THU NGUYỆT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thu nguyệt - Chương 56 - Chương 60

Chương 56

Edit: Mỏng

Beta: Tũn

Ta ngồi lên xe ngựa, theo Vân Kỳ vào cung.

Từ quản gia đưa ta ra đến tận cổng lớn, đôi hàng lông mày hoa râm không ngừng nhíu chặt, dáng vẻ ngập tràn lo lắng, lặp đi lặp lại: “Đã trễ thế này còn đi vào cung, lão nô thật sự lo lắng…”

Ta buộc túi thuốc căng phồng ngang thắt lưng, cung tay đặt ngang đỉnh đầu nói: “Không có việc gì đâu ạ, con sẽ ở cùng một chỗ với sư phụ.” Suy nghĩ giây lát nói tiếp: “Là con tự mình muốn đi, con rất lo lắng cho sư phụ.”

Từ quản gia lộ ra vẻ ‘Ta cũng thực sự lo lắng cho con’.

Ta bỗng nhiên nhớ tới thời điểm sư tổ rời đi, người cũng không nói gì, chỉ vỗ vỗ đầu ta, tất cả nếp nhăn trên mặt dồn hết lại một chỗ.

Cách biểu đạt của Từ quản gia và sư tổ khác xa nhau, nhưng trong lòng ta hiểu được, bọn họ đều hết sức lo lắng cho ta, bọn họ đều đặt ta ở trong lòng, rất tốt với ta.

Ta vô cùng cảm động, thật sự nghiêm túc nói một câu:

“Không sao đâu ạ, con sẽ chăm sóc tốt cho mình, sư phụ và Từ Bình đều ở đó mà.”

Vân Kỳ đã sớm lên ngựa, tính tình vẫn rất tốt, không hề thúc giục bọn ta, càng không đến gần, chỉ ngồi trên ngựa chờ ở xa xa, nhưng con ngựa kéo xe đứng trong gió lạnh đã lâu cứ nôn nóng giẫm giẫm chân phát ra tiếng phì phì trong mũi.

Ta chào tạm biệt Từ quản gia, cuối cùng cũng lên xe. Rèm xe rất nặng, ta lấy ngón tay đẩy một góc hé ra nhìn, Từ quản gia vẫn đứng ở cổng lớn nhìn theo. Ngày quốc tang, hai bên cổng lớn của phủ tướng quân treo hai ngọn đèn lồng màu trắng, ánh sáng lờ mờ ảm đạm, bóng đêm xung quanh như ẩn như hiện.

Xe rẽ ngoặt ở góc đường, rèm cửa đung đưa lay động, Vân Kỳ ở bên ngoài lên tiếng.

“Trời lạnh, Tiểu Nguyệt cô nương cẩn thận gió lạnh thốc vào, khi nào đến cung tại hạ sẽ gọi cô xuống xe.”

Ta ‘à’ một tiếng, thu ngón tay lại, tựa lưng vào buồng xe ngồi ngay ngắn vững vàng, không phát ra bất kỳ âm thanh gì nữa.

Đường phố trong kinh thành rộng rãi, ban đêm có lệnh cấm đi lại, trên đường yên tĩnh như nước, thỉnh thoảng có nha dịch kinh thành đi tuần tra đều lập tức dừng lại hành lễ với Vân Kỳ, ngữ điệu vô cùng cung kính, Vân Kỳ mở miệng nói câu nào, bên kia liền vâng dạ không ngừng.

Ta biết Vân Kỳ là thị vệ đại nội, hiện tại xem ra thân phận của hắn nhất định là có địa vị rất cao, ai thấy cũng đều phải cúi thấp đầu.

Đi một lúc lại ngừng, cứ như vậy cuối cùng cũng đến.

Đêm quốc tang, tất cả xe ngựa không được vào hoàng thành, Vân Kỳ tự mình đến xốc rèm mời ta xuống xe. Đây là lần đầu tiên ta đứng dưới hoàng thành vào ban đêm, lính canh mặc đồ trắng cứ năm bước một tốp mười bước một đội, đứng nghiêm trang chỉnh tề dưới ánh trăng. Ánh trăng chiếu vào mũi thương của bọn họ ánh lên ánh sáng lành lạnh.

Viên quan phụ trách cổng xem xét lệnh bài của Vân Kỳ vừa giơ cao đèn lồng nhìn ta, Vân Kỳ che lại thay ta, khiển trách: “To gan, đây là người nhà Từ tướng quân.”Người nọ liền khom lưng cúi người thấp xuống, khúm núm nói: “Dạ dạ, tiểu nhân đắc tội, Vân đại nhân chớ trách.”

Ta nghe đến hai chữ ‘người nhà’ mặt liền ửng lên, may mà trời kéo mây che khuất ánh trăng vốn lờ mờ ảm đạm, cách xa ánh sáng của ngọn đèn lồng, tất cả như chìm vào trong bóng tối, vừa vặn giúp ta giấu đi gương mặt của mình.

Thị vệ trong cung bước nhanh ra, theo sau còn có hai tiểu thái giám, đến gần liền khom người hành lễ với Vân Kỳ, tiểu thái giám lên tiếng:

“Vân đại nhân, mời đi bên này.” Nói đoạn xoay người lại đi dẫn dường.

Vân Kỳ dẫn ta đi theo phía sau bọn họ hướng về phía trong cung, có người ở ngoài cổng dạy dỗ viên quan canh cửa kia, giọng đè xuống rất thấp nhưng vẫn theo gió tiếng có tiếng không rơi vào trong tai ta.

“Vân đại nhân tự mình đưa người vào mà người dám giơ đèn lên chiếu, muốn chết phải không? Lát nữa nhớ tỉnh táo lên cho ta, đêm nay cấm quân đại nội cùng ngự lâm quân đều phải ra vào, đụng tới vị ấy thì từ nay về sau nhà ngươi đừng mong sống qua ngày.”  

Viên quan canh cửa kia sợ tới mức run rẩy ‘vâng dạ’ liên hồi.

Ta nghiêng đầu nhìn gương mặt Vân Kỳ, hắn vẫn không dừng bước tựa như không hề nghe thấy gì. Đêm tối đen như mực, nhưng cứ cách mười bước lại có một bệ đài bằng đá, trên đài thắp đèn chong, do quốc tang nên bên ngoài đèn được bao một lớp giấy trắng, chiếu khắp nơi thành một màu sáng trắng, dưới ánh sáng này gương mặt của Vân Kỳ đột nhiên trở nên xa lạ, đường cong sườn mặt cứng ngắc, răng hơi hé ra gồ lên, hoàn toàn không phải là gương mặt với những đường nét mềm mại, lễ độ khiêm nhường trong trí nhớ của ta.

Từng đội từng đội ngự lâm quân mặc giáp trắng trong tay cầm trường thương cùng cấm vệ quân vận y phục đen, thắt lưng đeo bội đao oai vệ lần lượt đi ngang qua bọn ta, tiếng bước chân nặng nề mà trật tự, không một ai nói chuyện.

Ta dần dần cảm thấy lo lắng không yên, hai tay bất giác lồng vào trong ống tay áo, nắm chặt vào nhau, kìm nén trong chốc lát, rốt cuộc không kìm được nữa, nhỏ giọng hỏi:

“Vân đại nhân, còn bao lâu nữa là đến cung Càn Thanh?”
Vân Kỳ cúi đầu nhìn ta: “Qua khỏi cửa cung phía trước là đến, Tiểu Nguyệt cô nương cảm thấy lạnh sao?” Ngữ điệu vẫn khiêm nhường lễ độ trước sau như một, nhưng lại khiến ta cảm thấy tất cả những gì mình cảm nhận trước đó đều là ảo giác.

Vân Kỳ nói không sai, sau khi đi qua khỏi một cửa cung nữa thì nhìn thấy cung Càn Thanh ở phía xa xa.

Cung Càn Thanh là nơi ở của tiên đế, hiện tại dùng làm nơi túc trực linh cữu, hẳn nhiên đã được bố trí lại, xung quanh lụa trắng đung đưa, gấm trắng phủ kín, ngay cả hai cây cột chạm khắc rồng trước điện cũng bị bọc trong lụa trắng. Trong điện truyền ra tiếng tụng kinh đều đều, mùi nhang đèn tràn ngập trong không khí. Những tướng sĩ đeo đao cầm thương xếp hàng ngay ngắn trước điện, đứng lặng yên bất động như những pho tượng trong đêm tối.

Tiểu thái giám đứng nghiêm trước cửa cung, quay đầu nhẹ giọng nói với Vân Kỳ: “Vân đại nhân, chúng nô tài thân phận ti tiện, không thể đi tiếp vào trong.”

Vân Kỳ gật đầu rồi cúi xuống nói với ta: “Tiểu Nguyệt cô nương, Từ tướng quân ở thiên điện, tại hạ mang cô nương qua đó.”

Ta cũng gật đầu, bước theo Vân Kỳ qua cửa cung.

Cửa rất cao, ta vẫn mặc chiếc váy trắng bên trong, lúc nhấc váy bước qua bậc cửa không biết bị cái gì vướng phải, chân vừa chạm đất thì nghe thấy một tiếng xé rách rất nhỏ.

Trong lòng ta kêu thầm không hay, cúi đầu nhìn, quả nhiên xé thủng một lỗ.

Ngẩng đầu lên, Vân Kỳ đã đi trước năm sáu bước. 

“Vân đại nhân, đợi ta với.” Ta khẽ gọi một tiếng, cũng chẳng quan tâm tới chiếc váy đang bị thủng lỗ, bước nhanh đuổi theo hắn. Bỗng có một tướng sĩ đang đứng giữa hàng ngũ trong bóng tối kia nghiêng đầu nhìn ta một cái, ánh nến rất lờ mờ ảm đạm nhưng đôi mắt người đó sáng ngời, chỉ vừa liếc nhìn một cái đã khiến ta ngây người.

Ta vậy mà lại nhìn thấy Hàn Vân!

Ta dụi mắt rồi liếc nhìn một lần nữa, quả nhiên là Hàn Vân, đứng ở phía cuối cùng của đội ngũ, tay đặt trên vỏ đao bên hông, môi khẽ nhúc nhích như muốn nói với ta điều gì đó.

Nhưng Vân Kỳ đã dừng bước, đồng thời quay đầu lại nói với ta: “Bên này.”

Ta bước nhanh đi qua, dọc đường không kìm được nhìn trái nhìn phải, muốn biết còn có gương mặt nào ta quen thuộc hay không.

Nhưng cửa thiên điện đã bị đẩy ra, có người đi ra, đứng trên bậc thềm ngọc nhìn xuống, cánh cửa lớn phía sau lưng người đó từ từ khép lại, cái bóng của hắn bị ánh đèn trong điện kéo dài thật dài, phủ luôn cả chân ta.

Trong lòng ta hân hoan vui mừng, ngẩng phắt đầu lên, ngỡ đập vào mắt là sư phụ mà ta luôn mong đợi.

Đứng trên bậc thềm ngọc, là Tử Cẩm.

Giữa lúc ta đang thất vọng não nề, Tử Cẩm một thân tang phục trắng bước xuống hai bước, ánh mắt nhìn ta, cất giọng: “Cô đã đến rồi.”

Chương 57

Edit: Mỏng

Beta: Tũn

Ta bước lên bậc thang, vừa nhìn thấy Tử Cẩm bước chân liền khựng lại, nghĩ đến nơi này là hoàng cung, bên cạnh luôn có người nhìn chằm chằm vào nên vội vàng hành lễ với Tử Cẩm rồi quay đầu nhìn Vân Kỳ.

“Vân đại nhân, không phải ngài nói đưa ta đến gặp sư phụ sao?”

Vân Kỳ khom người hành lễ với Tử Cẩm, đợi hắn gật đầu mới đứng thẳng dậy đáp lời ta: “Từ tướng quân ở trong điện, cô nương đừng vội.”

Tử Cẩm vẫn còn đang đứng trên đỉnh bậc thang chờ ta, ta nhìn hắn, rồi nhìn ánh đèn bên trong điện, cảm thấy mình phản ứng hơi thái quá.

Từ quản gia cũng đã nói, hoàng tộc túc trực bên linh cữu là quy củ của đại tang, một khi đã như vậy thì Tử Cẩm không thể không có mặt ở đây. Về phần sư phụ, nếu người ở thiên điện thì chỉ cần đi lên đó là có thể gặp được người.

Nhưng mà… sư phụ hẳn là biết ta sẽ đến, vì sao Tử Cẩm đã đi ra mà không nhìn thấy người?

Ta đột nhiên nghe thấy trong lòng căng thẳng, không chút ngập ngừng do dự, hai tay nhấc váy chạy lên bậc thềm đá, chạy thẳng đến trước mặt Tử Cẩm mới dừng lại, hơi thở dồn dập hỏi:

“Nhị hoàng tử, sư phụ của ta không có việc gì chứ?”

“Vào đi thôi, Bội Thu đang chờ cô.” Tử Cẩm trả lời ta.

Giọng của Tử Cẩm hết sức bình lặng, ta cảm giác như đã rất lâu rồi mình không nghe hắn nói chuyện, thế nên ngay cả giọng nói của hắn cũng trở nên vô cùng xa lạ, nhưng hắn lập tức nở nụ cười, đưa tay dắt tay ta.

“Đến đây, cẩn thận một chút, bậc cửa rất cao.”

Tử Cẩm cười như vậy, khiến cho nốt ruồi dưới mắt kia khẽ lay, thoáng mơ hồ hiện ra vẻ phong lưu phóng khoáng thuở nào nhưng trong ánh mắt không có lấy một tia gợn sóng, thâm trầm tựa đầm nước lạnh sâu giống như ngày ấy ở phủ tướng quân.

Nỗi sợ hãi không tên khi nhìn thấy hắn bỗng nhiên lại trỗi dậy, ta không đưa tay cho Tử Cẩm mà càng giấu sâu vào trong ống tay áo, nắm thật chặt lại với nhau.

Cửa thiên điện trước mặt chúng ta lại mở ra, Tử Cẩm cũng không tiếp tục khăng khăng nắm lấy tay ta, hắn liếc mắt nhìn ta một cái rồi xoay người sải bước đi trước.

Ta cũng đi theo vào, cánh cửa sau lưng khép lại, trong thiên điện khói hương lượn lờ, tiếng tụng kinh từ chính điện truyền tới không dứt bên tai, nến trong điện cháy sáng nhưng toàn bộ đều được che lại bằng vải trắng, ánh sáng đó khiến cho người ta cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Hai thái giám mặc đồ tang trắng khép cửa lại đồng thời lui ra ngoài, ta mờ mịt đứng cách cửa tầm ba thước, cất giọng hỏi Tử Cẩm:

“Sư phụ ta đâu?”

Tử Cẩm ngồi xuống, ghế dựa được đặt trước chậu đồng đốt than sưởi, hắn giơ hai tay ra hơ phía trên, ánh sáng đỏ sậm của lửa than hắt lên gương mặt hắn một cái bóng chập chờn sáng tắt.

“Hắn ở phía sau linh đường, nơi đó lạnh, ta đã cho người đi gọi hắn, cô ở đây chờ một lát, đến đây ngồi đi.”

Ta lên tiếng đáp lại nhưng không đi qua, nghĩ một lúc vẫn đứng yên tại chỗ.

Nam nhân này không giống với Tử Cẩm mà ta quen biết lúc trước, bản năng mách bảo ta nên duy trì khoảng cách với hắn.

Ta không đi qua, Tử Cẩm cũng không lặp lại yêu cầu, chỉ cúi đầu tiếp tục hơ lửa.  
Trong điện yên tĩnh trở lại, chỉ có tiếng than củi thi thoảng vang lên tiếng nổ lốp bốp rất nhỏ. Ta nín thở chờ đợi chốc lát, nhưng nỗi lo lắng cứ ngày một lớn dần, cuối cùng không kìm được cất giọng hỏi lần nữa.

“Nhị hoàng tử, còn phải đợi bao lâu nữa sư phụ mới có thể đi ra?”

Tử Cẩm nghiêng đầu nhìn ta.

“Lo lắng cho hắn như vậy? Chi bằng cô tự mình đi qua, yên tâm, chỗ đó không có người ngoài.”

Ta suy nghĩ giây lát, cuối cùng nỗi lo lắng đã đánh bại hết thảy, nên gật đầu nói: “Được, ta tự mình qua đó.”

Tử Cẩm vỗ tay, cánh cửa nhỏ bên hông được đẩy ra, một người đàn ông mặc giáp đen đi vào, một gương mặt lạnh lùng xa lạ, đi đến trước mặt Tử Cẩm thì quỳ một gối xuống đợi lệnh.

“Đưa nàng ấy đến linh đường.”

Người nọ cúi đầu đáp ‘tuân mệnh’, sau đó đứng dậy đưa mắt nhìn ta ý bảo ta đi theo.

Ta đi tới phía sau hắn mới phát hiện người này rất cao lớn, chiều cao chừng sáu thước* có thừa, màu da đen rắn như sắt, đứng trước người khác giống như một pho tượng thép. 

(*1 thước bằng 0,33m)

Ta nói với hắn: “Đa tạ dẫn đường, mời đi trước.”

Tử Cẩm vẫn nhìn ta, lúc này đột nhiên đứng lên, nhẹ nhàng nói: “Đợi đã.”

Ta hoảng hốt ngẩng đầu nhìn hắn: “Nhị hoàng tử…”

Hắn cởi chiếc áo choàng bằng lông xuống, đưa tay quàng lên cổ ta, ta giật mình muốn lui về sau, nhưng đứng phía sau là nam nhân cao lớn kia, sao có thể lui được, trong lúc đang lúng túng cổ đã bị phần cổ áo lông choàng quanh. Ngón tay của Tử Cẩm hơ lâu trên lửa nên rất nóng cùng cổ áo lông còn mang theo nhiệt độ cơ thể hắn chạm vào làn da sau gáy ta, nhưng ta không hề cảm thấy ấm chỉ thấy sợ run người. 
“Lạnh vậy sao?” Tử Cẩm hạ thấp giọng, cúi xuống nhìn ta, gương mặt kề sát ta như tranh như họa, nhưng ta lại hết sức hoảng sợ, không thể lùi về sau, ta bước một bước sang bên cạnh, vừa lấy áo choàng trên cổ xuống vừa nói:

“Ta không lạnh, áo này trả lại cho ngươi.”

“Mặc đi.” Tử Cẩm bắt lấy ngón tay đang cố gỡ nút thắt phức tạp kia của ta, ta không dám đứng đó tiếp tục dây dưa nữa, để lại một câu: “Ta đi đến linh đường.” rồi hốt hoảng chạy về phía cánh cửa kia.

Người mặc giáp đen nọ bước hai bước liền vượt qua trước ta, trầm lặng đứng giữ cánh cửa đợi ta đi qua, ta chờ cánh cửa sau lưng khép lại mới hoàn hồn nhìn thoáng qua phía trước.

Trước mắt là một hành lang dài, một bên là hoa viên tối đen, bên còn lại là mặt tường với những cửa sổ bằng gỗ được chạm khắc hoa văn. Hành lang dài quanh co, cách năm bước là một ngọn đèn treo trên vách, nhưng cũng như các nơi khác trong cung, toàn bộ chụp đèn đều được che lụa trắng, ánh sáng tỏa ra vô cùng lạnh lẽo.

Sự sợ hãi trong lòng ta càng dâng lên mãnh liệt, chỉ cảm thấy từ sau khi vào cung, hết thảy mọi thứ xung quanh đều mang đến cảm giác nguy hiểm kỳ lạ, khiến ta chưa bao giờ tha thiết được nhìn thấy sư phụ như bây giờ.

Chỉ cần được nhìn thấy sư phụ, tất cả mọi thứ sẽ ổn, bất luận đã xảy ra chuyện gì hoặc sắp xảy ra chuyện gì, chỉ cần ở bên sư phụ thì ta đều cảm thấy yên lòng.

Ta đi theo người nọ chừng nửa khắc, cả đoạn đường không một bóng người, cuối cùng đi đến cuối hành lang dài, người nọ gõ cửa, bên trong không một âm thanh tiếng động, lòng bàn tay nắm chặt của ta ướt đẫm mồ hôi, mồ hôi lạnh ngắt, giữa lúc ta nghe thấy trong lòng tràn ngập nỗi hoảng hốt sợ hãi thì cánh cửa bật mở.

Ta ngước mắt lên thì nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Ta nhớ rõ nàng ta, chính là thị nữ bên cạnh công chúa Cảnh Ninh, Tiểu Tú.

Nàng ta cũng nhìn thấy ta, mỗi khi gặp ta Tiểu Tú luôn lộ ra vẻ khó chịu, ta còn tưởng nàng ta sẽ hừ lạnh một tiếng như mọi khi, không ngờ lúc này gương mặt nàng ta trắng bệch, vẻ mặt cứng đờ, ánh mắt chỉ nhìn người mặc áo giáp đen nọ, giọng run rẩy.  

“Nhị… nhị hoàng tử vẫn chưa đến sao?”

Nàng ta hỏi Tử Cẩm? Ta ngây người một thoáng.

“Ai vậy Tiểu Tú? Đừng mở cửa…” bên trong cửa truyền tới giọng nói khó quên của công chúa Cảnh Ninh, cũng là âm thanh run lẩy bẩy.

Tiểu Tú quay đầu lại đáp một tiếng, người mặc giáp đen bên cạnh ta lập tức cất lời, giọng trầm thấp.

“Cảnh Ninh công chúa kim an, mạt tướng Lâm Thiết phụng mệnh nhị hoàng tử đưa đệ tử của Từ tướng quân đến đây.”

Bên trong cửa yên tĩnh, sau đó có tiếng bước chân vọng ra, Tiểu Tú lui lại, cửa bị đẩy ra, ánh trăng lạnh chiếu vào giáp bạc quen thuộc, sư phụ cúi đầu nhìn ta, hàng mi dài rợp xuống, mắt như đọng sương.

Nhiệt độ xung quanh trong nháy mắt như bị đóng băng, ngay cả một người cao lớn như Lâm Thiết cũng lập tức quỳ xuống, bao đầu gối bằng sắt nện xuống đất vang lên một tiếng cộp.

Có lẽ chỉ có mình ta, trong lòng xáo động như có dòng nước ấm chảy qua, trong phút chốc cả người ấm áp hẳn lên.

Ta bước tới, hai tay nắm lấy cổ tay sư phụ, nhẹ giọng gọi người: “Sư phụ.”

“Nguyệt nhi.” Giọng sư phụ trầm như đáy biển: “Đã muộn như vậy rồi còn tiến cung, nàng không biết sợ sao.”

Ta lắc đầu đáp người: “Không có việc gì, ta không sợ.” Trong lòng tự bổ sung thêm một câu, ‘Chỉ cần có thể ở bên chàng, cho dù chết ta cũng không sợ.’

Chương 58

Edit: Mỏng

Beta: Tũn

Tiếng tụng kinh đều đều không ngớt vang lên từ chánh điện đằng xa cùng mùi nhang khói quanh quẩn khắp nơi khiến cho hoàng thành về đêm trở nên hư ảo.

Mọi thứ không khác gì ngọn nến bị lụa trắng bịt kín kia, đã mất đi ánh sáng chân thật và rõ ràng vốn có.

Ta chỉ biết nắm chặt tay sư phụ, như thể sợ người sẽ biến mất bất cứ lúc nào.

Sư phụ nhìn ta, làn sương lạnh trong mắt dần tan đi, nhưng cái bóng tụ giữa đôi hàng chân mày vẫn cau chặt, ngón tay di chuyển, cuối cùng người nắm lại tay ta, nhẹ nhàng nói:

“Ừ, ta biết.” giọng nói mang theo chút mỏi mệt. 

Ta nghe thấy trong lòng đau nhói, ngước mắt lên nhìn sư phụ, nhưng người đã quay mặt nhìn về phía thiên điện xa xa, trên mặt dần hiện lên vẻ dứt khoát kiên định, đường cong nơi khớp hàm đanh lại, hơi thở kìm nén.

Ta sợ hãi.

Ta chỉ nhìn thấy vẻ mặt này một lần, đó là thời điểm ở đại doanh Bắc Hải, sư phụ mang binh từ thôn trang bị thiêu rụi trở về doanh trại nghị sự cùng Vương giám quân, không biết Vương giám quân đã nói gì mà chỉ tíc tắc mấy giây sau sư phụ đã vén cửa lều, ta và mọi người đều đang chờ ở bên ngoài, ngẩng đầu nhìn thấy sư phụ đi ra, đang định đi lên đón thì nhìn thấy vẻ mặt của sư phụ.

Đừng nói là ta, ngay cả nhóm đội trưởng kiêu kỵ vốn dũng mãnh đang đứng một bên kia trong loáng cái cứng đờ người, còn những thị vệ đứng bên ngoài lều Vương giám quân cũng bị dọa cho mặt mũi trắng bệch.

Sau đó là khai chiến, tướng quân tự mình dẫn quân, thúc ngựa ngàn dặm rong ruổi, đuổi Gia Luật Thành Văn ra khỏi núi Tô Cáp Nhĩ, già trẻ lớn bé dân chúng trong cả nước đều tự hào.

Nhưng đó là trên chiến trường, còn nơi này là bên trong hoàng thành, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Từ Bình.” Sư phụ lên tiếng gọi.

Từ Bình lập tức đi từ trong phòng ra.

“Ngươi mang Tiểu Nguyệt vào trong, ta đến thiên điện gặp Nhị hoàng tử.”

Từ Bình hốt hoảng: “Tướng quân! Thuộc hạ đi cùng với ngài.”

Ta cũng nôn nóng: “Sư phụ, không phải chàng ở trong này túc trực linh cửu sao?”

Sư phụ không đáp lại ta, trước khi xoay người đột nhiên dừng lại, ánh mắt rơi trên cổ áo khoác lông đang choàng quanh cổ ta.

Ta giật mình, một tay nắm lấy sư phụ không buông, tay kia luống cuống cố cởi nút thắt kia:

“Là Tử Cẩm cứ nhất quyết choàng cho ta, ta nói không lạnh.”

Kích động tới mức ngay cả nhị hoàng tử cũng không gọi mà gọi thẳng tên hắn.

Sư phụ không nói gì, chỉ giơ hai tay, rũ mi mắt giúp ta mở cái nút thắt kia, đồ vật hoàng gia sử dụng không giống với bình thường, cái khóa kia được thiết kế như một đôi rồng vàng cắn chặt vào nhau, vô cùng tinh xảo phức tạp. Trước đó ta đã cố gắng mở mà không được, sư phụ trong một thoáng cũng không thể cởi ra, ta vừa nói: “Để ta tự làm.” đang định đưa tay lên thì đã thấy sư phụ dùng sức, bóp mạnh cho miệng đôi rồng kia mở ra.
Áo choàng rơi xuống đất, sư phụ cởi áo choàng của mình khoác lên người ta, cuối cùng nói:

“Đi vào thôi.”

Giọng nhẹ nhàng, rồi cúi nhìn Lâm Thiết vẫn đang quỳ bên cạnh: “Đi thôi.” Người dùng ngón trỏ chỉ vào chiếc áo choàng trắng như tuyết kia: “Mang cái này theo trả lại cho nhị hoàng tử.”

Gương mặt của Lâm Thiết loáng cái xám đen, trong đêm tối càng giống như một pho tượng sắt hình người.

Từ Bình quỳ xuống trước một bước, tay đặt lên chiếc áo choàng trắng tinh kia: “Tướng quân, tình thế khẩn cấp, vật này cứ giao cho công chúa Cảnh Ninh giữ trước đi ạ.”

Ta mờ mịt không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng có một nỗi sợ hãi không tên nào đó thúc giục ta mở miệng: “Sư phụ, đừng để ý tới nó, chàng đừng đi.”

Sư phụ nhìn ta, trong mắt là một đầm nước xanh phẳng lặng, nhưng từng đường cong trên gương mặt đều toát lên vẻ cứng rắn lạnh lùng. Những mệt mỏi luôn ẩn sâu nơi đáy mắt không cách nào xóa đi được trong suốt mấy ngày qua giờ hoàn toàn biến mất, giống như một thanh kiếm sắc bén tuốt ra khỏi vỏ, ánh sáng lóa mắt khiến người ta không dám nhìn gần.

Nhưng giọng người nói với ta vẫn hết đỗi dịu dàng, nhẹ nhàng gỡ ngón tay ta ra khỏi cổ tay người:

“Vào đi, đừng sợ, mọi chuyện đều đã có sư phụ.”

Nói rồi xoay người, cứ thế mà đi.

Ta khẽ gọi một tiếng, nhưng cánh tay đã bị Từ Bình túm lấy, hắn trầm giọng nói bên tai ta: “Tiểu Nguyệt, đừng đi, cô không giúp được gì, đừng làm tướng quân phân tâm.”

Ta quay lại nhìn Từ Bình, hắn đã đẩy cửa ra, một tay kéo ta đi vào.

Bên trong lụa trắng lay động khắp nơi, không biết có phải do hôm nay nhìn quá nhiều màu trắng hay không mà ta cảm thấy chúng vô cùng chói mắt, trong phút chốc trước mắt bỗng mơ hồ, chỉ cảm thấy không nhìn rõ được bất cứ vật gì.

Phía sau truyền tới tiếng then cửa đóng lại, ta thoáng kinh hãi xoay người lại nhìn, đó là cánh cửa hông từ bên trong điện thông ra hướng đình viện, cũng không lớn, không biết được làm bằng loại gỗ gì mà những hoa văn trạm trổ tinh xảo phức tạp bên trên cũng không xua đi được cảm giác rắn chắc nặng nề, then cửa lại càng dày cộp nặng trịch, lúc hạ xuống tạo thành một âm thanh vô cùng ngột ngạt khó thở.Người đóng cửa là một nội thị mặc đồ tang trắng, nhìn thấy ta hắn cũng không nói gì, chỉ cúi đầu lui ra. Từ Bình đứng bên cạnh vẫn túm chặt cánh tay ta không buông.

Ta hít vào một hơi, nhẹ giọng nói: “Từ Bình, đau.”

Từ Bình lập tức buông tay, có tiếng bước chân nho nhỏ vọng tới, ta và Từ Bình đồng loạt ngẩng đầu lên.

Người bước ra là công chúa Cảnh Ninh và Tiểu Tú, ta đã lâu không gặp công chúa Cảnh Ninh, đối mặt chính là sửng sốt.

Công chúa Cảnh Ninh từ trước đến giờ phong thái luôn thướt tha mềm mại, gót ngọc yểu điệu thanh tao, hiện tại toàn thân một màu tang phục trắng càng có vẻ mong manh như liễu đón gió nhưng bước chân hoảng loạn cùng sắc mặt trắng bệch không giấu được vẻ kinh hãi tột độ khiến người ta không cách nào liên tưởng được đến dáng vẻ thiên kim ngàn vàng lúc trước.

Ngay cả ta cũng phải bật thốt lên: “Làm sao vậy?”

Công chúa Cảnh Ninh không đáp lại ta, ánh mắt hoảng hốt sợ hãi rơi lên chiếc áo khoác trên người ta, năm ngón tay đang vịn ở cổ tay Tiểu Tú siết chặt, tựa hồ muốn bẻ gãy cả cổ tay Tiểu Tú.

“Từ tướng quân đâu? Ngài ấy đi rồi sao?”

Từ Bình khom người: “Tướng quân đến thiên điện gặp nhị hoàng tử.” Lúc nói chuyện một tay để ở sau lưng, vẫn nắm chặt tấm áo choàng lông trắng kia.

“Ngài ấy thật sự đi gặp Tử Cẩm…” Cảnh Ninh lẩm nhẩm.

“Công chúa đừng quá lo lắng, chi bằng hãy nghỉ ngơi một lát đi.” Từ Bình đáp lại, giơ tay ý bảo Tiểu Tú đỡ nàng ấy qua ghế dựa bên cạnh.

Tiểu Tú toàn thân run rẩy, bước chân hỗn loạn, ta thấy vậy không dằn lòng được đang định bước lên giúp nàng ấy một phen thì đột nhiên bên trong điện truyền ra một tiếng hét thảm thiết, âm thanh thê lương hòa trong tiếng tụng kinh đều đều không dứt càng khiến cho người ta cảm thấy thất kinh hồn vía.

Ta sửng sốt hỏi: “Ai vậy?” chân đã theo bản năng muốn chạy sang đó.

Từ Bình giữ chặt ta lại: “Đừng đi!”

Lại một tiếng kêu sợ hãi thất thanh vang lên, nhưng ở ngay bên tai, Tiểu Tú khóc nức nở: “Công chúa! Công chúa! Không xong rồi! Công chúa ngất rồi.”

Ta tiến lên hai bước cúi đầu nhìn.

“Ngươi muốn làm gì?” Tiểu Tú lật đật đẩy mạnh ta ra khiến ta lảo đảo, Từ Bình nhanh chóng đỡ lấy ta, không kịp nói lời nào chỉ tức giận liếc Tiểu Tú, cứ như vậy một hồi, công chúa Cảnh Ninh đáng thương đã nằm sóng xoài trên mặt đất lạnh như băng.

“Ta biết y thuật, để ta xem cho nàng ấy.” Ta giải thích với Tiểu Tú một câu rồi ngồi xổm xuống bắt đầu kiểm tra tình trạng của công chúa Cảnh Ninh, may mà mạch tượng ổn định, sắc mặt tuy nhợt nhạt nhưng cũng không toát mồ hôi lạnh hay có biểu hiện gì khác thường, chỉ là bị sợ hãi quá mức mà thôi.

“Không có ai sao? Đỡ nàng ấy lên giường nằm đi, nằm trên mặt đất như thế này sẽ bị cảm lạnh.” Ta đứng lên nói.

Vừa nói xong, bên trong có người hốt hoảng chạy ra, chính là nội thị đã đóng cửa trước đó, một thân quần áo trắng tung tóe máu tươi, hai tay cũng đầy máu, từng giọt từng giọt nhỏ trên mặt đất.

Ta hít một hơi lạnh, lại nghe thấy hắn hét chói tai: “Không xong rồi, hoàng thượng người… người…”

Chương 59

Edit: Mỏng

Beta: Tũn

Âm thanh gõ cửa dồn dập từ cửa chính truyền đến.

“Mở cửa! Tên nô tài to gan nào dám đóng cửa? Mau mở cửa ra!”

Tiểu Tú sợ tới mức cả người cứng đờ, ngã ngồi trên mặt đất. Từ Bình chậm rãi đứng thẳng người dậy, đi tới bên cạnh cửa chính nhưng không mở ra mà trầm giọng hỏi: “Đêm túc trực linh cữu mà người nào lại ở đây làm ồn ào náo loạn?”

Bên ngoài lại vang lên tiếng quát mắng: “Cẩu nô tài! Quốc cữu gia muốn vào gặp hoàng thượng, mau mở cửa ra!” (*Quốc cữu: cậu vua.)

Quốc cữu gia? Trong triều chỉ có một vị quốc cữu gia, ngoài Vương giám quân mà ta biết thì còn ai vào đây nữa? Gương mặt hung hăng ngang ngược, mắt mũi dồn hết vào với nhau kia lại hiện lên trong đầu ta, cho dù chỉ là hồi tưởng lại cũng khiến ta ớn lạnh sống lưng.

Từ Bình còn chưa trả lời, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, cùng âm thanh kim loại loạt xoạt, ánh sáng của đuốc và tiếng quát mắng đồng thời xuất hiện.

“To gan! Cấm vệ quân sao dám vượt qua thiên điện tiến vào linh đường, dám ngăn cản hoàng thân, muốn chết hả!”

Sau đó là tiếng đao kiếm va chạm vào nhau cùng những tiếng kêu la thảm thiết.

“Ngươi, các ngươi… ta nhớ rõ ngươi! Ngươi là thuộc hạ của Từ Trì! Dám giết người của quốc cữu!” Những lời này cùng tiếng kêu la chấm dứt, liền sau đó là tiếng đao kiếm rút ra khỏi vỏ cùng giọng nói quen thuộc của Vương giám quân vang lên:

“Các ngươi dám… tạo phản, các ngươi đây là muốn tạo phản sao! Hoàng thượng, hoàng thượng, người mau ra đây mà xem!”

Từ Bình vẫn đứng bên trong cửa không nhúc nhích, trường đao trong tay đã tuốt ra khỏi vỏ, viên nội thị cả người dính đầy máu tươi kia đã hoảng sợ đến mức không thể nào đứng dậy đi lại được, hắn ngã quỳ trên mặt đất lếch về phía ta, ngón tay dính đầy máu chạm vào giày của ta.

“Gọi ngự y, mau gọi ngự y, hoàng thượng không xong rồi…”

Ta ngồi xổm xuống với sống lưng cứng đờ, đầu óc trống rỗng, thân thể hành động hoàn toàn dựa theo bản năng của người làm nghề y, giơ tay ra đặt lên mạch của hắn.

Người này không có việc gì… máu trên người không phải của hắn.

Trong nội thất lại truyền tới một tiếng hét thảm thiết, nhưng yếu ớt hơn nhiều so với trước đó, nghe như tiếng rên rỉ của một người hấp hối.

Từ Bình không quay đầu lại, chỉ trầm giọng nói: “Tiểu Nguyệt, đến đây, đứng sau lưng ta.”

Nhưng tiếng rên rỉ kia khiến cho dạ dày ta không ngừng co thắt, ta nghe thấy giọng mình lắp bắp: “Không… ta phải đi xem một chút.”

“Tiểu Nguyệt!” Từ Bình hấp tấp gọi nhưng khi hắn quay đầu lại ta đã đứng dậy bước nhanh về phía bên trong điện.

Cánh cửa bên trong mà viên nội thị đã mở ra khi nãy vẫn chưa đóng lại, ta cơ hồ lao vọt vào, chỉ sợ bước hơi chậm một chút sẽ không có can đảm, không thể nhấc chân dù chỉ một bước.

Vượt qua cánh cửa kia, vừa liếc mắt một cái ta đã nhìn thấy một người nằm trên mặt đất.

Tiên đế chết bệnh trong cung, Trung Nguyên đế để tang, đăng cơ bất quá chỉ mới hơn một tháng. Ta chỉ nhìn thấy thoáng qua gương mặt ông ấy từ phía xa xa trong ngày hoàng gia săn bắn hôm đó. Chỉ nhớ dáng người ông ấy to béo, ngồi trên xe ngựa giữa một nhóm người vây quanh, một thân vàng sáng kim quang, thân thể giống như khảm vào trong ghế, hoạt động cũng vô cùng chậm chạp, chỉ có xoay đầu qua trái phải nhìn hai vị hoàng tử cũng mất rất nhiều thời gian.Hiện tại ông ấy đang ở trước mặt ta, trên đồ tang màu trắng toàn bộ đều là máu, miệng không ngừng nôn ra máu tươi cùng những cục máu to, cả người nằm trong vũng máu.

Những cục máu nôn ra trước đó đã chuyển từ đỏ tươi sang đỏ sậm, ẩn giấu sự kỳ dị đầy chết chóc.

Tình huống quả thực nguy cấp, ta không kịp kiểm tra đã thò tay vào túi thuốc lục lọi. Trước khi đi, sư tổ đã để lại cho ta năm viên thuốc hộ mạng, trước đó sư phụ gặp nạn ta đã dùng hết hai viên, bây giờ còn lại ba viên, cứ cho ông cụ này uống giữ lại mạng đã rồi nói sau. 

Ta quỳ gối xuống vũng máu, đang định bỏ viên thuốc vào miệng ông cụ thì đột nhiên có một bàn tay từ phía sau vươn tới đặt lên lưng ta.

Thần kinh đang kéo căng như dây đàn của ta nảy mạnh, ta cơ hồ thét chói tai:

“Ai!!”

Nam nhân phía sau kề môi sát gần bên tai ta nói: “Xuỵt —— đừng sợ, là ta.”

Ta quay phắt đầu lại, bên tai ta là môi Tử Cẩm, hai mắt ta đối diện với mắt hắn, từ trong mắt hắn nhìn thấy gương mặt vì hoảng sợ mà trở nên trắng bệch của mình.

“Đây là thuốc cứu mạng, ông ấy bị trúng độc, đang hộc máu. Tử Cẩm, ngài mau thả ta ra.” Ta nghe thấy giọng nói khô khốc của mình.

Tử Cẩm lại “Xuỵt ——” với ta một tiếng, hai tay nắm bả vai ta, nửa ép nửa dìu ta qua một bên: “Phụ hoàng mệt, đừng quấy rầy người.”

Vân Kỳ đến cùng với Tử Cẩm, đang đứng ngay phía sau hắn, lúc này giơ tay đỡ lấy ta, cũng không hề lên tiếng, chỉ yên lặng chờ Tử Cẩm mở miệng.

Ta giãy dụa: “Ông ấy sắp chết rồi, nếu không cứu ngay ưm…”

Mới nói được nửa câu, miệng của ta đã bị Vân Kỳ bụm chặt, lòng bàn tay của Vân Kỳ khô ráo nóng ấm nhưng toàn bộ đều là mùi máu tươi, bịt trên mũi miệng của ta khiến ta cảm thấy vô cùng khó thở, cơ hồ muốn ngất đi.Tử Cẩm quỳ xuống bên cạnh vũng máu, vẫn bộ đồ trắng như tuyết, sườn mặt lạnh lùng, cả người như từ trong băng tuyết đi ra, đẹp là vậy nhưng cực kỳ xa lạ, không có một chút nào giống với nam nhân luôn mỉm cười trong trí nhớ của ta.

“Phụ hoàng, nhi thần đến đây.”

Ông cụ vươn một tay dính đầy máu, chậm rãi lần tìm thả lên tay Tử Cẩm. Tử Cẩm cũng không lui về sau, chỉ đưa tay ra cho ông ấy nắm, cánh tay của ông ấy run lẩy bẩy, miệng phát ra âm thanh đục ngầu quái dị mơ hồ không rõ, cảnh tượng đáng sợ khiến người ta nhìn thấy mà hãi hùng.

Tử Cẩm cúi đầu, kề sát tai vào miệng ông cụ, một lúc lâu sau ngẩng đầu lên, hạ giọng nói: “Phụ hoàng yên tâm, chuyện di chiếu đã sắp xếp ổn thỏa, tả hữu thừa tướng ở sau thiên điện, Từ tướng quân đang trực linh cữu bên ngoài, người cứ yên tâm.”

Âm thanh mơ hồ trong miệng ông ấy ngày càng to hơn, nhưng theo cùng với nó là những cục máu không ngừng tuôn ra, những cục máu đông đã biến thành màu đen, sắc mặt ông cụ cũng chuyển đen, gắng gượng mở hai mắt đã bắt đầu trắng dã, khi thở phổi phát ra âm thanh khò khè khủng khiếp như tiếng ống bễ.

Ông ấy sắp chết, người này sẽ chết!

Còn có, vừa nãy sư phụ ở cùng một chỗ với Tử Cẩm. Tử Cẩm nói Từ tướng quân túc trực linh cữu bên ngoài, vậy tiếng động nãy giờ… sư phụ ở ngay bên ngoài?

Ta bị Vân Kỳ bụm chặt miệng chỉ phát ra tiếng ú ớ, lại không ngừng giãy dụa.

Tiếng ông ấy phát ra mỗi lúc một yếu ớt, Tử Cẩm yên lặng quỳ ở đó, ta nhìn ông ấy run run muốn cầm tay Tử Cẩm nhưng không được, chỉ có thể run rẩy để lại vết máu trên mu bàn tay hắn. Lần đầu tiên ta nhìn thấy quá trình tử vong của một người, những vết máu sền sệt sậm màu kia đọng lại trên nền gạch đá lạnh như băng, dấu chân của tiểu nội thị giẫm ra rõ ràng đến chói mắt. Vết máu khi ta bị Vân Kỳ lôi sang một bên kéo dài đến gót chân của ta, ta cúi mắt nhìn dấu tay viên nội thị để lại trên đôi giày trắng của ta, ngay cả chiếc váy ta mặc cũng dính máu loang lổ.

Nỗi sợ hãi khiến ta muốn cất tiếng thét chói tai, nhưng năm ngón tay của Vân Kỳ bịt ở miệng ta ngày càng chặt, ta dần dần khó thở, trước mắt xuất hiện những khoảng trống mơ hồ, ở giữa vẫn là màu đỏ tươi chói mắt.

“Vân Kỳ buông tay.” Tiếng Tử Cẩm như từ trên trời rơi xuống, Vân Kỳ lên tiếng đáp rồi buông tay, ta ngã quỳ trên mặt đất, hớp từng ngụm từng ngụm không khí quý giá.

Bên ngoài cánh cửa nhỏ truyền tới tiếng gõ: “Nhị hoàng tử, xin cho Tiểu Nguyệt đi ra, nhị hoàng tử! Tướng quân… tướng quân sắp đến.”

Là giọng của Từ Bình, nói năng lộn xộn, không màng sống chết.

Tử Cẩm đứng dậy, cho dù máu chảy khắp nơi đáng sợ như vậy, hắn vẫn một thân y phục trắng như tuyết, chỉ có trên mu bàn tay là có vài vết máu cực kỳ dữ tợn chói mắt.

Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, Tử Cẩm chậm rãi đi về phía ta, vẻ mặt bình tĩnh, như tất cả những gì xảy ra trước đó đều là ảo giác của ta.

Nhưng thi thể của hoàng đế vẫn còn đang ở trước mắt, những dải lụa trắng bay phấp phới cùng biển máu trên mặt đất khiến cho nội thất này âm u giống như địa ngục. Ta thấy hắn từng bước tiến đến gần mình, trong lòng vô cùng hoảng sợ, không kìm được tay chân cùng lúc lui về phía sau.

Nhưng phía sau chật hẹp, ta có thể lui đi đâu?

Lại tiến thêm hai bước nữa, Tử Cẩm đã đến trước mặt ta, cúi người xuống, dùng một tay đỡ lấy ta:

“Thật là trẻ con, run hết lên thế này.” Hắn nói một câu như vậy rồi dùng tay còn lại sửa cái áo khoác đã tuột xuống nửa vai ta.

“Chúng ta đi ra ngoài đi, trong này lạnh, đừng để bị cảm lạnh, khiến cho Bội Thu lo lắng.”

Chương 60

Vân Kỳ định đón lấy tay ta nhưng Tử Cẩm không buông, cứ nửa ôm nửa kéo đem ta ra ngoài, bàn tay dính máu kia cách áo khoác để trên lưng ta, cảm giác ngực vẫn còn nghẹn lại không thể hít thở bình thường khiến cả người ta không còn chút sức lực, mỗi lần hít vào thở ra đều khiến lồng ngực đau thắt lại, nếu Tử Cẩm không giữ chặt ta có lẽ ta đã trượt thẳng xuống đất.

Vân Kỳ mở cửa, Từ Bình ở bên ngoài, một tay còn đang giơ cao như động tác chuẩn bị gõ cửa tiếp, nắm tay suýt nữa rơi trên mặt Vân Kỳ. Nhìn thấy bộ dạng của ta, Từ Bình đỏ hoe mắt, bước lại gần thì bị Vân Kỳ ngăn lại:

“To gan, Nhị hoàng tử ở đây, đừng làm càn”. Trước đe dọa sau khuyên nhủ, một câu đổi hai thái độ.

Trong lúc Vân Kỳ ngăn cản Từ Bình, Tử Cẩm đã đưa ta ra đến cửa, Vân Kỳ trở tay khép cửa lại, Tử Cẩm đưa mắt ý bảo hắn rút kiếm đứng ở cửa có ý định không cho bất kỳ kẻ nào đi vào.

Từ Bình lui về sau từng bước, quỳ gối xuống, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào ta: “Nhị hoàng tử, tướng quân dặn ta phải trông chừng Tiểu Nguyệt.”

Tử Cẩm không đáp, chỉ quay đầu nhìn về phía cửa lớn đang đóng chặt nơi để linh đường.

Ta cũng quay lại nhìn, điện bên trong trần cao cửa rộng tường dày như một không gian bịt kín mít, bây giờ ra gian ngoài, mỗi khung cửa sổ giấy lụa trắng đều lộ ra ánh đèn lửa đỏ như máu, công chúa Cảnh Ninh chưa tỉnh được để nằm trên một chiếc ghế tựa dài trong góc, Tiểu Tú quỳ sát bên chân nàng, mặt cô ấy áp dưới đất run rẩy, viên nội thị người đầy máu kia không biết đã đi đâu, Tử Cẩm lẳng lặng nhìn mọi thứ trong giây lát, không nói cũng không cử động, mãi tới khi trước cửa sổ xuất hiện một cái bóng dài, tay cầm trường kích, bất động như núi.

Là sư phụ!

Cho dù ánh lửa chập chờn khiến hình bóng đó trở nên mơ hồ không thực thì vẫn mang theo sự mạnh mẽ không thể tưởng được, khiến cho không khí chết chóc đáng sợ trong điện cũng thay đổi, trong chớp mắt nước mắt ta lưng tròng, ngay cả Tử Cẩm cũng có sự biến hóa rất nhỏ trên mặt.

Lúc này ta mới phát hiện, từ khi Tử Cẩm xuất hiện bên trong điện, một khoảng thời gian vẻ mặt hắn vẫn không hề thay đổi, vẫn một vẻ mặt cứng ngắc, trước đó do ta quá hoảng sợ nên không chú ý, hiện giờ trên mặt hắn có sự thay đổi mới cảm nhận được.

— chẳng lẽ Tử Cẩm đang sợ hãi?

Ý nghĩ vớ vẩn ấy tự nhiên xuất hiện trong đầu lại khiến ta sợ run lên, tiếng trầm thấp của sư phụ ngoài cửa vượt lên trên tất cả âm thanh.

“Từ Trì phụng lệnh đóng giữ ở linh đường, Hoàng tộc bên ngoài, nếu tối nay ai có can đảm bước vào linh đường là tội làm phản, chém!”

Có tiếng người gào thét: “Ngươi mới chính là kẻ làm phản! Vì sao Hoàng thượng và Đại hoàng tử không xuất hiện? Vì sao Cấm vệ quân dám to gan ngăn cản hoàng thân trước tiền đường, ngươi muốn tạo phản sao?”

Tử Cẩm nghe tới đó đột nhiên đi hướng ra cửa, bàn tay giữ trên lưng ta cũng buông lỏng, ta nhân cơ hội này giãy ra, chạy nhanh tới cạnh cửa.

“Tiểu Nguyệt!” Từ Bình nhanh chóng nhảy đến sau ta, một tay đè bả vai ta lại, giọng cực nhỏ: “Không được mở cửa, cô không thể ra ngoài.”

Cửa bị đóng kín, ta cũng biết mình không ra được nhưng chỉ cách sư phụ một cánh cửa cũng sức lực tăng thêm, ta dùng mười đầu ngón tay ra sức bấu chặt lấy hoa văn trên cửa, chết cũng không muốn buông ra. Từ Bình lắc đầu, ý nói ta không được lên tiếng, lại dùng sức muốn mang ta ra khỏi cửa, nước mắt ta ngập trong hốc mắt nhìn huynh ấy, lắc đầu nói với giọng khàn khàn:

“Từ Bình, đừng kéo ta, ta không đi ra ngoài, ta chỉ đứng ở đây thôi.”

Tiếng sư phụ ngoài cửa lại truyền tới.“Vương gia tuy là hoàng thân nhưng vẫn là ngoại thích*, không phù hợp để tiến vào linh đường theo quy củ tổ tiên, xin thứ cho Từ Trì đắc tội.”

(Ngoại thích: người thân bên ngoại)

Vương giám quân hừ lạnh: “Khá lắm, hay cho câu đắc tội. Từ tướng quân đã định giết Vương quốc cữu và người của ta không khác gì thái rau còn nói được câu đắc tội?”.

Im lặng, không ai trả lời hắn.

Vương giám quân lại rít gào: “Từ Trì, nếu ngươi không tránh ra chính là tự ý giam cầm hoàng tộc, chính là tạo phản!”

Ta căng thẳng tới mức cả người cứng đờ, bóng dáng ngoài cửa sổ vẫn không nhúc nhích, như đã hóa thành pho tượng đá.

Vương giám quân không được đáp lời, giận dữ nói: “Giỏi, giỏi! Giỏi cho Từ Trì, ngươi đưa một trăm người tới ngăn cản hơn một ngàn ngự lâm quân? Ngươi không muốn sống nữa phải không?”

Cách ô cửa khắc hoa văn được bao bằng lụa trắng, ta nhìn ngón tay sư phụ nắm ở trường kích hơi động đậy. Ta tuyệt vọng, lại chợt nhớ tới một chuyện khủng khiếp, không dám nhìn Tử Cẩm mà cố gắng nói thật nhỏ, hỏi Từ Bình.

“Những người khác đâu? Không phải Đại hoàng tử ở bên trong linh đường sao? Không lẽ ngài ấy cũng…”

Từ Bình cũng như Vân Kỳ, lấy tay che miệng ta lại.

“Ngự lâm quân, tiến lên cho ta!”Một tiếng hét to, rồi những tiếng hò hét đáng sợ từ bốn phương tám hướng truyền tới, tiếng tụng kinh văng vẳng xa xa biến mất từ lâu, toàn bộ đều chấn động, ta cất tiếng gọi từ trong kẽ tay Từ Bình, nhưng huynh ấy đã lôi ta ra khỏi cửa, ta vẫn cố chấp muốn ở lại cạnh cửa, tuyệt vọng giãy dụa làm móng tay ta tét ra, đau đớn và máu hòa lẫn vào nhau. Kéo được ta tới một góc sáng sủa, Từ Bình mới nhìn thấy máu trên tay ta, giọng đầy vẻ hối hận nhưng không có ý định buông tay: “Xin lỗi Tiểu Nguyệt, nhưng ta là bất đắc dĩ, cô phải ngoan ngoãn nghe lời, đừng khiến tướng quân bị phân tâm.”

Ta bị hắn giữ chặt, chỉ có thể dùng ánh mắt chăm chú nhìn ánh lửa khi sáng khi tối, bóng dáng nơi cửa sổ đã biến mất, chỉ còn một mảng màu sậm dính lên trên lụa trắng, loang ra thành những hình thù loang lổ.

Ta biết đó là gì, là máu! Tất cả đều là máu!

Tiếng binh khí va vào nhau cùng tiếng kêu thảm thiết liên tục truyền tới tai ta, cảnh vắng lặng bên trong điện càng làm tăng thêm sự đối lập với tiếng hỗn loạn bên ngoài điện, ta giống như đứng giữa chiến trường địa ngục, lại như cách nó một lớp màng mỏng manh mà lại cứng rắn nhất trên đời, gần trong gang tấc mà lại xa như biển trời.

Bên tai vẫn như còn văng vẳng giọng sư phụ: “Nguyệt Nhi, muộn như vậy còn tiến cung, nàng không biết sợ sao.”

Ngực ta đau thắt, ruột gan như cuộn chặt lại, bỗng nhiên cực kỳ hối hận. Sư phụ nói rất đúng, ta không nên tới, ta nghĩ chỉ cần được ở bên cạnh người là tốt lắm rồi, ta nghĩ chỉ cần ta ở bên cạnh người thì cho dù có chuyện gì phát sinh cũng không sao, nhưng sự thật là, ta chỉ là gánh nặng cho người, đối với sư phụ mà nói, là một gánh nặng nhất trên đời.

Ta nhắm mắt lại, không còn bất kỳ giãy dụa nào, nước mắt liên tục rơi xuống, rơi trên tay Từ Bình, hắn như bị bỏng, lập tức thu tay lại: “Tiểu Nguyệt…”

Cuối cùng ta cũng được tự do, nhưng không lao tới hướng cửa mà chỉ cúi đầu, yên lặng đưa tay quệt nước mắt. Khóc có ích lợi gì đâu? Thảm kịch đã xảy ra, mặc dù ta không biết nguyên nhân, nhưng tiếng binh khí ngoài linh đường cùng những tiếng rên la kia đủ để nói lên tất cả, cho dù rất nhiều nước mắt cũng không thể khiến những người đang chết đi kia quay lại được, cho dù nhiều nước mắt hơn nữa cũng không đổi lại được cảnh thái bình.

“Sợ sao?” Tử Cẩm đi tới, ngồi xuống bên cạnh ta.

Ta nhìn hắn, ánh mắt nhìn một người xa lạ.

“Vẫn lo lắng cho sư phụ nàng?”

Ta không nói lời nào, chỉ rút những ngón tay đang chảy máu vào trong tay áo, hai tay nắm chặt lấy nhau.

Từ Bình đứng sau ta, lo lắng nhìn từng động tác của Tử Cẩm.

Tử Cẩm lại nói: “Không cần lo lắng, lúc ở Bắc Hải, lần đầu tiên ta đối đầu với quân Liêu, Từ Trì một mình một ngựa xông vào đầu tiên, nơi trận địa của địch mà hắn như sấm sét phong ba xông vào, giết từ sáng sớm đến hoàng hôn, bao nhiêu tướng địch chết dưới trường kích của hắn, chiến trường máu chảy thành sông, cuối cùng không còn một tên giặc Liêu nào còn sống sót. Ta nhìn hắn cưỡi ngựa trở về, nhìn hắn đem trường kích đẫm máu kia ném cho một tên thân binh, khi ta xuống ngựa, hắn còn giúp ta.”

Tử Cẩm chậm rãi kể chuyện chiến sự của sư phụ khi ở Bắc Hải, giọng đều đều trái ngược với sự hỗn loạn, ầm ĩ bên ngoài cửa sổ càng tăng thêm cảm giác kỳ dị.

Ta im lặng nhìn hắn, không nói một lời.

Tử Cẩm ngẩng lên, đón nhận ánh mắt ta, nói ra câu cuối cùng trong đêm này: “Tay hắn rất vững vàng. Ngày đó giết nhiều người như vậy hắn không hề nương tay, yên tâm đi Tiểu Nguyệt, có Từ Trì ở đây thì không ai có thể bước vào nơi này.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau