THU NGUYỆT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thu nguyệt - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Tuấn mã phi như gió bão, chỉ trong chớp mắt đã vụt khỏi bình nguyên lao vào trong rừng rậm làm kinh động vô số loài chim. Hai mắt ta chỉ nhìn chằm chằm Ô Vân Đạp Tuyết, thấy nó chen lẫn trong đám ngựa, ấm ức không thể mặc sức tung vó, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu, quay sang nói với Từ quản gia.

“Nếu có Ưng nhi ở đây, căn bản không cần ngựa đuổi theo.”

Từ quản gia “…”

Thái tử được cung nghênh đến dưới mái che nắng chờ kết quả săn bắn. Nhóm nữ quyến cũng rối rít đứng dậy di chuyển qua theo, các a hoàn thái giám theo sát chủ tử hầu hạ từng bước, chỉ có Từ quản qua và ta ở yên tại chỗ.

Từ quản gia thở dài nói với ta: “Tiểu Nguyệt à, sau này nói chuyện, hãy nhớ nhiều người nhiều miệng, nhất định phải cẩn thận.”

Ta “…” ta không biết mình nói sai ở đâu, nhưng ngẫm nghĩ một chút cuối cùng vẫn không hỏi lại. Từ quản gia lớn tuổi nhiều kinh nghiệm sống, ta tôn trọng ông.

Nhưng ta có hơi hối hận, buổi săn bắn của hoàng gia chỉ mới bắt đầu, ta đã cảm thấy đây là một truy đuổi tàn nhẫn và vô nghĩa, cũng giống như tất cả những cảm giác mà kinh thành mang lại cho ta, sự lạnh lẽo vô tình cất giấu bên dưới vẻ phồn hoa hưng thịnh và những lục đục đấu đá của quyền lực cùng lợi ích.

Ta cúi đầu không nói gì, Từ quản gia lại lộ ra vẻ mặt bối rối, dùng một giọng mềm mại như bông nói chuyện với ta, dỗ dành ta như đứa trẻ.

“Không bằng lão nô đưa cô đi ra khu rừng phía sau ngắm suối, nước rất trong, còn có cả cá chép vàng, ở nơi khác không thể nào nhìn thấy được.

Ta gật đầu, đi theo Từ quản gia, đi được mấy bước không kìm được quay đầu nhìn lại chỗ đội ngũ đứng chờ hiệu lệnh săn bắn trước đó, trên sườn núi bốn bề tĩnh lặng, gió thổi qua cỏ dại nhấp nhô như sóng, ngay cả đám chim trời bị hoảng loạn trước đó cũng đã biến mất, dường như cảnh tượng đẫm máu và tàn khốc kia chỉ là ảo giác.

Kết quả thật sự đến bên khe suối, chỉ có một mình ta.

Đi được nửa đường, Từ quản gia đã bị người ta gọi đi. Người đến là một tiểu thái giám có giọng nói the thé trong cung, nói trắc phi của thái tử muốn gặp gia bộc trong phủ tướng quân, còn nói mát Từ quản gia chạy tới một nơi hẻo lánh như vậy, hại hắn phải vất vả lắm mới tìm ra.

“Tên tiểu gia nô này không nghe lời, lão nô đang muốn tìm một chỗ dạy bảo hắn.” Từ quản gia nhìn cũng không nhìn ta, lập tức nói với tiểu thái giám kia một câu như vậy.  

Tiểu thái giám đảo mắt nói: “Trắc phi của thái tử vẫn đang chờ.”

Từ quản gia liền quay đầu nói với ta: “Đến cánh rừng phía sau tự mình kiểm điểm, chờ ta trở lại giáo huấn ngươi.” 

Ta biết Từ quản gia không muốn để cho nhiều người nhìn thấy ta, vì vậy khi bọn họ nói chuyện ta vẫn luôn cúi đầu, nghe thấy ông nói vậy liền đáp một tiếng, sau đó nhìn Từ quản gia cùng tiểu thái giám đó rời đi.

Ta nhìn ra được ông ấy không yên lòng, đi rất xa còn đưa tay ra sau lưng ra hiệu với ta, xua tay bảo ta mau tránh đi.

Ta xoay người tiếp tục sải bước, khe suối cũng không xa, tiếng nước chảy róc rách xuyên qua từng kẽ đá, xung quanh là khung cảnh tĩnh lặng yên bình, quả nhiên tuyệt đẹp. Dưới ánh mặt trời nước suối xanh như ngọc, hai bên bờ cỏ dại tốt tươi, xung quanh là đá cuội nằm phơi mình dưới nắng, càng đến gần nước càng trong vắt có thể nhìn thấy tận đáy, thấp thoáng những chiếc vảy vàng ánh lên muôn màu lấp lánh, con nào con nấy xinh đẹp mũm mĩm, đầu tròn tròn đáng yêu không tả xiết.

Tuy là ngày mùa thu, nhưng ở lâu dưới ánh mặt trời không khỏi có hơi hanh nóng, ta thấy bốn bề vắng lặng, Từ quản gia trong một chốc cũng không thể quay lại, thế là cởi luôn giày ra bước vào trong nước. Suối cạn, dòng nước lượn quanh mắt cá chân rồi lững lờ trôi theo dòng, dưới đáy phủ kín đá cuội, dưới sự mài mòn của dòng chảy viên nào viên nấy bóng nhẵn mịn màng. Loài cá chép vàng đại khái hiếm khi nhìn thấy người, cũng không bị ai bắt, nên bọn chúng vô cùng dạn dĩ, từng con từng con bu lại lượn vòng quanh chân ta.

Ta lấy ngón tay chạm vào chúng, chúng cũng không trốn, có mấy con đặc biệt lớn gan, đại khái còn tưởng đến gần sẽ có thức ăn hiếm lạ, cố gắng bơi tới dùng mỏ đớp đớp ngón tay ta, cảm giác ngưa ngứa lạ lẫm khiến ta không khỏi bật cười.

Ta vô cùng vui vẻ, bỗng thấy nhớ tới cuộc sống vô tư lự không buồn không lo trên núi Bạch Linh. Mùa hè, chạy đến khe suối trong núi chơi, lòng ngập tràn hứng khởi định bắt một con cá mang về, nào ngờ ngã chổng vó trong nước, sư phụ tìm được ta, không kịp kéo lại, còn bị ta lôi luôn xuống suối.Sau đó còn làm nũng muốn sư phụ cõng ta về, hai người đều ướt sũng. Ta giơ tay chạm vào cổ áo thấm lạnh của sư phụ, trong lòng thấy ăn năn, lí nhí nói xin lỗi người, nhưng còn chưa kịp đợi sư phụ trả lời ta đã ngủ thiếp đi, dù sao y phục đã bị ướt hết, không cần phải lo lắng mình sẽ chảy nước dãi.

Đang nghĩ như vậy, đột nhiên có tiếng hí vang điên cuồng dữ dội truyền tới, đám cá chép vàng sợ hãi nhanh chóng tản đi. Ta vừa quay đầu lại, nhất thời không thể tin được mở to hai mắt nhìn.

Là một con ngựa cao to khổng lồ, từ trong rừng lao ra, giẫm trên dòng suối phi thẳng về phía ta, dòng nước vốn tĩnh lặng bị vó ngựa khuấy tung cuộn trào, nước bắn tung tóe bốn phía như những lưỡi dao sắc bén không ngừng chọc vào mắt ta.

Ta trốn tránh theo bản năng, trong nháy mắt nhìn thấy từ trong miệng ngựa tràn ra bọt mép.

Ngựa điên? Trong khu vực săn bắn sao lại có ngựa điên?

Con ngựa điên lao thẳng về phía ta, tình huống ngàn cân treo sợi tóc khiến ta không thể nghĩ ngợi được bất kỳ điều gì khác, chỉ biết bỏ chạy theo bản năng. Dòng suối dịu dàng bỗng trở nên hung hăng dữ tợn, đá cuội hiền lành bỗng chốc ẩn chứa đầy nguy hiểm ngăn trở bước chân của ta, khiến ta không cách nào vùng chạy, càng khỏi nói đến chạy thoát, bước thứ hai ta trượt chân té ngã thân thể bổ nhào vào trong nước.

Nước từ mọi hướng ập đến, tràn vào mũi miệng ta, làm hai mắt ta cay xè. Ta vùng vẫy hai tay muốn nắm lấy thứ gì đó để vùng dậy, nhưng chỉ có thể bắt được những viên đá cuội trơn trượt và dòng nước lạnh không ngừng chảy qua kẽ tay.

Tiếng vó ngựa mỗi lúc một gần, cả con suối ầm ầm chấn động, ta cắn răng cố gắng một lần nữa, rốt cuộc lăn tròn một vòng bò dậy, tiếng hí điên loạn kia đã gần trong gang tấc, không có thời gian quay đầu lại, ta dùng hết sức lực chạy như bay qua phía bờ bên kia, thân thể ngã nhào xuống bụi cỏ, khuỷu tay va vào tảng đá lớn nhô ra, đau đến thấu xương.

Mở mắt ra nhìn, con vật khổng lồ kia vừa mới sượt qua chân ta trong tíc tắc, suýt tí nữa ta đã bị nó giẫm chết.

Ta không màng khuỷu tay đau đớn chồm dậy, trong lúc thần hồn còn chưa kịp bình tĩnh lại, đã thấy con ngựa điên lao vọt đi hơn mười trượng bỗng dừng phắt lại, sau đó từ từ quay đầu, hai mắt đỏ ngầu nhìn ta chằm chằm.

Ta phút chốc khiếp sợ.
Con ngựa này tuy bị điên, nhưng nó có mục tiêu, mục tiêu của nó là ta!

Con ngựa điên giẫm vó trước vào dòng suối, nó lắc mạnh cổ, cái bờm rối tung dựng lên trong gió. Mắt thấy lại là một cuộc tấn công điên cuồng khác, trong thời điểm sinh tử ta đột nhiên lấy lại bình tĩnh, với ngón tay không ngừng run rẩy vì đau nhức vào túi lấy lọ thuốc luôn mang theo bên người ra.

Tiếng vó ngựa lại vang lên, con ngựa điên lại lao về phía ta, ta dùng ống tay áo bịt mũi miệng, trong lúc nó sắp sửa lao tới trước mặt ta, ta lập tức vung tay, hất toàn bộ thuốc trong lọ về phía nó.

Bột thuốc màu xanh nhạt cuốn bay trong gió, con ngựa vẫn phi nước đại không dừng, bỗng hí vang một tiếng dài. 

Ta kiềm chế bản năng quay đầu bỏ chạy thôi thúc, yên lặng nhìn con ngựa điên bốn vó tung lên nửa chừng không, mắt thấy nó sắp hạ xuống giẫm trên người ta, nhưng ở một khắc cuối cùng, hai đầu gối nó mềm nhũn khụy xuống, thân thể khổng lồ nện xuống dòng suối, phát ra một tiếng uỳnh nặng nề, khuấy nước bắn lên tung tóe.

“Nguyệt nhi!”

Ta nghe thấy một tiếng gọi lạc giọng, quay đầu lại chỉ thấy tướng quân mặc giáp bạc phi nhanh như tên bắn, tới bên cạnh ta lập tức phóng mình xuống ngựa, vươn hai tay ra bắt lấy ta.

Biểu cảm trên gương mặt sư phụ làm ta sợ hãi, ta cảm thấy phảng phất như trở lại lúc mắc kẹt trên cây thông cheo leo bên vách đá sừng sững đáng sợ ở Bắc Hải đất Liêu, người lo lắng cho ta còn hơn ta lo lắng cho bản thân mình.

“Sư phụ, ta không sao.” Ta trở tay nắm lấy tay tướng quân, ngón tay người lạnh như băng.

“Nàng không sao.” Một lúc lâu sau tướng quân mới lặp lại lời của ta, rõ ràng là một câu kết luận, nghe giống như là xác nhận với ta.

Ta lập tức nói lại một lần nữa: “Ta không sao.”

Lúc này thần sắc trên gương mặt người mới bớt nhợt nhạt, lại cẩn thận kiểm tra thân thể ta một lượt từ trên xuống dưới, cuối cùng mới buông tay ra.

“Nàng lên ngựa của ta đi, ta xem qua con ngựa chết này một chút.”

Ta gật đầu, Ô Vân Đạp Tuyết không biết từ khi nào đã thong thả đi tới bên cạnh chúng ta, cúi cổ xuống dụi vào ta, ta biết đây là biểu hiện thân thiết nhất của nó, liền vòng tay qua ôm cái cổ ấm áp của nó.

Tướng quân xoay người, đi về phía xác con ngựa đang còn nằm trong nước.

Ta lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, hết thảy sợ hãi đã trôi qua, bất luận vừa rồi vừa mới xảy ra chuyện gì, xảy ra như thế nào, sư phụ tới, tất cả mọi chuyện đều sẽ được giải quyết.

Ta cố gắng đặt một chân lên bàn đạp của Ô Vân Đạp Tuyết.

Trong gió bỗng truyền đến một âm thanh khác thường, giống như có một vật gì đó cực kỳ bén nhọn rạch toang tĩnh lặng. Ta mờ mịt quay đầu lại, sau đó nghe thấy một tiếng thét chói tai phát ra từ trong cổ họng mình.

Ta nhìn thấy một mùi tên màu đen từ trong khu rừng đối diện khe suối xé toạc không khí lao tới, bắn thẳng vào lồng ngực sư phụ.

Chương 52

Mũi tên màu đen kèm theo một tiếng ‘xoẹt’ bén ngọt vang lên, cắm phập vào bên trong giáp bạc.

Ta há hốc miệng, nhưng rốt cuộc không thể phát ra được thêm bất kỳ âm thanh nào, nỗi kinh hoàng khiếp đảm đã khiến ta nghẹt thở.

Thân thể sư phụ chao đảo, vẻ mặt mang theo một tia mờ mịt, sau đó mới từ từ ngã ngồi xuống, nửa thân người lọt vào trong nước, ngã ngồi bên cạnh xác con ngựa, một bàn tay bụm lồng ngực mình.

Ta cũng không biết mình đã nhào tới bên cạnh người như thế nào, nước suối lạnh buốt, bọt bắn tung tóe, cảnh vật vốn tĩnh lặng êm đềm giờ giống như phủ kín một màu máu, mọi thứ trong mắt ta đều trở nên mờ ảo mơ hồ.

Ngoại trừ thân tên cắm non nửa vào lồng ngực sư phụ, ba ngạnh mũi tên cũng không dài, ngay cả phần đuôi cũng không có, nhất định là dùng kình nỏ bắn ra, tốc độ cực nhanh và lực sát thương rất mạnh, nếu không có áo giáp, nói không chừng lúc này nó đã đi qua ngực, xuyên thẳng qua thân thể.

Cho dù có áo giáp ngăn cản, mũi tên kia cũng đã cắm vào hơn một tấc, vị trí vô cùng nguy hiểm.

“Sư phụ…” Ta quỳ gối bên cạnh người. Làm nghề y đòi hỏi não bộ phải tỉnh táo để kiểm tra thương thế, nhưng các ngón tay ta không ngừng run rẩy, trong mắt nhuộm đỏ một màu máu, cũng không biết mình có thể nhìn thấy rõ được mọi thứ trước mắt hay không.

Một loạt tiếng ồn ào từ xa dội lại, trong rừng lại hiện ra rất nhiều ngựa, những người trên lưng ngựa hét to, nhưng ta không biết đến tột cùng bọn họ đang nói gì, chỉ cảm thấy nước suối cuộn trào tung tóe, theo bản năng ôm lấy sư phụ.

Ngón tay lạnh như băng của người áp trên mu bàn tay ta, khẽ đẩy ta ra, đồng thời nghiêng vai che nửa thân người ta sau lưng mình, nói một câu rất nhẹ: “Nguyệt nhi, đừng sợ.”

Cảm giác lạnh buốt từ mu bàn tay truyền đến khiến toàn thân ta run rẩy, ta hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh, nhìn thoáng qua những người đang cưỡi ngựa phi tới, sau đó cúi đầu đưa ngón tay đã thôi run rẩy ra bắt đầu kiểm tra vết thương của sư phụ.

“Là Từ Bình và Từ quản gia bọn họ đang đến, sư phụ, chàng đừng cử động, để ta xem miệng vết thương.”

“Tướng quân!”

Từ Bình là người đầu tiên lao tới, vừa nhảy vọt xuống ngựa lập tức băng qua dòng nước chạy về phía bọn ta, vẻ mặt kinh hãi, phóng như bay tới quỳ một gối xuống, giơ tay ra nhưng cũng không dám chạm vào sư phụ, chỉ gọi thêm một tiếng ‘tướng quân’, giọng đầy lo lắng.

“Từ Bình, cậu giúp ta chuyển sư phụ lên chỗ đất bằng phẳng đi.” Ta nghe thấy giọng nói của mình, không ngờ lại có thể bình tĩnh đến vậy, không hề hoảng loạn sợ hãi.

Từ Bình cũng là người xông pha nơi chiến trường, sau phút chốc hoảng hốt lập tức định thần lại, nâng tướng quân dậy, đỡ người nằm xuống bên bờ suối.

Ta lấy con dao nhỏ trong túi thuốc ra, một tay giữ mũi tên, tay kia cầm dao, cắn răng nói: “Sư phụ, bây giờ ta cắt mũi tên, cởi áo giáp kiểm tra vết thương, chàng cố chịu đựng một chút.”

Ánh mắt đen như ngọc của sư phụ giao với ánh mắt ta, trong đó ẩn chứa rất nhiều lời muốn nói, tuy người không nói ra nhưng ta vẫn có thể hiểu hết.

Người muốn ta đừng sợ, ta sẽ không sợ. 

Ta không nói thêm gì nữa, giơ tay lên một dao cắt đi phần thân tên nằm ngoài áo giáp.
Những người khác cũng lao tới, Từ quản gia một đầu tóc bạc trắng chạy đến bơ phờ, mọi người xuống ngựa, bọn họ đều là thị vệ trong cung, người hôm đó đưa sư phụ về – Vân Kỳ cũng có mặt, sắc mặt trầm xuống nặng nề, quay đầu dặn dò người bên cạnh, muốn người đó lên ngựa phi về bẩm báo với thái tử.

Ta cẩn thận cởi áo giáp của sư phụ ra, sau đó mặt mũi lập tức trắng bệch.

Từ Bình và Từ quản gia ở ngay bên cạnh, vẫn luôn nhìn ta đầy lo lắng, lúc này lên tiếng: “Sao vậy?”

Ta dùng mũi dao rọc phần vải áo quanh vết thương, mũi tên bắn vào vị trí của phổi và tim, cắm vào thịt khá sâu, mặc dù nguy hiểm, nhưng cũng không phải không chữa được, nhất là đối với ta mà nói, nhưng…

Đầu tên còn chưa rút ra, nhưng máu vẫn từ từ chảy ra từ chỗ bị đâm, ta nín thở dùng đầu ngón tay quệt một ít máu đưa ra ánh nắng nhìn.

Từ chỗ vết thương chảy ra, là máu đen!

Ta lại cúi xuống, sư phụ vẫn nhìn ta như cũ, ánh sáng trong mắt đã tối sầm, nhưng trên mặt không có vẻ đau đớn, chỉ là mệt mỏi, đôi môi tái nhợt khẽ giật giật, như muốn an ủi ta, nhưng không thể nói nên lời.

Ta bắt đầu đưa tay lục tìm trong túi áo, ngón tay cứng đờ, mấy lọ thuốc rơi vung vãi khắp mặt đất, ta vội chụp lấy cái lọ màu xanh kia, đổ hết thuốc bên trong vào lòng bàn tay, đưa đến miệng sư phụ: “Sư phụ, mau uống thuốc.”

Nhưng đã muộn, ánh mắt người đã nhắm lại.

Ta hét lên, nhưng Từ quản gia đã nhanh tay bụm miệng ta lại. Màu máu trước mắt vốn đã tan ra giờ lại quay trở lại mà càng trở nên dày đặc hơn, thấm vào trong mắt ta, khiến mọi thứ ta nhìn thấy phủ đầy một màu đen của máu.

Chuyện đại tướng quân bị ngộ thương trong khu săn bắn của hoàng gia, dường như trong nháy mắt đã lan truyền cả khắp kinh thành.
Nhưng những chuyện khiến người ta kinh động cứ theo nhau mà đến, ngày hôm sau sau buổi săn bắn, Thiên Nguyên đế đột nhiên trở bệnh nặng, đêm đó đã băng hà trong cung Triêu Dương. 

Trong nhất thời cả nước đại tang, cả thành phủ khắp một màu trắng, đặc biệt là trong kinh thành, trên đường phàm là cửa nhà sơn đỏ đều phải quét trắng. Gánh hát, kỹ viện đều phải tạm dừng ba tháng, ngay cả các tửu điếm cũng không được phép treo đèn lồng gì khác ngoài màu trắng.

Hoàng gia chìm trong bầu không khí trang nghiêm tĩnh lặng, khắp nơi phủ một màu âm u ảm đạm, tân hôn cưới gả đều phải lén lén lút lút, hồng y hỷ phục không được phép ra cửa.

Ngay cả nhóm hoàng tôn cũng yên phận hơn rất nhiều, không còn đi khắp nơi diễu võ dương oai trong kinh thành. Các địa điểm vui chơi giải trí đều đóng cửa, thái tử tân nhậm chưa đứng vững, tránh không khỏi có phần an phận dè chừng.

Về phần văn võ trong triều, ai nấy đều nơm nớp lo sợ, tất cả đều âm thầm rỉ tai nhau vua nào triều thần nấy, không biết sau khi thái tử lên ngôi sẽ có biến động như thế nào, trong nỗi bất an, mọi người lén qua lại thăm viếng nhiều hơn.

Chỉ có phủ tướng quân cổng lớn đóng chặt cả ngày, ta luôn ở bên cạnh sư phụ trong vòng ba thước, dược liệu đưa vào trong phòng, ta đặt một lò thuốc nhỏ bên cửa nơi có thể nhìn thấy được mọi động tĩnh trên giường, tự mình sao thuốc, sao xong đích thân bê qua, không để cho bất kỳ người nào khác đụng vào.

Sau đó, ngay cả Từ quản gia cũng không nhìn được nữa, một mạch kéo ta ra, bảo ta trở về phòng nghỉ ngơi một lúc.

Ta ôm lấy khung cửa, chết cũng không đi, nhưng lại sợ phát ra tiếng động, cắn chặt môi không để phát ra bất kỳ âm thanh gì.

Kỳ thật Từ Bình cũng không khác gì, vẫn luôn đứng canh giữ bên cửa, ngay cả giữa đêm khuya muộn mằn tay vẫn ôm chặt kiếm, hai mắt đỏ ngầu vằn vện tia máu.

Tai nạn ở bãi săn bắn lần này, bất luận được giải thích như thế nào thì trong lòng ta vẫn biết rõ, đây không phải là ngộ thương, mà là một vụ mưu sát, hung thủ dùng phương pháp tàn độc nhất muốn đẩy tướng quân vào chỗ chết, không biết đã lên kế hoạch bao lâu, thậm chí ngay cả ta cũng tính vào.   

Từ sau khi trở lại bên cạnh sư phụ, đã có quá nhiều âm mưu đáng sợ như vậy, rắn đen trong doanh trại, nội gián tư thông với quân Liêu, hiện tại ngay cả trong thành cũng đẫm máu. Trước khi tìm ra được hung thủ, ta không thể tin tưởng bất kỳ một ai. 

Ngày thứ ba sau khi được đưa về phủ, cũng chính là ngày thứ hai sau khi hoàng đế băng hà, tướng quân mới tỉnh lại. Trên mũi tên dính đầy nọc rắn cực độc, cùng một loại với mấy con rắn đen mà ta đã bắt được ở quân doanh trước đó. May mà khi đó ta đã lấy nọc độc đi điều chế thuốc giải, lần này vừa vặn sử dụng.

Dù vậy, với loại độc được xưng là kiến huyết phong hầu* kia cũng khiến cho sư phụ ngủ li bì suốt gần ba ngày, chất độc chạy vào trong phổi, ngay cả lúc mê man bất tỉnh vẫn không ngừng ho, ho đến thổ huyết.

(*Kiến huyết phong hầu: thành ngữ chỉ loại độc cực mạnh, khiến trái tim tê liệt, tắt thở.)

Trước giờ ta vẫn luôn tự hào về y thuật của mình, nhưng lúc này lại vô cùng chán ghét bản thân, cho dù đã làm hết những gì có thể vẫn phải nhìn sư phụ chịu đựng nỗi đau đớn như vậy giày vò, lại không dám khóc, cảm thấy nước mắt không giải quyết được chuyện gì, ngay cả ý nghĩ muốn khóc cũng ráng kìm nén lại.

Sư phụ mở mắt ra nhìn ta một hồi lâu, câu đầu tiên cất lời là: “Nguyệt nhi, sao nàng lại tiều tụy như vậy…” Thanh âm khàn nghẹn, không thể nào nghe rõ.

Ta nhìn người, cố nở nụ cười, nhưng dù cố gắng thế nào nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống. Trong lòng mắng mình không có tiền đồ, đồng thời sợ bị sư phụ nhìn thấy, cúi thấp đầu vùi vào vai người, không kìm được tiếng thút thít.

“Sư phụ, nơi này đáng sợ quá, chúng ta trở về đi, về núi Bạch Linh đi…”

Chương 53

Sư phụ chính là đại tướng quân đương triều, phụ trách trông coi binh mã ba châu U – Thanh – Ký, binh quyền của thiên hạ nắm giữ trong tay, hoàng thân quốc thích từ trên xuống dưới không ai sánh bằng, muốn rời khỏi triều đình lập tức rời đi, hẳn nhiên là chuyện không thể nào.

Vì vậy những gì ta nói, chỉ có thể xem như một câu nói bừa của tiểu hài tử bị hoảng hốt.

Nhưng ta là thật lòng thật dạ.

Ta không muốn ở lại kinh thành thêm nữa, khó khăn hơn cả biên cương, giảo quyệt hơn cả địch quốc, xung quanh là những nguy hiểm trí mạng không ngừng rình rập, thà rằng đối mặt với đao kiếm lao thẳng vào nhau trên chiến trường, so với nơi này nơi nào cũng đỡ đáng sợ hơn rất nhiều. 

Không chỉ riêng ta, những người khác cũng nghĩ như vậy.

Ban đầu mười tám đội trưởng kiêu kỵ vì có công được thăng chức hiệu úy, Hàn Vân và Trần Khánh được phong làm thiên tướng quân, bởi vì binh mã bị chia tách, tất cả bọn họ đóng ở doanh trại bên ngoài thành chờ chiếu văn. Ngày thứ hai sau khi sư phụ gặp tai nạn, chín người trong số họ do Trần Khánh dẫn dắt tiến vào thành chạy thẳng tới phủ tướng quân, không màng gì tới lệnh cấm đi lại ban đêm, cùng với Từ Bình cùng nhau canh giữ trong phủ, trong một ai, không một người nào trở về doanh trại.

May mà đêm đó Thiên nguyên đế băng hà, trong ngoài cung là một khối hỗn loạn, từ đầu tới cuối không có ai để ý tới bọn họ.

Chín người này trông coi cả đêm, mãi cho đến sáng hôm sau những người còn lại đến phủ thay thế mới rời đi. Sư phụ chưa tỉnh, Từ quản gia cũng không làm chủ được, đành phải chờ cho đến khi tướng quân tỉnh lại mới đến trước giường bẩm báo.

Không đợi ông ấy nói xong, ngoài cửa đã có tiếng đầu gối chạm đất. Hàn Vân quỳ xuống trước nhất, không có ai lên tiếng, ai nấy đều siết chặt nắm tay.

Sư phụ trầm mặc một hồi mới lên tiếng: “Từ Bình, bảo bọn họ trở về đi.”

Từ Bình đã quỳ trước giường, mấy ngày không chợp mắt, hai mắt đỏ ngầu, giọng khàn sạn.

“Tướng quân, bọn thuộc hạ nguyện đổ máu trên chiến trường…”

Ta nghe vậy thoáng hoảng hốt, không kìm được tiến sát lại bên cạnh giường. Trong phòng có người, ta không thể quá gần gũi với sư phụ, nhưng theo bản năng nhích tới gần người một chút mới thấy yên tâm.

Sư phụ rủ mi mắt, một lúc lâu sau mới cất giọng, nhìn Từ quản gia đang đứng bên giường nói: “Đỡ ta đứng dậy.”

Từ quản gia quýnh quáng, lắc đầu nói: “Tướng quân, chuyện này không được…”

Sư phụ nằm suốt ba ngày, gắng gượng chống chọi được nhờ vào chút canh thuốc ít ỏi mà ta cứng rắn đút cho người. Gương mặt không có chút huyết sắc, hốc mắt trũng sâu, nhưng ánh nhìn nghiêm nghị, khiến cho Từ quản gia lập tức thu lại giọng nói.

Từ quản gia đỡ sư phụ xuống giường, ta tính lên tiếng, nhưng sư phụ dùng ánh mắt ngăn cản ta.

Ta chợt cảm thấy sợ, không dám phát ra tiếng, chỉ trơ mắt nhìn người đi ra cửa, ở trước mặt toán nam nhân đang quỳ dưới đất đẩy Từ quản gia ra, tự mình đứng thẳng nói chuyện.

“Hôm nay các ngươi không quay về, ngày mai muốn đổ máu trên chiến trường, cũng là điều không thể.”

Mọi người cúi gằm mặt, Hàn Vân dập đầu xuống đất, vang lên một tiếng ‘bộp’.

Đợi cho bọn họ đều đi rồi, trong phủ mới hoàn toàn yên tĩnh trở lại. Sư phụ đứng yên ở cửa giây lát, Từ quản gia và Từ Bình tiến lên muốn đỡ người nhưng sư phụ lại bảo bọn họ rời đi. Trong phủ từ trước đến giờ không khác gì doanh trại, không ai dám làm trái mệnh lệnh của tướng quân, có điều trước khi đi mọi người đều đưa mắt nhìn ta, vẻ mặt đầy lo lắng.

Đến cuối cùng, bên cạnh sư phụ chỉ còn lại một mình ta.

Ta bước tới, ôm lấy thắt lưng sư phụ.
Người đang run rẩy, chất độc làm cơ thể người suy yếu, cho dù chẳng qua chỉ đứng thẳng như vậy, cũng là một việc gian nan khổ cực.

Ta nghĩ đến hình ảnh sư phụ phóng ngựa phi như bay ở Bắc Hải mấy tháng trước, đau lòng đến độ trái tim thắt lại.

“Sư phụ, quay vào phòng nghỉ ngơi đi ạ, bọn họ đều đi rồi, không cần lo lắng đâu ạ.”

Sư phụ gật đầu, xoay người cùng ta quay vào phòng, trọng lượng của cơ thể dần dần đè xuống người ta, mấy bước cuối cùng đột nhiên ho sặc sụa.

Là cái loại ho đến xé gan xé phổi, mang theo mùi tanh của máu.

Cho dù ta biết đây là do vết thương ở phổi gây ra, là điều trị có hiệu quả, nhưng trong nháy mắt vẫn không kìm được nỗi sợ hãi.

Người ho mãi cho đến khi ngồi xuống giường, lúc nằm xuống vẫn nắm chặt tay ta, không cho ta rời đi.

Ta cơ hồ hét lên: “Sư phụ, ta đi lấy thuốc cho chàng, chàng đợi một chút, sẽ xong ngay thôi.”

Người lắc đầu, trong hơi thở ngắt quãng cố cất giọng, vẻ mặt nghiêm nghị trước đó đã biến mất, ánh mắt nhìn ta hết đỗi ấm áp dịu dàng.

“Đừng sợ, Nguyệt nhi, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Những giọt ước mắt còn chưa kịp khô trên gương mặt ta lại lóc tóc nhỏ xuống.

Sư phụ đưa tay lau cho ta, rồi nói: “Là ta không tốt, không nên để nàng ở nơi này, để ta viết thư cho sư phụ, bảo người đưa nàng về núi Bạch Linh.”

Ta liều mạng lắc đầu: “Ta không đi, ta ở bên cạnh chàng, sư phụ chàng đừng gặp phải việc gì, nếu chàng xảy ra chuyện, ta thà rằng chết trước chàng.”

Ta vừa nói những lời này khỏi miệng, sắc mặt sư phụ lập tức biến đổi, còn chưa kịp nói gì đã ho sặc sụa, lần này ho đến không kìm được, người đưa tay bụm miệng, máu từ kẽ ngón tay chảy ra, đỏ tươi đến nhức mắt. Ta lo sợ đến hoảng loạn, xoay người chạy đến bên kệ lấy lọ thuốc, cũng không màng đến việc rót nước, lật đật quay lại đút viên thuốc vào khóe miệng người.

“Sư phụ, chàng mau uống thuốc đi.”

Người hoàn toàn không nhìn ta.

Ta liền quỳ ‘bộp’ xuống, hai tay bám trên mép giường, giọng hoảng hốt: “Sư phụ, chàng đừng tức giận, ta nói sai rồi, sau này ta không bao giờ nói lung tung nữa, ta biết chàng đau lòng, ta nghe theo chàng, hết thảy đều nghe theo chàng.”

Ta nghe thấy tiếng thở dài, viên thuốc trong tay bị ngón tay lạnh như băng lấy đi, sư phụ vuốt tóc ta, hạ giọng nói:

“Nàng biết sư phụ đau lòng là được rồi.”

Có một lúc như vậy ta không thể ngước lên nhìn gương mặt sư phụ, khoảnh khắc hốt hoảng kia đã làm cho toàn thân ta mềm nhũn.

Tác dụng của thuốc rất mạnh, chờ đến khi ta lấy lại được sức lực đứng dậy bưng nước tới lau vết máu, sư phụ đã chìm vào giấc ngủ. Ta cẩn thận lau sạch khóe môi người, rồi vắt khăn lau vết máu ở kẽ ngón tay, đang lau bỗng khựng lại, suy nghĩ một thoáng, cúi đầu, cẩn thận mà trân trọng hôn đôi môi người.

Bờ môi lạnh lẽo đó vẫn còn mang theo mùi máu nhàn nhạt, nhưng mềm mại, không quá khô ráp.

Ta đã thôi không còn rơi nước mắt nữa, có một số việc nếu đã quyết định thì không được phép yếu đuối. Ta sẽ luôn ở bên cạnh sư phụ, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, ta đã quyết định rồi.

Đêm hôm sau tướng quân tỉnh lại, trong phủ có một vị khách không mời mà đến.

Xe ngựa đến phủ tướng quân vào lúc nửa đêm, xe đen ngựa đen, cũng không đi cổng chính mà vòng qua phía cổng sau, Tiểu Thụ chạy ra mở cửa còn tưởng đã xảy ra chuyện gì.

Không ngờ là thập nhị hoàng tôn tới.

Hiện tại không thể gọi là hoàng tôn nữa, thái tử lên ngôi hoàng đế, đại hoàng tôn và Tử Cẩm trở thành hoàng tử, thân phận vô cùng tôn quý, ai nhìn thấy cũng phải cúi thấp người.

Ngay cả ta cũng cảm thấy Tử Cẩm đã thay đổi rất nhiều, vận áo choàng đen vội vã đi vào, thấy ta đứng ở cửa phòng ngủ của sư phụ bước chân thoáng khựng lại, trên gương mặt cũng không mang theo nụ cười, chỉ nói một câu.

“Bội Thu thế nào? Ta muốn gặp hắn.”

Khác biệt hoàn toàn với dáng vẻ lúc nào cũng tươi cười, ta không dám thừa nhận có quen biết hắn.

Từ quản gia đã chạy tới, Từ Bình vẫn luôn đứng canh chừng bên ngoài phòng ngủ, nhìn thấy Tử Cẩm nhanh chóng hành lễ, nhưng sau khi đứng lên cũng không có ý tránh ra ngoài, chỉ nhìn ta.

Mấy nam nhân đi theo phía sau Tử Cẩm liền tiến lên trước một bước, bầu không khí vô cùng căng thẳng.

Cửa mở ra, sư phụ đứng ở cửa, như thể cảm nhận được sự lo lắng của ta, một tay đặt trên vai ta trấn an, thanh âm rất thấp.

“Nhị hoàng tử, mời vào trong nói chuyện.”

Chương 54

Trước lễ tang của Thiên Nguyên đế, khắp kinh thành bao trùm một bầu không khí nơm nớp lo sợ, đặc biệt là đối với văn võ bá quan mà nói, từ tam công cửu khanh cho tới huyện úy hương quan tất cả đều không tránh khỏi sống trong tâm trạng phập phồng phỏng đoán, ngay cả những hoàng thân quốc thích kia cũng dè dặt cẩn trọng hơn bình thường rất nhiều, cả ngày âm thầm tính toán.

Nước không thể một ngày không vua, thái tử chịu tang, đại điển đăng cơ sẽ được tiến hành sau khi chôn cất tiên đế, nhưng việc lập thái tử không thể trì hoãn.

Tân đế duyên con cái bạc, nhiều năm như vậy nhưng chỉ có hai nhi tử một nữ nhi, từ xưa tới nay lập thái tử lập trưởng lập đích (con của dòng chính), đại hoàng tôn hiện tại cũng chính là đại hoàng tử do thái tử phi sinh ra, theo lý mà nói đó là ứng cử viên tốt nhất, nhưng sự đời không đơn giản như vậy.

Thái tử phi xuất thân cao quý, phụ thân chính là tiền hữu thừa tướng, cùng với hoàng hậu lúc trước cũng chính là đương kim thái hậu hiện giờ xuất thân cùng một gia tộc. Vương gia nắm giữ triều chính nhiều năm, một đường ủng hộ thái tử cho đến khi đăng cơ, chỉ tiếc đại hoàng tôn do Vương thế tử phi sinh ra từ nhỏ đã hoang đường vô độ, cơ hồ từ đầu đường đến cuối ngõ đều biết danh, nam sắc nữ sắc gì cũng không tha, ngay trong ngày tiên đế băng hà còn đang lưu luyến tìm hoa vấn liễu trong con ngõ kỹ viện trứ danh nhất kinh thành, khiến cho một đám nội thị nháo nhào tìm kiếm, gây ra một trận gà bay chó sủa náo loạn mịt mù.

Xưa nay hoàng đế gia thê thiếp thành đoàn, nhưng số nhân khẩu trong phủ thái tử lại ít ỏi đến đáng thương. Thái tử phi ghen tuông có tiếng lại gia thế bức người, năm đó nếu không có Vương gia như ngọn núi đứng sừng sững phía sau ủng hộ thì vị trí thái tử này không biết đã thuộc về ai, bởi vậy nhiều năm qua thái tử phi ngồi vững vàng trên ngôi vị, chiếm vị trí độc tôn trong phủ. Nghe nói năm đó trong phủ thái tử có nhiều nữ nhân mang thai nhưng trước khi sinh đều chết oan chết uổng, từ trên xuống dưới có không biết bao nhiêu oan hồn.

Về phần vị trắc phi duy nhất của thái tử, ban đầu vốn là a hoàn thắp đèn của phủ thái tử, vào phủ lúc thái tử đã gần bốn mươi và chỉ có một nhi tử duy nhất là đại hoàng tôn. Sau đó a hoàn này châu thai ám kết, thái tử đề phòng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tu sửa cho nàng một phủ riêng bên ngoài phủ thái tử, cuối cùng bảo vệ nàng ta sinh ra một nữ nhi, năm sau lại sinh hạ một nhi tử, một đôi trai gái phấn điêu ngọc mài, tiên đế yêu thích không rời, tự mình sắc phong nàng, lúc này mới có danh phận trắc phi của thái tử.

(*Châu thai ám kết: tằng tịu với nhau, vụng trộm mang thai.)

Đôi trai gái trăm cay nghìn đắng mới có được này, chính là Cảnh Ninh công chúa và thập nhị hoàng tôn Tử Cẩm.

Hai hoàng tử chênh lệch nhau mười tuổi, trưởng hoàng tử cành rậm rễ sâu, dòng họ bên mẹ nắm giữ quyền lực trong triều nhiều năm, hoàng tử thứ từ nhỏ đã thông tuệ, nổi bật xuất chúng trong đám hoàng tôn, cùng với việc giám sát và đôn đốc tác chiến ở Bắc Hải đại thắng trở về, đúng thời điểm được lòng dân.    

Vương thừa tướng đã bệnh chết ba năm trước, mặc dù thế lực của dòng họ Vương trong triều vẫn lớn mạnh nhưng nay không thể so được với xưa. Nghe nói trước khi thái tử đăng cơ vẫn thường ở phủ bên ngoài, rất ít khi trở về phủ thái tử, đối với đại hoàng tử cũng chẳng mảy may quan tâm, dành hết sự cưng chiều ưu ái cho Tử Cẩm. Trước khi chiếu văn lập thái tử này hạ xuống, không ai có thể nói chính xác đến tột cùng vị trí thái tử này sẽ rơi vào tay ai.

Một ngày làm vương hơn cả đời làm chuột nhắt, huống chi chuyện này có liên quan đến ngôi vị chân long thiên tử vạn dặm giang sơn, cho dù hai vị hoàng tử còn chưa chuẩn bị đầy đủ, nhưng những người ủng hộ ở sau lưng bọn họ đã mưu tính sâu xa hơn mười năm, mắt thấy lần này không thể tránh khỏi trận chiến giành giựt ngôi vị đang từng bước tới gần, hầu như những ai chỉ cần có đầu óc minh mẫn một chút đã có thể ngửi thấy được mùi tanh của máu.   

Những điều này đều là Từ quản gia từng chút từng chút một nói cho ta biết, vốn dĩ tướng quân bị thương nặng, các đại thần trong triều khó tránh khỏi bận rộn, lui tới thăm hỏi là điều không thể thiếu, nhưng hiện tại tình hình trong triều như ngàn cân treo sợi tóc, Vương gia gây áp lực mạnh, lôi toàn bộ đám văn võ đại thần ủng hộ thập nhị hoàng tôn lúc trước nay là nhị hoàng tử ra trấn áp buộc tội, chỉ cần tìm ra được một chút sơ hở là bị bãi chức điều tra thậm chí mất luôn của tính mạng.

Điều khiến cho người ta bất an nhất chính là chuyện đại tướng quân nắm giữ binh mã ba châu bị trọng thương trong khu săn bắn, tân đế vẫn một mực khoanh tay đứng nhìn không phán một lời, ai cũng biết nhị hoàng tử và tướng quân qua lại thân thiết, chuyện này được mọi người ngầm hiểu, dần dần gió trong chiều có xu hướng nghiêng về một phía. Trước khi đưa tang Thiên Nguyên đế, từ đầu tới cuối chỉ có Tử Cẩm và Cảnh Ninh công chúa tới thăm hỏi sư phụ. Tử Cẩm đến vào lúc nửa đêm, cùng tướng quân hai người trò chuyện trong phòng hồi lâu, lúc đi sắc mặt vẫn nghiêm nghị nặng nề, thời điểm đi ngang qua ta dừng bước lại gọi một tiếng ‘Tiểu Nguyệt’, gọi xong nhìn ta, màu sắc trong đôi con ngươi thâm trầm sâu lắng, tựa như có rất nhiều điều muốn nói.

Nhưng một câu cũng không có nói ra, bởi vì người bên cạnh hắn đã lên tiếng thúc giục, thanh âm tuy cung kính nhưng vẫn có thể nghe ra được sự cấp bách, hắn liền dẫn bọn họ rời đi, không ở lại dù chỉ một khắc.

Sau đó Cảnh Ninh cũng đến, nhưng đến vào ban ngày, cũng giống như lần trước, đưa tới vô số đồ đại bổ, nhìn thấy tướng quân, còn chưa kịp nói gì đã bắt đầu rơi nước mắt, một người đẹp như vậy, dáng vẻ thùy mị kiều diễm như hoa lê vương giọt mưa, nhưng cứ khóc không ngừng khiến người ta đau cả đầu, còn làm cho sư phụ phải hao tổn tinh thần và sức lực an ủi nàng.

Từ quản gia ngày đêm lo lắng, Từ Bình đêm ngày mặt mũi đăm chiêu, đao kiếm không rời thân, khóe miệng vốn nhếch lên đã rất lâu rồi không được nhìn thấy, gần như sắp biến thành một người khác.

Trái lại người bình tĩnh nhất lại chính là tướng quân, ở trong phủ không hề nhắc một chữ tới chuyện này. Sau khi thân thể khỏe hơn vẫn bẩm báo đang mang bệnh trong người, cũng không vào triều, còn có lòng dạ thảnh thơi dạy ta thổi sáo.Ta rất cố gắng học, nhưng nỗ lực mấy ngày vẫn không thể thổi được, thường khiến cho mấy tiểu nô bộc đi ngang qua phải bịt tai.

Ta có hơi nản lòng, buông cây sáo nói với sư phụ: “Khó nghe như vậy ạ?”

Thời điểm nói chuyện, chúng ta đang ngồi trong đình viện, vừa đúng ngày mùa thu, gió cũng không lạnh, sư phụ hồi phục khá tốt, mấy ngày nay đã ho rất ít, sắc mặt cũng hồng hào hơn rất nhiều, nghe vậy mỉm cười.

“Bài khúc này hơi khó, đổi lại một bài đơn giản.”

Nói uyển chuyển như vậy… sư phụ đối với ta thật tốt.

Ta đưa cây sáo cho sư phụ: “Sư phụ, vậy thì chàng thổi đi, ta nghe ạ.”

Sư phụ lắc đầu: “Để lần tới.”

Ta cũng không nhất mực khăng khăng, nhìn thời gian đứng lên nói: “Ta đi bưng thuốc tới.”

Chờ thời điểm ta trở lại, xa xa nghe thấy tiếng sáo.Là làn điệu ta đã từng nghe qua, khi đó ở quân doanh thường có người ngân nga, binh lính bình thường đều biết. Có lần sư phụ đi tuần tra quân doanh về muộn, ban đêm ta đi vòng quanh trong doanh trại tìm người, chưa đi được bao xa thì nhìn thấy có người ngồi vây quanh đống lửa hát bài này, thoạt đầu chỉ một người cất giọng, từ từ những người khác cùng hòa theo.

Nhìn khói lang cuộn lên nơi phương bắc (*Khói lang: khói báo động, đốt phân của con sói làm khói ám hiệu báo động.)

Lòng như hoàng hà trải mênh mông

Bao huynh đệ vùi thây nơi tha hương

Há gì cái chết đáp đền non sông

Đất Liêu buốt giá, ánh lửa chiếu vào gương mặt bọn họ, gió thổi những tiếng ca ưu tư trầm thấp vang vọng thật xa, một cảnh tượng khiến ta cả đời khó có thể quên được.

Tiếng sáo réo rắt da diết, sư phụ thổi sáo, bóng lưng như bức tranh tĩnh lặng, ta bỗng nhiên nghe thấy trong lòng hốt hoảng, đang muốn bước thật nhanh chạy đến, khóe mắt đột nhiên nhìn thấy Từ Bình đang đứng một mình trong góc, trong tiếng sáo lông mày rủ xuống, trong mắt tràn đầy bi phẫn.

Ta nghĩ tới những lời Từ Bình đã nói: ‘Tướng quân, bọn thuộc hạ nguyện đổ máu trên chiến trường…’

Ta cũng buông rủ rèm mi, sao có thể không thương tâm cho được? Cho dù sư phụ không hề nói bất cứ lời nào.

Sau khi tiên đế băng hà một tháng, hoàng lăng cuối cùng cũng đã chuẩn bị xong, triều đình đại tang, ngày đưa tang hôm đó văn võ toàn triều xếp hàng ngoài cổng Huyền Vũ quỳ nghênh đón linh cửu tiên đế, chiếu văn được đưa tới phủ tướng quân, Từ nội thị tuyên đọc, tướng quân quỳ tiếp chỉ ngoài sân trước.

Ba ngày sau, vừa qua giờ tý, sư phụ ăn vận chỉnh tề chuẩn bị lên đường, các quan lại phải có mặt ở cổng Huyền Vũ trước khi mặt trời mọc. Cuối thu, sương đêm rét lạnh, cũng không biết nhóm lão thần tử tuổi tác đã cao làm thế nào để chống đỡ.

Ta vừa cột áo giáp cho sư phụ vừa lo lắng: “Bên ngoài lạnh như vậy, không phải đến giờ dần mới đưa tang sao? Sao lại phải đứng trong gió sớm như vậy.” (*Giờ dần: 3-5 giờ)

Sư phụ khẽ mỉm cười: “Không có việc gì, lúc này nếu ở Bắc Hải, khắp nơi phủ trắng sương giá.

Ta rủ mi mắt, lặng lẽ nói thầm một câu.

Lúc này nếu ở Bắc Hải, sư phụ chàng đã không bị thương bị bệnh, tự do thoải mái ra vào quân doanh trên vạn người của địch kìa.

Chương 55

Edit: Mỏng

Beta: Tũn

Trung Nguyên năm nhất, đại tang Thiên Nguyên đế, linh cửu xuất phát từ cung điện đi qua cổng Huyền Vũ đến trước lăng mộ của hoàng đế.

Trung Nguyên đế vừa mới đăng cơ một thân tang phục trắng dẫn đầu nhóm hoàng hậu phi tần và các hoàng tử hoàng tôn cùng bá quan văn võ đi theo linh cữu đến Thái Miếu làm lễ.

Các bá quan văn võ đầu đội mũ mão trên người mặc áo tang trắng, đứng xếp hàng từ trên xuống dưới dọc theo bậc thang, mặt quay về hướng bắc. Kết thúc buổi lễ, các đền chùa trong kinh thành đồng loạt rung chuông, trong tiếng chuông chùa vang vọng đội ngũ đưa tang từ từ tiến về phía lăng mộ, dân chúng quỳ gối hai bên đường, giấy tiền vàng mã bay trắng trời như tuyết đổ.

Linh cữu đi qua phủ tướng quân, Từ quản gia đã dẫn mọi người trong phủ xếp hàng quỳ đón ở cửa từ sớm, ta mặc y phục trắng quỳ phía sau Từ quản gia, ánh mắt không ngừng tìm kiếm bóng dáng sư phụ trong hàng ngũ thật dài.

Nhưng đập vào tầm mắt là chiếc thuyền pháp sừng sững khổng lồ, được dùng để đốt hiến tế trước hoàng lăng lúc an táng linh cữu, dài khoảng sáu bảy mươi trượng, toàn bộ được làm từ lăng la tơ lụa, trên thuyền năm bước một lầu mười bước một gác, ngói vàng cột bạc, cung điện cao, sảnh tròn không thiếu một thứ gì, trên thuyền còn có năm trăm tên thái giám người hầu, cung nữ, người chèo thuyền… được làm sinh động như thật, gió thổi qua lăng la tơ lụa trên người bọn họ, như thể sẽ bước từ trên thuyền xuống bất cứ lúc nào.

Dân chúng có bao giờ nhìn thấy một vật hiếm lạ như vậy, ta nghe có tiếng xì xào nho nhỏ: “Thế này thì xài hết bao nhiêu tiền chứ…”    

“Đây chính là nhà hoàng đế đó.”

“Còn không phải cũng là chúng ta nuôi.”

“Suỵt… muốn chết hả.”

Đội ngũ đưa linh cữu kéo dài chừng như không có điểm cuối, đội nghi trượng đi trước linh cữu đi qua, thuyền pháp đi qua, linh cữu đi qua, cuối cùng xe ngựa của hoàng thất trong tang phục xuất hiện, tân đế ngự trên long liễn*hai hàng lọng được may bằng gấm trắng che trên đầu, hai vị hoàng tử cưỡi ngựa theo sát phía sau. Tử Cẩm mặc đồ tang, nét mặt trang nghiêm, khiến ta nhớ tới đêm hôm đó hắn xuất hiện trong phủ tướng quân một thân hắc y áo choàng đen, ánh mắt thâm trầm nhìn ta, dáng vẻ chừng như có rất nhiều điều muốn nói.

(*Long liễn: xe kéo của vua.)

Nhưng lúc này đây nhìn dưới ánh mặt trời lại hoàn toàn khác biệt. Một người bình thường lúc nào cũng cười đùa phong lưu một khi trầm tĩnh yên lặng đúng là còn nghiêm nghị hơn cả những người vốn mang vẻ nghiêm túc, ngay cả nốt ruồi dưới mắt kia cũng trở nên sắc bén, ánh mắt lướt qua khiến cho người ta không dám nhìn gần.

Nhưng thật sự vô cùng anh tuấn, ngay cả hai hàng ngự lâm quân đi bên cạnh cũng không ngăn được ánh mắt len lén nhìn trộm cùng những lời thì thào khe khẽ của dân chúng đang quỳ trên mặt đất, đặc biệt là mấy cô nương kia, một đám ngước đầu lên ngắm nhìn rồi cúi xuống thẹn thùng đỏ mặt.   

Có lẽ chỉ có ta, vừa nhìn lướt qua đã cảm thấy hoảng sợ, không kìm được cúi người xuống thấp hơn một chút. Từ quản gia lập tức chú ý, cũng không nói gì, chỉ di chuyển người tới phía trước che chắn ta kín kẽ.

Qua một lúc, tiếng thì thào khe khẽ xung quanh đột nhiên trỗi dậy, gần như là âm thanh ồn ào huyên náo, xen lẫn với tiếng quát tháo của ngự lâm quân.

Ta lại ngẩng đầu lên, vừa liếc mắt qua một cái thì nhìn thấy sư phụ.  

Tướng quân vận giáp bạc áo choàng trắng ngồi trên ngựa, trong gió lạnh sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt, nhưng tất cả những điều đó không ngăn được khí khái mãnh liệt tư thế oai hùng của một chiến thần. Dân chúng trong kinh thành đều biết sự cố ngoài ý muốn xảy ra ở khu săn bắn kia, trước đó có rất nhiều người đến canh giữ ở trước cổng phủ tướng quân, chờ đầu bếp và nô bộc trong phủ đi ra lập tức xúm lại hỏi thăm tình hình của tướng quân, lúc này nhìn thấy người bình yên vô sự xuất hiện trong đội ngũ đưa tang, cho dù biết đây là ngày quốc tang cũng không đè nén được nỗi kích động.    

Trận ồn ào náo động này khiến cho các hoàng tử đi ở phía trước đồng loạt quay đầu lại nhìn. Ngự lâm quân lập tức vung giáo dài quát bảo dân chúng im lặng, cuối cùng cũng khống chế được đám đông nhộn nhạo.Tướng quân vẫn trầm mặc, ở trên lưng ngựa mắt nhìn thẳng về phía trước, chỉ khi đi ngang qua phủ tướng quân mới khẽ nghiêng đầu như đang tìm kiếm gì đó.

Ta ngước đầu lên, ánh mắt giao với ánh mắt sư phụ, ta cảm thấy nhất định nỗi lo lắng của ta đã toát ra trên gương mặt, bởi vì ánh mắt của sư phụ đột nhiên dịu xuống nhìn ta, trong ánh mắt mang theo sự ấm áp dịu dàng, khoảng cách xa như vậy vẫn khiến ta cảm thấy được an ủi vỗ về.

Sư phụ chỉ nhìn ta trong phút chốc rồi lập tức thu lại ánh mắt tiếp tục nhìn thẳng về phía trước, đội ngũ chầm chậm đi qua, cuối cùng biến mất ở cuối con phố dài. Dân chúng bên đường nháo nhào đứng dậy, lắc lắc hai đầu gối đã sớm tê cứng vì quỳ. Từ quản gia đưa tay kéo ta, ta vẫn nhìn theo hướng sư phụ biến mất, thật lâu không muốn nhúc nhích.

Từ quản gia lên tiếng: “Mau vào thôi, bên ngoài lạnh.”

“Khi nào thì đại lễ kết thúc ạ? Còn rất lâu sao?”

Từ quản gia dẫn mọi người vào phủ, vừa đi vừa đáp ta: “Còn sớm lắm, linh cữu sẽ được hộ tống đến hoàng lăng ở ngoại thành phía tây, đến đó sẽ có Khâm Thiên giám phụ trách tế trời, tế tổ tiên, tiếp theo sẽ đưa tiên đế xuống địa cung, hoàng thượng và các đại thần ba bái chín lạy hành đại lễ, cuối cùng là phong lăng, không đến giờ tuất không thể nào xong được.”

(*Giờ tuất: 19h – 21h)

“Lâu như vậy…” Ta kinh ngạc: “Sư phụ còn phải uống thuốc.”

Từ quản gia nhìn Tiểu Thụ bọn họ đóng cổng lớn lại rồi mới nhìn ta mỉm cười: “Biết cô nương lo lắng cho tướng quân, có điều hôm nay không được rồi, phải chờ tướng quân trở lại thôi.”

Ta vô cùng thất vọng, làm gì cũng thấy không yên lòng, cứ ngẩng đầu lên nhìn trời tính canh giờ, cảm thấy ngày sao dài đằng đẵng. Muốn đi ra ngoài một vòng, lại nhớ tới hôm nay là quốc tang, tất cả các cửa hàng trong kinh thành đều đã đóng cửa ngừng kinh doanh, lính canh tuần tra khắp nơi trên đường, ra cửa cũng không có chỗ nào để đi.

Cứ chờ đợi như vậy, chờ đến khi trời tối, ta đã quanh quẩn ở cổng lớn của phủ tướng quân không biết bao nhiêu vòng.
Không ngờ cuối cùng chờ được, lại là nội thị trong cung.

Tiểu thái giám đứng ở sảnh trước cất giọng the thé, nói hoàng thượng ngự chỉ, khâm điểm Từ tướng quân ở lại canh giữ cung Càn Thanh, túc trực bên linh cữu tiên đế, do đó đến đây thông báo cho trong phủ biết.

Từ quản gia không cho ta ra ngoài, tự mình mang người quỳ nghe, sau đó lại dẫn người đưa tiểu thái giám kia ra cổng. Ta ở sảnh bên nghe thấy vậy vô cùng nóng ruột, đợi Từ quản gia trở lại lập tức chạy đến nói chuyện.

“Vì sao muốn sư phụ canh giữ cung Càn Thanh, sư phụ bị thương còn chưa có khỏe lại.”

Từ quản gia kéo ta: “Không phải chỉ có một mình tướng quân canh giữ, đại tang có quy tắc như vậy, ba ngày sau khi chôn cất, hoàng đế và các hoàng tử phải túc trực ở cung Càn Thanh để bày tỏ lòng cung kính với tiên đế, bá quan văn võ đứng đầu sẽ có mấy người thay phiên nhau túc trực, ngày mai nhất định tướng quân sẽ trở lại.”   

“Nhưng sư phụ còn đang phải uống thuốc mà.”

Hàng lông mày bạc phơ của Từ quản gia nhíu hết lại một chỗ, bắt đầu thở dài: “Đã là thần tử…”

“Từ quản gia, lại có người đến.” Tiểu Thụ chạy vào.

“Ai vậy?” Ta và Từ quản gia nhất loạt quay đầu lại.

“Vân Kỳ đại nhân, vẫn là từ trong cung tới.”

Từ quản gia lập tức dùng tay ra hiệu, muốn ta quay về sảnh bên.

Ta sao có thể chịu đi xa, vào sảnh bên lập tức dõi mắt nhìn xuyên qua hoa văn chạm trổ trên khung cửa sổ, Vân Kỳ chính là thị vệ đại nội đã đưa sư phụ về khi người say hôm đó. Từ quản gia nghênh đón chào hỏi: “Vân gia sao lại đến đây ạ?”

Vân Kỳ gật đầu với ông, nói chuyện rất khiêm nhường lễ độ: “Tại hạ phụng mệnh nhị hoàng tử đến đây, hôm nay Từ tướng quân phải túc trực linh cữu ở cung Càn Thanh, nhị hoàng tử nhớ Từ tướng quân mới bị trọng thương, sợ xảy ra sự cố ngoài ý muốn nên đặc biệt phái ta đến phủ mang người đi hầu hạ.”

Từ quản gia sửng sốt: “Chẳng phải Từ Bình đi theo tướng quân sao?”

Ta đi ra ngoài, hai tay lồng trong ống tay áo hành lễ với Vân Kỳ.

“Vân đại nhân, có thể mang ta tiến cung cùng với ngài được không?”

“Tiểu Nguyệt!” Từ quản gia sốt ruột.

Vân Kỳ nhìn kỹ ta một lượt, vẫn khiêm nhường lễ độ: “Nếu Tiểu Nguyệt cô nương có thể đi thì không còn gì tốt hơn.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau