THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Hồi mười sáu (9)

Quả nhiên.

Rầm!

Vụn gỗ bắn tung tóe, bình sứ úp ngược dưới sàn vỡ loảng choảng. Tạng Cẩu phải dùng đến biến hóa kì quái học lóm của Phiêu Hương, mới vừa vặn thoát nổi nhát chém thần tốc.

Nhưng chạy được mùng một, thì khó qua ngày rằm.

Đao bổ hụt, Tửu Thôn đã dùng chân đã ngay vào tay cầm, khiến mũi đao ngóc ngược trở lên. Hắn lại trầm hông, vặn vai, phóng ra một nhát đâm nhanh như điện xẹt. Chỉ nghe xoạt một cái, vai áo Tạng Cẩu đứt toác cả ra, máu đổ lênh láng. Cồn ở lưỡi đao ngấm vào vết thương, Tạng Cẩu xót đến chảy nước mắt.

“ Nhanh quá… ”

Nó chỉ mới buột miệng, đao của Tửu Thôn đã vẩy ngay vào cổ. Tạng Cẩu bèn dùng chiêu Chó Chui Gầm Chạn để né, toan lăn ra xa để kéo dãn khoảng cách với đối thủ.

Tửu Thôn chiều nó.

Hắn vận lực tung một cước, đá cho Tạng Cẩu văng hẳn vào tường. Thằng bé con chỉ có một mẩu bị đánh cho ộc cả máu.

Đau. Tạng Cẩu đau đến nỗi nó đã sụt sà sụt sịt chực khóc.

Dẫu sao nó cũng vẫn chỉ là một thằng bé sắp lên chín.

Mũi giày của Tửu Thôn đồng tử xuất hiện trước mặt Tạng Cẩu. Giọng nói lạnh băng vô cảm của tên sát thủ vang vọng bên tai thằng nhỏ.

“ Tạm biệt, ranh con! ”

Trở lại với nhóm người Lê Hổ, Giản Định.

Nắng đã hừng.

Quân Minh đóng ở bìa rừng cũng bắt đầu lục tục chỉnh chang lại quân trang. Nói đoạn, cả lũ nhổ trại, theo chân tên thủ lĩnh kéo nhau vào sâu trong rừng hòng sục sạo tung tích của Giản Định và thuộc hạ.

Thủ lĩnh cánh quân Minh này là Lữ Nghị, nguyên là đô chỉ huy sứ, quyền lực không phải vừa.

Nói về người này, thì quả thực hắn với mảnh đất phía nam lắm sông nhiều núi này có dây mơ rễ má chẳng ít. Lần đầu tiên Nghị sang Đại Việt là lúc đưa Thiêm Bình về. Ai cũng biết chuyến này quân Minh thất bại thảm hại, Lữ Nghị mất cả chức tước bổng lộc. May sao Chu Đệ cho y cơ hội lập công chuộc tội, để y theo Trương Phụ sang Đại Việt. Thế nên giờ này Nghị mới ở đây.

“ Cái đám An Nam này quả thực là một lũ ngu si, thân lừa ưa nặng. Một tên phế vương, với một đám nông dân ô hợp thì làm được gì? Chém lá chặt cây xé rừng có khi còn khó hơn giết hết cả đám chúng nó. ”

Lữ Nghị dẫn đầu cánh quân, vừa vung kiếm phạt bớt cây cối vừa chửi.

“ Tướng quân nói chí phải. ”

Binh lính dưới trướng hắn vừa tấm tắc khen chủ tướng, vừa gạt cành bẻ lá sang một bên lấy lối đi. Từ sau khi Đại Ngu sụp đổ, quân Minh cơ hồ đánh đâu thắng đó. Nghĩa quân tuy đông nhưng ô hợp, như đống lá trước sân, một ngọn gió thổi qua là tan tác.

Chiến thắng…

Thực là dễ khiến người ta trở nên kiêu cao, ngạo mạn.

Mấy ngàn năm nay, đó vẫn là chuyện thường tình ở trên đời.

Rừng vắng có thêm hơi người, chẳng mấy mà trở nên nhiệt náo hẳn. Chim muông bị ánh đao làm cho kinh hãi, rời tổ bay loạn. Lông vũ rụng rơi, cánh chim nhịp phách vào tiếng chân thú xào xạo trong bụi cỏ đặng trốn khỏi bóng kiếm…

Liệu tiếng động có che giấu huyền cơ gì chăng?

Ai mà biết trước được?

Phạm Ngũ Thư và Trần Đĩnh đã mặc xong trang phục ma cà rồng, đang náu mình trong bọng cây chỉ chờ Lê Hổ ra hiệu.

“ Đã dặn mọi người phối hợp chưa? ”

Té ra Hổ ta và hai chủ chó Nguyễn Xí Trương Phụ đã nằm rạp ở một bụi cỏ trên đồi cao, chính đang quan sát truy binh của quân Minh.

“ Chú yên tâm, con lo đâu vào đấy rồi. Một chốc nữa người của mình sẽ tản ra, mỗi người theo một nhánh truy binh. Chỉ cần hai chú kia xuất hiện, là lập tức diễn kịch hay. ”

Lê Hổ ngẫm một lúc, lại nhắc:

“ Một lát nữa địch quân loạn lên, con xua con Trương Phụ xuống cắn cổ ngựa của tên cầm đầu, cho hắn ngã ngựa xem sao. ”

“ Chú yên tâm, con Phụ khôn lắm. ”Trương Phụ được chủ khen, thè lưỡi ra liếm mặt của Nguyễn Xí.

“ Cái thằng lanh chanh, đặt tên chó thế nào không đặt, lại đi đặt tên là Trương Phụ. ”

Lê Hổ thở dài, chẳng biết phải quản cái thằng ranh này ra làm sao. Cậu chàng lại bất giác nhớ chuyện mới hơn nửa năm trước, cũng có một thằng nhóc khiến cậu và Phạm Ngũ Thư phải láo nháo chạy khắp cả khu cố đô. Bây giờ hồi tưởng, chẳng rõ vì sao lại muốn cười.

Thằng bé là đệ tử của Quận Gió.

Ông cũng đã dạy cho hai người Lê Hổ, Ngũ Thư nhiều điều. Có thể nói là có nửa nghĩa sư đồ.

Nhớ chuyện vua trộm uất ức ngậm hàm oan mà chết, đến nay vẫn bị giang hồ đàm tiếu là Lê Hổ lại thấy lòng chua chát, sống mũi cay cay, vòm họng đắng nghoét lại.

Lữ Nghị chọn một chỗ thoáng đãng, rồi cho quân xé chẵn thành lẻ, toả đi các hướng. Hàng binh Đại Ngu năm nào cũng lục tục mỗi người chọn cho mình một hướng.

Chẳng mấy chốc, xung quanh Lữ Nghị chỉ còn vài thuộc hạ tin cẩn. Y cũng xuống ngựa, lựa lấy một chỗ thoáng đáng mà nghỉ ngơi.

“ Hành động! ”

Lê Hổ cố đè thấp giọng mình, thì thào.

Nguyễn Xí co chân lại, tay hơi chống xuống để nâng ngực lên khỏi mặt cỏ. Nhìn tư thế thằng bé chẳng khác nào con cóc đang nằm. Nói đoạn nó ngóc đầu, nghiến răng, rung hầu gầm một cái:

“ Cà Uồm! ”

Nguyễn Xí giả tiếng hổ rất giống, cơ hồ không thể phân biệt nổi thật giả. Trong một khắc ấy, chim chóc sợ đến sững sờ, thú nhỏ hoảng hồn nằm im trên mặt đất mà run rẩy trước uy thế của hùm thiêng. Ngay cả Lê Hổ nằm sát bên cạnh, nghe được cũng phải giật mình một cái theo bản năng. Huống chi là quân Minh đang ở dưới đồi, cách chỗ này một khoảng khá xa?

Truy binh đang tiến vào rừng cũng ngơi tay đao tay kiếm, mà nhìn quanh quất.

“ Ông ba mươi nổi giận đấy. ”

Xưa kia, thời Trần nạn hổ hoành hành, vua phải xuống chiếu ban thưởng hễ ai giết được một con hùm thưởng ba mươi quan. Xong cũng phải chịu đánh ba mươi hèo để hồn thiêng thỏa lòng yên nghỉ nơi suối vàng. Dân gian cũng từ đó tránh gọi thẳng là hổ, mà gọi là ông ba mươi.

Nói về hồn thiêng, thì phải kể lại chuyện của Phạm Nhĩ. Tương truyền ông này là thần tướng nhà trời, chẳng những sức mạnh vô song, còn có đôi tai dài quá cằm nghe được chuyện khắp thiên hạ. Nhĩ vốn là kẻ chọc trời khuấy nước, vì không được trời trọng dụng, bèn cảm thấy uất, thế là họp quân lại đánh lên trời. Lần đó nhà trời cơ hồ bị lật tung, quân trời bị một mình Nhĩ đánh cho tan tác, ông trời phải chạy trốn, Chuẩn Đề cũng bị Nhĩ dùng đôi nắm đấm giã cho thân tàn ma dại ôm đầu chạy.

Cuối cùng, Đức Phật phải ra tay dùng túi thần thu phục, cắt đi đôi cánh thần, khép đôi tai vạn lí lại ép Nhĩ đầu thai. Y hóa thành con hổ đầu tiên trong trời đất.

Thế nên, người Nam mới có câu:

“ Trời sinh hùm vốn có vâyHùm mà có cánh hùm bay về trời ”

“ Có khi là hùm xám. ”

Một hàng binh lại lên tiếng.

Người Mường có truyền thuyết về thần hổ xám thành tinh, cũng nhuốm đầy màu sắc truyền kỳ. Tương truyền mỗi khi hổ giết một người, trong vành tai nó sẽ xuất hiện một vết đỏ là linh hồn của nạn nhân. Người bị nó giết không sao siêu thoát được, thành ma trành đi theo phục vụ con hổ. Đến khi vành tai đủ trăm vết, lông hùm mất màu cam đỏ, đổi thành màu xanh xám, còn khổ người hóa lớn gần gấp đôi to hơn cả trâu bò. Ấy cũng là lúc nó thành tinh.

Chính mấy chuyện đậm sắc liêu trai, nhuốm vị truyền kì này là thứ binh sĩ hay kể nhau nghe trong những lúc trà dư tửu hậu nhất. Chẳng những người Việt thích kể, người phương bắc cũng khoái nghe. Lữ Nghị muốn cấm cũng chẳng được, đành mặc kệ. Dù sao thân là binh sĩ, cũng là hạng lưỡi đã nếm đất sa trường, môi đã thấm sương chiến địa. Chả lẽ lại vì ba cái chuyện thần hồn nát thần tính mà chùn chân?

Thế nhưng…

Sợ hãi giống như một thứ quái bệnh. Nó có thể lây lan truyền nhiễm, bùng phát thành dịch.

Nhất là cái nơi âm u vắng vẻ, thiếu thốn hơi người như rừng rú. Chốn này lá rậm cành dày, người bình thường cơ hồ chỉ có thể nhìn được hình dáng đại khái của thứ nọ thứ kia.

Vụt.

Bóng đen tung mình nhảy xuống từ chạc cây kèm theo một tiếng rít gào rợn cả tóc, lướt đến đưa thanh Huyết Ẩm nhẹ nhàng cứa cổ hai binh sĩ. Thân pháp y ngụy dị như ma quỷ đã đành, cái thứ đen sì cứ phấp phới sau lưng hắn như quỷ khí và âm thanh cao vút chói tai chẳng giống tiếng người mới thực là khiến người ta hãi hùng. Một tên hàng binh Đại Ngu thấy lính phương bắc chết trận, bèn đảo mắt hô to:

“ Ma! Ma cà rồng đấy! ”

“ Là thật! Chuyện hổ xám dẫn ma cà rồng ra bắt người là thật! ”

Lính Trung Hoa cũng bắt đầu hoảng loạn cả lên. Nhất là khi trong đội có vài tên hàng binh đại Ngu bị “ con ma ” nhảy vào là ngã vật ra, xong cứ giật nảy người lên, cà tưng cà tưng như bị sét đánh. Nói rồi, cả đám bật mình dậy, người quay lại, mắt trợn trắng dã.

“ Chúng tao đây… ”

Ngữ khí không còn như bình thường, mà đứt quãng và run run, nghe mà lạnh cả xương sống.

“ Sao? Sao? ”

Đám lính Minh triều thì run lên bần bật. Còn số hàng binh Đại Ngu kia thì hỏi, giọng run è è, mặt thì tái xám tái xanh.

“ Chúng mày quên rồi hả? Ai chém chúng tao? Ai giết chúng tao?? Cửa Kỳ La, núi Cao Vọng, cửa Muộn Hải nữa… ”

“ Chúng tao thề có chết cũng làm ma ám lấy rừng thiêng nước độc đất Nam. Giờ linh ứng thật rồi. ”

Nói đoạn cả lũ bật cười lên sằng sặc, phe phé như kẻ điên.

Người phương nam chưa chắc đã điên, nhưng người bắc quốc thì muốn nổi điên lắm rồi. Sang Đại Việt lâu ngày, tất nhiên cũng hiểu được chút ít tiếng Nam. Nhất là cái câu nguyền rủa của người Đại Việt ở cái lần trên núi Cao Vọng thì không ai quên cho nổi.

Những kẻ còn đứng cúi đầu nhìn đồng bạn đã ngã gục trong đống máu. Chỉ thấy gương mặt tên kia biến dạng, miệng há lớn nhưng không kịp kêu cứu lấy một tiếng, còn đôi nhãn châu thì trừng lớn, dại ra. Nét mực kinh hãi nơi đáy mắt vẫn còn chưa phai theo đôi đồng tử dần tan rã.

“ AAAAAAAAAAA! ”

Chẳng biết ai là người khởi xướng, nhưng tiếng rú thất thanh bắt đầu vọng từ khóe môi người này sang đầu lưỡi người kia.

Loạn!

Trong nháy mắt thôi, cánh truy binh đó đã vỡ trận.

Đứa nào đứa nấy đạp lên nhau mà chạy, đầu không dám ngoái lại lấy một giây. Lúc này cả đám chỉ hận không vắt được giò lên cổ mà chạy cho mau, chứ nào còn gan còn mật đâu nữa mà quay đầu?

Trần Đĩnh cứ được thể tung kiếm, giết hết người này đến người khác. Y lại nhớ đến chuyện cũ ở cửa Hàm Tử, thi thể của Hồ Xạ bị chính những tên hàng binh nọ hành hạ ra sao. Lửa giận bốc ngun ngụt, bèn nhấn sức vào lưỡi kiếm, khiến thanh Huyết Ẩm trong tay y càng vẩy ra càng nhanh, hệt như cánh én đang chao liệng. Trần Đĩnh cứ nhè những kẻ y nhớ mặt hôm đó mà ra tay, lưỡi kiếm bay qua cần cổ, cướp đi sinh mạng của hết tên này đến tên khác. Từng gương mặt hiện lên, vẽ lại cái đêm kinh hoàng ở cửa biển. Rõ ràng, rành rọt, tưởng như cơn ác mộng đã in vào ký ức, còn đậm sâu hơn tất thảy những vết sẹo trên mặt y cộng lại.

Vậy mới có câu thứ đáng sợ nhất là thứ mà người ta không biết.

Ở phía xa xa, Trần Đĩnh cũng đã nghe thấy tiếng chân người chạy ra khỏi rừng. Điều ấy chứng tỏ Phạm Ngũ Thư cũng đã thành công hù dọa một toán truy binh. Y gật đầu với mấy “ hàng binh ” phe mình, rồi nhảy vọt lên vòm cây, tìm đến một cánh truy binh khác.

Hai bên trong ứng ngoài hợp, ông hát bà khen hay, chỉ thoáng một hồi là cả đám truy binh đã bị dọa cho chạy bán sống bán chết. Nhất là mấy tên xui xẻo bắn tên vào Phạm Ngũ Thư. Phải biết bộ kiếm pháp tổ truyền Đảo Nam Nghịch Bắc của y được Phạm Ngũ Lão sáng chế chuyên là để khắc chế xạ thuật của người Mông Nguyên, vốn nổi danh là thiện xạ nhất thế giới. Bao nhiêu mũi tên dội vào Ngũ Thư đều bị y dùng Hùng kiếm hất ngược về phía cánh truy binh, có chỗ chết gần hai thành sĩ tốt.

Chương 127: Hồi mười sáu (10)

Lữ Nghị thấy quân sĩ hớt hơ hớt hải ba chân bốn cẳng nhào ra khỏi rừng, cơ hồ không để người chỉ huy là y vào mắt thì không khỏi kinh ngạc.

Mấy tên này gặp chuyện gì trong rừng mà hốt hoảng như thế?

Y thúc ngựa vọt lên, tóm cổ một cậu lính trẻ đỡ lên lưng ngựa. Bình thường tên tiểu binh này có phần sùng bái Nghị, nên thấy mặt chủ tướng cũng bình tĩnh lại được phần nào.

“ Chuyện gì mới xảy ra?? ”

“ Tướng quân, ngài cũng chạy đi thôi. Ma. Trong đó có ma đấy! ”

Lữ Nghị nhíu mày, vỗ vào mặt tên tiểu binh một cái:

“ Ma? Trên đời này làm gì có ma quỷ? ”

“ Có! Có! Ma cà rồng mang oan hồn ra báo thù. Đông lắm. Đám người An Nam đều chết cả rồi. Quân ta cũng chết nhiều lắm. Chết vì phép ma. Ma làm đấy!! ”

Lữ Nghị còn đang muốn nói gì đó với tên tiểu binh, thì bỗng nhiên con ngựa y cưỡi chồm hẳn lên, hí lên một tiếng đầy đau đớn. Cả hai người bị hất khỏi lưng ngựa, ngã dúi dụi.

Họ Lữ lăn tròn mấy vòng mới hóa giải được lực văng. Toàn thân y ê ẩm vì đá cứng, song vẫn có thể đứng lên lại được ngay, chứ không như cậu tiểu binh nọ lăn ra đất là nằm lăn quay, để rồi bị chính đồng bạn đạp lên, sống chết không rõ.

“ Ai?? ”

Lữ Nghị tuốt kiếm, trợn mắt lên mà quát rống một tiếng.

Ngã khỏi lưng ngựa đối với một tướng lĩnh đã là chuyện đáng xấu hổ, huống chi Lữ Nghị là bị quật ngã mà còn không biết vì sao, ai làm. Thật đúng là nhục không biết để đâu cho hết.

Thủ phạm bôi tro trát trấu lên mặt Lữ Nghị hãy còn ngồi bên xác chết của con chiến mã, mồm đầy máu tươi. Đôi mắt như rực lửa của con hung khuyển nhìn chằm chằm vào Lữ Nghị, như chỉ chực ăn tươi nuốt sống luôn cả hắn.

“ Té ra là con chó to. ”

Lữ Nghị nghiêm mặt, khóe môi nhếch lên khinh thường. Con chó này là chó săn, ắt phải có chủ. Cũng có nghĩa, mấy con “ ma cà rồng ” trong rừng thực ra là có kẻ đang giả ma giả quỷ lừa gạt binh sĩ.

Biết được điều này, Lữ Nghị càng thêm tự tin.

Đối phương không dám đặt mai phục mà phải dùng trò mê tín dị đoan hư trương thanh thế dọa dẫm, chứng tỏ nếu đánh trực diện thì kẻ địch chẳng phải đối thủ của họ.

Song lúc này y nghĩ chuyện cần phải làm không phải gom đám lính đang sợ đái cả ra quần kia lại, mà phải bám theo con chó to, xem xem ai là chủ nó.

Mà những cái chuyện bám đuôi trinh sát này, tốt nhất vẫn nên đi càng ít người càng tốt.

Lữ Nghị đang định ra tay, thì con Trương Phụ đã ngóc đầu về phía bắc như thể nghe thấy tiếng gì. Nói đoạn, nó bỏ cả cơn khát máu, ba chân bốn cẳng chạy tót về phía xa.

“ Ngự thú thuật?? ”

Trong giang hồ, ngoại trừ đao khách kiếm thủ thông thường còn có một loại cao thủ thứ ba – Ngự Thú sư, tức là điều khiển thú dữ tấn công kẻ địch. Còn cái gọi là ngự thú thuật, thực chất là dùng một cây còi đặc biệt phát ra một thứ âm thanh tai người không nghe thấy, nhưng tai thú thì nghe được, để sai khiến chúng.

Lữ Nghị thấy con hung khuyển hành động là đã thấy là lạ. Nếu nó là dã thú bình thường thì hẵn phải đang trong cơn say máu, nhảy vào cắn xé ngấu nghiến con ngựa luôn mới phải. Thế nhưng, con chó này cắn chết chiến mã của hắn xong thì đứng khựng lại, rồi bỏ chạy. Đây không phải là hành động thuộc về bản năng, mà rõ ràng có người sai khiến.

“ Chạy đi đâu! ”

Thấy xung quanh chỉ còn mấy người thân tín giữ được bình tĩnh, Lữ Nghị vội quát lên một tiếng, sau đó thi triển khinh công đuổi theo.

Trương Phụ luồn lên, lách xuống, lượn trái, trườn phải, chẳng mấy chốc đã chui tọt vào cái bờ cái bãi nào mất hút. Có câu chó chạy bờ rào, chuột chạy bờ ao. Con hung khuyển vốn là chó săn, rừng núi là lãnh địa của nó. Chạy thi với nó trong này, vốn dĩ là chuyện khó càng thêm khó.

Giữa khoảng rừng vắng, chỉ còn một mình Lữ Nghị.

Cỡ mấy hơi thở sau, họ Lữ bật thốt:

“ Không được! Có bẫy! ”Y vội ngoái đầu, toan chạy khỏi chốn rừng thiêng nước độc, thì đã nghe veo véo từng hồi từng hồi. Chỉ thấy mấy chục cái gói bằng lá chẳng biết giấu thứ gì được người ta lẳng về phía hắn. Theo bản năng, Lữ Nghị một tay vung kiếm chém bừa vào mấy cái gói lá, chân thì lui sát vào một cây đại thụ.

Xoạc.

Lá đứt lìa, cả một chùm chất lỏng sền sệt như keo, óng ánh như dát vàng bắn đầy mặt Lữ Nghị. Da dẻ y cứ nhớp nhớp dính dính, còn tóc thì bết cả vào nhau.

“ Mật ong? ”

Lữ Nghị nếm thử thứ bắn vào mặt mình, thấy đầu lưỡi thoảng mùi thơm ngọt, biết là việc lớn không ổn. Rừng cây này nhiều cây cao, tán lá xòe rộng rợp cả thân người, cúi xuống không thể phân biệt nổi bóng cây với bóng người. Thế nên có thể chắc chắn một điều, ấy là chốn này chắc chắn không thiếu tổ kiến.

Quả nhiên…

Mùi mật thơm phức kích thích đám kiến. Dưới đám lá cây mục, giữa những vết nứt của đám cổ thụ già cỗi, nếu ai tinh mắt chắc chắn sẽ thấy những con kiến lửa thân đầu đỏ rực màu đồng hoặc vàng kim đang hành quân. Số lượng của chúng cả ngàn, cả vạn. Không sao đếm hết cho nổi.

“ Ahh!! ”

Thấy chân tê buốt, Lữ Nghị biết chắc đã có kiến chui vào giầy mình rồi. Nọc kiến lửa không gây chết người ngay được, nhưng cái nhói buốt dai dẳng thực là khó chịu như chết đi sống lại. Theo bản năng y nhảy bật lên một cái, tay tóm lấy chạc cây.

Rồi thì những ngón tay cũng thi nhau buốt tấy lên. Lữ Nghị hoảng sợ nhìn lên, chỉ thấy kiến lửa đã bu đặc lấy năm ngón tay. Trên bàn tay còn có một đám sâu lạ màu đen đang bám chặt vào da tay. Ấy là loài đỉa lá, hay còn gọi là vắt.

Lữ Nghị sợ hãi nhảy xuống đất, lập tức thấy gan bàn chân tê buốt.

“ Bỉ ổi!! ”

Y gào, y chửi, song chẳng ích gì. Chính bản thân y cũng biết chuyện này nực cười đến dường nào. Lần này sa bẫy chốn này, là lỗi do y không tính đến chuyện địch thủ lợi dụng ưu thế địa lợi, giăng bẫy chờ sẵn. Lữ Nghị nhịn đau, cắm đầu chạy. Kẻ địch giấu mặt còn ở đây, nếu không lùi nhanh thì chỉ có đường chết! Y nhìn lên thân cây, thấy nơi nào rêu mọc thì đi về hướng ấy, chắc chắn sẽ tìm được suối nước, lạch nước.

Đám vắt ở tay hút no máu, con nào cũng béo tròn lẳn như ngón tay cái rồi mới nhả tay y ra. Lữ Nghị cũng không có thời gian mà ăn mừng tin vui nho nhỏ này. Y cứ cắm đầu mà chạy thục mạng.

Rốt cuộc…

Phía đông khu rừng có một lạch nước nhỏ, hai bên bờ là bãi đá thấp. Xa hơn nữa, là có thể nghe thấy dòng nước sông Vạc hiền hòa đang chảy róc rách, róc rách.

Lữ Nghị không quản được nhiều, vội vàng nhảy ùm vào lạch nước. Nước không xối chết kiến, nhưng cũng khiến chúng nó bị cuốn đi, không còn hơi sức đâu mà cắn người nữa. Nước lạnh chảy qua chỗ bị nọc kiến, khiến Lữ Nghị thấy vết thương dịu đi nhiều.Chính lúc này, từ đâu lại lao tới một vật tròn tròn, đánh trúng ngay cổ tay y. Lưỡi kiếm ba tấc rời khỏi tay, còn Lữ Nghị thì thất kinh cả hồn vía. Y biết mình trúng phục binh!

Một thân ảnh từ từ bước lên tảng đá cao nhất bên bờ tây.

Trên tay y nắm một lưỡi dao, thuôn dài và mảnh như một chiếc lá.

“ Câu được con cá to ghê. ”

Người nọ chính là Lê Thận và ám khí trầu không.

Lữ Nghị bị điểm huyệt, quăng lên bờ. Hai tay hai chân y đều bị người An Nam nọ trói nghiến lại bằng dây rừng, không sao động đậy được.

Lê Thận làm xong xuôi mọi việc, thì mé tây cũng có tiếng loạt xoạt vang lên.

Dẫn đầu là Giản Định đế và bốn hộ vệ, theo sau là Lê Hổ và hai người Trần Đĩnh Ngũ Thư. Cậu nhóc Nguyễn Xí nghịch ngợm thế mà lại không giành đi tót đằng trước như mọi lần, mà tụt hẳn về cuối đoàn.

Giản Định và Lữ Nghị gặp lại, thợ săn và con mồi nay đổi vị trí, tất nhiên chẳng thế thiếu một phen thóa mạ lẫn nhau. Trần Ngỗi còn tính là có học, biết thu liễm tâm tình, nhưng bốn tên thị vệ thì là lực điền chân chất. Thấy kẻ thù khi trước ở Mô Độ, cả đám chẳng giữ gìn gì cả, cứ nhào lên mà tay đấm chân đá. Lữ Nghị bị trói chặt, không phản kháng gì nổi, chỉ đành chịu trận. Thế nhưng y có chân khí hộ thể, còn những lực điền kia thì lại chỉ có sức trâu chứ chẳng luyện chút nội lực nào. Thành thử, Lữ Nghị dù bị đánh cho đau đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng thương thế lại không lấy gì làm nghiêm trọng.

Lê Hổ thuận miệng hỏi hai người kiếm thủ:

“ Sao rồi, xong xuôi cả chứ? ”

“ Không thành vấn đề. Giặc Minh nhát gan, bị dọa vỡ mật nát gan rồi, tạm thời không dám quay lại đâu. ”

Trần Đĩnh vỗ ngực, cười vang. Lâu lắm rồi y mới được sảng khoái như lúc này.

Phạm Ngũ Thư đáp:

“ Cũng nhờ có mấy cái còi gỗ cậu Nguyễn Xí giấu trong áo, mới khiến chúng ta càng thêm giống ma quỷ. Còn người của ta, Ngũ Thư đã an bài cho họ tìm về Lam Sơn cả rồi. ”

Lê Hổ gật đầu, thầm than mẹ mình tài.

Chẳng là năm đó nhà Hồ mộ binh, cụ thân sinh của Hổ bị bệnh, thế nên mẹ cậu chàng mới cho mấy trăm gia đinh đi thay. Lại dặn cẩn thận:

“ Lòng dân không theo, nhà Hồ bại là chuyện không sớm thì muộn. Mọi người cứ đánh hết sức xem có vớt vát được gì không, nhưng nếu thấy đại thế đã mất thì phải hàng ngay, sau đó tiềm phục trong quân Minh, chờ đến khi có minh chúa xuất hiện thì cùng ra hưởng ứng. ”

Nguyễn Xí tay cứ cầm còi câm dùng để ngự thú mà thổi, phồng mang trợn mắt lên. Nhưng hồi lâu cũng không thấy thằng bé ngưng lại.

Lê Hổ thấy thằng bé có vẻ lo lắng chuyện gì, bèn vỗ vai hỏi:

“ Xí, sau vậy? ”

“ Con thổi còi, nhưng mãi con Trương Phụ chưa về. Bình thường nó khôn lắm, hễ nghe tiếng còi là tìm về ngay. ”

“ Hay nó mải chơi lạc đâu mất? ”

Trần Đĩnh lên tiếng.

“ Không! Sao mà có chuyện đó được? Mũi con Phụ thính lắm. Từ lúc hai đứa đến bìa rừng này là nó ngửi thấy mùi của cậu Hổ rồi. Sao mà lạc cho được? ”

Mọi người còn đang băn khoăn vì sao con chó của Nguyễn Xí chưa tìm về chỗ chủ, thì ở phía bên kia sông, đã có tiếng rên “ ư ử ” rất khẽ.

Đúng là con Trương Phụ.

Chương 128: Hồi mười sáu (11)

Thế nhưng lúc này nó không thể nhúc nhích nổi, bởi gáy của nó đã bị một bàn tay tóm chặt, còn bốn chân và mõm cũng bị dùng dây rừng buộc đến mấy vòng.

“ Nghịch tặc Giản Định và đồng đảng, gan của các ngươi cũng to lắm. ”

Con Trương Phụ bị quăng xuống đất, đá cứng đập vào thân khiến nó rên lên càng dữ.

Xuất hiện là một trung niên tóc bạc, lưng gấu eo hổ.

Y chính là Hoàng Phúc!

Đám người Lê Hổ chưa từng thấy lão già, nên tất nhiên không biết võ công ông ta lợi hại đến cỡ nào. Còn mấy người Giản Định thì còn lạ gì trung niên này? Hồi ấy ở Mô Độ, Trần Ngỗi dựng cờ dấy nghĩa, có biết bao nhiêu cao thủ các môn các phái hưởng ứng.

Kết quả thì sao?

Một mình Hoàng Phúc đả bại, giết chết hết người này đến người khác.

Trung niên này một khi vào chiến trường sẽ hóa thành ưng dữ, cọp ác. Luận về sách lược công thủ điều binh khiển tướng, y không bằng Trương Mộc. Thế nhưng nếu nói về vũ công, hai người kia còn thua Hoàng Phúc xa. Ngón Ưng Trảo công của y hoành ra, cơ hồ không ai trong số các “ cao thủ ” Ngỗi biết cản nổi một chiêu nửa thức.

“ Chạy! Mau chạy! ”

Giản Định hét lên một tiếng, cảnh báo.

“ Đại vương cần gì phải sợ quá, một ông già, đánh sao lại ba hảo thủ của ta? ”

Lê Hổ nhíu mày.

Phạm Ngũ Thư không phải đối thủ của đám cao thủ thượng thặng như Phan Chiến Thắng – trang chủ và bốn Tinh của sơn trang Bách Điểu, song cũng không thua bao nhiêu.

Trần Đĩnh giờ đã không còn điên điên khùng khùng, chiến lực cũng sàn sàn Ngũ Thư.

Lê Thận càng thêm bí ẩn, không rõ thực lực sâu cạn thế nào.

Ba người này hợp lại, chỉ cần phối hợp ăn ý, có lẽ Phan Chiến Thắng cũng phải nhượng bộ.

Lão già kia lại có bản lĩnh gì?

Nguyễn Xí gào lên:

“ Tiên sư bố nhà mày, thả nó ra!! ”

Thằng nhóc nổi nóng. Nó tung mình lao qua con suối, đôi thiết trảo buộc ở tay nhè ngay mặt Hoàng Phúc mà tập kích từ hai hướng. Chỉ cần lão ấy lui một bước, Nguyễn Xí sẽ dùng ngạch sắc giấu ở ống quần cứa đứt dây trói cho con Trương Phụ.

Hoàng Phúc chỉ cười khẩy.

Y dựng thẳng hai tay, ngón trỏ, ngón giữa và ngón cái cong lại thành thế ưng trảo, chộp ngược vào móng vuốt của Nguyễn Xí.

Bành!

Thế gọng kìm của Nguyễn Xí bị phá tan, mà bản thân thằng bé cũng bị lực phản chấn đánh văng ngược lại. Phạm Ngũ Thư thấy vậy, vội lướt sang dùng hữu chưởng đón vào lưng thằng bé, để nó không bị đá nhọn bên sông tổn hại.

Nào ngờ ám kình từ phía trước ùn ùn đánh ngược vào, khiến Phạm Ngũ Thư cơ hồ không kịp phòng bị. Y lui liên tiếp ba bốn bước, vận đủ bảy thành công lực lên mới hóa giải nổi thế bay của Nguyễn Xí. Nhìn lại, thì thằng nhỏ đã trào máu miệng, bất tỉnh.

Hoàng Phúc có thể đánh ngang tay với Khiếu Hóa tăng, há phải là cao thủ bình thường?

“ Nguy rồi, võ công tên này rất cao, chỉ riêng nội lực e là không thua mấy vị tông sư tí nào. ”

Phạm Ngũ Thư nghiến răng, đỡ Nguyễn Xí sang cho Lê Hổ, còn miệng thì lập tức thông báo cho hai người Trần Đĩnh Lê Thận.

“ Cái gì? ”

Lê Thận, Trần Đĩnh đều từng tiếp xúc với Khiếu Hóa tăng, tất nhiên biết một chữ “ tông sư ” ấy có trọng lượng như thế nào.

“ Tên này mà đòi ngang với Khiếu Hóa tăng ư? Đúng là bốc phét! ”
Trần Đĩnh là đối thủ cũ của Ngũ Thư, biết tính y không trọng sĩ diện đến mức phải đùa vào lúc này. Còn Lê Thận. Khiếu Hóa tăng trong lòng y vốn chẳng khác nào người cha thứ hai. Làm gì có chuyện một lão trung niên chẳng biết từ đâu ra lại có võ công không thua gì lão được?

Hoàng Phúc nghe đến ba chữ “ Khiếu Hóa tăng ”, thì như bị chọc đúng vào chỗ xót. Y nghiến răng, giật giọng hỏi:

“ Khiếu Hóa tăng? Tên sư cọ người mập mạp, mặc cà sa rách, võ khí là một cặp chuông đúng không? ”

“ Sao ngươi biết? ”

Lần này, đến Trần Đĩnh cũng không giữ nổi bình tĩnh nữa.

Sau khi thành tài, cả hai đều bỏ mấy năm tìm ân sư, chỉ mong được nói một lời cảm tạ. Nhưng ông sư già này tính tình nhàn nhã ưa tự do, hành tung bí ẩn. Hai người chỉ đành công cốc mà về.

Nay Hoàng Phúc tả diện mạo sư phụ của họ không sai một li, lại còn nói đúng võ khí của ông là cặp chuông, thử hỏi hai người sao có thể không kích động?

“ Biết! Hắn chết dưới tay ta mà! ”

Hoàng Phúc đảo mắt, cười khẩy. Nói rồi móc trong áo ra một hạt châu, ném về phía mọi người.

Lê Thận run rẩy đỡ lấy hạt châu, xem xét cẩn thận.

Một khối gỗ hình cầu, màu đen, hai đầu đục thủng để xỏ dây qua. Chế tác rất bình thường, nham nham nhở nhở, lại không được mài giũa cẩn thận gì. Có đoạn thì hơi vuông, có chỗ lại hơi nhọn. Căn bản vốn không thể là chuỗi tràng hạt nhà Phật.

Thế nhưng…

Hai người Trần Đĩnh vừa cầm hạt châu trên tay, là biết ngay nó được lấy từ tràng hạt của sư phụ. Bởi, trên đời này chỉ có một ông sư quái lạ như Khiếu Hóa tăng mới dùng cái thứ tràng hạt này thôi.

“ AAAA! ”

Hai mắt Trần Đĩnh, Lê Thận đều đỏ quạch lên, nào còn lí gì tới cảnh báo của Ngũ Thư nữa.

Thời xưa, vua – cha – thầy học là ba người được tôn trọng nhất. Huống hồ Trần Đĩnh và Lê Thận đều mất cha từ sớm, chịu đủ nhục nhã phỉ nhổ. Không có Khiếu Hóa tăng cưu mang, chắc chắn không có họ của ngày hôm nay. Tay áo cà sa cũ rích, thùng thình lượt thượt của ông sư già chẳng khác nào đôi cánh che chở, nâng đỡ hai con gà con thành hai chú gà chọi chiến như bây giờ.

Có thể nói, dù chưa chính thức dập đầu hành lễ bái sư, nhưng với hai người họ thì Khiếu Hóa nửa là thầy nửa là cha.

Nghĩ đến người xưa không còn, ai mà giữ nổi bình tĩnh?

Trần Đĩnh xộc tới trước nhất, múa thanh Huyết Ẩm vạch về phía Hoàng Phúc. Lê Thận thì lướt ngang sang một quãng, hai tay liên tiếp phóng ám khí. Nào là cau đồng, trầu sắt thi nhau lướt gió, phong tỏa hết các bộ vị yếu hại, khóa cứng mọi đường lui của Hoàng Phúc. Phạm Ngũ Thư hồi khí xong, nhìn hai người tác chiến, không khỏi bật cười. Lối đánh của Trần Đĩnh thanh thoát hơn, không máu lửa bằng. Nhưng cái lối xông trực diện vào thì có khác gì Hồ Đỗ đâu? Còn Lê Thận đứng từ xa phóng ám khí Trầu Cau, phảng phất đâu đó là hai ống tên của Hồ Xạ, không lẫn đi đâu được.“ Năm xưa… Chuyện năm xưa chẳng phải cũng là như vậy hay sao? ”

Gió mang hơi ẩm từ sông Vạc phả vào mặt Ngũ Thư, gợi lại hương sen Tây Hồ của mười tám năm về trước. Bên Tây Hồ, dưới gốc si, ba tên ngố của Thăng Long thành đấu với Hùng Kê Tam Kiệt.

Vật đổi sao dời…

Ba chàng ngốc nay chỉ còn một kẻ xưng là Long Thành kiếm khách, mà Hùng Kê Tam Kiệt cũng chỉ còn Kim Kê tàn phế một tay. Có phải cảnh còn người mất?

Có thể người đã đi rồi, nhưng bóng hình quá khứ hãy còn phảng phất, khung cảnh năm xưa nay đã hiện về theo sóng nước dập dờn.

Khác biệt duy nhất? Con gà dù năm đó làm khó ba anh em nay đã hóa thành hùng ưng nghiêng cánh che mặt trời.

Phạm Ngũ Thư nhếch môi, cười.

Lạ chưa, trong cái tình cảnh này mà y còn cười được ư??

“ Xá gì đâu…

Ngũ Thư này cũng chẳng phải tên ngố năm nào nữa rồi. ”

Phạm Ngũ thư nắm chặt thanh Hùng Kiếm, sau đó xông tới trước.

Lửa chiến đấu lại đốt lên rừng rực.

“ Trứng chọi với đá. ”

Hoàng Phúc vươn trảo, đánh sau mà tới trước chộp thẳng vào lồng ngực của Trần Đĩnh. Huyết Kiếm Thiên Công ngày nào thấy kình lực trên ba đầu ngón tay của địch thủ mạnh mẽ như phá sắt nứt đá, không thể không hoành kiếm lại đón đỡ. Nào ngờ ấy chỉ là hư chiêu của họ Hoàng. Y thấy đối thủ thu kiếm về đỡ, tả trảo cũng theo đó mà đổi hướng. Thay vì công trực diện, thì trảo của lão vòng sang mé tả đánh ập lại, đốt ngón tay đụng trúng đốc kiếm của Đĩnh. Kình lực kinh người cuồn cuộn chảy tràn vào, cơ hồ khiến hổ khẩu của Trần Đĩnh rách toạc ra, kiếm trong tay chỉ chực muốn bay. Không muốn mất kiếm, thành thử Đĩnh buộc phải phi thân theo lưỡi Huyết Ẩm.

Chẳng khác nào đưa lưng đón cau trầu của Lê Thận.

Hoàng Phúc cười khẩy, khinh thường, đoạn nhún chân nhảy phốc một cái vượt qua lạch nước. Lạch nước tuy nhỏ, song cũng cỡ hai mươi bước chân. Ấy thế mà lão không cần lấy đà, chỉ khẽ vận sức là qua được. Đủ thấy khinh công đáng sợ.

Véo véo!

Lão già họ Hoàng còn đang đắc ý, thì bỗng nghe sau lưng bật lên tiếng kêu sắc lẻm, càng lúc càng dí sát vào da thịt. Lão đoán chừng ấy là ám khí, bèn vung tay ra sau. Ưng trảo gảy vào cau đồng, đẩy mấy quả cau đập vào lá trầu không tẩm độc, khiến ám khí của Lê Thận tự rơi xuống đất.

“ Hi sinh thằng kia à? Quyết đoán đấy… ”

Hoàng Phúc đang cười khẩy ra vẻ khinh thường, thì eo đã trúng ngay một kiếm. Cũng phải khen phản ứng của lão nhanh như chớp, vừa nghe tiếng vải bị đâm toạc là bước ngang sang nửa bước. Thành thử chỉ có lớp áo bào bị xé rách. Song mặc dù da thịt không tổn hại hư hao gì, cũng rất mất mặt.

Lão xoay eo giật gối, đá trúng ngay cằm của Trần Đĩnh. Y đang được đà lao tới trước, thanh ra không thể phản ứng lại được. Nội lực của Hoàng Phúc nói mạnh không mạnh, bảo yếu chẳng yếu, rất mơ hồ khó nắm bắt. Song lại dễ dàng dập tan tác chân khí hộ thân, đá cho Trần Đĩnh văng ra xa, người húc đổ một cái cây to như bắp chân.

Lão vừa tung cước, là lập tức phải nhún một chân nhảy giật lùi lại một bước. Lưỡi kiếm vuông vắn đúc từ đồng đen xẹt nhanh qua, đụng trúng một tảng đá to cỡ nắm đấm. Chỉ thấy rắc một cái, tảng đá vỡ toác, còn những mảnh đá vụn lại bị chủ nhân của quái kiếm sử dụng kiếm pháp quái lạ chẳng kém hất vào mặt Hoàng Phúc.

Họ Hoàng vận công vung tay một cái, đám đá vụn văng cả sang một bên.

Phạm Ngũ Thư chọn ngay lúc Trần Đĩnh bị đánh lui lại để nhập trận.

Trước thì thi triển khinh công, phát sau đến trước nhảy ra giữa dông suối ngay giữa hai người Thận, Đĩnh. Kế đó lại dùng kiếm pháp tổ truyền chuyển hướng ám khí của Lê Thận từ Trần Đĩnh sang Hoàng Phúc. Sau đó phối hợp với Đĩnh, giáp công đối thủ từ hai hướng.

Phàm là ám khí, vũ tiễn mà bị Đảo Nam Nghịch Bắc bắn ngược, uy lực thường sẽ mạnh thêm vài phần. Thế nên Hoàng Phúc mới bỏ qua khả năng Phạm Ngũ Thư đẩy ám khí trầu không về phía lão, mà đoán Lê Thận mặc kệ Trần Đĩnh để phóng thêm một đám mới.

Hoàng Phúc hú dài một tiếng, đoạn giang chân thi triển khinh công, sải từng bước lớn về phía Lê Thận.

[ Người Tàu có câu minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng. Hùng kiếm và Huyết Ẩm của mình và Đĩnh tuy sắc bén, nhưng thứ khó chịu nhất vẫn là ám khí trầu không của Lê Thận. So quyền đọ cước cậu ta sao thắng nổi ưng trảo của lão ta? ]

Phạm Ngũ Thư đoan biết lão nhè Lê Thận đánh, bèn phạt ngang Hùng kiếm toan cản đường.

Chương 129: Hồi mười sáu (12)

Nào ngờ…

Hoàng Phúc cười nhếch râu mép, eo ngửa ra sau, gót xoay tròn, còn hai tay giang ra như đôi cánh chim ưng.

Cốp!

Ưng trảo vạch trúng ngang eo Ngũ Thư, chỉ lực kinh người của Hoàng Phúc nhẹ nhàng xé toạc mấy lần áo, sau đó lôi rách cả da cào tróc cả thịt. Ngũ Thư rên lên, tay không cầm kiếm theo bản năng bưng lấy vết thương, máu đỏ lòm rịn qua từng kẽ ngón tay, rơi lóc tóc xuống đá.

Keng.

Hùng kiếm dộng xuống đất, trở thành điểm tựa cho thân hình loạng choạng của người kiếm khách. Phạm Ngũ Thư chỉ thấy trong bụng nhộn nhộn nhạo nhạo, biết là ám kình trong đòn trảo dội vào kinh lạc phủ tạng. Nhưng nội lực của Hoàng Phúc như ma quỷ, lúc hư lúc thực khi có khi không, dù trong bụng đau đớn như cắt ruột xé gan cũng không làm gì nổi.

Phụt.

Ngũ Thư ho ra một búng máu lớn, hai hàm răng đỏ lòm cắn chặt vào nhau, năm ngón tay xiết quanh chuôi kiếm. Toàn thân y lẩy bẩy vì sóng kình đáng liên tiếp trong bụng, tựa hồ chỉ gắng gượng được thêm mấy hơi thở là sẽ ngã vật ra đất.

“ Cầm tặc tiên cầm vương. Trong ba người, ngươi là mắt xích quan trọng nhất. Không có nhà ngươi, hai tên kia chỉ như lũ rắn không đầu. ”

Hoàng Phúc rung tay, thả đống cau đồng trầu sắt Lê Thận ném vào mình xuống đất. Nói đoạn lão gạt chân đá một cái, trúng ngay má Phạm Ngũ Thư. Long Thành kiếm khách gục nghiêng sang một bên, hai mắt lờ đờ chẳng còn tỉnh táo nổi nữa. Máu đổ khỏi khóe miệng thành bọt, Hùng kiếm văng khỏi tay.

“ Anh Bình! ”

Lê Hổ gào lên thất thanh, nhưng còn phải lo cho Nguyễn Xí, không thể tuốt đao lên liều mạng ngay được.

“ Khốn… nạn… ”

Trần Đĩnh loạng choạng gượng dậy, rung Huyết Ẩm đánh về phía Hoàng Phúc.

Lê Thận nghiến răng, cũng xông về phía lão già, hai bàn tay nắm lại thành quyền đầu rắn chắc. Y đã phóng hết sạch ám khí trầu không mang theo, và tay họ Hoàng cũng nhìn ra được điều đó. Thế nên mới nhắm vào Phạm Ngũ Thư trước.

Hoàng Phúc trước nhặt Hùng kiếm cắm vào thắt lưng của mình, nghĩ bụng nếu hôm đó lão cũng có binh khí vừa tay, Khiếu Hóa tăng sao có thể thoát? Lúc này thì hai người kia cũng đã tạo thành thế giáp công một trái một phải. Lão mới co chân nhảy lên, trảo bên trái chộp ngay vào đỉnh đầu Trần Đĩnh, trảo phải vạch ngang khuôn mặt Lê Thận. Đĩnh quăng kiếm giơ tay đỡ, chỉ nghe một tiếng vang giòn rụm, cả hai cánh tay y bị hùng kình đánh gãy, buông thõng xuống ngang eo vô lực. Cốp! Cốp! Âm thanh trầm đục bật lên, hai gối Trần Đĩnh đồng thời chạm đất.

Lê Thận dùng hai tay đồng thời phát nhu kình, khóa cổ tay Hoàng Phúc lại. Thầm nghĩ:

[ Kình lực y hùng hồn như thế, có lẽ dùng yếu chỉ “ lạt mềm buộc chặt ” sẽ chống đỡ được ít lâu. ]

Lạt mềm bó chặt của người nam, hay dĩ nhu chế cương của Trung Quốc, tên tuy hai nhưng bản chất thì không khác gì nhau cả.

Thế nhưng, khi tay vừa chạm tay, Lê Thận biết mình đoán sai rồi.

Kình lực của Hoàng Phúc lúc cương lúc nhu, thực thực ảo ảo không sao nắm bắt được, tựa như một dòng sông lớn. Thử hỏi trên đời có thứ lạt mềm nào buộc được nước chăng?

Thế nên, không thể để hai chân Hoàng Phúc chạm được đất. Nếu không, chỉ cần y có nửa cái hô hấp hồi khí, Lê Thận sẽ thua trắng mắt.

Lê Thận mượn thế kình lực của Phúc, thoáng cúi người vặn eo, chân quét ngang một cái, nhằm chuẩn ngay lúc chân lão già sắp chạm đất sẽ quật ngã lão xuống. Phúc nhíu mày, như thể đã sớm đoán được ý nghĩ của Thận.

Quả nhiên…

Chân Hoàng Phúc bị cước của Thận đốn trúng.

Cốp một cái.

“ Ahhhhhh… ”

Người mới gào lên thất thanh…

Là Lê Thận.

Thì ra, Hoàng Phúc sớm đoán được, bèn dùng thiên cân trụy dồn xuống hai chân. Vật nặng quán tính sẽ lớn, đà lao sẽ mạnh, lúc ấy thì khó có thứ gì lay động nổi. Đạo lí ấy cũng như trong võ học, mười phần kình lực đánh ra cả mười, không chừa chỗ cho dư lực, sao biến chiêu cho nổi?

Một khi chân Hoàng Phúc tìm được mặt sỏi, thì trảo của lão ắt cũng không mù. Ưng trảo giáng ra, thế như nghiêng đất lệch trời, chỉ trong một sát na ngắn ngủi đã tìm được đến con thỏ yếu đuối.

Ngực của Lê Thận trúng ngay một trảo sấm sét của Phúc.

Máu đỏ phun ra văng cả lên mặt Hoàng Phúc, Lê Thận đổ vật ra đất sống chết không rõ.

“ Đại vương mau chạy, tôi sẽ ngăn hắn lại. ”

Lê Hổ đặt Nguyễn Xí xuống đất, lại tuốt đao đứng dậy.

Chuyện kể ra thì chậm, thế nhưng thời gian tính từ lúc giao thủ đến lúc cả ba bị Hoàng Phúc quật ngã mới qua có vài phút mà thôi.

Bốn thị vệ của Ngỗi chỉ chờ có thế, bèn đẩy y lui lại, tìm đến chỗ mấy con ngựa.

Hoàng Phúc cười khẩy, nói:

“ Ranh con chẳng biết sợ cọp! ”

Lê Hổ đã giương đao xông vào chỗ Phúc.

[ Không được, Trần Ngỗi sắp chạy rồi, không thể lãng phí thời gian với thứ nhãi ranh tôm tép này được. ]

Hoàng Phúc tính thử nếu bây giờ để Giản Định chạy thoát vào rừng, muốn tóm y lần nữa khi không lại mất tong chí ít nửa ngày trời. Huống hồ bảo kiếm đã cướp được rồi, thế thì việc gì phải dây dưa với đám săn sắt Lê Hổ mà xổng mất con cá rô?

Lê Hổ chỉ thấy trước mắt có cái bóng gì nhoáng lên một cái, đầu vai thoáng trĩu nặng còn sau gáy nhói lên. Bịch. Cậu chàng ngã lăn xuống đất, bất tỉnh.

Hoàng Phúc thì lấy đầu vai Hổ làm điểm tựa, phóng mình về phía năm người Giản Định như một con chim ưng.

Lê Hổ bất tỉnh hồi lâu, chợt thấy mặt mình ẩm ẩm, ấm ấm như có ai dùng khăn lụa lau lấy lau để. Đã vậy, còn có mùi thịt sống hôi rình phả vào mũi liên hồi. Cậu chàng run một cái, he hé đôi mắt ra, chỉ thấy đôi mắt trong veo của con Trương Phụ cứ nhìn chằm chằm mình, lưỡi thè ra cả nửa gang tay liếm vào mặt cậu.

“ A? ”

Lê Hổ choàng tỉnh dậy.

Con Trương Phụ sủa lên một cái, ngồi xuống bên cạnh chủ thở hổn hển. Phía xa ba người Ngũ Thư đang ngồi điều tức, tự thoa thuốc băng bó vết thương.

Nguyễn Xí bèn lên tiếng:

“ May quá, chú tỉnh rồi. ”

Lê Hổ ngơ ngơ ngác ngác, thấp giọng hỏi:
“ Xí, địa phủ sao sáng thế? ”

“ Bậy nào, chúng ta còn sống cả. ”

Nguyễn Xí nói, lại nhè đầu con chó cưng mà dấu dí.

“ Nhỉ, Trương Phụ nhỉ? Mình còn sống cả. ”

Lê Hổ cơ hồ không tin vào tai mình, quay sang ba người Ngũ Thư:

“ Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào? ”

“ Có cao nhân cứu giúp. ”

Trần Đĩnh nhún vai.

“ Cao nhân? Cao nhân nào?? ”

“ Cái này thì cậu phải hỏi Nguyễn Xí, chứ ba bọn tôi thực ra cũng chẳng biết gì hơn. ”

Không đợi Lê Hổ lên tiếng, cậu nhóc nuôi chó đã nói:

“ Là một ông cao to, mặc đồ quái dị đến cứu. Chả biết người ở đâu lại ăn mặc theo kiểu văn không ra văn, võ không ra võ. Đã vậy còn xách theo một thanh gươm đỏ lòm. ”

Cả bọn nhìn nhau, thở phào.

Nếu vị đảo chủ kia đã xuất hiện, thì tạm thời không cần lo lắng an nguy của Giản Định nữa.

“ Trước về Lam Sơn cái đã. ”

Lê Hổ nghĩ một hồi, rốt cuộc quyết định. Cậu xa nhà đến nay đã gần một năm, cũng nên quay về rồi.

Xong lại nghĩ gì đó, đưa tay vỗ vai Ngũ Thư, nhắc nhỏ:

“ Mất thanh kiếm, nhưng giữ được mạng. Coi như là của đi thay người vậy đi. ”

“ Cậu yên tâm. Tôi không phải hạng không biết nghĩ, huống hồ thanh kiếm ấy tên Hoàng Phúc cũng chả có phúc dùng đâu… ”

Kể tiếp chuyện của Giản Định...

Năm người chạy chẳng được bao xa, thì đã nghe tiếng cành lá xao động ngay phía trên đầu. Giản Định giang tay ngăn bốn hộ vệ lại, ngẩng mặt lên tìm tung tích kẻ thù.

Không thấy bóng dáng.

“ Đại vương, nhìn kìa! ”

Một trong bốn người lực điền chỉ tay về phía trước, kêu lên thất thanh.

Đứng dựa lưng vào gốc cây tự lúc nào, không ai khác chính là Hoàng Phúc.

Năm người chạy không chậm, nhưng so với kẻ có khinh công thượng thặng như lão, đúng là kém quá xa.

“ Nghịch tặc Trần Ngỗi giả làm hậu nhân nhà Trần, tự ý xưng vương, phạm vào cùng tội đại nghịch bất đạo với gian tặc Hồ Quý Li. Nay thiên phạt giáng xuống đầu, còn không quỳ xuống chịu chết? ”

Hoàng Phúc đứng thẳng dậy, ánh mắt như điện ngó thẳng vào Giản Định.

Trần Ngỗi nghiến răng, cười lạnh:

“ Giả?? Thôi dẹp mấy câu giả tạo ấy đi. Ai mà không biết ta đây là hậu nhân nhà Trần chính tông, Nhật Nam quận vương là do chính tiên hoàng ban cho. Chẳng qua, ta đây xuất hiện, thì càng lộ rõ cái bản mặt giả nhân giả nghĩa của các người mà thôi. Phù Trần Diệt Hồ? Ta khinh! Là Soán Trần Diệt Hồ thì có! ”
Hoàng Phúc nhún vai, đáp:

“ Soán Trần Diệt Hồ? Không sai. Đó đúng là ý của bọn ta đấy, nhưng mà nhà ngươi làm gì được nào, hả tên bại tướng? ”

Trần Ngỗi im lặng.

Xưa nay vẫn là như vậy, người có quyền lên tiếng cuối cùng vẫn là kẻ chiến thắng.

Hoàng Phúc lại tiếp:

“ Thiên triều ta là cái nôi của lễ giáo, tất nhiên là luôn giảng đạo lí. Nhưng mà, phải có người nghe mới được. Ngươi thấy ai giảng đạo cho một con kiến nghe chưa, hả Nhật Nam vương? ”

“ Đại vương, mau chạy! ”

Đúng lúc này, một trong bốn người lực điền đột nhiên đẩy Trần Ngỗi ra sau, một mình xông thẳng về phía Hoàng Phúc.

Cốp!

Nếu đến đám Trần Đĩnh, Ngũ Thư y còn không chống nổi một đòn, thì có cơ hội gì trước Hoàng Phúc kia chứ? Trần Ngỗi chỉ kịp nghe thấy một tiếng xương vỡ...

Lá khô phủ tóc, bay tung khắp trời như vạn cánh bướm ma.

Máu đỏ nhuộm giày, chảy xuôi đầy đất tựa chín dòng suối lạnh.

Xung quanh Giản Định không còn âm thanh nữa, tiếng xung phong của ba kẻ lực điền còn lại không thể lọt vào lỗ tai của y. Y quỳ xuống bên người đã gục, để bàn tay run rẩy đầy bùn đen đất xám bá vào bả vai mình.

“ Tại sao? Tại sao phải thế? ”

Trần Ngỗi thực sự không hiểu.

Y vẫn luôn nghi ngờ. Nghi ngờ đám Lê Hổ, ngờ vực những thuộc hạ của mình. Ấy thế mà hôm nay, hai lần người ta ngã xuống, chỉ để đổi lấy một cơ hội mảnh như sợi tơ cho y.

Gã lực điền nói nhỏ:

“ Quận vương... thực ra... tôi là hàng binh đào ngũ đây. ”

“ Ngươi... tức là... ngươi là... ”

Trần Ngỗi run giọng, hai bàn tay siết chặt. Thì ra “ nông dân ” khỏe mạnh lại là hàng binh Đại Ngu năm nào đào ngũ, trà trộn vào nghĩa quân. Nếu ân nhân nháy mắt hóa thành gian tế, y thực không biết nên cảm thấy thế nào vào lúc này nữa.

Gã hàng binh lắc đầu, thở hắt ra ba chữ:

“ Là Triệu... Cơ... ”

Trần Triệu Cơ!

Cái người đưa Giản Định lên ngôi!

Y lại chính là kẻ bán đứng mọi người ư?

Trần Ngỗi nghiến răng thật chặt, ánh mắt y long lên đỏ thấu. Mơ hồ nơi tròng trắng, những đường tơ máu chạy ngoằn ngoèo trông thật ghê người.

“ Ngài... nghe đây... thực ra... hàng binh... cũng có nỗi khổ.

Làng xóm... xa lánh. Láng giềng... xua đuổi. Thực sự... sống... không bằng chết. Nên... tôi... mới đánh liề...u. ”

Gã hàng binh trút đi hơi thở cuối cùng, bên tai vẫn văng vẳng từng lời từng chữ lẫn trong tiếng cười thê lương của Hồ Xạ nơi Hàm Tử quan.

Y hối hận.

Năm ngón tay nơi bả vai lỏng ra, trượt xuống nằm trên nền đất.

Ba tiếng bịch nữa vang lên.

Ba gã lực điền sống dở chết dở bị Hoàng Phúc đánh cho nằm gục ngay sát bên Trần Ngỗi.

Cười... trào máu.

Trần Ngỗi nấc lên một tiếng, trách:

“ Mấy đứa này lạ. Ban nãy thì khóc lóc trách cứ, giờ lại cười là làm sao? ”

“ Trách... ngoài miệng... cho đỡ mệt thôi. ”

“ Theo ngài chiến đấu... có mục đích mà cố gắng... chẳng hơn... sống như cái xác... rồi... chết gục trong lúc... lao dịch... bao nhiêu lần ư? ”

Người đang sống thì nấc lên vì tâm trạng ứ nghẹn, kẻ sắp chết lại nấc liên hồi vì máu trào đến cổ.

Giản Định ngẩng đầu, tránh không để những người này trông thấy bộ dạng sắp khóc của mình.

“ Ta cũng xin lỗi mọi người. Đến hồi nãy Ngỗi chưa từng có ý lật đổ triều Minh, chỉ mong xưng vương xưng bá sống vinh hoa hết kiếp này thôi... ”

“ Bọn... ”

“ Tôi... ”

“ Biết... ”

Ba người lần lượt thốt lên chữ cuối cùng trong đời.

“ Biết? Thế thì tại sao? Tại sao còn cứu ta mà mất cả mạng?? ”

Giản Định gào lên, lay vai áo ba người. Không còn phản ứng, cũng không ai có thể trả lời y thay cho họ được nữa. Cho đến cuối đời mình, Trần Ngỗi cũng sẽ vĩnh viễn không biết được vì sao mình lại được sống.

Chương 130: Hồi mười sáu (13)

Hoàng Phúc dùng hai ngón tay, kéo vạt áo ố máu lên nhìn, cằn nhằn:

“ Đám Nam man chúng mày đúng là thứ hạ tiện. Chết rồi cũng khiến người ta phải khó chịu. ”

Trần Ngỗi buông tay, thở dài.

Hết rồi.

Bốn con người, kẻ ở thôn nam người sinh xóm bắc, kẻ quen cày quốc người thạo kiếm cung. Mỗi người một vẻ, một mục tiêu trong đời, vậy mà chẳng hẹn từ chín phương trời mười phương đất cùng đến tụ họp dưới trướng Trần Ngỗi. Tiếc thay cơ đồ còn chưa thấy móng thấy cột, người đã quyên sinh, hồn về chín suối. Thử hỏi, có vô ích không?

“ Trần Ngỗi, theo ta về chịu tội! ”

Hoàng Phúc vươn tay, toan điểm huyệt đạo phong tỏa hành động của Ngỗi, đặng đưa về doanh trại thêm phần thuận lợi. Thì bỗng hổ khẩu tê chồn, phải lui lại ba bốn bước liền. Y thầm lấy làm kinh ngạc, không nghĩ ở phương trời khỉ ho cò gáy, chó ăn đá gà ăn sỏi này cũng xuất hiện một cao thủ có thể lấy viên sỏi bé tí đánh lui được thủ chưởng của lão.

Hoàng Phúc vừa mới nhắm mắt ngưng thần tập trung, đang định thử xem có phát hiện được vị trí của đối thủ không, thì phía đông đã có tiếng cười khẩy quen thuộc:

“ Phải mang cùng một cái họ với hạng người vô sỉ như ngươi, đúng là hổ hết thanh danh một đời Hoàng mỗ. ”

“ Là nhà ngươi? ”

Xuất hiện trước mặt Hoàng Phúc, chắn ngay giữa y và Giản Định đế, là một trung niên ăn vận nửa văn nửa võ, tóc mai hai bên thái dương bạc phơ như cước. Ánh mắt y thì lúc nào cũng lờ đà lờ đờ, trông thiếu hẳn vẻ tinh minh. Còn lúc nói thì cứ được hai ba câu là lại ngáp ngắn một cái.

Cái kẻ trông chán đời như nghiện thiếu thuốc ấy vác trên vai một thanh gươm, đựng trong cái bao da cũ kỹ.

Y chính là đảo chủ của Đảo Bạch Long ngoài bể Đông, một trong bảy tông sư nước Nam, họ Hoàng, chẳng ai biết tên thật. Người ta vẫn gọi là Hoàng đảo chủ.

Lần trước, cũng chính y là kẻ ra tay, hỗ trợ Khiếu Hóa tăng đột phá vòng vây xông ra khỏi doanh trại quân Minh ngay trước mũi Hoàng Phúc. Trông cái vẻ uất ức trên mặt lão già, xem chừng ưng trảo công độc môn của lão cũng từng phải khốn đốn một phen trước kiếm pháp của họ Hoàng.

“ Đường đường là cao thủ thượng thặng, lại phải dùng cái trò lừa bịp để nhiễu loạn địch thủ đáng phận tiểu bối. Hay! Hay lắm! Đúng là rất có khí độ, rất có phong phạm... ”

Nguyên bản Hoàng Phúc muốn mượn chuyện đó đốt cháy lửa giận của hai người Trần Đĩnh, bắt họ liều sống chết kích phát hết tiềm lực đánh sống chết với lão một phen. Thế nhưng qua lời của Hoàng đảo chủ, lại biến thành lão vô sỉ bắt nạt tiểu bối mà còn phải dùng đến thủ đoạn đê tiện. Song Hoàng Phúc chẳng những là cao thủ, y còn là quan, là tướng, nên cũng không đặt nặng những lời khiêu khích của họ Hoàng.

“ Nhà ngươi tính dùng chiêu “ lấy đạo của người trả lại cho người ” ư? Thứ lỗi, Hoàng Phúc này không ngu như ngươi tưởng đâu. ”

Nào ngờ Hoàng đảo chủ chỉ cười khẩy, vỗ gươm lên vai, ngữ khí cũng thay đổi:

“ Đúng là các cụ vẫn dạy, suy bụng ta ra bụng người là hành vi của đám tiểu nhân. Cứ làm như ai cũng nhát cáy như ngươi ấy. Đối phó với tên bại trận như nhà ngươi, ta đây cần gì đến mấy cái trò mèo đó? ”

Giọng y rất khiêu khích, rất gợi đòn, rất khiến người ta phải sôi tiết.

“ Ngươi... ”

Hoàng Phúc hồi đó đánh với Khiếu Hóa một trận, vốn nội lực đã hư hao nhiều. Làm sao đánh lại nổi Hoàng đảo chủ? Thế nên mới ngậm đắng hôm đó, để hai người chạy thoát trùng vây của mấy vạn binh mã. Song y cũng chả buồn giải thích, hay bao biện. Thua là thua! Thế thôi. Không cần rườm rà đổ lỗi quanh làm gì.

Nhưng nói đi cũng vẫn phải nói lại...

Lần này khác!

Hai người đều đang tinh thần sáng lạng, nội lực sung mãn, trạng thái tốt nhất, mười phân vẹn mười. Huống hồ, lần trước Hoàng Phúc thua, nguyên nhân rất lớn là gươm Xích Ngô đang nằm trong vỏ kia quá sắc bén. Lão không dám đón đỡ, thành ra về thế đã thua một nửa.

Nhưng bây giờ có Hùng kiếm trong tay, mèo nào cắn mỉu nào còn phải chờ xem sao đã.
“ Xem ra lần này có thể thư hùng một trận công bình! ”

Hoàng Phúc rút Hùng kiếm ra, nghiến răng cười.

Hoàng đảo chủ tung gươm Xích Ngô lên. Lưỡi gươm rời vỏ, để lộ ra sắc đỏ thấu như nhuộm bằng máu tươi. Hai bên lưỡi gươm có hai hàng răng cưa xếp so le nhau, trông như là răng lược. Một trong những thanh thần binh mà thánh tổ Khổng Lồ đúc cho võ lâm nước Nam: gươm Xích Ngô.

Tương truyền hồi đó thánh tổ sang Tàu cuỗm cả kho đồng về, đi qua biển đông, thần linh bắc quốc không cam lòng bèn sai một con rết đỏ lòm như máu, thân dài hàng trăm thước đội biển lên toan đánh chìm tàu không cho về đất nam. Giữa biển động bão gầm, thánh tổ Khổng Lồ lấy gậy tầm xích xông ra giao chiến. Cuối cùng một gậy đánh cho rết kia nát nhừ chết tươi, nhờ thế thuyền mới về phương nam an toàn.

Người ta cũng kể rằng sau này, khi thánh tổ đúc thần binh đồng đen cho võ lâm phương nam đã có tạo một thanh như hình con rết, âu cũng để nhớ lại kỷ niệm năm ấy.

Lâu dần, gươm được đặt cho cái tên Xích Ngô, trải qua mấy đời chủ cuối cùng trở thành binh khí tùy thân của Hoàng đảo chủ.

Hoàng Phúc lấy thanh Hùng kiếm ra, quát:

“ Đón chiêu! ”

Hoàng đảo chủ chỉ thấy trước mắt mình nhoáng lên một cái bóng mờ, liền đó Hùng kiếm đã dí sát vào mặt. Chẳng những trảo công, kiếm pháp của lão Hoàng Phúc cũng không tệ một tẹo nào. Nhất là về khoản tốc độ.

Liiiing...

Gươm Xích Ngô xuất động, răng cưa trên thân gươm khóa chặt lấy lưỡi vuông của Hùng kiếm. Hai thanh thần khí đúc bằng đồng đen va vào nhau, toát lên một tiếng động tựa như thác vỡ trên mặt đá, sấm rung giữa trời xanh. Tưởng như cả đất trời cũng đều phẫn nộ.

Vàng vụn trong hầu bao của Hoàng Phúc thoắt cái va vào nhau, vang lên tiếng lang tang không ngớt. Lão chỉ thấy túi tiền giấu trong ngực áo rung lên bần bật, tưởng như vàng nén muốn nhảy tràn cả ra ngoài.

“ Cái... ”

Hoàng Phúc còn đang thắc mắc chưa hiểu chuyện gì mới xảy ra, thì Hoàng đảo chủ đã giật gươm đánh thẳng tới. Gươm Xích Ngô lượn vòng, tựa như vẽ nên một dải máu đỏ tươi trong không khí. Hoàng Phúc cúi vội đầu xuống, kình phong sắc bén hãy còn khiến da ở gáy y hơi tê tê.

Chiêu số của Hoàng đảo chủ rất bình phàm ít biến hóa, nhưng nội lực y tinh thuần thâm hậu, kiến giải võ công cao quá người thường. Thành thử, khiến người ta có một loại cảm giác bện rơm thành lụa mềm, mài đá nên ngọc quý.
Hoàng Phúc xoay người, hoành Hùng kiếm lại quật xuống. Sau chiêu đầu tiên lão phát hiện thanh kiếm này không hề có cạnh sắc, giống như một cái thước cứng rắn chứ không dùng để đâm chém như kiếm thường được. Thành thử, Hoàng Phúc đổi sang dùng lối đánh của roi sắt, thiên về vụt đập xoay gạt hơn là đâm thọc như trường kiếm. Trông y bây giờ chẳng khác nào mãnh tướng Song Tiên Hô Diên Chước của Lương Sơn bạc vậy.

Một người có đường gươm hung hãn dồn dập như bão biển, một người có nhát kiếm thần tốc sắc lẹm như ánh chớp. Hai thanh thần khí đụng vào nhau, khiến vàng vụn nhảy từ ngực áo Hoàng Phúc, vãi đầy ra đất.

“ Tưởng thế nào, té ra cũng chỉ biết dựa vào binh khí sắc bén mà thôi! Nhà ngươi tự nhận xếp ngang hàng với gã hòa thượng béo, nếu là sự thực thì đúng là sỉ nhục cho hắn quá! ”

Đánh qua đánh lại thêm vài chiêu, Hoàng đảo chủ bắt đầu công ít thủ nhiều.

Hoàng Phúc dùng Hùng kiếm như roi sắt, thế công cứ thình lình ập tới từ tứ phía, giống như sấm nổ đầu hè, lúc ẩn lúc hiện khi tới khi lui. Hoàng đảo chủ cứ đỡ một chiêu lại lui một bước, xem chừng có vẻ yếu thế hơn hẳn. Hùng kiếm bổ nhào xuống, đánh tạt ngang, cả tốc độ lẫn sức mạnh đều chẳng khác nào chim ưng trao liệng vồ mồi. Mà thanh Xích Ngô bây giờ khác nào con rết cụt nanh? Cứ va vào Hùng kiếm là bị đẩy dạt ra.

Hoàng đảo chủ thấy vậy, bắt đầu vừa đón đỡ vừa lui lại, trông dáng vẻ hình như sắp sửa khinh công bỏ chạy.

Hoàng Phúc há lại để kẻ thù chạy thoát?

Về công, thì Hoàng đảo chủ xem chừng là đồng đảng của Giản Định, bắt được y tức là lời thêm một phần công trạng. Về tư, thì cái nhục ngày trước vẫn chưa kịp rửa, chẳng lẽ con vịt đã lên đĩa rồi còn bay được đi mất?

Y tung mình lên như một con chim ưng, Hùng kiếm hóa thành cái mỏ đâm xuống.

Hoàng đảo chủ như chỉ chờ có vậy.

Mép y nhếch lên thành một điệu cười trào phúng.

Nói đoạn, đảo chủ bỗng nhiên ngửa hẳn người ra sau, chân vận lực đạp mạnh một cái. Tức thì, y lướt ngược về phía Hoàng Phúc, lưng rê sát đầu ngọn cỏ. Trông bộ dáng y bây giờ như con so lồm cồm bò trên mặt cát, rất đỗi quái dị và nực cười. Song những áo nghĩa tinh hoa võ học trong đó, mười người thì hết chín rưỡi có dùng cả đời cũng không ngộ ra nổi.

Kẻ làm được, là quái nhân, mà những kẻ này chỉ tính một nửa là con người thôi.

Hoàng đảo chủ chính là một quái kiệt trong đám quái nhân.

Còn Hoàng Phúc thì không. Thế nên, điều mà lão tưởng là bất khả thi, đối thủ của lão lại có thể làm được.

Xoạt.

Gươm Xích Ngô vẩy ngược ra một nhát.

Nhát gươm ấy nhanh đến bàng hoàng, đến ngơ ngác. Hoàng Phúc hít vào một hơi vừa vặn đúng cái lúc Hoàng đảo chủ ra tay, mà nay y còn chưa kịp thở ra, gươm Xích Ngô đã giật tung cả ngực áo y.

Máu tứa ra, nhuộm đỏ thấu một dải cỏ.

Hoàng Phúc ngã ra, lăn tròn mấy vòng trên mặt đất mới lấy lại được thăng bằng. Lão đưa mắt nhìn xuống, chỉ thấy nơi ngực áo bị chém phanh bục ra, máu vẫn đang trào từ miệng vết thương rách tươm rách toác.

“ Thì ra là thế... ”

Lão để ý mới nãy khi xuất gươm, cổ tay của Hoàng đảo chủ đã hơi rung lên, khiến cả hàng răng cưa nhọn hoắt chém sắt như chém chuối cũng di động theo. Thành thử, lưỡi gươm chém dọc ngực lão mới để lại miệng vết thương nham nham nhở nhở như lúc này.

Hoàng Phúc cắn răng, chửi nhỏ:

“ Hoàng Phúc này tài không dưới đối thủ, thế mà lại chủ quan khinh địch, thua trí hắn một nước. ”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau