THU NGUYỆT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thu nguyệt - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Sáng sớm hôm sau, Từ Bình không mặc quân phục, chỉ mặc quần áo bình thường đứng ngoài cửa đợi ta, bên hông đeo ống tên, tay vuốt ve lưng con ngựa xám của mình. Ưng nhi cũng có mặt, đang đậu trên một cành cây thấp, không ngờ hôm nay nó chịu hạ mình đi với ta, lúc ta đi ra nó khẽ quay đầu sang nhìn ta một cách rất là dè dặt cẩn thận.  

Ta còn chưa kịp nói gì, Phượng Ca đã dắt một con ngựa đi tới, con ngựa có màu nâu, thấp lùn, đi đến gần nó liền dừng bước đứng lại, hai mắt ngoan ngoãn nhìn ta.

“Con ngựa này là tướng quân bảo ta tìm cho cô, không cần sợ, nó còn rất nhỏ, tính nết cũng hiền lành.”

“Cho ta?” Ta kinh ngạc chỉ vào con ngựa nâu nhỏ.

“Đúng vậy, của cô.” Phượng Ca đưa sợi dây cương trong tay qua cho ta.

Từ Bình thấy ta do dự bèn móc thứ gì đó trong túi quần ra đặt vào tay ta: “Cô tới đút cái này cho nó đi.”

Ta mở tay ra tính xem đó là gì, con ngựa nâu đã cúi đầu xuống ăn sộp soạp, cái lưỡi ẩm ướt của nó liếm vào lòng bàn tay ta, ta giật mình nhưng chưa kịp rụt tay lại đã thấy nó giương mắt lên nhìn ta, đôi mắt to tròn long lanh hết đỗi hiền lành, sau một lúc nó lại cúi đầu xuống cọ cọ cái mũi mềm mại vào lòng bàn tay ta.  

Ta phì cười: “Ăn ngon như vậy sao?” Nói xong liền giơ tay hỏi Từ Bình: “Từ Bình, còn không?”

Từ Bình thấy ta vui vẻ, trên mặt liền hiện ra vẻ tươi cười, lắc đầu nói: “Làm quen là được rồi, đừng cho nó ăn nhiều đường, cẩn thận sau này nó quen thói nó sẽ đòi cho bằng được.”

Hai chúng ta cưỡi ngựa ra khỏi doanh trại. Lần đầu tiên ta cưỡi ngựa một mình, mặc dù con ngựa nâu nhỏ rất ngoan ngoãn hiền lành, nhưng ta cũng không dám chạy nhanh, chỉ men theo con đường mòn chầm chậm đi tới trước.

Mùa thu, bầu trời trong vắt như gương, nắng rực rỡ nhuộm vàng khắp núi đồi, như rót mật qua từng kẽ lá. Gió thu nhẹ nhàng khoan khoái, đi dưới ánh mặt trời gió không còn lạnh nữa chỉ se se mơn man khiến tâm hồn người ta dịu lại.

Sư phụ nói không sai, vạn vật ngập tràn một màu nắng, cảnh đẹp của núi rừng quả nhiên làm cho tinh thần người ta thư thái dễ chịu, phiền não mấy ngày qua như cuốn trôi theo gió, tâm trạng dần vui vẻ phấn chấn trở lại.

Hôm nay, Từ Bình không mang quân vụ trên người nên rất ung dung thoải mái, khóe miệng vốn cong cong giờ càng tràn ngập ý cười.

“Đẹp không?”

“Đẹp lắm, đây là cây gì vậy?”

“Cây hồng, quả ở đây vẫn còn xanh, đi tới phía trước còn nhiều lắm, hơn nữa trái đã chín đỏ, lát nữa chúng ta hái một ít mang về.”

“Được, ăn không hết thì làm mứt hồng, còn ngọt hơn cả đường.”

Từ Bình cười rộ lên: “Thật có sức sống, mấy ngày nay thấy cô lúc nào cũng mặt ủ mày chau, ra ngoài thật là tốt mà.”

Thời điểm sắp vào núi thì gặp Quý tiên sinh, vẫn một thân bạch y, thấp thoáng trong màu xanh mướt của lá, ta còn tưởng mình hoa mắt, dụi dụi hai mắt nhìn thật kỹ, quả thật là Quý tiên sinh.

Còn cách thật xa ta đã ngoắc gọi ông.

Quý tiên sinh từ trong rừng bước ra, bước chân vẫn bình thản thong dong không nhanh không chậm, đi đến gần mới cất lời, trên mặt mang theo nụ cười.“Tiểu Nguyệt, Từ Bình.”

Tất cả mọi người trong quân doanh đều rất tôn trọng vị quân sư này, Từ Bình xoay người xuống ngựa, đứng thẳng trên mặt đất rồi mới nói.

“Quý tiên sinh, sao ngài lại ở đây?”

Ta cũng toan xuống ngựa, nhưng bị Quý tiên sinh ngăn lại, ông cười nói: “Không cần xuống  ngựa, ta chỉ là đi tản bộ một chút, bây giờ đang chuẩn bị về doanh trại. Tướng quân bảo cậu đưa Tiểu Nguyệt ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa phải không? Tiểu Nguyệt, cưỡi ngựa đã quen chưa?”

“Dạ quen rồi ạ, bọn con còn đang chuẩn bị đi vào trong rừng bắt thỏ.”

“Vậy thì đi đi, đi muộn là thỏ về hang hết đó.”

Từ Bình và ta nhìn Quý tiên sinh rời đi, ta có hơi lo lắng: “Xa như vậy, Quý tiên sinh có đi về được không?”

Từ Bình bật cười: “Chỉ từ đây đến đó, cô nghĩ có được không?”

Ta liếc con ngựa xám to lớn của hắn, Từ Bình liền thở dài, giơ tay lên định vỗ đầu ta nhưng cuối cùng ghìm lại. 

“Ta đây là thi hành quân vụ!”

Chẳng phải sợ ta lần đầu tiên cưỡi ngựa xảy ra chuyện gì hay sao? Động một tí là thi hành quân vụ, Từ Bình chính là như thế, làm cái gì cũng thích lôi câu này ra.
Hai người vào núi, bốn bề yên tĩnh. Từ Bình buộc ngựa vào thân cây rồi dẫn ta đi sâu vào trong núi. Nắng đã dừng lại trên những tán lá dày của hàng hàng thông mọc trải rộng khắp nơi, thời tiết cuối thu từng cành cây ngọn cỏ xanh um một màu tươi tốt, dưới gốc cây có vô số loài nấm và dược liệu rất khó nhìn thấy ở phương nam, khiến ta ngạc nhiên mừng rỡ không thôi, cứ ngồi xổm xuống ngắm mãi không muốn đứng dậy.

Từ Bình thấy ta nhìn thấy dược liệu liền ngồi bất động tròn mắt ngắm nghía, vừa bất lực vừa buồn cười nói: “Tiểu thần y, hôm nay chúng ta đi săn thú, còn chuyện hái thuốc để dành lần tới có được không?”

Hai bàn tay ta chống dưới đất: “Đây là ngũ diệp châm rất quý, ở phương nam không thể nhìn thấy, ta không có mang theo giỏ thuốc…”

“Cô làm dấu, lần sau chúng ta quay lại hái.”

Bọn ta đang nói chuyện thì bỗng nhiên nghe thấy có tiếng động vang lên từ trong mé lùm cây. Từ Bình nhíu mày cảnh giác, lập tức đứng thẳng người dậy, một tay đặt trên cung tên.

Một người tiều phu già đi ra khỏi bụi rậm, trên lưng gánh đầy củi vừa mới đốn, một tay lau mồ hôi.

“Ơ, lần đầu nhìn thấy hai người ở chỗ này, hai người lạc đường sao?”

Ta liền đứng dậy khỏi mặt đất: “Không phải, bọn cháu chỉ đi ngang qua đây.”

Từ Bình đứng bên cạnh không nói gì, ông lão tiều phu nhìn quần áo của bọn ta, chỉ cho rằng bọn ta vào núi săn thú, cũng không nghĩ ngợi nhiều, để bó củi xuống chỉ về phía trước.

“Hai cô cậu vào săn thú hả? Lão sống ở thôn phía trước.”

“Phía trước có thôn sao?” Ta rướn cổ nhìn theo phía ngón tay ông ấy chỉ.

Trái lại Từ Bình có biết thôn đó, lúc này mới thả lỏng người, đi tới nói chuyện: “Ừ, ở đó có một thôn nhỏ, người trong thôn phần lớn đều họ Tần, lão bá cũng họ Tần ạ?”

“Sao cậu biết?” Ông lão tiều phu lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó lập tức cười hỏi: “Tiểu ca đã từng tới thôn của chúng ta? Hay là quen biết ai trong thôn? Vậy thì tốt, vậy thì tốt, hay là hai người cùng về thôn với lão đi, hôm nay trong thôn có việc vui, đãi tiệc từ ngay cửa thôn, lão cũng đang tính đi nhanh trở về.”

“Không cần đâu ạ.”

“Tốt như vậy ạ?”

Ta và Từ Bình đồng loạt trả lời, sau đó Từ Bình liền trừng mắt liếc nhìn ta một cái.

Ông lão tiều phu ‘ha ha’ cười thành tiếng: “Tiểu huynh đệ như thế này mới phải chứ, người trên núi chúng ta khách đến là người nhà, đi ngang qua cũng là bằng hữu, huống chi cậu còn biết Tần gia thôn chúng ta, đi nào đi nào đi nào.”

Ông lão hăm hở kéo tay hai bọn ta, ta chưa bao giờ chứng kiến chuyện cưới xin, trong lòng hết đỗi tò mò. Từ Bình thì bị kéo đến không biết phải làm sao, cuối cùng đành phải thỏa hiệp.

Tần gia thôn quả nhiên cách đó không xa, băng qua sườn núi liền nhìn thấy có khói lửa, nhưng khói lửa này dường như dữ dội hơn ta nghĩ rất nhiều, từ xa ngọn lửa bốc cao lên tới tận trời, gió mang theo hơi nóng táp vào mặt, tiếng kêu rên lẫn trong tiếng la hét thê lương, vô cùng đáng sợ.  

Chương 32

Lão tiều phu nhìn thấy cảnh tượng đó lập tức như phát điên, ném gánh củi sang một bên, gào thét lao đi. Từ Bình thấy tình hình không ổn, vội vã kéo ông ấy lại, giữ thật chặt, nói: “Lão bá, đừng kích động, xem tình hình thế nào đã.”

“Nhị mao à! Nhị mao! Đứa cháu nhỏ của ta…” Ông lão tiều phu ra sức giãy dụa nhưng không thể thoát khỏi gọng kìm rắn như thép của Từ Bình, âm thanh thê lương hướng về phía thôn làng đang chìm trong ngọn lửa kêu khóc thảm thiết.

Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy xóm làng bị nhấn chìm trong lửa, chỉ cảm thấy cơ thể cứng đờ, đứng bất động tại chỗ mãi một hồi lâu sau vẫn không thể nhúc nhích, cuối cùng vẫn là Từ Bình hét một tiếng kéo ta ra khỏi cơn bần thần.

“Đừng ngẩn người nữa, mau gửi tín hiệu đi, là bọn người Liêu tập kích thôn!”

Ta giật mình choàng tỉnh, đưa tay mò tìm ống pháo khói tín hiệu trong ngực áo, nôn nóng sốt ruột, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, móc hai lần mới lấy ra được.  

Pháo khói bay lên trời, nổ tung giữa không trung, những cuộn khói đủ màu sắc từ rất xa đã có thể nhìn thấy. Từ Bình đỡ ông lão sang một bên, cúi đầu khuyên nhủ: “Bọn con là thuộc hạ của Từ tướng quân trấn giữ đại doanh Bắc Hải, hiện giờ thôn đang bị tập kích, người vạn lần không thể cứ xông vào như vậy, tín hiệu đã phát đi, đợi viện quân đến rồi hẳn tính.”

Giọng Từ Bình điềm tĩnh trấn định, nhưng ông lão cốt nhục liền tim, chỉ ra sức giãy dụa.

“Không, không, cậu thả lão ra đi, lão phải đi cứu cháu trai của lão mà. Con trai, con dâu lão đều đã bị bọn người Liêu bắt đi, lão chỉ còn một thằng cháu như vậy, cháu của lão không thể xảy ra chuyện, không thể xảy ra chuyện…”

Giọng của ông lão hết đỗi thê lương, ta nghe thấy lòng chua xót cùng cực, níu lấy Từ Bình khẩn nài: “Từ Bình, chúng ta đi cứu cháu trai của lão bá đi.”

Từ Bình mặc dù có công phu, nhưng vừa giữ chặt một ông lão đang điên cuồng vùng vẫy, lại phải tránh không làm ông lão bị thương, lúc này đầu tóc cũng đã rịn đầy mồ hôi. Ông lão tiều phu nghe ta nói như vậy, đột nhiên quỳ sụp xuống trước mặt bọn ta, vừa dập đầu vừa cầu xin.

“Quân gia, hai người là tướng sĩ trấn giữ biên quan phải không? Van xin hai người, hãy cứu lấy cháu trai của lão, cứu cháu trai của lão, nhà của lão ở ngay cửa thôn, ngay ở đó, vẫn chưa bị lửa lan tới, muộn nữa sẽ không kịp, sẽ không kịp…”

“Người đừng như vậy, đừng dập đầu nữa, chảy máu rồi.” Ta bị dọa, vội vàng đưa tay ngăn ông lão lại, nhưng không có cách nào ngăn nổi.

Từ Bình cắn răng, nhìn về hướng ngôi làng, rồi nhìn ông lão tiều phu và ta, siết chặt nắm tay nói: “Được rồi, ta đi một lát sẽ quay lại ngay, Tiểu Nguyệt, cô ở đây với lão bá, tuyệt đối không được đi đâu.”

“Ta cũng đi.” Ta nắm chặt lấy hắn.

“Cô đi làm gì?”

“Cứu người, ta biết y thuật.”

“Nói không chừng bọn người Liêu vẫn còn đang ở trong thôn, cô đi để gây thêm phiền toái cho ta sao? Tiểu Nguyệt, ta cũng không có ba đầu sáu tay, vừa cứu bên này vừa phải để ý bên nọ.” Từ Bình nóng nảy, nói chuyện nhanh hơn bình thường rất nhiều, một loạt câu liên tiếp bật thốt ra.

Ta bị hắn nói như vậy, bất tri bất giác buông lỏng tay. Trong lòng vẫn muốn đi theo, nhưng cũng biết mình không thể giúp được gì, chỉ làm cho hắn thêm phiền phức mà thôi. Nhưng thật sự phải đứng yên ở đây nhìn hắn một mình xông vào thôn đang cháy, ngón tay ta phát run lên vì lo lắng.
Còn phải an ủi ông cụ bên cạnh.

“Không sao đâu ạ, Từ Bình có võ, đúng rồi, cậu ấy là đội trưởng kiêu kỵ, rất lợi hại, nhất định sẽ cứu được cháu của ông ra…”

Vì quá căng thẳng nên ta không có cách nào im lặng, miệng cứ lặp đi lặp lại mấy câu đó, rồi ép mình dời ánh mắt khỏi ngọn lửa đang bốc cao, hy vọng có thể lập tức nhìn thấy quân tiếp viện từ trên trời giáng xuống.

Không biết ưng nhi có nhìn thấy tình hình nguy cấp hiện giờ không, nếu có nó dẫn đường, sư phụ nhất định sẽ tới rất nhanh.

Trong lòng ta chỉ vừa mới bắt đầu nhẩm đọc hai chữ sư phụ, thì đột nhiên bên tai truyền đến tiếng vó ngựa rầm rĩ, ta ngạc nhiên mừng rỡ, quay đầu nói với ông lão tiều phu: “Thật tốt quá, viện quân đến rồi.”

Nhưng nét mặt ông lão bỗng nhiên rúm ró lại vì kinh hãi, ta bị vẻ khiếp sợ tột đỉnh đó làm cho ngơ ngác, miệng há hốc nhưng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.

Cũng không có cơ hội, bởi vì giây tiếp theo ta đã bị một lực rất mạnh bất ngờ xuất hiện sau lưng túm bay lên trời. Ông lão tiều phu nhào lên muốn giữ ta lại nhưng đã bị một thanh trường đao xuyên thủng người hất văng ra ngoài.

Ta thét chói tai, hai tay quơ quào trong không trung muốn chụp lấy ông ấy, nhưng kẻ bắt ta phóng nhanh như bay, chỉ bằng một tay hắn ném ta sang cho người khác, bóng cây không ngừng vụt qua trước mắt, đột nhiên ánh mặt trời chói chang gay gắt cùng những vết máu từ trên người ông lão tiều phu bắn tung tóe đâm chọc thẳng vào mắt ta, tất cả những thứ đó khiến ta choáng váng.

Bên trai truyền đến những tiếng la hét ta không thể hiểu, ta ý thức được mình đã bị bắt cóc, mà kẻ bắt ta tuyệt đối là dị tộc, chính là bọn người Liêu đã phóng hỏa giết người cướp bóc ở trong thôn.

Trên lưng ngựa tròng tràng xóc nảy, ta muốn lấy bình dược trong tay áo ra, nhưng bọn người Liêu bắt ta như thể đang đùa giỡn, chúng thay nhau ném ta qua lại, ta giống như cái bao tải bị rách, đồ đạc trên người ào ào lăn xuống, đầu váng mắt hoa, nôn ra giữa không trung, dịch nôn bắn tung tóe, kẻ đang chuẩn bị chụp ta hét to một tiếng, cuối cùng thu tay lại không bắt lấy.

Ta nghe thấy mấy tiếng chửi rủa, nhưng mọi thứ không cách nào xoay chuyển, ta từ giữa không trung rơi thẳng tắp xuống, rơi vào giữa vó ngựa hỗn loạn, phịch một tiếng nặng nề. “Hu hu, ta không muốn ở trong này, thả ta ra.”

“Bọn người Liêu chính là như vậy, giam cầm chúng ta như heo chó, ban ngày phải nai lưng ra làm trâu ngựa cho bọn chúng, chi bằng một đao giết chết cho xong.”

“Đừng mà! Ta muốn ra ngoài, ai cứu ta với…”

“Đừng có kêu gào nữa, đây là nơi của bọn Liêu, có la rách cổ họng cũng không có ai tới đâu…”

“…”

“…”

Ta tỉnh dậy trong tiếng khóc và tiếng nói chuyện mơ hồ, vừa mở mắt ra khuôn mặt đầu tiên đập vào mắt khiến cho ta giật mình kinh hãi, chẳng còn màng đến toàn thân đang đau nhức rã rời, cố gắng giơ tay lên ra sức dụi lấy dụi để hai mắt.

“Không biết ta hả?” khuôn mặt kia không biến mất, nam nhân nheo mắt, nhướng mày nhìn ta.

Ta lắp bắp, ngón tay run run chỉ hắn: “Thập, thập…”

Bên ngoài vang lên tiếng gõ nặng nề, có người hét lên ngoài song sắt, cho dù không cùng ngôn ngữ vẫn có thể hiểu được, không gì khác ngoài kêu người bên trong yên lặng.

Ta đã tỉnh táo lại, đưa mắt nhìn xung quanh thấy mình và thập nhị hoàng tôn đang ở trong cùng một phòng giam, ba mặt tường đá ẩm ướt, mặt còn lại là những song sắt to dày, đối diện phía bên kia là một phòng giam lớn hơn, dưới sàn chỉ trải một ít cỏ khô, trong phòng chật kín người, quần áo rách rưới tả tơi, có mấy người đang nằm trong góc thở thoi thóp, dáng vẻ như sắp chết, tình cảnh tồi tệ hơn rất nhiều so với bên phòng giam nhỏ bọn ta đang ở.   

Binh lính người Liêu mặc áo giáp da thuộc đi tới đi lui bên ngoài song sắt, ta nhìn bọn hắn, rồi nhìn thập nhị hoàng tôn đang ở trong lao vẫn một bộ hoàn khố, lập tức ngậm miệng im thin thít.

Trái lại hắn không nhịn được, nhích tới gần ta, còn thản nhiên hỏi: “Đừng có giả vờ, hôm đó cậu đã hạ thuốc ta ở bờ sông, ta không bao giờ quên cậu.”

Vị long tôn này không biết mình đang ở đâu sao?

Toàn thân ta ê ẩm, nghe hắn nói xong đầu cũng bắt đầu đau, không kìm được đưa một tay chống lên trán mới đáp lại, giọng yếu ớt như chỉ còn chút hơi tàn.

“Công tử, ngài, sao ngài lại bị người ta bắt vào đây…”

Chương 33

Ta nói những lời này rất là khiêm nhường lễ độ, trái lại vị hoàng tôn kia nghe không quen tai, vẻ mặt kỳ quái dòm ta: “Cậu gọi ta là gì?”

Còn có thể gọi ngươi là gì? Cho dù ta biết ngươi là hoàng tôn, cũng không dám ồn ào hó hé, ai biết được bọn người Liêu này có biết tiếng Hán hay không.

Ta khẽ cắn răng bò dậy khỏi mặt đất, cố sức ngồi thẳng người lên nói chuyện với hắn.

“Công tử, thân phận ngài đặc thù, phải lấy an toàn làm trọng… Phải rồi, mấy tay thuộc hạ kia của ngài đâu rồi?”

Hai mắt phượng của hoàng tôn nhíu lại, nét mặt cũng thoáng thay đổi, suy nghĩ giây lát rồi nói: “Từ Trì đã nhận được tin tức từ kinh thành ư? Ngay cả cậu cũng biết rồi?”

Lần đầu tiên trong hoàn cảnh hiểm ác đáng sợ này, ta thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Phước đức, vị hoàng tôn của triều ta vẫn còn có não, phải biết những bệnh về đầu óc là vô phương cứu chữa. Ta không muốn sư phụ đổ máu và mồ hôi để bảo vệ giang sơn này cuối cùng lại phải quỳ dưới chân một vị hoàng tộc hết thuốc chữa. Cảnh tượng đó chỉ vừa nghĩ tới ta đã muốn lau nước mắt.  

“Công, công tử.” Ta trầy trật lên tiếng gọi hắn, thật không quen với cách xưng hô này, nhưng lại không tìm ra được từ gì khác để thay thế.

Hoàng tôn xem ra cũng không quen với cách xưng hô này của ta, sau một thoáng kinh ngạc đã lấy lại vẻ thong dong, nói: “Ta đứng hàng thứ mười hai, tên Tử Cẩm, cậu gọi ta Tử Cẩm là được.”

Ta ngây người, cảm thấy huyệt thái dương mình nảy thịch thịch.

Vị hoàng tôn này sợ người khác không biết thân phận và gốc gác của hắn sao? Lật đật muốn bố cáo với cả thiên hạ, hơn nữa, gọi thẳng tên của hắn chẳng phải sẽ khiến ta rước lấy họa mất đầu ư? Chỉ cần nhìn uy phong của Vương giám quân kia là biết, anh trai của hoàng hậu đã phô trương như vậy, máu mủ ruột rà của hoàng đế há chẳng phải càng khủng khiếp hơn sao.

Ta ngọ nguậy đấu tranh trong lòng một hồi lâu, thấy hắn còn đang ngồi đó chờ mình trả lời, không còn cách nào khác đành phải cắn môi nói tiếp.

“Công…”  

Hoàng tôn trừng ta.

Ta thở dài: “Công …Tử Cẩm, sao huynh lại ở đây?”

Hắn suy nghĩ một lúc, cuối cùng đáp ta: “Việc này phải nói từ cái hôm ta bị cậu hạ thuốc ở bờ sông.”

Ta cúi đầu, nghe thấy trong lòng mình kêu lên một tiếng thảm thiết, vị long tôn này, ngươi cũng quá mang thù mà…

Tử Cẩm thấy ta cúi đầu im thít, trên mặt liền lộ ra vẻ cười mà như không cười, nói tiếp:

“Không cần phải sợ như vậy, ta lúc nào cũng rộng lượng bao dung, chỉ cần từ giờ về sau cậu hầu hạ cẩn thận, cho dù phạm phải tội gì cũng miễn.”

Bao nhiêu công sức kìm nén vất vả của ta đều sắp bị thiêu rụi, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi liếc nhìn hắn, răng cắn đến phát ngứa cả lên.

May mắn, hoàng tôn tiếp tục nói: “Hôm đó cậu vứt bỏ ta ở bờ sông, may mà hai tên thị vệ kia và Trần công công kịp thời chạy tới, nhưng thuốc cậu dùng hiệu lực quá mạnh, bọn họ cũng khoanh tay chịu thua, đành phải hầu hạ đưa ta đến thôn gần đó trước, người trong thôn rất hiếu khách, bọn ta liền ở lại thêm vài ngày, không ngờ…”

Ta không nhịn được, đánh thượt thở dài: “Không ngờ người Liêu bất ngờ tập kích thôn, ngay cả ngài cũng bị bắt về.”

Hoàng tôn cười cười, vẫn là dáng vẻ thong dong thản nhiên, chỉ giảm thấp âm thanh: “Bọn người Liêu mặc dù thô tục tầm thường, nhưng cũng biết phân biệt hàng tốt xấu, sau khi vơ vét hết đồ đạc trên người ta, tưởng ta là con nhà thế gia vọng tộc ở quan nội, suy tính đòi tiền chuộc.”   (*Quan nội: khu vực kinh thành phía bên trong quan ải.)

Trong lòng ta cười khổ, nghĩ rằng bọn người Liêu lần này đã bắt được con cá to, quan nội thì tính là gì? Hoàng tôn gia chính là nhà giàu có bậc nhất cả nước đó. Rồi lại nghĩ đến ngôi làng bị ngọn lửa cắn nuốt và ông lão tiều phu đã chết thảm trong tay bọn người Liêu kia, trong lòng không tránh khỏi buồn bã khó chịu.

“Cả thôn đều đã bị đốt, không biết có bao nhiêu dân làng may mắn sống sót, những kẻ độc ác này thật sự quá tàn nhẫn…”

Hai mắt Tử Cẩm lộ ra vẻ kinh ngạc, hỏi lại ta: “Bọn người Liêu đốt Tần gia thôn sao?”

“Huynh không biết ư?”

“Thời điểm bọn họ xông vào thôn, hai thị vệ kia của ta và Trần công công đã nhanh chóng đưa ta đi, sau đó gặp phục binh ở trong rừng, không thể chống chọi được với đám đông bọn chúng, ta mới bị bắt vào đây.”

Ta nghe vậy hai con mắt muốn rớt luôn ra ngoài, thì ra nhiệm vụ chính của thị vệ hoàng gia chính là gặp phải nguy hiểm lập tức đưa chủ nhân chạy trốn, chẳng trách lần trước bọn bọ bỏ ta và Hàn Vân lại cho con gấu to đùng kia với dáng vẻ đương nhiên, chẳng mảy may băn khoăn như vậy.

“Vậy mấy người kia, bọn họ đâu rồi?”

“Hầy.” Tử Cẩm duỗi ngón tay, chỉ vào phòng giam đối diện.

Ta nhìn theo hướng ngón tay hắn, chỉ thấy một ông lão gầy gò đang quỳ trên mặt đất, nước mắt giàn giụa ôm lấy song sắt nhìn sang bên này, dáng vẻ rất là đặc sắc.

“Bọn người Liêu bắt những người này về để bọn họ đi làm những việc khuân vác nặng nhọc, hai tên thị vệ kia của ta hàng ngày đều bị đưa ra ngoài, chừa lại trong này đều là những người yếu ớt.”

Ta u uất: “Ngài đúng là một chút cũng không sợ mà.”

Tử Cẩm cười cười: “Nếu Từ Trì cũng đã biết, ta càng không có gì phải sợ, hắn chẳng phải trấn giữ Bắc Hải sao?”
Ta tức giận, bất tri bất giác nhủ thầm trong lòng ‘Sư phụ ta tới để trấn giữ biên quan, chứ không phải đến để tìm người.’

Tử Cẩm hất cằm lên khẽ hừ một tiếng: “Ban ngày ban mặt mà bọn người Liêu dám bất ngờ tập tích vào thôn, xem ra hắn trấn giữ nơi này cũng không được tốt lắm.”

Ta nghe thấy lửa giận sôi trào, đến nói năng khách khí lễ độ cũng quên béng: “Sư phụ mới đến chưa được mấy hôm!”

Một âm thang ‘ken két’ vang lên, ta và Tử Cẩm đồng thời quay đầu lại, chỉ thấy một binh sĩ người Liêu mặc áo giáp da thuộc đẩy cửa lớn ra đi vào nhà lao, hắn đứng bên ngoài song sắt chỉ đoản côn vào người ta, dùng thứ tiếng Hán lơ lớ không rõ nói: “Ngươi, đi ra.”

Ta sửng sốt, chỉ vào mình: “Ta?”

Trong cổ họng người nọ phát ra âm thanh làu bàu thô lỗ cộc cằn, không trả lời ta, vừa mở cửa sắt lập tức giơ tay túm lấy ta.

Hai mắt Tử Cẩm nhíu lại, đang định lên tiếng thì có hai người khác đi vào nhà lao, mở cửa một phòng giam khác la hét lôi một người ra, người nọ vốn đang nằm thoi thóp trong góc xó, bị người ta túm lấy cũng không thể đứng dậy, cứ như vậy bị lôi đi. 

Tiếng kêu khóc thảm thiết vang lên, có người hớt hải nhào tới ôm lấy người bị lôi đi, gào thét cầu xin: “Đừng mà, đừng vứt hắn, huynh đệ của ta còn cứu được mà, chỉ vì hôm qua hắn bị đá đè, mấy ngày nữa là có thể làm việc lại.”

Bọn binh sĩ người Liêu mất kiên nhẫn một cước đá văng người kia ra, ta đã bị kéo ra ngoài, lối đi giữa hai dãy phòng giam chật hẹp, người bị lôi trên mặt đất nọ nằm ngay bên chân ta. Ta cúi đầu nhìn thấy sắc mặt hắn tái nhợt, hơi thở yếu ớt, quần áo trên người rách tả tơi, một vùng lớn làn da nơi phần bụng chuyển sang màu xanh đen, ta thấy vậy nhất thời nôn nóng.  

“Đừng lôi nữa, ông ấy bị chảy máu nội tạng, cần phải được chữa trị ngay lập tức, các người mau buông tay ra.”

Nhưng làm gì có ai nghe ta nói, tay binh sĩ to lớn đang kéo ta đi cảm thấy ta phiền liền xách ta lên như túm gà con, chẳng những vậy còn tính bịt luôn miệng ta lại.

Lúc này, ngay cả Tử Cẩm cũng đứng dậy, mở miệng nói: “Buông cậu ta ra, đầu mục của các ngươi đâu? Ta muốn gặp hắn.”

(*Đầu mục: kẻ đứng đầu.)

Vị hoàng tôn này quen ăn trên ngồi trốc, đang ở trong tù mà cũng có thể nói những lời mạnh mẽ hiên ngang như thế, chỉ tiếc là không có ai thèm để ý tới, ken két, tiếng cửa sắt một lần nữa bị khóa lại. Binh sĩ người Liêu mang ta và người bị thương kia ra ngoài, bên ngoài nhà lao là một khoảng đất trống rộng lớn, ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng xuống khiến hai mắt ta đau nhói, ta bất giác nhắm hai mắt lại.

“Người này chính là đồ đệ của Từ Trì hả?” Có người đi tới hỏi, khẩu âm có phần kỳ quái, ngay sau đó là một bàn tay đưa tới, chộp lên vai ta.

Là ai? Làm sao biết được thân phận của ta?

Ta mở choàng mắt ra, trước mặt là một nam nhân cao lớn xa lạ, một thân áo da thú viền lông rậm rạp quấn quanh cái cổ to khỏe của hắn, bàn tay túm lấy bả vai ta to như gọng kìm sắt.

Đám binh sĩ người Liêu kia đồng loạt quỳ xuống, cả tên đang lôi người đàn ông bị thương nọ cũng không ngoại lệ, bên cạnh có người quát lớn hai tiếng, nam nhân đang giữ bả vai ta cúi đầu nhìn thoáng qua.

“Người chết mà cũng muốn để cho ta nhìn thấy sao?”

Ta kinh hãi, không màng tới đau đớn cố giãy giụa khỏi tay tên nọ, ngồi xổm xuống dùng hai ngón tay ấn nhẹ vào bên lề khí quản, quả nhiên không có hơi thở!

Tên binh sĩ người Liêu kia bị tiếng quát làm cho kinh sợ, miệng thưa dạ liên hồi, lập tức kéo lê người nằm trên mặt đất đi, dưới tình thế cấp bách ta hét to: “Đừng! Ông ấy còn có thể cứu được!” 

Chương 34

Có người đi tới lôi ta lại, đang lúc hỗn loạn, nam nhân lực lưỡng đã túm vai ta trước đó đột nhiên lên tiếng, giọng nói đầy hứng thú.

“Đừng lôi đi, để cô ta chữa bệnh.”

“Thiếu chủ…” Bên cạnh có người ngập ngừng.

“Nghe nói đồ đệ của Từ Trì là thần y, thật thú vị, ta muốn xem thử thần y chữa bệnh như thế nào.”

Bàn tay đang tóm lấy ta buông lỏng ra, mạng người là quan trọng nhất, ta không có thời gian để suy ngẫm những lời ‘thiếu chủ’ kia đã nói, vội ngồi xổm xuống lấy kim châm luôn mang theo bên người ra.

May mà túi kim châm được khâu bên trong dây thắt lưng, suốt một đường xóc nảy không bị rơi xuống.

Ta châm kim vào mấy huyệt đạo quan trọng trên người bị thương, người bị thương vốn bị chảy máu bên trong, theo như lời của nam nhân trong nhà lao đã nói, người này nhất định đã nằm trên mặt đất suốt đêm, vừa rồi bị người ta kéo lê đi, máu ứ trào lên mũi gây tắc nghẽn đường thở, một khi đả thông kinh mạch dẫn máu ứ ra khỏi đường hô hấp người này liền sặc mấy tiếng, hít thở trở lại.

Xung quanh rộn lên tiếng xì xào, có người không kìm được hô to lên kinh hãi, ngay cả vị thiếu chủ kia gương mặt cũng biến sắc, nhìn ta bằng ánh mắt hoàn toàn khác với trước đó.

“Ta cần một gian phòng sạch sẽ, giấy bút viết đơn thuốc và cả dược liệu.” Ta nói với vị thiếu chủ kia.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cũng có người biết dăm ba câu Hán to giọng quát: “Lớn mật! Dám nói chuyện với thiếu chủ của bọn ta như vậy hả.”

Ta không nao núng, mắt nhìn thẳng vào nam nhân đứng đầu: “Là ngươi bảo ta cứu hắn.”

 Khóe miệng bên trong lớp râu rậm rạp giật giật, trên mặt lộ ra một nụ cười như có như không, qua một hồi lâu sau mới nói.

“Được, cho ngươi một gian phòng cứu hắn ta.”

Nói xong, xoay người rời đi.

Hắn quay đi rồi, ta mới cảm thấy hai chân mềm nhũn, thiếu điều không thể đứng vững. Nam nhân này mặc dù chỉ nói với ta vài lời ít ỏi, nhưng thân hình sừng sững đứng ở trước mặt ta, áp lực đè xuống như núi. Trước đó, vì tình thế cấp bách ta dựa vào sự tập trung cứu chữa cho người bệnh để chống đỡ, lúc này hắn xoay đi rồi, ta mới cảm thấy sợ, tay lau một cái, trên trán ướt đẫm mồ hôi.

Mấy binh sĩ người Liêu đi tới khiêng người kia lên, toàn bộ đều nhìn ta bằng ánh mắt quái dị, không còn dáng vẻ hung thần ác sát trước đó nữa, có mấy người còn không dám đến gần ta.

Binh sĩ người Liêu đưa ta và người bị thương vào một gian phòng bày trí đơn giản nhưng khá sạch sẽ, bên ngoài có người canh gác. Ta viết đơn thuốc đưa ra, lập tức có người mang dược liệu vào, không ngờ tốc độ lại rất nhanh.

Người bị thương bị đá đè chảy máu nội tạng, may mà không dập phải những cơ quan quan trọng, nếu không cho dù không bị chậm trễ suốt đêm qua thì cũng đã lỡ mất thời gian tốt nhất để chữa trị, tình huống tất nhiên sẽ vô cùng nguy hiểm.

Cứu người là quan trọng nhất, ta quên hết mọi thứ xung quanh, tập trung tinh thần vào người bị thương, trong lúc bất tri bất giác thời gian trôi qua lúc nào không biết. Chờ đến khi tình hình vết thương rốt cuộc cũng có chút dấu hiệu ổn định, ta mới thở phào nhẹ nhõm, vươn người duỗi cơ thể đang đau nhức rã rời.Sau lưng bỗng nhiên có cảm giác khác thường, ta quay phắt đầu lại, nhìn thấy vị thiếu chủ kia không biết đã vào phòng từ khi nào, đang đứng ngay phía sau ta cách đó không xa, khoanh hai tay nhìn ta.

Ta giật bắn người, bước lùi lại mấy bước, hắn liền cười ha hả, rất chi là thú vị lên tiếng:

“Dọa cô rồi, tiểu thần y.”

Ta cảnh giác nhìn hắn, mặc dù trên người không còn gì, nhưng hai tay vẫn đút vào trong ống tay áo.

“Sao nào? Lại tính làm trò ma thuật nữa hả? Không cần tìm, thời điểm cô bị bắt vào ta đã căn dặn thuộc hạ lục soát lấy hết những chai lọ lỉnh kỉnh trên người cô ra rồi, toàn bộ ở trong này.” Hắn vừa nói vừa giơ một tay lên, huơ qua huơ lại cái túi trong tay, cái túi kêu loong coong xủng xoảng.

“Đó là của ta, trả lại cho ta!” Ta cắn răng.

“Ta tên là Gia Luật Thành Văn, ta cho phép cô được gọi thẳng tên của ta.”

Ta lại giật bắn mình kinh hãi, sư phụ đã từng nhắc tới cái tên này, hoàng tử nước Liêu, đương nhiệm chức xu mật sứ Bắc viện, trong tay nắm đại quân, lúc nào cũng như hổ rình mồi ở quan ngoại, Gia Luật Thành Văn, thì ra là người này.  

(Xu mật sứ: người đứng đầu Xu Mật viện. Xu Mật viện: phụ trách vấn đề quân sự của triều đình.)

Hôm nay sao thế này, mấy vị hoàng tử lần lượt thay nhau xuất hiện trước mặt ta. Nghĩ tới vị hoàng tôn Tử Cẩm còn đang ở trong nhà lao kia, đường gân xanh sau gáy ta lại bắt đầu nảy lên thịch thịch, có một cảm giác đại họa sắp giáng xuống đầu.
Người này hiểu rõ về ta như thế, nhất định là trong quân doanh có nội gián, nếu vậy, thân thế của hoàng tôn sớm muộn gì cũng bị vạch trần, đến lúc đó sẽ không chỉ đơn thuần là vấn đề hăm dọa đòi tiền, tồi tệ hơn chính là hai nước tuyên chiến.

Không được, ta phải lập tức báo tin cho sư phụ, cho người biết chuyện này, nhưng mà…

Ta nhìn Gia Luật Thành Văn, trên người ta ngoài túi kim châm mạ vàng kia ra thì không còn gì khác. Nơi này rõ ràng là tiền đồn của quân Liêu, canh giữ nghiêm mật, cơ hội trốn thoát gần như bằng không.

“Đang nghĩ cái gì?” Gia Luật Thành Văn đến gần ta, cúi đầu nhìn người bị thương trên giường. Sau khi uống thuốc người nọ vẫn còn đang mê man, nhưng hơi thở ổn định, sắc mặt cũng đã dần trở lại bình thường, tính mạng không còn bị đe dọa nữa.

Hắn khẽ gật đầu, nói: “Không tệ, quả nhiên là thần y.”

Khoảng trống bên giường cũng không lớn, Gia Luật Thành Văn vừa đứng như vậy, phần chuôi của thanh trường đao đeo bên hông hắn liền đụng vào người ta. Nam nhân dị tộc thường cao to đồ sộ, thêm vào đó mùi phát ra từ những thứ da thuộc, lông thú trên người hắn khiến ta bất giác muốn lùi ra xa, nhưng lại không muốn tỏ ra yếu thế làm mất thể diện của sư phụ trước mặt bọn người này, cuối cùng miễn cưỡng đứng lại trả lời bằng giọng lạnh lùng.

“Không nghĩ gì, ngươi muốn giam giữ ta tới khi nào? Người Liêu cướp bóc thôn trang trong quan nội, bắt bớ dân làng, biết rõ ta là đồ đệ của Từ tướng quân còn giam giữ ta, gây hấn như vậy, chẳng lẽ không sợ hai nước khai chiến?”

Hắn tuồng như không nghĩ tới ta sẽ nói ra những lời này, nghe xong thoáng sửng sốt, sau đó cười to một hồi: “Thú vị, thú vị, đi, ta dẫn cô đi xem vài thứ.” Nói xong cứ thế túm lấy ta sải chân đi.

Ta nhất thời không đề phòng, bị hắn tóm gọn lỏn. Cánh tay Gia Luật Thành Văn như gọng kìm sắt, căn bản không có cách nào vùng vẫy thoát ra được, ta bị hắn lôi ra khỏi phòng, bên ngoài binh sĩ người Liêu đứng dày đặc, thấy hoàng tử của mình đi ra ai nấy đều cúi đầu hành lễ. Gia Luật Thành Văn không nói không rằng, ném ta lên ngựa của hắn, thúc ngựa rời đi.

Ta bị buộc phải dán người vào ngực hắn, trong lòng chán ghét đến mức chỉ muốn liều mình nhảy xuống ngựa. Hắn tuồng như nhìn ra ý nghĩ của ta, một tay cầm lấy dây cương, tay kia vòng qua giam ta lại. Con ngựa phi nước đại trong bóng đêm, cuối cùng lên đến sườn núi cao, Gia Luật Thành Văn ghìm cương cho ngựa đứng lại, vung roi chỉ: “Nhìn xem!”

Ta bị bàn tay to khổng lồ của hắn siết chặt cơ hồ không thở được, mắt nổ đom đóm thấy phía trước toàn là đốm đen xẹt qua, đợi đến khi cơn choáng váng qua đi mới mở mắt ra nhìn, dưới chân núi lớp lớp lều trại kéo dài hàng mấy dặm, nhìn lướt qua chỉ cảm thấy mênh mông vô bờ bến.

Gió đêm gào thét thổi qua như từng lưỡi dao cắt vào da, ta đứng trên đỉnh ngọn núi xa lạ nơi đất Liêu, toàn thân lạnh như băng, lúng búng nói một câu không rõ.

“Ngươi… vì sao cho ta xem những thứ này?”

Gia Luật Thành Văn đặt hai tay lên vai ta, cười nói: “Đương nhiên là ta không muốn thả cô về, tiểu thần y, mặc dù dân tộc ta không thích nữ tử người Hán như cô, nhưng cô hữu dụng như vậy, nên bằng lòng ở lại đi.”

Ta bất thần quay phắt đầu lại: “Sao ngươi biết ta là nữ! Lẽ nào…” Ta nhất thời hoảng sợ, không kìm được hai tay vòng qua ôm lấy cơ thể.

Hắn buồn cười nhìn ta: “Yên tâm, không có ai cởi y phục của cô, chuyện nhỏ này, trước khi cô bị bắt bọn ta đã biết.”

Ta phút chốc như bị rơi vào hầm băng, trong quân doanh có rất ít người biết ta là nữ nhi, kẻ phản bội kia, chỉ có thể là người vô cùng thân cận được tướng quân tín nhiệm! 

Chương 35

Ta bị nhốt trong doanh trại của Gia Luật Thành Văn, người bị thương kia sau khi tình hình ổn định đã bị đưa đi, trước khi rời đi người đó run rẩy cảm ơn ta. Ta đã khóc, vì không biết điều gì đang chờ đợi ông ấy ở phía trước, nhưng lại bất lực không có cách gì giúp đỡ.

Gia Luật Thành Văn nói chuyện với ta vài lần, hết thảy đều là những yêu cầu, muốn ta giải thích công dụng của các loại thuốc đã bị hắn lấy đi, viết ra cách bào chế chi tiết. Ta biết thảo luận điều kiện với hắn chẳng khác nào bảo hổ lột da, thế là dứt khoát không nói gì. Hắn cũng không vội, không dùng nghiêm hình tra khảo cũng không thay phiên bức cung giống như trong tưởng tượng của ta, chỉ một lần nữa ném ta vào nhà lao sau mấy ngày không hỏi ra được gì, một mình ta giam trong một phòng riêng.

May mà phòng giam của ta ở ngay bên cạnh phòng giam hoàng tôn Tử Cẩm, vì vậy ta cùng hắn vai sóng vai làm hàng xóm.

Hoàng tôn bị giam mấy ngày, gương mặt thoáng hiện ra vẻ tiều tụy, nhìn thấy ta mắt phượng sáng ngời. Ở trong doanh trại của quân Liêu nơi xa xôi lạ lẫm này, đừng nói là nhìn thấy gương mặt quen thuộc, cho dù là thấy con sóc con thỏ nhỏ cũng đã gần gũi thân thiết hơn bình thường rất nhiều, lúc này khó tránh khỏi có đôi chút kích động, nhưng hoàng tôn thân phận đặc thù, sau khi nỗi kích động qua đi, sự lo lắng của ta lại tăng lên bội phần.

Ta áp mặt vào song sắt nói chuyện với hắn, hạ giọng đến mức thấp nhất, thì thào:

“Tử Cẩm, không xong rồi.”

“Cậu nói gì?” Giọng ta quá nhỏ, hắn không nghe rõ, suy nghĩ giây lát cuối cùng hạ cố đứng dậy tiến lại gần, cũng dán người vào song sắt giống ta.

Đêm đã khuya, những tù binh kiệt sức vì một ngày làm việc vất vả trong phòng giam đối diện đều đã chìm vào giấc ngủ. Chỉ có mấy nô bộc trung thành kia của Tử Cẩm là đang chăm chú nhìn không chớp mắt phía bên này, biểu cảm trên mặt vô cùng lo lắng.  

Ta sợ tai vách mạch rừng, chẳng còn quan tâm đến nam nữ khác biệt, cố hết sức ghé sát vào lỗ tai hắn nói: “Gia Luật Thành Văn mang theo đại quân đến đây, trong doanh trại của chúng ta có nội gián, bọn chúng đã biết ta là ai, sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ biết thân phận của huynh, huynh hãy mau chạy trốn đi.”

Tử Cẩm hơi ngẩn ra: “Nội gián?”

Ta gật đầu, nói tiếp: “Gia Luật Thành Văn đưa ta lên núi xem đại quân của hắn, còn nói đó chỉ là quân tiên phong, ngày nào cũng tra hỏi ta, ta có lẽ không đi được, nhưng huynh nhất định phải đi, nếu hắn biết thân phận của huynh thì sẽ không còn kịp nữa.”

“Gia Luật Thành Văn tra tấn cậu?” Sắc mặt Tử Cẩm lạnh như băng.

Trong ánh sáng lờ mờ u ám của phòng giam, ta chớp mắt nhìn hắn, trong thoáng chốc còn tưởng mình đã nhìn nhầm người.

Hoàng tôn Tử Cẩm mà ta biết từ trước đến giờ, lúc nào biểu cảm trên mặt cũng không có gì khác ngoài bốn chữ bình thản dửng dưng, lúc cười cũng là một bộ biếng lười uể oải, lúc này nét mặt đột nhiên trở nên nghiêm nghị, toàn thân toát ra vẻ uy nghi lẫm liệt, như biến thành một người khác.

“Không có.” Ta lắc đầu, ngoại trừ hôm bị bắt đến bị tung qua tung lại thê thảm kia, trên người ta không có thêm vết thương nào mới. Gia Luật Thành Văn đối xử với ta quả là khách khí.

Đường nét trên khuôn mặt hắn liền thả lỏng đôi chút, nói tiếp: “Đi cùng đi.”

Mồ hôi trên lưng ta thay nhau rơi xuống, cắn môi lặp lại: “Ta bị theo dõi, không đi được.”

Hắn cố ý đè thấp giọng, môi cơ hồ dán sát lỗ tai ta, hơi thở phả vào tai ta.

“Hai tên thị vệ kia của ta đã tìm được chỗ phòng ngự sơ hở, nếu không phải đợi cậu về, bọn ta đã đi từ hôm qua.”

Vành tai ta ngưa ngứa, sau đó đột nhiên ý thức ngoài sư phụ đây là nam nhân đầu tiên kề sát gần ta như vậy, nhất thời bối rối bật mạnh đầu ra sau, chỉ tính kéo giãn khoảng cách với hắn, nào ngờ động tác quá mạnh, cơ hồ té ngửa ra đất.

Tử Cẩm sửng sốt, sau đó toét miệng cười, cũng không phát ra tiếng, chẳng qua đôi mắt phượng cong cong chứa ngập ý cười, nói: “Chỉ có vậy mà cũng ngượng ngùng?”

Dáng vẻ đó, thật phong lưu lỗi lạc không lời nào tả xiết, nhưng trong mắt ta, cũng chính là hoàn khố lỗ mãng không lời nào nói hết. Ta lập tức nhắm mắt lại, ngay cả tay cũng vươn ra làm động tác ngăn chặn.

Bên kia trong chốc lát không có phản ứng đáp lại, qua một hồi lâu sau ta mới mở mắt ra, chỉ thấy hoàng tôn vẫn còn đang đứng yên ở đó, trong mắt đã sớm không còn ý cười, xương hàm bạnh ra, đó là dáng vẻ khi người ta nghiến chặt răng mới có, hiển nhiên là bị ta chọc cho tức không nhẹ.

Ta rầu rĩ cúi đầu, hối hận mình lại quên đang đứng trước mặt long tôn, thầm nghĩ vị hoàng tôn được người ta nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn này, lại phải chịu ăn nghẹn ở chỗ ta hết lần này tới lần khác, không biết ở trong lòng đã chém ta ngàn vạn nhát đao ra sao nữa.

Mặc dù hoàng tôn bị ta làm cho khó ở, nhưng kế hoạch chạy trốn vẫn phải tiến hành. Tiếng rên rỉ kỳ dị phát ra từ phòng giam Trần công công vang lên trong đêm tĩnh lặng đã thu hút sự chú ý của cai ngục, cửa sắt lanh canh mở ra, hai tên binh sĩ người Liêu chạy vào thấy Trần công công ngã lăn ra đất toàn thân co giật, bọn chúng không chút do dự mở cửa buồng giam định lôi ra ngoài.

Ngay lúc đó, hai người đang nằm dưới đất phóng bật dậy, hai con dao gọn ghẽ trong tay, không một âm thanh tiếng động đánh ngất hai tên thủ vệ kia, sau đó lột áo ngoài của bọn chúng mặc vào người, rồi lấy chùm chìa khóa trên người bọn chúng mở cửa phòng giam bên này ra.Ta nhìn đến trợn mắt há hốc miệng, Tử Cẩm đắc ý: “Thị vệ của ta thế nào?”

“Lợi hại như vậy, sao không sớm đưa huynh ra ngoài?”

“Nơi này rất nhiều binh lính quân Liêu, chưa tính toán chu đáo sao có thể hành động thiếu suy nghĩ.”

“Ta biết, nhất định không được để tổn hao một sợi lông măng nào trên người huynh.”

“Giờ cậu mới biết ư?”

“…”

Trong lúc ta bị bộ mặt dày vô sỉ của hắn đánh bại, hai thị vệ kia và Trần công công đã mở cửa vọt vào, thời điểm nguy cấp như vậy mà còn quỳ xuống cung thỉnh hoàng tôn rời khỏi nhà lao, đồng thời cũng đã nghe được những lời ta nói với hắn. Ba người mặc dù không dám mở miệng, nhưng ai nấy đều nghiêm khắc trừng mắt nhìn ta, ý gì không cần nói cũng đã rõ.

Lại dám nói chuyện với hoàng tôn như vậy, quả thật là tử tội.

Ta im lặng.

Có lẽ do quen biết Tử Cẩm không đúng thời điểm, ta đã sớm có ấn tượng ban đầu vị này là đại ca công tử hoàn khố, không cách nào nói được những lời lễ độ khiêm nhường, mặc dù đã biết thân phận thật sự của hắn nhưng vẫn không sửa được.

Làm sao đây? Nếu cứ tiếp tục như vậy, cho dù bọn ta trốn thoát, ta cũng sẽ bởi vì mạo phạm hoàng tộc mà bị chém đầu.

May mà chạy trốn là đại sự, Tử Cẩm bảo bọn họ mở ổ khóa phòng giam của ta, hai tay thị vệ kia không dám không tuân mệnh, sau khi ra khỏi phòng giam, bọn họ liền bảo ta chạy theo sau.

Ta chỉ vào những người đang ngủ say kia: “Còn bọn họ làm sao bây giờ?”

Tử Cẩm lắc đầu: “Người Liêu sợ tù binh gây rối, cơm và thức ăn buổi tối đều bị trộn thuốc, bọn họ vẫn chưa tỉnh lại.”

“Vậy sao các người có thể tỉnh?”“Ta là dê béo, về phần thuộc hạ của ta vì đêm nay đã nhịn đói suốt hai bữa tối.”

Ta ủ dột, trong lòng thầm nghĩ nếu có thể chạy thoát, bất luận thế nào cũng phải nói với sư phụ chỗ của những thôn dân bị bắt, để bọn họ cũng được cứu, đang mải nghĩ ngợi thì bị thị vệ kéo ra ngoài.  

Đêm khuya gió lớn, một vầng trăng khuyết thoắt ẩn thoắt hiện giữa những đám mây dày, thị vệ triều đình quả nhiên lợi hại, đưa bọn ta dò trong bóng tối lần theo những khu vực không có người canh gác đi ra ngoài, suốt dọc đường chỉ gặp một hai binh sĩ người Liêu đi tuần tra đêm, nhìn thấy y phục trên người bọn họ chỉ cho là thủ vệ dẫn giải tù binh, vì thế cũng không kiểm tra, nhờ vậy mà bọn ta trốn ra trót lọt.

Trái tim ta từ đầu tới cuối như bị treo lơ lửng trong cổ họng, mọi người bước đi thoăn thoắt gần nửa khắc, trong không khí bốc lên một mùi hôi thối, bốn phía không một bóng người, hai thị vệ đột nhiên dừng bước: “Hoàng tôn cẩn thận.”

Ta căng thẳng nhìn phía trước, thị vệ kia lại nói: “Đây là nơi quân Liêu vứt bỏ thi thể tù binh, đằng trước có một hố sâu, đêm tối, hoàng tôn hãy cẩn thận, vòng qua đó là tiến vào rừng rậm dẫn đến biên cảnh.

Đêm tối đen như mực, trước mắt là hố sâu đầy thi thể, mặc dù đã được che đậy, nhưng mùi tanh tưởi tràn ngập trong không khí, luồn vào hơi thở, xa xa trong rừng truyền đến tiếng gió rít nức nở, như linh hồn than van kêu khóc.

Nghe thấy bọn họ nói mấy chữ ‘vứt bỏ thi thể’, trong lòng ta vô cùng khó chịu, ngực như bị một tảng đá nặng đè lên, dần dần chuyển thành cảm giác rợn người sợ hãi. Bóng đêm mang đến cho người ta những tưởng tượng đáng sợ hơn tất cả những gì mắt thường có thể nhìn thấy, muốn nhấc chân đi nhưng hai đầu gối cứ run lập cập va vào nhau.

Giọng của Tử Cẩm cũng khản đặc, nói một câu đơn giản ‘Biết rồi, đi thôi’, đoạn quay đầu liếc nhìn ta một cái, đột nhiên nói tiếp: “Ngươi cõng hắn đi, hắn sợ đi không nổi.”

Ta kêu to: “Ai nói ta sợ!”

Con người ở trong trạng thái hoảng sợ giọng nói bất giác khuếch đại một cách vô thức, những lời này của ta gần như là hét lên, âm thanh vang vọng trong đêm tối tĩnh mịch khiến người ta mất hồn mất vía.

Ta tự biết không hay rồi, còn chưa kịp bịt miệng lại đã nghe thấy tiếng cười truyền đến, những ánh đuốc cháy bừng lên trong đêm tối, trong phút chốc chiếu sáng rực mọi thứ như ban ngày.

Nam nhân phía sau xuất hiện cùng với giọng nói.

“Không sợ là tốt rồi. Đã muộn thế này, hoàng tôn và tiểu thần y muốn đi đâu?”

Ta nhất thời cứng đờ —— Gia Luật Thành Văn đã biết thân phận của Tử Cẩm, hắn đuổi theo tới đây!

Tử Cẩm chậm rãi xoay người lại, hai thị vệ và Trần công công đứng che hắn trước người hắn. Mấy binh sĩ người Liêu giương cung lắp tên, tư thế sẵn sàng chờ lệnh. Gia Luật Thành Văn đứng bên ngoài vòng vây mỉm cười, một cánh tay hơi giơ lên, ngón trỏ và ngón giữa khép chồng lên nhau, chầm chậm nói: “Không cần chống trả, kính mời hoàng tôn tự mình đi qua, để tránh làm bị thương những thuộc hạ kia của ngài.”

Đôi mắt phượng của Tử Cẩm nheo lại, không nói lời nào, một tay gạt Trần công công đang thiếu điều ôm lấy bắp đùi hắn, nhìn dáng vẻ dường như thật sự định đi qua nói chuyện với Gia Luật Thành Văn.

Tình thế cấp bách, ta lật đật giơ tay ra chụp hắn: “Đừng!”

Có binh sĩ người Liêu bị hành động bất ngờ của ta làm vuột tay giữ tên, một mũi tên bay ra ngoài dự liệu của tất cả mọi người, nhằm ngay thẳng mặt ta bắn tới.

Không biết ai nổi giận hét to một tiếng, ta ngay cả mắt cũng không kịp nhắm lại, chỉ nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của Tử Cẩm.

Một luồng gió mạnh sượt qua bên tai ta kèm theo âm thanh rít lạnh bén nhọn, mũi tên đang bắn vào ta bị một mũi tên dài sắc nhọn khác bắn hạ, mũi tên dài kia thế như chẻ tre tiếp tục đâm thủng ngực một tên lính Liêu, ghim phập thân thể hắn xuống đất.

Tiếng hét thảm thiết vang lên, mọi người còn chưa kịp lấy lại phản ứng, ba mũi tên khác xé toạc không khí bay đến găm thẳng vào ba tên lính Liêu đang giương cung. Gia Luật Thành Văn quát to một tiếng, lúc này đám binh lính người Liêu mới sực choàng tỉnh, nháo nhào rút vũ khí ra.

Nhưng đã quá muộn, một đội người ngựa từ trong rừng rậm lao ra như tia chớp. Ta quay phắt đầu lại, nhìn thấy người dẫn đầu đội kỵ binh một thân giáp bạc, chùm tua trên chóp mũ đỏ rực như máu hiện ra trong ánh lửa. Chiến mã lao tới mang theo khí thế như sấm vang chớp giật, ào ào tiến về phía đám binh sĩ người Liêu, phá vỡ vòng vây dễ như trở bàn tay. Một con ngựa tách khỏi đội hình phi thẳng về phía ta đang đứng.

Trong niềm kinh ngạc vui mừng tột độ, hốc mắt ta bất giác ẩm ướt. Một tiếng ‘sư phụ’ nghẹn cứng trong cổ họng, ngay cả bản thân mình cũng không thể nghe thấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau