THUẬN THIÊN KIẾM - RỒNG KHÔNG ĐUÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận thiên kiếm - rồng không đuôi - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Hồi mười ba (4)

Lại nói chuyện Lê Hổ, Trần Ngỗi được người ngư phủ kì lạ ra tay cứu giúp, giờ đang cùng y đi lên phương bắc.

Người ngư phủ nọ tự xưng là Lê Thận, quê gốc vốn ở mạn sông Đà. Nhưng sau này vì chiến hoả, phải chuyển xuống phía nam, dựa vào sông Lam mà mưu sinh. Sau Trần Triệu Cơ triệu tập nghĩa sĩ trong vùng Thiên Quan hay Trường Yên ( Ninh Bình), chiêu binh mãi mã hòng kháng Minh, y mới tìm đến gia nhập.

“ Người bắc phương nuốt lời, lợi dụng đám quan chó quan lợn ở Đông Quan viết chiếu nhập nước Đại Việt thành một quận của chúng. Mỗ chỉ nghe mà cũng thấy sôi hết cả máu tiết. Thế há chẳng phải mỗ bỏ quê bỏ hương, bỏ nhà bỏ cửa chạy để giờ về mo à? ”

Lê Thận hay kể chuyện ngày xưa, quê cũ.

Trần Ngỗi không hứng thú nghe chuyện của kẻ khác, thành ra cứ dừng chân ăn uống là lão thường ngồi một mình một góc. 

Lê Hổ vừa nghe chuyện của Lê Thận, vừa gợi chuyện cho Trần Ngỗi. Cậu hết hỏi ông ngày xưa sống trong vương phủ như thế nào, cảm thấy sao về nhà Hồ.

Đàn ông thích nói hơn là thích nghe. Mấy chục ngàn năm, ngàn đời vạn đời, nam giới cũng vẫn ưa thích dùng cái miệng hơn là đôi tai.

Trần Ngỗi thường nói rất nhiều về cuộc sống ngột ngạt năm xưa ở vương phủ, có hôm cả canh giờ không hết chuyện. Cuối ngày mỗi lần uống say khướt, y thường nói:

“ Quân Minh lá mặt lá trái, lòng lang dạ sói. Một mặt là mượn oai nhà Trần ta, mặt khác lại lùng giết đám con cháu như ta, âm mưu khiến hoàng gia tuyệt hậu. 

Trần Ngỗi này vẫn lấy đó làm căm tức, những tưởng vùng lên đánh cho chúng một trận ra trò, nhưng bất lực. ”

Lại nói:

“ Hồ Quý Li ra tay giết hại hoàng thân, huynh trưởng ta Trần Ngạc cũng chịu chung phận hẩm hiu bạc mệnh của đấng anh hào. Nay y bị bắt lên phương Bắc, là đáng lắm. ”

Lê Hổ nghe cũng chỉ cười xoà, trong lòng lại ngấm ngầm lấy làm thất vọng.

[ Người này không phải bậc chân long mình nên theo hầu. ]

Cả quãng đường nếu không có Lê Hổ ngồi giữa, có lẽ chỉ nghe tiếng hai người Thận, Ngỗi thay nhau độc thoại suốt.

Cũng may, ba người đi ngựa chừng ba ngày là về đến Mô Độ.

Lê Thận dẫn hai người Lê, Trần đến một làng kia. Đồng lúa mênh mông bát ngát nay chỉ còn mấy cánh chim sẻ mổ đất, lích rích tiếng chuột bới gốc rạ.

Lê Hổ ngồi trên lưng ngựa đi trước, vừa mới thấy mái ngói đỏ au, ngọn tre xanh mướt ẩn ẩn hiện hiện cuối đường, thì hai bên đường đã có bà con chòm xóm đổ ra. Người kết hoa, kẻ đánh trống, ồn ã cả con đường làng vốn dĩ trước giờ đều phi thường yên ắng.

“ Cung nghênh Nhật Nam quận vương. ”

“ Cung nghênh Nhật Nam quận vương. ”

Lê Thận ngồi vắt vẻo trên yên, ngay sau lưng Trần Ngỗi. Lúc này y mới lên tiếng:

“ Hai vị thấy sao? Chủ công mỗ tiếp đón vương gia như thế này, không đến nỗi sơ sài chứ? ”

Trần Ngỗi tấm tắc:

“ Chủ nhân cậu đúng là tin tức linh thông. Một lát nữa Ngỗi ắt phải tự mình đến cảm ơn hậu đãi, luôn tiện hỏi thăm tin tức của Trần Triệu Cơ. ”

Lê Thận lấy tay áo chụp lên mặt, chẳng nói thêm lời nào.

Nói đoạn y chắp tay với bà con đứng đầy hai bên đường, nói to:

“ Được bà con chào đón nồng hậu, Ngỗi thật lấy làm vinh hạnh. ”

Ba người, hai con ngựa.

Ba loại tâm trạng bất đồng, nhưng đích đến thì tương đồng.

Chỉ thấy bà con dẫn ba người đến trước một trang viện rất lớn. Có lẽ nhân khí quá lớn, nên chó cũng không dám sủa.

Đứng trước cửa lớn có một người, xem tuổi hình như cũng cỡ Trần Ngỗi.

Dáng người y đậm đậm, hơi lùn. Nụ cười của y đặc biệt tươi, có thể so với ông Di Lặc, ông Địa. Chỉ cần nhìn y cười thôi mà cũng có cảm giác vui lây. Hai cánh tay y đang giang rộng, hướng về phía Trần Ngỗi.

“ Nhật Nam quận vương vất vả quá rồi. Mau, mau vào đây. Cỗ bàn tôi đã cho người nhà sửa soạn xong xuôi tươm tất, chỉ chờ ngài đến là khao thưởng cả làng thôi. ”

“ Thế thì… Ngỗi tôi không tiện từ chối tấm thịnh tình rồi. ”

Bá hộ nọ bá vai Trần Ngỗi, vừa cười cười nói nói vừa cùng nhau vào trong trang viên.

Lê Thận nhìn Lê Hổ, hỏi:

“ Cậu không định vào sao? ”

Lê Hổ nhún vai, nói:

“ Nhạt miệng lắm, nuốt không trôi. Còn anh?? Chắc chắn không phải ăn không vào rồi nhỉ?? ”

“ Mỗ đây còn phải đi buộc ngựa. Nhưng nói thực nhé, chỗ chuồng ngựa mỗ giấu rượu nếp, sao để đám hạ nhân trong phủ này táy máy được? ”

“ Ha ha. Anh đúng là một quái nhân. ”

“ Mỗ là sâu rượu, tính lại còn hẹp hòi kẹt xỉ. Thế nên xưa nay chỉ mời hai loại người uống rượu. Một là quái nhân, hai là người chết. ”

Lê Thận cười, vỗ vào vạt áo.“ Còn tôi thì chưa muốn chết. ”

Lê Hổ cũng gõ vào vỏ đao một cái.

Hai người cười vang, hai con ngựa bên cạnh cũng chồm lên hí từng hồi dài.

Đường làng…

Rạ rơm tơi tả, khoác lên tấm áo giáp hoàng kim cho con đường đất. Khói cơm bắt đầu bốc lên. Cuối ngõ vọng lại tiếng chó sủa, trâu đen lười biếng cọ vào vách chuồng.

Bà con ra đón Trần Ngỗi xong, được nhà bá hộ chia cho mỗi người nửa cân thịt rồi đuổi về.

Lê Thận đã lấy được cái chai rượu nếp quý của hắn, lại bắt được mấy con rô làm đồ nhắm. Hai người chọn một cái quán dưới gốc đa, nhờ chủ quán kho cho một nồi cá mà chén thù chén tạc.

Trong cái thời đại này, có miếng cá kho để ăn cũng chẳng dễ dàng gì.

Cùng là ngồi nhậu, hai ông cụ bàn bên chỉ có vài củ khoai luộc, để lát rượu vào đỡ xót ruột.

Lê Hổ để ý thấy hai cụ cứ vừa cạn, vừa thở dài. Chén hạt mít cứ cụng nhau chan chát, lên xuống liền liền.

Lê Thận nói:

“ Sao rồi? Lại tò mò chuyện của người ta??? ”

“ Chẳng lẽ anh thì không? ”

Lê Hổ quay lại, hỏi.

“ Mỗ là người đơn giản, mình có rượu thì mình cứ say, người ta buồn vui gì cũng không đến lượt mình quản. ”

“ Nhưng anh vẫn muốn người ta vui nhiều hơn là buồn. ”

“ Không sai. Mỗ là quái nhân, quái nhân thì không suy nghĩ giống thường nhân các anh được. ”

“ Được! Hay! Để thường nhân kính quái nhân một li. ”

Hai người dốc cạn rượu trong chén. Men cay xộc lên mũi.

“ Nội cái chuyện anh lấy ám khí phóng chết cá, đã không giống người thường rồi. ”

Lê Thận lắc đầu, nói:

“ Thế thì anh nhầm to. Để Mỗ cho xem. ”

Y thảy hai loại ám khí khác nhau lên bàn.

Một là miếng thép mài mỏng như giấy, làm theo hình lá trầu, đuôi nhọn hoắt. Ấy cũng chính là thứ ám khí đã tước đi sinh mạng ba gã sát thủ.
Cái khác thì to cỡ đốt ngón cái, được mài nhẵn. Hai đầu thuôn thuôn, trông không khác gì quả cau.

Lê Thận vừa lấy ngón tay nghịch hai món ám khí, vừa nói:

“ Ám khí là thứ chuyên đánh sau lưng, lén lén lút lút. Còn vũ khí này của mỗ, cho dù đánh quang minh chính đại cũng chưa có mấy người cản nổi. Nên không thể gọi là ám khí được. Chính ra, nó lại hơi giống Quỷ Diện Phi Châu của Quận Gió. ”

“ Nhưng tài anh còn xa mới bằng vua trộm. ”

“ Cái này mỗ không phủ nhận. Sự thật rành rành ra đó, và mỗ biết mình là ai. ”

Hai người lại cạn một li. Vẫn là Lê Hổ nâng chén kính Lê Thận.

Niêu cá được chủ quán bưng ra.

Chưa cần mở nắp, người ta đã có thể thấy phang phảng mùi chanh, gừng, giềng…v.v… quện vào nhau nức lòng.

Lê Hổ lại cố tình xin thêm một cái bát con. Nói đoạn, cậu múc một bát cá kho bưng sang mời hai cụ già.

“ Con mời hai cụ xơi. ”

Hai cụ già mỗi người nhấp một chút, gật gù. Cá kho uống rượu chính ra hơi lệch vị, nhưng có còn hơn không.

Lê Hổ lại hỏi:

“ Chẳng là con có để ý, thấy hai cụ ngồi đánh chén mà cứ thở dài thườn thượt. Không biết là vì sao? ”

Một cụ vuốt chòm râu, lặng lẽ nuốt miếng thịt cá xuống, thở ra một tiếng dài:

“ Vui sao mà được hả các anh? Nhớ ngày trước quân Tàu cũng nói sẽ khôi phục nhà Trần, bỏ hết những luật lệ gay gắt của nhà Hồ.

Ấy, thế mà đùng một cái, nay mình thành quận thành huyện của người ta. Con trai lão bị bắt lên rừng săn chim quý cho chúng, mấy tháng không về. Cũng không biết còn sống không hay rũ xương chỗ nào rồi. ”

Cụ còn lại thấy bạn khóc nấc lên, bèn tiếp lời:

“ Đấy, các chú bảo cứ thế này thì dân biết tin vào ai? Như cái ông Trần Ngỗi hôm nay thôi, ai mà biết được ông ấy có thực lòng muốn cứu dân cứu nước, hay chỉ cần ngồi ấm trên ngai vàng là được.

Dân đen chúng tôi có cần gì đâu? Chỉ cần được yên thân thôi chú ạ. Chứ cứ nhắm mắt đưa chân thế này… ài… không biết còn được mấy lần nữa đây. ”

Ông rùng mình trước viễn cảnh không may hiện lên trong đầu.

Lê Hổ cũng lắc đầu, cảm thán:

“ Đúng là không dễ dàng gì. ”

Rồi lại quay sang Lê Thận:

“ Người đời chỉ biết minh quân nhất định sẽ xuất hiện, mà không hay trong thời loạn này, tìm được minh quân mà theo cũng là chuyện khó. Con người ta sống trên đời được bao lần, chọn sai được mấy hồi?? ”

Lê Thận nâng chén, nói lớn:

“ Đúng! Người ta sống ở đời được mấy lần?? Mỗ kính anh một li vì câu này. Rất hợp ý mỗ. ”

Chén hạt mít dốc ngược, rượu nồng chảy đầy khoang miệng, hương thơm xộc lên cay cay sống mũi.

Hôm đó, hai người uống tới nỗi say mèm, ngủ luôn lại quán.

Cũng trong buổi chiều đó, trang viên nhà họ Trần giết lợn, đồ xôi, bày mâm cao cỗ đầy đón Nhật Nam vương. Kể từ ngày quân Minh dày xéo Thăng Long, Trần Ngỗi chưa được bữa nào tươm tất thế này. Thành thử y cứ mặc sức đánh chén thả cửa.

Hỏi ra mới biết, bá hộ thết cỗ mời ăn chính là Trần Triệu Cơ mình đang tìm. Trần Ngỗi chỉ biết tặc lưỡi cảm thán sự đời vi diệu vô thường.

Y lại nhìn xuống từng mâm, thấy những người dự cỗ không phải hạng to cao khoẻ mạnh, thì cũng sáng láng linh xảo. Số lượng cũng không ít tí nào, đếm ra cũng gần trăm người. Bèn nói:

“ Bác Cơ đây đúng là người có mặt mũi trong đám hào kiệt Mô Độ. Vừa mới khai kim khẩu phất ngọn cờ thôi, mà trăm họ đã theo hầu minh chúa. Đúng là nhất hô bá ứng. 

Cứ xem bá tánh bình dân quy tụ dưới trướng cứ ùn ùn lớp lớp, văn tài võ tướng nhìn qua đã thấy có mấy chục người có đại khí, sau này còn sợ gì mà không thành nghiệp lớn. ”

Trần Triệu Cơ nâng chén, nói:

“ Bác Ngỗi quá khen, chứ em biết mình thấp cổ bé họng. Làm thổ hào một phương thì được, nhưng để mà nên được cơ đồ, thì còn thiếu một thứ. ”

“ Không biết là thứ gì? Chỉ cần Ngỗi này giúp được, tất sẽ không chối từ. ”

“ Em cũng chỉ cần câu này của bác. ”

Trần Triệu Cơ cười khẽ.

Trần Ngỗi đang làm khách trong nhà người ta, thành thử khi chủ nhà ra chièu không muốn tiết lộ, y cũng không tiện hỏi nhiều.

Chương 102: Hồi mười bốn (1)

Tiểu Tạng Cẩu giả trư thực hổ

Thằng quan lớn thùng rỗng kêu to 

Tạng Cẩu và Phiêu Hương lần theo tiếng khóc tìm đến một đoạn đường nhỏ nằm sát bên sông.

Trăng treo cao, gió lượn thấp, đường vắng teo, sông tấp nập.

Nơi ánh trăng không chiếu đến có ánh đèn lồng mờ mờ.

Mấy bóng người đứng lố nhố, đếm sơ sơ cũng có sáu cái đầu đội mũ nón đàng hoàng. Đèn lồng trên tay hắt từng tia sáng vàng vàng đỏ đỏ ra rọi sáng khuôn mặt từng tên.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương đi rất nhẹ, nên chúng không phát hiện ra nổi.

Thằng nhỏ mới nói khẽ vào tai cô bạn:

“ Những người này võ công qua loa sơ sài. Cơ mà năm tên nọ rất cường tráng, phải cẩn thận một chút. ”

Phiêu Hương đáp:

“ Là một tên quan, với năm tên thị vệ. ”

Năm người ăn mặc gần giống nhau.

Nhưng có một kẻ béo lùn hơn, chất vải hắn mặc dưới ánh sáng bóng lên, trân quý hơn vải áo mấy gã kia đang mặc rất nhiều. Trong lúc vô tình, đầu y cũng nhấc cao hơn người khác một chút. Nón y đội có hai cái cánh chuồn, gọi là ô sa. Chỉ có quan lại mới được đội.

Ấy là bộ dáng của kẻ đã quen chuyện hất hàm sai sử người khác.

Sáu người vây quanh sạp hàng của một thiếu nữ. Con gái đương tuổi trăng rằm như lúa đòng đòng, tuy chẳng son phấn trang sức chi nhưng nhan sắc đã nồng như rượu, chưa thử đã say. Nay lệ châu rơi hai hàng, như ngọc trai lăn trên lụa, khiến người ta váng vất còn hơn cả rượu.

Thực đúng là “ sắc bất ba đào dị nịch nhân ”, tức sắc đẹp chẳng phải sóng, cũng dễ dàng nhấn chìm người ta.

“ Tên béo kia cứ nhìn người khác chằm chằm, rõ là phường háo sắc. ” 

“ Có khi y chỉ muốn cướp hàng. ”

Tạng Cẩu nói.

Phiêu Hương nhéo lỗ tai nó một cái, nói gắt:

“ Đằng ấy ngớ ngẩn hay sao thế?? ”

Tạng Cẩu không nói gì.

Đến giờ nó vẫn không có khái niệm nam nữ hữu biệt.

Hai bên bắt đầu nói chuyện.

Tạng Cẩu nói:

“ Gã nọ muốn đón cô gái về nhà tặng lụa tặng vàng. Thế thì có gì mà không tốt?? ”

Phiêu Hương cốc nó một cái. Cô biết thằng nhóc này chả biết cái gì là trong trắng trinh tiết của người con gái, nên có nói cũng vô dụng.

Con gái thanh xuân theo phường háo sắc về nhà, không bị làm sao mới là lạ.

“ Cẩu ơi là Cẩu, sao hôm nay ngu đột xuất thế? ”

Tạng Cẩu nói:

“ Nhỡ y thấy cô gái này neo đơn, sinh lòng thương hại muốn đỡ đần thì sao? ”

Phiêu Hương im lặng.

Lại có tiếng cô gái van lơn.“ Con lạy quan, con xin quan. Quan tha cho. ”

Gã nọ cười, đôi mắt vốn đã hẹp lại híp vào thành một đường kẻ. Gò má đôn lên hai cục mỡ, phúng pha phúng phính.

“ Ấy, ta có làm gì nàng đâu mà phải xin tha? Ta yêu nàng còn không kịp nữa là. ”

Mấy tên hộ vệ cũng cười hô hố:

“ Lạ chưa. Có ai được phúc được lộc trên trời rơi xuống mà lại xin tha không? ”

“ Cô nương ơi là cô nương, sắp được nhảy lên đầu cành làm phượng hoàng rồi mà còn làm giá. Chẳng mấy nữa chúng ta còn phải gọi cô một tiếng phu nhân ấy chứ. ”

Cô gái nó vẫn nhất mực lắc đầu.

Gã quan nọ đánh mắt ra hiệu cho đám hộ vệ của mình một cái.

Cả đám nhìn nhau, cười nham hiểm.

Thế rồi…

Cốp một cái.

Tên thứ nhất đấm vào lưng thằng thứ hai. Cú đấm nhìn nhẹ hều, như trêu nhau, song tên kia lại loạng choạng. Giò hắn gạt ngang một cái, đụng trúng cái sạp của cô gái nọ.

Sạp gỗ nghiêng qua, đồ đạc bày bán đổ tung toé.

Cô gái nọ khóc thét lên, nhưng phận nữ nhi liễu yếu đào thơ thì làm gì nổi một gã đại quan? Thành ra đành bất lực nhìn sạp hàng đổ chỏng chơ. Người ta đạp, mình nhặt lên là được:

Nhưng có những người, được đằng chân lại muốn lân lên tận đầu.

“ Ấy chết, có lỗi quá. Lũ bạn chúng ta thật là vụng về. ”

“ Đây, để bọn ta nhặt giúp cô nương. ”

“ Cô cứ đứng một bên xem là được rồi. ”

Một gã hộ vệ lấy tay ghìm cô gái lại, trong khi hai gã kia cứ thả cửa đạp lên những món hàng. Bạch! Bạch! Bạch! Nước mắt cô gái bán rong lăn dài theo từng cú dẫm vô tình.
Trên đời cũng có những kẻ sẵn sàng đạp lên công sức của người khác.

“ Ui… bọn ta cũng vụng về quá. Xin lỗi nhé. ”

Cả lũ nhìn nhau rồi phá lên cười.

Đúng lúc này…

“ Ôi! Tò he này. ”

Một cô bé con chen vào đám đông, nhặt một con tò he dưới đất lên, lật qua lật lại mấy cái ra chiều khoái trá lắm.

Gã quan to kia trông thấy bé gái nọ, bèn nghĩ thầm:

[ Con gà này còn tơ, nhưng cứ đem về nuôi, chẳng mấy mà thành ngón quý. ]

Bèn nói:

“ Tiểu muội muội, để ý đến thứ đồ rẻ tiền này làm gì. Đi theo ta, ta mua nhiều thứ cho còn đẹp hơn thế này nhiều. ”

Cô bé nọ chính là Phiêu Hương.

Tạng Cẩu cũng mon men lại gần đứng đằng sau, cắp theo thanh đao làm như một đứa hộ vệ bé xíu.

Đám hộ vệ thi nhau phá lên cười:

“ Ui xem này, có cả hộ vệ kìa. ”

“ Còn đem theo đao nữa chứ. Nhóc con ơi, mày định lấy đao này ra làm gì thế? Chơi đồ hàng à?? ”

Tạng Cẩu xem như mình bị điếc, không thèm để ý.

Phiêu Hương nói cô muốn chọc cho đám quan này chừa thì thôi, nó không tiện nhảy vào.

Chưa kể, tiếng Tàu nó nói không phải là quá giỏi, hay bị nói ngọng. Mở miệng rồi lộ ra mình là ngoại nhân, thân ở đất khách quê người thì tự nhiên lại yếu thế đi.

Phiêu Hương nói:

“ Không, thích cái này cơ. ”

Gã quan lớn lại gạ:

“ Thì cứ lên cái thuyền kia với thúc, mai thúc mua cho cả một sạp. ”

Phiêu Hương đảo mắt tròn xoe, nói:

“ Không được. Sáng mai còn phải học chữ, không phụ thân đánh chết. ”

Gã quan nọ lại nói:

“ Thế thì có gì khó đâu?? Cứ nghỉ một buổi. Nữ nhi tốt là phải biết nội trợ tề gia, học cho lắm chữ vào mà làm gì? ”

Phiêu Hương bĩu môi thầm nghĩ: [ Có mà do nhà ngươi mắt mù không thấy Thái Sơn ấy. Chứ chẳng nói sử người, riêng nước ta Trưng Vương, Bà Triệu đều là bậc văn võ toàn tài, kiêm tề gia trị quốc bình thiên hạ cả. ]

Nhưng cô bé không lộ vẻ gì khác thường, chỉ dậm chân như đang phụng phịu.

Gã quan lớn nọ nghĩ:

[ Mấy năm quan trường chấm thi cũng biết thêm mấy chữ, đem ra loè trẻ con chắc chắn là thừa. Con a đầu này thì trong bụng chứa được mấy phần kinh sử, chỉ sợ còn đang học chưa xong “ nhân chi sơ tính bản thiện ”. ]

Chương 103: Hồi mười bốn (2)

Nói đoạn, y tằng hắng một tiếng, xoè quạt giấy ra khoe thư pháp, lại làm vẻ đạo mạo:

“ Thế này. Ta ra một vế đối. Tiểu muội muội mà đối được, thúc thúc sẽ cho tiền ăn kẹo. Còn không thì đi theo thúc thúc lên thuyền kia chơi. ”

Phiêu Hương nói: 

“ Thế thì đằng nào con cũng thắng à? ”

Gã quan lớn đáp:

“ Dĩ nhiên, chuyện tốt thế mà sao tiểu muội muội thông minh lại chối từ nhỉ?? Thúc chẳng lừa tiểu cô nương dễ thương bao giờ cả, dân thành Kim Lăng ai mà chả biết? ”

Nói rồi, hắn vuốt râu, cười híp mắt.

Cô gái bán hàng rong kêu thất thanh:

“ Tiểu muội, đừng tin hắn! ”

Gã quan lớn kia giận tím mặt, nhưng trước khi hắn kịp phản ứng thì Phiêu Hương đã reo lên:

“ Được! Thúc không được thất hứa đâu đấy. Nhưng con mới học chữ, chỉ đặt được một vế đối hai chữ thôi. Thúc để con ra vế nhé. ”

Gã quan nọ thấy con cá rô đã sập bãy, bèn tha cho con săn sắt.

Hắn không hề biết con cá rô kia còn đang tung lưới muốn câu ngược lại con cá trê hắn đây.

Gã nọ nghĩ:

[ Câu đối hai chữ thì có gì là khó?? Thằng nhãi “ hộ vệ ” kia thì vứt xuống sông lúc nào mà chả được. A đầu à, mi chạy đâu cho thoát khỏi tay ta?? ]

Thế là hắn bèn nói:

“ Không có gì, cứ tự nhiên ra vế. Đúng là ra đối thì dễ, đối lại mới là chân tài thực học. ”

Hồ Phiêu Hương mỉm cười, tay nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai.

“ Thế con đối nha: Tam Xuyên. ”

“ Ha ha, dễ ợt… ”

Tên quan lớn đang định ứng khẩu đọc ngay lưỡng hà, thì được tên hộ vệ bên cạnh kéo cho góc áo một cái, y mới không có hấp tấp ra vế đối.Vế ra không hề đơn giản.

Chữ Tam (三) xoay dọc lại sẽ ra chữ Xuyên ( 川), rõ ràng là chơi chữ triết tự rất hiểm. Nếu vừa rồi y không cẩn thận đọc bừa một vế như Nhị Hà hay Tứ Tượng là mắc lỡm ngay. ( Chú thích nhỏ: đây vốn là câu đối trong giai thoại về).

Quan lớn nọ đổ mồ hôi lạnh.

Vế ra hai chữ nhưng không thể nói là dễ.

Mặt y hết tím lại trắng, rồi chuyển vàng. Vừa giận lại vừa thẹn. Không mắc lỡm nhưng cứ đực ra đó không đối được, thì cũng xấu mặt chẳng khác nào đối lệch.

Nhưng y không thể làm gì được.

Vế đối không hẳn phức tạp, nhưng đánh vào khả năng ứng biến.

Y day day hai bên thái dương như người bị đau đầu. Phàm là cơ thể người, cứ thứ gì lâu không động đến, nay phải lôi ra dùng tất nhiên sẽ hay nhức mỏi.

Phiêu Hương không để ý gì đến gã nữa. Cô bé quay sang nhặt từng con tò he dưới đất lên, nói khẽ:

“ Tỉ tỉ vất vả rồi. ”

Cô gái kia biết Hồ Phiêu Hương muốn ra tay trừng trị tên quan hống hách nọ thay mình, không khỏi lo lắng:
“ Tấm lòng muội tỉ xin ghi nhớ, nhưng tên này không phải người chúng ta đắc tội được đâu. ”

Phiêu Hương nói nhỏ:

“ Thế thì muội cứ muốn đắc tội hắn. ” 

Nói rồi cô bé đứng lên, ngoắt Tạng Cẩu:

“ Ây da, mình về thôi. Cứ để người ta ở lại nghĩ đi. ”

Tạng Cẩu bĩu môi, nói:

“ Tứ Mục. Dốt! ”

Hai đứa đã bàn nhau từ trước, Hồ Phiêu Hương cũng mớm sẵn đáp án cho thằng bé rồi.

Chữ Tứ (四) xoay dọc sang cũng sẽ thành chữ Mục (目), hơn nữa đối lại Tam Xuyên chỉnh từng chữ một.

Bốn con mắt nhìn hắn đầy vẻ khinh thường khiến tên quan lớn xấu hổ đến nỗi tưởng như muốn chui xuống đất. Y thét lên be be:

“ Láo! Láo quá! Bay đâu bắt ngay thằng nhóc kia lại, dạy nó một trận ra hồn cho ông. ”

Đám hộ vệ dạ ran một tiếng. Kẻ lắc lắc cổ, người bẻ bẻ tay nghe răng rắc. Đứa nào đứa nấy nhìn Tạng Cẩu với ánh mắt khinh thường, nhưng ngoài miệng thì ra chiều như thương hại nó lắm.

“ Tiểu huynh đệ, ta cũng coi như là tiền bối trong nghề với ngươi, nay phải đánh cho nhà ngươi một trận, chúng ta cũng áy náy lắm.

Nhưng biết sao được bây giờ? Tôi nào phải phò chủ đấy thôi. 

Thôi thì thế này, tiểu huynh đệ bò qua háng bọn ta, bọn ta sẽ nương tình tha cho khỏi ăn đòn. Thế nào?? ”

Cả đám cười phá lên với nhau.

Hiển nhiên chúng không tin một thằng oắt bé như cái kẹo dưới sự kiềm toả của năm người thể lật ra được bao nhiêu sóng gió.

Một bên là tên gia đinh cường tráng, hộ vệ của quan lại, phía kia là một thằng nhãi ranh tám tuổi đầu.

Thực đúng là nực cười châu chấu đá xe, nếu có ai khác kể chuyện này ra ngoài, hoạ may có thằng Bờm nó tin.

Chương 104: Hồi mười bốn (3)

Tạng Cẩu sầm mặt:

“ Hôm nay nóng nhỉ? ”

Năm tên thị vệ nhìn nhau một cái, rồi cười phá lên:

“ Hoá ra thằng này không phải ngu ngốc đâu, nó bị điên đấy chúng mày ạ. ”

Đã sang tháng chín âm.

Đêm đã khuya.

Gió tạt vào mặt người đến độ không mở nổi mặt, da thì tê cóng.

Tại sao còn có người kêu nóng? Chẳng phải là điên hay sao?? Chỉ có kẻ điên mới không phân biệt nổi lạnh nóng, đúng sai.

Tạng Cẩu không điên, nên nó biết nó đang nói cái gì.

Năm tên hộ vệ cũng không điên, nên tất nhiên chúng phân biệt được thế nào là nóng thế nào là lạnh.

Gã quan lớn chỉ thấy trước mặt mình nhoáng lên một cái, tức thì đã có một tấm thân cường tráng lướt ngang tầm mắt.

Tòm!

Nước sông bắn lên cao, tạo thành một cột nước giá buốt.

Bốn gã hộ vệ còn lại ngơ ngác nhìn nhau, rồi lại nhìn xuống chỗ bạn mình vừa đứng.

Chẳng ai biết từ lúc nào, Tạng Cẩu đã đứng thế vào chỗ đó. Động tác của nó nhanh đến nỗi khiến người ta tưởng là hồn ma, bóng quỷ hiện hình.

Cổ họng cả bốn đắng nghét.

Tạng Cẩu vừa tung một đạp, tên hộ vệ cường tráng nhất - cũng là thủ lĩnh của cả bọn, đã bắn văng đi như một cục rác.

Rồi văng thẳng xuống sông.

Pặp!

Tạng Cẩu huy động cả hai tay, dùng lực chộp cứng lấy cổ tay của hai tên họi vệ đứng hai bên. Nó nghiến răng vận sức, chuyển vai.

Hai người lớn cường tráng, cân nặng cộng lại ít nhất cũng một trăm năm mươi cân cứ thế bị nó lẳng xuống sông chẳng khác nào hai viên đất.

Hai gã còn lại đồng thời rú lên, rồi xoay người về hai phía khác nhau cắm đầu toan chạy.

Ít nhất một kẻ sẽ thoát??

Hai gã hộ vệ chẳng hẹn mà cùng có một ý nghĩ.

Gã quan to nọ cũng tưởng thế.

Nhưng chỉ mấy hơi thở sau, cả ba người đều biết mình đã nhầm to.

Chỉ nghe thêm hai tiếng “ Tùm! Tùm! ” thật lớn, hai gã hộ vệ còn lại đã không hẹn mà cùng nhau cắm đầu xuống sông.

Cả năm mất một lúc sặc nước thì đều đứng dậy được ngay. Bờ sông khá thoải, mà bọn chúng thì đều cao lớn. Nhưng được phen lóp ngóp lội giữa dòng nước lạnh cóng thì cũng đủ để chúng nhớ đời.

Gã quan to nọ biết mình đụng phải cục xương khó nhai, bèn lớn tiếng:

“ Chúng mày nhớ đấy! Dám đánh cả mệnh quan triều đình. Ngày mai Lại mỗ sẽ vào bẩm báo với hoàng thượng, để ngài hạ chỉ trị tội hai ngươi! ”

“ Trời cũng nóng, ông xuống tắm luôn một lần cho mát! ”

Tạng Cẩu nói, rồi đẩy nhẹ vào lưng gã quan to kia một cái.

Phẹt.

Y đang lóc cóc chuồn tự nhiên bị mất đà, thế nên ngã dúi dụi, mặt úp luôn vào bãi bùn ven sông.

Lúc y ngẩng mặt lên thì gương mặt phì nộn đã lấm lem đen đen nâu nâu nhoe nhoét cả tóc tai mày mũi.

Tạng Cẩu bĩu môi, nhận xét:

“ Giống y trang con lợn nái trong chuồng. ”

Cả Phiêu Hương lẫn cô gái bán hàng rong đều phì cười. Gã quan lớn Lại ngồi thụp trong vũng bùn, mặt đã phì nộn, hai cái cánh chuồn úp bị ướt cụp xuống trông chẳng khác gì tai heo.

Phiêu Hương nhìn Tạng Cẩu:

“ Hắn họ Lại. Quan lớn Lại. ”

Hai đứa lại cười ngặt nghẽo, cô gái bán tò he thì chẳng hiểu chữ nào tiếng Việt nên cứ ngơ ngơ ngác ngác.

Họ Lại được đám hộ vệ dìu lên bờ, nghiến răng nghiến lợi đe doạ mấy câu rồi cúp đuôi chuồn thẳng. Không hề hay biết túi tiền của mình đã bị Tạng Cẩu thó mất từ lúc nào.
Lúc này Phiêu Hương mới có dịp hỏi:

“ Tỉ tỉ, mấy cái này ai dạy tỉ làm?? ”

Người Trung Hoa không chơi tò he. Nếu cô gái nọ đã biết làm, thì ắt là phải có người dạy. Và người này đến từ nước Nam.

Nhớ đến di nguyện của thầy, cô bé không khỏi có một chút chờ mong.

Cô gái làm tò he nói:

“ Mấy năm trước có một con ma dạy tỉ. ”

“ Ma? Trên đời này làm gì có ma quỷ?? ”

Phiêu Hương cười nhẹ, lên tiếng phản bác. Tạng Cẩu thì nói, hơi run giọng:

“ Chuyện cõi âm này không đùa được đâu Hương ơi. ”

“ Xì. Con trai gì mà chết nhát, có thế thôi mà cũng sợ. ”

Rồi lại quay ra hỏi cô gái hàng rong:

“ Tỉ tỉ, không biết tỉ có thể kể rõ ràng chuyện ngày hôm đó cho bọn muội không? ”

Cô gái làm tò he nói:

“ Cũng khuya rồi, hai đứa về đi không phụ mẫu lại lo. Đúng chính ngọ ngày may, hai đứa đến bến đò cách đây ba dặm về hướng tây chờ tỉ. ”

“ Không được! Mai tỉ mà không đến thì sao?? Kể ngay hôm nay cơ! ”

“ Hương… ”

Tạng Cẩu kéo áo Phiêu Hương, lại đánh mắt ra hiệu đừng làm khó người ta.

“ Cẩu ngốc thế. Hôm nay mình đắc tội quan to, tỉ ấy kiểu gì cũng bị liên luỵ. ”

Tạng Cẩu như bừng tỉnh, gật gật gù gù, đúng là nó đã không nghĩ đến chuyện này.

Hôm nay hai đứa nó đắc tội quan to, chẳng lấy gì đảm bảo hắn sẽ không giận cá chém thớt. Thế thì cô gái bán hàng rong này phải tranh thủ trời còn tối trốn ngay khỏi Kim Lăng, nếu không thể nào cũng gặp hoạ.

Mà trốn đi rồi, trời đất bao la biết tìm đâu cho được một người??

Nó tự cốc vào đầu mình một cái vì ngốc.

Cô gái nọ thở dài, nói:

“ Thôi được rồi. Hôm ấy là đêm Trung Thu hai năm trước, mẫu thân tỉ có người bà con bên đó, tỉ phải kêu một tiếng a di. Gặp hôm dì ấy ốm, mẹ nấu nồi canh giải cảm nhờ tỉ mang sang. Thế là phải đi qua căn nhà hoang ở bên kia sông, ngay dưới cái… tửu lâu còn sáng đèn kia. ”

Cô tránh dùng từ “ lầu xanh ” trước mặt hai đứa trẻ.“ Lúc đi thì không sao, nhưng trời tự nhiên đổ mưa, thế là tỉ phải nán lại nhà a di đến tận nửa đêm. Mà đến khi về, lập tức có chuyện. Trong căn nhà hoang có tiếng khóc vẳng ra, nghe the thé ghê lắm. ”

Tạng Cẩu nghe đến đoạn này, gai ốc bắn đầu nổi lên rần rần, rồi một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Phiêu Hương thì càng ra vẻ tò mò:

“ Ồ, tỉ kể tiếp đi. ” 

“ Người ta vẫn đồn là căn nhà ấy có quỷ ám, một năm nó về đó hai ba ngày. Thầy pháp phù thuỷ mời đến trù ếm đều bị nó đuổi đi. Thế nên đến nay nơi này vẫn không có ai dám vào ở. 

Trước giờ tỉ vốn không tin lắm vào chuyện quỷ ma, thế nên lúc đó thấy tò mò hơn là thấy sợ. Chẳng rõ vì sao, lại khẽ đẩy cổng nhìn vào căn nhà hoang đó. 

Trong sân lúc đó có một cái bóng đen thui, lưng có gai tua tủa như gai nhím. Nó ngồi thừ dưới đất, lẩm nhẩm đọc cái gì. ”

Tạng Cẩu đột nhiên nói xen vào:

“ Thế thì chắc gì đã là ma, có khi là người. ”

“ Ừ, nếu chỉ có thế thì tỉ cũng nghĩ là người. Nhưng đoạn sau mới là đáng sợ. Chỉ thấy y phất tay liên tiếp mấy cái liền, tức thì chuột trong sân thi nhau lăn ra chết. Chúng nó cứ rơi xuống khỏi tàng cây nghe lộp độp, lộp độp sợ lắm. Lúc đấy tỉ hãi quá, thét lên một tiếng. Con ma nó thấy động, bèn quay ngoắt lại nhìn! ”

Kể đến đây cô gái hàng rong chợt rùng mình một cái, tí thì loạng choạng ngã ra đất.

“ Ánh mắt y rất ác liệt, rất sắc bén. Như là mắt ưng chứ không phải mắt người. Bị nhìn một cái thôi đã khiến tỉ tê cóng cả tay chân vì sợ. Thế rồi vút một cái, con ma biến mất luôn. Tỉ còn tưởng mình chết đến nơi rồi. ”

Hồ Phiêu Hương nghe đến chỗ này, khẽ nhíu mày.

“ Tỉ vẫn chưa kể đến đoạn trọng yếu. ”

Chuyện mà hai đứa nhóc quan tâm lúc này là tại sao cô gái nọ biết làm tò he. Liệu nó có sự liên quan gì tới ông tổ Khổng Lồ hay không.

Cả hai đứa đều không thể phủ nhận là chúng rất tò mò muốn biết bí mật đằng sau cái trống đồng con ấy. Rốt cuộc nó giấu cái gì.

Cô gái nọ kể tiếp:

“ Lúc tỉ hoàn hồn thì thấy ở trên mặt đất cắm bốn hình nhân. Có một nam hai nữ và một tiểu hài, chính là loại bây giờ tỉ hay làm để bán. Ngửi mùi thì thấy thơm thơm, hoá ra là làm từ bột gạo chín. Tỉ thấy hay hay, nhưng lại không biết làm. 

Đến sáng hôm sau thì lại có sự lạ. Mẫu thân vừa đi chợ mua đồ, lúc về thì thấy trong làn có thêm một mảnh giấy, trên có ghi cách làm một loại bột, còn dạy cả cách tạo màu. Tỉ thử làm theo giấy chỉ, thì quả nhiên nặn được mấy cái hình nhân này. Hai đứa nói xem chuyện đời có lạ chưa? Mà cái này gọi là tò he hả? Nghe thì cũng vui tai, mà khó đọc quá.” 

Đến lúc này thì cô gái hàng rong đã về đến nhà. Tạng Cẩu và Phiêu Hương cũng không tiện tiễn tiếp, chỉ dặn:

“ Tỉ mau mau đưa bá mẫu rời khỏi nơi này, trốn đi đâu một thời gian. ”

Chợt Tạng Cẩu lên tiếng:

“ Nếu hắn đoán trước được chúng ta sẽ chạy đi thì sao?? Một bà già với một cô gái, sao mà bì lại sức ngựa?? ”

“ Nhưng cũng còn hơn là… có nói Cẩu cũng không hiểu. Đến nước này rồi còn bàn lùi là sao? ”

“ Không phải, ý tớ là, nếu chúng ta cố tình làm ngược hẳn lẽ thường, đưa hai mẹ con này về nhà lánh một thời gian?? Nơi đó to đùng, buồng ngủ còn mấy gian liền có dùng hết đâu? ”

Tạng Cẩu lên tiếng đề nghị.

“ Đúng rồi. Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất. ” - Phiêu Hương reo lên một tiếng, lại nói: “ Tạng Cẩu cứ thông minh đột xuất, ngốc bất thình lình thế này khó cho tớ lắm đấy. ”

Ba người vào giải thích mọi chuyện với mẹ của cô gái hàng rong. Nói đoạn Tạng Cẩu cõng bà mẹ, ba người tranh thủ lúc tối trời theo lối cũ về chỗ ở.

Sau khi sắp xếp cho hai mẹ con họ tử tế đàng hoàng, chỉ còn hai đứa nhóc với nhau.

“ Có lẽ mình nên vào báo với người lớn. Hai mẹ con họ, dù sao cũng là hai miệng ăn, chứ có phải chó mèo hoang đâu mà nuôi giấu giấu diếm diếm được. ”

Tạng Cẩu trầm ngâm, rồi nói:

“ Trước tạm gác chuyện ấy đã. Hương này, cậu có thấy hành vi của “ con ma ” chị kia kể rất quen không? ”

“ Quen ấy à? Ý Cẩu là… rất có thể người ấy là sư phụ?? Nhưng ông làm gì mà lên tận phương bắc xa xôi này cơ chứ? Lại còn cắm tò he. ”

Tạng Cẩu nhìn trăng, thở dài:

“ Tớ cũng không biết. Trước giờ sư phụ vốn thích cái kiểu xuất quỷ nhập thần như thế, đi không ai biết về chả ai hay. Mà có hỏi ông, chắc gì ông đã trả lời. ”

Hai đứa nhóc im lặng, nhớ lại những buổi học ngắn ngủi với thầy.

Phàm là những điều Quận Gió muốn chúng tự mình thể ngộ, thường ông sẽ không nói một lời.

Tạng Cẩu có linh cảm rằng chuyến bắc hành này của Quận Gió hẳn phải có chút liên quan đến việc ông nhận Liễu Thăng làm đệ tử.

Chương 105: Hồi mười bốn (4)

Trong hoàng cung, trên bảo toạ đặt nơi điện rồng cung ngọc sáng loà loà, có một trung niên đang ngồi. Đôi mắt y chỉ hé ra một nửa, nhìn như thể rất lười biếng. Thế nhưng, ánh nhìn ẩn dưới mí mắt khép hờ cho người ta cảm giác như đang ở trong hầm băng.

Có thể thấy văn võ bá quan đứng chầu hai bên ai nấy đều mất tự nhiên, tim đập thình thịch. Đứng cạnh Chu Đệ thật không khác gì chuột nhắt nằm cạnh râu mèo, khiến người ta bất an.

Ở cạnh vua như đùa trên lưng cọp, đi hay dừng, ở hay xuống không còn do mình làm chủ nữa.

Liễu Thăng cũng thấy rất mất tự nhiên. 

Có cảm giác như ánh mắt của Minh Thành Tổ cứ chăm chăm mãi vào cậu.

Trong điện Thái Hoà, không khí thật là nặng nề. Chưa có sự cho phép của Chu Đệ, không ai dám lên tiếng dù là nửa chữ.

Phải gặp Chu Đệ, chẳng thà Liễu Thăng đi đối đầu với thiên quân vạn mã còn hơn.

Không ai thích bị ánh nhìn của người khác xuyên thấu cả.

Mặc dù đã trình hết chiến báo, bẩm tâu hết những điều cần tâu lên Chu Đệ, cậu vẫn phải chờ y lên tiếng mới có thể chuồn khỏi điện Thái Hoà được. 

“ Chiếu ban thưởng trẫm sẽ cho soạn, Liễu khanh gia vất vả rồi. Về nghỉ ngơi đi. ”

Nói đoạn, y lại nói với thái giám sau lưng:

“ Truyền khẩu dụ của trẫm, ngày mai đặc biệt truyền hai cha con Hồ Quý Li vào cung diện thánh. ”

“ Thần tuân chỉ! ”

Thái giám nọ cất tiếng, chất giọng hắn nghe the thé gai người.

Chu Đệ gật đầu, lại lười nhác nhìn hai hàng quan văn quan võ đứng chầu bên dưới:

“ Bãi triều. Ngoại trừ Vương Sài Hồ, trẫm cho các khanh gia lui. ”

“ Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. ”

Quan lớn, quan nhỏ, quan to, quan bé đồng thời quỳ mọp xuống. Trông không khác gì phạm nhân được đại xá. Nói đoạn, không nói thêm một chữ thừa, ai nấy lục tà lục tục đứng dậy chuồn thẳng khỏi điện Thái Hoà. Liễu Thăng cũng ở giữa dòng người.

Trong bảo điện chỉ còn Chu Đệ ngồi chỗ cao, Vương Sài Hồ quỳ ở dưới và hai thái giám đứng hầu hai bên.

Chu Đệ nhướn mày, mắt mở ra, hỏi:

“ Thế nào?? ”

Vương Sài Hồ rùng mình. Nếu lúc trước y lọt xuống hầm băng, thì hiện giờ không khác nào thân ở giữa động băng mà toàn thân bị ai đó dùng dao đâm liên tiếp. Lưỡi dao nhọn hoắt, nung đỏ rực.

“ Muôn tâu bệ hạ, quân ta đã toàn thắng. Lại còn… ”

“ Vương khanh gia, khanh biết việc trẫm không nói đến không phải chuyện này. Thôi. Hành quân mệt mỏi, chắc khanh quên mất. Để trẫm nhắc lại.

THUẬN THIÊN KIẾM đang ở đâu?? ”

Vương Sài Hồ vội vàng dập đầu binh binh xuống nền nhà, kêu van:

“ Thuộc hạ và huynh đệ đã hết sức tìm kiếm, không lúc nào dám lỏng lơi ngơi nghỉ. Thế nhưng có dò hỏi thế nào đi nữa, đám Nam man cũng chỉ kể cho mấy câu truyện cổ tích cũ rích, chẳng chịu hé răng nửa lời về kiếm thần. ”

“ Con dân Đại Minh chúng ta thì các ngươi nhiễu nhương không biết chán, sao xuống đất nam lại thành cừu non cả lũ vậy? ”

Vương Sài Hồ càng nghe càng thấy hãi hùng, chỉ sợ Chu Đệ nảy sát tâm vứt bỏ, bèn vội vàng kêu van:

“ Bệ hạ trên cao minh giám, chúng thần đã tra hỏi hết sức. Bao nhiêu thủ đoạn tra tấn mua chuộc đều giở ra bằng hết. Số kẻ lăn ra chết vì không chịu nổi vượt quá hai trăm. Thế nhưng chúng tuyệt nhiên không nói một chữ, chỉ gào khóc kêu oan. Hạ thần nghĩ… có khi chúng không biết thật. ”

Nói đoạn, y lại hỏi:

“ Quốc thổ Đại Minh ta từ đông sang tây trải dài vạn dặm, cảnh vật trù phú, quốc lực hùng hậu. Binh mã thiện chiến, nhân tài lương tướng thiên thiên vạn vạn. Nếu người Nam thực có thần kiếm tên Thuận Thiên, hà cớ gì không đem ra dùng, để thiên quân ta toàn thắng cơ chứ? Thần xem ra chỉ là thứ hữu danh vô thực, không bằng một góc bảo kiếm Thái A, Can Tương Mạc Tà của ta. ”

Chu Đệ nhìn hắn, rồi hỏi:

“ Ngươi nghĩ mình khôn hơn trẫm sao? ”“ Thần không dám… ”

“ Ngươi tưởng cái chuyện cỏn con đến nhà ngươi còn nghĩ ra được, thì trẫm chưa từng nghĩ đến hay sao? Còn đợi ngươi nghĩ ra, thì giang sơn này đến tay trẫm chắc? ”

Vương Sài Hồ im lặng.

Đôi khi, cố thể hiện mình thông minh, chỉ càng làm cái ngốc nghếch lộ ra một cách lố bịch.

Cũng sẽ có vài chuyện, người làm vua sớm đã nghĩ đến, chỉ cần chờ một người nói hộ ý mình để tiện nước đẩy thuyền mượn hoa kính Phật mà thôi. Thế là nhẹ nhàng tránh cái tiếng chuyên quyền.

Chung quy… là dung thứ.

Kẻ ngồi trên ngôi vị cao nhất thiên hạ, thông thường không phải kẻ ngu. Phàm là những kẻ nghĩ họ ngu, cũng thường là chết rất thảm, rất thảm.

“ Như thế… ”

Chu Đệ cười khẩy, đáp:

“ Còn chưa hiểu ư? Trẫm mặc kệ Thuận Thiên là cái gì. Thần kiếm cũng được, kiếm rỉ cũng tốt. Cho dù là dao thái rau, chặt thịt cũng không thành vấn đề. Chỉ cần đám người Nam tin là được.

Bọn Nam man nghĩ ai nắm Thuận Thiên kiếm, ắt thành vua của chúng. Nếu như Chu Đệ này nắm kiếm báu trong tay, chẳng phải chúng sẽ tự quy thuận mà nhập vào thiên triều ta ư? Như vậy, không tốn một binh một tốt cũng hoàn thành được thiên cổ bá nghiệp. ”

Vương Sài Hồ lại dè dặt:

“ Bệ hạ minh xét. Nay Đại Việt đã trở lại thành Giao Chỉ, một quận của ta, như thế còn cần gì Thuận Thiên kiếm nữa? ”

“ Vương khanh gia ơi là Vương khanh gia. Đúng là biết một mà không biết hai. ”

Chu Đệ nhấp chén trà thơm, tằng hắng một tiếng, rồi lại tiếp:

“ Chớ có coi thường đám Nam man này. Ý chí của chúng kiên cường, cứng cỏi nhất trong số các chư hầu của ta. Từ lúc Mã Viện tướng quân đánh bại Trưng nữ vương của chúng, đến lúc Hoằng Thao tử trận ở Bạch Đằng là hơn chín trăm năm. Có lúc nào chúng bị mài mòn ý chí? Có lúc nào chúng ngừng giãy dụa hòng thoát thân?

Tiền nhân dùng chín trăm năm cũng vẫn để lọt mất đất Giao Chỉ. Nay quân ta mới thắng trận đầu, cuộc chiến thực sự giờ mới mở màn. ”

Vương Sài Hồ quỳ gối, nói:

“ Thần đã hiểu. Ngay hôm nay vi thần sẽ đích thân xuôi nam, giục anh em. ”
“ Vương khanh gia mới hồi hương chưa nổi mấy ngày, cứ về nhà thăm hỏi phụ mẫu, chăm sóc thê nhi trước. Nửa tháng sau hẵng lên đường. ”

“ Đội ơn bệ hạ đã quan tâm. ”

“ Được rồi, ta cho ngươi lui. ”

Chu Đệ phất tay, đôi mắt y từ từ khép lại, trở về cái bộ dáng lười nhác bình thường. Y đưa tay nắm cái tượng rồng bằng sứ để trên bàn mình, cười khẩy. Rắc một cái, đuôi rồng đã bị bẻ gãy. 

[ Thuận Thiên, trẫm chính là thiên tử, nghịch ý trẫm chính là nghịch thiên! ]

“ Bãi giá, hồi cung! ”

Kim Lăng hôm nay thật là yên ắng.

Chừng một trăm cấm vệ hành quân trên đường, tất nhiên dân chúng không ai dám thò mặt ra.

Tửu lầu, trà lâu, khách điếm, kỹ viện…v.v… vốn là những chốn ăn chơi đô hội thường ngày, nay cũng cửa đóng then cài im ỉm.

Trên đường gió hiu hiu thổi, tiếng chân nện đất đều tăm tắp cứ rầm rập, rầm rập từ xa lại gần. Tưởng như tất cả những cái âm thanh bát nháo xô bồ thường ngày đều bị giấu kín sau lần cửa gỗ.

Liễu Thăng cưỡi ngựa dẫn đầu, theo sát sau cậu là một cỗ kiệu.

Trong kiệu là thái giám mang khẩu dụ của Chu Đệ.

Đoàn binh mã rồng rắn đi ngang qua sông Tần Hoài.

“ Phía trước có chuyện gì? Tại sao lại huyên náo như thế? ”

Ven đường có mấy người bán hàng rong, lại có hơn chục người đang mặc sức đang đập phá. Tiếng kêu khóc làm cả mặt sông dậy sóng, lay động hàng dương liễu bên bờ.

“ Hồi bẩm Liễu tướng quân, hình như là gia nhân của Lại đại nhân. ”

“ Lại đại nhân? Lại đại nhân nào? ”

Gã cấm vệ vỗ trán một cái, nói:

“ Tì chức quên mất, tướng quân sang bình định Giao Chỉ hơn một năm nay, chắc chắn không biết vị này. Trước đấy y là một thương lái, sau này được cất nhắc lên chức quan thất phẩm. ”

Một gã khác nói chen vào:

“ Kẻ này cũng coi như là biết làm người, bình thường rất an phận. Ngoại trừ thỉnh thoảng cậy chức quan hà hiếp một hai bá tánh thì không làm chuyện gì quá phận cả. Không hiểu vì sao hôm nay lại hưng sư động chúng như thế. ”

Liễu Thăng nhíu mày:

“ Mới có cái mũ ô sa đã biết hà hiếp thường dân mà còn nói là bình thường? Thử hỏi lúc hắn đội quen rồi, lão bá tánh làm sao lão bá tánh sống nổi? Xem ra ta phải dạy cho y một bài học. ”

Nói đoạn thúc ngựa, xông thẳng vào chỗ đám gia nhân đang đập phá.

Gã họ Lại bị hai đứa nhóc dạy cho một trận, về nhà không sao nuốt nổi cục tức này. Thành thử, y lập tức huy động gia nhân, sáng sớm đã ra bờ sông này tìm cô gái bán hàng rong nọ.

Cả con đường ven sông chỉ mình cô biết làm tò he mà bán, thế nên y hỏi được ngay nhà cô. Thế nhưng tìm đến nơi thì chỉ thấy căn nhà rỗng không với đám gà lợn trong chuồng, chứ tuyệt không có lấy một bóng người.

Nghĩ đám hàng rong hò nhau bao che cho cô gái, lừa gạt mình. Y mới cho người tức tốc quay lại, đập phá một phen.

“ Cứ phá! Phá tiếp! Bao giờ chúng nó chịu nói thật thì thôi. Ai đập hăng nhất lát nữa ta thưởng cho năm mươi lạng bạc. ”

Đám gia đinh nghe mùi phần thưởng thơm phức, chân tay càng thêm dùng lực. Chủ mấy gánh hàng nhào lên muốn bảo vệ mồ hôi nước mắt của bản thân, chúng cũng ra tay đánh cho không thương tiếc. Nhất thời, bá tình ngoài kêu oan ra, cũng chỉ biết khóc.

Đúng lúc này, Liễu Thăng đã thúc ngựa đến nơi. Kim thương đầu hổ vung lên, báng thương táng mạnh vào lưng một tên hộ vệ.

Y lập tức rú lên vì đau, ngã nhào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau