THU NGUYỆT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thu nguyệt - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Ô Vân Đạp Tuyết thế như chớp giật, không ngừng xông lên giẫm đạp những tên lính Liêu cản đường sư phụ. Tướng quân tay cầm trường kích, lính Liêu như đống cỏ khô bị đánh bay ra ngoài, trường kích vung lên như chẻ gió bổ sóng, những người còn lại nhất thời sợ vỡ mật, có mấy tên quay đầu chạy về phía ta, gương mặt thất kinh sợ hãi chuẩn bị đón nhận cái chết.

Đội kỵ binh bất ngờ tập kích xông vào huyết chiến giáp lá cà với đám lính Liêu, cảnh tượng kinh tâm động phách như vậy khiến ta có đôi chút hốt hoảng.   

Suốt mấy ngày bị giam cầm, ta đã rất lo lắng và sợ hãi, lúc nào cũng nghĩ về sư phụ.

Nhất là khi đêm xuống, kỳ thật ta không cách nào ngủ được, nhưng trong những cơn chập chờn mê tỉnh, ta luôn nằm mơ, mơ thấy sư phụ đưa tay về phía ta, ta ngỡ là thật, chạy nhào tới ôm lấy người, ta cứ chạy cứ chạy cho đến khi sực choàng tỉnh vẫn không cách nào chạm được vào bàn tay ấy.

Bởi vì hết thảy đều là mộng.

Vô số lần thất vọng, đến lúc này đây, sau khi nỗi kinh ngạc mừng rỡ ban đầu qua đi, ta trái lại không dám nhúc nhích, sợ lại công dã tràng.

Nhưng tiếng binh khí va chạm, tiếng vó ngựa, tiếng tên xé gió cùng tiếng người gào thét chấn động cả trời xanh. Trong lúc hỗn loạn, Tử Cẩm chụp được tay ta, xiết thật chặt khiến ta đau đớn khẽ bật thốt thành tiếng.

Lúc này ta mới chắc chắn, thì ra hết thảy đều là thật.  

Ta tưởng hoàng tôn sợ hãi, trái tim trong lồng ngực ta đang đập như trống trận vẫn cất giọng an ủi hắn: “Sư phụ ta đến rồi, yên tâm đi.”

Nói tới đó, một loạt tiếng bước chân dồn dập nhưng chỉnh tề truyền đến, trong đêm khuya tối đen như mực không thể nhìn rõ, chỉ mơ hồ cảm thấy đất liền bằng phẳng hiện ra một mảng mây đen lô nhô đông nghịt.

Cho dù giữa bốn bề tiếng la gào chém giết, tiếng ngựa hí hỗn loạn, giọng nói của Gia Luật Thành Văn vẫn vang dội xuyên qua mọi âm thanh truyền đi trong gió, hắn dùng thứ ngôn ngữ ta  không hiểu thét ra lệnh, rồi sau đó ánh lửa di chuyển, đám lính Liêu bị tách ra phía trước đồng loạt lùi về sau bất kể những thi thể nằm la liệt trên mặt đất, ngay cả những người không thông thạo binh pháp như ta cũng nhìn ra, bọn họ chuẩn bị triển khai thế trận, vây chết đội kỵ binh và chúng ta ở nơi này.

Sư phụ và ta chỉ còn cách nhau cái hố to ngập ngụa xác chết hôi thối, đuốc rơi lả tả văng xuống hố, bùng cháy lớp rơm rạ phủ bên trên thi thể, ánh lửa lập lòe như ánh sáng đến từ địa ngục.

Ta thấy Ô Vân Đạp Tuyết phi nhanh đến lấy đà vụt tăng tốc, trái tim như vọt lên cổ họng, không hỏi thét to.

“Sư phụ cẩn thận!”

Gần như cùng một lúc, Ô Vân Đạp Tuyết hí vang một tiếng dài, bốn vó khua trong không khí, bay vọt qua cái hố to mấy trượng.

Mọi người đều hét lên kinh hãi, người Liêu trọng sức mạnh, nhìn thấy thần uy như thế, thậm chí quên cả bắn tên. Trong nháy mắt thời gian như ngừng đọng, chiến mã dừng lại bên cạnh ta, bắn lên một lớp bụi mịt mù, bên tai ta chỉ nghe một tiếng hét to, tướng quân cúi người xuống vươn tay ra.

“Lên ngựa!”

Ta nghe thấy Trần công công khóc nói: “Hoàng tôn đi mau.”

Đội cung thủ người Liêu rốt cuộc cũng có động tĩnh, hàng loạt mũi tên dài bay tới như châu chấu, hai thị vệ kia vung đao chắn đỡ, nhưng tên rơi như mưa không có cách nào ngăn được.

Trong phút chốc tướng quân đã nhận ra diện mạo của Tử Cẩm, ánh mắt nghiêm lại.

Ngón tay ta chạm vào tay sư phụ, cảm giác ấm áp đó khiến toàn thân ta rúng động, nhưng Trần công công đã đẩy Tử Cẩm đến gần sư phụ, kèm theo một tiếng hét thảm thiết.

Ta kinh hãi, theo bản năng ngồi xuống đỡ ông ấy dậy. Trần công công trên người đã trúng mấy mũi tên, máu trào ồng ộc ra khóe miệng, ánh mắt bám chặt lấy chủ nhân của mình.

“Tướng quân nhất định phải đưa hoàng tôn đi…”Ta vừa ngồi xuống, sư phụ đã thuận thế kéo Tử Cẩm lên ngựa, rồi cúi người kéo ta, giọng nói đã thay đổi.

“Tiểu Nguyệt!”

Từ xa truyền đến tiếng rầm rập rền vang, theo sau là ánh lửa ngùn ngụt bốc lên tận trời xanh. Ta nghe thấy tiếng kỵ binh reo hò, ngay cả đôi mắt sư phụ cũng đột nhiên sáng bừng lên trong thời khắc vạn phần nguy cấp này.

“Giết bọn chúng!”

Gia Luật Thành Văn giận dữ gầm lên như sấm sét, mưa tên lại rào rào rơi xuống, hai thị vệ kia bị trúng mấy mũi tên. Ta được sư phụ kéo lên ngựa, trong ánh lửa đôi mắt của Tử Cẩm đỏ ngầu, tựa hồ có lửa thiêu đốt trong con ngươi.

Ta cũng khó chịu cùng cực, hai người kia vẫn còn đang vung binh khí cản tên, quyết một lòng che cho chúng ta ở phía sau, không có nửa điểm muốn trốn chạy cùng bọn ta. Có một người xoay thân thể loang lổ vết máu khàn sạn gầm lên một tiếng.

“Hoàng tôn đi mau!”

Gia Luật Thành Văn nổi giận điên cuồng, ở trên ngựa vung roi quát to, hai thị vệ kia đã ngã xuống, trước mặt bọn ta không còn gì che chắn, nhưng làn mưa tên đột nhiên dừng lại.

Ý đồ siết chặt vòng vây của bọn chúng rất rõ ràng, Gia Luật Thành Văn tựa hồ phát điên, mặc cho lương thảo bị đốt sạch cũng muốn bao vây giết chết những kẻ đã tập kích bất ngờ.

“Đi!”

Tướng quân hô to một tiếng, mười mấy chiến mã bên kia hố nhất tề chuyển hướng, muốn đột phá vòng vây xông ra khỏi thế trận quâu Liêu đã bày trước đó, ta nghe thấy có tiếng người gọi.

“Tướng quân!”

“Tiểu Nguyệt!”Xuyên qua ánh lửa ta nhìn thấy Từ Bình, Hàn Vân và những gương mặt quen thuộc khác, ai nấy đều tràn ngập lo lắng, nhất là Từ Bình, ánh mắt đỏ ngầu nhìn về phía bên này, tay vung kiếm, xông thẳng tới trước, thanh kiếm lướt một đường từ dưới lên trên xẻ đôi tên lính Liêu ra thành hai mảnh, sau đó hét một tiếng: “Tướng quân! Đi mau!”

Ô Vân Đạp Tuyết cũng biết tình thế nguy cấp, nhưng cho dù nó là ngựa thần, trên lưng chở ba người lại phải nhảy qua một hố sâu như vậy, thật sự không phải chuyện dễ dàng. Tướng quân thúc ngựa xoay người, trầm giọng nói: “Hoàng tôn, xin nắm chặt dây cương.”

Ta không biết sư phụ tính làm gì, nhưng trái tim đột nhiên thắt lại, ngay cả bản thân còn chưa biết mình đang nghĩ gì đã đưa tay túm lấy sư phụ.

Miệng còn gọi một tiếng: “Sư phụ!”

Trong ánh lửa sáng bùng, sư phụ lướt nhìn ta trong tíc tắc, thời khắc nguy cấp như vậy nhưng trong đôi mắt kia vẫn ánh lên vẻ ấm áp dịu dàng, đôi môi khẽ mấp máy, như muốn nói với ta điều gì đó, nhưng giây tiếp theo người thu ánh mắt lại, nhảy xuống ngựa, không chút đắn đo quật mạnh một roi vào Ô Vân Đạp Tuyết, con ngựa đau hí vang một tiếng dài, linh tính quay lại nhìn chủ nhân một cái, tung vó phi về phía trước.

Ta hét to một tiếng, Tử Cẩm tựa hồ đoán được ta định làm gì, trở tay nắm chặt lấy tay ta, sức lực mạnh hơn trước rất nhiều, ta chỉ cảm thấy các đốt ngón tay bị hắn siết lấy gần như đứt gãy, căn bản không thể rút ra được.

Ô Vân Đạp Tuyết bay lên trời, nhảy qua hố sâu một lần nữa trong tiếng kêu của ta. Hàn Vân và Từ Bình xông tới trước, Tử Cẩm ghìm ngựa đứng lại, gương mặt ta vẫn giữ nguyên tư thế xoay về sau, nhìn chằm chằm chỗ sư phụ đang đứng. Trong ánh lửa phần phật, bóng lưng của tướng quân cầm trường kích như vị thần giáng phàm, áo giác bạc bắn ra tia sáng khắp bốn phía.

“Gia Luật Thành Văn, kho lương thảo của ngươi đã bị tiêu hủy, bọn ngươi bắt bớ giết hại dân lành, đốt nhà cướp của, lòng muông dạ thú. Từ Trì Từ Bội Thu ở đây, ngươi có can đảm phóng ngựa qua đây đánh với ta một trận!”

Trái tim ta đập liên hồi chừng như sắp tắt thở, như bị một sợi dây thép xuyên thủng qua treo lơ lửng giữa hư không, đánh rơi mất cảm giác chân thực. Ánh mắt cứng đờ nhìn chằm chằm bóng lưng sư phụ, không cách nào dời đi được, nhưng đầu óc đã dần lấy lại sự tỉnh táo, sắc mặt trắng bệch khàn giọng nói: “Hàn Vân, đây là thập nhị hoàng tôn.”

Hàn Vân nhận ra Tử Cẩm, gương mặt lập tức biến sắc, ở trên ngựa chộp lấy Tử Cẩm để hắn ngồi cùng một con ngựa với mình, miệng dặn dò.

“Hoàng tôn, giữ chặt.”

Tử Cẩm đã quen ăn sung mặc sướng, sức mạnh cũng chỉ so với ta, bị Hàn Vân túm lấy như vậy, ngay cả đến kháng cự cũng không kịp.

Từ Bình cũng tóm lấy ta ngay sau đó, căn dặn một tiếng: “Ngồi cho vững!” Rồi xuống ngựa tung mình lên Ô Vân Đạp Tuyết, gọi với về phía Hàn Vân.

“Huynh đưa hoàng tôn đi trước.” rồi quay đầu: “Trần Khánh, Tiểu Nguyệt giao cho huynh.”

Nói xong nhanh chóng thúc ngựa phi như bay về phía chủ tướng, những người khác lập tức đuổi theo, không màng sinh tử.

Hàn Vân mang theo hoàng tôn, tức tốc giục ngựa chạy băng băng tiến vào sâu trong rừng rậm. Trần Khánh phóng lên ngựa của ta, không nói một lời quất ngựa chạy theo.

Ta túm lấy hắn: “Không! Ta muốn ở cùng với sư phụ!”

Trên người Trần Khánh dính đầy máu của lính Liêu, trên mặt cũng lấm lem vết máu, khuôn mặt vốn lạnh lùng nghiêm nghị ít nói, trong đêm tối càng giống như sát tinh, ánh mắt nhìn ta ánh lên vẻ sắc lạnh.

Trong phút chốc ta còn tưởng hắn định bỏ ta lại, nhưng hắn chỉ mở miệng nói một câu:

“Cô, đừng ở lại gây thêm phiền toái cho tướng quân!”

Chương 37

Cả đời ta không quên được những lời đó, thế nên thật lâu thật lâu về sau này, ta vẫn còn giật mình bàng hoàng tỉnh dậy khi nghe thấy nó văng vẳng trong giấc mộng, như trở về buổi tối đáng sợ này, lồng ngực trống rỗng, trái tim như bị dây thép treo lơ lửng giữa hư không.

Đêm tối đen như mực, trong rừng rậm sương mù dày đặc, những thân cây cao chót vót che khuất ánh trăng. Ta không phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa, chỉ duy trì một tư thế ngồi cứng ngắc sau lưng Trần Khánh, đầu ngoái lại mắt dán chặt về sau.

Sư phụ nhất định sẽ không có việc gì, về phần ta, người bảo ta rời đi, ta liền rời đi, tựa như lời Trần Khánh đã nói, không nên ở lại gây thêm phiền toái cho người.

Tử Cẩm vẫn trầm mặc. Hàn Vân cùng Trần Khánh thúc ngựa phi như bay trong rừng, những nhánh cây không ngừng sượt qua người ta, sau tai vọng tới một loạt tiếng vó ngựa, dồn dập liên hồi, nghe ra có ít nhất hơn mười con ngựa đang phi nước đại, lại một lần nữa trái tim bất an của ta rung lên những nhịp đập hỗn loạn. Hàn Vân nóng ruột, quay đầu khẽ gọi một tiếng: “Trần Khánh, có phải truy binh đuổi theo không?”

Trần Khánh còn chưa kịp trả lời, trong bóng đêm đen kịt truyền đến một giọng nói khiến cho trái tim mọi người dịu lại trong nháy mắt.

Là giọng nói của tướng quân, trong thời khắc như thế này vẫn trầm ổn mà đanh thép.

“Hàn Vân, Trần Khánh, chú ý phía trước, đừng ngừng lại.”

Ta nghe thấy bao nhiêu nỗi hoảng hốt tan ra, Trần Khánh vẫn không ngừng thúc ngựa, nhưng tấm lưng vốn căng cứng giờ cũng thoáng nơi lỏng, tuồng như chỉ cần có âm thanh này, hết thảy mọi thứ đều được giải quyết.

Bước chân Ô Vân Đạp Tuyết phóng như tia chớp, trong nháy mắt đã chạy tới bên cạnh bọn ta, sư phụ vụt lướt qua, người quay sang nhìn ta, trong bóng tối thần thái trong đôi mắt đó vẫn mạnh mẽ sáng quắc.

Ta há miệng, nhưng không phát ra âm thanh, chỉ dùng khẩu hình kêu một tiếng sư phụ, sức lực của toàn thân dùng để kìm nén đôi cánh tay cứ bị thôi thúc muốn chồm về phía người.

Phía cuối rừng rậm quả nhiên dẫn ra biên cảnh, mười mấy người ngựa bỏ xa đám binh lính Liêu, đã không còn nhìn thấy ánh lửa bốc tận trời ở doanh trại quân Liêu. Ô Vân Đạp Tuyết xông ra ngoài đầu tiên, những người còn lại lần lượt phóng ra khỏi bóng tối của khu rừng, mọi người đồng loạt reo hò.

Bên ngoài rừng là dốc núi thẳng đứng, một con đường mòn chạy uốn lượn quanh sườn núi, từ đây có thể nhìn thấy biên quan ở xa xa. Một đội kỵ binh khác phi nước đại từ trong rừng lao ra, chính là đội quân được phái đi đốt kho lương thảo trước đó, có mấy người toàn thân lấm lem vết khói đen, vô cùng nhếch nhác.

Con ngựa của Hàn Vân đã bị thương trong lúc lao như tên bắn, lúc này hắn xuống ngựa kiểm tra, để lại hoàng tôn ngồi một mình trên lưng ngựa.

“Từ Trì cứu giá chậm trễ, hoàng tôn có sao không?” Lúc này sư phụ mới hỏi thập nhị hoàng tôn – người từ nãy đến giờ không nói một lời.

Tướng quân không hành đại lễ mà chỉ ở trên lưng ngựa khẽ khom người. Tử Cẩm rướn thẳng người, ở trên lưng ngựa xóc nảy cố gắng hết sức nhìn thẳng tướng quân, nói: “Từ tướng quân sao lại nói thế, lần này là bổn vương lỗ mãng, còn phải nhờ tướng quân không màng nguy hiểm đến giải cứu.”

Trong đêm tối, ta không thể nhìn thấy rõ nét mặt của hoàng tôn, nhưng cảm giác được cơ thể hắn thực hiện một tư thế biểu đạt sự tôn trọng.

Ta bỗng nhiên cảm thấy, người này cũng không phải phá gia chi tử như vậy.

Thời điểm sư phụ nói chuyện với hoàng tôn, ánh mắt đã rơi trên người ta, chờ đến khi hoàng tôn nói xong, người cũng không nói thêm lời nào nữa, chỉ tỉ mỉ nhìn ta một lượt từ trên xuống dưới.

Trong lòng ta hết đỗi ấm áp: “Sư phụ, con không sao.” Cánh tay đã không kìm được khẽ vươn ra, cảm giác động tác tiếp theo của người sẽ là giang tay kéo ta qua.Đột nhiên nghe thấy con ngựa kia của Hàn Vân bỗng hí vang một tiếng, chân trước mềm nhũn, suýt chút nữa ném hoàng tôn xuống đất.

“Con ngựa này không thể chạy được nữa.” Hàn Vân lộ ra vẻ đau lòng.

“Hoàng tôn phải chịu thiệt thòi.”

Sư phụ thu lại ánh mắt đang nhìn ta, đưa tay kéo hoàng tôn qua ngựa của mình.

“Ngựa của cậu, trả lại cho cậu.” Trần Khánh đột nhiên lên tiếng, nhảy xuống ngựa, giao nó và ta lại cho Từ Bình, đổi lại con ngựa Từ Bình đang cưỡi.

Ta biết Trần Khánh không thích ta, bản thân ta cũng cảm thấy hắn ghét ta cũng là điều hẳn nhiên. Trái lại khi Từ Bình lên ngựa nhìn ta với vẻ áy náy khiến ta cảm thấy rất xấu hổ.

Từ Bình quay đầu lại thở phào một hơi nhẹ nhõm, nói với ta.

“May mà cô không gặp phải chuyện gì, đều do ta không tốt, ngày đó đã để cô lại một mình.”

Ta lật đật lắc đầu: “Không thể trách cậu, là có…” Hai chữ nội gián đã ra tới cửa miệng, đột nhiên ta choàng tỉnh ngậm miệng lại ngay lập tức, không kìm được đưa mắt nhìn xung quanh, suy nghĩ một chút mới nói tiếp: “Sao mọi người tìm được ta?”

Khóe miệng Từ Bình vểnh lên, từ trên tầng không vọng xuống một tiếng ưng kêu. Ta ngước lên, nhìn thấy cái bóng của Ưng nhi vụt lướt qua trong trời đêm.

Ta ngoắt ngoắt nó, nó nhất định là nhìn thấy được, đôi cánh giương theo gió, chao mình liếc mắt nhìn ta, hai mắt sáng rực, bộ dạng rất chi đắc ý.Hai đội người ngựa hợp nhất lại, sư phụ không nói thêm gì với ta, chỉ phất tay ra lệnh mọi người.

“Khoái mã trở về doanh trại.”

Mọi người nhất tề hô vang một tiếng, vó ngựa hăm hở tiến vào đường núi, tung lên cuồn cuộn bụi mù. Tướng quân dẫn đầu, Từ Bình theo sát phía sau, Hàn Vân, Trần Khánh hai người cưỡi cùng một con ngựa.

Đường núi tuy hẹp, nhưng con đường phía trước thông thoáng không một bóng người. Mắt thấy sắp thoát khỏi nguy hiểm, nỗi lo lắng trên gương mặt mọi người đã phai đi rất nhiều.

Từ Bình lại nói: “Ngày đó lạc mất cô, tướng quân ngài ấy…”

Từ Bình chỉ mới nói được một nửa, ta cũng không có cơ hội nghe hắn nói hết, bên tai truyền đến tiếng Ưng nhi rít lên một âm thanh dài kỳ lạ, tiếp theo sau đó những tảng đá khổng lồ từ trên cao lăn xuống chia tách đội ngũ ra. Ta và toán kỵ binh phía sau cả người lẫn ngựa đều bị ngã xuống núi. Tiếng người thét kinh hãi cùng tiếng ngựa hí vang đau đớn và tiếng đá tảng rầm rầm rơi xuống đồng loạt vang lên.

“Có mai phục!”

Ta nghe thấy tiếng la hét, toán kỵ binh nhốn nháo tránh lui, nhưng đường núi nhỏ hẹp, một bên là vách đá sừng sững, không có cách nào tránh được.

Đá sỏi bắn tung tóe, ta mở to mắt, nhìn thấy sư phụ đang dẫn đầu đội ngũ phía trước không màng gì đến đất đá rơi lạo xạo khuấy tung lên cát bụi mịt mù, người lập tức giương cung lắp tên, hình bóng như một vị thần dưới ánh trăng. Một tiếng buông dây cung vang lên, phía trên liền có người lảo đảo rơi xuống, cổ họng bị mũi tên cắm chọc vào, rơi thẳng xuống vực sâu thăm thẳm dưới vách đá.

Đỉnh núi trong thoáng chốc im lặng như tờ, tuồng như đã bị một phát tên này làm cho kinh hồn bạt vía.

Ưng nhi lại rít to một tiếng, rồi bổ nhào xuống như một mũi tên, cùng với tiếng kêu gào thảm thiết, móng vuốt nó quắp một thứ gì đó máu chảy đầm đìa. Sau đó nó vút lên bay lượn vòng giữa không trung, vào tư thế sẵn sàng tấn công.

“Tiến lên!” Tướng quân thét vang một tiếng, mọi người đều giục ngựa, lối rẽ của con đường mòn đang ở trước mắt, tảng đá khổng lồ thứ hai canh ngay giữa vạn quân lăn xuống, đối diện ngay trước mặt Từ Bình. Từ Bình nhìn thấy nhưng không kịp thúc ngựa né tránh, liền vội vàng nhảy khỏi ngựa, một tay ném ta ra ngoài.

Chiến mã hỗn loạn, tựa hồ có mấy cánh tay cố chụp lấy tay ta, nhưng cuối cùng chỉ có một người bắt được. Trong thời khắc trời đất đảo lộn xoay tròn ta nhìn thấy gương mặt của người đó, là Tử Cẩm, mắt phượng mở to nhìn ta chằm chằm, cánh tay nắm chặt đến co giật.

Ta rơi xuống rìa vách núi, mặt đất vừa rồi bị chấn động đổ sụp xuống, hai chân ta lơ lửng giữa không trung, Tử Cẩm chẳng những không kéo được ta lên mà trái lại còn bị ta lôi theo xuống.

Trong thời khắc như chỉ mành treo chuông, tướng quân với tay chụp lấy cánh tay kia của hoàng tôn, nhưng sức nặng của hai người đang thuận đà tuột xuống không cách nào giữ lại được, tảng đá thứ ba lại từ trên đỉnh núi lăn xuống, trong đầu ta trống rỗng, nỗi khiếp hãi khi phải trơ mắt nhìn sư phụ lâm vào hiểm cảnh thít chặt lấy cổ họng ta.

Ta nghe thấy giọng nói của mình, bình tĩnh đến lạ.

Ta nói ‘Sư phụ, đi mau’. Sau đó buông tay mình ra.

Chương 38

Khi ta tỉnh lại, có một lúc lâu ta chỉ mở to mắt nhìn sững bầu thiên không, trước mắt là một vùng mơ hồ, rất nhiều hình ảnh hỗn độn, làm thế nào cũng không nắm bắt được.

Hình ảnh cuối cùng hiện ra là một đôi mắt, tràn ngập kinh hãi đau đớn, ta tựa như chính bản thân mình cảm nhận điều đó, trong đau đớn hét to một tiếng.

“Sư phụ!”

Không có ai trả lời ta, đột nhiên lóe lên một tia sáng chói mắt khiến ta khẽ rên một tiếng, theo bản năng nhắm mắt lại, có cái gì đó mổ nhẹ trên tóc, ta giật mình, khó nhọc nghiêng mặt nhìn, thì ra là Ưng nhi.

Ưng nhi đáp xuống ngay bên tai ta, dùng mỏ rỉa rỉa tóc ta, thấy ta tỉnh lại cũng không ngừng, lại nhẹ nhàng mổ mổ, như thể ngăn không cho ta nhắm mắt lại.

“Mày ở đây à… tốt quá.” Ta thều thào, cảm thấy giọng nói của mình vô cùng thê thảm.

Ưng nhi nghếch mỏ lên trời, bộ dạng rất chi là ghét bỏ, nhưng đôi cánh lại mở ra chạm vào mặt ta, động tác không hề mạnh chút nào.

Ta chớp chớp mắt, cố quên đi cảm giác đau đớn đang từng cơn ập đến, cố gắng nhìn xem mình đang ở đâu.

Xung quanh chỉ có khoảng không, ánh mặt trời chói mắt chiếu xuống, thị lực chỉ có thể nhìn thấy được những tảng đá lởm chởm hình thù quái dị và vách núi hoang vu.   

Ta khẽ nhúc nhích, bên dưới thân lào xào đung đưa, lúc này mới phát hiện mình đang giắt trên một cây thông mọc nhô bên vách đá, lá thông như kim, cuối mùa thu vẫn còn xanh tốt, từng chiếc đâm vào người ta đau nhói.  

Ta chầm chậm thở ra một hơi, nhớ tới thời khắc nguy hiểm trước đó, ta buông tay Tử Cẩm rơi xuống vách núi, nếu không phải mắc vào cây thông nằm lưng chừng dốc này, chắc hẳn đã sớm tan xương nát thịt.

Ánh mắt kinh hãi đau đớn đó lại hiện ra trước mắt ta, mặc dù biết thời khắc đó đã trôi qua, ta vẫn cảm thấy trái tim mình thắt lại, ho khan một tiếng hỏi:

“Mày tới rồi, sư phụ không sao chứ?”

Nói xong mới nhớ ra Ưng nhi không nói được tiếng người, quả nhiên là té đến hồ đồ.

Ta thử ngọ nguậy người, muốn ngồi dậy rời khỏi nơi nguy hiểm này, nhưng cây thông mọc cheo leo trên vách đá, không có điểm tựa, chịu đựng sức nặng của ta đã là cực hạn, ta chỉ vừa khẽ động đậy nó đã phát ra tiếng cọt kẹt, đồng thời đá vụn và đất dưới gốc nứt nẻ ra thay nhau rơi xuống núi, tiếng lạo xạo không ngừng vọng lại, không biết bao lâu mới biến mất.

Thân hình ta lập tức cứng đờ, không dám động đậy, sợ cái mạng nhỏ vất vả lắm mới nhặt về được lại bị mất trong tay chính mình.

Nhánh cây đung đưa, Ưng nhi đứng không vững, vỗ hai cánh bay lên. Ta nóng ruột, không màng đến đau đớn với tay bắt lấy nó, nhưng sao có thể bắt được.

Nhìn thấy Ưng nhi sắp biến khỏi tầm mắt, cánh tay ta rơi thõng xuống, đầu óc bỗng nhiên trống rỗng.

Mặc dù biết Ưng nhi không thể nào giúp ta thoát khỏi tình cảnh tuyệt vọng này, nhưng bị bỏ lại một mình vào lúc này, xung quanh chỉ có lá thông đâm chích và gió núi lạnh lẽo, sự yên tĩnh vắng lặng còn khiến người ta khó có thể chịu đựng hơn cả nỗi sợ hãi.

Có lẽ ta sắp chết, ý nghĩ này hiện lên trong đầu, ta cảm thấy lạnh, bất giác cuộn tròn người lại trong vô thức, muốn dùng hai tay ôm lấy chính mình, vừa nhắm mắt lại ánh mắt đau đớn kinh hãi kia lại hiện ra.

Ta nghe thấy trong lòng đau nhói, không có cách nào kìm nén được, há miệng gọi một tiếng.“Sư phụ.”

“Tiểu Nguyệt, Tiểu Nguyệt!”

Âm thanh quen thuộc từ xa vọng lại, ta không mở mắt ra, không muốn mất đi chút ảo giác cuối cùng mang lại cho ta sự ấm áp này.

Sau một cơn gió, trong tai ta lại bắt đầu nghe thấy tiếng ưng mổ, Ưng nhi đã trở lại bên cạnh, dường như nó đang nổi cáu, hai cái sau liền tăng thêm lực buộc ta phải mở mắt ra.

Ta còn chưa kịp phản ứng, một bàn tay đã áp lên mặt ta, đầu ngón tay lạnh như băng.

Ta mở choàng mắt, một lần nữa nhìn thấy đôi mắt kinh hãi đau đớn kia.

Sư phụ đứng trên một mỏm đá nhỏ nhô ra, một tay bám chặt vào vách đá, tay kia áp trên mặt ta, sắc mặt tái nhợt, miệng khẽ hé mở, nhưng lồng ngực không thấy nhấp nhô, giống như là không có hít thở.

Ta phút chốc quên mất tình cảnh của mình, chẳng chút nghĩ ngợi giơ tay ra áp lên mặt sư phụ, trong giọng nói hết thảy là lo lắng.

“Sư phụ… người không sao chứ?”

Sư phụ cầm lấy bàn tay ta đang áp trên mặt người, chậm rãi thở ra thật nhẹ, thanh âm khàn khàn.

“Sư phụ không sao, ta đưa con xuống.”

Sư phụ nhích tới gần, ta đã xác định được người không phải là ảo ảnh, niềm vui sướng đến đột ngột khiến cho thân thể tưởng chừng như sắp gãy vụn đổ sụp xuống của ta một lần nữa tuôn trào sức mạnh.Thật tốt, quan trọng nhất là, sư phụ không có việc gì, hơn nữa người còn tìm được ta rồi, còn có gì khiến người ta phấn chấn hơn từ trong cái chết tìm được sự sống?

Ta cẩn thận khó nhọc nâng người dậy, muốn từ trên cây trèo qua lưng sư phụ, một chân kéo lê, còn phải che giấu không để cho người chú ý tới.

Cây thông kêu răng rắc khi ta di chuyển, đá vụn và đất nứt vỡ ngày một ăn sâu hơn. Sư phụ không nói lời nào, ánh mắt dán chặt vào chân ta, khi ta nhấc nửa người lên, người lập tức vòng một tay dưới nách ta, ôm ta vào lòng.

Cây thông chịu đựng đến giới hạn, ầm ầm ngã đổ, rơi thẳng xuống vách đá, âm thanh va đập đáng sợ kéo dài một hồi lâu, cuối cùng mới chạm mặt đất phát ra một tiếng ầm nặng nề.

Ta được sư phụ siết chặt trong lòng, hai tay ta vòng qua ôm lấy cổ người, mặt áp vào ngực người, áo giáp lạnh như băng, nhưng nhiệt độ trên da của người còn thấp hơn, gáy đổ đầy mồ hôi lạnh, dính nham nháp khiến hai tay ta không thể giữ chặt được.

Ta giật mình ngước cổ lên, nhưng sư phụ xoay lưng lại, không cho ta nhìn thấy mặt người, chỉ nói: “Giữ chặt, ta sẽ đưa con xuống.”

Trên đùi truyền đến một cơn đau dữ dội, nhưng ta có thể chịu được. Vách đá dựng đứng, sư phụ cõng ta, hai tay bám vào các mỏm đá cheo leo đi xuống, mỏm đá đầy góc cạnh sắc như dao cắt, ta nhìn thấy ngón tay người từ từ tứa máu, để lại những vệt đỏ trên vách đá.

Hai tay ta ôm cổ sư phụ, lớp mồ hôi lạnh đã bị gió hong khô, chỉ có làn da dưới lòng bàn tay ta vẫn ướt lạnh như cũ, giống như có thể trơn tuột bất cứ lúc nào.

Ta cắn chặt môi, không dám phát ra tiếng sợ làm ảnh hưởng tới người. Ta cũng không hề cảm thấy sợ, bờ lưng rộng lớn của sư phụ là nơi an toàn nhất trên thế gian này, chỉ cần nhìn thấy người, ta liền cảm thấy yên tâm. Nhưng những vết máu từ tay người để lại trên vách đá và cảm giác lạnh như băng dưới lòng bàn tay ta khiến ta cảm thấy có thứ gì đó chảy ra khỏi mắt, ẩm ướt rơi đầy mặt ta, nhưng lại không thể buông tay ra để lau, đành phải chôn mặt vào lưng sư phụ.

Sư phụ từ đầu tới cuối vẫn luôn trầm mặc, mãi cho đến khi hai chân đáp xuống mặt đất bằng phẳng người vẫn không nói gì. Bên dưới vách đá là một sơn cốc phủ đầy cỏ dại, ta được người đặt xuống đất, một bên chân bị gãy gập thành một góc kỳ dị.

Cơn đau khiến đầu ta toát đầy mồ hôi, không có ai giúp đỡ, trong cốc chỉ có ta và sư phụ, cùng Ô Vân Đạp Tuyết đang đứng chờ lẳng lặng một bên, nhìn thấy sư phụ cũng không gây ra tiếng động, chỉ nghếch nghếch cổ lên.

Sư phụ ngồi xuống kiểm tra vết thương trên chân ta, ta cắn chặt môi, cố gắng để cho giọng của mình không quá run rẩy vì đau đớn.

“Là lúc con ngã xuống bị gãy xương, chỉ cần dùng thanh nẹp cố định lại là được… Con biết rõ, không có bị chấn thương bên trong… không sao đâu ạ.”

Ta nói đứt quãng, cố gắng ở trong bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ này đưa ra một lời cam đoan chắc chắn, cam đoan rằng đồ đệ vô dụng của tướng quân là ta đây không có việc gì.

Sư phụ không trả lời, đứng dậy bẻ hai nhánh cây, xé ống quần của ta, lấy thuốc trị thương luôn mang theo bên người ra bắt đầu nhanh chóng xử lý.

Ta thử nói chuyện với người, nhưng người vẫn không nhìn ta, ta nóng ruột, chống người ngồi thẳng dậy nắm lấy tay người: “Con tự làm được rồi, tay người…”

Sư phụ ngước mắt lên, những lời trong cổ họng ta không thể nào thoát ra khỏi miệng, bởi vì cuối cùng ta đã nhìn thấy gương mặt chính diện của người, đó là một gương mặt không chút huyết sắc, hai mắt đỏ ngầu, khóe mắt dường như sắp nhỏ ra máu.

Ta hối hận khôn xiết.

Cho dù người không nói lời nào ta cũng biết, lúc này đây, ta đã làm cho trái tim sư phụ, vỡ tan muôn mảnh.

Chương 39

Sư phụ chỉ liếc nhìn ta một cái, sau đó quay mặt sang chỗ khác. Ta không thể thốt nên lời, chỉ ngơ ngác nhìn người, tuy không nhìn thấy được biểu cảm trên gương mặt mình, nhưng dù không nhìn ta cũng biết thê thảm vô cùng.

Sư phụ quanh năm rong ruổi nơi chiến trường, trên người lúc nào cũng mang theo thuốc trị thương. Những thứ thuốc sư phụ dùng đều là những loại thuốc ta đã pha chế rồi cất vào túi nhờ Ưng nhi mang cho người lúc trước, rất nhiều loại. Ta nhìn người nhanh chóng xử lý vết thương trên chân ta, động tác rịt thuốc bó nẹp cố định vô cùng thoăn thoắt gọn gàng, vừa nhìn là biết đã làm qua vô số lần.

Ta biết sư phụ nhất định đã xử lý qua vết thương của rất nhiều người khác, thậm chí là vết thương của chính bản thân mình, nên động tác mới có thể thuần thục như vậy, trong lòng nhất thời cảm thấy vô cùng chua xót. Nếu là lúc bình thường, ta nhất định sẽ kéo tay áo người nói không ngừng, nhưng ánh mắt vừa rồi của người đã làm cho ta sợ. Sư phụ trị thương cho ta suốt từ đầu tới cuối, ta không dám hó hé một lời, ngay cả bị đau cũng không dám nhúc nhích.

Sư phụ thắt nút cuối cùng, lấy thuốc viên ra đặt vào tay ta, ý bảo ta uống.

Những ngón tay loang lổ vết máu chạm vào lòng bàn tay ta vẫn lạnh băng, hoàn toàn không ấm lên được một chút nào dù rằng trước đó đã phải vất vả chăm sóc vết thương cho ta.

Hai mắt ta bất giác cay xè, chẳng còn quan tâm gì tới mấy viên thuốc nữa, biết lúc này cầu xin người tha thứ cũng vô dụng, dứt khoát quăng hết mặt mũi không cố kìm nén tỏ ra mạnh mẽ nữa, chớp mắt mấy cái, nước mắt lưng tròng dùng khổ nhục kế.

“Sư phụ, chân con đau.”

“Uống thuốc.” Tướng quân xoay qua nhìn ta, nói ngắn gọn hai chữ.

Ta nhân cơ hội chộp lấy tay người, bày ra vẻ đáng thương: “Không có nước, con không nuốt được.”

Ô Vân Đạp Tuyết hí một tiếng nhẹ, lắc đầu qua lại rồi quay đuôi về phía ta. Ưng nhi vốn lượn vòng quanh quẩn trên đầu, lúc này cũng giương cánh bay đi, rõ ràng là ghét bỏ và nhìn không lọt mắt.

Chỉ có sư phụ tốt nhất, nghe đến đó vẻ mặt rốt cuộc cũng dịu lại đôi phần, quay sang nhìn ta, se sẽ thở dài.

“Con đợi một chút.” Người lại đứng dậy, lấy bình nước treo bên hông Ô Vân Đạp Tuyết đặt vào tay ta.

Ta cầm bình nước, hai tay đều run rẩy, lần này không phải là giả vờ, gân cốt toàn thân ta rã rời, tay chân không còn chút sức lực, trước đó có thể ôm chặt sư phụ từ trên núi xuống đã là kỳ tích, hiện tại đã thoát khỏi nguy hiểm, được ngồi bên cạnh sư phụ, vết thương ở chân cũng đã được xử lý ổn thỏa, vừa thoáng thả lỏng cơ thể, cơn đau lập tức dồn dập kéo tới, không cách nào gắng gượng được.

Hai vai ta xụi xuống, sư phụ đỡ lấy bình nước trong tay ta, cứ như vậy đút ta uống mấy ngụm.

Ta dựa vào lồng ngực sư phụ, dè dặt đưa mắt nhìn gương mặt người, sư phụ cúi đầu, ta chỉ có thể nhìn thấy một bên sườn mặt, nhưng sắc mặt người đã không còn tái nhợt như trước, màu đỏ trong mắt cũng tan đi rất nhiều.

Trong lòng không còn lo lắng, toàn thân ta buông lỏng, cơn mệt mỏi như thủy triều dâng trào, ngay cả một việc nhỏ là ráng sức duy trì dáng vẻ đáng thương cũng không làm được, chỉ muốn nhắm mắt lại dựa vào sư phụ ngủ một giấc thật ngon.

Nhưng lại không dám, cố gắng mở to mắt nói chuyện.

“Sư phụ, mọi người đã bình an quay về chưa ạ? Một mình người đến cứu con có nguy hiểm không? Đại doanh không có người có sao không?”

Ta vừa mở miệng là không thể dừng được, nói trên trời dưới đất, bản thân cũng cảm thấy mình nói rất nhiều câu vô nghĩa, cuối cùng mới sực nhớ ra chuyện quan trọng nhất.

“Sư phụ, Gia Luật Thành Văn biết con là đồ đệ của người, hắn còn biết con là nữ nhi.”

Động tác của sư phụ dừng lại, ta cảm nhận được rất rõ cánh tay ta đang dựa căng cứng.“Hắn tra tấn con sao?” Giọng tướng quân lạnh như băng, lạnh đến độ khiến ta khẽ run rẩy.

“Không có, thật sự không có, hắn đã sớm biết, có người nói với hắn… ngay cả chuyện con bị bắt đi cũng không phải ngẫu nhiên, bọn chúng tới là để bắt con.”

“…” Tướng quân trầm mặc.

Ta khó chịu thay cho sư phụ, tướng quân luôn tin tưởng người bên cạnh, cơ hồ là cùng ăn cùng ngủ, nếu ngay cả trong những người này cũng có kẻ phản bội, cảm giác đó…

Ta muốn an ủi sư phụ, nhưng ứ nghẹn một hồi lâu cũng không biết phải nói gì, cuối cùng chỉ nói: “Sư phụ, chúng ta về đi.”

Qua một lúc lâu sau mới nghe thấy sư phụ trả lời, âm thanh trầm khàn chỉ nói một chữ ‘Được’ đơn giản.

Sư phụ bế ta lên ngựa, suốt dọc đường lúc nào cũng cẩn thận chú ý bên chân bị thương của ta, tốc độ chậm hơn bình thường rất nhiều. Kỳ thật trong lòng ta rất lo lắng, biết nơi này không hề an toàn, nhưng cơ thể phản ứng chậm chạp, ý thức cũng dần lẫn lộn mơ hồ, mơ mơ màng màng, trán không ngừng gục xuống áo giáp trước ngực sư phụ.

Một bàn tay giơ lên, ngăn giữa trán ta và áo giáp, ta cố gắng mở to mắt, mơ màng nói: “Con không đau, không sao.”

Không có âm thanh đáp lại, sư phụ dừng ngựa, buông tay ra để ta gục trên cổ của Ô Vân Đạp Tuyết, sau lưng truyền đến tiếng giáp sắt cọ vào nhau.

“Sư phụ, người đang làm gì vậy…” Ta khó nhọc gượng cổ dậy, muốn nghiêng đầu nhìn nhưng cơ thể lại được đỡ lên, vòng tay ôm hết đỗi quen thuộc, kề sát vào da ta cũng không phải áo giáp lạnh lẽo, mà là vải vóc mềm mại mang theo nhiệt độ cơ thể ấm áp.

Ta thoáng ngây người, cố gắng nặn ra mấy chữ từ trong trí não hỗn loạn.

“Sư phụ, người cởi áo giáp…”“Đừng nói chuyện, con ngủ một lúc đi, sẽ đến ngay thôi.” Giọng sư phụ vang lên trên đỉnh đầu ta, câu sau dài hơn câu trước, một bàn tay kéo áo choàng qua, bọc ta vào bên trong, ngăn cái lạnh rét buốt của gió núi.

Ta lo lắng, trong ánh sáng mờ mờ ảo ảo dưới áo choàng, vòng hai tay ôm thắt lưng sư phụ, giọng đứt quãng:

“Đừng cởi áo giáp, lỡ gặp nguy hiểm…”

Gáy ta bị ấn vào lồng ngực ấm áp, sư phụ nói: “Đừng lo, có sư phụ ở đây.”

Trước mắt là một vùng mơ hồ, không có áo giáp, có thể nghe thấy rất rõ tiếng nhịp tim đập đều đặn và mạnh mẽ trong lồng ngực sư phụ, âm thanh này khiến ta bình tâm, khiến ta cảm thấy hết thảy mọi nguy hiểm trên thế gian này đều đã cách ta rất xa, rốt cuộc không cần phải lo lắng nữa, vòng ôm của sư phụ là toàn bộ thế giới của ta.

Trái tim ta cuộn trào một cảm giác đau nhói, đau đến nỗi khiến môi ta run run, ta kìm nén, chịu đựng, rốt cuộc không cách nào đè nén được nữa, ta áp mặt vào ngực sư phụ, dè dặt và thầm lặng nói những lời chôn sâu tận đáy lòng.

Ta nói, ‘Sư phụ, con thích người.’

Sau đó ta không gắng gượng tỉnh táo nữa, ôm thắt lưng sư phụ, dán mặt vào ngực người, buông thả cho bản thân mình chìm vào giấc ngủ.

Một giấc này ngủ vừa sâu vừa dài, rõ ràng biết bên cạnh có người đến đến đi đi, nhưng vẫn không thức dậy, còn ghét bọn họ ồn ào.

Cuối cùng rốt cuộc xung quanh cũng yên tĩnh, ta lại càng không muốn mở mắt, cảm thấy sự mệt mỏi và đau nhức ở tứ chi đã thoát khỏi sự kiểm soát của não bộ, chúng đè chặt ta trên giường, khóa tay chân, bịt mắt ta lại, không cho ta mảy may cử động.

Yên lặng như vậy không biết bao lâu, bên tai truyền đến âm thanh, có người mơ hồ nói gì đó, qua một lúc lâu sau mới có một người khác trả lời.

Âm thanh trả lời đã khàn đến khác lạ, nhưng chỉ một chữ đầu tiên đã xuyên qua màng nhĩ tiến thẳng vào sâu trong cơ thể ta, làm cho ta lập tức chăm chú lắng nghe.

Là sư phụ, giọng khàn sạn, câu nói đơn giản mà mạnh mẽ.

“Khiến hoàng tôn nhọc lòng, đồ nhi này của thần vết thương không đáng lo ngại, không cần điều ngự y từ trong kinh đến đây.”

Trong lòng ta ‘à’ một tiếng, sư phụ và Tử Cẩm đang ở cùng một chỗ, còn nói chuyện ngự y, vậy nhất định là mọi người không có chuyện gì.

Tử Cẩm lại nói mấy câu, vẻ nho nhã, ta nghe được mơ mơ hồ hồ, đại khái nói sư phụ không để cho quân y tới đây chẩn trị cho ta, có phải không ổn không.

Tử Cẩm là hoàng tôn địa vị cao quý, lúc nói chuyện luôn mang phong thái của kẻ ăn trên ngồi trước, nhưng khi đối mặt với sư phụ luôn hết sức lễ độ và tôn trọng, ta rất hài lòng, sự chán ghét đối với hắn cũng nhạt đi rất nhiều.

Chẳng qua vẫn không muốn mở mắt ra như cũ, ta bướng bỉnh nằm đó, chờ Tử Cẩm rời đi.

Ta càng hy vọng, mở mắt ra chỉ nhìn thấy một mình sư phụ.  

Chương 40

Nhưng không đợi ta mở mắt ra, sư phụ đã rời đi cùng Tử Cẩm.

Ta một mình ôm nỗi thất vọng trong gian phòng vắng vẻ, bỗng nhiên cửa mở ra, truyền đến tiếng bước chân rất nhẹ đi tới bên giường.

Ta mở mắt ra, nhìn thấy một bóng dáng màu trắng trước giường.

“Quý tiên sinh…” Ta cất tiếng gọi, nghe thấy giọng nói vô cùng yếu ớt của mình.

Quý tiên sinh mỉm cười, lại là dung nhan như ngọc.

“Tỉnh lại là tốt rồi, ngủ lâu như vậy, mọi người đều rất lo lắng cho con.”

Kể từ khi đến doanh trại, ta vẫn luôn rất thích Quý tiên sinh. Quý tiên sinh thân là quân sư, hoàn toàn không giống với những võ tướng suốt ngày cầm đao kiếm và các binh sĩ khác trong quân doanh, một thân áo trắng, hào hoa phong nhã, phiêu diêu thoát tục, trước khi nói chuyện trên mặt luôn hiện ra nụ cười, tốt hơn nhiều so với Hàn Vân giọng sang sảng chuông đồng và Từ Bình lúc nào cũng trừng mắt với ta.

Nhưng kể từ lúc trở về sau khi thoát khỏi tay bọn người Liêu tìm được đường sống trong chỗ chết, mỗi lần nhìn thấy những người bên cạnh sư phụ ta lại bất giác nghĩ đến khuôn mặt của Gia Luật Thành Văn, không khỏi lo lắng không yên, luôn cảm thấy mỗi người đều đang che giấu một khuôn mặt khác.

Quý tiên sinh thấy ta chỉ nhìn ông ấy không nói lời nào, cũng không thúc hối, chỉ ngồi xuống bên giường, giọng ôn hòa.

“Bội Thu dẫn binh ra ngoài, dặn chúng ta chăm sóc con, ta chỉ đến để xem coi con thế nào, lát nữa Phượng Ca sẽ tới đây trông con.”

“Sư phụ dẫn binh ra ngoài ạ?” Ta sững người hoảng hốt.

“Gia Luật Thành Văn kiêu ngạo như vậy, cũng không thể để mặc hắn làm càn.” Quý tiên sinh chậm rãi nói xong, nhìn thấy vẻ mặt của ta, lại nhoẻn miệng cười: “Không có việc gì, từ trước đến giờ Bội Thu dẫn binh đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Trước đó tập kích đánh úp doanh trại của quân Liêu trong đêm, ngay cả lương thảo của bọn chúng cũng đã đốt sạch, đất Liêu lạnh cắt da cắt thịt, Gia Luật Thành Văn tuyệt đối không thể chống cự nổi đến mùa đông sẽ rút binh.”

Quý tiên sinh nói như vậy, tựa hồ đang giải thích với ta, có ý an ủi rõ mồn một. Ta cảm động, suy nghĩ một lúc đáp lời: “Gia Luật Thành Văn tập hợp rất nhiều binh lính, con nhìn thấy, ít nhất trên một vạn người.”

Quý tiên sinh gật đầu: “Vì vậy lương thảo càng quan trọng.”

“Không cần viện binh sao ạ?” Ta vẫn lo lắng.

Đang nói chuyện thì có người cắm đầu cắm cổ chạy vào, trên tay còn bưng một chậu nước, nhìn thấy Quý tiên sinh liền lật đật thắng lại, suýt chút nữa hắt luôn nước trong chậu ra ngoài.

Là Phượng Ca, sau khi đứng vững lại, cất giọng gọi một tiếng: “Quý tiên sinh, ngài ở trong này à.”

Quý tiên sinh đứng lên: “Tiểu Nguyệt tỉnh rồi, cậu chăm sóc con bé, ta đi đến chỗ giám quân xem thế nào.”

Gương mặt của Phượng Ca liền vặn vẹo: “Ông ta lại có chuyện gì nữa, thật đáng ghét.”

Quý tiên sinh đặt ngón tay lên miệng, khẽ thở dài một tiếng, sau đó cười vỗ vỗ vai Phượng Ca, lúc này mới đi ra ngoài.

Phượng Ca đặt chậu nước xuống cạnh giường, ghé sát mặt lại nhìn ta, còn sụt sịt: “Cô thật là, hở một tí là ngã lăn ra, nằm một lần ngủ luôn hết hai ngày, hại bọn ta sợ khiếp vía.”

Trong đầu ta còn đang nghĩ tới những lời Quý tiên sinh vừa nói, không mảy may đắn đo đứng bật người dậy, quên mất cái chân đang bị thương, vừa ‘suýt’ trong miệng vừa nhe răng trợn mắt vì đau.

Phượng Ca hoảng vía, hai tay giơ ra đỡ lấy ta.

“Cô làm gì vậy?”

Ta sờ sờ cái chân đã được băng bó cẩn thật, hít vào một hơi an ủi hắn: “Không có việc gì, không có việc gì, chỉ là bị gãy xương, ta có thể tự chữa trị cho mình, sẽ khỏi ngay thôi. Vương giám quân làm gì vậy? Ông ta lại kiếm chuyện gây khó dễ với sư phụ nữa sao?”
Phượng Ca thấy ta nói chuyện dõng dạc tràn đầy năng lượng, không có chút dấu vết nào của bệnh tật, tức thì yên lòng, lấy khăn nhúng nước, vừa vắt khô vừa nói với ta.

“Tên gian thần kia, thừa dịp tướng quân không có ở doanh trại, đã viết mật báo, đổi trắng thay đen, nói tướng quân ở Bắc Hải không để ý tới quan hệ bang giao giữa hai nước, khơi mào chiến tranh, vạch tội tướng quân trước mặt hoàng thượng.”

Ta chấn động, Phượng Ca đưa khăn qua cũng không đón lấy, túm tay áo hắn hét: “Sao có thể như vậy!”

Phượng Ca bị ta chộp, kêu ‘ui’ một tiếng, vội vàng rụt tay lại: “Đừng nôn nóng, chẳng phải tướng quân đã cứu cô và thập thị hoàng tôn về rồi đó ư? Có hắn làm chứng, Vương giám quân còn dám nói năng bậy bạ sao?”

“Vậy tấu chương kia…”

“Đưa đến kinh thành, bị trả về nguyên trạng, cuối cùng vẫn giao đến tay tướng quân, cô không nhìn thấy sắc mặt của tên Vương giám quân kia, buồn cười chết đi được.” Phượng Ca cao giọng nói đến khoái chí.

Ta nhẹ nhàng thở ra: “Vậy là tốt rồi.”

“Tốt cái gì? Y hệt như đánh trận.” Phượng Ca vắt khô chiếc khăn nhét vào tay ta: “Cô ngủ hai ngày, tướng quân cũng hai ngày không chợp mắt, giờ giờ khắc khắc chuẩn bị khai chiến. Hàn Vân bọn họ nói lần này phải tấn công đánh hạ pháo đài tiền đồn của quân Liêu, đuổi hết bọn người Liêu đáng hận kia ra khỏi biên cảnh.”

Ta ảo não: “Giá như ta không bị thương thì tốt rồi.”

Phượng Ca ‘hừ’ một tiếng: “Cô không bị thương thì có thể làm gì?”

“Làm quân y á.” Ta nói với một lẽ hiển nhiên.

“Quân y như vậy là đủ rồi, hôm nay còn có một người tự mình chạy tới đề cử, có điều tuổi tác quá lớn, nghe nói râu dài trắng như tuyết. Hàn Vân nói, huynh ấy nhìn thấy cũng không đành lòng.”

“…”

Ta càng nghe càng cảm thấy khác thường, không nhịn được bèn hỏi: “Người kia tên gọi là gì?”

Nói tới đây, ngoài cửa bỗng truyền tới tiếng rầm rầm, giống như có người đang đá cánh cửa.“Ai đó!” Phượng Ca bực bội đi ra mở cửa, ta nghe thấy linh tính mách bảo điều gì đó, trái tim nảy lên đập thịch thịch.

Cửa mở ra, đập vào mắt là cái giỏ trúc khổng lồ, phía dưới lộ ra hai cẳng chân, người vừa tới huých Phương Ca đang há hốc miệng sang một bên, đi vào để cái giỏ trúc xuống, đưa tay quệt mồ hôi, nhìn thấy ta ngồi trên giường, chòm râu trắng như tuyết giật giật.

“…”

Trước khi người kịp mở lời ta đã hô toáng lên, phấn khích đến độ lạc cả giọng.

“Sư tổ!”

Phượng Ca bị cái danh hiệu sư phụ của tướng quân này dọa cho giật nảy mình, trong chớp mắt đã bị sư tổ đuổi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, sư tổ quả nhiên xuất thủ phi phàm, chẳng mấy chốc đã ép ta nuốt một đóng thuốc lớn, hơn nữa trong lúc ta trợn trắng hai mắt vì nghẹn, người không ngừng càm ràm trách mắng ta một trận, cuối cùng mới bất đắc dĩ nhìn cái chân bị gãy của ta khích lệ một câu.

“Từ Trì băng hả? Xử lý cũng không tệ lắm.”  

Ta là đứa trẻ được sư phụ nhặt về, trên đời này ngoại trừ sư phụ, sư tổ chính là người gần gũi với ta nhất, từ dạo sư tổ nói muốn đi ngao du sơn thủy rồi từ biệt ở Diêm Thành, không biết đã bao lâu ta không được nhìn thấy người, trong lòng rất nhớ người, lúc này nghe người lải nhải cằn nhằn cũng không phiền, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng vui vẻ hạnh phúc, còn phụ họa.

“Đúng ạ, sư phụ lợi hại nhất.”

Sư tổ ‘hừ hừ’ hai tiếng: “Biết, biết, cái gì cũng là Từ Trì tốt nhất.”

Sư tổ lúc nào cũng ngúng nguẩy giận hờn, trẻ con y hệt như lão ngoan đồng. Trước giờ, ta không quen làm nũng trước mặt người, lúc này trong lòng kích động, không kìm được kéo kéo tay áo của người, nhẹ nhàng nói: “Sư tổ cũng rất lợi hại, cám ơn sư tổ.”

Sư tổ lại hừ một tiếng, lần này âm thanh nhẹ nhàng hơn rất nhiều, còn vươn tay xoa đầu ta.

“Mau khỏe lại, đừng làm cho Từ Trì lo lắng.” 

Sư tổ cho ta uống thuốc, chẳng mấy chốc ta đã ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy chỉ thấy tràn đầy năng lượng, tinh thần vô cùng khoan khoái dễ chịu.

Chỉ là trong phòng tối đen như mực, trời đã về đêm, chỉ có một mình ta nằm trên giường, không có ai bên cạnh.

Ta thử động đậy chân, ngoại trừ sự bất tiện của nẹp cố định, ta gần như không còn cảm thấy đau đớn. Sư tổ quả nhiên là thần y.

Bốn bề yên ắng tĩnh lặng, ta khôi phục tinh thần rồi không có cách nào nằm yên một chỗ, trong lòng nghĩ tới sư phụ và sư tổ, chỉ muốn đi tìm bọn họ.

Bên giường có một chiếc nạng, có lẽ là Phượng Ca đã đặt ở đó, ta gác tay lên nạng, kéo lê một chân đi, cũng rất thuận tiện. Có điều vừa mới đi tới cửa bỗng nghe thấy giọng nói của sư tổ.

“Con thật sự muốn ta đưa con bé đi ư?”

Cơ thể ta cứng đờ, cánh tay đã đặt trên cửa cũng không đẩy ra nổi nữa.

Tựa hồ qua cả trăm năm mới nghe thấy sư phụ trả lời, giọng nói vẫn trầm khàn như cũ, lộ ra đôi chút xa lạ mà ta chưa quen thuộc, cả sự mệt mỏi rã rời mà ta không dám tưởng tượng.

Người nói: “Sư phụ, Nguyệt nhi ở đây, trong lòng con rất hỗn loạn.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau