THU NGUYỆT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thu nguyệt - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Hoàn thành nhiệm vụ, thuốc cũng đã uống xong, nhóm công sai liền rời đi. Ta nhìn bọn họ đi ra cổng từ từ khuất dạng sau bờ giậu, thời điểm chỉ còn sót lại mấy người, ta chợt lên tiếng.

“Này, đợi chút đã.”

Ta nói với tay đầu lĩnh kia của nhóm công sai, hắn đi cuối cùng, nghe vậy lập tức xoay mình lại: “Tiểu Nguyệt cô nương còn chuyện gì nữa sao?”

“Cậu chờ một lát, ta sẽ xong ngay.”

Hắn có vẻ vô cùng cao hứng, cũng không hỏi ta có chuyện gì đã lập tức gật đầu nói ‘Được’. Những người khác gọi hắn, hắn chỉ phất phất tay: “Các ngươi về huyện nha báo cáo kết quả trước đi, lát nữa ta sẽ đuổi theo.”

Vốn dĩ ta muốn bảo hắn kêu thêm mấy người nữa ở lại, nhưng do lật đật đi vào nhà nên không nói thêm gì, chỉ xoay người bước hộc tốc vào phòng, lấy bức thư còn đang viết dang dở kia ra, vội đề thêm vài nét bút rồi nhét vào ống trúc. Nghĩ ngợi một lúc vẫn cảm thấy không yên lòng, lại lấy mấy viên thuốc, viết cách dùng ra giấy rồi cho vào chiếc túi da trâu căng đầy thuốc đã sớm chuẩn bị ở bên cạnh.

Ta cầm ống trúc và túi thuốc đi đến bên cửa sổ huýt một hồi sáo dài, một chấm đen xuất hiện giữa không trung, loáng cái bổ nhào xuống trước mặt ta. Ưng nhi thu lại đôi cánh dài rộng mang theo luồng gió phần phật hạ xuống đậu trên bệ cửa sổ, tia sáng trong đôi mắt tinh anh bắn ra bốn phía, trên móng vuốt vẫn dính mấy cọng lông màu sắc sặc sỡ cùng vết máu, cũng không biết ban nãy vị khách qua đường xui xẻo nào đã đụng phải khi nó nhất thời loanh quanh đi săn dạo.      

Ta vội vàng buộc ống trúc và túi thuốc vào chân Ưng nhi, túi thuốc khá nặng, Ưng nhi bất mãn giơ cao chân phản đối, ta liền dùng liệu pháp ‘kích thích tinh thần chiến đấu’ dỗ dành nó.

“Mày lợi hại nhất nhất nhất, con thỏ lớn cỡ nào cũng chỉ quắp một cái nhẹ như không, chút nặng này thì có là gì chứ?”

Trong mắt Ưng nhi lóe lên tia sắc lạnh, rít một tiếng. Ta thở dài: “À à, cáo hay sói hoang đều là chuyện nhỏ không đáng nhắc tới, mày dũng mãnh như vậy, lúc nào cũng là ánh sáng chói lọi trong lòng tao.”

Ta vừa nói vừa bưng một bát nước thuốc tới đút nó uống, Ưng nhi được tâng bốc toàn thân lâng lâng bay bổng, bất giác khuất phục vùi đầu vào bát thuốc, nhưng chưa tới một giây sau nó đã lập tức phun phẹt ra, đập cánh bay ra ngoài thật xa, lượn vòng trong không trung lườm ta tức giận. (*Híc, em ấy nhớ ra lần trước bị thuốc.)

Ta rướn người qua cửa sổ, trong tay còn giơ bát thuốc: “Đây là thuốc phòng dịch, hiệu quả rất tốt, thuốc đắng dã tật, mày một đường vất vả nhớ chú ý cẩn thận, sớm gặp sư phụ nhé, nói với người tao rất nhớ người, sẽ nhanh chóng đến tìm người.”

Ưng nhi lại chao một vòng, cuối cùng vỗ cánh bay đi, trong chớp mắt đã hòa vào nền trời xám thẫm.

Ta dõi mắt nhìn theo Ưng nhi, mãi đến khi không còn nhìn thấy nữa, lúc này mới xoay người ra khỏi phòng.

Tay sai nha kia vẫn đang chờ trong sân, chờ lâu quá nên không đứng nổi nữa bèn ngồi xổm xuống bên vại nước ngắm hai con cá bơi lội, hai tay bưng cằm, bộ dạng rất đáng yêu.

Ta bước đến chỗ hắn, hắn lập tức đứng lên, hai mắt dòm ta chăm chăm, giống như nhìn sinh vật hiếm lạ gì đó.

Ta không mấy thích cách hắn nhìn ta, bèn ho khan một tiếng, chỉnh lại y phục, nghiêm mặt nói với hắn: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Hắn vô cùng phấn khởi: “Đi đâu thế?”

Ta nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu: “Đi gặp huyện thái gia đó, ta có rất nhiều thứ muốn mang theo nhưng xe ván gỗ của các cậu đã bị kéo đi rồi, đành phải để cậu vác vậy, một mình cậu vác có được không?” Nói xong ta đưa tay chỉ cái hòm lớn đựng thuốc và chiếc sọt tre đã chuẩn bị trước đó đặt ở góc nhà. Hắn ‘a ——’ một tiếng, mặt thộn ra.

Ta không để ý tới hắn, tự mình gùi chiếc sọt tre lên lưng: “Đi thôi, cậu vác cái kia.”

Hắn lật đật chạy tới, cắp hòm thuốc rồi gỡ chiếc sọt tre trên người ta xuống đeo lên lưng mình, khôi phục lại vẻ mặt hăm hở: “Để tôi để tôi, Tiểu Nguyệt cô nương đi trước đi.”

Thấy hắn sức lực dồi dào, trong lòng ta rất ưng bụng, gật đầu tung tẩy tay đi tới trước, đi được hai bước nghe hắn ở phía sau nói: “Tiểu Nguyệt cô nương, ta tên là Từ Bình.”

Ta đang đi một cách hăng say, nghe thấy câu đó lập tức quay người lại: “Cậu họ Từ? Là Từ nào? Sư phụ ta cũng họ Từ.”

Từ Bình cười hớn hở: “Chính là chữ Từ kia của tướng quân.”

Nghe vậy, hai mắt ta vô thức dừng lại trên gương mặt hắn thêm chốc lát.

Ta cứ luôn như vậy, có lần ở trong thành nhìn thấy một thiếu niên xa lạ cõng một cô nương đi trên đường, hai tay đỡ lấy nàng ấy, vừa đi vừa quay đầu lại nói chuyện với nàng ấy, chỉ một hình bóng như vậy đã níu bước chân ta đi theo suốt ba con phố. Người ta về đến nhà rồi mà ta vẫn không cách nào nhấc chân đi, cứ đứng ngơ ngác bên ngoài tường rào nhà bọn họ nửa ngày trời. 

Ta biết như vậy là không ổn, nhưng lúc nào ta cũng bất giác ngẩn ngơ vì một chuyện cỏn con hay một ai đó có thể khiến ta nhớ đến sư phụ, dù ta biết bọn họ không hề có chút quan hệ nào.

Từ Bình đưa ta tới huyện nha, công đường vắng tanh, huyện thái gia đang nghỉ trưa, nghe thấy ta đến liền vội vàng ngồi bật dậy khỏi cái ghế dài dưới bóng cây, mỉm cười chắp tay với ta từ tít đằng xa, các khối thịt trắng nung núc trên mặt không ngừng rung rinh.

“Sao Tiểu Nguyệt cô nương lại đến đây thế này?”Ta đi vào, Từ Bình ôm cả đống đồ to đi theo ta cả quãng đường dài như thế, vậy mà mặt không đỏ thở không dốc, lúc này đang đứng xa xa ở cửa viện nhìn bọn ta nói chuyện. 

Ta đi tới trước mặt huyện thái gia, ông ấy cười với ta, ta cũng nhoẻn miệng cười đáp lễ rồi nói: “Hôm nay có bệnh nhân từ Lý gia thôn đến cửa hiệu của ta, nhưng không bao lâu sau đã bị người của huyện nha mang đi.”

Huyện thái gia vừa nghe thấy, cả người liền xìu xuống, từ góc độ của ta nhìn sang, giống hệt như quả bóng bị xì hơi.

“Mấy tên thuộc hạ không có mắt kia lại dám mạo phạm Tiểu Nguyệt cô nương sao? Lý gia thôn ngoài thành xảy ra dịch bệnh lại che giấu không báo lên trên khiến cho trong thôn có mấy người đột tử. Vì sự an toàn của những người khác và của cả Diêm Thành, ấn theo lệ thường phát lệnh phong tỏa thôn, bố cáo đã được dán hôm qua, lại có mấy kẻ không biết sống chết nhân lúc hỗn loạn bỏ trốn, còn trốn vào trong thành, mấy tên thuộc hạ đó làm việc cẩu thả…” Huyện thái gia nói liền một mạch tới đây, bất chợt nhìn thấy Từ Bình đứng ở cửa, lập tức trừng mắt rống: “Từ Bình, mau lăn vào đây nói xem đã xảy ra chuyện gì?”

Ta vội lên tiếng: “Không liên quan gì tới bọn họ, ta đến là để thảo luận với huyện thái gia chút chuyện về dịch bệnh, mặc dù chứng bệnh này nguy hiểm nhưng không phải không thể chữa được, nếu phong tỏa thôn, thuốc thang không vào được, chẳng phải là chặt đứt đường sống của bách tính trong thôn? Không bằng triệu tập thầy thuốc trong thành vào thôn khám chữa bệnh…”  

Sắc mặt của huyện thái gia đã chuyển hết sang màu xanh mét, hai tay không ngừng xua loạn xạ ngắt lời ta.

“Tiểu Nguyệt cô nương, việc này ngàn vạn lần không thể được, trong trăm năm qua Diêm Thành đã từng ba lần bị đại dịch hoành hành, lần nào cũng cướp đi sinh mạng của bao nhiêu bách tính, mười người nhiễm bệnh hết chín người tử vong, có thôn đã bị xóa sổ hoàn toàn, xác chết la liệt khắp nơi. Vì vậy tiền triều đã định ra nghiêm luật, nếu phát hiện bệnh truyền nhiễm thì nhất định phải diệt tận gốc nguồn lây, Lý gia thôn đã bị phong tỏa, quyết không thể để cho bất kỳ ai ra vào, nếu vẫn không thể khống chế được, vậy thì chỉ còn cách một mồi lửa thiêu rụi thôn, chấm dứt hậu họa.” 

Ngày trước có lần sư tổ từng nói, dịch bệnh là nỗi ám ảnh kinh hoàng của con người, một khi bị mắc phải thì đến cả cốt nhục tình thâm cũng vứt bỏ. Hiện tại nghe ý tứ của huyện thái gia, hẳn là muốn thiêu chết toàn bộ bách tính trong Lý gia thôn. 

Ta nhíu mày: “Làm thế nào để xác định dịch bệnh đó không thể khống chế?”

Từ Bình ở phía sau lên tiếng: “Có quan binh trấn giữ bên ngoài thôn, nếu sau ba mươi ngày mà những vết mẩn đỏ trên cơ thể người bệnh không biến mất, đó chính là không thể khỏi.”

“Lắm mồm!” Huyện thái gia quát lớn một tiếng, rồi quay sang nhìn ta tươi cười: “Có thể hiểu nôm na là vậy.”

Ta nhìn bọn họ một lúc rồi thu lại ánh mắt, vẻ ngoan ngoãn nhu mì: “ Là vậy sao? Ta hiểu rồi.”

Huyện thái gia cảm thấy ta đã bị thuyết phục, hí hửng thăm dò: “Vậy… Tiểu Nguyệt cô nương ở lại dùng chút cơm rau dưa nhé?”

Ta lắc đầu: “Không được, ta phải đi đến Lý gia thôn xem thế nào.”

Huyện thái gia thiếu điều bổ ngửa, quả bóng bị xì hơi nháy mắt phình to hết cỡ, cơ hồ ré ầm lên: “Như thế sao được! Cô nương là đồ đệ của Từ tướng quân, là nhân vật vô cùng quan trọng của bổn thành, bổn quan đương nhiên phải bảo vệ sự an toàn của cô nương, sao có thể để cô nương đi vào nơi bẩn thỉu nguy hiểm đó được.”  

Ta khoát khoát tay, tỏ ý mình đã nghe thấy và hiểu rõ: “Phong tỏa thôn ba mươi ngày, ta biết rồi, nếu đến lúc đó ta vẫn chưa chữa khỏi được bệnh cho bọn họ, ngài cứ phóng hỏa thôi.” Nói xong, ta quay sang hỏi Từ Bình: “Có thể làm phiền cậu giúp ta mang những thứ này đến bên ngoài Lý gia thôn được không? Chúng nặng quá.”

Từ Bình từ đầu tới cuối vẫn luôn đứng bên cạnh lắng nghe, lúc này ưỡn thẳng ngực, cũng không hỏi thêm lời nào, chỉ đáp lại bằng một tiếng ‘Vâng!’ dứt khoát. Tác phong xông xáo nhanh nhẹn, không giống sai nha mà trái lại giống như một binh sĩ.

Chương 7

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Từ Bình đưa ta đến Lý gia thôn, còn cách cửa thôn khoảng chừng hơn mười trượng (1 trượng ~ 3.33 mét) đã có sai nha canh gác, cọc gỗ được dựng lên tạm thời kéo dài hàng mấy dặm vây kín thôn nhỏ lại, bên trong thôn không ngừng có người gào khóc lao ra ngoài, lao đến hàng rào lại bị xua ngược vào.

Nhóm quan sai tay cầm sào tre dài hơn một trượng, ai nấy như đang đương đầu với kẻ địch một mất một còn, hễ có người tiến lại gần là lập tức dùng sào tre chọc thẳng tới không chút khoan nhượng, người té ngã nằm la liệt dưới đất, trong nhất thời tiếng bi thương ai oán vang dậy khắp nơi.   

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy hai mắt ta vô thức cay xè, ta nhíu mày, len qua khe hở bức tường người chui vào trong hàng rào đỡ một cụ già đang nằm kêu khóc dưới đất dậy.

Ông cụ vẫn không ngừng van xin, khi té ngã cẳng chân bị đá cắt phải, máu tuôn như xối, nhưng vẫn cố bò về phía hàng rào khẩn cầu: “Ta không muốn chết, làm ơn thả ta ra ngoài, ta không bị bệnh, các ngài nhìn đi, ta không bị bệnh mà.”

Thấy máu từ vết thương trên chân ông cụ chảy không ngừng, ta không kịp nói lời nào vội vàng mở chiếc túi đựng dụng cụ châm cứu luôn mang theo bên người ra, lấy kim châm vào huyệt đạo để cầm máu. Sai nha tập trung cao độ không cho bất kỳ ai ở bên trong lọt ra ngoài, không hề nghĩ tới chuyện có người dám liều lĩnh đột nhiên xông vào trong, thấy hành động hiện tại của ta, ai nấy đều ngẩn ra kinh ngạc, dân làng phía bên trong hàng rào cũng quên cử động, nhất thời bốn phía yên lặng như tờ, đến cả người bị đâm trúng cũng quên kêu khóc. 

Ta châm mấy kim liên tiếp rồi mới ngẩng đầu lên, tay vẫn còn đang cầm kim, miệng thì cắn giữ một cây khác, nói qua loa: “Từ Bình, cậu giải thích với họ một chút đi.”

Từ Bình tay cắp hòm thuốc lưng gùi giỏ tre, thân người cồng kềnh, lúc chui qua hàng rào không linh hoạt như ta nên bị chặn lại bên ngoài, lúc này mới lên tiếng, cao giọng nói: “Vị này là đại phu Tiểu Nguyệt đến để khám bệnh cho bà con ở Lý gia thôn, mong các vị huynh đệ chiếu cố để ta đi qua.”

Từ Bình vừa nói vừa dạt mấy người đang đứng chắn phía trước toan vượt qua hàng rào, ta đặt chân ông cụ xuống, thu kim lại, ngăn cản hắn: “Từ Bình, cậu không cần vào đâu, đặt đồ xuống đó là được rồi.” Đồng thời quay qua nói với dân làng: “Mọi người trở về thôn được không ạ? Trước tiên hãy để con xem tình hình của người bệnh một chút.”

Từ cửa thôn có người quáng quàng chạy ra, chính là đôi vợ chồng già đã đưa con gái đến cửa hiệu của ta hồi sớm, từ đằng xa những dòng nước mắt tuôn dài trên mặt vì vui mừng: “Là Tiểu Nguyệt cô nương, mọi người mau ra đây đi, Tiểu Nguyệt cô nương đến rồi.”

Trong phút chốc rất nhiều người túa ra đỡ những người bị thương nằm dưới đất dậy, ôm lấy hòm thuốc và chiếc giỏ tre của ta, tíu tít đón ta vào thôn như những vì sao vây quanh mặt trăng.

Từ Bình ‘úi’ một tiếng, ta lật đật quay đầu lại, nhìn thấy hắn bị một đám người tay nắm chân níu lôi ra khỏi hàng rào, có người còn rống: “Tiểu tử ngươi mới tới chưa được mấy ngày, không cần mạng nữa hả?”

Từ Bình giãy dụa nhưng không chống cự nổi nhiều người, chớp mắt đã bị kéo đi không còn thấy bóng dáng.

Nhớ lại bộ dạng của hắn lúc rống người khác ở cửa hiệu, ta không khỏi mỉm cười.

Rốt cuộc Từ Bình cũng không thể đi theo vào trong thôn. Vào đến nơi, sau khi xem qua các triệu chứng của bệnh ta mới dần thả lỏng. Mặc dù dịch bệnh nguy hiểm nhưng cũng không phải vô phương cứu chữa, trong sách thuốc của Sư tổ cũng có ghi chép lại ca bệnh tương tự. Ta hướng dẫn bà con đun sôi nước ngâm giặt chăn mền, thông gió thoáng khí nhà cửa, phun thuốc tiêu độc khử trùng, sau đó tập trung những người bị nhiễm bệnh vào từ đường của thôn cách li điều trị riêng. Loay hoay bận rộn thời gian qua đi lúc nào chẳng biết, mặt trăng lặn rồi mặt trời mọc, trong chớp mắt đã mười mấy ngày trôi qua.

Bệnh gặp đúng thuốc mang lại hiệu quả chữa trị rất tốt, nhìn thấy những người hấp hối nguy kịch cũng đang tiến triển tích cực, những nốt đỏ trên người dần tan đi, lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm, bước ra khỏi từ đường đi ăn cơm, thời điểm ngẩng đầu lên nhìn thấy cả một vòm trời sao, vầng trăng tròn vành vạnh, không khỏi ‘ồ’ một tiếng kinh ngạc.

“Đã đến rằm rồi ạ? Lần trước con thấy vẫn còn là trăng lưỡi liềm.”

“Đã nửa tháng trôi qua rồi, Tiểu Nguyệt cô nương xem bệnh vất vả nên quên mất ngày tháng.” Đại thẩm (bà thím) ngồi bên cạnh ta cười híp mắt trả lời.

Người dân trong thôn rất ân cần chu đáo, hàng ngày đều mang cơm canh đến đây, tuy chỉ là rau dưa đạm bạc nhưng có thể nhìn ra được họ đã đưa đến tất cả những gì tốt nhất trong khả năng của mình. Ta bưng bát cơm ngồi trên bậc thềm bên ngoài từ đường nói chuyện phiếm với đại thẩm mang cơm tới. Thời gian trước lúc mới bắt đầu đưa cơm, đại thẩm có một thói quen rất kỳ lạ, lần nào đến cũng đều nghĩ tới việc nhổ một sợi tóc của ta.  

Không chỉ nhổ mà còn giảng giải cả lý do, có lần thì ‘A! Cô nương có sợi tóc trắng đây này!’ Ngay sau đó chính là da đầu ta đau rát.

Có lần thì là ‘Con sâu không có mắt này, vướng vào tóc cô nương.’ Và sau đó da đầu ta lại nhói lên.Đến lần thứ ba ta không kìm được đưa tay che tóc lại, bà mới ngượng ngùng cười hì hì: “Tiểu Nguyệt cô nương chớ trách, cô nương giống y hệt thần tiên hạ phàm, bà lão cọ dính chút tiên khí, tóc này là mang về đặt dưới gối của đứa cháu trai để trừ tà.”

Ta: “…”

Ta giải thích cạn lời, đợi đến khi đại thẩm chịu thông suốt ta chỉ là người bình thường, ta đã hình thành thói quen hễ nhìn thấy bà là đưa tay ôm đầu bảo vệ tóc trước thảy, sửa cách nào cũng không được.

Sau khi chuyển người bệnh vào từ đường, những người khác trong thôn thường tới giúp đỡ, nhưng hầu hết đều dừng lại bên ngoài sân theo yêu cầu của ta, chỉ để một vài người có thân thể khỏe mạnh, hàng ngày uống xong thuốc phòng dịch rồi đi vào phụ giúp ta một tay. Lúc này trời đã tối muộn, phần lớn bệnh nhân trong từ đường đều đã say giấc, ta với đại thẩm ngồi ở bậc thềm, bà cười tủm tỉm nhìn ta ăn cơm, thấy vậy ta lại hồi hộp, sợ bà bất thần với tay nhổ tóc của ta.

“Tiểu Nguyệt cô nương à, cái thôn này may mà có con.”  

Ta bận bịu suốt cả ngày, cơm trưa vẫn còn đang đặt trên bệ cửa sổ chưa kịp ăn, lúc này đói đến nỗi ngực dán vào lưng, vừa ăn một thìa cơm thật to vừa lắc đầu: “Mọi người không sao là tốt rồi ạ, qua mười ngày nửa tháng nữa những nốt đỏ trên người sẽ lặn hết, tới lúc đó không cần phải lo lắng nữa.”

Đại thẩm gật đầu lia lịa: “Cô nương là Bồ Tát hạ phàm, có cô nương ở đây sinh mạng của bách tính trong cái thôn này đều được cứu rồi.”

Vừa nghe tới nửa câu đầu ta lập tức quýnh quáng, vội buông bát ôm lấy đầu, cảnh giác dòm bà.

Đại thẩm ngây ra, sau đó che miệng cười, đưa tay xoa đầu ta: “Không có việc gì không có việc gì, là đại thẩm không tốt, không nhổ tóc của con nữa, con yên tâm.”

Ta thở phào nhẹ nhõm, lại nghe thấy bà cất giọng trìu mến nói với ta: “Nhìn con thế này, vẫn còn là một tiểu cô nương đây mà, đã hứa gả cho người chưa? Đại thẩm cũng định giới thiệu cho con một đối tượng tốt, con trai thứ hai nhà lão Lý ở đầu thôn đó, người trung thực hiền lành thân thể lại cường tráng khỏe mạnh…”

Đại thẩm còn chưa dứt lời, ngoài cửa thôn bỗng truyền tới một loạt tiếng ồn ào náo động, một đám người gào khóc chạy vào, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, lúc đến thật gần mới nghe ra được bọn họ đang nói gì.

“Cửa thôn… quan binh tới ngoài cửa thôn, đang bắt đầu phóng hỏa.” Con trai thứ hai nhà lão Lý chạy dẫn đầu, hai tay chống đầu gối thở hồng hộc nói.Ta đứng bật dậy, quên mất bên chân là bát canh đang ăn dang dở còn một nửa, cái bát sứ bị đụng phải rơi xuống bậc thềm lăn long lóc, nước canh bắn tung tóe trên mặt đất.

Khi ta lao theo mọi người đến cửa thôn, quả nhiên nhìn thấy từng đống củi chất cao quanh hàng rào gỗ, còn có mấy người đang tưới dầu lên trên, trong không khí nồng nặc mùi dầu hỏa. Quan binh trang bị đầy đủ, tay giương cao đuốc, bày thế trận sẵn sàng chờ đón quân địch. Ánh lửa phần phật trong đêm tối làm cho khuôn mặt bọn họ vặn vẹo méo mó thành một hình thù đáng sợ. Nhóm sai dịch của huyện nha làm nhiệm vụ canh gác hàng rào gỗ lúc trước bị lùa vào một góc, co cụm lại, không dám hó hé nửa lời.

Ta bước lên phía trước đám đông, cách hàng rào gỗ nói với nhóm quan binh kia: “Các ông làm gì vậy?”

Có người ngồi trên lưng ngựa, giọng âm trầm: “Phụng lệnh Tư mã đại nhân Thanh Châu, tình hình dịch bệnh đã xuất hiện ở nhiều thôn trong thành, để tránh dịch bệnh lan tràn đe dọa tính mạng của bách tính, nay phàm là thôn nào có dịch bệnh tràn qua đều phải bị thiêu hủy ngay lập tức.”

Ta hoảng hốt: “Đây không phải là loại bệnh không thể chữa được mà, bọn họ đều đã khỏe mạnh bình thường, không tin ngài hãy vào thôn xem thử đi.”

Người nọ không mảy may quan tâm, chỉ phất tay ra lệnh: “Phóng hỏa.”

Những ngọn đuốc theo hiệu lệnh hạ xuống, ngay tức thì đống củi tẩm dầu phụt cháy rừng rực, khói bốc lên nghi ngút. Ta không nghĩ tới bọn họ nói xuống tay liền xuống tay, trong lúc ta còn đang bàng hoàng sửng sốt, tiếng khóc của dân làng ở phía sau đã vang dậy bốn phía, cả một vùng hỗn loạn, trong cơn hoang mang tuyệt vọng nhiều người liều lĩnh xông ra ngoài hàng rào, nhưng lần này chờ đợi họ không phải là những cây sào tre mà là một hàng giáo dài, mũi giáo hướng vào trong, dân làng vừa tiến tới một bước là máu tươi tung tóe văng xa năm bước.

Ta hét to nhưng trong cơn hỗn loạn không một ai chú ý,  muốn vươn tay kéo những người bên cạnh lại nhưng tình hình đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát. Ngọn lửa cuồn cuộn theo gió ập tới, đột nhiên có tiếng ngựa hí vang rền, trong phút chốc từ xa tiến lại gần, chớp mắt đã hiện ra trước mặt, một vệt bóng đen khổng lồ bay vọt giữa không trung. Thời điểm tiếng ngựa hí truyền tới, những người vốn đang hướng mặt vào trong đều nhất loạt xoay đầu lại nhưng hầu hết chỉ kịp thực hiện tư thế ngửa mặt, nhìn vệt bóng đen kia xẹt qua trên đỉnh đầu.

Bốn vó của Hắc mã đáp xuống giữa vòng vây biển lửa, tư thế kiêu dũng uy phong, vó trước đạp cuồng phong tiếp tục giẫm mạnh mấy cái hẩy tung cát bụi mịt mù, chiếc bờm đen tung bay trong gió. Người trên lưng ngựa vận một thân kình trang*, tay cầm trường kích màu bạc, không mảy may quan tâm đám quan binh phía ngoài rào chắn, một tay ghìm mạnh dây cương giữ con chiến mã đang di chuyển xoay vòng tại chỗ lại, tấm lưng hướng về phía ngọn lửa bốc cao và những mũi giáo sắc nhọn, chỉ mải miết nhìn chằm chằm vào đám đông.

(*Kình trang: là loại y phục gọn gàng, bó sát tạo sự thuận tiện tối đa cho người mặc khi vận động mạnh như đánh nhau, tỷ võ, hành thích, ám sát… trong tiểu thuyết thường là màu đen.)

Người trên lưng ngựa tư thế oai hùng, khí chất vũ dũng phi phàm như thế khiến cho quang cảnh vốn đang hỗn loạn bỗng chốc lắng xuống im bặt. Dân làng vẫn còn tin vào ma quái quỷ thần, hai chân mềm nhũn quỳ mọp xuống, nhất là vị đại thẩm kia, bật thốt lên kinh hãi: “Thần tiên giáng phàm!” Trong nỗi kích động quáng quàng chạy về phía một người một ngựa kia.

Ta không dám tin vào mắt, trong lòng chấn động như có chớp giật sấm gào, khẽ xoay lại, nhìn thấy phản ứng của đại thẩm, theo phản xạ có điều kiện cảm thấy bà sẽ xông tới nhổ lông trên bờm ngựa thậm chí là xé luôn một góc áo của ‘thần tiên’ đem về nhà, ta lập tức phóng vọt tới ngăn lại. Đại thẩm thân hình to béo phốp pháp, ngăn được bà ta cũng thở hổn hển hết hơi, phải chống hai tay lên đầu gối mới không té ngã nhưng vẫn gắng gượng ngóc cổ lên, nhưng những lời thốt ra khỏi miệng không thành tiếng.

Có lẽ suốt bao năm qua ta đã lặng lẽ đọc hai từ này trong thinh lặng quá nhiều, đến khi có thể gọi thành tiếng, trái lại không có âm thanh.

Ta mấp máy môi muốn thử lại lần nữa nhưng có một luồng gió phả vào mặt, là người trên lưng ngựa tung mình xuống, chống trường kích, dưới sức mạnh của cánh tay, non nửa cán kích cắm phập sâu vào lòng đất đứng thẳng tắp.

Người ấy dang rộng hai cánh tay ôm ta vào lòng, thanh âm trầm khàn chồng lên âm thanh thiếu niên trong trẻo nhiều năm về trước, ta nghe thấy giọng nói trưởng thành của sư phụ, ngay sát bên tai ta.

“Nguyệt nhi!”

Trường kích

trường kíchjpg

Chương 8

Một tiếng ưng vang lanh lảnh, Ưng nhi đã rất lâu không gặp từ trên tầng không lao xuống, đập đôi cánh dài quét gió hất tung mái tóc của ta rồi lao thẳng vào trong đám khói dày đặc, liền sau đó là mấy tiếng kêu la thảm thiết, không biết ai đã xui xẻo chọc phải nó.

Tiếng la hét cùng với tiếng binh khí va chạm từ bên ngoài vòng lửa dội vào nhưng ngay sau đó lập tức tan biến không dấu vết, ngọn lửa đang cháy cuồn cuộn nhanh chóng bị dập tắt, khói đặc tan đi. Một tốp nam tử hán mặc kình trang hiện ra giữa đám quan binh và dân làng.

Những ngọn giáo dài trong tay đám quan binh rơi ngổn ngang dưới đất, tay ra lệnh phóng hỏa vốn ngồi trên lưng ngựa cũng bị lôi xuống, dù đang nhếch nhác chật vật vẫn không quên gào to:

“Ta là mệnh quan triều đình, phụng lệnh tuần phủ đại nhân…”

Có người lạnh giọng cắt lời hắn: “Từ tướng quân ở đây, còn không mau quỳ xuống.”

Tiếng kêu hô kinh hãi trỗi dậy bốn phía, mấy sai dịch của huyện nha đã quỳ thành một tụm, tay quan kia vẫn còn muốn nói tiếp, khuỷu chân chẳng biết bị ai đó đạp một cái, ‘bộp’ một tiếng ngã nhào tới trước.

Xác nhận ta không có việc gì, lúc này sư phụ mới buông ta ra, tựa như vẫn không yên lòng, một tay người đặt trên vai ta, xoay đầu nói: “Từ Bình, từ từ nói chuyện.”  

Nghe vậy ta sửng sốt, lập tức dụi hai con mắt đang cay xè vì bị khói hun nhìn lại thật kỹ, người đứng bên cạnh gã mệnh quan kia quả nhiên là Từ Bình, cũng là một thân kình trang màu đen cùng kiểu dáng với mười mấy người bên cạnh, hoàn toàn không phải là y phục của sai dịch mà ta đã thấy ở chỗ của huyện nha trước đó.

Bên tai lại nghe thấy sư phụ gọi tên một người.

“Hàn Thanh.”

Từ phía sau hàng ngũ những người mặc kình trang có người nhanh chóng bước ra, thân vận một bộ nho sam màu xanh, vạt áo và đai lưng lướt bay nhè nhẹ, đích xác là mẫu thư sinh anh tuấn nho nhã, im lặng lấy từ trong tay áo ra một cuộn giấy vàng, lúc này mới cất lời.  

(*Nho sam: chỉ chung quần áo dành cho những học giả, những người có học thức.)

“Phụng thủ dụ Hoàng thượng.” (*Thủ dụ: là chỉ thị viết tay.)

Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về hắn, nhưng giọng của hắn vô cùng chậm rãi, sau khi đọc xong câu này còn đưa mắt dòm một vòng xung quanh, nét mặt lộ ra vẻ kỳ quái: “Các ngươi không quỳ xuống ư?”

Ta cảm nhận được rất rõ bàn tay trên vai mình khẽ nhúc nhích, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy khóe môi sư phụ thoáng động đậy, như là đang cười.

Phút chốc ta bỗng cảm thấy trên thế gian này không còn một ai khác.

Đến khi lấy lại được thần trí, những người bên cạnh đã sớm quỳ xuống, ngay tại thời khắc then chốt như thế bỗng nhiên huyện thái gia hùng hục xuất hiện, một đường long trời lở đất phi như bay lao tới quỳ sụp xuống dưới chân Hàn Thanh, thiếu điều ôm ghì lấy chân hắn mà lau nước mắt.

“Từ tướng quân, hạ quan, hạ quan Vương Xương Tiến, vừa mới nhận được tin tướng quân đại giá quang lâm bổn huyện, hạ quan có mặt chậm trễ, xin tướng quân thứ tội, xin tướng quân thứ tội.”

Hàn Thanh bị hắn ngắt lời, cũng không tức giận, cười tít mắt dịch dịch chân, dùng mũi chân ra hiệu: “Từ tướng quân ở bên kia.”

Huyện thái gia lập tức nước mắt giàn giụa lăn tròn một vòng tới trước mặt sư phụ, cái khí thế bừng bừng đó khiến ta bất giác lùi ra sau một bước nhỏ.Huyện thái gia nhìn thấy ta liền xoay chuyển nội dung: “Tướng quân tha tội, là hạ quan bất tài vô dụng, lại để cho Tiểu Nguyệt cô nương thân rơi vào nguy hiểm, hoảng hốt sợ hãi như thế, xin tướng quân tha tội.”

Sư phụ khiêm nhường vươn tay đỡ ông ta dậy, nhưng còn chưa kịp cất lời, Hàn Thanh ở bên kia đã ho khan một tiếng: “Tướng quân, ta chuẩn bị tuyên đọc thủ dụ của hoàng thượng đây, ngài có bảo kiếm vua ban không cần quỳ tiếp chỉ, vị Vương đại nhân này…”

Huyện thái gia liền cực kỳ tự giác nằm bò ra, đầu và tay chân rạp sát đất, mông vểnh lên, còn không ngừng lẩm bẩm: “Hoàng thượng thánh minh, hạ quan vạn lần đáng chết, hạ quan vạn lần đáng chết.”

 Hàn Thanh còn chưa cất giọng đọc tiếp, ta đột nhiên cảm thấy xung quanh có vô số ánh mắt dòm chằm chằm vào mình, vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện sư phụ cũng đang nhìn ta, ánh mắt ấm áp dịu dàng, khẽ nói: “Nguyệt nhi, con cũng quỳ xuống đi.”

Mặc dù lớn lên ở trong núi nhưng một chút đạo lý ấy ta vẫn hiểu được, chẳng qua trước đó bị niềm hạnh phúc đến quá đỗi đột ngột choáng hết tâm trí khiến đầu óc trở nên mụ mị. Lúc này nghe sư phụ nói như vậy, ta lập tức gật đầu quỳ xuống, lúc chớm chạm đất, đầu gối rơi vào một vùng êm ái mềm mại, là sư phụ đã khom người lấy một vật gì đó từ trên lưng ngựa xuống lót dưới gối của ta.   

Hàn Thanh đã bắt đầu tuyên đọc thủ dụ, thanh âm vang lên giữa bốn bề yên ắng tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió cùng tiếng nổ lốp bốp của đốm lửa sắp tàn bong ra khỏi những thanh củi khô. Ta cúi đầu, trong mắt chỉ nhìn thấy tấm vải màu đen đang kê dưới gối mình.  

Chỉ vừa nhìn lướt qua một cái, ta lập tức nhận ra đây là chiếc áo khoác sư phụ luôn mang theo bên người, là chiếc áo người đã mặc xuống núi nhiều năm về trước, giờ mép áo đã bị mài mòn trắng bệch, không biết nó đã theo người đi qua bao gió mưa.

Giọng nói chậm rãi ung dung của Hàn Thanh vẫn đang tiếp tục vang lên đều đặn, ngón tay ta vô thức lần tìm, mãi đến khi chạm vào lớp vải lót bên trong góc áo, nơi đó có một chỗ hơi gồ lên, ta nhoẻn miệng cười, không kìm được khẽ vuốt ve nhè nhẹ những đường khâu tỉ mỉ ấy.

Chỉ có một mình ta biết nơi đó cất giấu bí mật gì, đó là con chữ ta đã lén thêu vào mặt trong chiếc áo khoác này. Khi đó ta quả thật khờ khạo, cho rằng làm như vậy ta và sư phụ sẽ không bao giờ cách rời.    

Ta thêu, là một chữ ‘Nguyệt’, tên của ta.

Thủ dụ của hoàng thượng viết: tuần phủ Giang Tây làm trái đạo trời, thêu dệt tình hình dịch bệnh gây hoang mang trong dân chúng, làm tổn hại đến tính mạng của trăm họ, hiện đã cách chức điều tra. Các thôn huyện phải dốc toàn lực cứu chữa người bị nhiễm bệnh, không được phép tự ý thiêu hủy làng mạc. Về phần phương pháp chữa trị, hiện phương thuốc do các ngự y trong cung dâng lên đã được triều đình phái khoái mã đưa xuống các tỉnh, người đặc trách của các tỉnh chịu trách nhiệm phân phát xử lý.  
(*Khoái mã: ngựa chạy nhanh.)   

Sau khi Hàn Thanh tuyên đọc xong thủ dụ, bên tai ta lập tức vang dậy tiếng hô to ‘Hoàng thượng thánh minh’, “Vạn tuế vạn tuế’… cùng với cơ man âm thanh dập đầu. Nghe vậy ta cũng cảm thấy vị hoàng đế ở tận nơi chân trời xa xôi này cũng là người biết thấu hiểu, đang nghĩ tới đó thân thể chợt nhẹ hẫng, ta đã được sư phụ đỡ đứng dậy.

Đám quan binh phóng hỏa đã sớm bị nhóm sai nha bất thần trỗi dậy khí thế hừng hực áp giải. Dân làng tìm được đường sống trong chỗ chết, người người dập đầu không ngừng, ta nói với huyện thái gia: “Đại nhân, dịch bệnh đã bị đẩy lùi, ngài có thể mời các đại phu trong thành đến để nghiệm chứng, những cột rào gỗ đó phải chăng đã có thể tháo dỡ ra được rồi không ạ?”

Huyện thái gia cười tươi rói: “Tiểu Nguyệt cô nương là bậc diệu thủ hồi xuân, nếu Từ tướng quân đã vào trong thôn, vậy thì thôn này nhất định không có việc gì rồi, ta sẽ bảo bọn họ tháo dỡ ngay lập tức.”

Ta cẩn thận cầm chiếc áo khoác được lót dưới gối lúc nãy lên, phủi sạch tro bụi rồi vắt trên tay, nghe vậy không kìm được đưa mắt nhìn sư phụ, nghĩ thầm trong bụng sư phụ tới một chuyến, những người này đến cả dịch bệnh cũng quên sợ, thật là công hiệu hơn cả thuốc thần mà.

Huyện thái gia lại nói tiếp: “Thỉnh mời Từ tướng quân hạ cố đến huyện nha của hạ quan nghỉ ngơi, hạ quan đã bảo bọn hạ nhân chuẩn bị tiệc rượu để tẩy trần cho tướng quân, cũng xin mời các vị tướng sĩ đến góp mặt.”

Những người mặc kình trang màu đen kia đã lẳng lặng tiến đến đứng thẳng tắp phía sau sư phụ, đội ngũ mười tám người xếp ngay ngắn chỉnh tề. Ta quay đầu lại, nhìn thấy Từ Bình đứng ở vị trí cuối cùng trong hàng, thấy ta nhìn, hắn sờ sờ mũi cười với ta.

Ta đã nghe người ta nói, Từ Bình chỉ vừa mới đến Diêm Thành được mấy tháng, không ngờ hắn là người được sư phụ phái tới, lúc này mới khôi phục lại thân phận.

Ta rất muốn hỏi sư phụ, người phái Từ Bình đến nơi này có phải vì biết sư tổ không có ở bên cạnh ta, lo lắng ta sẽ gặp chuyện không may nên mới cho người đến bảo vệ ta hay không? Nhưng xung quanh nhiều người như vậy, ta nhất thời không dám thốt ra khỏi miệng, phải cố nén xuống, những lời muốn nói bị đè nén nơi cổ họng giống như con chim nhỏ căng phồng sức sống phành phạch vỗ cánh sẵn sàng bay vọt ra bất cứ lúc nào.

Sư phụ đã là đại tướng quân, nhưng thái độ của người vẫn khiêm tốn nhã nhặn như thuở nào, thấy huyện thái gia cúi rạp mình thắt lưng gập đến tận đầu gối, liền đưa tay đỡ ông ta đứng thẳng dậy xong mới nói: “Vương đại nhân, Bội Thu và tiểu đồ đệ này của ta đã nhiều năm không gặp, tối nay chỉ muốn ôn chuyện cùng con bé. Những binh sĩ này đã dựng nơi đóng quân tạm ở ngoài thành, về việc tẩy trần, bọn họ còn mang quân vụ trên người, sẽ không quấy rầy đại nhân. Hiện tại dịch bệnh trong thôn vừa mới bị đẩy lùi, còn cả những quan binh do tuần phủ phái tới kia cũng cần phải xử trí, trước mắt đại nhân vẫn nên tập trung xử lý những việc chính sự quan trọng này.”

Huyện thái gia ‘dạ, dạ’ liên hồi, thắt lưng lại sắp cong đến tận đầu gối.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, ta quay sang một bên bắt đầu hướng dẫn cho bà con trong thôn cách chăm sóc người bệnh bước kế tiếp, vừa dặn dò dứt lời những điều cần chú ý thì bên tai nghe thấy giọng nói của sư phụ: “Nguyệt nhi, con đã xong việc chưa?”

Ta lật đật đáp: “Dạ, xong rồi ạ.”

Âm thanh còn đang rơi xuống thì thân thể chợt nhẹ hẫng, ta đã được sư phụ nhấc bổng lên ngựa, mười tám kỵ binh kia cũng tức tốc lên ngựa, ngay cả Hàn Thanh cũng đã ngồi trên lưng chiến mã, tất cả đều trong tư thế sẵn sàng chờ xuất phát.

“Nguyệt nhi, đi tới hiệu thuốc của con, con dẫn đường nhé.”

Ta tựa vào bờ lưng của sư phụ, cảm giác mãn nguyện không thể thốt nên lời. Ta vẫy tay tạm biệt bà con trong thôn rồi chỉ về phía trước: “Ở trong thành đấy ạ, sư phụ đi theo con.”

Nói xong sực nhớ ra một chuyện, liền ngoái đầu hướng về phía Từ Bình đang đi ở giữa đoàn kỵ mã cất giọng: “Hòm thuốc và giỏ dược liệu của ta vẫn còn ở trong thôn, cậu đã biết hình dáng của nó rồi đó.”

Những người còn lại đều nhìn Từ Bình chằm chằm với vẻ mặt buồn cười, như thể đang nói hắn rất xứng với chức vụ trông trẻ. Hắn gãi gãi đầu, cũng cười nói: “Vâng, Tiểu Nguyệt cô nương, sáng sớm mai tôi sẽ đem chúng đến cửa hiệu của cô nương.”

Chương 9

Đại tướng quân từ trên trời giáng phàm còn mang theo mười tám kỵ binh bên người, cục diện hỗn loạn chẳng mấy chốc đã bị khống chế.

 Nhưng dù vậy, để giải quyết mớ hỗn độn này cũng phải mất khá nhiều thời gian, cứ thế, đợi đến khi huyện thái gia nhà ta xắn cao tay áo, xách vạt ngắn vạt dài xông lên muốn thắt chặt quan hệ với tướng quân đại nhân thì tướng quân đại nhân đã thúc ngựa rời khỏi Lý gia thôn rất xa.

Ta ngồi sau lưng sư phụ, lưng ngựa xóc nảy, ta ôm lấy thắt lưng của người, còn cố ngoẹo đầu sang một bên để nhìn rõ gương mặt người, cuối cùng vặn mình thành một tư thế vô cùng kỳ quái, cơ hồ có thể nghe thấy cả tiếng xương cốt ta vang lên rắc rắc.

Mặc dù vậy, ta cũng chỉ thấy được non nửa sườn mặt của sư phụ, vì không biểu hiện cảm xúc gì nên những đường nét góc cạnh đó ánh lên vẻ điềm tĩnh cương nghị. Ta cố gắng lồng khuôn mặt nam nhân trưởng thành vừa quen thuộc lại xa lạ này vào gương mặt thiếu niên mỉm cười với ta dưới ánh trăng năm đó, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không làm được.

Khi ấy ta vẫn còn chưa hiểu bao năm khói lửa chinh chiến nơi sa trường là một thanh đao còn bén nhọn hơn cả năm tháng, nó khắc thời gian và sự khốc liệt lên gương mặt con người, tạc ra một khuôn mặt hoàn toàn khác biệt – chàng sư phụ thiếu niên khẽ mỉm cười nhìn ta năm đó đã vĩnh viễn lưu lại trên núi Bạch Linh, không bao giờ còn tìm thấy lại được nữa – chỉ cho rằng sư phụ đang giận ta nên mới nghiêm mặt như vậy.  

Nhưng dẫu có nghiêm nghị thế nào đi nữa, người vẫn là sư phụ mà trong lòng ta luôn tâm niệm, hàng lông mày đen nhánh, sống mũi cao thẳng tắp, ta ngắm nhìn một lúc hai mắt bỗng cay nhòe, cuối cùng không kìm được: “Sư phụ, có chuyện gì người hãy nói đi ạ, người nghiêm mặt như vậy, con sợ lắm…”

Sư phụ liếc nhìn ta một cái, giọng nói hòa trong gió, tuy trầm thấp nhưng cũng hết sức rõ ràng: “Một mình xông vào thôn bị phong tỏa, con cũng biết sợ sao?”

Ta bày ra bộ dạng ăn năn hối cải: “Mặc dù chứng bệnh có hơi kỳ lạ nhưng con nghĩ con có thể chữa được, con đã viết hết ở trong thư rồi đó ạ. Còn mấy viên thuốc kia chính là thuốc phòng dịch, trước khi tới đây sư phụ đã uống chưa? Ban nãy người cũng vào thôn, tuy rằng bây giờ tình hình trong thôn đã ổn định, không còn nguy cơ lây nhiễm nữa nhưng vẫn phải uống thuốc để đề phòng vạn nhất có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.” Thường ngày ta nói rất ít, nhưng cứ hễ nhìn thấy sư phụ là ta lại thao thao bất tuyệt không cách nào dừng lại, giống như nước sông cuồn cuộn chảy, như Hoàng Hà vỡ đê vô phương cứu vãn. Đang nói giữa chừng bỗng sực nhớ tới một chuyện quan trọng khác, ta liền thò người tới trước, cố gắng đối mặt với sư phụ nói chuyện.   

“Sư phụ, chẳng phải người đang ở biên quan ư? Sao lại đột nhiên đến Diêm thành vậy ạ?”

Sư phụ duỗi tay đẩy cái đầu đang thò tới trước của ta ra sau lưng mình, dịu dàng nói: “Ngồi ngay ngắn nào.” Sau đó một hồi lâu không nói gì nữa, ta còn tưởng rằng mình sẽ không đợi được câu trả lời, nào ngờ lại nghe thấy người nói giản lược: “Nhạn Môn Tịnh Châu đại thắng, hiện đại quân đang hành quân đến Bắc Hải Thanh Châu, trên đường đi ngang qua nơi này.”

Sư phụ nói ngắn gọn mà ý nhiều, ta ngẫm nghĩ một lúc mới hiểu ra, đại quân đang trên đường từ Nhạn Môn đến Bắc Hải, sư phụ nhận được thư của ta, có lẽ không yên lòng nên trên đường hành quân đi ngang qua nơi này đã đến thăm ta.

“Vậy hiện giờ đại quân đang ở nơi nào ạ?” Ta tò mò.

Sư phụ ngẩng đầu nhìn lướt qua bầu trời đêm, như đang xác định phương hướng, sau đó nói: “Cũng phải đến Tế Nam rồi.”

Ta sửng sốt, Diêm thành giáp với Sơn Dương cách Tế Nam hàng trăm dặm, làm thế nào sư phụ đến được nơi này? Tâm trí ta còn đang miên man nghĩ ngợi, ngón tay đã vô thức chạm vào thân ngựa, da lông nó bóng nhẫy, ướt đẫm mồ hôi.

Con ngựa này được gọi là Ô Vân Đạp Tuyết, là ngự mã của phản vương, sư phụ đã bắt được khi mang hai vạn binh mã đánh đuổi tám vạn đại quân của phản vương ra khỏi đất Thục năm người hai mươi tuổi, sau đó được tiên vương đã mất ban thưởng lại cho người. Tốc độ phi mã cực nhanh, sức chịu đựng bền bỉ dẻo dai vang danh khắp thiên hạ. Đến cả nó cũng toàn thân đầm đìa mồ hôi, đủ biết sư phụ đã chạy suốt đêm không ngơi nghỉ.   

Mắt mũi ta bất giác cay xè, hết thảy những cảm giác xa lạ trước đó đều bốc hơi tan biến. Đây là sư phụ của ta; là người đã ôm ta vào lòng dỗ dành suốt đêm năm ta ba tuổi; là người đã lau nước mắt cho ta, giúp ta chôn con thỏ trắng bệnh chết năm ta sáu tuổi; là người đã bươn khắp núi đồi bạt ngàn san dã tìm ta, chen qua bụi gai chui vào hang động, toàn thân xây xước vết máu ngồi trước mặt ta vẫn nở nụ cười dịu dàng cõng ta về nhà. Giờ ta mười sáu tuổi, cùng người cách biệt tám năm, người chinh chiến sa trường, ta một chốn yên bình an ổn, nhưng khi biết ta gặp nguy hiểm người vẫn vượt hàng trăm dặm trong đêm tối vội vã chạy đến bên ta, tựa như năm nào trong núi thẳm đen kịt người tìm ta tới tận đêm sâu.

“Sao lại không nói gì rồi?” Sư phụ hỏi ta.    

Ta không biết phải nói gì, cũng thốt không nên lời. Đêm hè như mực, sao chấm đầy trời, một vầng trăng tròn vành vạnh. Dưới ánh trăng, ta vùi mặt vào bờ lưng rộng ấm áp của người, đến cả mùi hương trên người sư phụ cũng đã không còn giống như trong trí nhớ nhưng người vẫn là sư phụ của ta.
Nghĩ đến đó, ta không kìm được, tựa như con thú nhỏ cuối cùng cũng tìm về được tổ, ta cọ mặt nhè nhẹ vào chốn bình yên vững chãi hết đỗi ấm áp thuộc về mình.

Tối đó, sư phụ đã có mặt ở hiệu thuốc của ta.

Cửa hiệu ta thuê mặc dù không lớn lắm nhưng cũng không đến nỗi nhỏ hẹp, bình thường những lúc người bệnh đông đúc cũng không cảm thấy chật chội hay khó xoay trở. Nếu chỉ còn lại một mình ta vào đêm tối thì nó lại càng trống trải, phảng phất có cả tiếng vọng đâu đó mơ hồ.

Nhưng khi sư phụ bước vào, khẽ nhướng mày, hết thảy mọi thứ bỗng trở nên chật hẹp. Ta tính lấy một cái ghế cho người ngồi nhưng chân phải vấp trúng chiếc giỏ đựng thảo dược, lúc này mới nhớ ra còn chưa có thắp đèn, rồi đột nhiên lại không tìm thấy đá lửa, còn quờ quạng đụng đổ luôn cây đèn trên bàn.

Ta nghe thấy âm thanh thở dài đè nén tiếng cười, còn cả tiếng đá lửa vang lên khe khẽ, ánh sáng bừng lên trong bóng tối. Sư phụ châm đèn, trong ánh sáng mờ ảo dìu dịu vừa mới thắp lên đó người mỉm cười nhìn ta, giống như đang nhìn một đứa bé.

Có lẽ trong mắt người, ta vĩnh viễn là một đứa bé.

Nhưng ta rất vui sướng, vui đến nỗi không biết phải gì, chỉ biết nhìn người cong tít mắt mũi cười ngốc nghếch.

 Sau đó ta xuống bếp làm cho sư phụ một bát mì.

Ta ở Lý gia thôn nửa tháng, đã lâu không có đi chợ mua rau cải thức ăn, phòng bếp trống trơn chẳng còn gì. Sư phụ bôn ba đường dài nhất định rất đói bụng. Ta nhóm bếp nấu nước rồi thả mì sợi vào, đầu không ngừng ngoái lại nhìn sư phụ đang ngồi bên chiếc bàn trong phòng ngoài.

Rất lâu rồi ta không được nhìn thấy sư phụ, nhìn bao nhiêu cũng không đủ.

Lần cuối lúc quay lại, trước mắt ta tối mò.Bội Thu đại nhân đứng phía sau ta, lướt qua bờ vai ta nhìn nồi mì bốc khói nghi ngút.

“Nguyệt nhi, con đây là… định nấu cháo mì cho ta ăn à?”

Ta quẫn bách, lật đật lấy đũa vớt mì ra bát, còn không quên lí nhí: “Không có thứ gì ăn được, mấy ngày nay con không có ở nhà…”

Một tiếng ưng kêu lanh lảnh ngoài cửa sổ, Ưng nhi xòe đôi cánh dài đậu trên bệ cửa sổ, liếc xéo mắt nhìn bát canh suông trong tay ta.

Cái ánh mắt khinh thường huỵch toẹt chẳng chút khách sáo của nó càng khiến ta cảm thấy xấu hổ hơn. Bao nhiêu năm không gặp sư phụ, bữa cơm đầu tiên hiếu kính người lại chỉ là một bát mì sợi nấu suông, đến cả rau dưa cũng không có, thật bất hiếu.

Chợt bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, ta ngóc cổ nhìn ra thì thấy cả đám đông đứng chen chúc ngoài cửa vô cùng náo nhiệt, đó đều là những người hàng xóm đã lâu ta không gặp và những bệnh nhân quen thuộc thường đến chỗ ta bốc thuốc. 

“Tiểu Nguyệt cô nương, con về rồi à, bọn ta nhớ con lắm.”

“Tiểu Nguyệt, đã muộn thế này rồi, con có ăn cơm chưa? Bà bác thấy nhà con sáng đèn liền mang qua đây một ít thức ăn, đừng có để bị đói bụng.”

“Tiểu Nguyệt tỷ tỷ, mẹ đệ nói tỷ đi ra ngoài thành chữa bệnh cho mọi người, thấy tỷ về, liền bảo đệ cầm một ít bánh chẻo trong nhà làm mang qua cho tỷ.”

“Hây da, con ngựa cao lớn ngoài cửa kia là của ai thế, tính khí thật là ghê gớm, vừa rồi suýt chút nữa thím bị nó giẫm phải, giỏ rau mang qua cho con đổ lộn nhào rồi.”

“Ồ, trong nhà Tiểu Nguyệt cô nương còn có khách à?”

Câu này vừa nói ra, ánh mắt mọi người liền sáng rỡ, ai nấy rướn đầu dỏng cổ cố gắng nhìn cho rõ người đàn ông cao lớn đứng phía sau ta. Rất có tư thế sắp sửa xông vào cửa hiệu nhỏ này của ta đàm đạo thâu đêm.

Sư phụ bước ra, chiếc áo choàng đen lấp lóa vầng sáng nhàn nhạt dưới ánh trăng, trên mặt vẫn là nụ cười khiêm nhường.

“Các vị, đa tạ mọi người đã chiếu cố tiểu đồ Nguyệt nhi, giờ đêm đã muộn, nếu không còn việc gì khác, mọi người có thể tản ra về nhà nghỉ ngơi không?”

Sư phụ mỉm cười nhẹ nhàng nói, ngữ điệu ôn hòa, nhưng người vừa cất lời hết thảy mọi âm thanh đều im bặt, cũng không biết áp lực từ đâu đến, tất cả mọi người nhất loạt gật đầu lùi lại, chưa tới nửa khắc sau, ngoài cửa hoàn toàn yên tĩnh không một bóng người. 

Đối mặt với cảnh tượng kỳ diệu này, ta sững mắt nhìn nói không nên lời.

Chương 10

Sau khi mọi người đi rồi, hai thầy trò ta ngồi đối diện trước một bàn đầy ắp thức ăn, vừa ăn vừa trò chuyện, ăn một bữa cơm đoàn viên đã bao lâu rồi thiếu vắng.

Ta huyên thuyên kể cho sư phụ nghe những chuyện đã xảy ra trong mấy năm qua. Sư phụ chậm rãi ăn, người không nói gì chỉ lắng nghe ta nói, thi thoảng gật đầu, hỏi lại: “Vậy à?” Dẫu vẫn khuôn mặt với đường nét chính trực cương nghị đó nhưng trong ánh mắt ăm ắp nét ấm áp dịu dàng.

Ta cứ nói cứ nói bỗng chợt thảng thốt, cảm giác thời gian như quay ngược trở lại năm đó chúng ta còn sống trên núi Bạch Linh. Ta ngồi dưới bóng cây chờ người luyện võ, nghiên tập binh pháp trở về, đợi mãi đợi mãi đến khi nhìn thấy dáng người từ xa xa lập tức đứng bật dậy lon ton chạy tới nắm chặt tay người rồi thao thao bất tuyệt nói mãi không thôi.

Lúc ta nói đến chuyện sư tổ đi ngao du sơn thủy, mặc dù sư phụ không nói gì nhưng đôi hàng chân mày khẽ nhíu lại.

Ta biết trong lòng sư phụ nghĩ gì, liền nói hộ cho sư tổ: “Con thật sự có thể tự chăm sóc cho mình mà.”

Sư phụ khẽ mỉm cười, đưa tay xoa đầu ta.

Bữa cơm này ăn rất lâu, sau khi dọn dẹp xong, ta đã mệt đến độ không đứng nổi. Nửa tháng qua ở Lý gia thôn bận bịu không ngơi tay, thời gian ngủ ít ỏi. Nếu không phải ta hiểu rõ dược lý, biết cách sử dụng các vị thuốc để bồi bổ tinh thần duy trì sức khỏe cho cơ thể thì đã sớm trở thành một trong số những người nằm bên trong từ đường kia rồi.

Ta quay lại nhìn sư phụ, thấy người ngồi trầm tư bên bàn, mắt nhìn vào cuộn giấy mỏng họa bình nguyên sông núi, mặt chống lên mu bàn tay, trong quầng sáng mông lung của chiếc đèn mỡ bò, cái bóng của hàng mi đổ dưới mắt khẽ rung rung.

Ta lau tay đi tới nói với người: “Sư phụ, con sửa soạn giường cho người, người chợp mắt một chút đi ạ.”

Sư phụ đáp lời ta, cũng không ngẩng đầu lên: “Con đi ngủ đi, ta đang chờ thư quân báo, sáng mai còn phải lên đường.”

Ta khẩn trương, lo lắng: “Lên đường?”

Rốt cuộc sư phụ cũng ngước lên nhìn thẳng vào ta, nhắc nhở: “Bắc Hải Thanh Châu.”

Ta ‘à…’ một tiếng, không giấu được vẻ thất vọng.

Sư phụ mỉm cười, duỗi tay xoa đầu ta, dỗ dành: “Sẽ không lâu đâu, chờ khi nào có thời gian, ta sẽ về thăm con.”

Ta im lặng, nếu ta nhớ không nhầm, lần trước sau khi nghe thấy những lời này, ta đã chờ ròng rã tám năm.

Ta nghĩ ngợi một hồi, không hỏi thêm gì nữa, chỉ lấy một chiếc chậu đồng nhỏ và hương liệu ra, đốt hương, rồi cầm lấy một quyển sách đến ngồi bên cạnh sư phụ.

“Sao còn không đi ngủ? Định làm gì nào?”Ta mở sách ra, đọc khe khẽ: “Can tàng huyết, huyết xá hồn, can khí hư tắc khủng, thực tắc nộ…”

(*Đây là một câu trích trong Hoàng Đế Nội kinh – y thư cổ của Đông y. Đại khái nói lên mối quan hệ mật thiết giữa dưỡng sinh và dưỡng thần.)

Sư phụ cười dịu dàng: “Nguyệt nhi, con đọc sách thuốc cho ta nghe đấy à?”

Ta thở phì một tiếng: “Đây là sách sư tổ để lại, ngày nào con cũng lấy ra học ạ.”

Sư phụ hạ giọng: “Con đã làm rất tốt rồi, những viên thuốc đó rất hữu ích.”

Ánh mắt ta dán chặt vào sách, bật ra một câu thật khẽ: “Vẫn chưa đủ.”

Giọng nói của sư phụ chứa đựng ý cười se sẽ: “Vẫn chưa đủ à? Nguyệt nhi muốn trở thành thần y sao?”

Khuôn mặt của ta cơ hồ sắp dính chặt vào trang sách, trả lời bằng âm thanh chỉ có chính mình nghe thấy.

“Sư phụ người đã nói, khi nào thành thần y thì con có thể ở bên người.”

Nói xong câu này, ta nín thở đợi một chốc, không nghe thấy sư phụ trả lời, lúc này mới dè dặt ngước mắt lên khỏi quyển sách đang che trước mặt. Sư phụ ở ngay trước mắt ta, vẫn giữ nguyên tư thế mu bàn tay chống lên trán, hai mắt khép lại, dưới ánh đèn vàng chập chờn lay động, sườn mặt nghiêng tĩnh lặng như rặng núi thẳm xa.Ta đóng sách lại đặt sang một bên, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Sư phụ.”

Không có âm thanh đáp lại, hơi thở của người chậm dài, sư phụ đã chìm vào giấc ngủ sâu trong làn hương an thần ta đốt.

Ta ghé lại gần, nhìn thấy quầng thâm dưới mắt người rất rõ, chàng thiếu niên anh tuấn phong nhã năm đó, giờ trên mặt đã in dấu gió sương, ngay cả khi ngủ, bên khóe môi vẫn hằn những nếp nhăn mờ.

Ta biết sau khi sư phụ xuống núi, quanh năm bắc chiến nam chinh, hành quân gian khổ nơi sa trường hiểm ác, cùng tám năm đằng đẵng gió sương sao còn giữ được dáng vẻ thiếu niên thuở nào. Nhưng khi nhìn thấy người như vậy, trong lòng ta không cách nào kìm được nỗi chua xót, hai tay bất giác vươn tới muốn vuốt thật thẳng những nếp nhăn bên khóe môi người. Nhưng ta quên mất một điều khi con người ngủ sâu cơ thể sẽ rơi vào trạng thái nghỉ ngơi thả lỏng hoàn toàn, ta vừa chạm nhẹ vào, sư phụ liền ngã xuống, ta khẽ ‘ôi’ một tiếng vội vàng vòng tay đỡ lấy người. Từ Trì, Từ Bội Thu tướng quân quanh năm rong ruổi trên lưng ngựa, tuy vóc người không sừng sững vạm vỡ nhưng cũng là một đại nam nhân cao lớn bờ vai rộng dài, hai cánh tay nhỏ bé của ta nào có tác dụng? Cứ như vậy bị sức nặng của cơ thể người kéo theo cùng ngã nhào xuống đất.

Ta mải lo sư phụ bị va đập, quên mất chính mình, tiếng ghế đổ vang lên cùng với tiếng mông ta chạm đất. Ngực ta bị ép đến độ tưởng chừng như không khí trong phổi bị rút cạn, ta há to miệng nhưng chẳng thể hít được khí vào, trước mắt tối sầm.

“Nguyệt nhi…” Sức nặng đè trên người bỗng nhẹ hẫng, ta nghe thấy âm thanh mơ hồ vang trên đỉnh đầu, là sư phụ đã tỉnh lại, một tay chống xuống đất khẽ nâng người dậy gọi ta.

Ta sợ tới mức tay chân quýnh quáng, sợ sư phụ phát hiện ra ta dùng hương dẫn người vào giấc ngủ. Nhưng sau khi nói xong hai chữ đó, đôi mắt người bắt đầu díp lại mơ hồ, người cố gắng chống mình dậy, còn muốn kéo cả ta nhưng tay chân nặng trịch không nhấc lên được.  

Sư phụ mơ màng trong giấc ngủ không hề nghi ngờ gì ta, chỉ tự trách một câu: “Sư phụ mệt quá, có đè con không?”

Ta xấu hổ không thốt nên lời, lúi húi bò dậy khỏi mặt đất đỡ người lên. Thân thể sư phụ nặng trĩu, ta dùng hết sức bình sinh mới đưa được người lên giường. Hương an thần là của sư tổ để lại có công dụng rất mạnh. Mặc dù bao năm chinh chiến đã hình thành nên thói quen cảnh giác, thời điểm vừa ngã xuống đất sư phụ lập tức choàng tỉnh nhưng sau khi thả lỏng, người cơ hồ rơi ngay vào giấc ngủ sâu. Ta thở hổn hển đặt người nằm ngay lại, cởi đôi giày dưới chân người ra, rồi kéo tấm chăn mỏng đắp lên trên. Lúc này mới cảm thấy toàn thân rã rời, không nhấc nổi cánh tay để lau mồ hôi đang túa ra đầy đầu tóc mặt mũi.    

Sư phụ ngủ rất ngon, hết thảy đường nét trên khuôn mặt đều buông lỏng thư thái, không sót lại chút nào vẻ cứng rắn cương nghị trước đó, chỉ còn lại ôn nhu dịu dàng.

Chỉ là người rất gầy, gầy đến độ xương chân mày nhô cao ra ngoài. Ban nãy lúc ôm người, thắt lưng người hẹp đến mức không thể tưởng tượng.

Ta vốn rất mệt, nhưng cứ ngồi úp mặt bên mép giường ngắm nhìn người như vậy, ánh mắt không cách nào dời đi được, cũng không muốn ngủ. Dòng máu như có ngàn vạn vị thuốc bổ theo nhịp đập của trái tim cuồn cuộn luân chuyển khắp cơ thể, cuối cùng tụ lại thành một ý niệm kiên định trong đầu —— không thể để cho sư phụ tiếp tục vất vả một mình ở bên ngoài như vậy được, nếu như người mệt mỏi ngã quỵ, đừng nói là thần y, cho dù ta có là thần tiên thì cũng có nghĩa gì?

Bên cửa sổ truyền đến tiếng động khe khẽ, ta quay đầu lại nhìn, thì ra là một con ưng nhỏ bay tới. Ban nãy sau khi ăn xong mấy món khoái khẩu, Ưng nhi liền bay lên mái hiên ngoài cửa sổ, có lẽ cũng ngửi phải hương an thần, nó rúc đầu vào cánh ngủ say sưa. Lúc này nghe thấy tiếng động lập tức choàng tỉnh, giương cái cánh bên phải ra chặn con ưng nhỏ kia ngoài cửa sổ, lộ ra vẻ khó chịu.

Con ưng mới tới kia cũng không tính là nhỏ, có điều nếu đem so với Ưng nhi nhà ta thì hình thể của nó thua non một nửa, lúc này sợ hãi rụt rè không dám hạ xuống, chỉ bay lượn vòng quanh quẩn ngoài hiên.

Ta nhớ đến trước đó sư phụ nói đang chờ thư quân báo, liền vội vàng đi qua đẩy cửa sổ ra. Thấy Ưng nhi nhìn ta trừng mắt, biết nó thích mềm không thích cứng, bèn nhẹ giọng dỗ dành: “Nó đến để đưa tin, người ta nhỏ hơn mày đó, mày đừng dọa nó sợ.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau