THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Hồi mười bốn (5)

Tiếng kêu của đồng bạn đánh động những tên hộ vệ khác. Cả đám hằm hằm tuốt vũ khí, vây lấy Liễu Thăng định trả thù cho thằng bạn.

Mỗi tên giữ chặt một cây lượng thiên xích, xem ra mặc dù quen thói ngang ngược, bọn chúng còn chưa vô pháp vô thiên tới mức sẵn sàng giết người.

Liễu Thăng bèn nhảy xuống ngựa, cắm mũi thương xuống đất. Đoạn lấy từ sau lưng con ngựa xuống một cây bổng sắt. Bổng này là sau khi cậu về Kim Lăng, mới nhờ người rèn gấp cho một thanh để tiện việc luyện chiêu.

Thủ lĩnh của đám hộ vệ quát lên: 

“ Tạp chủng, đánh huynh đệ tao thì mày chết chắc rồi! ”

Sau đó, y vung thanh lượng thiên xích lên, hùng hổ chạy tới toan bổ vào đầu Liễu Thăng.

Vụt.

Lưỡi xích đã nhanh, nhưng Liễu Thăng còn nhanh hơn. Tên thủ lĩnh hộ vệ mới chạy đến, cậu đã bước sang một bước, lưỡi xích sượt qua đầu vai Liễu Thăng một cách vô hại.

“ Aaaaaa!! ”

Gã hộ vệ kêu thảm thiết, nước mắt nước mũi ứa ra từng hồi. Đồng bọn y thấy thủ lĩnh không rõ nguyên cớ gì lại rú lên như lợn lên bàn mổ, cứ nhìn nhau mãi xem.

“ Nhìn kìa! ”

Rốt cục, sau mấy hơi thở, cũng có một tên la lên, ngón tay chỉ xuống chân hai người.

Chỉ thấy gót giầy của Liễu Thăng giờ đang nghiến chặt lên bàn chân tên thủ lĩnh hộ vệ. Phải biết bàn chân là nơi hội tụ rất nhiều huyệt đạo, kinh lạc liên quan mật thiết tới phủ tạng và đại não. Gã hộ vệ bị Liễu Thăng đạp trúng chân, không khác gì bị thanh gỗ cứng giã cho một phát. Tất nhiên là đau đến chết đi sống lại.

Không để y kịp định thần, Liễu Thăng đã vung gậy phang liền hai phát vào hai bên Kiên Tỉnh của gã.

“ Tha mạng! Tha mạng! ”

Gã hộ vệ nọ cũng là dạng biết thân biết phận. Nếu vừa rồi Liễu Thăng nâng gậy thêm nửa tấc, thì chỗ trúng chiêu sẽ là hai huyệt Thái Dương. Đến lúc đó thì đến cơ hội cầu xin hắn cũng không có.

Liễu Thăng điểm ma huyệt của hắn, quẳng ra sau lưng.

Lúc này hai tên hộ vệ khác cũng đã kịp nhảy xổ tới. Lượng thiên xích đen thui trong tay chúng giơ cao quá đầu, chỉ chực vụt xuống.

Liễu Thăng lui lại hai bước.

Hai bước nhấn xuống đất bằng hết sức bình sinh. Phản lực từ mặt đất dội ngược lên, lại nương theo sự vận động của từng bó cơ chuyển lên vai.

Sau đó…

Hai bổng đánh ra.

Đánh hất từ dưới lên trên.

Hai gã nọ không thể ngờ được bổng sắt trong tay Liễu Thăng lại có thể đột kích theo hướng quỷ dị đến thế. Nhất thời không hề đề phòng, hạ bàn hoàn toàn sơ hở.

Hai phát bổng thọc ra cực nhanh, cơ hồ khiến chúng không kịp phản ứng.

Cốp! Cốp!

Đầu bổng đập trúng lồng ngực, tiếng vang trầm đục vang lên nghe rõ mồn một. Hai gã hộ vệ nọ cũng bay ngược ra sau, mồm nôn máu.

Chúng là hai kẻ lúc trước ra tay hành hung mấy chủ gánh hàng tàn độc nhất.

Liễu Thăng lườm tên họ Lại, nói:

“ Giỏi cho tên cẩu quan nhà ngươi. ”

Quan lớn Lại vội vàng núp đằng sau đám hộ vệ, nói:

“ Nhà… nhà ngươi… biết… biết đả thương mệnh… mệnh quan triều đình là… là tội chết hay không? ”

Có chỗ dựa rồi, lá gan hắn mới to ra một tí, ít ra đủ để mở miệng lắp ba lắp bắp chứ không câm như hến nữa.

Liễu Thăng cười khẩy, hỏi:

“ Loại cặn bã như ngươi cũng xứng là quan ư? ”

“ Láo! Dám… dám nhục mạ bổn quan? Đánh… đánh… đánh cho ta! ”

“ Ai dám? ”

Cấm quân đã đuổi đến.

Tiếng quát đồng thanh dõng dạc khiến cả đám hộ vệ ai nấy run như cầy sấy. Tên quan lớn Lại thì càng không cần phải nói, đũng quần đã ướt một mảng.

Y phát hiện từ sau khi bị hai đứa Tạng Cẩu hạ nhục, lá gan của mình càng lúc càng nhỏ lại như bị thỏ gặm. Thật đúng là: “ Làm trai cho đáng thân trai / Khom lưng uốn gối gánh hai hạt vừng. ”

Hộ vệ trong nhà quan lại, so với cấm quân chính quy vốn đã yếu thế hơn nhiều. Cho dù số lượng hộ vệ đông gấp đôi cũng phải thua. Chớ nói chi lúc này số lượng còn chỉ bằng một nửa cấm quân.

Nói giao tranh, không bằng nói là tàn sát.

Đám hộ vệ hoàn toàn không có một chút phần thắng.

“ Liễu tướng quân, ngài hà cớ gì quan tâm đến một tên quan thất phẩm nhỏ nhoi này. Chẳng may làm trễ nải chuyện của bệ hạ, cả ngài lẫn hắn cộng lại cũng không gánh nổi đâu. ”

“ Lí công công yên tâm. ”

Liễu Thăng cất giọng, lại lườm tên họ Lại mà nói.

“ Nhà ngươi mau đền bù thiệt hại cho những người bán rong ở đây, mỗi người đủ một trăm lạng bạc trắng. Lần sau chớ để ta nhìn thấy ngươi hà hiếp bá tánh nữa, nếu không thì đừng trách ta. ”

Xong còn doạ:

“ Nếu không phải hôm nay ta bận lo chuyện của hoàng thượng, nhà ngươi không có cái may mắn ấy đâu. ”

Đoàn cấm quân đã đi khỏi.

Những người bán rong cũng đã được bồi thường hậu hĩ. Lúc xếp hàng phát bạc ai nấy hãy còn ngơ ngác nhìn nhau, tưởng như đang mơ.

Tên họ Lại không dám trái lời Liễu Thăng, nhưng vẫn âm thầm ghi hận trong lòng.

Mà người ta vẫn có câu: oan gia thì ngõ hẹp.
Trước kể chuyện Liễu Thăng giải quyết tên họ Lại xong, bèn dẫn quân đến chỗ đám Tạng Cẩu đang ở tạm.

Lúc này cửa thư phòng cũng vừa vặn mở toang, mời ánh nắng và tiếng chim ùa vào.

Hồ Nguyên Trừng khoan thai đi ra, khẽ vươn đôi vai mỏi nhừ.

Một đêm ròng chong đèn không ngủ, nhưng tinh thần thì tỉnh táo phi thường.

Bản thân chàng cũng linh cảm được hôm nay Chu Đệ sẽ cho người đến tìm. Bí mật của pháo Thần Cơ và thuyền Cổ Lâu như cái kim giấu trong bọc vậy, rồi cũng phải lộ ra mà thôi.

Hồ Quý Li cũng sửa soạn dậy từ rất sớm, lúc này đang ở ngoài sân luyện quyền. Tấm lưng trần gân guốc bóng nhẫy mồ hôi, nổi lên trên từng thớ thịt là những vết sẹo ngang sẹo dọc.

Hồ Nguyên Trừng thấy vậy, lòng không khỏi nao nao. Những vết sẹo đó chính là nền móng của một cơ đồ đã mất.

“ Hôm nay cha dậy sớm quá. ”

Có ngờ đâu, vừa nghe tiếng chàng, Hồ Quý Li liền giật mình đánh thót một cái, vội vội vàng vàng mặc lại áo ngoài. Nhưng đâu tránh thoát được ánh mắt của Hồ Nguyên Trừng? Chàng chạy tới, chỏ vào eo cha mình, hỏi:

“ Vết sẹo đó con chưa thấy bao giờ. Cha có từ bao giờ vậy?? ”

“ Đúng là nó mới. Ta chỉ vừa bị sau trận Tây Đô thôi. ”

Ông đang nói dối.

Vết sẹo này đã hơi mờ, không phải vì vết thương nặng nhẹ, mà do năm dài tháng rộng.

Hồ Nguyên Trừng biết, nhưng không muốn lật tẩy cha già. Chàng tin ông tuyệt đối. Vậy là đủ rồi.

Hai đứa nhóc cũng lục tục mò dậy.

Phiêu Hương chải chuốt gọn gàng, mặc một cái váy lụa màu tím đen, trông vừa đáng yêu vừa có nét gì đó rất ưu nhã. Tạng Cẩu thì vẫn như lúc trước, tóc xù rối tung, quần áo xộc xà xộc xệch. Có lẽ điều duy nhất đã khác đi ấy là cái mặt nó không còn lem nhem như xưa.

Cô bé con ở cửa biển Kỳ La vẫn đi theo hai cha con Hồ Nguyên Trừng từ bấy đến giờ.

“ Chắc là sắp đến rồi đấy. ”

“ Ừm. ”

Hai đứa nhóc cũng đoán là sẽ có người đến tìm.

Thế nhưng theo chúng nó, người đến trước ắt phải là quan lớn Lại chứ không phải người Chu Đệ phái tới.

Tất nhiên, lúc này cũng không ngoại trừ khả năng người Chu Đệ cử tới và người chúng nó đang chờ là cùng một người. 

Vậy sẽ là ai??

Sứ thần của Minh thành tổ?!

Quan lớn họ Lại hai đứa đã đắc tội??

Cộc! Cộc! Cộc! Cộc! Cộc!

Tiếng ai gõ lên tấm cửa gỗ dày bật lên nghe rất rõ. Từng hồi, từng hồi trong veo.

[ Không phải sứ thần của Chu Đệ. ]

Hồ Nguyên Trừng thầm nghĩ.

Nếu người đến là sứ giả của Chu Đệ, thì ắt sẽ gọi với vào thông báo trước chứ không gõ cửa. Dù sao mặt trời cũng đã lên đến đầu con sào, chẳng còn ai giờ này còn kéo gỗ trên giường nữa.

Hai đứa nhóc cũng nhìn nhau, trong đầu không hẹn mà cùng hiện lên một ý nghĩ.

[ Không phải tên quan lái lợn. ]Nếu đúng gã họ Lại tìm được đến đây, thì cũng sẽ không gõ cửa. Cánh cửa kia sớm đã phải bị đạp tung.

Như vậy…

Kẻ ở ngoài kia là ai??

Cánh cửa từ từ bị đẩy ra sau.

Kẽo kẹt. Kẽo kẹt.

Tiếng khung cửa rít lên khác nào dao sắc cứa vào lòng người, khiến người ta run lên vì sợ?

Đằng sau lần cửa…

Chẳng có gì hết.

Trước cổng trống rỗng, không hề có một bóng người.

“ Là ai?? ”

Tạng Cẩu và Hồ Quý Li cùng quát lên, lại đồng thời thi triển khinh công nhảy vọt lên đầu bờ tường.

Con hẻm nhỏ không có một ai.

Vắng teo, không nhân khí, như thể nãy giờ vẫn chưa từng có ai xuất hiện.

Thế thì ai đã đẩy cánh cửa?

Tạng Cẩu không biết, Hồ Quý Li không biết, chú cháu Hồ Nguyên Trừng lại càng không biết.

Mà có lẽ cũng sẽ không ai biết kẻ vừa đẩy cánh cửa kia là ai, thậm chí y là thứ gì cũng chẳng ai hay.

Nửa canh giờ sau, đoàn sứ giả của Chu Đệ mới đến.

Sau một tiếng thông báo: “ Thánh chỉ tớiiiii! ”, Lí công công bèn bước ra khỏi kiệu, dẫn đầu tiến vào biệt viện. Nhìn lão vừa đi vừa ngúng nguẩy, trông thật giống một con loăng quăng.

Liễu Thăng đứng ngẩn người ra.

Ánh mắt của cậu không cách nào rời khỏi cô bé đang nép mình đằng sau cánh cửa. Bóng tối mượt như tóc cô, hồ Động Đình như cũng phải chìm vào trong đôi mắt ấy.

“ Cha con Hồ Quý Li quỳ xuống nghe khẩu dụ của bệ hạ. ”

Lí công công vuốt ngực tằng hắng một tiếng, đoạn nói tiếp bằng giọng eo éo:

“ Đại Ngu nay đã tiêu vong, chỉ còn lại quận Giao Chỉ của đại Minh ta mà thôi. Vong quốc quân vương Hồ Hán Thương đã tự vẫn, đáng lẽ sẽ liên luỵ tới cả nhà. Nhưng trẫm vốn có đức hiếu sinh, thế nên tha cho tội chết. Nay triệu Hồ Quý Li và Hồ Nguyên Trừng ngày mai lên điện Thái Hoà diện thánh thay con, thay anh. Không được đến trễ. Khâm thử! ”

Hồ Nguyên Trừng đánh mắt, hi vọng cha già vì đại cục mà nhịn nỗi nhục này cùng mình. Nhưng bất ngờ thay. Hồ Quý Li đã cúi đầu xuống tự bao giờ, lại dõng dạc:

“ Thần… lĩnh chỉ. ”

Hồ Nguyên Trừng nhìn hai nắm tay cha siết lại đến trắng bệch, sống mũi không thể không cay nồng, nước mắt chỉ chực trào ra.

Nhìn Hồ Quý Li đã hơn bảy mươi, lại còn từng là quân vương một nước, nay phải nhục nhã cúi dập đầu trước một thái giám… Hồ Nguyên Trừng không khỏi thấy tủi thân thay cho cha mình, cũng ngầm tự trách bản thân.

Cúi đầu xưng thần, thay con chịu nhục. Phàm là cha mẹ ở trên đời, có lẽ mười người thì hết chín sẽ làm như thế.

Lí công công lại cố nén cười, hỏi:

“ Ở đây ai là… Tang… Tạng Cẩu. ”

“ Quỳ xuống đi Cẩu. ”

Phiêu Hương nhắc nhỏ bên tay thằng nhóc.

“ Tại sao phải quỳ?? ”

Tạng Cẩu trợn mắt nhìn lại Lí công công, hỏi.

Liễu Thăng vội vàng giải thích:

“ Lí công công, đây là nghĩa đệ ta. Nó mồ côi từ bé, không hiểu lễ quân thần. Xin châm trước cho đứng nghe phong lần này. ”

Tạng Cẩu nhìn Liễu Thăng một cái.

Nó không nói gì, nhưng Liễu Thăng biết nó đang hỏi mình: “ Tại sao hôm đó không đứng ra? Hôm nay nhảy ra thì để làm cái gì? ”

Liễu Thăng thở, dài, rồi lui lại.

Tạng Cẩu đang có ác cảm cực độ với vua quan Đại Minh, tất nhiên không chịu nghe lời. Người nghĩa huynh là cậu cũng chỉ làm được đến thế.

Lí công công nói:

“ Nếu Liễu tướng quân đã lên tiếng, bổn công công châm trước cho vậy. ”

Trong lòng lão lại thầm nghĩ:

[ Bệ hạ quan tâm thiên vị Liễu tướng quân quá mức, không biết là có ý gì đây. Nhưng thôi, phận nô tài chỉ có tay và tai, không có mồm. ]

Lí công công tiếp tục tuyên đọc khẩu dụ của Chu Đệ. Nội dung đại khái là Tạng Cẩu được khen thưởng vàng, lụa, thóc gạo vì lập hai công lao lớn trong cuộc nam chinh. Lại đòi nó vào cung gặp mặt.

Tất nhiên nó chẳng thèm nhận, kiên quyết để người đem trả lại.

Nó có thể nhận đồ của kẻ đã gián tiếp giết cả thôn làng ư?

Cuối cùng, Hồ Nguyên Trừng đành phải thay nó nhận lấy khen thưởng.

Chương 107: Hồi mười bốn (6)

Cấm vệ và Liễu Thăng được lệnh dẫn hai cha con Hồ Nguyên Trừng và Tạng Cẩu vào cung trước. Nơi này cách hoàng cung một đoạn cũng khá xa, không cẩn thận có khi còn lạc cả đường, mất vài ngày may ra mới đến nơi. Thành thử ba người phải vào cung từ sớm, đợi sẵn chỉ việc chờ Chu Đệ hạ chỉ là lên bảo điện diện thánh mà thôi.

Phiêu Hương là một bé gái, một thân một mình ở nhà cũng không ổn, nên được dẫn theo.

Tạng Cẩu lại lén lút đưa hết số bạc nó trộm của tên quan lớn họ Lại cho cô bé câm, dặn mấy ngày tới phải chăm sóc cho hai mẹ con cô bé bán tò he. Cô bé gật đầu, coi như là đồng ý.

Đoàn người rồng rắn lên đường.

Bây giờ trở lại với tên quan lớn Lại.

Tên quan lớn họ Lại vừa phát bạc xong, đang định ôm cục tức về nhà, thì bỗng thấy đoàn cấm quân theo đường cũ quay về.

Trùng hợp thế nào, hắn lại quay lại nhắm đúng lúc Tạng Cẩu với Phiêu Hương đi ngang qua.

Trông thấy “ kẻ thù ” ngang nhiên đi cùng với đoàn cấm vệ, tên quan lớn Lại vừa mừng, vừa hốt.

Hắn kéo áo một cấm vệ đi sau cùng lại, lợi dụng tay áo che chắn dúi ngay một nén bạc lớn vào tay y. Trông thấy món hời, tên cấm vệ cũng đứng lại, lẹ làng nhét nén bạc vào ngưc áo.

“ Tiểu ca cho ta hỏi, mấy vị được hộ tống kia là ai thế? ”

Gã cấm vệ nói:

“ Ta cũng là hạng thấp kém, không biết nhiều cơ mật. Nhưng hình như là cựu thái thượng hoàng, và cựu tả tướng quốc của đám An Nam. Thôi, ta đi nhé, thủ lĩnh gọi rồi. ”

Đám người khuất dần nơi chân trời.

Miệng tên quan lớn họ Lại toét ra rộng ngoác, cơ hồ khoé miệng hắn như muốn rách toác ra. Một điệu cười phô hàm răng tởm lợm đã cắn không biết bao nhiêu là mỡ máu của bá tánh.

“ Hà hà, ra là thế. Hai con tiểu yêu, chúng mày có chạy đằng trời! ”

Tên quan lớn họ Lại tức tốc chạy vào cung. Gặp thái giám, y lập tức giơ ra một tấm lệnh bài bằng vàng có chữ “ Hà ”.

Thái giám nọ như đã quen việc, gật đầu một cái, dẫn y vòng qua mấy lần cửa lách đường mòn.

Đi không lâu, tên họ Lại đến vườn thượng uyển.

Chu Đệ đang nằm trong lầu, hóng gió thưởng hoa vô cùng nhàn nhã. Cảnh lặng yên, nhưng lòng người thì dậy sóng.

Ngôi lầu ấy từng có bóng hình của một giai nhân.

“ Nghĩa Hoa, nàng ở dưới đó vẫn mạnh giỏi chứ? ”

Chu Đệ lẩm nhẩm tự nói, rồi tưới một chén rượu xuống đất. Y vắt ngang cánh tay qua trán, che đi đôi mắt của mình.

“ Bệ hạ, có Lại đại nhân cầu kiến. ”

Lí công công thấy Chu Đệ đang chìm trong tâm trạng, vốn dĩ không muốn làm phiền. Nhưng Lại Bố Y kia lại cũng là hồng nhân của hoàng thượng, nên chỉ đành tặc lưỡi vào thông báo một tiếng.

Chu Đệ vẫn không nhúc nhích.

Y hãy còn chìm đắm trong hồi ức, một dòng hồi ức viễn phương.

Trong đoạn hồi ức đó, có một nhà đại phú hộ trong thôn, tiền muôn bạc vạn. Theo tục lệ cũ, khi phú ông mất đi, con trưởng thừa kế toàn bộ gia tài.

Gã con thứ, vốn tài năng xuất chúng, không cam lòng…

Y mới tụ họp hương thân, gia nô trong làng, đánh vào toan cướp lại ruộng nương điền sản đáng lẽ thuộc về mình.

Thuở đầu, y bị đánh cho không còn manh giáp.

Có một thiếu nữ đã thay y khoác chiến bào, ra trận chấn hưng sĩ khí tam quân.

Gã con thứ đó có được tất cả, công của nàng không hề nhỏ.

Cha của gã… tên Chu Nguyên Chương.

Còn cô gái, là Từ Nghĩa Hoa, con gái của Từ Đạt.

Cũng là hoàng hậu duy nhất trong cuộc đời Minh thành tổ Chu Đệ.

“ Cho hắn vào đi. ”

Chu Đệ vẫn không nhúc nhích, nhưng y lên tiếng.

Mở lời chung quy vẫn tốt hơn là im lặng.

Lí công công vội vàng vâng dạ, rồi dẫn Lại Bố Y vào diện kiến Chu Đệ.

Tên quan lớn Lại quỳ mọp xuống trước Vĩnh Lạc mà khấu đầu hành lễ:

“ Nô tài khấu kiến hoàng thượng. Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. ”
Y tự xưng là “ nô tài ” mà không phải “ hạ thần ” cũng có lí do cả.

“ Ừm. Lại Bố Y đúng không? Ta từng nghe kể, phụ mẫu nhà ngươi tứ danh cho ngươi là Bố Y, mong sao về sau ngươi không phải mặc đồ vải xô như họ nữa. Đến gặp trẫm có chuyện gì? ”

Chu Đệ nheo mắt, hỏi với giọng từ tốn.

Lại Bố Y không vào chuyện chính ngay, mà bắt đầu kể lể công lao khổ lao:

“ Muôn tâu hoàng thượng, nô tài làm đúng như lời người căn dặn, mấy năm nay gom góp tài lực dân gian, chuẩn bị khởi công Đại Vận Hà. Không có công lao, cũng có khổ lao bệ hạ à. ”

Chức quan thất phẩm của Lại Bố Y, chẳng qua cũng là thuật che mắt. Trên đời có ai làm ra tiền muôn bạc vạn mà không dùng? Lại Bố Y cũng phải dùng, mà đám quan lại phú hộ khắp nơi có con cháu trong nhà ắt cũng có nhu cầu.

Tức là y không phải quan lại làm việc cho Chu Đệ, y chẳng qua là một cái kho giữ tiền.

Thế nên, Lại Bố Y tự xưng là “ nô tài ”.

“ Nói chuyện chính. ”

Chu Đệ trầm giọng lại.

Y biết tỏng Lại Bố Y sắp nhờ mình chuyện gì đấy.

Họ Lại vội vội vàng vàng tâu:

“ Bệ hạ minh xét, nô tài vẫn luôn vì đại nghiệp của bệ hạ mà làm việc hết mình. Ấy… thế mà lại bị một đám An Nam nhục mạ, đánh đập ngay ngoài sông Tần Hoài. Xin bệ hạ minh xét. ”

Chu Đệ nheo mắt, không nói gì hết.

Lại Bố Y vẫn quỳ bên dưới, nhưng lưng ướt đẫm mồ hôi.

Chẳng lẽ y nhìn nhầm??

“ Người đánh ngươi vừa được cấm quân hộ tống vào cung cùng với hai cha con Hồ Nguyên Trừng, nên mới đến tìm trẫm? ”

“ Bệ hạ tuệ nhãn như đuốc. ”

Lại Bố Y cúi thấp đầu, khéo miệng vương một nét cười.

Hắn đã đoán đúng.

Chu Đệ dùng cấm quân hộ tống không phải vì coi trọng, mà là muốn dằn mặt đám An Nam. Còn chuyện của y, chẳng qua cũng vừa vặn là một cái cớ Chu Đệ đang cần mà thôi.

Cả hai cùng là người thắng, một công đôi việc. Họ Lại thì hả dạ vì rửa được cừu, Chu Đệ thì có thể quang minh chính đại hỏi tội hai cha con Hồ Quý Li. 

Lại Bố Y là một kẻ rất biết điều, rất thức thời. Bình thường hắn không làm chuyện khiến bản thân chịu lỗ lã.

Đó cũng là lí do Chu Đệ thưởng thức hắn.
“ Chính ngọ ngày mai vào cung đối chất. Cho lui. ”

“ Nô tài đội ơn bệ hạ. ”

Chu Đệ ngẩng đầu nhìn mảnh trăng vắt vẻo nơi vòm trời. Hai mắt y mở trừng lên, như muốn tranh sáng cùng vầng nguyệt trên đầu.

Ngày mai sẽ là một ngày rất thú vị.

Cực kì thú vị.

Mô Độ

Lê Thận và Lê Hổ uống với nhau một chầu say mèm, đến khi mặt trời lên quá ngọn tre mới tỉnh lại nổi.

Chủ quán rượu nói:

“ Đến chịu với thanh niên các chú. Thôi ra đình mau đi kẻo muộn. Tôi cũng đóng cửa đi bây giờ đây. ”

Hai người nhìn nhau, cả hai đều ngơ ngác không hiểu gì.

“ Muộn cái gì mới được hả chú? ”

“ Tôi cũng có biết đâu. Cả làng chẳng ai rõ. Chỉ biết phải có chuyện gì, ông Cơ ông ấy mới mời cả làng cả xã ra. Thôi tôi đi đây. Nghe loáng thoáng thấy bảo ông ấy mổ hẳn hai con trâu khao làng, các chú không đi chỉ có thiệt. ”

Lê Hổ nhìn theo chủ quán lục tục mang cả lá chuối theo để gói thịt, bèn nói:

“ Họ định làm cái chuyện ấy thật rồi. ”

“ Anh thấy liệu chuyến này thành hay là bại?? ”

“ Phải xem chủ anh là người thế nào đã. Chứ tính cách của Nhật Nam vương, thành thật mà nói khó nên việc lớn. ”

Lê Thận cười khẽ, bảo nhỏ:

“ Tôi cũng không tin chủ tôi lắm. ”

“ Thế thì tại sao anh còn theo Trần Triệu Cơ? ”

“ Triệu Tử Long trước khi theo phò Lưu Bị, cũng từng theo hầu Công Tôn Toản. ”

Lê Thận khẽ nhún vai.

Tướng tài danh sĩ tìm được minh chúa mà theo hầu, âu cũng là cái duyên cái số cả.

Lê Hổ không đáp.

Hai người sóng vai mà bước, chẳng mấy chốc đã đến đình làng.

Trần Ngỗi khoác một tấm chiến bào, eo đeo chéo thanh gươm báu. Mé tả đứng mấy chục người, trông dáng vẻ thư sinh yếu đuối trói gà không chặt, nên đoán chắc là văn quan. Phía hữu cũng có mấy chục người tay chân rắn rỏi, lồng ngực nở nang, nhìn như có sức chín trâu hai hổ đang bưng kiếm đứng hầu. Có lẽ là võ tướng.

Trần Triệu Cơ đứng ngay bên cạnh, nhìn rất có dáng tể tướng.

Quả nhiên là đang tuyên đọc chiếu lên ngôi, dựng cờ dấy nghĩa đánh nhà Minh.

“ Trước họ Hồ làm đảo điên triều chính, bất hiếu bất trung, khiến lòng dân không phục. Sau giặc Minh lại làm loạn nước non, bội tín bội nghĩa, làm trăm họ oán than. 

Trẫm thân là con cháu nhà Trần. Ngày thấy chuyện bá tánh phải đi phu đi phen mà đau đớn quên ăn. Đêm mơ cảnh giặc rợ giày mả tổ mả tiên mà xót xa vỗ gối.

Hôm nay lập thệ có trời cao đất dày cha rồng mẹ tiên làm chứng, chỉ cần đánh đuổi được giặc Minh khỏi bờ cõi, Trần Ngỗi có chết cũng cam lòng. ”

Ngày hôm đó Trần Ngỗi lên ngôi ở Mô Độ, lấy niên hiệu là Giản Định. Trần Triệu Cơ cho thuộc hạ đi loan tin này khắp nơi. Hay tin nhà Trần chưa tuyệt hậu, nên dân chúng theo nghĩa quân rất đông. Nổi bật có hai tướng cũ của nhà Hồ là Đặng Tất và Nguyễn Cảnh Chân.

Cùng ngày, Lê Hổ cũng xin cáo biệt trở về Thiên Trường để dò la tung tích Phạm Ngũ Thư. Cậu đã nhắc đến cái người từng giả làm mình thu hút sự truy sát của sơn trang Bách Điểu, Trần Ngỗi cũng biết khó mà giữ lại.

Ý định ban đầu là chèo kéo Lê Hổ theo mình cũng phải tạm gác lại.

Lê Hổ lại nói:

“ Ngũ Thư bị Quạ tinh của sơn trang Bách Điểu truy sát, tình thế nguy hiểm vô cùng. Một mình tôi sợ không thể cứu được anh ta. Chẳng hay đức vua có thể nể tình Ngũ Thư liều mình cứu giá, phái một người đi theo để trợ lực cho Hổ không? ”

Trước mặt đông đảo bà con chòm xóm, Trần Ngỗi thực không tiện chối từ yêu cầu của Lê Hổ, bằng không sẽ bị nói là bất nghĩa.

Song nghĩa quân đang buổi ban sơ, là thời điểm để kiến công lập nghiệp, ai lại muốn đi theo một đứa nhóc phiêu bạt khắp chốn kia chứ?

Cuối cùng, Lê Thận xung phong đi theo Lê Hổ. Hai người xin Trần Triệu Cơ hai con ngựa, rong ruổi lên phía nam.

Chương 108: Hồi mười bốn (6)

Thế nhưng giữa đường, Lê Hổ lại hoành cương cho ngựa chạy ngoặt lên phương bắc

Lê Thận hỏi:

“ Muốn đi Thiên Trường phải đi về phương nam kia. ”

“ Không vội. Cách đây mấy canh giờ đi đường là cố đô Hoa Lư. Không đến một phen, bái lạy hai vị tiên hoàng để tỏ lòng thành kính thì thật uổng phí chuyến này lên Trường Yên. ” 

Lê Hổ đáp, giục ngựa chạy nhanh hơn.

“ Nếu là đền thờ của bậc anh hùng như Cờ Lau Vạn Thắng Vương và Lê tiên vương thì mỗ cũng muốn đến viếng một chuyến. ”

Cố đô Hoa Lư xưa rộng cỡ tám mươi ba mẫu, bao gồm ba thành chính Thành Ngoại, Thành Nội và Thành Nam. Kinh đô bao quanh bởi hàng loạt núi đá vòng cung, cảnh quan hùng vĩ, khoảng trống giữa các sườn núi được dân ta xây kín bằng đất ken gạch, chân thành có gạch bó. Cao cỡ ba xích. 

Hai người vào điện, thắp nhang khấn hai vị tiên hiền. Trước là dập đầu bái Cờ Lau Vạn Thắng Vương Đinh Bộ Lĩnh, sau lạy tiên vương Đánh Tống Bình Chiêm Lê Hoàn.

Lê Đại Hành vốn là đại tướng của Đinh Tiên Hoàng, thành thử Lê Hổ mới phải phân trước sau mà bái lạy, chứ không phải công ai cao công ai thấp.

Lê Hổ bước chậm, tay lướt lên từng viên gạch men cổ xưa bám đầy rêu phong tuế nguyệt mà khẽ thở dài.

“ Đây là nơi Cờ Lau Vạn Thắng Vương bắt đầu gây xựng nghiệp bá. ”

Lại nhìn sang núi Mã Yên ở xa xa, nói:

“ Tương truyền đấy là nơi Đinh Tiên Hoàng dùng làm án. Mới đó mà đã mấy trăm năm. Vật đổi sao dời, chỉ còn bóng ánh hùng là lưu lại nơi thành cổ mà thôi.”

Kinh thành Hoa Lư vốn dễ thủ khó công, địa thế phức tạ. Đặc biệt là khu thành phía Nam, dân gian vẫn hay gọi là thành Tràng An, thì càng đặc biệt hiểm trở.

Nhưng phàm là những nơi hiểm trở, thông thường sẽ khó bán buôn canh tác. Hoa Lư cũng không ngoại lệ.

Thành thử, vào cái thời buổi chiến hoả trùng trùng như hiện tại, nơi đây dần dần bị bỏ hoang đi. Lác đác dưới sông Hoàng Long đâu còn có mấy chục hộ, không mang cần kiếm sống thì xách rựa mưu sinh.

Lê Thận ngồi vắt vẻo trên lan can, hỏi với sang:

“ Này! Không lo cho anh bạn của cậu sao? ”

Lê Hổ đứng lên, phủi áo quần, nói:

“ Ngũ Thư ấy hả? Yên tâm. Anh ta không chết được đâu. Dầu gì cũng là con cháu của một trong Lục Bộ Đức Thánh, thừa kế Thư Hùng cổ kiếm kia mà. ”

“ Tức là cậu vốn dĩ không gấp đi cứu người, chỉ muốn thừa nước đục thả câu, mượn mỗ như Lưu Bị mượn Kinh Châu? ”

Lê Thận thừa biết cậu thiếu niên trước mặt hãy còn giấu y một chuyện rất hệ trọng.

Phạm Ngũ Thư cậu ta nhắc đến ắt hẳn đã có biện pháp đào tẩu trong tay, bằng không cậu ta sẽ không tự tin đến thế. Dù sao, quan tâm ắt loạn.

Sơn trang Bách Điểu dám truy cùng giết tận hậu nhân nhà họ Trần, chẳng lẽ còn ngại cháu mấy đời của danh tướng Phạm Ngũ Lão?

“ Anh có vẻ thích Tam Quốc nhỉ? ”

Lê Thận nhảy xuống khỏi lan can, nói:

“ Không hẳn. Lê Thận này không hợp với đại thuyết. Đạo lí thánh hiền gì gì đó mỗ đọc không hiểu gì cả. Trung thuyết, sử sách đọc thì hay đấy. Nhưng hơi nhàm chán.

Vẫn là tuồng dễ xem dễ hiểu nhất. Hồi bé, gần nhà mỗ có một gánh hát rong, hôm nào cũng hát tuồng Tam Quốc. Mỗ xem từ bé, xem đến thuộc làu làu luôn rồi. ”

Loạt xoạt. Loạt xoạt.

Lả tả rơi bước chân ai trên nền lá vàng giòn tan. Tiếng động bất chợt khiến hai người Lê Hổ, Lê Thận lập tức đề cao cảnh giác.

Trong khu thành cổ xưa hoang vắng này còn có người thứ ba.

Lê Hổ lần tay với chuôi đao.

Lê Thận mò vào áo nắm chặt ám khí Trầu Không, chỉ chực phát kình phóng đi.

Hai người chờ độ nửa khắc, thì thấy một gã ốm o lảo đảo lê bước đến gần. Tóc y dài và xơ xác, sổ tung xuống ngực áo đã rách nát như cái giẻ lau.“ Anh bạn là ai?? Từ đâu tới?? ”

Không có tiếng trả lời.

Quái nhân cứ ngơ ngác như người mất hồn, ánh mắt tan rã dại ra vô thần. Y cứ lấy một bàn tay, kéo lê những móng tay két bẩn đen sì như một thói quen cố hữu.

Dưới ánh dương, gương mặt y hiện lên chằng chịt sẹo lớn sẹo nhỏ, sẹo mới sẹo cũ. Cơ hồ không tìm nổi một tấc da nào lành lặn trên mặt. 

Miệng y không ngừng lẩm bẩm cái gì đó, Lê Thận ngưng thần nghe mãi mới được hai tiếng:

“ Xuân… con… ”

Lê Thận lặp lại câu hỏi ba lần mà không thấy y đáp gì, mới bắt đầu mất kiên nhẫn:

“ Trả lời đi! Nhà ngươi là người hay quỷ? ”

Cũng vẫn không có hồi âm. Quái nhân cứ như một cái xác biết đi, một thi thể vô hồn vậy. Gọi không nghe, hỏi không đáp. Y cứ lừng lững đi về phía đền thờ hai vị tiên hoàng.

“ Đứng lại! ”

Lê Thận nhíu mày, gằn giọng gắt.

Y cảm thấy mình bị quái nhân nọ coi thường.

Quái nhân vẫn mặc kệ y, cứ lừ lừ tiến tới.

Vút!

Ám khí quả cau rời khỏi tay, bắn thẳng về phía quái nhân. Đây vốn là thứ ám khí dùng để đả huyệt, không có cạnh sắc mũi nhọn. Lê Thận lại không có ý giết người nên cũng chẳng nhằm vào tử huyệt.

Y chỉ muốn dạy cho quái nhân một bài học.

Cốp!

Ám khí quả cau xẹt qua vành tai Lê Thận, đụng nứt một viên gạch lát.

Trong bàn tay quái nhân đã có thêm một thanh kiếm mẻ, lưỡi kiếm gãy đôi, khiến thanh binh khí đáng lẽ là một thanh kiếm dài nay trông chẳng khác gì một thanh đoản đao.
Lê Hổ bất giác giật mình.

Mười mấy năm trước, hồi còn bé tí, cậu đã thấy thanh kiếm này ở thành Thăng Long, nay vừa bị đổi tên thành Đông Quan.

Dù nay kiếm đã gãy, nhưng chỉ cần chưa bị nung thành nước thép, thì Lê Hổ mãi mãi không thể quên thanh kiếm ấy được.

Đó là kiếm Huyết Ẩm. 

Còn chủ nhân của nó chẳng phải ai khác, chính là kẻ đã giết anh trai cậu, Lê Học.

Huyết Kiếm Thiên Công - Trần Đĩnh.

“ Trầnnnnnnn Đĩnhhhhhhhhh!!! ”

Lê Hổ hét lên, tuốt đao hằm hằm lao về phía quái nhân.

Lại kể chuyện đám người Tạng Cẩu nhận chỉ vào cung gặp Chu Đệ.

Gà hãy còn chưa cất cao tiếng gáy, mặt trời cũng chưa buồn nhô lên khỏi chân trời, thế nhưng ngày mới đã bắt đầu trong chốn cung rồng điện phượng. Đứng trên mái nhà nhìn ra, đâu đâu cũng bóng thái giám qua qua lại lại, nườm nượp cung nữ ra ra vào vào.

Trong mắt Tạng Cẩu, hoàng cung chẳng khác nào phiên chợ Tết lớn sắp họp. Khác biệt duy nhất là những con người đang tất bật ngược xuôi dưới kia chẳng có ý định bán mua trao đổi thứ gì.

Nhộn nhạo như một tổ kiến lớn.

Tạng Cẩu chặc lưỡi, từ bỏ hẳn cái ý định tự mình sục sạo cả hoàng cung nước người tìm kiếm manh mối liên quan tới trống cổ.

Tự nó ra sức tìm thì không biết mất mấy chục năm, bỏ sót bao nhiêu chỗ.

“ Từ hồi học được khinh công, đằng ấy thích leo lên nóc nhà ngồi thế nhỉ? ”

Hồ Phiêu Hương dùng khinh công leo lên mái, ngồi xuống cạnh Tạng Cẩu. Vài cơn gió sót lại từ ban đêm khẽ lướt qua, cuốn tung mái tóc cô bé lên.

“ Thoáng mà. ”

Tạng Cẩu nhún vai, cười khẽ.

“ Có mà thói quen lây của ai đó thì có. ”

“ Hả? Nói gì vậy? Không nghe rõ. ”

“ Không. Tớ nói đó là thói quen tốt đó mà. ”

Thầy của hai đứa cũng thích cái trò leo lên nóc nhà, rầm treo, hoặc chỗ cành cao mà ngồi vắt vẻo như thế này.

Bất tri bất giác, Tạng Cẩu đã phơn phớt dáng vẻ của một ông Quận con tự bao giờ.

“ Chăm chỉ luyện công đúng là có lợi. ”

Hai đứa nhóc ngồi cạnh nhau, cảm thụ hơi lạnh vấn vươn quấn quýt nơi đầu cơn gió. Ánh trăng khuya như vẫn còn vương lại nơi đầu ngọn cây, chờ đợi vầng dương của ngày mới.

“ Hương nghĩ mình nên bắt đầu từ đâu? ”

“ Ngự thư phòng đi… Chỗ đó là nơi tàng trữ sách quý của hoàng cung cả ngàn năm nay. Có lẽ sẽ tìm được sách vở manh mối liên quan tới ông tổ Khổng Lồ. ”

Nói rồi, cô bé lại tìm đường trèo xuống:

“ Nhưng trước hết vẫn phải vào cung trước đã. Tớ muốn xem xem, cái tên Minh thành tổ Chu Đệ hung danh vang lừng bốn bể kia rốt cuộc có ba đầu sáu tay hay không. ”

Tạng Cẩu không đáp, nhưng vẫn quyết định sẽ cùng vào gặp Chu Đệ.

Nó cũng rất tò mò muốn biết hoàng đế Trung Hoa là hạng người thế nào.

Chương 109: Hồi mười bốn (8)

Buổi chầu ngày hôm đó trôi qua êm đẹp.

Sự có mặt của Lại Bố Y khiến các vị đại thần trong triều không khỏi lấy làm ngạc nhiên. Một tên quan thất phẩm con con, tại sao lại được vào triều diện thánh?

Nhưng không ai dám chất vất…

Bởi lẽ Chu Đệ vẫn im lặng. 

Đến tận lúc bãi triều, ra khỏi bảo điện Thái Hoà rồi, các vị đại thần mới dám bàn tán xì xào với nhau. Nói chuyện một hồi mới biết, Lại Bố Y là quan coi thi được chính Chu Đệ bổ nhiệm, lần này vào cung không rõ vì sao. Song y cũng rất biết ăn nói, tạo quan hệ với không ít người.

Lại Bố Y không rời khỏi điện Thái Hoà, mà cứ đứng hành lễ ở nguyên chỗ cũ. Đầu y hơi cúi, mắt nhìn chếch xuống mũi giày không thấy được mặt Chu Đệ. Song y biết, đế vương của mình chắc chắn đang cười.

Sắp tới mới là lúc cần dùng đến hắn.

Chu Đệ nhìn Lại Bố Y một cái, hỏi:

“ Từ sáng đến giờ nhà ngươi tranh thủ mua được bao nhiêu con lợn? ”

“ Lợn ” trong lời nói của Chu Đệ, ắt có ý ám chỉ đến đám quan viên vừa mới ra khỏi điện.

Lại Bố Y cung kính đáp:

“ Muôn tâu, nô tài nhập được già nửa số lợn rồi. Có lẽ nay mai sẽ xuất chuồng được ạ. ”

“ Ừm. Không uổng ta giao cho ngươi cái chức trông thi. ”

Chu Đệ vuốt râu.

Cuộc nói chuyện giữa hai người tưởng như không đầu không cuối, người ngoài nghe cũng chỉ thấy ông nói gà bà nói vịt.

Thế nhưng…

Ý Chu Đệ là Lại Bố Y đã bóng gió chuyện “ đi cửa sau ” trong kì thi sắp tới với bao nhiêu vị quan.

Không phải công tử, cậu ấm nhà quan nào cũng được tập ấm chức của cha ông. Thế nên, muốn giữ cái mão ô sa lại cho nhà mình mà thằng con lại quá ít chữ, chỉ có cách lươn lẹo dối trên lừa dưới.

Chu Đệ nhịp ngón tay trên ngai rồng, cười khẩy.

Chẳng những lọc được cái đám không có chân tài thực học ra để giao cho mấy việc không quan trọng, còn tận thu được một khoản tiền lót tay kếch sù chuẩn bị cho Đại Vận Hà.

Trong lúc hai người trao đổi thêm mấy chuyện nữa, thì ở bên ngoài điện đám Tạng Cẩu đã đến nơi.

Trước thềm điện Thái Hoà, có một tốp gần ba mươi thị vệ chia nhau đứng gác, từ cầu thang lên đến cổng lớn. Mà ấy mới chỉ là mặt chính diện, hai bên còn bao nhiêu binh lính, không ai biết được.

Tạng Cẩu nghĩ, nếu như mình vọng động vào cung thích sát Chu Đệ, thì dù võ công có cao gấp năm cũng không làm nổi.

Quỷ mới biết cái nơi đầm rồng hang hổ này giấu bao nhiêu cao thủ. Chỉ riêng đội quân Nam tiến của họ đã có Hoàng Phúc võ công không thua kém gì Khiếu Hoá Tăng rồi.

Lý công công đã đứng trên bậc cuối cùng của cầu thang chờ sẵn, phía sau lão là cánh cửa khép hờ.

“ Làm người ta chờ mỏi chân muốn chết. Mau, mặc cái áo này vào, rồi lấy mà chải tóc. ”

Thị vệ thảy một cái khay xuống chân mọi người, gỗ cứng đụng vào nền đá nghe đánh cạch một cái.

Tung toé ra đất là mấy bộ áo rách, trông còn bẩn thỉu thảm hại gấp đôi áo của tù nhân. Mà cái mùi vừa khai vừa khắm đang bốc lên từ từng thớ vải còn tệ gấp đôi vẻ ngoài của bộ áo.

Ngoài ra còn có một cây lược gỗ mốc đen mốc đỏ.

Tạng Cẩu nheo mắt.

Ngay cả đứa từ khi sinh ra cơ hồ chưa từng được mặc áo lành ngày nào như nó còn biết đối phương cố tình nhục mạ mình, huống hồ là hai cha con Hồ Quý Li.

Một là thái thượng hoàng, một là tướng quốc Đại Ngu, nay phải mặc áo rách, chải lược mốc. Lên gặp vua xứ người với bộ dạng chẳng khác nào tù nhân.

“ Chớ có kích động. ”Hồ Nguyên Trừng đưa tay ra ngăn thằng nhóc lại.

Đôi lúc chàng cũng tự hỏi, để một đứa nhóc chưa trưởng thành như Tạng Cẩu có võ công cao cường như bây giờ là lợi nhiều hơn, hay hại nhiều hơn.

Tạng Cẩu nhìn thị vệ đứng chầu chực sẵn ở hai bên trái phải, lại nhớ cảnh cấm vệ quân đi tuần từng tốp từng tốp trên đường đến đây, trong lòng không khỏi dấy lên cảm giác bất lực.

Ánh mắt khinh thường từ tứ phía xộc tới như muốn xuyên thủng nó.

Thở dài.

Hồ Quý Li, Hồ Nguyên Trừng tự mình khoác lên tấm áo rách nát, lấy lược mốc chải rối tung mái tóc mình ra.

Tạng Cẩu, Hồ Phiêu Hương cũng học theo.

“ Tạng… Tạng Cẩu. Cậu là công thần của Đại Minh, không cần ăn mặc thế này. Chớ học hư theo mấy người này. ”

Lý công công thấy thằng nhóc này cũng bắt chước theo Hồ Nguyên Trừng, nghĩ nó còn trẻ con bắt chước. Lão lại nhớ đến Liễu Thăng là anh kết nghĩa của nó, bèn lên tiếng nhắc nhở.

Tạng Cẩu nhìn thẳng vào mắt lão, nói: 

“ Ta là người Nam. ”

Lý công công cũng đành bất lực, không tiếp tục khuyên nữa.

Trong điện Thái Hoà, Chu Đệ ngừng hỏi chuyện Lại Bố Y ngay khi nghe có tiếng Lý công công thông báo:

“ Tội nhân An Nam xin vào diện thánh. ”

“ Cho vào. ”

Cửa lớn bị đẩy về phía sau một cách chậm rãi, loáng thoáng có tiếng chân người vang lên.

Lại Bố Y không quay đầu lại, nhưng khoé môi hắn đã nhếch lên một cách đầy hiểm độc.

Kẻ mà hắn chờ rốt cuộc cũng đã đến.

Phịch, phịch.
Tiếng quỳ gối vang lên bên tai khiến Chu Đệ từ từ mở hé đôi mắt đang nhắm hờ.

Y rất thích nghe thứ tiếng động ấy.

Nhất là khi cả thiên hạ cùng quỳ mọp dưới chân y, âm thanh lúc ấy đối với y mà nói chắc chắn hay hơn cổ nhạc Đường thi, tiên âm thánh ngữ một vạn lần.

“ Tội thần Hồ Quý Li tham kiến bệ hạ. ”

“ Tội thần Hồ Nguyên Trừng tham kiến bệ hạ. ”

Chu Đệ chậm rãi:

“ Sao?? Để hai người ăn mặc kiểu này chính là ý của trẫm. Có ấm ức không? ”

Bốn người không khỏi giật mình trước sự thẳng thắn có phần hơi thái quá của Minh thành tổ. Thế nên, khi Vĩnh Lạc tự mình thừa nhận muốn hạ nhục hai người, cha con Hồ Quý Li mới bị bất ngờ đến không biết xử lí ra làm sao.

“ Tội thần không dám. ”

Hồ Nguyên Trừng cố gắng cúi thấp đầu, che giấu ánh nhìn ác liệt của bản thân, nói rõ từng tiếng.

“ Có biết mình có tội gì không? ”

Chu Đệ nằm ngả ra long ngai, ngón tay gõ mấy cái lên thái dương.

Phản ứng của Hồ Nguyên Trừng vẫn nằm trong dự đoán của y.

Hồ Nguyên Trừng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo đang nửa mở của Chu Đệ.

Chàng đoán Vĩnh Lạc đế - kẻ không từ thủ đoạn thâu tóm cả thiên hạ vào tay - sẽ không nhỏ mọn đến nỗi hạ nhục kẻ đã chiến bại.

Y cũng chẳng cần ai nói ngon ngọt với mình. Riêng cái tài uốn ba tấc lưỡi, Hồ Nguyên Trừng tự biết mình thua xa cái đám nịnh thần ngày ngày đêm đêm lượn qua lượn lại trong cung.

Chàng hít sâu một hơi, đáp:

“ Bại trận, chính là tội lớn nhất. ”

“ Không sai. Bại trận chính là tội lớn nhất. Nhưng còn một tội nữa. ”

“ Còn một tội? Xin bệ hạ dạy bảo. ”

Chu Đệ nói:

“ Phản khách vi chủ cũng là một cái tội, hơn nữa còn là cái tội dễ làm người ta ghét nhất. Rất giỏi. Mới vào Kim Lăng chưa đến một buổi, đã cả gan đánh quan lại triều ta. Hồ Nguyên Trừng phải không? Người An Nam các người hình như không coi trẫm ra gì. Ngươi thử nói xem, hai cha con các người mặc bộ quần áo này là oan, hay không oan? ” 

Hai cha con Hồ Quý Li nhìn nhau một cái, rồi ánh mắt không hẹn mà cùng khoá lấy Tạng Cẩu:

“ Có chuyện đó không? ”

Tạng Cẩu nhìn tên béo Lại Bố Y đang cung kính đứng trước Chu Đệ. Nó đã nhận ra thân hình ú nu múp míp hôm đó bên sông Tần Hoài, bèn gật đầu:

“ Có. ”

Lại Bố Y thấy Chu Đệ nhìn sang chỗ mình, thì biết đây là lúc cần phải lên tiếng. Y vội vàng tâu, giọng điệu thống thiết mười phần:

“ Bẩm bệ hạ, chúng nó cũng nhận rồi đấy ạ. Bệ hạ xem, mới đến một ngày mà đám An Nam này đã dám đánh đập, nhục mạ mệnh quan thiên triều ta. Thần căm cho mình một thôi, nhưng lo cho bệ hạ mười đấy ạ. Mới một ngày mà chúng đã dám động thủ trên đầu thái tuế, thì ai biết một năm hai năm sau, chúng có dám ngồi lên đầu lên cổ bệ hạ hay không ạ? ”

Chu Đệ cười khẩy, lại nhìn xuống chỗ hai người Hồ Quý Li:

“ Hai ngươi cũng nghe hắn nói, hiểu vì sao trẫm bắt các ngươi mặc áo tù rách nát rồi đấy. Theo như hai ngươi thì trẫm xử lý như thế liệu có thoả đáng? ”

Chương 110: Hồi mười bốn (9)

“ Không thoả đáng! ”

Tạng Cẩu bước lên trước một bước, dõng dạc.

“ Này! Không muốn sống mà hoàn thành di nguyện của thầy nữa đấy à? ”

Phiêu Hương giật gấu áo của nó, thấp giọng mắng. Nhưng sống lưng Tạng Cẩu vẫn thẳng tắp như ngọn giáo, ánh mắt nó thẳng hơn cả sống lưng.

Chu Đệ cau mày, không nói. 

Lại Bố Y thét lên be be, chẳng khác nào con lợn sắp lên bàn mổ:

“ Là nó! Chính nó là đứa đã hành hung thần thưa bệ hạ! ”

Tạng Cẩu cười khẩy, khinh thường đá mắt một cái, rồi lại quay sang phía Vĩnh Lạc.

“ Chỉ dựa vào lời nói từ một phía đã muốn kết tội người khác? Như thế thì có gì thoả đáng mà tự hào?? ”

“ Trẫm là đế vương một cõi, lời trẫm nói chẳng phải chính là đạo lí hay sao? ”

“ Ông là vua một cõi thì sao? To lắm sao? Trong lịch sử có bao nhiêu đế vương, lại có bao nhiêu người làm vua không nổi mấy ngày? Ông tưởng tôi là trẻ con hay sao, mà doạ kiểu đó? ”

Chu Đệ bật cười:

“ Được. Lâu lắm mới có người dám cãi lại trẫm. Cậu nhóc nói không sai, phàm là những kẻ khinh thường vương pháp, coi nhẹ lòng dân đều không ngồi được ấm ngai. Hai kẻ mặc áo tù kia chẳng phải là minh chứng rõ rệt nhất sao? ”

Lời lẽ của Chu Đệ rất thẳng, thẳng như một con dao thép.

Rồi y nghiêm hẳn sắc mặt lại, nói.

“ Thế nhưng cậu nhóc đánh mệnh quan triều đình, rõ ràng đã phạm pháp. Trẫm phạt hai người này tội không dạy được cậu đúng sai phải trái thì có gì không thoả đáng? ”

Tạng Cẩu nói:

“ Ông chỉ nghe lời hắn buộc tội chúng tôi, không nghe chúng tôi phân trần gì. Đánh mệnh quan triều đình là sai, chẳng lẽ nhũng nhiễu dân chúng hiếp đáp bá tánh là đúng? Tiểu tử mới tám tuổi đầu, không hiểu cái tiêu chuẩn đúng sai của ông cho lắm. ”

Phiêu Hương nghĩ thầm:

[ Hôm nay Cẩu ăn phải bả hay sao mà nói chuyện sắc bén thế nhỉ? ]

Chu Đệ nheo mắt lườm Lại Bố Y một cái:

“ Có chuyện đó không? ”

“ Bệ hạ, nô… nô tài… thực ra… ”

Lại Bố Y lắp bắp.

Thực ra chuyện này vốn rất nhỏ bé.

Xuyên suốt chiều dài lịch sử phong kiến ba ngàn năm, có quan thì sẽ có bá tánh bị nhiễu nhương. Đây vốn là lẽ thường.

Chẳng qua, chỉ cần quan làm được việc, thường thì vua chúa sẽ mắt nhắm mắt mở mà bỏ qua.

Lại Bố Y đảo mắt, dập đầu:

“ Kì thực hôm qua Liễu tướng quân đã cho thần một bài học, thần cũng đã bồi thường cho đám dân tình đó tử tế rồi ạ. ”

Chu Đệ nói, giọng y vẫn đều đều, nhưng hơi lạnh trong đôi mắt nửa khép càng lúc càng rõ:

“ Thành thành thật thật thuật lại chuyện hôm qua. Nếu nói dối nửa câu, chớ có trách đế vương vô tình. ”

Lại Bố Y thấy lưng mình lạnh toát, hoá ra là mồ hôi ứa ra thấm đẫm cả áo. Y biết Chu Đệ sẽ không xử mình quá nặng, chỉ biết tự trách bản thân quá bất cẩn.

Lòng người vốn đã khó dò như biển rộng, lòng của bậc hoàng giả lại càng thâm sâu hơn bội phần, biến hoá không ai lường trước được.

Y đang định giở tài uốn ba tấc lưỡi, thì Hồ Phiêu Hương đã bật cười, đọc luôn:

“ Tiên đối dị, đối đối nan, thỉnh tiên sinh tiên đối. Thưa bệ hạ, mọi chuyện là như thế đấy ạ. ”

Nói đoạn cô bé chậm rãi thuật lại chuyện hôm qua, bên sông Tần Hoài.

Lại Bố Y nghe một vế ra dài dằng dặc mà hãi hùng cơ hồ muốn ngậm tăm. Ba chữ “ tiên ”, bốn chữ “ đối ” trong cùn vế đã khó, vế ra lại khéo léo miêu tả chính xác chuyện ngày hôm qua.

Hắn câm họng ngay lập tức.

Chu Đệ quan sát thấy Lại Bố Y mắt láo mắt liên, người hơi khom, mặt lại lúc xám lúc trắng là biết ngay gã đang chột dạ. Y bèn lên tiếng ngâm:

“ Quá quan trì, quan quan bế, nguyện quá khách quá quan. ”

Rồi chặc lưỡi:

“ Mạc Đĩnh Chi của An Nam không hổ cái danh lưỡng quốc trạng nguyên, vế đối hiểm thế cũng đáp được. Nếu quả thực lời ngươi kể là đúng, thì đến trẫm muốn làm tiếp vế sau cũng không nổi. ”

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Tiểu nữ chỉ đạo lại văn của tiền nhân, tính ra cũng không giỏi giang gì. ” 

Lại Bố Y tự biết bây giờ mình đã thành người thừa, thế nên chỉ có đường im ỉm xin lui, rồi chuồn cho nhanh khỏi điện Thái Hoà.

Chu Đệ cũng không giữ y, lại ưng chuẩn ban áo sạch cho bốn người mặc, ghế cho họ ngồi.

Được một lúc, Tạng Cẩu và Phiêu Hương xin phép ra ngoài dạo loanh quanh trong hoàng cung.Hồ Nguyên Trừng đang định nhắc chúng nó tém tém lại, hoàng cung nước người mà hai đứa nhóc cứ làm như sân sau nhà mình không bằng. Nhưng Chu Đệ đã nói:

“ Thiên tính của hài tử là tò mò, nghịch ngợm. Chúng nó có như mấy ông già chúng ta đâu mà ở yên mãi một chỗ. Trẫm ưng chuẩn. Lý công công, khanh dẫn chúng đi chơi. Nhớ đừng để lạc. ” 

“ Nô tài lĩnh chỉ. ”

Lý công công quét ngang phất trần, chậm rãi lui ra khỏi điện. Tạng Cẩu và Phiêu Hương nhìn nhau, rồi chặc lưỡi đi theo.

Ba người đi được một quãng ngắn, Tạng Cẩu bèn kéo áo Phiêu Hương, rỉ tai:

“ Tên Lý công công này là cao thủ. ”

“ Nhưng chẳng phải hôm qua Cẩu từng nói lão ta không biết võ công hay sao? ”

“ Tớ cũng không rõ cụ thể vì sao. Nhưng tin tớ đi. Người hôm nay chắc chắn là cao thủ có hạng đấy. ”

Hồ Phiêu Hương hít sâu một hơi, khí lạnh tràn đầy hai lá phổi. Vẫn biết hoàng cung là nơi tàng long ngoạ hổ, nhưng Lý công công trở thành cao thủ chỉ trong một đêm thực là đáng ngờ.

Cô bé tin trực giác của Tạng Cẩu sẽ không sai lầm.

Suốt mấy tháng qua tiếp xúc qua chiêu với nhiều cao thủ, nay nó đã không còn là đứa bé ngơ ngác chạy khỏi thôn làng đổ nát nữa.

“ Đi nhanh lên. Ta không có cả ngày tò tò theo đuôi hai đứa bay đâu. ”

Lý công công dùng chất giọng eo éo ẻo lả thương hiệu của mình, gắt gỏng. Chỉ nghe cái giọng không lẫn đi đâu được ấy, thì có thể nói chắc như đinh đóng cột một điều. Ấy là y với người truyền khẩu dụ hôm qua là cùng một người.

Có thể giả chất giọng, khó lòng giả khí chất.

“ Tới ngay. ”

Hồ Phiêu Hương cất tiếng, đoạn kéo tay Tạng Cầu chạy theo sát gã thái giám.

Tạm thời chúng nó không cần phải nghĩ quá nhiều. Chuyện chúng cần làm hiện giờ, là tìm cách vào ngự thư phòng tìm kiếm manh mối về tổ nghề Khổng Lồ - tức thiền sư Nguyễn Minh Không.

Ngự thư phòng là chỗ thỉnh thoảng Chu Đệ vào đọc sách, phê duyệt tấu chương.

Nơi này cấm người ngoài lai vãng.

Chớ nói Tạng Cẩu, Phiêu Hương là người ngoài, lại còn là người đất Nam. Cho dù có là đại quan bắc quốc cũng chưa chắc được vào.

Lý công công dẫn chúng đến ngó ngoài cổng, rồi lui ngay không cho lấn cấn ở lại lâu.

Mắt thấy mục tiêu chỉ cách mình một lần cửa nhưng lại không sao với tới, hai đứa nhóc không hẹn mà cùng có cảm giác chỉ xích thiên nhai.

Đúng là xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt.

Lại trở về điện Thái Hoà.

Chu Đệ đã bắt đầu nói đến chuyện chính.

“ Hồ Nguyên Trừng. Ngươi là người thông minh, hẳn là biết hôm nay trẫm gọi hai cha con vào diện thánh là vì cái gì. ”

Hồ Nguyên Trừng hít sâu một hơi.
Chàng không thể thừa nhận một sự thật vì sợ yếu thế hơn, nhưng chàng đang tránh né ánh mắt của Chu Đệ.

Ánh nhìn xuyên thấu tâm can của Vĩnh Lạc đế đúng là khiến người ta khó chịu.

Thở dài.

Cuối cùng đã không còn cách nào tránh né nữa.

Hồ Nguyên Trừng từ từ dâng lên Chu Đệ hai bản vẽ. Một là thuyền Cổ Lâu, một của pháo Thần Cơ. Cả hai đều rất chi tiết, rất cụ thể, đầy đủ không thiếu không thừa dù là một chi tiết. 

Chu Đệ đọc lướt qua bản vẽ.

Ánh mắt y dừng lại ở mấy dòng chú thích còn thơm mùi mực mới.

Hồ Nguyên Trừng cơ hồ nén thở.

Thành hay bại, sống hay chết, là tội nhân thiên cổ hay một con rồng cháu tiên chẳng thẹn với cha ông chỉ cách nhau một lằn ranh.

Một ý niệm.

Và một câu.

Chu Đệ nheo mắt, khẽ gảy ngón tay.

Cạch.

Hai tên thị vệ lập tức đẩy cửa tiến vào, kính cẩn bước lên hành lễ với Chu Đệ. Trên tay chúng nâng hai cái khay vàng.

Vật nằm lọt thỏm trên cái khay chẳng thứ gì khác ngoài khẩu pháo Thần Cơ, và một bản vẽ.

Chu Đệ dùng ngón trỏ bàn tay phải gãi trán.

“ Nhận ra và hiểu rồi chứ, tả tướng quốc đại nhân? Cáo chết bảy năm còn quay đầu về núi là thế ư? ”

Hồ Nguyên Trừng rùng mình một cái.

Quả nhiên Chu Đệ đã cho người tháo pháo Thần Cơ ra, rồi tự vẽ trước một bản để đối chứng.

Nếu hôm qua chàng cố ý tráo, hay vẽ thiếu một bộ phận, thì e rằng cái đầu đã lìa khỏi cổ.

Hồ Nguyên Trừng vội vàng quỳ xuống, cúi thấp đầu, nói:

“ Bệ hạ xin cho tội thần được giải thích. ”

“ Ừm. Nói! ”

“ Thưa bệ hạ, bản vẽ thần vừa dâng lên bệ hạ vốn là bản gốc. Tiếc là ở cựu quốc của thần nghề rèn đúc thất truyền đã lâu, nên buộc phải làm pháo dày nặng hơn. Bệ hạ có thể thấy, thân pháo ở trong bản vẽ dựa trên pháo tịch thu được của người dày hơn một phần tám thốn. ”

Hồ Nguyên Trừng cúi đầu, vừa nói vừa cố nuốt nước bọt để trấn an bản thân.

“ Nhưng quý quốc văn hiến lâu năm, ắt có thể đúc ra Thần Cơ sang pháo hoàn hảo trong tưởng tượng của thần, nên tội thần mới dâng lên bản vẽ gốc. ”

Chu Đệ xuống khỏi long ngai, rồi bước chậm về phía Hồ Nguyên Trừng.

Mũi giày thêu rồng xuất hiện choán lấy tầm mắt Hồ Nguyên Trừng.

Chàng vẫn chưa dám ngẩng mặt lên.

Nhất là khi sự lo âu in nơi đáy mắt vẫn chưa chìm hẳn xuống.

Hai bàn tay ai đỡ khuỷu tay Hồ Nguyên Trừng, nâng chàng đứng dậy.

“ Hồ khanh gia miễn lễ. ”

Đến lúc này, trái tim đang đập như ngựa phi nước đại của chàng rốt cuộc cũng thư được vó.

Chu Đệ lại hỏi:

“ Cứ theo như bản vẽ của khanh, thì trọng lượng của pháo sẽ giảm được bao nhiêu? ”

“ Uy lực tăng ba thành, trọng lượng giảm ít nhất sáu cân. Nếu bệ hạ còn không tin tội thần, cứ cho tượng sư chế tạo thử một cái bắn thử. Tội thần xin lấy cái đầu mình ra đảm bảo. ”

Hồ Nguyên Trừng khẳng định chắc nịch.

Chu Đệ cười vang:

“ Tốt! Tốt lắm! Có Thần Cơ sang pháo này, đám người thảo nguyên có thể tiếp tục mơ giấc xuân thu phục quốc được rồi. ”

“ Chúc mừng bệ hạ. ”

Hồ Nguyên Trừng cúi mình, cười nhẹ như gió xuân.

Hoàng đế cười, tội thần cũng cười.

Nụ cười của hai người khác nhau về bản chất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau