THU NGUYỆT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thu nguyệt - Chương 86 - Chương 90

Chương 86

Phòng thuốc thắp đèn sáng cả đêm, ta bị đội thị vệ trang bị vũ khí đầy đủ giám sát chằm chằm, nhìn ta phối thuốc, trộn dược liệu,

Trời tờ mờ sáng, ngọn đèn cuối cùng trên bàn cũng tắt, làn khói đen nhẹ lửng lờ bay lên từ tim đèn, ta yên lặng nhìn nó. Ngoài cửa có tiếng bước chân từ xa vọng tới, trong sự yên tĩnh của buổi sớm, mỗi bước chân như dẫm vào tai ta.

Ta đứng lên, lập tức có người bước tới định giữ ta lại, nhưng có người khác kéo hắn lại, ta không để ý tới họ, chỉ đi tới trước tủ thuốc, từ từ vấn tóc lên. Trong phòng không có gương, chỉ có những tay kéo tủ thuốc bằng đồng sáng bóng chiếu lên mặt ta, ta vén gọn những sợi tóc ra sau tai, sau đó quay người lấy thuốc trên bàn cầm lên tay.

Khi cánh cửa mở ta, ta bị áp giải đi trong nắng sớm, những người đi cùng ta đều mang vẻ mặt nghiêm nghị đáng sợ, trong gió có mùi vị khác lạ, đi thêm vài bước, đột nhiên có tiếng nổ từ xa truyền tới, giống như tiếng sấm rền vang động giữa trời nắng sớm.

Ngực ta bị âm thanh đó làm chấn động, như một quả bom nổ tung giữa ngực.

“Âm thanh còn rất xa, Gia Luật Thành Văn ở vòng ngoài thành Bách Lý, quân Trung Nguyên bắt đầu công thành.” Một giọng nói bình tĩnh vang lên.

Ta quay lại nhìn Quý tiên sinh.

“Quý tiên sinh, ông đến rồi.” tim ta đập loạn đáp trả ông ấy, tự hỏi sao mình có thể giữ được bình tĩnh vậy.

Ông ấy trả lời: “Phải, tôi đến tiễn cô.” Ông ấy nói vậy, mắt như nước mùa thu hơi ảm đạm, như là ông ấy thật sự luyến tiếc ta, thật sự bất đắc dĩ.

Mấy thị vệ áp giải ta có vẻ căng thẳng, nói mấy câu với ông ấy, ông ấy đáp lại vài câu rồi đi lên, kiểm tra thuốc trong tay ta.

Ta cố gắng nhẫn nhịn chịu đựng, rốt cuộc không thể nhịn được nữa: “Quý tiên sinh, mẹ ông rời đi như vậy, chắc ông rất thất vọng.”

Quý tiên sinh không nói gì, lấy ngón út khêu nhẹ một ít thuốc, sau đó đặt lên đầu lưỡi.

Ta nói tiếp: “Mỗi người đều phải tự đưa ra những lựa chọn của bản thân, ta biết ông ghét những người đưa ra lựa chọn rồi lại bỏ cuộc giữa chừng.”

Động tác trên tay ông ấy hơi ngưng lại, ngẩng lên nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.

Ta hít một hơi: “Ngay cả sư phụ cũng làm ông thất vọng rồi.”

Ông ấy bỗng nhiên lên tiếng: “Thật ra cậu ấy có thể, chỉ cần không có cô.”

Ta gật đầu: “Đúng, chỉ cần không có ta.”

Những thị vệ không biết tiếng Hán, không biết chúng ta đang nói gì, lo lắng trừng mắt với ta, lớn tiếng nói với Quý tiên sinh.

Ông gật đầu, lui lại, ý nói là có thể đi.

Mấy thị vệ không cho phép ta dừng lại. Ta bị động đi về phía trước, ánh mắt cuối cùng giao với ánh mắt Quý tiên sinh, Quý tiên sinh không đuổi theo, chỉ đứng yên tại chỗ, yên lặng hơi cúi người với ta, nghiêm túc, trịnh trọng, như thể đó là lời xin lỗi của ông.

Ta khép mắt lại, không có chút ý vui mừng.

Cái gọi là giải dược chưa hoàn chỉnh, công dụng lớn nhất của nó chính là có hiệu quả ngay lập tức.Ta nhanh chóng tỉnh lại sau khi hôn mê, tay trái nắm chặt miệng vết thương trên tay phải, máu đen vẫn còn chưa đông lại, màu máu đỏ đã chảy ra. Hiệu quả tốt như vậy, vẻ lạnh lùng trên mặt hoàng hậu đã lộ ra chút vui mừng.

Hoàng đế Thế Tông được cho uống thuốc giải, được người đỡ khỏi tẩm cung, mấy bước cuối cùng thì đẩy người dìu bên cạnh ra, đi vững vàng bước ra khỏi cửa.

Ta được đưa đến trên tường thành.

Sắc trời âm u, bên ngoài Bách Lý cảnh tượng chiến đấu ác liệt hiện lên rõ ràng dưới ánh lửa cuồn cuộn.

Có người chạy tới hô to, quỳ rạp dưới chân hoàng đế Thế Tông, ta không hiểu bọn họ nói gì, nhưng những tiếng nổ liên tiếp theo gió truyền tới một hương vị không khó để phân biệt nếu là người từng ở trên chiến trường, mùi khói thuốc súng, mùi chiến tranh.

Hoàng đế Thế Tông mắt sắc như ưng, ngón tay khô gầy chỉ về trước. Tất cả mọi người trong tầm mắt đều quỳ xuống đất hô to, ngay cả Hoàng hậu cũng không ngoại lệ.

Khi ta bị lôi lên ngựa mới hiểu, nếu không vì bệnh nặng mới khỏi, hoàng đế chắc chắn ngự giá thân chinh lên ngựa ra trận.

Các vòng phòng hộ bên ngoài Bách Lý là vòng phòng ngự cuối cùng của thượng kinh. Năm thành lập thượng kinh, chung quanh là các bộ lạc có nhiều người giỏi cưỡi ngựa bắn cung, vô cùng hung hãn, họ xây dựng các vòng phòng hộ bên ngoài để đề phòng giặc. Sau hơn mười năm, các bộ lạc xung quanh đó đều bị nước Liêu thôn tính tiêu diệt, nhưng những tầng phòng hộ được giữ lại, quân đội đóng quân ở đó.

Lúc xa giá của vua tiến vào là giai đoạn công thành kịch liệt nhất. Tầng phòng hộ thành có hai mặt tường bao trên trong và bên ngoài, ghế ngồi của hoàng đế được để trên đài cao trên đoạn tường thành, tầm nhìn bao quát toàn bộ chiến trường.

Ta bị người lôi tới bên dưới ghế, khí thế công thành hừng hực, cầu lửa được bắn như sao băng giữa ban ngày, tên rơi như mưa, tiếng la hét và tiếng kêu la thảm thiết liên miên không ngừng.

Hoàng đế Thế Tông ngồi xuống, lập tức hai bên giơ kèn lên thổi, tiếng trầm thấp vang lên xuyên thấu cả bầu trời u ám, chấn động chiến trường. Hoàng đế Thế Tông vẫy tay nhẹ nhàng, tướng sĩ nước Liêu đang thủ thành hò reo đáp lại, tiếng hô dậy lên như sấm. Hoàng đế lâu nay không xuất hiện đích thân đến trên tường thành, binh sĩ, dân chúng phấn chấn hẳn lên, những khe hở bị công phá trên tường thành nhanh chóng được lấp kín lại, dầu nóng được chất trên những chiếc xe bò mang tới đổ vào những khe hở trên tường thành, dội thẳng xuống những binh lính đang điều khiển xe công thành, nhiều người ngã ra sẽ bị mưa tên bắn chết, khoảng cách xa như vậy mà mùi thịt người cháy khét vẫn quẩn quanh nơi chóp mũi.

Đao lạnh như băng cùng lửa nóng cháy rừng rực, tiếng hét hòa với tiếng kêu la thảm thiết, máu chảy tràn mặt đất, những người đang giãy dụa trong vũng máu, la hét, lăn lộn, tay chân bị chém đứt vương vãi khắp nơi, càng lúc càng nhiều thi thể chất chồng trên đất.
Ta đưa mắt tìm kiếm, như biển người cuồn cuộn như sóng, tất cả đều mơ hồ.

Bầu trời càng thêm u ám, sắc trời âm u lạ lùng, một điểm đen nhỏ từ trên mây lao xuống, chỉ trong nháy mắt đã lao xuống đến chiếc ghế hoàng đế đang ngồi, xòe ra những móng vuốt sắc nhọn. Tốc độ Ưng Nhi kinh người, thị vệ bên cạnh hoàng đế Thế Tông hét lớn rút đao ra, ta nhìn thấy nó như nhìn thấy người thân lâu ngày không gặp, ngực căng ra, miệng bật hét lên.

“Không!”

Nhưng đao kiếm đã giương lên, Ưng Nhi lướt qua những thanh đao bén ngót, lao vút lên ngược theo chiều gió, để lại một hàng máu tươi dài trên đất. Lòng ta đau thắt lại, bàn tay vô thức hướng về phía khoảng không nó vừa lướt qua, lập tức bị người giật tay ta lại.

Mấy người vội vã lắp tên vào cung, nhưng sao có thể đuổi kịp tốc độ bay của Ưng Nhi, hoàng đế Thế Tông tóc rối bù, mặt xanh mét giận dữ, hai tay siết chặt vào tay ghế, cúi xuống nhìn thẳng vào ta.

“Từ Trì!” hai chữ được rít qua kẽ răng, cho dù không biết tiếng cũng có thể hiểu.

Ta quay đầu đi, nhìn theo hướng Ưng nhi đi, hy vọng nó có thể đem ánh mắt ta đến bên sư phụ, ngực đau thắt từng cơn, máu đã dâng lên đến cổ họng, chỉ cần há miệng thì sẽ phun ra, trước mắt như có một lớp sương mù.

“Ngươi muốn gặp hắn.” Hoàng đế Thế Tông mở miệng nói với ta.

Ta mím môi, mắt dõi theo chấm đen nhỏ tít trên bầu trời kia.

“Đừng lo, ta sẽ cho người đưa ngươi lên tường thành, để hắn có thể nhìn ngươi thật rõ, để hắn nghe được tiếng cầu xin và tiếng rên la thảm thương của ngươi, cho hắn biết cái giá của những chuyện này, đến lúc đó, nhất định ngươi cũng sẽ nhìn thấy vẻ mặt của hắn.” Ông ta nói rất chậm như sợ ta nghe không hiểu.

Ta quay đầu lại nhìn ánh mắt độc ác, tàn nhẫn của ông ta. Mà ta lại bình thản mỉm cười với ông ta.

“Ông không thể.”

Chữ đầu tiên vừa thốt ra, máu từ miệng cũng chảy ra, tim phổi như bị cắt ra từng mảnh nhỏ, sương mù dày đặc trước mắt, cả thế giới biến thành màu đỏ, ta có thể tưởng tượng ra bộ dạng mình bây giờ, bởi vì những người xung quanh đang nhìn ta với vẻ kinh hoàng, kể cả hoàng đế Thế Tông.

Ta muốn quay nhìn về phía chiến trường nhưng không thể điều khiển được người mình. Kẻ đang giữ ta sợ hãi thả tay ra, mặt đất vang lên tiếng nước nhỏ giọt rất bé, thất khiếu* ta trào máu. Ta không thể ngẩng đầu lên được, những bông hoa máu vung vãi dưới mặt đất vàng, chân ta không đỡ nổi cơ thể nữa, quỳ rạp xuống đất.

(Thất khiếu: gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng)

Rất nhiều người tới bắt lấy tay ta, âm thanh ầm ĩ như vọng trên trời xuống, ta nhắm mắt lại, chìm dần vào thế giới tĩnh lặng, máu hóa thành hoa hồng nở đầy núi Bạch Linh khi trời vào xuân, ta nhìn thấy sư phụ cõng ta đi trên đường núi nhỏ hẹp, ta đong đưa chân, ôm cổ người.

Ta gọi người.

“Sư phụ”

Người mỉm cười, nghiêng đầu nhìn ta, góc nghiêng mặt đẹp tuyệt, vẻ cứng nhắc hòa tan trong ánh mặt trời vàng rực.

Ta nhớ tới cảnh tượng đẹp đẽ trong quá khứ, má chậm rãi chạm xuống nền đất thô ráp, nhẹ nhàng thở hắt ra hơi thở cuối cùng.

Chương 87

Khuê Nguyên năm thứ ba, ta chết. Độc phát chết bất đắc kỳ tử trước ghế hoàng đế nước Liêu. Hoàng đế Thế Tông lập tức hạ lệnh đem thi thể ta treo trên tường thành để dân chúng nhìn xem.

Sở dĩ có thể biết được những chuyện này, đó là vì ta đều nhìn thấy.

Chính xác là hồn phách của ta nhìn thấy.

Ta vừa chết, hồn phách thoát khỏi cơ thể, có thể do chết đột ngột, ba hồn bảy vía chưa ý thức được thân thể đã không còn đứng dậy được, không thể tin nổi, cứ năm lần bảy lượt nhào vào cơ thể, cứ vào rồi lại bật ra hết lần này tới lần khác mới hiểu được là mình đã chết.

Ý nghĩ đầu tiên trong đầu ta khi hiểu ra chính là, thì ra linh hồn là như thế này, không đau, không lạnh, hoàn toàn không kinh khủng như trong tưởng tượng. Sau đó ta lại mừng như điên, bởi vì ta có thể bay trong không trung, với ta mà nói, đây là sự tự do mà ta luôn ao ước.

Lúc này, chỉ cần ta nghĩ tới thì giây lát sau đã tìm được sư phụ.

Cánh quân tiên phong công thành khí thế hừng hực, nhưng đại quân thật sự lại lẳng lặng chờ ở phía tây thành. Cho nên trước khi chết, ta nhìn xa thế nào cũng không nhìn thấy người.

Ô Vân Đạp Tuyết im lặng đứng trên vách đá. Sư phụ mặc ngân giáp, đứng trước đại quân, lặng lẽ nhìn chiến hỏa ngút tận trời ở đô thành.

Sư phụ gầy.

Ta chưa bao giờ thấy người gầy thế này, sư phụ nhiều năm chinh chiến, hành quân gấp rút, tất nhiên là người không bao giờ mập, nhưng đều là dáng vẻ cao gầy như tùng như bách. Bây giờ chỉ một thời gian rất ngắn mà người đã gầy như trúc thế này thì khủng khiếp thế nào.

Nhưng lưng người vẫn thẳng tắp như một cây thương, vẻ tức giận ngập đầy trong đôi mắt đen như mực, ta cảm giác nếu như người nhắm mắt lại, người sẽ hoàn toàn biến mất trong không khí.

Ta như bị đẩy lên tận mây xanh rồi ném mạnh xuống dưới tận đáy biển sâu, ta cố ngoi lên, gọi người hết lần này đến lần khác, muốn ôm lấy người, nhưng không hề có tiếng gọi nào được phát ra, vòng tay ôm cứ xuyên qua người của người vô số lần, cho dù cố gắng thế nào cũng không chạm được vào người.

Ta mới nhớ ra, ta đã chết rồi.

Lúc này sư phụ lại đột nhiên gọi.
“Nguyệt nhi.”

“Sư phụ, chàng nhìn thấy ta?” ta mừng như điên bay tới trước mặt người, người chẳng có phản ứng gì, ánh mắt xuyên qua cơ thể ta.

Sau đó ta thấy vẻ mặt khiếp sợ của những người đứng sau lưng người, thậm chí có mấy người còn lao về trước.

Sư phụ không hề nhúc nhích.

Ta nhìn theo ánh mắt người, nhìn thấy hoàng đế Thế Tông đang ngồi trên ghế chợt ngã nhào xuống đất ngay trước mặt ba quân. Sự tình không ai ngờ được này làm tất cả quân Liêu ngây người ra.

Tướng sĩ công thành đang hò hét xông lên, Gia Luật Thành Văn đứng chỗ tường thành cao nhất, vung thanh kiếm dài trong tay lên trời, ta nhìn thấy thi thể của mình được treo lên tường thành, vết máu chảy dài xuống bức tường thành xám xịt tạo thành những đường ngoằn ngoèo.

Từ Bình hét to: “Tiểu Nguyệt!”, mắt trợn lên như muốn nứt ra, nháy mắt mắt đã đỏ hoe.

Ta quên mất mình là linh hồn, không còn thân thể nữa, ta giơ tay muốn che ánh mắt sư phụ lại.
“Sư phụ, đừng nhìn, đừng nhìn mà.” Ta lặp lại một cách vô vọng.

Nhưng ánh mắt của người đã xuyên qua lòng bàn tay ta, xuyên qua chiến trường đỏ lửa, dừng lại trên thi thể kia.

Ta nghe phía sau người có vô số âm thanh, phẫn nộ, nguyền rủa, nghẹn ngào, nhưng người vẫn bất động như trước, ngồi yên trên lưng ngựa, đứng trước mười vạn đại quân, lưng thẳng như thương. Chỉ có ta mới nhìn thấy ánh mắt tức giận của người giống như ngọn đèn cuối cùng trong căn phòng kia, tắt đi ánh sáng cuối cùng, làn khói nhẹ tan biến đi, chỉ còn lại tro tàn.

Ta nhìn người giơ tay lên, chậm rãi che lại vị trí nơi trái tim người, môi mím chặt, cổ họng nhấp nhô, như là đang cố gắng nhẫn nhịn nuốt ngược điều gì đó vào trong. Nhưng cuối cùng không thể chịu đựng được, một màu máu đỏ tràn ra bên khóe môi, người đưa tay lên che miệng, ho khan một tiếng rất nhỏ, giống như đó không phải là búng máu từ trong tim mình phun ra mà chỉ là ho khan vì gió.

Sự kinh hoàng như cơn sóng đổ ập xuống khiến ta cảm thấy hồn phách mình sắp bị tan ra.

Bên cạnh có người vọt lên, vẻ mặt Từ Bình đau đớn, giọng nghẹn không thành lời.

“Ta sẽ dẫn người đến đó ngay lập tức.”

Sư phụ quay lại, buông tay xuống, vết máu trên môi không còn chút dấu vết. Người quay đầu ngựa lại, ánh mắt đảo qua mặt mọi người đứng phía sau, ta nghe sư phụ lên tiếng, giọng vang xuyên thấu lòng người.

“Chưa có quân lệnh, chờ đã.”

Tất cả âm thanh biến mất, chỉ còn lại tiếng gió thổi phần phật, tướng sĩ cúi đầu, đứng thẳng người lên.

Người muốn họ biết, bất kể chuyện gì xảy ra, trên chiến trường này, thống lĩnh của họ sẽ không nổi điên, sẽ không cuồng loạn lên, người và họ ở cùng một chỗ, họ có thể tin tưởng tuyệt đối, có thể dựa dẫm vào người.

Về bản thân người, người là Từ Trì Từ Bội Thu, người là tướng quân, là người đứng đầu ba quân, trên chiến trường này, người biết nhẫn nhịn, biết phải làm gì.

Cho dù, tim người đã chết.

Chương 88

Gia Luật Thành Văn thấy hoàng đế Thế Tông chết, giận dữ ngửa mặt lên trời rống to, một tay cầm lấy vương kỳ nhảy xuống tường thành, cửa thành mở ra, không thủ nữa mà quyết định tấn công, dẫn binh đánh ra ngoài.

Gia Luật Thành Văn mang nỗi đau mất cha, dẫn toàn bộ quân tinh nhuệ mãnh liệt tấn công, trong phút chốc cửa thành máu thịt tung tóe, những tướng sĩ đang bao vây cổng thành bị đánh gục dưới sự tức giận ngập trời của hắn, thây chất chồng như núi, những cỗ xe bắn đá đổ nghiêng trên đất phát ra tiếng động ầm ầm.

Đột nhiên trên chiến trường vang lên tiếng chiêng đồng, binh lính Trung Nguyên không địch lại Gia Luật Thành Văn vội vàng từ bỏ việc công thành, lui về phía sau. Phía chân trời chợt có tiếng nổ rất lớn vang lên, to hơn cả tiếng sấm rền, Gia Luật Thành Văn theo bản năng ngẩng đầu, những lính Liêu cưỡi ngựa cũng ngước nhìn, bầy ngựa nhũn chân ra, không cần biết người cưỡi chúng thế nào, quay đầu bỏ chạy như điên.

Nhưng tất cả đã không còn kịp nữa.

Nước lũ cuồn cuộn như hàng ngàn hàng vạn ngựa hoang đứt cương lao tới, nước từ khe hở vách núi bị nổ tung cuồn cuộn thoát ra.

Vòng phòng hộ ba mặt giáp núi, một mặt đối mặt với sông sau lưng là con đường duy nhất thông tới thượng kinh. Trước khi sư phụ dẫn quân công thành, người đã đến thượng nguồn sông, chặn dòng, thay đổi đường nước chảy. Băng tan cộng với mực nước dâng cao có thể làm vỡ đường đê chắn. Dòng nước lũ lạnh như băng ập vào thành với khí thế quét sạch trời đất, bao phủ, nghiền nát mọi thứ trên đường đi của nó, trong nháy mắt những lính Liêu bị nhấn chìm, tường thành phòng thủ kiên cố sụp đổ.

Trên vách đá, Ô Vân Đạp Tuyết phóng nhanh như bay, phi nước đại trên vách đá, ngân giáp lóe sáng trong bầu trời u ám, mang theo mười vạn đại quân lao về phía cổng thành đang bị trận lũ nhấn chìm, triển khai đợt tấn công hủy diệt cuối cùng.

Nước lũ làm sụp cửa thành, gió rít gào trên không trung, tướng sĩ đã chết nằm rải rác trên tường thành, binh lính bỏ chạy, đại quân theo dòng nước lũ đánh tới, chém chết những kẻ còn có hơi sức chống cự, dòng nước lũ xóa sổ đội quân, mở một con đường thẳng tới thượng kinh.

Trước đó hoàng đế Thế Tông bị độc phát mà chết, Gia Luật Thành Văn không rõ tung tích trong trận đại hồng thủy, tướng thủ thành may mắn còn sống quỳ xuống xin hàng, bị Võ Uy hầu treo lên trên cửa cung.

Tới bây giờ, đội quân tinh nhuệ của nước Liêu đã bị tiêu diệt, phòng tuyến cuối cùng của Thượng kinh đã bị phá vỡ.

Chạng vạng tối, sắc trời u ám, ta theo chân sư phụ đi vào thành lâu trống rỗng tràn ngập mùi máu tươi. Trên đất để một thi thể được phủ vải trắng, tấm vải trắng sạch sẽ tựa như không dính tí bụi nhỏ nào lại càng nổi bật trên nền đất loang lổ máu.

Mấy người đi theo sau sư phụ, Trần Khánh, Từ Bình, Trần Khánh bị thương, mặt đầy máu mà không lau, Từ Bình thì đang khóc. Huynh ấy là đàn ông, tuy không khóc thành tiếng nhưng mắt đỏ như chảy máu, khiến ta gần như không nhận ra huynh ấy. Ngay cả Ưng Nhi cũng ở đây, bụng nó được băng lại, hai chân bấu lấy tay Từ Bình, nghiêng đầu giấu mỏ vào vai huynh ấy.

Phượng Ca trong tay còn ôm hộp cơm, không ngừng nói Hầu gia, người ăn một chút đi, mấy ngày nay người không ăn gì rồi, ăn một chút thôi cũng được. Sau khi bị từ chối thì nghẹn ngào nói: “Nếu Tiểu Nguyệt còn sống, nhất định cô ấy không thích người thế này”, nói rồi thì bắt đầu khóc thất thanh.

Ta chưa thấy cậu nhóc nào khóc khó coi vậy, giọng nghẹn lại không nghe được gì, nước mắt nước mũi tèm lem, vai run bần bật, toàn bộ tòa thành đều vang vọng tiếng khóc của cậu ấy.

Rất lâu sau ta mới nghe tiếng sư phụ, trầm thấp mà rõ ràng.

“Mọi người ra ngoài đi, ta nói với Tiểu Nguyệt mấy lời.”

Không khí lạnh bao trùm khiến mọi vật như đóng băng. Không ai dám phát ra tiếng động, người này nhìn người kia, yên lặng lui ra ngoài. Phượng Ca khóc tới mức đi không nổi, tay còn ôm khư khư hộp đồ ăn, đi lảo đảo đụng vào bàn, rồi đâm sầm vào cửa. Từ Bình thấy vậy thì túm cổ áo cậu ta, đưa ra ngoài.

Trong thành yên tĩnh lại, chỉ còn ta với sư phụ.

… và thi thể của ta.

Người đi về phía trước hai bước, khom lưng, ngón tay thon dài chạm vào mảnh vải trắng bên cạnh.

Ánh mắt người trống rỗng làm lòng ta chết lặng. Ta cố gắng che thi thế mình lại, vô vọng lặp đi lặp lại.

“Sư phụ, đừng nhìn, ta ở đây, ta ở đây mà.”

Người không mở mảnh vải trắng lên, lui lại, tựa như chờ người dưới tấm vải trắng kia tự ngồi dậy.Nhưng mà cuối cùng người không đợi được.

Người đứng cách ta mấy bước, nhẹ nhàng lên tiếng.

“Nguyệt nhi, sáng hôm đó nàng nói, “Thiếp sẽ quay về nhanh thôi.”

“Nhưng mà nàng nuốt lời.”

“Nàng không hề trở lại.”

“Từ hôm đó tới nay ta không ăn không ngủ, không phải là không muốn, mà là không thể.”

“Ta vẫn còn chút hy vọng xa vời.”

“Nhưng đó cũng chỉ là hy vọng xa vời.”

“Lúc ta ở bên vách đá, ta nhìn thấy nàng.”

“Ta gọi nàng, nàng liền biến mất.”

“Ta biết, là nàng đến nói lời tạm biệt với ta.”

Người giơ tay lên, giống như lúc ta thấy bên vách đá, chậm rãi che chỗ ngực nơi tim mình lại.

“Ta bảo vệ được thiên hạ, mà không giữ được trái tim mình.”
“Cho dù san bằng nước Liêu thì sao? Thiên hạ thái bình thì thế nào chứ? Chỗ này của ta, không có gì cả.”

Nói tới đây, cuối cùng người ngừng lại một lát, lấy tay che miệng, ho khan một tiếng rất nhẹ.

Người mở tay ra, cúi đầu nhìn thoáng qua.

Ta kinh hoàng tột độ nhìn người, nhìn bàn tay nhuốm đầy máu tươi của người.

Người lại chẳng hề bận tậm, nắm tay lại, nói nhẹ nhàng.

“Cả đời ta nói là làm, duy nhất có một lần nuốt lời, đó là đối với nàng, cho nên trời trừng phạt ta.”

“Nhưng ông ấy trừng phạt sai người rồi.”

“Cũng không sai, đây là điều mà ta phải chịu.”

Người nói xong, thở ra một hơi dài, nhắm mắt lại.

Ta theo bản năng giơ tay đón lấy hai giọt nước mắt trong suốt, nhưng chúng xuyên qua tay ta rơi thẳng xuống đất, vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ.

Ta kinh hãi, đau xót tột độ, từ xưa đến nay chưa từng hối hận đến thế này.

Thân là người hành nghề y, hiểu rõ hơn ai hết, một đường hành quân không nghỉ, ngày đi đêm liên tiếp chiến đấu ác liệt, người còn không ăn không uống đã làm người cạn kiệt sức lực, có thể đi đến tận đây tất cả là nhờ tinh thần chống đỡ, nhưng mà tinh thần đó đã hoàn toàn biến mất sau búng máu và hai giọt nước mắt người đã rơi lúc này.

Ta sai lầm rồi.

Ta đã cho là ta có khả năng chọn lựa điều tốt nhất.

Ta nghĩ là cho dù ta chết, hồn phách cũng có thể bầu bạn bên sư phụ.

Về phần sư phụ, trong lòng sư phụ chứa muôn dân thiên hạ, chứa vạn dặm biên cương, chứa thái bình thịnh thế, cho dù không có ta, người cũng sẽ sống tốt.

Nhưng mà ta sai lầm rồi.

Ta chỉ có sư phụ, sư phụ cũng chỉ có ta.

Lúc này đây, không cần người nói ra lời ta cũng hiểu được.

Ta chết, người cũng…

Không thể sống.

Chương 89

Ngoài cửa vang lên tiếng Từ Bình.

“Hầu gia, có người mang tin tức từ kinh thành tới.”

Sư phụ vẫn yên lặng nhìn thi thể bị tấm vải trắng trùm lên, không nhúc nhích.

“Hầu gia? Người không sao chứ? Từ Bình vào được không?” giọng Từ Bình lo lắng.

Sư phụ xoay người đi ra cửa, đẩy cửa bước ra, khép cánh cửa sau lưng lại. Từ Bình đứng ngoài cửa, người đưa tin từ kinh thành tới đứng bên cạnh, Từ Bình nhìn sư phụ đi ra, vẻ mặt lo lắng mới hơi thả lỏng.

Người đưa tin không biết đã chạy bao nhiêu dặm đường, băng qua chiến trường, cả người lầy lội, vết máu khô dính trên áo thành những vệt sẫm màu nhưng vẫn nhận ra được.

Quả nhiên là Vân Kỳ, Vân đại nhân.

Gương mặt quen thuộc này làm ta ngay lập tức nhớ đến đêm quốc tang, cho dù ta chỉ là một hồn phách thì vẫn cảm thấy lạnh lẽo, phải đến gần sư phụ hơn chút nữa.

“Võ Uy hầu khỏe mạnh, truyền khẩu dụ của Hoàng thượng, Hoàng thượng ở kinh đô nhận được tin báo vô cùng vui mừng, đã ngự giá xuất chinh, tự thân tới chiến trường gặp gỡ Hầu gia.”

Ta thật sự muốn mắng to vào mặt hắn, con mắt nào của hắn thấy sư phụ ta mạnh khỏe!

Sư phụ nói: “Không biết Hoàng thượng đã ngự giá đến đâu?”

Vân Kỳ ngẩng đầu: “Xa giá đang trên đường, ít ngày nữa có thể đến nơi.”

Có người đi lên trên thành lâu, Trần Khánh tự mình áp giải một người đàn ông, nhìn thấy Vân Kỳ trên thành thì dừng chân.

Ta đã quá sợ hãi nên cho dù biết là sư phụ không có cảm giác, vẫn giang tay ôm lấy người.

Trần Khánh áp giải lên — là Quý tiên sinh!

Hai mắt Từ Bình đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt sư phụ cực kỳ nặng nề, chậm rãi lên tiếng.

“Từ Bình, đưa Vân đại nhân đến doanh trại nghỉ ngơi.”

Từ Bình: “Vâng” rồi đi tới bên cạnh Vân Kỳ. Vân Kỳ là người bên cạnh Tử Cẩm, luôn thức thời, thong thả nói: “Vậy Vân Kỳ lui trước.” Nói rồi quay người đi, khi đi ngang qua Quý tiên sinh thì liếc mắt một cái, nhưng trời tối đen, bóng đêm bao trùm lên tất cả mọi thứ đều không rõ ràng.

Tiếng sấm ầm ầm vang trong không trung, bầu trời tối đen như mực bị những tia chớp rạch ngang xé nát, trời đất chấn động, mưa to như trút nước, tẩy sạch những vết máu, những vết tích do trận lũ tạo thành.

Ta lại theo sư phụ trở vào trong, Quý tiên sinh bị trói hai tay hai chân, Trần Khánh vẫn giữ ông như trước.

“Quý tiên sinh.” Sư phụ gọi, giọng rất thấp.

Quý tiên sinh ho một tiếng, chậm rãi nói: “Bội Thu, ta có mấy lời muốn nói với ngươi, nếu không gặp ngươi thì sợ không còn cơ hội.”

“Đem hắn ta treo lên tường thành.” Trần Khánh từ xưa đến nay luôn trầm lặng ít lời mở miệng, từng chữ nặng nề.

Có tiếng bước chân, Từ Bình vội vã chạy trở về, chỉ đi một lát mà người huynh ấy ướt đẫm, đi tới bên cạnh Trần Khánh, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Quý tiên sinh.
Sư phụ không nói gì, Quý tiên sinh lại mở miệng, giọng vẫn bình tĩnh.

“Ta tự mình tới đây.”

“Câm miệng! Ông…này…” Từ Bình rống lên, trừng mắt căm tức, nhưng đối diện với gương mặt mình đã từng tôn trọng, thân thiết như vậy, không thể nào nói được tròn câu.

Ta thông cảm nhìn Từ Bình, nghĩ huynh ấy cũng giống ta vậy. Cho dù ta biết người này đã làm ta rơi vào trong tay giặc, rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, nhưng khi đối mặt với ông ấy, ta cũng không thể hận được.

Sư phụ nhìn Quý tiên sinh, ánh mắt nặng trĩu, lát sau nói: “Các ngươi đi ra ngoài một lát.”

“Hầu gia!”

“Đi ra ngoài đi.”

Giọng vẫn trầm thấp, không nặng nề mà làm hai người đàn ông mới từ chiến trường như địa ngục trở về kia đồng thời lui ra.

Cửa lớn mở ra, đêm đã khuya, ngoài thành lâu tối đen, mưa to tầm tã, trận lũ bên ngoài chưa hết, mưa to bên trong thành như thác nước, ập vào trong tai chỉ nghe tiếng trời đất gầm rú.

Từ Bình và Trần Khánh không đi xa, dừng chân ngay tại cửa, yên lặng đứng chờ trong mưa. Màn đêm như mực, ta không nhìn thấy mặt họ, nhưng hai bóng dáng mơ hồ trong mưa to không hề động đậy, tựa như mình là hai cây cột trong mưa.

Gió mạnh mang mưa rào rạt thổi vào phòng, hắt lên lưng Quý tiên sinh, phủ lên chân sư phụ. Sư phụ cúi người ôm lấy thi thể ta, thản nhiên đưa lưng lộ trước mặt Quý tiên sinh, không hề sợ ông ta đột nhiên ra tay ám sát người.

Không chỉ ta hoảng hốt mà Từ Bình và Trần Khánh đứng ngoài cửa đã đồng thời bước vào một bước.

“Đóng cửa.” sư phụ ôm thi thể ta, vẫn giọng nói đó, không dao động, không cao giọng.

Từ Bình và Trần Khánh liếc nhìn nhau, mặt lại hơi bối rối.
Đóng cửa lại hay là cứ liều vọt vào bảo vệ?

Ta cảm thấy khoảnh khắc chỉ trong nháy mắt này lòng họ chắc chắn đấu tranh dữ dội. Nhưng ánh mắt trầm lặng của sư phụ làm họ cúi đầu, ở đây, người là người đứng đầu, ý chí của người quyết định tất cả.

Cánh cửa nặng nề từ từ khép lại, mưa to gió lớn bị ngăn ở bên ngoài biến thành những âm thanh bị đè nén khiến lòng người càng bí bách.

Quý tiên sinh vẫn đứng đó, ánh mắt dừng nơi tấm vải trắng che thi thể trong tay sư phụ, tay chân bị trói chặt có vẻ không được thoải mái.

Nhưng lời nói ông ấy vẫn rõ ràng, trật tự như thường.

Ông nói: “Bội Thu, ta biết lòng ngươi đau khổ.” Nói xong thì ho một tiếng.

Sư phụ im lặng nhìn ông, cũng không thả thi thể xuống.

“Ta cũng biết ngươi hận ta.”

Sư phụ lại im lặng trong chốc lát, cuối cùng hỏi ra hai chữ:

“Vì sao?”

Ta ở bên cạnh vô cùng lo lắng, cứ cảm thấy người ôm thi thể này như đang giữ một thứ không rõ ràng nhất, cũng không quan tâm thi thể đó vốn chính là ta, chỉ muốn người vứt nó xuống đất.

Quý tiên sinh lại ho: “Trên đời này biết cha ta là người Liêu chỉ có Từ lão tướng quân và ngươi, cha con hai người nhiều năm qua tin tưởng, kính trọng ta, ta vẫn rất cảm kích.”

Ta kinh ngạc, sư phụ và cha người đã sớm biết Quý tiên sinh là người Liêu, vì sao họ vẫn giữ ông ấy ở bên mình, còn muốn để ông ấy làm quân sư?

“Từ rất lâu rồi, cha ta nói với ta, người tuy là người Liêu nhưng hận nước Liêu tận xương tủy, suốt đời chỉ có ước nguyện là tiêu diệt nước Liêu.”

Quý tiên sinh gật đầu không hề do dự.

“Phải, nếu không phải đám binh lính lang sói đó hàng năm kéo sang bắt người cướp của, không chuyện ác nào không làm, mẹ ta sao lại rơi vào cảnh tự sát thê lương như vậy. Về phần cha ta, uổng phí một đời làm nam nhân, chiếm một người phụ nữ mà không bảo vệ được người, không thể cứu người khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, cuối cùng còn giết sạch người nhà người đó để hả giận. Ông ta đưa ta về nước Liêu, lại không thèm quan tâm ta, để đám thê thiếp đó khi dễ coi thường ta, nếu ta không trốn khỏi vương phủ thì chắc đã bị họ hại chết. Loại người vô trách nhiệm, không có năng lực này thật đáng giận, sao xứng đáng làm chồng, làm cha?”

Quý tiên sinh nghiến răng nói từng chữ, ta nghe được sự thê lương trong từng lời, lại tiến tới dựa sát vào sư phụ thêm chút nữa.

Thì ra sư phụ vẫn biết ông ấy có liên hệ với nước Liêu, nhưng liên hệ này là làm vì để tiêu diệt nước Liêu, Quý tiên sinh có thể che giấu thật kỹ suốt nhiều năm như vậy.

Ông ấy nói đến đây thì ngẩng lên nhìn sư phụ, vẻ mặt kích động: “Bội Thu, vòng phòng hộ đã phá, hoàng đế Thế Tông với Gia Luật Thành Văn đã chết, nắm giữ thượng kinh như lấy đồ trong túi. Trận chiến này, ngươi nhất định có thể lưu danh sử sách, là điều mà ta mong muốn cả đời, cho dù chết cũng nhắm mắt.”

Sư phụ cũng không đáp lại lời ông ấy, chỉ nhắm mắt nói từng chữ một: “Là Hoàng thượng muốn ông làm vậy?”

Quý tiên sinh đột nhiên trầm lặng.

Ta nghe đến đó thì cả hồn phách đều lạnh toát, thân thể kề sát sư phụ, hai tay ôm lấy người trong vô vọng, trước mắt chỉ còn bóng lưng màu vàng kia, tất cả mọi việc trên thế gian này đều hóa thành hạt bụi.

Chương 90: Kết cục 1

“Quý tiên sinh, trả lời ta đi.”

Quý tiên sinh ngước mắt lên, nói: “Nếu ta tới gặp ngươi thì sẽ không giấu diếm nữa, Bội Thu, ngươi đã là đèn cạn dầu, đừng giữ cô ấy nữa, buông cô ấy ra đi, những gì ngươi muốn biết, ta sẽ nói cho ngươi nghe từng chuyện một.”

Sư phụ vẫn chưa thả thi thể xuống, mà đem “ta” nhẹ nhàng để lên bục đá trong tòa thành, bục đá hẹp dài, người đứng trước che chở như thể sợ “ta” bị ngã xuống dưới.

Cho dù thế nào, cuối cùng người đã buông thi thể xuống.

Quý tiên sinh nói: “Biết cha ta là người Liêu, trừ cha con ngươi ra, còn có tiên đế và Hoàng thượng.”

Sư phụ nhìn ông ấy, ánh mắt lạnh băng sắc như đao kiếm: “Trận chiến Ngọc Môn quan, là tiên đế muốn ông mang mẫu thân ta đi, đúng không?”

Quý tiên sinh im lặng, lát sau mới nói: “Điều mong đợi của ta đã xong, đợi ta nói xong, ngươi có thể giết ta.”

Sư phụ không đáp, chỉ nói: “Tiên đế kiêng dè phụ thân ta đã lâu, trận chiến ấy, các người lấy mẫu thân ta ra ép ông ấy, ông ấy có đầu hàng hay không thì các ngươi cũng muốn ông ấy chết.”

“Không!” Quý tiên sinh quả quyết: “Tiên đế thật sự chỉ muốn biết phụ thân ngươi có trung thành với đất nước hay không thôi.”

“Hắn không tin ông ấy!” sư phụ lắc đầu, không dùng từ tôn kính khi nói tới tiên đế, chỉ dùng một chữ “hắn”.

Ngừng một lát, lại nói: “Mà Tử Cẩm, không tin ta.”

Người cũng không gọi Hoàng thượng, bây giờ chỉ còn có “Tử Cẩm”.

“Đó là vì ngươi không muốn chiến đấu, vì một người phụ nữ mà ngươi đem tất cả kỳ vọng của đất nước này ném đi, ngươi và phụ thân ngươi giống nhau, tuy là chiến tướng mà lại có lòng riêng.”

Sư phụ nhìn về phương xa, giọng trống rỗng: “Ta đã lĩnh chỉ, làm sao mà không chiến đấu chứ?”

“Phải, nhưng sau khi giành lại Nhạn Môn quan thì sao?”

Nếu ta còn sống, chắc sẽ vì cuộc đối thoại đẫm máu này mà rơi lệ, đáng tiếc ta không còn nước mắt để rơi.

Quả nhiên là hắn.

Ta nhớ tới dáng vẻ Tử Cẩm quỳ trong vũng máu, mặt lạnh như băng, tách tay ta khỏi người ông lão đang hấp hối đó, lòng bàn tay, ngón tay vững vàng không hề có chút dao động.

Gia Luật Thành Văn nghĩ là hắn cài đặt Quý tiên sinh vào Trung Nguyên, thật ra không phải.

Sư phụ nghĩ Quý tiên sinh là thanh kiếm chống lại nước Liêu, thật ra cũng không phải.

Hóa ra tận trên cao có bàn tay vô hình rơi xuống, sắp xếp mọi thứ.

Vốn dĩ ta cứ cảm thấy Tử Cẩm đi lên ngôi vị hoàng đế chỉ vì buộc phải lựa chọn giữa hai con đường sống – chết. Nhưng hiện giờ nghĩ lại, tâm tư hắn sâu tới mức nào, thủ đoạn của hắn tàn nhẫn tới mức ta không thể nào tưởng tượng nổi, cho dù không căn cứ, quá hoang đường, hoặc là thỉnh thoảng lộ ra những chân tình, cũng chỉ là khẩu phật tâm xà, ván cờ này, hắn mới là người thao túng cuối cùng.

Trên đời này, con đường đi của hoàng đế luôn là con đường nguy hiểm, một bên là vách núi, một bên là vực sâu không đáy, cuối con đường tuy có ngai vàng lồng lộng, nhưng mỗi bước đi sai là thịt nát xương tan, đâu phải ai cũng có thể đi đến cuối đường mà ngồi lên đó.

Tử Cẩm không chỉ muốn giành lại Nhạn Môn quan, cũng không chỉ muốn tiêu diệt tai họa ngầm là Đại hoàng tử phản bội, hắn nhìn xa trông rộng hơn ai hết, hắn muốn diệt sạch kẻ thù lân cận, đem mối nguy hiểm tồn tại suốt bao năm qua quy về một mối dưới quyền của hắn.

Về phần người duy nhất mà hắn từng xem là tri kỷ, là bằng hữu, một người võ tướng mà lòng dân hướng về lại cứ muốn rời đi thì không thể giữ lại. Hắn có thể lật tay cho người đó sống, úp tay là chết. Người đó lặp lại vận mệnh của phụ thân mình, tất cả là do người đó lựa chọn.

“Phàm là thiên tử, lấy xã tắc làm trọng, sao có thể xem là may mắn?”

“Có chứ.” Quý tiên sinh ngẩng lên.

Sư phụ cất tiếng lạnh băng, mệt mỏi: “Ta sẽ không giết ông, Vân Kỳ tới đây là đón ông về, trở về nói với Tử Cẩm, nỗi khổ tâm của hắn và tiên đế, nhà họ Từ chúng ta hiểu.”“…”

“Truyền lời giúp ta, Từ Trì sinh ra trong chiến trường, chết cũng chết trong chiến trường, để cho hắn yên tâm.”

Sư phụ nói xong những lời cuối cùng, quay người ôm lấy thi thể ta, không nhìn Quý tiên sinh, người phải rời đi.

Cây đuốc duy nhất trên tường đột nhiên tắt ngúm, bóng dáng sư phụ ngay lập tức bị bóng đêm bao trùm như vĩnh viễn biến mất.

Ta kinh hoàng, quên mất mình không có thân thể, liều mạng kéo tay người, muốn đưa người trở lại.

“Bội Thu!” tiếng xích sắt vang lên, Quý tiên sinh bước lên trước, giọng vội vàng: “Đừng đi, ta chưa nói xong.”

Không có tiếng đáp lại, không có tiếng bước chân.

Ta không nhìn thấy người, người biến mất ở nơi mà dù là hồn phách ta cũng không thể tìm thấy. Ta hoảng sợ nhìn Quý tiên sinh, ta không có thật nhưng ông ấy còn sống, có thể giữ lấy sư phụ, trong tòa thành tối đen u ám này, chỉ có ông ấy đang còn sống.

Quý tiên sinh không làm như điều ta mong muốn là đưa tay giữ người lại, nhưng ông nói rất nhanh.

“Bội Thu, ngươi không muốn biết Tiểu Nguyệt chết thế nào à?”

“Tiểu Nguyệt là bị hạ độc, Gia Luật Thành Văn muốn bắt cô ấy giải độc trên người hoàng đế Thế Tông. Cô ấy đã từng giải độc thành công cho Vương giám quân, cũng cứu được ngươi khi bị trúng loại độc rắn tương tự.”

“Hoàng đế Thế Tông  bắt cô ấy ra thử thuốc giải, nếu cô ấy cứu ông ta, thì có thể không chết.”

“Nhưng mà cô ấy không làm, cô ấy biết cho dù mình sống, hoàng đế Thế Tông cũng sẽ dùng cô ấy mà ép ngươi lui binh.”

“Cho nên cô ấy sử dụng loại thuốc giải chưa hoàn chỉnh, hạ độc hoàng đế Thế Tông lẫn bản thân mình.”

“Bởi vì cô ấy mà hoàng đế Thế Tông mới có thể chết bất đắc kỳ tử trên tường thành, cô ấy anh dũng như vậy, ngươi không muốn để người trong thiên hạ biết sao? Ngươi cũng không thể để cô ấy hy sinh oan uổng chứ?”

Tiếng sư phụ truyền tới trong bóng đêm cực kỳ trầm lắng.“Thì ra là vậy.”

Lần theo âm thanh này, cuối cùng ta có thể nhìn xuyên bóng đêm nhìn thấy sư phụ, thực ra người cách ta không xa, lưng tựa trên tường, bộ giáp sắt cọ vào tường phát ra tiếng vang cực nhỏ, tay vẫn ôm khư khư thi thể kia không hề buông tay.

“Nguyệt nhi.”

Người đột nhiên gọi ta.

“Sư phụ, ta ở đây, ta đang ở đây.” Ta lấy hết sức lực đáp lại người, cố sức lôi thi thế kia ra khỏi tay người.

Người lại nhìn thi thể kia, cười đau xót.

“Thì ra là vậy.”

“Chiến sĩ giữ biên cương, tướng quân chết vì xã tắc… ta vẫn tưởng ta không thể buông tay.”

“…”

“Thì ra là nàng hoàn thành thay cho ta.”

“Bội Thu!” Quý tiên sinh cũng thấy không ổn, bắt đầu sờ soạng tìm kiếm trong bóng đêm.

“Nhưng nàng chưa bao giờ hỏi ta, ta có muốn được thành toàn như vậy hay không.”

Người đột ngột ngẩng lên, ánh mắt nhìn xuyên qua về nơi hư vô, nhìn tới ánh mắt ta, ta cảm nhận được nỗi đau khổ cực độ. Nỗi đau khổ này đến ta chỉ là hồn phách mà có thể cảm nhận được, cũng khiến cho hồn phách ta không thể nào chịu đựng nỗi, sự đau đớn khiến ta như vỡ vụn, tầm nhìn bắt đầu trở nên mơ hồ.

Ngay cả hồn phách cũng biến mất sao?

Hóa ra ta đã sai lầm nặng nề như vậy, sai đến mức ngay cả ông trời cũng không muốn cho ta lưu lại hồn phách ở lại bên sư phụ.

Quý tiên sinh lại nói gì đó, nhưng ta không còn nghe được, hồn phách đã tan biến, ta muốn nhìn sư phụ thêm một lần, gần người thêm một chút lần cuối cùng, nhưng bóng tối như gió cuốn bay bụi bặm, đưa ta vào khoảng không vô tận.

*****

Khuê nguyên năm thứ ba, Võ Uy hầu trong người mang bệnh, dẫn mười vạn đại quân đoạt lại Nhạn Môn quan. Sau khi giành lại Nhạn Môn quan thì tiếp tục tiến quân qua hàng loạt thành trì, tiến thẳng tới thượng kinh. Chặn dòng trên thượng nguồn, dẫn nước lũ xuống công phá vòng phòng hộ, chỉ trong một ngày đã tiến công đến phòng tuyến cuối cùng nước Liêu, tiêu diệt đội quân tinh nhuệ.

Đêm công thành đó, Võ Uy hầu mang mấy vạn kỵ binh suốt đêm lao tới thượng kinh, tin xấu liên tục truyền về kinh thành nước Liêu, sự hoảng loạn bao trùm. Võ Uy hầu đích thân dẫn đầu đoàn quân như bóng ma xông thẳng tới, mấy vạn cung sắt phát ra tiếng kinh thiên động địa, những mũi tên sắc nhọn đính thư chiêu hàng trắng được tẩm dầu bay rào rạt vào giữa kinh thành.

Tướng sĩ nước Liêu còn sót lại trên tường thành ứng chiến, đợt tên thứ hai là những mũi tên lửa lại được bắn vào trong thành. Những bức thư chiêu hàng tẩm dầu nổi trên mặt nước, theo nước mưa chảy tràn khắp nơi. Bốn bề là nước, những mũi lửa đã biến cả kinh thành thành biển lửa.

Lửa tới bất ngờ khiến những binh lính còn sót lại hoàn toàn tan rã, hoàng đế Thế Tông và chủ tướng đã chết, quân Hán hò hét, khí thế dời non lấp bể, đội quân tiên phong đang công phá cửa cung. Các phi tần dưới sự dẫn đầu của Hoàng hậu tự sát trong cung, mấy ngàn cấm vệ quân che chở mấy hoàng tử nhỏ tuổi còn sót lại chạy ra cửa nam, phó tướng Thẩm Thác đuổi sát theo sau đến tận vách đá, tiêu diệt toàn bộ lính cấm vệ quân còn sót lại.

Kinh thành nước Liêu bị phá, nước Liêu bị tiêu diệt hoàn toàn, mà Võ Uy hầu cũng chiến đấu đến kiệt sức mà chết giữa núi thi thể xung quanh. Người cầm kích đứng sừng sững giữa trời, hàng trăm tử sĩ nước Liêu không ai dám đến gần.

Sau khi phá thành, quân Hán thu nhặt các tướng sĩ chết trận, thi thể Võ Uy hầu được nâng vào thành. Bầu trời mây vần vũ, gió rít gào giận dữ, dòng sông xa xa sóng dâng cuồn cuộn. Quân Hán không ai không đau thương rơi lệ, tiếng khóc xé trời xanh cách trăm dặm vẫn còn nghe thấy. Những tù binh nước Liêu cũng vì sự dũng đảm phi thường của Từ Trì mà lộ vẻ xúc động.

Vì phòng ngừa dịch bệnh, theo thông lệ thì không được lưu lại thi thể trên chiến trường, thi thể Võ Uy hầu cùng chiến sĩ tử trận đều được hỏa táng. Sau khi Khuê Nguyên đế đích thân tới thượng kinh thì đã ôm hũ tro cốt mà khóc rất lâu. Sau đó truy phong Võ Uy hầu là Liêu quốc công, lấy nghi lễ hoàng gia để chôn cất. Xây dựng đền thờ Trung Hiếu Nghĩa ngay tại Nhạn Môn quan, hàng năm hương khói.

Từ gia một nhà trung liệt, chấm dứt từ đó. Từ Trì theo quân từ thời niên thiếu, chinh chiến nhiều năm, dụng binh như thần, trị quân mặc dù nghiêm nhưng luôn làm gương cho tướng sĩ mỗi khi ra trận, mang bệnh xuất chinh, cúc cung tận tụy, cuối cùng chết giữa sa trường. Tin tức truyền về nước, ai cũng đau lòng thương tiếc, vạn dân cùng khóc, dân chúng tự lập bàn thờ trong nhà nhang khói cho người. Đền thờ Trung Hiếu Nghĩa họ Từ ở Nhạn Môn quan kia hàng năm hương khói phồn thịnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau