THỪA NÓNG MÀ ĂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thừa nóng mà ăn - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Dương Mặc Thư thấy thế vội vàng đi tới đỡ hắn dậy, “Anh không sao chứ.”

Hứa Vãn Hà giơ tay túm chặt cổ áo cậu, “Con mẹ nó lá gan cậu lớn quá rồi đó.”

Dương Mặc Thư đỡ lấy cơ ngực hắn, kéo hắn từ dưới đất lên, “Có trật chân không?”

Đàn em bên cạnh nhìn thấy sửng sốt, hoàn toàn không có loại tỉnh ngộ động tay thường ngày.

Cuối cùng rốt cục cũng có một đàn em phản ứng lại, “Ayy đệt mẹ mày. Mày mẹ nó mù hả!”

Một đám người chửi cho hết biết nói gì, Dương Mặc Thư nghĩ mình nhanh tay nhanh mắt lanh lẹ dù thế nào chắc cũng không bị chửi là mù đâu, kết quả thấy Hứa Vãn Hà mặt mày tối sầm đi tới trước mặt tên đó.

Tên đàn em đó nhất thời ý thức được, hổn hển quỳ dưới đất, “Anh Hứa, xin anh tha cho em, em không phải nói anh không nhìn thấy vỏ chuối… Ý em là chửi nó không có mắt nhìn…”

Hứa Vãn Hà nhấc chân đạp người lên lề đường, “Cút!”

Sau đó quay đầu chỉ vào Dương Mặc Thư, “Cậu cũng cút.”

Dương Mặc Thư sững sờ, “Anh không đánh tôi?”

Cơn giận của Hứa Vãn Hà còn sót lại vẫn chưa tiêu hết, thực sự mặc kệ cậu, “Cút xa chút, hôm nay bố không muốn đánh cậu.”

Dương Mặc Thư suy nghĩ trong chốc lát, “Ha, đây là anh nói đó nha, anh đã không đánh tôi, tôi không đi luôn.”

Hứa Vãn Hà liếc mắt nhìn cậu, khẽ nhíu mày, “Cậu theo tôi làm gì?”

Dương Mặc Thư bị hắn hỏi ngớ người ra, “… Anh trước giờ chưa đi tái khám, tôi kiểm tra cho anh một chút..”

Hứa Vãn Hà quan sát cậu nửa ngày, nhìn ra tâm tư của cậu, “Cậu thích bị tôi làm à?”

Xung quanh toàn là người, Dương Mặc Thư nghe hắn hỏi như vậy, liền có chút ngượng ngùng, “Anh nói gì vậy…”Hứa Vãn Hà sau đó quay người, “Hôm nay tôi không có hứng, hôm khác nói sau đi.”

Dương Mặc Thư không khỏi nhớ lại viễn cảnh đi chung với nhau khi nãy của hắn với tên đại ca kia, không kiên trì nữa, “À, được.”

Nói xong cũng cúi đầu đi, đường cũng không thèm nhìn, trực tiếp đụng phải chiếc xe đạp đang chạy ngang qua bên cạnh.

Trên xe đạp chở mấy trái dưa hấu, kết quả rơi hết xuống đất, vỡ thành từng mảnh, ruột nước nát bấy, rất khó coi.

Dương Mặc Thư luôn mồm xin lỗi, tiện thể vươn tay dìu người ngã từ dưới đất lên.

Hứa Vãn Hà liếc mắt nhìn, không phản ứng gì, nghĩ không có chuyện gì liền dẫn đàn em mình cất bước vào phòng.

Bỗng nhiên phát ra tiếng chửi bới đầy chói tai, Hứa Vãn Hà vào phòng, cũng không quay đầu lại, lơ đãng cau mày.

Bên ngoài dường như có tiếng đập trầm thấp nặng nề.

Hứa Vãn Hà mắng một câu, quay đầu đi ra ngoài.Người bên cạnh sững sờ, “Anh Hứa?”

Hứa Vãn Hà đi ra đại sảnh, thấy Dương Mặc Thư đang bị người ta nắm cổ áo, hai người thi nhau nói lý.

Sắc mặt Dương Mặc Thư trắng bệch, “Tôi bồi thường cho anh là được chứ gì, sao anh vẫn chưa chịu xong vậy?”

“Còn tiền thuốc nữa! Tôi té sấp mặt đi đâu nói lý đây?”

Dương Mặc Thư cạy tay hắn ra, “Tôi là bác sĩ, anh nói anh bị gì đi, bây giờ tôi bắt mạch cho anh được không?”

Người kia vẫn không chịu buông tay, “Mẹ nó mày chơi tao hả?”

Hứa Vãn Hà tới quất một quyền, trực tiếp đánh gãy nửa cây răng cửa của người kia, “Cút mẹ đi! Bố ghét nhất lắm lời!”

Dương Mặc Thư ngẩn ra, “Thực ra lúc nãy tôi nói nhiều hơn anh ta.”

Hứa Vãn Hà duỗi tay chỉ vào mũi Dương Mặc Thư, “Cậu câm mồm!”

Dương Mặc Thư khẽ rũ mắt nhìn, thấy khớp tay Hứa Vãn Hà bị răng làm xước, tơ máu rỉ ra men theo làn da uốn lượn chảy xuống.

Ít nhiều cũng có chút đau lòng, nhưng ghi thù nhiều hơn.

Nghĩ vậy Dương Mặc Thư liền mở miệng “Tôi xử lý vết thương cho anh nha, tôi dù sao cũng chuyên về cái này, coi như báo đáp ân tình anh đã giải vây cho tôi.”

Hứa Vãn Hà không lên tiếng, quay đầu vào phòng, “Vào đi.”

Dương Mặc Thư nhìn bóng lưng hắn bước qua cửa kính, sau đó dúi 20 tệ vào trong ngực người đàn ông đang sợ hãi dưới đất, lại nói xin lỗi, rồi đi về phía đối diện bên đường không quay đầu lại.

Chương 12

Tưởng tượng Hứa Vãn Hà vì bị lừa mà nổi giận, Dương Mặc Thư thật sự có chút mừng thầm.

Nhưng trên thực tế cũng không sung sướng gì cho cam.

Siết chặt tay, khi Dương Mặc Thư về đến nhà, đã nóng nực đổ mồ hôi đầy đầu.

Nhân lúc trục quạt quay của máy điều hòa hạ nhiệt độ trong phòng xuống, Dương Mặc Thư vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dòng nước chảy ra từ vòi đều là nước ấm.

Rửa lên mặt, cũng không giảm được một tí hơi nóng nào.

Dương Mặc Thư thẳng lưng lên, nhìn người trong gương.

Môi hồng răng trắng, mặc dù gương mặt không thể nói là đẹp, nhưng ít nhất nhìn cũng rất sạch sẽ.

Thế sao dán cứng ngắc lên cái cục than đen kia nhưng mãi cũng không được lọt vào mắt vậy.

Dương Mặc Thư lấy khăn lau mặt, quay người ra khỏi phòng, phòng khách đã hoàn toàn mát lạnh.

Đám mây rực lửa ngoài cửa sổ phiêu dạt từng mảng.

Dương Mặc Thư đứng bên tủ lạnh, ngắm nhìn hoàng hôn, trên mặt như thoa lên một lớp dầu.

Ngăn mát nhét đầy đồ ăn, Dương Mặc Thư nhìn chằm chằm vào một thứ trong đó, hai mắt rơi vào khoảng hư không.

Nghĩ bản thân lúc trước đã hiểu lầm, còn tưởng Hứa Vãn Hà rất thích mình, nhưng bây giờ xem ra, rất có thể ngay cả cơ thể của mình hắn cũng chẳng hứng thú.
Bản thân nên sớm nghĩ tới, một người đàn ông như hắn, dù cho tính tình có tệ gu thẩm mỹ có quê mùa, nhưng vì có địa vị và ngoại hình, người theo đuổi bên cạnh chắc cũng sẽ không ít.

Theo đuổi như vậy cũng không bị từ chối thật sự quá mất mặt rồi (?), nhưng nhìn thấy hắn đánh nhau giúp mình một lần, Dương Mặc Thư không có ý định cứ như vậy mà từ bỏ.

Không thích cũng không sao, không phải có một câu gọi là lâu ngày sinh tình sao.

Dương Mặc Thư bị hơi lạnh trong tủ lạnh làm cho run rẩy.

Sau khi có phản ứng trở lại, vội vàng đóng tủ lạnh, rồi lại mở ra lấy một chai Yakult.

Phương pháp theo đuổi cứng nhắc lúc trước của mình có hơi sai sai, lấy lòng vẫn đáng tin cậy hơn.

Dương Mặc Thư cắm ống hút vào chai sữa, uống một ngụm.

Thứ Hứa Vãn Hà thích mặc dù mình biết không nhiều, nhưng có hai thứ có thể chắc chắn, là quần áo và vị đại ca kia.
Dương Mặc Thư cắn ống hút cố gắng nhớ lại những lần gặp Hứa Vãn Hà, cách phối màu và nhãn hiệu quần áo của hắn.

Nghĩ lại Dương Mặc Thư liền có chút uống không trôi, nhưng vẫn mở máy tính ra, kiếm mấy bộ có kiểu dáng màu sắc tương tự trên Taobao, bỏ vào giỏ hàng.

Lúc uống hết Yakult, Dương Mặc Thư thu xếp một chút, chuẩn bị xuống lầu đi nghe ngóng vị đại ca kia.

Dưới lầu có một quán nướng, lúc này đã bắt đầu bày ra lề đường chuẩn bị bán buổi tối, ông chủ là người Đông Bắc, nghe nói trước đây là xã hội đen, Dương Mặc Thư cảm thấy con người hắn rất đen, ăn mặc cũng rất xã hội, nhưng lại không giống xã hội đen.

Nhưng đồ nướng của quán hắn rất ngon, Dương Mặc Thư thường dẫn bạn tới đây ăn, nhà lại ở gần đây, nên Dương Mặc Thư rất thân với ông chủ này.

Ông chủ đang chuyển mấy cái bàn gỗ nhỏ ra ngoài, thấy Dương Mặc Thư tới cũng rất nhiệt tình, hai người liền tụ lại nói chuyện.

Sau khi nghe Dương Mặc Thư giải bày, ông chủ liền làm một bài phân tích tường tận về thế lực xã hội đen cho Dương Mặc Thư, nói trước đây có một tên đại ca tên Đường Bội, vốn là trâu bò nhất, nhưng không biết sao đã ngủm rồi, dưới trướng có hai mầm non ngon nghẻ, sau này lòi ra, một người là Hứa Vãn Hà, một người chính là Đường Tử Ngôn, ông chủ quán nướng cảm thấy Hứa Vãn Hà ác ôn hơn, năm đó đặc biệt muốn lăn lộn với hắn, Đường Tử Ngôn chưa từng thấy, nghe nói là một tên mặt trắng, ranh ma giả tạo.

Dương Mặc Thư suy nghĩ nửa buổi, “Ngoài cái người tên Đường Tử Ngôn ra, chúng ta còn tên đại ca trắng trẻo nào nữa không?”

“Không còn” Ông chủ nhìn bà chủ dọn bàn bên kia, “Làm gì vậy, không thấy bàn bên kia có khách à, mau tới chọn món cho bọn họ đi!”

Dương Mặc Thư khẽ gật đầu, tự nói nhảm, “À, xem ra cậu ta chính là Đường Tử Ngôn…”

Người ở bàn bên kia mới tới bỗng nhiên không gọi món, nhìn qua phía bên này.

Ông chủ thúc thúc khuỷu tay vào Dương Mặc Thư, “Tiểu Dương, nói nhỏ chút…”

Trong đó có người từ trên ghế đứng lên, chỉ vào Dương Mặc Thư, “Đệt, đây không phải là thằng trưa nay sao, tôi tìm được anh rồi, sao tự nhiên không thấy bóng dáng anh đâu vậy, anh Hứa còn nói không lẽ anh bị trả thù rồi, kêu tôi kiếm anh đây.”

Chương 13

Dương Mặc Thư sửng sốt một giây, hơi hơi vui, “Thật không vậy?”

“Đương nhiên là thật… Đợi lát nữa anh theo tôi qua đó một chuyến đi.”

“Đợi lát nữa? Vậy bây giờ làm gì?”

“Dù sao tôi cũng tìm lâu như vậy rồi, ít nhất phải để tôi ăn cơm xong rồi đi chứ.”

Dương Mặc Thư nghĩ vậy cũng được.

Ban đêm dễ làm việc.

Đàn em tiếp tục mở miệng, “Nếu không thì anh qua đây ăn với tụi tôi luôn đi?”

Dương Mặc Thư nhìn một đống bia trên bàn, nghĩ cái này thật sự là trùng hợp quá rồi, còn có thể nhân tiện say rượu loạn tính.

Thật là, kiểu ám chỉ sâu xa này.

Nhưng bề ngoài vẫn tỏ vẻ hơi khách khí chút, “Không được không được, vậy không tốt lắm.”

“Ai da, vậy tụi tôi không biết mấy giờ mới xong chuyện nữa, mau qua đây ăn chung với tụi tôi này, tôi ăn xong rồi đưa anh qua đó.”

Dương Mặc Thư không từ chối nữa, “Vậy tôi phải về nhà trước cái đã.”

“Anh về nhà làm gì?”

“Ừm… Thay đồ…”

“Được rồi, khỏi thay, đằng nào cũng phải cởi.” Đàn em cười ranh mãnh, “Mau qua đây ngồi chung đi, lỡ lát nữa anh không quay lại tôi biết đi đâu tìm anh.”

Dương Mặc Thư nhìn cậu ta, “Tôi sẽ trở lại.”

Nói xong quay đầu đi.

Dương Mặc Thư đúng là muốn về nhà thay quần áo thật.

Bởi vì số lần hai người gặp nhau thực sự có hạn, cho nên nhất định phải cật lực tăng cường những điều Hứa Vãn Hà thích trong số lần có hạn đó.

Ví dụ như cách phối màu hắn thích.

Dọc đường đi Dương Mặc Thư nhớ lại cách phối màu của Hứa Vãn Hà sáng nay, nghĩ thế nào mới có thể phối hợp thành công đồ đôi với hắn, lại không bần như hắn.

Dương Mặc Thư bước vào nhà liền lục tung tủ, lục hết tất cả quần áo của mình ra.

Hôm nay giày và áo sơ mi của Hứa Vãn Hà đều là màu xanh lá, quần thì không có gì đặc biệt, Dương Mặc Thư nghĩ muốn phối màu đỏ, nhưng gam màu quần áo của mình đa phần đều là đen xanh xám, quần áo trên Taobao cũng chưa tới, trước mắt chỉ tìm ra được một cái nón và một cái khăn quàng cổ màu đỏ.

Khăn quàng cổ đỏ chắc chắn là không được rồi, Dương Mặc Thư đội nón đỏ lên, nhìn vào gương một giây bèn lấy xuống.

Dương Mặc Thư tiếp tục tìm màu xanh lá.

Khó khăn lắm mới lục ra được một cái quần lót và một đôi vớ màu xanh lá.

Dương Mặc Thư không hài lòng với mấy thứ này lắm, dù sao cũng chỉ có thể mặc bên trong, Hứa Vãn Hà không nhìn thấy, tự nhiên cũng sẽ không tán thưởng mình.

Tốt nhất là có thể nhìn thấy ở bên ngoài.

Trên bàn sách có để một trái dưa leo, không biết Dương Mặc Thư ăn xong rồi để quên trên bàn hồi nào.

Dương Mặc Thư thở dài, cầm dưa leo trong tay, sau khi nhìn gương khó chịu mấy phút, lại để dưa leo xuống cầm nón đỏ ra ngoài.

Lúc Dương Mặc Thư tới nơi, 6 7 người đã bắt đầu ăn, thấy cậu tới, bèn nhiệt tình kéo ghế nhấn cậu ngồi xuống.

Trời đã tối đen.

Tửu lượng của Dương Mặc Thư không tồi, uống rượu cũng không đỏ mặt, đến khi đám đàn em uống tới ngã nghiêng ngã ngửa, mình mới bắt đầu có chút váng đầu.

Đợi đến lúc đám đàn em uống say và Dương Mặc Thư uống nhiều dắt díu nhau trở về, đã là 10 giờ tối.

Chiếc nón đỏ thì bị bỏ rơi trên vỉ nướng.

***

Hứa Vãn Hà sớm đã quăng chuyện Dương Mặc Thư ra sau đầu.
Lúc đầu là vì cậu nói muốn băng bó cho mình, kết quả người tự nhiên không thấy tăm hơi, còn nghĩ không lẽ bị người ta trả thù, nên kêu đàn em ra ngoài xem một chút.

Sau đó đàn em vẫn chưa về, Hứa Vãn Hà ban đầu còn tự kỷ nghĩ vẩn vơ, đến một lúc sau cũng quên mất.

Dù sao chuyện bên cạnh Hứa Vãn Hà quá nhiều, người cũng nhiều, chút chuyện nhỏ này của Dương Mặc Thư, xoay người một cái liền thành một mảng mơ hồ.

Buổi chiều người của Dương Đức ở Đông thành đến tặng đồ.

Người tên Dương Đức này lúc Hứa Vãn Hà còn chưa lăn lộn trong giang hồ đã từng gặp qua, hai người trạc tuổi nhau, lúc đó cảm thấy tên nhóc này quá nham hiểm, nhưng có thể làm nên cơm cháo, kết quả tên nhóc này lại ăn sạch tâm huyết của đại ca trở thành thủ lĩnh, tuy trễ hơn so với mong muốn của mình rất nhiều năm, nhưng cũng coi như nằm trong dự liệu.

Thế nhưng Hứa Vãn Hà rất không ưa người này, một là năm đó đã từng có mâu thuẫn, thêm nữa, gần đây hắn bợ đít Đường Tử Ngôn, so với tên đại ca trước thật sự chỉ có hơn chứ không kém.

Hứa Vãn Hà chưa bao giờ nịnh bợ ai, cái gì cũng dựa vào chính bản thân mình, được thì được, không được thì thôi.

Đồ đưa tới là một cặp tượng Phật bằng phỉ thúy, nhìn màu sắc kết cấu, chắc hẳn là loại phỉ thúy lâu năm, tuy nói có giá trị không nhỏ, nhưng ở đây, cũng không được xem là thứ đồ hiếm có gì.

Dù sao ở đây cũng có sản xuất thứ này, nước láng giềng Myanmar còn là thánh địa sản sinh phỉ thúy có tiếng, Dương Đức tặng thứ như vậy tới đây, chi bằng khỏi tặng.

Đàn em đưa tới dường như nhìn thấu được sự bất mãn của Hứa Vãn Hà, “Anh Hứa, cái này là đồ thời Thanh.”

Hứa Vãn Hà lạnh lùng lườm cậu ta một cái, “Đồ cổ thì sao? Tao tự mua không nổi chắc? Đem về đi, đừng mẹ nó thấy sang bắt quàng làm họ với bố.”

Loại khéo đưa đẩy như Đường Tử Ngôn còn không ưa trò này của Dương Đức, mình càng không cần phải thân thiết với loại người này.

Mặt người kia lộ vẻ ngại ngùng, chỉ thu dọn đồ lại, ỉu xìu quay người rời đi.

Hứa Vãn Hà ngồi trên ghế xoay, hai chân bắt chéo gác lên bàn.

Nghĩ tình hình gần đây, đang cảm thấy buồn bực, chợt nghe điện thoại bàn reo lên, liền cau mày nhìn một cái, khi nhìn thấy số điện thoại gọi tới bèn ngây ngẩn cả người.

Đã nhiều năm như vậy, Hứa Vãn Hà ngay cả số điện thoại di động của mình còn không nhớ, vậy mà có thể nhớ kỹ số điện thoại người này, dù cho cậu có đổi số đi chăng nữa.

“Cậu nghĩ sao mà gọi số này vậy?”

“Điện thoại của cậu gọi không được.”

Hứa Vãn Hà hiếm khi không giận dữ, móc điện thoại từ đâu đó ra, phát hiện hết pin, tiện tay ném qua một bên, “Tìm tôi có chuyện gì?”

Lại nói về tên đàn em vốn định sai người đánh tiếng với Hứa Vãn Hà, nói tìm được Dương Mặc Thư rồi, nhưng gọi nửa buổi điện thoại đều tắt máy, liền trực tiếp hỏi người bên cạnh Hứa Vãn Hà, đưa Dương Mặc Thư qua đây.

Vì Hứa Vãn Hà không thích có người quấy rầy, đàn em bên cạnh đều chờ ở bên ngoài, do nhàm chán, 2 3 tên liền túm tụm lại hút thuốc nói chuyện.

Đàn em đó đẩy cửa thò đầu vào dò xét trước, phát hiện Hứa Vãn Hà đang gọi điện thoại, liền dặn Dương Mặc Thư chờ ở ngoài một lát, sau đó đi hút thuốc đánh bài với đám người kia.
Dương Mặc Thư đứng sau cửa 10 phút, rồi đẩy cửa bước vào.

Trong phòng lượn lờ khói thuốc.

Phòng không bật đèn, đốm lửa nhập nhoè bên cửa sổ, âm thanh của người đàn ông trầm thấp, “Chỉ có nhiêu chuyện mà cũng cần cậu gọi điện thoại cho tôi nói? Tìm người nói một tiếng không được rồi sao.”

Dương Mặc Thư trầm mặc men theo tiếng nói mà bước tới, cho đến khi đụng vào chiếc bàn sau lưng Hứa Vãn Hà.

Hứa Vãn Hà kẹp điếu thuốc trong tay, mặt hướng ra ngoài cửa sổ, không nhìn thấy được biểu cảm, cố hết sức bày ra giọng điệu đùa giỡn, “Có phải thật ra cậu cũng rất thích tôi, cho nên mới tự…”

Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, liền vụng về tới nỗi không giống trò đùa chút nào.

Dương Mặc Thư dừng một chút, “Đúng vậy.”

Đầu bên kia điện thoại cười, “Không có chuyện đó đâu.”

Hứa Vãn Hà theo ghế xoay quay người lại.

Dương Mặc Thư không tim không phổi nhếch mép nhìn hắn, coi như là cười.

Hứa Vãn Hà nhìn cậu một cái, tiếp tục quay đầu nói chuyện điện thoại, tàn thuốc trên ngón tay đã dài ngoằng, rơi lã chã xuống đất, “Tôi đùa thôi, cậu đừng tưởng thật.”

Đối với chuyện này Hứa Vãn Hà thực sự một chút tức tối cũng không có, một cơn giận cũng không bộc phát được.

Mọi chuyện trên thế giới này vĩnh viễn vốn là tự làm tự chịu, không thể trách người khác.

Dạ dày Dương Mặc Thư cuộn trào dữ dội, nghe thấy Hứa Vãn Hà nói chuyện điện thoại không coi ai ra gì, thật sự có chút không nhịn được, liền ọc một tiếng phun toàn bộ lên điện thoại bàn.

Cả nước mắt cũng chảy ra.

Điện thoại bỗng nhiên ngưng hẳn, Hứa Vãn Hà tức giận nghiêng đầu lại.

Dương Mặc Thư nhìn hắn một cái, lại nôn ra một họng.

Sau khi trong phòng yên lặng được 3 giây, Hứa Vãn Hà quăng ống nghe điện thoại đùng một cái, từ trên ghế vọt xuống, túm chặt cổ áo nhấc người lên, “Con mẹ nó cậu chán sống rồi phải không?”

Dương Mặc Thư lúc này mới cảm giác được mình thật sự uống hơi nhiều, “Không phải chỉ là một cái điện thoại thôi sao, gì ghê vậy…”

“Anh muốn đánh tôi à, anh đánh tôi thì nhớ kỹ, tôi sẽ không bám theo nữa đâu.”

“Không đánh thì đừng có lôi kéo tôi, bố muốn đi, tên đen thui cặn bã chết tiệt nhà anh!”

Nói xong mấy câu đó còn nhích lên đạp Hứa Vãn Hà một cước, giẫy giụa muốn đi.

Hứa Vãn Hà chấn động toàn thân, dường như hiểu ra điều gì đó, nhưng cũng không quá chắc chắn.

“Cậu có ý gì?”

“Không có ý gì hết, hai lần trước tôi tìm anh chỉ là do ngứa mông thôi, hôm nay không ngứa nữa, tạm biệt!”

Hứa Vãn Hà nhìn cậu một hồi, “Cậu có ý với tôi?”

“Ai mù mắt mới có ý với anh nha, anh đừng tưởng thân hình đẹp lại có tiền thì thành đối tượng ưu tú người gặp người yêu xách đèn lồng cũng tìm không ra… Haizz, đúng, anh đúng thật là đối tượng tốt xách đèn lồng cũng tìm không ra, tại vì anh đen quá nên không ai nhìn thấy đó!”

Hứa Vãn Hà tức giận, “Mẹ nó cậu nói lại lần nữa coi?”

“Bỏ tay ra!” Dương Mặc Thư kêu khàn cả giọng, suýt chút nữa nôn lên áo của hắn.

Người này nhón mũi chân lên giãy dụa nửa ngày, bỗng nhiên cổ áo bị thả lỏng, Hứa Vãn Hà buông tay thật.

Dương Mặc Thư thở dài một hơi, sờ sờ đỉnh đầu, “Nón tôi đâu! Trả lại cho tôi!”

Mặt người đối diện đã đen thành than.

“Trả nón lại cho tôi! Kiểu đó không hợp với anh đâu, loại như anh phải gắn kẹp tóc đính thêm cái bóng đèn trên đầu nữa thì cơ may mới có thể toả sáng cái bản mặt đen sì của anh được nha!”

Nói chưa dứt lời, cơ thể Dương Mặc Thư bỗng nhẹ đi, sau đó hai chân cách mặt đất, cả người bị Hứa Vãn Hà vác lên.

Chương 14

Hứa Vãn Hà sở dĩ không đánh cậu, chẳng qua là nhớ lại chính mình.

Nghĩ vậy, liền cảm thấy tên bác sĩ nhỏ này cũng là một con sâu tội nghiệp.

Dương Mặc Thư giãy giụa trên vai hắn, giày rơi hết xuống đất, vớ cũng rớt mất một chiếc, lộ ra phần chân trắng như ngó sen.

“Cút! Trả nón lại cho tôi!”

Hứa Vãn Hà im lặng không lên tiếng, vác người vào trong phòng, nhân lúc đi ngang qua bàn, lục lọi mấy thứ từ trong ngăn kéo.

Trong phòng làm việc có một phòng bi-a riêng, trên nền thảm hoa văn tối màu chỉ đặt một bàn bi-a kiểu Anh, tuy căn phòng được trang trí rất đẹp, nhưng Hứa Vãn Hà vẫn chưa dùng bao giờ.

Khi bức tường sáng đèn lên, Dương Mặc Thư đang lấy cùi chỏ thúc mạnh vào xương bả vai Hứa Vãn Hà.

“Làm gì thế! Sao lấy nón của người khác mà còn phải bày đặt như vậy? Hoặc là anh trả nón cho tôi, hoặc là thả tôi xuống, tự anh xem mà làm đi!”

Hứa Vãn Hà sa sầm mặt mày, không nói câu nào, dứt khoát ném người xuống bàn bi-a, xoay người lại đóng cửa, một tiếng ầm chấn động.

Dương Mặc Thư lăn từ trên bàn bi-a xuống, đi được mấy bước, thấy sai sai, bèn cúi đầu, “Giày tôi đâu? Còn một chiếc vớ nữa?”

Sau đó đi tới tóm cổ áo Hứa Vãn Hà, “Tên chôm chỉa nhà anh! Chôm nón, giày, còn thêm chiếc vớ của tôi nữa cơ!”

Hứa Vãn Hà lạnh lùng nhìn thẳng vào cậu, “Cậu tóm cổ áo tôi?”

Dương Mặc Thư bị hắn trừng cho toát hết mồ hôi lạnh, “… Đâu có đâu”

Nói xong liền buông lỏng tay, “Tôi đi đây, nón tôi cũng không cần đâu, tạm —— biệt.”

Do chân đã nhũn ra, người lại không vững lắm, Dương Mặc Thư mới đi được mấy bước đã đâm đầu vào ngực Hứa Vãn Hà, chôn mặt vào trong lòng Hứa Vãn Hà, Dương Mặc Thư hít sâu một hơi, không động đậy.

Hai tay Hứa Vãn Hà dùng lực, một lần nữa ôm người lên bàn bi-a.

Dương Mặc Thư vùng vẫy ngồi dậy,  giơ tay giữ lại mấy loại đồ kia.

Chỉ là dầu bôi trơn cầm tay tiện lợi, còn có vài bao cao su.

Dương Mặc Thư nhìn nhãn hiệu dầu bôi trơn, “Tên hắc lang nhà anh!”

Hứa Vãn Hà cởi quần và quần lót cậu cùng một lúc, “Không muốn chọc thô thì tự bôi.”

Dương Mặc Thư ngồi xếp bằng trên bàn bi-a, cúi đầu bôi dầu vào bên trong, “Anh đây là cưỡng gian!”

Hứa Vãn Hà không rảnh khua môi múa mép với cậu, thấy cậu bôi cũng đủ rồi, bèn đè người lên bàn bi-a.

Mông Dương Mặc Thư kê trên viền mặt đá xanh, chiều cao đang tương đương nhau.

Ngoài dự đoán, Hứa Vãn Hà cũng cởi áo của cậu.

Bên trong chiếc áo sơ mi mở rộng là lồng ngực gầy gò, điểm xuyết hai viên màu trà nhạt, lép xẹp, một bộ dạng như chưa được khai trinh.

Hứa Vãn Hà vươn tay xoa nắn một bên vú, nơi đó lập tức cứng rắn thành một hạt ti be bé tròn tròn.

Sau đó dùng đầu lưỡi liếm liếm, rồi ngậm vào miệng, dùng môi tỉ mỉ nhấm nháp.

Cả người Dương Mặc Thư tê dại, tay chân co rúm lại, “Anh mút ti tôi làm gì? Tôi đâu phải mẹ anh đâu!”

Hứa Vãn Hà cố nén giận, nghĩ bao nhiêu người muốn được bố đây hầu hạ, tên bác sĩ khốn kiếp nhà chú em còn mẹ nó ở đây bày đặt thảo mai.

Dương Mặc Thư đang sướng muốn chết, kết quả thấy Hứa Vãn Hà thẳng người dậy, liền giơ tay kéo hắn, “Sao anh không liếm tôi nữa?”

Hứa Vãn Hà một tay cầm bao cao su, dùng răng xé vỏ ngoài.“Cút mẹ mày đi.”

Sau đó nắm chặt cổ tay Dương Mặc Thư, đưa tay cậu xuống thân dưới, “Qua đây giúp tôi đeo bao.”

Dấu bôi trơi còn sót lại trên ngón tay bị dính hết lên trên, Dương Mặc Thư đeo xong bao cao su cho hắn, rồi nắn nắn thứ cứng rắn kia, tùy tiện có thể cảm giác được hình dạng quen thuộc đó, “… Nóng ghê…”

“Thích không?”

“… Cũng tạm.”

Hứa Vãn Hà cười lạnh một tiếng, vỗ mông cậu, “Thích vậy thì banh chân ra, lát nữa rên dâm chút.”

Dương Mặc Thư một lần nữa nằm xuống, mắt nhìn trần nhà trên đầu, mở chân ra.

Lúc từ từ bị xâm nhập, Dương Mặc Thư run người một cái.

Trong đầu ngay lập tức có chút tỉnh táo, nhưng rất nhanh liền mê man.

“Hậu môn sắp tét rồi! Tét là phải mổ nội soi đó ba!”

“Không có tét, mẹ nó cậu câm miệng.”

“Đau… Đau chết luôn á…”

Hứa Vãn Hà lúc này mới nhớ ra quên khuếch trương, hơi rút lại chút, thêm dầu bôi trơn ở ngay cửa hậu, rồi lại đè mấy lần lên cơ vòng, sau đó chậm rãi tiến vào.

Lúc này Dương Mặc Thư không kêu cha gọi mẹ như vừa nãy, ngược lại hai mắt đờ đẫn, đôi lúc còn nấc lên.

Hứa Vãn Hà nhìn cái đức hạnh đó của cậu, trong nháy mắt thấy gấp gáp vô cùng.

Nhanh nhẹn cởi áo ném lên mặt cậu, lỡ như có ói ra, không nhìn thấy tốt xấu gì còn có thể kiên trì bắn tinh.

Dương Mặc Thư lấy cái áo màu xanh lá xuống, “Cái này là đồ của ai vậy? Màu mè hoa lá hẹ… Thấy gớm…”

Nói xong còn nôn oẹ một tiếng.Hứa Vãn Hà có chút mềm xuống, nhưng vẫn chưa mềm hẳn, đâm thêm mấy lần nữa liền cứng trở lại như lúc đầu.

Hứa Vãn Hà rất hối hận trong lúc nhất thời t*ng trùng lên não làm với cái con ma men này, cả đời này thật sự chưa lần nào “bắn pháo” buồn nôn như vậy.

Cũng may Dương Mặc Thư rất nhanh đã đàng hoàng trở lại, Hứa Vãn Hà thở ra một hơi, đè chiếc eo thon của cậu, bắt đầu vùi đầu gian khổ mà làm.

Lúc đầu trong cơ thể còn nóng trướng khó chịu, sau khi nhét vào một hồi, cảm giác càng lúc càng tốt.

Dương Mặc Thư dường như rất phấn khích, hạ thân cứng rắn dán sát vào bụng dưới Hứa Vãn Hà, phần đỉnh nhầy nhụa.

Hình ảnh này rất vui tai vui mắt trong mắt Hứa Vãn Hà.

Dù sao phần lớn người ta đều do đau mà xìu xuống, toàn bộ quá trình đều cứng thành như vậy cũng chưa thấy nhiều.

Hai người lại đổi thêm mấy tư thế, đợi đến khi thêm mấy lần mặt đối mặt nữa, Hứa Vãn Hà thấy mình cũng đủ rồi.

Đèn treo trong tầm mắt lắc lư dao động, làm cho người ta thấy quáng mắt.

Không biết có phải là do hơi cồn không, toàn thân Dương Mặc Thư cũng bắt đầu bốc lên một loại hồng hào của sắc tình, đôi chân dài quấn lấy eo Hứa Vãn Hà, cao giọng rên rỉ.

Rên đến nỗi lỗ tai Hứa Vãn Hà cũng hơi đỏ lên.

Gắt gao đè lại chiếc eo dưới thân, hơi thở Hứa Vãn Hà dồn dập, đâm nhanh rút nhẹ, “Giờ cậu còn ngứa không? Hửm?”

Dương Mặc Thư lấy chân cọ cọ chiếc eo ướt đẫm mồ hôi của hắn, móng tay bấm vào bắp thịt trên cánh tay hắn, “Ngứa… Ngứa quá…”

Gân xanh trên cánh tay Hứa Vãn Hà toàn bộ nổi hết lên, động tác dưới thân càng nhanh hơn, “Vậy tôi còn đen không?”

“Không đen…”

Trong đôi mắt Dương Mặc Thư ánh lên một màng nước mắt, đôi môi run rẩy, vật cứng ở bụng dưới đập thình thịch, hình như sắp bắn rồi.

Hứa Vãn Hà thấy thế rất có cảm giác thành tựu, nhanh chóng đâm hai lần, trực tiếp làm Dương Mặc Thư bắn ra.

Chất lỏng trắng đục phun một chút lên cằm Dương Mặc Thư, Dương Mặc Thư “A” một tiếng, cả người liền xụi lơ như xác chết.

Sắc mặt tái nhợt hơi sai sai.

“Tôi… Tôi…” Giọng nói Dương Mặc Thư vô cùng bất ổn.

“… Cậu cái gì? Hửm?”

“Tôi muốn ói…”

“Đệt mẹ cậu!”

Hứa Vãn Hà thốt ra, nhìn thấy Dương Mặc Thư che miệng từ trên bàn bi-a ngồi dậy chạy ra ngoài.

Điều quan trọng là Hứa Vãn Hà còn cắm ở phía sau cậu, nếu không phải Hứa Vãn Hà phản ứng nhanh, sớm đã bị ngồi cho gãy khúc lúc cậu xuống rồi.

“Cút ra ngoài ói!”

Dương Mặc Thư mông trần chạy ra phòng ngoài, chổng mông bên ghế sôpha, nôn thốc nôn tháo vào cái túi mua sắm của trung tâm thương mại.

Hứa Vãn Hà thực sự không muốn chờ cậu quay lại, liền tùy tiện tự tuốt dưới đống quần áo, chờ bắn xong hết mới phát hiện là đồ của mình, nhất thời cũng thấy mắc ói.

Chương 15

Dương Mặc Thư ói xong, muốn súc miệng, liền tiện tay cầm lấy nửa ly nước còn sót lại trên bàn đổ vào miệng một ngụm lớn.

Súc xong phát hiện không có chỗ nhổ, liền nhổ lại vào ly.

Sau khi ói xong, cả người dường như tỉnh táo lại không ít.

Phía sau đau âm ỉ, bên trong râm ran phát nóng.

Nhưng bên ngoài lại lạnh buốt.

Dương Mặc Thư đứng yên một chỗ nghĩ mất một phút, sau đó chậm rãi cài nút áo, quay người trở lại phòng bi-a.

Hứa Vãn Hà đã mặc quần vào, dựa vào cạnh bàn bi-a hút thuốc.

Trên cơ bắp cường tráng mạ thêm một lớp màu mật ong, mồ hôi còn chưa khô, không che giấu được vẻ ướt át.

Hứa Vãn Hà cắn đầu lọc, thấy Dương Mặc Thư từ ngoài bước vào, cúi người xuống nhặt đồ dưới đất.

Thứ giữa hai chân còn bày ra trạng thái nửa mềm sau khi bắn.

Có thể ở đây, không tức giận chờ cậu quay lại.

Chính Hứa Vãn Hà thực sự cũng rất bất ngờ.

Vô cùng tò mò phản ứng kế tiếp của tên nhóc này.

Nhưng Dương Mặc Thư từ đầu đến cuối chỉ rũ mắt, cũng không thèm nhìn hắn một cái, trầm mặc mặc quần lót, rồi mặc quần vào.

Giống như trong phòng chỉ có mình cậu.

Lúc tàn thuốc rơi xuống quần, Hứa Vãn Hà lúc này mới giống như nhớ tới, vội vàng phủi tro thuốc, rít một hơi thuốc lá.

Kết quả còn bị sặc tới ho khan.

Dương Mặc Thư mang giày vào, khẽ nhướng mày nhìn Hứa Vãn Hà.

Hứa Vãn Hà thật sự cảm thấy cậu như vậy không ngầu tí nào, ngược lại còn đặc biệt ngu ngốc.

Nhưng lại không khiến người ta ghét.
Dương Mặc Thư nửa buổi mới mở miệng, “Tôi đi đây, sau này sẽ không dính lấy anh nữa.”

Hứa Vãn Hà phủi phủi tro thuốc, nhìn bộ dạng phủi mông bỏ đi của cậu, trong lòng không hiểu sau có hơi ti tí khó chịu.

“Tôi đã cho cậu đi sao?”

Dương Mặc Thư nhìn hắn một cái, “Đã làm xong, anh còn giữ tôi lại làm gì?”

Sau khi Dương Mặc Thư nói xong câu đó, còn đứng tại chỗ rất lâu chờ Hứa Vãn Hà.

Chờ đến khi bản thân thực sự mất hết kiên nhẫn.

Dương Mặc Thư có chút sốt ruột, “Nói chuyện đi.”

Hứa Vãn Hà vẫn còn đang ngạc nhiên với phản ứng lúc nãy của mình.

Mặc dù trong lòng rất vi diệu, nhưng vẫn khó chịu.

Giống như chơi một món đồ chơi rất vui, đến lúc vứt đi, thì bắt đầu có hơi không nỡ.

Điều quan trọng là bản thân hoàn toàn không phải là người không bỏ được, nghĩ vậy Hứa Vãn Hà liền đặc biệt hoảng hốt.

“Cút! Cút nhanh lên! Sau này để cho tôi nhìn thấy cậu nữa tôi đánh gãy chân cậu!”Dương Mặc Thư nghe vậy liền bước tới bên bàn bi-a, móc mấy quả bóng bi-a từ trong túi lưới ra, cầm ở trong tay ánh chừng, rồi điên cuồng ném về phía Hứa Vãn Hà, “Hứa Thế Mỹ! Hứa Thế Mỹ!”

Hai quả bi-a một quả đập lên tường, lăn tới dưới đất, một quả khác trực tiếp nện lên cửa sổ, thủy tinh ào ào rơi đầy đất.

Hứa Vãn Hà tức giận nhảy dựng lên, đi lên đem người đang chạy trốn ra ngoài nhấn xuống đất, “Đệt mẹ mày! Tao không đánh mày mẹ nó mày được nước lấn tới có đúng không!”

Dương Mặc Thư bị đè dưới đất giãy giụa, “Mẹ tôi ở vùng khác, anh ghê thật nha. Ngang nhiên muốn lấy trinh tiết của bà ấy?”

Hứa Vãn Hà giận tím người, nện một quyền xuống, đánh cho mũi Dương Mặc Thư phát xót.

Nếu là bình thường, cú đấm này thế nào cũng sẽ làm cho người ta máu mũi bắn tung toé.

Dương Mặc Thư thốn tới chảy nước mắt, một bạt tai đánh lên không khí, quất trúng cái đùi đang trên bàn bi-a, nước mắt càng cuộn trào mãnh liệt.

Hứa Vãn Hà mười mấy năm đánh nhau trên đường, phản ứng rất nhạy bén, thấy bộ dạng này của Dương Mặc Thư, liền bị hắn cười chê, “Muốn đánh tôi? Tên nhóc cậu còn phải luyện 10 năm.”

Lời còn chưa dứt, liền bị Dương Mặc Thư giơ tay nhéo mạnh vào đầu v* bên phải.

Đau thì không phải là đau, chỉ là buồn nôn tới nổi da gà.

“… Cậu… Mẹ nó…”

Hứa Vãn Hà đánh phủi tay cậu ra, rồi đưa tay xuống dưới tuột quần cậu.

Hai người tóm đánh thành một đoàn dưới đất.

Hứa Vãn Hà thật sự chưa dùng lực, Dương Mặc Thư thì ngay cả sức bú sữa mẹ cũng lấy ra xài.

Siết chặt được người, hơi thở nóng bỏng của Hứa Vãn Hà phả lên mặt Dương Mặc Thư, “Con người cậu có ý tứ, cứ như vậy thích tôi à?”

Dương Mặc Thư không thể động đậy, vẫn tiếp tục phun nước miếng lên người hắn, “Đồ thần kinh!”

“Đủ rồi! Đệt!” Hứa Vãn Hà cố nén cảm giác mắc ói, “Đừng không gặp, giữ liên lạc.”

“Ơ? Vậy bệnh thần kinh của anh hết rồi này.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau