mọi người nghe xướng “ nhập tiệc ”, là đã mừng thầm trong dạ. Ấy thế mà bỗng nhiên chú rể lại lăn tròn như quả bóng, từ cửa chính vào tận bậc thềm đại sảnh, trái hẳn với quy cách thường tình.

Ai cũng lấy làm lạ, nhưng lại nghĩ:

[ Chắc là phong tục ở quê của tân lang rồi. ]

Lại Bố Y lồm cồm bò dậy, bưng kín miệng. Chắc y nghĩ làm vậy đủ lâu, thì răng cửa bị đạp gãy sẽ liền chân đứng thẳng dậy chăng?

Y hằm hằm nhìn về phía cỗ kiệu hoa, sắc mặt lúc tái lúc xanh, lại vận đồ đỏ, trông loè loẹt chẳng khác gì con gà trống thiến.

Trong kiện bỗng có tiếng người cất lên:

“ Nghe đâu Cao Biền năm xưa có thuật giấm đậu trồng binh, nào ngờ hôm nay lại gặp được truyền nhân của y ở đây. Cẩu này, biết thuật hắn đang dùng là gì không? ”

“ Là gì?? ”

“ Giấm lợi trồng răng. ”

Nghe tiếng cười sang sảng vọng vào nhà, Lại Bố Y càng thêm tức tối.

“ Phiết… phiết pho pha… ”

Y cố gắng quát lên, nhưng vừa mở miệng, là đã cảm nhận được răng cửa lộm cà lộm cộm nơi lòng bàn tay. Mà cứ nói, là hơi lại luồn ra từ kẽ răng hở toang hoang, nghe cứ phều phà phều phào, chẳng ai hiểu nổi.

May là đám thị vệ chưa phải ngu lắm.

Thấy chủ tự nhiên bị đánh lăn đùng ngã ngửa, lại có tiếng giễu cợt phát ra trong kiệu. Thế là ai nấy đã sẵn gậy gộc trong tay, vừa giơ lên toan vụt vào chiếc kiệu, vừa tri hô:

“ Có kẻ phá đám cưới!! ”

Trong đám người đứng xem có mấy hảo thủ võ lâm. Thấy cả lũ manh động như thế, bèn phi thân lên trước, can ngăn:
“ Đừng vội! Tân nương còn trong kiệu! ”

Nói đoạn, y lại quay về phía kiệu hoa, lên tiếng một cách dè dặt và khách sáo:

“ Hai vị tiểu bằng hữu là tiên đồng ngọc nữ chốn nào, sao lại phá hoại chuyện vui của người ta thế?? ”

Người trong nghề nhìn qua là biết. Y lăn lộn giang hồ đã lâu, kinh nghiệm nhìn người nhìn việc phong phú. Liếc mắt qua là thấy sự lạ, bàn chân tung ra đạp chú rể lăn lóc rõ ràng là của một đứa con nít. Thế nhưng nội lực hàm súc, kình lực hùng hồn, dễ nặng đến nghìn cân. Chứng tỏ công phu nội gia của kẻ ra tay sâu đến mức y không chọc nổi.

Lúc âm thanh châm chọc vang lên, thì y càng khẳng định, trong kiệu là trẻ con. Chất giọng của một đứa con nít thì không lẫn đi đâu được cả.

Y còn đang cố gỡ trăm mối hiềm nghi trong đầu, thì kiệu hoa có tiếng cười khúc khích vọng ra đáp lại:

“ Phá hoại??? Đâu có?? Chúng ta đến chúc mừng mà. ”

Hồ Phiêu Hương và Tạng Cẩu nhẹ nhàng vén màn kiệu, bước xuống trong ánh mắt ngạc nhiên của quần hào.

Cái nhìn căm phẫn của Lại Bố Y bắn về phía chúng nó, đụng phải lửa giận phản chiếu nơi đáy mắt Tạng Cẩu, bao nhiêu uất hận đều lập tức cháy thành tro bụi. Y co rụt cổ, thu vội ánh mắt lại nhìn sang chỗ khác, lảng tránh cái nhìn của thằng bé.

Người nọ nhíu mày:

“ Tân lang bị đánh thành ra thế kia, giá y nhuộm máu, thế mà là chúc mừng ư? ”

Nếu được chọn, thực tình y không muốn chọc hai đứa nhãi ranh quái lạ này. Nhưng người trên giang hồ, nói đạo nghĩa, quan trọng nhất vẫn là một chữ nghĩa này. Bằng không họ có khác gì cường đạo??

Thế nên y phải nhúng tay.

Tạng Cẩu coi như không thấy cả đám gia đinh lẫn tráng hán. Ngay cả Lại Bố Y, nó cũng chỉ liếc có một cái. Ánh mắt của nó thuỷ chung vẫn khoá chặt lấy người đàn bà – nguồn cơn của mọi chuyện.

Bị thằng bé nhìn chòng chọc với ánh mắt lạnh lẽo, bà mẹ không khỏi rùng mình. Nhưng bả vốn không hiểu võ nghệ, cậy bên mình người đông thế mạnh, bèn thẳng lưng ưỡn ngực, giọng nói tự tin hẳn:

“ Hai đứa man di phía nam chúng bay muốn sống thì cút ngay, đừng có ở đây phá hoại chuyện tốt của lão nương. ”

Bả cố tình nhấn mạnh hai đứa nhóc là người Nam, tăng thêm uy thế cho mình.

“ Khôn ngoan đá đáp người ngoài Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau ”

Đạo lí này không chỉ có tổ tiên người Nam truyền dạy cho hậu thế, mà người phương bắc cũng hiểu. Biết hai đứa Tạng Cẩu là người tộc khác, nhất thời ánh mắt chán ghét bủa vây lấy chúng từ bốn phía chung quanh.

“ Mẹ kiếp! Nào có cái lí này??? ”

“ Người phương Nam man di lại dám hống hách như thế? Người Hán chúng ta mà lại bị hiếp đáp ngay trên đất của chúng ta thì còn ra cái thể thống gì nữa??? ”

“ Đánh! Dạy cho chúng nó biết thế nào là sức mạnh của thiên triều thượng quốc! ”

Tạng Cẩu thấp giọng:

“ Tớ đánh được chưa? ”

Hồ Phiêu Hương nói thầm:

“ Địch đông ta ít, vọng động không phải cách hay. Trước tiên phải tìm cách đẩy mũi dùi mụ kia chĩa vào mình ra cái đã. ”

Cô bé đảo mắt một vòng, song cũng không nghĩ ra được cách gì hay ho.

Có ai sẽ nghe người ngoài giãi bày đây??

[ Con mụ này chanh chua, nhưng lọc lõi thật. Mình và Tạng Cẩu còn trẻ con đúng là không bì được. Phải làm sao đây?? ]

Tạng Cẩu bỗng nhiên lên tiếng:

“ Thầy dậy đánh rắn phải đánh dập đầu… ”

“ Này! Chờ đã! ”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau