THU NGUYỆT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thu nguyệt - Chương 71 - Chương 75

Chương 71

Mặt trời lên cao ta mới có thể mở mắt ra, đầu óc hỗn loạn, dù vẫn nhớ được tối qua đã xảy ra chuyện gì nhưng lại quên mất là nó đã bắt đầu như thế nào, ta nhìn thấy gương mặt ngủ say của sư phụ bên cạnh, mũi cao thẳng, mi dày rợp như bóng núi.

Ta lặng lẽ nhìn người, không nhúc nhích. Sư phụ là anh hùng đương thời, trong lòng người chất chứa muôn dân bách tính, quốc thái dân an, nhưng ta chỉ là một người bình thường, không có chí hướng gì lớn, chỉ có nguyện vọng duy nhất là được ở cùng với người, nhìn thấy người bình an vui vẻ cả đời là tốt rồi.

Có điều tối hôm qua…

Tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ, những kịch liệt khiến ta kìm lòng không được mà che mặt rên nhỏ. Gần như ngay lập tức, sư phụ tỉnh giấc mở mắt nhìn ta, giọng mơ màng: “Nguyệt nhi.”

Ta xấu hổ chỉ dám nhìn người qua kẽ tay, nhưng không muốn lui về sau hay xoay người đi, ta lưu luyến cảm giác thân thể chúng ta đang kề sát, ấm áp thế này.

Sư phụ sờ mặt ta, muốn kéo tay ta ra để nhìn rõ mặt ta, mỉm cười hỏi:

“Nàng sao vậy?”

“Không, không sao hết, sư phụ, chàng có khỏe không?” Ta dù xấu hổ nhưng vẫn nhớ  chuyện quan trọng nhất, tuy ta biết thương thế sư phụ đã tốt hơn tám chín phần, nhưng đêm qua dữ dội điên cuồng như vậy, ta không thể không lo lắng. Ta nói xong thì cũng bỏ tay che mặt xuống, một tay nắm mạch trên cổ tay sư phụ, tay kia thò vào trong áo áp lên ngực người.

Sư phụ bị ta giở trò, đáy mắt sâu hút, trở tay nắm lấy hai bàn tay không an phận của ta. Ta cuống lên: “Sư phụ, chàng để ta bắt mạch một chút, đêm qua chàng uống thuốc của sư tổ…”

“Đêm qua ta không uống thuốc mà.” sư phụ đáp lại ta rồi chợt nghĩ đến cái gì đó, biến sắc: “Sư tổ cho nàng thuốc gì?”

Tới nước này mà nói ta không biết sư tổ đã làm gì thì không thể rồi, ta đành đem hết mọi chuyện kể cho sư phụ, sư phụ nghe xong sửng sốt, rồi nhắm mắt lại, lấy tay che mắt, vẻ bất đắc dĩ.

“Sư tổ của nàng thật là…”

Đang định nói tiếp thì ngoài cửa vang lên tiếng Từ Bình.

“Hầu gia vẫn chưa dậy, mời Vân đại nhân đến sảnh lớn ngồi chờ.”

“Hoàng thượng lo lắng cho bệnh tình Hầu gia nên cố ý phái ta đến mời Hầu gia vào cung chẩn trị, ý Hoàng thượng là trong cung dược liệu đầy đủ, ngự y hội chẩn sẽ thuận tiện hơn, đối với bệnh tình Hầu gia càng có lợi.”

Tử Cẩm muốn sư phụ vào cung…

Người ta cứng đờ, mọi hoạt động đều ngưng lại trong giọng nói Vân Kỳ.

“Hầu gia chưa dậy.” Từ Bình lặp lai, một bước không lui.

“Vậy ta sẽ ở bên ngoài chờ, không quấy rầy Hầu gia, đợi khi Hầu gia tỉnh dậy thì phiền Từ phiêu kỵ thông báo giúp.”

Tiếng bước chân đi xa, ta vẫn không động đậy, mãi tới khi sư phụ ôm lấy ta, giọng trấn an.

“Nàng không cần lo, cứ dậy trước đi đã.”

Ta quỳ gối trên giường thắt đai lưng cho sư phụ, không cách nào che giấu sự lo lắng trong lòng mình.

“Sư phụ, không đi có được không?”

“Không sao mà, như vậy cũng tốt, ta còn có chút việc muốn nói với hắn.” sư phụ an ủi ta, giọng bình tĩnh nhẹ nhàng.

“Nhưng mà…” ta không yên lòng, chỉ cần nghĩ đến hoàng cung là cả người không rét mà run. Đó là nơi đáng sợ nhất trên đời này, nơi đó có bao nhiêu sinh mạng vô tội đã bị giết chết một cách âm thầm? Nơi đó so với chiến trường đao kiếm minh bạch rõ ràng càng đáng sợ hơn.

“Hơn nữa là do các ngự y hội chẩn, có lẽ sẽ khiến hắn bỏ cuộc… như thế càng tốt.” sư phụ nói tới đây, cuối cùng không thể nói tiếp được nữa, chỉ khẽ thở dài.“Nếu sư phụ tiến cung, ta cũng đi.”

“Nàng ở lại đây.” Sư phụ lập tức phản đối không hề chần chừ.

“Tại sao?”

“Nàng đi làm gì?”

“Ta trông chừng chàng.”

“Nàng ở đây chờ ta là tốt rồi.”

“Ta là thê tử của chàng.”

Nói xong ta tự sững người ra, không biết sao mình có thể nói như vậy với sư phụ, động tác trên tay cũng hoàn toàn ngưng lại, ngẩn người.

Sư phụ cũng sửng sốt, một lúc lâu sau thì người nở nụ cười rồi nắm tay ta.

“Ừ, ta biết.”

Xe ngựa Hầu phủ từ từ đi về phía cửa Huyền Vũ, tường cung nguy nga màu son đỏ như máu, những dải lụa trắng đầy trời khi quốc tang đã dẹp từ lâu, chỉ có những toán cấm vệ quân trang bị vũ khí đi tuần tra hoặc đứng yên lặng, nghiêm trang nặng nề.

Vân Kỳ mang tới một đội lính hộ tống, xe ngựa dừng ở cửa cung, Từ Bình luôn ở bên cạnh xe ngựa, ta hỏi nhỏ: “Xuống xe ở đây à?”

Ta nhớ quy tắc khi vào cung, quan văn hạ kiệu quan võ xuống ngựa, đến đây mà ngồi trên xe ra vào thì chỉ có hoàng tộc.

Từ Bình cũng đáp nhỏ: “Ta đi xem thử.”

Rất nhanh có tiếng nói vang lên: “Vân đại nhân có thủ dụ của Hoàng thượng, cho phép Hầu gia khi vào cung không cần xuống xe.”Nói đến đó thì nghe bên ngoài có tiếng người đồng thanh hô.

“Cung nghênh Võ Uy hầu.”

Tiếng hô nghe như có rất nhiều người nhưng đồng thanh như một, ta nhìn lén qua khe hở rèm cửa thấy tất cả cấm vệ quân đang quỳ xuống, lại hô vang.

“Cung nghênh Võ Uy hầu.”

Xe ngựa rung lên, nghe tiếng người đánh xe kêu ngựa dừng lại, có vẻ là người đánh xe cũng bị dọa giật mình. Cả đường đi sư phụ im lặng, nhắm mắt tựa vào thành xe, ta nghĩ người đang ngủ, lúc này chân mày người động đậy, một tay đặt lên lưng ta.

Vân Kỳ lên tiếng: “Từ phiêu kỵ, có thể vào cung.”

Từ Bình không nói gì, có tiếng bước chân và tiếng kiệu vọng đến, có người hạ kiệu, ta nhìn qua cửa sổ thấy một người râu tóc bạc trắng, không mặc triều phục, run rẩy quay nhìn sang hướng xe ngựa bên này.

“Tả thừa tướng đại nhân.” Vân Kỳ cung kính chào.

Tả thừa tướng cũng không thèm nhìn, chỉ đi thẳng về hướng xe ngựa, một tay đặt lên xe, ta thấy thân xe hơi chấn động, nghe giọng già nua của ông ấy xuyên qua màn xe tràn đầy âu lo.

“Võ Uy hầu hồi kinh là vì nước Liêu tấn công Nhạn Môn quan?”

Những lời đó vừa thốt ra, cả người ta cứng đờ, chưa kịp nhìn sư phụ thì bàn tay người đang nắm tay ta đột ngột siết chặt lại, sức mạnh bất ngờ khiến tay ta đau nhói buột miệng “A” một tiếng.

Khuê Nguyên năm thứ hai, Đại hoàng tử lưu vong được Gia Luật Thành Văn nước Liêu che chở, sau đó phát đi bài hịch chỉ tội hoàng đế Khuê Nguyên dùng độc giết tiên hoàng, ngụy tạo di chiếu, mưu đồ lật đổ thái tử, giết vua đăng cơ. Gia Luật Thành Văn khởi binh dẫn hai mươi vạn quân thẳng tiến Nhạn Môn quan. Viên quan thủ thành cùng binh sĩ khẩn cấp ứng chiến, ba ngày sau Nhạn Môn quan bị phá, tướng thủ thành lui về Hãn Châu, tình thế Trung Nguyên nguy cấp. Vì vậy Tả thừa tướng – người sau khi tân đế lên ngôi đã cáo lão hồi hương – cũng vội vàng hồi kinh diện thánh.

Biên quan báo nguy, trong triều cấp bách cần có võ tướng xuất chinh, sau khi Thiên Nguyên đế mất, Trung Nguyên đế đăng cơ chưa tròn một tháng đã mất bên trong linh đường. Đại hoàng tử bỏ trốn, gia tộc Vương thị vốn đang nắm gần nửa binh quyền trong đêm đó đã bị tắm máu gần hết, lòng quân rung chuyển, đúng lúc triều đình đang thay máu, tuy Võ Uy hầu qua ba tháng chọn lựa mới được một võ tướng mới, nhưng vẫn không địch nổi sự tấn công của quân Liêu.

Thanh Châu, Ký Châu, U Châu, thậm chí Tịnh Châu, các nơi đều trình thư thỉnh cầu Võ Uy hầu thân chinh dẫn đại quân đi Nhạn Môn quan, nhưng tin tức truyền đến trong triều, bách quan ai mà không biết Võ Uy hầu bệnh nặng lâu nay, mấy tháng trước còn nôn ra máu giữa triều, mặc dù người gắng gượng hồi kinh, dự định trước khi kiến giá thì gặp qua xem tình hình bệnh có khởi sắc hơn chút nào không.

Nhưng nếu Võ Uy hầu vẫn không khỏe, vậy thì ai ổn định giang sơn, loạn trong giặc ngoài, không cần nói các đại thần cũng đã kinh hoàng bạt vía, cho dù là dân chúng bình thường cũng cảm giác không yên.

Sư phụ cùng Tả thừa tướng đến cung Càn Thanh gặp Hoàng thượng, ta ở lại Đông noãn các chờ, Từ Bình đứng bên cạnh ta, dáng vẻ một tấc không rời.

Qua một lúc, có người đến tìm ta, là một cung nữ nhỏ, giọng sợ hãi, khi nói cứ cúi gằm đầu, ánh mắt lén nhìn ta.

“Cô nương là Tiểu Nguyệt cùng Võ Uy hầu tiến cung phải không ạ? Chủ tử của ta cho mời cô nương đến cung Trường Nhạc.”

Ta sửng sốt: “Chủ tử của ngươi là ai?”

Từ Bình lạnh mặt định lên tiếng, lại nghe cung nữ kia rụt rè nói: “Chủ tử của ta là công chúa Cảnh Ninh.”

Trước mắt ta hiện lên một gương mặt như hoa phù dung, ngạc nhiên hỏi: “Tại sao không phải là Tiểu Tú đến mời ta?”

Không ngờ mới nói xong thì cung nữ kia mặt tái mét. Lòng ta trầm xuống, Từ Bình đã chắn trước mặt ta: “Ngươi chuyển lời lại với công chúa, phu nhân nhà ta ở đây chờ Hầu gia, nếu công chúa cho mời thì hãy chờ Hầu gia từ nơi nghị sự với Hoàng thượng về đây rồi sẽ cùng phu nhân đến đó.”

Ta thấy cung nữ kia hốt hoảng hoang mang lui xuống.

Chương 72

Nghị sự dường như kéo dài vô tận. Thời tiết cuối thu, Đông Noãn các đốt mấy chậu than sưởi ấm, trên bàn bày biện đầy các món ăn theo mùa, ngoài cửa có thị vệ đại nội, có hai cung nữ thỉnh thoảng ra vào châm trà thay nước, hầu hạ hết sức chu đáo.

Trong không trung có hương Nguyệt quế, ghế nệm mềm ấm nhưng ta vẫn đứng ngồi không yên, lưng rịn mồ hôi, chăm chăm nhìn về phía cửa không chớp mắt, ước gì mình có thể nhìn xuyên qua tầng tầng lớp lớp phòng ốc cung điện, tận mắt nhìn thấy sư phụ mới yên lòng.

Lại qua một lúc lâu, ngoài cửa có tiếng động truyền tới, có vẻ như có khá nhiều người đến. Ta và Từ Bình nhìn thoáng qua nhau, ánh mắt dò hỏi, nghe tiếng một thái giám ngoài cửa.

“Cảnh Ninh công chúa đến.”

Những thị vệ và cung nữ ngoài cửa đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô: “Công chúa thiên tuế” vọng vào. Ta kinh ngạc chưa kịp làm gì thì cửa đã mở ra, người cung nữ trước đó đến mời ta đang dìu Cảnh Ninhh đi vào, ta ngẩng lên đối mặt với Cảnh Ninh.

Cảnh Ninh vẫn không hổ danh là một mỹ nhân, ánh mắt trong veo như nước mùa thu, làn da mịn màng trắng như bạch ngọc, dường như không có gì xứng để miêu tả dung mạo của nàng. Một thời gian không gặp, nàng càng mảnh mai, đi phải có người dìu đỡ, cảm giác như liễu rũ trong gió.

“Cảnh Ninhh công chúa đến.” Thái giám đi theo thấy ta đứng yên nên lại cất giọng hô lớn.

Ta hoàn hồn, Từ Bình đã quỳ xuống, cất tiếng: “Công chúa thiên tuế.”. Ta đang định quỳ xuống thì trên tay chợt có cảm giác lạnh lạnh, đúng là bị Cảnh Ninh chạm lấy, giọng nàng hơi ngập ngừng: “Không cần.”

Tay công chúa lạnh lẽo khiến ta run lên.

“Ngồi đi, ta với ngươi trò chuyện một lát.” Công chúa định ngồi xuống bên nhuyễn tháp, bảo ta ngồi cùng xuống rồi quay lại nhìn những người khác: “Các ngươi đều ra ngoài hết đi.”

Cung nữ, thái giám vâng dạ rồi lui ra, Từ Bình vẫn đứng yên không nhúc nhích, thái giám kia trừng mắt: “Từ phiêu kỵ, mời đi bên này.”

Từ Bình không thèm nhìn tới hắn, chỉ nói với Cảnh Ninh: “Xin công chúa thứ tội, Từ Bình phụng lệnh Hầu gia không rời phu nhân nửa bước.”

Ta thấy Cảnh Ninh biến sắc, sắc mặt tái nhợt, môi bợt bạt không tí màu sắc. Nàng hít một hơi rồi nở nụ cười cay đắng.

“Từ phiêu kỵ lo ta sẽ làm chuyện gì sao?”

“Mạt tướng…”

Ta không thể không lên tiếng: “Từ Bình, huynh ra ngoài trước đi, ta không sao.”

Từ Bình bất đắc dĩ, cuối cùng lui ra, trước khi đóng cửa còn liếc mắt nhìn ta, ánh mắt đầy lo lắng.

Trong Noãn các chỉ còn ta với Cảnh Ninh, ta nhẹ nhàng hỏi.

“Công chúa muốn nói gì với ta?” nghĩ tới sắc mặt nàng, vẫn không thể kiềm được mà hỏi: “Thời gian gần đây Công chúa có khỏe không?”

Tử Cẩm đăng cơ, Vương thị bị diệt, Cảnh Ninh là thân tỷ (chị ruột) duy nhất của tân hoàng, địa vị trong cung rất cao, người hưởng hết phú quý vinh hoa sao lại có dáng vẻ yếu ớt thế này, không hề giống kim chi ngọc diệp trong cung mà như người bị tra tấn hàng ngày.

Nàng không đáp lời ta, chỉ hỏi: “Tiểu Nguyệt, Võ Uy hầu vào núi tĩnh dưỡng mấy tháng, sức khỏe có tốt hơn không?”

Ta nghĩ thầm, tin tức trong cung tinh thông như thế, không lẽ ngự y không báo tình hình sư phụ cho nàng nghe sao? Miệng vẫn trả lời: “Sư… Hầu gia bị thương nặng, công chúa biết mà.”

Môi Cảnh Ninh run lên, miệng mấp máy, nàng cúi đầu, cổ cong cong trắng ngần như không chịu nổi sức nặng: “Ta biết, hôm đó Tử Cẩm hồi cung trên long bào đều là máu của huynh ấy, ta biết huynh ấy không được khỏe, dù sao ngày ấy ở linh đường… ngày ấy…”

Cảnh Ninh nói tới đây, giọng run rẩy, mười đầu ngón tay đặt trên đầu gối bấu chặt vạt áo.

Ta nghe nàng nhắc tới đêm đó, tim như bị bóp nghẹt, nếu không phải biết sư phụ đã không còn gì đáng lo ắt hẳn ta sẽ hết sức phẫn nộ. Nhìn dáng vẻ của Cảnh Ninh, những khúc mắc trong lòng không cách nào cởi bỏ, lại không có người bầu bạn tâm sự, dẫn tới thân thể ngày càng suy yếu.Cảnh Ninh và Tử Cẩm tuy cùng một mẹ sinh ra, nhưng nói cho cùng thì nàng vẫn thua hắn, chính mắt thấy cha mình chết, huynh đệ tương tàn mà hắn vẫn khí định thần nhàn nắm triều chính, mỗi khi ta nghĩ đến Tử Cẩm một thân đồ trắng, mắt phượng thản nhiên nhìn máu chảy thành sông trên thềm đá trắng, ta không thể không run rẩy.

Noãn các yên lặng một lúc lâu, lát sau ta mới nghe thấy giọng Cảnh Ninh.

“Ta nghe Tiểu Ngọc nói, nàng và Võ Uy hầu đã thành hôn.”

Ta đáp gọn: “Phải.”

Cảnh Ninh có vẻ sốc vì không ngờ ta lại thẳng thắn như vậy, ánh mắt nhìn ta trầm buồn thêm một chút.

“Ta tưởng hai người chỉ là thầy trò.”

“Từ nhỏ ta đã lớn lên trên núi cùng Bội Thu, đôi bên đều có tình, sau khi xuống núi thì xưng thầy trò để tránh phiền phức mà thôi.” ta nói rõ ràng rành mạch, không hề chần chừ do dự.

“Vậy thân thể của huynh ấy…”

“Ta không lo lắng nhiều như vậy, đã là thê tử của chàng, từ nay về sau sống chết có nhau.”

“Câm miệng!” Cảnh Ninh hét lên.

Ta sững sờ, ngước lên thấy nàng ta kích động đứng bật dậy khỏi ghế, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt ta.

Ta “…”

Công chúa, ta biết ngươi yêu sư phụ ta chết đi sống lại, nhưng trong lòng người thật sự không có ngươi, dưa hái xanh không ngọt. Ta há miệng muốn nói những lời trong lòng mình nhưng không dám, chỉ đành nói một cách nhẹ nhàng khéo léo.

“Bội Thu bị thương nặng… công chúa cũng biết mà, chàng không muốn liên lụy đến công chúa.”“Ta biết.” tiếng hét chói tai kia dường như là rút cạn sinh lực của Cảnh Ninh, nàng thõng tay, suy sụp ngồi xuống: “Ta cũng biết trong lòng huynh ấy không có ta.”

Noãn các ấm áp, khói hương từ các chậu sưởi bay lượn lờ như trong mộng ảo. Tiếng Cảnh Ninh cũng như từ trên trời vọng xuống, nghe không chân thực, cũng không tiếp lời của ta mà hỏi một câu vô nghĩa.

“Ngươi đã đến Vương phủ chưa?”

Ta gật đầu, nhớ lại: “Nơi đó rất đẹp.”

“Ta với Tử Cẩm lớn lên ở đó, Vương thái tử phi tham lam ganh tỵ, Vương gia thế lực ngập trời, phụ hoàng… năng lực của phụ hoàng cũng không nhiều, chúng ta trải qua thời thơ bé rất gian nan, ngươi cũng biết chứ?”

Ta trầm lặng, không lắc cũng không gật.

Cảnh Ninh cũng không giận, nói tiếp, nàng với Tử Cẩm là đôi tỷ đệ không giống những người hoàng tộc khác, luôn vênh mặt hất hàm sai khiến mọi thứ, không cần người khác nói cũng hiểu bọn họ từ nhỏ ngày qua ngày không quá tốt đẹp.

“Mẫu thân sinh được Tử Cẩm nên được Thái tử sắc phong làm Sườn phi, tất nhiên bà rất coi trọng hắn, cho dù chỉ một chốc lát bà cũng không dám rời mắt khỏi hắn. Khi đó ta theo Từ phu nhân học thêu, thường đến phủ tướng quân nên quen biết Từ Trì, hiện giờ nghĩ lại, huynh ấy đối với ta chỉ là khách khí bình thường, chỉ vì ta chưa từng có bạn cho nên chỉ cần huynh ấy nói với ta điều gì, làm bất cứ điều gì, ta đều cảm thấy vô cùng quý giá.”

Nói tới đây, công chúa nhìn xa xa như nhớ lại cái bàn đu dây dưới gốc tùng ở phủ tướng quân kia, trong mắt tràn ngập những hồi ức lưu luyến.

Ta nghe nàng nói rất đáng thương, ngực thấy chua xót không biết làm thế nào, đành tiếp tục im lặng.

“Mỗi lần ta về phủ đều kể cho Tử Cẩm nghe, Tử Cẩm khi đó còn nhỏ nên rất hâm mộ, mẫu thân trông chừng hắn chặt chẽ như vậy, thân làm chị như ta luôn thấy em trai mình rất đáng thương.”

Ta cố gắng tưởng tượng dáng vẻ đáng thương của Tử Cẩm nhưng không hề có kết quả. Cảnh Ninh nói tới đây thì thở hổn hển, âm thanh có hơi quái lạ: “Phụ hoàng đã chết, Đại hoàng tử bỏ trốn đến nước Liêu, ai ngờ rốt cuộc Tử Cẩm lại làm hoàng đế.”

Ta nghe nàng nói đến tiên hoàng, cảnh tượng máu chảy đầm đìa kia lại hiện lên, máu chảy khắp linh đường, ông ấy rên rỉ, Tử Cẩm giữ tay ta bình tĩnh nói: “Phụ hoàng mệt mỏi.”

Ta cụp mắt xuống, hai bàn tay không tự chủ mà siết lấy nhau – Tử Cẩm không cho ta cứu người, không cho ta cứu phụ thân hắn.

“Ta biết có rất nhiều người chết nhưng nếu không phải Tử Cẩm làm hoàng đế, bây giờ làm gì có tỷ đệ chúng ta trên đời nữa.”

Ta yên lặng nhìn nàng không hé răng.

Nàng ngừng một lát, giọng yếu ớt: “Ta cũng biết, nếu không có Từ Trì thì cũng không có kết quả này.”

Nhớ lại tình cảnh hôm đó, lòng ta vẫn đau như bị kim đâm.

“Ta biết ngươi muốn làm thê tử của hắn, nếu hắn vô tình với ta, ta cũng không muốn cướp đoạt nam nhân với ngươi.”

Nói tới đây, ta không thể không đáp lại lời nào, đang suy nghĩ có nên quỳ lạy tỏ lòng biết ơn hay không thì Cảnh Ninh đột nhiên quay sang nắm tay ta, mắt đong đầy nước mắt: “Ta chỉ là… muốn cứu hắn.”

Lòng ta lạnh toát, giọng cũng thay đổi.

“Công chúa, rốt cuộc thì người muốn nói gì?”

Chương 73

“Ta muốn cứu huynh ấy.” công chúa nhìn ta, lặp lại một lần nữa.

Ta hít một hơi thật sâu muốn mình trấn tĩnh lại.

“Bội Thu… đúng là bị thương rất nặng, Hoàng thượng cũng muốn các ngự y tập trung chẩn trị, tạ Công chúa quan tâm.”

“Không, không được để cho các ngự y chẩn trị.” Cảnh Ninh vẫn cầm tay ta như trước, lúc nói cô ấy như dùng hết sức bóp chặt tay ta đến đau cả các khớp xương.

Ta lạnh cả gáy, tuy trong lòng hiểu nhưng vẫn hạ giọng hỏi cô ấy: “Tại sao?”

Công chúa tiến lại gần mặt ta, giọng run rẩy, hơi thở phả lên mặt ta như thể không đến gần thì không thể nói ra thành lời.

“Ta nghe Tử Cẩm với ngự y… ta nghe…” Cảnh Ninh run lẩy bẩy, giọng đứt quãng: “Ngự y nói không thể dùng thuốc đó được, ta nghe ông ta nói những chất độc huynh ấy bị trúng trong lần săn bắn trước chưa đủ thời gian để đào thải hết, thuốc – độc hòa nhau, cho dù có thể áp chế được những triệu chứng bên ngoài nhưng không loại trừ được phần bệnh gốc, cuối cùng cũng có ngày sẽ bị thuốc làm ảnh hưởng xấu tới sức khỏe…”

Cho dù ta đã biết những việc này từ trước nhưng nghe Cảnh Ninh dùng giọng nói run rẩy nói lại, lòng ta vẫn thấy đau như dao cắt như trước.

“Vậy Hoàng thượng nói gì?” mặt ta trắng bệch, cố gắng kiềm chế hơi thở hỗn loạn của mình.

“Tử Cẩm, Tử Cẩm…” giọng Cảnh Ninh khàn khàn: “Tử Cẩm không nói lời nào, hôm sau thì ngự y vào Hầu phủ.”

Ta nghiến răng: “Công chúa nói với ta thế này là muốn ta ngăn cản ngự y trị bệnh cho Hầu gia?”

“Không, đây là trong cung, vô dụng thôi.” Cảnh Ninh lắc đầu: “Tử Cẩm mới đăng cơ, nó cần Từ Trì, nhưng nó cũng sợ hãi, nó là em trai của ta, ta biết nó sợ hãi… Nó chỉ muốn giữ Từ Trì lại.”

Ta không đáp, cảm thấy công chúa không thật sự hiểu hoàng đế, lại mơ hồ cảm thấy có điều quan trọng hơn mà ta chưa nghĩ ra, nhưng cho dù có cố gắng nghĩ thì trong đầu cứ hỗn loạn, không thể nào sắp xếp những suy nghĩ cho mạch lạc.

“Nó chỉ sợ Từ Trì rời đi, ta đã nghĩ rất lâu, nếu Từ Trì cùng ta…”

Chỉ là sợ sư phụ rời khỏi hắn…

Ta thở dài, Cảnh Ninh thật khờ khạo, Tử Cẩm là người đi từ trong biển máu mà ra, hắn là người hiểu rõ quân quyền quan trọng thế nào, lúc trước hắn tranh đoạt ngôi vị với Đại hoàng tử, Vương gia nắm thế lực lớn trong triều, bọn họ lại nắm toàn bộ ngự lâm quân trong tay, ngoại trừ uy danh của quân đội ngoài biên cương xa xôi kia, Tử Cẩm không có ai tin cậy bên mình. Sau khi tiên hoàng đột ngột băng hà, sư phụ trấn giữ ngoài Càn Thanh cung, một đêm huyết chiến đem người của Vương gia nhổ cỏ tận gốc, thế nên Tử Cẩm mới có thể ngồi lên ngai vàng, nắm quyền giang sơn, tất cả những điều này, không có quân đội thì làm sao có thể thực hiện được?

Hắn đương nhiên là sợ sư phụ rời bỏ hắn, mang theo tất cả quân quyền mà hắn không thể nắm giữ, sau đó nếu có chuyện gì bất trắc, người nắm giữ quân quyền có thể thay đổi cả thiên hạ, còn hắn thì chỉ có thể ngồi trên ngai vàng mà làm một hoàng đế không có thực quyền.

Tử Cẩm đã từng nói, gió lớn mới biết cỏ mạnh, nước loạn mới rõ trung thần, căn cứ những gì Cảnh Ninh nói, ta đoán rằng trong lòng Tử Cẩm, chỉ có chết mới có thể vĩnh viễn là trung thần, kiểu giống như mấy thị vệ vì hắn mà liều chết che chắn trong đợt bao vây của quân Liêu dạo trước.

Ta nghe giọng mình lạnh lùng: “Nếu Bội Thu và Hoàng thượng thành người một nhà, Hoàng thượng sẽ yên tâm, đúng không?”

Cảnh Ninh nhìn ta rơi nước mắt, thật sự đúng là hoa lê trong mưa.

“Ta biết Từ Trì với ngươi hai bên có tình, nhưng chỉ có ta mới có thể bảo đảm cho huynh ấy bình an, xin ngươi…”“Công chúa.” Ta cắt ngang, rút tay mình về: “Nỗi khổ tâm của công chúa ta hiểu, nhưng mà ta không hiểu, người thông minh như công chúa, nếu đã nghe được những loại thuốc kia sẽ có ngày gây tổn hại tới Hầu gia, còn có thể nói những lời này với ta, chẳng lẽ công chúa là muốn thay Hoàng thượng nhìn Hầu gia bị thuốc kia làm hại?”

Cảnh Ninh ngước mắt lên, ngoài cửa đột nhiên có tiếng động nhỏ, như có người vừa rời đi, Noãn các ban đầu chỉ che rèm, sau khi Cảnh Ninh đi vào thì cho người đóng chặt cửa lại, tiếng nói rất nhỏ nên bên ngoài không thể nào nghe rõ ràng được.

Ta và Cảnh Ninh đều đứng lên, cửa Noãn các mở ra, cung nữ Tiểu Ngọc đang chờ ngoài cửa, nhìn thấy Cảnh Ninh thì có vẻ rất sốt ruột, miệng mấp máy muốn nói nhưng thấy ta thì không thốt lên tiếng.

Người thái giám đi theo Cảnh Ninh ban nãy quỳ xuống bẩm báo: “Công chúa thiên tuế, Hoàng thượng phái người qua mời Công chúa trở về Trường Nhạc cung ngay lập tức.”

Mặt Cảnh Ninh lập tức trắng bệch ra, không hỏi lý do, chỉ hạ giọng nói: “Vậy hồi cung thôi.”

Ta nhìn Tiểu Ngọc đỡ cô ấy đi xa, chỉ cảm giác như cả trọng lượng cả người Cảnh Ninh đều đè lên trên người cung nữ ấy, gió thổi qua cô ấy cũng có thể ngã xuống.

Ta nhìn theo bóng Cảnh Ninh dần biến mất khỏi tầm mắt, quay đầu hỏi thái giám đến báo tin: “Nghị sự còn chưa chấm dứt sao? Hầu gia còn ở Càn Thanh cung không?”

Thái giám kia đến từ Càn Thanh cung, vẻ cao ngạo nhìn ta, không trả lời câu hỏi của ta ngay mà hỏi lại: “Vị này là gì của Hầu gia?”

Ta chưa đáp thì Từ Bình đã chắn trước mặt ta, lạnh giọng quát: “To gan, đây là phu nhân Hầu gia của chúng ta.”

Tên thái giám kia bật lên tiếng cười quái dị trong cổ họng: “Hầu gia phu nhân? Hầu gia nào? Thật thú vị, trong cung này ai không biết Võ Uy hầu hôm nay ngủ lại Trường Nhạc cung, lúc này chắc người cũng đã ngủ rồi chứ.”

Đầu ta “ong” lên, bóng dáng Cảnh Ninh vẫn như ẩn hiện trước mắt, những hành lang cung điện lại trở nên mơ hồ.

Mặt Từ Bình xanh mét, túm cổ áo thái giám đó xách lên: “Ngươi nói gì?”Từ Bình là võ tướng, lực tay lớn, tên thái giám kia bị huynh ấy xách lên chân không chạm đất, mắt trợn trắng, mấy cung nữ đứng bên ngoài Noãn các không dám lên tiếng nhưng mặt lộ vẻ hoảng hốt, run rẩy không dám bước lên.

“Từ Bình, buông hắn ra.” Ta giữ tay Từ Bình lại, ánh mắt lướt qua vai huynh ấy, đờ người ra.

Tử Cẩm đứng sau một đội cẩm y vệ cách đó không xa nhìn chúng ta, thấy ta nhìn hắn cũng không nói gì, chỉ gật đầu, nốt ruồi nhỏ kia dường như cũng động đậy.

Hai cung nữ đứng canh cửa đã quỳ xuống hô Hoàng thượng, Từ Bình thả tay cho tên thái giám kia rơi xuống đất, hắn ôm cổ quỳ lết về phía hoàng đế, khóc lóc.

“Hoàng thượng, nô tài…”

Tử Cẩm không nhìn hắn, chỉ nói: “Dám ở trong cung mà đụng đến người nhà Võ Uy hầu, còn không lôi hắn xuống.”

Tên thái giám kia lập tức gào thảm thiết: “Hoàng thượng tha mạng, nô tài oan uổng quá, Hoàng thượng tha mạng, Hoàng thượng tha mạng…”

Tiếng kêu thảm thiết đó dần dần đi xa, hai cung nữ kia quỳ rạp trên đất, Tử Cẩm đi tới trước mặt ta, nhẹ nhàng: “Có bị sợ không?”

Ta cắn môi nhìn hắn, quỳ xuống trước cửu ngũ chí tôn.

Tử Cẩm lấy một tay đỡ ta, Từ Bình quỳ bên cạnh ta hơi động đậy, ta không biết sợ, cắn răng trả lời: “Không có, Hoàng thượng, ta muốn gặp Hầu gia.”

Tử Cẩm gật đầu: “Ta biết, nàng đi cùng trẫm.” nói xong thì đỡ tay ta lên.

Ta rụt tay lại, liếc nhìn Từ Bình, may mà Tử Cẩm đã xoay người ý bảo ta đuổi theo hắn.

Tử Cẩm đi thong thả ung dung trong hành lang gấp khúc, hắn không lên tiếng thì không ai dám mở miệng, trong yên lặng chỉ nghe tiếng bước chân đều đặn của đội thị vệ, còn có tiếng bước chân Từ Bình một tấc không rời bên cạnh ta.

“Nàng có biết Trường Nhạc cung không?” Tử Cẩm đột nhiên mở miệng.

Ta hít vào một hơi, đáp lại: “Trường Nhạc cung là chỗ ở của công chúa Cảnh Ninh.”

Tử Cẩm gật đầu: “Tốt lắm, lần đầu tiên nàng đến đó, ta bảo Cảnh Ninh sẽ chiêu đãi nàng thật tốt.”

“Ta chỉ muốn gặp sư phụ.”

Tử Cẩm dừng lại, bỗng nhiên bật cười, đặt tay lên đầu ta: “Còn gọi là sư phụ sao?”

Động tác này hắn làm rất đột ngột, ta chưa kịp suy nghĩ gì thì theo bản năng đã giơ tay hất tay hắn ra. Tiếng va chạm vang lên giữa hành lang yên tĩnh truyền đi rất xa, ta hoảng hốt, chỉ sợ đám thị vệ phía sau lập tức lôi ta đi giống tên thái giám kia. Nhưng phía sau yên lặng như tờ, ta vội quay lại thì trên hành lang chỉ còn ta với hoàng đế, không có đội thị vệ, ngay cả Từ Bình cũng không thấy bóng dáng.

Chương 74

“Từ Bình” ta hoảng hốt gọi khẽ.

“Không cần gọi nữa, ta sai người dẫn hắn xuống rồi.” Tử Cẩm không hề kinh ngạc, khoanh tay ung dung nhìn ta.

“Hoàng thượng muốn làm gì?”

“Dẫn nàng đến Trường Nhạc cung.” Hắn đáp rồi lại đưa tay định dắt tay ta.

Trong hành lang chỉ còn hai chúng ta, ta không thể kiềm chế cảm xúc của mình, hai tay rút vào trong tay áo rồi mới nói với hắn.

“Tiểu Nguyệt đã là vợ của Hầu gia, xin Hoàng Thượng tự trọng.”

Hắn nhướng mày nhìn ta, không đi tới gần ta nữa mà chậm rãi nói: “Tiểu Nguyệt, ta cho là đã nói rất rõ với nàng rồi.”

Ta đứng trước mặt hoàng đế, biết chắc không có đường lui nên lòng càng tường tận, sự sợ hãi ban đầu biến mất, cất tiếng nói rành mạch.

“Trong lòng ta chỉ có sư phụ, trong lòng sư phụ cũng chỉ có ta. Hoàng Thượng thay vì có lòng nghĩ tới việc tứ hôn thì nên nghĩ tới việc làm sao giải quyết nguy khốn ở Nhạn Môn quan thì hơn.”

“Nhạn Môn quan.” Tử Cẩm nhẹ nhàng lặp lại: “Nàng dạy ta làm cách nào chiến đấu với địch sao?”

“Hoàng Thượng từng có kinh nghiệm trong những cuộc chiến ở Bắc Hải, làm cách nào để chống địch dĩ nhiên là am tường hơn Tiểu Nguyệt.”

“Chắc cũng chỉ có nàng mới nhớ ta có kinh nghiệm bản thân trong chiến cuộc, Bắc Hải đại thắng mọi người ai cũng biết là nhờ thần uy của Từ Trì.” Tử Cẩm cười, ý cười kia chỉ ở trên mặt: “Hơn nữa, khi đó ta chỉ là một Hoàng tôn nhàn rỗi, lần đầu tiên gặp nàng, suýt tí đã bị gấu giết chết, nếu nàng không đánh lạc hướng con gấu đó đi thì hôm nay không biết ta còn đứng ở đây hay không.”

Ta nhắm mắt lại.

“Thế nào? Hối hận à?”

Ta lắc đầu.

“Ở đây không có người ngoài, nàng muốn nói gì đều có thể nói.” Hắn ngồi lên lan can hành lang, giống như hôm ở Hầu phủ, vỗ nhẹ bên cạnh ý bảo ta đi qua: “Tới đây, ta với nàng tán gẫu một lát.”

Ta đột nhiên phát hiện, khi hoàng đế ở cùng ta, chưa bao giờ hắn tự xưng trẫm. Tử Cẩm đối với ta đặc biệt như vậy, được sủng ái mà chỉ thấy lo sợ.

“Hoàng Thượng, người nói sẽ dẫn ta đến Trường Nhạc cung tìm sư phụ kia mà?”

“Không vội.”

Ta trừng mắt nghĩ bụng, ngươi một lòng muốn đem chị mình tứ hôn cho sư phụ, đương nhiên ngươi không vội, còn ta thì vội tới muốn hộc máu đây.

Tử Cẩm lại lên tiếng, dáng vẻ như muốn nói chuyện lâu dài, đúng là cùng ta bàn chuyện chiến sự biên cương.“Nàng biết biên cương báo nguy, vậy nàng thấy ta nên phái ai đi?”

Ta khẽ cắn môi: “Tiểu Nguyệt sống trên núi, sao có thể biết trong triều có tướng quân nào có đủ khả năng dẫn quân ứng chiến.”

“Nói tới chuyện này, Từ Trì từng đánh Gia Luật Thành Văn đại bại ở Bắc Hải, quân Liêu còn dám can đảm quay trở lại.”

Gia Luật Thành Văn…

Ta vẫn nhớ dáng vẻ của người đó, nhớ hắn túm chặt ta chạy lên núi, cánh tay mạnh mẽ giữ chặt lấy người ta, buộc ta nhìn mấy vạn binh lính của hắn dưới chân núi.

“Sư phụ bị bệnh nặng, Hoàng Thượng cũng biết mà.” Ta cúi đầu, sợ nhìn hắn sẽ thể hiện cảm xúc của mình ra ngoài.

“Ta biết.”

Tử Cẩm gật đầu: “Ta đã tận mắt nhìn thấy Từ Trì điều binh ở Bắc Hải, quân kỳ khắp nơi, trên dưới một lòng, hiện nay dù hắn bị thương nặng không thể dẫn binh, nhưng chỉ cần hắn ở đó, binh lính sẽ một lòng hướng về đó, bất kể hắn ở đâu cũng như nhau.”

Ta hết nhịn nổi: “Chẳng phải ý Hoàng Thượng là muốn nói cho người trong thiên hạ biết sư phụ với người chính là một thôi hay sao, thật ra ta không hiểu sao Hoàng Thượng lại lo lắng nhiều như vậy, sư phụ vẫn luôn đứng bên cạnh người đó thôi?”

Tử Cẩm đối mắt với ta: “Từ Trì một lòng với ta, vậy còn nàng? Ở trong ngục của quân Liêu, nàng cũng đứng bên ta, khi đó nếu ta nắm tay nàng, nàng tuyệt đối không lui về sau như bây giờ.”

Ta sửng sốt: “Hoàng Thượng, khi đó chúng ta là chạy trốn, ta không còn cách nào khác.”

Hắn mỉm cười, lộ ra vẻ mặt “chính là thế”: “Hôm đó ở linh đường, Từ Trì cũng là không còn cách nào khác.”Đầu ta ong ong lên, cổ họng như sưng lên đau đớn nhưng vẫn phải hỏi ra thành tiếng.

“Hoàng Thượng, rốt cuộc là người muốn nói gì?”

Tử Cẩm như thở dài: “Nàng còn không hiểu sao? Ta cần Từ Trì cam đoan, làm một điều gì đó cho ta biết hắn vĩnh viễn không rời khỏi ta.”

Ta nghe được giọng nói run run của mình: “Cam đoan thế nào? Đã nhiều người chết như thế còn chưa đủ sao? Những việc bên ngoài linh đường đêm đó như vậy còn chưa đủ sao? Sư phụ mang trọng thương ở lại kinh thành ba tháng, nôn ra máu giữa triều còn chưa đủ sao? Rốt cuộc thì Hoàng Thượng muốn loại cam đoan như thế nào mới đủ? Nếu sư phụ cũng… mặc dù Hoàng Thượng muốn người ở bên cạnh ngươi, cũng không thể đủ.”

“Tiểu Nguyệt.” Tử Cẩm đứng dậy, phất tay áo màu vàng, vẻ mặt khó đoán: “Ta đã từng nói với nàng, ta xem Từ Trì là bằng hữu.”

Ta “…”

“Ta cũng không muốn hắn chết, cho dù nàng tin hay không, trong lòng ta, hắn luôn không giống những người khác.”

Đối với người không giống những người khác…

Lời Cảnh Ninh như còn vang bên tai ta, từ nhỏ ta đã được sư phụ nuôi dưỡng, tính tình cũng không phải thuộc kiểu hung dữ gì, nhưng lúc này ta đã không kiềm chế được, hai tay siết chặt lại, chỉ sợ mình không nhịn nổi mà tát cho hoàng đế một cái.

Hắn nhìn tay ta, thong thả nói: “Thế nào? Muốn ném độc lần nữa à?”

Ta biết hắn nói đến chuyện gì, Tử Cẩm làm hoàng đế, chắc chắn có rất nhiều việc bận rộn mỗi ngày, không ngờ những chuyện đã qua từng chuyện nhỏ nhặt mà hắn lại nhớ kỹ đến vậy.

Ta xòe tay ra: “Hoàng Thượng yên tâm, Tiểu Nguyệt biết quy định trong cung, trên người không mang gì cả.”

Cho dù ta có mang theo gì đi chăng nữa thì cũng không ngu ngốc tới mức mà ra tay với hắn ngay trong hoàng cung, lần đó… ta tưởng hắn chỉ là một tên nhà giàu ăn chơi lêu lổng bình thường, ai biết trời đất biến hóa đến mức này, giữa rừng gặp một người xa lạ, gặp lại là hoàng tôn, hoàng tử, gặp lại… đã là hoàng đế.

Ánh mắt Tử Cẩm dừng ở hai bàn tay ta đang mở rộng, tay động đậy như muốn nắm tay ta, nhưng cuối cùng cũng không lại gần, chỉ nói: “Nói nàng thông minh hay là ngốc nghếch đây, Tiểu Nguyệt, trong lòng nàng chỉ có Từ Trì, nhưng trong lòng Từ Trì không phải chỉ có mình nàng, nếu nàng thật sự hiểu hắn, nàng nên biết, giờ khắc này, cho dù hắn chỉ còn một hơi, hắn cũng không thể để mình chết.”

Ta cúi đầu trầm lặng, nhớ tới sư phụ đứng trên núi nói với ta. Sư phụ nói nam nhi bảo vệ quốc gia cho dân chúng hưởng thái bình, nói chiến sĩ giữ biên cương, tướng quân chết cho xã tắc, nói mong muốn trong đời người chính là giữ mảnh đất này được quốc thái dân an, phóng tầm mắt nhìn mọi người đi lại trên đường đi làm đi học, tiếng hát của những cô gái trên thuyền đánh cá…

Bên tai ta lại vang lên tiếng Tử Cẩm nhẹ nhàng chậm rãi: “Ta cũng sẽ không để hắn chết.”

Trong đầu ta vang lên những tiếng ầm ầm, những ý nghĩ mơ hồ trong đầu lúc trước bỗng nhiên phóng đại lên cực hạn, như một dòng nước bị chặn lại bấy lâu nay cuộn trào tung chảy, xung quanh như lắc lư chao đảo, mắt chỉ toàn màu đỏ, cúi đầu nhìn mặt đất cũng một màu đỏ thẫm.

“Tiểu Nguyệt?” Tử Cẩm thấy ta hơi khác thường nên lên tiếng gọi.

“Nguyệt nhi!” giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng, ta được một bàn tay giữ lấy, trước mắt ta là bờ vai rộng lớn của sư phụ, bởi vì khoảng cách rất gần nên có thể nghe thấy cả tiếng tim đập của người.

Chương 75

Tim ta đập hỗn loạn, ta cảm nhận có điều gì đó khác thường khó lường mà không thể nào biết được đó là chuyện gì. Bên tai nghe tiếng quỳ “phịch” xuống, sư phụ không phải đến một mình, có người đi sau người, thái giám cung nữ thì không kể tới, còn có màu áo xanh dài, tất cả đều là ngự y trong cung.

“Hoàng Thượng thứ tội, Hầu gia tỉnh lại thì…”

“Hoàng Thượng thứ tội, thần không ngăn được Hầu gia…”

“Hoàng Thượng thứ tội.”

“Hoàng Thượng thứ tội.”



Tất cả âm thanh đều là tiếng xin tha tội.

Tử Cẩm đứng trước mọi người, ánh mắt lại chỉ nhìn sư phụ, ta đứng sau lưng sư phụ nên không nhìn thấy vẻ mặt người, chỉ cảm thấy bàn tay người lạnh như băng đang nắm tay ta, mười ngón tay dùng lực nắm chặt như vĩnh viễn không thể tách rời.

Tinh thần ta dần bình tĩnh lại, những cảnh vật, những người trước mắt đã nhìn được rõ bình thường, sư phụ kéo ta quỳ xuống, nói với Tử Cẩm.

“Thần đi nhầm vào Trường Nhạc cung, xin Hoàng Thượng thứ tội.”

Tử Cẩm nhướng mày, tiến lên đỡ lấy sư phụ, miệng nói: “Trẫm đã nói trước là ban cho Võ Uy hầu được miễn quỳ, Võ Uy hầu không cần đa lễ như thế.” Lại nhìn lướt qua những người đang quỳ dưới kia: “Còn không lui ra.”

Những người đó như thủy triều nhanh chóng biến mất, có lão thái y đứng dậy hơi chậm đã có hai thái giám vội vã nâng lên dìu đi, không dám chậm trễ dù chỉ một giây.

Trên hành lang chỉ còn Tử Cẩm, sư phụ và ta, không khí có một áp lực vô hình hết sức nặng nề làm ta khó thở.

“Có khỏe hơn không?” Tử Cẩm nói với sư phụ, giọng thân thiết như bạn bè hỏi thăm nhau.

“Đa tạ Hoàng Thượng quan tâm, thần đã khỏe hơn nhiều.”

“Võ Uy hầu là rường cột nước nhà, vừa mới nghị sự ở điện đã bị tái phát thương thế, trẫm với bá quan văn võ đều lo lắng, nếu khanh đã tỉnh thì sao không nghỉ ngơi thêm chốc lát, cũng thuận tiện cho các ngự y chẩn trị bệnh tình.”

Ta nghe tới đó thì tay run lên, sư phụ không nhìn ta nhưng bàn tay nắm tay ta chặt hơn chút nữa.

“Thần bị hôn mê, mơ màng không rõ, tỉnh lại thì lại là cung của công chúa, may mà công chúa không ở Trường Nhạc cung, thần vào nhầm chỗ ở của công chúa, xin được tạ tội.”

Tử Cẩm thở dài: “Sao lại là mạo phạm? Cảnh Ninh từ nhỏ đã quen biết với khanh, trong mắt nàng ngoài khanh ra thì không có người thứ hai, ta đang nghĩ đến việc…”

“Hoàng Thượng, thần đã có thê tử.” sư phụ cắt ngang lời hắn.

Ta nghe Tử Cẩm thong thả lên tiếng: “Ta đã biết chuyện đó.”

“Thần và thê tử cả đời đã định, lưỡng tình tương duyệt, không dám để công chúa phải chịu ấm ức thiệt thòi.”

“Lưỡng tình tương duyệt…” Tử Cẩm kéo dài giọng lặp lại: “Thật sự khiến trẫm hâm mộ, từ khi trẫm đăng cơ tới nay, ngày ngày phê duyệt tấu chương từ đêm tới sáng, bên cạnh người đến người đi mà ngay cả một người để chuyện trò cũng không có.”

“Hoàng Thượng vất vả vì nước nhà, đó là phúc của muôn dân.”
“Một cái đấu thóc còn có lương thực bầu bạn, một người dân bình thường cũng có người trò chuyện giải khuây, trẫm đây lòng nặng nỗi lo mà cả triều văn võ không một ai có thể sẻ chia.”

Hành lang im lặng trong giây lát, không một tiếng động. Lát sau, sư phụ cất lời.

“Hoàng Thượng đăng cơ ba tháng, quan lại đang được thanh lọc, giảm nhẹ sưu thuế cho phía nam, cứu tế dân chạy nạn ở phía tây, trên đường vào kinh thần nghe dân chúng ca ngợi người là quân chủ thánh minh, vạn dân đồng lòng hướng về, dù cho biên cương có loạn thì kiến càng chẳng thể rung nổi cây, không cần lo lắng.”

“Kiến càng không thể rung cây?” Tử Cẩm cúi mắt xuống: “Ý Võ Uy hầu là nếu trẫm làm quân chủ thánh minh, đó là được dân chúng ca tụng, vạn dân đồng lòng, biên cương có loạn ắt có người thay ta giải nỗi ưu phiền, nhưng nếu ta không phải vậy? Thì đổi một quân chủ thánh minh khác?”

Những lời này rất nặng nề, ngay cả ta cũng hít một hơi lạnh, sư phụ quỳ xuống đất, chỉ thốt lên một tiếng: “Thần…” Sau đó người giơ tay che miệng, tiếng ho kinh tâm liệt phế lọt qua kẽ tay, vọng vào tai ta kinh hoàng. Ta cầm hai tay người, biến sắc: “Sư… Bội Thu, chàng thế nào rồi?”

Lo lắng là thật, kinh hoàng cũng là thật, cho dù trước khi rời khỏi Hầu phủ ta tận mắt thấy sư phụ uống thuốc, nhưng khi vào cung thì những nỗi lo lắng tích tụ lại cũng đủ phá tan sự tin tưởng vốn nhỏ nhoi trong lòng ta.

Tử Cẩm xoay người đỡ sư phụ dậy, mặt cũng lộ vẻ lo lắng: “Ta gọi ngự y đến ngay.”

“Không!” ta hét lên, mặt mày tái mét như thể người đang ho đến sắp chết kia chính là mình.

Sư phụ đã ngừng ho, vừa thở dốc vừa cố gắng nói với giọng khàn khàn: “Thần không sao, không cần phiền đến ngự y.”

Hoàng đế vẫn giữ nguyên tư thế xoay người, hai tay đặt trên vai sư phụ đang quỳ dưới đất, hai gương mặt gần kề nhau, cho dù ta đang rất hoảng sợ vẫn phải nhìn vào vẻ mặt hắn.

Sắc mặt hoàng đế cũng không tốt, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp, vô số cảm xúc đan xen vào nhau, hợp lại thành một đám mây mù.

“Từ Trì, cho dù là thiên tử thánh minh, cũng cần củng cố giang sơn.”

Bàn tay hắn đặt trên người sư phụ, gọi thẳng tên người, giống như hắn đang trong một thời điểm hỗn độn, hắn cần người hơn bất kỳ ai khác, người là thần bảo hộ của hắn.

Linh cảm trong lòng khiến ta căng thẳng cả người, dường như tim cũng lặng yên không đập.
Không khí giữa hai người lắng đọng, sư phụ chậm rãi ngẩng đầu, đối mắt với Tử Cẩm. Tử Cẩm và người bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt hắn hơi thay đổi: “Ta…”

Sư phụ dập đầu thật mạnh, không để cho hoàng đế nói thêm một chữ.

“Hoàng Thượng yên tâm, bao đời Từ gia bảo vệ đất nước, không dung thứ cho kẻ địch bên ngoài quấy nhiễu biên cương, thần mặc dù tài hèn sức mọn, cũng không nề hà chuyện máu chảy đầu rơi, vì nước cúc cung tận tụy, dù chết không từ.”

Từng chữ từng lời như hóa thành một thứ hữu hình, đánh vào lòng ta đau đớn, ta muốn cuộn người lại cho giảm bớt sự đau đớn trong lòng, muốn lấy tay che miệng người lại.

Nhưng mà làm sao ngăn được.

Trước mắt tựa như có sương mù vây quanh, những gì truyền đến tai đều trở thành mơ hồ, ta nhìn Tử Cẩm đỡ sư phụ lên, nhìn miệng hắn khép vào mở ra, tất cả như bị một lớp sương mờ dày đặc bao phủ, ta và bọn họ đứng ở hai bờ cách biệt, không một lời nào ta có thể hiểu được.

Mãi tới khi tay ta có người nắm lấy, lực từ bàn tay khiến ta đang hít thở khó khăn đột nhiên tỉnh táo lại. Hơi thở dần bình ổn lại, sương mù cũng tan đi, ta nhìn thấy sư phụ đối mặt với ta, nghe tiếng sư phụ gọi tên mình.

“Nguyệt nhi, Nguyệt nhi!”

Đội thị vệ biến mất khi nãy đã quay lại tự lúc nào, đứng chỉnh tề sau lưng hoàng đế, ngay cả Từ Bình cũng xuất hiện.

Sư phụ nhìn ta, mắt hiện vẻ lo lắng, mặt căng cứng, thấy ta hít một hơi dài, lại nói: “Hoàng Thượng đã cho phép chúng ta về phủ.”

Ta quỳ xuống chào hoàng đế để ra về, cho dù sư phụ không phải làm nhưng ta cần phải làm. Ta quỳ xuống trước mặt mọi người, cũng không biết nên nói gì, nói: “Hoàng Thượng, ta phải đi rồi” thì có vẻ mạo phạm, nói: “Tạ Hoàng Thượng khai ân” ta lại không muốn.

Nhưng Tử Cẩm đã mở miệng trước, giọng hết sức bình thản, cảm xúc phập phồng khi nãy đã qua, chỉ còn là một vị vua cao cao tại thượng.

“Tiểu Nguyệt, Võ Uy hầu chính là rường cột nước nhà, là trọng thần của giang sơn này, hắn đã hy sinh rất nhiều vì đất nước này, nay có người kết duyên, hai người tình cảm sâu nặng, trong lòng trẫm rất vui.”

Nói tới đây thì ngừng, cũng không cho ta đứng dậy, như là nhất định đợi nghe câu trả lời của ta. Ta cúi đầu, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh, sư phụ đứng bên người ta, ta nhìn thấy bóng dáng người in trên đất hơi động đậy, như là định xoay người đỡ ta.

Ta vội vàng lên tiếng trước khi cái bóng kia cúi xuống, tiếng nói như không thực.

“Tạ Hoàng Thượng, Tiểu Nguyệt kính chúc Hoàng Thượng long thể an khang, vạn thọ vô cương, từ nay về sau, giữ vạn dặm giang sơn, được vạn dân kính ngưỡng.”

Nói xong, hoàng đế sửng sốt, sau đó lại ngửa đầu cười to, cười nói: “Tốt, nói hay lắm!”

Phía sau hắn mọi người liền đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh: “Hoàng Thượng long thể an khang, vạn thọ vô cương, từ nay về sau, giữ vạn dặm giang sơn, được vạn dân kính ngưỡng.”

Tiếng cười Tử Cẩm nhanh chóng im bặt, ta vẫn cúi đầu như trước, chỉ nhìn vạt áo long bào vàng của hắn, cúi đầu nhìn cái bóng in trên mặt đất, cuối cùng bóng đó cũng động đậy.

“Đưa Võ Uy hầu về phủ đi.” Hoàng đế nói xong câu này thì quay người rời đi.

Ta được sư phụ nâng dậy, bóng dáng vàng chói mắt kia đã đi đến chỗ rẽ hành lang, mang theo cả đội thị vệ của hắn biến mất khỏi tầm mắt ta, sư phụ nhìn ta, ánh mắt nặng nề, vươn tay định ôm lấy ta.

Ta không nói gì, chỉ tránh ánh mắt người, lần đầu tiên từ khi chào đời tới nay, khi sư phụ vươn tay tới – ta yên lặng lui từng bước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau