THU NGUYỆT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thu nguyệt - Chương 91 - Chương 93

Chương 91: Kết cục (phần cuối)

Một năm sau…

Đền thờ “Trung Hiếu Nghĩa” họ Từ ngoài Nhạn Môn quan cực kỳ náo nhiệt. Trước ngày giỗ Từ tướng quân, mọi người chen chúc xếp hàng đến dâng hương làm con đường núi nhỏ chật cứng.

Ta với sư phụ vất vả lắm mới chen được vào cửa, mới đi tới bên lư hương đã bị khói hun ho sặc sụa, trợn mắt há miệng nhìn bà lão bên cạnh cầm bó nhang to đang loay hoay tìm chỗ trống trên lư hương để cắm vào.

“Bà ơi, nhang này cũng…” ta hơi do dự, nói khéo, “Hình như hơi nhiều thì phải?”

Vừa nói xong thì bị bà lão liếc cho một cái.

“Cô gái nhỏ như ngươi thì biết gì chứ? Đến đây thì phải có lòng thành! Từ tướng quân mới phù hộ cho, đi đi đi, đừng phiền ta cầu công danh cho con.”

“Cầu công danh? Cái này cũng được ạ?” Ta giật mình, ngạc nhiên nhìn người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh ta.

“Linh! Từ tướng quân cầu cái gì cũng linh! Lão Vương nhà đối diện ta cầu cháu trai còn được đấy.”

Ta lại quay đầu nhìn qua: “Sư phụ…”

Sau đó bị lôi đi.

Bên trong từ đường, mắt ta càng mở to hơn, tay run run chỉ vào bức tượng trong điện thờ, giọng ríu lại.

“Tượng này sao mà…”

Bên cạnh có người nhìn thấy động tác của ta lập tức nổi giận.

“Này! Mau bỏ tay xuống.” Nói rồi còn giơ tay đánh lên tay ta.

“Chát”, nhưng không đánh trúng tay ta đang bất kính chỉ vào pho tượng.

Người đàn ông luôn ở bên cạnh ta giơ tay lên đỡ, người đó đánh xuống như đánh vào bức tường sắt, tay đỏ bừng, hít sâu một hơi rồi phẩy tay lia lịa, đang định ngẩng lên mắng ta thì sư phụ đã kéo ta ra phía sau, hàng mày cau lại.

“Xin lỗi, nàng ấy không hiểu chuyện, chúng ta đi.”

Nói rồi thì kéo ta đi luôn, bỏ lại người đàn ông thô kệch đứng đó. Ta bị sư phụ kéo tới cửa, không kiềm được mà quay lại nhìn, thấy có một người phụ nữ đi tới bên cạnh ông ta.

“Làm gì vậy, đứng chờ ngươi cả buổi trời bên ngoài.”

“Chị dâu…” người đó lắp bắp: “Vừa rồi hình như đệ thấy Từ tướng quân hiển linh…”

Giọng nói người đó rất lớn, ta ở gần cửa còn nghe thấy.

Bước chân sư phụ lập tức đi rất nhanh, ta gần như phải chạy mới theo kịp người. Chúng ta vất vả chen ngược dòng người xuống núi, ta mệt tới mức thở phì phò.

“Sư, sư phụ, chàng đi nhanh quá, ta, ta chạy hết nổi rồi.”

Chúng ta đã đi vào đường núi vắng vẻ, cuối cùng sư phụ cũng ngừng lại.

“Mới vậy đã chạy hết nổi? Xem ra là rèn luyện chưa đủ, về nhà phải tập thêm nữa.”

“Hả! Còn phải tập thêm nữa hả?” ta đau khổ kêu lên, chân mềm nhũn.

Thật ra chỉ là làm nũng, có thể nhìn thấy sư phụ đứng bình an khỏe mạnh trước mặt ta, đừng nói tới chuyện chạy nhũn chân, chạy tới gãy chân ta cũng chịu.

Một năm trước khi ta tỉnh lại, sư phụ vẫn đang vật lộn bên bờ sinh tử, thời gian mê man mỗi ngày nhiều hơn thời gian tỉnh. Thỉnh thoảng tỉnh lại nói với ta vài câu, nói rồi lại nhắm mắt im lìm. Ngày ngày ta vẫn bên giường không rời người một bước, chỉ sợ người ngủ mãi không tỉnh dậy nữa.

Sau khi Từ Bình đưa sư tổ tới, ta níu tay áo sư tổ nước mắt lưng tròng kể lại tình hình sư phụ. Sư phụ đã uống thuốc trong chiếc nhẫn để giả chết. Sau khi Quý tiên sinh bắt ta đi đã lấy nó trên người ta, rồi đưa lại cho sư phụ.

Sư tổ hừ hừ: “Hắn ta vậy mà biết nhìn hàng đấy.”

Ta nghĩ tới Quý tiên sinh, lòng vẫn buồn: “Ông ấy đã cứu con.”

“Cứu bằng cách nào?”

“Độc rắn đó là do Quý tiên sinh nghiên cứu ra, trên đời này chỉ có ông ấy mới biết thuốc giải độc. Ông ấy nếm thử thuốc con chế tạo, biết con muốn làm gì nên sau khi con bị độc phát, ông ấy nhân cơ hội mọi thứ đang hỗn loạn mà tráo thi thể con mang đi. Thi thể đã tráo kia bị treo lên tường thành, còn con thì được ông ấy cho uống thuốc giải, rồi còn đem con về trả cho sư phụ…”

Ta không nói cho bất kỳ ai, lúc đó ta nghĩ mình đã chết thật, hồn phách đã thật sự bay ra, theo chân sư phụ. Mãi tới khi thuốc giải độc có tác dụng hồn phách mới quay về cơ thể.Sư phụ cũng không nhắc tới ngày đó, ta cũng xem như không có chuyện gì, chưa từng nhìn thấy người tuyệt vọng đến nôn ra máu, chưa từng nhìn thấy người đối diện với thi thể ta mà rơi nước mắt, chưa từng nhìn thấy ánh mắt người trống rỗng, tâm như tro tàn. Nếu sư phụ không muốn ta biết, ta sẽ xem như ngày đó vĩnh viễn chưa từng có, không bao giờ nhớ lại nó.

Sư tổ nổi giận vểnh râu trừng mắt: “Trên đời này chỉ có hắn là có thuốc giải độc rắn đó? Bảo hắn ra đây khua tay múa chân với ta, sư tổ còn có thằn lằn băng, đại bàng độc, có…”

Ta buồn bã lắc đầu: “Không, sư tổ, ông ấy đã tự sát trước mặt sư phụ, ông ấy mất rồi.”

Sư tổ: “…”

Ta không biết nên nói Quý tiên sinh là người thế nào, ta cũng không muốn tự hỏi mình thật sự hận hay thương ông ấy, việc ông ấy làm cả đời đều vì tâm nguyện của mình. Ông ấy lựa chọn con đường gian nan mà không ai có thể hiểu được, nhưng cuối cùng ông ấy đã thành công, đúng như lời ông ấy đã nói, tâm nguyện đời này đã thành, chết không hối tiếc.

Ông ấy không hận cha con sư phụ, thậm chí tôn kính họ, trước khi chết, ông dốc hết sức mình ra để đền bù. Khoảnh khắc ta sống lại nhìn thấy sư phụ, ta cảm thấy mình hoàn toàn tha thứ cho ông ấy.

Nhưng sư tổ không tha thứ cho ta, người trừng mắt nhìn ta chằm chằm một lát rồi nói, con có biết Từ Trì nó làm gì không? Nó đang tự làm cạn kiệt hết sức lực của mình! Con thấy nó thế nào chứ? Con đó, vô dụng quá. Còn theo ta níu áo khóc lóc kể lể hả? Biết cái gì kêu là khô không? Khô tức là bên trong rỗng không, khô héo đó. Giống như một cái cây rỗng ruột, rồi tới lúc chỉ cần một đứa bé cũng có thể làm đổ nó.”

Ta rưng rưng: “Con đã cố gắng bồi dưỡng cho sư phụ rồi.”

Sư tổ không hề có ý an ủi ta, thấy ta khóc còn mắng, khóc có lợi ích gì? Mau đi lấy dược liệu tới đây, tiếp tục tẩm bổ cho nó!

Cứ thế, ngày bổ đêm bổ, tầm một tháng sau thì sư phụ mới có thể xuống giường. Chúng ta không rời khỏi nước Liêu, trú trong núi yên tĩnh không một bóng người. Sư tổ ra lệnh muốn sư phụ đi lên đi xuống núi, đi không nổi cũng phải đi, không được nằm một chỗ.

Mới đầu sư phụ đi vài bước đã không nổi, Từ Bình phải đỡ nhưng sư tổ không cho. Ta đau lòng lại muốn khóc, muốn xông lên cõng sư phụ đi, nhưng sư phụ không đồng ý, người cứ cắn răng kiên trì, cuối cùng cũng đi lại bình thường.

Cứ vậy mà ngày qua ngày, dựa vào sự cố gắng của sư tổ và ta, cộng với núi sâu này có vô số thảo dược quý hiếm, có Từ Bình và Ưng nhi hợp tác ăn ý lấy được nhiều túi mật gấu, cuối cùng sư phụ đã dần bình phục, càng ngày sức khỏe người càng tốt hơn, tới mức thú dữ trên núi cũng chẳng còn mấy con vì bị người với Từ Bình săn.

Sư tổ rất hài lòng, nói làm thợ săn cũng có tiền, chỉ bán da lông thú cũng đủ rồi. Sau này người trông chờ chúng ta nuôi, chỉ cần ăn rồi lại nằm thôi.

Sư phụ gật đầu cười, nói: “Con mong còn không được.”

Sư tổ liếc ta một cái, ta lập tức đứng dậy: “Sư tổ yên tâm, trong nhà còn thỏ đang cấp đông, con mang đi kho tàu cho người.”

Sư tổ cười ha ha mãn nguyện.

Từ Bình cũng rất hài lòng với cuộc sống trong núi này, còn nở ra một đóa hoa đào. Cô gái ấy là con gái của một người nuôi ngựa dưới chân núi. Mái tóc đen dài, mặt tựa hoa đào, mà tên cô ấy cũng là Hoa Đào. Từ Bình và cô ấy ở cùng nhau thì không biết nói gì, chỉ cười ngây ngô.

Sư tổ nói rất tốt, chuyện này coi như đã quyết định như vậy đi. Sư phụ thì nói Từ Bình còn cha, không thể thay ông ấy quyết định được. May mà có Ưng nhi gửi tin gấp cho Từ quản gia. Từ quản gia tới rất nhanh, khi lên núi gặp sư phụ, ông ôm chân sư phụ mà khóc, bảo là dù trước đó có tin tức rồi ông vẫn không thể an lòng, bây giờ thực sự nhìn thấy sư phụ không sao thì ông mới yên tâm, nếu không thì ông có chết cũng không có mặt mũi xuống suối vàng gặp tướng quân với phu nhân.

Sư tổ ở bên cạnh vỗ vai Từ Bình: “Đồ đệ của ta đúng là của quý, ngươi nhìn cha ngươi xem, nhìn thấy nó thì tới con dâu cũng quên luôn, thấy ghen tị không?”
Từ Bình ở với sư tổ một thời gian lâu cũng đã quen, nghe xong cười hì hì, lắc đầu: “Không ganh, cha con rất vui, con cũng vui.”

Từ Bình cưới vợ, Từ quản gia không trở về nữa, người trên núi càng ngày càng nhiều. May là rừng cũng chẳng khác đi, cây nhiều gỗ nhiều, muốn dựng bao nhiêu phòng cũng được. Sau khi Từ quản gia ở lại thì bắt đầu suy nghĩ muốn ôm cháu nội, cả ngày kéo con trai nói chuyện tâm tình. Hai ngày sau, sư tổ cũng tới tìm ta, mở miệng ra là nói xa gần.

“Nguyệt nhi, con nói thân thể Từ Trì tốt rồi, sao con không chịu cố gắng một chút chứ.”

Ta nghe không hiểu nên lơ ngơ đáp: “Con rất cố gắng mà, mỗi ngày đều sắc thuốc bổ cho sư phụ uống mà.”

Sư tổ hận “rèn sắt không thành thép”, dậm chân: “Được rồi, hôm nay thuốc bổ đó để ta sắc!”

Đêm đó ta mới biết “thuốc bổ” mà sư tổ sắc là gì, sáng hôm sau ta không thể nào bò dậy nổi, nằm dài trên giường. Tới trưa ta vẫn chưa thể xuống giường được, sư phụ bưng chén đút ta ăn cơm, ta nước mắt lưng tròng, thều thào.

“Sư phụ, sau này chàng không bao giờ được uống thuốc sư tổ nấu nữa, được không? Được không?”

Sư phụ đau lòng nhưng vẻ mặt đang cố gắng nín cười, nhẹ nhàng an ủi ta.

“Được, có điều khi nãy sư tổ mới nói với ta, thuốc này có công hiệu trong ba ngày liên tục. Lại đây ăn một miếng đi, nếu không thì tối không có sức đâu.”

Ta “…”

Lát sau, trong phòng truyền ra tiếng kêu đau khổ của ta.

“Sư tổ!”

Tiếng cực lớn, làm kinh động cả những đàn chim bay ngang qua.

Sau đó nữa, Từ quản gia nói với ta về cái đền Trung Hiếu Nghĩa họ Từ, ta nổi tính tò mò, năn nỉ sư phụ dẫn ta đi xem. Sư phụ không cản được ta nên cuối cùng đồng ý. Không ngờ lại đông đúc náo nhiệt như thế này.

Ta biết sư phụ vì nước vì dân, được người người kính ngưỡng, nhưng thật sự không nghĩ tới người lại được dân kính ngưỡng đến mức này, ngay cả cầu công danh sinh cháu trai cũng có thể chịu được.

“Thật sự đi không nổi à?” sư phụ cúi xuống hỏi ta.

Ta dài giọng “Dạ”, dán mặt lên tay người.

“Thật là vô dụng mà.” Người nói vậy với ý cười, hơi cúi người khom lưng, quay lại nói: “Lên đây, sư phụ cõng nàng.”

Đường núi dài nhỏ quanh co, ta dán mặt lên tấm lưng ấm áp, ôm cổ người, ngày xuân trong núi kéo dài, không khí tràn ngập mùi cỏ xanh.

Ta gọi người.

“Sư phụ.”

Người lên tiếng đáp, mỉm cười nghiêng đầu nhìn ta, đường cong mặt nghiêng nghiêng đẹp đẽ, vẻ mạnh mẽ như tan trong ánh nắng vàng. Cảnh tượng trong mộng chợt trở lại, ta bỗng nhiên ôm chặt người, sợ người lại biến mất, lấy hết sức mình mà ôm lấy người.

Sư phụ bị ta ôm chặt, hỏi: “Nàng sao vậy?”

Ta lén cắn đầu lưỡi mình, cảm giác đau đớn lẫn mùi máu tươi ập tới. Ta bật cười, lắc đầu nhìn người.

“Không có gì. Sư phụ, ta có nặng không?”

Sư phụ cũng cười: “Không nặng, không nặng tí nào.”

Ta suy nghĩ một lát, nhịn một hồi rồi quyết định không nhịn nữa, kề miệng sát tai người, nói nhỏ.

“Sư phụ, thuốc của sư tổ rất tốt, khi chúng ta trở lại núi thì trong nhà sẽ có thêm người.”

Bước chân đang cực kỳ vững vàng đột ngột dừng lại.

Ta nhìn vẻ mặt sư phụ biến đổi cực kỳ ngoạn mục, có cảm giác hạnh phúc muốn bay lên trời.

“Thật ra, bây giờ chàng đang cõng hai người.”

Chương 92: Phiên ngoại 1

Hàng năm trong cung đều tuyển tú nữ, hậu cung kín người hết chỗ, vì vậy không phải ai cũng có thể may mắn gặp được hoàng đế.

Những người vào trước đã trở nên cũ kỹ, tóc đen hóa thành bạc, không khỏi than thở thầm trước gương. Quốc khố giàu có, chẳng cần đuổi các nàng ra ngoài để tiết kiệm chi tiêu trong cung.

Lúc ta tiến cung còn nghĩ sau này khắp nơi đều là những phụ nữ tóc bạc trắng ngồi nhàn nhã chuyện trò, cảnh tượng vui vẻ.

Sau này ngẫm lại, ta không nên có suy nghĩ đó.

Chẳng qua là vì hoàng đế thích ta.

Phụ thân là một viên quan không lớn không nhỏ, xuất thân nghèo khổ, đi theo con đường thi cử mà lên. Ông đối với thánh thượng là sự ngưỡng mộ hết lòng hết dạ, cho nên từ khi ta vừa biết nói ông đã lải nhải bên tai ta là thái bình thịnh thế, bốn biển bình yên, mọi thứ đều nhờ có thiên tử thánh minh; ngay cả người xuất thân bần hàn như ông còn có thể làm quan, cũng bởi vì có thiên tử thánh minh; khắp nơi trong sạch vân vân mây mây đều cũng là vì có thiên tử thánh minh. Khiến ta ngày bé cứ nghĩ tới thiên tử thánh minh là lão thần tiên trong miếu, hô mưa gọi gió không gì không làm được, ngẩng đầu lên nhìn hết sức thành tâm.

Lớn lên mới biết không phải.

Khuê nguyên năm mười lăm, trong cung tuyển tú, lần đầu tiên ta nhìn thấy hoàng đế.

Hoàng đế là một người đàn ông trung niên, mắt phượng, hàng mi dài, ngũ quan đẹp đẽ, có một nốt ruồi nhỏ nơi mắt.

Ta không biết tại sao ai cũng sợ người. Mười bốn tuổi ta vào cung, ba tháng sau được xếp vào hàng Tài tử, năm sau được phong Tiệp dư, trong cung chưa từng có tiền lệ như thế.

Đêm được phong Tiệp dư, hoàng đế nói với ta, sau này sẽ không thể che chở cho nàng được, biết vì sao không?

Trời đã khuya, giờ tý hoàng đế mới đến, vào trong cung không đi ngủ mà ngồi bên giường nói chuyện phiếm với ta, còn không cần ta đứng lên hầu hạ. Ta nghĩ, người thật sự rất thích nhìn ta.

“Cửu Tần tứ Phi* có thể gặp Hoàng thượng nhiều hơn ạ?” ta tò mò.

(Chín người đứng hàng Tần, bốn người đứng hàng Phi theo cấp bậc hậu cung. Mọi người chịu khó tra GG để biết thêm vì mỗi triều/mỗi truyện thường có cách phân cấp hơi khác nhau)

Hoàng đế mỉm cười, bảo ta nói chuyện như trẻ con.

“Đương nhiên không thể, làm gì có nhiều thời gian dành cho họ. Sổ sách Binh mã tư ta còn rất nhiều trong thư phòng, ta ở một lát là phải đi rồi.”

Khi nhắc tới phi tần trước mặt ta, hoàng đế dùng từ “họ”, giống như ta và các nàng ấy không giống nhau. Khi đó ta còn nhỏ, nhiều chuyện nghe mà không hiểu, cũng không thấy khác thường, chỉ cảm giác rất vui.

“Vậy điều đó có nghĩa gì? Không thể là không thể thế nào.”

Người nghe xong lại cười, khóe miệng cong lên, nốt ruồi nhỏ kia rung động, nói với ta.

“Nàng còn nhỏ như vậy, ta yên tâm.”

Mấy năm sau ta mới hiểu, ở trong cung, được hoàng đế thích chính là như lá bùa đòi mạng. Xuất thân của ta mà lên được Tiệp dư đã là ngoại lệ, nếu thật sự muốn lên đến cửu tần tứ phi thì không biết còn mạng để gặp hoàng đế không.

Hôm sau thị nữ Tiểu Liên vào chải đầu cho ta, có hơi bất an nhắc nhở.

“Nguyệt tiệp dư sau này không thể không hiểu lễ nghĩa cấp bậc như thế nữa, tối hôm qua lúc hoàng thượng đi người không đi theo tiễn.”

“Hoàng thượng bảo ta cứ ngủ, người nói muốn nhìn ta một lát.”

“Nhìn người ngủ ư?”

Ta gật đầu. Hoàng thượng thường đến chỗ ta lúc nửa đêm, nhiều khi không lên giường, ăn mặc chỉnh tề trò chuyện trong chốc lát, trước khi hừng đông thì trở về phê tấu chương.

Tiểu Liên trợn mắt há miệng ngạc nhiên.

Hoàng thượng thích nhìn ta, ta đã biết điều đó từ lâu. Có đôi khi ở trong cung gặp Hoàng thượng đi ngang qua, người nhìn ta, cách khoảng xa mà gọi “Tiểu Nguyệt.” Chỉ trong giây lát rồi xoay người bỏ đi.

Cũng không cần ta phải qua đó.

“Nguyệt” là danh hào sau khi ta tiến cung được Hoàng thượng ban cho, cung nữ thái giám gọi ta là “Nguyệt tài tử”, “Nguyệt tiệp dư”, mà Hoàng thượng chỉ gọi ta là “Tiểu Nguyệt.” Do không phải tên thật của mình nên mới đầu ta chưa quen, khi nghe gọi hơi ngây người một chút. Đợi tới khi ta lấy lại tinh thần thì hoàng đế đã đi rồi.

Tiểu Liên bên cạnh lại trợn mắt há mồm, hận không thể nhéo lấy tai ta, nói nếu đổi lại là một nương nương khác, chắc đã nhanh chóng chạy tới, nói mấy câu với Hoàng thượng là tốt lắm rồi, ngu ngơ hồ đồ vầy thì khi nào mới mang long thai được chứ?

Ta bất lực, nếu chỉ nhìn mà cũng có thể ra được long thai thì Hoàng thượng thật sự là thần tiên hạ phàm rồi.

Hoàng đế gần gũi ta, thỉnh thoảng cũng dẫn ta đến trong thư phòng tán gẫu, nói là nói chuyện phiếm, thật ra cũng là người vùi đầu phê tấu chương, ta đứng một bên châm trà, mài mực, thi thoảng người ngẩng lên, gọi một tiếng.

“Tiểu Nguyệt.”

Ta sẽ ngước lên đáp lời.

“Dạ.”

Hết sức ăn ý.

Một ngày nọ ta đang mài mực thì có triều thần xin được cầu kiến gấp, hoàng đế để ta lại trong thư phòng rồi đi. Đi rất lâu.

Ta đứng nhàm chán nên định tìm quyển sách để đọc. Trong thư phòng có vô số sách, có khi hoàng đế không cần uống trà hay mài mực, tiện tay cũng đưa cho ta vài quyển để ta ngồi đọc giải khuây. Ta đi tới bên giá sách, rút ra một quyển, bên trong rơi ra một tờ giấy nhỏ.

Ta nhặt lên mở ra, hóa ra là ta. Nhìn kỹ lại hình như không phải. Bức tranh kia vẽ một cô gái ăn mặc bình thường, mắt to hơn mắt ta, giấy đã ố vàng cho thấy bức vẽ này đã có từ nhiều năm trước. Khi đó, có thể ta còn chưa sinh ra nữa kia.

Trên giấy đề câu thơ _ “Tự thử tinh thần phi tạc dạ, vi thùy phong lộ lập trung tiêu.”*

(Dịch nghĩa: Trăng sao đêm nay tựa khác với đêm qua; Vì ai mà đứng dưới gió sương trong đêm.

Dịch thơ:

Sao nay chẳng là sao đêm trước

Vì ai sương gió giữa trời khuya

Trích trong bài Khởi hoài – Tình đẹp, tác giả Hoàng Cảnh Nhân)


Chữ đẹp đẽ phóng khoáng, đúng là ngự bút của Hoàng thượng, còn có con dấu đỏ, lạc khoản đề hai chữ – Tử Cẩm. Có lẽ đây là bức tranh Hoàng thượng vẽ khi còn trẻ, ta nghĩ mình đã nhìn thấy cái không nên nhìn, luống cuống đem cất lại chỗ cũ, nhìn lại thì Hoàng thượng đang vén rèm đi vào.

Người hỏi ta: “Làm gì vậy?”

Ta sợ tới mức tim đập như điên, trả lời: “Không, không có gì, Hoàng thượng, có cần mài mực không ạ?”Người liếc mắt nhìn ta, ánh mắt thâm trầm, nói: “Không cần, nàng có thể về.”

Sau đó một quãng thời gian rất dài người không triệu kiến ta.

Thái độ của Hoàng thượng đối với ta quá mức lạ lùng, hơn nữa ta chỉ là một Tiệp dư không hề có năng lực gì, mấy nương nương lợi hại trong cung dần bỏ qua ta, thỉnh thoảng có người nhắc tới cũng chỉ nói – Hoàng thượng coi nàng ta như đứa trẻ con thôi.

Khuê Nguyên năm mười chín, trong cung diễn ra một màn gió tanh mưa máu đáng sợ. Khưu thục phi kết thù kết oán Lương quý phi, mua phương thức làm phép của đạo sĩ, dọa Lương quý phi sợ đến chết.

Lương quý phi là con gái của Hữu thừa tướng. Hữu thừa tướng được xem là lão thần tiền triều, Hoàng thượng luôn nể trọng. Hoàng hậu trước chưa có con nối dòng, sau khi Hoàng thượng đăng cơ cũng chưa lập hậu lại. Lương quý phi có hai con trai, trong triều xem như là người xứng đáng để chọn làm Hoàng hậu, vì vậy, xảy ra chuyện này khiến cả triều chấn động.

Người trong cung bị điều tra, mỗi ngày đều có cung nữ, thái giám bị lôi đi không còn thấy xuất hiện lại. Cuối cùng Cấm vệ quân đào được trong viện Khưu thục phi một hình nhân bằng vải bố bị châm đầy kim, hình nhân đó chính là Lương quý phi, thất khiếu chảy máu nhìn rất kinh dị.

Khưu thục phi hóa điên, lúc bị lôi đi nàng ta kêu gào thê thảm, nói nhất định phải gặp Hoàng thượng, nàng ta bị oan. Do giãy dụa quá mức mà móng tay bị gãy, bàn tay níu chặt lấy mọi thứ trên đường nên cửa, tường nhà đều bị vấy máu loang lổ.

Tiểu Liên đi nghe ngóng về kể chuyện sinh động như thật, ta nghe mà cả người dựng hết lông tơ lên, đêm đến không cách nào ngủ nổi.

Tuy ta không thường đi lại trong cung, nhưng Khưu thục phi và Lương quý phi đều đã gặp rồi. Khưu thục phi đẹp lộng lẫy, sinh được một công chúa, được Hoàng thượng yêu chiều. Quân sủng ích kiêu thái, quân liên vô thị phi*. Khưu thục phi trong cung mối quan hệ không tốt lắm, nói năng mạnh mẽ, có cung nữ bị mắc lỗi cũng bị đánh chết.

(Trích thơ: Tây Thi vịnh, tác giả Vương Duy.

Dịch nghĩa: Được vua yêu quý, nàng càng thêm kiêu; Vua thương không kể gì điều phải trái.

Dịch thơ:

Vua yêu càng duyên dáng

Vua quý mặc thị phi)


Lương quý phi đứng đầu tứ phi, là mẹ của hai hoàng tử, không có Hoàng hậu nên nàng ta là đứng đầu lục cung. Lập tức đem chuyện Khưu thục phi đánh chết cung nữ báo Hoàng thượng, phạt Khưu thục phi mấy tháng chi tiêu, hai người từ đó kết thù.

Không ngờ cứ thế mà bị nguyền rủa đến chết.

Cả đêm ta không ngủ được, cũng không dám mở to mắt, cứ cảm thấy mở mắt ra là có thể nhìn thấy các nàng ấy. Nhất là Khưu thục phi. Khưu thục phi vào cung cùng lúc với ta, cùng ta thành tài tử rồi Tiệp dư, sau đó nàng ta mang long thai, sinh được công chúa nên được tấn phong Thục phi.

Lúc mới tiến cung, chúng ta thường chơi cầu, thả diều. Ta còn nhớ dáng vẻ của nàng cười tươi tắn, mắt sáng ngời, không mang một tia u ám nào. Một người như thế, mấy năm sau sao lại hóa thành quỷ.

Tối hôm đó, hoàng đế đến.

Đã lâu hoàng đế không đến chỗ của ta, ta và mọi người nghĩ người đã quên ta rồi. Huống chi những ngày qua hậu cung gió tanh mưa máu, tinh thần chưa an ổn, ai có thể nghĩ rằng người lại đến đây.

Người đứng ở cửa, cách một khoảng gọi ta: “Tiểu Nguyệt.”

Ta vừa phục hồi tinh thần lại, vội vàng xuống giường, định đi đốt đèn hành lễ thì bị người đè tay lại. Ta nghe trên người nồng nặc mùi rượu.

“Không cần đốt đèn, ta đến nói với nàng mấy câu.” Người nói vậy, giọng dịu dàng, cũng không tự xưng Trẫm mà chỉ xưng ta.

Hoàng đế say. Đây là ý nghĩ đầu tiên trong đầu ta.

Ta biết, người tưởng ta là người khác. Nhưng ta không dám mở miệng. Sau ngày hôm đó, có ngốc đến mấy ta cũng hiểu, “Tiểu Nguyệt” không phải ta, người mà người yêu cũng không phải ta, ta chỉ là – khiến người nhớ tới cô ấy.

Hoàng đế say khướt, không có người vào hầu, có lẽ đã bị người bắt ở bên ngoài không cho vào theo. Một mình ta hầu hạ người, mệt tới mức thở hồng hộc. Vất vả lắm mới hầu hạ hoàng đế lên giường, người vẫn không cho ta đi, nói với ta trong bóng tối.

“Nàng biết không? Họ đều chết rồi.”

Một lúc lâu sau ta không dám lên tiếng, mãi tới khi Hoàng thượng lại nói.“Các nàng muốn gì, ta đều biết rất rõ.”

“Nhiều năm vậy rồi, ta cũng già đi, cũng nên lập thái tử.”

“Chỉ là không thể lại có một dòng Vương thị gây rối loạn.”

Ta bắt đầu run rẩy: “Hoàng thượng, ta không hiểu…”

Người vẫn nắm tay ta, đột nhiên thả lỏng ra, nói mơ hồ: “Nàng đang run…”

Nói rồi lại dang tay ôm lấy ta.

“Thì ra nàng cũng có khi sợ hãi.”

Ta hơi cựa người, lại nghe người nói: “Đừng động đậy, để ta ôm một lát.”

“Ta biết nàng sợ ta.”

“Chỉ là ta… quá mệt mỏi.”

Ta nín thở.

Chắc người cảm giác được ta cứng đờ người nên nói: “Nàng hận ta?”

“Tiểu Nguyệt sao dám giận Hoàng thượng, Tiểu Nguyệt đau lòng Hoàng thượng.”

Người chợt bật cười, cằm cọ lên đầu ta: “Nàng nói dối. Nàng tuy mềm lòng, nhìn mèo hoang chó hoang cũng cứu chúng, nhưng mà đối với ta, cho tới giờ nàng cũng không hiểu tâm ý của ta.”

Ta hít vào một hơi, định lên tiếng nhưng người không cho ta cơ hội.

“Trong lòng nàng, chỉ có một mình Từ Trì mà thôi.”

Ta nghe tới đó, ý nghĩ duy nhất trong đầu chính là — tới ngày mai, có lẽ ta cũng phải chết. Sau khi cơn hoảng sợ qua đi thì không còn băn khoăn, lo lắng, chỉ đơn giản ôm lấy người, ghé tai người nói.

“Hoàng thượng, bất kể người có nhìn thấy ta hay không, trong lòng ta chỉ có một mình người.”

Lời chưa nói xong, nước mắt đã rơi xuống, những tủi thân, đau lòng không nói nên lời chỉ hóa thành từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống.

Cho dù người đáng sợ thế nào, người là nam nhân duy nhất của ta.

Hình như người sửng sốt, sau đó ôm ta thật chặt, môi ta cảm nhận được vị rượu nóng hổi, cảm thấy mình cũng muốn say.

Sáng hôm sau tỉnh lại, hoàng đế còn ở bên cạnh ta, câu đầu tiên ta nghe được là.

“Tối hôm qua trẫm nói gì với nàng?”

Trong ánh nắng ban mai, ta lắc đầu: “Hoàng thượng không nói gì cả, chỉ gọi Tiểu Nguyệt rồi…”

Trên người ta dấu vết in loang lổ, không cần nói cũng có thể nhìn thấy.

Người không nói gì thêm, đứng dậy gọi người. Có người tiến vào hầu hạ hoàng đế lên triều.

Chờ hoàng đế đi xa, ta mới xoay người trở lại phòng, sờ lên trán, một lớp mồ hôi rịn ra trên trán.

Mấy ngày sau, hoàng đế lập con trai trưởng của Lương quý phi làm thái tử, Hữu thừa tướng quỳ giữa triều rơi nước mắt, trong cung thổn thức nói Hoàng thượng thấu tình đạt lý.

Chỉ có ta mỗi đêm đều gặp ác mộng, mỗi đêm đều thấy hai gương mặt đầm đìa máu. Ta nghĩ, hoàng đế như thế, không gì là không làm được.

Ngôi vị Thái tử đã lập xong, mọi thứ khôi phục lại vẻ bình thản, mỗi ngày giống như nước chảy.

Ta càng ít gặp hoàng đế, Tiểu Liên có vẻ hết hy vọng với ta, dần dần đã quen với việc ngồi trong sân phơi nắng nói chuyện phiếm qua ngày với ta, cùng ta giẫy cỏ trồng hoa, tựa như hai bà lão an nhàn.

Thỉnh thoảng hoàng đế đến nói chuyện với ta, cô ấy sợ tới mức luống cuống chân tay, rối loạn lung tung, nấu ấm trà mất cả buổi sáng. Hoàng đế cũng không giận, còn rất thích thú với vườn rau ta trồng, hỏi ta.

“Trồng mấy loại này làm gì?”

Ta đáp lại: “Bẩm Hoàng thượng, để tự mình nấu ăn.”

“Phòng bếp không đưa đồ ăn đến sao?”

“Trồng trọt này kia rất thú vị, đồ tươi mới, cà rốt còn có thể ăn sống rất ngọt.”

Ta vốn muốn hỏi, Hoàng thượng có muốn thử một chút không? Nhưng mà không dám. Dù sao người không phải là nam nhân tầm thường – không phải là nam nhân của ta.

Trước khi rời đi, hoàng đé mới như lơ đãng nói: “Thật ra cũng có thể trồng ít dược liệu, có vài loại cây thuốc có hoa, nở ra rất đẹp.”

Ta gật đầu, nhưng đáp lại: “Tiểu Nguyệt không biết thảo dược, sợ chăm không tốt.”

Vì vậy Tiểu Liên lại nói, ta rất không biết cách lấy lòng Hoàng thượng.

Sao ta không biết suy nghĩ trong lòng hoàng đế, tuy Võ Uy hầu Từ Trì đã chết trận nhiều năm trước, nhưng trên dưới cả nước ai mà không biết người là chiến thần? Đền Trung Hiếu nghĩa họ Từ ngoài Nhạn Môn quan hương khói hưng thịnh quanh năm, về phần phu nhân mới thành hôn của người bị người Liêu bắt đi, cuối cùng chết lừng lẫy trên chiến trường với danh thần y phu nhân, được người đời ca tụng.

Sau này ta mới biết được, thì ra phu nhân Võ Uy hầu tên gọi Tiểu Nguyệt.

Ta yêu hoàng đế, mỗi lần nhìn thấy người, trân trọng người trong tim mình, nhưng người nhìn thấy không phải là ta, hình ảnh trong mắt người làm ta đau lòng.

Cho dù ta có thừa nhận số mệnh của mình như thế nào, ta vẫn muốn có thể giữ một chút bản thân mình, ngay cả khi đó chỉ là một phần của sự tự tôn bản thân.

Chương 93: Phiên ngoại 2

Khuê nguyên năm hai tư, một sự kiện bất ngờ xảy ra.

Thái tử bệnh chết.

Do động kinh mà chết. Sáng sớm còn khỏe mạnh ở ngự thư phòng bàn luận với hoàng đế về việc phòng thủ Dự Châu, buổi tối lại có chuyện rồi. Khi hoàng đế đến cung thái tử, ngự y chỉ còn biết quỳ xuống dập đầu đến đổ máu.

Nhưng người không thắng nổi mệnh trời, thái tử đã chết.

Một đêm đó, hoàng đế như già đi mười tuổi. Người vốn là người mà bất kể hoàn cảnh thế nào vẫn mang vẻ mặt mỉm cười bình thản, đêm thức trắng phê tấu chương mà tinh thần vẫn tỉnh táo, sáng suốt bàn luận chính sự, phi tần lục cung đều xấu hổ.

Nhưng lúc này, người thật sự không chịu nổi.

Thái tử năm nay mười chín tuổi, giống hoàng đế như khuôn đúc, lại thông minh hơn người, cưỡi ngựa bắn tên không thua gì võ tướng, ai đã gặp qua thì không hề quên, những điển cố văn tự dài dòng tối nghĩa, chỉ xem qua một lần là hiểu rõ ý tứ trong ấy. Từ nhỏ thái tử đã được hoàng đế yêu mến, khi tiếp đãi sứ thần các nước đều đưa theo, mấy năm nay, hoàng đế đã yên tâm giao cho thái tử quản lý việc nước, không còn tự làm một mình.

Người vốn đã định đem giang sơn này giao cho thái tử.

Người cả đời tính toán trước sau mọi việc, kết quả là ông trời không buông tha người, làm ra một trò đùa lớn vậy với người.

Kiên cường chống đỡ đến khi thái tử nhập táng, hoàng đế ngã bệnh.

Bệnh tới rất nhanh, cả cung hoảng loạn. Nửa đêm ta đang ngủ thì bị kêu đến tẩm cung, ta còn tưởng là hoàng đế không xong rồi.

Đến nơi mới biết thì ra lúc hôn mê, hoàng đế gọi tên ta, mấy thái giám hầu hạ không dám chậm trễ, lập tức sai người đưa ta đến đây. Ta thở ra một hơi dài, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Đúng ra ta không nên hồ đồ thế này, lấy cấp bậc của ta, cho dù hoàng đế băng hà cũng không tới lượt ta được ở trước điện nghe di chiếu. Nhưng mà ta còn được đưa tới đầu giường hoàng đế.

Trong cung này, không, trong thiên hạ này không có ai dám cãi lại lời người, mặc dù người đã bệnh đến ý thức mơ hồ. Ta biết người không tỉnh táo bởi vì người nói với ta: “Nàng đến là tốt rồi, đi tìm Từ Trì bảo hắn tới gặp ta, ta có lời nói với hắn.”

Trong nháy mắt, ta hoảng sợ đến cứng người.

Người còn nói: “Không có nàng, hắn sẽ không chịu đến.”

Xung quanh giường, các ngự y đột nhiên quỳ xuống, run rẩy. Hoàng đế đột nhiên nhắc tới một người đã chết, ai cũng sợ hãi.

Ta bị người nắm chặt lấy tay, lòng bàn tay người lạnh như băng, mồ hôi rịn ra không biết của ta hay của người.

Ta cắn môi, tiến đến nói thầm vào tai người.

“Hoàng thượng, Võ Uy hầu vì nước hy sinh, người đó đã chết, chết từ rất lâu rồi.”

Người bỗng yên lặng, mắt trống rỗng.

Ta hoảng sợ tột cùng, đang muốn kêu ngự y thì người chậm rãi buông tay ta ra, nhìn ta, giọng cũng trống rỗng.

“Đúng rồi, hắn đã chết rồi.”

Lát sau lại nói: “Nàng cũng đã chết.”

Giọng hoàng đế rất nhỏ, gần như ta dán tai vào bên môi người mới nghe được, nếu không phải vậy thì chắc ta đã bị người lôi xuống xử tử, cho đúng với câu “quân vô hí ngôn”.

Ông trời không mang hoàng đế đi, cuối cùng người sống qua đêm đó, khỏe dần lên.

Ta lại không được gặp hoàng đế.

Tiểu Liên tủi thân thay cho ta, nói Hoàng thượng sao có thể đối xử với ta như vậy. Nhưng ta thì lại có cảm giác sống sót sau tai nạn, năm lần bảy lượt như thế, ta còn có thể sống đã là may mắn, sao dám cầu mong gì xa xôi.Hoàng đế muốn ta chết rất đơn giản, nói một câu là được, bão táp mưa sa hay là hoàng ân, người chỉ cần mở miệng, ta còn phải dập đầu tạ ơn mà chết.

Ngày trôi qua bình thản như nước, ta với Tiểu Liên lại làm hai bà lão sống cuộc đời ẩn dật an nhàn. Hậu cung luôn có những điều đặc sắc nhưng sóng to gió lớn không đến trong tiểu viện nhỏ của ta, có lẽ mọi người đều phòng ngừa một ngày nào đó hoàng đế lại nổi hứng đột ngột tới thăm ta, nuôi ta cũng chỉ nhiều hơn một miếng cơm, cứ để yên ở đó đề phòng hờ thì hơn.

Mùa đông năm nay trời cực rét, trước tết có một trận tuyết lớn trăm năm chưa từng có. Trong viện không ai quan tâm, Tiểu Liên đi xin chậu than mấy lần không được ai đoái hoài, ta bảo thôi quên đi, nhịn một chút là qua.

Cứ nghĩ nhẫn nhịn một chút là sẽ qua được, nhưng sau Nguyên tiêu, ta bị bệnh.

Ta là người phía nam, từ nhỏ sống nơi Giang Nam khí hậu ôn hòa, phương bắc lạnh khủng khiếp thế này vốn không quen, mấy năm nay trong cung cứ đến mùa đông là khổ sở, gặp ngay mùa đông giá rét thế này càng chịu không nổi.

Bệnh đến mức mơ mơ màng màng, chỉ nằm trên giường, phủ tấm chăn dày. Thuốc không uống vào. Tiếng Tiểu Liên khóc quanh quẩn trong phòng. Chậu than không có, thái y mời không tới, lúc đêm ta sốt đến muốn cháy người, nghĩ chắc là đã sắp chết?

Sau đó, trên trán có cảm giác mát lạnh.

Ta mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt hoàng đế.

Nghe nói trước khi chết người ta sẽ nhìn thấy cảnh tượng mà mình mong muốn nhất, mười bốn tuổi ta vào cung, chớp mắt đã qua mười lăm năm, Thiên tử thánh minh, hậu cung ba ngàn giai lệ không hề có người độc sủng, thời gian ta ở cùng hoàng đế quá ngắn ngủi.

Ta thường mơ thấy lúc vừa vào cung, khi ở thư phòng vì người mài mực rót trà mỗi ngày, người gọi ta một tiếng “Tiểu Nguyệt”, ta đáp lời “Dạ.”

Tỉnh lại thì chỉ có đau khổ, người gọi là người kia, nào phải ta.

Thấy ta nhớ tới người, ông trời thương xót ta cho nên trước khi chết để cho ta nhìn thấy người. Biết là ảo giác nên ta không che giấu, cố gắng nghiêng mặt về phía người, muốn đến gần người hơn một chút. Trong mơ hồ nghe hoàng đế gọi ta, ta không trả lời còn lắc đầu nói, không phải, ta không phải Tiểu Nguyệt.

Tay người mát mẻ chạm vào mặt ta lành lạnh càng làm ta tiếc nuối khi người rời đi. Ta nắm chặt tay người, mình đã sắp chết còn sợ cái gì, cầm tay hoàng đế nói: “Họ đều chết cả rồi, Hoàng thượng quên đi, đã lâu như vậy.”

Ta nói vậy rồi khóc. Mười lăm năm, ta đã sắp chết, hoàng đế nếu không quên thì ta biết làm gì đây?

Chỉ là muốn người nhìn đến ta, thật sự là ta.

Đôi tay mát lạnh kia cầm lấy tay ta, nhưng ý thức ta mơ hồ, sau đó không biết đã nói những gì, lại càng không biết hoàng đế rời đi ra sao, dù sao chỉ là ảo giác trước khi chết, nói gì cũng chẳng sao.Ta còn tưởng mình đã chết, rốt cuộc ta vẫn tỉnh lại, hai ngày sau lại có thể ăn uống, dần dần bình phục.

Khi tỉnh lại, Tiểu Liên nước mắt rưng rưng nhìn ta, nói mạng ta thật sự là nhặt được về, may mà Hoàng thượng chợt nhớ tới ta nên đến thăm, khi đó ta đã sắp sốt đến chết, ngự y bị gọi đến trong đêm, Hoàng thượng ngồi bên giường ta cả đêm, hừng đông mới đi. Nói rồi cô ấy còn chỉ vào cái ghế dựa giữa phòng, nói Hoàng thượng ngồi ở đó, từ nay về sau không cho ai chạm vào ghế ấy nữa.

Nếu như bình thường ta nhất định sẽ cười Tiểu Liên chuyện bé xé ra to, còn sẽ hỏi nàng có muốn đem cái ghế đó đi thắp hương không? Nhưng lúc này ra chỉ thấy như sấm nổ trên đầu, chỉ còn một ý nghĩ.

Đó không phải là ảo giác! Đó không phải là ảo giác!

Xong rồi, ta nói năng không biết sống chết, hoàng đế chưa giết ta ngay mà cho trị bệnh là để từ từ tra tấn cho hả giận sao?

Thật sự càng nghĩ càng thấy sợ, lúc hoàng đế đến, ta nhìn người không dám nói một lời.

Nhưng người lại nhìn ta mỉm cười.

Hoàng đế đã qua tuổi tứ tuần nhưng khi nở nụ cười như thế này, mắt phượng cong cong vẫn như một thiếu niên.

Ta thấy nụ cười tươi tắn của người, tim nóng lên, dòng nhiệt nóng chảy tràn khắp nơi.

Người đi tới hỏi ta: “Có khỏe hơn không?”

Ta không nói nên lời, gật đầu định hành lễ thì lại được hoàng đế đỡ tay.

“Khỏe thì theo ta một lát.”

Ta giật mình, không phản ứng kịp bị hoàng đế dắt ra sân. Bên ngoài viện của ta là rừng mai, đã nhiều ngày nắng đẹp, tuyết chưa tan hết, hoa mai đang bung nụ, đi dưới tàng cây hương mai như ẩn như hiện.

Hoàng đế chậm rãi đi trong rừng cùng ta, người lên tiếng: “Sao không nói gì?”

Ta mơ hồ, suy nghĩ cả buổi chỉ nói một câu: “Hoàng thượng có tốt không?”

Người gật đầu.

Ta lại không có gì để nói tiếp.

Lại đi một lát, hoàng đế dừng chân, ta nhìn theo tầm mắt người, phát hiện người đang nhìn viện nhỏ của ta.

“Viện của nàng nên sửa tên lại đi.” Người nhìn ta, nói tiếp: “Sau này đừng gọi là Nguyệt tiệp dư, có còn nhớ khuê danh của nàng là gì không?”

Tên thời con gái?

Ta sững sờ, mắt mờ lệ, nhiều năm không ai nhắc tới, mở miệng gọi ra chợt thấy xa lạ.

Hoàng đế vẫn đang chờ câu trả lời của ta, ta ngẩng đầu, người đứng dưới tàng mai mỉm cười nhìn ta, ta không kiềm lòng được cũng bật cười, vừa mỉm cười vừa rơi nước mắt.

Vẫn còn tuyết đọng bên người, nhưng ta biết, bên dưới tuyết trắng kia là những mầm xanh nói cho ta biết, mùa xuân sẽ đến đây.

END

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước