THỪA NÓNG MÀ ĂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thừa nóng mà ăn - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Nửa đêm Hứa Vãn Hà đã đi rồi.

Sáng sớm lúc Dương Mặc Thư thức dậy, bên cạnh vẫn trống rỗng như trước, không có một ai.

Nằm trên giường một lát, Dương Mặc Thư thấy hơi lạnh, liền tắt máy điều hòa.

Nhân tiện vén ổ chăn lên, nằm trên giường mày mò tìm kiếm.

Một cọng lông trym còn không có, nói chi là tóc.

Không ngờ lông tóc của người này cạo sát da mà năng lực vẫn mạnh chán.

Vì dậy sớm hơn so với bình thường, nên Dương Mặc Thư cứ nằm trên giường trợn tròn mắt đến khi đồng hồ báo thức kêu, rồi rửa mặt súc miệng rời giường, thu xếp xong xuôi, liền ra ngoài chen chúc giao thông công cộng đi làm.

Sau khi lần mò tới chấm công xong, Dương Mặc Thư đem đồ ăn sáng lên lầu.

Vẫn như thường ngày, không có gì đặc biệt.

Chỉ là khám bệnh cho người ta, rảnh rỗi thì ăn sáng, trơ mắt ngồi nhìn điện thoại trước bàn làm việc.

Hồi sáng Dương Mặc Thư nhận được hai cú điện thoại, một là của mẹ gọi, hỏi ăn cơm chưa, còn một cái là của bạn gọi tới, cậu ta đang định mời ai đó ăn cơm, hỏi quán nào ngon.

Tâm trạng Dương Mặc Thư không tốt lắm, thế là giới thiệu một quán ăn cực kỳ cay cho vị tiểu thụ kia.

Cúp điện thoại, Dương Mặc Thư ngồi trong phòng làm việc uống sữa đậu nành, lật xem tài liệu y học trên tay.

Khoảng hơn 10 giờ, điện thoại Dương Mặc Thư reo lên.

Là số lạ.

Dương Mặc Thư đóng sách lại, nghe điện thoại, “Xin chào, ai vậy ạ?”

“Xin hỏi… Có phải anh Tiểu Dương không…”

Dương Mặc Thư lấy cốc giấy sữa đậu nành đã hết trên bàn ném vào thùng rác, “Tôi đúng là họ Dương, nhưng cũng không phải anh Tiểu Dương gì đó đâu…”

“Vậy anh là bác sĩ phải không?”

“Đúng rồi, sao vậy?”

“Vậy là đúng rồi, anh Hứa kêu em tới đón anh, em không nhớ nhầm số đó chứ…”

Dương Mặc Thư ngồi thẳng dậy, “Hứa Vãn Hà? Đúng rồi, chính là tôi, anh ta muốn làm gì?”

“Xe em đang đỗ trước cửa bệnh viện các anh này, biển số xe 728, trưa anh trực tiếp ra đây là được.”

Hai người không nói mấy câu đã cúp điện thoại.

Dương Mặc Thư không còn tâm trí đọc sách, ngồi đó bắt đầu mong tới giờ tan làm, khó khăn lắm mới còn 10 phút, liền lao xuống lầu đứng đợi bên cạnh máy chấm công.

Còn đem cho mình một gói hạt dưa để chuẩn bị ăn dọc đường.

Ông bảo vệ già từ trong nhà vệ sinh đi ra nhìn thấy cậu hết hồn, “Tiểu Dương… Ra ngoài ăn cơm gấp vậy…”

Dương Mặc Thư bỏ tay vào trong túi, liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó dùng tư thế sét đánh không kịp che tai đứng một bên chấm công, rồi xoay người rời đi.

Ông bảo vệ già nhìn bóng lưng Dương Mặc Thư cười cười, cúi đầu phát hiện hạt dưa ở trên bàn, liền vội vàng đuổi theo ra ngoài, “Tiểu Dương… Cháu để quên đồ này… Thật tình… Đứa nhỏ này…”

Dương Mặc Thư ra cửa bệnh viện, nhìn thấy chiếc Audi biển số 728 ngoài cửa.

Xe đó nghênh ngang đứng ở cửa chính bệnh viện, bảo an bên cạnh mặt mày tối sầm, không hề nói gì.

Dương Mặc Thư đi qua vỗ vỗ cửa xe.

Một người vừa cao vừa đen bước xuống từ bên ghế phó lái, “Anh Tiểu Dương?”

Dương Mặc Thư khẽ ngẩng đầu, nhìn người than đen này, nghĩ Hứa Vãn Hà có phải là thu nhận đàn em dựa theo gương mặt không, càng tìm mấy người đen hơn hắn thì càng làm nổi bật sự đẹp trai trắng trẻo của hắn.

Dương Mặc Thư gật gật đầu, “Kêu bác sĩ Dương được rồi, đừng kêu anh Tiểu Dương, tôi không muốn làm xã hội đen đâu.”

Người kia cúi đầu khom lưng mở cửa, tiếp đón Dương Mặc Thư lên xe, mình thì ngồi lại vào chỗ phó lái.

20 phút sau, Dương Mặc Thư đứng dưới toà cao ốc Đông Hải, thấy xe xếp thành hàng, đàn em xếp thành đàn.Hai người đó dẫn Dương Mặc Thư đi vào, một người trong đó gọi một cú điện thoại, cũng không biết nói chuyện với ai.

Người đàn ông tới trước mặt ăn mặc rất thời trang, tóc hơi dài, nhuộm màu hạt dẻ, da trắng nõn, gương mặt mang theo sức hấp dẫn mê người, chỉ thấy người này đứng ở đại sảnh nhìn bốn phía, cuối cùng dừng ánh mắt trên người Dương Mặc Thư, rồi cúp điện thoại bước lên mấy bước.

Một người trong đó đi tới chào hỏi, “Anh Tiểu Lộ… Là thế này, ý anh Hứa là anh thu xếp cho người này một chút trước đi, anh ấy không chắc chừng nào ăn xong, chờ anh ấy xong việc rồi gọi điện thoại cho anh.”

“Được rồi, các cậu đi đi, người này giao cho tôi.” Người đó quan sát Dương Mặc Thư mấy lần, “Tôi tên Dương Lộ, cậu qua đây với tôi được rồi.”

Dương Mặc Thư à một tiếng, không nói thêm lời nào.

Dương Lộ nghiêng mắt nhìn cậu chăm chú, “Cậu tên gì?”

Dương Mặc Thư bị cậu ta nhìn cho cả người không dễ chịu, “Dương Mặc Thư.”

Dương Lộ khẽ cười một tiếng, “Ô, vậy mình cùng họ.”

Đi theo Dương Lộ vào thang máy, Dương Mặc Thư giờ mới phát hiện dưới khóe mắt dưới cậu ta có cái gì đó giống như vết bớt, nhìn kỹ mới biết là hình xăm.

Dương Lộ giơ tay lên, nhấn đóng cửa thang máy, bỗng nhiên đổi thành mở cửa, nhấn giữ lại.

Dương Mặc Thư nhìn đối diện không có ai muốn vào thang máy, liền khó hiểu nhìn chằm chằm Dương Lộ.

Dương Lộ trợn to khoé mắt, nhìn thẳng về một hướng.

Như gặp ma.

Dương Mặc Thư theo ánh mắt của cậu ta nhìn sang.

Một người giả gái từ xa bước vào, tay chân thô chắc, mang đôi giày cao gót 10cm uốn éo đưa hông đi catwalk, cặp kính đen che hết nửa khuôn mặt, thỉnh thoảng còn hất mái tóc giả màu vàng kim xoăn cuốn lớn trên đầu, sau đó lại lấy tay chỉnh lại trước khi bị méo xẹo.

Thật là trước giờ chưa từng gặp cha giả gái nào mà giả tới vậy.

Dương Lộ nhìn trợn tròn mắt, chỉ kéo Dương Mặc Thư ra khỏi thang máy, lại gần quan sát, không hề hay biết một bóng đen cao to từ từ đến gần bên cạnh.

Dương Mặc Thư thấy Dương Lộ sắp đụng người ta, bèn nghĩ hai người này sẽ không đụng nhau đâu, kết quả hai người đó chỉ vừa khéo sượt qua mà không va vào nhau.

Nhưng lại vấp chân nhau, làm cả hai đồng loạt lảo đảo.

Dương Lộ ai u một tiếng, quay đầu lại đang muốn tức giận mắng, nhưng thu lại lửa giận ngay tức khắc, “Anh Thất, sao anh xuống đây…”

Phỉ Thất không lên tiếng, nhìn người giả gái tóc xoăn lớn liếc mắt về bên này, cơ thể cường tráng run một cái, sau đó quay người lắc eo đi.Dương Lộ nhỏ giọng, “Đó không phải Du Hậu chứ… Nó cũng có mặt mũi quay về đây à…”

Phỉ Thất đưa một ánh mắt tới cho mấy người ở sau lưng, “Thẩm Hàm cũng thường tới đây, nó sao mà không biết xấu hổ về đây chứ…”

Ba người kia vén tay áo lên đi bắt người, lúc đầu vẫn là đi nhanh, nhưng lúc người giả gái bắt đầu chạy thì rất nhanh đã đổi thành chạy nước rút 100m, do vướng giày cao gót, nên tên nhân yêu đó rất nhanh đã bị người ta chặn lại.

Cảnh tượng tráng nam đánh nhân yêu mà Dương Mặc Thư mong đợi cũng chưa từng xuất hiện, ngược lại là cơ bắp tên nam nhân yêu đó nổi lên dữ dội, một cú thủ đao đã bổ ngã tên đàn em xông lên bắt y.

Chờ đến lúc Phỉ Thất đi tới, ba tên đàn em đã bị quật ngã hết hai tên, còn sử dụng cả chiêu hộ âm thủ, gào thét với tên nhân yêu, “Mọi người đều là đàn ông, mày cần gì phải đá phía dưới chứ.”

Phỉ Thất tóm lấy tóc giả của nhân yêu, muốn kéo người này quay đầu lại, ai ngờ lại nắm rớt mất tóc giả.

Người đàn ông đầu đội túi lưới quay đầu lại, nện một quyền qua, bị Phỉ Thất né được, Phỉ Thất tiện tay lấy kính râm trên mặt y xuống.

“Đúng thật là cậu.”

Người đàn ông trang điểm xinh đẹp lườm một cái, giật tóc giả lại, đội lên đầu, “Anh nhận lầm người rồi, tôi không phải người yêu của anh đâu.”

Phỉ Thất đen mặt quay người lại, chỉ để lại người kia đứng tại chỗ như bong bóng xì hơi, “Aizz… Khốc ca à, nếu anh có ý với tôi cũng có thể tìm hiểu một chút mà, … tới đi… quất đi… Dù gì cũng có… một khoảng thời gian…”

Dương Mặc Thư chọt chọt cánh tay Dương Lộ, “Chúng ta mau đi tìm Hứa Vãn Hà đi, chỗ này chắc sắp đánh nhau rồi.”

Dương Lộ hơi ngạc nhiên, “Sao cậu nhìn ra được?”

Dương Mặc Thư siết chặt tay, “Nếu vừa nãy tôi không nhìn thấy sức chiến đấu của anh ta mạnh như vậy tôi đã sớm nhào lên đó rồi.”

Dương Lộ cười, “Đó là cậu không quen, chúng tôi đã quen rồi.”

Lúc hai người đi vào thang máy, phía sau mơ hồ truyền đến âm thanh đánh nhau.

Dương Mặc Thư liếc nhìn ra ngoài một cái, thấy hai người đó đang ôm chặt nhau, lăn lộn dưới đất.

Mới nhìn thì giống như đang làm chuyện đó, nhưng thực ra không phải.

Lúc cửa thang máy khép lại, Dương Lộ soi vào mặt gương trong đó một hồi, “Tôi thuê cho cậu một căn phòng, anh Hứa ăn cơm ở tầng 13, cậu ở đó chờ anh ấy được rồi, đúng rồi cậu có mang theo dầu bôi trơn không?”

Dương Mặc Thư nghiêng mặt nhìn cậu ta, “A…”

Dương Lộ cười cười, “Dùng KY tốt nhất, khó khô, cũng đỡ mắc công thêm giữa chừng, cậu phải nghĩ cho mình, anh Hứa không có săn sóc đâu.”

Dương Mặc Thư suy nghĩ ý tứ trong lời nói này.

“Ồ, cậu đứng kế bên xem rồi hả?”

Cửa thang máy mở ra, Dương Lộ cất bước đi ra ngoài, “Không ai dám đứng bên cạnh anh ấy nhìn anh ấy làm chuyện đó đâu, anh ấy không giống anh Đường, trong chuyện này vẫn rất bảo thủ.”

Sau đó quay đầu nhìn Dương Mặc Thư một cái, “Ý của tôi là, tất cả đều như nhau, chẳng qua là kẻ tới trước người tới sau mà thôi.”

Dương Mặc Thư đi theo sau, “À, anh ta đã tìm rất nhiều rồi hả?”

Dương Lộ chào hỏi lão Vương đối diện một chút, “Nhiều lắm, nhiều đếm không hết luôn, đúng rồi, rốt cuộc cậu có đem theo không?”

Dương Mặc Thư hỏi một đằng trả lời một nẻo, “Aizz… Thật là người đáng thương…”

Dương Lộ sững sờ, “Ai đáng thương?”

Dương Mặc Thư lắc đầu thở dài, “Chúng ta đó, chờ vào phòng tôi nói cho cậu.”

Dương Lộ cầm thẻ mở cửa phòng, khẽ nghiêng người để Dương Mặc Thư đi vào, “Nói đi, chuyện gì.”

Dương Mặc Thư mặt mày đau khổ, “Cậu biết không, anh ta có bệnh, hôm qua tôi phát hiện một cái nhọt mềm ở phía dưới anh ta, hại tôi ngâm mông cả đêm, ngủ cũng không ngon.”

Dương Lộ nghe mà thấy hoa cúc lạnh lẽo, “Bệnh giang mai…”

“Không chỉ có mấy cái đó đâu, ở phía trên còn mọc thêm mụn đỏ,” Sắc mặt Dương Mặc Thư vàng như nghệ, “Đây là triệu chứng của ung thư dương v*t đó, sau này cậu cũng đừng ngủ với anh ta, ngủ rồi đổ thừa cho cậu, cậu nói cậu lấy gì đền cho anh ta đây.”

Chương 22

Sắc mặt Dương Lộ hơi khó coi, “Thật không vậy… Chắc không đâu… Anh Hứa rất chú ý mà… Lần nào cũng đeo bao…”

Dương Mặc Thư nặng nề thở dài, “Cái này cậu không hiểu đâu, tôi là bác sĩ, lúc đi học có học cái này rồi, ung thư dương v*t mặc dù không có lây, nhưng bệnh giang mai sẽ lây lan qua dịch tiết, cho dù anh ta có đeo bao, dịch lỏng của đối phương tiết ra mang theo vi khuẩn sẽ chảy đến hậu môn cũng sẽ lây thôi, chưa nghe nói dùng miệng cũng sẽ bị truyền nhiễm à, đeo bao đi đâm hoàn toàn không có tác dụng.”

Dương Lộ đồng tình nhìn cậu, “Vậy anh ấy còn tìm cậu…”

“Cho nên nói tôi xui xẻo quá đi…” Dương Mặc Thư dụi đỏ hai mắt, “Làm sao đây, người nhà (*), anh có thể cứu tôi mà, thay tôi một lần được không… Tôi thật sự không muốn bị bệnh sinh dục đâu, anh ta biến thái lắm, đuổi theo tới nhà để chịch tôi…”

(*): Ý DMT là hai người cùng họ nên có cùng gốc gác.

Dương Lộ nổi da gà toàn thân, “Anh Hứa ép buộc cậu à.. Anh ấy coi trọng cậu chỗ nào vậy… Tôi thấy cậu cũng bình thường mà…”

Dương Mặc Thư nghe xong hơi quạu, nhưng không biểu hiện ra, chỉ đảo đảo con mắt, “Tôi cũng mệt lắm chứ, chắc ăn mặn quen rồi muốn đổi thử ăn nhạt xíu…”

Rồi lại nhắc nhở cậu ta, “Đúng rồi, cậu cũng đừng nói tôi nói vậy sau lưng anh ta, ung thư dương v*t là tôi nhìn triệu chứng suy đoán ra, anh ta cũng không đi kiểm tra, cũng không chẩn đoán chính xác được, nhưng giang mai là chắc chắn có, cậu lén nói với mấy đứa đàn em được rồi, mọi người sau này cũng cách xa anh ta ra chút, nhưng tuyệt đối đừng để anh Hứa biết, lúc đó không chỉ tôi gặp xui xẻo, không chừng cũng sẽ liên lụy tới cậu nha người nhà.”

Dương Lộ hừ lạnh một tiếng, “Cậu coi tôi không có đầu óc à, chuyện này sao nói ngoài mặt được, có điều, anh Hứa cũng đủ đáng thương rồi, khó khăn lắm mới từ người thực vật hồi sinh lại, ai dè còn mắc phải bệnh như vậy…”

Dương Mặc Thư mở tủ lạnh trong phòng ra, nhìn vào trong một chút, “Tôi thấy anh ta chính là nằm hai năm nhịn gần chết đó, đúng rồi, tôi thật ra là bác sĩ xoa bóp của anh ta, sau khi anh ta tỉnh lại xuất viện, liền tìm đàn em bắt ép tôi trên đường tôi đi ăn bún rồi mang về cưỡng dâm, lần đầu tiên của tôi đều cho anh ta, ai ngờ còn là một tên một yêu tinh giang mai, nghĩ lại là thấy khó chịu, muốn rớt nước mắt luôn…”

Dương Lộ an ủi cậu một câu, “Cậu cũng đừng quá đau lòng… Con người anh Hứa không dài lâu đâu, nói không chừng mấy ngày nữa sẽ không tìm cậu nữa đâu.”

Nghe mấy lời này, Dương Mặc Thư đau lòng thật, liền lấy một quả vải từ trong tủ lạnh ra, “Ăn được không, tôi ăn chút gì đó tâm trạng sẽ đỡ hơn chút.”

Dương Lộ cười, “Cứ thoải mái, đừng nói cậu ăn vải, cho dù cậu muốn ăn quả nhân sâm tôi cũng tìm người đi kiếm đầy đường cho cậu.”

Dương Mặc Thư đóng tủ lạnh lại, tìm chỗ lột vỏ vải, “Vì sao? Vì tôi cứu thoát các cậu à?”

“Cũng không phải” Dương Lộ lắc đầu, “Anh Hứa trước mắt chắc là còn rất vừa ý cậu, tôi rất khi thấy anh ấy đặc biệt đón người chờ anh ấy.”

Dương Mặc Thư ngậm thịt vải, “Thật à…”

Dương Lộ gật gật đầu, “Đúng rồi, bệnh này của anh ấy trị hết được không, ung thư gì đó ấy… không phải là bệnh nan y chứ…”
“Vậy cũng không đến nỗi, với lại cái đó của anh ta cũng không nghiêm trọng, căn cứ theo vị trí và giai đoạn khối u, làm phẫu thuật với hoá trị là được, có thể sẽ cắt bỏ vân vân, nhiều nhất là bị nhỏ lại chút… Nghiêm trọng nhất thì thành thái giám, cũng không đến nỗi chết queo đâu…”

Dương Lộ nghe mà miệng lưỡi khô khốc, đang muốn nói chút gì đó, điện thoại đột nhiên reo lên.

Nhận điện thoại, biểu cảm trên gương mặt của Dương Lộ nghiêm nghị, “Anh Hứa… Là em…”

Dương Mặc Thư suýt chút nữa bị nghẹn thịt vải, cũng không thèm nhai, theo cuống họng trôi tuột xuống dưới.

Dương Lộ đứng lên, “Biết rồi, giờ em kêu cậu ta xuống dưới đó.”

Sau khi cúp điện thoại, Dương Lộ nhìn Dương Mặc Thư một cái, “Anh Hứa lập tức sẽ xuống lầu, cậu xuống đại sảnh chờ anh ấy đi.”

Dương Mặc Thư đứng lên, “Cậu không đi sao?”

Dương Lộ vừa nghĩ Hứa Vãn Hà có bệnh giang mai đã sợ quéo, “Hay là thôi đi, tôi vốn cũng không lăn lộn với anh ấy, ra cửa rẽ phải trực tiếp từ thang máy xuống là được.”

Dương Mặc Thư khách sáo với cậu ta vài câu, cất bước ra cửa.

Dọc đường đi nghĩ tên Hứa Lão Hắc này cũng đủ ghê gớm, đàn em người khác cũng không buông tha, dâm loạn đến thế vậy mà cũng không bị bệnh sinh dục, thực sự quá có lợi cho hắn rồi.
Mang theo cơn bực dọc xuống thang máy, chờ tới lầu một, Dương Mặc Thư cúi đầu ra cửa, liền chạm trán với một chàng trai.

Dương Mặc Thư ôm trán ngẩng đầu, “Dương Lộ?”

Nói xong lại cảm thấy sai sai.

Quần áo không giống nhau thì không cần phải nói, dù ngoại hình người này khá giống Dương Lộ, nhưng cao hơn cậu ta rất nhiều, cũng đen hơn cậu ta, quan trọng nhất là phía dưới đôi mắt chẳng có cái gì cả.

Con ngươi chàng trai vừa đen vừa sâu, hiện ra vẻ cứng rắn như lớp đá sỏi.

Nhưng hoàn toàn không thèm nhìn Dương Mặc Thư.

Dương Mặc Thư theo ánh mắt của y quay đầu lại, nhìn thấy mấy người đi ra từ trong cửa thang máy khác, người đàn ông ở chính giữa, thân hình cao lớn, da ngăm đen, sắc mặt khó coi.

Hứa Vãn Hà ngậm thuốc lá, hơi nhíu mày.

Có đàn em bước lên vội vàng kéo Dương Mặc Thư qua.

Chàng trai nhếch khóe môi, hời hợt, “Chào anh Hứa…”

Dương Mặc Thư đứng bên cạnh Hứa Vãn Hà, thấy ánh mắt hắn vẫn luôn dừng trên cơ thể người đó.

Cực kỳ cay nghiệt, không giấu được vẻ chán ghét, giọng điệu lại ôn hoà, “Đây không phải là Tiểu Thẩm sao.”

Thẩm Hàm cười cười, không nói gì, quay người bước vào thang máy.

Dương Mặc Thư không nhịn được than thở, “Đẹp trai ghê…”

Hứa Vãn Hà nổi xung thiên, tóm lấy cổ áo cậu xách ra ngoài, “Đẹp trai cái đéo!”

Dương Mặc Thư ôm cổ có chút thở không ra hơi, vừa định lên án hắn ngôn ngữ thô tục, nhưng lúc nhìn thấy bên trong ống quần của hắn lộ ra thứ tô màu vàng tươi đó, trong nháy mắt tha thứ cho hắn.

Chương 23

Hứa Vãn Hà xách theo Dương Mặc Thư, lôi ra tới ngoài khách sạn mới buông tay.

Dương Mặc Thư thở hổn hển, “Anh làm gì vậy…”

Hứa Vãn Hà rít một hơi thuốc, “Con mẹ nó cậu mù hả, cái thứ đức hạnh đó cũng kêu là đẹp trai? Cậu không cảm thấy nhìn nó như bị liệt dương sao?”

Dương Mặc Thư nhìn hắn, không biết sao lại nhớ tới ung thư dương v*t.

Nghĩ ấn đường Hứa Vãn Hà phát đen, đúng là bộ dạng của loại bệnh này thật, liền bày ra vẻ giống như không thèm tính toán với hắn, “Không phải thuê phòng trên đó sao, giờ lại muốn đi đâu.”

Có đàn em lái xe chạy qua, dừng ở trước mặt hai người.

Người bên cạnh khom lưng lên kéo cửa xe.

Hứa Vãn Hà khẽ cong người, lên xe, “Ai mẹ nó muốn ở khách sạn gái điếm mở chứ, tôi về địa bàn của mình.”

Dương Mặc Thư thấy ghế phó lái không có ai, liền mở cửa xe chuẩn bị lên xe, “Khách sạn lớn như vậy mà phụ nữ mở sao… Giỏi thật…”

Ai ngờ cái mông còn chưa sát vào chỗ ngồi đã nghe phía sau gầm lên giận dữ, “Cút xuống đây!”

Có đàn em vội vàng bước lên đỡ Dương Mặc Thư, “Anh, anh ngồi ở sau đi, ghế phụ không phải vị trí tốt đâu.”

Dương Mặc Thư bị người ta lôi kéo nhét vào ghế sau, ngồi bên cạnh Hứa Vãn Hà, giương mắt nhìn hắn, “Cả ngày anh cứ phun lửa như vậy, chắc chắn dồi dào nóng nảy, anh bị táo bón nhỉ?”

Thuốc lá trong tay Hứa Vãn Hà rơi xuống đất, “□□ cậu, cậu thiếu thông ruột phải không?”

Dương Mặc Thư nhìn đồng hồ đeo tay một chút, “Đã 1 giờ rồi, tôi còn chưa ăn cơm, lát nữa sắp đi làm rồi…”

Hứa Vãn Hà lạnh mặt, thần sắc lãnh đạm, “Đừng đi nữa, đi trung tâm thương mại mua đồ giúp tôi.”

Dương Mặc Thư cau mày, “Tôi không chấm công là bị trừ lương, với lại tôi chưa ăn cơm, không có tâm tư nào đi cùng anh hết, anh lại ăn xong hết rồi.”

Khuôn mặt Hứa Vãn Hà lạnh lẽo, lấy ra thêm một điếu thuốc nữa, “Cậu muốn ăn gì?”

Dương Mặc Thư ngớ người, “Anh muốn mời tôi ăn cơm sao?”

Hứa Vãn Hà giật giật khóe môi, “Nhanh lên chút đi, đừng nói nhảm.”

Dương Mặc Thư suy nghĩ một chút, “Đi ăn bún đi! Có một quán siêu ngon, tôi dẫn anh đi.”

Sau đó nghiêng đầu nói với tài xế, “Đường Dục Anh gần bệnh viện Hiệp Hoà Chân Ái, quán bún đó…”

Hứa Vãn Hà sững sờ, “Quán đó…”

Trong miệng Dương Mặc Thư đều là nước miếng, “Thật đó, ăn cực kỳ ngon, bảo đảm anh ăn một lần sẽ không quên được.”

Hứa Vãn Hà tựa như có điều suy nghĩ, “Quán đó trước đây thường tới ăn, nhưng sau này không đi nữa.”

“Sao không đi?”

“Bởi vì mới đầu là hai người, sau đó cũng chỉ còn mình tôi đi thôi,” Hứa Vãn Hà lấy lại tinh thần, trong mắt có tia giận dữ, “Đổi chỗ khác! Tôi không muốn đi!”

Dương Mặc Thư thực sự không hiểu ý của hắn lắm, nhưng nhìn vẻ mặt của hắn thì hiểu.

Dương Mặc Thư không còn miếng thèm ăn nào, “Bỏ đi, không ăn nữa.”
Hứa Vãn Hà không phát hiện ra sự khác thường của cậu, trầm giọng mở miệng, “Tới Ngự Đỉnh Hương, tôi dẫn cậu đi ăn cá nóc.”

Dương Mặc Thư không lên tinh thần nổi, “Anh muốn độc chết tôi hay gì?”

Hứa Vãn Hà không để ý tới cậu, chỉ trầm mặc châm thuốc, chậm rãi phun ra một vòng khói.

Trong 10 phút, đoàn xe đã lái đến nơi.

Do trước đó đàn em đã gọi báo trước, hai người mới vừa ngồi xuống, cá nóc đã lên tới.

Dương Mặc Thư lấy muôi khuấy vào trong nước canh trắng đục, tùy tiện uống một hớp, “Ngon thật!”

Người ngồi đối diện không nhịn được cau mày, “Mau ăn đi, lát nữa còn có việc.”

Trên mặt Dương Mặc Thư nổi ra chút tia vui mừng, vừa uống canh vừa ngắm đôi tất vàng lộ ra của Hứa Vãn Hà, tâm trạng dần tốt lên.

Có nhân viên phục vụ bưng đĩa đồ ăn còn dư đi qua từ bên cạnh, kết quả bước đi mất thăng bằng, cả người vật lộn ngã về phía sau.

Dương Mặc Thư nhanh tay lẹ mắt, đứng dậy giữ cánh tay cô lại, kết quả vẫn có mấy đĩa đồ ăn rơi xuống đất vỡ nát.

Khuôn mặt nhân viên phục vụ hơi đỏ, nhìn về phía Dương Mặc Thư, “Cảm ơn anh.”

Dương Mặc Thư ngồi trở lại chỗ ngồi lần nữa, “Không sao, lần sau đừng lấy nhiều như vậy.”

Nói xong lại thấy Hứa Vãn Hà rũ mắt nhìn chằm chằm dưới đất, không giống như đang chú ý cái đĩa, mà là một loại phẫn nộ mờ mịt, và trầm mặc thị uy.

Dương Mặc Thư theo ánh mắt hắn nhìn qua, phát hiện có cái đĩa không nghiêng không lệch, nện trúng ngay chân hắn.

Mặt nhân viên phục vụ càng đỏ hơn, “Xin lỗi tiên sinh, thực sự xin lỗi…”

Trước khi để đàn em Hứa Vãn Hà há mồm chửi người, Dương Mặc Thư giục nhân viên phục vụ đi.
Sau đó ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn Hứa Vãn Hà, người này vẫn không có chút biểu cảm như trước, chỉ cúi mắt nhìn đôi giày da màu đỏ dính đầy dầu mỡ của mình.

Dương Mặc Thư có chút bất đắc dĩ, “Cô ấy điểm huyệt anh rồi à?”

Hứa Vãn Hà giương mắt nhìn cậu, “Ai cho cậu lá gan để cô ta đi?”

Dương Mặc Thư rút khăn giấy lau giày cho hắn, “Tôi phát hiện con người anh đúng là mưu mô thật, không phải chỉ làm bẩn giày thôi sao, lau một chút không phải là xong rồi à, với lại tôi cũng là vì thấy các anh không nói lời nào nên tôi để cô ấy đi, cung phản xạ các anh cũng dài ghê.”

Hứa Vãn Hà nghẹn một hơi ở ngực, “Con mẹ nó cậu…”

Dương Mặc Thư cắt lời hắn, “Lau khô rồi, giờ không sao rồi đúng không?”

Hứa Vãn Hà lạnh giọng mở miệng, “Tất cũng ướt rồi.”

Dương Mặc Thư ngồi xổm xuống lần nữa, “Thật sao?”

Sau đó nhìn xung quanh, thấy không có ai, liền cởi giày Hứa Vãn Hà ra.

Phát hiện tất đúng là bị nước canh làm ướt hết một mảng thật.

Theo đó hai tên đàn em cũng vội vàng bước tới, “Anh Hứa, em ra ngoài mua một đôi cho anh nhé…”

Hứa Vãn Hà lại chỉ nhìn Dương Mặc Thư, “Đừng lau, cởi cái này ra đi, mắc ói quá.”

Dương Mặc Thư ngừng thở, “Như vậy không tốt đâu, chỗ công cộng như vậy… Đúng rồi, anh không bị thối chân chứ?”

“Không có!” Hứa Vãn Hà hận không thể đạp một cước lên mặt cậu, “Đệt! Mau thay nhanh đi!”

Dương Mặc Thư vội vàng kéo đôi tất năm ngón trên chân hắn xuống.

Phát hiện tất đã phai màu.

Hứa Vãn Hà cũng thấy mà sửng sốt.

Trong lòng Dương Mặc Thư cảm khái đồ Taobao tặng đúng là tốt thật, nhưng ngoài miệng lại không nói, “Đôi tất này được thật, chưa mang mà cũng có hiệu quả như mang rồi, thật tiết kiệm nha…”

Hứa Vãn Hà ngoài dự đoán của mọi người vui vẻ không quạu, “Không thể nào, tôi nhớ nhãn hiệu cậu tặng là Adidas mà, sao còn có thể phai màu được…”

Dương Mặc Thư nghe hắn vừa nói vậy, nhanh chóng kéo ra xem, phát hiện dưới đáy vớ đúng thật là có LOGO màu vàng nhạt.

Có điều là Adivon, không phải Adidas.

Hơn nữa chữ này còn không phai màu, nhưng dưới bàn chân Hứa Vãn Hà có để lại một vết LOGO.

Y như được đóng dấu.

Xã hội đen quả nhiên mù chữ.

Dương Mặc Thư có hơi chua xót.

Bỗng nhiên rất muốn cả đời cùng với người đàn ông át chủ bài Adidas này, dùng tâm huyết thời trang của đời mình, để thay đổi phong cách Tây lông cao cấp 10 năm của hắn.

Chương 24

Hứa Vãn Hà không mấy vui vẻ, “Được rồi được rồi, cứ vậy đi, không cần nữa, đem bỏ đi.”

Dương Mặc Thư vừa nghe, đứng dậy cầm giày của Hứa Vãn Hà, ném mạnh một phát ra ngoài.

Còn xém chút nữa đập trúng nhân viên phục vụ.

Dương Mặc Thư vội vàng nói xin lỗi với người ta, phủi bụi trên tay, rồi ngồi xuống tiếp tục uống canh.

Hứa Vãn Hà duỗi chân nhìn cậu, “Tôi con mẹ nó kêu cậu ném đôi tất, cậu ném giày của tôi cậu để tôi làm sao đi về?”

Dương Mặc Thư nhìn đôi tất cởi ra bị vo tròn để dưới đất, “Anh cũng không nói rõ mà… Tôi tưởng anh chê giày bẩn…”

Sau đó thấp giọng lầm bầm, “Vậy đôi tất đó là tôi tặng anh mà.”

Đang lúc nói chuyện mấy đàn em đeo kính đen mực tàu ở ngoài bước vào, trên tay tên dẫn đầu còn cầm một đôi giày, nét mặt người nào cũng nghiêm túc, một dáng vẻ đại ca bị xử tới nỗi giày cũng bay ra ngoài.

Nhìn bên trong không có chuyện gì, đều thở phào nhẹ nhõm, “Anh Hứa, giày của anh.”

Hứa Vãn Hà khẽ để chân xuống, người đàn em đó liền biết điều ngồi xổm xuống đất mang tất giúp Hứa Vãn Hà.

Hứa Vãn Hà cho anh ta một đạp, “Đệt, đi giày.”

Dương Mặc Thư nhìn hắn một cái, “Không mang tất đi giày da hầm chân.”

Đàn em vừa thấy, đưa cho người phía sau một ánh mắt, “Đi, mua đôi tất.”

Hứa Vãn Hà khoát tay chặn lại, cau mày, “Phiền phức, cứ như vậy đi, đi.”

Dương Mặc Thư thấy hắn đứng dậy, liền biết mình không thể nào tiếp tục ăn được nữa, đành phải cùng đi.

Tất vàng bị người đá qua một bên, còn bị mấy người đi theo sau đạp mấy phát.

Dương Mặc Thư nhìn thấy, cũng không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, “Tôi đến giờ đi làm rồi, tôi phải đi thôi.”

Hứa Vãn Hà cũng không quay đầu lại, liếc mắt nhìn người bên cạnh, “Mày, lái xe đưa cậu ta về.”

Dương Mặc Thư nhìn bóng lưng của hắn, bỗng nhiên không muốn cùng với hắn một chút nào nữa, nghĩ để cho cả đời này của hắn bần chết luôn đi cho rồi.

Hứa Vãn Hà trước khi lên xe dừng một chút, quay đầu nhìn về phía Dương Mặc Thư, “Tan làm rồi đi đón cậu.”

Dương Mặc Thư không để ý tới hắn, trực tiếp được đàn em dẫn lên một chiếc xe khác.

Lúc ngồi vào, mới trộm liếc qua, muốn nhìn Hứa Vãn Hà.

Ai ngờ Hứa Vãn Hà sớm đã không còn thấy bóng dáng.

Cũng không biết có giận đến cậu không, bản thân Dương Mặc Thư ngược lại cực kỳ giận.

Hô cái là đến, uống cái là đi.

Lúc được đưa về bệnh viện, thời gian chấm công cũng vừa đến lúc.

Buổi chiều, Dương Mặc Thư khám xong mấy người bệnh, nhân lúc nghỉ ngơi liền gọi điện cho một người bạn, hẹn xong thời gian địa điểm, nói buổi tối cùng ra ngoài ăn cơm.

Đến khi sắp đến giờ tan làm, Dương Mặc Thư tắt điện thoại, đứng bên cửa sổ tìm kiếm nửa ngày trời.

Một chiếc xe quả nhiên dừng ngay cửa bệnh viện, là chiếc Forester đã được bảo dưỡng.

Dương Mặc Thư yên lòng, xuống lầu chạy ra ngoài từ cửa sau bệnh viện, rồi chạy tới quán ăn nhỏ đã hẹn với bạn.

Người kia tới rất đúng giờ, hai người vào một phòng nhỏ, gọi mấy đĩa ăn vặt, 2 cân rượu trắng, ngồi uống với nhau cả tối.

Người đối diện uống nhiều rồi khóc tới thổi bong bóng nước mũi, lên án một kẻ cặn bã tới 12 giờ đêm, sau đó thực sự uống không nổi nữa, liền được Dương Mặc Thư đỡ về nhà cậu ta.

Khó khăn lắm mới ổn định cho người uống say khướt xong, Dương Mặc Thư mở điện thoại.Đúng là có mấy cuộc gọi nhỡ, tuy không tính là quá nhiều, nhưng dù gì cũng có hai cuộc, cuộc cuối cùng gọi lúc 8 giờ tối, tên hiển thị là Hứa Tiểu Mỹ, rồi sau đó không có nữa.

Dương Mặc Thư ngà ngà say, đi bộ dọc theo con đường lớn về nhà.

Kết quả còn chưa về đến nhà, đã bị một chiếc xe sang cản lại.

Người từ trên xuống dưới, thân hình cao lớn, giương mặt, ngoắc cổ với mấy người phía sau, “Mang đi.”

Dương Mặc Thư sững sờ, theo phản xạ lùi về sau hai bước, giao ra 50 tệ còn dư lại trong túi, “Anh hai, ở đây hết này, tôi coi như chưa nhìn thấy gì, cũng sẽ không báo cảnh sát đâu.”

Người kia hơi ngửa đầu, bóng đen trên mặt dày đặc, “Bớt nói nhảm.”

Nói xong thì có hai người đàn ông lực lưỡng tới trói Dương Mặc Thư lại, Dương Mặc Thư đang muốn giãy dụa, ai dè vừa mới nhấc chân, đã bị người ta bắt chéo hai tay ra sau lưng ném vào một chiếc xe ở phía sau.

Ghế sau xe đen kịt một dãy, có vật nhỏ đang cuộn tròn ở phía trên, hình như đang ngủ.

Dương Mặc Thư lông tơ dựng đứng hết cả lên, “Anh rốt cuộc muốn làm gì?”

Người ngồi ở ghế lái lạnh lùng liếc cậu một cái, “Chỉ có thể trách cậu tìm sai đàn ông?”

Dương Mặc Thư nhìn người này, bỗng nhiên nhớ tới người đánh nhau với tên nhân yêu vào hôm mình gặp Dương Lộ ở đại sảnh Đông Hải.

“Là anh à… Không lẽ bắt tôi làm con tin?” Trên mặt Dương Mặc Thư đổ một lớp mồ hôi lạnh, “Hứa Tiểu Mỹ? Tôi có quen anh ta đâu… Ngay cả anh ta mấy tuổi tôi còn không biết, chỉ biết phía dưới anh ta bao lớn thôi… Từng ngủ rồi cũng bị liên lụy sao? Vậy sao anh không bắt hết chăn ga gối đệm của anh ta lại luôn đi.”

Phỉ Thất mặc kệ cậu, chỉ gọi điện thoại, “Anh Đường, người đã tìm được rồi, lập tức sẽ tới.”

Dương Mặc Thư bắt đầu sợ sệt, “Các anh rốt cuộc muốn…”

Lời còn chưa ra khỏi miệng, đã bị một thứ đưa đến trước mặt nhét vào, màu vàng, hình như là tất.

Tay cũng bị cột lên, bị người ta dùng lực đẩy một cái, liền chung ổ với đứa trẻ ngồi sau.

Lái xe khoảng 15 phút, thì dừng lại trước một tòa biệt thự.

Dương Mặc Thư khó khăn lắm mới thẳng người dậy, nhìn đèn xe bên ngoài mở lớn, hơn 10 người từ trên xe bước xuống, bao vây biệt thự lại.

Người đàn ông đứng ở chính giữa mặt rất trắng, bị ánh đèn chiếu, giống như được thoa thêm một lớp phấn phủ.
Đường Tử Ngôn nhếch khóe môi, nhìn về phía biệt thự cười cười, “Vợ và con trai anh đang nằm trong tay tôi, anh còn không mau ra đây?”

Dương Mặc Thư nghe mà thả lỏng hàm răng, tất vàng từ trong miệng rơi ra, “Hả? Nói tôi sao?”

Phỉ Thất nhìn cậu một cái, “Phí lời.”

Dương Mặc Thư nghe hắn nói vậy, liền nhanh chóng cúi đầu nhìn đứa nhỏ bên cạnh xem có đẹp không.

Ai ngờ đứa bé đó đen như than, mặc đồ cũng bần.

Khoé miệng Dương Mặc Thư khẽ kéo lên.

Đứa nhỏ này vừa nhìn cũng biết là của ai.

Cửa biệt thự bịch một tiếng mở ra, một ông già cằn cỗi đi từ bên trong ra, vừa đen vừa gầy, tóc đã bạc trắng, cầm theo một khẩu súng tiểu liên, phần người trên đỏ phần dưới xanh lá, giày da sáng bóng, ngậm thuốc lá nổi giận.

“Đệt mẹ mày mau thả Tiểu Dương với con trai tao ra! Nếu không hôm nay bố sẽ giết chết mày!”

Dương Mặc Thư lúc này mới phát hiện, tóc mình cũng bạc trắng.

Tựa như bỗng nhiên hiểu được điều gì.

Thì ra hai người ở bên cạnh nhau thật, còn sống với nhau cả đời.

Sống đến bạc đầu, mặt mình già nua đầy nếp nhăn, người này vẫn gọi mình là Tiểu Dương.

Dương Mặc Thư chảy cả nước mắt, “Tiểu Mỹ… Em ở đây… Em và con đều rất ổn… Em tới đối phó Đường… Anh mau trở về nấu cơm đi…”

“Ăn cái lòn.” Ông già Hứa gầm nhẹ một tiếng, “Chờ anh xử lý tên khốn kiếp Đường Tử Ngôn này xong rồi ăn, đúng rồi, anh có mua cho em mấy món em thích để trong tủ lạnh…”

Dương Mặc Thư ngay tại chỗ cười tỉnh luôn.

Đợi đến khi nhìn thấy rõ người ngủ say trước mắt, mới phát hiện là mơ.

Bèn tức tối lườm một cái vào hư không, đứng dậy tới quầy tính tiền.

Sau khi đập người kia tỉnh dậy, Dương Mặc Thư cùng bạn dắt díu nhau ra cửa đứng đường đón xe.

Trong lúc này Dương Mặc Thư mới nhớ tới chuyện điện thoại, liền khởi động lại điện thoại.

Kết quả từng cuộc gọi nhỡ tin nhắn gửi tới nối nhau không dứt.

Người đàn ông uống say thực sự chống đỡ không nổi nữa, dứt khoát dựa vào vai Dương Mặc Thư, trong miệng nôn khan một trận, “Muốn ói quá…”

Dương Mặc Thư vẫn cứ vuốt lưng cho anh ta, “Chờ một chút, xe lập tức tới ngay, aizz, taxi tới rồi.”

Xe dừng lại trước mặt hai người, Dương Mặc Thư cố gắng giữ tỉnh táo, khoác cánh tay người bạn, nói rõ địa chỉ nhà bạn cho tài xế taxi.

Nhưng nói xong tài xế vẫn không nhúc nhích.

Mặt còn đặc biệt thối.

Đầu lưỡi Dương Mặc Thư hơi lớn, “Anh… Có… Có ý gì.”

Hứa Vãn Hà cũng không phải cố ý tìm cậu, mà là buồn chán ngủ không được, lái xe loanh quanh trong thành phố, không ngờ nhìn thấy tên nhóc này xà nẹo với người ta trên đường.

Có lẽ tâm trạng vốn đã không tốt, lại vô duyên vô cớ bị cậu cho leo cây, Hứa Vãn Hà đặc biệt không thể chấp nhận được.

Vừa tự an ủi mình thực sự không cần để ý, vừa vứt tàn thuốc xuống đất, Hứa Vãn Hà xuống xe liền đi tới tóm cổ áo Dương Mặc Thư, kéo về phía trước, rồi xách lên, “Mẹ nó cậu chơi tôi à!”

Chương 25

Hứa Vãn Hà nói xong câu đó liền có hơi chịu không nổi bản thân.

Tỏ ra giống như mình rất quan tâm người này.

Còn quan tâm thật hay không, cái này Hứa Vãn Hà không muốn nghĩ sâu vào chút nào.

Cứ cảm thấy xoắn xuýt trong chuyện tình cảm là chuyện các chị em hay làm, là đàn ông thì không thể như đàn bà phụ nữ.

Ví dụ như mình, được thì được, không được thì chờ.

Về điểm này, Hứa Vãn Hà vẫn luôn thấy mình đặc biệt tiêu sái, chỉ tiếc không ai biết thưởng thức, và cùng gu thẩm mỹ.

Sau đó lại thấy không đúng, cậu bác sĩ này là người duy nhất thưởng thức được mình, có điều hơi bị phiền phức, cả ngày cứ trêu chọc mình, phát tình một cái là nóng bỏng dán lên, lát sau lại không biết mắc sai cọng gân nào lạnh lùng tắt máy.

Mẹ kiếp như thằng bị thần kinh.

Hứa Vãn Hà càng nghĩ càng quạu, nắm chặt cổ tay Dương Mặc Thư, “Nhớ kỹ đây, con mẹ nó còn dám đùa bố mày nữa coi chừng bố phế bỏ mày!”

Tuy rằng vừa nãy đã ngủ được một giấc, nhưng Dương Mặc Thư vẫn có hơi mờ mịt, giơ tay sờ soạng cơ ngực Hứa Vãn Hà, con ngươi không có tiêu cự cả buổi mới lộ ra tia vui mừng, “Là anh à… Tiểu Mỹ…”

Nói xong còn cách quần áo xoa nắn mãnh liệt đầu v* Hứa Vãn Hà.

Hứa Vãn Hà phát mệt tê cả da đầu, đánh bay cánh tay trên ngực mình, “Đệt mẹ mày.”

Tay Dương Mặc Thư mềm nhũn buông xuống, đong đưa trong không trung, “Anh đưa nó về được không… Thực sự bắt xe không được… Nhà nó ở đường Đông Phương Hồng…”

Hứa Vãn Hà liếc mắt nhìn người bạn không ngừng nôn nghén sau lưng cậu, vô cùng lo lắng.

Nghĩ mình sao lại quằn quại đi với hai tên đó, thật mẹ nó mất giá quá chừng.

“Cậu lên xe, thằng kia kệ mẹ nó.”

Do vẫn luôn bị nhấc lên, Dương Mặc Thư với không tới dưới đất, nên bắt buộc phải nhón chân, “Nó sắp ói rồi… Anh coi như tội nghiệp nó đi…”

Hứa Vãn Hà túm Dương Mặc Thư lên xe, “Cái này miễn bàn, tôi chưa bao giờ chở người khác hết.”

Dương Mặc Thư bĩu môi một cái, “Vậy mà anh còn chở tôi…”

Hứa Vãn Hà lộ vẻ mặt hung ác, “Cậu đừng mẹ nó tưởng tôi cố ý tới tìm cậu, ông đây chỉ nhàm chán đi dạo loanh quanh trên đường, đúng lúc tình cờ gặp cậu mà thôi.”

Dương Mặc Thư ợ một hơi rượu, “Xin lỗi… Anh nói gì… Tôi không nghe rõ…”

Hứa Vãn Hà siết chặt ngón tay, “Cút lên đây!”

Chân Dương Mặc Thư vốn đã hơi mềm nhũn, bị hắn lôi kéo như vậy, không hề có sức phản kháng, nhưng lại không ngờ không bị Hứa Vãn Hà kéo lên xe.

Bàn tay trên bả vai nổi đầy gân xanh, Dương Mặc Thư quay đầu lại, thấy sắc mặt của bạn đã có hơi kì kì, “Tiểu Dương… Không được… Tao thật sự sắp ói rồi…”

Hứa Vãn Hà tới đạp một phát, người đó ngã lăn quay dưới đất, “Cút mẹ mày đi, mày sắp ói, mày cứ nói với cậu ta làm gì.”

Nói xong túm Dương Mặc Thư lên xe, nhét vào ghế phó lái, lái xe rời đi.

Dương Mặc Thư có hơi nặng đầu, mơ mơ màng màng, nằm nhoài trên cửa sổ nhìn một hồi, thấy bạn mình từ dưới đất bò dậy, khom xuống vỉa hè nôn từng bãi.Thật đáng thương.

Hơi lạnh trong xe vừa đủ, cửa sổ xe lạnh lẽo, mặt Dương Mặc Thư kề sát lên trên, lại vẫn không tỉnh táo được chút nào.

Ánh đèn đủ màu sắc bên ngoài bởi vì tốc độ xe, mà cháy thành những tia xẹt sáng ngay trong tầm mắt, màu sắc lộng lẫy, rực rỡ cực kỳ.

Cơn say vẫn chưa dứt, Dương Mặc Thư tiếp tục mệt rã rời, ý thức mơ hồ không rõ ràng.

Người phía sau dường như có nói một câu, nhưng Dương Mặc Thư chỉ có thể nghe rõ được giọng điệu tức giận đó, lại thực sự không nhận ra anh ta rốt cuộc nói cái gì.

Thực sự quá buồn ngủ, muốn ngủ ghê.

Lúc nhắm mắt lại, Dương Mặc Thư rất nhanh đã rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

Xe bỗng nhiên dừng lại, trong bóng đêm u tối một đôi tay mạnh mẽ nắm lấy eo Dương Mặc Thư, kéo qua đó, tháo dây an toàn, tuột quần xuống.

Hứa Vãn Hà lâu lâu mới kích động như vậy.

Chỉ là thấy người này xiêu vẹo trên ghế phó lái, vặn eo, quần áo bị kéo hết lên, lộ ra sống lưng vững vàng, và những đường cong mê người dọc theo vào trong lưng quần.

Cái quần đó nhất thời thấy rất chướng mắt.

Lúc Dương Mặc Thư bị cởi quần, đã có hơi tỉnh lại.

Nhưng không phản kháng, tùy tiện để cái mông trần của mình bị ôm tới một chỗ, tách chân ra ngồi vắt ngang trên thân người đó.

Ngực bị thứ cứng cứng tròn tròn cộm vào, giơ tay sờ thử, vậy mà là vô lăng.

Có tay nắm lấy hạ thân của mình, trêu chọc, đùa bỡn, làm mình vừa nóng lại vừa cứng.Dương Mặc Thư khẽ trừng mắt xuống, ư ư một tiếng, lại nhắm mắt lại, tiếp tục nằm mơ.

Hứa Vãn Hà lấy bao cao su ra từ trên xe, đeo cho mình, thuận tiện nặn nặn mông Dương Mặc Thư.

Vểnh cao rắn chắc, cảm giác khá ổn.

Bất luận là màu sắc hay hình dạng, đều là kiểu bản thân khá yêu thích.

Hứa Vãn Hà đổ một chút dầu bôi trơn lên tay, sau đó bôi lên trên cửa huyệt thít chặt đó, cuối cùng còn lấy ngón tay cái dắn nén mấy lần, vân vê tiểu hoa tâm non mềm kia.

Người gục trên tay lái lại rên ư ư một tiếng, ngón chân không khống chế được quắp chặt lại.

Hứa Vãn Hà bôi chỗ còn dư lại lên người mình, sau đó đỡ thứ cứng rắn kia, nhắm ngay cửa huyệt bắt đầu đi vào.

Mới chưa vào được phần đầu, lại nghe thấy người kia rên rầm rì ở đó.

Giống kiểu đại ca đây không muốn.

Hứa Vãn Hà chau mày, nhìn vào cái mông một chút, “Rên khó nghe vậy thì mẹ nó đừng rên nữa.”

Xe dừng ở chỗ tương đối tối, Hứa Vãn Hà cũng nhìn không rõ tiểu tiết lắm, hai tay chỉ bắt lấy eo Dương Mặc Thư, chậm rãi bắt đầu động.

Đâm càng lúc càng trôi chảy, ngay tại nơi giao hợp phát ra tiếng trong trẻo xì xì lủng bủng.

Dương Mặc Thư sụp eo xuống, hai chân quỳ gối lên người Hứa Vãn Hà, thở hổn hển mà ngủ, y như bùn nhão.

Cả người quỳ lại gần Hứa Vãn Hà quá, ngồi cũng vững, nên Hứa Vãn Hà đã có chút làm cậu không được.

Sau khi Hứa Vãn Hà cắm một lát, thực sự không chịu nổi nữa, liền đẩy cậu về phía trước, ai ngờ tay Dương Mặc Thư đặt trúng ngay trên còi xe.

Còi xe kêu một tiếng dài, Dương Mặc Thư giật mình tỉnh giấc.

Hứa Vãn Hà thở dài một hơi, nghĩ lần này có thể chơi “pháo” ngon lành được rồi.

Lại thấy người đó ngọ nguậy đổi tư thế, chuyển thành ngồi xổm trên người Hứa Vãn Hà, nhấc eo lên từng chút một, cho đến khi tính khí hoàn toàn rời khỏi cơ thể.

Hứa Vãn Hà nhìn có hơi không hiểu cậu muốn làm gì, chỉ thấy người này nằm úp sấp lên phía trước, duỗi tay ra mò mẫm khắp nơi, đến khi rốt cục mò ra được khăn giấy trong xe, liền rút ra từ bên trong hai miếng giấy, xoay tay lại chùi chùi bé tiểu huyệt vì bị chịch mà khẽ mở ra.

Dương Mặc Thư lau xong vứt giấy, đôi mắt cũng không mở, quay người giơ hai đầu ngón tay ra ấn xuống đầu Hứa Vãn Hà một cái, rồi chuẩn bị kéo quần lên đứng dậy.

Vẫn chưa đứng lên hẳn, đã bịch một tiếng đụng trúng nóc xe.

Giây phút lạnh lùng nhìn thấy Dương Mặc Thư ôm đầu kêu la thảm thiết, Hứa Vãn Hà đã hiểu cậu có ý gì.

Cậu bé bên trong đũng quần ngẩng cao đầu trong không khí, lại có hơi tội nghiệp.

Hứa Vãn Hà trong nháy mắt cảm thấy vô cùng bực mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau