THỪA NÓNG MÀ ĂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thừa nóng mà ăn - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Dương Mặc Thư vừa mới đầu chưa hay hắn đang xem trộm, sau đó phát hiện rồi, liền nghiêng người, lấy mặt che hắn, không cho hắn nhìn.

Hứa Vãn Hà lập tức máu nóng dồn lên não, nhưng lại không muốn làm lộ chuyện mình nhìn lén, nên đành phải nhịn xuống.

Đúng lúc có người gọi điện thoại tới, vô tội chịu đựng lửa giận không có chỗ phát tiết của Hứa Vãn Hà.

Dương Mặc Thư vừa chơi game, vừa lấy ánh mắt ngắm nhìn người đàn ông đang dùng lời lẽ thô tục với người trong điện thoại bên cạnh.

Nhìn dáng vẻ của hắn giận tới mức mặt đen cổ thô, thấy hắn cũng thật đáng thương, nghĩ mình thực ra cũng không cần tính toán với hắn như vậy, liền ngồi ngay người lại, còn cố ý đụng vào Hứa Vãn Hà để hắn nhìn thấy được.

Chơi game một hồi, Dương Mặc Thư không nhìn người đàn ông bên cạnh nữa, nhưng nghe tiếng động thấy hắn hình như đã không còn tức giận, chắc lại đang xem trộm mình.

Cả dọc đường yên ổn không có chuyện gì xảy ra, lúc tới nơi, đã có hai đàn em xuống xe chia nhau ra lái xe cho Hứa Vãn Hà và Dương Mặc Thư.

Dương Mặc Thư đi theo sau Hứa Vãn Hà, không biết sao nhớ lại phân cảnh hay diễn trên TV, đại ca xã hội đen kính đen to khăn quàng trắng đi ở phía trước, theo sau là một chị dâu lẳng lơ, chỉ cần liếc một ánh mắt qua, đàn em sẽ nhanh chóng đưa đồ ăn ngon tới.

Dương Mặc Thư giương mắt nhìn lại quần áo của Hứa Vãn Hà, lại nghe một trận ùng ục trong bụng, liền thở dài.

Xung quanh có rất nhiều trung tâm thương mại, vì đến giờ cơm, rất nhiều công nhân viên chức, người bán hàng liên tục tốp ra tốp vào tới ăn cơm.

Bánh cuộn chiên bên đường bày ra phải gọi là rất thơm.

Dương Mặc Thư quyến luyến không rời theo Hứa Vãn Hà đi vào toà nhà, sau đó vẫn là không nhịn được, liền kéo Hứa Vãn Hà lại một chút.

Hứa Vãn Hà khẽ quay đầu lại, “Sao vậy?”

Dương Mặc Thư chỉ chỉ ra bên ngoài, “Tôi đi mua đồ ăn trưa.”

Còn chưa đợi Hứa Vãn Hà nói chuyện, đàn em bên cạnh vô cùng biết điều bước lên, “Anh Tiểu Dương, em đi mua cho anh.”

Hứa Vãn Hà không nói nữa, quay người lên lầu.

Dương Mặc Thư thấy chút chuyện mua cơm nhỏ xíu này tự mình làm là được, cũng không quen sai người, liền khéo lời từ chối.

Đâu phải như hàng lậu, rõ ràng tứ chi phát triển sức dài vai rộng, vậy mà cả ngày cái gì cũng sai đàn em làm, giống như không có tay vậy.

Tự mình tay làm hàm nhai tốt hơn.

Quầy hàng nhỏ cũng phải xếp hàng, Dương Mặc Thư đứng trước quầy, vừa suy nghĩ kết hợp món ăn thế nào mới có thể hoàn mỹ nhất, vừa âm thầm chua xót.

Nghĩ mình bỏ đồ ăn ngon không thèm ăn, nhất thiết phải qua đây mua bánh cuộn chiên gì đó, Hứa Vãn Hà cũng không thèm quan tâm tới mình.

Chờ đến sau này thu về tới tay rồi nhất định sẽ từ từ sửa đổi hắn.

Đang oán thầm, một cánh tay khoát lên vai Dương Mặc Thư, quay đầu lại đúng lúc bắt gặp ánh mắt của đối thủ Hứa Vãn Hà.

Đáy mắt Hứa Vãn Hà có tia buồn bực, “Được rồi, cậu đừng đứng ở đây chờ cái này nữa, trời nắng gắt như vậy, cậu muốn ăn gì tôi kêu người đi mua.”

Dương Mặc Thư đảo đảo con mắt, “Tôi muốn ăn lẩu.”

Hứa Vãn Hà lập tức cốc đầu cậu, “Mẹ nó cậu muốn chết à! Chọn cái nào được chút đi!”

Dương Mặc Thư cau mày lên lầu với hắn, “Vậy thì bánh cuộn chiên đi.”

Hứa Vãn Hà lười phản ứng với cậu, trực tiếp kêu người xuống đứng chờ.

Đi thang máy lên lầu, Hứa Vãn Hà được người dẫn vào phòng, mới vừa đẩy cửa ra, liền ngang nhiên nhắm tới vị trí chính giữa sôpha ngồi dựa vào.

Tất cả mấy người đàn ông đang ở trong phòng đều đứng lên, ngoan ngoãn vâng lời, rất cung kính.

Thấy Hứa Vãn Hà không tỏ ý gì, Dương Mặc Thư cũng không câu nệ, theo sau trực tiếp đi vào.

Người trong phòng người bắt đầu nói chuyện.

Nói chuyện gì đó Dương Mặc Thư nghe không hiểu nào, nhưng có thể cảm nhận được, mấy người đàn ông đó rất kiêng kị người lạ.Thực ra theo Hứa Vãn Hà thấy, tới đây cũng không phải bàn bạc chuyện quan trọng gì, không nhất thiết phải tránh Tiểu Dương.

Nhưng chuyện này lại khá bực mình.

Khu vực mới được tiếp nhận từ bên chỗ Đường Tử Ngôn không được yên ổn lắm, luôn có người gây sự, Hứa Vãn Hà tức tốc thay người cũ bên đó thành người của mình, dù cho những người đó đã từng là anh em cùng lăn lộn với mình dưới thời Đường Bội, bởi vì Hứa Vãn Hà không tin tưởng được.

Thậm chí ngay cả Đường Tử Ngôn, Hứa Vãn Hà cũng không tin.

Mặc dù nói lúc trước mình xém chút nữa mất mạng vì người này.

Trước mắt người này nói muốn giao đồ cho hắn, mặc dù bản thân mới đầu nói không muốn, nhưng một khi đã nhận, sẽ nhận hoàn toàn triệt để, nếu Đường Tử Ngôn hối hận muốn đi cũng không được nữa rồi.

Ở đây lăn lộn nhiều năm như vậy, Hứa Vãn Hà đã thấy quá nhiều sự phản bội.

Đã mẹ nó tới đâm người, vậy mà tên ngu si như mình còn đi lên chặn dao cho người ta.

Hứa Vãn Hà hận tới cắn răng.

Nhưng chẳng mấy chốc lại nghĩ, nếu như làm lại một lần nữa, thực sự bản thân cũng không chắc mình còn có thể làm được như vậy hay không.

Nhưng chắc chắn không thể không bỏ mặc Tiểu Đường.

Đệt mẹ nhà nó, kết quả lại thành toàn cho con chó chết Thẩm Hàm.

Tâm trạng Hứa Vãn Hà lại không tốt.

Người bên cạnh nói gì cũng nghe không lọt tai, chỉ nghe thấy tiếng xì xụp phía sau, đều là tiếng nước miếng.

Quay đầu lại, Hứa Vãn Hà thấy Dương Mặc Thư ngồi ở ghế phía sau, lấy một que kem ra từ trong tủ lạnh nhỏ để rượu, liếm hơi bị hăng say.

Từ trên xuống dưới, cuộn đầu lưỡi ngậm vào rồi lại nhả ra.

Hứa Vãn Hà tê dại cả da đầu, tâm trạng tốt hơn chút, “Mẹ nó cậu đừng ăn thấy gớm như vậy được không?”

Dương Mặc Thư ngậm que kem, phát âm không rõ, “Anh nhiều chuyện quá, tôi ăn kem lót bụng mà anh cũng quản.”

Người bên cạnh nhìn thấy đều kinh ngạc.
Đời sống riêng tư của Hứa Vãn Hà rất hỗn loạn, chuyện này mọi người ai cũng biết, đàn ông phụ nữ đi theo bên cạnh không ít, nhưng bạn giường dám đắc tội với hắn như vậy, cũng thật là lần đầu tiên thấy được.

Nhưng chuyện khiến người ta ngạc nhiên hơn là, mặt Hứa Vãn Hà cho dù nhìn có vẻ thối, nhưng thực sự cũng không giận lắm.

Mặt Hứa Vãn Hà cứng rắn, “Ăn cái con cẹc chứ ăn, lát nữa đồ ăn cậu muốn tới rồi, đừng mẹ nó bẹp chẹp ở đây, giờ tôi đang mệt lắm.”

Dương Mặc Thư lấy que kem trong miệng ra, “Ăn chung với bánh cuộn chiên? Cuộn của anh hả?” (*)

(*): Thực sự là mình không hiểu DMT đang nói về cái gì luôn @@

Đang lúc nói chuyện cửa bị đẩy ra, đàn em mặt nhễ nhại mồ hôi bước vào, “Tới đây ~~ Bánh cuộn chiên đây ~”

Mọi người trong lúc nhất thời đều đến nhìn qua tên đàn em đó.

Dương Mặc Thư bị Hứa Vãn Hà mắng có hơi tức, bèn trực tiếp ném que kem chưa ăn xong qua.

Hứa Vãn Hà chưa hay biết gì, chỉ quay mặt nhìn người trên ghế sôpha, “Mẹ nó thằng ngu này đâu ra đây vậy?”

Mấy ông già Đông Bắc trên sôpha tối sầm mặt mày, đi tới giật lấy bánh cuộn chiên, đạp một phát vào mông người đó, “Cút đi thằng trẻ trâu.”

Dương Mặc Thư nhận lấy bánh cuộn chiên, nhìn thấy tên nhóc chảy mồ hôi đó bị đánh đuổi ra ngoài, rất đồng cảm,  “Mấy người sao lại như vậy, người ta trêu chọc anh sao?”

Hứa Vãn Hà nhìn cậu một cái, “Cậu thì biết cái gì, ai mà không ở từ bước này lăn lộn lên, nhớ hồi đầu tôi không giúp đại ca tôi nhấn người lên giường, đại ca không chỉ cho tôi hai bạt tai còn phủi tôi ra ngoài.”

Dương Mặc Thư có chút tò mò, “Sao có một người mà anh còn không nhấn được…”

Hứa Vãn Hà nhìn cậu một hồi, “Tôi không muốn nhấn, cậu quản được sao.”

Dương Mặc Thư cắn một miếng bánh cuộn chiên, “Con người anh thật tốt.”

Hứa Vãn Hà định bộc phát cơn giận giận với cậu bị một câu nói này chặn lại, “Tốt cái gì?”

“Không nối giáo cho giặc nha, đại ca anh chắc là muốn cưỡng dâm người ta, cho nên anh là người tốt.”

Hứa Vãn Hà trầm mặc chốc lát, giả mù sa mưa mở miệng, “Cũng không xem là vậy.”

Dương Mặc Thư ăn rất vui vẻ, “Vậy sau đó người kia thế nào?”

Hứa Vãn Hà rít một hơi thuốc lá, “Bị cưỡng dâm.”

Dương Mặc Thư nuốt xuống thứ trong miệng, “Cô ấy thật đáng thương.”

Hứa Vãn Hà không lên tiếng, cảm giác mình nói hình như như hơi bị nhiều.

Người trên ghế sôpha giả bộ nghe không hiểu, nhưng trong lòng đều rõ ràng, dù sao lăn lộn ở đây lâu rồi, chuyện như vậy, chắc chắn sớm đã có nghe thấy.

Nhưng mà không sao, dù sao bây giờ Đường Tử Ngôn đã rửa tay gác kiếm, đại ca nào mà không có chút quá khứ xấu xí.

Trong đám người này, danh tiếng của Hứa Vãn Hà được xem như sạch sẽ, nhưng năm đó chơi đùa với Đường Bội như chơi với chó, mấy cái không tốt đẹp này đi về phương nào rồi.

Người bên cạnh theo đề tài này bắt đầu nói mấy thứ luyên thuyên.

Dương Mặc Thư ăn bánh, thấy Hứa Vãn Hà sầm mặt lại im lặng, không hiểu sao thấy người này hơi tội nghiệp. Nghĩ hắn trước đây luôn bị đại ca đánh, cũng thật không dễ dàng gì, mình cũng đừng cứ bắt nạt hắn miết.

Có thể đối xử tốt với hắn thì đối xử tốt với hắn chút, dù sao sức chịu đựng trong lòng mình khá mạnh, không đến nỗi khó chịu lắm.

Quan trọng nhất là, quần hắn ướt thành như vậy rồi mà còn chưa phát hiện, mình nhìn còn thấy khó chịu.

Nghĩ vậy, Dương Mặc Thư liền móc que kem vì giận dỗi lúc nãy mà tiện tay bỏ vào túi quần Hứa Vãn Hà ra, xoay tay lại ném vào thùng rác.

Chương 32

Hứa Vãn Hà như bị điện giật vọt ra khỏi băng ghế, “Đệt mẹ! Con mẹ nó cậu làm gì trên quần tôi vậy!”

Nói xong liền bước lên tóm lấy cổ áo Dương Mặc Thư, “Cậu mẹ nó biết quần tôi bao nhiêu tiền không? Bố hôm qua mới mua đó!”

Dương Mặc Thư theo phản xạ cạy tay hắn ra, “Que kem đó, anh không hay biết gì sao?”

Người bên cạnh đều không có phản ứng gì lớn lắm, vẫn ngồi ở bên cạnh như trước nên nói gì thì nói đó. Tính tình Hứa Vãn Hà không tốt, ngày nào cũng dạy dỗ mấy người, điều này mọi người ai cũng đã quen rồi, cho nên đều không thấy lạ.

“Tôi giặt cho anh được không…” Mặt Dương Mặc Thư nghẹn có hơi đỏ, “Quân tử động khẩu không động thủ.”

Hứa Vãn Hà trong cơn thịnh nộ nghe cậu nói câu này ngược lại sửng sốt trong chốc lát, “Có ý gì?”

Nửa ngày trời mới suy nghĩ lại, “Cút mẹ mày đi, tao cứ thích động thủ đó thì sao!”

Có đàn em quỳ gối dưới chân Hứa Vãn Hà lấy giấy lau quần cho hắn, lau một hồi lại thấy chất liệu quần thực sự quá thấm nước, liền hơi khó xử ngẩng đầu, “Anh Hứa… Thấm vào hết rồi… Nếu không thay cái khác đi…”

Hứa Vãn Hà nhấc chân đá văng cậu ta ra, “Cút! Đệt!”

Mấy người trên ghế sôpha thấy Hứa Vãn Hà quạu thật rồi, liền vội vàng đứng lên, “Anh Hứa, nếu không em đi trung tâm thương mại mua một cái cho anh, anh mặc size mấy…”

“Không cần!” Hứa Vãn Hà tóm lấy Dương Mặc Thư đi ra ngoài, “Đi!”

Mấy người trong phòng thấy thế bận bịu cúi đầu khom lưng hướng ra bên ngoài.

Dương Mặc Thư vươn tay ra trong không trung, sao cũng không túm được bánh trên bàn, cuống họng nghẹn ứ, không nói được, cứ như vậy sống sờ sờ bị Hứa Vãn Hà một đường kéo ra khỏi cửa.

Lúc bị nhét lên xe, Dương Mặc Thư rốt cục cũng lấy hơi được, “Bánh của tôi còn để trên bàn anh, còn chưa ăn xong…”

Hứa Vãn Hà nghiêm mặt nói vị trí cụ thể muốn đi cho đàn em, giống như không nghe thấy.

Khoảng 10 phút sau, xe chạy vào một khu biệt thự ở ngoại thành.

Hứa Vãn Hà có rất nhiều bất động sản ở đây, nhưng cái nào cũng không được coi là nhà hắn, thỏ khôn có ba hang, làm nghề này trên căn bản chính là xin cơm trên mũi dao, chỗ ở mỗi tối của Hứa Vãn Hà cũng không giống nhau, hắn tối nay ngủ chỗ nào, chỉ có sáng hôm sau đàn em của hắn tới đón mới biết được.

Nhưng chỗ này không giống với mấy chỗ khác, chính là có một phòng thay đồ rất lớn, quần áo của Hứa Vãn Hà đều được giữ ở đây.

Dương Mặc Thư từ xa đã nhận ra căn nào là nhà của Hứa Vãn Hà.

Toàn bộ tiểu khu vốn là phong cách kiến trúc hiện đại, cũng chỉ có một căn nhà trang trí toàn bộ phía ngoài bức tường, dựng tận mấy cây cột phảng đá cẩm thạch trắng, vừa nhìn tưởng Đại lễ đường Nhân dân.

Xe dừng trước cửa nhà, Hứa Vãn Hà ném chìa khóa cho đàn em đi mở cửa, sau khi chờ mở cửa xong mới xuống xe.

Dương Mặc Thư theo sau vào nhà, tò mò quan sát bày trí trong nhà.

Thiết kế phong cách châu Âu rất bình thường, chắc là mời người đến thiết kế, cho nên cũng không tệ.

Hứa Vãn Hà rẽ vào hành lang, phất tay với Dương Mặc Thư, “Lại đây.”

Dương Mặc Thư theo tới, sau đó đứng ở cửa phòng để đồ cùa Hứa Vãn Hà sửng sốt đúng một phút đồng hồ.

Phòng để đồ có mấy trăm bộ quần áo không có gì là lạ, lạ ở chỗ là mấy trăm bộ quần áo đó bộ nào cũng xấu cực phẩm.

Hứa Vãn Hà đưa lưng về phía Dương Mặc Thư, không thấy rõ biểu cảm, không biết có phải đang đắc ý hay không, “Giúp tôi chọn một bộ đi.”

Dương Mặc Thư kéo cái áo ba lỗ màu vàng kim lấp lánh gần mình nhất ra, ngón tay nhỏ bé run lên.

Nghĩ người bán quần áo cho Hứa Vãn Hà có phải là kẻ thù của hắn không, mà lại phá hoại hắn như vậy.

Trong khi đang âm thầm thán phục, Dương Mặc Thư tiện tay mở tủ bên cạnh ra, nhìn hàng nón kiểu nào cũng có ở bên trong, rốt cục không nhịn được mở miệng, “Anh mua nhiều nón như vậy làm gì…”

Nói xong liền cầm lấy một cái nón rộng vành đi biển, “Kiểu nữ cũng mua… Anh muốn làm gì…”
“Cậu thì biết cái gì, đó là của nam,” Hứa Vãn Hà hừ lạnh một tiếng, “Lúc mua quần áo nhân viên cửa hàng giới thiệu nên mua đại, sau đó cũng đội rồi, nhưng thực sự xấu quá, liền bỏ không.”

Dương Mặc Thư thở phào một hơi, “Anh lại còn đội rồi…”

Hứa Vãn Hà hình như không có tức giận, “Đồ ở đây, có cái nào thích cậu cứ lấy về.”

Dương Mặc Thư không nói tiếp, tâm trạng suy sụp.

Nghĩ mình lúc trước có phải bị khoai lang che mắt không, lại coi trọng người như vậy.

Nghĩ tới đây, Dương Mặc Thư quay đầu nhìn Hứa Vãn Hà, định cắt đứt toàn bộ ý nghĩ thích hắn, kết quả ngoái đầu nhìn lại, vẫn cảm thấy hắn rất ngầu.

Chính là ngầu quê, ngầu bần, làm cho trong lòng Dương Mặc Thư không mấy dễ chịu.

Kéo giá áo ra xem một lượt, Dương Mặc Thư cố gắng chọn ra mấy cái thuần sắc, phối vàng nhạt với xanh dương đậm cho hắn, miễn cưỡng xem như là nhìn bình thường.

Lúc sắp đi Hứa Vãn Hà nhận điện thoại.

Dương Mặc Thư mới đầu không để ý, cảm nhận được giọng điệu của hắn không giống thường ngày lắm, tương đối khách khí, liền vễnh tai lên nghe một chút.

“Aiz, Tiểu Đường, khoan cúp máy, còn một chuyện…”

Dương Mặc Thư lúc này mới hiểu ra.

Xem ra lát nữa phải đi gặp Đường Tử Ngôn, hèn chi phải cố gắng ăn diện.

Dương Mặc Thư lập tức thêm một cái nón rộng vành cho hắn, còn thấy chưa đủ, liền thay một đôi dép bệt da trâu kim tuyến cho hắn.

Hứa Vãn Hà cũng không có ý kiến gì về cái này, soi gương thấy rất thoả mãn, giơ ngón cái lên với Dương Mặc Thư, sau đó vừa nói chuyện điện thoại vừa vội vàng ra cửa.

Đến khi ra khỏi nhà, cúp điện thoại, Hứa Vãn Hà liền với sắp xếp một tên đàn em đưa Dương Mặc Thư về bệnh viện.

Dương Mặc Thư có chút không cam lòng, “Tôi cũng muốn đi.”

Hứa Vãn Hà liếc cậu một cái, “Cút xéo, mau đi làm đi, tối tôi lại tới đón cậu.”

Dương Mặc Thư xụ mặt, oán giận ngồi xổm dưới đất xắn gấu quần hắn lên sáu nếp, “Giờ đẹp hơn rồi, đi thôi.”Nói xong rồi nhìn anh dân chài này lên xe, trước khi đi còn vẫy vẫy tay với cậu.

Hắn không lấy cần câu cũng thật quá lãng phí cái tạo hình đó rồi.

Ánh nắng buổi trưa rất độc, phơi tới mức mắt Dương Mặc Thư nổ đom đóm.

Dương Mặc Thư đứng ở cửa tiểu khu chờ nửa ngày trời, kết quả không chờ được đàn em, mà chờ được một con Volkswagen chạy chậm tới.

Mạc Mặc hạ cửa sổ xuống, mắt không chớp nhìn chằm chằm cậu, “Sao cậu lại ở đây?”

Dương Mặc Thư nhìn xe hắn một chút, “Mới đây mà cậu đã đổi qua xe thể thao rồi?”

Mạc Mặc nở nụ cười, nhe hàm răng trắng ra, “Không phải xe thể thao, là con quán quân Sagitar, chỉ là xe gia đình, không có nhiêu tiền, chẳng qua tôi chỉ sửa sàn xe thấp xuống, rồi đổi bánh xe, nhìn khá giống CC.”

Dương Mặc Thư quan sát nửa buổi, “Tôi thấy giống chiếc 4WD (*) hơn.”



(*) Xe kiểu DMT nói

Mạc Mặc cười thật vui vẻ, “Cậu đi đâu, tôi đưa cậu đi?”

Đàn em cũng lái xe tới, “Anh Tiểu Dương, lên đây đi.”

Dương Mặc Thư suy nghĩ một chút, từ chối tên đàn em, giận dỗi lên xe Mạc Mặc.

Mạc Mặc khởi động xe, “Vừa nãy sao tự nhiên đi vậy?”

Dương Mặc Thư thở dài, “Sớm biết đã không đi.”

Mạc Mặc nghiêng đầu nhìn cậu, “Cậu không phải còn chưa ăn cơm chứ?”

Chưa đợi Dương Mặc Thư nói chuyện đã mở miệng, “Tôi cũng chưa ăn, nếu không mình đi chung đi?”

Dương Mặc Thư lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ, phát hiện còn một tiếng nữa đi làm, “Vậy thật ngại quá… Nếu không tìm quán ăn nhanh ăn đi… Tôi phải đi làm.”

Mạc Mặc suy nghĩ chốc lát, “A, tôi biết có một quán bún gần bệnh viện các cậu, ăn cực kỳ ngon…”

Đôi mắt Dương Mặc Thư hơi sáng lên, “Được!”

“Quán đó ăn ngon nhất là bún thịt thái sợi cải bẹ đó.”

“Đúng vậy!”

“Tốt nhất là thêm trứng cút vào.”

“Nó đó!”

“Thịt đóng hộp cũng được.”

“Quá chuẩn luôn!”

“Ăn xong nhất định phải uống thêm một cốc trà lạnh của quán mới được.”

“Cậu là thực thần!”

Chương 33

Chỗ hai người hẹn là một nhà hàng cao cấp, Hứa Vãn Hà cố ý tới muộn một lát, lúc đến nơi, lại chỉ thấy Phỉ Thất, không thấy Đường Tử Ngôn đâu.

Phỉ Thất nhìn thấy Hứa Vãn Hà, kính cẩn bước lên, “Anh Hứa… Xin lỗi… Anh Đường tạm thời có việc mới vừa ra ngoài, 5 phút là về, kêu tôi ở đây nói với anh một tiếng.”

Hứa Vãn Hà không hề nhìn hắn lấy một cái, trực tiếp bước vào phòng riêng.

Thấy hình như không nổi giận.

Phỉ Thất có hơi không thích ứng được, nhưng quay đầu lại thấy người này dùng đôi dép bệt da trâu Italia đắt tiền mạnh bạo đá vào cửa một phát, liền thấy yên tâm.

Đây mới là phản ứng bình thường mà Hứa Vãn Hà nên có.

Nhưng cái đá này của Hứa Vãn Hà dùng lực quá mạnh, nên phần đầu của miếng kim tuyến hơi cong lên.

Thực ra phần đầu cũng không phải là kim tuyến, mà là ngón chân, Hứa Vãn Hà quên mất lúc đến Dương Mặc Thư thay dép bệt cho mình, còn tưởng mang giày da, nên cứ ra sức đạp một phát.

Đầu ngón chân đau như kim châm muối xát, Hứa Vãn Hà cắn răng chịu đựng, một chút cũng không muốn nhìn chân có chảy máu hay không.

Như vậy thì không ngầu lắm.

Có đàn em bước tới, kề sát bên tai Hứa Vãn Hà, khẽ giọng nói, “Anh Hứa, chân chảy máu rồi.”

Hứa Vãn Hà lạnh lùng nghiêng mặt nhìn cậu ta, “Mẹ mày cái rắm.”

Đàn em mặc dù không biết xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Hứa Vãn Hà nóng nảy, liền nhanh chóng xin lỗi, “Xin lỗi, anh, em sai rồi.”

Hứa Vãn Hà không thèm để ý tới cậu ta, vênh váo tự đắc tiêu sái đến bên cạnh bàn, ngồi xuống ghế sôpha, hai chân bắt chéo.

Nhân tiện rũ mắt lướt nhanh qua một chút, phát hiện chỉ rách da, rồi mặc kệ.

Hứa Vãn Hà còn rất hưởng thụ dáng vẻ mình bị thương chay máu, luôn cảm thấy đặc biệt có khí khái đàn ông.

Cốc Phổ Nhĩ đặt ở đối diện bàn, khói trà mịt mờ, còn chưa nguội, xem ra người này mới vừa đi thật.

Hứa Vãn Hà nhìn chằm chằm cốc trà đó phát ngốc một hồi lâu, đến khi tỉnh táo lại, nhìn thấy mình trong tấm gương trang trí đối diện.

Nón xấu quá.

Hứa Vãn Hà vội vàng lấy xuống, trong lòng thầm đệt thằng nhóc thối Dương Mặc Thư kia mấy trăm lần.

Sau đó lại sợ Đường Tử Ngôn lát nữa nhìn thấy, liền nhét nón dưới gầm ghế sôpha.

Lúc ngẩng đầu lên nhìn vào trong gương, Hứa Vãn Hà cảm thấy ổn hơn rất nhiều, chỉ có cái lỗ tai bị tật, hơi khó coi.

Hứa Vãn Hà lấy một điếu thuốc ra cho mình.

Có đàn em biết điều tới châm lửa, còn chuyển gạt tàn qua trước mặt Hứa Vãn Hà.

Đưa tay sờ sờ lỗ tai, Hứa Vãn Hà ngậm thuốc lá, trong lòng bực bội khó chịu, liền đứng dậy muốn ra ngoài hóng mát một chút.

Phỉ Thất hơi sốt sắng, “Anh Hứa…”

Hứa Vãn Hà gảy tàn thuốc lên đầu hắn, “Đi ra ngoài đứng một lát thôi, xem mày ngạc nhiên chưa kìa.”

Niên đại của nhà hàng này không ngắn, trang trí bên trong vẫn lấy kiểu cầu thang xoắn ốc theo phong cách châu Âu phổ biến trước đây, tay vịn đều là sắt nghệ thuật, sàn ốp gạch cẩm thạch.

Hứa Vãn Hà dựa trên lan can, từ kẽ hở cầu thang nhìn xuống.

Ở tầng 4 tầng 5, người đi cầu thang không có bao nhiêu, hầu như đều đi thang máy.

Hứa Vãn Hà cầm điếu thuốc, nhìn chằm chằm ở giữa tầng 1, tàn thuốc đọng trên điếu đã dài ngoằng.

Hai người đứng cạnh nhau nói chuyện, không nhìn thấy mặt, nhưng chỉ nhìn cơ thể, Hứa Vãn Hà có thể nhận ra đó là ai.

Đường Tử Ngôn trời sinh là móc treo quần áo, quần áo đơn giản mặc ở trên người cậu lại đẹp như vậy, chàng trai bên cạnh đen gầy đẹp trai sáng sủa, trên chân vẫn là đôi Converse đen, nhìn màu sắc có hơi bẩn.

Hai người dính nhau một hồi, dường như phải đi hai hướng khác nhau, một người đi lên trên, một người đi xuống dưới, lôi kéo nhau, lắc lư mấy lần, lưu luyến không rời.

Hứa Vãn Hà trơ mắt nhìn, trong lòng hâm mộ muốn chết.

Mình đã lớn tới từng này, ngoại trừ lúc còn trẻ bị đánh bị người ta kéo tay lại, thì vẫn chưa được nắm tay ai.
Sau đó thấy hai người đó ôm hôn nhau một lần nữa, Hứa Vãn Hà liền xoay người về tiếp tục chờ.

Tiện thể sờ sờ vết dao chém trên eo mình, cảm thấy cũng không có gì.

Hứa Vãn Hà thấy rất lạ, mình vậy mà chẳng thể nào tức tối được, cũng không đau khổ trong lòng.

Không biết là do mệt mỏi, hay do cái gì khác.

Luôn cảm giác mình là người đặc biệt yêu dài lâu, bây giờ nhìn xem, thời gian đã đủ dài, vậy yêu đâu, cũng chỉ có thế thôi.

Trước đây Hứa Vãn Hà vẫn không nghĩ ra Đường Tử Ngôn thích Đường Phối lâu như vậy, sao chưa tới một năm đã yêu thế thân của Đường Phối, giờ nghĩ lại một chút, dường như bỗng nhiên có thể hiểu được rồi.

Đường Tử Ngôn lúc trước đã từng nhắc qua với mình, thời gian thực sự là một thứ tốt, nên nồng thì nồng, nên nhạt thì nhạt.

Có lẽ bởi vì con người quá hiện thực.

Có lẽ bởi vì, người đó trước giờ không phải người mình muốn đợi.

Hứa Vãn Hà ngồi trở lại trên sôpha, cảm giác ngón tay nóng rát, mới nhận ra điếu thuốc đã cháy sắp hết.

Đầu thuốc lá nhúng vào gạt tàn nước ngâm cánh hoa, phát ra tiếng xèo xèo.

Tiếng bước chân từ xa lại gần, Hứa Vãn Hà khẽ nghiêng đầu, nhìn người đó tới đây.

Vẫn như thường ngày, Đường Tử Ngôn mang theo tia cười nhạt trên mặt, trong túi cất giấu khẩu súng đen kịt.

“Anh Hứa, thật ngại quá, đã đợi lâu.”

Mí mắt Hứa Vãn Hà khẽ nâng lên, “Ừ.”

***

Dù máy điều hòa trong quán bún rất đầy đủ, nhưng hai người ăn mà đầu vẫn đầy mồ hôi.

Trong nửa tiếng, Dương Mặc Thư ăn hết một tô, Mạc Mặc ăn hết ba tô, còn thêm một cái bánh bao nhân thịt.

Dương Mặc Thư nhìn eo Mạc Mặc, “Anh ăn nhiều như vậy mà cũng không mập… Không có miếng bụng nào hết…”

Mạc Mặc nghĩ nghĩ, “Cũng thường thôi, tôi học thể thao mà, ngày nào lượng vận động cũng khá lớn, ăn cũng rất nhiều, lượng ăn không đổi được, giờ đã nặng hơn lúc còn đi học chút rồi, có điều ngày nào tôi cũng tập gym.”

Dương Mặc Thư thấy còn thời gian, ngồi một bên uống trà lạnh, “Anh không phải làm ở ngân hàng à, sao học thể thao?”
Mạc Mặc cầm giấy ăn lau mồ hôi trên trán, “Công việc là người nhà xin cho, tôi tốt nghiệp học viện thể thao.”

“À” Dương Mặc Thư uống một ngụm lớn trà lạnh, “Học thể thao rất tốt nha, anh học ngành gì?”

“Học chạy cự li ngắn, tôi giỏi nhất là chạy 400 mét.” Mạc Mặc nhìn Dương Mặc Thư, nở nụ cười, “Chạy cự li ngắn thường yêu cầu người cao lực đạp tốt, tôi thuộc về người có lực đạp tốt thiên về sức bền…”

Tâm trạng Dương Mặc Thư có hơi vi diệu.

Đang không biết nên nói gì, kết quả trong quán bún một tiếng nổ bụp vang lên, trong phòng bếp kinh hô lên, hình như là có cháy.

Dương Mặc Thư còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy trên tay bị cầm chặt, đã được người ta nắm lấy chạy ra ngoài.

Dương Mặc Thư có hơi không chịu nổi tốc độ này, “Ăn giật cũng không đến nỗi chạy coi thường mạng sống như vậy, với lại cũng đã trả tiền rồi mà.”

Mạc Mặc dẫn Dương Mặc Thư chạy non nửa con phố, đứng trước một cửa hàng rượu thuốc lá, “Trong quán toàn là bình gas, tôi sợ nổ tung thì toang…”

Dương Mặc Thư không thở nổi, muốn vuốt ngực, nhưng tay lại không nhấc lên được.

Tay Mạc Mặc không ấm lắm, lòng bàn tay hơi mát, không biết là do thể chất, hay do lúc nãy cầm cốc trà lạnh.

Dương Mặc Thư đột nhiên thấy rất nóng, “Ừm… Cái đó…”

Mạc Mặc không buông tay, “Hả? Sao vậy?”

Cách đó không xa bỗng nhiên vang lên tiếng gầm rú giận dữ, “Đậu má!”

Hai người sững sờ, không hẹn mà quay đầu lại nhìn về một nơi.

Lúc Hứa Vãn Hà từ nhà hàng đi ra, tâm trạng sa sút, rất muốn châm điếu thuốc, kết quả đã hết sạch thuốc lá.

Đàn em liền lái xe đưa hắn tới cửa hàng rượu thuốc lá gần đó.

Lúc đang chờ, người ngồi ghế sau buồn bực ngán ngẩm nhìn xung quanh.

Từ xa nhìn thấy hai chàng trai nắm tay nhau trên đường, Hứa Vãn Hà lúc đầu còn thấy hơi xem thường.

Nhưng một giây sau Hứa Vãn Hà lại không nghĩ như vậy.

Đàn em ngồi ghế phó lái thấy người ngồi sau mở cửa xuống xe, cũng xuống theo, “Anh Hứa… Sao vậy…”

Trong nháy mắt đó, Hứa Vãn Hà thậm chí thấy rất lạ, vừa nãy mình cũng không giận, sao giờ lại muốn phát điên thế này.

Nhưng lý trí ngắn ngủi này, trong tức khắc đã bị lửa giận đàn áp.

Mẹ cái rắm, ông đây còn chưa được tay trong tay với cậu ta!

Nắm đấm răng rắc vang lên, Hứa Vãn Hà thấy mình sắp cháy bốc khói tới nơi rồi.

Dương Mặc Thư phản ứng tương đối nhanh, cấp tốc quăng tay Mạc Mặc ra, chỉ nói hai chữ, “Chạy mau!”

Mạc Mặc vốn đang không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn qua thấy sắc mặt người đàn ông cực kỳ khó coi, lại nghe Dương Mặc Thư nói một câu như vậy, liền quyết định thật nhanh, nhanh chân bỏ chạy.

Dương Mặc Thư thở phào một hơi, đang nghĩ làm sao để thuần phục con chó mực lớn đang phát dại này, kết quả mới vừa đi tới, đã thấy Hứa Vãn Hà vọt một bước lớn chạy ra.

Dương Mặc Thư nhìn mà trợn mắt ngoác mồm.

Theo lý thuyết Mạc Mặc đã chạy rất nhanh, ai ngờ Hứa Vãn Hà còn chạy nhanh hơn con la hoang, chưa tới 100m đã đuổi kịp Mạc Mặc.

10 tên đàn em chạy theo sau không một ai đuổi kịp được hắn, Dương Mặc Thư nghĩ, cái này nếu là đội bóng, Hứa Vãn Hà chắc chắn phải đá tiền đạo, tốc độ này thật sự cần phải đi cứu vớt nền bóng đá nước nhà, làm xã hội đen làm gì, quá lãng phí.

Thực ra Hứa Vãn Hà vốn chạy cũng không quá nhanh, đều do đánh nhau mà luyện ra, bởi vì ở đây đánh nhau đều cầm dao bầu, một khi bị người ta đuổi kịp là bị giết chết, cho nên nhiều năm như vậy, Hứa Vãn Hà đã quen không chạy thì thôi, chạy thì phải liều mạng.

Mạc Mặc chạy đến lúc sau đều bị tên dân chài đen doạ sợ ngây người, còn chưa rẽ ra đường, đã bị người ta đè xuống, túm tóc đập xuống đất.

Hứa Vãn Hà không nén được cơn giận, dép chạy rớt mất một chiếc, “Thằng chó đẻ dám nắm tay người của bố? Xem bố có chặt tay mày ra không!”

Chương 34

Dương Mặc Thư mau đuổi theo, đẩy một đám người ra, vồ kiểu cá chép nhảy lên người Hứa Vãn Hà.

Hứa Vãn Hà mới dập đầu Mạc Mặc được một chút, còn chưa kịp đánh, đã bị Dương Mặc Thư đâm đầu tới ôm cổ, cưỡi lên eo, quấn như bạch tuộc chặn ngang giữa hai người, hoàn toàn không động tay được.

Dương Mặc Thư gắt gao ôm Hứa Vãn Hà, dán mặt lên phần da nóng hổi bị phơi nắng của hắn, “Đừng đánh nữa, bên cạnh có cục cảnh sát, coi chừng có người báo cảnh sát.”

Mạc Mặc để tóc húi cua, nên Hứa Vãn Hà túm không được chắc, kết quả bị Dương Mặc Thư giày vò một trận như thế, liền trực tiếp buông lỏng tay.

Hứa Vãn Hà bất chấp can ngăn, muốn giơ chân đi đá Mạc Mặc.

“Ông đây sợ cảnh sát chắc! Đệt! Mày □□ mày không được chạy!”

10 người vây kín Mạc Mặc, làm nóng người, chỉ còn chờ Hứa Vãn Hà lên tiếng thôi.

Bởi vì những lúc Hứa Vãn Hà dạy dỗ người không thích người khác động tay vào, cho dù cần giúp đỡ, cũng sẽ nói một tiếng.

Hứa Vãn Hà lấy chân đạp phát hiện dưới chân không còn dép, liền muốn đổi chân còn lại đạp, nhưng chân này chưa duỗi ra, đã thấy Dương Mặc Thư chu miệng ra muốn hôn mình.

Hứa Vãn Hà nghiêng đầu tránh một chút, đôi môi Dương Mặc Thư đã chặt chẽ dính lên mặt mình.

“Bé Hứa… Ngoan… Thơm một cái thì không giận nữa nha…”

Hứa Vãn Hà tê rần cả da đầu, bị cậu làm buồn nôn tới mức cả người run rẩy, “Cút mẹ mày đi!”

Sau đó chỉ vào Mạc Mặc, “Tụi bây đánh nó cho tao! Ha ha ha…”

Dương Mặc Thư đưa tay ra cù lét hắn, “Đừng giận mà, anh đánh anh ta làm gì, anh ta chỉ là túi cơm của tôi, ăn một bữa cơm mà thôi…”

“Ha ha ha, cút mẹ đi… Giờ đang đánh nhau mà cậu đừng cù tôi… Ha ha ha.”

Đàn em bên cạnh vốn là thấy Hứa Vãn Hà nhột khó chịu, đang muốn đi lên xách Dương Mặc Thư xuống, kết quả nghe thấy Hứa Vãn Hà lên tiếng, liền lên một lượt bao vây bắt đầu đánh Mạc Mặc.

Nhưng do người thực sự quá nhiều, mục tiêu thì chỉ có một, rất dễ đả thương tới người mình, có hai tên đàn em mới gia nhập đá nhau một giây sau mới được người bên cạnh nhắc là người một nhà, cả hai đều rất ngượng ngùng, còn dừng lại xin lỗi nhau.

Nhưng Mạc Mặc cũng không phải ngồi không.

Bởi vì học viện thể thao trước giờ không phải là một nơi yên bình, hơn nữa bên cạnh học viện thể thao mà Mạc Mặc học còn là học viện cảnh sát, sinh viên hai trường bởi vì học viện sư phạm ở phía tây mà đánh nhau đến mấy lần, lần quy mô lớn nhất có đến 200 người tham gia, Mạc Mặc có nhập hội mấy lần, cho nên nói ít nhiều gì thì vẫn có chút kinh nghiệm kéo bè kéo lũ đánh nhau.

Cũng vì anh ta học chạy cự li ngắn, nên đặc biệt giỏi khoản xông khỏi vòng vây.

Ngẩng đầu nhìn Dương Mặc Thư đã khống chế được tên dân chài có lực công kích mạnh nhất, trong đầu Mạc Mặc đã có cách.

Hít một hơi thật sâu, Mạc Mặc nhắm vào một tên đàn em đi lên đạp một cước, đạp tới khi người kia cau mày ngồi xổm dưới đất.

Phía sau cũng bị dính mấy phát, Mạc Mặc không hơi đâu đánh trả, trực tiếp từ trong lỗ hổng lao ra ngoài, phát huy vượt trội khả năng chạy nước rút cự li 400m sở trường nhất của mình, chưa tới 2 phút đã chạy thoát khỏi đám người xã hội đen.

Phía nam con hẻm là bệnh viện, phía bắc là tiểu khu dân cư trực thuộc bệnh viện.

Mạc Mặc tăng tốc về phía bắc, mới vừa vào cửa tiểu khu, quay đầu lại thấy 10 người kia đã bị bỏ rơi nửa con phố.

Lúc nghỉ ngơi quay đầu lại, Mạc Mặc đã không cẩn thận đụng phải biểu ngữ của tiểu khu, trong nháy mắt lại có khoái cảm cán được vạch đích.Nhưng Mạc Mặc cũng không dám chủ quan, chỉ lo đám người này phản ứng kịp quay lại lái xe đuổi theo, đến lúc đó sợ là bản thân không có kết cục tốt, còn chi bằng nhân lúc bây giờ chạy nhanh, cảm thấy tìm mấy ngõ hẻm chui vào để cắt đuôi người ta mới là chuyện chính.

Nhìn thấy đội bóng 11 người ào ào hùng hổ điên cuồng chạy đi, Dương Mặc Thư cũng dừng việc cù Hứa Vãn Hà.

Hứa Vãn Hà có được khoảng trống, giơ tay ra túm gáy Dương Mặc Thư, trực tiếp xách cậu từ trên người xuống.

Toàn bộ phần cổ Dương Mặc Thư đều nằm trong áo sơ mi, “Anh buông tay ra…”

Hứa Vãn Hà lửa giận ngút trời, “Con mẹ nó cậu có ý gì? Chơi tôi hả?”

“Không phải chỉ cù lét thôi sao, cứ hay nổi cáu nóng giận như vậy dễ bị táo bón lắm á.”

Đầu ngón tay thô ráp hung hăng dí trán Dương Mặc Thư, thái dương Hứa Vãn Hà nổi lên gân xanh, “Bớt mẹ nó giả bộ, đội nón xanh cho bố có đúng không?”

Biểu cảm trên gương mặt Dương Mặc Thư thay đổi, dường như là hồi hộp, lại dường như là kinh hỉ.

“Đâu có đâu, lúc nãy tôi đội nón rộng vành giúp anh, còn là màu vàng mà.”

“Còn giả bộ!”

Dương Mặc Thư nhìn hắn, suy nghĩ một chút, “Tôi cũng không phải người yêu của anh, đội nón xanh cho anh cái gì?”

Hứa Vãn Hà đang muốn mắng cậu, kết quả tạm thời bị câu nói này chặn lại.

Hứa Vãn Hà trong nháy mắt liền bắt đầu buồn bực, giờ mình giống như ăn phải thuốc nổ, rốt cuộc là tại sao.

Dương Mặc Thư nhếch miệng cười, “Anh ghen nha…”

Mặt Hứa Vãn Hà đỏ như gan heo, hơi bối rối, “Đánh rắm!”Nói xong còn lôi Dương Mặc Thư đi, mở cửa xe nhét vào trong, “Đi với bố!”

“Đi đâu vậy?” Dương Mặc Thư vừa lên xe vừa nhìn đồng hồ, “Tôi sắp đến giờ đi làm, anh đưa tôi về bệnh viện là được rồi.”

Hứa Vãn Hà bịch một tiếng đóng cửa xe, “Cậu mẹ nó hay nhỉ? Tôi con mẹ nó là tài xế xe taxi hả? Chiều đừng đi làm nữa!”

Dương Mặc Thư liếc hắn một cái, “Vậy không được, không đi làm là phải phạt tiền, tôi một ngày 100 tệ đó.”

Hứa Vãn Hà khởi động xe, mở hộp chứa đồ trên xe ra, cầm một xấp tiền quăng lên mặt Dương Mặc Thư, “Cho cậu!”

Dương Mặc Thư vội vàng nhặt hết đống tiền tán loạn lên, ra dáng đường hoàng, “Anh lấy tiền sỉ nhục tôi đúng không?”

Đếm xong rồi cất vào túi, “Có người như anh không, đánh bạn tôi, còn có thái độ kém với tôi như vậy, tôi dựa vào cái gì phải nghỉ việc vì anh?”

Hứa Vãn Hà tức tới đỉnh đầu muốn nổ tung, “Được đó! Con mẹ nó gan cậu càng lúc càng lớn, đã biết cãi lại rồi đúng không?”

Nói xong rồi đạp phanh xe dừng trước một khách sạn chi nhánh, kéo Dương Mặc Thư từ ghế phó lái xuống.

“Xem ông đây có làm cậu ngoan ngoãn được không!”

Dương Mặc Thư vốn còn muốn trốn, kết quả nghe hắn nói như vậy, lập tức không trốn nữa.

Ngoài sự mong đợi, còn có cảm giác hơi lo lắng cho hoa cúc nhỏ của mình.

Đi vào thuê một căn phòng, hai người lôi kéo xô đẩy nhau lên lầu.

Dương Mặc Thư ngoài mặt thì không muốn, trong lòng thực sự vô cùng hưởng thụ dáng vẻ ghen tuông muốn chịch mình của Hứa Vãn Hà.

Mãi đến khi vào phòng, lúc bị Hứa Vãn Hà khiêng ném lên giường, Dương Mặc Thư còn làm bộ đá hắn, bày ra điệu bộ giống như bị Hứa Vãn Hà hấp diêm.

Thấy Dương Mặc Thư càng phản kháng, trong lòng Hứa Vãn Hà lại càng chua.

Cưỡng ép ấn Dương Mặc Thư lên giường, Hứa Vãn Hà thuần thục tuột quần người dưới thân xuống.

Hạ thân mát lạnh, Dương Mặc Thư chỉ cảm thấy mông bị tách ra, cúc huyệt bên trong ngang nhiên bại lộ trước mắt Hứa Vãn Hà.

Có thứ vừa nóng vừa khô cứng đặt ở phía trên, dường như không có ý định đi vào.

Dương Mặc Thư vội vàng sụp eo nhấc mông, “Cưỡng dâm cũng phải bôi trơn… Nếu không hậu môn sẽ tét á…”

Hứa Vãn Hà đỏ mắt lên xé tuýp bôi trơn trên tủ đầu giường ra, tùy tiện bóp ra một chút trên nếp gấp, ngay sau đó đỡ hạ thể đâm thẳng vào.

Mông của Dương Mặc Thư dưới sự va chạm thô bạo phát ra tiếng ‘ba ba’, người phía sau vừa làm vừa mắng, “Cho cậu nắm tay với người ta! Cho cậu nắm tay với người ta! Làm chết cậu!”

Mở hai chân ra ngỏng lên trên giường, Dương Mặc Thư bị đâm tới hậu môn đều phát nóng, “… A… Ơ… Anh quản được sao… Quản được sai… Ưm… Mạnh nữa… Thêm nữa…”

Chương 35

Hai người ồn ào một lúc thì không ồn ào nữa.

Hứa Vãn Hà ra sức cày bừa, đè cánh mông Dương Mặc Thư, lấy cậu bé đâm đến nơi sâu nhất.

Nửa mặt Dương Mặc Thư đều chôn vùi trong gối, không tự chủ vểnh mông đón tiếp phía sau, thoải mái rên hừ hừ, “A… A… Cứu mạng… Cứu mạng… Sâu quá…”

Hứa Vãn Hà dù rằng cũng sảng khoái, nhưng cơn giận vẫn chưa tiêu tan.

Vốn là muốn làm cậu kêu cha gọi mẹ, tuy nói cậu một mực vẫn kêu đừng, nhưng nghe tiếng lại không đau khổ chút nào, trái lại còn sướng muốn chết, lúc lật người này lại, cậu cũng không tỏ ra vẻ kháng cự nữa, mở chân ra vừa sờ cái của mình, vừa xoa nắn đầu v* Hứa Vãn Hà, Hứa Vãn Hà bị cậu làm cho run rẩy.

Dù vẫn còn hơi bài xích, nhưng nhiều hơn chính là thói quen, nên cũng không nổi giận với cậu, chỉ liên tục thẳng lưng mấy lần thô bạo chọc vào cậu, “□□!”

Dương Mặc Thư bị cảm giác sung sướng tấn công tới mức đầu óc mù mờ, “… A…Tôi không vã…”

Hứa Vãn Hà tăng thêm sức lực làm cậu, “Cậu không vã sao trong mông cậu chặt vậy?”

“Không có… Tôi trời sinh hậu môn hẹp nha…”

Hứa Vãn Hà thấy vật cứng ở bụng dưới của Dương Mặc Thư đang dưới sự giày vò bắt đầu rung thình thịch, hậu huyệt cũng đang co rút chặt lại, dáng vẻ rõ ràng sắp bắn, thì càng lúc càng đâm sâu vào, “Không vã sao cậu tay trong tay với người ta trên đường?”

“Ưm… Tôi cũng nắm tay anh là được rồi…” Lồng ngực Dương Mặc Thư nhấp nhô dữ dội, hạ thể cứng ghê gớm, ngẩng cao chào cờ ở bụng dưới, “…Tôi muốn bắn… Mau… Mau tới… Hôn tôi…”

Nói xong còn chưa chờ Hứa Vãn Hà đồng ý, trực tiếp vươn tay kéo người phía trên xuống.

Hứa Vãn Hà âm thầm lặng lẽ nhiệt tình đâm, trong lúc nhất thời không phản ứng kịp, đến khi bị Dương Mặc Thư kéo cổ ôm lên người mới biết.

Dương Mặc Thư thở hổn hển, sắc mặt đỏ bừng, phía dưới co rút dữ dội, kẹp Hứa Vãn Hà hơi đau.

Ngực bụng truyền tới cảm giác trơn trơn mát lạnh, chắc là tên nhóc đó trực tiếp bắn lên người mình.

Hứa Vãn Hà đang muốn chửi mẹ kiếp, nhưng thực sự nói không nên lời.

Đôi môi Dương Mặc Thư mềm mại, ngậm lấy môi mình, có vị trà dịu ngọt.

Tay mất đi sức lực, cũng không buông miệng ra.

Khoảng cách hai người quá gần, mặt dán mặt, hô hấp cũng quấn lấy nhau.

Hứa Vãn Hà không hiểu sao có hơi ngại ngùng, đuổi vội vàng ngồi thẳng dậy, “Đệt mẹ cậu làm gì vậy?”

Dương Mặc Thư nằm trên giường bày ra hình chữ 大, trên mi mắt toàn là mồ hôi, con ngươi đen trong đôi mắt một mí tròn xoe đảo đảo, “Hôn anh nha…”

Nói xong còn lười biếng nhúc nhích cánh tay, bắt được tay Hứa Vãn Hà, năm ngón tay đan nhau.

“Thôi mà, anh lớn từng này tuổi rồi mà còn nhỏ mọn như vậy, thật là, đừng dỗi, tôi nắm tay anh này.”

Hứa Vãn Hà đang muốn phủi cậu ra, kết quả tên nhóc này cầm lấy tay mình bắt đầu lắc lư, “Nắm nắm nắm nắm tay ~~ mãi mãi ~~ đi đến cuối cùng ~~~ ”

Dương Mặc Thư nằm trên giường, mặt đầy mồ hôi, toàn thân ửng hồng cất tiếng hát.

Cũng không biết là bài của ai.

Hứa Vãn Hà vốn muốn nổi giận, nhưng nghe cậu hát hay như vậy, lại thấy cậu rất đỉnh.

Hứa Vãn Hà hát không tốt, luôn ngưỡng mộ mấy người hát hay.

Mỗi lần ra ngoài ăn cơm uống rượu với người ta, đến chỗ ăn chơi, nhìn thấy người biết hát bản thân sẽ không kiềm được nhìn thêm một chút, còn cố ý ghi nhớ bài người khác hát, về mua dàn âm thanh, bỏ đĩa vào, đuổi hết đàn em ra ngoài, mình thì nhỏ giọng hát theo mấy câu.

Nhưng do ngũ âm không hoàn chỉnh, hát sao cũng không được liền tức giận bẻ gãy hết đống đĩa.

Nhưng Dương Mặc Thư hát rất hay, quan trọng nhất là rên trên giường lâu như vậy mà còn có thể hát được như thế, giỏi ghê.
“Nắm nắm nắm tay ~~ năm ngón tay mãi mãi nắm chặt nhau~~ ”

“Chó mực ơi em sẽ mãi mãi bên anh~~ ”

Tay Dương Mặc Thư thon dài mềm mại, không giống như mình, vừa cứng lại vừa thô.

Không ngờ cảm giác nắm tay người ta tốt thật, hèn chi nhiều thanh niên yêu nhau đều thích nắm tay.

Nghĩ đến từ ‘yêu nhau’ này Hứa Vãn Hà đột nhiên ngẩn người.

Nghĩ mình chắc sẽ không thích cậu ta chứ.

Ngay sau đó liền bị ý nghĩ này làm cho buồn nôn.

Hứa Vãn Hà thấy Dương Mặc Thư có hơi ngu ngốc, ngoại hình cũng chưa đủ đẹp, dẫn ra ngoài thực sự hơi mất mặt mình.

Nhưng thực ra người này rất hợp gu mình, hơn nữa lại tài như vậy, làm thơ rất vần, chơi game cũng giỏi, còn biết ca hát, người trắng trẻo…

Cảm thấy hợp gu thì là thích sao?

Vậy cái gì mới là thích đây?

Hứa Vãn Hà chỉ biết mình quen Đường Tử Ngôn nhiều năm như vậy, đến lúc sau mới biết mình thích cậu ta, chờ cậu ta tới mức trái tim bị giày vò đau đớn.

Nhưng cậu bác sĩ này, sao mình lại gọi là thích cậu ta chứ?

Đi với cậu ta chưa từng có cảm giác lo lắng mà.

Cổ họng Dương Mặc Thư có chút khô, “Haizz, hát xong rồi, chúng ta ra ngoài uống trà sữa đi, tôi biết có một quán uống ngon cực…”

Hứa Vãn Hà lấy lại tinh thần, “Mẹ nó cái rắm tôi còn chưa bắn mà?”

Dương Mặc Thư ngồi xuống, nhìn cậu bé mềm nhũn từ phía sau trượt ra, “Anh đã mềm rồi anh còn bắn cái gì nữa, đi thôi, đi uống trà sữa.”

Hứa Vãn Hà hơi quạu.

Mình tới đây thuê phòng, vốn là để làm cậu ta phục tùng, kết quả người chưa phục tùng được, mình còn bị ca hát phục tùng.Nhìn lại tên nhóc này đã sướng điên, bỏ mặc mình trên giường rồi đi tắm chuẩn bị ra ngoài.

Mặt Hứa Vãn Hà càng đen hơn, xuống giường đá một phát văng cửa phòng tắm, đi vào liền tóm người dưới vòi sen ra, tuốt cứng rồi đè lên bồn rửa tay chịch cậu một lần nữa.

Lần này bắn bên trong, sau khi làm xong, Dương Mặc Thư còn ngồi xổm trên bồn cầu nửa tiếng, chờ tinh dịch chảy sạch hết mới tắm.

Lúc hai người thu dọn xong hết, đã gần 4 giờ chiều.

Dương Mặc Thư theo sau Hứa Vãn Hà xuống lầu, “Đến giờ ăn cơm rồi.”

Trên mặt Hứa Vãn Hà không hề có cảm xúc, ngoài miệng ngậm thuốc lá, “Cậu muốn ăn gì?”

Dương Mặc Thư suy nghĩ một tí, “Đi ăn bún đi…”

Hứa Vãn Hà không đồng ý cũng không từ chối, chỉ gọi điện cho đàn em, nói sơ qua vị trí của mình, kêu bọn họ chạy tới đón mình.

Tuy rằng Hứa Vãn Hà lái xe tới đây, trực tiếp về là được rồi.

Nhưng ngại loại thân phận như mình, ngoại trừ ban đêm tự lái xe đi loanh quanh, thời gian còn lại Hứa Vãn Hà đều cố gắng tránh ở một mình.

Lúc nãy lôi kéo tên nhóc này đi thuê phòng, cũng thật sự đã giận điên người rồi.

Làm xong thủ tục trả phòng, hai người một trước một sau ra ngoài, liền nhìn thấy con Buick GL8 dừng trước chiếc xe của Hứa Vãn Hà, biển số xe đều là giả.

Hứa Vãn Hà khẽ cau mày, nhìn thấy người ngồi đầy bên trong, có dự cảm không lành.

Thời buổi này làm đại ca sao có thể không có kẻ thù, bị dính gậy còn được xem là nhẹ, chỉ hy vọng đám người này không có súng, đừng xử chết mình.

Từ trên xuống dưới 4 5 người, một đám nhóc mới lớn, rất có khả năng là mới hành nghề.

Nghé con mới sinh không sợ cọp, nhớ cái thời Hứa Vãn Hà không não nhất dũng mãnh nhất cũng là ở tuổi này.

“Mày chính là Vương Tam à… Còn có một lỗ tai thật này…” Dẫn đầu là một tên đầu trọc, “Muốn tìm mày khó ghê, đúng rồi, màu đừng tưởng đại ca mày là Hứa Vãn Hà thì mẹ nó ghê gớm, sau này bớt làm mấy chuyện thất đức đi, coi như tích góp tuổi thọ cho mình, lần này cho mày chút dạy dỗ, rồi về thử nghĩ xem mình đã làm sai cái gì nhá?”

Mặt mày Dương Mặc Thư trắng bệch, lại gần, “Các cậu nhận lầm người rồi… Anh ta không phải Vương Tam đâu…”

“Giờ rén rồi? Đừng con mẹ nó giả bộ nữa, người vừa có một lỗ tai vừa đen đâu có nhiều.”

Dương Mặc Thư tiếp tục giải thích, “Không phải thật mà, anh ta có chứng minh thư, có thể cho mấy cậu nhìn…”

Hứa Vãn Hà đẩy cậu ra sau, “Cút đi! Tìm chỗ trốn cho kỹ vào.”

Sau đó lại nói với cậu, “Đếm tới 20, đếm xong nếu tôi chưa giải quyết xong thì cậu báo cảnh sát.”

5 người thấy vậy cầm dao xông lên.

Hứa Vãn Hà cười lạnh một tiếng, trực tiếp đi tới, “Ai mẹ nó dây kéo quần còn chưa kéo xong đã cho tụi bây ra vậy?”

Nói xong nhấc chân thụi một phát vào hông Đầu Trọc, nhân lúc khom lưng cầm lấy đầu người kia đập vào đầu xe.

Dương Mặc Thư tìm một góc bắt đầu đếm, “1, 2, a!”

Dương Mặc Thư chỉ nhớ đếm mà quên trốn, kết quả bị người từ phía sau đánh lén một phát xụi dưới đất, suýt nữa mẻ mất cây răng.

Hứa Vãn Hà đánh ngã hai người, quay đầu lại đúng lúc thoáng nhìn thấy, đây gọi là lo lắng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau