THU NGUYỆT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thu nguyệt - Chương 76 - Chương 80

Chương 76

Xe ngựa đi ra khỏi hoàng thành, từ từ đi về hướng Hầu phủ. Ta im lặng cả quãng đường, khi mới lên xe thì bắt mạch kiểm tra cho sư phụ, biết chắc người chỉ là do thuốc của sư tổ nên mới hôn mê chứ không phải bị trong cung ám hại.

Sư phụ thử nắm tay ta, nhưng sau khi bắt mạch xong thì ta đã rút tay về, quay người ngồi vào một góc xe, nhắm mắt lại. Nhưng tai ta lắng nghe được sư phụ gọi: “Nguyệt nhi…” giọng rất nhỏ đầy vẻ áy náy.

Cả đời sư phụ quang minh lỗi lạc, đây là lần đầu tiên ta nghe thấy người có vẻ áy náy thế này khiến tim ta cũng đau thắt lại. Trên đầu có cảm giác một bàn tay đặt lên, sư phụ đặt tay lên mái tóc dài của ta, ngón tay lần xuống mặt, chậm rãi vuốt ve, vẻ trìu mến trong thinh lặng. Cho dù không nhìn mặt người, ta biết, đối mặt với ta thế này, người cũng rất buồn. Hốc mắt ta nóng lên, nước mắt lăn từ má xuống tay sư phụ, người như bị bỏng, tay rụt lại rồi áp người tới, ôm ta vào ngực, giọng trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu ta.

“Xin lỗi nàng.”

Sư phụ nói xin lỗi ta, người biết ta hiểu và cũng tuyệt vọng thế nào với quyết định của người.

Sư phụ là đại tướng quân, là đại anh hùng, vó ngựa biên cương, lấy thân giữ nước, là người để thiên hạ dựa vào. Nhưng mà ta chỉ là một người bình thường, chỉ muốn người trong lòng mình bình an khỏe mạnh, chỉ muốn người ấy có thể ở bên cạnh ta.

Sư phụ cảm giác được người ta cứng đờ, tay tăng thêm chút lực, giọng vẫn rất nhẹ nhàng lặp lại: “Xin lỗi nàng.”

Ta cắn môi bướng bỉnh, nhắm chặt mắt, nước mắt chảy dài nhưng vẫn không nói một lời.

Sư phụ im lặng nhưng không buông tay ta ra mà cứ ôm ta như cũ, để ta tựa vào ngực người. Xe ngựa đi êm trên đường, bánh xe lộc cộc đều đều như đi mãi không có điểm dừng, những xáo động bên ngoài đều bị chặn lại bởi lồng ngực ấm áp này.

Đến khi xe ngựa dừng trước của Hầu phủ, Từ Bình lên tiếng: “Hầu gia, đến nơi rồi ạ.”

Ta như pho tượng vô hồn được sư phụ dẫn xuống xe, Từ quản gia dẫn mấy người hầu đứng ở cửa chờ đã lâu, thấy chúng ta từ trên xe bước xuống lập tức bước tới đón, vừa nói vừa lau mồ hôi trên trán.

“Hầu gia, mới rồi binh mã tư cho người tới nói đợi Hầu gia về bàn bạc việc quân, bây giờ còn ở trong sảnh chờ người.”

Ta đã đi trước mấy bước, nghe thế thì cứng đờ người, cổ nặng như đeo tảng đá ngàn cân, muốn quay đầu lại nhìn cũng không thể nào động đậy được.

Một lát sau, nghe sư phụ từ phía sau lên tiếng, nhưng không phải nói với ta.

“Biết rồi, đi thôi.”

Sau lưng ta có tiếng bước chân rời đi, ngay cả Từ Bình cũng không ở lại, chỉ khi đi ngang qua ta thì liếc nhìn ta một cái vẻ xót xa không đành lòng.

Ta đứng ngây ra đó một mình, không biết nên đi đâu, lát sau Phượng Ca kéo theo thím đầu bếp chạy tới. Thím đầu bếp người to lớn phục phịch, chạy mấy bước đã thở hổn hển, dừng lại trước mặt ta, bàn tay nóng hầm hập xoa xoa mặt ta.

“Sao mà đứng một mình trong gió thế này, trong bếp có canh nóng, nhanh vô đó uống một chén canh cho ấm người.”

Ta giật mình, lấy lại tinh thần nhìn thím đầu bếp. Thím thấy ta nhìn thì mặt mày hớn hở, nói với Phượng Ca: “Nói với Từ Bình là không sao, ta sẽ ở bên Tiểu Nguyệt, à mà không phải, ta sẽ ở bên cạnh phu nhân.”

Phượng Ca gật đầu, nhìn ta ngập ngừng muốn nói lại thôi, vẻ mặt lo lắng không yên.

Ta tỉnh táo lại, nhìn vẻ mặt Phượng Ca, miệng mấp máy, cuối cùng cũng phát ra được âm thanh.

“Đừng lo, ta không sao.”
Nói xong còn sợ hắn chưa yên tâm nên cố gắng nở nụ cười với cậu ấy. Phượng Ca cũng chỉ là cậu nhóc, thấy nụ cười của ta thì yên tâm hơn.

“Ta đi nói với Từ Bình.”

Phượng Ca chạy đi xa rồi, ta mới thở phào, thím đầu bếp vẫn đứng bên cạnh giục ta đi uống canh, ta khoát tay: “Dạ, không cần đâu thím, ta không đói bụng, ta muốn về phòng sắp xếp vài thứ đồ đạc.”

Thím lo lắng đi theo ta tới trước cửa phòng mới chịu đi, miệng còn nhắc: “Vậy cô chờ một lát nhé, ta bưng canh tới đây cho cô.”

Nói rồi mới đi.

Cuối cùng còn lại mình ta. Ta đi vào nhà, phòng ốc bên trong Hầu phủ đều rất lớn, bố trí đồ đạc đơn giản, thiếu sư phụ, khắp nơi đều toát lên vẻ lạnh lẽo. Ta mở hòm quần áo, lấy từng bộ ra gấp lại ngay ngắn, lấy hòm đựng thuốc ra nhưng chỉ để bên chân mà không mở ra.

Lúc tiếng bước chân truyền tới thì ta đang gấp bộ quần áo cuối cùng, cửa bị đẩy bung ra đập mạnh vào tường. Ta không quay đầu lại, chỉ tiếp tục gấp quần áo.

“Nguyệt nhi, nàng đang làm gì vậy?”

Ta không đáp, chỉ vuốt lại ống tay áo bị nhăn, vải sa tanh bóng loáng mát lạnh, hàng bướm thêu trên vạt áo sống động như muốn bay lên.

“Nguyệt nhi!” tay sư phụ trùm lên tay ta, ngăn không cho ta làm tiếp.

Ta ngẩng lên, nhìn vào mắt người.

Ngày ấy, khi ta ngã xuống sườn núi, người cũng như thế này, nhìn ta không nói một lời, ánh mắt ngưng đọng, vẻ mặt trống rỗng.

Chỉ có ta mới biết, người đang sợ hãi.Hơn mười tuổi sư phụ đã ra chiến trường, bái tướng phong hầu, thống soái vạn quân, người ở đó, người trong thiên hạ đều biết họ có người làm chỗ dựa, nhưng mà thiên hạ rộng lớn như thế, người lại chỉ có mình ta mà thôi.

Chỉ là một chút lòng riêng…

Ta xoay tay lại nắm tay người, tay kia phủ lên mu bàn tay người.

“Sư phụ, ta không đi đâu mà.”

“…”

“Chàng bảo ta đi, ta cũng không đi.”

“…”

“Ta chỉ sắp xếp lại quần áo gọn gàng, nếu chàng muốn đi Nhạn Môn quan, ta cũng đi theo chàng.”

“…”

“Chàng không nói gì thì ta xem như chàng đã đồng ý.”

Sư phụ thở phào, không nói gì mà chỉ siết chặt tay ta, cúi đầu hôn ta. Nụ hôn này vừa dịu dàng vừa cẩn thận, lại có phần áy náy, nụ hôn kéo dài rất lâu, ta nhắm mắt rồi lại mở ra, cảm giác như trải qua cả quãng thời gian rất dài.

Ta đã suy nghĩ kỹ, sẽ không khóc trước mặt sư phụ, nhưng khi hai môi rời nhau ra, ta vẫn cảm giác mặt mình ẩm ướt.

Bàn tay sư phụ nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt ta, động tác tự nhiên như đã thành bản năng.

Ta rầu rĩ mình vẫn không thể kiềm chế được nước mắt mình, lấy tay che mặt, giọng chán nản.

“Sư phụ, ta biết chàng đã có quyết định, nhưng có chuyện này ta phải nói với chàng.”

“Nàng nói đi, ta nghe.” Sư phụ không buông tay, ôm ta ngồi lên ghế một cách hết sức tự nhiên.

Thân mật đầy dịu dàng.

Nhưng ta biết, lời ta nói chắc chắn sẽ làm người bị tổn thương. Chưa nói ra mà ta đã đau lòng thay cho người mình yêu.

Ta nuốt nước miếng, cố gắng làm giảm bớt cảm giác đau rát của cổ họng, nhưng lời vẫn cứ ngập ngừng.

“Sư phụ… ngày ở trường săn bắn, người thiết kế bẫy không phải là Đại hoàng tử.”

Chương 77

“Cảnh Ninh có nói với ta, cô ấy xin Tử Cẩm tứ hôn là vì muốn bảo vệ chàng.”“…” sư phụ định nói gì đó, ta lại nói nhanh hơn.

“Cô ấy nghe được Tử Cẩm nói chuyện với ngự y, ngự y nói không thể cho chàng sử dụng thuốc đó, thời gian không đủ để loại hết độc tố đợt trường săn dạo đó, thuốc và độc hòa lẫn với nhau, cho dù bề ngoài có thể tạm thời tốt hơn nhưng cái gốc bệnh vẫn còn, một ngày nào đó sẽ phát ra ngoài gây hại cho cơ thể.”

“Nguyệt nhi.”

Ta cũng không để người nói tiếp: “Đêm Tử Cẩm đến phủ, hắn nói gì với sư phụ? Hắn muốn chàng ủng hộ hắn, đối đầu với Vương gia và Đại hoàng tử đúng không? Hắn biết chàng không từ chối hắn, bởi vì hắn đã sắp xếp rất nhiều thứ khiến Vương gia và Đại hoàng tử xem chàng như cái gai trong mắt, bọn họ đề phòng chàng, sợ chàng, cho nên thực hiện âm mưu dùng độc hại chàng.”

“Nguyệt nhi.”

Ta nhìn sư phụ: “Độc của mũi tên đó là do ta giải, ngự y chỉ biết sư phụ bị tên bắn bị thương, cho dù họ có biết chàng trúng độc thì làm sao biết được chàng trúng loại độc gì?”

Ta nói tới đây thì mắt đỏ hoe, bấm mạnh móng tay vào cạnh bàn phát ra tiếng ken két. Sư phụ nhíu mày nắm tay ta lại, không cho ta tiếp tục tự làm đau mình.

“Nguyệt nhi, đừng nói nữa.”

“Sư phụ, chúng ta đều nhầm rồi, không phải Vương gia, không phải Đại hoàng tử, mà là…”

“Nguyệt nhi!”

Ta không thể nói tiếp, ánh mắt sư phụ nghiêm túc nhìn ta, môi ta run run, áp lực nặng nề khiến cả hô hấp cũng khó khăn, những lời muốn nói cứ nghẹn lại.

Sư phụ đối mặt với ta, vẻ nghiêm túc dịu đi, lộ ra vẻ vô cùng mệt mỏi: “Không cần nói nữa.”

Ta nhìn vẻ mặt sư phụ, hít một hơi lạnh, ánh sáng chập chờn trước mắt, lát sau mới lúng búng được vài chữ: “Sư phụ, có phải chàng… có phải chàng … đã biết từ trước.”

Sư phụ nhắm mắt lại, vươn tay ôm lấy ta, một tay đặt lên gáy ta để ta áp vào ngực người, không cho ta nhìn mặt người.

“Nguyệt nhi, nàng hãy nghe ta, trên đời này không phải việc gì cũng có thể làm theo ý mình.”

Ta hơi né ra muốn ngẩng lên nhìn nhưng tay sư phụ giữ chặt làm ta không thể động đậy. Chỉ có thể nghe người chậm rãi nói tiếp.

“Con đường ta đi do chính ta lựa chọn, không có ai bức ép ta, có lẽ có người không hiểu điều đó, mà chính vì không hiểu nên phải làm ra vài việc, họ cũng bất đắc dĩ, chỉ vì họ sợ hãi thôi.”

Ta nghe vậy thì hiểu ra, nước mắt tự nhiên rơi xuống làm ướt nhẹp vạt áo trước ngực sư phụ.

“Ta không tin, hắn có thể làm ra những chuyện… người như hắn mà cũng sợ hãi sao?”
Sư phụ vẫn không buông tay, giọng người kề bên tai ta: “Trong lòng mỗi người có một điều quan trọng nhất, đó chính là điều khiến họ sợ hãi. Hắn sợ nhất đôi khi không phải là việc không chiếm được, chiếm được rồi thì lại sợ giữ không được, cứ lo được lo mất.”

Ta tiếp lời: “Vẫn còn vạn dặm giang sơn…”

Sư phụ cúi xuống, dùng môi ngăn lời ta, những lời vừa nói cứ vướng bận mãi trong lòng khiến ta cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nụ hôn này ta chỉ muốn kéo dài mãi không ngừng.

Hôn đến mức hít thở khó khăn, ý thức hơi mơ màng bị sư phụ ôm lấy mang đến giường, tay vẫn ôm chặt lấy người không buông như thể chỉ cần buông tay là người sẽ biến mất ngay trước mắt ta.

Thân thể nóng dần lên, cảm giác mát mẻ ùa tới khi quần áo được cởi ra, ta chủ động cởi thắt lưng sư phụ, sáng nay tự tay ta thắt cho người mà giờ mở ra lại phải loay hoay mất một lúc. Cuối cùng cũng là sư phụ tự mình làm, người nắm chặt hai tay ta, dùng thắt lưng của mình buộc tay ta lại. Sự trói buộc này làm ta hơi cứng người lại, líu ríu nói.

“Sư phụ, chàng trói ta…”

“Trói nàng lại để nàng không đi đâu được nữa.” giọng sư phụ trầm trầm hòa với tiếng thở dồn dập nghe như tiếng rên nhỏ.

Hai tay ta bị trói lại không nhúc nhích được, cảm giác trong người càng mãnh liệt, làn da cứ gợn lên từng đợt, khóe mắt ươn ướt, thắt lưng không tự chủ được nâng cao lên, ta không thể kiềm chế hơi thở dồn dập cùng tiếng rên bật thoát ra. Khi mọi thứ tới cao trào, ta nhắm nghiền mắt, vùi mặt vào gối. Sư phụ đỡ gáy ta, để ta đối diện với người, ngay lúc động tình nhất người vẫn chăm chú nhìn ta, mắt người như chứa những đám mây cuồn cuộn, cũng chứa chỉ một hình bóng ta. Ta đắm chìm trong ánh mắt mênh mông đó, một dòng nước ấm lan tràn khắp ngực khiến ta chỉ biết gọi tên người không ngừng.

“Bội Thu, Bội Thu.”

Sư phụ cúi người xuống trong tiếng gọi liên miên của ta, ngực áp vào ngực ta, má kề má, làn da nóng hầm hập ẩm ướt kề sát vào da ta, hơi thở quyện vào nhau như thể chúng ta đã hòa thành một.

“Ta không đi, ta sẽ ở bên nàng, cho dù đi bất kỳ đâu, ta cũng sẽ ở bên cạnh nàng.” Sư phụ lật người, ôm ta để lên trên ngực người, khi người nói sẽ có rung động nhè nhẹ.
“Ta biết.”

Ta đáp lại rồi thấy cạn kiệt sức lực, lấy mặt cọ vào ngực người.

Ta được sư phụ ôm như vậy, cảm thấy hết sức thỏa mãn, lại mệt mỏi nên dần dần muốn ngủ thiếp đi, lại nghe tiếng sư phụ nói.

“Binh mã tư ở Dự Châu đã yêu cầu điều quân tiếp viện Nhạn Môn quan, tướng lĩnh Dự Châu là Thẩm Thác, cha của hắn là Thẩm lão tướng quân năm đó trấn thủ Sơn Hải quan, là người bạn thân thiết của cha ta, từ nhỏ ta với hắn đã quen nhau, cho nên ta hiểu hắn.”

Đột nhiên sư phụ lại nói tới chuyện quân, ta biết trong lòng người vẫn không thể buông bỏ, không dám xen ngang, chỉ yên lặng cọ cọ ngực người.

Ngực sư phụ hơi động, hình như người cười, cánh tay ôm ta chặt hơn: “Nàng sao mà y như con mèo con, đừng ngủ, nghe ta nói hết đã nhé.”

Ta nghe vậy thì cố gắng mở to mắt: “Dạ được.”

“Tính tình Thẩm Thác chín chắn, điềm tĩnh, lại thành thạo binh pháp, rất có tương lai để phát triển, ta muốn dùng hắn thống lĩnh quân hai cánh bên, Trần Khánh dẫn quân tiên phong. Trần Khánh làm việc nhanh nhẹn linh hoạt, cũng biết cách ứng biến trước những tình huống bất ngờ, trước đó hắn đã nhiều lần dẫn quân tập kích bất ngờ doanh trại địch, đáng tiếc là Hàn Vân… nếu có hắn thì cả hai cũng dẫn quân tiên phong thì tốt hơn nhiều.”

Ta nghe tên Trần Khánh đã thấy hơi buồn, nghe sư phụ nhắc tới Hàn Vân thì mũi cay sè. Lúc ta ở doanh trại, ngoài Từ Bình thì Hàn Vân là người gần gũi với ta nhất. Ta vẫn nhớ đêm Hàn Vân quỳ ở phủ Tướng quân, nói với sư phụ là huynh ấy không muốn ở lại kinh thành, tình nguyện trở về biên cương đóng quân, cho dù có đổ máu trên chiến trường cũng cam lòng. Không ngờ cuối cùng máu của huynh ấy lại đổ nơi hoàng cung, nơi mà cha con huynh đệ tương tàn.

Có lẽ biết cảm giác của ta nên bàn tay sư phụ nắm tay ta siết chặt hơn, người dùng cách thức này để an ủi ta.

“Lần này nếu bắt được Gia Luật Thành Văn và Đại hoàng tử sẽ làm yếu đi sức mạnh nước Liêu, lại trừ được tai họa ngầm trong hoàng tộc, Tử Cẩm là một người chính trực, có Thẩm Thác, Trần Khánh trấn thủ biên cương, cho dù không có ta, lấy khả năng của Tử Cẩm thì có thể giữ được hai mươi năm thịnh thế thái bình.”

Ta nghe tới đó thì đột nhiên tỉnh táo hẳn, không thể tin vào tai mình, ngẩng phắt lên, lắp bắp.

“Sư… Sư phụ, chàng nói là, đợi đến khi chiến thắng Nhạn Môn quan, chàng sẽ ở bên ta, cùng ta…”

“Ta đã nói với hắn, bây giờ thì ta vì nước cúc cung tận tụy, chết cũng không màng, sau khi mọi việc yên ổn thì… Nguyệt nhi, nàng có bằng lòng đi với ta không?”

Ta gật đầu, nỗi vui mừng như tràn cả ra ngoài.

“Sư phụ dĩ nhiên là ta đồng ý, chỉ cần được ở cùng với chàng, bất kể sống chết, bất kể đi đến nơi nào đi nữa.”

Sư phụ mỉm cười, ta phấn chấn nhìn người trước mặt, mắt mày như họa, môi đỏ như son khiến lòng ta ngẩn ngơ, không thể kiềm chế tình cảm trào dâng trong lòng, khẽ hôn lên đôi môi người nhưng lại luống cuống đập môi vào răng người, đau đến hít một hơi lạnh. Đầu lưỡi sư phụ cuốn tới, eo bị người ôm chặt, lòng bàn tay nóng ấm, dĩ nhiên ta biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó, nhưng mà… nhưng mà…

Trong lòng ta gào thét. Sư phụ, trời còn chưa tối đó, chúng ta ở trong phòng thế này, lại còn như vầy, lại như vầy nữa, lặp đi lặp lại vầy nữa… Ngày mai ta biết giấu mặt mũi ở đâu chứ…

Chương 78

Khi ta thức dậy, trời vẫn chưa sáng hẳn.

Ta vừa mới hơi cựa người thì cánh tay mà ta đã gối đầu cả đêm kia nhanh chóng siết chặt lại, mắt sư phụ hơi hé ra, giọng mơ màng hỏi: “Nàng đi đâu?”

Phản ứng của người làm ta nghẹn lại, vội vàng nhẹ nhàng giải thích: “Ta xuống bếp xem nấu cháo sáng.”

Vừa nói vừa thầm tự trách mình, cảm thấy mình không nên đùa giỡn như hôm qua. Khi còn niên thiếu sư phụ đã mang ta về, tự tay nuôi ta khôn lớn, dĩ nhiên là hết mực thương yêu. Sư tổ cũng vậy, ông thường hay càm ràm, nói ta thế này thế nọ nhưng thực tế thì không động đến móng tay ta, có chuyện gì cũng bao che, cho nên từ nhỏ ta đã quen thói mỗi lần giận dỗi thì khóc một trận muốn ngập nhà, sau đó thì bỏ nhà trốn đi, tuy là chạy tới chạy lui cũng chỉ lòng vòng trên núi Bạch Linh, nhưng cũng khiến hai người tìm bở hơi tai. Sau này lớn hơn thì biết mình làm vậy là không hay, tự hứa không bao giờ tái diễn nữa. Có lẽ sư phụ vất vả lắm mới tạm yên tâm về ta, không ngờ hôm qua thấy ta buồn bã xếp quần áo này nọ, kiểu như lại chuẩn bị rời nhà bỏ đi nữa. Lẽ ra ta nên nói rõ ràng với người ngay nhưng lúc đó trong lòng đang rất khổ sở, tới khi nhìn thấy vẻ mặt của người mới giật mình hối hận.

Người trên đời này khiến người phải lo lắng khổ sở nhất chính là ta, ta lại cứ lặp đi lặp lại lỗi lầm đó, thật là vô dụng mà.

“Thím đầu bếp không nắm rõ cách nấu cháo có thêm các loại thuốc.” Ta vừa giải thích vừa từ từ ngồi dậy.

Sư phụ nửa tỉnh nửa mơ, tay đặt trên lưng ta: “Thuốc gì?”

Ta đỏ mặt, cố gắng bỏ tay người ra, nhảy xuống giường mặc quần áo, lắp bắp: “Là thuốc… thuốc bổ.”

Đi ra tới cửa ta quay lại hứa: “Ta sẽ về rất nhanh.” Nói rồi lại lưu luyến quay đầu nhìn người, sư phụ đã ngủ lại. Người nằm nghiêng, lông mi đen nhánh rợp bóng xuống mặt, trong tay trống không mà vẫn giữ tư thế như đang ôm một người trong lòng.

Lòng ta mềm nhũn, nghĩ sẽ đi nhanh rồi về nằm lại trong lòng người. May là biết còn việc phải làm nên cố dằn lòng đẩy cửa đi ra. Vừa đi vừa nghĩ, cứ thế này thì không lẽ sau này ta không thể rời khỏi sư phụ một bước nào hay sao nhỉ?

Cứ nghĩ ngợi miên man, ta đi hết đoạn hành lang dài mới cảm thấy hơi khác thường, nhìn xung quanh, bước chân tự dưng chậm lại, thật kỳ lạ —- tại sao sáng nay trong phủ không có ai cả?

Đúng là còn trời khá sớm, Hầu phủ rộng lớn mà ít người nên thường cũng vắng vẻ, sương mù lãng đãng bao trùm trên hành lang và cây cầu nhỏ bên ngoài hồ. Người trong phủ có thể đếm được trên đầu ngón tay, cho nên thường ngày cũng sẽ không gặp nhiều người, thỉnh thoảng mấy cậu giúp việc nhỏ có việc cần tìm người thì toàn là phải chạy bở hơi tai.

Nhưng mà… yên tĩnh đến mức không một tiếng động vào lúc sáng sớm thế này vẫn hết sức kỳ quái.

Không có tiếng vẩy nước quét nhà từ xa xa vẳng tới, không có tiếng cười đùa của bọn Phượng Ca vọng qua từ mấy gian phòng khác, cũng không có tiếng Từ quản gia thường ngày hay sai bảo mọi người làm cái này làm cái kia, thậm chí ngay cả Từ Bình cũng chẳng thấy bóng dáng.
Đã gần tới phòng bếp, ta dừng chân ở cuối hành lang. Mỗi ngày Từ Bình đều giữ ngoài cửa phòng sư phụ, tại sao khi nãy lúc ta ra cửa không hề thấy huynh ấy?

“Tiểu Nguyệt… phu nhân.”

Có tiếng gọi, ta ngẩng lên nhìn, thấy trong phòng bếp có bóng người, trời chưa sáng hẳn, trong phòng bếp còn đốt đèn, hơn nữa còn có lửa trong bếp lò đang cháy nên lớp giấy bao cửa sổ ánh lên màu vàng sáng.

Giọng đó không phải của thím đầu bếp thì còn ai khác nữa chứ?

Thì ra không phải là không có ai, ta thấy nhẹ nhõm, bước chân nhanh hơn. Có lẽ còn sớm quá, mọi người chưa dậy thôi, còn Từ Bình thì tối hôm qua ta kêu như thế thì ai ở ngoài cửa cũng phải trốn đi mất thôi. Ta chợt nghĩ tới đó thì mặt đỏ bừng lên, lúc đi vào bếp chỉ muốn tìm chỗ giấu mặt mình đi cho xong.

“Thím ơi, ta đến rồi.” ta bước vào cửa bếp.

Phòng bếp rộng không một bóng người, chỉ có bếp đang nấu nồi cháo sôi ùng ục, ánh lửa trong lò chiếu sáng cả gian bếp, trong phòng ấm sực.

“Thím ơi?” ta ngạc nhiên, phòng bếp thông với nhà kho và nơi chứa củi, ta định vào đó tìm bà, nghe thấy tiếng cháo sôi trào khỏi nồi nên quýnh quáng quay lại, chạy tới mở nắp nồi ra, do vội vàng nên không lấy đồ nhấc nồi mà dùng tay mở nắp, bị nóng bỏng tay, ta vội vàng nắm lấy tai cho đỡ nóng. Nghe tiếng bước chân phía sau, ta chưa quay lại đã lên tiếng: “Thím đi đâu vậy? Cháo trào hết ra rồi nè.”
Người phía sau không lên tiếng, chỉ có một bàn tay vươn tới, trong tay cầm một mảnh khăn trắng bịt miệng ta lại, mùi thuốc gay mũi ập tới, ta cố gắng giãy dụa vài cái đã mềm người nhũn xuống, hoàn toàn mất ý thức.

Tới khi ta tỉnh lại, mở mắt ra chỉ thấy tối đen. Hai tay hai chân bị trói chặt, miệng cũng bị một mảnh da buộc ngang, lấy hết sức hét cũng chỉ phát ra vài âm thanh ư ư mơ hồ.

Ta nhắm rồi lại mở mắt vài lần, không thấy ánh sáng nào — hoảng loạn tưởng mình đã mù rồi.

Ta tự trấn an mình, phải cố gắng bình tĩnh, cần tỉnh táo lại mới biết đã xảy ra chuyện gì. Hít sâu vào một hơi, cố hết sức giữ mình bình tĩnh lại. Dần dần cảm giác được mình đang nằm bên trong lớp chăn mềm mại, do đang nằm ngửa nên không thể động đậy được. Có thể chắc chắn mình đang ở trong một không gian cực kỳ nhỏ, không hề có chút ánh sáng.

Cảm giác thế này, y như đang bị nhốt trong quan tài.

Ta kinh hoàng, không lẽ ta đã chết?

Nghĩ lại thì thấy không phải, mình còn đang thở, tay chân bị trói lâu nên tê dại, nhưng vẫn cảm nhận được máu đang chảy bên trong. Ta tỉnh táo lại, bắt đầu nhớ lại xem chuyện xảy ra thế nào, dưới người ta truyền đến những chấn động nhỏ đều đặn, như là xe ngựa đang chạy. Nghiêng tai lắng nghe, những tiếng động bên ngoài rất mơ hồ, không thể nhận ra được gì.

Bây giờ là giờ nào rồi? Ai đã mang ta ra khỏi Hầu phủ? Làm thế nào để mang ta ra được? Nhất định sư phụ đang tìm ta, nếu người không tìm thấy ta, nếu người không tìm thấy ta…

Nghĩ tới đây, trong đầu ta chỉ còn hình ảnh cuối cùng ta nhìn người, người nằm nghiêng người ngủ trong nắng sớm, trong vòng tay không có ai mà vẫn giữ tư thế như đang ôm người trong lòng.  

Cho dù là đang trong tình cảnh này, ta vẫn thấy hết sức đau lòng. Ta sợ người không tìm thấy ta, sợ người lo lắng, đau khổ, càng sợ người vì ta mà rơi vào những âm mưu cạm bẫy.

Chấn động dưới thân đột nhiên ngưng lại, những âm thanh mơ hồ ban nãy cũng biến mất, xung quanh vắng lặng như thế giới này chỉ còn mỗi tiếng hít thở của chính bản thân. Tim ta đập loạn nhịp, giống như cái chết sẽ từ trong bóng tối đột ngột ập tới, hoảng hốt hoang mang. Trên đỉnh đầu có tiếng “kéttttt”, ánh sáng lập tức tràn vào, tuy ánh sáng không quá chói nhưng cũng đủ kích thích khiến ta nhắm chặt mắt lại.

Giọng nói quen thuộc vang lên: “Mở mắt ra đi Tiểu Nguyệt, ta biết cô tỉnh rồi.”

Ta trợn to mắt, không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm vào gương mặt kia.

Chương 79

“Có khát không? Muốn uống nước không?” Ông hỏi, tự tay mở dây trói chắn ngang miệng ta ra.

Ta há miệng thở dốc, cảm giác như thoát chết sau tai nạn, nếu tay chân không bị trói chắc sẽ nhào qua phía ông ấy: “Quý tiên sinh, ông tới cứu ta à? Sư phụ đâu rồi?”

Quý tiên sinh mặc một tấm áo choàng dày, bên trong là bộ áo trắng, mỉm cười nhưng không hề có ý định cởi trói cho ta, chỉ lấy tay đỡ ta dậy, một tay cầm túi da đựng nước tới gần, bảo ta uống mấy hớp.

Gió lạnh theo những khe hở ngoài cửa sổ luồn vào từng đợt, lạnh tới thấu xương.

Bốn phía không một bóng người, ta cúi đầu nhìn mình đang ngồi trong cỗ quan tài đen mun, trên mặt quan tài đầy tro bụi, phía sau Quý tiên sinh là những pho tượng hoang phế, những tấm màn che, cờ phướn rũ xuống đất không còn nhìn ra được màu sắc ban đầu.

“Ở đây khá lạnh, có muốn mặc thêm áo không, ta lấy thêm áo khoác cho cô.”

Quý tiên sinh nói rồi đứng lên, lấy trong túi ra một tấm áo choàng bằng da phủ lên người ta.

Sự vui mừng trong mắt ta từ từ biến mất, thay vào đó là cảm giác sợ hãi kinh hoàng, nghe tiếng của chính mình không còn tí độ ấm nào.

“Quý tiên sinh, thì ra là ông.”

Quý tiên sinh không đáp, chỉ cúi đầu nhìn đống lửa, bỏ thêm vài nhánh cây vào.

Trên người ta khoác áo choàng da mà cứ như đang ngâm mình dưới làn nước lạnh như băng. Chửi rủa cũng vô dụng, huống hồ ta cũng sẽ không làm thế, ta cắn chặt răng cố gắng kiềm giữ chúng đừng va vào nhau lập cập.

“Chúng ta đang ở đâu?”

“Bên ngoài Trường môn, chúng ta đã ra khỏi biên giới.”

Ta đã từng nghe qua địa danh này, Trường Môn quan nằm ở ngã ba giữa U Châu và Tịnh Châu, cách Nhạn Môn quan không quá xa, nếu đã ra khỏi thành… thì chắc đây là đất Liêu. Nói vậy thì ta đã cách xa kinh thành ngàn dặm, không những bị người ta bắt cóc mà còn là bị đưa đến trong tay giặc. Ta hít một hơi, mọi thứ trước mắt biến thành màu đen.

“Đã mấy ngày rồi?”

“Bảy ngày.” Quý tiên sinh vô cùng kiên nhẫn, còn giải thích cho ta: “Thuốc mê này mặc dù tốt nhưng bảy ngày là hết công hiệu, sử dụng nữa thì sợ cô chịu không nổi, không thể đến nơi được.”

Ngón tay ta hơi động đậy, Quý tiên sinh liếc mắt nhìn, nói: “Không cần tìm, lúc cô ra ngoài đi vội nên không mang theo gì, ta cũng lục soát người cô rồi. Mặc dù cô thường dùng thuốc này kia nhưng ở đây toàn bộ là sa mạc, rất ít người lui tới, nếu cô bỏ trốn, theo tình trạng sức khỏe của cô hiện giờ thì chạy chưa tới mười dặm đã gục rồi.”

Ta dần tuyệt vọng, hạ giọng nói rất nhỏ: “Quý tiên sinh, ông muốn đưa ta đến cho Gia Luật Thành Văn à?”

Ông ấy suy nghĩ một lát nhưng không hề giấu diếm, nói thẳng: “Phải.”

Môi ta run lên, hồi lâu mới hỏi tiếp: “Quý tiên sinh, tại sao lại là ông…”

Lần này Quý tiên sinh không trả lời, ta cũng hiểu câu trả lời này có thể vĩnh viễn ta sẽ không được biết.Ta bắt đầu yên lặng, cơ thể nặng nề, đói khát vượt qua khỏi ngưỡng thì đã không còn cảm giác muốn ăn uống nữa, chỉ ngồi ở đó, cảm giác sức lực từng chút từng chút rời khỏi người mình, chỉ có suy nghĩ là không hề yên.

Nói vậy đều là Quý tiên sinh.

Nếu là ông ấy, tất cả đều có thể giải thích được.

Ngày đó ta với Hàn Vân ở trước núi gặp Quý tiên sinh, ông ta đi từ trong núi ra, chúng ta vào núi thì gặp giặc Liêu giết người phóng hỏa, ngay lập tức ta bị chúng bắt đi.

Gia Luật Thành Văn không biết Tử Cẩm là Thập nhị hoàng tôn, lại biết ta là đồ đệ của tướng quân, biết ta là con gái, nếu không phải do Quý tiên sinh tiết lộ thì làm sao hắn biết được?

Về việc mang ta ra khỏi Hầu phủ vào sáng sớm hôm ấy, nếu không phải là Quý tiên sinh, ai có thể dễ dàng ra vào Hầu phủ mà làm cho tất cả mọi người không hề đề phòng lo ngại…

Trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ đáng sợ khiến cả người ta lạnh toát, muốn nhìn qua Quý tiên sinh một cái mà mắt cũng như đã đông cứng lại không thể nhúc nhích.

Quý tiên sinh không hổ danh là quân sư, không đợi ta lên tiếng đã biết ta suy nghĩ cái gì, vừa dựng một cái giá để hơ nóng bánh vừa quay sang nói với ta.

“Yên tâm, người trong phủ không sao, chỉ bị hôn mê thôi, người đầu bếp gọi cô sau đó chỉ bị đưa vào phòng chứa củi, còn Từ Trì…”

Rốt cuộc ta động đậy, hai mắt đỏ ngầu nhìn ông.

“Ta vẫn chưa gặp người, lúc ta mang cô rời đi thì người còn chưa tỉnh.” Quý tiên sinh chậm rãi nói hết, sau đó cầm một chén canh với mì sợi đưa tới trước mặt ta, múc một muỗng đưa lên miệng ta.
Ta mím chặt môi, quay đầu đi.

“Ăn một chút đi, cô đã sắp chịu không nổi rồi, không ăn sẽ kiệt sức mà chết.”

Ta lấy sự im lặng làm câu trả lời cho mình.

Ông ấy cũng kiên trì giữ nguyên cái muỗng, nói chậm rãi: “Tiểu Nguyệt, nếu cô không ăn thì không còn có cơ hội gặp lại Từ Trì.”

Ta ngẩn người, lông mi rung rung không giấu được viền mắt ướt nước.

Cái muỗng kia vẫn kề sát miệng ta: “Sao? Không lẽ vết thương của Từ Trì thật sự không ổn?”

Ta căm tức nhìn ông ấy, há miệng ra định nói thì muỗng canh kia đã đút ngay vào, ta không kịp đề phòng nên bị sặc ho sù sụ. Lưng ta được điểm vài chỗ, các huyệt vị được thông khiến ta ngừng ho ngay, ta nín thở nhìn Quý tiên sinh, không thể tin nổi.

Ở quân doanh, mọi người đều cho là Quý tiên sinh là một người thư sinh yếu ớt, không ngờ ông ấy là cao thủ thâm tàng bất lộ, nhận biết huyệt chính xác, ra tay nhanh như gió. Người như vậy mà là gian tế của nước Liêu, còn làm quân sư trong quân, không, ta từng nghe Từ Bình nói, Quý tiên sinh đã từng là phụ tá của Từ lão tướng quân, thật sự thì chuyện gì đã xảy ra!

Quý tiên sinh nhìn ta chăm chú, như thể đang nhìn thấu suy nghĩ của ta, lát sau lên tiếng: “Rất muốn biết vì sao lại là ta à?”

“…”

“Thế này đi, nếu cô uống hết chén canh này thì ta sẽ nói cho cô biết.”

Ta giương mắt nhìn ông, bốn mắt nhìn nhau một lúc lâu, sau đó nói ngắn gọn.

“Được.”

Quý tiên sinh tiếp tục múc canh, ta không nói nữa, im lặng nuốt từng muỗng cho hết sạch chén canh kia. Canh nóng ấm bụng, cảm giác dần tốt hơn, đến khi hết chén, Quý tiên sinh thu lại, cầm chén đi ra ngoài.

Ta dõi mắt theo ông, thấy ông ấy đẩy cửa, bên ngoài có người bước tới nhưng không đi vào, chỉ đứng bên ngoài nói với ông vài câu, nhận lấy cái chén rồi đi.

Ông ấy quay lại, đối mặt với vẻ nghi ngờ của ta vẫn bình thản mỉm cười, giải thích: “Bên ngoài là người đánh xe ta thuê, sáng mai bọn họ đi rồi, sẽ có người khác từ kinh thành đến đón chúng ta.”

Ta nhìn ông không nói, những gì muốn nói đã hiện rõ trên mặt ta.

Ông ấy ngồi xuống bên cạnh ta, khơi đống lửa lên, gió thổi qua khiến ánh lửa sáng rực lên, chiếu lên mặt ông chập chờn khiến bóng dáng quen thuộc kia trở nên xa lạ.

“Ban đêm trời lạnh, không có lửa không được. Tốt rồi, bây giờ có thể nói.” Quý tiên sang cuối cùng cũng quay sang ta, vẫn nụ cười bình thản như thể chỉ nói chuyện thời tiết với ta.

Chương 80

“Ta với Từ gia có quan hệ rất lâu dài.” Quý tiên sinh mở miệng là những lời này: “Hơn mười tuổi ta đã là người hầu cận bên cạnh phụ thân Từ Trì, khi đó Từ tướng quân đang độ tráng niên, thiên hạ đều biết danh ông, bây giờ nhớ lại vẫn thấy thời đó là lúc cực thịnh.”

Ta chưa từng gặp phụ thân sư phụ, cũng chẳng tưởng tượng được dáng vẻ của ông, nhưng mỗi khi nghe người khác nhắc đến ông đều có cách nói rất tôn trọng, ngay cả sư tổ cũng không ngoại lệ.

“Diện mạo Từ Trì giống mẹ, mà Từ phu nhân cũng là dòng dõi gia tướng, trận Ngọc Môn quan… thật sự là một phụ nữ mạnh mẽ kiên cường.”

Ta nhớ tới sư tổ đã kể: “Ông ấy dùng một mũi tên bắn chết mẹ Từ Trì.” “Người trong thiên hạ đều nói ông ấy chết trận sa trường, thật ra là ông ấy tự mình rời bỏ thế gian.”

Cảm giác ấm áp do chén canh mang lại khi nãy đã biến mất, ta cúi đầu, người run lên.

Chỉ là một chút ích kỷ, một chút lòng riêng — nhưng sự ích kỷ đó, là điểm chết người.

Quý tiên sinh nhìn ta bằng ánh mắt thấu hiểu: “Không phải sợ, Gia Luật Thành Văn thật sự coi trọng cô, không đến bước đường cùng, hắn sẽ không đưa cô ra trước chiến trận đâu.” Ông ấy nói rồi lại suy nghĩ thêm: “Còn phải xem có phải Từ Trì tự mình dẫn binh ra trận hay không nữa.”

Ta khẽ cắn môi, không kiềm được: “Quý tiên sinh, ngươi có thù oán gì với sư phụ?”

“Dĩ nhiên là không.” Quý tiên sinh trả lời, giọng khẳng định.

“Vậy tại sao ông…”

“Tại sao làm việc cho người Liêu?”

Ta gật đầu.

Ông cười, nụ cười không hề có độ ấm.

“Bởi vì ta vốn là người Liêu.”

Ta không thể ngờ đáp án lại là như thế, trợn mắt lên sửng sốt.

“Không có khả năng.” Ta bật thốt khẽ, ta đã thấy dáng người Liêu, Quý tiên sinh mặt mũi nhã nhặn, dáng dấp như văn sĩ Giang Nam, sao có thể giống những người mũi cao mắt sâu kia được.

“Mẹ ta là người Giang Nam, nguyên quán Kim Hoa, ngoại ta vốn là viên quan nhỏ, do mắc sai lầm nên bị đuổi ra biên cương, mẹ ta bị người Liêu bắt cóc, khi trốn được về nhà thì sinh ra ta.”

“Phụ thân ông là người Liêu?”

“Phải.” Quý tiên sinh gật đầu.

“Nếu mẫu thân ông bị bắt đi rồi tự mình tìm cách trốn về, chắc chắn bà rất hận người kia.”

Quý tiên sinh đột ngột ngẩng lên nhìn ta, mắt lạnh như hồ băng, nhìn đến mức ta run lên.

“Bà ấy quả thật rất hận ông, nhưng trên đời này có chuyện còn tàn nhẫn hơn việc bị người ta bắt cóc chờ đợi bà, so sánh hai việc thì chuyện bà không trốn trở về có lẽ đúng hơn.”
Vẻ mặt và giọng điệu lạnh lẽo của ông ấy làm ta sợ hãi.

Ông ấy nhìn ta: “Thế nào? Không muốn nghe tiếp à?”

Ta hít sâu: “Không, ta muốn biết đã xảy ra chuyện gì.”

Ông tiếp tục kể, giọng trầm trầm: “Mẹ ta trăm cay ngàn đắng về được đến nhà, cứ tưởng ác mộng đã qua, không ngờ ngoại tổ biết bà có thai thì ngay lập tức rút kiếm muốn giết chết bà ngay tại chỗ.”

“Tại sao! Bà là con gái ông ấy mà.” Ta thảng thốt kêu lên, không thể tin nổi.

Quý tiên sinh cười nhạt: “Vậy thì sao chứ? Ông ngoại ta tự xưng là nho giáo Giang Nam chính đạo, trong mắt ông ta, con gái bị ngoại tộc bắt cóc thì nên tự sát để bảo toàn danh dự, trong sạch bản thân, nếu tham sống sợ chết thì đúng là đáng chết cả trăm lần.”

Ta lớn lên trên núi, sư phụ cũng dạy ta đọc sách nhưng chuyện về liệt nữ (chỉ người con gái thà chết để bảo vệ trinh tiết) như thế này lần đầu tiên ta nghe nói tới, về phần cái gọi là hành động của Nho giáo chính đạo lại khiến ta nghẹn họng trân trối.

“Hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con, cha ruột giết con gái, không có nhân tính, cái này thì gọi chính đạo cái gì chứ?”

Quý tiên sinh nghe ta nói vậy thì ánh mắt nhìn ta từ từ ấm hơn, cuối cùng ông cúi đầu nhìn đống lửa nói.

“Tiểu Nguyệt, cô là một cô gái tốt.”

Lòng ta bùi ngùi thương cảm, nói nhẹ nhàng: “Quý tiên sinh, ông đã dạy ta rất nhiều điều, ta vẫn xem ông là trưởng bối.”

“Vậy à? Ta cứ tưởng chúng ta là bằng hữu.”

Ta không đáp lời này, yên lặng một lúc lâu, rất lâu sau mới nói: “Quý tiên sinh, ông còn chưa kể hết.”Quý tiên sinh gật đầu, giữ lời hứa tiếp tục kể: “Bà ngoại can ngăn hết mực, đến độ phải dọa tự sát thì mới cứu được mẹ ta từ tay ông ngoại. Nhưng mà mẹ ta ngay lập tức bị giam lại, mấy tháng sau thì vất vả cực khổ sinh ra ta. Sau khi ông ngoại ta được phục chức về lại Giang Nam, nhưng ông không muốn cho người khác biết mình có đứa con gái như vậy nên tuyên bố mẹ ta đã chết vì bệnh. Về phần ta, mấy năm trời không thấy được ánh mặt trời. Bà ngoại vì mang tâm bệnh nên khi ta năm tuổi thì bà bệnh nặng rồi qua đời, mẹ ta đau khổ, tuyệt vọng, cuối cùng vào đêm trung thu năm ấy, giữa tiếng đàn sáo sênh ca, bà treo cổ tự sát.”

Quý tiên sinh kể xong một đoạn rất dài, đứng dậy đi đến bên cửa sổ xiêu vẹo, ngước lên nhìn: “Nói tới đó, đêm hôm ấy trăng cũng tròn như thế này, trước khi ngủ mẹ ta cho ta một miếng bánh trung thu, lại bế ta một lúc lâu, bây giờ nhớ lại, hương vị miếng bánh trung thu đó thật cả đời khó quên.”

“Quý tiên sinh…”

Ông quay đầu lại, giọng nhẹ nhàng: “Thế nào? Cô khóc à.”

Ta không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ rơi không ngừng.

“Đừng khóc, đã là chuyện rất nhiều năm trước rồi, huống chi mối thù của mẹ ta đã có người báo thay bà.” Quý tiên sinh quay lại chỗ ngồi.

“Ai…?” Ta hỏi với giọng nghèn nghẹt.

“Cha ta.” Quý tiên sinh nói ra hai chữ, lại làm ta sửng sốt.

“Cha ông… ông ấy không phải là người Liêu sao?”

“Phải.” Quý tiên sinh gật đầu: “Sau đêm đó, ông ngoại lấy xích khóa cửa lại nhốt ta trong phòng, ba ngày liền ta không có hạt cơm trong bụng, còn nghĩ chắc mình sẽ chết ở đó. Không ngờ tới tối ngày thứ ba thì có một đám người bịt mặt xông vào phủ, người cầm đầu chính là cha ta.”

“Làm sao ông ấy biết ông ở đâu?”

“Trước khi mất, bà ngoại ta đã cho người truyền tin tới ông ấy, hy vọng ông có thể đưa mẹ con ta đi. Đáng tiếc ông ấy đến muộn một bước, nếu ông ấy đến sớm hơn ba ngày thì có thể mẹ ta sẽ không chết.”

“Không phải bà hận ông ấy sao?”

Quý tiên sinh gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Cha ta là quốc hữu tướng quân của nước Liêu, sau khi bắt cóc bà về đối xử với bà rất tốt, nhưng mẹ ta tính tình quật cường, không muốn sống ở nước Liêu, lại ngày đêm nhớ thương cha mẹ, cả ngày buồn rầu không vui. Cái gọi là bà bỏ trốn, thật ra là do ông không đành lòng nhìn bà buồn khổ, cho nên thả bà đi, không ngờ tin tức cuối cùng nhận được lại là bà treo cổ tự sát.”

Ta “A” lên: “Lúc ông ấy thả bà về, chắc chắn không biết là mẹ ông đã mang thai ông.”

Quý tiên sinh không trả lời, chỉ nói tiếp: “Đêm đó cha ta tàn sát hết mọi người trong phủ, gần như chẳng còn một ai, trong phủ máu chảy thành sông, ông ngoại ta cũng kiên cường, chửi ầm lên thì bị ông một đao bổ xuống, tới khi chết ông ngoại ta vẫn không hề có tí hối hận nào.”

Ta nghe ông ấy dùng giọng lạnh lùng kể xong, mắt nhìn ra cửa như cảnh tượng kia đang diễn ra trước mặt, trong đầu ta hiện lên hình ảnh đáng sợ khiến ta như chiếc lá trong gió.

“Sao vậy? Lạnh lắm à?” Quý tiên sinh cúi xuống nhìn ta.

Ta nhắm mắt lại, giọng chua xót.

“Quý tiên sinh, ông nói cho ta biết đi, ta sẽ không trở về được nữa, phải không?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau