THU NGUYỆT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thu nguyệt - Chương 81 - Chương 85

Chương 81

Sáng sớm ngày thứ hai, Quý tiên sinh cho người đánh xe đi, một lát sau có một đội binh lính tới đón chúng ta, dẫn đầu là một phó tướng nói được một ít tiếng Hán, có vẻ rất tôn trọng Quý tiên sinh.

Ta đã bị mang vào bên trong nước Liêu, không cần phải giấu trong quan tài như trước, Quý tiên sinh đưa ta lên xe, không gian trên xe không lớn nhưng đệm xe bằng da dê, tuy là đơn giản mà thoải mái.

“Từ đây tới thượng kinh còn hai ngày đường, ta đưa cô đi, nghỉ ngơi một chút cho khỏe.”

Ta nhìn ông ấy, trong lòng nghĩ tới cảnh cậu bé năm tuổi chứng kiến mẹ mình treo cổ tự sát, oán giận và không nỡ đan xen nhau, cảm giác phức tạp nói không nên lời.

“Vì sao muốn đưa ta đi thượng kinh? Không phải Gia Luật Thành Văn muốn bắt ta sao? Hắn ở Nhạn Môn quan à?”

“Cô sẽ được gặp ngài ấy.” Quý tiên sinh chỉ trả lời vậy rồi không nói nữa.

Tới giữa trưa, đoàn người ngừng lại ở ốc đảo nhỏ, phó tướng mời Quý tiên sinh xuống xe, ta cũng bị đưa xuống theo, lính xuống ngựa ngồi tụm lại ăn cơm nghỉ ngơi, có người đưa túi lương khô và nước tới, còn có ít thịt khô.

Nơi đây cát vàng ngàn dặm, áp giải ta là những binh lính được trang bị vũ khí đầy đủ, cho thấy ta hoàn toàn không có khả năng để trốn thoát, ta đã được cởi trói tay chân trước khi lên xe, lúc này có người mang đồ ăn đến ý bảo ta ăn. Ta không nhận, người đó lập tức xị mặt nói lớn mấy câu gì đó, ta nghe không hiểu mà chẳng có ý định nói chuyện với hắn, chỉ quay đầu đi chỗ khác.

Quý tiên sinh đến ngồi bên cạnh ta: “Sao rồi? Lại không chịu ăn gì nữa à?”

Ta cắn răng, đang định lên tiếng thì đột nhiên có tiếng rầm rập từ xa vọng tới, cát bụi bốc lên cuồn cuộn như đám mây vàng rất lớn đang hướng về phía chúng ta. Những binh lính ngay tức khắc đứng bật dậy, ném đồ ăn trên tay, có người cầm lấy vũ khí chạy về phía ngựa của mình, nhưng đám bụi đó tiến tới cực nhanh, trong nháy mắt đã ở trước mặt chúng ta, một người ghìm ngựa, đảo mắt qua đám người chúng ta, rồi nhảy xuống ngựa đi về phía ta.

Người đến đúng là Gia Luật Thành Văn, hắn mặc một bộ giáp như mới từ chiến trường trở về, không biết đã chạy trên sa mạc bao lâu mà  giữa các khe hở trên giáp đọng lớp cát vàng, ánh mắt sắc như dao lia đến người ta.

Ta bị hắn nhìn như vậy thì bất giác lui về sau từng bước.

Mấy tên lính cúi đầu hành lễ, ngay cả Quý tiên sinh cũng cúi người trước hắn.

“Xu mật sử đại nhân, đã lâu không gặp.”

Gia Luật Thành Văn gật đầu: “Quý tiên sinh, đã lâu không gặp.” nói vừa dứt lời thì tay đã chộp lên vai ta, kéo ta lại gần hắn.
“Buông ra!” ta hét lên.

Hắn cười ha hả, túm lấy ta nhẹ nhàng xoay người lên ngựa, quay đầu nói: “Ta mang cô ta đi trước, các ngươi từ từ theo sau.” Nói rồi giật cương, mang theo ta chạy như bay.

Lưng ngựa xóc nảy, ta cố giãy dụa thì càng bị hắn siết chặt, cổ hắn khoác một tấm da sói, cái mùi nồng nặc đó xông vào mũi ta, cánh tay đầy cơ bắp kia gợi ta nhớ tới ký ức kinh hoàng, ta biết lành ít dữ nhiều nên quên mất sợ hãi, cố sức giãy dụa muốn đẩy hắn ra, đúng là có chút hiệu quả, nhưng chưa giãy thoát ra được đã bị Gia Luật Thành Văn ghìm ngựa dừng lại, túm ta lôi lên lưng ngựa như trước.

“Đừng cố cựa quậy! Còn quẫy nữa ta trói cô lại.”

Ta trả lời bằng cách phun nước miếng lên mặt hắn.

Gia Luật Thành Văn không hề đề phòng nên bị trúng giữa mặt, hắn giận xanh mặt, vừa lau mặt vừa giơ tay lên. Ta thấy bàn tay to như cái quạt của hắn giơ lên, nếu dùng hết sức mà tát thì chắc vỡ cả mặt. Ta nhắm mắt lại, thầm gọi tên sư phụ, chờ bàn tay hắn rơi xuống. Không ngờ đợi hồi lâu mà vẫn không thấy gì.

Ta nghi ngờ đang định mở mắt ra thì lại nghe mặt nặng nặng, ta hoảng hốt mở to mắt, bàn tay Gia Luật Thành Văn xoa xoa mặt ta. Bàn tay đó to gần như che kín cả mặt ta, lòng bàn tay thô ráp khiến da mặt ta đau đau, cho dù lực tay có vẻ đã nương nhẹ nhưng vẫn làm da mặt ta muốn tróc ra.

“Có vậy cũng sợ, vô dụng.” Gia Luật Thành Văn mắng: “Đừng giãy dụa nữa, ngã xuống ngựa là gãy cổ đấy.”

Kỵ binh phía sau đã đến gần, Gia Luật Thành Văn nói to câu gì đó, có người đưa dây da qua, hắn trói tay ta lại sau lưng, trói chân ta lại, trước đó ta đã lấy hết sức giãy dụa cạn kiệt sức lực, giờ chỉ đành ngoan ngoãn để hắn trói lại xách như một con dê, có tức đỏ mắt cũng vô dụng.
Gia Luật Thành Văn sau khi trói ta xong thì lại vứt ta lên yên ngựa, bắt đầu đi tiếp nhưng không phóng ngựa như bay như khi nãy mà đi chậm hơn rất nhiều.

“Nghe nói cô đã kết hôn với Từ Trì.”

Mặt ta úp trên ngựa, máu dồn xuống đầu, không muốn đáp lại hắn, cắn môi im lặng.

“Hắn có cái gì tốt chứ? Không phải bảo hắn bệnh sắp chết rồi sao?”

Nếu không phải đang ở tư thế này thì ta lại phun vào mặt hắn.

Ta nghiến răng chịu đựng sự xóc nảy, mở miệng: “Ngươi bắt ta để uy hiếp sư phụ? Đừng có mơ, ngươi là bại tướng dưới tay chàng, bất kể âm mưu hay trò gì cũng không thể thực hiện được.”

Gia Luật Thành Văn hừ: “Trận Bắc Hải là Từ Trì thừa dịp ban đêm mà đốt lương thảo của ta, thế mới may mắn thắng trận, nếu đối đầu trực tiếp giữa hai bên, ta không thua hắn.”

Ta cũng hừ hắn một tiếng, thẳng thừng: “Cái gì mà hai bên đối đầu trực tiếp, sư phụ ta chưa tới thì ngươi đã sợ tới mức chạy trốn về thượng kinh đó thôi, không dám mặt đối mặt đao thật thương thật với sư phụ ta, chỉ dám ở sau lưng phái gian tế bắt cóc người, đồ tiểu nhân nham hiểm!”

Gia Luật Thành Văn giận quá hóa cười, lấy một tay nhẹ nhàng xốc ta dậy ngồi đối diện nói chuyện với hắn.

“Cô nói ai là tiểu nhân nham hiểm?”

Ta mặc kệ mọi thứ, có sao nói vậy: “Loại người sẽ giết ta.”

Gia Luật Thành Văn nhướng mày: “Ta muốn cô tới cứu người, giết cô làm gì?”

Cứu người…?

Ta sửng sốt, kinh ngạc nhìn hắn không nói nên lời.

Chương 82

Ta không hỏi lại Gia Luật Thành Văn rốt cuộc là hắn muốn ta cứu ai, hắn cũng không nói gì thêm. Thượng kinh là kinh đô của nước Liêu, cách Trường Môn quan gần hai trăm dặm, Gia Luật Thành Văn dẫn đội kỵ binh ngày đêm giục ngựa vội vã quay về.

Ban đầu ta bị hắn mang theo chung trên ngựa, sau đó xóc nảy quá mức khiến ta nôn mấy lần, hắn đành cho ta lên xe lại như trước, để Quý tiên sinh trông giữ.

Ta biết mình với sư phụ càng ngày càng cách nhau xa hơn, dần dần tuyệt vọng, Thượng kinh cách biên giới rất xa, cho dù ta có may mắn trốn thoát thì nơi này cát vàng vạn dặm, không lương thực, không nước uống, đúng như lời Quý tiên sinh nói, không chạy nổi quá mười dặm ta sẽ chết trên đường.

Ta bị trói trên xe, trong đầu chỉ toàn là những lời sư tổ nói với ta, cuối cùng chỉ còn lại nỗi sợ hãi, sợ mình lặp lại thảm kịch của mẹ sư phụ, lại càng sợ sư phụ vì ta mà rơi vào hoàn cảnh hiểm nghèo.

Trên đời này không có thủ đoạn nào ác độc hơn, năm đó mẹ sư phụ bị đưa ra trước trận chiến, nhìn mình trở thành vật uy hiếp chồng mình, bà tuyệt vọng đến mức nào? Mà Từ tướng quân khi bắn mũi tên đó ra, sự đau khổ dằn vặt của ông đến độ nào.

Đau khổ đến mức — chỉ có thể lấy cái chết để dịu lại.

Ta nghĩ tới đây thì cả người trống rỗng, bàn tay mở ra không nắm bắt được bất kỳ thứ gì, ngay cả sinh mạng của mình cũng không có chút tác dụng gì, mà còn để lại một hiểm họa.

Hôm đó ta không ăn cơm. Đến tối, Gia Luật Thành Văn bưng một chén canh tới, bóp hàm khiến ta mở miệng ra, đổ hết chén canh vào. Ta bị ép uống chén canh đó, há miệng cố gắng nôn ra, hắn giận dữ chỉ mặt ta: “Cô dám nôn ra, ta sẽ đổ chén khác, đổ tới khi nào cô không nôn nữa mới thôi.”

Quý tiên sinh đứng dậy ngăn lại: “Để tôi nói chuyện đi.”

Gia Luật Thành Văn còn muốn nói gì đó, Quý tiên sinh nói với hắn bằng tiếng Liêu gì đó mà sắc mặt hắn xanh mét, không thèm ép ta nữa mà cầm chén bỏ đi, Quý tiên sinh ngồi xuống trước mặt ta, nói nhỏ, vẫn câu nói cũ: “Tiểu Nguyệt, nếu cô chết rồi thì không còn gặp được Từ Trì nữa.”

Ta trợn mắt lên: “Sống để cho các ngươi lấy ta ra uy hiếp sư phụ à? Định diễn lại thảm kịch Ngọc Môn quan lần nữa sao?”

Quý tiên sinh nhìn sâu vào mắt ta: “Cho dù cô sống hay chết, bất kỳ giá nào Từ Trì cũng sẽ đến tìm cô, nhưng trước đó, cậu ấy chắc chắn phải giải quyết vấn đề khó khăn cấp bách ở Nhạn Môn quan, nước nhà thiên hạ, bên nào nặng nhẹ, cậu ấy là tướng quân nên hiểu điều đó hơn ai hết.”

Ta nhìn ông ấy với ánh nhìn hừng hực thù hận: “Quý tiên sinh, việc năm đó cũng là ông làm đúng không?”

Ông ấy không trả lời thẳng, chỉ nói: “Không cần biết cô tin hay không, chuyện của Từ phu nhân không phải là việc ta muốn, Từ tướng quân chết trận sa trường… ta cũng thấy thương tiếc.”

Đột nhiên ta nhớ tới Tử Cẩm đã từng nói – cho dù nàng có tin hay không, trong lòng ta, huynh ấy không giống những người khác.

Ta buột miệng thốt lên: “Các người bề ngoài đều nói một đằng, trong lòng làm một nẻo, Từ tướng quân không nên tin ông, giữ ông bên cạnh người, ngay cả sư phụ cũng…”

“Cô có biết ta từng cứu mạng Từ tướng quân?”

Ta sửng sốt.
“Lúc hơn mười tuổi, ta đã gặp Từ tướng quân bên trong hẻm núi ngoài quan ngoại, ông ấy bị trúng tên độc, ta đã đưa ông ấy về quân doanh.”

“Ông… ông đã lên kế hoạch trước với ý đồ xấu.”

“Từ gia là một nhà trung liệt, bao nhiêu thế hệ bảo vệ đất nước, dĩ nhiên ta rất tôn trọng, làm tướng chinh chiến vạn dặm, quanh năm gối trên giáp mà nằm, ngựa chiến không dừng vó mỗi ngày là một việc không dễ dàng gì, không phải ai cũng có thể thực hiện được.”

Ta cười khẩy: “Phản bội họ là cách thể hiện sự tôn trọng của ông?”

Quý tiên sinh nhìn ta bình tĩnh: “Không, ta đang giúp họ, giúp họ hoàn thành sự lựa chọn của mình.”

Ta lộ vẻ mặt “Ông là người điên.”

Ông ấy cười: “Cô không hiểu ta không trách cô. Tiểu Nguyệt, không ai có thể ép buộc người nhà họ Từ, làm tướng chính là lựa chọn của họ, bảo vệ đất nước cũng chính là lựa chọn của họ.”

Bên tai ta vang lên giọng sư phụ — Nguyệt nhi, đường ta đi đều do ta lựa chọn, không ai có thể ép ta.

Mũi ta cay cay, nghe tiếng Quý tiên sinh nói tiếp:

“Một người có năng lực càng cao, người đó càng có nhiều sự lựa chọn, nhưng vạn vật trên đời này đều cân bằng, có được ắt có mất, có nhân sẽ có quả, mẹ ta lựa chọn rời khỏi cha ta trốn đi, bà phải trả giá bằng cái chết của mình, về phần Từ Trì, cậu ấy lựa chọn con đường giống cha mình.”

Ta nghe ông ấy nhắc tới mẹ, cảm giác cảm thông, thương xót dâng lên nên yên lặng không nói gì nữa.“Một người đạt được những điều gì đó như anh ta mong muốn thì phải chịu những mất mát tương đương như thế, mong muốn càng nhiều, những mất mát cũng càng nhiều, chỉ cần nhìn đơn giản cô cũng không thể phủ nhận điều đó. Cho nên, người làm việc lớn trên đời này, những gì họ gánh vác sẽ đau đớn hơn người bình thường rất nhiều. Nhà họ Từ bao đời làm tướng, cầm binh mã trong tay, đứng đầu triều đình, được vạn dân kính ngưỡng, những việc đó không trả giá thì làm sao có được?”

Ta cãi lại: “Sư phụ một lòng vì nước vì dân, người trong thiên hạ đều biết.”

“Đúng, nhưng người như vậy cũng có lòng riêng, có sự ích kỷ của mình.”

Ta sửng sốt. nhớ tới lời sư tổ.

— chỉ là một chút lòng riêng…

Tim ta như bị một vật sắc nhọn đâm thủng, có thể nghe tiếng máu chảy ồ ạt.

Ta nghe giọng mình khàn đi: “Tướng quân cũng là người, cũng muốn có người ở bên mình, cũng muốn có sự ấm áp dành riêng cho mình, như vậy thì có gì sai?”

“Không sai, nhưng chút lòng riêng, một chút ích kỷ đó lại chính là yếu điểm lớn nhất của họ, cho dù là một người mạnh mẽ, “bất khả chiến bại” đến đâu đi chăng nữa, chỉ cần tìm đúng yếu điểm đó thì chỉ cần 1 kích chắc chắn người đó sẽ chết.”

Ta bắt đầu run rẩy: “Quý tiên sinh, rốt cuộc là ông muốn nói gì?”

Quý tiên sinh nhìn ta, chậm rãi: “Thật đáng tiếc, nếu không có cô, Từ Trì chắc chắn sẽ trở thành một danh tướng vĩ đại.” Ngừng lại ngẫm nghĩ một lát, lại nói tiếp: “Cho dù có cô, trong trận chiến này, nhất định cậu ấy cũng có thể lưu danh sử sách, cô cũng muốn tận mắt chứng kiến chứ?”

Ta “…”

“Cho nên cô phải sống sót.” Ông ấy nói xong thì đi bưng tới chén canh thịt tới, nhìn vẻ mặt ta, nở nụ cười: “Đừng như vậy, làm tướng quân dĩ nhiên hy sinh rất nhiều, nhưng có những người còn đáng buồn hơn.”

Ta cụp mắt nhìn xuống, rất lâu sau mới cất giọng khàn khàn: “Ông nói là… hoàng đế sao?”

Quý tiên sinh sững sờ, nhìn ánh mắt ta: “Tiểu Nguyệt, cô thông minh hơn người, cô hiểu được mọi việc, nên biết trên đời những người xưng vương, có tất cả mọi thứ nhưng lại chỉ là người trắng tay, họ không thể có bạn bè, không thể có tri kỷ, càng không thể có người yêu, đau khổ của họ cô không thể tưởng tượng được.”

Ta im lặng lắng nghe, thật lâu mới trả lời ông.

“Ông nói đúng, nhưng đó là do họ lựa chọn như thế.”

Chương 83

Cho dù ta có chống cự, phản đối thế nào thì vẫn đến Thượng kinh.

Ban đêm chúng ta vào thành, Gia Luật Thành Văn là Xu mật sứ Bắc viện nên việc nghênh đón phô trương là điều hiển nhiên, đoàn người đứng dài từ cửa thành đưa đến tận cung.

Ta được đưa đến một gian phòng trống, có người canh giữ một bước không rời. Quý tiên sinh sau khi vào cung thì tách ra khỏi ta, không thấy bóng dáng ông đâu. Ta ngồi một mình trong phòng, có người mang cơm vào, ta nhớ lời Quý tiên sinh đã nói nên ăn một ít.

Người đến thu dọn bát đũa mang đi, trong phòng không một tiếng động, ta lên giường nằm, dù không buồn ngủ nhưng mấy ngày đi lại liên tục mệt mỏi làm hao hết sức lực, cơ thể không chịu được nên dần mơ màng, sụp mắt xuống.

Nửa tỉnh nửa mơ, chợt loáng thoáng nghe tiếng rên rỉ rất đáng sợ, ta hoảng hốt bật dậy, tiếng rên đó ở ngay ngoài cửa chứ không phải ác mộng. Đêm khuya ở đất nước xa lạ, tiếng rên rỉ đó làm tóc gáy ta dựng đứng lên, người hơi run rẩy.

Đã xảy ra chuyện gì? Ngoài cửa có lính canh gác mà? Cho dù có người bị thương thì chắc sẽ có người giúp, chẳng lẽ… chẳng lẽ là người tới cứu ta?

Ta nhảy phắt xuống giường, chạy đến bên cạnh cửa, cửa không có khóa nên ta đẩy mạnh ra. Vừa nhìn xuống đã thấy người bị thương nằm trên đất. Nhũng người lính canh đều đang đứng vây xung quanh, gươm tuốt khỏi vỏ.

Ta không quan tâm họ có thể ra tay hay không, ngồi xuống lật người dưới đất lên, một gương mặt người Hán xa lạ, hai mắt nhắm nghiền, mặt xám đen.

Ta theo bản năng bắt mạch trên tay người đó, tay kia vạch mí mắt người đó ra nhìn, người anh ta nóng rực, sắc mặt xám đen, lưỡi có tưa trắng, hơi thở yếu ớt, mạch mỏng manh như tơ.

Bệnh này ta đã từng gặp khi đóng quân ở Bắc Hải, Vương giám quân bị rắn đen cắn trúng, bên ngoài nóng sốt mà lại là trúng hàn độc. Ở trường săn dạo trước, mũi tên bắn sư phụ cùng loại độc rắn nhưng độc tính mạnh hơn rất nhiều, còn lúc này…

Ta hoảng hốt, tay dò tìm miệng vết thương của anh ta, nhưng trên người anh ta không có dấu bị rắn cắn, trên cánh tay có một vết thương nhỏ, kiểu như bị dao nhỏ cắt trúng, miệng vết thương chuyển sang màu đen.

Ta sờ tìm kim châm cứu, nhưng đồ đạc trên người đã bị lấy đi hết, đành lấy tay đè xuống miệng vết thương cho chảy máu ra, may mà miệng vết thương còn khá mới, ta lấy một giọt máu nhỏ lên lưỡi mình, trước mắt lập tức tối sầm, vội vã phun ra.

Đúng như ta đoán, vẫn là cùng loại độc rắn đó, nhưng độc tính mạnh hơn rất nhiều, như hiện giờ là chỉ cần trúng là chết ngay. Người đó co giật trước khi chết, ta đứng bật dậy kêu to: “Anh ta bị rắn độc cắn, trúng độc rồi!”

Trong bóng đêm có người từ từ đi tới, là Gia Luật Thành Văn.

Hắn đứng nghiêm nghị trước mặt ta, bóng chúng ta đổ dài trên đất, hắn nhìn vào mắt ta, giọng trầm thấp.

“Tốt lắm, quả nhiên là cô biết loại độc này.”

Ta lại bị đưa vào phòng, người kia bị lôi đi, ta không hề có chút cơ hội để cứu anh ta, tuy ta biết mình bất lực nhưng cả đêm vẫn hết sức buồn lòng khó chịu. Từ nhỏ ta được học y, người hành nghề y cứu người, không có gì tra tấn hơn cho bằng việc trơ mắt nhìn người mình có khả năng cứu mà lại chết trước mặt mình.

Ta cũng không hiểu tại sao Gia Luật Thành Văn lại đưa một người trúng độc rắn đến trước cửa phòng ta, rồi lại không cho ta cứu người. Ta nhớ hắn từng nói bắt ta tới đây là muốn ta cứu người, nếu đã vậy thì, người đó đâu?

Người đó nếu trúng độc rắn tương tự, chắc chắn không phải ngày một ngày hai, theo những gì ta nhận định thì nếu trong cung không có ai nhanh chóng giải được độc đó thì ta chưa đến, người đó đã chết rồi.

Còn phần độc rắn này, không thể có khả năng chỉ thời gian ngắn vậy lại phát sinh ra sự thay đổi độc tính khủng khiếp như vậy, mặc dù chúng cùng có những thuộc tính như nhau, khả năng duy nhất chính là có người sử dụng độc rắn đó, liên tục tăng cường độc tính của chúng, cuối cùng tạo ra loại độc không thể giải được.

Loại độc này xuất hiện trên đường hành quân ở Bắc Hải, xuất hiện ở trường săn hoàng gia, bây giờ lại xuất hiện ở hoàng cung nước Liêu, ai đang thao túng đằng sau tất cả mọi chuyện, người này… cuối cùng là muốn làm gì?

Trong đầu ta loạn cào cào, lại không thể ngăn mình không nghĩ ngợi, cứ chong mắt nằm đến sáng.Gia Luật Thành Văn quay lại, tự mình dẫn ta ra ngoài.

Trời đã sáng hẳn, hoàng cung nước Liêu rộng lớn, các bức tường được vẽ tranh kín hết mặt, Gia Luật Thành Văn như có tâm sự, yên lặng đi phía trước, ta được mấy người lính dẫn theo sau, lính Liêu người to cao, ta đi giữa bọn họ như con gà con, bước đi khó khăn.

Khi đi lên bậc thang cao, hai người đi bên cạnh có vẻ chịu hết nổi, vươn tay định xách ta lên. Ta biết ý họ nên lập tức nghiêng người né ra, bàn chân đã bước lên bậc thang nửa chừng bị hẫng đi, xém lăn xuống cầu thang.

Gia Luật Thành Văn quay đầu giữ ta lại, vẻ mặt giận dữ, những người khác biến sắc, không dám hé một lời, chỉ có ta bị hắn chộp tay lại hét lên.

“Buông ra!”

Hắn lập tức bịt miệng ta lại: “Đừng la, đây là trong cung.”

Gia Luật Thành Văn người to cao, sức lớn tay to, chỉ che miệng ta chứ không dùng sức nhiều nhưng ta vẫn bị khó thở, mặt nghẹn đến đỏ bừng, hắn cúi đầu nhìn ta, thở dài: “Phụ vương ta bệnh nặng, gần đây rất cáu kỉnh, tính tình cô như vậy ở trước mặt ông, lỡ như… không phải là phí công ta đưa cô đến đây sao.”

Phụ vương bệnh nặng…

Ta ngạc nhiên nhìn chằm chằm hắn.

Hắn có vẻ hiểu ra, thả tay ra nói: “Đúng vậy, phụ vương ta trúng độc lâu ngày, ta đưa cô đến đây là muốn cô trị bệnh cho ông ấy.”

Ta đi theo Gia Luật Thành Văn lên thang, chưa vào cung điện đã nghe tiếng hét thảm thiết cực kỳ đáng sợ từ bên trong truyền ta, tiếng kêu khủng khiếp đến mức khiến người nghe rợn cả người, nếu không phải ánh mặt trời vẫn đang chói chang trên đầu, ta tưởng chừng mình lạc xuống đại lao địa ngục.

Mấy người lính đứng ở cửa cung lại không hề có phản ứng, Gia Luật Thành Văn dừng chân, người đứng hai bên cửa hành lễ với hắn, hắn gật đầu, dùng tiếng Liêu nói mấy câu, rồi quay lại nói với ta: “Di Ly tất viện đang ở bên trong, chúng ta chờ ở đây một lát.”
“Di cách tất viện?” ta lặp lại những từ ngữ xa lạ.

“Hình ngục tư.” Vẻ mặt Gia Luật Thành Văn nặng nề: “Phụ vương bị trúng độc trong cung, không tìm được người đứng đầu hạ độc, mấy ngày nay trong cung mấy nội thị đều bị nghiêm hình bức cung.”

Đang nói thì một người toàn thân đầy máu bị người ta lôi ra, người đó bị đánh đến mức máu thịt lẫn lộn, quần áo tả tơi thõng bên người, hai chân bị kéo lê trên đất làm những vệt máu kéo ra thật dài.

Ta nhìn mà rối bời, đang định nhắm mắt lại thì nghe vai nặng xuống, Gia Luật Thành Văn nắm vai ta xoay về hướng cửa chính cung điện.

“Vào thôi.”

Ta bị hắn giữ chặt, không cách nào giãy dụa, bị dẫn vào trong điện.

Đi được vài bước thì thấy đại vương Liêu quốc – hoàng đế Thế Tông.

Nước Liêu gây loạn biên cương đã lâu, khi hoàng đế Thế Tông này còn trẻ thường xuyên tự mình dẫn binh lính đánh sang đất Hán bắt người cướp của, dân chúng truyền miệng nhau rằng ông ta là người hung tợn, bộ dạng như ác quỷ ba đầu sáu tay. Ban đêm bọn trẻ khóc nhè thường bị cha mẹ lấy ông ta ra hù dọa, đứa nào khóc thì vua Liêu sẽ từ cửa sổ vào mà bắt nó đi!

Không ngờ hôm nay ta tận mắt nhìn thấy ông ta, ông già tiều tụy gầy gò, nằm bên trong những tấm thảm lông, trên mặt đen kịt, ai nhìn vào cũng hiểu ông ta chẳng còn cầm cự được bao lâu nữa.

Gia Luật Thành Văn đi đến cạnh giường, nói gì đó, ta không biết tiếng Liêu nhưng nhìn tạm hiểu hắn gọi phụ vương.

Ta bị bắt quỳ trên đất, nhìn hai cha con, nhớ lại cảnh linh đường máu chảy tràn đất, mặt hoàng đế vàng như sáp ong, ngón tay Tử Cẩm lạnh như bắt giữ tay ta, nói với ta: “Ông ấy mệt rồi, để cho ông ấy nghỉ ngơi đi.”

— hoàng gia không có cha con, trong cung không anh em.

Những tình cảm giả dối trong hoàng tộc, ta đã nhìn quá đủ.

Hoàng đế Thế Tông nhìn con mình khẽ gật đầu, một người phụ nữ ngồi bên cạnh đứng dậy, nắm tay Gia Luật Thành Văn nói chuyện.

Gia Luật Thành Văn quay qua nắm tay bà, gọi một tiếng.

Hình ảnh thân mật như vậy, đúng là cảnh mẹ hiền con hiếu.

Phía trước giường máu còn vương đầy đất, nội thị quỳ rạp dưới đất không một tiếng động nhanh chóng lau sạch vết máu, ta nhìn bọn họ hành hạ người khác tới chết, lại nhìn cảnh thâm tình kia, vị chua trong ngực dội lên.

Ánh mắt hoàng đế Thế Tông dừng trên người ta, giơ ngón tay khô đét lên, giọng khàn khàn, nói bằng tiếng Hán: “Là cô ta à?”

Gia Luật Thành Văn gật đầu, đi qua kéo ta lại gần.

“Chính là cô ấy.”

Chương 84

Hoàng đế Thế Tông trị vì hai mươi ba năm, trong suốt thời gian đó ông ta thường xuyên kéo binh quấy rối, xâm phạm biên giới Trung Nguyên. Hoàng đế Thế Tông thông thạo binh pháp, giỏi cưỡi ngựa bắn cung, nhiều lần thân chinh dẫn quân đã khiến không biết bao tướng sĩ biên cương bỏ thân sa trường, ngay cả tro cốt cũng không mang được về quê nhà.

Nhưng sư phụ cũng nói với ta, hoàng đế Thế Tông tính tình thô bạo, ham mê tửu sắc, khi về già lại thích gian thần xu nịnh nên phong chức hàng loạt, ban thưởng vô tội vạ thường xuyên, không chỉnh đốn triều chính, tuy có con trai thứ tư là Gia Luật Thành Văn là Xu mật sứ Bắc Viện giúp quân lực vững vàng, nhưng sâu bên trong nước Liêu vẫn tiềm ẩn những nguy cơ.

Hoàng đế Thế Tông càng lớn tuổi càng độc tài, không những bất kỳ lúc nào cũng có thể xử tử cung nữ, người hầu, mà ngay cả quan viên văn võ trong triều cũng thường bị giáng tội vô cớ, vì vậy gây thù oán cho rất nhiều người. Sau khi ông ta trúng độc, mặc dù đã dụng hình tra tấn một nhóm người bên cạnh mình vẫn không tra ra người đứng đầu thật sự là ai. Độc rắn cực mạnh, máu bị ứ chẹn ngay họng. Trong cung tuy có những dược liệu quý hiếm, ngự y ra sức cứu chữa nhưng chỉ là tạm thời giữ được tính mạng hoàng đế, triều đình vốn không yên ổn, hoàng thân rục rịch nổi dậy, quân đội phần lớn đang ở biên cương khai chiến, nếu vua Thế Tông chết đột ngột thì hậu quả không thể tưởng tượng được. Chuyện trúng độc này được giữ bí mật, các triều thần đều bị phong tỏa tin tức.

Nhưng tình hình hoàng đế Thế Tông không thể kéo dài, mấy người hoàng thân và cận thần biết được tình thế đều hết sức nóng lòng, nhất là Hoàng hậu. Vua Thế Tông ham mê nữ sắc, tần phi hơn trăm người, vô số hoàng tử nhưng chưa ai chính thức được phong thái tử, Gia Luật Thành Văn tuy là con do Hoàng hậu sinh, cũng được kỳ vọng rất lớn, nhưng lúc này lại đang ở chiến trường.

Gia Luật Thành Văn đang ở Nhạn Môn quan thì nhận được phong thư mật của Hoàng hậu, kể lại tình huống hoàng đế Thế Tông, muốn hắn về Thượng kinh ngay tức khắc.

Sau khi Gia Luật Thành Văn nhận được mật thư cũng hiểu tình thế nghiêm trọng, nhưng hắn không khởi hành ngay mà điều động tướng lĩnh ra trận, lại báo Quý tiên sinh đem ta đưa khỏi biên giới, chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ rồi mới mang ta quay về thượng kinh.

Sau đó, ta bị nhốt trong phòng thuốc của hoàng cung, bốn vách ngăn chứa đầy dược liệu từ đất lên đến trần, có cả ngàn ngăn kéo thuốc, dường như tất cả các loại dược liệu từng có tên trong sách đều có ở đây.

Thái y trong cung đã chiết nọc độc từ con rắn độc đó, Gia Luật Thành Văn mỗi ngày đem đến một tù binh đã bị hạ độc, nhưng độc này đã bị biến đổi tới mức cực kỳ khó giải, chưa kể tới việc khi bị bắt thì sách, dược liệu, thuốc ta không mang theo thứ gì, vì vậy không cứu được một ai. Mỗi ngày bất lực nhìn một mạng người trôi đi trước mặt mình, sự tra tấn này làm lòng ta đau đớn.

Ngày nào Gia Luật Thành Văn cũng ở trong phòng thuốc một lúc.

“Ta biết cô từng chữa cho bệnh nhân tương tự.”

Ta không lên tiếng.

“Nếu cô cần loại dược liệu gì, cứ nói với bọn họ, họ sẽ nhanh chóng đưa đến.”

“…”

“Chỉ cần cô giải độc cho phụ vương, ta sẽ…”

“Ngươi thật sự muốn ta cứu ông ấy?” ta đột nhiên lạnh lùng hỏi lại.

Hắn nhìn ta, biến sắc.

“Ông ấy chết, không phải ngươi có thể làm hoàng đế sao?”

“Câm miệng!” hắn đứng bật dậy giống như bị xúc phạm, tay giơ lên nhưng rồi lại nắm chặt lại trên không trung, cuối cùng vẫn không đánh ta mà chỉ đập mạnh xuống bàn, mấy bình đựng thảo dược rơi xuống đất, tiếng động khiến mấy thủ vệ bên ngoài hoảng hốt lên tiếng hỏi.

Gia Luật Thành Văn không trả lời, chỉ xoay lại đẩy cửa bước ra, bước chân nặng nề.

Ta ngã ngồi bên trong cửa, hai tay chống trên đất lạnh như băng, cố gắng kiềm chế, nhẫn rồi lại nhịn, nhưng vẫn không thể chịu đựng được, bật nức nở: “Sư phụ.”
Mấy ngày sau, Gia Luật Thành Văn mới xuất hiện lại, khi nói chuyện vẻ mặt nôn nóng, ta im lặng không nói, nhìn vẻ mặt hắn đoán chắc vua Thế Tông đã sắp cầm cự hết nổi, có lẽ đã sắp chết.

Một người tù binh bị hạ độc lại chết trước mặt ta, ta xanh mặt, siết chặt tay ngồi đó, Gia Luật Thành Văn nói một hồi không nghe ta trả lời, cuối cùng hắn nổi giận, túm ta lên, chỉ mặt ta quát lớn.

“Độc này cô có thể giải, cô kéo dài thế này là muốn chết sao?”

Ta ngước nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng.

Hắn nổi giận: “Được, được lắm, cho dù cô có chết ta cũng không tha cho cô. Ta nói cho cô biết, nếu cô không trị khỏi cho phụ vương ta, ta sẽ kéo cô tới trước chiến trận, dùng đao cắt từng miếng thịt của cô, để cho Từ Trì nếm cảm giác muốn cứu cũng không được.”

Ta nghe tên sư phụ, ruột gan thắt lại, tim đập như trống, mắt tối sầm đi nhưng mặt vẫn duy trì vẻ lạnh lùng, không nói một lời.

Gia Luật Thành Văn giận dữ bỏ đi, ta yên lặng ngồi trong phòng. Gia Luật Thành Văn nói muốn lôi ta đến chiến trường, nói vậy người dẫn binh đến Nhạn Môn quan lần này là chắc chắn là sư phụ. Nhìn sắc mặt Gia Luật Thành Văn thì không chừng đại quân đã giữ lại được Nhạn Môn quan, mà hắn chỉ có thể ở thượng kinh này canh giữ hoàng cung, chờ vua Thế Tông chết, tránh việc không giữ được ngôi vị hoàng đế.

Ta hy vọng những điều mình nghĩ sẽ đúng, lấy biểu hiện trên mặt Gia Luật Thành Văn để củng cố niềm tin trong lòng mình.

Về phần sư phụ, không phải ta không nghĩ tới người, mà là không dám nghĩ. Quan tâm một người thì theo bản năng muốn tránh hết những suy nghĩ xấu. Ta không dám nghĩ nhiều về người, chuyện xưa bi thảm tra tấn ta, tình trạng hiện giờ của ta cho dù chỉ nghĩ tới, ta cũng sợ sẽ mang tới những điềm xấu cho người.

Chạng vạng tối, Quý tiên sinh đến.

Ta đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị tra tấn, ông ấy vẫn vẻ ngoài thong dong, áo trắng nhã nhặn như thần tiên.

Ông ấy nói thẳng: “Tứ hoàng tử nói cô không muốn chế thuốc giải.”“…”

“Cô luôn lương thiện, cô không đành lòng nhìn những người đó chết trước mặt mình, hiện giờ thật sự không có biện pháp nào cả sao?”

Lòng ta có khúc mắc nhưng vẫn quay lưng về phía ông ấy.

Ông yên lặng một lát, chợt nói: “Từ Trì đã nhanh chóng dẫn quân đến tiếp viện, giành lại được Nhạn Môn quan, Đại hoàng tử cũng đã chết, Từ Trì còn chém tả hữu tướng quân nước Liêu ngay trước trận.”

Ta vẫn ngồi yên đưa lưng lại nhưng lòng thở ra nhẹ nhõm.

Sư phụ dẫn quân đoạt lại Nhạn Môn quan, chúng ta đã thắng, Gia Luật Thành Văn không thể lôi ta đi uy hiếp người.

Còn ta… chỉ cần sư phụ không sao, thì có thế nào đều được.

Thoáng xúc động vui mừng qua đi, ta mới ngẫm lại, giật mình bật thốt: “Hữu tướng quân chết rồi?”

“Không phải cha ta, hai nước giao tranh liên tục, cha ta đã chết trận từ nhiều năm trước rồi.” giọng Quý tiên sinh bình tĩnh mà ta lại không kiềm được nhắm mắt lại.

Giọng Quý tiên sinh tiếp tục phía sau lưng ta: “Sau trận Nhạn Môn quan, Từ Trì tiếp tục tiến quân về phía bắc, vượt qua rất nhiều chướng ngại, hiện giờ đại quân đang trên đường tiến đến thượng kinh.”

Ta quá mức kinh hãi, trên vai bị đè nặng, Quý tiên sinh đặt tay lên vai ta, cúi người nói sát bên tai ta.

“Cô thấy đó, đúng là họ coi trọng cô, nhưng hoàng hậu đã có ý chỉ muốn ngày mai lấy cô thử độc, nếu cô không nghiên cứu chế ra thuốc giải cứu chính bản thân mình và hoàng thượng, thì cho dù thế tiến công của Bội Thu có nhanh như chẻ tre, cậu ấy có thể chỉ nhìn thấy thi thể cô mà thôi.”

Tay kéo ngăn thuốc làm bằng đồng thau tựa như mặt gương, ta nhìn thấy bóng mình nho nhỏ bị gấp khúc trong đó, gương mặt đã lâu không thấy ánh mặt trời, không còn tức giận, chỉ có khi nghe đến tên người thì trong mắt ánh lên như ngọn lửa.

Chuyện năm đó ta không trải qua, nhưng nỗi đau đớn trong đó không hề tan biến theo thời gian, chỉ cần nghe qua thì nó vĩnh viễn ở lại trong lòng ta. Có một số chuyện có thể đoán được kết quả, chỉ là không có cách nào tránh thoát.

Quý tiên sinh nói rất rõ ràng, chỉ cần có chút lòng riêng, có chút ích kỷ, không ai là không có nhược điểm, mà nhược điểm kia lại chính là đòn trí mạng.

Thật ra ta cũng hiểu, bánh xe vận mệnh một khi bắt đầu chuyển động thì không có khả năng ngừng lại, nhưng đôi khi trong đêm yên tĩnh, ta cũng lén nghĩ nếu có kỳ tích, sẽ có con đường sống nào đó, có thể giúp ta tránh hết những điều xui rủi này, có thể gặp lại sư phụ.

Hy vọng nhỏ bé như vậy, như là liều thuốc tê trong lúc đau đớn, giúp ta có được sự trấn an mong manh trong sự thật này.

Nhưng bây giờ, một chút hy vọng nhỏ nhoi đó đã hoàn toàn biến mất.

Chương 85

Khuê Nguyên năm thứ ba, Võ Uy hầu Từ Trì dẫn mười vạn binh mã gấp rút tiếp viện Nhạn Môn quan, chỉ cần hai ngày đã thu phục lại được Nhạn Môn quan. Sau đó đại quân tiếp tục thẳng tiến về phía Bắc, phá ba thành nước Liêu, chém giết vô số võ tướng nước Liêu, Gia Luật Thành Văn tập trung quân lực cả nước bên ngoài thành Bách Lý chuẩn bị trận địa nghênh chiến, trận chiến cuối cùng hết sức căng thẳng.

Hoàng hậu không thể đợi tới sáng hôm sau, tối đó cho người đưa mình đến phòng thuốc ta ở.

Tuy ngày xuân nhưng trong thượng kinh không khí lạnh tràn ngập, Hoàng hậu mặc một áo choàng dài bằng tơ tằm, so với ngày gặp trong cung thì tiều tụy hơn nhiều, khi giáp mặt với ta, mỗi biểu hiện đều cho thấy sự căm ghét cực kỳ, khác biệt hoàn toàn với vẻ mặt bà khi nhìn con mình hôm ấy.

Ta bị bắt quỳ gối trước bà ta, có người mang đến chiếc bàn gỗ phủ vải trắng. Bà ta hất hàm, tấm vải trắng được giở lên, ta cúi đầu nhìn lưỡi đao nhỏ được tẩm độc để giữa bàn, lưỡi đao hắt ánh sáng trắng lên trong đêm tạo cảm giác quỷ dị.

Người mở tấm vải trắng cầm thanh loan đao lên, ta biết họ định làm gì, đầu óc cực kỳ tỉnh táo, tinh thần bình tĩnh, không chống cự, chỉ yên lặng nhìn người đó. Người đó có lẽ chưa từng gặp tù binh nào như ta nên khá sửng sốt, một tay cầm thanh đao một tay nắm cánh tay ta, quay đầu lại nhìn người có địa vị tối thượng kia.

Ngoài cửa có tiếng xôn xao, từ xa đến gần, cuối cùng tiếng cửa gỗ phát ra tiếng ầm vang, Người đàn ông đá cửa vào hét to, mặc dù ta nghe không hiểu nhưng cũng đoán được là ai đến.

Quả nhiên là Gia Luật Thành Văn, hắn sải bước đến bên cạnh ta, đá một cước vào người cầm đao khiến người đó té lăn trên đất, ngước mặt lớn tiếng nói gì đó với mẫu thân hắn.

Hoàng hậu đứng lên, mặt tái nhợt đi tới trước mặt hắn, giơ tay tát hắn một cái. Âm thanh vang dội khiến mọi người bên trong lẫn bên ngoài phòng thuốc đồng loạt quỳ phịch xuống đất.

Gia Luật Thành Văn đứng trước mặt ta, nắm chặt hai nắm đấm, hoàng hậu nói câu gì, hắn từ từ rũ vai cúi thấp đầu.

Cho dù ta vẫn quỳ cũng có thể nghe được hoàng hậu vì phẫn nộ, thất vọng nên giọng nói hơi hổn hển.

Gia Luật Thành Văn đỡ tay mẫu thân hắn, cúi đầu nói với ta.

Ta nghe giọng hắn nặng nề: “Đội quân của Từ Trì đã hạ trại bên ngoài thành.”

Ta nhắm mắt lại.
Sư phụ đã đến đây, cách ta không xa, ngàn dặm hành quân, qua thành chém tướng, người không những đã đoạt lại được Nhạn Môn quan, còn dự định nhổ sạch khối u ác tính tồn tại suốt bao nhiêu năm qua, như lời người nói, sau cuộc chiến này, có thể kéo dài hơn mười năm thái bình thịnh thế,

“Nước không thể một ngày không có vua, các quan và tướng sĩ đã bắt đầu nghi ngờ, ngày mai nhất định phụ hoàng phải vào triều, đêm nay là cơ hội cuối cùng của cô.”

Ta quay đầu đi nơi khác.

Hắn nghiến răng: “Mẫu hậu nói đúng, lẽ ra ta nên quyết tâm, tàn nhẫn ngay từ đầu.”

Hắn nói tới đây, đột nhiên vươn tay xách ta đứng lên.

Mặt đất lạnh ngắt, ta quỳ từ nãy giờ tay chân đã cứng đờ, bị hắn đột ngột xách lên như vậy không thể giãy dụa. Hắn kề mặt vào sát mặt ta, hơi thở lạnh lẽo đập vào mặt ta. Ta ngửa đầu về sau, cắn muốn rách môi mình. Kết quả đằng nào cũng như nhau, ta sẽ không làm ra chuyện giãy dụa vô ích, thể hiện sự yếu ớt, chống cự vô vọng đều chỉ khiến người ta chê cười, ta không lý gì làm chuyện mất mặt sư phụ như thế.

Hoàng hậu không kiềm được kêu lên, giật lấy thanh đao, chỉ thẳng mũi đao vào người ta.

Gia Luật Thành Văn giữ ta lui về sau từng bước. Hoàng hậu nhìn con mình chăm chăm, vẻ mặt giận dữ, lại đưa mắt sang nhìn ta, ánh mắt đã hóa thành thù hận.Ta bị Gia Luật Thành Văn nắm chặt tay, đầu óc xoay chuyển. Người này lên chiến trường, hắn sẽ đưa ta đi đến nơi không cần nói cũng có thể đoán được.

Những hồi ức hiện lên trước mắt, cho dù muốn hay không thì vẫn nhìn thấy nó. Khi còn bé, ôm đầu gối ngồi chờ sư phụ lên núi, làm cách nào cũng không chịu rời đi, nhất định đợi tới khi bóng dáng người xuất hiện ở cuối đường, cúi người xuống ôm ta, hàng mày đen nhánh dính sương sớm.

Trên đường hành quân, hàng đêm ta ngồi bên chân người đọc sách thuốc, lều tướng quân đơn giản, sư phụ ngồi xem tin tức trong quân báo về trên chiếc bàn thấp bé, thỉnh thoảng ngước lên nhìn ta, ngọn đèn vàng ánh vào mắt người đầy dịu dàng.

Còn có hôm ấy, ta đùa giỡn ở trong rừng, không chịu đi đàng hoàng, sư phụ ngồi xuống cõng ta, trong bóng chiều mờ tối mắt người toát lên vẻ vừa bất đắc dĩ vừa thương yêu. Đó là kiểu của người lớn chiều chuộng trẻ con, bởi vì thương yêu nên luôn không biết làm thế nào với mình.

Ta nhớ tới những chuyện vụn vặt, ngắn ngủi nhưng những điều đó, là điều quý giá nhất mà ta có.

Ta biết một người không bao giờ có thể so sánh được với quốc gia, giang sơn xã tắc, nhưng mà trong lòng ta, có một người quan trọng hơn tất cả mọi thứ trên đời, quan trọng hơn núi sông hùng vĩ, quan trọng hơn thiên hạ thái bình, quan trọng hơn chính bản thân ta. Ta chỉ mong người thật tốt, cho dù phải trả giá bằng chính sinh mệnh của mình.

Trong tiếng quát giận của hoàng hậu, Gia Luật Thành Văn hướng ta đi đến cửa, ta nghe được giọng mình, ngắn gọn rõ ràng giữa khung cảnh hỗn loạn.

“Bỏ ra, ta có thể điều chế thuốc giải.”

Bước chân Gia Luật Thành Văn dừng lại, mặt lộ vẻ kỳ lạ, gằn từng tiếng hỏi ta.

“Cô nói gì?”

Ta nhìn hắn, không lui bước, lặp lại câu vừa nói.

Bàn tay giữ ta lơi ra, ta giãy lui ra khỏi hắn, bị người phía sau giữ chặt lại, không thể nhúc nhích.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau