THẾ GIỚI CỦA EM KHÔNG CẦN ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới của em không cần anh - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Tiền sự đánh người

Tử Đồng đang đi, đột nhiên nghe tiếng gọi thì nhíu mày, ngày gì mà xui xẻo. Mắng thầm lặng ông trời cứ ưu ái cô hết lần này đến lần khác, quyết định giả điếc, tiếp tục đi thẳng, tốc độ cũng không thong thả như trước. Cô ghét nhất là vào sở cảnh sát, rắc rối lắm.

Mà người kia thấy cô cứ thế bỏ chạy, không thèm để lời anh ta vào bụng, tức giận chạy tới, mạnh tay xách cổ áo cô, theo quán tính thì định ngã, cô dùng thêm sức ko cho hắn ta toại nguyện, mặt đen xì như bao công. Không may mắn là chiếc áo của cô, đầu tiên là nhão ra, sau đó toạc, vì quá mỏng manh nên, bị rách mất phần cổ áo. Cô quay người lại, không hề nương tay, chọi thẳng 1 quả đấm vào mắt trái.

Người hắn ngửa ra sau, rồi bật lại như lật đật. Mọi người chỉ trợn mắt nhìn cô ra tay tàn độc với 1 cảnh sát to lớn, mà anh ta đang hết sức bất ngờ vì cú nốc ao vừa giờ.

Hai người nhìn nhau, ánh mắt cả 2 đều lạnh lẽo, người dân im ắng, mấy tên cảnh sát còng tay tên cướp cũng dừng lại. Thật không ngờ, phó phòng cảnh sát thành phố vừa bị ăn đấm hết sức tự nhiên mà k hề biết trước.

Đột nhiên, anh ta trợn mắt lên, như bị thần kinh, quay người chỉ tay vào mấy tên cảnh sát hét lên như khùng điên, quên cả hình tượng:

- Bắt lấy cô ta mau, dám đánh cảnh sát, mau mau giải hết về đồn cho tôi.

……………

15 phút sau:

Trong sở cảnh sát, 2 người, nam trừng trừng nhìn nữ k thèm để ý tới mình mà rằng:

Tôi tố cáo cô ta, chính cô ta gây thương tích cho tôi, mau bắt cô ta tống vào ngục.

Tên cướp đang vô cùng xúc động vì bị ăn đánh, tay còn ôm mặt ăn vạ. Anh cảnh sát khuôn mặt hài hòa, nhíu mày cười cười nhìn cô gái trước mặt tỉnh bơ với lời a ta nói.

Anh cất giọng nhắc nhở anh ta im lặng, rồi quay sang nhìn phó phòng mắt sưng húp như panda, rồi lại nhìn cô, hắng giọng:

- Khai tên.

Một mảnh im lặng, rồi có tiếng ồm trầm thấp vang lên theo nhịp điệu nhẹ nhàng:

- Đồng Á Lệ, 29 tuổi, cướp chuyên nghiệp. 123xxxxxxxxx. Giấy tờ không mang.

Cô nói 1 tràng k nghỉ, sau đó ngước mắt lên nhìn anh ta, hẩy mày. Anh cảnh sát nghe xong không tin được. Thời đại này còn có người tự khai mình là cướp. Anh lên giọng:

- Nghề nghiệp hiện tại, địa chỉ công tác.

Anh nhìn cô, đợi câu trả lời, nhưng dường như trước vẻ mặt của a cô k thèm quan tâm, đã nói rồi, còn bắt phải nhắc lại, bọn này ăn cơm nhà nước kiểu gì thế k biết, tác phong k nhanh nhẹn tí được à?

- Hóa ra cô là cướp, bảo sao đánh nhau như giang hồ, còn dám đánh…

Viên cảnh sát vừa bị đánh kia nghe cô khai thì nhảy xồ lên như gà xù lông.

- Tôi yêu cầu 1 lần nữa, nghề nghiệp là gì, không được phép dùng từ ngữ chuyên môn?
Anh nghe cô nói lòng hơi nghi ngờ.

Đến lúc này này, cô liếm môi, tay dụi mắt thở 1 hơi, phiền chết:

- Quân nhân thuộc đại đội 1, công tác tại nhánh phụ đường xx của Bộ quốc phòng.

Cô nói 1 hơi dài, rồi ngừng lại, liếc mấy người đang ngạc nhiên đến tột độ, chẳng nhẽ cô k có quyền làm nghề này à. Cô xoay cổ mệt mỏi, thân là sỹ quan mà dám phạm luật, mất mặt, mất mặt.

- À chuyện này,

Anh cảnh sát đep trai lên tiếng suy nghĩ.

- đồng chí cấp mấy?

Anh khá e dè, dù 2 ngành chẳng có gì là phải sợ nhau, nhưng chung quy vẫn là anh em, tha được thì tha, có khi người ta con ông cháu cha, chức vụ to hơn họ, nhưng a k nghĩ cô lại cao đến vậy, nhất là đối với con gái, có thể trèo cao vậy.

-trung tá.

Để là ánh nhìn xúc động cho đôi bên, chức vụ đương nhiên thuộc cấp trung ương, mà họ là địa phương, thấp hơn là cái chắc, đặc biệt là 2 tên bị đánh, đang rất chân thành cảm ơn tổ tiên đã bảo vệ họ không bị mất cái răng nào, cô nhanh nhẹn:

- Còn chuyện gì.

Mấy người khôi phục trước cái quét mắt của cô, tản dần ra và đứng xì xào. Anh c sát nhìn cô chân thành:

- xem xét sự việc, đồng chí có công bắt cướp, nhưng có tội đánh cảnh sát, vậy nên bù trừ, chỉ cần nộp phạt, đồng chí có thể ra về.Anh quyết định giải quyết nhanh chóng thì hơn.

Cô chau mày, dự cảm chẳng lành, đem túi vất rầm lên bàn. Mở ra, và cô rất ngạc nhiên, chẳng có gì ngoài vài đồng lẻ, rồi mở lớn mắt banh thật mạnh cái túi, rẹt 1 phát, may mà không rách.

Cô ngẩng đầu cười méo xẹo. Ngồi nghĩ nghĩ “ đen đủi quá đi mất, chẳng có ai ở nhà, tiền không mang, túi rõ to nhưng chẳng có gì, điện thoại cũng k thèm mang nốt. Cô đứng dậy bước ra phía điện thoại công của sở, ko ai ngăn cản cô, phân vân k biết gọi cho ai đến cứu viện cho mình. Gọi người nhà, quên đi, gọi hắc tiểu tử hay là đội trường, nhưng có lẽ đội trưởng đang bận, cứ hắc tiểu tử đi.

Cô gọi nhanh cho đàn em đồng bào thân thiết như chân với tay, số cậu, cô đã sớm thuộc.

- tút.. tút..tút. cạch. A lô?

Anh nhận điện thoai từ cục cảnh sát đã bất ngờ lắm rồi, nay nghe thêm giọng bà chị nữa thật là 1 tin hot, phó đội trường đánh nhau bị áp giải vào đồn:

- Đánh người, vào đồn gần nhà, tới đón.

Không nể nang mà ra lệnh, nếu như k quen biết cô, hẳn tính cô khó có người ưa nổi, bên kia bĩu môi.

- Đánh ai vậy?

Anh thắc mắc là người rất thích chọn kẻ địch mạnh như cô thì rốt cuộc đánh nhau với ai, không phải bác gái chứ?

-Không phải mẹ, là cướp và cảnh sát.

Biết tâm tư kẻ đểu giả đang vui vẻ cười đừa trước việc sỉ nhục cô, trừng mắt.Nhìn chiếc áo rách ẩn hiện sau lưng, bất giác cô nắm chặt tay, quá vô dụng, đáng nhẽ phải cho tên kia không đứng dậy nổi mới đáng.

Anh trố mắt, trợn ngược đồng tử, ôm miệng cười xoắn cả thân

- Được lắm, được lắm, đợi e đến.

Anh vô cùng phấn khích không biết khi về doanh trại, mấy sư huynh tỷ muội biết sẽ như thế nào, đặc biệt bản kiểm điểm của sếp k ngắn tẹo nào đâu. Anh vô cùng vui sướng, nếu là trước kia thì a chỉ biết khóc lóc, cơ bản, mỗ lần phạm lỗi là cô sẽ lôi 1 tên vô tình đen đủi đi qua phòng họp, mà tên đó rất trùng hợp là anh, thế mới đau k cơ chứ, sau đấy cười khẩy “không muốn ăn súng thì viết mau”. Nghĩ tới giờ vẫn còn hãi. Nhưng có đội trưởng, anh không tin cô dám dóc gan a mà ăn như lời cô dọa.

Mọi người trong sở nhìn cô, cứ ái ngại cách nói chuyện này, rồi bảo nhau im lặng quan sát cô, cô biết họ nhìn nhưng chẳng để ý.

Không khí trầm xuống thấp, giọng nói cô rõ rằng trong không gian chật hẹp. Bất giác mọi người đều nín thở.

………

Bên ngoài, Trần Lượng quan sát cô từ lúc cô đánh nhau với tên cướp tới giờ mà không ra mặt. Hôm nay anh đi trễ hơn mọi ngày vì đêm qua anh ngủ ở nhà mẹ, trong vùng ngoại ô khá xa, bà bị cảm nhẹ, muốn an tĩnh ở đây.. Sáng nay đi về, thế nào lại đi vòng về nhà, lúc đi ra thấy môt nhóm đánh nhau trước của siêu thị gần căn hộ của a đi thẳng ra, nhìn trực diện, thấy cô đúng lúc đạp tên kia. Anh nhanh nhẹn xuống xe theo dõi cô, cho tới tận khi cô vào sở cảnh sát. Anh nghĩ có lẽ đây là thời điểm làm quen hợp lí.

Chương 7: Cùng bảo lãnh: 2 người điên à, các người thích nộp tiền phạt vậy thì để lại, lần sau tôi lại đến

Nói đến việc ngồi chờ, cô rất bực mình, tên tiểu tử kia đi từ đơn vị ra cũng mất 1 tiếng, cô k chịu nổi, tự nhiên nổi giận vô cớ, đập cái rình chiếc điện thoại xuống mặt bàn, lửa giận đã tràn lan. Cô đi tới trước mặt a cảnh sát:

- Một tiếng nữa sẽ có người tới bảo lãnh.

Lạnh giọng đi, cô không quan tâm bất cứ ai, tiến vào 1 phòng giam, nhìn a canh cửa:

-Mở cửa

Còn hất cằm ra vẻ mặt bất cần. Bên này a c sát thấy thế, nhìn cô không nhúc nhích, căn bản anh ta chả hiểu gì.

Cô thấy thế, ngướm nguýt:

- Các anh không sợ tội phạm bỏ trốn sao. Mau lên. Làm việc chậm quá.

Anh ta ngớ ngớ, không hiểu sao nghe lời cô mở cửa, mọi người ngay cả tên cướp

cũng trố mắt nhìn cô thoải mái đi vào nhà giam, còn khoa trương dãn cơ thể, động tác nhanh nhẹn cởi bỏ chiếc túi ném tới chiếc giường thấp 1 gang tay, dùng cho tội phạm được ưu ái ngủ qua đêm. Cô đi nhanh tới rồi hạ người xuống rất nhanh chóng đi vào giấc ngủ.

Mọi người vẫn bàng hoàng trước thái đội duy nhất trên đời đối với việc bị vào tù vẫn còn có thể ung dung mà ngủ. Cơ bản cô đói quá k chịu được, biết thế không kén ăn thì có phải ngày hôm nay cô đang ngủ ngon ở nhà, với cái bụng no không. Khi còn thực chiến trong rừng 2 ngày 2 đêm, k ăn k uống, cách tốt nhất đó chính là tìm 1 hang hốc tối tăm và kinh dị nhất mà chui vào ngủ, đánh 1 giấc thì không còn đói nữa. Thật quá có tác dụng ấy chứ.

Bên ngoài, anh thấy vậy, bất giác mỉm cười, cô ngây thơ quá, dù không biết đã trải bao nhiêu mùi đời nhưng cách ứng xử vần còn quá non tay. Anh tiến vào cửa, đánh tan không khí quỷ ám ở đây, hắng giọng, anh gọi:

-Tiểu Chu?

Nghe giọng nói quen thuộc của anh hai, anh quay đầu lại, tự rời bỏ ánh mắt nãy h vẫn chằm chằm vào phòng giam. Thật bất ngờ, anh thốt lên, làm mọi người cũng chú ý:

- Anh, anh làm gì ở đây?
Anh rất vui mừng. Anh trai lâu ngày mới gặp, thật nhớ. Anh hay phải trực đêm, đó là lí do mà mẹ anh, bà Trần không muốn anh làm cảnh sát. Lúc đầu anh học bên hình sự, tổ trọng án rất có tiền đồ, không ngờ ra trường liền được bố trí vào bên cảnh sát giao thông, làm anh tí về cãi nhau với mẹ mình. Cuối cùng vì bà khóc lóc, còn lôi cả người bố đã mất vào, dọa 2 anh e họ 1 trận kinh hồn. Anh Lượng hiếu thuận, theo mẹ vào học kinh doanh, nếu không bây giờ anh ấy chẳng phải thương nhân nào cả, mà cùng a họ Lưu Cung đi vào trường quân đội lục quân lâu rồi.

Hồi ấy 2 người họ làm mưa làm gió ở cấp 3, nhà có tiền, đẹp trai lại học giỏi, không kiêu căng, chỉ tiếc a họ vốn cứng nhắc, mặt lạnh suốt ngày, còn a trai lại hòa nhã, lịch thiệp, nhưng rất kiệm lời, họ suốt ngày đi chung nhưng chẳng mấy khi nói chuyện, nhưng dường như có sức mạnh nào đó gắn kết họ lại, thân thiết và thấu hiểu nhau còn hơn cả a e trai như a. Học dưới họ 1 khóa mà thấy xúc động, ngày nào cũng nghe bọn con gái thế này thế nọ về họ. Nghĩ đến quả thực nhức nhối hết cả tai. Chỉ có điều anh họ tính cứng rắn, còn a trai a thì ….haiz, vốn sợ mẹ khóc, thương tâm nên đành đi theo con đường kinh doanh.

- Anh tới bảo lãnh cho cô ấy.

Anh cười cười nhìn sang phía cô đang ngủ, tư thế cũng thật khoa trương, cả người đều thẳng tắp, tay đặt lên bụng trông như người chết. Khuôn mặt thì lúc nào cũng nhăn, giống như đang ngủ cũng đề cao cảnh giác. Anh tự hỏi tại sao cô có thể nằm như thế suốt được, sinh hoạt của cô, anh tự tin mình không theo kịp.

-Cô ấy? Anh quen bao giờ vậy, không lẽ e vô cảm tới nỗi a có bạn gái mà không biết?

Anh chau mày, nghĩ ngợi 1 hồi, quay ra thấy ánh mắt a nhiệt tình hơn bình thường:

-Anh thích cô ấy.

- Anh thích cô ấy? 2 người làm sao quen được, với lại thân phận cô ấy không bình thường đâu? Khoan đã, 2 người gặp nhau được mấy lần, nói được bao nhiêu câu?
Bất ngờ trước câu nói, a cố lác tai ra để nghe, hỏi dồn dập, nhưng suy nghĩ mãi, anh thấy có vấn đề ở chỗ, anh trai a từ bao h biết chủ động tán tỉnh con gái người ta, mà đặc biệt lại còn là… đúng là a trai a giấu nghề thật giỏi.

-3 lần, chưa nói câu nào.

Anh dường như rất tự nhiên, còn không thèm xấu hổ, mới gặp 3 lần, còn chưa nói năng gì, đã muốn bắt cóc con người ta về làm phu nhân tổng giám đốc chuyên chế, thêm nữa, cô ấy cũng k được xếp vào hàng dễ chọc đâu.

Anh thẫn thờ người, mẹ anh chắc vui, có điều a trai a làm a shock quá. Không thể nói gì hơn.

Nhanh chóng ôm 1 bụng thắc mắc tiến tới cửa phòng giam, tên cướp cũng bị tống vào phòng bên cạnh vì vô gia cư, tên vừa bị ăn đấm kia cũng đi phương nào k hay biết, chỉ còn trơ trọi 1 mình cô:

- Đồng Á Lệ, có người tới bảo lãnh.

Anh hất cằm về phía cô, quả nhiên là lính, vừa nghe tiếng động đã lập tức mở trừng mắt, ngồi bật dậy trợn trắng con ngươi nhìn 2 người trước mặt “muốn ngủ 1 chút thì bị làm phiền, bất quá thói sinh hoại của lính cứ ăn sâu vào bản chất của cô, thế có đáng chết không cơ chứ”, cô mắng nhiếc 2 tên trước mặt, toàn bọn quái đản, với lại có thấy tên Hắc Tử đâu, tính ra còn 20 p nữa mới đến, bọn này định chơi cô đấy à.

Cô quét mắt đè máu nóng xông tới màng mắt, chờ chực phun ra, sẽ không ngần ngại mà lao vào quần nhau với 2 tên trước mặt. Chỉ có điều, dùi cui đeo bên hông a ta trông có vẻ nguy hiểm đấy, cô dùng thử loại mini rồi, tên Hoa Nhị Đán ở đơn vị tê muốn teo cả cơ, cô k nghĩ cái kia sẽ không làm cô tê tái đâu.

- Người bảo lãnh của tôi chưa đến, a làm phiền cái gì.

Không hiểu sao tâm tình cô cứ xấu đi, méo xẹo. Cô thu nhỏ đôi mắt lại, bắn đạn về phía 2 người. Cô chẳng biết tại sao dạo này cô cứ hay điên điên bất thường, tính cách bốc đồng, k biết kìm chế, mở lời tuy k cay độc nhưng đối với người khác, đúng thật là khiến họ k còn gì để nói.

- Là anh ấy.

Trần Chu chỉ vào a mình, Hai người quan sát cô gái trước mặt, chẳng biết nói gì hơn ngoài 2 từ bất cần, tiếp đó a còn khẳng định mạnh mẽ lại 1 nữa rằng, cô chẳng có gì đặc biệt để a a thích, cũng k biết a a có gu thẩm mĩ độc lạ hay sao, a chưa từng nghĩ m sẽ có 1 chị dâu như thế, dù ngành của 2 người chẳng khác mấy là bao.

Anh rất là thắc mắc đấy.

Chương 8: Cùng bảo lãnh: 2 người điên à, các người thích nộp tiền phạt vậy thì để lại, lần sau tôi lại đến (2)

Cô nhìn “a ấy” mà a ta nói, chẳng biết trong lòng nghĩ cái quái gì lại thốt ra 1 câu khiến 2 người k còn đường nào mà nói:

- Tôi k quen a ta, đừng làm phiền tôi.

Đối với 1 người đàn ông vài giây trước vẻ mặt còn rất hào hoa nói với người khác rằng thích cô, đột nhiên nghe cô nói vậy, a có phải nên cảm thấy bị sỉ nhục hết sức nặng nề k? 2 người trước mặt đã mất phản ứng ngay sau khi nghe cô phát biểu nhẹ nhàng, mặt không biểu cảm quay người, hạ lựng rất từ tốn xuống, nhắm nghiền mắt, 2 tay khoanh trước ngực.

Trời lạnh hơn, mát mẻ của mùa thu len lỏi vào tim gan con người, làm người khác có ham muốn tìm 1 người dựa vào, quấn lấy qua hết mùa đông. Cùng nhau trải qua mùa xuân tươi dẹp, mùa hè rực rờ trên biển. Nhưng ước nguyện của người nào đó đã rất nhanh chóng bị gáo nước sôi, nóng hổi của 1 người nào đó làm héo quắn cả.

A k nói gì, e trai a cũng yên lặng suy nghĩ, chẳng phải có người đến bảo lãnh mặc dù là ai chăng nữa thì cũng nên bỏ cái thói sĩ diện dởm để thoát khỏi đây trước chứ, chẳng biết nhìn cô thông minh mà logic lại lạ đời như vậy.

A nhìn cô 1 lúc, quan sát, nhẹ giọng mà rằng:

- Nếu cô thông minh thì nên theo tôi ra ngoài. Tôi nghĩ chắc cô hó ra nổi đây trong 1 hồi nữa đâu.

A rất hài lòng khi thấy cô ngồi dậy, đi lướt qua a ra ghế ngồi. A thấy tâm trạng của cô rất bất đồng, lúc nên vui thì cố tình làm căng thẳng, lúc buồn thì lại cười đến điên đảo. Chẳng hiểu ra làm sao, nói vậy chứ a cũng chưa thấy cô cười quá lố bao h trừ lần ấy.

Cô ngồi xuống ghế, k buồn ngẩng đầu, k rõ có nhìn hay nghe a nói chuyện. Đột nhiên có người xuất hiện bên cạnh cô, vì đứng rất gần nên a nghe rõ họ nói chuyện.

- ha ha, chị dâu, chị cũng thật hài hước, đánh nhau k còn mặt mũi thế này?

- tôi rất sợ bị chép phạt đấy.< cô nhún vai trông chẳng khác lưu manh>

-haha, chị cũng thật khéo đùa, a ấy sẽ k phạt chị đâu? Haha < tiếng lòng của a bây h là ntn: cái quái gì chứ, a mới là người phải sợ này, a quên mất là mỗi lần cô bị phạt, toàn là a gánh, mà hiển nhiên a Lưu biết chuyện. mồm thì mắng người nhưng lại bao che cho cô làm chuyện ác, a xui tận mặng nên mới là đầy tớ của 2 người này.>

Giọng điệu cười lần này của a rất gượng ép, hẳn là đanh bị đe dọa, áp lực.A k dám nói gì thêm, cười méo xẹo rồi quay người đi ra chỗ 2 người kia, còn không quên lấy lòng:

- Chị à, chị thật có bản lĩnh, a sẽ k phạt chị đâu.

Anh đi thẳng ra chỗ kia, lạnh giọng hẳn, dù sao a cũng là lính chuyên nghiệp có chức vụ quan trọng, đối với người như Tử Đồng, a buộc phải kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, còn với người khác, tuyệt đối đừng hòng dắt mũi a.

- Nộp phạt.

Trần Chu nhìn a trai, rồi nhìn a ta hiểu ra câu chuyện, lắc đầu chậc chậc, k biết rằng ngay mối tình đầu vô cùng eo ắt mới tìm thấy lại bị kẻ khác cuỗm mất tay trên, a trai a k biết cảm giác thế nào, chứ tình địch này là người của quốc phòng, có gan yêu cô hẳn phải rất máu mặt, có địa vị, k sợ chức vụ của cô và đc kẻ khác tôn trọng như vậy, tuyệt là hàng cực phẩm, chất lượng. A k nghĩ 1 thằng đàn ông hoocmôn bình thường mà lại đi thích người phụ nữ của mình giỏi giang hơn đâu, đặc biệt là cuộc chiến trên…. Cần ko cân sức mới có khoái cảm.

Tuy nhìn cô có vẻ nam tính, nhưng thật ra rất cuốn hút, nhất là điệu cười và ánh mắt đặc biệt đểu cáng, rất có hồn. Thậm chí a còn thấy thú vị. Rất tiệc tính cách k biết có ai trị nổi.

-Anh ấy đã nộp rồi.
1 câu đơn giản khiến a suýt chút nữa lao vào giết cô, rõ ràng có người bảo lãnh lại bắt a cực khổ xin đội trưởng tranh thủ thời gian vàng bạc để hành hạ bọn lính mới kia, bạt mạng mà đến cục cảnh sát hơn 20 km đường rừng và 20 cây đường lớn. Quá là ác ôn và tàn bạo rồi.

Anh quay sang trừng mắt nhìn cô, gừ gừ, chó cùn cắn rậu, cô chưa nghe câu con giun xéo lắm cũng quằn, con người xéo lắm sẽ thành con giun sao:

-Chị, chị biết sở thích của em là dạy dỗ bọn cún con kia, còn tàn độc như thế này. E sẽ báo cáo với đội trưởng tội chị dùng võ đánh dân. Tội k nhẹ đâu. Tầm 50 vòng sân thể lực là cùng.

A vô cùng đắc ý. Cô nheo con ngươi suy nghĩ 1 hồi mới vui vẻ với cậu:

- Nhóc con, dám dùng xe công đi làm việc tư, vượt quá chỉ tiêu dùng trong khi k làm nhiệm vụ, tuy là sếp cho phép nhưng nếu thiếu tướng biết, e rằng câu lại có may mắn chạy chung với tôi.

Cô vui vẻ nhướn mày, phong thái rất tự tin. Anh nghe xong suýt hộc máu mồm, vì ai, vì ai, vì ai mà a phải chạy tới đây, cô còn dám nói kiểu ấy.

Quay sang 2 người trước mặt kia, a lạnh giọng:

- Tôi không quen a ta. Tôi mới là người bảo lãnh của cô ấy.

A không thèm nhìn cô. Tính cách của a thoạt nhìn cũng chẳng khác gì cô gái trước mặt, rất có thể sẽ đánh người. Đối với người lính chuyên nghiệp, họ có vai trò có trách nhiệm, đương nhiên sẽ có quyền lợi, như vậy tính cách rất độc tài và hống hách, nhưng chẳng có gì là quá đáng. Trần Lượng nhìn ra vẻ tức giận. nghe câu nói tôi k quen a ta thực sự rất chướng tai. Chẳng phải a ta đang ngầm khẳng định rằng a và cô rất thân quen đến nỗi bạn bè của cô a ta đều quen, hoặc là a ta biết thừa 2 người có qua lại vài câu nhưng như vậy không tính là quen.

Cô nhìn không khí căng thăng không ra đau vào đâu trước mặt, cô cười rất đểu giả:

-Nếu 2 người thích tiêu tiền như vật...chi bằng để lại lần sau tôi lại đến.

Điều đó có nghĩ là 1 hoặc 2 hoặc nhiều nhân vật sẽ kém may mắn được cô chiếu cô. Thành phần như cô còn nguy hiểm hơn bọn tội phạm nhiều

Chương 9: Người phụ nữ cầm quyền thời đại mới! Hỏi tôi đàn ông là gì? Hừ… Đàn ông chẳng là cái thá gì!

Đứng trước câu chuyện tay 3 và lời nói vô tình đổ thêm dầu vào lửa của nghi can Đồng Á Lệ, Trần Chu hết sức ngốc ngếch k biết phải giải quyết thế nào. 2 người đàn ông tuy chỉ nhìn nhau đơn thuần nhưng nội tâm họ chắc chắn có biến. Anh nhìn sang cô gái bên cạnh rấ vui vẻ vắt chân, tựa cả người ra sau ghế, nói huyênh hoang cũng có, nói hống hách cũng có, dường như cô rất kiệm lời, nhưng ánh mắt thật lắm ý tứ.

-Đây là sở cảnh sát, các a có chuyện không nên làm ầm ý ở đây?

Đứng trước câu nói của a, mọi người nãy h nhìn 2 người đàn ông chăm chú, đồng thời nhíu mày thắc mắc “chuyện quái gì vậy, k biết họ có nói nổi đến dăm câu k mà bảo ầm ỹ, nhưng mà cũng đúng, so với việc nhìn dân đánh nhau bể đầu còn không sợ bằng nhìn 2 tên đàn ông chỉ vì muốn nộp phạt mà sắp đổ máu.”

Hắc Tử quan sát thấy cái áo bị rách của cô, lúc vào cửa cô đang nhìn ra ngoài, có lẽ đợi a đến đón đến sốt ruột. Nói đúng hơn là k thể nhẫn nhịn đc nữa mới đúng. A k có nhìn thấy, tuy thần thái trời rèn cho lính sự nhạy bén, tuy nhiên a vì quá xúc động khi nhìn thấy cấp trên đang trong đồn cảnh sát, nhất thời vui quá k nói lên lời. Bây h nhìn cô mới thấy rõ vết rách nhưng a k nói gì. Đứng trước không khí trầm tĩnh 15 phút, a k muốn rề rà lâu la, đang định lên tiếng thì bị cô ngắt lời.

Cô đứng lên, làm động tác phủi quần phẳng phiu, bẻ cổ 2 cái, tiến chân bắt đầu đi vòng quanh 2 người với tư thế uyển chuyển, giống như sếp chuẩn bị giáo huấn bọn lính mới, cò khoa trương hắng giọng:

- Thứ nhất, tôi nói, tôi k quen a, tôi chưa từng nói tôi k thể ra khỏi đây, đồng nghĩa với việc tôi k yêu cầu sự trợ giúp của a.

Trần Lượng và Trần Chu nghe xong nóng mặt, cô rõ ràng đang giết chết tư tương cao đẹp của người khác, xuyên tạc ý tốt người khác trở thành hành vi làm phiền, quấy rối. Quá là k có nhân cách rồi. Tiếp theo, nhìn người đàn ông đối diện đang nhếch miệng cười nghệ thuật đầy ý nhạo báng kia, thật muốn cho ăn đòn.

Tiếp lời, cô quay nhìn tên đang cười với 1 tấm lòng hết sức thông cảm.

- Thứ 2, tôi chưa từng nói tôi quen a ta, cũng như cậu chưa từng hỏi, việc câu dùng đồng lương ít ỏi của chúng ta để đi tranh chấp tiêu tiền với 1 người như a ta, tôi hẳn là nên khen cậu 1 câu: ĐẦN!. Tôi biết cậu đủ thông minh để nhìn ra a ta là người có tiền, và hẳn cũng nhìn ra ý tứ k ngăn cản a ta trả tiền của tôi. Thân là người kề vai sát cánh bên tôi 9 năm ròng, tôi k tin câu k biết.

Nói đến gần cuối cô bắt đầu lạnh giọng đi, mọi người đều cảm nhận được. Cô đang nghiêm túc giáo huấn người dưới. Cô biết gia cảnh nhà a giàu có, nhưng k vì thế mà a được phép sử dụng đồng tiền bừa bãi, đừng nói đến tiền bố mẹ, đến tiền của riêng cũng k được phép hoang phí. Tuy chỉ là thua 1 nửa cấp bậc nhưng cô k hề nể nang, cũng k nghĩ tới có ngày a vượt mặt trả thù. Bởi vì rất đơn giản, đó là quy tắc sống của cô. Với người trên cô, tốt nghiệp và công tác trước chỉ 1 tháng, làm sếp của cô 2 tuần, sau đó là đồng nghiệp của cô 1 năm, hạ bậc xuống đơn vị khác làm việc, tuy là đội trưởng nhưng có địa vị thấp hơn, cô vẫn luôn là người thực hiện nghi lễ trước. Không 1 ai có thể phản bác cô, bởi vì k ai có đủ năng lực để thực hiện những quy tắc sống đơn giản nhất của cô.

Họ kính phục cô từ trong bản chất của người lính!

Đối với chuyện bị giáo huấn trước mặt người ngoài vì thiếu sự tương giao giữa chỉ huy và người phục lệnh, a k có ý kiến nhưng trong lòng càng thâm trầm hơn. Nhưng chưa kịp thể hiện ra đã bị cô tinh ý phát giác:

-Đưng đổ lỗi cho bất cứ ai. Trong những việc ngày thường còn k có sự hòa hợp thống nhất thì sau này trên chiến trường căng thẳng, làm sao chúng ta có thể dễ dàng hợp tác. Quay về viết kiểm điểm 1000 từ cho tôi.

A nhìn cô, mọi người đều nhìn cô, k ai dám nói gì. Hắc Tử nhìn vào mắt cô một cách nghiêm túc, nhìn thấy rõ sự công bằng trong ánh mắt a đã tin tưởng suốt 8 năm hợp tác, 3 năm phục tùng mệnh lệnh, a vô cùng rắn rỏi, lạnh lùng đưa tay chào dứt khoát:

- Rõ!

Mọi người chứng kiến màn vừa rồi, k khỏi ngỡ ngàng, 1 người đàn ông to cao phải cúi đầu trước 1 người phụ nữ vô điều kiện, hẳn là 1 đáng nam nhi, a cảnh sát nào, thậm chí là cả tên cướp kia cũng cảm thấy đôi chút bị sỉ nhục. Bởi vậy mới nói, đàn ông mặc quần rách đũng cũng vẫn sĩ diện Nhưng họ không biết rằng, sống dưới sự che chở của 1 phó dội trưởng như cô, là 1 chuyện hết sức vinh dự, thâm tâm a vẫn luôn tôn trọng và kính nể cô. Bởi vì cô là người chỉ huy có trách nhiệm, là đồng đội biết hi sinh, là con dân sống vì Tổ quốc, còn là 1 người phụ nữ nhỏ bé!

……………….

Trần Lượng suy nghĩ mọi chuyện trước mắt, cảm nhân khoảng cách giữa bọn họ ngày 1 xa, k hề dễ dàng tiến tới như trong tiềm thức của a. Điều này khiến a khó chịu.

Anh quân nhân đã lùi sang 1 góc sau cô, nghiêm túc nhìn vết áo rách sau cánh lưng của cô lộ ra dây áo lót bó ngực, k phải loại của phụ nữ thường dùng, mà là loại đặc biệt, điều này làm a k có cảm giác xấu hổ, mà chỉ tức giận, máu trào ngược vào tim. Tên hỗn đản nào dám xé rách áo sếp của a, đại đội mà biết chuyện, hẳn tên kia k còn đường về nhà. Anh nghiến răng làm cô cũng nghe thấy rõ ràng. Thông minh như cô phải biết rõ nguyên nhân chứ, cô sẽ k để tên kia được đầu thai sớm như vậy.

Cuối cùng, cô nhìn thẳng vào mắt a cảnh sát đã mất hồn từ lâu. Cô nhìn thấy đôi mắt nâu tròn của a. “ Đẹp quá!...... Con mẹ nó dám đẹp hơn cô, có tin cô móc mắt k?” rồi nhìn đến đôi môi vừa vặn, vì mở nhẹ nên lộ ra 2 chiếc răng của đều đặn, trông rất có hồn “ Con mẹ nó, đàn ông cái quái gì, đàn bà như cô còn thua kém, cô k tin qua lần này, lần sau gặp mặt cô k cho nó ăn đấm 1 phát.”
-Cuối cùng, tôi nói với a tôi k quen a ta, vậy mà a dám để tội phạm thoải mái ra khỏi phòng giam, thái độ làm việc của a rất thiếu chuyên nghiệp. Tiếp đến, tôi k có yêu cầu a ta trả tiền bảo lãnh, a lại ngang nhiên nhận tiền viết giấy phạt, tôi hoàn toàn có thể quy kết cho a tội danh nhận hối lộ vô điều kiện. Mặc dù tôi là lính, k phải c sát, nhưng những điều trên tôi khẳng định mình phán đoán chính xác. Để giải quyết chuyện này….. tôi yêu cầu a thả tôi, đồng thời tôi k nộp phạt và k cần có trách nhiệm trả tiền cho người kia. Tuy tôi có tội đánh cảnh sát, nhưng là nghi can chưa qua thẩm vấn rõ ràng, tức nghĩa chưa định có tội, vậy mà a ta đã tùy tiện gây sự đánh tôi, làm rách áo tôi. Hành động của tôi là phòng vệ chính đáng.

Nghe xong 1 chuỗi lời nói của cô, mọi người trở nên rối ren, k thể theo kip logic của cô. Nhưng k ai biết người sau lưng cô đang nín cười sắp tổn thương, a ta biết rõ, cô quá tàn bạo. Nếu xét 3 câu nói của cô lại, hoàn toàn là câu trước đá đít câu sau, nói 1 đằng nghĩ 1 nẻo, ra tay đánh cảnh sát trong khi họ yêu cầu cô đứng lại, là cô đang cản trở người thi hành công vụ. Áo rách là do cô phản kháng, hoàn toàn đáng nhận lấy. Bảo sao cô k hề lên tiếng vì vụ áo rách, hóa ra là muổn ra chiêu ác độc này. Cái gì mà phòng vệ chính đáng, đánh người ta sưng như oppa gấu trúc thế kia, người ta còn đứng trước mắt rất ăn năn về việc làm lúc ấy của mình, thế mà cô trợn tráo mặt đổ hết mọi tội lỗi ra khỏi người mình, làm người ta răm rắp nghe theo.

Cuối cùng chỉ có Trần Lượng a, chứng kiến câu chuyện, bình tĩnh phân tích. Sau cùng, a rút ra 1 câu: cô quá là ma ranh xuất sắc. Đúng là người phụ nữ cầm quyền thời đại mới. Tuy nhiên a k có vạch trần.

Sau này, 2 người lấy nhau, a đã kể cho e trai mình nghe, lúc đó Trần Chu còn chưa có bạn gái, a phán rằng: phụ nữ quả thực đáng sợ, điển hình chính là vợ a. E k dám lấy vợ đâu.

……………………………..

Hai người oai phong bước ra khỏi sở cảnh sát. Trần Lượng ở lại nói với em trai vài câu linh tinh:

- A suy nghĩ kỹ đi?

- Suy nghĩ gì?

- A biết mà!

- E k thấy cô ấy rất thích hợp là người nhà chúng ta sao.

Trần Chu mặt méo xệch, nhìn a 100% tự tin, tỏ điệu bộ “thật á, chỗ nào hợp” nhưng vần ủng hộ a trai:

- chị ấy, a chắc là a có khả năng?- K chắc lắm! A cảm thấy cô ấy dễ thuần phục.

Và sự thực chứng minh 1 điều, ông trời nổ sấm nổ sét thêm khẳng định: Anh sai.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ----

Trần Lượng theo ra khỏi sở cảnh sát, cứ cho rằng 2 người đã đi khỏi đây lâu rồi, nhìn tác phong của họ khó có ai theo kịp. Nhưng 2 người lại đứng trước cổng nhìn 2 người phụ nữ lao vào cấu xé nhau, mấy a cảng sát làm tnao cũng k buông tha nhau. Anh tiến lại nhanh hơn, a nhíu mày nghĩ ngợi, a k nghĩ là dân lính lại thích chuyện hàng chợ ntn đâu, chẳng nhẽ thật là như lời cô nói muốn ra tay nghĩa hiệp, 1 lần nữa vào sở cảnh sát thêm dăm 3 phút để viết biên bản nộp phạt. A k biết đâu, cục diện rối rắm quá.

Anh nghe mang máng câu chuyện, 2 đứa 1 nam 1 nữ vị thành niên đi đêm h chưa về, có lẽ cãi nhau vì xốc nổi tức thời, nên dẫn nhau đến đây. Không ngờ sở cảnh sát lại là nơi cho chúng ta biết đến cái tối tăm nhất của xã hội thì phải, mẹ thật k biết có chọn đúng ngành cho e trai a k nữa?

- Con mụ này, con gái mày lẳng lơ với con tao, nhìn ngoan hiền như thế hóa ra chỉ là dạng cave. Con trai tao vừa đẹp trai, học giỏi, chưa bao h biết đi chơi đêm mà k xin phép, chỉ tại con gái của mày. Đúng là mẹ vô dụng, k đẻ đc con trai, con gái như con mày là đồ bỏ đi đồ ăn hại.

Bà kia nghe thấy, tức quá k nói được gì lao vào túm tóc. Mấy a csat bị vạ lây, lắm lúc còn nghe tiếng đàn ông kêu lên thảm thiết, chắc là bị ăn vả rồi.

Hắc Tử nhìn cảnh trước mặt rồi như đang suy nghĩ, a chư từng được nhìn cảnh này bao h, chỉ thấy các nữ sỹ quan đánh tổn thương hoa cúc của bọn lính các a thôi. Đột nhiên cảm nhận thân nhiệt bên cạnh mình giảm xuống nhanh chóng, vù vù, a nhìn cô trợn mặt nhìn cô nắm chặt quyền, gân cốt khoe mẽ thi nhau nổi lên trông đáng sợ.

A giật mình, vì cô bất ngờ lao tới 2 người đàn bà, nội tâm a sâu sắc nhắc nhở a phải ngăn cản cô, nhưng thế nào a cũng k nhấc nổi chân.Chị 2 của đội đánh nhau chúng ta cứ nên rút lui cho lành. Người xưa dạy hay: biết người biết ta trăm trận trăm thắng.

- Bốp bốp.

2 tiếng tát vang lên lanh lảnh, làm mọi người giật mình thót 1 cái nhìn chằm chằm cô, 2 người phụ nữ bị đánh rất thương tâm, xúc động nhìn cô chảy nước mắt. Cô k biết cô vả đau cỡ nào đâu.

Cô nhìn 2 người đang câm nín, mạch lạc rõ ràng phát biểu:

- Thứ 1, tôi rất ghét thái độ trong nam khinh nữ. Thứ 2, ai nói với cô con gái vô dụng, bọn ăn hại đó có ích. Thứ 3, cô đang phỉ báng toàn thể số nữ ở đây, bao gồm cả cô, tiếp đó là cả người sinh ra tổ tông của cô. Thứ 4, tôi muốn biết chúng tôi có gì k bằng đàn ông. Tôi khẳng định rằng họ hơn chúng tôi ở việc có thể đứng “đá!”, có cái thứ của nợ kia, cả việc dùng 80 % để suy nghĩ bằng cái đó, và 20% để ở não. Ngoài ra tôi thấy họ chẳng có gì hơn người. Nói thêm, thượng đế tuy là đàn ông nhưng phụ nữ mới chính là người sinh ra ông ta, ở thời hiện đại ngày nay, 1 hay nghìn con t*ng trùng đi chăng nữa cũng k nhất thiết phải đi cầu xin bọn họ, phải nằm ở tư thế bên dưới 1 cách khuất phục và bị sỉ nhục nhất để có cái thứ bẩn thỉu ấy trong người? Xin lỗi, đàn ông cần phụ nữ để có nòi giống còn phụ nữ cần họ đơn giản là tìm khoái cảm.

Mấy tên đàn ông bên cạnh trợn tròn mắt lên, k tin nổi miệng lưỡi của 1 đức đàn bà đang lăng mạ nhưng thứ tinh hoa nhất của đàn ông, k kịp phản ứng. Mà hiển nhiên Hắc tử và Trần Lượng nghe thấy cũng phải bàng hoàng, mồm miệng cô còn độc hơn cả rắn rết.

Đột nhiên Hắc Tử phía sau thế nào lại trở nên đần độn, hớ miệng hỏi 1 câu tự sỉ nhục chính bản thân mình.

- Đội phó, thế đàn ông bọn e là thứ gì.

Bên tai ù ù lời cô quanh quẩn, a đã sống với cô 9 năm, đây là lần duy nhất cảm thấy mấy lần đả kích trước k là gì, đây mới thực sự là cảm giác mất đi sĩ diện và tự tôn của 1 thằng đàn ông nhất. Không ngờ lời nói vừa ra khỏi cửa miệng đã lập tức cứng đờ

- Hỏi tôi đàn ông là gì?....đàn ông chẳng là cái thá gì cả!!!!!

Chương 10: 29 tuổi, vừa đẹp để vui đùa!

Mấy người đàn ông bị chửi đến ngu đần cả người, tranh cãi vài câu đều bị cô mạnh mẽ với thái độ cứng rắn đáp trả mà k thể nói gì thêm. Chỉ ù ù nghe thấy 1 câu: “cha ông ngày xưa huy hoàng bao nhiêu thì các người tồi tàn bấy nhiêu.” Và họ rất đau khổ mà tự an ủi mình rằng mình chính là 1 trong những con người tót đẹp trong mắt cô.

……………………………….

Trần Lượng vừa suy nghĩ vừa chăm chăm nhìn 2 người kia đi mất, chiếc xe quân dụng với lớp kính chắn mạnh mẽ kéo lên, che đi tầm mắt của a để quan sát cô, a cảm thấy khoảng cách giữa những con người là điều đáng sợ. Không sợ cách e hàng nghìn dặm, chỉ sợ  e đứng trước mặt mà a không thể với tới. Dường như đối với người con gái kia, a đã có thứ tình cảm khắc cốt ghi tâm. Bản thân cũng mong muốn một gia đình hạnh phúc. Đã k còn tuổi chơi bời nữa rồi. Đến bây h, a nghĩ kĩ đến cảm giác của mẹ mình, thật lạ. Mẹ anh đơn côi đã lâu chỉ có 2 người cha hết lòng và 2 đứa con trai, tuy hơn người nhưng ở khoản hương khói vẫn thua xa người khác. Gia tộc nhà a rất to, bố a là con trai trưởng, a là con cháu đích tôn lớn nhất nhà họ Trần. Cùng với đó là 5 a e trai khác và 2 chị gái  khác, mọi người rất hòa thuận. k hề có sóng gió, chỉ biết cùng nhau lập nghiệp. Đơn giản mỗi người 1 ngành: a và 2e trai họ kinh doanh lớn nhất, sau đó là 1 chú đi lính, 2 a chị nhà bác Ba đều làm phiên dịch viên, cò lại cô út đang du học Mỹ, cố gắng lấy tấm bằng y sỹ đi theo cụ cố- nhân tài vượt bậc của đất nước, 1 trong 10 nghiên cứa sinh đầu tiên đc đi du học hồi ấy. Gia thế nhà a cũng chẳng coi là quá hiển hách, chỉ phong phú và mạnh thôi.

Thế mà 5 đứa chẳng có lấy 1 đứa lập thất, thật buồn. Toàn người trẻ tuổi vào độ 29 đến 34.

Anh cũng mong rằng hết thu này a sẽ cho mẹ a thấy mặt con dâu bà, cũng rất mong là cô. Nhưng đời thật khó đoán. Chắc gì a đã toại nguyện.

………………..

Trên xe quân dụng:

- Chị quen a ta à?

- k! Người nhà của cậu đấy!

Thái độ rất đàng hoàng như k, nếu ai k biết lại tưởng cô đang nói thật, mặt tỉnh bơ đúng là nghề của cô, nói dối còn k biết trợn mắt mà.

- Đùa à? e còn chẳng biết a ta?

- Thế thì đúng rồi đấy.

-Chị, hẳn hoi tí đi?
-Con mắt của cậu thấy tôi k hẳn hoi?

Cô híp mắt lắc cổ, đói và buồn ngủ quá.

-2 con mắt này?

Hứ 1 tiếng khinh bỉ, quá quen với cái kiểu k thích nới chuyện của cô, nhưng 1 khi nói là chẳng ai muốn tiếp.

- vậy lại đây tôi chọc cho đui, lần sau còn dám ăn k nói có thì chết với tôi!

- Chị, sao dạo này chị nóng thế.

-Im đi, tập trung lái xe nếu cậu k muốn chiếc xe này rất vô tình lao vào gốc cây kia. 

Câu nói có trọng lượng đến nỗi đối phương im re. Gan cô to hơn gan lợn, chọc tiết k chết, mà thằng chọc cú tiết quá mà chết trước ấy. Trêu cô bực mình chỉ có nước đi tìm cái chết mà k biết lí do. Tuổi trẻ mà liều mình ghê. Dám ném thẳm lựu đạn về phía đám bọn a, khiến đám chạy trối chết k dám quay đầu, lao thẳng xuosng hố cách li là đã biết bản lĩnh của cô rồi. Nghĩ mà sợ. có ai làm gì cô đâu, chỉ nói mỗi câu: “ Chị cả chúng ta dù dùng áo nẹp nhưng mà nó vẫn thật bự”Cả đám còn rất vui vẻ minh họa. Chả là tên đó nằm gần chỗ cô đang thực chiến bắn súng, thấy cái vòng 1 của cô đăt lên tấm gỗ trông thật sinh động, liền chia sẻ cho đám trẻ thiếu hơi đàn bà, đó chỉ là niềm vui nho nhỏ để an ủi những tấm thân mấy năm ròng cón trinh nguyên thôi, thế mà 1 tên hái quả để cả đám ăn trái đắng. Cô nghe thấy đúng lúc thu lựu đạn dư. Không thèm nói câu nào phi thẳng 1 trái đến, may mà sếp Lưu Cung đi qua kéo cả bọn úp sọt xuống đết, nếu k…..Hừ… Phụ nữ thật đáng sợ…Phụ nữ có võ còn đáng sợ hơn. Chỉ khổ mấy tên lấy phải, k phục vụ tận tình thì k biết nửa đêm bi thiến lúc nào k hay? Thật đáng lo ngại cho a Lưu. 

Đột nhiên cô mở lời lạnh nhạt, như k quan tâm, mắt nhắm nghiền tựa lưng vào xe:

-đó là a họ của Lưu Cung!

Quả nhiên a bất ngờ. Không thể nói thêm điều gì. Hai người chỉ im lặng, không gian im ắng như tờ , chỉ tiếng điều hòa cũng khiến người khác cảm thấy nhức nhối.

……………….

Về quân doanh điểm danh 1 hồi, rất vui mừng là chẳng ai bị phạt. Tuyệt nhất là Lưu Cung còn tiện đường vào thành phố, rồi chở cô về. Mà cô chẳng tính toán. Lưu Cung trông thấy cô ăn như heo ở nhà ăn, sau đó ngủ như trâu trên xe riêng của a. Có lẽ cô k nhìn ra đc ý đồ của a. Thật buồn. Chưa bao h a mong muốn người khác nhìn ra suy tính của mình, mà hẳn là nếu cô có đủ thông minh nhìn ra thì cũng chẳng bao h muốn quan tâm. A cũng thật khổ tâm.

A đã hỏi cô: - E k định có người yêu sao?

Giọng điệu của a mang chút quan tâm của đồng đội thôi, k hơn k kém.

-Hừ.. 29 tuổi mà nói..Có lẽ là đủ tuổi để chơi bời.

Vì cô rất ngốc trong tình cảm nên a k đoán ra ý chơi bời của cô là ý gì.

A k biết trong con người cô là cả 1 sự trưởng thành hơn người, cô k hề ngốc như ai vẫn nói, thậm chí còn già dặn trong chuyện tình yêu. Người như a mãi sẽ k hợp với cô. Cô biết điều đó, nên k bao h mở lòng với a, độ này xuân đã sắp tàn, tình yêu của những người xung quanh cô k phải là 1 minh chứng vững bền giúp cô tin tưởng vào tình yêu.

Thời gian làm nguội giục vọng thiếu nữ trong người cô. Cô đã trưởng thành. Có lẽ nên tìm 1 người để “hiế……p” sau đó, có cho mình đứa con rồi, ung dung đến cuối đời, mà k lo cãi vã, tan vỡ. Cô đã từng nghĩ vu vơ như vậy, k ngờ nó lại như ma ám cô ế tới bây h. Cô k muốn con k biết tên cha mình, nên k muốn làm thụ tinh nhân tạo. Cô muốn con biết cha nó, nhưng đồng nghĩa cô bắt nó phải hiểu k có cha, con cô vẫn là 1 con chim cứng biết bay. Có lẽ suy nghĩ còn non, nhưng nó thực sự sâu sắc. Ở xã hội này, k gì là có thể đảm bảo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau