THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Hồi mười sáu (14)

Hoàng đảo chủ bước lên một bước, cười nhạt:

“ Chiêu thứ hai. ”

Nói đoạn cầm ngược thanh gươm, lia một nhát như trời giáng nhắm vào cổ đối thủ. Hoàng Phúc thấy kình lực mạnh như cuồng phong tạt tới tấp vào má trái, không khỏi thảng thốt. Lão những tưởng đang có một tướng cưỡi ngựa chiến chạy tới, vung thanh đao hai ba chục cân ta chém vào mặt mình vậy. Khó mà tin nổi, uy lực như bão tố ấy lại đến từ một thanh gươm bé tí rộng không đến ba ngón tay.

Hoàng Phúc nâng Hùng kiếm, đỡ vội.

Gươm của Hoàng đảo chủ dội xuống, hai thanh võ khí đúc bằng đồng đen lần nữa va chạm vào nhau. Tiếng vang chói lọi mà lảnh lót bật lên, khiến lỗ tai cả hai đều hơi ê buốt.

Hoàng Phúc quỵ gối, cơ hồ thở không ra hơi. Lần này lưỡi gươm Xích Ngô quật xuống với toàn bộ sự hung bạo của con sóng bạc đầu ngoài khơi.

Vết thương ở ngực bị đánh động ứa cả máu ra, vai thì rung mạnh mấy cái liền, song cũng không thể hóa giải toàn bộ kình lực từ thanh gươm của đảo chủ.

Ám kình như sóng dưới đáy thuyền truyền từ lưỡi gươm sang, vào tay, qua vai rồi chui vào thể nội. Nói đoạn, kình lực của Hoàng đảo chủ như thể hóa thành bầy ngựa đứt cương, cứ thế mà oanh tạc bừa bãi. Hoàng Phúc phải vận công, gắng gượng áp chế kình lực của đối thủ lại, mới có thể giữ vững được thân thể không đổ gục ra đất.

Hoàng đảo chủ không nói gì, nhưng ánh mắt lờ đờ đã quắc lên sắc lẻm. Cái thói quen bị lây từ Quận Gió sau từng ấy năm giao chiến với nhau, đến giờ vẫn chưa bỏ nổi. Năm ngón tay y nới lỏng, thanh gươm Xích Ngô tuột ra rơi xuống. Nhưng mới được chừng nửa tấc, tay kia đã vươn ra, chộp trúng cán gươm. Tuy lần này phải dùng tay trái, nhưng cầm gươm đúng chiều, thành thử lực chém cũng không bị ảnh hưởng quá nặng.

Chát!

Hùng kiếm lại lần nữa cản được nhát chém như sóng quật bờ xô tới từ cánh phải, cứu được cái cổ và cái đầu của Hoàng Phúc khỏi cảnh chia li. Song thân kiếm cũng bị thanh gươm đánh dạt, mũi kiếm cày ra một rãnh ngắn trên nền rừng.

Hoàng Phúc đỡ được hai nhát liền, song chỉ thấy càng thêm lo.

Bởi lão biết... hai nhát này mới chỉ là màn chào hỏi, là khúc dạo đầu mà thôi.

Quả nhiên...

Hoàng đảo chủ mở rộng lòng bàn tay, vận lực chưởng một cái vào chuôi gươm. Gươm Xích Ngô nặng đến hai mươi cân, thế mà theo lực tay người bắn lên không với một tiếng “ tâng ”, chẳng khác nào một cành củi khô. Bàn tay phải của đảo chủ đã đón sẵn tay cầm bằng gỗ mài.

Lại một nhát chém mạnh chẳng khác nào núi non sụp đổ dồn đến từ bên trái.

Phải...

Rồi trái...

Phải...

Rồi trái...

Thả...

Chưởng...

Bắt...

Chém...

Hoàng Phúc gắng gượng dựng Hùng kiếm mà đỡ, nhưng càng lúc càng thấy hụt hơi trước những nhát gươm liên tiếp. Lão cứ cảm tưởng bản thân đang bị chôn vùi trong bảo tố, mai táng bằng vô vàn con sóng cồn.

Mà gươm Xích Ngô thì càng chém càng mạnh, càng nhanh, càng hiểm.

Thủ lâu tất bại. Trong một giây lấy hơi, Hoàng Phúc để lỡ không bắt được nhịp tấn công của Hoàng đảo chủ. Lập tức, vai phải của lão bị khảm ngay một gươm, hàng răng cưa mảnh mai xếp khít nhau như răng lược, nhọn tựa mũi đinh cứa vào người, thọc vào sát tận xương. Lúc rút ra ngoài, miệng vết thương lập tức rách toạc ra, như thể lưỡi gươm muốn lóc hết thịt da của đối thủ.

Chiêu này của Hoàng đảo chủ gọi là Đao Ngư Hoành Tảo, là một chiêu trong bộ kiếm pháp độc đáo ông tự sáng chế ra dựa trên tập tính săn mồi của một loài quái ngư ở ngoài biển Đông. Có lần Hoàng đảo chủ lặn biển ở chỗ xa bờ, phát hiện loài cá dữ thân dài hơn trượng, trước mũi có lưỡi đao dài.

Lúc bấy giờ nó rung đầu lia lưỡi đao của mình tới tấp vào một con cá mập, bộ dáng hung hãn dị thường. Lúc về lại thấy hai hàng răng cưa trên gươm Xích Ngô cũng na ná đao của cá, bèn sáng tạo một chiêu dựa trên nó luôn.

Sau ông tìm hiểu thêm mới biết ở các vùng chài lưới nước nam, cá đao là giống cá thần, hộ vệ của cá ông, hay cá kình. Đến nay có những làng chài vẫn thờ cặp lưỡi đao của giống quái ngư này mong được phù hộ độ trì.

Cái hung hăng, bạo ngược ông chứng kiến hôm đó, tất cả đều được gói vào trong một chiêu thức Đao Ngư Hoành Tảo này.

Hoàng Phúc trúng chiêu tới tấp cơ hồ không chịu nổi, bèn cắn răng, đoạn lấy một cái gói trong ngực áo ra. Lão vung tay vẩy một nắm hạt tiêu vào mặt Hoàng đảo chủ.

Thì ra y vốn hảo món cay, đến mức gần như trẻ con hảo ngọt. Thành thử lúc nào y cũng mang theo bột hồ tiêu tự chế để nêm nếm, ăn cho đỡ thèm. Cái loại tiêu trắng, đợi lúc quả hồ tiêu thật chín mới đem phơi rồi giã ra, ăn chẳng thơm như tiêu đen nhưng cay xé lưỡi bỏng mồm. Nay trong lúc nguy cấp mó vào ngực áo, phát hiện ra đống bột tiêu, lập tức ném vào mặt kẻ địch. Chính lão cũng không ngờ thói quen ăn uống thường ngày lại có lúc cứu được mạng mình.

Bụp.

Hoàng đảo chủ bị tiêu hất trúng, hai mắt cay xè không mở ra nổi. Hoàng Phúc nhân cơ hội đó gượng đứng dậy, đảo mắt một vòng, sau đó ném thanh Hùng kiếm ra phía xa, còn bản thân thì chạy theo hướng ngược lại.

Bấy giờ Giản Định đế mới định thần, bèn hét lên:

“ Mau! Mau ngăn lại! ”“ Khốn nạn! ”

Hoàng đảo chủ động nộ, vận công gầm lên một tiếng như sấm nổ, chân giẫm mạnh một cái xuống làm lá khô trong bán kính nửa trượng quanh người y bắn tung cả lên không. Tiếng Hùng kiếm rơi, lại thêm cả giọng của Giản Định át hết tiếng bước chân bậc cao thủ, vốn bình thường đã mảnh hơn sợi tơ tằm.

Hai mắt Hoàng đảo chủ lại đang cay xè không mở ra nổi thì làm sao mà đuổi??

Y vẫn nhắm nhiền mắt, nhưng đã lần bước mấy bước về phía thanh Hùng kiếm. Mũi giầy y đụng trúng thanh kiếm nghe kịch một cái, y mới cúi xuống. Đến khi các đầu ngón tay đã cảm nhận được cái lạnh tê tê của nước đồng đen rồi, Hoàng đảo chủ mới cắm thanh kiếm vào thắt lưng.

“ Nhật Nam vương, Đặng Tất vừa hay tin quân của ngài bị đánh úp ở Mô Độ, bèn nhờ ta đến cứu viện đưa ngài vào Hóa châu. Xem ra là đến kịp. ”

“ Cảm ân cứu mạng của anh hùng. Không biết mắt của ngài... ”

Trần Ngỗi biết hai mắt Hoàng đảo chủ tạm thời không thấy đường, song vẫn chắp tay vái một cái, giọng rất mực tôn trọng. Nghe cách nói chuyện, thì dường như gã quái nhân ăn mặc văn không ra văn võ chẳng nên võ này không phải thuộc hạ của Đặng Tất, giữ lễ cũng là điều nên làm.

Hoàng đảo chủ xua tay, đáp:

“ Quận Vương chớ lo, chờ mắt tôi bớt cay sẽ hộ tống ngài về gặp Đặng Tất ngay. ”

Y vỗ nhẹ thanh Hùng kiếm ở thắt lưng, nói khẽ:

“ Còn vật này... có dịp phải đến Lam Sơn một chuyến, trả lại cho nguyên chủ. Lão Khiếu Hóa ơi lão Khiếu Hóa, ông sư cọ nhà lão lại nợ ta thêm một vụ nữa rồi. Cứ làm ăn lỗ lã thế này, khéo mình sập tiệm. ”

Chuyện ở trời nam tạm thời đến đấy là xong…

Giờ kể tiếp chuyện của bọn Tạng Cẩu ở điện Thái Hoà.

Nói đến đoạn Tạng Cẩu đã bị Tửu Thôn đánh gục.

Tên sát nhân lừ lừ bước đến, dùng chân nhấn xuống giữ chặt đầu nó, không cho cựa quậy. Thằng ngóc chới với đưa hai tay lên đầu, muốn đẩy bàn chân của đối thủ ra. Song vô hiệu…

Bàn chân kia nặng như đá, xương cốt cứng hơn cả thép ròng. Dù Tạng Cẩu vận hết nội lực, xuống sức thở hồng hộc thấy rõ, mà cũng không suy xuyển nổi một li.

[ Chết…]

Lần đầu tiên Tạng Cẩu tự hỏi, nếu nó chết rồi, thì sau đó sẽ ra sao nhỉ??? Địa phủ có tối không? Có thối có tanh không? Ông diêm vương có tếu tếu, hài hài, sợ vợ như trong truyện cười nó vẫn hay được kể cho nghe không?

Từ lúc nó – thằng ranh chưa ráo máu đầu - rời khỏi thôn Điếu Ngư đến nay, đã không ít lần Tạng Cẩu cách cái chết chỉ trong gang tấc. Đầu tiên là lúc bị quân Minh tóm cổ trong lúc bỏ trốn khỏi thôn xưa, xém nữa thì nó bị bộ tốt người Tàu cho xơi một nhát đao chết không kịp ngáp.

Nói đến cũng buồn cười, cô bạn chơi thân với nó bây giờ lại là người tiếp theo muốn cho Tạng Cẩu lên bàn thờ ông bà ông vải.

Sau đó là lần mém chết ở trong doanh trại, Liễu Thăng xả thân liều mạng, lấy cả người thân ra đánh cược để cứu nó…Nhớ đến chuyện này, Tạng Cẩu mới sực giật mình.

Tại sao nó lại vô tâm đến nỗi quên khuấy mất chuyện đó kia chứ?

Thù hận là mù quáng.

Giờ Tạng Cẩu mới hiểu thêm một chút, vì sao hôm đó Quận Gió chẳng những không trách gì, lại còn khen nó.

Trên đời có vay thì có trả, có ân phải có cừu, có thương mới có hận.

Song…

Cuộc sống đâu chỉ có mỗi thế?

Tạng Cẩu thở dài.

Tiếc là phải đến những khắc cuối cùng nó nhận ra được đạo lí này.

Đao của Tửu Thôn hạ xuống.

Con mèo đã vờn chán, giờ sắp sửa xơi tái con chuột.

Tạng Cẩu nhắm mắt, nó lại nghĩ nếu nó bị chém đầu, thì tai có nghe được âm thanh đao cắt xuyên da thịt không nhỉ?

Keng!!

Tiếng kim loại chát chúa vang lên khiến Tạng Cẩu bừng tỉnh.

Nó ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tửu Thôn đã dùng khinh công, chỉ nhún một cái là thân mình đã nhảy phốc về góc phòng. Con mắt sắc lẹm, còn vương vẻ cuồng dại của hắn nhìn về phía Tạng Cẩu. Nhưng thằng nhỏ chả hơi đâu mà quan tâm đến tên đao khách.

“ Không sao chứ? ”

Tạng Cẩu ngóc đầu, thì thấy Liễu Thăng đã chìa tay ra cho nó từ lúc nào.

“ Nhãi ranh này cũng khá đấy nhỉ. ”

Lên tiếng tán thưởng là Chu Đệ. Trong lúc Tạng Cẩu kéo dài thời gian, y đã kịp vận công điều tức xong xuôi đâu đấy. Thế nên cũng đáp lễ, ra tay phối hợp với Liễu Thăng cứu thằng nhỏ một mạng.

Liễu Thăng quay sang Chu Đệ, chắp tay:

“ Mạt tướng không kịp cứu giá, tội đáng muôn chết. ”

Chu Đệ phủi tay, gằn:

“ Ba cái lễ nghĩa khách sáo ấy vứt mẹ nó sang một bên đi! Không là không đến lượt trẫm ban chết cho cậu đâu. ”

Tửu Thôn ngoẹo cổ, vai trái hơi nhếch lên, vai phải thì trùng xuống. Trông y bây giờ như một con rối gỗ bị kẻ ngoài nghề giật dây.

“ Thương pháp… không? Giống đánh bổng hơn. Ha… ha ha… ”

Tửu Thôn cười sặc lên, nói mà nước miếng văng bốn phía:

“ Ba người các ngươi tranh nhau muốn xuống suối vàng đó phỏng??? ”

“ Tên này bị điên rồi. Cẩu, đệ đừng có để hắn cắn, không lại lây bệnh chó điên. ”

Liễu Thăng vung thương, run giọng.

Chân cậu ta vẫn còn ê ê sau khi thi triển Bạch Đằng giang. Đôi khi cậu chàng cũng tự nhủ, Ngô tiền vương là cái dạng quái vật gì mà dùng được thứ bổng pháp này.

Suốt mấy tháng ròng Liễu Thăng hôm nào cũng chăm chỉ luyện cước lực, thoái pháp theo đúng hướng dẫn của Hoàng Phúc. Bấy giờ đã có tiến bộ không tồi, đôi chân cậu hiện tại còn mạnh hơn trước khi bị gãy ba bốn phần.

Thế mà vẫn không làm gì nổi tên quỷ vương.

Điên cuồng. Không. Là cuồng dại. Chỉ có hai chữ ấy mới lột tả hết được con quái vật đang đứng trước ba người.

Chương 132: Hồi mười sáu (15)

Chu Đệ nói thầm:

“ Tên này nội lực không ra sao, nhưng khí huyết lại mạnh mẽ không tưởng… Đáng sợ là binh khí của hắn sắc bén quá, bảo kiếm của trẫm e là không chịu nổi mấy hiệp. Mà nhóc lại chỉ có mấy viên bi, đánh với gã rất vướng víu. Phải chi có binh khí tốt… ”

“ Tới kìa!! ”

Tạng Cẩu la toáng, một tay nó đẩy Liễu Thăng ra, tay còn lại nắm chặt phi châu, tung ngay chiêu Chó Cắn Áo Rách nhắm ngay vào lưỡi bén của Trảm Quỷ đao.

“ Si dại!! ”

Tửu Thôn cười càng hung tợn.

Nhưng…

Kiếm của Chu Đệ đã phóng tới chặn trước một bước, chém ngay vào đầu lưỡi đao Trảm Quỷ. Kim loại rít lên một tiếng khô khốc, thanh đao sắc bén vô song dù chém gãy đôi được bội kiếm, song cũng bị trường kiếm của Vĩnh Lạc đế đẩy bắn lên trên một đoạn, dọn đường cho nắm đấm của Tạng Cẩu.

Bốp!

Bị đánh bất ngờ khiến Tửu Thôn mất đà, thành thử be sườn trúng ngay một đòn của Tạng Cẩu. Lần này thằng bé kẹp cả phi châu bằng sắt vào kẽ ngón tay, đánh vào người nghe rõ cả tiếng xương gãy lìa.

Liễu Thăng cũng nhân cơ hội, sấn bước rung thương thọc một cái, mũi thương nhằm thẳng yết hầu.

Tửu Thôn đồng tử trúng quyền phải lui hai bước. Hai bước ngắn ngủi chẳng những hoá giải được kình lực của Tạng Cẩu, mà còn cho y một chút thời gian vừa đủ hít một hơi thở, hồi chút chân khí. Thế là tay phải tung chưởng, vận lực đánh vào kim thương đầu hổ của Liễu Thăng.

Bang!

Kim Thương bị vỗ trúng một cái, mà cong oằn cả đi, đủ thấy sức mạnh của Tửu Thôn.

“ Liệt Viêm Chi Vũ! ”

Tửu Thôn vung đao, đao thế như lửa nóng bén vào đống rơm, càng đi càng mãnh liệt. Lần đầu tiên, hắn chịu dùng chiêu số đàng hoàng để đối phó với kẻ địch.

Tạng Cẩu vung tay ném phi châu về phía Tửu Thôn, những mong cản được đao của hắn.

Tách!

Tách!

Tách!

Phi châu đứt lìa hết viên này tới viên khác, còn lưỡi đao vẫn lao tới trước…

[ Sao lại thế?? ]

Tạng Cẩu sững cả người.

Chém rụng phi châu, nhưng đao thế của Tửu Thôn chẳng những không yếu bớt, mà còn mạnh thêm!

Liễu Thăng nghiến răng sấn bước, thúc kim thương đầu hổ tới trước, hi vọng đánh lui được lưỡi đao đoạt mạng của Tửu Thôn đồng tử.

Két…!!!

Trảm Quỷ đao chém vào mặt thương, sau đó trước những con mắt trợn trừng kinh hoàng của tất cả văn võ bá quan, tước đôi cây thương bằng sắt như cách người ta xả dọc cây mía vậy.Lưỡi đao của Tửu Thôn càng lút sâu vào cán cây thương đầu hổ thì tốc độ của nó lại càng nhanh, đúng là nghịch lí. Ba người trong cuộc, văn võ bá quan đứng ngoài đều đang nhìn, mà cũng không ai giải thích được nguyên nhân.

Liễu Thăng chỉ thấy tay mình nhói lên một cái, mười ngón tay đang siết quanh thân thương buông lỏng ra. Chỉ nghe xoạt một tiếng, đốc thương cuối cùng cũng bị thanh bảo đao chém làm hai nửa. Nếu vừa rồi cậu không buông tay, có lẽ hai tay cũng đã như ngọn thương kia.

Liền đó sau lưng Liễu Thăng thoáng hiện một cỗ kình lực, nhấc bổng cả thân hình cậu ta lên không, hai chân chới với cách nền nhà cả tấc. Cậu chàng không nhịn được, theo bản năng kinh hô lên một tiếng.

“ Kêu cái gì, muốn chết lắm hả? ”

Liễu Thăng nghe tiếng ai quen quen, bèn ngoái đầu lại, thì phát hiện người tóm cổ lôi mình nhảy lui về sau chính là Chu Đệ.

“ Chết! Thế còn Tạng Cẩu? ”

“ Đừng! Xông vào chỉ có chết! ”

Thấy Liễu Thăng cứ cố giằng tay mình ra, cũng chẳng màng những gì mình nói, một mực muốn xông vào chỗ Tửu Thôn, khiến Chu Đệ đâm cáu. Y dùng thủ đao chặt một cái ngay gáy cậu chàng.

Toàn thân Liễu Thăng thốt nhiên cứng lại đánh khực một cái, sau đó nhũn ra, bất tỉnh ngay dưới chân Chu Đệ.

Tạng Cẩu dùng khinh công lui ra khỏi điện Thái Hoà.

Tửu Thôn đồng tử xách đao đuổi sát đằng sau.

[ Mình ra khỏi điện, hắn sẽ không đuổi hai người kia nữa. Với lại, ngoài này không có gì cho hắn chém, chắc chắn đao thế sẽ không thể càng lúc càng mạnh lên được. ]

Tạng Cẩu không để tâm suy đoán của nó phi lí, trái với lẽ thường đến mức nào, mà cũng chẳng có thời gian đâu mà cân nhắc. Nó chỉ nghĩ đơn giản, Tửu Thôn càng chém thì lực đạo càng tăng, chứng tỏ muốn sống thì đừng để hắn chém thêm cái gì nữa. Huống hồ cứ ở yên trong đại điện, hắn ngứa tay lại vác đao đi chém người, thì đúng là hỏng bét.

Nhờ Lăng Không Đạp Vân, thằng nhóc chỉ nhấp nhô đầu vai một hai cái là gót đã chạm được vào bậc cửa. Tốc độ của thằng nhóc đã nhanh đến mức văn quan bình thường chỉ nhìn thấy một cái bóng con, song vẫn không sánh được với Tửu Thôn đồng tử.

Gã đao khách nghênh đao Trảm Quỷ đuổi sát rạt, đôi mắt mở trừng đằng đằng sát khí. Rầm!

Tạng Cẩu rụt cổ, tóc đen mềm mại lơ phơ rơi xuống đậu lên đầu mũi, khiến nó khụt khịt tí thì hắt hơi một cái. Nó không dám hoài phí thời gian ngóc đầu nhìn lên, nhưng hơi lạnh sắc lẻm của thép phả liên hồi vào cổ nói cho nó biết thứ gì đang ở trên đỉnh đầu mình.

Thằng nhỏ lăn một cái, rũ hết bụi bặm gỗ vụn đậu trên mái đầu, nhanh chóng thoát khỏi đại điện.

“ Quái vật... ”

Chu Đệ chặc lưỡi, than.

Một đao của Tửu Thôn chém đứt cả khung cửa bằng gỗ cứng, cắm sâu vào tường gạch gần hai thốn mới chịu dừng lại. Cho dù đao Trảm Quỷ có sắc bén phi phàm đi nữa thì lực đạo của tên đao khách này cũng khủng khiếp đến mức khó tin.

“ Mày... phải... chết! ”

Tửu Thôn chậm rãi thở ra một hơi dài.

Đầu đông tiết trời chưa quá lạnh, thế mà hơi thở đã hóa thành làn khói thoát ra từ hai bên khóe miệng, ngụy dị mười phần.

“ Tạng Cẩu kìa! ”

“ Mau cứu nó! ”

Hai người Nguyễn Phi Khanh, Hồ Quý Li thấy thằng bé gặp nạn, chỉ trao đổi một ánh mắt là hiểu ý nhau. Không ai bảo ai, cả hai nhất tề phóng mình về phía những bậc thang đầu tiên dẫn lên điện Thái Hòa, mặc xác đám thị vệ đằng sau hô hào đòi bắt.

Bất thình lình, từ mé trái của Hồ Quý Li một thanh lang nha bổng văng thẳng tới, toan đập nát đầu của lão. Hồ Quý Li hơi nhướn mày, lui lại một chút, hông thoáng trầm... Đầu quyền rắn rỏi tống trả tên đánh lén một đòn, thế công hung bạo tựa như sét nổ.

Gã mặt nạ quỷ sớm đã biết Hồ Quý Li là một đối thủ khó nhằn, thế nên đã đón trước hoành bổng ngược lại để đón nắm đấm của lão. Binh một tiếng chát chúa, cả hai mỗi người cùng lui lại hai bước.

Nguyễn Phi Khanh cũng bị ngăn cản, không cho tiếp viện cho Tạng Cẩu.

Vừa mới đi được hai bước, thì phía hữu đã có kình phong ác liệt thổi ào ạt vào mặt, khiến chòm râu dưới cằm ông khẽ lay động. Biết là ả tay sắt đánh lén, ông bèn múa hai cây phán quan bút, một lui về phòng thủ, một hoành tới phản công.

Xoạt!

Tia lửa tung bay tựa như lá cơm nguội rơi trong đêm bão…

Mụ đàn bà có cánh tay bằng sắt phải nghiêng hẳn người để né cây bút của Nguyễn Phi Khanh. Ông không để lỡ cơ hội, vận kình tung một cước đá trúng be sườn của ả.

[ Không ổn! Tạng Cẩu!! ]

Mặc dầu đều chiếm thế thượng phong trước đối thủ của mình, thế nhưng hai vị cao thủ chỉ thấy nôn nao nơi lòng, cồn cào trong dạ.

Còn hai kẻ nọ, tuy là bị đánh lui thật, nhưng ánh mắt thì lộ rõ vẻ hả hê.

Bởi lẽ…

Tạng Cẩu ở trên bậc cao nhất còn đang phải đối mặt với Tửu Thôn đồng tử.

Chương 133: Hồi mười sáu (16)

Mặc dầu hai người Nguyễn Phi Khanh không biết võ công tên này cao hay thấp, nhưng cứ nhìn tình cảnh hiện tại, có lẽ trừ người đui ra ai cũng thấy thằng nhóc ở vào thế hạ phong, tính mạng mong manh như đường tơ kẽ tóc.

Chỉ thấy phía trên bậc thềm, bên ngoài điện Thái Hoà cao chót vót, Tửu Thôn đã đưa thanh trảm quỷ lên quá đầu. Hai tay hắn siết chặt quanh chuôi đao, các lóng tay đều trắng hếu cả ra, cơ bắp ở vai ở eo đều căng cứng.

Nước thép đầu mũi đao phản chiếu ánh nắng, tựa như vầng thái dương đậu xuống thềm đá.

“ Lôi Viêm Chi Vũ! Trảm!!! ”

Tửu Thôn khẽ rít tên chiêu thức qua kẽ răng.

Hắn tự báo cho đối thủ biết mình sắp tung chiêu nào, thức gì. Bởi lẽ, đối với hắn chuyện ấy chẳng quan trọng.

Mặc xác đối thủ biết, hay là không, từ trước đến giờ vẫn chỉ có một kết quả.

Trảm Quỷ hạ xuống. Xác người đổ gục.

Vốn dĩ chưa từng có ngoại lệ.

Thành thử, Tửu Thôn có lòng tin tuyệt đối vào thanh đao của mình.

Trảm Quỷ bổ xuống, lưỡi đao lóng lánh nắng ban trưa, tựa như muốn đem tất thảy sự phẫn nộ của thái dương, sự trừng phạt của trời cao bổ xuống đầu Tạng Cẩu.

Choang!!!!

Tiếng vang tựa tiếng chuông chùa ban sớm dội khắp hoàng cung. Trong điện Thái Hoà, vàng vụn nhảy vọt ra từ túi của các quan, vung vãi tung toé đầy đất. Đồng đen là mẹ của vàng...

Ngoài điện…

Đôi tay Tửu Thôn rung mạnh, ống tay áo bị xoắn nát thành muôn vạn mảnh, bắn tung lên không trung.

Bịch. Bịch. Bịch.

Tửu Thôn đồng tử bị đánh lui sáu bước liên tiếp cũng chưa hoá giải được hết phản chấn. Cuối cùng y phải chống Trảm Quỷ xuống.

Rầm!

Lưỡi đao đâm nát cả gạch lát nền, truyền dư kình xuống đất. Song Tửu Thôn vẫn phải lui thêm ba bước nữa mới hoàn toàn ổn định được thân hình. Hổ khẩu của hắn rách toác, máu đỏ chảy xuyên qua hộ thủ hình tròn, mân mê từng vân gợn trên lưỡi đao cong vút.

Vải trắng lả tả rơi… tựa như một trận mưa hoa anh đào.

Tửu Thôn cúi đầu nhìn thanh Trảm Quỷ.

Một vết mẻ xuất hiện, tựa như máu đào rơi vào cốc nước, vết rạch trên mặt mĩ nhân.

Nháy mắt, vẻ hoàn mĩ nát toang ra, như một mặt gương vụn vỡ dưới hòn đá.

Trên đời không có thứ gì là tuyệt đối, chỉ trừ bản thân câu nói này.

Lần đầu tiên kể từ sau khi hắn đeo lên tấm mặt nạ quỷ, đao của Tửu Thôn bị chặn đứng!

Đã vậy, còn bị chặn bởi một thanh đao khác.

Bấy giờ cánh tay buông thõng vì tê chồn của Tạng Cẩu đang nắm hờ một thanh liễu diệp đao thân đen như mực.

Đao Lĩnh Nam.

Tạng Cẩu cũng chẳng rõ vì sao thanh đao lại xuất hiện ở chốn này. Nó chỉ nhớ mang máng trong lúc nguy cấp, có ai dúi thứ gì vào tay nó, nên vung bừa lên đỡ. Dù sao cũng còn hơn là giơ tay trần lên cho Trảm Quỷ chém.

Sau đó, tiếng vang lớn dội thẳng vào mặt chấn nó ù tai hoa mắt. Kình lực khổng lồ từ thanh Trảm Quỷ quật xuống như sét đánh khiến tay nó tê chồn, vô lực buông thõng ra đất.

“ Hú hồn. Tí nữa thì thành chó chết rồi. ”

Không còn ai vào đây nữa, người xuất hiện trên điện Thái Hoà chính là Hồ Phiêu Hương.

“ Tớ không sao, còn đánh được. ”

Tạng Cẩu vỗ má mình hai cái cho tỉnh táo, máu vương ra đầy cằm.

“ Sao mới chả trăng, thiếu chút nữa là lăn quay ra đấy rồi đấy. ”
Tửu Thôn đồng tử vuốt lên thanh đao yêu quý, nhận ra vết mẻ, bèn nghiến răng rống lên một tiếng.

“ Ahhhhhhhhh ”

Tạng Cẩu vội vàng truyền nội lực cho Phiêu Hương, bảo vệ cô bé khỏi âm ba. Hậu quả là chính nó không có đủ nội lực để tự giữ mình, mồm phun một ngụm máu lớn.

Tửu Thôn đồng tử nghiêng thanh đao, trầm gối thủ thế.

Chiêu thứ ba…

Tạng Cẩu chắc chắn phải chết!!!

Hắn thề… sẽ không còn cái may mắn, ngoại lệ, ngoài ý muốn nào nữa!

“ Tổ sư cha! ”

Tạng Cẩu ôm lồng ngực, nén cảm giác bức bối như bị ai thụi liên tục vào phổi xuống, gượng dậy.

Tay trái nó cầm đao Lĩnh Nam lên, nhưng run run chẳng vững.

“ Để tớ giúp. ”

Hồ Phiêu Hương nói khẽ, đoạn bàn tay cô bé úp lên tay Tạng Cẩu, giúp nó cầm chắc thanh đao.

Hai đứa nhóc muốn dùng đao hội đao, cùng nhau đánh một trận sau chót với quỷ vương.

Đứng trên điện Thái Hoà, người ta có thể phóng tầm mắt ra rất xa, cơ hồ bao quát khắp cả hoàng cung. Tạng Cẩu đã nhác thấy bóng quân tiếp viện ùn ùn kéo tới hộ giá cho Vĩnh Lạc.

Chỉ cần hai đứa nó kiên trì đỡ được chiêu thứ ba của Tửu Thôn, thì mọi thứ sẽ kết thúc.

Thế sự xoay vần…

Thằng nhãi chưa ráo máu đầu mà Tửu Thôn chả buồn để vào mắt nay lại khó xơi đến thế.

Răng nanh Tửu Thôn nghiến vào nhau.

Bàn chân của hắn rời khỏi nền đá.

“ Phong Bạo Chi Vũ! ”

Vụt!!!Không một dấu hiệu báo trước, tốc độ của Tửu Thôn đột nhiên bùng phát. Đao báu lăm lăm trên tay, gã đao khách bổ nhào về phía thằng nhóc, nhanh một cách kinh hoàng.

Tạng Cẩu ngẩn người.

Nó phát hiện…

Một chiêu đao này nó không thể đỡ nổi! Dù cho cố gắng cách mấy cũng không cản được!

Cái chết…

Xem chừng là điều khó mà tránh nổi.

Đến gần, đến gần. Tính mạng của hai đứa nhỏ bây giờ như sợi chỉ mành, sợi tóc mai treo trên đầu lưỡi đao.

Tạng Cẩu trầm hông, hít thở thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh trong phút quyết định.

Tong.

Mồ hôi lạnh rụng xuống lưỡi đao. Đô vai nó run lên từng hồi, từng hồi. Thật kì lạ... trước đây nó không biết sự sợ hãi cái chết là gì, nhưng hiện tại thì khác. Liệu nó nhát gan chăng? Hoặc giả nó học được cách quý trọng sinh mạng của chính mình? Bản thân Tạng Cẩu cũng không biết.

Song có một điều nó hiểu, hiểu rất rõ ràng. Ấy là phút cuối, Tạng Cẩu vẫn không chiến thắng được nỗi sợ hãi cái chết. Tất nhiên, sợ thì vẫn sợ, nhưng nó không quỳ thụp xuống, kêu van xin tha mạng.

Tạng Cẩu chẳng thà dốc hết sức tàn vào đao Lĩnh Nam, chết vinh còn hơn sống nhục.

Tửu Thôn đã đề ngang Trảm Quỷ đao, tăng tốc một lần cuối cùng, chuẩn bị sẵn sàng cho một cú va chạm chát chúa với đao Lĩnh Nam.

“ Tửu Thôn, rút mau!! ”

Tiếng đồng bọn giật giọng gọi, cộng thêm một mũi châm bắn vào đầu vai khiến Tửu Thôn đồng tử bừng tỉnh khỏi cơn say máu.

Hắn chặc lưỡi nhìn đám thị vệ đang hò nhau kéo tới đông nghẹt như kiến, cuối cùng thở dài, tra đao vào vỏ. Đoạn, tên đao khách xoay người, tung mình nhảy lên nóc điện Thái Hoà.

Hai tên đồng bọn đeo mặt nạ quỷ đã chờ sẵn.

Cả ba tên lấy từ trên mái ngói xuống ba cái khung na ná hình tam giác bằng tre, phía trên có căng một tấm vải.

Hoạ tiết bên trên phỏng theo lớp ngói xanh lát trên mái điện Thái Hoà.

Cái khung tre ấy có thể gấp lại, khiến thứ cơ quan cổ quái này nép sát được vào mái điện.

Một loại dù lượn cổ?

Nói đoạn, cả ba tóm lấy tay cầm, ổn định thân mình, rồi tung mình phóng khỏi nóc đại điện. Gió lớn thổi đến, nhấc bổng cả ba cùng thứ cơ quan cổ quái kia lên, bay vút về phía ngoài cung.

“ Mày may đấy nhóc! Hẹn ngày tái ngộ! ”

Tửu Thôn lớn tiếng quát.

Gió mang lời đe doạ của hắn truyền đến tận tai Tạng Cẩu.

Không ai nghi ngờ hắn mảy may. Kẻ to gan lớn mật dám vào hẳn hoàng cung thích sát Chu Đệ, chắc chắn là kẻ nói được làm được.

Bấy giờ, Tạng Cẩu mới ngã thụp xuống đất.

Lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng thằng nhỏ chả buồn quan tâm. Sau khi bồi hồi ngay ngưỡng địa phủ mấy lần liền, giờ nó chỉ muốn đánh một giấc, để cái đầu đang căng như dây đàn được dãn ra.

Nguyễn Phi Khanh và Hồ Quý Li đi lên điện Thái Hoà, thấy thằng nhỏ đã lăn ra ngủ khì, cũng không trách gì nó. Trái lại, không có thằng nhãi này chõ mồm vào, một chốc nữa cũng dễ ăn nói với Chu Đệ hơn. Hai người đỡ Hồ Nguyên Trừng ra khỏi chỗ trốn, bàn nhau cùng vào diện kiến Vĩnh Lạc.

Biến cố ở cấm cung tạm thời đã qua đi.

Nhưng…

Mùa lũ trên sông Hồng luôn bắt đầu bằng một con sóng lớn.

Chương 134: Hồi mười bảy (1)

Nhóc chó bẩn làm bẩn áo cưới

Đại anh hùng đại phá ngoại xâm

Trước kể đến đoạn Tửu Thôn đồng tử và đồng bọn trốn thoát khỏi cấm cung ngay trước mũi mọi người.

Thị vệ không ngờ rằng thích khách sẽ bay từ nóc điện ra, nhất thời ngây người không phản ứng kịp. Đến lúc giương cung cài tên... thì ba tên thích khách đã đi khuất bóng từ bao giờ rồi. Cuối cùng đành để một người vào phục mệnh với Chu Đệ, số khác chia nhau đuổi theo truy tìm tung tích ba người Tửu Thôn.

Vào cung phân trần còn có ba người Hồ Quý Li.

“ Thực tình lúc đó chúng thần nghĩ... ba tên này lọt được vào đây ắt là có nội gian tiếp ứng. Mà không loại trừ khả năng, đám sâu mọt này thâm nhập được vào cấm vệ quân. Tiếng của thượng quốc loại ít học chúng thần lại không sõi, thành ra mới có hiểu nhầm này. ”

Hồ Nguyên Trừng nói xong, lập tức cúi xuống chờ đợi phản ứng của Chu Đệ.

“ Trẫm đã biết. Hai khanh nóng lòng muốn hỗ trợ Tạng Cẩu, có trách thì trách đám ngu xuẩn kia không phân biệt địch ta. Hôm nay ba vị khanh gia xứ An Nam hộ giá hết lòng, có công rất lớn. Chuyện trọng thưởng là điều tất nhiên. Song việc trẫm biết võ công càng ít người biết càng tốt. Hiểu không? ”

Ba người cúi đầu vâng dạ.

Vĩnh Lạc lại tiếp:

“ Hôm nay trẫm bị kinh động lớn, hiện tại không có tâm trạng nào xử lí công văn phê duyệt tấu sớ. Truyền bãi triều. ”

Đám văn quan, võ tướng thì sớm đã bị hung uy của Tửu Thôn đồng tử dọa cho vỡ mật nát gan. Nay nghe hai tiếng bãi triều mà như được đại xá, tên nào tên nấy thi lễ vội vàng, rồi lủi thật nhanh. Duy chỉ có ba người bọn Hồ Nguyên Trừng là nán lại.

Chu Đệ cho truyền ngự y lo cho Liễu Thăng, rồi mới thở ra một hơi dài:

“ Trẫm biết, các khanh muốn hỏi chuyện của Đại Y thiền sư. ”

Ba người Nguyễn Phi Khanh thoáng thở chậm lại một nhịp. Quả thực, bọn họ cất công huyên náo đến thế, cuối cùng cũng chỉ muốn biết Tuệ Tĩnh thiền sư bây giờ ra sao mà thôi.

Vĩnh Lạc đan hai bàn tay vào nhau đỡ lấy cằm, hai khuỷu chống lên mặt bàn.

Ánh mắt y nghiêm túc dị thường.

“ Các khanh chắc cũng biết chuyện xác tên Lý công công giả được tìm thấy trong Ngự Thư phòng. Đại Y thiền sư cũng ở đó, và cũng không giải thích hay phân trần gì thêm. ”

“ Thế nên... bệ hạ bắt giam ông lại, xét xử cùng tội với thích khách? ”

Hồ Nguyên Trừng nghiêng đầu, nheo mắt, giọng đầy ngờ vực.

“ Không sai. ”

“ Tại sao??? ”

Chu Đệ thoáng dừng lại một chút.

Tại sao à??? Chẳng biết đã bao lâu rồi, có lẽ từ khi phụ hoàng y mất, đã không còn ai hỏi Vĩnh Lạc câu đấy nữa. Phần nhiều là vì không dám hỏi. Tất cả cứ răm rắp tuân theo y, giống như một lũ chó săn được thuần dưỡng vậy.

Nay được nghe lại, không thể không nói là có phần lạ tai.

Y từ tốn đáp:

“ Trẫm là vua một nước. Mà đã là vua, thì phải có uy của đế hoàng. Nếu không nghiêm trị, thử hỏi từ nay về sau trẫm làm sao ngồi chắc trên cái ngai này được?? Thế nên ắt phải nghiêm trị, cho đám loạn thần tặc tử kia run sợ mà từ bỏ ý đồ. ”

Hồ Quý Li, Nguyễn Phi Khanh không hé môi lấy dù chỉ một chữ.

Họ tin, Hồ Nguyên Trừng sẽ nói điều họ đang nghĩ trong đầu.

“ Bệ hạ... Nguyên Trừng biết trong mắt thượng quốc các ngài, đám An Nam chúng tôi chỉ là những kẻ man di. Nhưng người nước Nam chúng tôi không hề ngu xuẩn. Ngài nghĩ tôi sẽ tin những gì ngài nói ư? Đường đường là Vĩnh Lạc đế, lại tầm thường như thế chăng?? ”

Chu Đệ cười phá. Cười rất giòn giã, rất thoải mái. Đến nỗi chảy cả nước mắt.

Chỉ trong vòng có một ngày duy nhất là hôm nay, mà y thể hiện nhiều cung bậc cảm xúc hơn mấy chục năm cuộc đời cộng lại.

“ Không sai! Không sai! Đúng là không giấu được ông tổ Thần Cơ. ”

Hồ Nguyên Trừng thở phào.

Xem ra là chàng đoán đúng.

Chu Đệ vừa cười, vừa nói:

“ Vẫn biết là thiền sư vô tội, song cũng cứ phải diễn cái màn kịch chém đầu để đám loạn thần tặc tử kia xem. Có như thế, chúng mới không làm phiền thiền sư nữa. Hừ, giả như thiền sư chết thật, Chu Đệ này sẽ mang cái tiếng làm vua hồ đồ. Chẳng phải mắc mưu của đám nhãi ranh ấy hay sao? ”

“ Bệ hạ anh minh. ”
Ba người đồng thanh hô vang.

Đồng thời, trong lòng cũng phải chặc lưỡi thừa nhận.

Ấy là trong buổi binh đao loạn lạc này, nước Nam muốn trở mình được, thì cần có một vị đế vương sánh ngang được Chu Đệ.

Vĩnh Lạc đế phẩy tay, nói:

“ Tạm thời đừng để mấy đứa nhóc biết, kẻo lại mồm năm miệng mười tai vách mạch rừng. Đúng rồi, trước khi rời cung, Đại Y thiền sư có nhờ trẫm chuyển thứ này lại cho thằng nhóc. ”

Hồ Nguyên Trừng nhận tấm vải từ tay Chu Đệ, sau đó bèn tâu:

“ Nay mọi chuyện đã xong xuôi, bản vẽ Thần Cơ sang pháo và thuyền Cổ Lâu cũng đã dâng cho bệ hạ, xin cho phép chúng thần được rời cung. ”

“ Chuẩn tấu! ”

Dù rất phục tài Hồ Nguyên Trừng và muốn y phụng sự cho mình, song Chu Đệ biết thời cơ vẫn chưa chín muồi, thành thử ưng chuẩn cho cả năm rời cung về chờ ở căn biệt phủ.

Chỉ còn một mình, Chu Đệ mới hắng giọng, cất tiếng:

“ Mật đạo bên dưới điện Thái Hòa mà nhà ngươi phát hiện xem chừng không có nguy hiểm gì. Thế nhưng... con bé ấy dầu gì cũng là công chúa cũ của nhà Hồ, có nghĩa quân thần với nhà ngươi. Sử dụng nó như thế, không phải quá tuyệt tình ư? ”

Trong góc tối của đại điện bước ra một bóng người gầy nhỏ. Y chắp tay hành lễ với Chu Đệ một cái, nói:

“ Thần chỉ tận nghĩa với công chúa, làm đúng như những gì được nhờ vả. Huống hồ năm xưa ở nước thần có trạng Nguyễn Hiền, từng dùng con kiến xâu sợi chỉ qua vỏ ốc. So với chuyện hôm nay cũng không khác nhau lắm. ”

Chu Đệ nghe xong, gật gù ra vẻ hài lòng, lại cảm thán:

“ Đúng là cái đám mắt mù, ngọc quý trong đá không biết đem mài, lại coi như đá sỏi bình thường mà đập vỡ. Nay ngươi đã là hoạn quan, chiếu theo lẽ thường không thể có quyền tước. Ài... Thôi ngươi tạm lui xuống trước, sau này trẫm sẽ có chỗ dùng đến. ”

“ Vậy thần xin lui... ”

Y mới đi đến cửa, Chu Đệ đã gọi với theo:

“ Khoan! Nhà ngươi tên gì?? ”

“ Hồi bẩm, thần tên A Lưu. ”

“ Trẫm hỏi: Nhà ngươi tên gì?? ”

Chu Đệ nhắc lại câu hỏi một lần nữa, giọng đanh thép hơn hẳn bình thường.

“ Dạ, thần là Nguyễn An. ”
Người thái giám nọ khẽ cúi mình, đáp.

“ Tốt! Nguyễn An của Đại Việt! Trẫm sẽ ghi nhớ cái tên này. Bây giờ cho lui. ”

Rời khỏi điện Thái Hòa, Nguyễn Phi Khanh bèn cùng về nơi nghỉ tạm, ăn bữa cơm với hai cha con Hồ Quý Li.

Tạng Cẩu đánh đấm cả ngày, mấy lần mém chết, giờ đã lăn ra kéo gỗ trên giường, chắc có gọi nó cũng không tỉnh. Thế nên ba người quyết định ở lại trong cung một đêm cho nó yên tâm nghỉ ngơi, sáng mai xuất cung cũng chưa muộn.

Bữa tối hôm đó...

Chu Đệ căn dặn ngự thiện phòng chuẩn bị yến tiệc theo kiểu Đại Việt, gọi là tiễn chân cha con Hồ Nguyên Trừng. Bốn người xa quê đã lâu, đồ ăn của Tàu nhiều dầu mỡ, mọi người ăn không quen sớm đã hơi ngấy. Nay gặp đồ cố quốc, lại thấy cái vị thanh thanh hài hoà của ẩm thực Kinh Bắc, làm lòng ai cũng thấy bùi ngùi nao nao. Mặc dầu không thể so bằng món do chính tay người Việt nấu, song cũng ăn rất vui vẻ.

Vừa ăn, Hồ Phiêu Hương vừa thuật lại chuyện Nguyễn An và mật đạo bên dưới điện Thái Hòa. Cô bé kể chuyện mình gặp Liễu Thăng, hai người một vác trường thương một ôm đao Lĩnh Nam băng qua mật đạo tối thui. Để rồi phát hiện cửa ra của đường hầm được khéo léo giấu sau con sư tử đá trên bậc cao nhất của điện Thái Hòa.

Ba người nghe xong, đều tấm tắc sự đời lắm lúc cũng li kì chẳng kém gì tiểu thuyết, đồng thời cũng phải chặc lưỡi khen Nguyễn An là tài hoa.

“ Mém nữa vui quá quên chuyện chính. Đây là vật mà thiền sư Tuệ Tĩnh căn dặn chuyển lại cho hai đứa. ”

Nguyễn Phi Khanh ngà ngà say, mặt già đà ửng hồng, mới sưc nhớ ra chuyện chuyển lại miếng vải của Tuệ Tĩnh thiền sư cho Hồ Phiêu Hương. Cứ như lời Chu Đệ, thì thiền sư căn dặn phải đưa nó cho Tạng Cẩu. Thế nhưng thằng ranh này gần đây trọng võ khinh văn, còn chưa sõi mặt chữ, thành thử có cho nó cầm cũng chưa chắc nó biết thiền sư muốn nhắn nhủ điều gì. Nghĩ đi nghĩ lại, Nguyễn Phi Khanh quyết định giao cho Hồ Phiêu Hương. Dầu sao cô bé cũng từng tìm kiếm tung tích thánh tổ ở ngự thư phòng cùng thiền sư, biết đâu sẽ hiểu điều ông muốn gửi gắm.

“ Con nhất định thay thiền sư hoàn thành di nguyện. ”

Hồ Phiêu Hương nhẹ nhàng đỡ lấy miếng vải, nâng niu cẩn thận vô cùng.

“ Con thử mở ra đọc, xem thiền sư viết gì trong đó? ”

Hồ Quý Li lên tiếng nhắc.

Bản thân ông, cũng như hai người Phi Khanh Nguyên Trừng đều tò mò muốn biết Tuệ Tĩnh thiền sư sẽ nói gì với hai đứa nhóc.

Hồ Phiêu Hương trải tấm vải lên bàn, nhẹ nhàng mở các góc bị gấp ra.

Miếng vải không phải thư tuyệt mệnh hay di nguyện như trong tưởng tượng của cô bé, cũng chẳng phải chỉ dẫn khuyên răn như ba người Nguyên Trừng đã nghĩ. Trên miếng vải chỉ ghi độc bốn dòng cộc lốc, hai mươi tám chữ.

“ Vạn lý thanh giang, vạn lý thiên,

Nhất thôn tang giá, nhất thôn yên.

Ngư ông thuỵ trước, vô nhân hoán,

Quá ngọ tỉnh lai, tuyết mãn thuyền. ”

Dịch nghĩa:

Trời xanh vạn dặm soi sông

Một thôn dâu biếc, một thôn khói dầy

Ngư ông ngủ, chẳng ai lay

Quá trưa tỉnh giấc, tuyết bay đầy thuyền.

( Bản dịch trên thivien.net)

Ấy là một bài thơ.

“ Chẳng phải là bài “ Túy Trước ” của Hàn Ốc đời Đường hay sao? Nhưng... thánh tổ là người thời Lý – Tống kia mà. ”

Nguyễn Phi Khanh đưa ngón tay gãi gãi cằm, ra chiều khó hiểu.

Hàn Ốc... có liên quan gì tới thành Cổ Loa?? Tại sao Tuệ Tĩnh thiền sư lại đề bài thơ này lên tấm vải?

“ Thành Cổ Loa xây theo hình xoắn như con ốc, biết đâu lại có huyền cơ liên quan tới cái Hàn Ốc thì sao? ”

“ Ta lại thấy, có khi bài này gợi ý chúng ta nghĩ theo hướng khác. Túy trước nói lên cái nhàn của ngư ông, mà thánh tổ Khổng Lồ lại được ngư phu tôn làm thủy tổ. Trước giờ chúng ta vẫn tìm sử liệu liên quan đến chuyện rèn đúc. Phải chăng là nhầm hướng?? ”

Cả bốn người lần lượt đưa ra giả thuyết của mình, xong lại im lặng nhìn nhau, rồi nhìn tấm vải.

Bài thơ quả thực là một nan đề.

Chương 135: Hồi mười bảy (2)

Nghĩ đến quá nửa đêm cũng không có đột phá gì, thế nên bốn người quyết định đi nằm…

Sáng sớm tinh sương, gà còn chưa buồn gáy, cung tần thái giám cũng chỉ vừa mới thức dậy...

“ AHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH ”

Tại chỗ ở tạm của cha con Hồ Quý Li, cất lên tiếng hét cao vút đầy hoảng loạn của một đứa trẻ.

Nguyễn Phi Khanh đang ở trong phòng, thưởng trà sớm đề thư pháp. Đang lúc tập trung tinh thần, hương trà nâng hồn thi sĩ, thì… bị Tạng Cẩu làm cho giật mình đánh thót một cái.

Xoẹt.

Lúc nhìn lại, thì trên giấy đã có thêm một nét mực xiên, khiến chữ nhân nghĩa ông viết hoàn toàn biến dạng.

Ngoài sân…

Trong tiểu đình, hai cha con Hồ Nguyên Trừng đang ngồi đánh với nhau một ván cờ, thì tiếng hét thất thanh của Tạng Cẩu bỗng bật lên, phá nát bầu không khí yên tĩnh giữa hai người.

“ Thằng nhóc này lại làm sao thế nhỉ? ” – Hồ Nguyên Trừng đặt một quân cờ đen xuống góc bên phải, rồi quay về phía buồng ngủ của thằng nhóc.

“ Tập trung vào. ”

Hồ Quý Li nhẹ giọng nhắc nhở.

Trên bàn cờ, thế cuộc đã nghiêng hẳn về quân đen của Hồ Nguyên Trừng. Quân cờ trắng của Hồ Quý Li phải co cụm một đám vào trung tâm, tử thủ gắt gao. Song… xem chừng cũng không được mấy nữa.

“ Cha… đấy là cờ của con mà. ”

Hồ Nguyên Trừng nhấp một ngụm trà, nén cười đáp.

Hồ Quý Li bấy giờ mới nhận ra, con cờ mình đang ướm lên bàn không phải quân trắng, mà là cờ đen.

Ngón tay ông run lên một cái, con cờ chạm xuống mặt bàn.

“ Cha… một ván cờ thôi mà, không cần kinh động đến thế. ”

Hồ Nguyên Trừng thấy sắc mặt cha già đột nhiên chuyển xấu, mồ hôi tứa đầm đìa, không khỏi có điều suy nghĩ. Chàng bèn lên tiếng an ủi, thầm nghĩ một lát nữa phải cố tình đi cờ kém sắc, bớt cao để ông được vui.

Hồ Quý Li không nói gì, chỉ lặng yên nhìn bàn cờ…

Trắng trắng – đen đen – trắng đen – đen trắng.

Căn buồng nơi Tạng Cẩu ngủ bây giờ chỉ còn là một mớ hỗn độn.

Giường chổng ngược, bàn đổ nghiêng, ghế thì mỗi góc phòng một cái. Chăn gối vứt tung toé, lẫn lộn cả vào nhau.

“ Đâu…? Đâu rồi?? Ở đâu??? ”

Cửa buồng mở ra, Hồ Phiêu Hương bước vào, trông thấy Tạng Cẩu đang hớt hơ hớt hải lục tung đồ đạc trong phòng lên, tưởng như chỉ hận không thể lật ngược căn buồng lại. Cô bé không khỏi lấy làm lạ.

“ Này, đằng ấy tìm cái gì thế? ”

“ Ngọc… ngọc… ngọc bội của tớ mất rồi! ”

“ Ngọc bội?? Miếng ngọc ấy có gì đặc biệt không, Cẩu phải tả ra tớ mới tìm giúp được?? ”

Hồ Phiêu Hương giữ gấu áo thằng nhóc, kéo nó ngồi xuống, lại dùng giọng ôn tồn để hỏi cho nó bình tĩnh đầu óc.

[ Tạng Cẩu bảo nó là cô nhi được dân chài trong thôn nuôi. Thôn Điếu Ngư đã nhỏ lại nghèo không đủ ăn, chắc không có ai chơi ngọc. Thế thì miếng ngọc bội ấy chắc có liên quan gì tới cha mẹ ruột của nó đây. ]

Tạng Cẩu khum khum hai bàn tay, nói:

“ Ngọc màu xanh, to cỡ này này, hai mặt có khắc chữ gì ngoằn ngoèo lắm. ”

“ Chữ?? Nhưng là chữ gì mới được chứ. Ngọc bội màu xanh có khắc chữ, to bằng bàn tay nhiều vô số kể, Cẩu tả thế thì biết đâu mà lần? ”

“ Không biết. Hồi đấy tớ có biết chữ đâu mà… ”

Tạng Cẩu chỉ chỉ hai ngón trỏ vào nhau, cúi gằm mặt.

Hồ Phiêu Hương thở dài.

Cô bé thực muốn nổi đoá lên, nhưng lại nghĩ thằng nhóc này giờ nó đang lo cuống cuồng sốt vó, giận lên chỉ tổ đổ dầu vào lửa.

Sau khi hít sâu thở đều vài lần, cuối cùng cô bé cũng hạ được nộ hoả.

“ Thế mất từ bao giờ?? ”

“ Cũng không nhớ. Bình thường tớ hay nhét trong ngực áo. Lần cuối thấy nó là lúc gặp Hương ở bên bãi sậy. ”

“ Thế thì chết! ”

Hồ Phiêu Hương vỗ trán, nói:

“ Chắc nó rơi ra ngoài lúc Cẩu đi tắm đấy. ”

Tạng Cẩu gãi gãi đầu, thở dài:“ Chắc thế thật. ”

“ Cũng phục Cẩu thật. Nhét trong ngực áo mà đi tắm mấy năm không mất. ”

Hồ Phiêu Hương nói, đoạn vỗ vai Tạng Cẩu.

Cô bé đang định gọi thằng nhóc ra ăn cơm sáng, thì đã nghe giọng nói vô tội của thằng nhãi cất lên:

“ Thì gần đây mới bắt đầu tắm, chứ từ trước đến giờ có làm đâu. ”

Chát!!!

Bàn tay mềm để lên vai Tạng Cẩu lập tức gia tốc, tát một cú trời giáng vào má nó.

“ Bẩn!! Quá bẩn!! Gọi là chó bẩn đúng là không oan!!! Ghê quá!! ”

Hồ Phiêu Hương cho Cẩu một tát xong, lập tức rụt tay về chà lấy chà để lên vạt áo. Tạng Cẩu nay đã biết khống chế chân khí hộ thể của mình, thành ra cô bé không bị phản chấn cho tay sưng múp lên như hồi ở Kỳ La nữa.

Thằng nhóc ăn đòn oan, cũng chỉ nhún vai để đấy.

Dùng xong cơm sáng, năm người y lệnh của Chu Đệ xuất cung, bỏ lại sau lưng nơi điện rồng gác phượng chôn đầy những mưu mô toan tính.

Bốn người bộ hành chừng hai canh giờ thì đến bên sông Tần Hoài. Bấy giờ cũng đã chớm trưa, hàng quán tửu lâu bên đường bắt đầu nườm nượp khách vãng lai từ tứ xứ. Xèo xèo tiếng mỡ reo nơi mặt chảo, lục bục nồi nước sôi trên bếp than đưa hương thơm nức mũi phả khắp một con đường lớn tấp nập người lại qua.

Kim Lăng thành vẫn náo nhiệt như vậy, suốt từ xuân sang thu, từ đông qua hạ.

Dương liễu ngậm sương đêm, trông càng thêm mướt xanh.

Hồ Nguyên Trừng chợt dừng chân, nói:

“ Trời bắt đầu chuyển lạnh, người Nam mình chắc sẽ không quen. Hay là đi mua mấy cái áo bông trước? ”

Con gái thường thích mặc đẹp, Hồ Phiêu Hương dù là công chúa cũ của Đại Ngu, cũng không ngoại lệ. Cô bé đang định gật đầu đồng ý, thì phát hiện Tạng Cẩu đánh mắt ra hiệu với mình.

[ Thôi đúng rồi! Mẹ con chị bán tò he còn đương trốn ở biệt phủ. Không biết tên họ Lại nuốt nhục trong cung có mò đến làm khó không nữa… ]

Nghĩ thế, nên Hồ Phiêu Hương đành nói:

“ Con muốn về chỗ ở trước. Tạng Cẩu đi với tớ nhé. ”

Tạng Cẩu tất nhiên là không đợi ai lên tiếng, đồng ý ngay.

Hồ Nguyên Trừng nhíu mày:

“ Sao hôm nay con đòi về sớm thế? Bình thường con thích đi may áo mới lắm cơ mà? ”

“ Cứ kệ chúng nó đi. Con bé nó cũng lớn rồi. ”

Hồ Quý Li lên tiếng can, rồi nháy mắt đầy ẩn ý với Hồ Phiêu Hương. Nguyễn Phi Khanh ngoảnh đầu sang chỗ khác, coi như mình mắt đui tai điếc, lóc cóc đi mua rượu một mình.
Thấy cha già đã mở lời, Nguyên Trừng cũng không tiện căn vặn thêm nữa, thở dài:

“ Thế thì hai đứa đi đi. ”

Hai đứa nhóc chỉ chờ có thế, thi triển khinh công tót thẳng về biệt phủ.

Nhìn theo bóng lưng hai đứa nhóc tì, Hồ Nguyên Trừng quay sang nhìn cha, cười khổ:

“ Cha càng ngày càng chiều hư cô cháu gái này. ”

Chàng vốn chỉ nói đùa cho vui, nào ngờ Hồ Quý Li nghiêm sắc mặt lại, đáp bằng giọng rất nghiêm túc:

“ Nguyên Trừng, con nghĩ xem… bây giờ Hương nó cũng không phải là công chúa gì nữa rồi. Có nên chăng chúng ta… để nó tự quyết định chuyện chung thân? ”

Hồ Nguyên Trừng nghe vậy thì nhíu chân mày, ra chiều khó hiểu:

“ Tại sao ạ? ”

“ Chuyện tình duyên vốn không thể miễn cưỡng. Phải sống đời với người mình không yêu… khổ không nói hết đâu con ạ. ”

Hồ Quý Li dừng gót, hai tay chắp sau lưng, mắt chợt nhìn xa xăm.

Trông ông có vẻ tâm trạng như thể đang hồi tưởng lại chuyện năm xưa.

Ký ức nơi xa…

Hồ Nguyên Trừng nói:

“ Cha à, sao thế được? Xưa giờ các cụ vẫn dạy “ cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy ”. Huống hồ trước giờ cha vẫn chủ trương gả Hương sang Ai Lao, Chiêm Thành để hoà thân kia mà. Sao tự nhiên bây giờ lại tiền hậu bất nhất như thế? ”

Hồ Quý Li thoáng giật mình một cái, đôi vai khẽ run lên.

“ Cha… không cần kích động. Coi như con lỡ lời. ”

“ Không sai… ”

Hồ Quý Li thở dài, nhìn lên tầng không.

“ Đúng là ta từng nghĩ thế, nên giờ ta muốn nhận là mình sai. Chính các cụ mình cũng nói đấy: “ Con công ăn lẫn với gà / Rồng kia rắn nọ, xem đà sao nên ”. Hay “ môn đương hộ đối ” vậy.

Hương bây giờ không còn là công chúa một nước, thậm chí… thứ dân bình thường nó cũng không bằng. Nó là dân vong quốc.

Tạng Cẩu lại là đứa hiền lành, thành thật. Hơn nữa con cũng thấy… về võ công nó là kì tài hiếm có.

Thế nên, cha nghĩ chúng ta đừng nên can thiệp vào. Cứ để mọi thứ tự nhiên, tuỳ duyên tuỳ phận của hai đứa nó. ”

“ Cha dạy phải. Sau này con sẽ không xen vào chuyện của chúng nữa. ”

Hồ Quý Li gật gù, tay vuốt chòm râu dài.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương thi triển khinh công, lượn giữa dòng người tấp nập. Trông từ xa hai đứa nó chẳng khác nào đôi chim chích khiêu vũ giữa đồng lúa chín vàng.

Trên đường lớn không thiếu lãng khách lăn lộn giang hồ cả chục năm, song nhìn thấy thân pháp của hai đứa nhóc chưa ráo máu đầu cũng phải tự thẹn không bằng. Ai nấy đều ra chiều khó hiểu, không rõ lũ cao thủ hỉ mũi chưa sạch này từ đâu chui ra.

Hai đứa chạy nhoáng một cái là đến bến sông, nhưng tiếc là vẫn chậm một bước.

Bấy giờ thuyền phu đã chống sào đẩy con đò theo dòng nước, cách bờ sông hơn một trượng ta. Mấy người lỡ đò đang ngồi tán gẫu bên bãi cỏ chờ chuyến sau với nhau. Thấy hai đứa nhóc lao tới bến đò mà đành công cốc, không khỏi phá lên cười.

Tạng Cẩu nhíu mày, cười khì:

“ Hương, chuẩn bị này! ”

Hồ Phiêu Hương gật đầu một cái, thì bàn tay đã bị thằng nhóc nắm chặt. Cảm giác ấm áp mà hơi ráp, nửa thoải mái nửa khó chịu, đúng là kì lạ.

Tạng Cẩu hít sâu một hơi, nhún chân lấy đà, rồi phốc một cái.

Trong con mắt trợn ngược và cái miệng há hốc của đám người lỡ đò, thằng nhóc kéo Phiêu Hương lao vút lên không trung. Trai tiêu sái, gái thanh tao, tựa như tiên đồng ngọc nữ cưỡi mây.

Ngọc nữ thì dễ thương xinh xắn là đúng rồi, phải tội ông tiên đồng này trông không được gọn ghẽ cho lắm, mà hao hao đứa ăn mày. Thành ra hai đứa nó trông có vẻ giày lệch, có phần đũa mốc chòi mâm son.

Bịch. Bịch.

Đến lúc hai đứa nhẹ nhàng đáp xuống con đò bấy giờ đã ở giữa dòng, đám người bên bờ cũng vẫn còn chưa tin vào mắt mình.

“ Quãng đó phải hơn một trượng rưỡi ấy chứ. ”

“ Thằng nhóc ấy nó là cái thứ quái thai gì vậy??? ”

Tất nhiên, những lời trầm trồ tấm tắc ấy Tạng Cẩu chẳng nghe được, mà nó cũng chẳng quan tâm. Nó biết so với những người như Quận Gió, Khiếu Hoá tăng thì nó còn kém xa. Mấy lời khen của người dưng, tất nhiên nó không để vào tai, cũng không vì thế mà kiêu ngạo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau